1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nghịch Ngợm Cổ Phi – Phiên ngoại

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']151. Khoản nợ từ kiếp trước 5

      edit: hathai





      Nam tử bên người nàng mặc bộ trường bào đen nhánh, tướng mạo giống với Cổ Nhược nhưng màu da khoẻ mạnh hơn Cổ Nhược. Hơn nữa phục sức vô cùng cổ xưa, phía có những chữ kì quái, giống như là chú ngữ cổ xưa…

      tấm hình hai người ở giữa con sông màu xanh lục trong suốt, nàng ngâm mình trong nước với tư thế kì quái, mặt có vẻ kiên nhẫn, hai tay vỗ vào mặt nước, bỗng chợt mở miệng: “Ta muốn luyện, mệt chết được.”

      Nam tử kia đứng yên mặt sông, gió thổi vào làm hắc bào của tung bay. mặt có biểu cảm gì: “ được, nàng là tộc trưởng tương lai của tộc Nuwa, luyện thần công làm sao mà được ? Phong Lạc Nhi, nàng cố gắng kiên trì lúc nữa.”

      tên Phong Lạc Nhi kia khẽ miết cái miệng, giống như là muốn khóc: “Thế nhưng ở trong nước khổ sở a, giống như là có vô số dao găm cắt ta thành từng mảnh, ta muốn làm vương, ta chỉ muốn làm Phong Lạc Nhi tự do tự tại, Hiên Viên đại tế sư, ta muốn luyện!”

      Nàng giống như nhịn được nữa, từ trong nước nhảy ra, đuôi rắn màu xanh văng lên những bọt nước xinh đẹp.

      Hiên Viên đại tế sư khẽ phất ống tay áo giống như có bàn tay vô hình mang Phong Lạc Nhi trở về trong nước. Khuôn mặt nhắn của nàng co rúm: “ muốn, ta muốn luyện!” Nàng ngồi trong nước khóc lớn.

      Hiên Viên đai tế sư thở dài: “Phong Lạc Nhi, cha nàng giao nàng cho ta, ta có trách nhiệm với nàng.”

      Phong Lạc Nhi chợt nhảy lên ôm lấy hông của Hiên Viên đại tế sư, khuôn mặt nhắn lộ nụ cười lấy lòng: “Hiên Viên đại tế sư, dù sao chàng cũng là vị hôn phu của ta, pháp lực của chàng cao thâm là được,chàng vĩnh viễn bảo vệ ta đúng ? Vậy ta luyện cái này có ích lợi gì?”

      Thân thể Hiên Viên đại tế sư cứng đờ, khuôn mặt tuấn tú lộ ra nụ cười khổ, sờ đầu Phong Lạc Nhi: “Phong Lạc Nhi, ta có trách nhiệm của ta, nàng là tộc trưởng tương lai của tộc Nuwa, làm sao có thể biết?”






      ']152. Nhìn tảng lớn 1


      edit: hathai





      “Ta muốn làm nữ vương! có ý nghĩa! chút cũng có! Ta vừa sinh ra có người quyết định sẵn con đường tương lai, thậm chí ngay cả vị hôn phu cũng có!” Phong Lạc Nhi rốt cục bộc phát, hai tay đập vào mặt nước: “Rốt cuộc là ai lập ra quy củ rách nát này? Con tộc trưởng của tộc Nuwa phải gả cho đại tế sư?! Nhất định phải làm nữ vương?! Đại tế sư phải cưới con tộc trưởng, sau đó đứng sau kàm người bảo vệ phiền a? Ô ô ô, ta muốn làm nam nhân!”

      Hiên Viên đại tế sư bị lời của Phong Lạc Nhi làm cho kinh sợ, sắc mặt tái nhợt, lúc sau mới : “Nàng nếu như là nam nhân, chúng ta kết bái làm huynh đệ, đây là quy củ của tộc Nuwa.”

      “Ta thà rằng kết bái huynh đệ cùng chàng còn hơn! phải ‘huynh đệ như tay chân, thê tử như y phục’ sao? Ta muốn làm y phục của chàng, ta muốn làm tay chân của chàng!” Phong Lạc Nhi chán nản.

      Sắc mặt Hiên Viên đại tế sư khẽ biến, nhàn nhạt : “Đó chỉ là câu thôi. Phong Lạc Nhi, cần biết là tay chân hay y phục đều được quyết định. Tốt nhất nàng nên luyện công , ta tới thăm nàng sau.”

      đạo phù từ lòng bàn tay bắn ra bay tròn xong quanh Phong Lạc Nhi. Phong Lạc Nhi vốn tuỳ ý đứng trong nước, đạo phù này bay qua nàng lại thân bất do kỉ bày ra tư thế luyện công cổ quái hơn nữa lại thể nhúc nhích.

      “Hiên Viên thối, chàng là vị hôn phu của ta hay là sư phụ của ta a? Lại dùng chiêu này để đối phó ta!” Phong Lạc Nhi kêu to.

      Hiên Viên đại tế sư cũng quay lại nhìn nàng, phất tay áo luôn.

      Mặt kính thạch này những hình ảnh nét mà thanh cũng ràng, giống như màn ảnh rộng, tất cả đều chân ra trước mắt đám người Phượng Thiên Vũ, vang bên tai bọn .

      Sắc mặt Phượng Tiên Vũ trở nên hết sức khó coi. ra Cổ Nhược kiếp trước là đại tế sư của tộc Nuwa, là vị hôn phu của Phù Nguyệt kiếp trước… Trong lòng cũng là tư vị gì, hai tay nắm thành quyền, hận thể huỷ diệt tảng đá kia!
      Bạch Phụng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']153. Nhìn tảng lớn 2

      edit: hathai





      Sau khi nghe xong cuộc đối thoại ,Phượng Thiên Vũ trong lòng chợt nghĩ: “Hiên Viên đại tế sư này đối với Phong Lạc Nhi biết là động tình hay , Phong Lạc Nhi hình như cũng , vừa là thầy vừa là bạn, chính là thái độ giống với tình nhân..” Trong bụng cũng an tâm chút.

      Sắc mặt Hoa Tích Nguyệt trắng bệch, ngơ ngác nhìn màn tảng đá lớn, tâm như bị thứ gì đó nắm chặt thở nổi.

      Chợt nghe Hoa Kiều Long la lên: “Di, đây phải là toà đại điện này sao?”

      Hoa Tích Nguyệt ngẩng đầu nhìn phát hình ảnh tảng đá lại thay đổi, bối cảnh chính là toà đại điện này. đại điện khí thế hoành tráng, lưu quang khắp nơi, tia đổ nát. Chỉ có tảng đá lớn trước điện có thay đổi gì, bóng loáng như gương.

      Hiên Viên đại tế sư đứng trước tảng đá, tóc dài ,tay cầm trường kiếm, làm phép, bên cạnh chính là người trung niên xuất lúc đầu, Phượng Thiên Vũ nhìn đó là tộc trưởng tộc Nuwa, phụ vương của Phong Lạc Nhi. khẽ cau mày, gì chờ ở bên cạnh.

      Hiên Viên đại tế sư vẽ những phồn phục phù chú, sau đó cắn chót lưỡi phun ngụm máu tươi lên tảng đá lớn, giống như hồi huyết vũ. tảng đá lớn kia như có gió mây chuyển động, vô số mây bay múa…

      Hiên Viên đại tế sư nhìn kĩ tảng đá lớn, lông mày nhíu càng chặt.

      “Sao vậy?” Vị tộc trưởng kia hỏi.

      Hiên Viên đại tế sư khẽ lắc đầu thở dài: “Đại kiếp gián xuống, sức người khó có thể vãn hồi…

      Sắc mặt vị tộc trưởng kia trắng bệch, pháp trượng trong tay run run: “Chẳng lẽ tộc Nuwa bị diệt trong tay ta?”

      Hiên Viên đại tế sư lắc đầu, khẽ nhắm mắt lại: “ có bất kì ai chạy thoát, ta sử dụng rất nhiều biện pháp nhưng kết quả đều giống nhau, Nuwa bị diệt tộc…”

      “Kia…rốt cục là ma phương nào?” Khuôn mặt tộc trưởng cam lòng.



      154. Nhìn tảng lớn 3

      edit: hathai





      Hiên Viên đại tế sư trầm ngâm lúc: “Quẻ thượng cho thấy, ma đến từ đáy biển, là kẻ thù truyền kiếp của tộc Nuwa.”

      Đáy biển? Kẻ thù truyền kiếp?

      Tộc trưởng nhăn mày lại, bỗng nhớ ra liền biến sắc : “Chẳng lẽ là ma bị tổ tiên Nuwa nương nương phong ấn năm đó?”

      Hiên Viên đại tế sư cười khổ: “Ta biết. Nhưng quan hệ ma này cùng tộc Nuwa rất sâu xa, nàng những muốn tiêu diệt cả tộc Nuwa mà ngay cả linh hồn cũng tha…”

      Mặt tộc trưởng trắng bạch: “ có biện pháp gì sao?”

      Hiên Viên đại tế sư trầm ngâm: “Cũng phải có biện pháp… nhưng phương pháp này quá mức tàn nhẫn, phạm vào đạo trời…”

      Ánh mắt tộc trưởng sáng lên: “Ngươi mau , có biện pháp gì?”

      HIên Viên đại tế sư do dự, ánh mắt khẽ kiếc kính thạch, gương mặt tuấn tú có tia giãy giụa, chậm chạp chịu ra.

      Tộc trưởng khẩn trương nhịn được : “Dạ Ly, ngươi là đại tế sư của tộc thể trơ mắt nhìn tộc Nuwa bị diệt ? Lạc Nhi còn là vị hôn thê của ngươi, ngươi nhẫn tâm để cho nàng hồn phi phách tán?”

      Sắc mặt Hiên Viên đại tế sư trắng nhợt, thở dài: “Thôi thôi, ta là tế sư của tộc Nuwa, tất nhiên vì tộc mà tìm đường sống… Nhưng có thể thành công hay tất cả đều phụ thuộc thiên ý, ta chỉ có thể cố hết sức mình thôi.”

      Tộc trưởng mừng rỡ vỗ vai Hiên Viên đại tế sư: “Hảo, rất tốt, quả nhiên bổn vương nhìn lầm ngươi. Như vậy ta đem số mạng cả tộc giao cho ngươi, muốn bổn vương làm gì?”

      Hiên Viên đại tế sư khép hờ ánh mắt: “Bệ hạ tìm sư phụ điêu khắc có tay nghề giỏi tạc tượng của ta…” Sau đó kích thước tượng chiều cao, ngang, rộng…

      Tộc trưởng gật đầu: “Cái này dễ, bổn vương cho người làm luôn, còn cần gì nữa?”

      Hiên Viên đại tế sư : “Bệ hạ tìm thêm chín chín tám mươi mốt nam tử trần gian sinh ngày dương tháng dương năm dương, ta cần dùng.”

      ….

      Đến giờ phút này Phượng Thiên Vũ hiểu, đây là hình ảnh đêm trước khi đại kiếp của tộc Nuwa giáng xuống, mặc dù hiểu tại sao nhưng nhất định có liên quan đến hoàn cảnh quỷ dị của nơi này.
      Bạch Phụng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      155. Nhìn tảng lớn 4

      edit: hathai
      nóng lòng muốn tìm tung tích của Long Phù Nguyệt , nghĩ mất tích thần bí của Long Phù Nguyệt nhất định có liên quan đến lịch sử năm xưa. Nếu như hiểu đoạn lịch sử này chỉ sợ dễ dàng tìm được họ. Cho nên mặc dù nóng lòng nhưng vẫn tiếp tục nhìn hình ảnnh kính thạch.

      Hình ảnh kính thạch lại thay đổi, bối cảnh là đại điện sau lưng nhưng là ở trong đại điện. Tượng đá cẩm thạch hoàn thành, thân hình giống Hiên Viên đại tế sư nhưng có khuôn mặt. Ở dưới chân tượng đá có mấy nam tử bình thường ngồi với tư thế rất kì quái, khuôn mặt sợ hãi, hình như thể nhúc nhích.

      Hiên Viên đại tế sư mắt đen như mực khẽ chớp dường như có tia giãy giụa thoáng qua, rốt cục mở miệng: “Vì số mạng của tộc Nuwa, thể uỷ khuất các ngươi. Ta thay các ngươi siêu độ.”

      khuôn mặt mấy người kia kinh hãi nhưng cũng hiểu đại tế sư bình thường luôn thân thiện tại sao lại vậy. Hiên Viên đại tế sư cũng gì nữa. Giơ tay, thanh đao có khắc hoa văn phồn phục xuất trong tay . ngồi xuống chắp tay trước ngực trong miệng lẩm bẩm. Tiểu đao trong tay bỗng hoá thành vô số lưỡi đao sắc bén rồi nghe thấy thanh ‘phốc phốc phốc’ dứt bên tai. Từ ngực những nam tử kia bắn ra ngững tia máu, nhữnh người đó kịp kêu tiếng cứ thế té xuống. Mà máu từ ngực bọn họ bắn ra tràn ra mà tụ lại trung thành thành cây bút bằng máu, bay xung quanh ngọc thạch. Cây bút bằng máu sắc bén như đao từ từ khắc lên ngọc thạch, mảnh đá bay tứ tung, con mắt ngọc thạch từ từ ra, trông rất sống động, ràng rành mạch,rất giống với tướng mạo Hiên Viên đại tế sư, chỉ khác là đôi mắt nhắm. Giống như vẽ rồng điểm mắt…

      Sắc mặt Hiên Viên đại tế sư trắng bệch, chắc chắn là dùng rất nhiều pháp lực. Đến khi cây bút bằng máu vẽ xong mới thở dài nhõm, quay đầu nhìn tám mươi mốt thi thể mặt đất khẽ cười khổ.

      156. Nhìn tảng lớn 5

      Edit: hathai
      Quay đầu nhìn tám mươi mốt thi thể mặt đất cười khổ khẽ : “Phương pháp này dù bảo tồn nhất mạch tộc Nuwa nhưng làm trái với hảo sinh chi đức của trời xanh, từ nay về sau môn hạ của ta gặp phải Thiên Khiển, có được pháp thuật nhưng cũng mắc phải căn bệnh thể chữa khỏi… Mà ta, cũng bị đánh vào luân hồi mười đời phải chết già…”

      Vung ống tay áo lên, những thi thể mặt đất biến thành bỉ ngạn hoa đỏ như lửa, tràn lan sinh trưởng ở trong điện…

      Phượng Thiên Vũ sững sờ, trong đầu chợt lóe. Chẳng lẽ công phu mà Cổ Nhược tu luyện chính là cùng môn với đại tế sư Nuwa? Cho nên mới như vậy… ra bệnh của tới như vậy, hóa ra tất cả là từ kiếp trước của

      Hoa Tích Nguyệt ngây người, lòng tựa như rơi xuống đất: “ ra kiếp trước Cổ Nhược vì Phù Nguyệt làm chuyện này, cũng coi như là nam tử cuồng dại nhất đời, đáng tiếc, đối tượng làm cuồng dại cũng phải ta…” Trong lòng cảm thấy chua xót.

      Hình ảnh lại chuyển tiếp, lần này là cuộc thảm sát đẫm máu… Tất cả giống với cảnh trong mộng của Long Phù Nguyệt chẳng qua hình ảnh ràng hơn, đám người Phượng Thiên Vũ còn có thể nghe thấy thanh chém giết. Phượng Thiên Vũ thấy qua chiến trường cho nên cảm thấy gì. Hoa Tích Nguyệt trông thấy cảnh này sợ hết hồn hết vía, khuôn mặt trắng như giấy, chỉ nhìn được lúc nhịn được liền chạy ra chỗ khác nôn.

      Tộc Nuwa quả nhiên gặp phải tai ương diệt tộc, linh hồn bị ma kia nhốt. Hiên Viên đại tế sư dùng mạng của mình để đổi lấy tự do cho linh hồn của Phong Lạc Nhi. Chính dùng Huyết Ảnh thuật trói nữ ma đầu kia lại trong chốc lát, cũng nhân cơ hội đó cứu thoát tất cả các linh hồn người trong tộc Nuwa, phong ấn với Mạn Châu Sa Hoa trong đại điện. phần hồn phách của nhập vào bên trong, vào luân hồi, phần hồn phách lại nhập vào Ngọc thạch. Ngay lúc nhập vào Ngọc thạch kia giống như mở mắt…

      Tất cả nhân quả đều được diễn giải ràng kính thạch, đám người Phượng Thiên Vũ và Hoa Tích Nguyệt nhìn thấy líu lưỡi, thở dài dứt.
      Bạch Phụng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      157. Nhìn tảng lớn 6

      Edit: hathai






      Trong lòng Phượng Thiên Vũ cũng biết là tư vị gì. Giống như là cảm động, như là đố kị, lại có ít khổ sở cùng với cam lòng. Dù sao có người vì thê tử của mình làm những chuyện như thế này, cũng phải dễ dàng. Huống chi người này là kiếp trước của đại sư huynh , quan hệ với Long Phù Nguyệt cũng ít. tại hai người lại cùng nhau mất tích làm trong lòng càng thêm khổ sở.

      Hoa Tích Nguyệt sớm nhìn đến ngây người. Trước đây Cổ Nhược đối xử với Long Phù Nguyệt, quan hệ cũng ràng, là bạn mà cũng là sư huynh, thái độ mập mờ .

      Nàng cũng biết tại Long Phù Nguyệt và Cổ Nhược là thể nhưng dù sao có tầng quan hệ này, chỉ sợ khi Cổ Nhược nhớ lại được kiếp trước, về sau chỉ sợ trong lòng càng khó chấp nhận được người bên cạnh. Vậy chỉ sợ mình càng có hi vọng.

      Nàng tự hỏi mình vì Cổ Nhược có thể chút do dự từ bỏ mạng sống. Nhưng còn Cổ Nhược? Chỉ sợ làm được, đối với mình cũng chỉ là có chút thích mà thôi. khi nhớ lại được kiếp trước chỉ sợ là chút này cũng còn tồn tại…

      Đau khổ nhiều năm giấu tận đáy lòng lan giờ tràn như xé rách lòng dạ. Nàng buông ánh mắt cố che giấu sương mù tràn ngập ở đáy mắt. Nàng chợt lắc đầu, thể, thể tiếp tục nghĩ nữa. quan tâm người nào, chỉ cần cho phép mình đợi bên cạnh là được. Nhưng là, tại sao trong lòng lại khổ sở như vậy?

      Thân thể nàng khẽ run. Đáy lòng tự cười nhạo mình. Hoa Tích Nguyệt, ngươi cũng giống với nhân loại mà thôi, lòng tham đáy. Lúc bắt đầu chỉ hi vọng có thể chờ đợi bên cạnh . Bây giờ cho phép ngươi ở bên cạnh , ngươi lại bắt đầu muốn cả tâm của

      Chợt nghe Hoa Kiều Long kêu lên: “Mau nhìn, mau nhìn, đó phải là Cổ Nhược và Phù Nguyệt sao? Ai nha nha, thực là bọn họ, phải là kiếp trước…”

      Thân thể Hoa Tích Nguyệt chấn động mạnh cái, ngẩng đầu nhìn lên.

      Quả nhiên kính thạch xuất thân ảnh của Cổ Nhược và Long Phù Nguyệt.

      158. Nợ kiếp trước, tình kiếp này 1

      Edit: hathai
      Long Phù Nguyệt bị đạo quang mang bắn thẳng đến thấy hoa mắt, thân thể giống như đằng vân giá vũ, vô số ánh sáng thoáng trước mặt làm đầu óc nàng choáng váng.

      “Phốc” cái, nàng ngã xuống nền đất mềm nhũn. sai, là mặt đất mềm nhũn, giống như khối bọt biển lớn, màu xanh đen giống như tảng đá. Đời này Long Phù Nguyệt chưa thấy qua loại mặt đất kì dị này bao giờ kìm được thử dẫm hai chân, mặt đất dưới chân giống như vằn nước truyền ra từng đợt từng đợt .

      “Đây là đâu? Làm sao ta tới đây được? Đại vũ mao đâu? Bọn Cổ Nhược đâu?”

      Long Phù Nguyệt nhảy dựng lên nhìn xung quanh thấy bóng người cũng nghe thấy tiếng người. Nàng có chút bối rối, nhìn xung quanh thấy cách đó xa có tòa trường xà, giống như là ngôi nhà bằng trúc, trúc lâu kia hơi đổ nát cũng biết có bao nhiêu năm. Đột nhiên nhớ ra , hình như trong mộng mình từng tới chỗ này!

      “Chẳng lẽ… ta lại nằm mộng rồi?” Nàng bấm mình cái. Oa, đau quá! như vậy đây phải là mộng rồi! Mình tới nơi này.

      Ở trong mộng, chỗ này hình như là quê của Phong Lạc Nhi, đất của người tộc Nuwa… Nàng lại ngẩng đầu nhìn nhà trúc kia, trong nhà trúc yên tĩnh, tia động tĩnh cũng có.

      Giống như là trở về nhà , cảm thấy thực tự nhiên.

      Nàng bỗng quên mất sợ, từ từ tiến vào bên trong nhà trúc. Từ cửa vào có hành lang dài, hành lang rèm buông chạm đất. Bên ngoài mặc dù nóng chịu nổi nhưng bên trong nhà trúc lại rất mát mẻ, rèm buông hai bên hành lang và bên trong thấp thoáng rất nhiều phòng. Trong hoảng hốt, Long Phù Nguyệt cảm thấy nghe thấy tiếng cười mơ hồ…

      Vẻ mặt nàng hoảng hốt, trái tim co thắt từng hồi, mũi cảm thấy ê ẩm giống như muốn khóc.
      Bạch Phụng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      159. Nợ kiếp trước, tình kiếp này 2

      Edit: hathai






      Bất tri bất giác tới cuối hành lang. Trước mắt xuất vài cây trúc to lớn khom thành hình cung tạo thành phòng, hai bên treo dược thảo màu trắng, có mùi thơm tỏa ra, thấm vào ruột gan. Long Phù Nguyệt khẽ vuốt ve mấy cây dược thảo kia, những thứ này cũng phải được mấy ngàn năm ? cũ kĩ, rách nát, kì quái. Bốn bề đại sảnh được tạo từ những thúy trúc to lớn ghim thành vách tường, phía có dây leo màu xanh, đằng mạn biết tên nở ra những bông hoa tỏa ra mùi hương thơm ngát. Giữa đại sảnh có cái án kỉ hình tròn biết được làm từ gỗ gì, hai bên án kỉ là vài cái ghế được làm từ những cái rễ cây to lớn. Tất cả đều toát ra hơi thở nguyên thủy… Trong khoảnh khắc, Long Phù Nguyệt tựa như thấy các bô lão trưởng lão tộc Nuwa ngồi đầy trong đại sảnh, người nam tử trung niên ngồi ghế sai khiến mọi người…

      “Phụ vương…” Khẽ thầm, Long Phù Nguyệt kìm được đưa tay ra. Tất cả ảo ảnh biến mất, trong đại sảnh trống rỗng, chỉ có mình đơn…

      Năm tháng tựa hồ là thoáng qua. Lòng của Long Phù Nguyệt như bị cái gì đó xé rách, bi thương, bi thương, thê lương, tự chủ được từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống. Trong lòng giống như có thanh từ ngàn năm vang lên: “Phụ vương, ta trở về, Lạc Nhi trở lại…”

      Thanh rất mãnh liệt, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, lau thế nào cũng hết. Theo bản năng, nàng qua mấy phòng nữa, qua vô số phòng tới phòng phía trong. Phòng này đẹp nhất được bài biện rất trang nhã, gíông phòng tiểu thư khuê các. Long Phù Nguyệt cũng do dự kéo ngăn kéo dưới gương trang điểm ra, bên trong có rất nhiều đồ, có ngựa tre, cây trúc gọt cho trẻ con chơi, còn có cả đồ trang điểm của như phấn, hương phấn và rất nhiều trang sức cổ xưa. Những đồ này mang theo hơi thở của năm tháng, yên lặng nằm đấy.





      160. Cuối cùng là ta xin lỗi ngươi…

      Edit: hathai




      Những đồ này mang theo hơi thở của năm tháng, yên lặng nằm đấy. Giống như kể câu chuyện xưa, câu chuyện có chút thê thảm lại có chút ấm áp… Nàng cầm con ngựa tre lên, bỗng nhớ ra con ngựa tre này chính là của Hiên Viên đại tế sư làm cho mình từ ngày xưa. Trong thoáng chốc như thấy hình bóng mình nắm chặt vạt áo của Hiên Viên đại tế sư: “Đại tế sư, van cầu ngươi, làm cho ta nha, tay của ngươi khéo nhất…”

      kiều thanh kiều khí, khuôn mặt trẻ thơ. Đại tế sư mặc áo đen cảm thấy bất đắc dĩ vuốt chóp mũi nàng, dù bận trăm công nghìn việc cũng vì nàng ra ngoài khắc ngựa gỗ… Long Phù Nguyệt ôm ngựa gỗ vào lòng, chợt nhớ tới cảnh tượng trong mộng kia, tâm rối rắm thành đống: “Dạ Ly, Dạ Ly, cuối cùng là ta xin lỗi ngươi…”

      Từ sâu trong nhà trúc truyền đến tiếng thở dài, thân thể Long Phù Nguyệt bỗng cứng đờ, nhảy lên: “Ai vậy? Ai ở nơi nào?”

      có người trả lời chỉ có gió thổi qua nhà trúc tạo thành tiếng vang.

      “Ai ở nơi nào giả thần giả quỷ? Mau ra đây!” Long Phù Nguyệt hét lớn.

      Vẫn như cũ có ai trả lời. Long Phù Nguyệt cắn răng chạy tới chỗ vừa phát ra thanh. có ai, vẫn như cũ có ai. Cả nhà trúc chỉ có bước chân của nàng tạo nên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt giống như là bài hát cổ xưa.

      “Phanh!” Nàng đẩy cửa gian phòng cuối cùng, phòng này to hơn so với những phòng khác, bên trong có ít da long động vật, ghế còn có mảnh da bạch hổ… Năm tháng giống như đọng lại ở đây, tất cả đều được duy trì nguyên dạng, chẳng qua là cảnh còn người mất. bàn có tấm giấy da trâu cổ xưa có chữ. Trong lòng Long Phù Nguyệt khẽ động, nhặt tờ giấy kia lên nhìn. Chữ giấy phải chữ Hán nhưng hiểu tại sao nàng lại biết những chữ này. Đọc xong nàng khỏi ngây người. Lá thư này là viết cho nàng, cũng chính là đời sau của Phong Lạc Nhi.
      Bạch Phụng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :