1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nghiêm! Bên Trái Quay! - Nhất Ngột (Full Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 49

      Chuyện xảy ra như thế này….

      Triệu Nghị hết sức phỉ nhổ với tư tưởng “ thế giới này chỉ có người phụ nữ là Tống Mộ Thanh” của Triệu Tam thiếu gia, cũng chỉ tiếc rèn sắt thành thép.

      Đàn ông nhà họ Triệu họ có thế tiền đồ như vậy sao, lại thua người khác ở mặt phụ nữ? Vì vậy sau khi Tam Tử bị Lận Khiêm giải quyết, làm mất thể diện đàn ông họ Triệu, Triệu Nghị hạ độc thủ, chuẩn bị tự tay bắt cậu ta giải quyết cho xong.

      Triệu Tam thiếu gia tận mắt thấy người mình được người khác ôm trong ngực, ngữ điệu dịu dàng, màn khanh khanh ta ta.

      Nhất thời chịu được đả kích mượn rượu giải sầu, vì ái sinh hận. nhìn lên trời xanh thao thao bất tuyệt, đem những lời giấu trong bụng nhiều năm lại mười mấy lần. Là cậu gặp “Thanh Thanh trước” lại được lời, khỏi hóa thân thành oán nam khuê phòng, giận dữ mắng mot có người mới quên người cũ.

      Trần Mặc Mặc nghe xong trong cơn giận dữ, can đảm được sinh ra, dưới kích động liền khẳng khái phân trần.

      “Mình phải là đói bụng ăn quàng, hơn nữa đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ*, …..Ha ha…..” Trần Mặc Mặc ngượng ngùng, hai tay gắt gao ôm lấy tay của Tống Mộ Thanh.

      *Đồng ngôn vô kỵ: Lời của trẻ nỏ có cố kỵ

      Tống Mộ Thanh ở trong lòng tự giễu nở nụ cười. Những năm gần đây thành thói quen Trần Mặc Mặc thỉnh thoảng vì Tam Tử mà bộc phát, trong nháy mắt từ con cừu non biến thân thành sói đội lốt cừu. Cũng giống như thành thói quen nhìn Tô Thanh coi chừng Tống Bình sống qua ngày rồi.

      Những lời này giống như bàn ủi, có ngu đến mức người khác ném tới phải tiếp nhận rồi còn phải ôm chặt vào ngực, dầu gì cũng nóng đến mất lớp da. cầm bàn tay của Trần Mặc Mặc đưa lên trước mặt.

      Nụ cười mặt Trần Mặc Mặc cũng cứng dần, chân chó cuộn năm đầu ngón tay lên.

      “Chúng ta là chị em tốt, tại sao có thể vì tiền mà tổn thương tình cảm? Cậu phải là của mình, mình phải là của cậu sao? Toàn tiền.”

      “Được, mình đến tiền nữa.” Trần Mặc Mặc mừng thầm, ngay sau đó Tống Mộ Thanh : “Trước thanh toán xấp hóa đơn thiếu nợ của mình là xong.”

      Trần Mặc Mặc trợn mắt há mồm, nháy nháy mắt, nhìn trộm vẻ mặt của Tống Mộ Thanh. Thấy khóe miệng của cong lên đường tảng đá trong lòng liền rơi xuống đất, lập tức hả hê quên hình tượng.

      “Đừng nha…. Mình phải cũng là bất đắc dĩ sao? Nếu phải là tên Triệu Nghị khốn kiếp kia ra tiện chiêu, khiến cho mình cẩn thận ở trước mặt cha mình chuyện mình uống rượu say nhầm phòng, thiếu chút nữa vạch trần chuyện lên giường ra, mình làm sao đến mức luân lạc đến nỗi cần cậu tiếp tế?” xong con cam lòng mắng khốn kiếp đôi câu.

      Tống Mộ Thanh cần nghĩ cũng biết, chuyện uống say là do Triệu Nghị thiết kế, chỉ là Trần Mặc Mặc chưa tỉnh ngộ mà thôi.

      dùng ánh mắt tự cầu phúc nhìn Trần Mặc Mặc cái, đứng dậy chuẩn bị rời .

      Nhưng Trần Mặc Mặc còn chưa đạt được mục đích làm sao có thể dễ dàng cho .

      Vì vậy xuất tất cả vốn liếng ra, vừa uy bức lợi dụ vừa làm nũng ăn vạ, chỉ kém chưa lăn lộn xuống đất, thu hút nhiều ánh mắt của người khác. Trần Mặc Mặc chút cũng thu lại, ngược lại còn có xu thế ngày càng nghiêm trọng.

      Tỏng khi còn nghĩ dùng mỹ nhân kế hay kế phản gián liền cảm thấy tay Tống Mộ Thanh cứng đờ, cả người dâng lên loại khí thế nhân sĩ võ lâm khi quyết đấu, làm cho người ta hít thở thông, sát khí của người giang hồ a!

      Trần Mặc Mặc rét lạnh, nhìn theo ánh mắt của Tống Mộ Thanh, thế nhưng nhìn thấy hai bóng lưng lén lút.

      Có JQ!! Nhìn kỹ, bóng lưng người đàn ông kia thậm chí có chút quen mắt: “Mẹ kiếp! Tống Mộ Thanh, đó phải là cha cậu sao?”


      Chương 50

      Trong taxi, Tống Mộ Thanh ôm cánh tay ngồi ở ghế sau, ngừng nhìn nhìn về phía cổng chính của doanh trại cách đằng trước xa.

      Tài xế Phương Chính ở ghế lái, da tay ngăm đen, vừa nhìn liền biết là người thà. Thấy ngồi ở xe nửa ngày cũng thúc dục xuống xe nhanh lên, từ sau khi lên xe cũng có nhìn kính hậu cái.

      nương, bạn có phải ra ngoài ? hơn nửa đêm, an toàn , co mặc như vậy cũng bị đông lạnh nha. Hay là tôi chở trở về nội thành? Coi như chúng ta hữu duyên, tôi lấy tiền xe của .”

      “Bác tài, cám ơn bác, phiền bác đợi thêm mấy phút. ấy nhìn thấy tin nhắn nhất định tới.” Tống Mộ Thanh cảm kích nhìn ót của tài xế.

      Váy ngủ và áo T-shirt ngăn tay, dù lôi kéo như thế nào, cũng che được hết cánh tay. Tuy là tháng mười, thời tiết đầu thu, nhưng ở ban đêm, cái váy ngủ mỏng manh thể ngăn được khí lạnh. Mà trong hoàn cảnh xấu hổ này, hết sức may mắn mặc thêm nội y từ nhà đến bệnh viện, lại từ bệnh viện tới đây. Dọc đường càng thêm lúng túng.

      [chỉ có tại ***************]
      Mặc dù tỉ mỉ kiểm tra lần nữa, lính canh cổng trong nửa giờ liếc qua tám lần, đoán chừng trong vòng mười phút nữa bọn họ chưa rời , phải vác súng tới đuổi người.

      Tống Mộ Thanh có chút nóng ruột, mượn điện thoại của tài xế gọi cho Lận Khiêm nhiều lần mà có người nào nghe, vạn bất đắc dĩ gửi tin nhắn, cố ý mang cáic chăn lớn tới, tốt nhất là che được hết y phục của mình. Nhưng đợi lâu như vậy cũng có người nào ra ngoài, chẳng lẽ điện thoại di động của bị rơi mất?

      “Bác tài, có thể cho cháu mượn di động lần nữa được ?” Trong đêm nay qua nhiều chuyện xảy ra, khiến cho càng cảm thấy lòng người khó nắm bắt. Mà bây giờ, bắt đầu sợ Lận Khiêm có ý đồ với mình, cũng thể nắm chắc, hoặc là càng khiến cho sợ hãi, căn bản có tâm tư gì với .

      cắn chặt môi dưới. Vài thanh đơn điệu chờ đợi càng khiến thấy thời gian lâu.

      Điện thoại thông.

      “Lận Khiêm……”

      tới cửa rồi, đợi thêm lát.”

      Giọng trầm ấm của khiến cho cả người ấm áp. Theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy dưới ánh đèn sau cổng, bóng dáng cao to chạy chậm tới bên này, bóng dưới đất dần dần bị kéo dài. Tống Mộ Thanh đợi kịp đẩy cửa xe ra, chân vừa đặt xuống đất liền cảm thấy đau đớn.

      quên, giày liền chạy ra.

      “Xảy ra chuyện gì, làm sao lại ăn mặc như thế này mà đến đây?”

      Thấy lảo đảo cái, Lận Khiêm sải mấy bước liền vượt tới đỡ . Nhìn lên nhìn xuống đánh giá , trong mắt đều là nghi ngờ và lo lắng.

      [chỉ có tại ***************]
      vất vả xây được bức tường thủ thành, chỉ ánh mắt của , liền sụp đổ.

      Chóp mũi Tống Mộ Thanh đau xót, tầm mắt nhìn xuống mu bàn chân. Vốn bàn chân trắng muốt bị bụi đất làm cho dơ bẩn, thậm chí còn có ít vết máu khô.

      “Đợi lát nữa rồi hãy , trước tiên đem tiền xe trả .”

      Lận Khiêm cau mày, khoác chăn lên người chặt, thanh toán tiền xe, thành tâm cám ơn với tài xế. Quay đầu lại nhìn thấy chân của , lại thấy rầu.

      “Làm sao em mang đôi giày ra?”

      “Quên.”

      “…… thôi.” thở dài.

      Tống Mộ Thanh còn nghĩ rằng nghĩ biện pháp gì, nhưng nghe được câu này, khỏi thất vọng. Vừa mới bước chân, cả người đột nhiên liền ngửa ra sau, bị ôm ngang, tâm cũng nhảy dựng lên.

      Lận Khiêm đối với địa hình quen thuộc, ôm Tống Mộ Thanh quẹo trái quẹo phải, cứ thế cho người khác trông thấy hai người bọn họ. Dưới ánh sáng lờ mờ, Tống Mộ Thanh sững sờ ngốc lăng nhìn , mày kiếm đen dày, đuôi mắt dài , sống mũi tuấn, thuận theo nhìn xuống đôi môi mím chặt.

      sợ người khác nhìn thấy chúng ta, là xấu thanh danh của ?” đột nhiên hỏi.

      Lận Khiêm rũ mắt liếc cái: “ sợ người khác nhìn thấy làm xấu thanh danh của em.”

      “Hừ, nguyệt hắc phong cao, Lận đoàn trưởng ở trong doanh trại ôm ôm ấp ấp với thân phận, truyền dễ nghe.”

      “Nửa đêm canh ba, em mặc váy ngủ chạy tới doanh trại tìm đàn ông, truyền càng dễ nghe.”

      “Vừa rồi lính canh cửa tận mắt nhìn thấy ôm em vào, còn giết người diệt khẩu?” như nhộng bị cả cái chăn ôm trọn, tiến gần đến cổ , dựa đầu vào, khỏi khiêu khích .

      [chỉ có tại ***************]
      Vừa rồi nhìn , khi Lận Khiêm khom lưng xuyên qua chân , nếu phải là có dây mũ, cằm của rớt xuống đất.

      “Cái gì em cũng đừng quan tâm, là người của .”

      Ý tứ của Lận Khiêm là, tiểu binh kia là người của , sao, tuyệt đối đem chuyện như vậy tiết lộ ra bên ngoài. Mà Tống Mộ Thanh theo thói quen đem câu bình thường nghĩ ra nhiều ý. Câu này thường thường xuất ở trong những cảnh nam tử báo đạo từ trời giáng xuống, si tình cường hãn ôm chầm lấy nữ chính,lời kịch khiến cho người ra mơ màng, tự nhiên như vậy Tống Mộ Thanh lại suy theo hướng khác. Mặc dù cảm thấy ý kia dính lên người bạn trai mình hoang đường.

      nặng nề hừ tiếng, đem đông lạnh đến nổi da gà đưa vào trong gáy của . Cảm thấy Lận Khiêm cứng người, vùi đầu vào trong ngực cười hả hê.

      ấm áp…..”

      Lận Khiêm cười khổ, để tùy ý coi mình như cục cưng ấm áp mà dùng. Vòng qua phòng họp vẫn sáng đèn, cũng kêu người an bài chỗ ở cho Tống Mộ Thanh, trực tiếp bồng đến ký túc xá của , đặt lên giường, rồi cầm bình thủy ra ngoài.

      Tống Mộ Thanh thừa dịp rời quan sát phòng chút, có gì biến hóa, vẫn giống như lần trước nhìn thấy. Ngay cả chỗ đặt cốc nước bàn cũng thay đổi. Nếu phải lần trước thấy Lận Khiêm thay quần áo ở nơi này, nhất định nghĩ đây chính là căn phòng mẫu của doanh trại, chuyên để cho người ngoài vào thăm. Nửa đêm canh ba, thời gian đặc biệt này, lại ở nơi ký túc xá đặc biệt này, hơn nữa nam quả nữ sống chung, cảnh tượng đặc biệt. Tống Mộ Thanh cảm thấy may mắn khi thấy được Lận Khiêm chỉ mặc áo trong màu đen bó sát người, bóng lưng to lớn lắc lư ở trước mặt mình, dụ hoặc khiến chỉ muốn nhào tới. thân trẻ tuổi nhiệt huyết, nữ thanh niên bình thường, có ý nghĩ như vậy,mặt hồng tim đập, hô hấp tăng nhanh, mắt phát lục quang, phản ứng là bình thường. Nhưng Lận Khiêm bị phản ứng của dọa nhảy lên.

      [chỉ có tại ***************]
      “Mặt làm sao lại đỏ như vậy, bị cảm?”

      Bàn tay lạnh lẽo đặt lên trán, Tống Mộ Thanh mới phục hồi tinh thần lại. Có chút mê mang ngẩng đầu nhìn Lận Khiêm, đột nhiên lại cúi đầu xuống. chịu yếu thế, đổi trắng thay đen : “ sờ em…em có thể đỏ mặt sao?”

      phải em đỏ mặt mới sờ em ư?” Vừa vừa đặt chậu nước nóng ở dưới chân , mang theo giọng ra lệnh: “Nâng chân ra.”

      Tống Mộ Thanh cam lòng đáp tiếng, ngoan ngoãn vươn chân ra chút khách khí đặt lên đầu gối chân .

      “Sao lại hừ hừ, ngứa mũi rồi hả? Nếu xoa bóp cho em?”

      Lận Khiêm ngồi xổm ở trước mặt , tay nâng mắt cá chân , cái tay khác tỉ mỉ nắn ở gan bàn chân , trong thời gian vừa đủ mở đặt chân vào trong chậu ngâm. Bàn tay dày, lòng bàn tay đầy những vết chai biểu phải là đại thiếu gia sống an nhàn,

      Thỉnh thoảng tay nhàng ma sát bàn chân , đôi khi lướt qua lòng bàn chân. Tống Mộ Thanh sợ nhất nhột gan bàn chân, rụt chân lại về phía sau, lại bị bắt được mắt cá chân kéo lại đặt ở trong chậu, tiếp tục động tác vừa rồi.

      tại mới biết đau, trước sao hả?” cho rằng bị đá làm cho đau, ngoài miệng quở trách . Nghe thấy thanh hít mũi, kinh ngạc ngẩng đầu lên, động tác tay dừng lại: “Mới em hai câu mà khóc rồi.”

      [chỉ có tại ***************]
      Mũi Tống Mộ Thanh ê ẩm, từng dòng khí nóng xông lên mắt , cười cười với .

      “Lận Khiêm, ngoại trừ mẹ em ra chưa có người nào rửa chân cho em.”

      Lận Khiêm sững sờ nhìn dáng vẻ này của , hồi lâu mới phản ứng được. tự nhiên cầm khăn lông khô lau chân cho , lại kéo chăn cho kín. Lúc này mới vuốt mũi : “Cười còn khó coi hơn khóc.”

      Mũi Tống Mộ Thanh càng chua hơn, nhìn , bộ dáng lã chã chực khóc.

      “Cũng phải tại thổi qua mũi em……”

      Tay Lận Khiêm dừng giữa trung, có chút luống cuống nhìn .

      Chuyện dỗ dành con , thực có kinh nghiệm.


      Chương 51

      Vài giọt nước mắt rơi xuống, Tống Mộ Thanh cảm thấy sảng khoái hơn nhiều, những uất ức lâu trong lòng cũng than thành mây khói. Lau nước mắt, hít hít mũi, ép bối rối xuống, cưỡng chế Lận đoàn trưởng ngồi xuống giường, vẽn tay áo lên muốn rửa chân cho .

      Vẫn còn lo lắng trong lòng khó chịu, sợ còn phải dụ dỗ nhiều. Lận Khiêm lo rằng mình có kinh nghiệm, được vài câu mật ngữ cho nên thầm nóng lòng. Lại nhìn thấy dáng vẻ như có chuyện gì của , thuần thục rót nước, ôn nhu cởi giày cho , trong lòng khỏi ‘lộp bộp’ tiếng.

      Người đàn ông nào mà thích người đẹp? Mắt thấy nương xinh đẹp như vậy, bình thường vẫn luôn ngang ngược càn rỡ, nhưng bây giờ lại giống như nàng dâu ngồi xổm trước mặt mình, tất cả chú ý đều đặt lên chân minh, ánh mắt như như nước, thể ở trong lòng vụng trộm vui mừng?

      Khuôn mặt quanh năm băng sơn của Lận Khiêm bắt đầu hòa tan, trong lòng có chút hài lòng và vui thích, được tự nhiên lại thích thú, nụ cười có chút quỷ dị.

      “Có nóng ?” Tống Mộ Thanh đặt xuống nước, thử dội ít lên mặt chân.

      “Khụ! nóng!” nắm quyền che miệng giả vờ ho khan tiếng.

      Tống Mộ Thanh chuyên chú rủa chân cho , giống như hoàn thành công trình cực kỳ quan tọng vậy. Tỉ mỉ, cẩn thận, dịu dàng, chỉ sợ làm tốt, vì vậy động tác có vẻ cứng ngắc.

      Trong trí nhớ của , Tô Thanh cũng từng rửa chân cho như vậy. Đó là khi bọn họ vẫn còn ở trong hẻm , khi khi bà rửa chân cho mới có nét mặt yên tĩnh hiếm có. mặt bà thường là khuôn mặt u sầu, thường nhìn lên hồ treo tường nhiều lần. Có lúc thậm chí trở lên mất hồn, có khi đến lúc nước lạnh , Tống Mộ Thanh nhị giọng gọi “Mẹ” bà mới đột nhiên hồi phục tinh thần. Lúng túng cười cười, đơn giản lau khô chân cho Tống Mộ Thanh, đuổi ngủ.

      Tống Mộ Thanh vẫn cho là mình đối với Tô Thanh là bất đắc dĩ, đáng thương, tự nhiên là có . Nhưng chuyện xảy ra hôm nay mới hiểu được, chỉ sợ trong lòng mình có oán nhiều hơn.

      Oán bà cho tới bây giờ đền chú ý quá nhiều với Tống Bình. Cho dù người khác nhìn vào đều cho bà biết đáng làm như vậy. Oán bà mềm yếu, lại quá mức cố chấp.

      “Hôm nay có hội nghị rất quan tọng, tất cả mọi người đều được rời khỏi, cho nên mới để cho em chờ lâu như vậy.” Đột nhiên Lận Khiêm lên tiếng.

      “A, cái gì?” Tống Mộ Thanh trố mắt chút, mới hiểu được là giải thích, “ có việc gì, tại em trước cho biết là tới. Em hiểu quân nhân các đều là 24h đợi lệnh, nhất là vị trí của bây giờ. biết có bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm vào , chờ cơ hội kéo xuống khỏi vị trí này, càng thể để cho bị người khác xấu đôi câu, ảnh hưởng tới tiền đồ của . Hơn nữa…” chuyển giọng: “Em cẩn thận như vậy có được ?”

      Lận Khiêm hai mươi tám tuổi lên làm đoàn trưởng, cấp bậc thượng tá, nhiều người tiền đồ có ranh giới. Bằng năng lực cùng liều mạng của , nếu sinh ở thời loạn, thân thế lại tốt, chỉ sợ sớm trở thành tướng quân trẻ tuổi.

      Thượng ta trẻ tuổi nhất, dễ nghe, nhưng dễ dàng bao nhiêu chỉ sợ cũng chỉ có và những người bên cạnh biết. Mặc dù đây đều là từ những giọt máu, những vết sẹo mà liều mạng mới có được, những những lời chua chat đỏ mắt kia, luôn chờ cơ hội bêu xấu người làm sao có thể nhìn thấy cố gắng của ? Từng cái níu lấy sai lầm to như hạt vừng của làm lớn chuyện, tốt nhất là muốn ngã nhào cái. Càng vào thời điểm này, càng phải cẩn thận. Tống Mộ Thanh cũng muốn bởi vì chính mình, đề cho người khác bắt được sai lầm của .

      Câu trước rất biết đạo lý, thể đầy đủ, che giấu tính tình hung hãn, tuyệt dễ dàng thể vẻ hiền lương thục đức. Nhưng ở câu cuối cùng lại nâng ngữ điệu lên, mặt mày điều chuyển, tràn đầy mùi vị uy hiếp.

      Lận Khiêm làm sao có thể hiểu, cam tâm tình nguyện bị uy hiếp, thở phào nhõm. Đây mới là Tống Mộ Thanh mà biết, bị người nào cho bạt tai trả lại gấp đôi. Theo tâm ý của : “Dạ, em làm sao có thể là người lòng dạ hẹp hòi chứ? Tấm lòng của em là rộng lớn!”

      Tống Mộ Thanh cúi đầu liếc nhìn cổ áo khẽ mở, đem khăn lông vứt vào trong ngực , hung tợn : “ ngược đúng ? Lừa gạt ghét bỏ em chứ gì? Tự mình lau!”

      uất ức! Mặc dù biết mình uất ức cố tình gây , cẵn bản phải lôi của . Nhưng là nhịn được phải thừa dịp dụ dỗ mình mà bốc đồng.

      Lúc đầu Lận Khiêm còn chưa hiểu ra ý của , càng thêm nghi ngờ nhìn cúi đầu nhìn ngự mình. Tiếp được khăn vứt xuống, giải thích được lau khô chân, đổ nước, đóng cửa lại nhét vào trong chăn. Thây vẫn bất mãn nhìn mình chăm chăm, mới chợt hiểu lướt qua trước ngực .

      thừa nhận, thừa dịp ngồi cạnh cẩn thận len lén liếc nhìn phong cảnh rộng mở vài lần, thể là sóng lớn mãnh liệt nhưng cũng là khéo léo đáng , cũng rất vừa lòng .

      “Làm sao em cứ luôn xuyên tạc lời của người khác vậy? là trong tâm em bao la, em lại lừa gạt ghét bỏ em? muốn em lòng dạ hẹp hòi, em lại tức giận, sau đó lại ghét bỏ em? Em cố ý bới móc đúng ? Lận Khiêm đoán ra được chiến thuật của đối phương mỉm cười.

      Tống Mộ Thanh giương cằm lên, bộ phách lối “Em chính là bới móc đấy, có thể làm gì em?”

      “Nữ hài tử như em sao tư tưởng lại thuần khiết như vậy chứ?”

      “Em từ trong giáo dục sinh lý đồng thời có phụ đạo mà lớn lên, bôn tẩu thành thục nữ như vầy,còn có thể lấy được thuần khiết ở đâu? Ạnh đừng có mà trông cậy vào bé cùng bé trai cầm tay mà mặt hồng tim đập, cho là mình mang thai? Lận đoàn trưởng, thể giải thích được ở trong thời đại văn hóa phồn vinh này cả tình thần và thể xác thanh thiếu niên cả nước đều phát dục đâu.” khinh bỉ .

      mang binh đánh giặc cần hiểu những thứ kia làm gì?” Lận Khiêm cau mày, khí khái can vân mà .

      Trong khắc kia, Tống Mộ Thanh cảm thấy sinh lầm niên đại rồi. Người đàn ông này mặt nhìn như ngọc, thay thân áo trắng liền thanh bạch xuất trần, bộ dáng quý công tử trăm năm thế gia hoặc là thiên ngoại trích tiên. Có thể trong lúc đó, mơ hồ thấy được khí phách thấu xương này. Uống từng ngụm rượu lớn, ăn miếng thịt to, tùy ý sa trường, ngoài nghìn dặm quyết thắng thua, trong nháy mắt bình định thiên hạ.
      Nghiêm!Bên trái quay!diẽnndàanllequuýđôôn
      Tống Mộ Thanh thần tình sáng ngời, bên tai còn loáng thoáng thanh tiêu thổi cùng với tiếng chiến mã hí. Tỉnh hồn lại nhìn chằm chằm Lận Khiêm, càng nhìn càng thấy giữa hai lông mày của người đàn ông này lượn lờ cỗ khí đế vương.

      Suy nghĩ chút lại cảm thấy buồn cười. Đại khái chính là “trong mắt người tình là Tây Thi”. thương , cũng sùng bái . Thấy thế nào cũng quan tâm, dù là cảm thấy dưới người vạn người cũng phải làm, có thể làm được. Nhưng người khác biết được ý tưởng của chỉ sợ cảm thấy vô cùng buồn cười.

      Bọn họ vốn ngồi xếp bằng đối diện, đột nhiên Lận Khiêm vươn cánh tay dài tới linh hoạt kéo lại, đặt ở trước mặt, từ phía sau ôm Tống Mộ Thanh. Hai cánh tay giữ tay Tống Mộ Thanh, cằm đặt lên vai .

      tư thế thể chạy trốn.

      “Hiiện tại, chúng ta nguyên nhân bộ dáng em mặc đồ như thế này, kịp thay mà chạy tới tìm . Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị.”

      thanh của ở ngay bên tai. Thở ra khí nóng khiến lông tơ cổ dựng đứng, vành tai dần dần đỏ lên.

      bất an vặn veo chút. Thầm nghĩ người đàn ông này lúc nào học được cách dùng mỹ nhân kế rồi, khiến cho người ta thể chống đỡ.

      “Lận đoàn trưởng, làm quân nhân, xin chú ý hành vi của mình. Cái này là trần trụ đùa giỡn phụ nữ, trái với tam đại kỷ luât bát đại chú ý của quân ta cách nghiêm trọng!”

      Tống Mộ Thanh nháy mắt cảm thấy, Lận đoàn trưởng ở thời khắc biết, trong nháy mắt hóa thân thành rồi. Con mẹ nó lại còn là con hồ ly tinh quyến rũ người.

      cúi đầu, né tránh trong lúc vô tình đôi môi ma sát vành tai mình. Cả người cũng co rúm lại ở trong lòng , như chim dạng. Thực khác xa hình tượng ba năm lưu manh ở đường ngang, khi dễ nam sinh, cường bá nữ sinh, công tử quần áo lụa là của .

      ? Vậy cần phải dùng hình rồi…”

      chưa bao giờ biết, giọng của người đàn ông có thể câu hồn như vậy. Như khuấy lên hũ mật ngọt, dẫn ra dòng chảy xuống, từng sợi từng sợi tơ, muốn ngừng cũng ngừng được. Mà đáng sợ nhất là, người đàn ông này còn chưa phát ra, tiếp tục dùng giọng trầm thấp đậm đà đầu độc .

      “Cho em cơ hội cuối cùng, hay … Hả?”

      bàn tay của chậm rãi trượt lên eo , dùng loại tốc độ chậm chạp cố ý giày vò.

      Tống Mộ Thanh cảm giác tất cả thần kình của mình dựng đứng lên, túm vào chỗ, theo từng động tác của , càng chặt thêm, như bị kéo căng ra, buộc chặt lại, dùng chút lực cũng có thể rắc rắc tiếng đứt.

      Trong khi sắp lên tiếng cầu xin ngừng lại, bàn tay thon dài dừng lại ở bên trong cánh tay . Ở thời điểm có chút thất vọng, thế nhưng lại có động tác ngoài ý muốn, nhắm thắng vào mục đích --- nách!!!

      “A! Ha ha…….. ha ha ha……… Lận Khiêm, ở….Tay …….. Ha ha……..”

      “Hả? Em có hay ?”

      ! Em …… dừng lại……Cầu xin , ha ha……… đừng náo………”

      Lận Khiêm đợi đến khi Tống Mộ Thanh cười đến sốc hông, trong miệng đều là cầu xin dừng tay mới ngừng. Giả mù sa mưa thay thuận khi, : “Chậm chút, đừng có gấp, thở đều đặn rồi mới .”

      Tống Mộ Thanh ôm bụng, phẫn hận đẩy móng vuốt của ra: “Phi! đừng mèo khóc chuột giả từ bi!” Mắng phát giận xong mới nghĩ, đây phải mình là chuột sao?

      Lận Khiêm nhìn , cười như cười, đối xử như với bại tướng dưới tay.

      Tống Mộ Thanh trừng cái, tránh cánh tay của bò xuống giường uống hớp nước. Nâng cái cốc né tránh ánh mắt. Thấy thủy chung bộ đáng đánh đòn kia, biết là tránh thoát, thể làm gì khác là ngượng ngùng trở về ngồi đối diện . Há miệng mấy lần, nhưng biết vì sao thể được.
      Nghiêm!Bên trái quay!diẽnndàanllequuýđôôn
      “Là vì mẹ em cãi nhau với cha em, hay là vì cha em ầm ĩ với mẹ em? Chạy trốn tới nơi này, có phải lại vì cha em?”

      “Phi! Em có người cha biết xấu hổ như vậy.” theo bản năng phản bác. Kinh ngạc hỏi Lận Khiêm: “Em chưa từng với , làm sao lại biết điều này?”

      Lận Khiêm trả lời mang theo giọng điệu hữu ý vô ý dẫn theo tia u oán: “Em , thể làm gì khác tự mình hỏi.”

      Nghĩ cũng biết, người hỏi là ai. Hơn nữa với Triệu Nghị tính tình sợ thiên hạ thêm loạn, chỉ sợ có náo nhiệt, nhất định nhường phụ tá vạn năng có thể so với Doraemon còn hơn tặng bộ tài liệu cặn kẽ đến mức thậm chí ghi lại khi nào đái dầm nữa cho Lận Khiêm mất.

      biết những gì?” khẩn trương hỏi.

      “Em với cha em quan hệ tốt.” đơn giản trả lời.

      “Ông ta phải!” Tống Mộ Thanh giọng cùng vẻ mặt đều che giấu chán ghét.

      Lận Khiêm gì nữa,chỉ thở dài,lại khiến Tống Mộ Thanh thấy hoảng loạn.

      ra có gì. Ông ấy gặp gỡ với người đàn bà kia, bị em bắt gặp lại còn biết xấu hổ, còn kéo chuyện em cự tuyệt Triệu Nghị, làm công ty ông ta mất cơ hội hợp tác. Sau đó chúng ta tranh cãi ầm ĩ trận.” cúi thấp đầu, cố làm ra vẻ sao, duỗi chân ra ôm lấy .

      Lấy hiểu của Lận Khiêm với Tống Mộ Thanh, chuyện đơn giản như vậy, tuyệt đối chạy trốn tới chỗ , thậm chí khắc nhìn thấy lại có ánh mắt mừng rỡ như vậy. Chỉ với người cha vô sỉ dó, chắc hẳn nàng còn có nhiều phương pháp ứng phó khác.

      “Cứ như vậy?”

      Chuyện dĩ nhiên chỉ đơn giản như vậy.

      Tống Mộ Thanh sau khi chia tay Trần Mặc Mặc ở phòng ăn sắc mặt vẫn trầm. bộ về nhà vẫn thấy Tống Bình trở lại, liền mang cái ghế ra ngồi chờ ở cửa.

      Sau phen tiêu dao, Tống Bình mặt mày xuân phong hồng hào hả hêm vừa mở cửa liền nhìn thấy Tống Mộ Thanh như diêm vương vẻ mặt trầm,sắc mặt tốt. Hừ tiếng chuẩn bị vòng qua , lại nghe thấy thanh dương quái khí : “Ông tôi nên đuổi bà ta xa hơn nữa mới tốt nhỉ, hay là cho ông thân bại danh liệt mới hữu hiệu? Xem ra có dự án hợp tác mang cho ông tiền lời khổng lồ của Triệu thị, ông vẫn rất tiêu diêu tự tại. phải lại là ý lại vào đại xí nghiệp đây?”

      Lời này của Tống Mộ Thanh, coi ông ta là cha chút nào. từ đến lớn, Tống Bình chỉ có trách nhiệm nuôi sống, cũng có nghĩa vụ giáo dục. Mà những thứ tiền ông ta tiêu vào người kia, từ khi có quan hệ với Tam Tử lấy được khoản hồi báo tương đối khả quan từ Triệu thị.

      Tống Bình tự nhiên biết là Tống Mộ Thanh mượn quyền thế của Triệu Nghị đuổi người phụ nữ kia , vì Triệu Nghị, ông ta nổi giận với . Nhưng khi biết được giở trò quỷ với dự án hợp tác cùng Triệu Nghị liền nổi trận lôi đình.
      Nghiêm!Bên trái quay!diẽnndàanllequuýđôôn
      Công ty của ông ta cái xác hồn, nếu có dự án này, nhất định được cải tử hồi sinh. Vốn cho rắng ông ta tự ra tay chuyện với Triệu Nghị mọi chuyện ổn, ngờ lại bị nha đầu này khuấy đảo thất bại. Nhất thời liền vung tay lên muốn đánh Tống Mộ Thanh!

      Tống Mộ Thanh làm sao có thể để ông ta đánh người? Hai cha con tranh cãi thể ngừng, thậm chí biết người nào trong cơn tức giận đập vỡ bình hoa đời nhà Minh đáng giá nhất trong nhà, mảnh vỡ rơi đầy đất.

      Tống Bình trách mắng Tống Mộ Thanh bất hiếu, Tống Mộ Thanh mắng Tống Bình có liêm sỉ.

      “Đừng tranh cãi nữa! Con còn muốn náo cái nhà này thành dạng gì nữa?” thanh Tô Thanh mang theo tức giận cùng nức nở ở sân thượng vang lên. chân của bà bước qua bên ngoài lan can.

      Tống Mộ Thanh nhìn sang, vừa chống lại vẻ mặt oán hận cùng bi thương của bà. Đột nhiên hiểu được mình buồn cười. ra mình là nhiều như vậy, theo ý bà đều là “náo”. đối với Tống Bình qua nhiều năm như vậy, tự cho là đúng vì bà hả giận, bà lại cảm thấy muốn chia rẽ cái nhà này. lại cảm thấy Tô Thanh buồn cười, bà vẫn luôn hiểu được, đây sớm phải là “nhà” rồi.
      trạch nữ thích bài này.

    2. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      Chương 52

      làm sao có thể cảm thấy đây là nhà đây?

      “Mẹ nhảy !” Tống Mộ Thanh chợt kêu lên. Chỉ vào Tống Bình: “ Mẹ cho rằng mẹ nhảy xuống có thể giải quyết mọi chuyện, tất cả mọi vấn đề được giải quyết bằng cái chết cúa mẹ? Ông ta có thể hối hận về sai lầm của mình nuôi dưỡng tiểu tam ở bên ngoài, trong coi tro cốt của mẹ nửa đời còn lại ? Mẹ cảm thấy nhiều năm qua mình mẹ chịu bực tức, chúng ta cho mẹ yên tĩnh phải ? Con cho mẹ biết, người nên bực tức là con, là hai người kết hợp đốt hỏa khiến cho con chua từng được thoải mái!”

      “Bây giờ liền muốn chết lời từ biệt ư? Chẳng qua con cho mẹ biết, hôm nay nếu mẹ nhảy xuống, sáng mai con để cho họ Tóng cùng người đàn bà kia chon theo. tin mẹ cứ thử, xem xuống dưới nền đất kia rồi có thể thấy được hai người bọn họ song túc song phi !”

      kích động vung tay cái, kệ toan chi mộc bị chấn động nghiêng về bên, bình hoa mai Nguyên Thanh Hoa Vân Long ứng tiếng mà rơi xuống. Tiếng đồ sứ vỡ vụn thanh thúy ở trong phòng an tĩnh nghe chói tai khác thường.

      Tống Bình giật mình cái, mới hiểu chuyện gì xảy ra, trợn mắt lát, nhìn người vợ kết tóc đứng lan can vừa sợ vừa kiên nhẫn.

      “Còn xuống mau, để cho người khác nhìn thấy giống cái gì!”

      Nét mặt bình tĩnh của Tô Thanh bởi vì những lời này của ông ta có chút biến hóa. Nhìn Tống Mộ Thanh chút, lại híp mắt nhìn đoàn người ở ngoài đường, rốt cuộc lộ vẻ tức giận xuống.

      Tống Bình thở phào nhõm, chân Tống Mộ Thanh cũng mềm nhũn, lưng có tầng mồ hôi lạnh.

      Chuyện sau đó cũng nhớ , chỉ nhớ rằng sau khi nhìn thấy Tô Thanh ngồi sững ở sân thượng liền chống vách tường trở về phòng, xụi lơ ở giường. Cũng biết nằm bao lâu mới phát giác được đầu óc tê cứng, đến phòng tắm tắm rửa lần. Sau khi ra ngoài liền nghe thấy tiếng điện thoại chói tai, Tô Thanh thét lên tiếng cùng với tiếng phá cửa dồn dập.

      “Có lẽ là lời em nguyền rủa ông ta ứng nghiệm, ông ta bị tai nạn xe cộ. Cùng gặp chuyện may còn có người đàn bà kia.”

      xong chăm chú nhìn vẻ mặt Lận Khiêm, lại sợ từ trong mắt nhìn ra tâm tình muốn thấy, vội vàng thoáng nhìn rồi cúi đầu xuống.

      Thời gian rất lâu cũng nghe thấy mở miệng chuyện, vì vậy buồn buồn, xác định hỏi: “Có phải đột nhiên cảm thấy em rất đáng ghét ? sao, tự em cũng cho là như thế!”

      “Hả? Sao lại cảm thấy?”

      thanh hài hước vang lên, Tống Mộ Thanh thấy ý cười mặt nhất thời lông mày dựng đứng lên, thẹn quá hóa gận bổ nhào về phía , dùng sức bóp cổ: “Trêu chọc em rất vui đúng ? Bóp chết bóp chết …”

      Mặc dù quấy nhiễu , nhưng rốt cuộc là đau lòng hạ thủ được. Dùng chút sức lực đủ để nghiền chết con kiến, hề tạo thành chút tổn thương đối với thân thể cường tráng của Lận Khiêm

      Tay Lận Khiêm dùng sức ở eo , Tống Mộ Thanh lập tức thể ngã ngồi đùi . Đụng phải ánh mắt dịu dàng, thoáng chốc liền yên tĩnh lại, khóe léo vùi vào trong ngực .

      “Em thích ông ta, oán giận mẹ em, đều có thể hiểu được. Nhưng em từng mẹ em có quá nhiều nhu nhược, lúc này em để bọn họ ở bệnh viện, sợ rằng bà ấy ứng phó được.” tay đặt lên vai, tai luồn vào trong tóc .

      Tống Mộ Thanh lời nào. Khi ở trog bệnh viện chạy ra biết trước kế tiếp trong đó có cảnh tượng hỗn loạn như thế nào.

      Tô Thanh có thể là kiều *** được nuôi dưỡng ở trong khuê phòng mà lớn lên, mấy năm ban đầu gả cho Tống Bình cũng chỉ là việc gia đình có chút khổ sở, chút xã giao với bên ngoài cũng có. Chỉ cần có chút khẩn cấp bà hấp tấp vội vàng có chủ kiến. Mà Tống Bình bị thương cùng với người đàn bà kia, con người đàn bà kia cũng phải là người hiền lành, chắc hẳn được báo tin, trờ vừa sáng chạy tới. Đến lúc đó lại muốn gây chuyện mọi người đều biết.

      Tống Mộ Thanh biết trước mấy canh giờ này Tô Thanh bất lực đến cỡ nào, nhưng bản thân muốn giúp bà giải quyết những phiền phức này.

      Tùy hứng cũng tốt, trả thù cũng được. tại chỉ muốn yên lặng nằm trong ngực , ngủ giấc ngon.

      “Tay của khỏi chưa?” sờ tới cánh tay bị gãy kia của , lo lắng hỏi.

      Lâu như vậy cũng hỏi tới thương thế của , với tính tình ngại rèn luyện của , khi về doanh trại chỉ sợ coi mình như chưa từng bị thương.

      sai biệt lắm, thời gian ngắn nữa coi như chưa từng bị thương.” , giật giật cánh tay cho xem, ý bảo có việc gì.

      “Vết thương ngang hông của sao? Đây cũng phải là chuyện , đừng là việc đáng lo. Gây chuyện tốt sau này lưu lại di chứng là cùng cả đời.” oán trách . Lại cảm thấy yên lòng, vòng tay qua eo sờ sờ. Nhưng cũng phải là ngoại thương, sờ cũng thấy được.

      Trong lúc vô tình cả người dựa chặt vào hơn, trong mũi Lận Khiêm tất cả đều là hương thơm nhàn nhạt người .

      có việc gì, toàn bộ tốt lắm.” Vỗ vỗ tay đặt thắt lưng mình, buông ra.

      Tống Mộ Thanh bất mãn với việc đột nhiên rời khỏi ngực , nghi hoặc nhìn xuống giường, đặt hai cái ghế lại gần, ngồi xuống cái, gác chân lên cái.

      “Ngủ chút. Sau hai giờ nữa đưa em , khi đó có nhiều người.” xong hai tay ôm ngực, cứ như vậy ngồi ngủ.

      Tống Mộ Thanh trợn mắt há mồm nhìn Lận Khiêm như lão tăng nhập định.

      Ý của là gì, sợ ăn sạch sành sanh , cho nên mới xa, tình nguyện ngủ ngồi cũng nguyện ý chung giường chung gối với ?

      Ánh mắt của như phun lửa, ‘thiết tha’ nhìn chằm chằm. Trợn mắt hồi lâu, cảm thấy mình nhìn như thế cũng chút phản ứng, phát giác được rất thú vị. Đành mở chăn ra, lên giường. Cố ý làm ra bóng lớn, lại thấy mí mắt nhắm chặt của chưa từng động, bực mình nhắm mắt lại.

      Tống Mộ Thanh mơ mơ màng màng cảm thấy mình bay lên, còn là bay ngang. Nhưng cổ và chân cúi xuống dập vào thứ cứng rắn như mấy cọc gỗ khiến cho rất khó chịu, an phận hơn vặn vẹo lại nghe được thanh của Lận Khiêm.

      “Đừng cử động nữa, em ngã bây giờ!”

      mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt như băng của Lận Khiêm, hết sức nghiêm túc.

      có chút đáng nào. Ý vị mười phần cảnh cáo dọa cho tỉnh, bỗng chốc hai mắt trợn to, ra cái này phải là nằm mơ? Ở trong mộng, phải là Lận Khiêm nũng nịu với sao, làm sao có con người rắn rỏi như thiếc này?

      “Ha ha, tiểu Tống tỉnh ngủ. Sớm như vậy Khiêm Tử muốn đâu? Nơi này nhiệt độ buổi tối cao, cẩn thận bị cảm.”

      mặt Lận Khiêm có biểu cảm gì, nhưng Tống Mộ Thanh ràng cảm thấy áp suất thấp tới cực điểm rồi……
      trạch nữ thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 53

      Tống Mộ Thanh từ trong ngực Lận Khiêm nhảy xuống, kéo cao chăn, tự nhiên cười tiếng với người nọ, sau đó trốn sau lưng Lận Khiêm quan sát .

      Thân hình lùn hơn Lận Khiêm cái đầu, mặc dù nhìn diện mạo của nhưng cũng có thể mơ hồ nhìn được đôi mắt ti hí mọn, ánh mắt lóe ra khôn khéo. Chừng bốn mươi tuổi, quân hàm cầu vai kém Lận Khiêm ngôi sao.

      Người đến có ý tốt! Đây chính là ý nghĩ đầu tiên của Tống Mộ Thanh.

      cảm thấy Lận Khiêm này nhìn ai cũng quan tâm đến tính tình của họ, bằng hữu nhiều lắm, nhưng kẻ địch tuyệt đối ít. Cái người lấm la lấm lét trước mặt này khẳng địnhlà trong những người muốn kéo xuống ngựa.

      “Tiểu Tống tới lúc nào vậy, Khiêm Tử muốn đưa ấy đâu vậy? Làm sao lại ở lại chơi mấy ngày? Hôm qua chúng ta còn nghe mấy đám ranh con kia “chị dâu sắp tới, lần này đoàn trưởng có thể bị trị a”. Ai nha người này vừa bọn họ thất vọng nhiều lắm a…

      Tống Mộ Thanh cảm thấy người này thực đúng là cáo già, nghe mấy câu kia thế nào cũng cảm thấy thoải mái, nhưng tìm ra được lỗi nào. Nếu cấp bậc là liên trưởng họi thẳng tên tuổi đoàn trưởng, còn bộ giả trưởng có chút ổn, nhưng vẫn nghe được. Dù sao số tuổi cùng lỳ lịch vẫn còn ở đó.

      Lận Khiêm mặt lạnh, câu cũng đáp. Tống Mộ Thanh vốn định mở miệng hòa hoãn khí lúng túng này, thể dựa vào mấy câu của mà hóa thù thành bạn, đoán chùng Lận Khiêm cũng nguyện ý coi người này là bằng hữu, nhưng cũng đến nỗi để cho có thêm địch nhân. ngờ Lận Khiêm lấy tay cản lại.

      “Nghe lần trao quân hàm này được quyết định rồi…” nhanh chóng giương mắt nhìn Lận Khiêm: “Khiêm tử ngươi trẻ tuổi tài cao, yên tâm , nhất định là ngươi được. Nghe ít ngày trước lão thủ trưởng tốt tổng tham mưu trưởng tự mình đến thăm, lão nhân gia trước mặt khen ngươi tuổi trẻ tài cao a. Ha ha ha…”

      Đầu tiên Tống Mộ Thanh vẫn “lão thủ trưởng” trong miệng là ai, nhưng nghe kiểu trong sáng ngoài tối đều là: “sau lưng Lận Khiêm có chỗ dựa” biết cha Lận Khiêm là cục trưởng cục công an, như vậy có thể trở thành “Lão thủ trưởng”,có thể trở thành chỗ dựa lớn nhất cho , cũng chỉ có thể là “ông ngoại” chưa từng gặp mặt.

      nghe vô, muốn trào phúng mấy câu đột nhiên Lận Khiêm lại hành động.

      giơ tay lên chỉ đồng hồ đeo tay, thậm chí thấy được thời gian, lạnh lùng : “Chu liên trưởng.”

      “Dạ!” Chu liên trưởng nghe vẻ mặt tình nguyện hô lên.

      đến giờ luyện tập rồi.”

      “Vâng!”

      **

      Lận Khiêm muốn đưa Tống Mộ Thanh đến bệnh viện, bị nhào cái vào tay lái, suýt nữa gây ra tai nạn giao thông.

      “Em đến bệnh viện.” Tay tiếp tục giữ tay lái, kiên quyết nhìn .

      “Vậy đưa em về nhà .”

      “Nếu về chính trở về. Em về.” Uốn éo bên, bộ dáng quật cường.

      Lận Khiêm nhìn gò má căng thẳng của , trắng bình thường, là hết quả của việc thiếu ngủ trầm trọng. Thở dài cái, từng chút từng chút gỡ ngón tay của tay lái xuống.

      Nhìn cảnh vật ngoài xe bắt đầu di chuyển, Tống Mộ Thanh mới thả lỏng người. Chợt nhớ tới phiền toái trong bệnh viện, lại càng nhưc đầu. Day day huyệt thái dương, móc điện thoại từ trong túi áo Lận Khiêm ra. Vốn muốn gọi điện cho Triệu Nghị, nhờ giúp tay xửa lý, nhưng lại nhìn người đàn ông bên cạnh, lại thay đổi chủ ý.

      Đừng chuyện nhà , Triệu Nghị là người ngoài tiện nhúng tay. tại Lận Khiêm là bạn trai danh chính ngôn thuận của , tìm giúp tay ngược lại là gây phiền toái cho Triệu Nghị, khó bảo toàn có ý nghĩ khác.

      Điện thoại vừa vang lên hai tiếng liền có người nhận, Tống Mộ Thanh loáng thoáng nghe được giọng nữ cao vút chói tai.

      “Alo.” Đối lập, thanh của Tô Thanh càng lộ thêm vẻ nhu nhược.

      “Là con.” Tống Mộ Thanh nhắm mắt lại.

      “Thanh Thanh…”

      “Mẹ đừng chuyện nghe con .” mạnh mẽ cắt đứt: “Gọi điện thoại cho trợ lý của Tống Bình, để cho xử lý công việc hàng ngày của công ty, thể quyết định để bên. Tìm cho Tống Bình hai hộ lý, 24/24h thay phiên chăm sóc ông ta, cho người liên quan vào phòng bệnh. Cho người đàn bà kia tiền thuốc thang, nếu như bà ta còn hài lòng vậy xin mời bà ta tìm luật sư Phùng, mẹ cần phải nhìn bà ta, tất nhiên cũng cần tự mình với bà ấy. Còn nữa, bà ngoại lớn tuổi, mẹ cần lấy việc bản thân mình mất thể diện tìm bà. Cứ như vậy , phải ông ta chết đừng tìm con!”

      Cúp điện thoại, tựa lưng vào ghế thở dài hơi.Mắt nhìn đường phố trước mặt, dám nhìn Lận Khiêm.

      cũng kiêng dè thể mặt xấu của mình trước mặt . Thay vì để đến khi hãm sâu thể thoát ra được ở bên mới phát ra được, từ đó chán ghét , bằng chủ động hết, làm hết những chuyện khiến người ta căm ghét lộ ra trước mặt .

      Từ khi vừa bắt đầu, nhìn thấy Tống Mộ Thanh chân nhất. trượng nghĩa, bá đạo, quật cường, đạt mục đích bỏ qua, nghĩ đằng nẻo, tùy hứng, cãi lại cách đê tiện. Nếu như cuối cùng cũng thể , vậy đành phải thất tình lần đầu tiên thôi.

      Giống như là cuộc đánh bạc. đem lợi thế cùng lá bài tẩy bày ra trước mặt , tùy tới phán định là thua hay thắng.

      Mà bây giờ xem ra, là thắng.

      Lận Khiêm tay khoác lên tay lái, nhìn như chút để ý đến lái xe. tay khác để lên tóc , trấn an vuốt vuốt, sau đó lại đặt lên bàn tay bất an níu lấy váy ngủ.

      Xem ra hướng ngoại ô, hai bên đường đều là cỏ dại hoang vu vô tận. nhìn sang, cảm thấy mảng vàng này, có sức sống nhưng lại rất ấm áp.

      “Chúng ta tới đây làm gì?”

      Xe dừng lại trước chung cư mới được xây lâu, Tống Mộ Thanh nhìn căn hộ hiểu hỏi Lận Khiêm.

      “Nhà .” Lận Khiêm nhìn căn nhà giương cằm lên, lái xe vào trong gara.

      Tống Mộ Thanh quan sát căn nhà hai tầng, theo hiểu biết của với nhà ốc này, nhà này cũng phải là chút tiền lương trong doanh trại của Lận Khiêm có thể mua nổi. kéo Lận Khiêm, nghiêm túc hỏi: “ thành cho em biết, từ đâu mà có nhiều tiền mua nhà này. phải là làm chuyện gì phải xin lỗi Đảng và nhân dân đấy chứ?”

      Lận Khiêm bật cười, giải thích đơn giản: “Khu này là do Triệu Nghị khai thác, có giảm giá chút.”

      Tống Mộ Thanh nửa tin nửa ngờ, nhìn giống như láo, liền đè xuống ý niệm muốn gọi điện cho Triệu Nghị để xác nhận.

      Cả phòng trừ hai phòng ngủ lầu có gra trải giường ra hề có đồ dùng gì khác. Cho nên Lận Khiêm lôi kéo Tống Mộ Thanh quay vòng, cũng tìm được nơi thích hợp để ngồi xuống. Cuối cùng mang đến bên giường, lấy ra cái chìa khóa cùng tấm thẻ đặt vào trong tay .

      “Nếu em có rảnh mua chút đồ để bố trí.” .

      Tống Mộ Thanh sững sờ nhìn đồ trong tay, qua lúc lâu, ngẩng đầu lên bộ khinh bỉ .

      “Có phải muốn kim ốc tang kiều*? Ngoại trừ em ra, từng với bao nhiêu bà vợ rồi?”

      *Kim ốc tàng kiều: Nuôi vợ bé
      Lận đoàn trưởng khó có khi được lời ngon tiếng ngọt như vậy, khí ngọt ngào liền bị câu cảu làm hỏng hết. Giống như cẩn thận mua cái đĩa phim lậu, nửa đầu cảm động thúc giục người rơi lệ, nửa sau lại mạc danh kỳ diệu thành phim hài.

      Còn mấy bà vợ nữa? chỉ mình đủ để tiêu thụ rồi.

      cả ngày sống ở tỏng doanh trại, ở đâu có phụ nữ?” bất đắc dĩ .

      Tống Mộ Thanh hừ tiếng, lơ đễnh : “Doanh trại có mấy phụ nữ, nhưng đàn ông ít. Chưa nghe qua câu kia sao? Doanh trại là đại căn cứ, bên trong đều là hảo bằng hữu. Lận đoàn trưởng tư sắc hơn người, khó bảo toàn có người động lòng với . nhất định phải cẩn thận bị người câu, rồi bị bẻ cong, như vậy em tìm ai khóc đây?”

      Lận Khiêm xanh mặt, thể tin được tại sao lại có ý tưởng hoang đường như vậy.

      Tống Mộ Thanh vừa thấy khí đúng, nâng mặt vội vàng trấn an : “Em hiểu có ý định này, là em nghĩ nhiều được sao? Ai bảo dáng dấp tốt như vậy, có sức quyến rũ như vậy? Em đây phải là yên tâm người khác hay sao.”

      Trong giọng tự chủ kèm theo chút nũng nịu. Trương Thiến Thiến từng cho biết Lận Khiêm rất sợ bộ dạng này, khi đó xì mũi coi thường, tưởng tượng cảnh mình ôm lấy Lận Khiêm làm nũng cả người uốn éo như con rắn liền cảm thấy buồn nôn. Nhưng bây giờ lại làm rất tự nhiên.

      Làm người thích mình, phải có dáng vẻ tùy thời. Có lúc đàn ông cũng cần dụ dỗ.

      Quả nhiên sắc mặt Lận Khiêm chuyển biến, cảnh cáo lườm cái: “Về sau đừng như vậy nữa!”

      “Tuân lệnh, đội trưởng.” Tống Mộ Thanh làm dáng chào cái.

      Lận Khiêm nhìn thấy tư thế đúng tiêu chuẩn, bệnh nghề nghiệp lại tái phát, cau mày : “Học quân huấn ở trong đại học, tư thế chào tay là như vậy?”

      Tống Mộ Thanh lườm cái: “Ít vênh mặt . Đề tài vừa rồi còn chưa xong đâu đấy.” đứng lên cảm thấy chưa đủ cao, đứng lên giường cao hơn đoạn mới phát ra khí thế thắng : “, trước em có mấy bạn ?”

      “Em phải biết sao?” Lận Khiêm vẻ mặt khinh thường bộ dáng làm sao em biết chứ.

      “Làm sao em biết được. Đừng nhảm, liền đại hình chờ lệnh!” nhe răng.

      Lận Khiêm coi trọng uy hiếp của , sửa lại cổ áo vì kích động mà lộ ra mảng xuân sắc.

      “Lận Khiêm, mặc kệ trước kia có bao nhiêu bạn , tại có liên lạc với các ấy hay , từ nay đến trước khi chia tay em chỉ có thể có mình em. Nếu , em liền…”

      “Em liền như thế nào?” Lận Khiêm nhíu mày.

      Tống Mộ Thanh buồn rười rượi cười: “Em chết cho xem!”

      Bởi vì khuôn mặt giống khối băng, phong cách lạnh lẽo còn có tính tình ngoan đến đòi mạng, bao nhiêu năm cũng có người ở trước mặt Lận đoàn trưởng uy hiếp , còn lời quyết tử như vậy.

      Nâng chân, đánh ngã. Cơ hồ trong nháy mắt Tống Mộ Thanh cảm giác thế giới đảo lộn, tầm mắt từ khuôn mặt dễ nhìn của Lận đoàn trưởng biến thành trần nhà tuyết trắng, sau đó lại biến thành khuôn mặt của Lận đoàn trưởng.

      “Này hiếp , hửm?”

      Lật người nhào lên, mắt nhìn xuống, hai ngón tay nắm lấy cằm , nguy hiểm nheo mắt lại.
      trạch nữ thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 53

      Tống Mộ Thanh từ trong ngực Lận Khiêm nhảy xuống, kéo cao chăn, tự nhiên cười tiếng với người nọ, sau đó trốn sau lưng Lận Khiêm quan sát .

      Thân hình lùn hơn Lận Khiêm cái đầu, mặc dù nhìn diện mạo của nhưng cũng có thể mơ hồ nhìn được đôi mắt ti hí mọn, ánh mắt lóe ra khôn khéo. Chừng bốn mươi tuổi, quân hàm cầu vai kém Lận Khiêm ngôi sao.

      Người đến có ý tốt! Đây chính là ý nghĩ đầu tiên của Tống Mộ Thanh.

      cảm thấy Lận Khiêm này nhìn ai cũng quan tâm đến tính tình của họ, bằng hữu nhiều lắm, nhưng kẻ địch tuyệt đối ít. Cái người lấm la lấm lét trước mặt này khẳng địnhlà trong những người muốn kéo xuống ngựa.

      “Tiểu Tống tới lúc nào vậy, Khiêm Tử muốn đưa ấy đâu vậy? Làm sao lại ở lại chơi mấy ngày? Hôm qua chúng ta còn nghe mấy đám ranh con kia “chị dâu sắp tới, lần này đoàn trưởng có thể bị trị a”. Ai nha người này vừa bọn họ thất vọng nhiều lắm a…

      Tống Mộ Thanh cảm thấy người này thực đúng là cáo già, nghe mấy câu kia thế nào cũng cảm thấy thoải mái, nhưng tìm ra được lỗi nào. Nếu cấp bậc là liên trưởng họi thẳng tên tuổi đoàn trưởng, còn bộ giả trưởng có chút ổn, nhưng vẫn nghe được. Dù sao số tuổi cùng lỳ lịch vẫn còn ở đó.

      Lận Khiêm mặt lạnh, câu cũng đáp. Tống Mộ Thanh vốn định mở miệng hòa hoãn khí lúng túng này, thể dựa vào mấy câu của mà hóa thù thành bạn, đoán chùng Lận Khiêm cũng nguyện ý coi người này là bằng hữu, nhưng cũng đến nỗi để cho có thêm địch nhân. ngờ Lận Khiêm lấy tay cản lại.

      “Nghe lần trao quân hàm này được quyết định rồi…” nhanh chóng giương mắt nhìn Lận Khiêm: “Khiêm tử ngươi trẻ tuổi tài cao, yên tâm , nhất định là ngươi được. Nghe ít ngày trước lão thủ trưởng tốt tổng tham mưu trưởng tự mình đến thăm, lão nhân gia trước mặt khen ngươi tuổi trẻ tài cao a. Ha ha ha…”

      Đầu tiên Tống Mộ Thanh vẫn “lão thủ trưởng” trong miệng là ai, nhưng nghe kiểu trong sáng ngoài tối đều là: “sau lưng Lận Khiêm có chỗ dựa” biết cha Lận Khiêm là cục trưởng cục công an, như vậy có thể trở thành “Lão thủ trưởng”,có thể trở thành chỗ dựa lớn nhất cho , cũng chỉ có thể là “ông ngoại” chưa từng gặp mặt.

      nghe vô, muốn trào phúng mấy câu đột nhiên Lận Khiêm lại hành động.

      giơ tay lên chỉ đồng hồ đeo tay, thậm chí thấy được thời gian, lạnh lùng : “Chu liên trưởng.”

      “Dạ!” Chu liên trưởng nghe vẻ mặt tình nguyện hô lên.

      đến giờ luyện tập rồi.”

      “Vâng!”

      **

      Lận Khiêm muốn đưa Tống Mộ Thanh đến bệnh viện, bị nhào cái vào tay lái, suýt nữa gây ra tai nạn giao thông.

      “Em đến bệnh viện.” Tay tiếp tục giữ tay lái, kiên quyết nhìn .

      “Vậy đưa em về nhà .”

      “Nếu về chính trở về. Em về.” Uốn éo bên, bộ dáng quật cường.

      Lận Khiêm nhìn gò má căng thẳng của , trắng bình thường, là hết quả của việc thiếu ngủ trầm trọng. Thở dài cái, từng chút từng chút gỡ ngón tay của tay lái xuống.

      Nhìn cảnh vật ngoài xe bắt đầu di chuyển, Tống Mộ Thanh mới thả lỏng người. Chợt nhớ tới phiền toái trong bệnh viện, lại càng nhưc đầu. Day day huyệt thái dương, móc điện thoại từ trong túi áo Lận Khiêm ra. Vốn muốn gọi điện cho Triệu Nghị, nhờ giúp tay xửa lý, nhưng lại nhìn người đàn ông bên cạnh, lại thay đổi chủ ý.

      Đừng chuyện nhà , Triệu Nghị là người ngoài tiện nhúng tay. tại Lận Khiêm là bạn trai danh chính ngôn thuận của , tìm giúp tay ngược lại là gây phiền toái cho Triệu Nghị, khó bảo toàn có ý nghĩ khác.

      Điện thoại vừa vang lên hai tiếng liền có người nhận, Tống Mộ Thanh loáng thoáng nghe được giọng nữ cao vút chói tai.

      “Alo.” Đối lập, thanh của Tô Thanh càng lộ thêm vẻ nhu nhược.

      “Là con.” Tống Mộ Thanh nhắm mắt lại.

      “Thanh Thanh…”

      “Mẹ đừng chuyện nghe con .” mạnh mẽ cắt đứt: “Gọi điện thoại cho trợ lý của Tống Bình, để cho xử lý công việc hàng ngày của công ty, thể quyết định để bên. Tìm cho Tống Bình hai hộ lý, 24/24h thay phiên chăm sóc ông ta, cho người liên quan vào phòng bệnh. Cho người đàn bà kia tiền thuốc thang, nếu như bà ta còn hài lòng vậy xin mời bà ta tìm luật sư Phùng, mẹ cần phải nhìn bà ta, tất nhiên cũng cần tự mình với bà ấy. Còn nữa, bà ngoại lớn tuổi, mẹ cần lấy việc bản thân mình mất thể diện tìm bà. Cứ như vậy , phải ông ta chết đừng tìm con!”

      Cúp điện thoại, tựa lưng vào ghế thở dài hơi.Mắt nhìn đường phố trước mặt, dám nhìn Lận Khiêm.

      cũng kiêng dè thể mặt xấu của mình trước mặt . Thay vì để đến khi hãm sâu thể thoát ra được ở bên mới phát ra được, từ đó chán ghét , bằng chủ động hết, làm hết những chuyện khiến người ta căm ghét lộ ra trước mặt .

      Từ khi vừa bắt đầu, nhìn thấy Tống Mộ Thanh chân nhất. trượng nghĩa, bá đạo, quật cường, đạt mục đích bỏ qua, nghĩ đằng nẻo, tùy hứng, cãi lại cách đê tiện. Nếu như cuối cùng cũng thể , vậy đành phải thất tình lần đầu tiên thôi.

      Giống như là cuộc đánh bạc. đem lợi thế cùng lá bài tẩy bày ra trước mặt , tùy tới phán định là thua hay thắng.

      Mà bây giờ xem ra, là thắng.

      Lận Khiêm tay khoác lên tay lái, nhìn như chút để ý đến lái xe. tay khác để lên tóc , trấn an vuốt vuốt, sau đó lại đặt lên bàn tay bất an níu lấy váy ngủ.

      Xem ra hướng ngoại ô, hai bên đường đều là cỏ dại hoang vu vô tận. nhìn sang, cảm thấy mảng vàng này, có sức sống nhưng lại rất ấm áp.

      “Chúng ta tới đây làm gì?”

      Xe dừng lại trước chung cư mới được xây lâu, Tống Mộ Thanh nhìn căn hộ hiểu hỏi Lận Khiêm.

      “Nhà .” Lận Khiêm nhìn căn nhà giương cằm lên, lái xe vào trong gara.

      Tống Mộ Thanh quan sát căn nhà hai tầng, theo hiểu biết của với nhà ốc này, nhà này cũng phải là chút tiền lương trong doanh trại của Lận Khiêm có thể mua nổi. kéo Lận Khiêm, nghiêm túc hỏi: “ thành cho em biết, từ đâu mà có nhiều tiền mua nhà này. phải là làm chuyện gì phải xin lỗi Đảng và nhân dân đấy chứ?”

      Lận Khiêm bật cười, giải thích đơn giản: “Khu này là do Triệu Nghị khai thác, có giảm giá chút.”

      Tống Mộ Thanh nửa tin nửa ngờ, nhìn giống như láo, liền đè xuống ý niệm muốn gọi điện cho Triệu Nghị để xác nhận.

      Cả phòng trừ hai phòng ngủ lầu có gra trải giường ra hề có đồ dùng gì khác. Cho nên Lận Khiêm lôi kéo Tống Mộ Thanh quay vòng, cũng tìm được nơi thích hợp để ngồi xuống. Cuối cùng mang đến bên giường, lấy ra cái chìa khóa cùng tấm thẻ đặt vào trong tay .

      “Nếu em có rảnh mua chút đồ để bố trí.” .

      Tống Mộ Thanh sững sờ nhìn đồ trong tay, qua lúc lâu, ngẩng đầu lên bộ khinh bỉ .

      “Có phải muốn kim ốc tang kiều*? Ngoại trừ em ra, từng với bao nhiêu bà vợ rồi?”

      *Kim ốc tàng kiều: Nuôi vợ bé
      Lận đoàn trưởng khó có khi được lời ngon tiếng ngọt như vậy, khí ngọt ngào liền bị câu cảu làm hỏng hết. Giống như cẩn thận mua cái đĩa phim lậu, nửa đầu cảm động thúc giục người rơi lệ, nửa sau lại mạc danh kỳ diệu thành phim hài.

      Còn mấy bà vợ nữa? chỉ mình đủ để tiêu thụ rồi.

      cả ngày sống ở tỏng doanh trại, ở đâu có phụ nữ?” bất đắc dĩ .

      Tống Mộ Thanh hừ tiếng, lơ đễnh : “Doanh trại có mấy phụ nữ, nhưng đàn ông ít. Chưa nghe qua câu kia sao? Doanh trại là đại căn cứ, bên trong đều là hảo bằng hữu. Lận đoàn trưởng tư sắc hơn người, khó bảo toàn có người động lòng với . nhất định phải cẩn thận bị người câu, rồi bị bẻ cong, như vậy em tìm ai khóc đây?”

      Lận Khiêm xanh mặt, thể tin được tại sao lại có ý tưởng hoang đường như vậy.

      Tống Mộ Thanh vừa thấy khí đúng, nâng mặt vội vàng trấn an : “Em hiểu có ý định này, là em nghĩ nhiều được sao? Ai bảo dáng dấp tốt như vậy, có sức quyến rũ như vậy? Em đây phải là yên tâm người khác hay sao.”

      Trong giọng tự chủ kèm theo chút nũng nịu. Trương Thiến Thiến từng cho biết Lận Khiêm rất sợ bộ dạng này, khi đó xì mũi coi thường, tưởng tượng cảnh mình ôm lấy Lận Khiêm làm nũng cả người uốn éo như con rắn liền cảm thấy buồn nôn. Nhưng bây giờ lại làm rất tự nhiên.

      Làm người thích mình, phải có dáng vẻ tùy thời. Có lúc đàn ông cũng cần dụ dỗ.

      Quả nhiên sắc mặt Lận Khiêm chuyển biến, cảnh cáo lườm cái: “Về sau đừng như vậy nữa!”

      “Tuân lệnh, đội trưởng.” Tống Mộ Thanh làm dáng chào cái.

      Lận Khiêm nhìn thấy tư thế đúng tiêu chuẩn, bệnh nghề nghiệp lại tái phát, cau mày : “Học quân huấn ở trong đại học, tư thế chào tay là như vậy?”

      Tống Mộ Thanh lườm cái: “Ít vênh mặt . Đề tài vừa rồi còn chưa xong đâu đấy.” đứng lên cảm thấy chưa đủ cao, đứng lên giường cao hơn đoạn mới phát ra khí thế thắng : “, trước em có mấy bạn ?”

      “Em phải biết sao?” Lận Khiêm vẻ mặt khinh thường bộ dáng làm sao em biết chứ.

      “Làm sao em biết được. Đừng nhảm, liền đại hình chờ lệnh!” nhe răng.

      Lận Khiêm coi trọng uy hiếp của , sửa lại cổ áo vì kích động mà lộ ra mảng xuân sắc.

      “Lận Khiêm, mặc kệ trước kia có bao nhiêu bạn , tại có liên lạc với các ấy hay , từ nay đến trước khi chia tay em chỉ có thể có mình em. Nếu , em liền…”

      “Em liền như thế nào?” Lận Khiêm nhíu mày.

      Tống Mộ Thanh buồn rười rượi cười: “Em chết cho xem!”

      Bởi vì khuôn mặt giống khối băng, phong cách lạnh lẽo còn có tính tình ngoan đến đòi mạng, bao nhiêu năm cũng có người ở trước mặt Lận đoàn trưởng uy hiếp , còn lời quyết tử như vậy.

      Nâng chân, đánh ngã. Cơ hồ trong nháy mắt Tống Mộ Thanh cảm giác thế giới đảo lộn, tầm mắt từ khuôn mặt dễ nhìn của Lận đoàn trưởng biến thành trần nhà tuyết trắng, sau đó lại biến thành khuôn mặt của Lận đoàn trưởng.

      “Này hiếp , hửm?”

      Lật người nhào lên, mắt nhìn xuống, hai ngón tay nắm lấy cằm , nguy hiểm nheo mắt lại.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      thấy chương 54 đâu cả, 2 chương 53 mà thiếu 54, cả bản raw cùng convert luôn. :hixhix: :hixhix: :hixhix: :hixhix: :hixhix: Chương 54 có chuyện xảy ra mà có :cry: :cry:
      Chương 55

      Tống Mộ Thanh nghĩ, cõi đời này đại khái có chuyện gì so sánh với dưa muối nhiều nếp nhắn như ga giường, đám nóng nảy vô cùng sắp văng cửa, mất hết thể diện.

      Chỉ là sau mở cửa biết, người nóng nảy cũng bao gồm Triệu Nghị tiên sinh từ chối vất vả đường xa mà đến xem náo nhiệt. Thấy Tống Mộ Thanh ăn mặc “tân triều”, nhướng lông mày, hiếm thấy khi người giày tây mặt người dạ thú làm động tác cực kỳ phục. Lưu manh huýt sáo.

      “Chẳng lẽ đây là khuynh hướng trang phục mùa thu năm nay?”

      mặn nhạt liếc cái. Miệng tên Triệu Nghị bỉ ổi nhất, tâm tối nhất, kẻ ngu cũng nhìn ra được hình ảnh vô lực, dáng vẻ động tình có nghĩa là mới làm chuyện gì. Nhưng cần phải ra, khiến cho khó coi, khiến cho có người trong lòng dễ chịu.

      Tống Mộ Thanh nhìn ra được, Trần Mặc Mặc rất nóng nảy, nóng nảy đến mức nội tiết tố cũng mất cân bằng rồi, sắc mặt phờ phạc. Vừa thấy được Tống Mộ Thanh liền nhào tới, suýt nữa túm lấy khối vải người , may mắn là phòng bị còn chưa xảy ra, vẫn là nên dùng tay giữ lấy.

      Tống Mộ Thanh sờ sờ đầu của , hiểu trong đôi mắt lấp lánh của là nhắn nhủ ước ao ghen tỵ cùng với nồng đậm tò mò.

      Mà Tam Tử, từ đầu tới đuôi cũng dám nhìn vẻ mặt cậu ta là gì.

      nghĩ, lấy ăn mặc giờ của , là cực kỳ thích hợp đứng ở cửa phòng để cho người khác nhìn, vì vậy nghiêng thân thể cho bọn họ vào nhà, nghiễm nhiên bộ dáng nữ chủ nhân.

      “Mọi người cũng phải là người ngoài, tùy tiện tìm chỗ ngồi .” đứng ở phòng khác trống rỗng, “nhiệt tình” chiêu đãi bọn họ. Sau đó kéo Trần Mặc Mặc thẳng lên lầu.

      Trần Mặc Mặc dĩ nhiên là bỏ qua cơ hội thám thính tốt này, theo đuôi chui lên phòng ngủ lầu hai. Khi lên tới cửa liền lộ ra vẻ mặt hèn hạ ti tiện đứng trước cửa phòng Tống Mộ Thanh.

      “Đoàn trưởng đồng chí như thế nào? Các cậu có hay …”

      Tống Mộ Thanh ngón tay chỉ trán đẩy ra: “Rất tốt, cực kỳ tốt. Nếu như cậu muốn biết quá trình cụ thể…” Tống Mộ Thanh nháy mắt mấy cái: “Mình nghĩ Triệu Nghị rất vui lòng giúp cậu trải nghiệm thực tế.”

      Tống Mộ Thanh mở to miệng, gương mặt trở nên trắng bệch: “Cậu… cậu… Mình…” ấp úng, nhìn thấy ánh mắt mang theo nụ cười của Tống Mộ Thanh, lại vội vã phủ nhận : “Mình… Mình và ta chút quan hệ cũng có!”

      Khóe mắt Tống Mộ Thanh hếch lên, ràng là tin, cố ý kéo dài thanh : “Nha…………….”

      “Cậu dùng cái giọng gì vậy, mình chút quan hệ với ta chính là quan hệ gì cũng có…” Cao giọng phô trương thanh thế dần dần đứt quãng thấp xuống.

      “Được rồi, coi như cậu chút quan hệ cũng có. tại xuống lầu , mình muốn thay quần áo. ta ăn cậu.” Tống Mộ Thanh giống như dạy dỗ học sinh tiểu học, dịu dàng vỗ vỗ thịt mặt bạn tốt.

      Trần Mặc Mặc vài bước lại quay trở lại, muốn lại thôi. Tống Mộ Thanh ý bảo có chuyện gì mau .

      “Thanh Thanh, cậu thực có chuyện gì sao?” hơi nhíu lông mày, giọng hỏi.

      Tống Mộ Thanh kéo ra nụ cười xán lạn: “Mình có thể có chuyện gì. Mình rất tốt, xuống !”

      Trần Mặc Mặc cẩn thận mình , giống như là xác nhận lại láo, sau đó mới yên tâm thở phào nhõm, ra ngoài.

      Nhìn cửa đóng lại, Tống Mộ Thanh bất đắc dĩ mà lắc đầu, miệng hơi cười cười, giống như là cười dáng vẻ thận trọng của Trần Mặc Mặc. Nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp, giống vẻ mặt tắm nắng tháng tư vậy.

      Vừa cởi được nút thắt ở ngực lại nghe thấy thanh mở cửa, còn tưởng là Trần Mặc Mặc, tiếp tục động tác tay quay đầu lại. Vừa nhìn, lại bị hù nhảy lên.

      “A!” khỏi khẽ kêu lên tiếng.

      Tam Tử hai mắt đỏ ngầu đứng ở trước cửa phòng.

      “Cậu ra ngoài trước , có chuyện gì đợi lát nữa lại .” có chút vui mà . Luống cuống tay chân sửa lại ga giường, tận lực che kín từ trở xuống.

      Tam Tử vẫn đứng nhúc nhích, lời nào nhìn chằm chằm. Giống như là muốn nhìn thấu vậy.

      Tống Mộ Thanh có cảm giác nhục nhã, cũng thấy e lệ. chỉ hơi phẫn nộ. Nhìn bi thương dưới đáy mắt Tam Tử bị phẫn nộ che giấu, chút tức giận mặt cũng tan thành mây khói.

      “Tam Tử, cậu ra ngoài trước có được hay , có chuyện gì chờ mình thay quần áo xong rồi .” Giọng mềm nhũn, cơ hồ là thương lượng .

      Tam Tử lại giống như nghe thấy gì, tầm mắt hề rời khỏi người , thậm chí từng bước từng bước tới trước mặt .

      Động tác của cậu ta cứng ngắc, ngay cả hoạt động của mắt đều là hồi trận. Mỗi bước , đều là im lặng yên tĩnh. Cả phòng, Tống Mộ Thanh cũng chỉ có thể nghe được tiếng hít thở dần dồn dập của mình.

      Lòng người khó dò, Tống Mộ Thanh chưa từng cảm thấy bản thân từng hoàn toàn nắm được tâm tư của người khác. Cho dù đầu óc đơn giản như Trần Mặc Mặc, Tam Tử từng gì nghe nấy, Tô Thanh mềm yếu vô năng, lại càng đến Triệu Nghị đa mưu túc trí(nhìn xa trông rộng), cùng với Lận Khiêm ngay từ khi bắt đầu có cách nào nắm trong tay.

      chưa từng gặp qua bộ dáng Tam Tử kinh người như vậy, càng cách nào liên hệ được với tại, càng liên hệ được với thằng nhóc thuần lương to xác ở trường cấp 3 thấy bẻ tay liền thất kinh chảy nước mũi cùng lệ tuôn rơi.

      biết tại cậu ta muốn làm gì, nhưng biết, cậu ta làm bất cứ chuyện nào gây tổn thương cho .

      Nghĩ tới đây, yên lòng, thản nhiên nhìn cậu.

      Tam Tử tới gần , cách bước dừng lại.

      “Tại sao cách cậu gần như thế này, nhưng sao vẫn cảm thấy cậu cách xa mình quá vậy, Thanh Than?”

      Cậu ta nhìn vào mắt , trong ánh mắt cậu ta có đầy tia máu, hốc mắt nhàn nhạt màu thâm xanh, cằm râu ngắn mọc lởm chởm, cả người nhìn qua rất tiều tụy.

      Tống Mộ Thanh đành lòng nhìn thẳng cậu, tránh tầm mắt . Bị cậu ta nắm cằm, bắt buộc nhìn về phía cậu ta.

      “Mình thích cậu lâu như vậy, tại sao cậu thể thích mình chút? ta đối với cậu, cứ như vậy là tốt?”

      Bàn tay khóa cằm của cậu ta chuyển xuống cổ , trán chống lên trán, lẩm bẩm kêu tên .

      Thanh Thanh … Thanh Thanh…

      Giống như chú ngữ…

      “Tam Tử, cậu đừng như vậy.” Tống Mộ Thanh đau lòng nâng mặt cậu ta, van xin : “Cậu đừng như vậy…”

      “Mình đối với cậu tốt sao? Tại sao cậu thích mình, chỉ cần chút là đủ rồi. ta với cậu cứ như vậy được ?”

      Tống Mộ Thanh ngẩng đầu, ràng nhìn thấy trong mắt cậu ta nổi lên tầng hơi nước.

      ấy đối với mình rất tốt, cậu đối với mình còn tốt hơn nhiều so với ấy.” nghiêm túc .

      Từ bảy tuổi đến giờ, nhớ tất cả những chuyện mà Tam Tử làm cho . Những khi cậu cười khúc khích lấy lòng , lưu manh muốn khi dễ lại bị khi dễ lại oán oán giận giận cả ngày, ràng giống như là vừa mới xảy ra. biết, cõi đời này có người nào có thể đối tốt với như cậu ta. Cho dù là Lận Khiêm, về sau có thể cũng giống như Tam Tử đối tốt với như vậy.

      Nhưng tình , cho tới bây giờ đều phải là người nào đối tốt với ai là có thể.

      “Nếu mình đối với cậu tốt như vậy, vậy cậu mình, có được hay ?”

      Tam Tử ngồi chổm hỗm xuống, nhìn ngang ánh mắt . Trong mắt kia có nhiều van xin, Tống Mộ Thanh thấy phải cơ hồ rơi lệ.

      “Tam Tử, mình cậu, nhưng giống với mình Lận Khiêm.” rũ mắt xuống.

      Đột nhiên Tam Tử dùng sức ôm vào trong ngực, dùng toàn lực để ôm , mê muội muốn đem dán chặt ở người mình. Chỉ sợ buông tay, liền rời xa khỏi cậu ta, bao giờ cho phép cậu ta đến gần.

      Tống Mộ Thanh vốn bị Tam Tử ôm cả người bủn rủn, mạnh mẽ giằng co chống lại cậu ta. Cậu ta vừa dùng lực cảm thấy cả người xương cũng sắp gãy, bắt đầu giãy giụa, lại đổi lấy cậu ta dùng sức “buộc chặt” hơn.

      “Tam Tử cậu buông mình ra! Cậu điên rồi sao? Mau buông mình ra.” lớn tiếng hét lên.

      Trần Mặc Mặc vẫn ở cầu thang nghe lén, nghe tiếng gào của Tống Mộ Thanh liền kịp suy nghĩ chạy xông lên lầu, bị Triệu Nghị phen xách lên.

      nghe thấy Thanh Thanh kêu ‘cứu mạng’ hay sao? Nhanh buông tôi ra, tôi muốn cứu cậu ấy”

      “Em cứu em ấy? Hừ…” Triệu Nghị cười lạnh tiếng: “Nếu phải là em nhiều chuyện, gọi Tam Tử đến, có chuyện như bây giờ sao?”

      Trần Mặc Mặc lập tức yên lặng cúi đầu: “Tôi chỉ muốn…”

      “Chuyện của họ để bọn họ tự giải quyết !”Triệu Nghị buông ra, lại lạnh giọng : “Chờ ở bên, quản chính mình tốt là được.”

      Tam Tử trừ ôm có những động tác khác, Tống Mộ Thanh dần dần bình tĩnh lại, an tĩnh dựa vào cậu ta, mặc cho cậu ta ôm.



      Qua hồi lâu, cậu ta buông lỏng ra chút, đầu tựa vào cổ .

      “Về sau… Cậu có để ý tới mình nữa ?” Cậu ta buồn bực hỏi.

      Tống Mộ Thanh cười tiếng: “Dĩ nhiên , coi như về sau mình kết hôn…:”

      Tay Tam Tử ôm bả vai bỗng nhiên chặt xuống.

      Tống Mộ Thanh trấn an vỗ vỗ lưng cậu ta: “Coi như về sau mình kết hôn, sinh em bé, cũng để ý tới cậu. Mình rời khỏi cậu, cậu cũng rời khỏi mình.” khẳng định .

      Trong năm tháng mấy chục năm lớn lên, vẫn luôn có đối phương làm bạn, sớm trở thành phần cuộc sống của đối phương. Nếu như dứt bỏ, nhất định khổ sở như huyết nhục chia lìa.

      Tình cảm giữa bọn họ thâm hậu, Tam Tử và Trần Mặc Mặc đối với giống như là người nhà. Mà Tam Tử đối với , Trần Mặc Mặc đối với Tam Tử, cũng chưa chắc là ‘tình ’. Theo ý , quan hệ thanh mai trúc mã, kết cục tốt nhất chính là trở thành “ người nhà”.

      Tương lai khó lường, còn nhiều nhau giết nhau, trở mặt thành thù, những vụn vặt trong đời sống làm hao mòn tình êu và kích tình, cuối cùng trở thành người lạ. Vô luận gặp được Lận Khiêm, hoặc là gặp được bất kỳ người đàn ông nào đó có thể khiến hài lòng, mạo hiểm quan hệ trân quý này với Tam Tử.

      cảm giác có thứ lành lạnh rơi cổ mình.

      “Cậu thề.” Tam Tử gằn từng chữ.

      “Mình thề, dù ngày nào đó mình thương Lận Khiêm, rời khỏi ấy, mình cũng rời khỏi cậu.” Tống Mộ Thanh nắm lấy tóc cậu ta, bắt cậu ta ngẩng lên, trịnh trọng .

      Tam Tử quệt mồm, bình tĩnh nhìn cái, đột nhiên hôn lên trán cái, hít hít lỗ mũi: “Đột nhiên cảm thấy chẳng khó chịu lắm.”

      Nhất thời Tống Mộ Thanh cảm giác mình bị lừa gạt, tầm mắt giống như tia X quang bắn phá mặt cậu ta. Đột nhiên ý thức được còn có chuyện hết sức khẩn cấp, trợn mắt nhìn cái người đắc ý vênh váo vểnh đuôi, giương cằm lên hất về phía cửa.
      trạch nữ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.