1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nghịch Ngợm Cổ Phi - Mục Đan Phong

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

              188.Vũ mao sư huynh, thỉnh!

       Edit: Quảng Hằng


      <img title="Cổ Phi" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/ce1bb95-phi.jpg?w=588&h=421&h=421" alt="" width="588" height="421" />


      navy;        Long Phù Nguyệt vụng trộm navy;liếc mắt navy;nhìn Phượng Thiên Vũ cái, còn chưa kịp chuyện, Phượng Thiên Vũ lại tiến lên bước, thản nhiên : "Phụ hoàng, Long Phù Nguyệt tại là quận chúa tôn quý, mặc dù là ở tạm quý phủ của nhi thần  , chỉ sợ cũng ổn, để nguời bàn luận, làm thanh danh của quận chúa  có trở ngại. Vẫn là thỉnh phụ hoàng ban thưởng phủ đệ khác cho nàng ."

      navy;        Lão hoàng đế gật gật đầu, navy;liếc mắt navy;nhìn Long Phù Nguyệt lần nữa, trong lòng bỗng nhiên nảy ra ý kiến: "Cũng tốt, ở cửaThành Tây ra có chỗ trống có thể ở, ban đầu từng là hoàng phủ đệ của Tam hoàng tử, ngươi tạm thời ở tại nơi đó trước, vậy cũng bôi nhọ ngươi.”

      navy;        Lời vừa ra, ở đây  quan viên đều đối mặt nhìn nhau, sắc mặt Phượng Thiên Vũ lại hơi đổi, nhìn phụ thân liếc mắt cái. thấy khóe miệng của phụ thân chứa đựng chút ý cười khó lường, ánh mắt lại lóe lên ánh sáng lạnh lùng.

      navy;        khỏi thở dài, biết chủ ý phụ hoàng định, đó là khuyên nữa cũng khuyên được.

      navy;        Long Phù Nguyệt nào biết đâu rằng phương diện này có huyền cơ gì, vừa nghe hoàng đế an bài nàng ở phủ đệ của vị Vương gia từng ở, cười  đến thấy mắt, liên tục gật đầu: "Đa tạ vạn tuế."

      navy;        Lão hoàng đế ừ tiếng: "Ngươi vừa lòng là tốt rồi. Nhưng mà, phủ đệ kia có hơn năm có người ở , có chút hoang vu. Trẫm phái người thu thập trước . Cũng may đại quân ba ngày sau liền xuất chinh, ngươi trước ở nơi đó tạm đối phó ở hai ngày, chờ các ngươi khải hoàn trở về, trẫm đem phủ đệ kia sửa sang lại lần nữa cho ngươi , đổi thành quận chúa phủ cho ngươi ."

      navy;         Long Phù Nguyệt hơi hơi sửng sờ chút. Hoang vu? phải là căn nhà hoang chứ? Thường nghe nhà hoang  dễ dàng có chuyện ma quái . . . . . . Nàng bị ý tưởng này làm hoảng sợ.

      navy;        Lắc lắc đầu, thầm nghĩ: " , Lão hoàng đế này còn cần dùng đến mình, vậy đem ta ném tới chỗ quỷ ở làm ta sợ. . . . . ."

      navy;        Chuyện xuất chinh cứ được định đoạt như vậy.

      navy;        Long Phù Nguyệt được phong làm quận chúa, đương nhiên cần lại đứng ở phía sau Phượng Thiên Vũ, liền ngồi cái ghế ở bên cạnh . Nàng rốt cục cũng có thể công khai  ngồi xuống.

      navy;        Long Phù Nguyệt thở phào thở ra hơi, bụng của nàng sớm đói dẹp bụng rồi, lúc này ngồi ở bên cạnh Phượng Thiên Vũ liền rốt cuộc cần khách khí, mắt thấy tất cả mỹ thực đều ở trước mắt, nàng quơ lấy đôi đũa mun , bưng lên chén rượu trước mặt  , hướng về phía Phượng Thiên Vũ cười híp mắt  mắt: "! Vũ mao sư huynh, mời!"

      189.   Đụng rượu 1

       Edit: Quảng Hằng

      navy;          Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên cũng cười  khuynh quốc khuynh thành: "Quận chúa, thỉnh."

      navy;          Hơi ngửa đầu, chén rượu thấy đáy.

      navy;          Long Phù Nguyệt học bộ dáng của , cũng hào khí  bưng lên đến uống hơi cạn sạch.

      navy;          Long Phù Nguyệt lúc còn ở đại, tốt xấu cũng làm  gần tháng công việc, cũng trải qua vài lần giao tiếp, cho nên đối với uống rượu đế cũng xa lạ. Nhưng ngờ nghiêm chỉnh nuốt xuống chén này, yết hầu mềm mại của nàng như nuốt phải luồng lửa nóng, nhất thời ho khan . Bị nghẹn nước mắt nàng chảy ròng.

      navy;          Nhưng trong lòng thầm kỳ quái, phải rượu cổ đại  đều là rượu gạo tinh khiết, nồng độ cồn trong rượu cao sao? Tại sao rượu này lại cay đến như vậy? Quả thực vượt qua kĩ thuật đại rồi!

      navy;          Nàng hé ra mặt cười đến đỏ bừng, còn chưa kịp thở ra hơi , Phượng Thiên Vũ lại châm thêm cho nàng ly khác: "Quận chúa, chúc mừng ngươi lên chức, tại hạ lại mời ngươi ly."

      navy;          Choáng váng, còn uống? Long Phù Nguyệt hơi hơi nhíu mày: "Vâng vâng, ta ăn ngụm đồ ăn áp mùi rượu trước."

      navy;          Vội vàng gắp lên cái chân gà còn tươm mật, còn kịp đưa đến bên miệng, chợt thấy cổ tay tê rần, toàn bộ cánh tay lập tức căng thẳng,  khối thịt kia như thế nào cũng đưa đến bên miệng. Nàng lắp bắp kinh hãi, trừng mắt nhìn Phượng Thiên Vũ liếc mắt cái: "Uy , ngươi làm cái gì?"


      navy;          Phượng Thiên Vũ Du cười bình thản: "Thiên Tuyền quốc có quy củ, khi được kính  rượu, phải uống liền mới được, bổn vương tự mình châm  rượu cho ngươi, chẳng lẽ ngươi cho bổn vương mặt mũi?"

      navy;          Rượu phải uống liền? Đây là cái quy củ gì vậy? ! Long Phù Nguyệt oán hận  trừng mắt nhìn : "Ta cũng phải người của nước  Thiên Tuyền, đương nhiên cần tuân thủ quy củ này."

      navy;          Phượng Thiên Vũ cười tủm tỉm : "Ban đầu đương nhiên là phải. Nhưng tại ngươi là quận chúa phụ hoàng sắc phong dĩ nhiên là người của Thiên Tuyền quốc, vài chén rượu mà thôi, hay là ngươi ngay cả lá gan này cũng có?"

      navy;          "Hừ, phải là vài chén rượu nha, ta bất cứ giá nào rồi! Uống uống, WHO sợ WHO a?" Long Phù Nguyệt bất cứ giá nào, nàng tại cũng là Hộ quốc quận chúa, tuyệt có thể để cho xem  !

      navy;          Bưng chén rượu lên, hơi ngửa đầu, lại uống hết xuống.

      navy;          Lần này tựa hồ cay như vậy rồi, cũng có lẽ là chết lặng.

      navy;          Phượng Thiên Vũ cười ha ha: "Được! thoải mái!" Lại giúp nàng châm  ly.

      navy;          "Uy , ngươi muốn chuốc say chết ta à? phải uống liền hai chén là được rồi sao?" Đôi mắt to xinh đẹp của Long Phù Nguyệt gần như phún ra lửa giận.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      190.Đụng rượu 2

      #ff9900; Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-5865" title="Cổ Phi" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/ce1bb95-phi.jpg" alt="" width="588" height="421" />


      navy;          Phượng Thiên Vũ thản nhiên nhìn nàng liếc mắt cái: "Ai với ngươi là hai chén ? Bình thường lên chức bao nhiêu cấp, liền uống bao nhiêu chén, ngươi bây giờ từ thị nữ trực tiếp lên tới quận chúa, chính ngươi tính thử xem, đây là thăng bao nhiêu cấp? Nên uống bao nhiêu rượu?"

      navy;         Choáng váng! Long Phù Nguyệt nhất thời đầu hắc tuyến. thị nữ thăng làm quận chúa, nàng đúng là có cách nào tính thăng bao nhiêu cấp.

      navy;          Hừ, phải chỉ là uống rượu sao? Uống chén cũng là uống, uống mười chén cũng là uống, nàng liền liều mình bồi tiểu nhân!

      navy;          Long Phù Nguyệt ly uống tiếp , uống liền mấy chén, nàng còn uống chén chút nhíu mày, uống càng về sau, nàng uống rượu bỗng nhiên giống như uống nước, trong nháy mắt có hơn mười chén rượu mạnh được uống sạch, thân ảnh người trước mắt bỗng nhiên biến hóa thành rất nhiều. Khuôn mặt tươi cười của Phượng Thiên Vũ  cũng trở thành  ba cái, cao thấp đung đưa, tựa hồ cũng híp mắt cười nhạo nàng. . . . .

      navy;          "Nha , ngươi cười cái gì cười, thấy ta thăng quan khó chịu a?" Long Phù Nguyệt bỗng nhiên kêu to, dọa người chung quanh nhảy dựng lên.

      navy;          Vô số luồng ánh mắt bắn lại đây, Long Phù Nguyệt lúc này uống đến choáng váng chóng mặt , hoàn tòan là cần biết người chung quanh nhìn thế nào.

      navy;          Nàng vươn bàn tay bé, muốn đến sờ khuôn mặt Phượng Thiên Vũ: "Ha ha, Tiểu Vũ Mao sư huynh, lão nương cuối cùng có thể ngồi ngang hàng với ngươi, ngươi nhất định tức giận đến phát điên ? Ha ha ha ha. . . . . ." Nàng cười cách thoải mái tùy ý. Hé ra mặt cười đỏ bừng giống như quả táo.

      navy;          Phượng Thiên Vũ nhất thời đầu hắc tuyến! Nha đầu này, cư nhiên đem loại xưng hô này cũng công khai  gọi ra!

      navy;          Mọi người thấy nàng uống rượu loạn tính, muốn cười lại dám cười, nghe nàng bỗng nhiên gọi Phượng Thiên Vũ là ‘ Tiểu Vũ Mao sư huynh ’, mặt mỗi người ra tia buồn bực. tiểu công chúa Long Phù Nguyệt này làm sao có thể cùng Phượng Thiên Vũ trở thành sư huynh muội.

      navy;          Ngay cả lão hoàng đế nổi hứng tò mò: "Vũ nhi, đây là có chuyện gì? Nàng là sư muội của con sao?"

      navy;          Phượng Thiên Vũ thầm cắn răng trừng mắt nhìn Long Phù Nguyệt liếc mắt cái, thế này mới đáp: "Hồi bẩm phụ hoàng, hai năm trước nàng từng bị sư phụ ta bắt , mạnh mẽ thu nàng làm đệ tử  cuối cùng, cho nên có thể xem nàng coi như là sư muội của con. . . . . ."

      navy;         Vẻ kinh ngạc mặt lão hoàng đế quá nặng: "Trẫm nghe Nam Vực quỷ y chọn đồ cực nghiêm, tại sao. . . . . . Làm sao có thể coi trọng nha đầu này?

      navy;          Phượng Thiên Vũ thầm nghĩ: "Con làm sao mà biết? Có lẽ là lão nhân kia đầu chỉ để cho con lừa nó đá, hừ, lão nhân kia thu đồ đệ là giả, nhưng trêu đùa đồ đệ như mới là   !"

      navy; 

      navy;          191.Đụng rượu 3

      navy;Edit: Quảng Hằng

      navy;          Lời này đương nhiên là thể ra được. Cho nên chỉ lạnh lùng cười tiếng, gì.

      navy;          Lão hoàng đế nhìn nhìn Long Phù Nguyệt, càng thêm cảm thấy nha đầu này đơn giản . nhìn nhi tử liếc mắt cái: "Vũ nhi, vu thuật của Diêu Quang quốc thể xem thường, lần này xuất chinh con cũng nên cẩn thận chút."

      navy;          Phượng Thiên Vũ gật đầu cái: "Nhi thần để ý tới ."

      navy;          "Ta nhìn lên mặt trăng, có bao nhiêu giấc mộng từ từ  bay lượn. Ngày hôm qua quên hóng gió xóa ưu thương, ta muốn cùng ngươi gặp lại tại bầu trời xanh thăm thẳm đường. . . . . .

      navy;          Long Phù Nguyệt đột nhiên cất tiếng hát, làm  Phượng Thiên Vũ sợ tới mức giật mình cái, chẳng những là , mọi người ngồi ở đây bị dọa cho hoảng hốt. . Ánh mắt đồng loạt hướng về phía  Long Phù Nguyệt.

      navy;          Long Phù Nguyệt lúc này say  tìm ra phương hướng, lúc này cũng biết dọa người mất mặt, thầm nghĩ phát tiết thoải mái. Nàng ràng nhảy tới bàn, đem toàn bộ mọi thứ bàn đá rớt xuống. Lung la lung lay, lắc lắc eo thon hát cách thoải mái mê say.

      navy;          Cuộc sống như thủy triều lúc lên lúc xuống

      navy;          Ngươi ở nơi phương xa chính là thiên đường

      navy;          Ta ở đây chờ linh hồn ta cũng bay theotiếng vó ngựa của người mất

      navy; 

      navy;          Tiếng vó ngựa phi

      navy; 

      navy;          ohyeah,ohyeah

      navy; 

      navy;          chỉ trong chớp mắt, cỏ xanh mọc thêm cao

      navy; 

      navy;          Mưa tuyết tung bay

      navy; 

      navy;          ohyeah,ohyeah

      navy; 

      navy;          Ai kêu gọi tình thâm ý dài

      navy; 

      navy;          Để cho ta  khát vọng giống như đám mây trắng phiêu du

      navy; 

      navy;          Phía đông nuôi ngựa phía tây chăn dê

      navy; 

      navy;          tình ca thôn xóm liền hát đến hừng đông. . . . . .

      navy; 

      navy;          Theo nàng khàn cả giọng  hò hét, tất cả mọi người đều ngây người.

      navy;          Các vị đại thần chưa bao giờ nghe cách hát lạ lùng như thế, vừa tò mò, lại là buồn cười. Bài hát này cao vút, trào dâng, thê lương, rất có hương vị của bờ cát  sa mạc. Mọi người đầu tiên là trợn mắt há hốc mồm, tiếp theo liền bị tiếng ca cao vút  điều động . Có chút hảo cảm vui vẻ , kìm lòng đậu theo tiếng ca rung đùi đắc ý. . . . . .

      navy;          Vị Lục vương gia kia trong mắt lên ánh sang lạ thường, đột nhiên từ bên hông lấy ra cái cây sáo, đặt ở bên miệng thử chút , thế nhưng lập tức tìm  điệu. Chậm rãi thong thả đến bên cạnh nàng, phối hợp với tiếng hát của nàng thổi lên.

      navy;          Có nhạc đệm, Long Phù Nguyệt hát càng thêm ra sức, vừa hát vừa xoay, mặc dù có chút chỗ hơi lạc nhịp , nhưng cũng may người nơi này cũng chưa nghe qua bài hát này, còn tưởng rằng đây chính là chút ý vị đặc biệt trong bài.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      192. phải ta muốn tìm kiếm ôm ấp

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-5865" title="Cổ Phi" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/ce1bb95-phi.jpg" alt="" width="588" height="421" />


      Thái tử cau chặt  mày, cả giận : "Rất quy củ! Phụ hoàng,  cho nha đầu này ít giáo huấn!"

      Phượng Thiên Vũ tựa tiếu phi tiếu nhìn thái tử liếc mắt cái, thản nhiên : "Đại ca, quận chúa cũng chỉ là giúp vui. Đây vốn chính là tiệc thân mật, để cho phụ hoàng cười cái cũng tốt.

      Lão hoàng đế lúc đầu cũng bị tiếng hát này của Long Phù Nguyệt làm kinh sợ, nhưng nghe đến nàng can đảm ca, khiêu vũ quái dị, khỏi thất thanh cười ha hả. Ha ha, nha đầu kia tuyệt đối là bảo vật trong bảo khố, thời thời khắc khắc đều có mới mẻ đa dạng hẳn lên.

      Ông khoát khoát tay áo: "Lão đại, đừng quá so đo, nha đầu kia rất thú vị . Huống chi nàng uống rượu say. . . . . .

      Các quan viên cũng là xem sắc mặt đón ý gió của chủ nhân, thấy lão hoàng đế cũng có ý tứ muốn ngăn cản, ràng ầm ầm khen hay.

      Có người trầm trồ khen ngợi, Long Phù Nguyệt hoàn toàn dâng trào, ở bàn vừa nhảy vừa ca, hát càng thêm hăng say:

      Ta là con chim nho

       

                Muốn bay bay bay bay, mà bay cao

       

                Ta tìm tìm kiếm kiếm tìm tìm kiếm kiếm vòng ôm ấm áp

       

                cầu như thế có tính rất cao

       

                Có đôi khi ta cảm thấy được từ mình giống chim

       

                Muốn bay lại thế nào cũng bay cao

       

                Có lẽ có ngày ta đậu lên đầu cành

       

                Lại trở thành mục tiêu thợ săn 

       

                Ta bay lên trời xanh mới phát chính mình

       

                Từ nay về sau chỗ nương tựa. . . . . .

       

      Nàng là dùng điệu Phượng Hoàng truyền kỳ hát ra, tuy rằng cùng tiếng ca Phượng Hoàng truyền kỳ quả thực thể nào so sánh nổi, nhưng nàng nhiệt huyết sôi trào, hát  dị thường ra sức, khàn cả giọng , cũng là có ý khác. . . . . .

      Hát phải cao hứng , nàng bỗng nhiên từ lộn ngược cái ra sau, nhưng rốt cuộc do uống quá nhiều  rượu, cái chân đứng vững, rầm tiếng rớt xuống đất.

      Choáng váng chóng mặt ở bên trong, nàng tựa hồ cảm thấy ngã vào vòng tay ấm áp, nàng cười híp mắt vươn tay giữ lấy khuôn mặt tuấn tú lắc lư trước mắt sờ soạng: "Tiểu Vũ Mao sư huynh, ngực của ngươi —— phải ta muốn tìm kiếm vòng tay . . . . . . Ha ha, phải a. . . . . ." Đầu nghiêng cái, rốt cục vù vù ngủ say.

      Khuôn mặt tuấn tú của Phượng Thiên Vũ tối sầm, ôm nàng đối với lão hoàng đế thi lễ: "Phụ hoàng, nàng hoàn toàn say, tại khu hoa viên đó( tức là hoàng đế ban cho Long Phù Nguyệt  nơi ở ) sợ là ổn, nhi thần trước tiên đem nàng mang về  phủ, ngày mai nhi thần để nàng quay về phủ đệ mà phụ hoàng ban tặng."

      193.Là chuốc say nàng

      Edit: Quảng Hằng

      Trong mắt lão hoàng đế có ánh sáng sắc bén chợt lóe, bỗng nhiên khẽ cười lên: "Vũ nhi, ngươi cố ý đem nàng quá chén sao? Ngươi đủ thông minh!"

      Phượng Thiên Vũ thong dong cười: "Phụ hoàng quá khen, là nha đầu này tự mình biết lượng sức uống nhiều quá. Cũng liên quan đến con, nhi tử cáo lui trước."

      Lão hoàng đế trầm ngâm chút, khoát tay áo: "Được, ngươi mang nàng . Nhưng mà ngày mai nhất định phải để cho nàng quay về tòa nhà của mình."

      Phượng Thiên Vũ thản nhiên gật đầu: "Nhi thần tự biết đúng mực, xin cáo lui trước."

      Cũng thèm nhìn đến  ánh mắt ngũ quang thập sắc chung quanh này, ôm Long Phù Nguyệt mạch.

      Trong mơ mơ màng màng, Long Phù Nguyệt cảm giác giống như bị người để lên mặt giường lớn, nàng mở mắt to mông lung, mơ hồ cảm thấy giường lớn này có chút quen thuộc.

      Chợt thấy cỗ vị cay nhảy vào trong mũi, nàng khỏi đánh cái hắt xì, ý nghĩ thanh tỉnh ít: "Vù, cái gì vậy, quá cay!"

      "Cay? Giọng hát của ngươi mới cay!"

      thanh trầm ấm từ đỉnh đầu truyền tới.

      Két! Trong nội tâm nàng bỗng nhiên nhảy dựng, cảm giác say tỉnh hơn phân nửa, nhất thời lăn lông lốc bò dậy, ngẩng đầu nhìn lên, đối diện với đôi mắt đầy tà mị , hai tay của ôm cánh tay, nghiêng người dựa đầu giường, hoàn mỹ  chê vào đâu được  mặt là chút ý cười khó lường  .

      "Cái kia. . . . . . Ta tại sao lại ở chỗ này?" Long Phù Nguyệt ôm đầu liều mạng suy tư, mơ hồ dường như nhớ lại chuyện mình ở yến hội hoàng gia"Ta nhớ rồi, ta nhớ được hoàng đế Lão Tử của ngươi giống như ban cho ta tòa phủ đệ. . . . . . Ta, ta nên nơi đó ."

      Nàng lồm cồm bò dậy nhảy dựng lên muốn chạy, nhưng dù sao uống khá nhiều rượu, đầu váng mắt hoa, dưới chân lảo đảo cái, thiếu chút nữa ngã cái té ngã. Nàng đỡ lấy mép giường, hồ nghi  nhìn Phượng Thiên Vũ: "Ngươi, ngươi đem ta mang về đây?"

      Phượng Thiên Vũ thản nhiên : "Ngươi say lại biểu diễn làm trò cười cho thiên hạ, hát giống như khỉ con diễn trò, ta đem ngươi mang về, còn biết ngươi làm ra bao nhiêu trò cười cho thiên hạ ."

      Long Phù Nguyệt sửng sốt, lo nghĩ, nàng đối với việc vừa ca vừa nhảy múa vẫn là rất ấn tượng . . . . . .

      Nàng bỗng nhiên hận thể tìm cái lổ để chui vào! Con bà nó, nàng vất vả mới làm quận chúa, cái này làm hình tượng thục nữ của nàng toàn bộ bị hủy! Còn suy nghĩ dường như mình sở dĩ lại uống toàn bộ rượu là do tên quái dị trước mắt này! Là cố ý chuốc say nàng!

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

                194.Ngươi có sợ quỷ

       Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-5865" title="Cổ Phi" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/ce1bb95-phi.jpg" alt="" width="588" height="421" />


      navy;          Tay bé của nàng chỉ lên mũi : "Ngươi là cố ý là phải ? Thấy ta được phong làm quận chúa nên khó chịu, cho nên mới muốn đem ta quá chén để cho ta sơ xuất làm trò cười cho thiên hạ, làm cho ta xuống đài được! Ngươi là cố ý , ngươi tuyệt đối là cố ý !"

      navy;          Phượng Thiên Vũ vuốt ve tay bé của nàng, lành lạnh : "Ai biết rượu phẩm của ngươi lại kém như vậy? Ngươi cũng làm ta giật cả mình."

      navy;          "Vậy ngươi tại sao muốn chuốc say ta?" Long Phù Nguyệt trợn đôi mắt to: "Hay là, ngươi bị ta cự hôn thẹn quá thành giận, cho nên đem ta quá chén, đem ta mang trở về muốn. . . . . . Bá Vương ngạnh thượng cung? Đến trở thành ?" Liên tưởng của nàng dị thường phong phú, hơn nữa nàng lúc này tuy rằng có chút thanh tỉnh, nhưng rốt cuộc còn có chút say rượu, ngoài miệng tựa như tỉnh, nhưng trong lòng nghĩ  cái gì, miệng lập tức ra.

      navy;          Đến khi nàng tỉnh hồn lại, lời của nàng ra khỏi miệng . Chính mình xong, khuôn mặt nhắn kìm lòng đậu đỏ lên.

      navy;          Ánh mắt của Phượng Thiên Vũ chợt trở nên sâu sắc, bỗng nhiên phát bắt được tay bé của nàng , lạnh lùng thốt: "Nha đầu, ta muốn Bá Vương ngạnh thượng cung như trong lời còn cần đem ngươi chuốc say sao? Ngươi cho là chỉ bằng công phu mèo quào kia của ngươi có thể ngăn cản được ta?"

      navy;          "À, cũng đúng nha. . . . . ." Long Phù Nguyệt cúi đầu: "Quên , ta cùng ngươi so đo, ta quay về phủ của chính ta. . . . . ."

      navy;          Nhảy xuống đất, Phượng Thiên Vũ lại cũng buông tay: "Ngươi bây giờ thể !"

      navy;          " thể ? Vì sao? Chẳng lẽ hoàng đế cha của ngươi lại thừa dịp thời điểm ta say rượu đem tòa nhà kia thu hồi lại rồi?" Long Phù Nguyệt mở to hai mắt.

      navy;          " phải ——" Phượng Thiên Vũ tựa hồ có chút do dự.

      navy;          "Vậy phải xong sao ! Nếu là ban cho ta, ta vì sao lại thể trở về?" Long Phù Nguyệt có chút nhịn được.

      navy;          Phượng Thiên Vũ nhíu mi đáp, đột nhiên hỏi  câu: "Tiểu nha đầu, ngươi nếu biết vu cổ thuật, vậy ngươi có sợ quỷ ?"

      navy;          "Quỷ? !" Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy trong lòng nhảy loạn : "Đương nhiên sợ a! Ta chỉ là biết chút cổ thuật mà thôi, cũng phải thầy pháp sư. . . . . . phải là trong phủ của ngươi xảy ra chuyện ma quái, muốn mời ta tới bắt chứ?"

      navy;          Phượng Thiên Vũ cười híp mắt gõ đầu của nàng cái: " đúng rồi, tiểu nha đầu, ta với ngươi nga, trong nhà kia của ngươi có chuyện ma quái. . . . . ."

      navy;          "Náo loạn. . . . . . Chuyện ma quái. . . . . ." Long Phù Nguyệt ngẩn ra: " thể nào, cha ngươi lẽ lại đưa ta chỗ ở của quỷ sao? Ngươi lừa quỷ ! ." Long Phù Nguyệt đầu tiên hoảng sợ, nghĩ lại, lại cười lên ha hả.

                195.tòa nhà lớn Đen kịt 

      navy;          Phượng Thiên Vũ hé ra khuôn mặt tuấn tú lại biến thành có chút xanh mét, lành lạnh  nhìn nàng: "Tiểu nha đầu, ngươi tin?"

      navy;          Long Phù Nguyệt vỗ vỗ bờ vai của , cười khanh khách : " đời này có nhiều chỗ ở cho quỷ như thế? Đều là do người tự mình dọa chính mình ." Nhưng trong lòng : "Lão hoàng đế lúc này cần dùng đến ta, làm sao có chuyện đưa ta vào chỗ ở của quỷ? Làm ta hoảng hốt, có người giúp con trai bảo bối của ông ta xuất chinh . . . . . ."

      navy;          Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên cười lạnh đứng lên: "Tốt lắm! Ngươi tin, vậy ngươi xin cứ tự nhiên! Ta gọi người mang ngươi đến đó!" Xoay người mà .

      navy;          Long Phù Nguyệt nghĩ tới dễ dàng buông tha chính mình như thế, khỏi ngẩn ngơ, ngu ngơ nghĩ: "Chẳng lẽ sao? Vậy nơi đó là chỗ ở của quỷ?" khỏi rùng mình cái. Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, còn muốn thu hồi vậy cũng khó khăn.

      navy;          lâu sau, có hai thị vệ bước đến, phía sau là hai người nâng cái kiệu , người thị vệ này thi lễ với Long Phù Nguyệt: "Quận chúa, thỉnh!"

      navy;          Long Phù Nguyệt có biện pháp, chỉ phải lên kiệu , rời khỏi  Vương Phủ của Phượng Thiên Vũ, ở trong thành vòng qua mấy con đường cái, vào trước cửa toàn nhà đen kịt ở Thành Tây

      navy;          Hai thị vệ kia đưa đến nơi này, dừng bước, vung tay lên, hai kiệu phu cũng dừng cỗ kiệu. Long Phù Nguyệt từ trong kiệu ra, ngẩng đầu nhìn. Thấy trước mặt là ngôi nhà lớn, ở bên ngoài xem, tòa nhà này so với Vương Phủ của Phượng Thiên Vũ  cũng bao nhiêu. Chính là bên trong tối sầm, nửa điểm đèn đuốc cũng .

      navy;          Trong nội tâm nàng cứng lại  nhảy dựng, hỏi: "Nơi này chính là Tam vương phủ?"

      navy;          Thị vệ kia gật gật đầu: "Phải quận chúa thỉnh tự mình vào, chúng tiểu nhân cũng cần trở về báo cáo kết quả công tác ."

      navy;          "Cái gì? Các ngươi còn muốn trở về? Tiểu Vũ. . . . . . Vương gia các ngươi cho ta người nào sao?" Long Phù Nguyệt quay đầu nhìn tòa nhà lớn đen kịt kia, trong lòng bỗng nhiên hoang mang rối loạn .

      navy;          "Này —— Thuộc hạ biết. Vương gia vẫn chờ chúng ta đáp lời, quận chúa, bảo trọng, bọn thuộc hạ cáo từ. Nga, đúng rồi, đây là ngọn nến cùng hộp quẹt Vương gia cho người dự bị  ." Hai người thị vệ này ngẩng đầu nhìn tòa nhà kia, mặt kìm lòng đậu lộ ra tia sợ hãi, cũng đợi Long Phù Nguyệt nữa, đem ngọn nến cùng hộp quẹt nhét vào trong tay Long Phù Nguyệt, cùng hai kiệu phu kia, quay trở về, giống như ở phía sau có ác quỷ đuổi vậy.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      196.khách điếm chưởng quầy đem nàng đánh ra là thể

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-5865" title="Cổ Phi" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/ce1bb95-phi.jpg" alt="" width="588" height="421" />


      Long Phù Nguyệt trơ mắt nhìn bóng lưng của bọn ở góc đường mềm rủ xuống biến mất, trong lòng cảm thấy bồn chồn: "Nha , hay là trong ngôi nhà này thực có quỷ? Nếu , bọn họ tại sao lại chạy vội vã như vậy?" Nàng kìm lòng đậu rùng mình cái. Lại ngẩng đầu nhìn phủ đệ kia ngọn đèn, co thân mình lại.

      "Nha Nha , lão hoàng đế này váng đầu  phải ? Nếu phong ta là quận chúa, tại sao nha hoàn cũng ban cho ta? Để cho ta đơn độc ở tòa nhà lớn này, thiên a, cho dù bên trong có quỷ cũng thực dọa người ! Ai, sớm biết thế cũng cùng Tiểu Vũ mao kia dỗi rồi, có lẽ tốt với ta. . . . . ." Trong miệng nàng thầm lẩm bẩm, trong lòng rất hối hận.

      Nhưng mà lúc này lại hối hận cũng còn có tác dụng gì, nàng ở cửa đứng hồi, bỗng nhiên thầm nghĩ: "Lão hoàng đế để cho ta ở ta đây liền ở nơi này sao? Ta sao tìm khách điếm ở lại, ngày mai nghĩ biện pháp?"

      Nghĩ đến đây, nàng bỗng nhiên hưng phấn lên, xoay người muốn , trong lúc vô ý vừa sờ túi áo, khuôn mặt nhắn nhất thời tối sầm, người của nàng nửa lượng bạc cũng có. Như vậy vào ở khách điếm, khách điếm chưởng quầy đem nàng đánh ra đến thể! ,

      "Trời ạ! Ta thực quận chúa nghèo túng bần cùng nhất đời này rồi ! Hoàng đế lão nhi này bất quá chỉ cho ta danh hiệu mà thôi. Thực chất nửa điểm gì đó cũng có! Nha Nha , này thối hoàng đế, hoàng đế chết toi. . . . . ." Trong lòng nàng mắng lật trời, nhưng chuyện cho tới bây giờ, chút biện pháp cũng có.

      Ngẩng đầu nhìn cửa lớn, cánh cửa kia lại hề giống chỗ ở của quỷ trong truyền thuyết , mạng nhện trải rộng, ngược lại, còn thập phần sạch , quả thực được giữ sạch đến mức kì lạ, cánh cửa lớn lóe ánh sáng lạnh dưới trăng.

      Nàng thử đẩy cửa cái, thanh chầm chậm vang lên, đại môn cư nhiên mở, chậm rãi hướng hai bên mở ra, giống như mở ra cái miệng tối om  .

      Long Phù Nguyệt hoảng sợ, theo bản năng  lui về phía sau hai bước, thăm dò vào trong nhìn một cái. Lúc này ánh trăng trời treo lên cao, chiếu lên mặt đất mảnh ánh sáng trắng, bên trong  cảnh sắc cũng im lìm mơ hồ. Sau cánh cửa là cái hành lang tối om, cuối hành lang là cánh cửa thùy hoa, vào cửa thuỳ hoa*, hai bên là hành lang gấp khúc, phía màn che được treo cái giá bằng gổ tử đàn, giá bằng đá cẩm thạch . Chuyển qua đồ trang trí, ba gian sảnh nho , sau phòng chính là khu đại sảnh chính rộng lớn. Ngay mặt có năm gian phòng hảo hạng, rường cột toàn bộ được chạm trổ, tuy rằng hoang phế năm, phía lại cũng dơ dáy bẩn thỉu.

      cửa thuỳ hoa; cửa núm tua ( kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ chạm trổ sơn màu)

      197.Hướng cổ của nàng thổi khí

      Editor : frogprince15


      <img class="alignnone size-full wp-image-7039" title="frogprince15" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/frogprince15.jpg" alt="" width="535" height="735" />


      Long Phù Nguyệt dám sâu vào trong, liền dừng lại tại ba gian đại sảnh kia. Long Phù Nguyệt đốt ngọn nến lên, cắm nến ở phía , bắt đầu xem cách bài trí trong sảnh. cửa sổ lớn kề bên cạnh giường màu đỏ tươi, đầu giường trải tấm tựa lưng màu đỏ, gối màu xanh, chăm nệm màu xanh mát mắt. Hai bên có trang trí những đóa hoa mai chạm khắc tinh xảo. Bên trái có vài lò trầm hương. Bên phải những bình hoa cổ quý giá, bên trong có cắm những cánh hoa khô. Và bàn để cạnh đầu giường với những tách trà xinh xắn. Còn lại trần nhà do ban đêm ánh sáng lập lòe nên Phù Nguyệt nhìn thấy được.

       

      "Nha Nha, lão hoàng đế này thật gạt ta, xem ra bố cục bài trí này, là Vương Phủ của Vương gia , chỉ là biết tại sao hoang phế." Nàng lại đánh giá bốn phía một chút, sáng sủa sạch , tuyệt dơ dáy bẩn thỉu.

      "Chắc là lão hoàng đế này phái người quét dọn thu thập qua, cho nên mới sạch như vậy. Con bà nó, lão hoàng đế này cũng thực biến thái, vì sao cho ta vài người nha hoàn, gia đinh? trông cậy vào bọn họ làm việc, cho dù là cường tráng ̣ng can đảm cũng tốt." Long Phù Nguyệt trong lòng vô hạn oán niệm.

      Nàng lại quét nhìn vòng bốn phía, ánh nến lay động, bên trong ánh sáng tối rõ, tia thanh, chỉ có ánh nến ngẫu nhiên phát tiếng động, tĩnh lặng giống như phần mộ lạnh như băng.

      "Ai…, Toà nhà tốt như vậy, làm sao lại hoang phế? Chẳng lẽ —— Lời Tiểu Vũ mao là sự thật, nơi này có chuyện ma quái. . . . . ." Nàng giật nảy mình, rùng mình cái. Mãnh liệt lắc lắc đầu: " . Ở tivi,  chỗ ở hoang phế đều là cỏ dại mọc thành bụi, suy sút và hoang vắng . Nơi này nhìn thế nào cũng giống như vậy. Quả thực giống như có người ở. . . . . .

      Vẫn ở có người ở? đúng! Lão hoàng đế phải tòa nhà này vứt hơn năm sao ?Tại sao lại giống như vẫn có người tỉ mỉ quét dọn qua? ! Mặc dù là lão hoàng đế trước tiên phái người quét dọn qua, cũng sạch như vậy chứ? !

      Nàng một bụng đầy hồ nghi, chợt thấy sau lưng có gió lạnh từ từ thổi tới, như là có người nào đó hướng cổ của nàng thổi khí . . . . . .

      Nàng « a » kinh hô tiếng, bỗng nhiên xoay người, sau lưng cái gì cũng có. Chỉ có ánh nến lay động làm bóng nàng dáng kéo dài, mơ hồ rõ.

       

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :