1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Sói Xám Mọc Cánh

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

               Phiên ngoại 2: Trăng mật


      Đời người mà chưa được hưởng tuần trăng mật chưa thể trọn vẹn được!

      Tần Tống xác nhận hành trình lãng mạn hoàn mỹ của mình lần cuối cùng. chống cằm nghĩ ngợi hồi, thấy vẫn nên in màu ra, đợi đến khi về đến nhà dương dương tự đắc đặt trước mặt Hàn Đình Đình, sau đó bắt biểu dương, khen ngợi, vuốt ve, chiều chuộng đủ ba trăm sáu mươi độ…

      Hàn Đình Đình cũng rất háo hức với chuyến này. Tuần trăng mật sau khi kết hôn đó vì bố Đình bị thương mà phải hủy giữa chừng, sau đó Tần Tống lại bận tiếp quản Tần Thị, cho đến tận bây giờ mới có thời gian bù. Hơn nữa, Ngoan Ngoan cũng cai sữa, có thể hoàn toàn yên tâm nhờ mẹ trông giúp rồi.

      “Em sắp xếp hành lý!” vui mừng hớn hở định đứng dậy.

      “Này!” Tiểu cầm thú ngồi bên đợi nãy giờ cảm thấy cam tâm, giơ tay giữ lại, trừng mắt đầy bất mãn với : “Em vẫn chưa khen !”

      Hàn Đình Đình ngượng ngùng in lên trán nụ hôn, dĩ nhiên chẳng thể thỏa mãn được . Người nào đó cứ trưng cái bản mặt đáng ghét ra đòi nữa, lại hôn phớt cái như chuồn chuồn đạp nước lên mắt , mi mắt nhồn nhột, còn ngứa ngáy khó chịu hơn cả lúc chưa hôn. mở mắt ra cười cười, giữ chặt gáy rồi ngấu nghiến môi cách say sưa.

      chịu, mặc dù Ngoan Ngoan ngủ say trong phòng, trong nhà chỉ còn có hai vợ chồng họ, thế nhưng giữa ban ngày ban mặt mà còn ở ngay phòng khách còn ra thể thống gì nữa… Tần Tống dường như biết trong lòng nghĩ gì, thò tay vào trong chân váy , kề sát bên tai vừa cười vừa những lời nóng bỏng: “Em quên rồi sao? Lần đó ghế sô-pha em nhiệt tình biết bao… Còn cái lần tấm thảm Yoga ở phòng khách nữa… Rồi cả lần sau cánh cửa lớn…”

               ©STENT


      Dừng lại! đỏ bừng mặt bịt chặt miệng lại, cười xấu xa đưa mắt ra hiệu, chỉ còn cách nâng hông lên theo động tác bàn tay làm loạn dưới lớp váy của mình, sau đó chống vào người rồi chầm chậm ngồi xuống.

      Khi mọi chuyện kết thúc, mềm nhũn người , mặt đỏ ửng như vừa được đem hấp hơi vậy. Tần Tống với tay rút tập khăn giấy bàn ăn tỉ mỉ lau chùi, gương mặt no nê đầy thỏa mãn.

      Khen thưởng hoàn tất, thẹn thùng sắp xếp hành lý, Tần Tống tinh thần sảng khoái dễ chịu gọi điện đến công ty để thu xếp công việc.

      Mười phút sau, mặt mày vô cảm nắm chặt điện thoại, im lặng lúc rồi ấn số gọi cho Trần Ngộ Bạch, nghiến răng nghiến lợi : “Là do làm phải ? đắc tội với nhà họ Uyển, bây giờ người ta tìm đến tận cửa rồi đây này!”

      đắc tội với nhà họ Uyển hồi nào vậy?” Ở đầu dây bên kia, giọng của Trần Ngộ Bạch lạnh tanh.

      “Lúc tôi lừa Uyển Phi Phi, bán cổ phần của Lương Thị cho ta.” Dứt lời, Tần Tống liền nhận ra mình sai rồi! Kỳ thực Trần Ngộ Bạch đắc tội với nhà họ Uyển là vì , bây giờ người ta tìm đến tận cửa báo thù cũng là tìm đúng người rồi.

      Quả nhiên, đầu dây bên kia truyền đến tiếng “Hừ” lạnh của Trần Ngộ Bạch.

      “Tam ca…” Tần Tống lập tức thay đổi chiến lược, hạ giọng xum xoe nịnh nọt: “Nhà họ Uyển cậy có Trần Dịch Phong hậu thuẫn, lại dám giành mối làm ăn với em, đây ràng là khiêu khích cách trắng trợn mà! thấy rằng mình cần phải ra tay để cho bọn họ biết lợi hại đến mức nào sao?”

      thấy!” Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nhả từng chữ, làm Tần Tống nghẹn tới mức mắt trợn ngược.

      “Này! Trần Ngộ Bạch! giúp tôi xử lý, tất cả số kiếm được đều thuộc về hết, thế nào?” Tần Tống cò kè.

      Trần Ngộ Bạch im lặng lát rồi dịu giọng: “ có thời gian.”

      bận gì chứ! Sao lại có thời gian?” Tần Tống tin.

      ấy à?” Trần Ngộ Bạch khẽ nhếch mép cười: “ bận sinh con trai.”

      tia chớp giáng xuống đỉnh đầu Tần Tống… biết ngay là tên khốn Trần Ngộ Bạch này có thù tất báo, hơn nữa nhất định phải chọn thời cơ vào lúc thích đáng và kỳ diệu nhất nữa kìa… lê đôi chân nặng nề lên lầu mà dám phát ra tiếng động, nhìn vào phòng thấy bà xã đại nhân hân hoan thu xếp hành lý. Người nào đó mới thu được “phần thưởng biểu dương” thực tình biết phải mở miệng giải thích thế nào về nguyên nhân trì hoãn kỳ trăng mật lần này…

      tháng tới đây phải ngủ trong phòng khách mất thôi! Tần Tống mặt mày ủ ê đẩy cửa bước vào…

      Trần Ngộ Bạch đặt điện thoại xuống, xoay cổ thư giãn: “Vào !”

      Khuôn mặt ngô nghê của An Tiểu Ly lập tức xuất sau cánh cửa, cười tít mắt: “Em sắp xếp xong cả rồi. Bao giờ xuất phát hả ?”

      “Ừm, đợi trợ lý của Tần Tống đưa vé máy bay và hành trình đến !” vẫy vẫy tay gọi lại, đặt ngồi đùi mình, tay vòng quanh eo , nghĩ ngợi hồi rồi : “Nếu em thích địa điểm mà cậu ấy chọn chúng ta ở đó hai ngày rồi đổi chỗ khác, lần này tháng nghỉ phép.”

      “Tiểu cầm thú tội nghiệp quá !” Tiểu Ly thở dài.

      Trần Ngộ Bạch hết sức thân mật tựa cằm lên trán , thầm cười lạnh tiếng, gì thêm.

      An Tiểu Ly cởi chiếc cúc màu bạc cùng ở áo sơ mi của , nghĩ lại cái hôm đầy tháng Tần Ngoan Ngoan nhà Tần Tống, ta bị Dung Nham hãm hại, phun ra câu “người sinh nổi con trai” động chạm đến Trần Ngộ Bạch. Ngay từ lúc đó biết tiểu cầm thú phen này thảm rồi, chỉ ngờ là Tiểu Bạch nhà lại trả thù cách tàn nhẫn như thế, phá hỏng chuyến du lịch trăng mật của người ta đành, lại còn cướp về tay mình nữa.

      Là do rất để tâm đến câu đó chăng?

      “Tiểu Bạch…” ngẩng mặt lên gọi tên , muốn gì đó rồi lại thôi. Trần Ngộ Bạch mỉm cười, khẽ véo vào mũi : “Đừng nghĩ lung tung, nếu em thấy tội nghiệp đừng hại cho cậu ta càng xui xẻo hơn nữa!” Cướp chuyến du lịch trăng mật của cậu ta chỉ là hình phạt răn đe cảnh cáo mà thôi, nếu còn khiến cho “đồ ngốc” nhà vì vậy mà mất vui việc đơn giản nhàng như thế đâu!

      An Tiểu Ly cũng hiểu được điều này, le lưỡi định nhảy xuống: “Em xem Trần An An xếp đồ xong chưa. Con bé còn muốn nhét cả con búp bê hay ngủ cùng nó vào va-li nữa cơ đấy!”

      Trần Ngộ Bạch cười, nhàng giơ tay kéo lại, ôm chặt trong lòng rồi in xuống môi nụ hôn sâu ngọt ngào. Lúc “tạm tha” cho , thở hổn hển: “Đừng , để tụi nó tự thu xếp lấy…”

      Cuối cùng toàn thân mềm nhũn nằm người , hồn xiêu phách lạc. phủ lên người nghỉ ngơi lát rồi bật dậy, thong thả sửa sang, lại dụi vào người , thủ thỉ: “Trần Ngộ Bạch… có con trai cũng sao chứ?” Trước khi tiểu cầm thú đề cập đến vấn đề này luôn muốn hỏi rồi, mạnh mẽ thế kia mà sao chỉ sinh có hai con rồi đòi sinh thêm nữa, thấy tiếc chứ?

      muốn!” Trần Ngộ Bạch đứng dậy, lấy ra chiếc váy từ trong tủ quần áo cho thay: “ muốn có thêm con nữa, bất kể là con trai hay con !”

      “Tại sao?”

      “Sợ sau này nó lớn lên thầm oán .”

      “Tại sao?”

      “Bởi vì…” Trần Ngộ Bạch quay mặt lại nhìn với vẻ đứng đắn nghiêm túc: “… nghĩ có đứa trẻ nào lại thích tên mình là “Trần Ly Ly”!”

      Ơ… An Tiểu Ly xấu hổ cúi đầu. Cũng đúng nhỉ… Mấy đứa trẻ nhà đều do đặt tên cả, để tiết kiệm tế bào não, gọi luôn con lớn là Trần An An, con út là Trần Tiểu Tiểu…

      “Vậy đặt tên cho con là được rồi!”

      “Con là do em sinh ra, dĩ nhiên tên cũng phải do em đặt rồi!” Trần Ngộ Bạch bắt đầu thay đồ.

      “Thế gọi là Trần Tiểu Ly có được ?” ngẫm nghĩ.

      Trần Ngộ Bạch liếc cái: “Em cho rằng lấy làm thích thú khi hai mươi năm sau có người lạ ôm con và gọi nó là Tiểu Ly sao?”

      Trong lời vòng vo của hàm chứa ý ngọt ngào. Dưới bồi dưỡng đào tạo nhiều năm qua của , An Tiểu Ly có thể nghe hiểu được phần nào. Hai mắt dường như sắp biến thành hình trái tim mất rồi, thế nên dù có bị xách luôn ra ngoài cũng chẳng buồn để ý nữa.

      Trợ lý của Tần Tống đến, đem theo cả lịch trình mà Tần Tống lao tâm khổ tứ hoạch định và vé máy bay khứ hồi.

      Đất nước đầy nắng gió với biển xanh cát trắng vẫy gọi bốn người nhà họ. Hai con ngọc ngà đứa bên trái, đứa bên phải nắm lấy tay An Tiểu Ly, ríu ra ríu rít mãi thôi. Trần Ngộ Bạch xách hành lý đằng sau, bóng người lớn hai bé ở đằng trước in lên cặp kính lạnh lẽo của , trong ánh mắt thâm trầm của bỗng phảng phất nét dịu dàng.

      Cái cảm giác dường như cả thế giới này đều cần, thậm chí chỉ cần mình che chở bảo vệ ấy tên tiểu cầm thú ấu trĩ nông cạn kia làm sao mà hiểu được cơ chứ!

      Đáng đời cậu ta, phải ngủ tháng trong phòng khách!

      Trần Ngộ Bạch vui vẻ đẩy gọng kính.
      Hoàn





    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :