1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Người chồng tốt - Vân Ngao (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 27

      Đồng Húc Lãng đưa Lâm Sâm Sâm về nhà, ngờ lúc ở cổng khu chung cư gặp Thẩm Bích Tâm. nhíu mày, Lâm Sâm Sâm cũng thấy Thẩm Bích Tâm ở đây, bỗng nhiên cũng trở nên lo lắng, mới vừa buông lỏng cảm xúc giờ lại căng thẳng trở lại. Ngày trước, tin chắc mình cùng Đồng gia có bất kỳ quan hệ nào, cho nên chút băn khoăn, thái độ đối với Thẩm Bích Tâm mặc dù có lễ độ nhưng cũng xa cách. Nhưng trải qua mấy ngày nay, bất giác nảy sinh tình cảm phức tạp khó nên lời đối với Đồng Húc Lãng, coi như tự lừa mình dối người thế nào cũng thể gạt bỏ được thực là tâm tư có chút xao động, vì vậy đối với Thẩm Bích Tâm cũng sinh ra lo lắng mà từ trước đến nay chưa từng có.

      Cả hai người họ đều có tâm riêng, chần chừ tiến lại, ngược lại Thẩm Bích Tâm lại chủ động tiến đến chào đón. Bà cười vui vẻ tới nhìn Lâm Sâm Sâm, hỏi: "Sâm Sâm, rất lâu rồi gặp cháu, sao thấy tới nhà chúng ta chơi nữa vậy?"

      Lâm Sâm Sâm cố nặn ra nụ cười, khách khí : "Dì Trầm, xin lỗi, gần đây cháu làm bản thảo gấp đến thăm Dì được ạ."

      Thẩm Bích Tâm liếc mắt, : "Vậy có gì mà phải xin lỗi, sáng tác là chuyện lớn, nên đặt ở vị trí hàng đầu. Có rảnh rỗi nhớ tới nhà chơi thường xuyên chút rồi ăn bữa cơm, dì cũng phải là người ngoài, sao lại khách khí với dì vậy."

      Lâm Sâm Sâm gật đầu nhận lời: "Được ạ." Len lén nhìn Đồng Húc Lãng cái, lại thấy bộ mặt nghiêm túc, tâm tư nặng nề.

      Thẩm Bích Tâm còn muốn lên tiếng, lại bị Đồng Húc Lãng chen vào: "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

      Thẩm Bích Tâm nghe vậy lập tức nổi giận đùng đùng, nhưng ngại vì Lâm Sâm Sâm còn ở đây nên muốn thể ra, bà cố nén tức giận, cười : "Mẹ dạo ngang qua đây, nghĩ là gặp gỡ trùng hợp như vậy. Các con chơi ngày cũng mệt rồi, Sâm Sâm mau về nghỉ ngơi ."

      Lâm Sâm Sâm thấy thế thở phào nhõm, vội vàng lời tạm biệt: "Vậy cháu về trước, hẹn gặp lại dì Trầm!"

      Đồng Húc Lãng tiến lên bước, : " đưa em vào."

      Lâm Sâm Sâm liếc mắt nhìn sắc mặt của Thẩm Bích Tâm, vội vàng khoát tay: " cần, đưa Dì Trầm về , bên trong chung cư rất an toàn."

      "Sâm Sâm, cháu cẩn thận chút nhé." Thẩm Bích Tâm với Lâm Sâm Sâm xong, liền kéo Đồng Húc Lãng lại: "Mẹ có lời muốn với con."

      Lâm Sâm Sâm chưa được mấy bước, liền nghe thấy Thẩm Bích Tâm khiển trách: "Càng ngày càng kỳ cục rồi, tối hôm qua mẹ với con, hôm nay Diêu Diêu tới nhà mình ăn cơm, con được đấy, sáng sớm tiếng nào , hại mọi người đợi cả buổi chiều rồi thêm cả buổi tối, cũng gọi điện thoại về báo tiếng."

      Đồng Húc Lãng phục : " ấy chờ con làm gì chứ? Mọi người là hàng xóm nhiều năm như vậy, còn ngại gặp nhau chưa đủ nhiều à?"

      Thẩm Bích Tâm nghe càng thêm bực bội, bất bình: " gì vậy, các con đều là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, mọi người đều biết gốc biết rễ nên cùng nhau mới tốt. Có vài người nhìn qua rất hoàn mỹ, thực tế chưa chắc được như vậy. Người ta từng : nghe lời người lớn dạy, luôn gặp thua thiệt ngay trước mắt. Chẳng lẽ con nhất định phải bị đụng vách tường mới ân hận quay đầu lại sao?"

      Lâm Sâm Sâm bịt lỗ tai bước nhanh hơn. thanh của Thẩm Bích Tâm dần dần yếu cho đến khi mờ nhạt trong khí, nhưng lời của bà lại vang dội, đánh vào chỗ yếu trong lòng Lâm Sâm Sâm.

      "Có vài người nhìn qua rất hoàn mỹ, thực tế chưa chắc được như vậy. Chẳng lẽ con nhất định phải bị đụng vách tường mới ân hận quay đầu lại sao?" Ở trong lòng Lâm Sâm Sâm lặp lại lời thầm này, những lời này sai, có lẽ là cho tới nay luôn kháng cự mong muốn chinh phục của Đồng Húc Lãng nên mới có thể để cho nhất thời khăng khăng mực như vậy. khi bọn họ trở thành người , liền phát ra cũng phải là hoàn mỹ như tưởng tượng, cũng từng bởi vì ngây thơ mù quáng mới lâm vào sai lầm, cũng có rất nhiều khuyết điểm, phải là Nữ thần nhuốm bụi trần như trong cảm nhận của . Thay vì hối hận chia tay bằng chưa bao giờ bắt đầu, ít nhất có thể đem tổn thương giảm đến mức thấp nhất, thà cứ vĩnh viễn giữ vững mối quan hệ bạn bè này. Vậy mà gần đây mỗi lần đối với mặt ánh mắt chân tình nóng bỏng của , lại cảm thấy càng ngày càng lực bất tòng tâm, giống như có biện pháp quyết tâm từ chối như ban đầu, bây giờ nên làm cái gì đây?

      Lâm Sâm Sâm còn phiền não chuyện Đồng Húc Lãng, mấy ngày sau Lục Tuấn Huy lại tìm đến nhà. với Lâm Sâm Sâm, trước đây lúc tham quan chùa chiền ở vùng ngoại thành từng chuyện rất là hợp ý với vị pháp sư trong chùa, muốn đưa gặp.

      Lâm Sâm Sâm nghe vậy bật cười: " lại còn coi em là Phật tử à, em cũng chỉ là tầm thường thôi, còn chưa đạt tới ranh giới đó đâu."

      Lục Tuấn Huy cũng cười: "Vậy coi như giải sầu , cùng vị pháp sư này chuyện với nhau bảo đảm em có thu hoạch."

      Lâm Sâm Sâm nghĩ thầm, chẳng lẽ uất ức của biểu ra ràng như vậy sao? Thế nào mọi người đều muốn đưa ra ngoài giải sầu vậy. Chỉ là Lục Tuấn Huy có lòng như vậy, hay là cũng nên . Thế nhưng ngờ chuyến này thu hoạch rất phong phú.

      Đốt xong hương cho phép cầu nguyện, Lục Tuấn Huy liền dẫn Lâm Sâm Sâm tìm gặp pháp sư. Hai bên chắp tay trước ngực chào lẫn nhau rồi bắt đầu ngồi xuống chuyện phiếm. Bởi vì trước đó Lục Tuấn Huy đặc biệt tới nhờ vả qua, đối với tình huống của Lâm Sâm Sâm Pháp sư ít nhiều hiểu , vì vậy trực tiếp thẳng vào vấn đề chính: "Ta thấy giữa vầng trán của Lâm thí chủ như có mây đen bao phủ, biết có ưu phiền gì hay ?"

      Lâm Sâm Sâm đánh trống lảng, : " giấu gì pháp sư, con chuyện phiền não, chẳng qua là trong thế gian muôn trượng khó tránh khỏi phiền phức của việc trần tục, điểm này con sớm hiểu ."

      Pháp sư vẻ mặt điềm tĩnh gật đầu: "Thí chủ sai, có thể thấy được về mặt hiểu biết Thí chủ rất có tuệ căn. Từ nét mặt thí chủ tìm được ba tật xấu: tham-sân-tật (ý chỉ tham lam, tức giận, đố kỵ). Nếu như ta đoán sai, thí chủ quanh năm ăn mặn hoặc là chỉ dùng phần thôi?"

      Lâm Sâm Sâm thầm nghĩ, hổ là Pháp sư, quả nhiên có con mắt rất tinh tường. cười khẽ: "Con ăn chay được sáu năm rồi ạ."

      Pháp sư lần nữa gật đầu: "Thí chủ làm rất tốt. Hàng năm ăn chay, ăn uống đơn giản, quá ngọ ăn - mỗi ngày chỉ ăn hai bữa ăn thậm chí bữa, nhưng giữ cho tâm mình khỏe mạnh, tinh lực dồi dào, tuổi thọ cao hơn người thường. Huyền bí trong đó là có ham muốn cùng ý nghĩ đen tối quấy nhiễu, năng lượng tiêu hao dĩ nhiên xuống đến mức độ thấp nhất."

      Lâm Sâm Sâm lắc đầu than : " cầu có ham muốn và ý nghĩ đen tối quấy nhiễu dễ vậy sao?"

      Sắc mặt Pháp sư rất tốt, mỉm cười tiếp: "Người đời luôn là làm cho chuyện hỗn loạn như vậy, ví như tuổi thơ chịu khổ sở, lúc học nghèo khổ, bởi vì gia cảnh tốt mà bị thờ ơ, còn có hôn nhân gặp trở ngại, rồi cùng với người thân thích, bạn bè có lỗi với chính mình như thế nào. . vân . vân . . , đếm xuể. Nếu như cả ngày để cho những chuyện này canh cánh trong lòng, từ đầu đến cuối vui, hàng năm trong tâm trạng u ám, nghiêm trọng hơn là tổn hại cả sức khỏe, như vậy cuộc sống là khổ sở!

      ra , cũng có việc phải ghi lòng tạc dạ, trọn đời quên; có chuyện phải nhanh chút lãng quên, đó gọi là chuyện tới chấp nhận, chuyện cho qua. Những chuyện nên bị quên lãng? Cần lãng quên rủi ro và thất bại trong đời; lãng quên danh lợi được mất; quên lãng vết thương năm tháng; quên lãng lời đồn đại; quên lãng tổn thương người khác gây ra cho mình; lãng quên quan niệm lỗi thời, cũ kỹ; quên lãng lạnh nhạt cùng đủ loại phiền não. Như vậy trong lòng mới có thể thoát khỏi ám ảnh chuyện cũ, giữ vững trạng thái thuận theo tự nhiên. Nếu , cứ vướng víu với ngày xưa trong khổ sở, dần dà, chắc hư hại đến sức khỏe, dẫn đến tật bệnh.

      Như là có thể làm giảm muộn phiền, ít sinh phiền não, trong lòng ôn hòa vui vẻ, lâu ngày ắt là có thể vì phiền não, giống như trụ cột vững vàng, quan tâm hơn thua, bình chân như vại. Có thái độ này cùng vui vẻ, chính là cuộc sống thành công. Ai lại muốn nắm giữ cuộc sống vui vẻ phiền não đây?

      Bản thân từng tổn thương hoặc tự trách đúng sai, tâm hồn của chúng ta nên bị thù hận, phiền não che mờ, trong cơn giận dữ, phiền não oán hận, đối với mình hoặc với người khác tạo thành tổn thương, chỉ có hơn chứ kém. Vì vậy, cho dù ở trong hoàn cảnh như ý, cũng phải nỗ lực kiến tạo cuộc sống tràn đầy vui vẻ cùng thân ái. Hồi tưởng chút ưu điểm ở chỗ người chúng ta hận, nhớ lại bản chất thiện lương cùng những chuyện tốt qua của họ, còn đối với mặt yếu kém của họ coi như thấy, như thế tức giận có thể được hòa hoãn, phiền não tan thành mây khói, trong lòng tràn đầy từ bi.

      Cuộc đời ngắn ngủi, cần gì đối với quá khứ khổ sở mà canh cánh trong lòng đây? Cần gì phải tự làm thương tổn mình đây? Đối với chúng ta, cực kỳ có hại là ôm hận, bất mãn cùng phiền não; Nếu như đem ôm hận, bất mãn cùng phiền não hòa tan, ngay cả có thể khiến cho bệnh ung thư cũng khỏi hẳn cũng nên. Chúng ta nhất định phải đem quá khứ phóng thích, rộng lượng với mọi người; mà tha thứ người khác, chính là mến mình, là chân chính, hoàn toàn mến mình. Phải biết, đứng đầu chính là rộng lượng, là từ bi; mà hết chính là " tại", phải quá khứ, cũng phải là tương lai. tại mà chúng ta có thể thay đổi mình, có thể quên lãng nỗi buồn, có thể giải trừ phiền não, có thể khiến cuộc sống cho chúng ta tràn đầy tốt lành và thân ái.

      Như vậy, chuyện gì phải ghi lòng tạc dạ, trọn đời quên đây? Là ân đức của người khác đối với mình! Cái gọi là: người đối với ta có ân thể quên, ta đối với người có ân nên quên. Vì sao phải nhớ ân đức của người khác đối với mình? Để khi thuận tiện báo ân. Mèo, chó các loại còn biết báo ân, huống chi con người? biết báo ân ăn ở thế nào? Phật giáo xưa khởi xướng bốn loại ân huệ, bao gồm: ơn tổ quốc; ơn cha mẹ; ơn thầy ; ơn chúng sinh.

      Như vậy, vì sao lại muốn quên lãng ân đức mình đối với người khác đây? Bởi vì nhớ mãi quên chỗ thi ân, ý nghĩa là mong đợi thời khắc người khác hồi báo, trạng thái ấy gần giống với người cho vay lãi suất cao. khi đối phương báo đáp, hoặc báo đáp đủ, ắt hận từ tâm lên, mắng to là "kẻ tàn nhẫn", rồi có lương tâm. Vì vậy, phiền não bộc phát, trở mặt thành thù, thiện duyên lại thành ác duyên. Đây đáng! Đó là lý do mà mặc dù cho cầu hồi báo, làm mà chấp, đây chính là trí khôn. Có loại này trí khôn, là có thể vượt qua dòng nước xiết phiền não, đạt tới “vô ưu”, đến bến bờ thanh thản. Bến bờ thanh thản ở đâu? Ngay tại từ bi cùng trí khôn " tại"!"

      Lúc chuyện, Pháp sư rất giỏi về đoán ý qua lời và nét mặt, đoạn dừng lại. Đợi Lâm Sâm Sâm suy tư chốc lát, trong mắt lên vẻ hiểu , mới lại tiếp tục tiếp. "Nếu thí chủ thiếu hụt lòng tin đối với tình hôn nhân, vậy càng cần. Nếu như vẫn mong muốn và bị tình cảm chi phối, chi bằng dũng cảm độ lượng đón nhận tình của người khác đồng thời cũng nên người. Biết người biết ta, thiện thể lòng , chuyên cần xem vô ngã, vượt qua nhục dục thấp hèn cùng ích kỷ muốn chiếm giữ, nghi ngờ từ bi, tâm tư phân minh, suy nghĩ vì đối phương, tôn trọng, quan tâm đối phương, có thể làm cho tình dễ dàng thành công, quan hệ vợ chồng dễ dàng hài hòa. Sau khi trở về Thí chủ đừng ngại suy nghĩ lại cho tốt theo như lời Bần tăng vậy, ta tin với hiểu biết của Thí chủ nhất định có thể thông suốt rất nhanh, thoát khỏi phiền não."

      Làm phiền nơi cửa Phật lâu sợ bất tiện, Lâm Sâm Sâm hành lễ cám ơn, từ biệt và cùng Lục Tuấn Huy rời . đường, Lục Tuấn Huy chăm chú nhìn tâm trạng hình như rất tốt của Lâm Sâm Sâm, hỏi: "Có thu hoạch được gì ?"

      Lâm Sâm Sâm gật đầu mỉm cười: "Đương nhiên là có rồi, có thể là xuất phát từ kính trọng đối với nhà Phật, buổi chuyện với Pháp sư làm cho lòng em sáng tỏ rồi. Nhiều chuyện nghĩ ra trước đây cũng đều thông suốt, giống như cảm giác toàn thân trút bỏ được gánh nặng vậy."

      Lục Tuấn Huy cũng cảm động lây, thở phào nhõm: " tốt quá, chuyến này uổng công, về sau phải thường xuyên nhớ lời Pháp sư , đừng để tâm vào chuyện vụn vặt làm cho mình vui nữa."

      Lâm Sâm Sâm nhàng : "Nghĩ ra lại có thể tìm Pháp sư chuyện nha. Ông ấy sai, cuộc đời đau khổ ngắn ngủi, chuyện vui nên sớm quên , sống cuộc sống khỏe mạnh vui vẻ. " tại" mới là quan trọng."

      Ánh mắt Lục Tuấn Huy chân thành nhìn : " chỉ có như thế, pháp sư còn phải dũng cảm người và được ." đột nhiên dùng sức cầm hai tay của : "Sâm Sâm, cho dù tương lai có xảy ra bất cứ chuyện gì, vĩnh viễn ở bên cạnh em."

      Vẻ mặt Lâm Sâm Sâm cứng đờ, nhưng ánh mắt lại kiên định nhìn rồi thản nhiên : "Tuấn Huy, rất cảm ơn làm tất cả vì em, em cũng hy vọng có thể vĩnh viễn có người bạn tri kỷ này."

      Vẻ mặt Lục Tuấn Huy liền thay đổi, bàn tay nắm tay của cũng theo đó buông ra. nghĩ thông suốt nhưng vẫn từ chối tâm ý của , đây có phải là thể rằng có người trong lòng hay ? nhớ lại tình cảnh ngày đó, lúc ở tiệm sách mua sách, chẳng lẽ cuối cùng chậm bước rồi sao?
      Last edited: 6/5/16
      thư hồ thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 28

      Từ sau ngày tỏ thái độ, Lâm Sâm Sâm chỉ cần nhớ tới thần sắc trầm buồn của Lục Tuấn Huy cảm thấy tâm thần thấp thỏm, dù sao lúc trải qua đau thương buồn bã tâm ý giúp đỡ và quan tâm, còn trước mở đường và hao tổn công sức tìm kiếm Pháp sư vì nữa, lại còn vô số cuộc điện thoại chuyện chân thành cùng . Cuộc sống có thể có được người tri kỷ thế này, còn đòi hỏi gì nữa đây? Đáng tiếc chuyện cảm tình căn bản trước được gì, hẳn là muốn từ chối đoạn tình cảm này của rồi. Nếu đáp ứng được mong muốn của , chỉ có kiên quyết từ chối mới là phương pháp tốt nhất, còn hơn cho người ta hi vọng rồi lại làm người ta thất vọng, như vậy còn tàn ác hơn. Ở trong lòng, lặng lẽ cầu nguyện cho Lục Tuấn Huy có thể sớm gặp được người tâm đầu ý hợp cùng bầu bạn trong cuộc sống.

      Bình nước bếp sôi, Lâm Sâm Sâm tư tưởng tập trung, tắt bếp, sau đó cầm bình nước lên rót nước vào trong ấm trà pha trà, phiền lòng khi nghĩ đến chuyện của Lục Tuấn Huy, bất thình lình nghiêng tay làm nước sôi ở trong bình hắt lên đùi mình, lúc này bị phỏng nhảy lên, bình nước cũng ném xuống đất. đùi bị phỏng làm da rất nhanh đỏ lên rồi phồng rộp lên vệt nước. Phản ứng đầu tiên của Lâm Sâm Sâm chính là chạy tới dùng nước lạnh xả vào vết thương, ai ngờ họa vô đơn chí, bởi vì nóng vội vô ý trượt chân, chưa kịp phản ứng ngã nhào. Lúc té xuống, đau đến nỗi nước mắt cũng chảy ra ngoài. Vậy mà để ý suy nghĩ nhiều, lại cố gắng đứng lên, nếu xử lý vết phỏng nghiêm trọng. Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm, chân của vừa dùng sức liền đau điếng. Lần này hay rồi, chân cũng bị trẹo rồi. Lâm Sâm Sâm tuyệt vọng nằm lại xuống nền. Sống mình nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên Lâm Sâm Sâm cảm nhận được bất tiện khi sống mình. Hôm nay, cách duy nhất chỉ có bò đến phòng khách gọi điện thoại tìm người tới cứu, kìm nén lòng chua xót cùng đau chân cắn răng gian nan bò tới điện thoại.

      Khi Đồng Húc Lãng chạy tới bệnh viện, Lâm Sâm Sâm nằm ở đó mấy ngày. Lòng nóng như lửa đốt xông thẳng đến trước mặt ồn ào: "Bị thương như vậy tại sao cho biết sớm?"

      Lâm Sâm Sâm bĩu môi : " bận rộn như vậy em đâu dám tìm chứ!"

      Đồng Húc Lãng định nổi giận, lại nhìn thấy chân quấn băng gạc liền ngừng . ngồi ở bên giường, ánh mắt thương xót nhìn chăm chú vào chân của , hỏi: "Còn đau ?"

      Lâm Sâm Sâm lắc đầu cái: " sao."

      Đồng Húc Lãng quay mặt lại, nhìn : "Lúc ấy ai đưa em vào bệnh viện?"

      Lâm Sâm Sâm : "Em tự gọi điện thoại kêu xe cứu thương tới, đây là biện pháp nhanh nhất."

      Xảy ra chuyện như vậy, đổi lại là nữ sinh bình thường có lẽ sớm khóc đến trời đất mù mịt, biết làm sao rồi, vẫn có thể bình tĩnh nghĩ đến biện pháp nhanh nhất. Cảm giác của Đồng Húc Lãng đối với lúc này là đau lòng, cũng là bất đắc dĩ. cách nào tưởng tượng ra nếu cố nén phỏng chờ người khác tới giúp thế nào. bề ngoài yếu đuối thế kia, vì sao nhất định phải ngang bướng kiên trì với cuộc sống mình như thế, đến nỗi rơi vào tình cảnh thê lương như vậy? Nếu phải ngày nghỉ phép chủ động gọi điện thoại cho , biết khi nào mới có thể biết tin bị thương chứ.

      Nghĩ tới đây, Đồng Húc Lãng liền nhịn được quát : "Làm sao em có thể trà đạp mình như vậy? Tự nhiên em dở chứng phải hay ? Tự gây chuyện cho mình rất tốt sao? ràng rất yếu ớt tại sao phải cậy mạnh chứ? Em trả lời !" dùng lực nắm hai vai của , mặt là tràn đầy lo âu và tức giận.

      Lâm Sâm Sâm hiểu lo lắng vì , nhưng vừa lòng với thái độ nạt nộ tự cho là đúng này của . Phải biết rằng, mấy ngày nay Lục Tuấn Huy từng gọi điện thoại tới cho , nhưng tới chữ chuyện mình bị thương nằm viện. Sớm biết thế này cũng cho Đồng Húc Lãng biết, chẳng những nhận được an ủi từ chỗ của , ngược lại tự dưng còn gặp chỉ trích.

      Trong lòng Lâm Sâm Sâm cảm thấy oan ức, thanh lạnh như có thể đóng băng: "Đồng Húc Lãng, chẳng hiểu thế nào cả, làm phiền ra ngoài, ở đây là phòng bệnh cho phép ồn ào lớn tiếng."

      Đồng Húc Lãng liếc nhìn giường bệnh nhân cùng phòng bệnh phía đối diện với giường Lâm Sâm Sâm, hít sâu hơi tỉnh táo lại, quay đầu chỗ khác lời nào. Lâm Sâm Sâm cũng để ý , phục hồi tâm trạng của mình tiếp tục đọc sách. Đồng Húc Lãng ngửi thấy mùi nước sát trùng của bệnh viện, nhớ chuyện lần trước Lâm Sâm Sâm rơi xuống nước nhập viện, đau lòng lại từ từ thay thế tức giận.

      nhìn chằm chằm , mặt bình thản ung dung thở dài : "Aizz, em thể cẩn thận chút sao? Lần trước là trượt chân rơi xuống nước, lần này lại là mất hồn bị phỏng, mình em thế nào bình yên vô sống tới ngày nay, nghĩ cần phải tìm sợi dây đem em cột vào bên cạnh mới có thể yên tâm được."

      Miệng người này là mỉa mai, Lâm Sâm Sâm tức giận trả lời : "Trước khi em biết , vẫn sống rất tốt, ngay cả chút cảm mạo nóng sốt cũng có, chứ đừng vào bệnh viện."

      Đồng Húc Lãng nghe càng ấm ức, : "Ôi, ý của em là em biết mới gặp xui xẻo hả?"

      Lâm Sâm Sâm lườm , trong ánh mắt biểu thị công khai: coi như tự biết mình.

      Người phụ nữ khó ưa! Đồng Húc Lãng giận dữ nắm được tay , liền há mồm cắn.

      "A!" Lâm Sâm Sâm đau, kêu thảm thiết."Người này có tật xấu, sao lại động chút là cắn người thế? Còn chê vết sẹo người em chưa đủ nhiều phải ?"

      Đồng Húc Lãng híp mắt, hừ lạnh: "Chính là muốn để cho em nhớ bài học kinh nghiệm đau đớn này." nắm tay của nhàng vuốt ve dấu răng mình in đó, trong đầu đột nhiên nảy ra câu mới vừa kia, nhíu mày lại, hỏi: "Ý của em là đùi để lại sẹo rồi hả?"

      Lâm Sâm Sâm vẻ mặt thờ ơ: "Đúng vậy, vết sẹo lớn rất ghê sợ."

      Đồng Húc Lãng cố ý đùa : "Nguy rồi, lần này ai thèm lấy rồi, làm thế nào đây?" Trong lòng xấu xa tính toán, có sẹo thể mặc quần ngắn nữa, quần ngắn làm cho những chàng trai khác nhìn thấy đôi đùi đẹp thon dài trắng nõn kia, như vậy cũng chưa chắc là tốt.

      Lâm Sâm Sâm xem thường trò đùa của , nhún nhún vai : "Cầu cũng được, vừa đúng thanh tịnh."

      Đồng Húc Lãng di chuyển con ngươi, : "Có lẽ tự nguyện vui vẻ đón nhận em đấy."

      Lâm Sâm Sâm lắc đầu, bày ra bộ dáng rất có chí khí: "Dê đến cũng kiên quyết ăn."

      Đồng Húc Lãng vẻ mặt bất đắc dĩ cười, mắng: " biết phân biệt!"

      Đồng Húc Lãng có thời gian ngày ngày chăm sóc Lâm Sâm Sâm, kết quả là phải nhờ người làm ở nhà tới chăm sóc giúp đỡ, như thế đương nhiên tránh khỏi kinh động Thẩm Bích Tâm.

      Khi Thẩm Bích Tâm đến, nhìn thấy Lâm Sâm Sâm lẻ loi mình ngồi dựa vào giường bệnh đọc sách, thương hại trong lòng trỗi dậy. Bà ho tiếng rồi từ từ tới, mặt tràn đầy nụ cười, hỏi thăm: "Sâm Sâm, khỏe chưa?"

      Lâm Sâm Sâm nghe thanh ám hiệu ho khan ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Bích Tâm vội vàng luống cuống tay chân đặt sách xuống, ngồi thẳng lên: "Dì Trầm, sao dì lại tới?"

      Thẩm Bích Tâm nhìn dáng vẻ hết sức lo sợ của càng cảm thấy lòng chua xót, vì thành kiến của mình đối trước đây cảm thấy áy náy. "Dì tới thăm cháu chút. Con bé này, sao lo lắng thế? Bị thương thành như vậy cũng để cho chúng ta biết. để lại sẹo sao?"

      Lâm Sâm Sâm cười trả lời: "Để lại sẹo là khó tránh khỏi rồi, nhưng mà bây giờ đau rồi, cám ơn dì đến thăm cháu."

      Thẩm Bích Tâm tự trách : "Đều tại dì chăm sóc cháu, thế này làm sao có thể ăn với ba mẹ cháu đây?"

      Lâm Sâm Sâm cau mày khuyên nhủ: "Dì Trầm, mong dì đừng như vậy, cũng oán trách mình cháu thôi. Ba mẹ cháu bên kia làm phiền dì giúp cháu giấu kín chút."

      Thẩm Bích Tâm gật đầu cái, hốc mắt cũng đỏ. này độc lập, tự mình cố gắng khiến người ta chua xót. Bà mực muốn đưa Lâm Sâm Sâm về nhà chăm sóc tiếp, Lâm Sâm Sâm khéo léo nhưng cũng kiên quyết từ chối ý tốt của bà.

      Thẩm Bích Tâm khuyên nổi chỉ đành nhờ người làm đến nhà ở cùng vài ngày. Ngày xuất viện, Đồng Húc Lãng đặc biệt chạy tới đón Lâm Sâm Sâm. Giọng điệu cứng rắn đe dọa: "Em để cho bớt lo chút, về sau nếu xảy ra chuyện như vậy nữa đem em xách về nhà liền đấy." Cuối cùng, lại hung dữ bổ sung câu: "Lại có hành động ngược đãi bản thân nữa xem trừng phạt em như thế nào!"

      Trong lòng Lâm Sâm Sâm than thở: Chuyện mà em ngược đãi bản thân mình nhất là cần đến chàng trai tốt như Lục Tuấn Huy, cố tình thích loại người bá đạo, tự cho là mình đúng như !
      Last edited: 6/5/16
      thư hồ thích bài này.

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 29

      Đồng Húc Lãng bế Lâm Sâm Sâm vào nhà, trong miệng bất mãn lẩm bẩm: " có việc gì học ni ăn làm gì, đến nỗi trận gió cũng có thể thổi bay, người em có thịt sao?" xong cố ý nhéo người để chứng thực phán đoán của mình.

      Lâm Sâm Sâm cố gắng bóp vai của , giận dữ mắng: "Sao táy máy tay chân thế, mau buông em xuống , em có tàn phế đâu!"

      Đồng Húc Lãng bị bóp đau nhưng vẫn chịu buông, chỉ nheo mắt lại nguy hiểm nhìn : "Người ta tốt bụng lại được đền đáp, em bóp thêm hai cái thử , xem trị em như thế nào!"

      Lâm Sâm Sâm khinh thường : " tập tạ sao, em thừa nhận rất có sức lực được chưa, mau buông em xuống ."

      Đồng Húc Lãng đặt xuống ghế sofa, cũng chịu thua kém, nhéo mặt cái. là làn da nõn nà, chạm tay vào chỉ cảm thấy mềm mại thơm mát, hài lòng toét miệng vui vẻ.

      Đối với phẩm chất lưu manh của , Lâm Sâm Sâm sớm thấy nhưng thể trách, căn bản là hết cách với . phát cổ họng khát khô, vừa muốn đứng lên bị Đồng Húc Lãng kịp thời ngăn lại. "Định làm gì?"

      Lâm Sâm Sâm hắng giọng cái, : "Nấu nước uống."

      Đồng Húc Lãng ấn trở về chỗ cũ: "Ngồi im đấy , nấu."

      Đồng Húc Lãng lấy ấm nước đặt lên bếp, quay đầu lại phía Lâm Sâm Sâm lớn tiếng : "Vòi nước nhà em bị rỉ nước rồi."

      Lâm Sâm Sâm cũng quay đầu lại, trả lời : "Đúng vậy, ngày bị thương định tìm người tới sửa."

      Đồng Húc Lãng ra khỏi phòng bếp, cởi áo khoác ra tràn đầy tự tin : "Chút lòng thành thôi, giúp em sửa."

      Lâm Sâm Sâm nghe thế vui vẻ ra mặt, : "Như vậy dĩ nhiên là quá tốt rồi. Tất cả dụng cụ đều ở trong ngăn kéo thứ nhất của tủ bếp bên trái."

      Đồng Húc Lãng xắn tay áo sơ mi lên, trả lời tiếng rồi tới, mở ngăn đồ nghề, thứ nên có đều có, ngay cả băng keo dùng để quấn vòi nước phải dùng tới cũng thiếu. nhịn được ló đầu ra, cười: "A, em trang bị đầy đủ dụng cụ, hóa ra chính em tự sửa chữa à?"

      Lâm Sâm Sâm nhăn mặt gượng cười: "Em đây làm sao, em là vì dự phòng người khác thiếu công cụ gì khỏi phải quay về lấy."

      Đồng Húc Lãng nắm cờ lê trong tay nhíu mày, đắc ý : "Biết ưu điểm của người đàn ông rồi chứ?"

      Lâm Sâm Sâm vênh mặt để ý tới . cười lớn, cầm dụng cụ bắt đầu sửa. Lâm Sâm Sâm để tùy xử lý, mình nhàn nhã dựa vào ghế salon nghỉ ngơi. bao lâu, trong phòng bếp chợt truyền đến tiếng kêu khẽ, yên lòng kêu lên: "Đồng Húc Lãng, sao chứ?"

      ai lên tiếng, Lâm Sâm Sâm lo lắng đứng lên tới phòng bếp. Vừa tới nhìn thấy bộ dạng ướt đẫm, nhếch nhác của Đồng Húc Lãng, lúc này Lâm Sâm Sâm rất nể mặt bật cười: "Ha ha, khóa van tổng sao?"

      Đồng Húc Lãng lau bọt nước mặt, bực mình : "Quên mất."

      Lâm Sâm Sâm vẫn che miệng cười ngừng: "Còn khoe khoang với em đấy."

      Lúc này Đồng Húc Lãng khóa van tổng, dùng băng keo dán ở chỗ vòi nước bị rỉ, nghiêng mặt oán trách: "Em còn cười được nữa, lần thứ mấy vì em ướt hết người rồi hả?"

      Lâm Sâm Sâm nhìn chằm chằm, phản đối: "Đừng có vu oan giáng họa nha, lần trước phải tự chuốc vạ vào thân sao?"

      Mặc dù ngoài miệng đắc ý bỏ qua người khác, nhưng nể tình bộ dáng nghiêm túc sửa chữa giúp, Lâm Sâm Sâm vẫn lấy cái khăn lông khô cho . Đồng Húc Lãng quấn xong băng keo, vặn chặt ê-cu, hoàn thành công việc, xoay đầu lại vừa đúng lúc Lâm Sâm Sâm cầm khăn lông tới.

      " làm sao vậy?" Lâm Sâm Sâm hiểu nhìn Đồng Húc Lãng cúi đầu xuống.

      ngẩng đầu lên, hỏi: " phải em lau giúp sao?"

      Lâm Sâm Sâm đưa khăn lông cho : "Tự mình lau ."

      Nhân thể, Đồng Húc Lãng kéo tay cầm khăn lông của lại, đưa lên mặt của mình: "Đừng dài dòng nữa, nhanh lên chút."

      Lâm Sâm Sâm chép miệng bất đắc dĩ giúp lau mặt và tóc. Ánh mắt của sáng quắc vẫn nhìn gần , để cho mi mắt rủ xuống tự nhiên. Ánh mắt vừa vặn nhìn thấy giọt nước dính ở yết hầu, giọt nước lăn từ xuống làm cho mặt hơi nóng lên. dùng khăn lông lau cổ giúp , tầm mắt tiếp tục xuống, áo sơ mi trắng ướt đẫm dán chặt người , ra cơ ngực cường tráng rắn chắc. Lâm Sâm Sâm bình tĩnh nhìn chằm chằm nơi đó mấy giây, chợt hô hấp có chút nhanh, khó khăn nuốt ngụm nước miếng, thừa dịp còn chưa luống cuống, vội vàng ném khăn lông trước ngực cái: "Tự giải quyết nốt ." Vừa muốn xoay người, liền bị Đồng Húc Lãng kéo vào trong ngực.

      "Xấu hổ sao?" nghiêng đầu qua hỏi , thanh mang theo mê hoặc.

      Lâm Sâm Sâm chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập kịch liệt, mặt đỏ đến mang tai, hai chân thậm chí nhũn ra đứng vững. Đồng Húc Lãng lại kéo mạnh vào trong lồng ngực của mình, thân thể va chạm, dồn nén kích thích, nhắm hai mắt lại, hàng mi dày và cong ngừng run rẩy chớp động, giống như đôi cánh bươm buớm giương cánh muốn bay vậy.

      nâng cằm của lên, vô cùng say mê tỉ mỉ quan sát ngũ quan của , hơi nóng thở ra phả toàn bộ vào mặt . Lâm Sâm Sâm cảm thấy trái tim như lập tức nhảy ra khỏi lồng ngực, vừa mong đợi vừa sợ chuyện sắp xảy ra. Đồng Húc Lãng để cho thấp thỏm quá lâu, cuồng nhiệt hôn rất nhanh như gió táp mưa sa kịch liệt cuốn tới. nhấc bổng lên, dùng hàm răng mở cánh môi mềm mại của ra, sau đó miệng lưỡi ẩm ướt hung hăng dây dưa xâm lấn vào bên trong miệng , hấp thụ hương thơm.

      Lâm Sâm Sâm bị khiêu khích, kích động đến suy nghĩ được gì, chỉ bằng bản năng dùng hết toàn lực dựa vào , tựa như nắm được cọng cỏ cứu mạng. Từng đợt từng đợt, hôn tới trời đất quay cuồng, cảm giác như từng đợt sóng ngừng đánh thẳng vào , đợi tới khi khí trong lồng ngực như cạn kiệt, rốt cuộc mới thở hổn hển buông ra. Hai người cụng cái trán vào nhau, mở miệng hớp khí, Đồng Húc Lãng lại nhịn được tiến tới hôn liếm chóp mũi của .

      bế lên, lần nữa đặt lại ghế sofa, ngồi xuống ở bên cạnh , vây trong ngực. "Lâm Lâm, làm bạn của , trân trọng em."

      Lâm Sâm Sâm nghiêng đầu tựa vào vai của lời nào, vừa như ngẫm nghĩ vừa như do dự. sốt ruột chờ đáp án của , gần như thô lỗ nâng mặt của lên, : "Đừng dùng cái vẻ mặt mơ màng này với nữa, ghét xác định, vì chuyện em xác định khó chịu biết bao nhiêu, em có biết ? Dứt khoát chút! Dám dám hận mới là bản lĩnh Lâm Sâm Sâm nên có."

      Lâm Sâm Sâm đẩy tay của ra, cười lạnh: " quá đề cao em rồi, Lâm Sâm Sâm chính là trốn tránh tình , chính là xác định, có thể làm gì em?"

      Đối mặt với vẻ tức giận của , Đồng Húc Lãng ngược lại cười: " ra sao cả, gạo nấu thành cơm trước rồi ."

      Lâm Sâm Sâm tin : " dám hả?!"

      đè ngã ghế sofa: "Có gì dám?"

      Lâm Sâm Sâm chỉ coi là hồ đồ, đôi tay dùng sức đẩy : "Mau tránh ra, toàn thân ướt nhẹp, ghế sa lon của em cũng làm ướt."

      Đồng Húc Lãng trong miệng hừ : "Ôi, cọp thể mình, em coi nó là mèo bệnh phải , hôm nay để cho em biết chút về nguy hiểm của đàn ông!" tay dò xuống cổ áo của định mở nút áo, mặt điên cuồng nhào tới người , mạch hôn loạn lên cổ và mặt .

      Lâm Sâm Sâm thầm hay, vội vàng la hét: " đừng làm loạn!"

      Đồng Húc Lãng nắm chắc phần thắng, cắn da cổ , hỏi: "Có đồng ý hay ?"

      Lâm Sâm Sâm căng thẳng tới nỗi lồng ngực phập phồng dữ dội: "Là “Nam Tử Hán” đừng đùa giỡn loại thủ đoạn bỉ ổi này chứ!"

      Đồng Húc Lãng khinh thường : " chỉ biết bắt được bà xã mới là thứ hèn nhát!"

      Lâm Sâm Sâm mắt thấy càng hôn càng sâu, tiến công tới vùng nguy hiểm, vội vàng giơ hai tay đầu hàng: " dừng tay, em đồng ý."

      Đồng Húc Lãng dừng cái tay muốn dò vào áo lót lại, ngẩng đầu cười cười: "Thế này mới ngoan ngoãn."

      Lâm Sâm Sâm vừa định thả lỏng, lại bị ngón tay thô giáp của kích thích chấn động toàn thân, giữ lại tay , kêu to: " phải đồng ý rồi sao?"

      Đồng Húc Lãng dùng ánh mắt vô tội nhìn : "Đồng ý càng cần thiết dừng lại, dù sao em thừa nhận là người của rồi."

      Lâm Sâm Sâm buồn rầu vỗ vào : "Ai là người của ? dừng tay lại em trở mặt ngay bây giờ."

      Đồng Húc Lãng quệt miệng ngồi dậy: "Được, được, em đồng ý liền động vào em." xoa dịu rồi lôi đứng lên: "Vậy hôn cũng có thể chứ?" Còn đợi có điều bày tỏ liền hôn thẳng lên môi của .
      Last edited: 6/5/16
      thư hồ thích bài này.

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 30

      Bất ngờ cùng Đồng Húc Lãng xác lập quan hệ tình cảm như thế, trong lòng Lâm Sâm Sâm vẫn luôn tràn ngập mơ hồ, tưởng tượng được. Tên mặt dày lại dám chơi xấu , ta biết từng nhược điểm của , cứ như vậy nắm trong lòng bàn tay. Về mặt tình cảm mà ta còn mưu lược như vậy về mặt kĩ thuật chiến đấu lại càng nể nang ai. cũng rồi, dù có truy cứu thế nào cũng vô ích, bằng nhân cơ hội này mở rộng cánh cửa lòng đón nhận tình .

      từng nghĩ rằng mình tiếp tục đơn trải qua cuộc sống bình lặng, bao giờ rung động được nữa. ngờ sáu năm sau, lại gặp người đàn ông ưu tú giống như trước và lần nữa bước vào tình . Người đàn ông này có lẽ là duyên kiếp của , có kháng cự cũng được, tránh cũng thể thoát.

      Mùa hè năm ấy, tự tin đơn thuần vừa mới bước ra khỏi giảng đường, liền gặp người đàn ông cao cao tại thượng giống như Đồng Húc Lãng. Mặc dù dáng vẻ ta xuất chúng bằng Đồng Húc Lãng, khí thế cũng bức người như Đồng Húc Lãng nhưng khi đó cũng đủ sức hấp dẫn tâm tư đơn giản của .

      dám nhớ lại chuyện cũ, Lâm Sâm Sâm mạnh mẽ kéo mình ra khỏi mạch kí ức trở về thực tại, quá khứ hãy để nó trôi qua. Điện thoại di động vang lên báo tin nhắn, có tin nhắn tới, Lâm Sâm Sâm nhìn cũng có thể đoán được là tin nhắn chọc cười của Lục Tuấn Huy. ta quả người đàn ông rộng lượng, liên tục bị từ chối mà vẫn còn có thể giữ vững mối quan hệ bạn bè thân thiết, tự nhiên. phải người đàn ông nào cũng có thể quang minh lỗi lạc như vậy, trong đầu chợt thoáng qua bóng dáng, Lâm Sâm Sâm vỗ trán. Gần đây biết tại sao luôn nhớ tới người đàn ông đó – người đàn ông mất liên lạc sáu năm nay. linh cảm thấy có chút bất an.

      Đồng Húc Lãng thường gửi tin nhắn, ngại kiểu thông tin này quá chậm, rất phiền phức. cũng thích chuyện điện thoại, loại liên lạc này chỉ nghe thấy mà sờ được lại càng làm cho người ta có cảm giác khó chịu. Điện thoại di động đối với chỉ là công cụ để liên lạc công việc, còn cách thể tình cảm của chính là tận dụng tất cả thời gian nghỉ ngơi để ở bên cạnh bạn . Mỗi lần vào cửa, cần đợi Lâm Sâm Sâm nhìn bộ dạng, nhào tới hôn tới tấp, trời đất quay cuồng. Lâm Sâm Sâm thường bị chìm đắm vào nụ hôn của thể thoát ra được, đồng thời cũng vui vẻ hưởng thụ, nhưng vẫn xen lẫn chút ưu tư lo được lo mất trong lòng. Vì vậy, luôn luôn ôm sát cổ của , tiếp nhận nụ hôn cùng âu yếm, dù cho ngày mai phần cuồng dã say đắm này tan biến cũng hối tiếc.

      “Lâm Lâm, lấy nhé.” Đắm chìm trong cảm xúc dâng tràn, Đồng Húc Lãng thầm. đẹp, quá mê người, kìm nén được cảm xúc muốn có tâm tư của ngay.

      Ai ngờ những lời này giống như tiếng sét thức tỉnh tâm tư của Lâm Sâm Sâm, trong nháy mắt thân thể thay đổi. Đồng Húc Lãng cảm thấy thân thể của nhanh chóng cứng đờ, lại càng ôm chặt hơn, nhàng gặm cánh môi ý đồ muốn kéo vào lại trong cảm xúc mãnh liệt qua.

      Lúc này, Lâm Sâm Sâm giãy dụa ra khỏi ngực . Sắc mặt Đồng Húc Lãng thay đổi, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

      Mặt Lâm Sâm Sâm chút thay đổi, : “ có gì.”

      Đồng Húc Lãng ngây ra hiểu: “Hôn vui vẻ như thế sao tự nhiên lại tỏ ra khó chịu?”
      Lâm Sâm Sâm cố ý lảng tránh, chuyển chủ đề : “ ngồi nghỉ ngơi , em nấu cơm.”
      Đồng Húc Lãng theo sát vào bếp, đợi đứng lại ở trước kệ bếp liền từ sau lưng ôm vòng quanh hông của rồi tỳ cằm lên vai hỏi: “Em định nấu món ngon gì cho ăn vậy?”

      Lâm Sâm Sâm huých khuỷu tay về phía : “Mau ra, đừng cản trở em làm việc.”

      Đồng Húc Lãng vẫn ôm buông: “Muốn đuổi , có cửa đâu!” dễ dàng gì theo đuổi được, đương nhiên phải dính chặt.

      Lâm Sâm Sâm dừng động tác trong tay: “Được, vậy ăn cơm.”

      Đồng Húc Lãng bèn cười dỗ dành : “Đừng mà, nghe thấy bụng của đói đến độ réo ùng ục sao? muốn ăn cơm em nấu.”

      Tâm tình Lâm Sâm Sâm cũng buông lỏng: “Vậy hãy giúp em tay rửa rau , có chuyện làm mà có ăn đâu.”

      Đồng Húc Lãng nghe lời, buông ra rồi bắt đầu bận rộn. bao lâu, liền phát có gì đó bất thường: “Này, này, sao chỉ có đồ ăn chay hả?”
      Lâm Sâm Sâm nhịn cười, : “Cũng phải ngày đầu tiên biết em ăn chay mà.”
      Đồng Húc Lãng cau mày khó chịu : “Nhưng có thịt vui.”
      Lâm Sâm Sâm bật cười: “ chưa từng nghe qua câu ‘NHẬP GIA TÙY TỤC’ sao?”

      thể ngờ được lại cho đòn! Đồng Húc Lãng cắn răng : “ chỉ biết có câu là “LẤY CHỒNG THEO CHỒNG”, dừng hành động ngược đãi bản thân của em lại cho , ăn thịt sống còn có ý nghĩa gì nữa.”
      Lâm Sâm Sâm bướng bỉnh : “Dù sao chỗ em cũng có, nếu muốn ăn tự mua.”
      Đồng Húc Lãng nhíu mày liếc mắt nhìn : “Em giỏi!”. đặt rau rửa xuống tức giận bước nhanh ra khỏi phòng bếp. Mới vừa ngồi xuống ghế salon, mở tivi liền nghe thấy chuông điện thoại của Lâm Sâm Sâm trong phòng ngủ vang lên ngừng, Đồng Húc Lãng vội chạy vào định lấy mang sang phòng bếp cho nghe. Vừa nhìn thấy màn hình điện thoại lên ba chữ “Lục Tuấn Huy”, bỗng nhiên thay đổi ý định. là phong thủy luân hồi, lần trước là Lục Tuấn Huy thay Lâm Sâm Sâm nghe điện thoại của , vừa hay lần này ngược lại. Chỉ có điều Lục Tuấn Huy là len lén nghe, còn đương nhiên lấy tư cách bạn trai Lâm Sâm Sâm mà đàng hoàng nghe.
      Nghĩ tới đây, tâm tình Đồng Húc Lãng khỏi phấn khích, nhấn nút trả lời: “Alo, xin chào!”
      Sau lúc kinh ngạc, Lục Tuấn Huy rất nhanh trấn tĩnh lại: “Phiền Lâm Sâm Sâm nghe điện thoại chút.”
      Đồng Húc Lãng có chút đắc ý : “ ấy bận ở trong bếp, có chuyện gì với tôi cũng được.”
      Lục Tuấn Huy giả bộ nghe ra ý tứ trong lời của : “Tôi gọi lại cho ấy sau.”
      Trước khi ta cúp máy, Đồng Húc Lãng kịp thời : “Hãy bỏ cuộc , ấy bây giờ là bạn của tôi.”
      Lục Tuấn Huy yên lặng hồi lâu mới : “Chưa tới cuối cùng tôi bỏ cuộc, ấy còn chưa có lấy , đừng đắc ý quá sớm.”
      Đúng ta chưa từ bỏ ý định, Đồng Húc Lãng tức giận : “Yên tâm, rất nhanh mời uống rượu mừng.”
      Lục Tuấn Huy lạnh lùng đáp lại: “Tôi mong uống rượu mừng đó.”
      Đối mặt với địch thủ kiên định đổi như vậy, Đồng Húc Lãng nhịn được cao giọng: “Chấp nhận thực tế , dám chơi dám chịu.”
      Giọng Lục Tuấn Huy vẫn như cũ, rất bình tĩnh: “Thua chưa chắc là tôi . . . Tôi rồi chưa tới cuối cùng đừng vội kết luận.”
      Đồng Húc Lãng còn muốn lên tiếng cảnh cáo, nhưng vừa rồi chuyện lớn tiếng làm kinh động đến Lâm Sâm Sâm, nhanh chóng chạy tới giật lấy điện thoại di động trừng mắt liếc cái: “Alo, tôi là Lâm Sâm Sâm, xin lỗi ai đấy ạ?”
      Lục Tuấn Huy nghe vậy nhàng lên tiếng: “Sâm Sâm.”
      Lâm Sâm Sâm có chút tức giận nhìn về phía Đồng Húc Lãng: “Tuấn Huy, tìm em có việc gì sao?”
      Lục Tuấn Huy liền : “Có người tặng hai vé xem nhạc Phật giáo, muốn hỏi ngày mốt em có rảnh ?”
      Lâm Sâm Sâm lại nhìn về phía Đồng Húc Lãng cái, quả quyết : “ xin lỗi, có lẽ em có thời gian.”
      Lục Tuấn Huy cũng hiểu liền cười: “ có gì, nếu như đến hôm đó em muốn cứ gọi điện thoại cho .” Rồi lại bổ sung thêm: “Em có thể cùng Đồng Húc Lãng.”
      Lâm Sâm Sâm cầm điện thoại di động giọng : “Cám ơn .”
      Last edited: 6/5/16
      thư hồ thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      CHƯƠNG 31

      Lâm Sâm Sâm cúp điện thoại nhìn chằm chằm Đồng Húc Lãng, chất vấn: "Sao chưa được em đồng ý mà nghe điện thoại rồi?”

      Đồng Húc Lãng hùng hồn : "Em là bạn của , thay em nghe điện thoại chút sao."

      Lâm Sâm Sâm vui : "Lần sau đừng nghe bừa bãi."

      Đồng Húc Lãng nghe xong bước đến trước mặt trêu trọc: "Sợ nghe điện thoại của em, chột dạ sao? Vừa rồi nếu ở đây, nhất định em đồng ý hẹn hò với ta phải ?"

      Lâm Sâm Sâm kìm nén bực bội trong lòng, tức giận xoay người: " thể lý."

      Đồng Húc Lãng duỗi cánh tay ngăn cản : " cho !" ép buộc quay mặt đối diện với : "Sau này đừng gặp ta mình nữa."

      Lâm Sâm Sâm thể tin được nhìn chằm chằm: " quả cố tình gây , bạn bè gặp mặt là chuyện rất bình thường."

      Đồng Húc Lãng đột nhiên bế bổng lên, mặt của hai người kề sát nhau, hơi thở hòa vào nhau. đưa lưỡi liếm đôi môi của , dụ dỗ: "Đồng ý với , Lâm Lâm, em cùng ta gặp nhau, khó chịu."

      Lâm Sâm Sâm lại chìm đắm trong nụ hôn của . Hai người hôn nhau rời, sau khi kết thúc cũng còn nhớ chuyện vui vừa rồi. Lâm Sâm Sâm trở về phòng bếp tiếp tục nấu cơm, Đồng Húc Lãng có việc làm ở trong phòng sách tìm sách đọc.

      giá sách của Lâm Sâm Sâm chủ yếu là số bộ sách pháp luật và tác phẩm văn học Nhật Bản, Đồng Húc Lãng tùy tiện cầm quyển lật vài trang rồi đặt trả lại. tới trước bàn đọc sách ngồi xuống, ánh mắt lướt qua quyển sách dày “Tâm lý học tội phạm”. Nhớ tới Lâm Sâm Sâm viết Tiểu thuyết trinh thám, dựa vào quyển sách này làm giàu hay sao? Đồng Húc Lãng rất có hứng thú cầm sách lên giở xem, lật qua chợt thấy tờ có ghi hai chữ "Thường Tân". cố gắng nhíu mày suy nghĩ, sao cái tên này quen thuộc thế? biết nghe ở đâu rồi? Trong đầu chứa quá nhiều thứ, nhất thời nhớ nổi, đành phải bỏ qua.

      biết có thích chụp hình hay , nếu như có thể lấy hai tấm hình mang theo tốt. Đồng Húc Lãng quay trở lại giá sách tìm kiếm album ảnh, may là tìm được cuốn. vội vã mở album ảnh ra, lật từng trang xem xét. Mấy trang đầu là ảnh lưu niệm lúc học, dáng vẻ ngây thơ trẻ con, tuy có mấy phần nghịch ngợm nhưng lại thiếu dáng vẻ ý nhị tại, trộm cười hôn tấm hình cái.

      Đồng Húc Lãng xem rất say mê, ngay cả Lâm Sâm Sâm vào lúc nào cũng biết. còn muốn lật tiếp trang, bất ngờ cuốn album bị người khác giật mất.

      "Sau này được cho phép, đừng lục đồ của em lung tung." Lâm Sâm Sâm gấp cuốn album lại bỏ lên giá sách. Sức ghen của chàng này lớn như vậy, nếu bị phát mấy tấm hình ở trang cuối cùng là Lục Tuấn Huy chụp cho còn nhảy dựng lên.

      Đồng Húc Lãng vừa lòng, lẩm bẩm: "Lấy ở đâu nhiều quy tắc như vậy, cái này cũng cho làm cái kia cũng cho làm, xem hình của bà xã chút cũng được sao?"

      Lâm Sâm Sâm lập tức phản bác: "Ai là bà xã của ?"

      Đồng Húc Lãng kéo tới ngồi ở đùi mình: "Chỉ cần em đồng ý, chúng ta lập tức kết hôn, mẹ sốt ruột muốn bế cháu rồi."

      Lâm Sâm Sâm cúi đầu lời nào, nâng cằm của lên lo lắng hỏi: "Em hãy câu ."

      Lâm Sâm Sâm kéo đứng lên: "Ăn cơm trước , đồ ăn cũng nguội rồi."

      Đồng Húc Lãng bỏ qua níu hai tay của lại: "Trả lời trước ."

      Lâm Sâm Sâm bĩu môi : "Bây giờ vẫn ở cùng nhau đó thôi, kết hôn hay kết hôn cũng giống nhau cả."

      Đồng Húc Lãng lại kéo vào trong ngực, ngón trỏ chỉ cái trán của : " cần phải suy nghĩ, chỉ cần có tình cảm có gì thể vượt qua. muốn em ràng cho biết, em có ?"

      Lâm Sâm Sâm ngượng ngùng quay đầu : "Em đói rồi."

      Đồng Húc Lãng nâng mạnh khuôn mặt của : " được trốn, muốn nghe chính miệng em ."

      Lâm Sâm Sâm rũ mắt xuống mặt khẽ nóng lên. cho rằng da mặt mọi người đều dày giống như , nghĩ cái gì cái đó sao.

      kiên quyết , Đồng Húc Lãng chưa đạt được mục đích đến chết buông tha : " mau, nếu dùng hình phạt bây giờ."

      đưa ngón tay ra phía trước, cười nham hiểm, tỏ vẻ cù léc . lần trải qua trình độ cù léc của , nên bây giờ rất sợ, nhưng vẫn chịu trả lời trực tiếp."Quan hệ đến thế này còn phải hỏi sao?"

      Đồng Húc Lãng cố tình mập mờ giọng hỏi: "Quan hệ thế nào? Nếu chúng ta đến phòng ngủ chuyện ."

      Lâm Sâm Sâm lườm cái, trách: " muốn ăn cơm, em nhịn đói cùng ."

      Đồng Húc Lãng cười lớn ôm sát , hôn tới tấp lên mặt mấy cái: "Cơm nước xong tính sổ với em!"

      Chắc hẳn vậy, với tính cách đàn ông rộng lượng cơm nước xong chuyện này cũng bị lãng quên từ lâu. Nhân dịp thời tiết tốt, các đôi tình nhân nhau đều giống như nhau dù nam nữ lớn tuổi hay tuổi đều muốn nắm tay nhau dạo phố.

      Người ta đều khi phụ nữ đẹp nhất, Đồng Húc Lãng tràn đầy đồng cảm. càng nhìn càng cảm thấy Lâm Sâm Sâm đẹp, nhìn bao nhiêu dường như cũng đủ. Làm cho Lâm Sâm Sâm xấu hổ: "Nhìn cái gì vậy, mặt em dính bẩn sao?"

      Đồng Húc Lãng nhoẻn miệng cười: " muốn nhìn thôi."

      dùng lực nắm chặt tay , hận thể để cho cả thiên hạ biết, ! Lâm Sâm Sâm cúi đầu, khóe miệng ngừng nở nụ cười.

      Họ qua cửa hàng chuyên kinh doanh đồ tình nhân, ở đó tổ chức hoạt động khuyến mại. Lâm Sâm Sâm nhìn giá cả chút, phía bày nhiều loại hàng hóa, có bộ đồ bếp núc, có đồ chơi, đồ dùng văn phòng phẩm, quần áo, đồ trang sức, . . . cái gì cần có đều có. Mặc dù Đồng Húc Lãng cảm thấy những thứ đồ này rất tầm thường, nhưng vì muốn làm cho Lâm Sâm Sâm vui vẻ, quyết định liều mình cùng tới xem.

      "Quý khách, bây giờ chúng tôi tổ chức khuyến mại, nếu thấy món nào ưng ý hãy tham gia trò chơi, thắng có thể lấy về, có muốn thử chút ?" bé bán hàng nhiệt tình chủ động tiến lên giải thích cho Đồng Húc Lãng.

      Đồng Húc Lãng cúi đầu với Lâm Sâm Sâm: "Thích cái nào?"

      Lâm Sâm Sâm nhìn xung quanh, dường như cái gì cũng thích, khổ sở nhìn Đồng Húc Lãng, nét mặt kia đáng cực kì. Đồng Húc Lãng cưng chiều dùng tay nhéo mũi của , chết bộ dạng của này.

      kiên nhẫn : " sao, em từ từ chọn, đều thắng về cho em."

      Lâm Sâm Sâm chọn đôi gối ôm phim hoạt hình cùng đôi ly tạo hình rất khác biệt. Đồng Húc Lãng bắt tay vào tham gia trò chơi. Chọn hai phần quà tặng phải tham gia trò chơi hai lần. Trò chơi là bắn bia, bởi vì khoảng cách khá xa, rất nhiều người đàn ông muốn vì bạn thắng được quà tặng nhưng chỉ có thể thất vọng mà quay về. Trong lòng Đồng Húc Lãng vui sướng ngất trời, chuyện này với quả thực là đĩa đồ ăn, nắm chắc mười phần. Khi chơi, thành tích hai lần đều chính giữa hồng tâm xinh xắn, thời điểm thắng được quà tặng ánh mắt các bạn ở đây khỏi hâm mộ nhìn Lâm Sâm Sâm. Kỹ thuật bắn của khiến cho xung quanh mở rộng tầm mắt, lại tặng thêm đôi nhẫn tình nhân cho họ. Đồng Húc Lãng tự tin nhướng nhướng mày, lúc mọi người ồn ào hôn Lâm Sâm Sâm cái. Mặt của Lâm Sâm Sâm lập tức đỏ bừng, giống như mật đào chín, hồng ở cả trong lẫn ngoài, ngọt ở đáy lòng!
      Last edited: 6/5/16
      thư hồ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :