1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nghịch Ngợm Cổ Phi - Mục Đan Phong

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920


      <img class="alignnone size-full wp-image-14492" title="t6" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/t61.jpg" alt="" width="590" height="304" />


      706.Chữa thương 2
      royal


      royalHoa Tích Nguyệt đối diện với Cổ Nhược chít chít oa oa vừa cười vừa .

      royalCổ Nhược khép hờ đôi mắt, bàn tay khoát lên uyển mạch của Long Phù Nguyệt, giống như tra xét mạch đập của nàng.

      royalQua non nửa buổi, Cổ Nhược mở to mắt, đôi mắt băng lãnh hình như có mỉm cười.

      royalNhìn Hoa Tích Nguyệt gật gật đầu: " Phong hàn tà khí người nàng bị ngươi diệt trừ, cám ơn ngươi, Hoa Tích Nguyệt."

      royalHoa Tích Nguyệt đắc ý hất khuôn mặt nhắn lên: " Hồ linh châu của ta đây chính là khắc tinh của phong hàn tà khí, đương nhiên là dễ như trở bàn tay. Ha ha."

      royalNở nụ cười, bỗng nhiên lại như nhớ tới cái gì, hếch lên cái miệng nhắn, vẻ mặt ai oán nhìn Cổ Nhược: "Ân công, tại sao ngài cứ mang cả tên lẫn họ của ta mà gọi ta? Bảo ta Tích Nguyệt được ?"

      royalHai mắt nàng to sáng trong suốt, hề chớp nhìn Cổ Nhược.

      royalCổ Nhược cũng ngẩng đầu lên, bỗng nhiên thản nhiên : "Phượng Vương gia, nếu như tỉnh, vì sao vào đây?"

      royalNgười này phát ?

      royalPhượng Thiên Vũ cười khổ tiếng, đẩy cửa vào.

      royalThản nhiên : "Hoa hồ ly, ngươi phải lúc ngươi trị liệu chưa bao giờ đồng ý có người ngoài ở đây làm phiền sao? Vậy tại sao để cho đại sư huynh vào vậy? Còn trò chuyện với nhau vui?"

      royalHoa Tích Nguyệt hất mặt lên, cười dài : "Đó là bởi vì —— Ân công cũng phải là người ngoái."

      royalVừa chuyện, nàng vứa hướng người Cổ Nhược dựa vào.

      royalCổ Nhược hơi nghiêng người, Hoa Tích Nguyệt liền dựa vào khoảng .

      royalNàng tựa hồ đối với tình cảnh như thế trở thành thói quen, cũng để ý.

      royalCái miệng nhắn trề trề ra: "Vù, ân công mọn, dựa vào chút cũng được."

      royalCổ Nhược chỉ làm như nghe thấy, thèm quan tâm đến lý lẽ của nàng.

      royalPhượng Thiên Vũ liếc mắt nhìn Long Phù Nguyệt lần nữa, lại thuận tay sờ sờ trán của nàng.

      royalCơn sốt cao ác độc cứ quấn quít lấy nàng sốt cuối cùng cũng lui . Hô hấp cũng trở nên vững vàng chút.

      royalHắn thở dài nhõm hơi, liếc mắt nhìn Cổ Nhược cái: " Sao nàng vẫn chưa tỉnh lại?"

      royalCổ Nhược trầm ngâm chút: "Nàng mất máu nhiều lắm, phải nghĩ biện pháp bổ huyết khí nàng cho thỏa đáng."

      royalPhượng Thiên Vũ đứng lên : "Ta bảo các ngự y khai thêm nhiều phương thuốc bổ huyết ."

      royalCổ Nhược gật gật đầu: "Như vậy cũng tốt. tại chuyện quan trọng nhất là để cho nàng tỉnh lại trước, sau đó chính nàng tiếp tục sử dụng {hồi xuân thuật} là được rồi."

      royal


      707.Chữa thương 3
      royal


      royalHoa Tích Nguyệt vỗ tay cái: "Cũng đúng, nha đầu kia lúc thanh tỉnh tại sao lại sử dụng {hồi xuân thuật}? Bằng quyết biến thành cái dạng này , chẳng lẽ là. . . . . ."

      royalCười híp mắt liếc nhìn Phượng Thiên Vũ: "Chẳng lẽ nàng vì muốn cho ngươi đau lòng mới tự mình hại mình. . . . . ."

      royalPhượng Thiên Vũ đưa mắt liếc xéo nàng, thở dài: "Nàng mới nhàm chán giống ngươi, aiiii, là lỗi của ta. . . . . ."

      royalTrong đôi mắt sâu như biển lên chút áy náy.

      royalCổ Nhược thản nhiên quét mắt liếc nhìn : " Tại sao muội ấy lại trở thành chật vật như vậy? Toàn thân linh lực còn lại bao nhiêu. Phượng Thiên Vũ, ngươi còn nợ ta lời giải thích!"

      royalThanh của rất lạnh cũng rất đạm, nhưng lại có tia tức giận.

      royalPhượng Thiên Vũ khẽ cười khổ, đem chân tướng mấy ngày nay lần.

      royalHoa Tích Nguyệt nhảy dựng lên, khuôn mặt kinh hỉ: "Ngươi là ngươi gặp được Hoa Bão Nguyệt? ! Wow, chính là bà con xa của ta a. nghĩ tới Phù Nguyệt có thể tìm tới , có lẽ là nàng nhờ nên mới xuyên qua khoảng gian này. Nay ở đâu thế? Tại sao thấy ?"

      royalPhượng Thiên Vũ lắc lắc đầu: "Từ đêm đó sau khi giống như gặp quỷ lôi kéo Phù Nguyệt mất tích, ta nhìn thấy , ta làm sao cũng nghĩ đến Phù Nguyệt lại trở lại thân thể này, mới có thể phạm vào sai lầm lớn như thế."

      royalHoa Tích Nguyệt thở dài: "Bản thân ta là biết tại sao bỗng nhiên phải lôi kéo Phù Nguyệt trốn chạy, bởi vì thân thể kia của Long Phù Nguyệt chính là mượn tạm, thân thể mượn thể cùng tứ chi của bản tôn có tiếp xúc, bằng thân thể của nàng hư thối. . . . . ."

      royalPhượng Thiên Vũ ngẩn ngơ, rốt cục hiểu được nguyên nhân Long Phù Nguyệt lại đột nhiên mất tích, khỏi thở dài hơi.

      royalAi, ra chính mình lại hiểu lầm nàng lần nữa.

      royalNha đầu này, nhất định chịu ít khổ sở rồi? Phù Nguyệt, nàng nhất định phải tỉnh lại, ta hảo hảo bồi thường cho nàng. . . . . .

      royalTrong nháy mắt lại trôi qua ngày.

      royalLong Phù Nguyệt sốt cao thối lui, khuôn mặt nhắn cũng còn tái nhợt đáng sợ như trước, nhưng vẫn bất tỉnh.

      royalPhượng Thiên Vũ khẩn trương, Cổ Nhược cũng có chút buồn bực, nhưng có biện pháp.

      royalHoa Tích Nguyệt chuyển động nhãn châu : "Ta nhớ được bằng hữu của ta qua cái gì đó về người sống đời sống thực vật . Phải dùng tình kêu gọi mới có thể tỉnh lại, ngươi ngại hãy thử xem."

      royalKhuôn mặt tuấn tú của Phượng Thiên Vũ tối sầm: "Cái gì là tình kêu gọi?"

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      708.Chữa thương 4

      seaEdit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-16120" title="824515_1294454952pjxu-824515_129445495232b8g" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/824515_1294454952pjxu-824515_129445495232b8g.gif" alt="" width="450" height="50" />




      Hoa Tích Nguyệt cười hì hì : " thí dụ như ngươi ở đây, bên cạnh nàng, về những chuyện từng trải qua của hai người trước đây, kích thích nàng, chừng nàng tỉnh nha."
      Phượng Thiên Vũ liếc nhìn nàng ấy, thấy vẻ mặt nàng ấy có ý cười bỡn cợt, nhưng cũng thèm để ý.

      Gật gật đầu: "Chủ ý này cũng tồi. Được rồi, hai người các ngươi ra ngoài trước, ta cùng nàng chuyện."

      Lại là ngày trôi qua.

      Phượng Thiên Vũ vẫn luôn làm bạn ở bên người Long Phù Nguyệt.

      Cùng nàng liên miên ngừng, về những gì họ thường hay đấu khẩu, và luôn gọi tên nàng. Long Phù Nguyệt nhúc nhích nằm ở trong ngực của , giống như tìm được ngọn núi mạnh mẽ ấm áp dựa vào, nhưng như thế nào cũng chịu mở mắt.

      Chỉ có Phượng Thiên Vũ về nhưng gì nàng từng chịu ủy khuất lông mi nàng mới có thể hơi hơi rung động, cái miệng nhắn khẽ mím chặt, tựa hồ ngủ cũng nhận được ủy khuất.

      Quả nhiên là chuyện thống khổ mới nhớ sao?

      Phượng Thiên Vũ biết là nên khóc hay nên cười?

      Có lẽ mình nên kích thích nàng chút, hi vọng nàng mau mau tỉnh lại, nhớ nàng muốn điên rồi!

      Đột nhiên nhớ tới ở đường cái, theo như lời nàng khi mình ôm lấy nàng , bây giờ nghĩ lại, tất cả đều là đau lòng, hận thể thay nàng chịu khổ sở này.

      Nhưng. . . . . . Đây cũng là cái mà nha đầu này sợ hãi nhất phải ? Nàng sợ mình đem nàng tiễn bước!

      cắn răng cái, nằm ở bên tai của nàng: "Long Phù Nguyệt, nếu ngươi nhanh chóng tỉnh lại cho ta, ta liền đem ngươi ném ra ngoài tám trăm dặm đó! cho ngươi trở về!"

      Vừa câu, lông mi của Long Phù Nguyệt bỗng nhiên kịch liệt run lên cái, dưới mí mắt hơi hơi chuyển động, tựa hồ liều mạng muốn tỉnh lại.

      Phượng Thiên Vũ nín thở nhìn nàng, mắt cũng dám chớp xuống.

      Thân mình Long Phù Nguyệt bỗng nhiên run run cử động, bàn tay bé nắm lấy ống tay áo của , nắm chặt, trong cái miệng nhắn huyên thuyên phun ra vài tiết, rất mơ hồ, nhưng Phượng Thiên Vũ lại nghe đích thực ràng.

      Long Phù Nguyệt chính là: "Ô ô, đừng đem ta đưa xa như vậy, bằng . . . . . . Bằng ta đem ngươi bằm nát cho rùa ăn. . . . . ."

      Phượng Thiên Vũ đầu đầy hắc tuyến, nha đầu kia, trong hôn mê vẫn quên uy hiếp !

      Nhưng là, nàng cuối cùng cũng chuyện! thích, cực kỳ thích uy hiếp của nàng.




      darkorange;']709. Mộng cảnh 1

      seaEdit: Quảng Hằng
      Cũng may Long Phù Nguyệt mấy ngày nay thần trí mặc dù vẫn mơ hồ, nhưng cho nàng ăn ăn, cho nàng uống liền uống, so bé sơ sinh ngoan ngoãn còn ngoan hơn.

      Lại uống thêm nhiều thang thuốc bổ huyết mấy ngày nữa, khuôn mặt nhắn khí sắc cũng khá ít.

      Long Phù Nguyệt lầm bầm xong câu này, hơi nghiêng người, ánh mắt cũng mở ra, ngờ ngủ.

      Còn phát ra tiếng ngáy khẽ, giống như chú heo .

      Phượng Thiên Vũ dở khóc dở cười, vỗ vỗ khuôn mặt nhắn của nàng: "Con heo , tỉnh, tỉnh, ngủ mấy ngày , đừng ngủ nữa."

      Lông mi Long Phù Nguyệt lại rung động mấy cái, trong cái miệng nhắn ngô ngô hai tiếng,

      Trong giấc mộng Long Phù Nguyệt luôn luôn chạy trốn, trong sương mù có bóng dáng đứa bé như như , càng ngừng kêu mẹ ơi.

      Nàng đau lòng như dao cắt, hoảng hốt cảm thấy đó chính là con của mình.

      Nàng muốn nhào qua ôm lấy nó, nhưng nàng cùng đứa bé kia luôn có khoảng cách, nàng liều mạng đuổi theo, nhưng luôn thể chạm tới hài tử kia. . . . . .

      Bất tri bất giác liền đuổi theo vào khu rừng rộng lớn, khu rừng rậm này nhìn qua rất lớn, chìm khuất trong rừng sương mù. màu xanh biếc bạt ngàn nhìn thấy bờ.

      Trong rừng những thân cây cao thấp tùy ý sinh trưởng, vô số những bông hoa hình thù kỳ quái trang trí thêm vẻ u, những thân cây cao to có những loại dây leo quấn quanh, chằng chịt.

      Dưới chân mềm nhũn , vô số cành lá khô héo úa chất đống .

      Long Phù Nguyệt sửng sờ chút, cảnh vật nơi này hình như nhìn có chút quen mắt, rất giống khu rừng nhiệt đới Mưa chung quanh Miêu trại của nàng.

      Chẳng lẽ ta lại trở lại?

      Nàng mơ mơ màng màng suy nghĩ, hài tử kia vẫn còn gọi nàng ở phía trước cách đó xa, mơ mơ hồ hồ , lại thủy chung thấy mặt mũi.

      Nàng cũng kịp nghĩ gì khác nữa, bước khấp khểnh chạy vào khu rừng rậm.

      Cũng biết chạy bao lâu, nàng cảm giác đôi chân nàng cũng sắp gảy.

      Trước mặt cách đó xa chợt xuất thủy vực lớn.

      Thủy vực đó bị đại đảo tách ra, nửa bên trái giống như vầng trăng to, bên phải lại giống như ngôi sao năm cánh.

      Hòn đảo đó hình dáng cũng rất cổ quái, cho nên giống như khối đá lớn ngăn nắp.

      Phía tòa nhà bằng trúc với kiến trúc cực kì cổ quái. Tòa nhà đó khác hẳn với những ngôi nhà nàng thường gặp, có hình dạng giống như con rắn uốn lượn.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']710. Mộng cảnh 2

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-16120" title="824515_1294454952pjxu-824515_129445495232b8g" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/824515_1294454952pjxu-824515_129445495232b8g.gif" alt="" width="450" height="50" />

      Tựa như con rắn khổng lồ, quấn quanh hòn đảo, biết bao nhiêu vòng.

      Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy nơi đây mơ hồ có chút quen thuộc.

      Giống như là quê quán rời rất nhiều năm mới được trở lại,trái tim trận trận hoảng hốt.

      Ở trong nước, bên ngoài trúc lâu ở đảo, còn có số người tụm năm tụm ba làm đủ loại việc.

      Những người này ăn mặc rất khác thường, giống như là người Miêu, rồi lại hẳn vậy, phục sức người hơn cổ xưa chút.

      Quan trọng hơn là, những người này từ eo ếch trở xuống đều có cái đuôi rắn dài!

      Long Phù Nguyệt trợn to hai mắt: "Di, đây phải là hậu nhân của Nuwa chứ? !"

      Nàng hoảng hốt, chợt nghe có người hô : "Công chúa, người cẩn thận chút, chạy chậm chút."

      Lại nghe thanh thanh thúy của khanh khách cười duyên: "Các ngươi tới đuổi theo ta a."

      thân thể xinh từ trúc lâu vừa chạy ra ngoài.

      Long Phù Nguyệt vừa nhìn thấy kia, trái tim chấn động mạnh cái, bé này tướng mạo cực kỳ xinh đẹp —— Lại giống mình như đúc ra từ khuôn.

      Bất đồng là, hạ thân nàng cũng là đuôi rắn màu xanh ,

      bé này vừa chạy vừa quay đầu lại, đề phòng đụng phải người, nàng lảo đảo cái, thiếu chút nữa ngã xuống.

      Người bị đụng phải kia đưa tay liền ôm lấy nàng, tựa như thở dài câu: "Phong Lạc nhi à, cũng sắp lập gia đình rồi, còn chạy lung tung như vậy, ta nên làm gì với nàng mới tốt đây?"

      Mặt Phong Lạc nhi hơi đỏ lên, quy củ đứng ngay ngắn, le lưỡi cái: "Hiên Viên đại tế sư, sao ngài lại rãnh rỗi đến đây?"

      Long Phù Nguyệt cũng thấy tướng mạo của vị đại tế sư kia, khỏi ngây ngẩn cả người.

      Người nọ mặc bộ áo choàng rộng, môi đỏ như son, mái tóc dài đen nhánh tựa như sa tanh buông xõa xuống.

      Sắc mặt như ngọc, nhìn qua phong thần tuấn lãng, rồi lại có loại khí độ trầm tĩnh , áp đảo hết thảy.

      đôi mắt với ánh nhìn lạnh như băng giá, đen sâu như đáy hồ, nhìn thấy đáy. . . . . .

      Cổ Nhược! Người này chính là đại sư huynh Cổ Nhược của nàng!

      Bất đồng là sắc mặt người này vô cùng khỏe mạnh, tái nhợt giống như Cổ Nhược vậy. người mặc áo choàng màu đen , nên có loại khí chất khác.




      ']711. Mộng cảnh 3

      Edit: Quảng Hằng
      Dường như đối với vị Phong Lạc nhi kia hết sức cưng chìu, vỗ vỗ đầu của nàng: "Nha đầu hư, còn gọi ta như vậy?"

      Phong Lạc nhi làm cái mặt quỷ: "Trước khi gả cho ngươi, gọi ngươi như thế dễ hơn. . Ừ, ngươi đến tìm phụ thân sao, ông ấy ở trong phòng."

      Mặt Hiên Viên đại tế sư bất chợt lộ ra nụ cười khổ, lắc đầu cái: "Được, ta tìm ông ấy trước, nàng được chạy loạn, bên ngoài an toàn đâu"

      Xoay người vào trúc lâu .

      "Công chúa, đại tế sư đại nhân đúng là quan tâm đến người." thị nữ bộ dáng xinh xắn trêu ghẹo Phong Lạc nhi.

      Phong Lạc nhi kiêu hãnh ngảng đầu;

      "Đó là đương nhiên, là vị hôn phu của ta mà, quan tâm ta quan tâm ai chứ?"

      "Vậy công chúa cũng rất đại tế sư đại nhân?" thị nữ khác mang khuôn mặt hâm mộ.

      Phong Lạc nhi ngửa đầu suy nghĩ chút: "? Ta cũng biết cái gì gọi là , bất quá dáng vóc đại tế sư đẹp mắt như vậy, ta rất thích huynh ấy là ."

      Lại gõ đầu thị nữ kia cái: "Ta biết tiểu nha đầu các ngươi cũng đều rất thích đại tế sư, nhìn dáng vẻ si mê của các ngươi, làm cho tộc Nuwa của chúng ta mất mặt."

      Khuôn mặt thị nữ kia đỏ lên, thấp giọng lầm bầm câu: "Đại tế sư mặc dù phải người của tộc Nuwa chúng ta, nhưng ngài ấy tuyệt đối hề thua kém nam nhi tộc Nuwa , dáng dấp lại tốt, bản lãnh lại lớn, chúng ta thích cũng có gì lạ."

      Phong Lạc nhi khẽ nghiêm mặt, rất đắc ý : "Vị hôn phu của ta tệ chứ. Hắc hắc, nhưng tai huynh ấy là của ta, cho phép các ngươi nhìn huynh ấy mà chảy nước miếng nữa."

      Hai người thị nữ kia cúi đầu, ha ha : "Công chúa, người từng cho dù người gả cho ai cũng mang theo chúng tôi . . . . . ."

      Hai mắt Phong Lạc nhi to chuyển vòng vo cái: "Nếu muốn ta hứa với các ngươi cũng được. Nhưng các ngươi nhất định phải đáp ứng ta cái điều kiện."

      "Điều kiện gì?" Hai người thị nữ này có loại dự cảm tốt lắm .

      Phong Lạc nhi cười híp mắt : "Chúng ta Dung Hỏa động vui đùa chút có được ?"

      Hai người thị nữ kia sợ hết hồn: "Công chúa, đó là cấm địa của tộc, Vương căn dặn, cho bất luận kẻ nào đến gần."

      Phong Lạc nhi khẽ bĩu môi: "Chúng ta lại vào động, chỉ ở bên ngoài xem chút có được ?"

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      dark']712. Mộng cảnh 4

      darkEdit: Quảng Hằng



      Hai người thị nữ kia lắc đầu liên tục: " được , được , tự tiện xông vào cấm địa bị nghiêm trị ."

      Phong Lạc nhi đảo mắt vòng vo, cười híp mắt : "Chúng ta chỉ đến đó nhìn lén chút mà thôi, ngươi , ta , người nào biết? Ừ, các ngươi chỉ cần đáp ứng cùng với ta, ta liền cầu xin phụ thân để cho hai ngươi làm của hồi môn cho ta, đây chính là cơ hội để làm thiếp tế sư kiêu ngạo đó nha. . . . ."

      Điều kiện này mê người, hai người thị nữ kia nhịp tim rang xao động.

      Nhưng vẫn kịp gì, liền nghe thấy thanh trong trẻo lạnh lùng : "Phong Lạc nhi, chỉ chuyện như vậy mà nàng đem ta bán ra ngoài? !"

      Phong Lạc nhi quay đầu nhìn lại, Hiên Viên đại tế sư ống tay áo bay bay, đứng ở phía sau của nàng.

      mặt có chút lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặc.

      Phong Lạc nhi le lưỡi cái: "Đại tế sư, ngài đừng xuất quỷ nhập thần như vậy, làm ta giật cả mình."

      Hiên Viên đại tế sư nhàn nhạt : "Nàng muốn Dung Hỏa động?"

      Phong Lạc nhi ha hả cười khan hai tiếng: "Ta tò thôi sao, chỉ muốn xem, đại tế sư, ngài cũng đừng cho phụ vương ta biết. Nếu ông ấy lại phạt ta ."

      Hiên Viên đại tế sư khẽ nhướng mày: "Gọi ta Dạ Ly."

      "A?" Phong Lạc nhi mở to hai mắt.

      Hiên Viên đại tế sư vung ống tay áo lên, hai người thị nữ kia trong nháy mắt liền thấy.

      "Di, ngươi đem các nàng ấy đâu rồi?" Phong Lạc nhi kinh ngạc hỏi.

      Hiên Viên đại tế sư khẽ mỉm cười, nụ cười này của , tựa như hoa xuân nở rộ: "Nàng gọi tên của ta , ta dẫn nàng đến động Dung Hỏa xem chút."

      Mặt Phong Lạc nhi nhất thời tràn đầy vẻ vui mừng: " sao? Được! Ta gọi tên của ngươi, Dạ Ly, Dạ Ly. Ha ha, ta gọi rồi , vậy chúng ta có thể chưa?"

      Hiên Viên Dạ Ly gật đầu cái: "Được, ta dẫn nàng xem."

      Ôm lấy vòng eo nhắn của nàng, lướt như nước chảy mây trôi ra ngoài. . . . . .

      Long Phù Nguyệt nhìn ngây người, bộ dáng Phong Lạc nhi này giống như mình, mà Hiên Viên Dạ Ly kia lại giống như đại sư huynh, chẳng lẻ, đây là kiếp trước của mình và huynh ấy? Chẳng lẽ kiếp trước ta cùng đại sư huynh là đôi sao?

      Bản thân cũng bị ý nghĩ này làm sợ hết hồn, nàng kìm hãm được bước về phía trước bước, vừa bước ra, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi.




      ']713. Mộng cảnh 5

      darkEdit: Quảng Hằng
      Vốn là nơi hoa nở chia ca, nay lại biến thành cảnh của Tu La địa ngục.

      Vô số người đánh đấu, có vô số ánh sáng lóe lên, cực kỳ giống trò chơi vi tính, cường đại mà uy lực mười phần, vô số núi bị san thành bình địa, vô số đại thụ bị cắt đôi.

      Người của tộc Nuwa ràng phải là đối thủ những thứ người ngoại lai kia, người lại người té xuống, máu tươi nhiễm đỏ cả vùng đất dưới chân .

      Long Phù Nguyệt tê tâm liệt phế, đau như nhìn thấy tộc nhân của mình bị tàn sát, chút nghĩ ngợi, cũng vọt tới.

      Bay về hướng hồng y nữ tử chém giết nặng nhất công kích.

      ngờ lại xuyên qua thân thể hồng y nữ tử kia.

      Nàng sửng sờ chút, chợt nghe từ nơi xa truyền đến tiếng thét chói tai. Tiếng thét chói tai này nghe quen tai, Long Phù Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy Phong Lạc nhi giống như phát điên vọt tới. Phía sau nàng là Hiên Viên Dạ Ly đại tế sư sát rời.

      Nàng nhào đến người nam tử trung niên. Kêu to: "Phụ vương, phụ vương!"

      Trung niên nam tử kia cả người đẫm máu nằm mặt đất, hấp hối, thấy nữ nhi chạy tới, mặt thoáng qua chút nóng nảy: " mau! Dạ Ly, mau dẫn con bé ! Nó là huyết mạch duy nhất của tộc Nuwa ta, Dạ Ly, ta đem nó giao cho ngươi!" Lời chưa xong, hai mắt từ từ nhắm lại.

      Sắc mặt Dạ Ly đại tế sư tái nhợt, nhìn chung quanh chút, thấy Người của tộc Nuwa gần như toàn quân bị diệt, biết còn cách xoay chuyển tình thế, liền cắn răng cái, kéo ống tay áo của Phong Lạc nhi : "Phong Lạc nhi, theo ta!"

      Phong Lạc nhi oa tiếng khóc lên: ", ta muốn cùng người tộc ta cùng tiến thối, giết những thứ ma quỷ này!"

      Nhảy dựng lên định công kích những tên ác nhân trước mắt.

      Dạ Ly kéo nàng lại, lạnh lùng : "Cha của nàng cũng phải là đối thủ của bọn họ, nàng chỉ có thể là công chịu chết! Mau với ta!"

      Phong Lạc nhi giận đến ánh mắt cũng đỏ: "Dạ Ly, ngươi phải là pháp thuật rất cao sao? Ta muốn ngươi giúp tộc nhân ta báo thù!"

      Dạ Ly sắc mặt lạnh lẽo, căn bản thêm nữa câu, chợt ôm lấy nàng vụt .

      Phong Lạc nhi giận dữ, ở trong ngực đấm đá liên tục: "Dạ Ly, ngươi là tên hèn nhát! Ngươi dám cùng những thứ người xấu này liều mạng, ta muốn gả cho ngươi!"

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920


      <img class="alignnone size-full wp-image-14151" title="t2" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/05/t2.jpg" alt="" width="590" height="285" />


      ']714. Hảo hé ra khéo



      Dạ Ly sắc mặt tái nhợt đáng sợ, căn bản để ý tới nàng khiêu khích, phi thân lên, hướng ra phía ngoài phóng .

      người bạch quang lóng lánh, giống như kết giới, những binh khí của địch nhân chém vào phía , căn bản gây thương tổn được chút nào.

      Trong nháy mắt liền mất bóng.

      Bọn họ mới vừa chạy , trước mắt Long Phù Nguyệt lại đổi cảnh tượng khác.

      Đó là mảnh rừng hoa đào, chẳng qua là hoa đào điêu tàn hơn phân nửa, cành lá xơ xác, ánh trăng mờ càng chiếu rọi nên vẻ thê lương, nhìn thấy đau lòng người.

      Phong Lạc nhi giận dữ, chỉ vào vị Dạ Ly đại tế sư kia hét to, miệng ngừng mắng: "Ngươi có thân bản lãnh như vậy, lại chịu báo thù, ngươi hoàn toàn cũng phải là ta, ta muốn nhìn thấy ngươi nữa. . . . . ."

      Phong Lạc nhi mắng rất nặng nề, từng lời lẽ chua cay ngừng tuôn ra từ cái miệng nhắn của nàng.

      Bị quở trách ,gương mặt tuấn tú của Dạ Ly hé ra lúc xanh lúc trắng.

      Ngay cả Long Phù Nguyệt ở bên cạnh nghe, cũng cảm thấy mặt nóng hừng hực.

      Nha đầu này, quá biết tự lượng sức mình ! Dạ Ly tế sư cũng là vì nàng ta mà?

      Chỉ làm người đứng xem, Long Phù Nguyệt phân tích đạo lý ràng.

      Dạ Ly rốt cục chịu nổi, vung ống tay áo lên, tựa hồ làm phép thuật, rốt cục ngăn lại cái miêng mắng ngừng của Phong Lạc nhi.

      Sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng thốt: "Biết địch lại, còn muốn liều mạng là ngu ngốc, quân tử báo thù, mười năm muộn, bây giờ nàng khác gì lấy trứng chọi đá, tại tộc Nuwa chỉ còn lại mình nàng, cha nàng lại đem nàng giao cho ta, ta thể trơ mắt nhìn nàng chịu chết! Ta nhất định bảo vệ an toàn của nàng."

      Phong Lạc nhi chớp mắt ngừng .

      Nàng mặc dù thể chuyện, nhưng cũng gương mặt phục.

      "Ba! Ba! Ba! Ba tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, thanh khàn khàn cười : " nghĩ tới ngươi nhân loại nho cũng trung thành như vậy, còn là phải khó khăn đây."

      Theo giọng , Hồng Y nữ lang nhè bay tới.

      này dung mạo tính là tuyệt đỉnh xinh đẹp, nhưng giữa mi tâm lại có loại gì đó làm cho lòng người kinh hoàng.

      Hai con mắt cũng là màu đỏ như máu , lóe lên những tia sáng diêm dúa lẳng lơ.

      Trong tay nắm cây sáo Bạch Cốt. Cả người nhìn qua mị mà vừa thần bí.




      ']715. Thua cùng với chết



      Hiên Viên Dạ Ly có cảm giác kinh hãi, sắc mặt trắng nhợt.

      Thuận tay giải khai thuật pháp Phong Lạc nhi, đem nàng bảo vệ ở phía sau: "Phong Lạc nhi, nàng mau! Ta ngăn cản nàng ta."

      Nàng kia cười khanh khách lên, tiếng cười thốt lên khó nghe: "Chém cỏ là muốn trừ tận gốc , ngươi cho rằng ta thả nha đầu này sao? Ngươi che chở nàng ta như thế, vậy cùng nàng cùng nhau tan thành tro bụi thôi!"

      Cây sao Bạch Cốt thoáng cái, vô số đầu khô lâu bay ra, nhe đám răng trắng lởm chởm, xoay tròn hướng hai người Phong Lạc nhi cắn tới.

      Phong Lạc nhi thấy ả ta đúng là cừu nhân của mình diệt tộc, thét tiếng chói tai liền muốn nhào qua.

      Thân hình chợt hơi chậm lại, ra là Hiên Viên Dạ Ly bọc đoàn bạch quang bao quanh nàng, để cho nàng thể động đậy.

      Phong Lạc nhi sửng sờ chút, trợn tròn hai mắt: "Dạ Ly, ngươi muốn làm gì? Buông ta ra!"

      Hiên Viên Dạ Ly cũng để ý đến nàng, ống tay áo vung lên.

      Đoàn bạch quang bao bọc nàng giống như quả cầu hình tròn chuyển dộng ngừng.

      Tốc độ nhanh kinh người, đảo mắt liền thấy bóng dáng.

      Theo nàng chuyển động, cảnh tượng trước mắt Long Phù Nguyệt cũng chuyển đổi ngay sau đó.

      Tựa hồ theo Phong Lạc nhi tới trong bụi cỏ rậm rạp .

      Nơi này cách nơi đánh nhau chừng bốn năm dặm xa.

      Xa xa nhìn thấy vô số ánh sang lóng lánh, đầy trời đều là ánh sáng lấp lánh của bóng kiếm.

      Đánh nhau đất cát bay đá chạy, bụi tung đầy trời.

      Long Phù Nguyệt lúc này vẫn cẩm thấy hoảng hoảng hốt hốt mặc dù biết là ở trong mộng.

      Nhìn trận đánh phía xa kia cơ hồ thiên hôn địa ám, trong óc chỉ có ý niệm:

      Kiếm tiên! Nàng nhất định xuyên đến truyện Kiếm Tiên Kì Hiệp rồi, ! Nhìn , trận đánh nhau này có chỗ nào giống người chứ? ràng chính là thần tiên PK đó!

      mặt Phong Lạc nhi tất cả đều là nóng nảy, còn có tia thẹn thùng, nhìn tràng tranh đấu kịch liệt phía xa kia, cơ hồ để cho nhật nguyệt thất sắc .

      Nàng vô cùng muốn đột phá đạo bạch quang trói buộc này.

      Nhưng bạch quang này cực kỳ lợi hại, nàng hoàn toàn giải được.

      Gấp đến độ nàng bọc đoàn bạch quang kia lăn qua lăn lại mặt đất.

      Qua lâu, chợt nghe tiếng khàn khàn cười điên cuồng: "Ngươi thua!"

      Trong lòng Long Phù Nguyệt trầm xuống, lúc này thua cùng với chết! Chẳng lẽ. . . . . .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :