1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Người chồng tốt - Vân Ngao (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 52
      Editor: Cogau

      Lâm Sâm Sâm kéo hành lý gõ cửa nhà, mẹ Lâm quá đỗi vui mừng, rướn cổ ra ngoài cửa tìm kiếm: "Thằng Lãng đâu? Mẹ còn chưa từng thấy qua hình dáng nó nữa."

      Lâm Sâm Sâm mặt đầy mệt mỏi vào nhà: "Mẹ đừng nhìn nữa, chỉ có mình con thôi."

      Ba Lâm và mẹ Lâm hai người cùng ngạc nhiên, cảm thấy bất ngờ. "Sao về cùng nhau vậy? phải Bích Tâm , rảnh rỗi bà ấy cũng về gặp chút sao."

      Lâm Sâm Sâm mệt mỏi nặng nề, phờ phạc vào trong phòng ngủ: "Đừng hỏi gì cả, con ngủ trước ."

      Mẹ Lâm sốt ruột, khiển trách thẳng thắn: "Muốn làm đám cưới rồi mà người còn chưa gặp, cái này còn ra thể thống gì nữa?" Lập tức nổi giận gọi điện thoại đến Đồng gia.

      Mấy tiếng sau, Lâm Sâm Sâm ngủ no giấc, từ trong phòng ra, mẹ Lâm đau lòng kéo lại: "Cái con bé này, lại ăn được sao, nhìn xem gầy thành cái dạng gì rồi, chỉ còn lại da bọc xương thôi."

      Lâm Sâm Sâm cười: " phải bây giờ về nhà bổ sung dinh dưỡng thêm sao."

      "Nếu về nhà rồi đừng vội, để mẹ nuôi cho béo lên chút rồi ." Mẹ Lâm kéo cánh tay bé của giận, trách: "Cũng sắp làm vợ người ta rồi còn biết quan tâm chính mình, sau này chăm sóc thằng Lãng thế nào đây."

      Lâm Sâm Sâm nghe vậy sắc mặt tối sầm lại, mẹ Lâm thuận tiện : "Có phải vợ chồng son cãi nhau hay ? Đừng dối mẹ, mẹ mới vừa gọi điện thoại cho Bích Tâm. thế nào, các con cũng bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn hiểu chuyện như thế, cả ngày giận dỗi cũng ngại mất mặt à. Thằng Lãng việc nhiều, tính tình nóng nảy rất bình thường, con phải quan tâm nó nhiều chút, mọi việc phải lựa, đừng động chút là làm mặt giận."

      Lâm Sâm Sâm cúi đầu lên tiếng, mẹ Lâm lại tiếp: "Các con đều là con , từ được nuông chiều hơn, tâm tính cực kỳ kiêu ngạo. Sau này ngày dài tháng rộng, nhiều chuyện nhặt chờ đấy, còn làm loạn như vậy sao được? Sâm Sâm, nghe lời mẹ , nhún nhường chút, nó có chuyện gì vui trút giận lên người con, con nghe chút là được rồi, đừng có qua cãi lại. Người là do bản thân con lựa chọn, nếu muốn ở cùng nhau phải khiêm tốn."

      Lâm Sâm Sâm ngoan ngoãn "Vâng" tiếng muốn kết thúc đề tài này, ai ngờ Mẹ Lâm ra rồi dừng lại được, tràn trề hứng thú tiếp tục giảng giải ‘ nghiệp vĩ đại’. Lâm Sâm Sâm đau đầu nghĩ, riêng chuyện ầm ĩ này có thể lảm nhảm nhiều như vậy, nếu biết bọn họ ồn ào chia tay có thể lẩm bẩm khoảng vài ngày vài đêm mất.

      biết qua bao lâu, sức cùng lực kiệt, cuối cùng kết thúc. Mẹ Lâm cầm ly uống nước lên, Lâm Sâm Sâm muốn chạy trốn, lại bị mẹ Lâm tay mắt lanh lẹ túm chặt, dào dạt hứng thú bắt đầu chuyện cưới xin.

      Đối với chuyện kết hôn, Lâm Sâm Sâm hoàn toàn nản chí, nghe vào trong lòng chỉ cảm thấy mỉa mai và tẻ ngắt. giấu diếm cắt đứt lời của mẹ: "Mẹ, chuyện này trong ngắn hạn tiến hành đâu, mẹ cũng đừng quan tâm."

      Mẹ Lâm ý nghĩ cẩn thận lại bắt đầu: "Vì sao tiến hành? Con cũng bao nhiêu tuổi rồi, muốn có con phải cưới sớm, trễ nữa tốt."

      Lâm Sâm Sâm do dự, biết có nên chuyện bọn họ chia tay . Cha mẹ đều có bệnh cao huyết áp, chỉ sợ lập tức chịu đựng được, ngộ nhỡ cảm xúc kích động làm cho huyết áp tăng lên hậu quả khó mà lường được, để từ từ vậy. Chần chừ, mẹ Lâm tự mình suy đoán: "Có phải thằng Lãng giúp được hay ?" Bỗng nhiên vỗ tay cái: "Đúng rồi, con xem trí nhớ của mẹ , Bích Tâm vừa mới gần đây nó rất bận. Nếu bận thế, chúng ta từ từ tổ chức, chuyện người lớn là được rồi, con ở nhà ở thêm mấy ngày ."

      Lâm Sâm Sâm thầm thở phào nhõm, đúng là chưa nghĩ ra nên thế nào.

      Tới bữa cơm tối em họ Lưu Hạc của Lâm Sâm Sâm tới nhà ăn chực, cười đùa và ngừng hỏi thăm tình hình của Đồng Húc Lãng, còn vui vẻ mở miệng mực rể. Lâm Sâm Sâm có thể khổ thể tả, về nhà vốn là để tránh né bóng dáng người kia, kết quả là người trong nhà câu nào cũng rời Đồng Húc Lãng. cố kìm nén, buông đũa, kích động chạy về phòng, khỏi phải đối phó.

      "Chị, chị có hình rể mặc quân phục vậy? Cho em xem , cho thỏa mãn lòng hiếu kỳ chút. "

      "Có phải huân huy chương của rể đều giao cho chị bảo quản vậy? Được mấy lần hạng nhất, mấy lần hạng nhì? Trong Khúc quân ca, phải hát rằng ‘nếu có Huân-Huy chương, nửa, em cũng có nửa’ sao?"

      "Em thường thấy ở kênh Quân chiếu về Diễn tập Quân , rồi nghi thức duyệtbinh, những người phi công đó đều bay trời xanh, mắt nhìn oai phong, lẫm liệt.”

      Lưu Hạc dứt vấn đề làm cho Lâm Sâm Sâm nhịn được, cau mày quát lớn: “Ăn cơm , nhiều thế.”

      Lưu Hạc làm mặt quỷ im lặng. Cơm nước xong, đột nhiên cậu ta ném xuống vật nặng hình trái bom, nổ làm Lâm Sâm Sâm kịp trở tay.

      “Chị, em quyết định dự thi đại học quân, chị nhờ rể giúp em chút .”

      Ba mẹ, mẹ Lâm nghe xong cũng ra mặt ủng hộ: “Lưu Hạc được đấy, đến lúc đó để cho rể cháu hỗ trợ chút, trước mà chuẩn bị.”

      Lưu Hạc cũng ngại Lâm Sâm Sâm đồng ý, hân hoan lên cầu: “Chị, quyết định như vậy nha, lúc quay lại em và chị cùng nhau gặp rể, thuận tiện thăm trường học tương lai của em chút.”

      Đương nhiên Lâm Sâm Sâm đồng ý, và Đồng Húc Lãng rối loạn như bây giờ, sao còn tới phiền chứ? vốn chưa từng nghĩ hẹn gặp lại. Gặp nhau bằng hoài niệm, ít nhất còn nhớ lại chút tốt đẹp trong lòng.

      Ngày hôm sau, tinh thần mẹ Lâm phấn chấn, ở trước mặt Lâm Sâm Sâm mở miệng ngậm miệng đều là Húc Lãng, Lâm Sâm Sâm thầm kêu khổ, tự trách mình có đầu óc, về nhà là sai lầm. nhàm chán nhưng chỉ ra ngoài, đến vườn cây xa nhà bộ. Hôm nay phải Chủ nhật, trong vườn du khách rất ít, nhàn nhã bước vòng quanh con đường vắng vẻ với các laoị cây cối, nhưng trong đầu lại thấy thanh tịnh. Cảm giác giống như hồn vía Đồng Húc Lãng mạch đuổi theo, cuốn lấy cách nào thoát thân. hít sâu cái, vào vườn hoa, buộc mình chú ý tới phong cảnh tươi đẹp. Vậy mà, khi màu tím tràn đầy mộng ảo khắc sâu vào tầm mắt, nỗi nhớ khống chế được lại ập đến.

      Đó là khi họ mới nhau chưa lâu, vào ngày nghỉ, Đồng Húc Lãng chợt nhiệt huyết dâng trào đưa tới làng hoa ở huyện bên cạnh. Làng hoa chia ra có Vườn Hoa hồng, Vườn hoa Hướng dương và Vườn hoa oải hương. Họ cũng giống như những đôi tình nhân bình thường vậy, nắm tay nhau dạo từ Vườn hoa Oải hương trước. Lâm Sâm Sâm lâu rồi đều ở nhà, khó có cơ hội tiếp xúc thân mật với thiên nhiên, khi bước vào đại dương màu tím này, tâm tình kích động đến nỗi huơ tay múa chân. “Nghĩ thế nào mà dẫn em tới nơi này vậy?”

      Đồng Húc Lãng liếc thấy dáng vẻ vui vẻ ra mặt, khỏi hả hê : “Nhìn xem em vui kìa, có người cho biết, phụ nữ đều thích cái nơi quỷ quái này.”

      Lâm Sâm Sâm bĩu môi oán trách: “ sớm, để mang máy chụp hình theo.”

      Đồng Húc Lãng phản đối, chỉ lên đầu : “Đây chính là máy chụp hình. phải để cho em vui vẻ sao.”

      Lâm Sâm Sâm để ý đến nữa, đứng trong bụi hoa thưởng thức mùi hoa thơm ngát. Cách đó xa, có đôi uyên ương chụp hình cưới, Đồng Húc Lãng ngồi xuống bên cạnh , chép miệng: “Đến lúc đó, chúng ta cũng chụp bộ ảnh ở đây nha?”

      Lâm Sâm Sâm quay đầu lại nhìn , cổ áo sơ mi trắng mở hai cúc áo, làn da nâu rắn rỏi hở ra, hình dáng cơ ngực săn chắc hơi ra ngoài, tay đặt lên đầu gối, tay thị nghịch cỏ dại đất, ánh mặt trời hơi chiếu lên mặt , có sức hấp dẫn kỳ lạ, mê hoặc lòng người.

      “Sao, em thử coi.” sáp lại, hạ thấp giọng chuyện, thanh như có như vang tới làm lòng ngứa ngáy.

      muốn mất ý chí nỗ lực, vội vàng né tránh: “Sau này hãy .”

      bất mãn nhíu mày, trong nháy mắt đè xuống đất, động tác mau lẹ giống như con báo vồ mồi. Lâm Sâm Sâm chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, còn chưa mở mắt nhìn bị ‘con báo’ cúi người xuống gặm thức ăn. cắn môi lúc lúc nặng, cho đến khi tự chủ khẽ hé đôi môi, lập tức vươn thẳng lưỡi vào.

      Hai người lăn lộn thảm cỏ dây dưa hôn lúc, Lâm Sâm Sâm lợi dụng lúc môi tách ra, đẩy ra: “Coi chừng có người nhìn thấy đấy.”

      Đồng Húc Lãng vẫn giữ nguyên bộ mặt nham hiểm, phủ ở phía : “Sợ cái gì, lại có ai biết em. Trong bụi hoa này còn tha hồ mà lăn nữa đấy.”

      Lâm Sâm Sâm có cách nào làm khó , chỉ còn như ‘dê đợi làm thịt’ ngoan ngoãn mặc điều khiển lâu. Đợi khi hôn đủ liền tự giác đứng lên sửa sang lại quần áo, cũng phủi cỏ vụn bám người . Đồng Húc Lãng biết có tật xấu gì, mà cứ đến mỗi vườn hoa lại kéo vào trong bụi hoa thân thiết lúc, vừa hôn vừa thủ thỉ bên tai , làm cho màng nhĩ rung động, đồng thời thân thể cũng nhịn được mềm yếu. Trước khi , hai người còn chơi trò chơi trẻ con ‘Mèo vờn chuột’ ở Vườn hoa hướng dương. Lâm Sâm Sâm tự nhiên đấu lại được với Đồng Húc Lãng, mỗi lần bị bắt là lại lần bị lấy phương thức biến thái trừng phạt, về sau, ầm ĩ thiếu chút nữa trở mặt, mới chịu bỏ qua. Cuối cùng mệt mỏi được, khom người xuống cõng lên, nằm tấm lưng rắn chắc của hưởng thụ mùi vị hạnh phúc.

      Nhớ lại dĩ vãng tưoi đẹp, mà giờ phút này cõi lòng lại thê lương biết bao. Xích mích với mười ngày rồi. Khi bị bệnh bao tử ngừoi thường xuyên nhớ tới nhất chỉ có , thậm chí hơn cả nỗi nhớ đối với cha mẹ. Nhưng lại tahạt tàn nhẫn, chẳng quan tâm tới . Người đàn ông tốt với mình có thể cưng chiều mình tận trời cao, khi quyết định chia tay, lại trở mặt vô tình, cương quyết lưu luyến chút gì. Thường Tân như thế, Đồng Húc Lãng cũng như thế. quan tâm từng trải qua, cũng chỉ là lừa dối. Ham muốn chiếm đoạt của đàn ông bao giờ cũng mãnh liệt hơn so với phụ nữ, bất kể là về mặt tình cảm hay là mặt thể xác, sớm biết mọi chuyện tốt đẹp như vậy, nhưng vẫn chịu nỗi hấp dẫn, vậy có thể trách ai bây giờ? May mắn là mê muội dễ dàng nhận lời cầu hôn, nếu càng thể cứu vãn được.

      Mặc dù tuyệt tình như thế, nhưng lại vẫn điên cuồng nhớ nhung , gặp bất kỳ đồ vật gì liên quan tới kỷ niệm, trong đầu nhanh chóng ra hình bóng của , xua đuổi thế nào cũng . Lâm Sâm Sâm đưa tay phải lên miệng, cắn mạnh vào mu bàn tay. Cho đến khi đau đớn lấn át ký ức, mới nhả ra, trong lòng luôn nhủ thầm: đem nhớ lại lật đổ, mới thả mở, trong lòng ngừng thầm: Lâm Sâm Sâm, mày tiến bộ chút cho tao. Người đàn ông này với mày có bất kỳ quan hệ gì nữa.

      Ở nhà nửa tháng, mỗi ngày đều được mẹ Lâm phục vụ như tổ tông, Lâm Sâm Sâm rảnh rang tới nỗi sắp phát bệnh. Đồng Húc Lãng vẫn bặt vô tín như trước, cũng thể nào nghĩ đến . Nhưng tâm tình trầm lắng, quên được quên được , chôn dấu tận đáy lòng, việc này cũng chẳng làm trở ngại đến cuộc sống tiếp theo. Lục Tuấn Huy gọi điện thoại mấy lần, đề cập với phim mới sắp quay, ý là rất hi vọng cổ vũ. Nhận rất nhiều ân tình của , việc đến trường quay cổ vũ là chuyện thể chối từ. Vài ngày sau, cuối cùng đợi được đành quay trở về.
      Last edited by a moderator: 7/5/16
      thư hồ thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 53
      Editor: Cogau

      Sau khi tranh cãi ầm ĩ với Lâm Sâm Sâm trận, những ngày sau đó Đồng Húc Lãng trải qua đều là hồn siêu phách lạc. Mỗi ngày trừ công việc, ăn cơm và ngủ, thời gian còn lại hầu như đều là ngược đãi bản thân. Những ngày đó, rất nhiều người chứng kiến điên cuồng của .

      "Đó phải là huấn luyện viên Đồng sao? Tại sao vẫn còn chạy, ít cũng 20 vòng rồi đấy."

      "Quá trâu bò , nghe lúc trước mới từ kho vũ khí ra, ta chạy cũng liều mạng mang như vậy đâu."

      "Theo tôi thấy đây là luyện tập thôi. Mỗi ngày huấn luyện cường độ cao như vậy, lẽ sắp tới lại có cuộc tranh tài toàn quân?"

      "Ông có phải người ngu , người ta cấp bậc cao như thế, cũng phải là tân binh thích thể , còn thích cuộc tranh tài thế này sao?"

      "Vậy vì lý do gì? Aizz, đúng rồi, tối hôm qua, ở phòng tắm có người tận mắt nhìn thấy ta cho nguyên cái đầu vào ngâm dưới nước lâu lên, chẳng lẽ là thất tình?"

      "Được rồi được rồi, ở đây đoán mò cái gì. cần biết tại sao, mấy ngày nay biểu tốt chút, đừng để cho ta có cơ hội dạy dỗ ông đấy."

      Các học viên lập tức giải tán, trong nháy mắt thao trường yên tĩnh lại, chỉ còn lại cái bóng dáng hình như bao giờ biết mệt mỏi đó vẫn còn tiếp tục.

      Đếm xuể đây là vòng thứ bao nhiêu, thân thể vượt qua giới hạn chịu đựng, nhưng vẫn cố chấp chịu dừng lại, mục tiêu của là mệt đến ngủ mê man, để tránh buồn phiền chuyện tình cảm, trong lòng cũng đau đớn từng trận. Trong lúc suy nghĩ mất hồn, bắp chân chợt bị chuột rút, lảo đảo cái rồi ngã mạnh xuống, lao người tới nằm ngửa mặt đất. kinh ngạc nhìn bầu trời, tối nay sao trời rực rỡ, phồn hoa tựa như gấm, mà trong tim lại bi thảm như nước. Từ trước đến giờ ý chí, khí thế tự do ngút trời giống chim ưng, nhưng lúc này lại biến thành con thú ủ rũ cúi đầu khốn đốn. Tình , hại người ta rất lớn. Trong đêm, nó có thể xóa sạch cuộc sống thanh thản tự hào ba mươi mấy năm qua của .

      biết là Thường Tân cố ý quạt gió thổi lửa, khích bác ly gián, cũng hiểu, thể tin tưởng hoàn toàn lời của Thường Tân. Nhưng chỉ giận là, khi ồn ào, Lâm Sâm Sâm vẫn thờ ơ, chút động lòng, giận thái độ có cũng được có cũng được của đối với . Nếu như chịu nghiêm túc chịu khó giải thích lần, chịu cho câu quan tâm, chịu gật đầu đồng ý hôn , có lòng tin cột chặt thả. Vậy mà chịu. chịu giải thích, chịu , thậm chí thể giả bộ cố gắng trở thành dâu của . tình nguyện để mặc cho hiểu lầm, bất mãn. Cho nên oán giận, chỉ có thể gần như điên cuồng mượn đề tài để số chuyện của mình.

      tin tưởng của dao động, ý chí giảm sút, từng nghĩ cứ buông tha như vậy, mùi vị ‘tự biên tự diễn’ quá mệt mỏi rồi. Ngày đó, Đường Diêu thổ lộ với , chỉ cảm giác châm chọc, thiên hạ nhiều tốt như vậy tìm, lại cố tình bướng bỉnh. Nhưng có ai cho biết, vì sao sinh mạng tựa như gốc cây vô cùng ngoan cường, ăn sâu bám rễ vào linh hồn , dù phong ba bão táp vẫn vạn vật hồi sinh. Hơn nữa, gốc cây này có xu thế càng ngày càng tươi tốt, ngày ngày ép hít thở thông. Gốc cây này có tên gọi là nhớ nhung. Khi mắng mình có tiền đồ, sắp bỏ vũ khí đầu hàng lúc, ngoài ý muốn lại nhận được điện thoại của Lục Tuấn Huy. mượn cơ hội đánh nhau, tức giận tràn đầy trút hết ra. Vậy mà người đàn ông bị đánh bại đó lại ngẩng đầu cho biết: "Khác nhau lớn nhất giữa tôi với là, dù có ngàn vạn Thường Tân khiêu khích ở trước mặt tôi, tôi cũng dao động."

      người chưa bao giờ đạt được lại có thể kiên định ra lời như vậy, sợ hãi, bàng hoàng, rồi thức tỉnh, xấu hổ. nhớ lại, mình cũng từng tuyên bố trước mặt mẹ, bất luận quá khứ của Lâm Sâm Sâm có như thế nào cũng hề quan tâm, chỉ cần tương lai của thuộc về là đủ rồi. Vậy mà nuốt lời, bị đố kỵ làm cho u mê, còn ra những lời khốn kiếp, khó nghe làm tổn thương . nhất định là rất thất vọng về , bị gây gổ như vậy, biết có nản chí, tuyệt vọng với tình cảm lần nữa ? Khủng hoảng cùng cảm giác bất lực từng bước gia tăng, được, tuyệt đối thể để cho biến mất rồi lại tránh né giống như với Thường Tân vậy, chờ quay lại, nhất định phải tỏ thái độ với mới được, lòng muốn cùng đến đầu bạc răng long, về sau hết sức kìm chế tính tình, chọc giận làm đau lòng.

      Đáng tiếc ông trời thương tình, có chuyện sao đúng dịp thế. Cuối cùng khi tỉnh ngộ, kiên quyết canh giữ ở trước cửa nhà , đột nhiên lại nhận được mệnh lệnh khẩn cấp. Cấp tạm thời quyết định điều quân khu tỉnh ngoài để tham gia chuyên đề nghiên cứu và thảo luận. Quân lệnh như sơn, đành phải đứng nghiêm chào thủ trưởng, rồi chấp nhận lên xe.

      đường, vẫn vô cùng lo lắng, cầm điện thoại di động gọi, ngay cả lãnh đạo cùng ngồi ở bên cạnh cũng gấp gáp.

      "Sao vậy, liên lạc được với người nhà à?" Lãnh đạo ân cần hỏi.

      Đồng Húc Lãng trầm lắng ưu sầu, đáp tiếng: "Vâng."
      Ngón cái cứ liên tục bấm số điện thoại liên lạc được đó. "Này cậu Đồng, đừng sốt ruột, đến gần quân khu đó liên

      lạc lại cũng muộn mà, có lẽ tín hiệu đường tốt.”

      Đồng Húc Lãng nghe lời lãnh đạo, chán nản để điện thoại di động xuống.

      “Chú nhớ là hình như cháu gửi báo cáo kết hôn rồi, lúc nào mời rượu đây? CHú có cơ hội tốt uống vài ly với cha cháu rồi.”

      Đồng Húc Lãng ngồi thẳng người: “Thủ trưởng yên tâm, đến lúc đó nhất định mời chú tham gia.”

      “Được, tốt.” Lãnh đạo nhìn dáng vẻ như lửa đốt, khỏi hài hước: “Lo lắng vì dâu sao? Các cháu ở thời điểm gắn bó keo sơn, nhiệm vụ này đúng là hợp lòng người rồi. Nhưng bên quân khu đó chỉ phải đưa cháu theo. Vợ chồng son các cháu chịu tủi thân chút, khi về chú giải quyết chi cháu thời gian nghỉ kết hôn, hãy ở bên ấy tốt.”

      Đông Húc Lãng : “Cảm ơn thủ trưởng, cháu sao.” Sau đó lại cau mày: “ ấy bị bệnh, cháu cũng chưa gặp.” Lại ấn vô số lần số điện thoại của Lâm Sâm Sâm, nhưng cũng báo tắt máy, bạn học thân với ấy tìm được, ngay cả điện thoại của Lục Tuấn Huy cũng ngoài vùng phủ song. Sao lòng có thể nóng như lửa chứ?

      Lãnh đạo than thở: “Aizz, làm vợ lính là khổ. Chú cũng ba ngày hai ngày ở nhà, già trẻ lớn bé tất cả tay vợ chú chăm sóc, trong lòng thẹn cực kì. Cho nên, chỉ cần chú ở nhà, cố gắng ôm việc nhà nhiều chút, có thể vì ấy làm được việc gì tốt việc đó. Nghề nghiệp của chúng ta đây có thể thử thách tình cảm nhất, có thể kiên trì rốt cuộc cũng dễ dàng, cháu phải thương vợ cháu nhiều chút, họ so với chúng ta vất vả hơn đấy.”

      “Dạ, cháu nhớ kĩ rồi!” Đồng Húc Lãng trịnh trọng trả lời, như tiếp nhận sứ mạng thiêng liêng.

      Đến nơi, điện thoại Đồng Húc Lãng cũng hết pin, thủ trưởng nơi này chỉ thị, bởi vì công việc có tính chất bí mật, trong lúc thăm hỏi trao đổi tất cả theiét bị truyền tin tạm ngừng sử dụng. Đồng Húc Lãng thể làm gì khác hơn là lòng phục giao điện thoại di động ra. Nghĩ lại, Lục Tuấn Huy biết Lâm Sâm Sâm bị bệnh, còn có thể thong dong hẹn gặp mình, tình hình cũng phải là quá tệ chứ? Đồng Húc Lãg vừa an ủi mình nhưng lại vừa nhịn được lo âu. Vậy mà nhiệm vụ quan trọng cho phép mất hồn, chỉ có thể tạm thời để chuyện riêng sang bên, nhanh chóng tập trung toàn bộ tinh thần vào nhiệm vụ.

      Đồng Húc Lãng ở bên ngoài hơn hai tuần lễ, khi quay về lại vội vàng báo cáo công việc với cấp . Gặp thời tiết từ từ chuyển lạnh, mới giật mình, sắp tháng gặp Lâm Sâm Sâm rồi. Công việc vừa xong, nỗi nhớ như thủy triều ập tới, những tranh cãi trước đây quan trọng nữa, quan trọng là nắm được rồi, buông ra nữa, còn là người đàn ông độc thân tự do, phóng khoáng, lòng hăng hái cao ngất nữa, mà phần nhớ thương trong lòng nhiều hơn. Bất luận nhiều vất vả mệt mỏi, mong đợi trong nhà có người chờ đợi mình.

      để ý tới về nhà, Đồng Húc Lãng chạy thẳng tới chung cư nhà Lâm Sâm Sâm ở, nhưng đến dưới lầu nhà lại do dự. biết dáng vẻ toàn thân gió bụi mệt mỏi đến dỗ dành người ta, có lẽ quá là có thành ý ? Hay là về nhà tắm trước, thay bộ quần áo, tinh thần rạng rỡ tới gặp mới tương đối ổn thỏa. Nghĩ tới đây, lại nhanh chóng quay đầu về nhà.

      Vào nhà, Thẩm Bích Tâm ngồi ở ghế salon đọc báo, ngẩng đầu lên: “Ơ, ai đây, còn nhớ đường về nhà đấy? Mẹ còn tưởng rằng cãi nhau với con dâu khó chịu, đến nhà mình cũng quên chứ.”

      Đồng Húc Lãng bĩu môi giải thích: “Con có nhiệm vụ.”

      Thẩm Bích Tâm sắc mặt hòa hoãn chút: “CŨng biết gọi điện thoại về thông báo tiếng sao. Đúng rồi, nhà Lâm Sâm Sâm Gia gọi điện tới.”

      Đồng Húc Lãng lập tức dừng bước lại: “Gọi lúc nào ạ?”

      Thẩm Bích Tâm nghĩ lại chút: “Khoảng hơn mười ngày , Lâm Sâm Sâm sao tiếng nào mình trở về? Cha mẹ vợ con bị chọc tức, gọi điện thoại tới hỏi con có định kết hôn hay , sao lúc này lại cãi nhau dữ dội chứ?”

      Đồng Húc Lãng vẻ mặt lo âu: “Vậy làm sao bây giờ? Sáng mai con lên nhà ấy tạ lỗi luôn .”

      Thẩm Bích Tâm lắc đầu cái: “ cần, mẹ với ấy, gần đây con bận việc thể phân thân, ấy cũng tha thứ rồi. Bây giờ con đuổi theo có tác dụng gì, mẹ đánh giá Lâm Sâm Sâm quay về rồi.”

      “Vậy con thay bộ quần áo rồi tìm ấy.”

      “Đừng vội, ngồi xuống, mẹ có chuyện muốn .”

      Đồng Húc Lãng tới ngồi đối diện bà: “Chuyện gì ạ?”

      Thẩm Bích Tâm nét mặt sa sầm: “Con còn biết xấu hổ mà hỏi nữa, mẹ bao nhiêu lần, muốn lập gia phải sửa lại tính khí chút, ba ngày hai bữa xào xáo, khiến cha mẹ hai bên theo quan tâm, ngượng chứ.”

      Vừa đúng lúc Đồng Liệt Vũ từ trong thư phòng ra, thêm vào: “ phải người làm mẹ là em nuông chiều sao.”

      Thẩm Bích Tâm lườm ông: “Là trách em dạy con đúng cách hả?”

      Đồng Liệt Vũ cười to: “ có thời gian rảnh tán dóc với mẹ con em đâu.” SỬa sang lại quan phục ra ngoài.

      Tiễn chồng xong, Thẩm Bích Tâm quay mặt lại răn : “Thành khai báo , lần này lại ầm ĩ là vì cái gì?”

      Đồng Húc Lãng hơi có kiên nhẫn: “Aizza, mẹ cũng đừng quản, tự con xử lý.”

      “Mẹ mặc kệ à? Vậy tốt, con cũng khỏi phải kết hôn, loại kết hôn thế này mẹ muốn. Cả ngày cãi nhau ầm ĩ có nhường người khác hay . sớm con nên cưới người hiền lành dịu dàng, lại cứ muốn chọn người tính tình so với ai khác cũng bướng bỉnh. Các con tính tình hợp, nếu thôi , mẹ thấy đừng miễn cưỡng.”

      Mắt thấy quyết tâm của Thẩm Bích Tâm, Đồng Húc Lãng đột nhiên hoảng sợ, vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Là con đúng, con nhất định thay đổi, mẹ đừng tức giận mà.”

      Những lời này chỉ cho Thẩm Bích Tâm nghe, đồng thời cũng cho mình nghe. Lần này là hoàn toàn tỉnh ngộ, nếu từ bỏ tính khí, chỉ sợ trở thành người xa lạ rồi. Huống hồ còn có hai kẻ địch giương giương mắt hổ hai bên, có thể tiếp tục giả vờ ngớ ngẩn đem dâu đưa vào trong ngực người khác sao.

      Thẩm Bích Tâm thở dài: “Con với mẹ cũng vô dụng, phải có hành động thực tế. Aizz, dù sao tự các con giải quyết, mẹ già rồi, trông nom được, ra sao cũng mặc kệ thôi.”

      Đồng Húc Lãng quay về phong lập tức gọi điện thoại ngay. Ngược lại, lần này gọi lần kết nối, nhưng chủ nhân điện thoại di động lâu mới nghe máy. Đối phương “Alo” mấy tiếng, tín hiệu hình như tốt.

      Hồi lâu nghe thấy thanh của , Đồng Húc LÃng mới nghe có mấy phần mất hồn, sửng sốt chút mới : “Lâm Lâm, em ở đâu, muốn gặp em.” Giọng mang theo lo âu dễ nhận ra.

      Lâm Sâm Sâm cũng rất nể mặt trả lời: “ gì? Em nghe .”

      Đồng Húc Lãng tăng lượng lên mấy phần: “Em ở đâu, sao ồn ào vậy?”

      CHỉ lát sau, trong điện thoại truyền đến giọng nam quen thuộc: “Sâm Sâm, chúng ta thôi.”

      Đồng Húc Lãng hoảng sợ, nóng lòng hỏi: “Em ở cùng Lục Tuấn Huy sao?” CHuyện lo lắng nhất quả nhiên xảy ra.

      “Tút, tút, tút…” ai trả lời, tín hiệu bị gián đoạn.
      Last edited by a moderator: 7/5/16
      thư hồ thích bài này.

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 54

      Editor: Cogau

      Sau khi trò chuyện xong, Lâm Sâm Sâm có chút yên lòng, Lục Tuấn Huy cảm thấy lo lắng: "Sao thế, có chuyện gì sao?"


      Khi chuông điện thoại vang lên, Lâm Sâm Sâm thấy là Đồng Húc Lãng gọi tới, cầm di động hồi lâu cuối cùng nhịn được mở máy nghe, đáng tiếc xung quanh vô cùng ồn ào, tín hiệu lại tốt, hoàn toàn nghe thanh của đối phương, nghĩ nên tắt máy .


      "Chúng ta ăn cơm , kẻo muộn cảnh quay buổi chiều của ." thúc giục, lảng tránh vấn đề hỏi.


      Lục Tuấn Huy hơi áy náy, cười tiếng: "Thời gian quá gấp, chỉ có thể ăn đồ ăn nhanh thôi, buổi tối mời em ăn bữa ngon nhé."


      Lâm Sâm Sâm vội vàng lắc đầu: ", còn biết xấu hổ để mời nữa. giúp em nhiều rồi, em còn chưa cảm ơn được."


      Lục Tuấn Huy vẻ mặt cứng đờ: "Em còn khách sáo với đấy." Đổi thành Đồng Húc Lãng, cũng phân chia ràng như vậy ? Người và bạn bè cuối cùng có khác biệt, trong lòng chua chát.


      Nhanh chóng ăn bữa cơm ở gần đó, bọn họ lại trở về trường đóng phim. Trong kịch bản, Lục Tuấn Huy đóng vai hiệp sĩ phong lưu đa tình, cảnh diễn ngay sau đó có thể thể ràng trình độ của , bày ra mặt khí phách hùng, tự nhiên hi vọng có Lâm Sâm Sâm cổ động và khích lệ. Mà Lâm Sâm Sâm cũng cảm thấy có hứng thú với phim kiếm hiệp, vì vậy ở lại xem.


      Lúc Lục Tuấn Huy hóa trang Biên đạo mới cho biết, cảnh tiếp theo tạm thời thay đổi bằng cảnh diễn tình cảm, đầu óc trong chợt ong lên. Thử cùng Biên đạo tranh luận hồi lâu có kết quả, khỏi thầm lo lắng. Vừa nghĩ tới việc ở ngay trước mặt bạn , lại thân thiết với khác, cảm thấy rất lúng túng. Lục Tuấn Huy lập tức hồi hộp, đầu ra đầy mồ hôi.


      Hồi hộp cứ hồi hộp, công việc giây thể chậm trễ. Đạo diễn nhắc nhở diễn viên mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, căn bản có dũng khí nhìn nét mặt của Lâm Sâm Sâm. Đạo diễn cũng nhận thấy được căng thẳng, trêu: "Tiểu Lục, thả lỏng chút, bây giờ là lúc cậu và tán tỉnh nhau, phải màn tra tấn, hiểu chưa?" Mọi người nghe xong cười ầm lên.


      Lục Tuấn Huy cau mày hít sâu cái, bắt buộc mình tập trung tinh thần, ánh mắt ngừng ở mặt nữ diễn viên. Từ lúc bắt đầu liếc mắt đưa tình đến đoạn mở miệng trêu đùa đều tốt, nhưng đến thời điểm ôm hôn nhau, đột nhiên sinh lòng chần chừ dừng chút. Thời gian cứ trôi qua như vậy, đạo diễn liền kích động hô ngừng."Trước kia diễn qua vai trêu đùa với đối thủ sao? Có biết thế nào gọi là tán tỉnh hả? Diễn lại!"


      Diễn lại mấy lần, đúng lúc mấu chốt đều bị đạo diễn gọi lại, Lục Tuấn Huy cúi đầu xua tay, tỏ vẻ có tâm trạng. Đạo diễn lên tiếng: "Nghỉ ngơi trước , Tiểu Lục, hai người các cậu bồi dưỡng cảm xúc chút, sớm điều chỉnh cho tốt, đừng chậm trễ cảnh tiếp theo đấy."


      Lục Tuấn Huy do dự chút, nhắm mắt về phía Lâm Sâm Sâm, ấp úng mở miệng: "Sâm Sâm, chuyện này, khi diễn vai đùa giỡn kiểu này, có thói quen có người quen ở đây xem." Lâm Sâm Sâm lập tức hiểu ý: "Được, vậy em tránh trước nhé." Hôm nay, người xem ởtrường quay nhiều lắm chỉ có vài người, còn lại tất cả đều là nhân viên tổ diễn. cũng cảm thấy hơi mất tự nhiên.


      Lục Tuấn Huy gật đầu: "Em đến khu nghỉ bên kia ngồi . Quay xong qua đó tìm em!"


      Lâm Sâm Sâm câu khích lệ rồi về phía khu nghỉ. ra rất ghét nơi có nhiều người lạ. Nhưng nếu đồng ý đến xem nên ở lại đến cùng.


      tìm nơi vắng vẻ ngồi xuống, thấy ở phía xa có ít diễn viên tự tìm chỗ để tập lời thoại hoặc tìm cảm xúc cho vai diễn. chẳng bị tác động hay để ý đến bất cứ chuyện gì. lúc mệt mỏi, giọng chợt vang lên bên tai: "Rất buồn chán sao?" thanh xuất đột ngột, lúc mới nghe còn khiến cho người ta rợn cả tóc gáy. Lâm Sâm Sâm nhanh chóng quay đầu về phía thanh kia.


      " là Lê Tiểu Phỉ sao?" Mặc dù là câu hỏi nhưng giọng cực kỳ chắc chắn.


      "Trí nhớ của đại tác giả tệ!" Lê Tiểu Phỉ khỏi châm chọc . Đôi mắt lại nhìn chăm chú máy ảnh kỹ thuật số trong tay. "Cho chị xem thứ hay ho!"


      ta mở máy ảnh, chỉnh đến video, đưa qua, cảnh Lục Tuấn Huy hôn quên hết trời đất.


      "Cảm giác thế nào?"


      Lâm Sâm Sâm cũng có bất cứ phản ứng khác lạ nào cả, ngược lại còn rất bội phục bọn họ có thể biểu diễn chân , tự nhiên như vậy trước ánh mắt của bao người. "Diễn tệ!" lòng.


      " sao? bội phục chị đó!" Lê Tiểu Phỉ cười đến quỷ dị: "Thẳng thắn mà , tôi vẫn cảm thấy chị cực kỳ giả tạo!"


      Lần đó, kinh nghiệm rơi xuống hồ nước lại lên trong mắt. Lâm Sâm Sâm xúc động phẫn nộ: "Đừng quá đáng, tôi và cũng chưa tính là quen biết, vì sao luôn gây khó dễ với tôi?"


      Lê Tiểu Phỉ bất cười: "Hả? Tôi có gây khó dễ với chị sao?"


      Lâm Sâm Sâm lạnh lẽo hừ tiếng: "Trò trẻ con!"


      "Vâng, chỉ có chị là cao thượng. Tôi ghét nhất loại người giả bộ thanh cao như chị. phải chỉ sáng tác truyện thôi sao? Làm như tài cán lắm vậy! Còn dùng loại ánh mắt coi thường đó tới xem chúng tôi nữa. Lần đó hợp tác với chị, tôi cảm thấy vừa mắt nữa. Chị còn hết lần này tới lần khác mê hoặc, khiến Lục Tuấn Huy u mê theo. Nhìn dáng vẻ ấy phải ân cần với chị khiến tôi tức chết mà!" ta mang bụng tức giận, bất bình , ánh mắt dữ tợn đến đáng sợ.


      ra là như vậy, này vẫn thầm mến Lục Tuấn Huy cho nên thái độ đầy thù địch đối với những nào thân thiết với ấy. Trong lòng Lâm Sâm Sâm hiểu , cũng chỉ là suy nghĩ chưa chín chắn thôi, cần chấp nhặt với ta. Lâm Sâm Sâm quay mặt để ý đến ta nữa.


      Lê Tiểu Phỉ tức giận vòng đứng trước mặt : "Còn nữa, nếu nh thực coi thường diễn viên như vậy đừng bám lấy Lục Tuấn Huy nữa! Cách xa ấy chút."


      Lâm Sâm Sâm thở dài: "Tôi chưa từng coi thường ai. Đây là thành kiến của thôi. Nếu thích Lục Tuấn Huy có thể thoải mái theo đuổi, cần gì dùng thủ đoạn đứng đắn làm tổn thương người khác? Chẳng lẽ bất cứ nào tiếp xúc với ấy, đều tìm cách đối phó sao?"


      "Chị đơn giản! Tôi bỏ qua nhiều cơ hội diễn vai nữ chính, luôn nhờ vả người xung quanh để vào cùng tổ diễn với ấy. Nhưng ở trước mặt tôi, ấy mở miệng ngậm miệng đều là tên của chị. Thử hỏi tôi đối với chị có ấn tượng hay ? Khen tác phẩm của chị viết rất hay, trừ chị ra có đề tài nào khác. Nếu như chị là tôi, chị nghĩ sao?"


      Lâm Sâm Sâm bùi ngùi lắc đầu: "Tuổi còn trẻ, tôi khuyên câu, chơi lửa có ngày bỏng tay, gậy ông đập lưng ông. Chuyện tình cảm thể miễn cưỡng chi bằng để tâm đến nghiệp, thanh danh càng sớm càng tốt!"


      Lê Tiểu Phỉ như có điều suy nghĩ hồi lâu sau đột nhiên hỏi: "Vậy chị và Lục Tuấn Huy rốt cuộc có quan hệ thế nào?"


      "Bạn tốt!" Lâm Sâm Sâm thản nhiên đáp.


      Lê Tiểu Phỉ lại hỏi: "Chị thấy ấy và người khác đóng cảnh tình cảm có khó chịu ?"


      " có!" Về điểm này, trong lòng Lâm Sâm Sâm rất xác định. Vừa nãy khi xem xong đoạn video kích tình đó cũng có cảm giác khó chịu. ý nghĩ kỳ quái chợt này ra, nếu người đàn ông trong video đổi thành Đồng Húc Lãng sao đây? Trong lòng cảm thấy đau nhói. nhanh chóng tập trung tinh thần để mình suy nghĩ lung tung.


      "Vậy chị có cho ấy biết hay ?" Thấy đáp, Lê Tiểu Phỉ lại thêm vào câu: "Có phải cảm giác được diễn viên thích rất hãnh diện hay ? muốn bỏ qua kiêu hãnh này?"


      thanh từ mơ hồ đến ràng, Lâm Sâm Sâm trở lại thực tế. hiểu, sao mọi người ai cũng có suy nghĩ này? Đồng Húc Lãng cũng vậy, Lê Tiểu Phỉ cũng thế. Chẳng lẽ thái độ của đủ ràng sao? Nhưng quan hệ với Lục Tuấn Huy vẫn tự cho là bạn bè vô tư trong sáng, cũng có bất kỳ biểu đặc biệt nào, cũng thể mỗi lần đều thể lập trường trước mặt chứ? Nhưng vậy khỏi có vẻ tự mình đa tình rồi.


      đợi được câu trả lời Lâm Sâm Sâm, xa xa Lê Tiểu Phỉ nhìn thấy Lục Tuấn Huy về bên này, ánh mắt lên vẻ hốt hoảng. có chút chột dạ : "Tôi chuẩn bị diễn đây!" Cất bước rồi lại xoay đầu cẩn thận hỏi: "Chuyện lần trước. . ."


      "Tôi cho bất cứ ai!"


      Lê Tiểu Phỉ thở phào nhõm, " ra tôi cũng ngờ là chị ngã xuống nước. Lúc ấy chỉ muốn làm chuyện xấu dọa chị chút thôi. may là có việc gì xảy ra!"


      Lâm Sâm Sâm cười khổ: "Tôi coi đó là việc ngoài ý muốn, !"


      Là cố ý hay vô tình cũng còn quan trọng, mang thù hận trong lòng có lợi với sức khỏe, bỏ qua cho người khác đồng nghĩa với bỏ qua cho chính mình. Vậy mà, lời của Đồng Húc Lãng, pháp sư ở chùa và Lê Tiểu Phỉ giờ phút này chồng chất lên nhau, chỉ làm cho thêm quyết tâm khép lòng. Lê Tiểu Phỉ xuất để nhận thức ràng hơn, mình đối với Lục Tuấn Huy hề sinh ra bất kỳ tình ý gì vượt qua mức bạn bè. Cho du ồn ào với Đồng Húc Lãng chịu nổi, trong lòng vẫn chỉ có , chỉ tưởng tượng bên cạnh những khác đều cảm thấy cách nào chịu nổi. Về phần Lục Tuấn Huy, lòng hi vọng có thể sớm tìm được người tâm đầu ý hợp để bầu bạn. Bất luận đối với có tình ý hay , đều nên làm quan hệ chút, thể mập mờ, ràng nữa.


      Lâm Sâm Sâm đến xem khiến tâm trạng Lục Tuấn Huy rất tốt. Buổi tối, sau khi kết thúc công việc mời ăn bữa ngon, " biết quán ăn rất ngon, cam đoan em thích!" tràn đầy niềm tin, .


      Ai biết được lại là chỗ này. Sắc mặt Lâm Sâm Sâm lập tức thay đổi. Nơi này phải nơi nào khác chính là quán ăn của lão Triệu – bạn thân Đồng Húc Lãng mở. vội vàng kéo Lục Tuấn Huy lại, : "Chúng ta đổi quán khác , em ăn ở đây rồi!"


      Lục Tuấn Huy còn chưa kịp phản ứng, lão Triệu tinh mắt nhận ra , chỉ kêu to tiếng: "Ơ, đây phải là bà xã của lão Đồng sao? Mau vào !"
      Last edited by a moderator: 9/5/16
      thư hồMaruko Rùa thích bài này.

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 55
      Editor: Cogau

      "Đến đây, mau vào . Cùng bạn tới dùng cơm sao?" Lão Triệu nhiệt tình kéo họ vào cửa.

      Lâm Sâm Sâm gật đầu. Lão Triệu nhịn được giận trách: "Chú Đồng đâu rồi, sao tới, tiểu tử kia gần đây bận việc gì mà thấy bóng dáng đâu thế."

      Lục Tuấn Huy lúc này mới nghĩ tới, ra là ông chủ là chiến hữu của Đồng Húc Lãng.

      Lâm Sâm Sâm chần chừ, biết trả lời như thế nào. Đến quán của chiến hữu bạn trai cũ ăn tối cùng với người bạn trai khác, trường hợp này chắc chắn là lúng túng rồi. Lão Triệu là người đơn giản, nhìn ra phức tạp trong đó, chỉ là nếu gọi thể gọi được lão Đồng đến.

      Ngồi vào chỗ của mình ở trong phòng chung, Lục Tuấn Huy lập tức nhận thấy được lo lắng của Lâm Sâm Sâm. Thừa dịp lão Triệu phòng bếp sắp xếp món ăn cho họ, Lục Tuấn Huy giọng hỏi: "Có muốn chuyển sang nơi khác ?"

      Lâm Sâm Sâm lắc đầu: "Thôi." Ở đâu ở yên đấy vậy.

      Lão Triệu có thể gọi Đồng Húc Lãng tới đây hay ? Trong lòng tự hỏi, có phải là trong tiềm thức mong đợi cái gì hay ?

      Kim đồng hồ treo tường di chuyển, bữa cơm công phu cứ như thế trôi qua, Lâm Sâm Sâm mang theo bụng tâm tư từ từ để xuống, nhưng lại dấu mấy phần mất mát.

      Dáng vẻ mất hồn mất vía của bị Lục Tuấn Huy để ý, khó tránh khỏi có chút đắng lòng. Vì sao mỗi lần cùng , luôn có vẻ chịu rất nhiều đau khổ. Cảm giác bị thất bại nặng nề xuyên vào đáy lòng , ngọn lửa tên đột nhiên được bùng lên.

      " suy nghĩ gì?" Lục Tuấn Huy chau mày lại hỏi.

      Lâm Sâm Sâm bị tác động bởi thanh ngay gần bên tai, phục hồi tinh thần lại: " có gì." cười áy náy.

      " thấy em nhìn chằm chằm ra cửa, có phải chờ ai ?" cố gắng khống chế giọng , nhưng Lâm Sâm Sâm vẫn bị khí thế bức người khó có được của làm cho sợ hãi.

      " có." Lâm Sâm Sâm đứng dậy: " ăn xong rồi, chúng ta tính tiền thôi."

      Lục Tuấn Huy chợt nắm được tay của : "Đừng vội, có chuyện muốn ."

      Cảm giác mảnh khảnh mềm mại, bàn tay này khao khát lâu, hôm nay ràng được nắm trong lòng bàn tay, làm có chốc lát mất hồn.

      Lâm Sâm Sâm lại ngồi xuống, định im lặng rút tay về, thế nhưng ai ngờ lại dùng sức nắm chặt thả. ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn lại , Lục Tuấn Huy cố ý làm như vậy là chưa từng thấy qua.

      "Sâm Sâm, biết gần đây tâm tình em tốt, lúc này nên làm người khác khó chịu, nhưng có mấy lời chất chứa trong lòng quá lâu, để lâu nữa chỉ sợ mở miệng được, cho nên bất luận em có chấp nhận hay , vẫn muốn ."

      Lâm Sâm Sâm mặt lộ vẻ khó xử, nhưng Lục Tuấn Huy vẫn liều lĩnh mở lời: " thường xuyên suy nghĩ, nếu như ban đầu thái độ của có thể cứng rắn chút, lựa chọn của em có giống nhau hay ? Dĩ nhiên, ý nghĩ này chỉ là đoán mò mà thôi, tin tưởng rằng cho dù có lựa chọn lại lần nữa, em vẫn chọn Đồng Húc Lãng. thừa nhận, người ta có rất nhiều phẩm chất thu hút người khác, chỉ phái nữ, thân là đàn ông cũng hâm mộ ta. Ở , em tìm được loại cảm giác đối với ta, điểm này trong lòng rất ràng. Nhưng tình phải chỉ cần đột phá là được, nó càng cần kiên trì, bền bỉ, chịu đựng. Tình phải chạy cự ly ngắn, mà là Marathon, phải có đầy đủ tính nhẫn nại mới có thể đến đạt hạnh phúc cuối cùng. Có lẽ thể làm cho em cảm nhận được tất cả nhiệt huyết hừng hực, nhưng tuyệt đối có đầy đủ kiên nhẫn, tình nguyện chờ đợi. Mặc kệ xảy ra bất cứ chuyện gì, đều kiên trì ở bên cạnh em, ủng hộ và khích lệ em, quyết chút do dự nào."

      Nghe thổ lộ, nội tâm Lâm Sâm Sâm chỉ đành cỗ chua xót gì. dĩ nhiên hiểu được người đàn ông trước mặt này, rất ràng có nhiều đáng giá để . Nếu như tình cảm có thể khống chế, nhất định làm việc nghĩa chùn bước chạy về phía . Ai có thể từ chối người đàn ông như vậy đây? Đáng tiếc lòng của lại trái với lý trí, bị định mệnh cơ duyên ràng buộc, mặc dù mười đầu con lừa cũng kéo nổi. Người nào có định mệnh của người đó, cũng hối hận, mà chỉ tiếc nuối, cuối cùng mình lại phụ lòng người đàn ông tốt vô tư đợi thời gian dài này.

      thở dài, kiên quyết rút tay mình lại, Lục Tuấn Huy bất thình lình bị cử động này của làm giật mình. Trong nháy mắt, nhìn chằm chằm , mặt tràn đầy đau thương.

      dám nhìn ánh mắt bi thương của , gian nan mở miệng: "Cho tới nay, em đều cảm thấy may mắn có người bạn như , rất cảm ơn phần tâm ý này của đối với em. Nhưng em là người cố chấp, đáng để đợi, em hi vọng có thể gặp được người ý hợp tâm đầu với ."

      "Sâm Sâm, chuyện này công bằng." thanh của khàn khàn cầu xin: " thể cho cơ hội sao? ép buộc em chấp nhận ngay, cho em thời gian, sợ đợi chờ."

      "Nhưng em sợ." Lâm Sâm Sâm bất lực cúi đầu: "Em thể cho lời hứa suông mà vĩnh viễn thực được. xin lỗi, Tuấn Huy, thành xin lỗi. . . . . ." nghẹn ngào nên lời, còn ngoảnh mặt chỗ khác, hai mắt nhắm lại.

      Đôi mắt Lâm Sâm Sâm dần dần đỏ lên, chóp mũi ê ẩm, bất kỳ ngôn ngữ nào cũng thể biểu đạt được áy náy của giờ phút này. Nếu quan tâm nhiều chút có thể sớm phát tình nặng nghĩa sâu, hết lần này tới lần khác, luôn dè sẻn ánh mắt quan tâm với , lừa gạt mình cho là cũng ngầm hiểu như chỉ có tình bạn bè. Là thờ ơ và trốn tránh làm ngày càng lún sâu vào trong vũng bùn, cho nhiều khổ sở hơn. Hôm nay gì đều là dư thừa, chỉ kỳ vọng có thể mau thoát khỏi rối rắm, sớm tìm được hạnh phúc.

      Hai người chìm vào yên lặng, áy náy, nặng nề, bất đắc dĩ, bi ai, đủ loại tâm tư phức tạp chất đống đến nơi, ép hít thở thông. "Xin lỗi, em toilet lát." nhanh chóng đứng dậy hoảng hốt thoát .

      Lâm Sâm Sâm chạy như bay vào toilet, vì vậy thể thấy bóng dáng chờ lâu đứng dựa vào hành lang chỗ qua. Ở trong phòng rửa tay, mặc cho nước mắt tùy tiện tuôn trào, mới hiểu được ra là thiếu phần ân tình vĩnh viễn trả nổi đích thực là chuyện khổ sở biết nhường nào, thậm chí so với bị người khác phản bội còn đau đớn hơn. Ngay cả khi lời chia tay với người mình nhất, cũng chưa từng khóc lóc nghẹn ngào. bị áy náy níu chặt rất đau lòng. Đó là người đàn ông: mà những khi khó khăn nhất chìa tay ra giúp đỡ , những lúc khổ sở nhất an ủi , người mà trăm phương ngàn kế làm tất cả vì cầu báo đáp. Mà giờ đây, những thể trả lại chút nào, còn làm tổn thương vô cùng sâu sắc. Nếu như có thể giảm tổn thương đến mức thấp nhất, tình nguyện dùng tất cả để đánh đổi.

      Khi Lâm Sâm Sâm tâm nặng nề ra khỏi toilet, hẹn mà lại đối diện với đôi mắt tràn đầy mâu thuẫn. Đây là ánh mắt của đôi mắt thể quen thuộc hơn, trong mắt kia u oán thường xuyên phóng đại xuất trong giấc mơ của , làm ngủ ngon. Hôm nay, trong cặp mắt to kia vẫn mang theo u oán, rồi lại chất chứa thêm nhiều cảm xúc nhìn . Trong chốc lát, trái tim đột nhiên đập loạn lên, xuất của làm kịp ứng phó, phản ứng tự nhiên chính là trốn tránh. Sao lại để cho được như ý, bước thêm bước dài tiến đến lập tức túm được .

      "Đồng Húc Lãng, làm gì vậy?" bị ôm ngang lên nên tức giận kêu ra tiếng.

      Đồng Húc Lãng để ý lời hỏi, gì ôm vào phòng trống gần nhất bên cạnh, sau đó chốt cửa lại.
      Last edited: 17/5/16
      thư hồ thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 56
      Editor: Cogau

      Đèn trong phòng bật, bóng tối bao trùm, Lâm Sâm Sâm chỉ cảm thấy mình bị Đồng Húc Lãng ép lên tường, đôi môi của theo đó cũng áp tới. định nghiêng đầu tránh né, lại bị lấy tay giữ chặt. Dưới tình thế cấp bách, cắn chặt môi để cho được như ý. lại dứt khoát rời khỏi nơi đầy cám dỗ này, hôn khắp những bộ phận khác. Môi lưỡi ẩm ướt lướt qua trán của , hàng mi nét mày, chóp mũi, khắp khuôn mặt, rồi cuối cùng ngậm vào vành tai của .

      thở hổn hển, ghì chặt vào trong ngực, giọng khàn khàn thổ lộ nỗi nhớ nhung. "Lâm Lâm, nhớ em."

      Vành tai là bộ phận nhạy cảm của , bị trêu chọc, dần dần cũng có chút thở gấp. rất muốn đắm chìm trong lồng ngực rắn chắc này, vậy mà thể. Lý trí nhắc nhở , niềm vui ngắn ngủi thể giải quyết bất cứ vấn đề gì, hưởng thụ qua rồi, còn lại chỉ là hành hạ.

      khẽ cắn răng, bất ngờ ra sức đẩy ra, ngay sau đó kéo cửa . Đồng Húc Lãng phản ứng nhanh hơn , còn chưa đợi sờ tới khung cửa lại ép lên tường lần nữa. Lần này say đắm kích tình nữa, mà là đưa tay bật công tắc mở bóng đèn sáng lên. Ánh sáng bất ngờ chiếu vào, cặp mắt Lâm Sâm Sâm híp lại, khi mở ra chỉ thấy gương mặt của Đồng Húc Lãng ràng, phóng to gần ngay trước mắt. Ngũ quan của vẫn đẹp trai, hình dáng vẫn cương nghị, chỉ là trong ánh mắt ra hốt hoảng và lo lắng chưa từng có.

      Hai mắt gấp gáp nhìn chăm chú vào , ý cầu hòa ràng: "Lâm Lâm, hai ta hòa hợp , về sau lời hồ đồ nữa, chúng ta sống vui vẻ qua ngày."

      dễ, nhưng làm được sao? Lần này làm hòa rồi, lần sau sao đây? Cãi nhau liên tục vì đa nghi của khi nào mới kết thúc. Nếu đủ tin tưởng em, ở chung chỗ có ý nghĩa gì? Những lời này, ra, nhưng ánh mắt tỏ ra rất ràng: được.

      Đồng Húc Lãng thở dài ôm lấy mặt của : "Lâm Lâm, em hãy tin lần, bực bội nên hồ đồ, đầu óc giống như vào nước, hoàn toàn biết suy tính, về sau nghi ngờ em nữa, được là làm được." Thấy có phản ứng, lại cầm tay của đưa lên mặt mình: "Em đánh , mắng cho hả giận ."

      Lâm Sâm Sâm rút tay mấy lần thành công, trách mắng: " làm gì vậy? Mau buông ra! Em và có bất kỳ quan hệ gì rồi, thích bị đánh tìm người khác ."

      Dù thế, Đồng Húc Lãng vẫn từ bỏ, dụ dỗ, khuyên nhủ: "Sao lại muốn tìm người khác chứ, chỉ tìm em thôi. Đừng tức giận, chấp nhận em phạt được sao? Nghe lời , báo cáo kết hôn cũng sắp quá hạn rồi, nếu quá hạn, lãnh đạo phê duyệt cho đâu."

      Mặt Lâm Sâm Sâm như mặt hồ phẳng lặng: “ Hay là thôi , em xứng với . Sao tìm trong sạch ? Cảm ơn tâm ý của với em, xin lỗi, để cho thất vọng rồi.”

      Đồng Húc Lãng chỉ cảm thấy tim bị đau, giọng điệu lo lắng, : “ Phải thế nào em mới bằng lòng tha thứ cho ? nhận lỗi với em, viết cam kết. Muốn làm thế nào, em cứ , lên núi đao xuống biển lửa cũng sợ.”

      Người đàn ông luôn luôn tự hào, kiêu hãnh lại có thể ra những lời hèn mọn như thế, Lâm Sâm Sâm phải là lộ vẻ xúc động, nhưng vẫn buộc lòng mình cứng rắn, từ chối: “ Em muốn làm gì vì em cả, đó. Chỉ là tính tình hai chúng ta hợp, cần phải nhân nhượng em, có thể tìm được tốt hơn làm vợ .”

      chuyện hoang đường gì vậy, hai ta cũng tới chuyện đó rồi, em muốn làm tiểu nhân, người có trách nhiệm, bội tình bạc nghĩa sao?”

      phải là giữa tình nhân cũng có âu yếm vuốt ve, đúng hơn là giống như từng có gần gũi thể xác vậy. Lâm Sâm Sâm lắc đầu: “ Đều là chuyện ‘ người tình ta nguyện’ thôi, cần phải gách vác trách nhiệm gì cả.”

      Đồng Húc Lãng đau lòng, khó chịu, cố gắng kéo vào trong ngực, ôm chặt, như sợ mất báu vật quý hiếm, trải qua thiên tân vạn khổ, vất vả mới có được, “ đồng ý chia tay, em đừng mơ tưởng!”

      Vì lời và hành động trẻ con của , lòng Lâm Sâm Sâm chua xót, hơi nghiêng mặt, hỉ mũi: “ Đừng như vậy, đại trượng phu cầm lên được cũng bỏ xuống được, vấn đề giữa chúng ta quá nhiều, tìm được người chân chính thích hợp với , đến lúc đó cảm thấy may mắn vì buông ta này.”

      bậy!” thể nhịn được nữa cắt ngang, nâng thân thể của , nhìn chăm chú vào : “ cũng , đời này nếu phải là em, kết hôn, em cho là đùa sao? thừa nhận, ngày đó chuyện có điểm quá đáng, nhưng em cũng nên suy nghĩ kỹ chút, chằng lẽ thái độ của em có vấn đề sao? Hai tình địch thèm thuồng ở bên, tại sao có thể hững hờ, làm ngơ chứ? Tại sao em lại bướng bỉnh như vậy, thỉnh thoảng lại lời ngon tiếng ngọt, để vui vẻ chút? Lâm Lâm, chỉ muốn câu “ EM ” là có thể vui lòng phục tùng, cho viên thuốc an thần .”

      Lâm Sâm Sâm nghiêm túc đưa mắt nhìn đôi mắt , nhàng nhả ra câu: “ Em .” mới vừa nở nụ cười, giấy tiếp theo lại bị đẩy vào hố băng, “ Nhưng là quá khứ của en, đây là thể thay đổi.”

      quan tâm.”

      .”

      quan tâm, quan tâm, quan tâm!” cắn răng nghiến lợi, liến tiếp gào lên ba câu “ quan tâm.”

      Vậy mà, yên lặng nhìn chốc lát, vẫn đưa ra kết luận: “ đừng lừa mình dối người nữa.”

      “ Mà quan tâm nhất là em!” đột nhiên cầm hai vai của : “ sai, là ghen ghét với người đàn ông khác trong quá khứ của em, hận là vừa sinh ra biết em, để cho họ có nửa cơ hội đến gần em, chẳng lẽ ngay cả quyền trút giận cũng có sao? Hoặc là ban đầu em cũng đừng cho cơ hội, nếu quen đừng bỏ dở nửa chừng, hèn nhất hạ vũ khí đầu hàng, cũng cho em làm! Có vấn đề gì chúng ta tháy đổi là được, tại sao nhất định phải ào ào chia tay đây?”

      Lâm Sâm Sâm do dự, lại nghe tiếng Lục Tuấn Huy từ hành lang truyền đến, “ Sâm Sâm, em vẫn còn ở trong đó sao?”

      xong rồi! Nhất định là Lục Tuấn Huy chờ ở trong phòng quá lâu, sợ có chuyện nên mới tới đây tìm, “ Em ở trong này!” Lâm Sâm Sâm trả lời, muốn mở cửa ra ngoài ngay, Đồng Húc Lãng lại giữ chặt thả: “ cho !”

      Lâm Sâm Sâm giãy giụa, : “ Em còn có chuyện với ấy.”

      Đồng Húc Lãng nghe vậy bất ngờ buông lỏng tay: “ Vậy được, em hãy cho ràng hết những gì cần với ta .”

      Lúc nãy, nhận được điện thoại của lão Triệu, vội vã chạy tới ngay. Đúng là tới sớm bằng tới đúng lúc, khi đến phía ngoài phòng ăn, cửa khóa chặt, tất cả những lời Lâm Sâm Sâm từ chối Lục Tuấn Huy đều nghe thấy hết. Vui mừng, áy náy, hối tiếc, đủ loại cảm xúc ùn ùn kéo đến, tại nên niềm tin, vậy vô cớ mà hiểu lầm, mơ hồ hiểu , làm Lâm Sâm Sâm bị oan uổng nữa. Lúc này, mới hiểu được tầm quan trọng của tin tường đối với tình , thầm trách mình ích kỷ, mất phong độ trước mặt người mình . Tuy rằng biết sai để sửa là chuyện tốt, nhưng từ thái độ của Lâm Sâm Sâm cho thấy, hòa hợp như lúc ban đầu còn cần lao tâm. Nhưng đối với việc giành lại trái tim lần nữa, Đồng Húc Lãng hoàn toàn có lòng tin. Nhớ khi mới quen, thái độn từ chối, hững hờ của còn chịu đựng được, chỉ cần tiếp tục kiên quyết đeo duổi, có chuyện gì làm được. Mấu chốt là phải rút là bài học, thể làm bậy ép chạy trốn nữa. Cho nên, rất rộng rãi với Lâm Sâm Sâm: “ , tìm ta .”

      1 giây trước người đàn ông này còn la hét cho , ngược lại bây giờ lại rộng lượng, làm cho Lâm Sâm Sâm hiểu ra sao. Sợ Lục Tuấn Huy chờ bên ngoài sốt ruột, cũng để ý suy nghĩ nhiều liền kéo cửa chạy ra ngoài.

      Ở phía au, Đồng Húc Lãng cảm động, nha đầu ngốc, ràng yếu lòng như vậy, chỉ vì từ chối người tốt mà khóc thành ra như vậy, dáng vẻ còn giả bộ nhẫn tâm, là tự tìm đau khổ mà. Chỉ là sao, em còn có đây, sau này thương em nhiều. Đó là lời hứa trong lòng .

      Lâm Sâm Sâm về phía Lục Tuấn Huy sốt ruột chờ ở bên ngoài toilet, “ sin lỗi, để chờ lâu, chúng ta thôi.”

      Lục Tuấn Huy nghi ngờ nhìn về phía tới: “ Em đâu vậy, sao chứ?”

      Lâm Sâm Sâm mỉm cười: “ sao, vừa rồi mới gặp người quen, chuyện mấy câu.”

      dường trở về, hai người vẫn gì. Đưa Lâm Sâm Sâm đến cửa, Lục Tuân Huy mới cố làm ra vẻ nhõm, mở lời: “ Chuyện hôm nay em đừng để tâm, sao.”

      “ Tuấn Huy, xin lỗi.” Lâm Sâm Sâm vẫn cảm thấy lúng túng.

      Ngược lại, biểu của Lục Tuấn Huy tự nhiên hơn: “ Nhìn em kìa, cùng với cũng chỉ biết ‘ cảm ơn’ và ‘ xin lỗi’ thôi, khách sáo như vậy còn gọi gì là bạn bè nữa!”

      câu dùa giúp Lâm Sâm Sâm buông bỏ vẻ gò bó: “ Tuấn Huy, cảm ơn .”

      “ Em , lại nữa rồi.” Hai người bèn nhìn nhau cười.

      Lục Tuấn Huy tự giễu, : “ ra, cũng thích hợp đương. Hàng năm, hơn nửa thời gian gặp mặt, có nào chịu được chứ? Vả lại, mỗi lần quay bộ phim, tự nhiên đều cảm giác mình lần. Nếu sau này thể kiếm được vợ, cuộc sống như thế cũng rất hài lòng rồi, em thấy đúng ?”

      Lâm Sâm Sâm chỉ có thể cười, gật đầu, đem chúc phúc giấu tận đáy lòng.

      Trước khi , cuối cùng Lục Tuấn Huy câu: “ Sâm Sâm, so với hạnh phúc, danh dự là gì cả,”

      Lâm Sâm Sâm lặp lại những lời này, trong lòng như có điều suy nghĩ. Nhó tới những lời của Đồng Húc Lãng, rốt cuộc có nên cho nhau thêm cơ hội hay đây?
      Last edited by a moderator: 18/5/16
      thư hồ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :