1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Người Hầu Kiếm Thánh

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      font-family: Arial; font-size: x-large;']Edit: Tiểu Ngỗng Tử
      orange; font-family: Arial; font-size: x-large;']Beta: Quảng Hằng
      font-family: Arial; font-size: x-large;']Chương 7.3

      Khinh công được mau lẹ như Thượng Quan Ngự Kiếm, Viên Tố Thường chậm vài bước mới đến nhìn thấy ống tay áo của Mạc Nguyên Thiến nhiễm máu đỏ thẫm, khỏi hô :“Phong công tử, tay ngươi bị thương.”
      “Sao lại thế này?” Thấy ống tay áo của nàng dính đầy vết máu, biểu tình mặt Thượng Quan Ngự Kiếm càng thêm xanh mét.
      “Sư huynh, hai người kia đào tẩu.” Mạc Nguyên Thiến trả lời vấn đề của hắn, chỉ là cười khẽ nhắc nhở . cũng nực cười, vừa rồi còn đầy mặt sát khí muốn đẩy người khác vào chỗ chết, tại ngay cả người ta chạy cũng biết.
      Thượng Quan Ngự Kiếm ngay cả nhìn cũng lười, chỉ nhíu mày nhìn vết thương tay nàng.
      “Bị thương tại sao lại !”
      “Vết thương mà thôi.” Được quan tâm chút nào che dấu của làm cho cảm động, Mạc Nguyên Thiến lộ ra nụ cười tươi mềm mại đáng , giống như đao thương kia chút cũng đau.
      “Chảy máu còn nói là sao?” Thượng Quan Ngự Kiếm tuyệt cho phép người nàng xuất chút vết thương nào dù nhất. Nghiêng người chăm chú nhìn vào miệng vết thương tay nàng hioongs như gặp phải loại bệnh khó trị nào lắm vậy. vội lấy khăn tay ra băng bó vết thương mặt vẫn ngừng lo lắng.
      .” vội vã ôm lấy nàng bước .
      ? đâu?” Mạc Nguyên Thiến nhàng tránh .“Uy, tay ta chỉ bị người ta rạch đường , cũng phải chặt đứt chân , ngươi làm cái gì a?”
      “Ngoan chút.” tức giận miết nàng liếc mắt cái.“Về Lục Ba sơn trang trước để cho lão thần y xem chút.”
      “Cái gì?” Sau một hồi nàng sửng sốt, liền tức giận rống to.“Ngươi cần chuyện bé xé ra to, ngươi phải băng bó sao? Thương thế của ta có gì nghiêm trọng.”
      “Có nghiêm trọng phải do ngươi .” Thượng Quan Ngự Kiếm lạnh lùng trả lời, cước bộ ngừng.
      “Cái gì?!” Nàng chịu nổi.“Ngươi phải còn có việc sao? Cứ như vậy được ? Ngươi cần khẩn trương như vậy.”
      “Câm miệng.”
      “Chờ chút đã, ngươi là......” còn sợ bị người cười sao! Cho dù sợ, nhưng nàng rất sợ a! vẫn là nghênh ngang về hướng cửa như vậy!
      “Kháng nghị thêm lần nào nữa liền điểm á huyệt của ngươi.” cảnh cáo nàng, hung tợn lên tiếng uy hiếp.
      “Mọi người mau đến xem này, đường đường Kiếm Thánh cư nhiên như vậy biết xấu hổ, uy hiếp cái thiếu niên bị thương!”
      “Thiếu niên?” lạnh lùng xuy tiếng.
      thanh đấu võ mồm của hai người xa dần, hoàn toàn phát ở đây còn có bên thứ ba.
      Viên Tố Thường tan nát cõi lòng nhìn hướng bọn họ rời , mặt đầy thê lương.
      Nàng vẫn nghĩ đến, Thượng Quan Ngự Kiếm là vì trời sinh lạnh lùng, mới có thể khó có thể đáp lại tâm ý của nàng, chỉ cần nàng chưa từ bỏ ý định cố gắng thật nhiều, rồi sẽ có ngày chú ý tới nàng. Lại nghĩ rằng, hoàn toàn phải như vậy, nhìn bộ dáng khẩn trương lo lắng của mới vừa rồi kia, nàng mới hiểu được.
      Từ đầu tới đuôi, chính là nàng nhất sương tình nguyện.
      Trải qua ngày hôm nay, nàng đã tỉnh.
      *****************************************
      Mạc Nguyên Thiến ngổi trước cửa sổ cách nhàm chán, trong lòng nhịn được oán giận trăm lần gã nam nhân thể hiểu nổi kia
      Chẳng qua là bị chém đao, cũng phải bị trọng thương, cư nhiên bắt nàng ở lại Lục Ba sơn trang “Tu dưỡng”, còn phái đám người ở bên ngoài sân tuần tra, là sợ lại có người đến tập kích nàng.
      Làm ơn , làm như nàng là tù phạm a!
      “Xem ra ngươi vẫn còn nhàn nhã nhỉ.”
      Thình lình xảy ra giọng nam dọa đến nàng, hơn nữa thanh này...... Tại sao lại làm cho người ta cả người rét run a.
      Nàng kiên trì ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt tức giận.
      “Sư phụ --” Nàng phản ứng rất nhanh, phi thường chân chó xông lên phía trước, giống như vòi bạch tuộc đặt lên ông, làm như mình vẫn là tiểu oa nhi ba tuổi.“Thiến Thiến thực nhớ ngài a!” Sư phụ thân ái, làm ơn nhìn thấy dáng vẻ nhớ nhung nhiệt tình của con mà bỏ qua đừng so đo a!
      “Phải ?” Thượng Quan Mộ Dương thực cho nàng mặt mũi kéo nàng từ người mình “Bạt” xuống dưới, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng chằm chằm.“Ta nghĩ ngươi đến ngay cả họ gì danh gì của mình đã sớm cũng quên mất rồi, cư nhiên còn có thể nhớ ta, sư phụ đáng nhắc tới này?”
      “Sư phụ là thích đùa, Thiến Thiến cho dù quên bản thân họ gì danh gì, cũng dám quên sư phụ ngài a!” Mạc Nguyên Thiến cười sáng lạn, chỉ sợ làm tốt, mạng khó bảo toàn.
      “Ta xem như ngươi chết rồi .”
      “Oan uổng a!” Nàng chỉ kém hát lên câu đấm ngực dậm chân để đòi lại trong sạch của bản thân. Nhưng thấy sư phụ hoàn toàn khong bị ảnh hưởng chút nào, nàng đành phải thay đổi sách lược.“ Bất quá sư phụ a, ngài cũng có suy nghĩ, nhiều như vậy năm , ngài cư nhiên ngay cả thân phận thật cũng nói cho chúng con. nghĩ tới ngài lại là người của Thượng Quan gia.”
      “Sao?” Thượng Quan Mộ Dương ngạo nghễ liếc mắt nhìn nàng.“Như thế nào, muốn đem sai lầm đổ lên đầu ta?”
      này suy nghĩ cái gì ông lại biết sao? Né trái tránh phải chẳng qua là sợ mình tim nàng tính sổ mà thôi, loại tiểu kỹ xảo này ông liếc mắt cái liền xem thấu.
      “Nào có.” Nhìn ra cảm xúc của sư phụ, Mạc Nguyên Thiến đành phải làm chú mèo ngoan ngoãn (@.@ mèo ngoan?! QH tỷ ơi! Con mèo này ngoan chỗ nào vậy? QH: Ờ, ngoan với Ngự Kiếm Ca ca).“Xem ra tinh thần của sư phụ rất tốt. Thiến Thiến rời nhà nhiều ngày, biết di nương thế nào?”
      font-family: Arial; font-size: x-large;']

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      magenta; font-family: Arial; font-size: x-large;']Edit: Quảng Hằng
      font-family: Arial; font-size: x-large;']Chương 7.4
      Sư phụ luôn luôn sủng ái di nương, trước đem lệnh bài bảo mệnh là Di nương ra, cho dù sư phụ tức giận đến đâu, hẳn là cũng giảm ớt được chút ít, có lẽ phạt nàng đâu.
      “Ngươi còn dám hỏi!” Khuôn mặt nho nhã của ông khi nhắc đến ái thê liền thay đổi.“Ngươi cũng ngẫm lại bản thân gây ra họa lớn gì...... Ngươi dám đào hôn! Di nương ngươi vừa nghe đến tin tức, chỉ kém ngất xỉu! Ngày hôm sau hai lời, bắt ta ra ngoài tìm ngươi!”
      Chưa hét to lên là, ông rốt cuộc trêu chọc phải ai, ái thê cư nhiên mạch cho rằng là do ông dạy dỗ nàng từ có ý nghĩ phóng khoáng an phận cho nên càng lớn càng bướng bỉnh, làm việc càng ngày càng đúng mực, mới có thể làm cho nàng lớn gan lớn mật ngay cả hôn đều dám trốn, chỉ vì cái“Võ lâm đại hội” gì đó!
      Trời biết ông so với bất luận kẻ nào cũng muốn cùng giang hồ có liên quan, huống chi nếu phải vì ái thê, ông ngay cả dạy công phu cho hai huynh muội kia cũng đừng hòng, nay được, xảy ra chuyện đều do bà mà thôi!
      Nhưng khi bị thê tử lên án, ông có thể phản bác sao? Còn phải chỉ có thể bồi khuôn mặt tươi cười, sau đó bọc hành lý bao bao xuất môn tìm người...... Kết quả này tiểu gây này lại ở đây hưởng thụ làm ra vẻ có việc gì!
      “Con biết di nương thương con.”
      Nụ cười củaThượng Quan Mộ Dương vặn vẹo, nhìn đồ nhi biết sống chết cư nhiên còn dám như vậy.
      “Mạc Nguyên Thiến, ngươi rốt cuộc có biết tình rất nghiêm trọng hay !” Thượng Quan Mộ Dương muốn bắt nàng lại đây đánh vào mông nàng mạnh, nhưng nàng còn là tiểu oa nhi năm đó. “Ngươi tự tiện đào hôn, kêu Hương Hương thay ngươi xuất giá, mình chạy đến nơi đây, còn dám dây dưa cùng Ngự Kiếm! Ngươi quên mình gả cho Nhan Khánh Ngọc, là dâu của Nhan gia sao?”
      “Sư phụ, con phải cố ý bắt bẻ câu của người, lỗi ngôn ngữ, nhưng người cũng vừa đó, con để cho Hương Hương xuất giá thay con, cho nên ta cùng Nhan Khánh Ngọc chút quan hệ cũng .” Cho dù chọc giận sư phụ, đây là chuyện nàng nhất định phải cho ràng !
      “Tốt nhất là quan hệ.” Ông muốn gõ đầu nàng cho nàng tỉnh táo lại!“Chính ngươi cả gan làm loạn, người khác cũng theo ngươi điên cuồng. Tự ngươi ra bên ngoài hỏi xem đương kim phu nhân của Tướng gia là ai! Tốt nhất ngươi có thể và Nhan Khánh Ngọc chút quan hệ cũng có!” Nàng đem hôn nhân làm trò đùa, nhưng cũng đại biểu tất cả người trong thiên hạ đều nghĩ như thế a!
      “Con nghĩ xa như vậy!” Thượng Quan Mộ Dương muốn nôn ra máu . Con bé này gì vậy!“Ngươi rất tùy hứng , nhưng ngươi có từng nghĩ qua chuyện này cuối cùng xử lí ra sao phải?”
      có.” Đến nước này, Mạc Nguyên Thiến cũng liền ăn ngay .“Con chỉ biết, cho dù như thế nào con cũng muốn đến đỉnh Nhị tô sơn xem thử võ lâm đại hội chút.”
      Thượng Quan Mộ Dương muốn chưởng đánh về phía ót của nàng, xong hết mọi chuyện!
      “Ngươi vẫn nghĩ bản thân là tiểu hài tử sao?” Cuối cùng, ông chỉ có thể thở dài sâu.“Được, cho dù ngươi thực lên được đỉnh Nhị tô sơn , sau đó sao? Ngươi làm việc này dễ dàng như vậy, đại tiểu thư Mạc gia trốn nhà lưu lạc giang hồ, xem mắt quay trở về nhà cùng lắm quỳ gối trước từ đường đêm là xong hết mọi chuyện sao?”
      “Con ngây thơ như vậy.” Nàng cũng phải biết chuyện phiền toái này.“Cha và nương của con có khỏe ? Có giận con ?”
      “Ta nghĩ, từ ‘giận’ hẳn là đủ để hình dung.” Thượng Quan Mộ Dương tức giận, muốn để cho nàng rất thoải mái.“Chính ngươi xem, chuyện này nên làm sao bây giờ? Khác , chỗ của Nhan gia, ngươi tính như thế nào?”
      Dừng chút, ông ngoảnh mặt sang bên mặt.“Đừng đến chuyện ngươi là nữ nhi chưa xuất giá--” đúng, nàng “ danh nghĩa” Xem như xuất giá. “ nương lại cùng nam nhân đồng tiến đồng ra, danh phân , như thế này còn ra thể thống gì!”
      Cho dù nam nhân kia là cháu ruột của ông, ông cũng thể dạy dỗ.
      “Vậy lúc trước người và Di nương lúc chưa thành thân, cũng phải bám sát theo Di nương rời bước hay sao, đồng tiến đồng ra, danh phân đuổi đều đuổi .” Mạc Nguyên Thiến đáp trả lại ông.
      “Ngươi......” Thượng Quan Mộ Dương có cách nào với nàng, nhưng lại thể .“Ngươi cho là chuyện của ngươi chỉ đơn giản như vậy sao? Hôm nay nếu ngươi cùng Nhan Khánh Ngọc định cử hành quá hôn lễ, vậy chuyện của ngươi cùng tiểu tử kia đương nhiên dễ rồi. Nhưng cố tình phải như vậy a! tại mọi người bên ngoài đều biết ngươi gả cho Nhan Khánh Ngọc, ngươi cho là tùy tiện đứng ra vài câu sao sao?”
      “Con cũng biết dễ dàng như vậy.” Nàng đương nhiên ngu ngốc, nhưng nàng chưa từng ngjix đến chuyện an phận thủ thường theo ý của cha mẹ lập gia đình qua cả đời, nàng có chuyện nàng muốn làm.
      “Cho dù chuyện ngươi và Nhan gia có thể giải quyết, Thượng Quan gia chừng còn có vấn đề a!” Thượng Quan Mộ Dương nhìn nàng, rất khó lo lắng.“Thân phận của ngươi còn có chuyện hôn ước, ngươi có qua với sao?”
      , đương nhiên là Thượng Quan Ngự Kiếm.
      có.”
      Quả nhiên có. Thượng Quan Mộ Dương rất muốn ngửa mặt lên trời thét dài.
      “Ngươi có nghĩ tới hay , nếu biết như thế nào? nhìn ngươi như thế nào? Hai người các ngươi muốn ở cùng chỗ thực có kết quả tốt, sợ là khó khăn.” Nghĩ vậy, ông cảm thấy tóc đầu mình bạc thêm vài phần. Hơn nữa đối tượng nào nàng tìm, cư nhiên tìm tới cháu của ông, nếu xử lý tốt, đừng ông luyến tiếc,ngay cả Ai thê của ông cũng nhất định buông tha cho ông.
      “Con nghĩ tới cùng có kết quả gì.” Lúc trước dám đào hôn, nàng phải nghĩ tới hậu quả, nhưng nàng hạ quyết tâm, cho dù bị đuổi ra khỏi nhà nàng vẫn muốn trốn, quan tâm duy nhất chính là --“Hương Hương có việc gì chứ? Hay là người của Nhan gia biết thân thế của muội ấy? Vậy tại sao?”
      “Hương Hương còn ở Nhan gia.” Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của nàng, Thượng Quan Mộ Dương cũng gạt nàng.“Cha và nương ngươi lên kinh thành thành thăm ngươi, mới biết được gả qua Nhan phủ căn bản phải ngươi! Nghe Nhan Khánh Ngọc , đêm tân hôn đó Hương Hương cùng thừa nhận, bất quá vẫn là quyết định đem Hương Hương lưu lại.”
      “Đó là đương nhiên, Hương Hương dễ thương đáng như vậy, cũng xem như Nhan Khánh Ngọc biết nhìn hàng .” Nghe thấy Hoài Hương có việc gì, Mạc Nguyên Thiến cũng buông thả tâm.
      “Ngươi đừng yên tâm quá sớm.” Thượng Quan Mộ Dương lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng, như là cười nàng đem tình nhìn xem rất đơn giản.“Nhan Khánh Ngọc cưới Hương Hương, có nghĩa là hôn sự của ngươi giữ lời, lại càng đến chuyện Hương Hương vẫn là mạo danh của ngươi gả . Nhan lão gia đối với việc này thực thong cảm, nếu phải vì nể mặt mũi lẫn nhau, sớm để yên cho người nhà của ngươi rồi!”
      Mạc Nguyên Thiến đáp lời , khuôn mặt nhắn luôn tràn ngập sức sống cũng có vẻ ảm đạm đôi chút.
      “Ngươi có biết gặp phải cái chuyện phiền toái gì .” Thượng Quan Mộ Dương vẫn rất thương mấy tiểu bối bọn họ, nhưng lần này Mạc Nguyên Thiến hơi quá đáng.“Tóm lại, Di nương ngươi muốn ta tới tìm ngươi, đem ngươi mang về, lại đến thương thảo giải quyết việc này như thế nào.”
      “Con quay về.” Khuôn mặt nhắn của Mạc Nguyên Thiến cố chấp cùng kiên quyết.“Con vẫn chưa thể trở về.”
      Bưởi!!! thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-family: Arial; font-size: x-large;']Chương thứ tám

      magenta; font-family: Arial; font-size: x-large;']Edit: Tiểu Ngỗng Tử & Quảng Hằng

      Sau khi tiễn bước Thượng Quan Mạc Dương, cả người Mạc Nguyên Thiến tâm phiền ý loạn, nghĩ đến tương lai đống vấn đề nan giải, cho dù là người luôn luôn thích cười, thích náo nhiệt như nàng cũng nhịn được thở dài .
      Tại sao lại phiền toái như vậy ! Vốn thực đơn thuần nghĩ đến hoàn thành giấc mộng xông pha giang hồ bao năm qua của nàng, lại nghĩ đén lien lụy đến nhiều người như vậy, khiến cho nàng muốn giải quyết như thế nào cũng xong.
      Cố tình vào lúc này, Tống Tam Lãng lại cho gọi nàng đến tiền sảnh, căn cứ vào lễ phép, cho dù nàng thầm nghĩ thầm buồn bã ở trong phòng, nhưng vẫn phải sửa soạn lại dung nhan gặp chủ nhân sơn trang.
      “Lão gia tử, ngài có việc tìm ta?” Bước vào đại sảnh, thế này mới phát người ít, ngoại trừ Tống Tam Lãng, Thượng Quan Ngự Kiếm cùng Tống gia huynh muội cũng đều ở đó.
      “Náo nhiệt như vậy?” Nàng nháy mắt mấy cái, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo kia.“Ngươi trở lại?”
      Thượng Quan Ngự Kiếm trả lời nàng, chỉ duy trì nguyên tư thế, hề cử động.
      Kỳ dị . Mạc Nguyên Thiến nhìn . ra chỉ là , toàn bộ mọi người ở đây đều dương quái khí nhìn nàng -- Ngoài Tống Ấu Ba kia, biểu tình của nàng ta là thực che lấp vui sướng khi người gặp họa.
      “Sao lại thế này?” Nàng bước đến, mọi người cũng chuyện, nàng đành phải tự động tự giác mở miệng .
      Tống Tam Lãng nhìn nàng, muốn lại thôi , ánh mắt khỏi lại chuyển về hướng của Thượng Quan Ngự Kiếm ở bên, nhưng người sau vẫn duy trì tư thế nhúc nhích, ông đành phải thở dài.
      “Tiểu Thiến, vừa rồi có người đến tìm nương sao?” Ông thực hàm súc hỏi.
      “Vừa rồi?” Mạc Nguyên Thiến hiểu được vì sao biểu tình của bọn họ đều quái như vậy.“Đúng vậy, là có người tới tìm con.” Nàng thản nhiên thừa nhận .
      “Người kia...... Là ai a?” Khẩu khí của Tống Tam Lãng coi như vững vàng.
      “Người kia a? Là dượng của con.” Mạc Nguyên Thiến tươi cười khả ái, nghĩ tới sau khi cùng Thượng Quan Mạc Dương trao đổi điều kiện. Nàng có thể tiếp tục ở lại, nhưng thể lộ ra thân phận thật của ông.
      “Dượng? nương còn có thân nhân là ông ta sao? Tại sao cũng chưa nghe nương qua.” Tống Tam Lãng nghĩ đến là đáp án này. Vốn dĩ ông còn tưởng rằng là sư phụ của nàng thân .
      “Bởi vì có người hỏi, con cũng nghĩ đến ra.” Mạc Nguyên Thiến trả lời hợp tình hợp lý.“Làm sao vậy?” Nếu bọn họ biết có người đến tìm nàng, có khả năng chỉ muốn hỏi thân phận đối phương chứ.
      “Kỳ là......” Tống Tam Lãng được tự nhiên sờ sờ cằm kia thúc râu dài, suy tư nên như thế nào mở miệng mới thỏa đáng.
      “Gia gia, gia gia cũng đừng nên cùng nàng nhiều như vậy !” bên Tống Ấu Ba mới để ý nhiều như vậy, hơn nữa vất vả mới tìm được nhược điểm của nàng, nàng ta thật muốn nhìn nử tử luôn lừa dối này còn có thể che lấp như thế nào.
      “Con ở phía sau vách tường ràng nghe thấy nàng ta gọi người nọ là sư phụ, còn biết xấu hổ vừa thấy mặt liền nhảy đến trong lòng người nọ, chút cũng biết xấu hổ!” Vẻ mặt Tống Ấu Ba đầy khinh thường, huyên thuyên như nã pháo lien châu về câu chuyện buổi chiều hôm nay mình ‘Vô tình’ nghe được toàn bộ ra.“Còn có, nàng ta căn bản phải họ Phong, chừng mọi chuyện này đều là giả dối, cái gì là đồ đệ của Mộ Dương bá bá cũng là gạt chúng ta! Hơn nữa nam nhân kia buổi chiều hôm nay còn đến nàng ta sớm thành thân, nhưng trốn khỏi từ nhà họ Nhan, cũng biết là chuyện gì xảy ra! Từ đầu tới đuôi những lời của nàng ta đều là giả , các người cũng nên để ta tiếp tục lừa gạt, nàng ta hoàn toàn là tên dối trá.”
      Trong lúc nhất thời, trong đại sảnh im lặng tiếng động. Tống Tam Lãng cùng toàn gia Tống Nguyên Ngọc đều hẹn mà cùng đem ánh mắt hướng về phía Thượng Quan Ngự Kiếm, chỉ thấy sắc mặt của so với ngày thường còn muốn lạnh hơn ba phần, chỉ có nắm đấm nắm chặt kia hơi hơi tiết lộ ra tâm tình hiện tại của hắn.
      Tống Ấu Ba cũng tính ngừng.
      “Ngươi , ta có oan uổng ngươi ?” Nàng thẳng tắp tiêu sái đến trước mặt Mạc Nguyên Thiến, biểu tình là oán giận .“Ngươi , ngươi tìm trăm phương ngàn kế tiếp cận Ngự Kiếm ca ca là có rắp tâm gì? Ngươi ràng đã gả làm vợ người ta, còn kiêng nể gì theo Ngự Kiếm ca ca cùng tiến cùng lùi, ngươi có biết như vậy là hợp lễ giáo hay ? Ngươi cho dù bản thân biết xấu hổ cũng phải thay Ngự Kiếm ca ca ngẫm lại! Còn nữa, ngươi rốt cuộc ai?”
      đến đây, Mạc Nguyên Thiến mới đem nàng đặt ở đáy mắt, nàng để ý chỉ có nam nhân kia. Nàng chuyển hướng về phía Thượng Quan Ngự Kiếm, nhìn vẻ mặt hờ hững.
      “Ngươi như thế nào? Cũng muốn định tội ta như vậy sao?”
      “Ngươi...... Ngươi biết xấu hổ!” Tống Ấu Ba phản ứng kịch liệt bước đến kéo mạnh cánh tay của nàng.“ bị vạch trần trò dối trá , còn muốn nhờ vả lòng tốt của Ngự Kiếm ca ca để thoát thân sao?”
      “Ấu Ba.” Tống Tam Lãng giương giọng ngăn lại chính cháu gái mình.“ tình còn có biết ràng, thể như vậy thất lễ đã kết luận.”
      “Gia gia!” Tống Ấu Ba dám tin nhìn gia gia của mình.“Con đều chính tai nghe thấy được, gia gia còn chưa tin sao? lẽ những lời này là do con tự mình bịa đặt ra để vu oan bôi xấu nàng ta sao?” Có lầm hay a, gia gia lại có thể tin cháu ruột của mình, lại tin con hồ ly tinh lai lịch kia!
      chuyện với ngươi a! Ta có oan uổng ngươi sao? Nam nhân đến chiều hôm nay phải như vậy sao? Còn Nhan gia nào đó thực tức giận, ngươi gây ra họa lớn, phải sao?” Nàng chuyển hướng Mạc Nguyên Thiến, vẻ mặt cùng bộ dáng bình tĩnh kia càng làm cho Tống Ấu Ba nổi điên.“Ta chuyện với ngươi đó! cần phải giả câm điếc, giả đáng thương như vậy đâu!”
      Mạc Nguyên Thiến vẫn là để ý tới nàng, từ đầu tới đuôi, người nàng duy nhất nhìn chỉ có Thượng Quan Ngự Kiếm.
      Nhưng là Thượng Quan ngự Kiếm lại nhìn nàng.
      Nhưng Mạc Nguyên Thiến nàng mới tránh né, nàng thẳng tắp tiêu sái đến trước mặt , mặt thậm chí còn mang theo tươi cười.
      “Chỉ cần tại ngươi hỏi ta, ta cam đoan thành trả lời ngươi.” Nàng nháy mắt mấy cái, biểu ra bản thân muốn thương lượng.
      “Còn có cái gì để hỏi ! Ngươi phải gạt người sao!” Tống Ấu Ba thấy nàng cư nhiên chút cũng sợ, dáng vẻ cao cao đầy ngạo khí, tức giận đến đều nên lời .
      Tại sao lại có như vậy nữ nhân, nàng ta thế mà còn biết xấu hổ a!
      “Ngự Kiếm ca ca, huynh trăm ngàn lần đừng nghe của nàng ta!”
      “Ngươi hỏi sao?”
      Đôi mắt hoa đào mị nhãn dị thường trong suốt, hề sợ hãi nhìn thẳng vào trong mắt . Thượng Quan Ngự Kiếm đem quyền nắm chặt, nhất quyết chịu mở miệng.
      muốn hỏi, đương nhiên muốn hỏi, nhưng ngạo khí của hắn lại cứng rắn buộc được mở miệng. biết tính tình của nàng, nếu Ấu Ba phải , nàng sớm đã giáp thương mang côn phản bác . Nhưng nàng có phủ nhận, có giải thích việc hôn nhân kia là chuyện gì xảy ra, lại chỉ muốn hỏi!
      có thể hỏi như thế nào? nên dùng lập trường gì để hỏi?
      “Nếu ngươi hỏi, ta nghĩ cũng có gì hay để nữa .” Đợi nửa ngày cũng thấy mở miệng nói lời nào, tươi cười của Mạc Nguyên Thiến cũng biến mất.
      kiêu ngạo chẳng lẽ nàng quật cường sao? hỏi, muốn biết, thèm để ý, vậy nàng cũng cần thiết tiếp tục ở bên cạnh.
      “Ta nghĩ, tại ngươi có lẽ là tin tưởng ta cùng Thượng Quan gia chút quan hệ cũng có.” Nàng cố ý cường điệu mấy từ sau, những lời này chỉ có là thay sư phụ giải vây, cũng là thay chuyện của hai người trước kia hoàn toàn xóa bỏ, nam nhân họ Thượng Quan trước mắt này cùng mình hề liên quan.
      “Ta đây có thể rồi chứ?” người cấm huyệt sớm giải , nếu sớm chút rời , nàng cũng cần phải chịu đựng cơn giận này.
      “Lão gia tử, Nguyên Ngọc ca, mấy hôm nay đa tạ các người chiếu cố cho Nguyên Thiến.” Cho dù nổi nóng, nàng vẫn chưa quên cùng người nhà họ Tống lời cảm tạ cáo biệt. Rồi sau đó, nàng nhìn cũng cần nhìn, xoay người xuất môn, nghĩ dừng lại.
      Mới bước ra được bước, cổ tay căng thẳng, bị người nào đó chặt chẽ bắt được.
      “Buông tay.” Nàng nhìn cũng nhìn, buồn bã .

      Bưởi!!! thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-family: Arial; font-size: x-large;']Chương thứ tám

      magenta; font-family: Arial; font-size: x-large;']Edit: Tiểu Ngỗng Tử & Quảng Hằng
      Vừa rồi đã cho nhiều cơ hội như vậy, rõ ràng hé răng, tại nàng muốn , còn ̣nh ngăn cản cái gì!

      “Ngự Kiếm......” Tống Nguyên Ngọc mở miệng muốn khuyên, lại phát trước mắt chợt lóe, Thượng Quan Ngự Kiếm lôi kéo Mạc Nguyên Thiến rời khỏi đại sảnh.

      “Ngự Kiếm ca ca?” Tống Ấu Ba mở to mắt, dù thế nào cũng nghĩ tới Thượng Quan Ngự Kiếm sau khi biết việc này, cư nhiên vẫn còn cùng nữ tử lừa dối kia tiếp tục dây dưa .

      “Đây là ý gì!” Nàng căm giận dậm chân.

      Tống Nguyên Ngọc nhìn thần thái của muội muội, nhìn gia gia rồi lại lắc đầu, cũng chỉ có thể thở dài.

      Ấu Ba này cũng là ngốc nghếch, chẳng lẽ nàng nhìn thấy được, cả người lẫn trái tim của Ngự Kiếm, tất cả sớm ở người tiểu sư muội kia sao?

      Mặc kệ Phong nương kia có phải họ Phong hay , có thành thân hay , hay là thê tử bỏ trốn của ai, chỉ sợ Ngự Kiếm cũng buông tha cho nàng .

      ***** ****** ******* ****** *******

      “Ngươi muốn làm gì?”

      Bị lấy khinh công ‘Hiệp’ trở về phòng, Mạc Nguyên Thiến vẫn là cố ý nghiêng đầu, chính là nhìn .

      Lần đầu tiên Thượng Quan Ngự Kiếm cảm nhận được cơn giận công tâm, trừng mắt nhìn mái tóc đen ngoảnh sang bên, rất muốn hung hăng lay động nàng, lại muốn đem nàng gắt gao khóa vào trong lòng mình.

      Lời kia của Tống ́u Ba, làm cho rối loạn vô cùng. chưa bao giờ nghĩ tới, nàng là thê tử người khác, nên là như vậy!

      “Ngươi rốt cuộc muốn cái gì hả!” Chịu nổi vẫn như cũ trầm mặc, Mạc Nguyên Thiến nổi cơn thịnh nộ.“Ngươi cứ làm ra vẻ muốn nhìn thấy ta, tại sao lúc ta muốn , ngươi lại đem ta bắt trở về? Ta ta và Thượng Quan gia các ngươi có quan hệ gì, ngươi lưu lại ta là có ý tứ gì!”

      “Ngươi dám ngươi cùng Thượng Quan gia có quan hệ gì?” Lại lần nữa nghe thấy nàng tuyên bố như vậy, cơn tức giận của Thượng Quan Ngự Kiếm cũng toàn bộ bộc phát ra.

      “Ta cùng Thượng Quan gia có quan hệ gì?” Nàng cam lòng yếu thế rống trở về.

      “Ngươi là người của ta!”

      ra ngươi còn nhớ chuyện này a?” nếu biết trinh tiết của nàng cũng giao cho , vừa rồi nghe thấy Tống Ấu Ba nhắc tới việc hôn nhân của Nhan gia, tại sao lại chịu mở miệng? Cho dù mở miệng trách cứ nàng, nhưng nhìn vẻ mặt của như thế, nàng liền hiểu được, căn bản tín nhiệm nàng!

      Nàng cho cơ hội, hoàn hảo đều là tức giận , ngay cả hỏi cũng hỏi, chút đáp lại cũng cấp cho nàng.

      “Ngươi còn nhớ , vậy ngươi nên so với những người khác càng hiểu biết ta căn bản thành thân, lại càng phải là thê tử của người nào hết!”

      Thượng Quan Ngự Kiếm đương nhiên rất rang, nam nhân đầu tiên của nàng là mình, điều này làm cho hơi bình tĩnh xuống chút, nhưng lời mới vừa rồi của Tống Ấu Ba......“Người kia là ai?”

      “Ngươi hỏi ta, ta với ngươi sao?” Vừa rồi muốn hỏi hỏi, tại mới muốn biết sao? nương nàng ́ tình muốn !

      Thấy nàng lại ngừng chải tóc, cánh tay dài của Thượng Quan Ngự Kiếm duỗi ra, thuận theo mơ ước trong lòng, gắt gao ôm nàng.

      “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi chẳng lẽ cũng muốn với ta sao?” tin tưởng Ấu Ba cũng phải bậy , nhưng người trong lòng ràng chỉ thuộc về mình , vậy Nhan gia, việc hôn nhân đó rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

      Bị hơi thở của vây quanh, từ người truyền đến hơi ấm cuồn cuộn cũng làm cho Mạc Nguyên Thiến im lặng . Xác thực, nàng có lẽ nên giải thích với .

      “Cha mẹ ta đính ước cuộc hôn nhân này, lúc đội ngũ đón dâu đến, ta đào hôn .”

      xong, nàng vụng trộm đánh giá phản ứng của , phát chỉ nhíu mày, đoán ra trong lòng suy nghĩ cái gì.

      “Đối phương trước khi cưới, ngươi bỏ chạy ?” lại xác nhận.

      “Đúng, ta tìm người khác gả thay ta.” Nàng thầm bĩu môi xem thường, lần này có thể thực ràng nghe ra trong lời của dám tin.

      Kỳ Thượng Quan Ngự Kiếm nên kinh ngạc như vậy, nương trong lòng có bao nhiêu độc lập độc hành sớm nên biết đến, làm ra những chuyện như thế này cũng có gì là lạ cả.

      Quan trọng nhất là, nàng cùng nam nhân kia chính là có hôn ước, nàng cũng có gả cho !

      Nghĩ vậy, khỏi đem nàng ôm càng chặt thêm ít.

      “Ngươi làm cái gì vậy!” Mạc Nguyên Thiến né tránh.“ Cho dù ngươi cao hứng, cũng nên ôm ta đến muốn chết ngạt như vậy chứ?” Võ công của cao như vậy, trực tiếp ban cho nàng chưởng phải tốt hơn sao? Làm gì khó khăn như vậy.

      “Ta cũng cho ngươi chết.” Thản nhiên liếc mắt nhìn nàng cái, Thượng Quan Ngự Kiếm thế này mới thả lỏng vòng tay.

      Chuyện quan tâm nhất cũng hiểu , cả người thở dài nhõm hơi. Về phần chuyện này của , dù sao vốn là biết tên của nàng là giả , mà một thân công phu kia của nàng khẳng định cũng là người trong nhà.

      “Tên của nàng rốt cuộc là gì? Còn có sư phụ của nàng, rốt cuộc là ở đâu?” Thượng Quan Ngự Kiếm quyết định lần để hỏi ràng. Bọn họ cũng nên hảo hảo chuyện .

      Mạc Nguyên Thiến tức giận liếc nhìn . Lúc trước còn phải thích trêu chọc, bằng nàng cần họ ‘Điên’ sao?

      “Mạc Nguyên Thiến. Chuyện của sư phụ, ông ấy có dặn dò cho .” Giống như dỗi hờn đem mặt chôn ở trong lòng , thanh rầu rĩ như tâm tình của nàng.

      Mạc Nguyên Thiến? Mạc, Nhan? Có trùng hợp như vậy sao?

      “Nàng phải là Mạc gia tiểu thư của Cẩm Tú thành chứ?”

      “Huynh có biết?” Câu hỏi này làm cho nàng tương đương ngoài ý muốn.

      “Người mà nàng phải gả là Nhan Khánh Ngọc?” nhíu mày.

      “Huynh biết ?” vừa vặn như vậy chứ.“Còn có, ta rất nhiều lần rồi, ta phải gả cho Nhan Khánh Ngọc, hơn nữa cưới người khác!”

      “Ta tuy rằng biết , nhưng là theo ta được biết, Nhan gia ở kinh thành là cưới Mạc gia tiểu thư của Cẩm Tú thành, có người nào khác.” Ánh mắt của trở nên sắc bén.

      chỉ cho là như vậy, chỉ sợ ở đường cái tùy tiện hỏi một người, đều sẽ trả lời như vậy. Việc hôn nhân của Nhan, Mạc hai phủ có thể cả nước cao thấp đều nhiệt liệt thảo luận thời gian, chẳng thể nghĩ tới, tân nương tử cư nhiên lại đào hôn, còn chạy trốn vào trong lòng của mình.

      “Nhìn ta như vậy để làm chi, ta chưa phải a. Nhưng là trước khi cỗ kiệu đến phủ, ta trốn , là Hương Hương dùng danh của ta gả qua , hơn nữa sư phụ truyền đến tin tức , đêm đó Hương Hương cùng Nhan Khánh Ngọc bộc trực thành khẩn thân phận chính mình, mà Nhan Khánh Ngọc cũng có truy cứu.”

      “Nguyên nhân có truy cứu có rất nhiều loại.” Lời của Thượng Quan Ngự Kiếm ý nghĩa sâu xa nhìn nàng, khuôn mặt tuyệt sắc lộ vẻ khó hiểu. Nàng đại khái biết đến việc những nam nhân nào khi nhìn thấy nàng lần đầu tiên còn có thể giữ bình tĩnh nổi. Huống chi Nhan Khánh Ngọc lại là tài tử trăm năm hiếm thấy, lại được xem trọng của đương kim thánh thượng, nếu chịu đồng ý đổi tân nương, chuyện này khó giải quyết rất nhiều.

      “Ai quan tâm đến .” Mạc Nguyên Thiến tuyệt để ý đến vị Tướng gia kia.

      “Có thể quan tâm sao?” Bất quá xem nàng đối Nhan Khánh Ngọc vô tình như vậy, Thượng Quan Ngự Kiếm thể thừa nhận điều này làm cho tâm tình chính mình tốt.“ tại việc này nên giải quyết như thế nào?”

      “Ta làm sao biết.” đến này, nàng liền càng uể oải .“Mỗi người đều hỏi ta tính làm sao bây giờ, vấn đề là ta làm sao mà biết!”

      “Họa là nàng chính mình gây ra, hỏi nàng thì hỏi ai?” Thượng Quan Ngự Kiếm tức giận trừng mắt liếc nàng. Sớm nên biết với cá tính lỗ mãng của nàng, làm ra chuyện lớn như thế này đương nhiên có kế hoạch gì cả.

      Mạc Nguyên Thiến cũng đáp trả cái xem thường. Nàng biết a.

      “Ta nghĩ tới, cũng còn biết tình huống của tại Nhan gia và nhà ta là như thế nào. Đương nhiên là rất giận , chỉ là biết muốn xử trí ta như thế nào.” đến lúc này , nàng đúng là loạn cả đầu.

      Nghe ra trong lời của nàng vô lực cùng xác định, Thượng Quan Ngự Kiếm nhăn mi lại.

      “Ngươi phải nghĩ đến, ngươi còn có thể gả cho Nhan Khánh Ngọc chứ.” Nàng nếu dám đúng, chỉ sợ nhịn được thất thủ cắt đứt cái gáy xinh đẹp kia của nàng!

      Phát thanh khác thường, Mạc Nguyên Thiến vừa ngẩng đầu liền thấy ánh mắt thâm trầm và vô cùng tức giận.

      thể nào, nam nhân này đến bây giờ vẫn chưa hiểu tình trạng thời sao? Nhất định phải để cho nương gia như nàng phải ràng như vậy mới được sao?

      Bưởi!!! thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 8

      magenta; font-family: Arial; font-size: x-large;']Edit: Quảng Hằng & Tiểu Ngỗng Tử
      Thấy nàng chần chừ đáp lời, biểu lộ biểu tình khó xử, Thượng Quan Ngự Kiếm khỏi dự đoán là nàng thừa nhận !

      “Ta cho phép!”

      Nhìn bộ dáng cuồng nộ bá đạo, Mạc Nguyên Thiến bỏ qua phiền toái trong lòng, cả người dường như xương cốt dựa vào người , vui vẻ vô cùng!

      “Huynh đây là ghen sao?”

      được tự nhiên mím môi, Thượng Quan Ngự Kiếm cứng rắn đầy áp bức .“Nàng chỉ có thể gả cho ta.”

      Nghe như vậy, cho dù là ngữ khí cường ngạnh, nhưng Mạc Nguyên Thiến cũng thầm vui mừng. Hiếm khi cùng đấu võ mồm, nàng cười đến ngọt ngào mật mật, thuận theo tựa vào ngực .

      “Ta phải mang cả người cho ngươi sao?” Như thế này còn chưa đủ biểu đạt tâm ý của nàng sao?

      chút ý cười khó gặp ở mặt nở rộ, đem nàng ôm chặt, hy vọng để cho nàng nhìn thấy bộ dáng cao hứng của mình, làm cho nàng quá mức đắc ý.

      “Chuyện của Nhan gia ta xử lý, nàng hãy chờ lên làm người của Thượng Quan gia.” ưng thuận hứa hẹn.

      ?” Nàng phóng thanh , lại dấu được lo lắng trong lòng.“Huynh sợ sao? Đây chính là chuyện vô cùng phiền toái nha.”

      “Có ngươi ở đây, ta nghĩ đây là chuyện phiền toái cuối cùng.” có chuẩn bị trong lòng, nhì xem công lực của , đành phải vươn vai ra gánh lấy tai họa của nàng vậy.

      “Huynh......” Nàng nhịn được đánh quyền, trừng mắt ngẩng đầu nhìn trừng trừng.“Đúng, ta chính là kẻ phiền toái đấy, sao, huynh còn dám muốn ta sao?”

      Thượng Quan Ngự Kiếm nhìn bộ dáng nàng tức giận, bất vi sở động.

      “Ngươi chẳng lẽ biết, chuyên môn của ta là xử lý phiền toái sao?” Toàn bộ chuyện phiền toái của Nam võ lâm có bao nhiêu, còn phải xử lý thỏa đáng sao, mình nàng có là gì.

      “Phải ?” Mạc Nguyên Thiến mị nhãn mở to, đôi môi mỉm cười.“Vậy tại huynh tính xử lý ta như thế nào?”

      Tiểu tinh này! Đứng đắn bao lâu lại tiếp tục xằng bậy .

      Bắt được đôi tay an phận tay bé kia, Thượng Quan Ngự Kiếm bất đắc dĩ chống lại khuôn mặt cười duyên này.

      lo lắng ?” Tâm tình của nàng cũng tốt quá nhanh .

      “Dù sao huynh cũng cam đoan , vậy còn có gì phải lo lắng .” Nàng cười khẽ, toàn tâm toàn ý tín nhiệm làm cho người ta cảm động, bất quá cách càng chuẩn xác là tìm được bùa hộ mệnh, về sau gây họa sợ có người thu thập, tự đáy lòng nàng vui vẻ a.

      Nhìn nàng cười đến mắt đều híp lại , Thượng Quan Ngự Kiếm làm sao lại biết nàng suy nghĩ cái gì.

      “Nàng a.” cũng chỉ có thể lắc đầu.

      “Như thế nào, hối hận sao?” Bàn tay mềm mại nhỏ nhắn xương giãy khỏi sự kiềm chế của , lại xoa trước ngực hắn, còn thực cố ý càng sờ càng xuống.

      “Nàng......” Biết tự chủ của ở trước mặt nàng đều đến bạc nhược, còn dụ hoặc như vậy, ràng là đùa với lửa.

      “Làm sao vậy, ngươi thích ta như vậy sao?” Tiểu tinh vừa kiều lại mị hoặc nhìn , đôi môi đỏ mọng khẽ mở, như là bị ủy khuất gì lớn lao lắm vậy.

      làm sao có khả năng thích!

      hề kháng cự hôn lên đôi môi phấn hồng mê người kia ngoài ý muốn thấy đáy mắt nàng lên ý cười thực được. Thực là tiểu tinh chuyên gây phiền phức mà!

      Cánh tay dài mạnh mẽ đem nàng gắt gao khóa ở trong lòng, đại chưởng lần dò vào vạt áo của nàng, đôi môi với làn hơi thở ấm áp lướt qua cái gáy trắng noãn xinh đẹp của nàng, rồi sau đó cách lớp y phục ngậm lấy đầu nhũ hoa đứng thẳng của nàng.

      Mạc Nguyên Thiến vòng quanh cổ , đưa bàn tay trắng nõn vào mái tóc làm rối tung, ưỡn cong thân nhiệt tình hòa nhịp cùng động tác của .

      Thượng Quan Ngự Kiếm đem nàng bế lên bên ghế nằm, quần áo chỉnh tề , nàng nửa thân trần ngang dọc nằm nhuyễn điếm, vẻ xinh đẹp phong tình kia làm cho cổ họng căng thẳng, dừng lại động tác cứ mãi nhìn nàng chằm chằm.

      “Như thế nào, còn muốn ta phục vụ đại lão gia sao?” Ánh mắt cực nóng làm cho mặt Mạc Nguyên Thiến đỏ bừng, nhưng ngoài miệng cũng chịu tiết lộ chút ý xấu hổ, ngược lại càng dùng hành vi lớn mật thêm để che dấu.

      Ai bảo từ tính tình của nàng vốn như thế, nửa điểm cũng chịu yếu thế.

      Đôi tay bé học theo động tác của vừa rồi tách vạt áo của ra, nàng bướng bỉnh hạ từng nụ hôn nồng nhiệt lồng ngực vạm vỡ của , làm hít thở dồn dập.

      Ngăn cản động tác của nàng càng lúc càng châm gió thổi lửa người của , ngón tay thon dài nâng cằm của nàng lên, hung tợn tặng cho nàng nụ hôn sâu để trừng phạt, làm cho khuôn mặt nhắn của nàng đỏ bừng thở hồng hộc, bao giờ có thể làm ra loại hành vi khiêu chiến như mới vừa rồi nữa.

      “Quá đáng......” Nàng bất mãn hơi hơi oán giận, mị nhãn như tơ liếc về phía vật gì đó dưới hạ thân bắt đầu ‘Xông’ ra từ hạ khố.“Chính mình ràng thực thích ......”

      Thượng Quan Ngự Kiếm đối với kháng nghị của nàng làm gì đáp lại, chỉ đem nàng đặt ở nhuyễn điếm, thay nhau ngậm lấy cắn mút nhụy hoa hồng phấn trước ngực động tình của nàng, đồng thời đem toàn bộ quần áo vướng bận người nàng bỏ . Nàng cũng cam yếu thế rút đai lưng của , làm cho cùng trần trụi giống như nàng.

      “Sư huynh, ta có thể đợi được?” Thở dốc, nàng quên bướng bỉnh.

      Thượng Quan Ngự Kiếm tà khí cười, tách ra hai chân của nàng, dễ dàng ở giữa hai chân tìm được hoa huyệt ướt át kia.

      “Sư muội, khẩn cấp như vậy sao?” đợi nàng trả lời, ngón tay dài nam tính muốn tham nhập vào mật huyệt non mềm kia, nhàng khuấy động xuân trì sớm ướt đẫm kia, làm cho thân thể mềm mại của nàng run rẩy, rốt cuộc thể cùng cãi nhau, chỉ có đôi mắt đẹp đáng nhìn . Gò ngực sữa trắng noãn nà run rẩy theo hơi thở dốc của nàng, đôi chân mịn màng trơn bóng ôm lấy thắt lưng , bằng hành động thực tế trực tiếp biểu đạt ra nội tâm bản thân khát vọng.

      Là nam nhân đều cự tuyệt được lời mời như vậy, huống chi nàng vẫn là nữ nhân âu yếm của mình.

      Thượng Quan Ngự Kiếm cơ hồ có chần chờ, vòng eo thon thả của động cái mạnh, sâu xỏ xuyên qua hoa huyệt của nàng, lần lại lần đâm mạnh, mỗi lần lại tiến đến chỗ sâu nhất của nàng.

      “A......” Từng đợt khoái cảm theo ra vào ngừng mà nảy lên, Mạc Nguyên Thiến kiều , khi vui thích, khi thống khổ.

      Cánh tay non mịn của nàng ôm chặt lấy gáy , hai chân gắt gao vòng ở thắt lưng của , thân mình theo động tác của hắn mà đong đưa. Nàng cảm giác toàn thân mình đều sắp cháy , nàng tham lam ôm , đòi lấy hôn, muốn cùng nàng bốc cháy cùng nhau.

      Hai người chặt chẽ kết hợp , Thượng Quan Ngự Kiếm ôm lấy vòng eo của nàng, để cho bản thân ngồi ghế, còn nàng ngồi lên giữa hai chân .

      Tư thế này để cho có thể vào càng sâu, đại chưởng nắm lấy cái mông mịn màng của nàng, động tác mới của làm càng thêm cuồng dã, tầm suất đâm vào càng lúc càng nhanh và mạnh hơn, biên độ lớn hơn nữa!

      “A......” Mạc Nguyên Thiến gần như bị cơn sướng khoái ập đến làm cho nàng thể chịu đựng nổi, cả người giống như bị trôi vào đám mây mềm mại ấm áp, cơ thể ngừng đong đưa, gần như còn chút sức lực nàng ngã vào vai , hoa huyệt gắt gao bao trụ lấy phần nam tính dâng trào của , chặt chẽ mà ẩm ướt.

      Nhiệt tình phản ứng này của nàng, làm cho Thượng Quan Ngự Kiếm gần như điên cuồng. cắn cắn bả vai tuyết trắng của nàng, ngừng đâm càng lúc càng mạnh vào nộn huyệt dần dần sung huyết sưng đỏ của nàng.

      Nàng hơi thở xong, hơi thở của thô ráp.

      “Sư huynh......” Đôi mắt tinh nghịch khẽ khép hờ, nàng nũng nịu cầu xin tha thứ.“Ta được......”

      Loại tra tấn ngọt ngào này, nàng là chống đỡ được .

      Thượng Quan Ngự Kiếm hôn lên má nàng, ngoài miệng trả lời, nhưng động tác chậm lại, tuy rằng vẫn là tràn ngập lực lượng, cũng dám đùa nghịch mạnh mẽ xoay vòng như vừa rồi.

      “Ưm......” Nàng cắn môi dưới, thân mình theo lần lại lần đâm mạnh run run, chỉ có thể cúi đầu kiều, nhanh chóng ôm chặt cổ của .

      Ngay lúc cả người nàng buộc chặt, sắp lại cao trào, đột nhiên tốc độ nhanh hơn, cuồng dã chạy nước rút bên trong nàng, sâu xâm nhập vào trong cơ thể nàng, bắn ra mầm móng tình dục......

      Mạc Nguyên Thiến khẽ thốt lên tiếng rên rỉ, vào lúc sắp lạc vào tiên cảnh đó gắt gao ôm chặt lấy , giống như tầm gửi bám vào thân cây, toàn tâm toàn ý tin cậy !

      Kích tình qua , nàng chỉ cảm thấy cả người hư nhuyễn, chút khí lực cử động cũng có.

      Nhìn xuống bên dưới, tinh thần của Thượng Quan Ngự Kiếm là tốt hơn nàng nhiều lắm.

      Nhìn thấy dáng vẻ yên lặng hiếm có của nàng, cười cười, giúp nàng vén mái tóc rối bên má ra, ưng thuận hứa hẹn.

      “Sau Võ lâm đại hội, ta mang nàng trở về Cẩm Tú thành, đến nhà của nàng cầu hôn.”

      Bưởi!!! thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :