1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nghịch Ngợm Cổ Phi – Phiên ngoại

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925

      161.Cổ Nhược vẫn là Cổ Nhược sao

      Edit: hathai


      <img class="alignnone size-full wp-image-28010" title="16" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/10/161.gif" height="48" width="48" />



      Trong thư tóm tắt về đại nạn của tộc Nuwa. Phần sau , Hiên Viên đại tế sư sử dụng viễn cổ cấm thuật để lưu lại hồn phách của người trong tộc Nuwa nhưng những hồn phách này cũng hoàn toàn trọn vẹn cho nên chỉ có thể phong ấn trong Mạn Châu Sa Hoa trong đại điện, chỉ khi nàng khôi phục thân phận Thánh Nữ dùng máu đánh thức tộc nhân những tộc nhân đó mới có thể vào luân hồi… Mà điều kiện để khôi phục thân phận Thánh Nữ là đánh thức ngọc tượng Hiên Viên đại tế sư. Chỉ khi Hiên Viên đại tế sư và đời sau của chân chính hợp lại làm mới có thể cởi ấn kí người phàm người Long Phù Nguyệt ra…

      Hiên Viên đại tế sư và đời sau của hai người hợp làm ? Kia phải là hy sinh Cổ Nhược? Hợp lại làm , về sau Cổ Nhược vẫn là Cổ Nhược sao? Mà mình, nếu quả cởi ấn kí người phàm ra có phải thành tiên hay ? phải là xuất đuôi rắn ? Thiên, vậy Đại Vũ Mao làm sao bây giờ? Cưới hoàng hậu có đuôi rắn, chỉ sợ là thần dân của cười nhạo ? Nhưng, nếu giải chẳng lẽ để cho tộc nhân của mình tiếp tục bị phong ấn trong loài hoa thấy mặt trời kia? Bọn họ bị phong ấn mấy ngàn năm…

      Trong thoáng, trong đầu nàng xuất rất nhiều ý tưởng, trong lòng mâu thuẫn nặng nề. Giờ phút này nàng biết mình bị kẹt trong kết giới. Kết giới này chỉ sợ là chỉ có tộc nhân của tộc Nuwa mới có thể vào, mà lãnh địa này ở trong kết giới cho nên dù trải qua mấy ngàn năm đồ vật bên trong cũng có tổn hại mục nát…

      Nàng hoảng hốt chợt thấy nhà trúc khẽ động. Chẳng lẽ có người tiến vào? Đại Vũ Mao, là Đại Vũ Mao sao? xông vào? Nàng nhảy lên, chạy ra ngoài: “ Đại Vũ Mao, Đại Vũ Mao …” Bước chân của nàng bỗng dừng lại, tia thất vọng xẹt qua trái tim.

      Bên ngoài nhà trúc quả hiên xuất người, phải Đại Vũ Mao nhà nàng, mà là Cổ Nhược, thân bạch y Cổ Nhược!

      “Ngươi là Cổ Nhược, cũng là Hiên Viên Dạ Cách?” Long Phù Nguyệt bỗng thốt lên câu như vậy.









      162. Tất cả đều do ngươi lựa chọn

      Edit: hathai


      <img class="alignnone size-full wp-image-28010" title="16" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/10/161.gif" height="48" width="48" />

      Thần sắc Cổ Nhược vẫn như cũ, lạnh nhạt mà trong trẻo lạnh lùng, nhìn Long Phù Nguyệt rồi khẽ thở dài tiếng: “Phù Nguyệt, muội cũng khôi phục trí nhớ kiếp trước rồi?”

      Long Phù Nguyệt ngẩn ngơ, trong lòng giật mình: “Huynh ‘cũng’, vậy huynh cũng nhớ lại chuyện kiếp trước rồi?”

      Cổ Nhược gật đầu: “Nhớ được chút.”

      Long Phù Nguyệt trong lòng chìm xuống cảm thấy áy náy: “Đại sư huynh, xin lỗi… kiếp trước huynh vì ta làm nhiều điều như vậy, đối với huynh…”

      Cổ Nhược biết vì sao nàng xin lỗi, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Muội cần xin lỗi, kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, ta trách muội…”

      “Vậy huynh có còn ta ?” Những lời này Long Phù Nguyệt suýt nữa buột miệng ra, cũng may nàng kịp thời dừng lại ra, khuôn mặt nhắn đỏ hồng lên.

      Cổ Nhược nhìn nàng trong lòng khẽ thở dài cái: “Muội kiếp này chững chạc hơn kiếp trước, cũng thành thục hơn, có lẽ là vì hoàn cảnh sinh trưởng khác nhau…”

      Trong lòng cảm thấy có chút mất mát còn có tia vui mừng. Mặc dù khôi phục trí nhớ kiếp trước nhưng lại cảm thấy như là nhìn câu chuyện xưa của người khác, trong lòng cũng có gợn sóng gì. Đối với Long Phù Nguyệt, cũng biết trong lòng mình cảm thấy như thế nào. Có lẽ khi vừa gặp mặt biết nàng và Phượng Thiên Vũ nhau cho nên chưa bao giờ để mình có tình cảm với nàng. Đối với nàng có lẽ là bạn mà cũng là huynh. Mà đối với Phong Lạc Nhi, có lẽ vì còn chưa chân chính hợp lại với Hiên Viên đại tế sư cho nên biết được bí cuả lòng , chỉ biết rất sủng ái vị hôn thê này, đành lòng làm trái bất kì ý nguyện nào của nàng…

      Thấy Long Phù Nguyệt khẩn trương nhìn mình nhàn nhạt : “Phù Nguyệt,muội biết hết tiền nhân hậu quả, muội định làm sao?”

      Long Phù Nguyệt cắn cắn môi, lắc đầu: “Ta..ta biết. Ta muốn cứu bọn họ nhưng… ta lại sợ tất cả thể trở về được khởi điểm.”

      Cổ Nhược sâu sắc nhìn nàng, trong mắt lóe lên từ từ : “Tất cả đều do muội lựa chọn. Dù sao linh hồn những người này là thần dân và người thân kiếp trước của muội, cũng phải thuộc cũng có ai trách muội.”
      Bạch Phụng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925

      ']163. Ta liền vặt lông

      Edit: hathai





      Long Phù Nguyệt sững sờ nhìn Cổ Nhược: “Huynh sợ sao? Huynh sợ sau khi hợp thể cùng Dạ Ly huynh còn là huynh?”

      Cổ Nhược nhàn nhạt : “ sợ, bất luận thế nào ta chỉ là ta, là bất cứ kẻ nào.”

      Ngữ khí của nhàn nhạt lại mang theo tia ngạo khí.

      Dưới ánh trăng Long Phù Nguyệt vô thức nhìn xung quanh, trong thoáng chốc như thấy có vổ số những người có đầu người thân rắn đung đưa trước mặt. Những người này già có trẻ có,nữ có nam có, ánh mắt như cầu khẩn nhìn nàng… Trong tai giống như có thanh nghe thấy lúc bước vào đại điện. Đó là thanh hân hoan, sắp giải thoát… mình có thể vì bản thân mà vứt bỏ những người này để ý?

      Nàng cắn chặt đôi môi, cánh môi khéo léo bị nàng cắn thành màu trắng bệch, rốt cục nàng gật đầu: “Cứu! Cùng lắm ta có thêm cái đuôi rắn mà thôi! Đại vũ mao nếu dám chê ta, ta liền vặt lông của !”

      Từ lúc nàng và Cổ Nhược gặp nhau kính thạch liền xuất hành tung của bọn họ, cho nên nhất cử nhất động của bọn , mỗi tiếng cử động đều được thể kính thạch. Nghe được câu cuối cùng này của Long Phù Nguyệt, Phượng Thiên Vũ ban đầu là lo lắng cũng khỏi bật cười thầm :

      “Hóa ra xú nha đầu lo lắng điều này, làm sao ta có thể chê nàng? Ai, nàng ngại ta là nhân loại bình thường là được rồi, hừ, chê ta cũng vô dụng, nàng bây giờ là thê tử của ta, cho dù là buộc ta cũng phải đem nàng buộc ở bên cạnh ta cả đời. Cả đời này nàng chỉ có thể mình ta!”

      Trong lòng thầm hứa với chính mình nhưng cũng biết bọn Phù Nguyệt bây giờ ở trong kết giới, nếu khởi động cơ quan nào đó chỉ sợ thể ra ngoài dễ dàng. Quay lại nhìn ngọc thạch trong đại điện kia, ngọc thạch kia cũng có bất kì biến hóa nào. ở nơi này gấp gáp nhưng có cách gì. Từ lúc chào đời đến nay lần đầu tiên thống hận mình học thuật pháp. Lúc này hình ảnh kính thạch lại biến hóa, tiểu hồ ly liền kêu lên: “Di, bọn họ trở về đại điện này rồi! Ở trong điện!”

      Phượng Thiên Vũ ngẩng đầu nhìn lên quả nhiên thấy Long Phù Nguyệt và Cổ Nhược đứng bên cạnh những bụi Mạn Châu Sa Hoa, đối mặt với tượng bạch ngọc kia. Mà đại điện phía kia cũng khác gì so với đại điện tại, mang theo cảnh tượng đổ nát.




      ']164. quên trí nhớ kiếp này?

      Edit: hathai



      kìm hãm được chạy đến nhìn bên trong đại điện, trong đại điện lại thấy bóng dáng bọn khỏi cảm thấy chán nản, ra bọn họ cũng chưa phá được kết giới. Vẫn còn ở bên trong thế giới quỷ dị có kết giới kia, kết giới kia song song với thực tại. chỉ có thể nhìn hành động của bọn họ kính thạch. biết làm sao chỉ có thể quay lại phía trước kính thạch…

      Long Phù Nguyệt thấp thỏm bất an nhìn tượng bạch ngọc kia lại quay đầu nhìn Cổ Nhược ở bên cạnh: “Đại sư huynh, làm thế nào để đánh thức nó?”

      Sắc mặt Cổ Nhược cũng hơi trắng, dù sao hợp lại cũng ai biết phát sinh cái gì. Trí nhớ bây giờ của mình liệu có biến mất hay … Nếu như là ở dĩ vãng, vô dục vô cầu, trí nhớ có biến mất hay cũng quan tâm, nhưng bây giờ… Trong đầu khẽ thoáng qua hình ảnh của Hoa Tích Nguyệt. Mọi thứ như nước chảy thoáng qua chợt nhận thấy thể quên nàng được…

      “Đại sư huynh, đại sư huynh, huynh làm sao vậy?” Long Phù Nguyệt khó tin thấy như vào cõi tiên kìm được nắm ống tay áo lắc lư.

      Cổ Nhược chợt tỉnh, nhìn nàng cái, trong lòng khẽ động. Bộ dạng của nàng tại, giống Phong Lạc Nhi kiếp trước…

      Long Phù Nguyệt nhìn đôi mắt đen như mực như tỉnh, thần sắc trong mắt hết sức phức tạp. Trong lòng trầm xuống, cười lớn: “Đại sư huynh, có phải huynh sợ sau khi hợp thể cùng Dạ Ly tế sư mất trí nhớ kiếp này? quên Tích Nguyệt?”

      khí này rất nặng nề cho nên thể kìm  được mà đùa giỡn Cổ Nhược câu. Mà ở phía trước kính thạch, Hoa Tích Nguyệt lại vì câu này mà hết sức khẩn trương, chăm chú nhìn Cổ Nhược kính thạch. Cổ Nhược, Cổ Nhược, ngươi sợ quên ta sao? Trong lòng ngươi ta có vị trí dù chỉ chút, ngươi vì ta cố kị sao? Tâm nhảy loạn lên chỉ có thể si ngốc nhìn Cổ Nhược, chỉ trông mong có thể khẽ gật đầu. Chỉ cần trong lòng có nàng, nàng sợ quên nàng, cùng lắm lại lần nữa theo đuổi !
      Bạch Phụng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925

      165. Đánh thức !

      darkEdit: hathai



      Nhưng là, nhưng là, trong lòng có nàng sao? bỏ được nàng sao?

      Bên trong kính thạch, Cổ Nhược có gật đầu mà cũng có lắc đầu, chỉ khẽ cười tiếng: “Bắt đầu thôi.” Trong lòng lại thầm quyết định, nhất định thể quên kiếp này, dù chết cũng thể quên!

      Chỉ câu đơn giản này nhưng làm cho Hoa Tích Nguyệt như rơi vào trong hầm băng. gật đầu cũng lắc đầu nhưng trong cản nhận của Hoa Tích Nguyệt, câu này vô hình thừa nhận chút lưu luyến nào đối với trí nhớ kiếp này. Như vậy, nàng được coi là cái gì? Giữa và nàng, có chút lưu luyến nào sao?

      Nàng vô lực dựa vào cây cột bên cạnh, tâm đắm chìm trong đau khổ thể tự thoát ra được.

      Cổ Nhược và Long Phù Nguyệt biết rằng nhất cử nhất động của bọn họ rơi vào mắt mấy người bên ngoài. Tay Cổ Nhược lau qua ngọc tượng, ngọc tượng như có huyết mạch lưu động. Như có thứ gì chạm vào ngón tay của , muốn theo ngón tay ra ngoài… hít hơi, lấy huyết sáo ra, khẽ cán ngón tay đem máu bôi lên huyết sáo. Sau đó ngồi xuống, tư thế ngồi rất kì quái, nhàng thổi.

      Tiếng sáo sâu kín, giống như chiêu hồn.

      Trong đại điện Mạn Châu Sa tung bay. Mạn Châu Sa hoa trong đại điện như đung đưa theo tiếng sáo.

      luồng tế huyết từ đuôi sáo bay ra, hướng về phía ngọc thạch kia…

      Long Phù Nguyệt trông thấy màn quỷ dị này dám thở mạnh. Mà hai người hồ người phía trước kính thạch cũng ngưng toàn bộ hô hấp.

      Huyết tuyến kia bay múa ngọc thạch từ từ ngưng tụ thành phồn phục huyết chú, giống như rưới vào đôi mắt cuả ngọc thạch. Con ngươi của ngọc thạch ngày càng hồng, giống như huyết sắc hổ phách, quỷ dị và lành lạnh.

      Long Phù Nguyệt nhìn ngọc thạch kia cảm thấy đôi con ngươi của ngọc thạch càng ngày càng tĩnh mịch, bất luận nàng nhìn hướng nào, giống như nhìn mình… Trong lòng nàng hoảng hốt, nhắm mắt lại, lắc đầu cái, dám nhìn ngọc tượng kia nữa, quay đầu nhìn Cổ Nhược.




      166. Ta đợi các ngươi vạn năm . . . . . .

      darkEdit: Tiểu Đông Tà



      Có thể là mất máu, sắc mặt Cổ Nhược càng ngày càng trắng.

      Thế nhưng lại ngừng thổi càng ngày càng nhanh, huyết sắc phù chú kia cũng ngày càng nhiều.

      Rốt cục ——trong Ngọc Thạch giống như có đoàn bóng đen nhàn nhạt thoát ra, trung vặn vẹo mấy cái, từ từ biến thành hình người.

      Người này mặc toàn thân hắc bào, mái tóc đen như nước chảy xõa.

      Lông mi tựa như sương đọng sáng sớm, ở mặt tái nhợt Như Băng càng thêm xuất trần.

      Môi mỏng khẽ mím, như chứa đựng buội đại từ đại bi ôn liên.

      Hiên Viên Dạ Ly!

      Long Phù Nguyệt ở trong mộng nhìn thấy .

      bây giờ hình dáng rất giống Cổ Nhược, giống như song sinh, nhưng lại có điểm bất đồng.

      Nhưng cụ thể bất đồng thế nào, Long Phù Nguyệt nhất thời ra được.

      Cổ Nhược lẳng lặng nhìn : "Dạ Ly?"

      Hiên Viên Dạ Ly khẽ mỉm cười: " tệ, là ta, Các ngươi rốt cuộc tới, ta đợi các ngươi vạn năm . . . . . ."

      vạn năm? ! Lâu như vậy!

      Long Phù Nguyệt trợn tròn hai mắt, ra cái trúc lâu đó tồn tại hơn vạn năm sao? Nàng còn tưởng rằng nhiều nhất cũng chỉ mấy ngàn năm. . . . . .

      Cổ Nhược khóe môi nhếch lên cười lạnh: "Ngươi chắc chắn ta nhất định tới?"

      Hiên Viên Dạ Ly ngưng mắt nhìn : "Máu của ta duệ, ngươi đừng quên, ta và ngươi vốn là thể, ta tự nhiên nắm chắc."

      Lại cúi đầu nhìn Long Phù Nguyệt chút, khóe miệng ra nụ cười vô cùng phức tạp, tựa như vui mừng tựa như có chút thương cảm, con ngươi ngập nước lưu động: "Phong Lạc nhi, nàng cuối cùng cũng tới, nàng tựa hồ biến hóa ."

      Long Phù Nguyệt cười khổ cái, hai mắt lại nhìn Hiên Viên Dạ Ly, nhàn nhạt : "Ta phải là Phong Lạc nhi, ta là Long Phù Nguyệt. Mặc dù đời trước ta là Phong Lạc nhi, nhưng bây giờ ta là Long Phù Nguyệt, là bất kỳ kẻ nào."

      Hiên Viên Dạ Ly lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, khẽ thở dài cái: " tệ, nàng thành thục ít, còn là hài tử quấn lấy ta cả ngày như trước nữa. . . . . ."

      Trong giọng của có ý sầu não, còn có tia mất mác.
      Bạch Phụng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925

      167. Làm như vậy đáng giá

      #003300;Edit: Tiểu Đông Tà





      Cổ Nhược cũng nhảm, thẳng vào vấn đề: "Ngươi ở đây vạn năm trước an bài hết thảy, lại quỷ thần xui khiến hấp dẫn chúng ta tới đây, chính là muốn giải cứu những tộc nhân Nuwa?"

      Dạ Ly hạ mắt, nhàn nhạt đáp: " tệ, gia tộc Hiên Viên ta thế thế đại đại là tộc tế sư Nuwa, bảo vệ bọn họ là thiên chức của chúng ta. . . . . ."

      Cổ Nhược lạnh lùng nhìn : "Cho nên ngươi mới mở cấm thuật, tạo người đá này, để cho tám mươi mốt dân chúng vô tội chết thảm, mà nhất tộc tế sư chúng ta cũng bị trời cao nguyền rủa, thế thế đại đại bị loại quái bệnh, phải chết già. . . . . . Làm như vậy đáng giá ?"

      Hiên Viên Dạ Ly nhàn nhạt cười tiếng, trong tươi cười có vài phần yên lặng.

      Đôi mắt vẫn như cũ đen thấy đáy, lại giống như ánh sáng Đao Phong chợt lóe: "Có đáng giá hay cũng làm, nữa cũng vô ích, tại chỉ còn bước cuối cùng, hoàn thành bước này, toàn tộc Nuwa giải thoát, mà trách nhiệm thủ hộ của ta cũng coi như hoàn thành, "

      lại nhìn Cổ Nhược cái, nhàn nhạt : "Ngươi nên oán giận . Ngươi mặc dù luân hồi, khổ rồi hảo, vui mừng cũng được, nhưng có thể sống. Sống với bản thân. Mà ta ——"

      tới chỗ này, đôi mắt thoáng qua tia tịch liêu: "Ta vạn năm ở chỗ này bảo vệ toàn tộc, lẳng lặng đếm năm tháng qua . . . . . . Chỉ vì lời hứa, lời hứa của gia tộc Hiên Viên đối với tộc nhân Nuwa mà tịch lãnh tình như vậy. Ngươi tưởng tượng nổi cuộc sống như thế đâu. . . . . ."

      Thanh của trong trẻo lạnh lùng mà lãnh đạm, giống như thanh từ cõi xa nào đó.

      Mà ánh mắt, trong phút chốc trở nên xa xôi.

      Cổ Nhược trả lời, tự nhiên biết loại tư vị này.

      Những năm gần đây, mặc dù cuộc sống ở trần thế, lại luôn du ly với đám người ở ngoài, cuộc sống giống như đầm nước đọng.

      Năm tháng qua , lưu lại trong lòng chút gợn sóng nào.

      Chỉ có về sau gặp Long Phù Nguyệt, cuộc sống mới có vẻ mong đợi, chút sắc thái.

      Mà Hoa Tích Nguyệt, cũng trong sinh mệnh của cũng có ảnh hưởng .

      Mặc dù mình đối với Hoa Tích Nguyệt rốt cuộc là tình cảm gì?

      Nhưng, thời gian Hoa Tích Nguyệt ở với lại làm cho khó có thể quên. . . . . .



      #003300;


      168. Tại sao nhất định phải có biến mất

      #003300;Edit: Tiểu Đông Tà





      Long Phù Nguyệt nhìn Hiên Viên Dạ Ly chằm chằm: "Ngươi muốn cùng đại sư huynh ta hợp lại làm ? Hợp lại làm về sau như thế nào? Đại sư huynh của ta còn nhớ chuyện tại ?"

      Hiên Viên Dạ Ly hạ mắt, nhìn Mạn Châu Sa Hoa dưới chân.

      Trong con ngươi là nắm trong tay Ngôi Sao Quan Thiên dư đất Lãnh Mạc thấm nhuần:"Hoặc nhớ, hoặc nhớ , phải bằng chính ý nguyện của nguyện . . . . . ."

      "Ý nguyện của mình? Có ý tứ gì?" Long Phù Nguyệt trợn tròn hai mắt.

      Hiên Viên Dạ Ly trong mắt thoáng qua tia đau đớn: "Phong Lạc nhi, nàng hi vọng biến mất còn hi vọng ta biến mất?"

      Long Phù Nguyệt ngẩn ngơ: "Tại sao nhất định phải có người biến mất? Ngươi cùng huynh ấy phải là cùng người sao?"

      Hiên Viên Dạ Ly thở dài: "Chúng ta từng là người, nhưng luân hồi ngàn vạn năm sau là thân thể độc lập, ta cùng về sau hợp thể, đem tất cả ký ức của ta nhớ lại, nhưng đồng thời chen cả ký ức của , trừ phi phải hết sức bận tâm đến mọi chuyện, nếu phải vậy. . . . . ."

      Long Phù Nguyệt trong lòng chấn động, Cổ Nhược nếu quả đem hết thảy đều quên nên làm gì bây giờ? Đại sư huynh của nàng, đồng nghĩa với thấy đại sư huynh nữa! Nhưng là Dạ Ly. . . . . . Dạ Ly vì mình trả giá nhiều như vậy, cũng nên biến mất. . . . . .

      Trong lòng nàng loạn chuyển, sợ Cổ Nhược biến mất, cũng sợ Dạ Ly cứ như vậy thấy.

      Nhưng nàng biết lúc này quyền quyết định ở trong tay mình, khỏi nhìn về phía Cổ Nhược.

      Cổ Nhược mặt lại hết sức bình tĩnh trong trẻo lạnh lùng: "Ngươi đem chúng ta vào, tự nhiên hỏi ý kiến của chúng ta. Hết thảy ngươi đều an bài thỏa đáng, sớm muộn gì cũng hợp thể, ngươi cần phải gì nữa, bắt đầu ."

      Hiên Viên Dạ Ly trong mắt thoáng qua tia tán thưởng: "Quả nhiên thông minh! Hảo, chúng ta bắt đầu."

      Long Phù Nguyệt trong lòng phốc phốc nhảy loạn, cơ hồ muốn nhảy dựng lên ngăn cản.

      Nhưng nhìn cả điện Mạn Châu Sa Hoa này, từng đóa hoa chính là nhốt linh hồn.

      Nàng tại quả là mở miệng được, chỉ có thể ở bên cạnh kinh ngạc nhìn, lời gì cũng ra.
      Bạch Phụng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :