Người Con Gái Mang Tên Tuyết - Mun (Hoàn)

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Mun

      Mun Well-Known Member

      Bài viết:
      1,369
      Được thích:
      1,379
      [​IMG]

      Tác phẩm: Người con mang tên Tuyết
      Tác giả: Mun
      Thể loại: đại, ngược, He
      Tình trạng: Hoàn

      - Những bản Mun đăng diễn đàn của Cung Quảng Hằng là những bản Mun chỉnh sửa mới nhất -
      Văn án:

      Câu chuyện mười mấy năm dài của Lâm Thư Tuyết và hạ Lâm Phong.
      Hai con người hai tính cách trái ngược nhau.
      Nỗi khổ đau chôn giấu.
      Nỗi nhớ nhung kín trong lòng.
      Kết thúc nào cho họ ?

      Khi 8 tuổi, đã chỉ thẳng tay vào hắn. Mở to đôi mắt đen láy sáng trong, gương mặt xinh xắn đáng tựa thiên thần, nhìn thẳng đôi mắt lạnh lẽo của hắn mà tuyên bố:

      “Hạ Lâm Phong, ta nhất ̣nh sẽ thắng ngươi”

      10 tuổi, trong bộ váy tím đáng , đứng trước mái hiên đầy mưa rơi,. Khi nhìn hắn, trong mắt càng tỏ ra khí thế hơn trước.

      “Hạ Lâm Phong, ta nhất ̣nh sẽ đoạt được ngươi”

      13 tuổi, tóc dài buông thả, váy tím vẫn như xưa. Nhưng chỉ tay vào hắn nữa, mà chỉ mở to đôi mắt ngập nước, nhìn hắn, môi đào buông ra những lời lẽ mãnh liệt hơn bao giờ hết. Khiến hắn trong khoảng thời gian đó, tim tưởng chừng như đã ngừng đập.

      “Hạ Lâm Phong, ta từ nay về sau sẽ bao giờ để ý đến ngươi nữa”

      Lời nói của đã trở thành sự thật, vì từ khi đó trở , hề xuất hiện trước hắn nữa.

      gái bé nhỏ với chỉ số thông minh đáng ca ngợi, xinh xắn đáng luôn là thiên thần lạnh giá trong lòng mọi người. Với mọi người, chỉ hờ hững lạnh nhạt. Nhưng với hắn, lại luôn liếc nhìn đầy ngạo nghễ. Và biết từ khi nào, bóng hình đã dần dần lưu lại, in sâu, dứt ra được.

      Rồi 13 tuổi, đã vô tình biến mất cùng với trái tim của hắn. Trái tim biết từ khi nào đã thuộc về chủ nhân của mình.



      Mười năm sau

      Hạ Lâm Phong trở thành người đứng vạn người. tuyệt tình, lãnh đạm. ngang ngược tàn bạo. Nhưng phụ nữ theo chân vẫn nhiều đếm được.

      Nào có ai biết, trong tim , vẫn còn vết đau từ thủa nào khắc sâu. Nó trở thành bóng ma, là điều cấm kị duy nhất của .

      biết khi nào quên, biết nhớ đến lúc nào. Nhưng biết, rồi có lúc quên được ...

      Có khi là lúc nhắm mắt, là lúc say hay là tỉnh.

      Đến khi ngỡ quên được, vì còn nhận ra được hình ảnh của trong trí nhớ nữa. lại chính là lúc xuất . Tiến vào cuộc đời , nhưng lúc này. hận...
      Last edited: 13/8/14
      Đỗ Ánh thích bài này.

    2. Mun

      Mun Well-Known Member

      Bài viết:
      1,369
      Được thích:
      1,379
      Người Con Gái Mang Tên Tuyết - Tập 1 -1: là Hạ Lâm Phong



      Màn đêm buông xuống, gió lạnh vẫn thổi bên ngoài khoảng trời trống vắng, liu diu nhẹ nhàng, luân phiên đổi, gây cho người ta cảm giác mát lạnh thư thái, nhưng ở một nơi, trong một căn phòng lớn ánh đèn, cảm giác nóng rực mãnh liệt lan tràn khắp nơi.



      Tiếng rên rỉ phiêu lãng khắp nơi trong phòng, còn có tiếng thở trầm ổn của một người đàn ông, tựa như dã thú nhăm nhe con mồi của mình, đầy áp lực, lại gần hơn nữa, thanh ám muội càng đậm thêm, dường như còn có thể nghe thấy tiếng da thịt va chạm vào nhau đầy tình dục.



      chiếc giường loại King khổ rộng, qua ánh đèn ngủ lập lòe mờ ảo, hình ảnh đôi nam nữ hiện lên rõ nét hơn, người đàn ông như vua của bóng đêm đầy mị hoặc, mái tóc đen tuyền, đôi mắt sâu hút, sóng mũi cao và môi mỏng bạc tình, gương mặt trong lúc này vẫn đóng băng như thường ngày, hắn hề thương tiếc tiếng nức nở dưới thân mà vẫn tiếp tục luật động ngày một nhanh hơn.



      gái dưới thân, đôi mắt ngập tràn sương mù che phủ, môi đỏ hé mở, phát ra những tiếng rên rỉ cùng đau đớn nặng nề, đôi bàn tay đã ́ vươn ra để chạm vào người đàn ông trước mặt, nhưng đều bị cánh tay sắt đá kia kìm lại.



      Từ lúc bắt đầu, vẫn chưa thể chạm vào hắn, giây phút hạnh phúc khi mình được chọn là người tối nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó, chỉ là vỡ nát đớn đau, bởi vì ngoài việc hứng chịu những đau đớn do người đàn ông vô tình này mang lại, thì nàng hề cảm thấy vui sướng, nàng, chỉ là công cụ tiết dục như bao người khác.



      Người đàn ông này, ngay từ lúc đầu, thậm trí là chưa hề nhìn lấy một lần, đôi mắt sâu đen ấy như chìm vào một nơi nào đó, khoảng cách xa đến nỗi thể nào với tới, cho dù là hắn ở trước mặt, nhưng ngoài việc cảm nhận sự vô tình lạnh lẽo ra, hề nhìn thấy gì hết.



      “A…a…a…..”



      Giây phút cuối cùng, va chạm càng nhanh hơn, như là báo hiệu cho sự chấm dứt, người đàn ông hề thương tiếc, tựa như tiếng la vút cao và gương mặt đã ngất lịm của gái hề liên quan gì đến mình.



      Hắn đứng lên, mắt liếc người con gái nằm kia một cái, khoác áo ngủ lên, chân do dự mà bước ra khỏi phòng, trước khi bóng hắn biến mất ở hành lang, bên môi, lời nói vô tình lại rơi ra một lần nữa.



      “Mang

    3. Mun

      Mun Well-Known Member

      Bài viết:
      1,369
      Được thích:
      1,379
      (1-2):

      Người canh gác nãy giờ ở ngoài cửa, khi nghe hắn nói xong, hoàn toàn hề có sự ngạc nhiên nào cả, bước vào, lấy tấm lụa tay bao lấy gái lại, rồi lại bước ra khỏi phòng, như thể là chuyện này, đã quá quen thuộc với chính hắn vậy.



      Tiếng nước chảy vang ra từ một căn phòng khác, khoảng cách rất xa so với căn phong vừa nãy, chỉ duy nhất giống một điều, là màu sắc chủ đạo cũng là màu đen.



      Lại gần tiếng nước hơn nữa, có thể nhìn thấy qua bức tường làm bằng thủy tinh trong, người đàn ông đứng dưới vòi sen, để mặc cho những giọt nước rơi xuống mặt mình, đôi mắt, hoàn toàn nhắm lại.



      biết hắn nghĩ tới chuyện gì, mà gương mặt kia ngày càng đanh lại, một lúc sau, mắt mở ra, tay đấm mạnh vào tường, chứa đựng sự tức giận cùng phẫn nộ mãnh liệt, tựa như là vừa rồi, đã có chuyện gì đó tác động đến hắn rất lớn.



      Tiếng nước ngừng chảy, khoác lên người chiếc áo ngủ đen tuyền, cánh cửa xoay hé mở, hắn bước ra khỏi phòng tắm, ngồi xuống ghế sofa sang trọng, ánh đèn chợt tắt, rồi cũng như mọi ngày, luôn có một người đàn ông cầm ly rượu trong bóng tối, nhâm nhi từng giọt rượu cay nồng.



      Trụ sở tập đoàn Hạ Lâm



      tầng cao nhất của tòa nhà 90 tầng, thư kí kiêm trợ lý ̀nh Văn đưa lên 10 tập hồ sơ cho người tối cao của tập đoàn Hạ Lâm, hắn quên giới thiệu qua nội dung của 10 bản hồ sơ này.



      “Thưa chủ tịch, đây là top dẫn đầu 10 trường đại học, bên phía Unis, trường dẫn đầu trong các trường cũng đã giới thiệu người nổi bật nhất năm nay của họ, họ hy vọng sẽ làm Hạ Lâm thất vọng”



      Sở dĩ tập đoàn Hạ Lâm được bình chọn là một tập đoàn dẫn đầu trong nền kinh tế trẻ, là bởi vì ngoài việc là một ̣a phương vững chắc về tiền tài và ̣a vị ra, thì hầu hết các nhân tài của các trường đại học thế giới đều bị Hạ Lâm thu nhận, ai chẳng biết, mục ́ch đầu tư của Hạ Lâm vào 10 trường đại học danh tiếng nhất thế giới là gì, Hạ Lâm, bao giờ đầu tư lấy lời, chắc hẳn, đây chính là lợi nhuận cao nhất mà các tập đoàn khác ao ước.



      Người đàn ông ngồi quay lưng lại phía ̀nh Văn vẫn nói gì, biết mình có thể lui ra, ̀nh Văn để tập hồ sơ lên bàn, cúi đầu xin phép, đóng cửa và bước ra khỏi phòng, hắn biết, những lúc nói gì, tức là đồng ý, và muốn phân biệt được điều này, hắn đã phải mất gần 5 năm để nhận biết.



      Một lúc sau khi ̀nh Văn thì chiếc ghế cao rộng sang trọng mới quay lại, người đàn ông hai chân vắt chéo, nổi bật đôi chân dài và đẹp, hai tay đan lại vào nhau, trong bộ vest hiệu của riêng mình, nhìn hắn càng tuấn tú sang trọng hơn, người đàn ông ấy ai khác chính là Hạ Lâm Phong, tiêu điểm của truyền thông và phụ nữ.



      Mắt liếc chồng hồ sơ vừa được mang lên, hắn vội lấy ra xem thử, chiếc ghế lại một lần nữa quay , hướng về phía cửa kính rộng lớn, ngoài trời, tất cả đều là một màu trắng tinh thuần khiết, và hiện lên rõ nét sự khác biệt, là trong đôi mắt sâu đen hút hồn, phảng phất như còn đọng lại những hoài niệm của dĩ vãng xa xưa, và nó, lại một lần nữa thoát trần.
      Đỗ Ánh thích bài này.

    4. Mun

      Mun Well-Known Member

      Bài viết:
      1,369
      Được thích:
      1,379
      (1-3):

      15 năm trước, tại trường quốc tế WP



      Những chiếc xe đắt tiền nối tiếp nhau dừng lại, cánh cửa mở ra, các học sinh bước xuống, nhìn bọn chúng, tựa như những thiên thần xinh xắn đáng .



      Nổi bật nhất trong đó, là chiếc xe đứng ở vị trí thứ 1, khi đứa trẻ bước xuống, theo sau nó là hai người vệ sĩ, mặc dù chỉ mới 11 tuổi, nhưng khí thế gương mặt non nớt ấy, cũng khiến người ta phải ca ngợi.



      Đứa trẻ ấy ai khác chính là Hạ Lâm Phong, tiểu thiếu gia của tập đoàn Hạ Lâm, nổi tiếng với tính tình ít nói và sự thông minh tuyệt ̉nh, Hạ Lâm Phong vừa bước được vài bước thì chợt dừng lại, bởi vì phía trước hắn, lại xuất hiện một viên đá nhỏ cản đường.



      Nói một trường quốc tế như WP mà có đá đường của học sinh thì thật nực cười, thật ra, đấy phải một viên đá nhỏ, mà là một bé xinh xắn tựa thiên thần, vốn dĩ Hạ Lâm Phong gọi là viên đá nhỏ, vì cảnh tượng này đã diễn ra rất nhiều lần.



      Lần nào cũng vậy, những bé này sẽ ca ngợi và nói thích hắn, muốn chạy đến và chạm vào người hắn, có khi còn làm bánh, tặng quà, đứng hát trước mặt hắn, thậm chí khùng điên đến mức muốn múa cho hắn xem, tất cả đều khiến hắn cảm thấy nhàm chán và nghĩ rằng họ chỉ là những viên đá cản đường, nhưng sao trước mắt, ánh nhìn lại lạ lẫm như vậy.



      bé đứng trước mặt hắn khoảng 8 tuổi, mái tóc đen như mực, mềm như lụa, bồng bềnh như những đợt sóng nhỏ, tóc mái bằng ôm lấy gương mặt trái xoan tròn xúng xính, đôi mắt to tròn nhìn hắn, thậm trí hắn biết được, nếu nó mở to hết cỡ thì sẽ như thế nào, hàng lông mi đen dài cong vút, môi đỏ như cánh hoa đào mới nở, hình như còn có hai lúm đồng tiền ở hai bên, mặc người chiếc váy xòe tím, càng nổi bật thêm nước da trắng hồng mịn màng, phía sau , những tia nắng sớm như bao lấy và tỏa sáng, làm cho tất cả mọi vật đều bị lu mờ, thể phủ nhận, thật xinh xắn, nhưng, cũng chỉ là viên đá nhỏ như bao viên đá nhỏ khác thôi.



      Hạ Lâm Phong chỉ mới nghĩ đến cũng như những người khác, thì đôi tay nhỏ bé đột nhiên dơ lên, hai vệ sĩ thấy hành động này quen quen, lập tức che chắn trước thiếu gia mình, nào ngờ, bé trước mắt tiến lên hay chạy lại, mà chỉ đứng ở vị trí cũ, cánh tay dơ lên chỉ thẳng về phía Hạ Lâm Phong, phát ra lời nói dễ nghe như tiếng nhạc rồi quay người bước .



      “Hạ Lâm Phong, ta nhất ̣nh sẽ thắng ngươi”


      Hai người vệ sĩ cảm thấy hành động của mình bị lạc lõng, làm gì khác hơn là đứng lên và tự ho một mình, Hạ Lâm Phong nói gì, gương mặt đanh lại một chút rồi dãn ra, bước chân vững vàng hướng về phía bóng dáng vừa chạy.



      Từ ngày đó trở , các bảng thành tích của trường, luôn có hai cái tên song hành với nhau, Hạ Lâm Phong cùng Lâm Thư Tuyết, và đấy cũng chính là lần gặp đầu tiên của hắn và , cũng từ đây, đôi mắt luôn vô cảm đã biết chú ý đến một người.



      Hai năm sau đó, mọi chuyện vẫn tiếp tục diễn ra, dù là vẫn cạnh tranh với nhau, nhưng thể phủ nhận, là hai đứa trẻ đã biết để ý đến đối thủ của mình, mà có lẽ, chính chúng cũng nhận ra điều ấy.



      Lâm Thư Tuyết ngồi dưới gốc cây ̉ thụ, hai tay nhỏ bé cầm cây móc đan, từng mũi từng mũi đan những sợi len đầy bối rối, mới học đan len và sẽ hoàn thành tác phẩm đầu tay này để dành tặng một người rất quan trọng, hy vọng người ấy sẽ thích nó.



      Nghĩ vậy, gương mặt hiện lên sự thích thú và vui mừng, Lâm Thư Tuyết vẫn tiếp tục những mũi đan cuối cùng của mình, mặc dù chỉ còn vài mũi cuối, nhưng đến khi dừng lại, thì cũng đã gần vào giờ học rồi.



      Cầm chiếc khăn quàng ̉ màu tím nhỏ nhắn trong tay, Lâm Thư Tuyết hài lòng với tác phẩm đầu tay của mình, vừa mới đứng lên và muốn dời , thì hình ảnh trước mắt làm chân thoáng dừng lại.



      Hạ Lâm Phong tiến về gốc cây ̉ thụ, ở lầu nhìn xuống, hắn thấy ngồi làm gì đó, tiến lại gần mới biết, hóa ra bé tập đan len, hắn còn biết sẽ tặng ai.



      Mắt liếc nhìn chiếc khăn len màu tím, thấy nó cũng bình thường như bao cái khăn khác, thậm trí còn xấu hơn nữa, nhưng nếu là đã kì công làm bằng chính tay mình, hắn cũng ngại mà nhận nó, mẹ thường nói, được làm người khác thất vọng.



      Đợi một lúc mà thấy Lâm Thư Tuyết nói gì, Hạ Lâm Phong nghĩ rằng còn ngại, nhìn , hắn lên tiếng trước.



      “Mặc dù nó xấu, nhưng tôi ngại nhận đâu”



      Lâm Thư Tuyết vốn ̣nh dời , nhưng Hạ Lâm Phong lại tới, còn nói lời nói hết sức lạ thường, hắn ta phải đầu óc có vấn đề chứ, làm sao có thể tặng quà cho hắn ta chứ, hắn nghĩ hắn là ai, thật nực cười.



      phải cho



      Hạ Lâm Phong cứ nghĩ còn ngại, vẫn cho rằng suy nghĩ kia của mình là đúng, thong dong nhìn , hắn nói tiếp.



      cần ngại, tôi biết làm nó để tặng tôi”



      Lâm Thư Tuyết càng nghe càng tức, hắn ta dựa vào đâu mà khẳng ̣nh làm nó cho hắn chứ, chính cái thái độ tự tin kiêu ngạo luôn cho mình là đúng này khiến ghét chịu được.



      nghĩ mình là ai chứ”



      Hạ Lâm Phong thấy giận giữ, còn trừng mắt với mình, nghĩ thẹn hóa thành giận, hắn nói luôn điều hắn đã biết cho hiểu, cũng hiểu vì sao, khi biết được chuyện này, hắn cũng cảm thấy ghét nó.



      “Chẳng phải làm nó để tặng tôi sao, phải để ý đến tôi còn gì”


      Lâm Thư Tuyết nghe đến đây, tức giận nhỏ bé lên đến ̉nh điểm, ngoài gương mặt giận giữ và đôi mắt mở to tròn như viên bi ra, thoang thoảng hai má, phơn phớt hai rạng mây hồng tụ lại.



      …nếu muốn, tôi thèm nữa”



      Ném cái khăn về phía Hạ Lâm Phong, Lâm Thư Tuyết chạy về hướng phòng học, bỏ mặc lại phía sau, gương mặt đầy tức giận ngỡ ngàng.



      Hạ Lâm Phong bị ném đồ vào mặt, tức giận tột cùng, ̣nh ném cái khăn , thì một dòng chữ nhỏ “Lâm Thiên Bảo” được đan vụng về bên góc phải đã làm hắn phải dừng lại, hóa ra, đây mới chính là chủ nhân của chiếc khăn, một người như hắn, trước nay chưa bao giờ cảm thấy mất mặt như thế này.



      Sở dĩ Hạ Lâm Phong có cái suy nghĩ buồn cười ấy cũng phải vô duyên mà có, là hắn đã tình cờ nghe được mấy bạn cùng lớp ngồi nói chuyện với nhau, nói là muốn gây chú ý cho hắn mới làm như vậy, còn nói làm cái gì đó tặng cho hắn, thật ngờ, lại gánh chịu mất mất như thế, đúng là miệng mấy đứa nhiều chuyện thể tin được, nhưng mà cho dù có làm tặng hắn, thì hắn chưa chắc gì đã nhận lấy, nghĩ như vậy, nhưng chiếc khăn vốn dĩ sẽ rơi xuống đất lại được nằm yên vị trong túi áo của ai đó.

    5. Mun

      Mun Well-Known Member

      Bài viết:
      1,369
      Được thích:
      1,379
      (1-4):

      Giờ tan học, những chiếc xe hơi sang trọng như thường ngày lại xuất hiện, Hạ Lâm Phong tâm trạng tốt bước ra khỏi thang máy, đứng dưới hiên trường, nhìn ra ngoài, trời vẫn còn mưa rất to, có lẽ bây giờ, hai người vệ sĩ của hắn đường cầm dù vào, mắt nhìn mưa chợt chuyển hướng, là Lâm Thư Tuyết từ thang máy bên kia về phía mình.



      Lâm Thư Tuyết đường lên lớp thì đã suy nghĩ, là tại sao lại vứt chiếc khăn cho Hạ Lâm Phong, hắn ta nói như vậy, nhưng có như thế thì cũng đâu cần để ý đến, sao như mọi khi, mặc lệ người ta nói gì, đều im lặng mà thèm để ý chứ, đấy là chiếc khăn tặng em trai nhân ngày nó tròn 5 tuổi mà.



      Nghĩ vậy, khi thang máy vừa dừng đến phòng học, lại ấn tiếp xuống tầng trệt, quay lại gốc cây đại thụ tìm chiếc khăn nhỏ bé của mình, lại thấy nó đâu cả, nếu Hạ Lâm Phong vứt , thì chắc chắn hắn còn giữ.



      “Hạ Lâm Phong”



      Hạ Lâm Phong nghe gọi tên mình, hiểu vì sao lại chợt thót tim, hắn còn chưa muốn gặp lại đâu.



      “Chuyện gì”



      “Cái khăn đâu”



      Hạ Lâm Phong nghe hỏi, gương mặt vẫn có biểu cảm gì, nhưng trong lòng, lại hứng thú và thích trí tột cùng, sao lại hỏi đến khăn, phải vứt rồi sao, giờ hối hận, muốn lấy lại nó chắc, nghĩ dễ dàng như thế à, sẽ phải trả giá vì đã kinh thường hắn như vậy.



      “Vứt rồi”



      “Vứt ở đâu”



      nhớ”



      Mắt nhìn thấy hai vệ sĩ của mình đến, Hạ Lâm Phong để ý đến nữa, chân bước về phía trước, mới bước được vài bước, thì tiếng quát đằng sau làm hắn chợt dừng lại.



      “Đứng lại”



      Lâm Thư Tuyết mặt nhỏ nhắn hiện lên sự tức giận, bước đến trước mặt Hạ Lâm Phong, chỉ thẳng vào hắn, giọng giận dữ lên tiếng, hành động hoàn toàn khác với biệt danh thiên thần lạnh giá của mình.



      “Hạ Lâm Phong, ta nhất ̣nh sẽ đoạt được ngươi”



      Hạ Lâm Phong nhìn bước , lời vừa phát ra khiến hắn trong giây phút phải suy nghĩ đến, là nói đọat khăn lại hay là đoạt lấy hắn, mà việc gì hắn phải dừng lại theo lời nói, vừa nghĩ, bóng người cũng biến mất dưới màn mưa.



      Từ ngày ấy, trong ngăn bàn học tập, ngoài sách vở ra, hắn lại có thêm một vật bé nhỏ khác, hắn nghĩ rằng, nó sẽ theo hắn đến suốt mười mấy năm sau, và khéo khi, là cả suốt cuộc đời của mình, cũng từ ngày hôm nay trở , đôi mắt ấy, đã chú ý đến một người.



      3 năm sau đó, khoảng thời gian vẫn yên bình trôi qua, trong 3 năm này, Lâm Thư Tuyết càng tỏ ra đối đầu với Hạ Lâm Phong hơn, bằng chứng là đã có những bài thuyết trình đối đầu gay go ác liệt, những lời biện chứng bài luận hết sức hùng hồn của hai bên, chính vì thế, mà khoảng thời gian hai người bên nhau cũng nhiều hơn lúc trước.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :