1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Người mới tức giận - Tinh Oánh Tinh Oánh(Full có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Người mới tức giận
      [​IMG]
      Thể Loại: Hài, Sụ̉ng

      CV: ngocquynh520

      Edit: MiuLinh

      Giới thiệu:

      Thái Niễu là con ếch , ném vào trong nước nóng có thể nhảy lên rất cao, nhưng để trong nước ấm nấu bất tri bất giác bị nấu chín, kết quả, lý luận tình của Trương Cảnh Trí chính là "Nước ấm nấu Thái Niễu"
      Last edited by a moderator: 20/11/14

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1.1

      Thái Niễu ngồi trong xe taxi, truyền hình trong xe đưa tin về lệnh truy nả, Giọng vui vẻ của người dẫn chương trình ban đêm cũng trở nên nghiêm túc hơn, "Xin mọi người trong thành phố đặc biệt là các độc thân cần phải chú ý, Ban đêm khi về nhà nhất định phải cẩn thận, tháng này thành phố của chúng ta liên tục xảy ra hai vụ cưỡng gian giết người, thủ đoạn của kẻ gây án cực kỳ tàn nhẫn, nạn nhân đầu tiên bị chém mười ba nhát dao vào người, tử vong. Nạn nhân thứ hai bị cường bạo ngay đường về nhà được người đường cứu, nhưng để hung thủ chạy trốn, sau đó người đường liền báo cảnh sát và đưa người bị hại đến bệnh viện Vũ Cảnh để cấp cứu, đến nay còn trong phòng tích cực điều trị và quan sát. Bất quá theo tin tức mà người đưa nạn nhân đến bệnh viện cung cấp, lúc ấy hung thủ che mặt, cao khoảng mét tám mươi lăm, người mặc áo sơ mi màu đỏ, mặc quần dài màu đen. tại cảnh sát truy nã hung thủ, cho nên lần nữa xin nhắc nhở các bạn mình về nhà, nhất định phải cẩn thận, tốt nhất nên để cho người nhà đưa đón. . . . . ."

      "Bây giờ có vài người là biến thái, , người này xuống tay như thế nào. Các những khi ra cửa nhất định phải chú ý a!" Tài xế thiệt lòng nhắc nhở. Thái niểu có chút sợ hãi, phải biết rằng cái tiểu khu rách nát mà ở ngay cả bảo vệ trị an cũng có.

      Tài xế dừng xe ở trước cửa tiểu khu, nhìn vào đầu ngõ có chút xấu hổ : " , cửa vào tiểu khu của các người quá , xe tôi chạy vào cũng khó chạy ra, xem có thể bộ vài bước , tôi bớt ít tiền."

      "Nhưng. . . . . ." Thái Niễu nhếch miệng, muốn người ta vào là cũng dễ dàng, quên , mình xui xẻo như vậy, móc tiền đưa cho tài xế, ôm túi cùng cây dù xuống xe.

      Xe taxi vừa , trước cửa tiểu khu liền tối đen như mực, đèn đường hư ba tháng, cơ bản là có ai tới sữa chửa. Trong đầu Thái Niễu ngừng nhớ lại lệnh truy nã vừa rồi trong truyền thanh, càng nghĩ càng sợ, bước chân cũng nhanh hơn, hăng hái chạy vào cửa , cuối cùng cũng thở phào nhỏm. sống ở nơi này đều là giáo sư độc thân ở học viện của họ, nghe tòa nhà cũ nát này là sản quyền của học viện, bởi vì quá sâu tiện đón taxi, nên học viện cho các giáo sư ở vùng khác ở trọ.

      Thái Niễu thả lỏng tinh thần lên lầu, đến khúc quanh lầu hai, tim liền đập mạnh cái. người con trai xa lạ đứng bên cạnh cửa sổ lầu hai và lầu ba, Thái Niểu co cổ lên ngóng nhìn, người con trai cao khoảng mét tám mươi lăm, mặc áo sơ mi đỏ, quần dài màu đen. . . . . . Vân vân, sơ mi đỏ, quần đen, thước tám lăm! Thái Niễu cắn môi dưới, trong lòng bắt đầu run lên, xui xẻo như vậy chứ. tay ôm chặt túi, tay nắm chặc cây dù, cẩn thận lui về phía sau.

      Vừa vặn đúng lúc người con trai xoay người, nhìn thấy Thái Niễu liền tới phía .

      ", , đừng tới. . . . . ." Thái Niễu vừa lui sang vừa la lên.

      " đừng chạy nha!" Người con trai đuổi theo .

      chạy chính là kẻ đần độn. Thái Niễu giống như phát điên xông ra bên ngoài, chạy đến cửa đơn vị, bị doạ sợ đến tay run lên làm thế nào cũng mở được khóa cửa, lúc này người con trai cũng vọt tới, Thái Niễu làm rơi mất túi, giơ lên cây dù, vừa hô cứu mạng vừa dùng sức đánh xuống."Cứu mạng nha, giết người, cứu mạng a. . . . . ."

      "A. . . . . ."

      Tiếng kêu cứu giống như giết heo của Thái Niễu gọi tất cả các hộ gia đình lầu hai ra ngoài, phòng 201 của thầy thể dục luyện cử tạ, thầy Triệu mang theo dao phay chạy ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi cửa liền thấy choáng váng. Chỉ thấy giáo Thái thường ngày dịu dàng ít giờ giống như người điên hung hăng dùng cây dù đánh người con trai, người con trai liên tục trốn tránh, căn bản có đánh trả, vậy phải cứu người nào đây?

      Thầy Triệu hoảng hốt, vứt dao phay sang bên rồi chen vào giữa hai người, tay cầm lấy cây dù của Thái Niễu, tay nắm lấy cổ áo của người con trai. " giáo Thái, có sao ?"

      Thái Niễu nhìn thấy người quen, sợ hãi trong lòng cũng vơi phân nửa, thân thể mềm nhũn liền đặt mông ngồi dưới đất oa lên khóc thành tiếng, cái gì cũng ra. Thầy Triệu cũng tình huống thế nào, lúc này đồng nghiệp trong tầng cũng lần lượt ra, thấy Thái Niễu ngồi khóc dưới đất. Thầy Triệu càng nắm chặt cổ áo của người con trai, rối rít trước tiên nên báo cảnh sát.

      Toàn bộ quá trình người con trai luôn trong trạng thái sững sờ, cho đến khi cảnh sát đến, đem cùng Thái Niễu và Thầy Triệu đến đồn cảnh sát, mới lấy lại tinh thần. Chúa ơi, gặp phải người điên!

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1.2

      Cảnh sát chờ cho tâm tình của Thái Niễu ổn định chút mới bắt đầu thẩm vấn, Thái Niểu nghẹn ngào : "Tội phạm truy nã, , chính là tội phạm truy nã cưỡng gian giết người”.

      "Cái gì?" Cảnh sát hoảng hốt, lập tức cảnh giác nhìn người thanh niên bị còng tay vào ghế

      Người thanh niên lại lần sững sờ, cướp bóc? Còn cưỡng gian giết người?
      " , cái điên này, tôi còn chưa hành hung tôi.Tôi đứng ở hành lang, bất quá là muốn tìm hiểu đường chút, kết quả điên này liền nhào tới hung hăng dùng cây dù đánh tôi, tin các nhìn xem. . . . . ." Người thanh niên giơ cánh tay lên, quả cánh tay có vài vết bầm tím. Người thanh niên tức giận móc từ trong túi áo ra thẻ căn cước vỗ mạnh vào bàn làm việc của cảnh sát, "Tôi tên là Hoạt Tích Niên, Tốt nghiệp Giang Đại, các có thể tra. Còn nữa, hôm qua tôi mới du lịch từ Canada trở lại, làm sao có thời giờ để cướp của giết người!"

      Hoạt Tích Niên hung hăng trợn mắt nhìn Thái Niểu cái, cảm giác mình sắp điên rồi, Chỉ là muốn xem ký túc xá chút, cuối cùng lại trở thành tội phạm cướp bóc, còn phải vào đồn cảnh sát.

      Lúc này Thái Niễu trợn tròn mắt, lắp bắp , " ràng là, radio tội phạm cướp bóc mặt áo sơ mi đỏ, quần đen. . . .”

      Lời còn chưa dứt, Hoạt Tích Niên liền nổi nóng, "Người mặc áo đỏ quần đen đường cái, tất cả đều là tội phạm truy nã sao?"

      Thái Niễu á khẩu trả lời được, rúc cổ lại, vẻ mặt lúng túng.

      Ầm ĩ nửa ngày chỉ là đại Ô Long, hai vị cảnh sát nhìn ba người trong cuộc mà mém bật cười. Vội vàng mở còng tay ra, đem thẻ căn cước trả lại cho Hoạt Tích Niên, " xin lỗi tiên sinh, có lẽ là vị tiểu thư này quá khẩn trương, hiểu lầm hồi, nếu như bị đánh đả thương, có thể truy cứu trách nhiệm."

      Hoạt Tích Niên cử động cổ tay, liếc nhìn khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi của Thái Niểu, đen đủi thở dài, "Quên , tiền thuốc thang để ta giữ lại tự mua thuốc cho mình uống ! Bệnh thần kinh. Tôi có thể rồi chứ?"

      "Có thể có thể."

      Hoạt Tích Niên hướng về phía Thái Niểu hừ lạnh tiếng rồi rời bót cảnh sát. Thái Niểu vừa lúng túng vừa luống cuống, "Đồng chí, tôi cũng có thể rồi phải ?"

      "Có thể, bất quá tiểu thư à, sau này ngàn vạn lần cũng đừng vọng động như vậy ." Cảnh sát vừa , cũng nhịn được cười.

      "Tôi biết." Thái Niễu hận tìm được cái lỗ để chui vào, ão não rời khỏi đồn cảnh sát.

      Náo loạn hồi, Thái Niểu về đến nhà ngay cả sức lực rửa mặt cũng có, ngã xuống giường, lấy điện thoại di động ra gọi cho bạn trai Từ Lương cẩm, nhưng quay số hai lần bên kia đều là cuộc gọi nội bộ, cuối cùng chỉ nhắn tin SMS liền ngủ mê.

      Ngày thứ hai làm, Thầy Triệu nhiều chuyện làm cho toàn bộ người trong học viên cũng biết kiện Ô Long của , đến bữa trưa, bạn tốt Lưu Ly cư nhiên nhìn liền cười sặc sụa.

      "Đủ rồi nha! Tớ rất xui xẻo, cậu an ủi tớ còn cười nữa, bạn bè gì chứ!"cũng biết là do tức giận hay lúng túng mà mặt Thái Niểu đỏ bừng.

      Lưu Ly thấy nóng giận, cố gắng nhịn cười, " cười cậu nữa, cho cậu chuyện quan trọng đây!" nhìn hai bên chút, thấy ai chú ý đến hai người mới thấp giọng , "Thầy dạy văn của chúng ta nghỉ việc, tuần trống tới mười hai tiết, cậu phải vẫn muốn lên lớp sao, tìm Trưởng Phòng Chu đăng kí , chỉ cần đưa hai điếu thuốc lá là được, đây là ý của ấy."

      "?" Thái Niểu lập tức cười.

      Lưu Ly bĩu môi, "Chuyện này tớ có thể đùa sao?"

      "Lưu Ly cậu là tốt, nếu có Lương Cẩm, tớ nhất định phải là cậu lấy chồng."

      "Chết , cậu mê từ Lương Cẩm đến choáng váng rồi. bạn trai nhà cậu được nhà nước cử học tập có phải nhanh trở lại hay ?"

      "Hẳn là ngày mai trở lại, ngày hôm qua gọi điện thoại cho ấy thông, đoán chừng rất là bận rộn. Hôm nay tớ xin nghỉ sớm đến chỗ ấy, giúp ấy hóng gió chút, tuần có mở cửa sổ, trong nhà nhất định nóng đến chết người. "Thái Niểu vừa chuyện vừa đắc ý .

      Lưu Ly nhìn mà lắc đầu, đối với Từ Lương Cẩm cũng có ấn tượng tốt lắm, người lãnh đạo ninh nọt đại lão gia làm cho người ta liền thấy phản cảm. Theo Từ Lương Cẩm ngoài vẻ đẹp bên ngoài thực ra cũng có gì tốt.

      Bất quá, chuyện của hai người bọn họ, là bạn tốt cũng tiện nhiều.

      Thái Niễu tan việc hào hứng đến nhà Từ Lương cẩm, hai người bọn họ là bạn học thời đại học, từ ĐH năm 3 bắt đầu nhau, cộng thêm làm việc cùng nhau năm, ở chung chỗ ba năm , hai người đều là người vùng khác đến, mới đầu bọn họ cũng ở tại ký túc xá của học viện, sau này cha mẹ Từ Lương Cẩm cho mười vạn đồng ,Từ Lương Cẩm lại vay mượn thêm tiền của người đứng đầu tiểu khu cách học viện xa để mua căn hộ .


      Trong mắt Thái Niểu, Từ Lương Cẩm là người rất có năng lực, hai người cùng vào đơn vị, bây giờ vẫn còn lao động theo hợp đồng ở nơi mệt nhất trong học viện, nhưng Từ Lương Cẩm thành công vào cương vị công ích, còn điều đến lớp bổ túc có nhiều người học nhất. Tuy cậu ta theo biên chế chính thức, nhưng quyền lợi lại y như biên chế chính thức, cái gì nên có đều có.


      Vừa nghĩ đến bạn trai, Thái Niễu liền thấy ngọt ngào. cũng lên kế hoạch rất tốt, chờ đến khi vào được cương vị công ích ký hợp đồng, là có thể bắt đầu chuẩn bị cho chuyện kết hôn. Từ Lương Cẩm bán căn hộ đó, xin tiền ba mẹ, rồi hai người cùng mua căn hộ hai phòng, vậy là bọn họ có nhà ở thành phố Tĩnh Giang này rồi.

      Càng nghĩ càng vui vẻ, Thái Niểu cười hì hì vào tiểu khu, nhìn tiểu khu công cộng còn có công trình lục hóa, ngừng thở dài, cùng là túc xá nhưng là khác biệt trời vực a.

      Lên lầu, Thái Niễu lấy chìa khóa cửa ra, cái chìa khóa này do Từ Lương Cẩm đưa cho dùng, đây là lần đầu tiên Thái Niễu mình mở cửa vào. Cửa vừa mở ra, Thái Niễu liền sửng sốt đứng ở cửa.

      Ở cửa có hai đôi giày vứt bừa bãi, đôi kiểu nam, đôi kiểu nữ . Kiểu nam cũng có gì lạ, nhưng giày nữ xuất ở trong nhà Từ Lương Cẩm đúng tý nào.

      Thái Niễu ngồi chồm hổm xuống lấy ngón tay móc lên chiếc giày nữ, chữ C đầu là nhãn hiệu nổi tiếng, tuyệt đối phải là thứ mà cùng Từ Lương cẩm có khả năng để mà mua .

      Lúc này, trong phòng ngủ phát ra thanh kỳ quái.

      Có lẽ do ngày hôm qua trải qua chuyện Ô Long, nên bây giờ ngay cả Thái Niễu cũng kinh ngạc chính mình vì lúc này lại có thể bình tĩnh đến như vậy. Để giày cao gót xuống, Thái Niễu bước từng bước tiến vào phòng ngủ.

      Thịt | Dục vọng| bộ xuân cung đồ tung hoành ngang dọc, chút nào che giấu ra ở trước mặt , người con trai đó hai ngày trước ở trong điện thoại vẫn còn gọi là em , lúc này người người con khác vận động qua lại.

      Trong nhà tản ra mùi vị hoan ái làm Thái Niễu cảm thấy ghê tởm.

      đứng ngây người ở cửa, mấy giây sau mới giơ tay lên vội vã che miệng lại, nước mắt từng viên nện ở mặt.

      Lần đầu tiên Thái Niễu biết được, ra cõi đời này loại cảm giác gọi đau muốn sống.


      Chương 2.1


      Thái Niễu nhìn hai người vận động giường, Não côtrống rỗng vài giây, đợi đến khi cái loại cảm giác đau đớn trong lòng làm cho nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, cũng còn kịp suy nghĩ cái gì nữa, thân thể run lẩy bẩy, cho dù là dùng sức che miệng lại, cũng che lấp được tiếng nức nở của mình.

      Cùng lúc đó, bên trong nhà vang lên tiếng thét chói tai, giống như phim điện ảnh truyền hình, nam nữ giường hoảng hốt dùng drap bao lấy cơ thể mình lại. Thái Niễu cho là mình xông lên đánh đôi cẩu nam nữ này rồi dứt khoát xoay người rời , nhưng bước chân lại nặng như trì, đứng ở cửa, nhìn Từ Lương Cẩm luống cuống từ giường nhảy lên, chật vật mặc quần , sau đó dùng chăn mỏng che lại cho giường, rồi xoay người dùng sức kéo ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng.

      Giam kia ở bên trong, kéo ra bên ngoài. cánh cửa ngăn cách, lại làm cho Thái Niễu dám tin những gì vừa nhìn thấy, trải qua chân như vậy, thoáng như cơn ác mộng.

      biết Từ Lương cẩm là quẫn bách hay là tức giận, tuỳ tiện mặc cái áo sơ mi, kéo Thái Niểu ra bên ngoài, giọng điệu kiên quyết cho cự tuyệt, "Chúng ta ra ngoài ."

      Thái Niễu biết Từ Lương Cẩm muốn dẫn đâu, bây giờ căn bản có cách nào để suy nghĩ, đầu cùng chân giống nhau dường như trong cái chớp mắt đó đều nặng như chì, nửa bước khó .

      Từ Lương Cẩm dắt Thái Niễu xuống lầu vào cửa phòng cà phê tiểu khu, phòng cà phê ở đây bọn họ chỉ vào đúng lần, bởi vì giá cả rất đắt đỏ. Hai người ngồi ở vị trí cạnh cửa , mặt Thái Niễu đầy nước mắt, Từ Lương cẩm lại quần áo chỉnh tề, hai người hoàn toàn đắm chìm trong tâm tình của mình, căn bản có chú ý bọn họ trở thành tiêu điểm của mọi người.

      "Tiểu Điểu, xin lỗi." Từ Lương Cẩm có chút khó khăn mở miệng, loại cảm giác khó chịu này ai cũng hy vọng xuất , nhưng mà nếu đụng phải, như vậy bọn họ cũng đến lúc kết thúc."Tiểu Điểu, xin lỗi, xin lỗi. ra , sớm muốn với em, nhưng mà mỗi lần nhìn thấy em dùng cái ánh mắt sùng bái nhìn , đều nhẫn tâm mở miệng, sợ em bị tổn thương."

      Cổ họng Thái Niễu bị nghẹn, nức nở ra lời, giờ phút này rất muốn hỏi , chẳng lẽ lúc này lại sợ bị tổn thương sao?

      Từ Lương Cẩm thấy lời nào, liền tiếp:"Tiểu Điểu, em biết mà, cha mẹ đều là nông dân, căn bản có cách nào giúp đỡ , nhưng mà muốn đứng vững ở thành phố này, muốn vì mua căn hộ bé mà phải vét sạch tiền tài của cha mẹ. chưa từng nghĩ tới mình lại may mắn được Diệu coi trọng như vậy, cha ấy là Phó giám đốc của bộ phận lao động ở Liên Xô, nếu như cưới ấy, ấy trợ giúp rất nhiều cho nghiệp của . Cho nên, Tiểu Điểu em đừng trách . cũng còn cách nào, muốn lừa gạt em, càng muốn để cho em nhìn thấy như vậy, nhưng mà trong cái xã hội này, là cùng đường rồi. Vì nghiệp, muốn hy sinh chút, cho nên hi vọng em có thể thông cảm. . . . . ."

      ". . . . . . muốn tôi thông cảm?" Thái Niễu như cũ khóc thành tiếng.

      "Tiểu Điểu, em quá ngây thơ rồi. Coi như chúng ta ở chung chỗ, kết hôn, cũng là vợ chồng nghèo trăm chuyện thấp hèn. cưới Diệu , em cũng có thể tìm người đàn ông tốt hơn có thể giúp đỡ em, Tiểu Điểu, chúng ta phải là học sinh ở trong trường học, chúng ta là người lớn, là người trưởng thành nên biết cái gì là quan trọng nhất, trái ngược với quan trọng nhất, những thứ quan trọng kia tất nhiên phải làm vật hy sinh." Từ Lương Cẩm càng càng cảm giác mình có đạo lý, vừa mới đỏ mặt lúng túng cũng bình tĩnh lại, ngược lại đối với lý luận của mình có chút đắc chí, cho rằng lựa chọn của chỉ là đúng đắn đối với cuộc sống của mình, cũng là cho Thái Niểu cơ hội lựa chọn đúng đắn.

      "Tình thể làm cơm ăn, em Tiểu Điểu, nhưng so với em nghiệp của bản thân hơn. . . . . ." Từ Lương Cẩm thao thao bất tuyệt với Thái Niễu về đạo lý mà cho là đúng .

      Trong phòng cà phê cũng có nhiều người, Từ Lương Cẩm gì hầu như người ở bên trong đều nghe được, hiển nhiên bao gồm cả Trương Cảnh Trí cùng bí thư của là kỳ Trấn. Bạch Kỳ Trấn nhìn ánh mắt của lãnh đạo đúng, theo ánh mắt của xoay người nhìn sang, vừa nhìn liền sợ hết hồn, "Lãnh đạo, kia có phải là Tiểu Điểu hay nha?"

      Trương Cảnh Trí trả lời, bất quá ánh mắt dễ dàng tiết lộ tâm tình nhưng lại chút nào che giấu được tức giận, xem ra có nhận lầm người."Có muốn tôi giải quyết hay ."

      " cần." Trương Cảnh Trí lạnh lùng , xong để ly cà phê xuống, liền đứng lên. Thời khắc muốn lên phía trước giúp Thái Niễu giải vây, ngờ còn có người so với còn nhanh chân hơn. Chỉ thấy thanh niên trẻ tuổi từ bàn cách vách đứng lên, mắng to câu "Tên cặn bả" quả đấm đánh vào mặt Từ Lương Cẩm.

      Trương Cảnh Trí dừng bước, mặc dù nghĩ rằng bạo lực là biện pháp tốt để giải quyết vấn đề, nhưng đánh xuống quyền này, trong lòng rất muốn khen người thanh niên này tiếng "Tốt" . Từ Lương Cẩm đích là người cặn bả, người vô sỉ cặn bả!

      Nhưng ngay lúc Trương Cảnh Trí trầm trồ khen ngợi, người thanh niên trẻ tuổi đó lại lôi kéo Thái Niễu chạy ra khỏi phòng cà phê, "Kỳ Trấn, cậu theo sau xem chút, xác nhận Tiểu Điểu an toàn trở về nhà chưa."

      "Vâng, lãnh đạo, chìa khóa xe cho ngài, ngài về cao ốc thị chính họp trước. Sau khi tôi xác nhận Tiểu Điểu an toàn về đến nhà, lập tức chạy đến." Bạch Kỳ Trấn giao chìa khóa xe cho Trương Cảnh Trí, sau đó đuổi theo.

      Trương Cảnh Trí nhìn Từ Lương Cẩm Lương bị đánh lạnh lùng hừ tiếng, thu dọn xong tài liệu , xốc lên ví da đến quầy tính tiền, xoay nửa người phát Từ Lương Cẩm ngượng ngùng lục túi quần, khóe miệng cong lên, xoay người lại nhắc nhở em ở quầy tính tiền, "Cẩn thận có người chạy nợ." xong, mỉm cười rời khỏi phòng cà phê.

      A nào là nam 9 a=D~
      .....Có nàng nào lướt qua đây đọc tr này, xin để lại cho ta cái cm để ta lấy làm động lực edit vs :hixhix:
      Nhà cửa vắng tanh nên ta có cảm giác như chẳng ai đọc tr này ~~ nên ta lười edit lun.. hức hức.... ta cảm thấy cái V/a rất k hấp dẫn , định làm lại cái V/a mà ta chưa có đọc hết bộ nữa.. ây za == '' nên chả bjk fai làm sao lun..




      Chương 2.2

      Sau khi bị kéo ra ngoài Thái Niễu vẫn chạy theo, cho đến khi gần như thở nỗi nữa, "Chạy, chạy hết nổi rồi." Đặt mông ngồi dưới đất, Thái Niểu mệt mỏi đến kịp khóc, ngẩng đầu lên nhìn người vừa cứu mình ra ngoài, ánh mắt lập tức trợn tròn."Là ? !"

      Hoạt Tích Niên liếc mắt, "Là tôi, mỗi lần gặp phải đều có chuyện gì tốt. Tôi cái người cay cú mạnh mẽ đánh tôi ở hành lang đâu rồi? Cái loại đàn ông đấy mà lại có thể ngồi ở đó chịu đựng , kia là phải mở to miệng ra dùng sức chửi."

      Nhắc tới Từ Lương Cẩm nước mắt Thái Niễu lại muốn rơi ra. Đánh , người nên đánh phải là . Ba năm mến nhau, sùng bái , thương , vì mà ăn mặc tiết kiệm, vì tiếc trở mặt với người nhà, nhưng làm nhiều như vậy, đổi lấy chẳng qua là. . . . . . Trong đầu thoáng qua hình ảnh, đột nhiên cảm thấy ghê tởm.

      muốn đánh mình, đánh mình có mắt tròng, đánh mình nhìn người .

      "Này, tôi chớ khóc được ?" Hoài Tích Niên có chút chịu được, xung quanh có người nhìn về bọn họ bên này, càng thêm mấy phần quẫn bách. Nữ sinh chính là phiền toái, ngồi xổm xuống, "Này, tôi đừng khóc mà? Vì cái loại đàn ông đó, đáng giá cho khóc sao? chảy nước mắt vì là lãng phí tài nguyên, cũng nên vì thấy bộ mặt chân của mà hoan hô ăn mừng."

      Thái Niễu hit hít mũi, đạo lý ai cũng hiểu, nỗi đau kiểm soát được. đứng lên, "Cám ơn , làm phiền , tôi sao ."

      Trông bộ dạng này mà giống như có chuyện gì sao! Hoạt Tích Niên xoa xoa huyệt Thái Dương, được, hôm nay làm người tốt làm đến cùng ."Tôi đưa về nhà, ngộ nhỡ đường có xảy ra chuyện gì, cảnh sát còn phải tìm tôi điều tra, muốn làm phiền tôi, cứ để cho tôi đưa trở về."

      Thái Niễu nhìn vẻ mặt kiên định của , nhưng muốn về nhà."Tôi muốn đến nhà bạn tôi."

      "Vậy tôi đưa đến nhà bạn ." Hoạt Tích Niên liền giơ tay lên đón xe, hỏi địa chỉ, đưa đến dưới lầu nhà Lưu Ly, nhìn lên lầu rồi mới rời .

      Lưu Ly vừa mở cửa liền thấy bộ dạng chật vật của , sợ hết hồn. Chỉ nghe mấy câu, lòng đầy căm phẫn săn tay áo lên muốn tìm cái tên vô sỉ đó tính sổ.

      "Quên , có lẽ mình cũng còn may mắn, mình chưa có kết hôn cùng .” Sau khi kết hôn mà xảy ra chuyện như vậy, sợ là điên mất .

      "Loại người cặn bã như vậy, từ lâu cậu nên quăng ." Lưu Ly lôi kéo Thái Niễu, "Tốt lắm, nên đau khổ vì loại người như vậy, tỷ tỷ dẫn em happy, ăn mừng thất tình."

      "A?" Thái Niễu khóc xử, nào có tâm tình happy." Tớ mệt chết , Lưu Ly. . . . . ."

      Lưu ly lập tức cắt đứt lời của , " trút giận ra ngoài, thất tình làm sao tốt. theo tớ, sai đâu." Vừa , vừa kéo ra khỏi nhà.

      Khi Thái Niễu bị Lưu Ly đẩy mạnh vào quầy rượu mới biết phát tiết trong lời của Lưu Ly chính là uống rượu.
      tart_trung, Phiên Nhiênxixon thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      :v Cảm ơn các nàng

      Chương 3.1:

      Bạch Kỳ Trấn nhìn Thái Niễu vào nhà Lưu ly rồi mới trở về toà thị chính làm việc, làm bí thư cho Trương Cảnh Trí bảy năm, có thể là do tay Trương Cảnh Trí đào tạo ra, đối với việc công việc tư của lão lãnh đạo đều giấu kín như bưng, mọi thứ đều chu đáo, cũng vì vậy mà Trương Cảnh Trí vô cùng coi trọng .

      "Lãnh đạo, Tiểu Điểu đến nhà bạn của ấy, sau khi hội nghị kết thúc ngài có muốn hay . . . . . ."

      Trương Cảnh Trí khoát tay ngăn lại, Bạch Kỳ Trấn liền ngừng , lúc này cục trưởng Lý của cục giáo dục vừa xong.Thị trưởng Kỳ đối với việc đẩy mạnh cải cách rất tán thành, quay đầu xuống nhìn Trương Cảnh Trí, "Cảnh Trí, lần cải tiến trường kỹ thuật này cậu phải nắm chắc trong tay, giờ trung ương rất coi trọng nghề giáo dục, lúc này đây tôi hi vọng trường kỹ thuật có thể đạt danh hiệu ưu tú toàn quốc, chúng ta liền có thể tìm ra vài người có năng lực tiên tiến cho thành phố.”

      "Được, tháng nầy tôi liền tự mình xem xét vài trường kỹ thuật trọng điểm."

      "Ừ." Thị trưởng Kỳ hài lòng gật đầu, nhìn thời gian, " còn sớm, hôm nay dừng họp ở đây."

      Hội nghị kết thúc, thị trưởng Kỳ ra khỏi phòng họp trước, những người khác mới ra theo, xã giao mấy câu Trương Cảnh Trí liền trở về phòng làm việc. Lẽ ra trường kỹ thuật ưu tú cơ bản cần phải , nhưng hết lần này tới lần khác thị trưởng Kỳ lại bổ nhiệm ở trước mặt mọi, chắc là có nguyên nhân gì trong đó.

      "Lãnh đạo, cục trưởng Lý và trưởng phòng Trương hỏi ngài có thời gian hay , bọn họ muốn cùng ngài ăn bữa cơm." Bạch Kỳ Trấn vào phòng làm việc .

      Vừa đúng lúc để thăm dò chút, Trương Cảnh Trí gật đầu đồng ý, đứng dậy mang theo Bạch Kỳ Trấn ra cửa. Người đến bữa tiệc nhiều lắn, trừ Cục Trưởng Lý, Giám Đốc Trương ở ngoài ra còn có hai cục phó tiếp khách, cộng thêm cùng Bạch Kỳ Trấn là sáu người.

      "Phó Thị Trưởng Trương, ly này tôi mời ngài, sau này còn phải nhờ ngài chỉ bảo nhiều hơn cho công việc của chúng tôi." Cục Trưởng Lý đứng dậy mời rượu.

      Trương Cảnh Trí cười , "Cục Trưởng Lý khách sáo, nào có chỉ bảo gì, phối hợp với nhau thôi!"

      "Đâu phải đâu phải, phó thị trưởng TRương là khiêm tốn, tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng mở nha. những lão già chúng tôi đối với ngài đúng là bội phục được." Cục phó tiếp khách rối rít ứng hoà.

      Trương Cảnh Trí uống hết ly rượu, đối với mấy lời nịnh nọt này, lúc nào cũng là vào tai trái ra tai phải. Rượu quá ba tuần, mới đến trọng điểm, Cục Trưởng lý lời trong ý ngoài đều là có tiền làm sao phát triển, trưởng phòng Trương chỉ còn kém mức lau nước mắt mà bộ phận lao động sắp đói rồi. Trương Cảnh Trí cười lạnh, sợ là hai vị này đều muốn nhổ ra, liền ra tên hai trường học, lại còn dám khóc than. Mấy người đánh Thái Cực, hư hư , giả giả, đến cuối cùng Trương Cảnh Trí cũng say rượu, rốt cuộc tiệc rượu cũng kết thúc.

      " cục diện rối rắm." Bạch Kỳ Trấn mở miệng oán trách, " ràng đây phải là Thị trưởng Kỳ muốn ngài tìm người tài trợ sao? Lãnh đạo, bước kế tiếp làm sao bây giờ?"

      " phải là tất cả , thị sát trước sao! Tôi cũng muốn tự mình nhìn xem mấy trường kỹ thuật này nghèo đến mức nào!" Trương Cảnh Trí nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngồi, thanh hơi mệt mỏi, "Kỳ Trấn, cậu tra chút hai năm qua Tiểu Điểu ở đây làm gì, còn có người đàn ông ở phòng cà phê kia là chuyện gì."

      "Được." Bạch Kỳ Trấn liếc mắt nhìn Trương Cảnh Trí, mặc dù có chút nghi ngờ nhưng lại khôn ngoan hỏi, đưa lãnh đạo về nhà an toàn.

      Trương Cảnh Trí vừa mới vào nhà, điện thoại di động liền vang lên, nhìn màn ảnh ra hai chữ “Tiểu Điểu”, nhíu mày, lập tức ấn nút nhận.

      "Này, là "Cậu " của chủ máy sao?" Xung quanh ồn ào nên người đàn ông lớn tiếng hỏi.

      Lông mày của Trương Cảnh trí càng cau chặc hơn, trầm giọng hỏi: " là ai?"

      "Cái gì? Tôi nghe , rốt cuộc có phải là cậu của ấy ? ấy uống nhiều quá, có thể tới đưa ấy về , trẻ ngủ ở quầy rượu rất nguy hiểm." Điện thoại bên kia mơ hồ truyền đến tiếng rống của đàn ông.

      Trương Cảnh Trí cao giọng , " cho tôi biết địa chỉ."

      "Đưởng Cẩm Tú , Quầy rượu 101. . . . . ."

      "Giúp tôi trông chừng ấy, hai mươi phút sau liền đến." Trương Cảnh Trí xong cũng nhấn tắt điện thoại ra cửa.

      Bên kia Thái niểu bên kia là hoàn toàn ngủ mê.

      Vào quầy rượu, Lưu Ly giống như là uống rượu cần phải trả tiền cứ ra sức mà uống, các loại rượu đỏ ,rượu trắng, rượu vàng chất đầy bàn, Thái Niễu định mượn rượu giải sầu, nâng chén liền uống, vốn tưởng rằng uống rựơu vào có thể bớt cay đắng trong lòng, ai ngờ những loại rượu màu sắc kỳ quái này đều có vị ngọt. ly tiếp ly, khiến hai nha đầu uống nhiều lát sau liền ôm đầu khóc rống, vừa uống vừa mắng đàn ông thế giới này ai tốt.

      Nếu phải là phục vụ coi chừng giùm hai con ma men này, biết chừng hai nha đầu này sớm bị những tên khách có ý tốt ở cửa quán rượu lừa gạt đâu rồi.

      Ông chủ Quầy rượu là bạn của Lưu Ly, sau khi đưa Lưu Ly , liền bảo phục vụ quầy ba gọi cho người nhà Thái Niễu, phục vụ gọi cho ba mẹ nhưng cả hai đều tắt máy, rốt cuộc cũng liên lạc điện thoại được với "Cậu ", nghe người bên kia rất nhanh tới đón họ mới thở phào nhõm, Bằng hôm nay khỏi phải nghĩ đến nhận được tiền boa do hầu hạ khách .chỉ có thể nhìn những đồng Mao (tiền boa) này cho con ma men mà thôi

      Trương Cảnh Trí cùng Bạch Kỳ Trấn vào quầy rượu liền thấy Thái Niễu dựa nữa người vào quầy bar, áo sơ mi của tiểu nha đầu bị cuốn lên, eo ếch lộ ra ngoài, từ cửa tới quầy ba, phát bốn năm ánh mắt có ý tốt nhìn chằm chằm qua bên này.

      Đầu tiên là cởi tây trang xuống khoác lên cho , nam phục vụ lập tức tiến lên, "Tiên sinh, người nhà vị tiểu thư này rất nhanh tới đón ấy."

      Trương Cảnh Trí liếc mắt nhìn phục vụ sinh, nghĩ thầm tố chất của quán bar này đúng là tệ, ít nhất biết trông nom khách nữ."Cậu là người vừa rồi gọi điện thoại cho tôi , tôi là cậu của ấy."

      Nam phục vụ rang thở ra, "Rốt cuộc cũng đến."

      Nhìn thấy bộ dạng được cứu giúp của , Trương Cảnh Trí vỗ vỗ Thái Niễu, tiểu nha đầu động cũng động, " ấy uống bao nhiêu?"

      Nam phục vụ bĩu môi nhìn về phía quầy ba còn chưa thu dọn, đống vỏ chai.

      Mặt Trương Cảnh Trí càng đen hơn, từ trong túi áo lấy ra cái thẻ, "Thanh toán."

      " cần, bạn ấy trả rồi." Ông chủ tự mình ký đơn, cũng dám thanh toán cho vị tiên sinh này.

      Bạch Kỳ Trấn lập tức lấy ra trăm đồng đưa cho phục vụ, "Vậy cám ơn cậu trông nom ấy, chúng tôi trước." Rồi khẽ với Trương Cảnh trí, "Chúng ta rời trước rồi hãy , ngộ nhỡ có người nhận ra ngài tốt lắm."

      Trương Cảnh Trí gật đầu, tay ôm lấy Thái Niễu, ba người rời khỏi quán bar.

      Về đến nhà, Thái Niễu bị Trương Cảnh Trí ném lên giường, nha đầu này cũng chỉ là ừ ờ hai tiếng rồi ôm chăn nghiêng người vù vù ngủ mất, thỉnh thoảng còn đánh hai tiếng khò khè .

      Đây là có ý thức an toàn nha? Chỉ sợ là nếu có đàn ông cưỡng gian , cũng biết. Trương Cảnh Trí tức giận mà thở dài, tuỳ tiện kéo chăn lên đắp cho , xoay người ra khỏi phòng ngủ. Buổi tối cũng uống ít, mới vừa rồi lo lắng cho nên có để ý, lúc này có chút đau đầu. Phòng ngủ của mình bị chiếm, chỉ có thể phòng khách ngủ. Trương Cảnh Trí ngủ luôn luôn ít, cộng thêm lo lắng cho Thái Niễu buổi tối cõ bị khó chịu hay , cũng chợp mắt hai ba giờ liền tỉnh dậy. Rửa mặt xong, nấu chút cháo, cầm tài liệu ngồi sofa đối diện với cửa phòng ngủ.
      tart_trung, Phiên Nhiênxixon thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 3.2:

      Thái Niễu tỉnh lại nhưng ý thức còn chưa có tỉnh, đầu đau dử dội, " là đau chết người." Trong miệng lẩm bẩm, nhắm hai mắt gõ gõ ót mới ngồi dậy mở mắt ra, vừa mở mắt, phát có gì đó thích hợp.

      Đây phải là nhà , nhìn đồ trang trí trắng thuần trong phòng, rèm cửa sổ màu đơn thuần, ràng cũng phải là nhà Lưu ly, ở đâu? Thái Niễu lập tức cúi đầu nhìn xuống, sau đó hung hăng thở phào cái, hoàn hảo, y phục vẫn còn có thể nghĩa là chuyện tồi tệ nhất có xảy ra. Bất quá, đây rốt cuộc đâu nha?

      "Thức rồi?" Trương Cảnh Trí nhìn làm xong loạt kiểm tra mới đứng dậy tới, mặt trầm, ràng viết năm chữ "Tôi rất cao hứng".

      "Cậu út? !" Sáng sớm Thái Niễu đúng là liên tục bị khiếp sợ ngừng ."Sao cậu lại ở Cảnh Giang?" Đáng lẽ cậu ở thành phố G mới đúng. Tròng mắt chuyển động, "Đây là nhà cậu?"

      "Chẳng lẽ là nhà cháu?" Giọng điệu nghiêm túc làm cho Thái Niễu căng thẳng, xấu hổ gãi đầu.

      "Ý của cháu là tại sao cháu ở nhà cậu?" nhớ ràng là mình cùng Lưu Ly ở quán bar uống rượu mà .

      "Cậu cũng muốn biết vì sao cháu lại ở nhà cậu. Người phục vụ ở quán rượu gọi điện thoại cho "Cậu út" là cậu đây đến đón cháu say rượu. Tiểu Điểu, cháu là càng lớn càng có tiền đồ, còn có thể say rượu, xem ra lâu lắm rồi Cậu Thái có dạy dỗ cháu!" lúc chuyện khoé miệng Trương Cảnh Trí cong lên, nhưng Thái Niễu nhìn ra, nụ cười này ràng là tiếu lý tàng đao. Nếu như ba nàng biết được, sợ là bị phạt quỳ gối trước cửa đại viện mất.

      "Cậu gọi điện thoại cho ba cháu chứ?" Ngàn vạn lần nên nha!

      "Còn chưa, chờ nghe cháu giải thích rồi mới quyết định có nên gọi điện thoại cho cậu Thái hay ." Trương Cảnh Trí xong khoé miệng liền trầm xuống, "Phòng vệ sinh ở bên tay trái, cháu vệ sinh sạch rồi ra đây giải thích, nếu giải thích tốt . . . . . ." nửa câu giữ nửa câu, càng làm cho lòng người hoảng hốt.

      Thái Niễu gần như là nhảy ra khỏi giường, lập tức vọt vào phòng vệ sinh, nhưng nhìn vào gương lại thấy đầu tóc như ổ gà, biết là chạm phải thứ gì đó mà mặt có nhiều vết đen, bộ dạng người lại càng thảm hại, nắm chặt quả đấm kêu lên tiếng, muốn chết muốn chết, là muốn chết!

      dám chậm trễ, Thái Niễu nhanh chóng qua loa rửa sạch bản thân, nhìn mình cuối cùng cũng ra hình dạng con người, mới nhút nhát ra ngoài."Cậu út, van cậu, ngàn vạn lần đừng với ba cháu." Hi vọng chính sách "đau khổ" có thể dùng tốt, "hôm qua cháu mới thất tình, chỉ là muốn cùng bạn bè phát tiết chút, ai biết uống rượu..., lần sau cháu dám, cháu thề."

      "Còn có lần sau?"

      Trương Cảnh trí chợt nhíu mày, Thái Niễu lập tức xua tay, " có, tuyệt đối có lần sau."

      "Tốt nhất là vậy, lần này cháu nhớ mà xem lại, lần sau tái phạm trực tiếp khai trừ." Đem cháo hoa thịnh ra giao cho , "Ăn cháo trước, ăn xong đưa cháu làm."

      "A...!" Thái Niễu cẩn thận nhìn sắc mặt của , sau khi xác định tố cáo mới cúi đầu ăn cháo."Cậu út, sao cậu lại ở Cảnh Giang nha?"

      "Tháng trước mới vừa chuyển đến, còn chưa kịp liên lạc với cháu, cháu cũng cho cậu kinh hỉ."

      Giọng Ôn hoà khiến cho Thái Niễu chột dạ thôi, ỉu xìu cười tiếng, mang theo vài phần xấu hổ. Kỳ gọi Trương Cảnh Trí tiếng "Cậu út" là trèo cao, ba Thái Lam Thiên là lái xe cho cha của Trương Cảnh trí, mẹ Trương Cảnh trí à giáo sư dạy kèm ở nhà, về sau khi ba mẹ Thái kết hôn, quân khu chia phòng cho người nhà nàng ở tại căn phòng phía sau Tiểu Lâu của Trương Gia.

      Trương Phu Nhân thích những bé đáng , nhưng chỉ sinh ra được bốn người con trai, mấy người con trai sau khi kết hôn lại sinh ra toàn là cháu trai. Sau khi sinh Thái Niễu, mẹ Thái thường xuyên đem đến Trương gia, Trương phu nhân rất thích, cũng siêng năng lại giữa hai nhà, hơn nữa ba Thái vẫn làm lái xe cho Trương thủ trưởng. Phần lớn thời thơ ấu của Thái Niễu đều trải qua tại Trương gia, vì thế nàng vẫn gọi Trương thủ trưởng cùng phu nhân là ông nội bà nội, tự nhiên cũng theo gọi mấy người con trai của Trương Gia là cậu.

      Trương Cảnh trí là con trai nhất của Trương Thủ Trưởng, Trương Thủ Trưởng bốn mươi lăm tuổi sinh ra , vì vậy hai Trương Cảnh Trí lớn hơn ba tuổi. Cũng bởi vì vậy, Ở Trương gia ai gọi là cậu tư, tất cả đều gọi là cậu út. May mà cũng để ý.

      Thái Niễu ăn cháo xong, Bạch Kỳ Trấn cùng lái xe đến chỗ cửa, Bạch Kỳ Trấn mang theo cái túi giấy vào cửa, cười với Thái Niễu, liền đem túi giấy đưa tới.

      "Thứ gì đó?"

      Thái Niễu vừa hỏi, Trương Cảnh Trí liền hừ tiếng, trầm : "Chẳng lẽ cháu mặc quần áo đầy mùi rượu này làm?"


      Chương 4.1

      Beta: Min Ngốc

      Thái Niễu thay bộ váy trắng mà Bạch Kỳ Trấn đưa tới, hình thức đơn giản, đường may khéo léo, bảng giá bị cắt bỏ, nhìn nhãn hiệu thầm thè lưỡi. Bộ đồ này, phải trả bắng hai tháng tiền lương của mình.

      Rời khỏi khu vực giành cho người của Chính Phủ ở, Thái Niễu với lái xe cho xuống ở ven đường. Nếu được Phó Thị trưởng Trương đưa làm, biết có cái tin đồn nào nữa. Lúc vừa tốt nghiệp, ba Thái dặn dặn lại, thể lợi dụng công việc của ông hay là tình cảm của người nhà Trương Gia giành cho hoặc bất luận cái gì để đường tắt, nếu để ông biết được ông nhận đứa con này."Cậu út, hôm nào cháu trả lại tiền mua quần áo cho cậu, cám ơn cậu chuyện ngày hôm qua ."

      Trương Cảnh trí nhìn vẻ mặt tươi cười của , từ trong túi áo lấy ra viên chocolate đưa cho , "Quần áo tặng cho cháu, cầm cái này làm ."

      Thái Niễu nhận chocolate cầm ở trong tay, nhìn theo xe Trương Cảnh trí vừa rời , sống mũi cay cay. Cậu út còn nhớ khi vui ăn chocolate, mở ra giấy gói màu vàng, đem cả khối bỏ vào trong miệng, chua sót cùng ngọt ngào hòa quyện từ từ tan ra trong khoang miệng.

      Thất tình mà thôi, có gì đáng ngại.

      Lần nữa Thái Niễu thầm an ủi chính mình..

      Ngồi xe bus đến trường học, bị trễ tiết rồi, may mà chỗ tuyển sinh làm có điểm danh, dối là đến đơn vị để thực tập cũng có thể thuận lợi qua. Vội vội vàng vàng chạy về ký túc xá, ai ngờ, đời này có oan gia ngõ hẹp. Trong nháy mắt khi vào cửa, Thái Niễu bị người mạnh mẽ va chạm, vai trái liền đập mạnh vào khung cửa.

      "Ai ôi. . . . . . đường sao lại nhìn người hả?" Tiếng oán giận nũng nịu truyền đến tai Thái Niễu.

      Thái Niễu xoa bả vai, : "Làm ơn, là va vào tôi có được hay ?" quay đầu cãi lại, khi nhìn thấy người đối diện, khẽ nhếch miệng, nhưng mà nửa câu đều ra được.

      Từ Lương Cẩm đỡ vị tiểu thư vừa mới va vào , Chính là thiên kim của cục trưởng tiểu thư Diệu .Chiều cao của Tô Diệu cùng Thái Niễu cũng tương tự nhau, hơi mập, ngũ quan bình thường, nếu gặp qua lần chắc chắn nhớ ra. nhìn thấy khiêu khích trong mắt Tô Diệu , ràng ta biết mình là ai.

      "Này, đúng là loại con có lễ phép, đụng vào người ta cũng biết xin lỗi, bị câm điếc hay là người tàn tật vậy? có biết người tôi toàn mặc hàng hiệu hay , tuyệt đối cùng đẳng cấp với người toàn dùng hàng fake như ."

      người toàn là đồ giả? biết cậu út nghe thấy những lời này có cảm tưởng gì. Thái Niễu thở dài, cảm thấy là buồn cười.

      Tô Diệu thấy cười lạnh, bĩu mội bỡn cợt, châm chọc khiêu khích : "Trách được ấy cần , ra là giống như lời ấy , là kẻ ngu. Thôi, bản tiểu thư tính toán với , mau cút ."

      là đồ ngốc? Thái Niễu nhìn về phía Từ Lương Cẩm, Từ Lương cẩm cũng dám nhìn thẳng , nắm lấy bả vai Tô Diệu , "Em , chúng ta nhanh bộ giáo dục , giấy tờ chuyển chức còn cần lãnh đạo ký tên."

      "Chuyển chức?" chưa hề biết muốn chuyển chức.

      Mí mắt Tô Diệu trợn lên, "Cái trường bé này làm sao có thể có tương lai chứ, hiển nhiên ông xã của em thể làm ếch ngồi đáy giếng."

      "Ông xã?" Thái Niễu nhìn chằm chằm Từ Lương cẩm.

      Từ Lương Cẩm áy náy nhìn về phía , nhưng trong phút chốc vẻ mặt liền trở thành “ mọi chuyện vốn phải như vậy,: " muốn kết hôn với Diệu ."

      "Đúng rồi, đến lúc đó gửi thiệp mời cho , con người của tôi rất hào phóng." Tô Diệu lôi kéo Từ Lương cẩm, " thôi, Ông xã."

      Thái Niễu nhìn bóng lưng hai người cùng nhau rời , kiềm chế nổi tâm tình, chuyển chức, kết hôn. . . . . . Ha ha, xem ra là người đần độn, bọn họ chuẩn bị kết hôn rồi, nhưng chút cũng biết. Nếu phải ngày hôm qua bắt gặp bọn họ, có phải chờ đến ngày Từ Lương Cẩm kết mới biết hay ?

      Thái Niễu đứng ở cửa ký túc xá, chìm vào suy nghĩ riêng của mình, đồng nghiệp đều nhìn chỉ trỏ, thậm chí nghe thấy có người là bạn trước . . . . . ra, toàn bộ thế giới đều biết, chỉ có hay biết gì.

      Nhanh chóng lau khô nước mắt mặt, bàn tay nắm chặt đến gắt gao, bước nhanh vào ký túc xá, vào văn phòng, trưởng Khoa Trần Phượng Trân đối với việc đến muộn hỏi tiếng, vẻ mặt đồng tình chào hỏi , "Tiểu Điểu muốn nghỉ ngơi hai ngày ."

      Thái Niễu vào văn phòng tỏ ra mình việc gì, như khối thủy tinh bị câu này đập vỡ tan tành, cười nhạo tiếng, "Chị Trần, em sao, thất tình thôi mà, cũng phải bị bệnh nan y." ( == sr ta chém)

      Trong mắt Trần Phượng Trân, thấy ràng gắng gượngi, “Tiểu Điểu, nghĩ thoáng chút, em xinh đẹp như vậy, chị giới thiệu người tốt cho em."

      "Vâng." Thái Niễu nhếch môi, ra sức gật đầu.

      Chìm vào ảo giác cho đến tận buổi trưa,Thái Niễu cảm thấy mình sắp điên rồi, mỗi giáo viên vào văn phòng đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn , đều là dương quái khí chạy tới an ủi , ra được đồng tình cũng làm cho người ta chịu nổi như vậy.

      Thái Niễu vào phòng vệ sinh kế bên để rửa mặt , mới vừa ngồi xổm xuống liền nghe thấy gian ngoài truyền đến tiếng chuyện.

      "Nghe gì chưa? Thầy gáo Từ được chuyển đến bộ giáo dục."

      "Chuyển ? chuyển đâu, cũng phải nhân viên trong biên chế làm sao lại được chuyển?"

      "Mặc kệ có biên chế hay , bây giờ người ta có người làm chỗ dựa. Người này nha đúng là phải xem mệnh, nhớ ngày đó thi vào học viện chúng ta, là thằng nhóc cổ hũ, nhìn thấy người mặt liền nóng lên, ai ngờ người ta nhân cơ hội vào phòng làm việc của bang lãnh đạo, liền bắt trúng thiên kim của Phó cục trưởng Tô."

      "Vậy cũng là là cá chép hoá rồng rồi."

      "Đúng vậy, bất quá giáo Thái đáng thương , bạn trai thăng chức, ấy bị vứt bỏ, giống như vứt tuổi trẻ vậy."

      "Này, đừng cay độc, người ta như vậy."

      "Này cũng phải là tôi , tất cả mọi người đều như vậy, cả Trưởng khoa của chúng ta cũng giái Thái đủ ngốc, thầy giáo Từ cùng thiên kim Phó cục trưởng qua lại hơn nửa năm , ấy lại ngây ngốc chẳng hay biết gì."

      "Cũng đúng." Theo tiếng thở dài, tiếng chuyện của hai người trôi ra khỏi phòng vệ sinh.

      Thái Niễu đứng lên, chân hơi tê, ngực giống như là bị tảng đá đập vào, vừa đau vừa ngột ngạt. Vô tri vô giác trở lại văn phòng, những người khác đều ăn cơm , thừa dịp yên tĩnh, nhoài người lên mặt bàn nghỉ ngơi, đúng là mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu tất cả đều là cuộc đối thoại vừa rồi trong nhà vệ sinh.

      Từ Lương cẩm rất tàn nhẫn, khiến tôi trở thành truyện cười của tất cả mọi người.


      1 người : đáng thương a đáng thương, iu lầm ng a....
      1 người: Vô sỉ .... * ném trứng thối*
      1 người: Chảnh choẹ..... dùng từ gì hình dung này đây nhỉ@.@? mng?
      Hi, ta tập trung edit bộ kia, nên thời gian giành cho bộ này hơi ít ^.^ Vì vậy 1 tuần chỉ post 2 chương, Có nàng nào muốn làm bộ này cùng ta ko a^0^.
      Tks Ck Min Ngốc giúp ta edit vài đoạn khó * ôm ôm*
      Chương 4.2

      Kết thúc nghĩ trưa, văn phòng lại bắt đầu người đến người , ràng có việc gì mọi người vẫn cứ chạy đến vòng trong phòng của , Thái Niễu có cảm giác chính mình giống như là động vật mới trong vườn bách thú, mỗi người đều tò mò đến thăm, khi thấy bị nhốt thương xót, dùng ánh mắt đồng tình hoặc là tới an ủi vài câu, nhưng lại nghĩ đến, cái nàng muốn chỉ là tự do, chứ phải những người ngoài mặt an ủi trong lòng chút thành ý nào!

      Thái Niễu mạnh mẽ đứng lên, người trong văn phòng đều nhìn về phía , "Chị Trần, em muốn đến Trương học."

      "Cái gì. . . . . . Trường học . . . . . ." Chị Trần ràng bị làm cho mù mờ.

      Thái Niễu mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, được đồng ý của cấp , liền nhấc chân . Cái lồng sắt kia, quả thực làm cho người ta hít thở thông.

      Bầu khí của Trường Học hoàn toàn khác biệt với kí túc xá, nơi này tuy so vói kí túc xá bận rộn hơn, nhưng lại bị giám sát nghiêm túc như bên kia. Nhìn giáo viên giảng bài nhiệt tình bục giảng bên dưới học trò đứa nghịch điện thoại đứa lăn ra ngủ. Thái Niễu nhịn được giật giật khóe miệng. Trước kia Lưu Ly làm giáo viên trung học, nhưng mà chịu nổi cảnh này, về sau xin chuyển tới học viên xây dựng. Dạy xong khóa thứ nhất, kết luận lại là trước kia dạy học ở trường trung học, cảm thấy chính mình là con ngốc, học trò ngồi dưới đều là lũ điên khùng. tại dạy ở học viện này, chính mình là kẻ điên còn ngồi dưới chính là lũ ngốc.

      Người ngốc cũng được kẻ điên cũng được, ít nhất Lưu ly có cơ hội trạm vào cái bục giảng kia, mà ngốc tử hay kẻ điên đều có tư cách làm.

      "Tiểu Điểu, làm sao cậu qua đây rồi hả ?" Lưu Ly từ văn phòng tới liền thấy ngây ngốc nhìn phòng học.

      Thái Niễu quay đầu lại, Lưu ly tới, sắc mặt trầm, ánh mắt cũng sưng đỏ giống ."Tiểu Điểu, ngày hôm qua. . . . . ."

      "Từ Lương Cẩm chuyển chức rồi."

      "Cái gì?" Lưu Ly tức sửng sốt.

      " muốn chuyển tới bộ giao dục, Lưu Ly, muốn kết hôn rồi."

      "Con mẹ nó Trần Thế Mỹ." Lưu Ly lập tức nổi nóng, vén tay áo sơ mi lên, kéo bả vai , "Thăng chức, kết hôn, em mơ Xuân Thu Đại Mộng, chúng ta đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc - vua cũng thua thằng liều, ngày mai tớ liền dẫn cậu bộ giáo dục tìm lãnh đạo nhờ chút, chờ ngày kết hôn, chúng ta lại làm ồn, ngược lại tớ muốn nhìn xem ,Từ Lương Cẩm còn có thể bước lên mây hay ."

      Thái Niễu mím môi lắc đầu.

      "Cậu sợ cái gì!"

      phải tớ sợ, mà cũng cần làm loạn, chỉ làm tớ thêm mất mặt thôi. Lưu Ly, tớ đủ mất mặt, ra toàn bộ học viện đều sớm biết ở cùng chỗ với Tô Diệu , mà tớ vẫn cứ ngây ngốc cho rằng chính mình chuyển chức là có thể chuẩn bị hôn lễ với . Nhìn xem, tại là chuẩn bị hôn lễ, chẳng qua dâu phải tớ."

      Lưu Ly nhìn Thái Niễu bộ dáng cười , trong lòng đều đau nhói, "Tiểu Điểu, muốn khóc khóc ." như vậy, khiến người ta đau lòng.

      Thái Niễu khóc được, bất quá cái ôm của người bạn tốt này làm cảm thấy cực kỳ ấm áp, lúc này rất cần được bạn bè an ủi.

      " Lưu. . . . . ."

      Lưu Ly nghe thấy có người gọi , buông tay Thãi Niễu ra xoay người lại, Thái Niễu theo nhìn qua, liền trợn tròn mắt. Người đối diện thấy Thái Niễu ràng cũng là kinh ngạc thôi.

      "Là ? !"

      "Lại là ? !"

      Lưu Ly nhìn chung quanh chút, bị hai người bọn họ làm cho khó hiểu, khóe mắt giật giật, "Hai người biết nhau à?"

      "Biết."

      " biết."

      "Cái gì? !" Hai đáp án khác nhau làm cho Lưu Ly càng thêm khó hiểu, này tới cùng là biết hay là biết đây!
      tart_trungxixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :