1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nghiêm! Bên Trái Quay! - Nhất Ngột (Full Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 56

      Lúc Tống Mộ Thanh thay quần áo xong xuống lầu, phòng khách lầu dưới thay đổi hình dạng.

      Ba người tới trước đó cùng với chủ nhân của phòng này vẻ mặt khác nhau ngồi ở ghế sa lon, tốp năm tốp ba công nhân mặc quần áo lao động ở phía sau đảm đương công việc bày trí, như chỗ người, bố trí điện nước trong nhà ở vị trí thích hợp.

      Trần Mặc Mặc bứt rứt rụt cổ ở góc ghế sa lon, cơ thể hơi nghiêng về bên, phát tình thế đúng liền lập tức có khuynh hướng tráng ở phía sau Triệu Nghị. Triệu Nghị thu đôi tay đặt ở phía trước, tư thái dẫn dắt mà đợi phát, vẻ mặt ấm áp như gió xuân như cười đểu, nhưng gió xuân tháng hai này phát sáng như được kéo được mài đến sáng loáng, ai cũng biết lúc nào bất ngờ cho ai cây kéo đó. mặt Tam Tử là hài lòng và ánh mắt khiêu khích ngay cả người mù cũng nhìn ra được, nhưng tứ chi cậu lại cố làm ra bộ “tôi rất là rộng lượng, tôi so đo với ”.

      Khi Tống Mộ Thanh xuất ở cầu thang, chính mắt thấy Tam Tử như người huynh đệ tốt vỗ vỗ bả vai Lận Khiêm, câu gì đó mà nghe .

      Chứng kiến thời điểm bàn tay cậu ta vỗ vai Lận Khiêm, lòng của liền dâng lên đến tận cổ họng rồi. Cũng phải sợ Lận Khiêm nhịn được kích thích trong lời của cậu ta, lần nữa làm ra chuyện tình quá khích đối với cậu ta, ví dụ như, để cho cậu ta hiểu chiến thuật cận chiến của quân đội tuyệt diệu như thế nào. Mà là sợ Tam Tử đem tình cảnh vừa rồi thêm dầu thêm mỡ cho Lận Khiêm, Lận Khiêm có biếu gì với cậu ta nhưng lại đem món nợ này ghi lại đầu .

      Vừa mới có hành động thân mật với người đàn ông, đảo mắt lại ôm ôm ấp ấp với thanh mai trúc mã. cảm thấy Lận Khiêm có thể dễ dàng tha thứ hành động như vậy, nhưng nếu như lần nữa, vẫn những lời đó với Tam Tử, bởi vì đó là lòng. Điều thay đổi duy nhất chính là chọn thay quần áo chứ phải là bọc ga giường.

      Người đầu tiên phát xuống lầu là Lận Khiêm.

      ngồi đưa lưng về phía cầu thang, xoay đầu lại, lập tức chống lại ánh mắt lo lắng của . bình tĩnh nhìn cái, hình như là phân biệt trong ánh mắt đến tột cùng là loại tâm tình nào. Sau đó dời tầm mắt xuống dưới, rơi vào cổ .

      Tống Mộ Thanh biết nhìn cái gì. Lúc thay quần áo mới phát giác ra, cổ, gần tai có dấu vế màu đỏ sậm. Vừa rồi trong tình thế cấp bách, có lo lắng nhiều như vậy. Nhưng sau đó mới lúng túng phát giác được, nhưng dấu vết sau khi hoan ái kia cứ như vậy có che giấu, tùy tùy tiện tiện rơi vào trong mắt của người khác.

      bị nhìn đến sống lưng tê dại, nhắm mắt sau đó trợn mắt nhìn . Nhưng mà thực
      có tác dụng uy hiếp Lận Khiêm, ngược lại có chút phong tình của dâu mới liếc mắt đưa tình. Tâm hơi đau, lập tức nhớ lại cảnh tượng kiều diễm mấy giờ trước, tâm thần nhộn nhạo.

      Tống Mộ Thanh càng cảm thấy ánh mắt của nhìn mình có gì đó đúng, liền hiểu nghĩ cái gì. Trắng xanh đỏ mặt, theo bản năng nhìn phản ứng của ba người kia, cùng với của mấy người thợ mặc quần áo bảo hộ. Cũng may, mặc dù là nhìn thấy , nhưng cũng phát giác được bất thường của Lận Khiêm. Chỉ có Tam Tử nhìn Lận Khiêm với ánh mắt cuồn cuộn lửa ghen, vẻ mặt Trần Mặc Mặc nhìn chằm chằm Tống Mộ Thanh như nhìn thấy bát thịt kho, bổ nhào về phía , lại bị Triệu Nghị xách cổ áo kéo lại.

      "Lận, Lận tiên sinh, tất cả đồ điện đều được trang bị tốt lắm. Ngài… có muốn kiểm tra chút ?” công nhân lớn tuổi bị người đẩy ra, xoa xoa bàn tay thô ráp, lắp bắp câu.

      Lận Khiêm nghe vậy đáp, lại nhìn sang Tống Mộ Thanh, để cho quyết định.

      Người đàn ông trung niên kia cũng là người nhìn mặt mà chuyện, hiểu được ý tứ hành động của Lận Khiêm, lập tức tha thiết tha thiết hỏi thăm lại Tống Mộ Thanh lần.

      Tống Mộ Thanh sửng sốt chút, đáy lòng dâng lên cỗ ấm áp hồi lâu mới tìm được thanh của mình.

      cần, làm phiền các vị rồi.”

      " sao sao, nếu có vấn đề gì Lận phu nhân tùy thời có thể gọi điện thoại cho chúng tôi...”

      Hả... Lận phu nhân?

      ấy họ Tống, ông có thể gọi là Tống *****, cũng phải là Lận phu nhân gì đó, về sau chừng có thể là Triệu phu nhân.” Tam Tử lập tức bất mãn tiếp lời.

      Người đàn ông trung niên trố mắt chút, vẻ mặt lập tức trở nên sợ hãi nghi hoặc: “Này, chuyện này…” Chỉ sợ lại sai đắc tội khách hàng.

      Lận Khiêm sắc mặt trầm xuống. Tống Mộ Thanh nhìn có chút lo lắng liếc mắt nhìn vẻ mặt của , trợn mắt nhìn Tam Tử cái. Tam Tử lộ vẻ tức giận quay đầu, chống lại nét mặt vui của Triệu Nghị, lại hất cao cằm lên, hừ nặng tiếng.

      cũng quan tâm xưng hô nhu thế nào, chỉ là cách gọi mà thôi. Mặc dù câu "Lận phu nhân" kia khiến cho tim đập nhanh hơn chút, nhưng cuối cùng phù hợp. Giữa và Lận Khiêm có bất kỳ cam kết gì, mới bắt đầu lui tới, chỉ qua nghiêm túc, nhung đến tột cùng nghiêm túc như thế nào, nghiêm túc đến mức độ nào, là nghiêm túc cuộc tình hay là nghiêm túc lui tới đối tượng thích hợp kết hôn, những thứ này biết được.

      bị làm cho mụ đầu, ngây ngốc đòi câu cam kết, đem toàn bộ niệm tưởng của mình ký thác vào câu suông có bất kỳ bảo đảm nào! So với nghe được, càng muốn tin tưởng cảm nhận mà mình thấy được.

      Đến tột cùng muốn xưng hô như thế nào cũng cần thiết nghiên cứu, Lận Khiêm tự mình tiễn mấy người công nhân , đứng ở trước cửa nhưng có ý muốn đóng cửa lại. Tay vịn nắm đấm cửa, tràn đầy công khai nhìn mấy vị khách mời mà đến trong phòng! Ýkia biểu đạt quá ràng, nên nhìn nên nhìn cũng đãnhìn, nên nên cũng rồi, thong thả tiễn.

      Trần Mặc Mặc khó khăn nhìn Tống Mộ Thanh, đôi mắtnhỏ ai oán cùng chu miệng, thân thiết biểu đạt tố cáo hành vi bất nghĩa qua sông rút ván của Lận đoàn trưởng, khi rời là mất Kim Chung Tráo của Mộ Thanh đối kháng với Hàng Long Thập Bát Chưởng vô cùng đáng sợ của Triệu Nghị. Trong khi bị Trệu Nghị mạnh mẽ xách kéo , hết sức túm lấy tay của Tống Mộ Thanh, run rẩy đôi môi: “Thanh Thanh...”

      "Cậu cứ thoải mái , dù sao sớm muộn gì cũng là dê vào miệng cọp.” Tống Mộ Thanh lấy tay của xuống, cười như từ mẫu (mẹ hiền), phô bày đầy đủ " đao dịu dàng” là như thế nào.

      Triệu Nghị cho ánh mắt " tệ” lại vỗ vỗ bả vai Lận Khiêm, đại khái truyền đạt ý “Người em, tôi hiểu được.” sau đó cùng với tiếng gào thét của Trần Mặc Mặc tao nhã ra khỏi cửa.

      Tống Mộ Thanh nghĩ ra, người bận rộn như Triệu Nghị, tạt sao lại muốn chạy tới đây xem náo nhiệt. Vô luận như thế nào, đều giống như giả bộ tới đây đánh đấm.

      Tam Tử sống chết ghế sa lon, nhìn ánh mắt 'nóng bỏng' của Lận Khiêm rơi vào người cậu, bộ chán đến chết, thời gian vô nghĩa cùng với bộ dáng lười biếng tự tại.

      Tống Mộ Thanh nghĩ đến có thể Tam Tử dùng thủ đoạn giảbộ đáng thương lấy được nước mắt của cùng với cam kết kiện phạm sai lầm nghiêm trọng, lườm cậu ta. Cái nhìn này giống như cái lườm nhìn Lận Khiêm nhưng lại hoàn toàn bất đồng về hiệu quả uy hiếp.

      ?

      !

      ?

      Được rồi, Triệu Nghị có biện pháp để cho cậu ".”

      Vì vậy Tam Tử ảo não chạy trốn.
      Last edited by a moderator: 14/9/14
      Xu trầntrạch nữ thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 57

      Khi trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Tống Mộ Thanh lo lắng. Bởi vì xem ra Lận Khiêm tuyệt giống như là muốn tính sổ với , thậm chí ngay cả tia bất mãn cũng biểu lộ ra. biết có phải giấu quá sâu, đạo hạnh nông thể nhìn thấu, hay là vì cái gì cũng biết. Có thể rất hiểu Tam Tử, cậu ta có khả năng là người thấy tiện nghi mà lấy.

      Chẳng lẽ căn bản Lận Khiêm đặt việc này ở trong lòng?

      Nghĩ như vậy, vốn dĩ phải an tâm, nhưng tỏng lòng ngược lại lại thoải mái. lại quan tâm?

      Tống Mộ Thanh cảm xúc nhìn cái, lắc mông qua trước mặt , vào phòng bếp vừa mới trang hoàng, xem ra đều là đồ làm bếp mới tinh.

      Trần Mặc Mặc là tri kỷ khó có được, khi tới còn mua đồ ăn. Chỉ là… dùng đầu ngón tay cầm hộp thuốc tránh thai được giấu ở góc túi ny lon, liếc nhìn hộp TT này, cái đồ vật này cũng giống như Trần Mặc Mặc có thể nghĩ tới mà chuẩn bị.

      quay đầu nhìn hoàn cảnh hỗn độn dễ dàng giải quyết, liếc mắt nhìn Lận Khiêm bắt đầu bắt tay vào dọn dẹp phòng khách. Quay lưng lại, lấy hai viên thuốc rồi ném vào trong miệng, cần nước liền nuốt xuống. Viên thuốc bị vướng ở cổ họng, dưới, ho khan hai tiếng, chảy cả nước mắt.

      “Làm sao vậy?” Lận Khiêm ở trong phòng khách hỏi qua.

      có việc gì, uống nước bị sặc.” đưa lưng về phía đáp.

      lớn như vậy, vẫn cẩn thận như thế.” buông vật gì đó trong tay xuống, vừa vừa bước nhanh tới phía .

      Tống Mộ Thanh nghe được tiếng bước chân, thả vật tay xuống, thuận thế lấy túi che , quay về phía .

      có việc gì, uống vội chút. ra ngoài chính là mua những thứ này?” miễn cưỡng tựa vào bồn rửa, nắm lấy áo sơ mi hỏi.

      Lận Khiêm cau mày vuốt vuốt hốc mắt ửng hồng của , tránh cứ nhưng ra: “Anhcó cuộc họp quan trọng, những thứ này là chị họ mua giúp, nếu hài lòng hay thiếu gì đó, có thời gian tự em chọn.” Suy nghĩ chút, còn : “Hôm nay có cuộc họp quan trọng, phải .”

      Tống Mộ Thanh hiểu gật đầu trước ngực cái: “Em hiểu, hôm nay làm chậm trễ chính của chứ?”

      Lận Khiêm xoa xoa đầu của , để cho yên tâm. Mặc dù tới trễ lát, nhưng cũng chỉ là bỏ lỡ mấy cuộc chuyện theo lệ cùng với mấy vị lãnh đạo, trừ bỏ việc cậu trừng mắt hài lòng liếc đúng lúc khi chạy vào trong hội trường, cũng có ảnh hưởng tới chuyện khác.

      “Mấy ngày nay ở lại thành phố để họp, buổi tối cần trở về doanh trại.” ôm bờ vai , ngón tay vuốt ve xương quai xanh .

      “Hả? trở về doanh trại, vậy về đâu?” hiểu nhưng giả vờ hiểu. Như vậy có thể có thời gian cùng chuyện… mịt mờ như vậy, nếu như muốn dụ ra lời ngon tiếng ngọt, chỉ sợ là khó hơn so với việc khiến đen mặt.

      “Em hiểu là được.” vân vê bờ bai của .

      Tống Mộ Thanh muốn biểu diễn tài nấu nướng, Lận Khiêm lại kiên trì muốn gọi đồ ăn bên ngoài.

      ghét bỏ em làm đồ ăn khó ăn?” Tống Mộ Thanh nhìn chằm chằm , bộ dáng giống như dám “Đúng” lập tức nhào tới cắn cái.

      phải.”

      “Vậy vì cái gì?”

      “Em quá mệt mỏi, cần nghỉ ngơi.”

      Lận Khiêm đứng đắn vào kiêu ngạo như ở hội diễn, nhưng Tống Mộ Thanh cũng cảm thấy đứng đắn, ngược lại là cảm thấy trong mắt của chợt lóe lên tia sáng ý vị sâu xa, cảm thấy mưu gì đó.

      Mãi cho đến khi cơm tối kết thúc, Tống Mộ Thanh cũng tâm thần thấp thỏm, thậm chí mấy lần thiếu chút nữa mất kiên nhẫn chủ động hỏi: “ cũng có gì hỏi em sao?”, nhưng khi chống lại vẻ mặt biết gì lại kiềm chế lại kích động. Nhiều chuyện bẳng bớt chuyện, nếu nhưng cái gì cũng bết, chẳng phải là tự mình đưa tới cửa, đánh khai?

      Phòng ngủ có bố trí, Tống Mộ Thanh vừa đổi ga giường vừa lên kế hoạch đem dổi rèm cửa thành rèm dày hơn, màu sắc ấm hơn, để ghế sô pha người nằm thoải mái ở cạnh cửa sổ, đầu giường còn cần chiếc đèn ngủ .

      Tưởng tượng căn phòng ấm áp sau khi được bày trí, càng nghĩ càng hài lòng với màu sắc trang nhã đơn giản của tại.

      Động tác trong tay hơi chậm lại, vẻ mặt từ hưng phấn bừng bừng trở nên ấm ức. Mặc dù ại ở tạm chỗ này, mặc dù Lận Khiêm ngầm cho phép tùy ý có thể bày trí theo ý thích của , nhưng trong lòng lại có cảm giác sở hữu với ngôi nhà này.

      Khi muốn ôm gối sang phòng cách vách ngủ, đúng lúc Lận Khiêm quấn chiếc khăn tắm từ trong phòng tắm ra. Tống Mộ Thanh sững sờ, tự chủ dời mắt .

      “Em là muốn làm gì?” Lận Khiêm nhìn lướt qua giường chỉ còn chiếc gối đơn mình.

      nam quả nữ sống chung phòng tiện lắm, sang phòng bên cạnh ngủ!” Ném gối qua, nện vào người .

      Tống Mộ Thanh trong người khó chịu, vừa nghĩ tới tính toán gì về , mà chút đối sách cũng có liền sợ hãi, càng thêm khó chịu. Vốn là muốn chính mình sang phòng bên cạnh ngủ, hai người tách ra, khóa cửa, mưu quỷ kế gì cũng động chạm đến người được. Lại bị câu hỏi vừa rồi của , nghĩ đến sáng sớm giày vò mình như thế nào, dùng mọi cách lời ngon tiếng ngọt cầu xin tha thứ cũng thả . Lửa giận trong lòng liền bốc len, tại sao lại phải sang phòng bên cạnh ngủ?

      “Nửa đêm trèo qua cửa sổ càng thuận tiện.” Lận Khiêm nhận lấy gối đầu, thuận thế ném về giương, lơ đễnh . Trong ánh mắt hung ác của Tống Mộ Thanh, thần thái tự nhiên bước chân ung dung tới bên giường, còn nhiệt tình vẫy tay với Tống Mộ Thanh: “Ngủ.”

      Ngủ cái đầu ! Tống Mộ Thanh trừng , nghe người này cái gì , ra bộ dáng có tiếng có miếng ban ngày của đều là giả vờ, đến buổi tối mới lộ ra bộ mặt .

      Lận Khiêm đợi trong chốc lát, thấy chẳng những tới lại có ý chuẩn bị rời , bất đắc dĩ thờ dài, bước tới trước khi thét lên muốn chạy trốn, liền

      Chương 57
      Khi trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Tống Mộ Thanh lo lắng. Bởi vì xem ra Lận Khiêm tuyệt giống như là muốn tính sổ với , thậm chí ngay cả tia bất mãn cũng biểu lộ ra. biết có phải giấu quá sâu, đạo hạnh nông thể nhìn thấu, hay là vì cái gì cũng biết. Có thể rất hiểu Tam Tử, cậu ta có khả năng là người thấy tiện nghi mà lấy.
      Chẳng lẽ căn bản Lận Khiêm đặt việc này ở trong lòng?
      Nghĩ như vậy, vốn dĩ phải an tâm, nhưng tỏng lòng ngược lại lại thoải mái. lại quan tâm?
      Tống Mộ Thanh cảm xúc nhìn cái, lắc mông qua trước mặt , vào phòng bếp vừa mới trang hoàng, xem ra đều là đồ làm bếp mới tinh.
      Trần Mặc Mặc là tri kỷ khó có được, khi tới còn mua đồ ăn. Chỉ là… dùng đầu ngón tay cầm hộp thuốc tránh thai được giấu ở góc túi ny lon, liếc nhìn hộp TT này, cái đồ vật này cũng giống như Trần Mặc Mặc có thể nghĩ tới mà chuẩn bị.
      quay đầu nhìn hoàn cảnh hỗn độn dễ dàng giải quyết, liếc mắt nhìn Lận Khiêm bắt đầu bắt tay vào dọn dẹp phòng khách. Quay lưng lại, lấy hai viên thuốc rồi ném vào trong miệng, cần nước liền nuốt xuống. Viên thuốc bị vướng ở cổ họng, dưới, ho khan hai tiếng, chảy cả nước mắt.
      “Làm sao vậy?” Lận Khiêm ở trong phòng khách hỏi qua.
      có việc gì, uống nước bị sặc.” đưa lưng về phía đáp.
      lớn như vậy, vẫn cẩn thận như thế.” buông vật gì đó trong tay xuống, vừa vừa bước nhanh tới phía .
      Tống Mộ Thanh nghe được tiếng bước chân, thả vật tay xuống, thuận thế lấy túi che , quay về phía .
      có việc gì, uống vội chút. ra ngoài chính là mua những thứ này?” miễn cưỡng tựa vào bồn rửa, nắm lấy áo sơ mi hỏi.
      Lận Khiêm cau mày vuốt vuốt hốc mắt ửng hồng của , tránh cứ nhưng ra: “Anhcó cuộc họp quan trọng, những thứ này là chị họ mua giúp, nếu hài lòng hay thiếu gì đó, có thời gian tự em chọn.” Suy nghĩ chút, còn : “Hôm nay có cuộc họp quan trọng, phải .”
      Tống Mộ Thanh hiểu gật đầu trước ngực cái: “Em hiểu, hôm nay làm chậm trễ chính của chứ?”
      Lận Khiêm xoa xoa đầu của , để cho yên tâm. Mặc dù tới trễ lát, nhưng cũng chỉ là bỏ lỡ mấy cuộc chuyện theo lệ cùng với mấy vị lãnh đạo, trừ bỏ việc cậu trừng mắt hài lòng liếc đúng lúc khi chạy vào trong hội trường, cũng có ảnh hưởng tới chuyện khác.
      “Mấy ngày nay ở lại thành phố để họp, buổi tối cần trở về doanh trại.” ôm bờ vai , ngón tay vuốt ve xương quai xanh .
      “Hả? trở về doanh trại, vậy về đâu?” hiểu nhưng giả vờ hiểu. Như vậy có thể có thời gian cùng chuyện… mịt mờ như vậy, nếu như muốn dụ ra lời ngon tiếng ngọt, chỉ sợ là khó hơn so với việc khiến đen mặt.
      “Em hiểu là được.” vân vê bờ bai của .
      Tống Mộ Thanh muốn biểu diễn tài nấu nướng, Lận Khiêm lại kiên trì muốn gọi đồ ăn bên ngoài.
      ghét bỏ em làm đồ ăn khó ăn?” Tống Mộ Thanh nhìn chằm chằm , bộ dáng giống như dám “Đúng” lập tức nhào tới cắn cái.
      phải.”
      “Vậy vì cái gì?”
      “Em quá mệt mỏi, cần nghỉ ngơi.”
      Lận Khiêm đứng đắn vào kiêu ngạo như ở hội diễn, nhưng Tống Mộ Thanh cũng cảm thấy đứng đắn, ngược lại là cảm thấy trong mắt của chợt lóe lên tia sáng ý vị sâu xa, cảm thấy mưu gì đó.
      Mãi cho đến khi cơm tối kết thúc, Tống Mộ Thanh cũng tâm thần thấp thỏm, thậm chí mấy lần thiếu chút nữa mất kiên nhẫn chủ động hỏi: “ cũng có gì hỏi em sao?”, nhưng khi chống lại vẻ mặt biết gì lại kiềm chế lại kích động. Nhiều chuyện bẳng bớt chuyện, nếu nhưng cái gì cũng bết, chẳng phải là tự mình đưa tới cửa, đánh khai?
      Phòng ngủ có bố trí, Tống Mộ Thanh vừa đổi ga giường vừa lên kế hoạch đem dổi rèm cửa thành rèm dày hơn, màu sắc ấm hơn, để ghế sô pha người nằm thoải mái ở cạnh cửa sổ, đầu giường còn cần chiếc đèn ngủ .
      Tưởng tượng căn phòng ấm áp sau khi được bày trí, càng nghĩ càng hài lòng với màu sắc trang nhã đơn giản của tại.
      Động tác trong tay hơi chậm lại, vẻ mặt từ hưng phấn bừng bừng trở nên ấm ức. Mặc dù ại ở tạm chỗ này, mặc dù Lận Khiêm ngầm cho phép tùy ý có thể bày trí theo ý thích của , nhưng trong lòng lại có cảm giác sở hữu với ngôi nhà này.
      Khi muốn ôm gối sang phòng cách vách ngủ, đúng lúc Lận Khiêm quấn chiếc khăn tắm từ trong phòng tắm ra. Tống Mộ Thanh sững sờ, tự chủ dời mắt .
      “Em là muốn làm gì?” Lận Khiêm nhìn lướt qua giường chỉ còn chiếc gối đơn mình.
      nam quả nữ sống chung phòng tiện lắm, sang phòng bên cạnh ngủ!” Ném gối qua, nện vào người .
      Tống Mộ Thanh trong người khó chịu, vừa nghĩ tới tính toán gì về , mà chút đối sách cũng có liền sợ hãi, càng thêm khó chịu. Vốn là muốn chính mình sang phòng bên cạnh ngủ, hai người tách ra, khóa cửa, mưu quỷ kế gì cũng động chạm đến người được. Lại bị câu hỏi vừa rồi của , nghĩ đến sáng sớm giày vò mình như thế nào, dùng mọi cách lời ngon tiếng ngọt cầu xin tha thứ cũng thả . Lửa giận trong lòng liền bốc len, tại sao lại phải sang phòng bên cạnh ngủ?
      “Nửa đêm trèo qua cửa sổ càng thuận tiện.” Lận Khiêm nhận lấy gối đầu, thuận thế ném về giương, lơ đễnh . Trong ánh mắt hung ác của Tống Mộ Thanh, thần thái tự nhiên bước chân ung dung tới bên giường, còn nhiệt tình vẫy tay với Tống Mộ Thanh: “Ngủ.”
      Ngủ cái đầu ! Tống Mộ Thanh trừng , nghe người này cái gì , ra bộ dáng có tiếng có miếng ban ngày của đều là giả vờ, đến buổi tối mới lộ ra bộ mặt .
      Lận Khiêm đợi trong chốc lát, thấy chẳng những tới lại có ý chuẩn bị rời , bất đắc dĩ thờ dài, bước tới trước khi thét lên muốn chạy trốn, liền phen ôm lấy . Sau khi Tống Mộ Thanh tỉnh hồn lại thấy bị quấn ở trong chăn, còn bị cánh tay đè ép.
      từ chối lát, Lận Khiêm híp mắt, ôm chặt hơn, mặt dán lên trước ngực . Ngước mắt nhìn có vẻ hơi mệt mỏi, nghe tiếng tim đập bịch bịch của , dần dần an tĩnh lại, nhuc nhích cuộc tròn trong ngực , chỉ sợ ầm ĩ .
      Nghe người ta quân nhân trong công việc thể lộ ra bên ngoài, người càng thân càng thể tùy ý đàm luận số vấn đề trong doanh trại. Nếu tốt bị mang ra toàn án quân , cho nên khi hai người chuyện tận lực tránh những đề tài này.
      Trước khi biết Lận Khiêm, Tống Mộ Thanh chưa từng có tiếp xúc với sinh hoạt cùng quân nhân, ràng lắm công tác cụ thể của là cái gì, thậm chí đối với chức trách của cũng chỉ là khái niệm mơ hồ, nhưng biết cực khổ, thậm chỉ khi thi hành nhiệm vụ gặp nguy hiểm. Nếu như sau này nhất định phải ở cùng , như vậy khẳng định phải chịu đựng thời gian dài ở hai nơi với , thậm chí có ngày mất , mình sinh hoạt trong nguy hiểm.
      Sau khi cùng , diễn đàn quân tẩu vơ vét được ít kinh nghiệm của người khác, trong đó có việc nhớ nhung chồng, khổ sở mình người chèo chống cả nhà, cũng có việc hối hận hàng năm thấy người nhà, nhưng hơn nữa là ở sau lưng yên lặng ủng hộ.
      Từ khi Tống Mộ Thanh hiểu chuyện tới nay, đối với khía cạnh “người vợ” chỉ có biết tới mẹ Tô Thanh, là mềm yếu và thuận theo. Mắt thấy Tô Thanh thất bại cùng uất ức, cho mình tuyệt đối thể giống như bà, biến mình ở thành người phụ thuộc vào chồng. Nhưng người bên cạnh muốn đàn ông ác độc cường hãn như Triệu Nghị, hay là muốn giống như Tam Tử và Trần Mặc Mặc cần vội vàng tới bảo vệ bạn bè, có người nào có thể cho biết, làm như thế nào trở thành người vợ độc lập tự chủ nhưng cũng vợ chồng hòa hợp. Nhưng ở trong đôi lời tự thuật của diễn đàn quân tẩu kia, mơ hồ biết mình nên làm như thế nào.
      Tống Mộ Thanh mất hồn, phát ra cánh tay tiến vào trong vạt áo .
      có quần áo ngủ, Lận Khiêm lấy ra chiếc áo sơ mi để ở chỗ này trước kia cho mặc thành áo ngủ. Vạt áo rộng rãi có trói buộc, lúc này càng cho dễ dàng hơn. Khi tỉnh ngộ, trận địa ngực thất thủ, áp chế tay chân , khống chế toàn cục.
      “Thanh mai trúc mã… Hả?” Hơi thở ấm áp đứt quãng thổi lướt bên tai .
      cuối được nâng cao căng dây cung căng thẳng trong lòng , phát ra tiếng “vụt”. Tống Mộ Thanh run lên, ra là đều biết, chẳng qua là án binh bất động, chờ buông xuống phòng bị rồi mới chậm rãi trừng trị .
      ra …” khó nhịn quay đầu, đuổi theo.
      “Coi như rời khỏi , cũng rời khỏi cậu ta… Phải hả?”
      cố ý kéo dài ngữ điệu, nhanh chậm . Tay trái ấn ở phía sau, ngón tay thô ráp lại êm ái chậm rãi vòng quanh eo , nặng nề thở bên tai . thanh như đao phủ chậm rãi, cố ý muốn cho phạm nhân chết chậm chút, khó chịu chút.
      Tống Mộ Thanh sốt ruột lắc đầu, tay đẩy lấy hai tay đặt ở trước ngực, nhưng có chút tác dụng gì.
      “Cậu ta là tay chân, còn là quần áo?”
      Bàn tay từ sau eo dần dần dời xuống bộ phận nhạy cảm, cảm thấy Tống Mộ Thanh trong lòng run lên, Lận Khiêm vui vẻ cười ra tiếng.
      Mắt thấy Lận Khiêm lập tức dẫn quân xuôi nam, xông phá cửa thành, Tống Mộ Thanh gấp đến độ sắp khóc, ở trong lòng liên tục mắng chửi Tam Tử. Nghĩ xông pha bao nhiêu năm, đột nhiên bị người nắm được chỗ yếu, uy hiếp dọc, có thể can tâm sao?
      Giật giật đôi chân bị đè ép, tận lực dùng thanh mềm mại, giống như tiểu nữ nhi thẹn thùng e lệ, : “Em sai rồi, về sau như vậy nữa được sao? Coi như là quần áo, đó cũng là món đồ cả đời người ta cũng thể vứt bỏ được.”
      Lận Khiêm thoáng run cái, nhân cơ hội giải phóng chân bị áp chế. Run run rẩy rẩy đem lòng bàn chân dán lên bắp chân của , chậm rãi, khều khều, trêu chọc muốn dời lên . Động tác dám quá, chỉ sợ sơ ý chút liền nhóm lửa*****.
      “Cái tên kia hậm mộ cùng ghen tỵ, cố ý khích bác chúng ta, đừng để lời của cậu ta ở trong lòng.” ngắt eo cái, cọ xát : “Người ta, còn khó chịu hơn…”
      xong chính mình rùng mình cái, len lén dò xét vẻ mặt của Lận Khiêm, thấy hiển nhiên bị xúc động bởi câu sau cùng của mình, lúc này mới khẽ thở dài hơi.
      “Ngủ!” Chân vừa dùng lực, lần nữa đè ép , lực lớn đem chăn phủ lên, buồn buồn .
      Last edited by a moderator: 5/1/15
      Xu trầntrạch nữ thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 58

      Lận Khiêm chính mình ngủ, lại có thể thấy được lâu sau ngủ ngon, trong lòng lại cảm thấy kỳ quái cực kỳ, cam lòng chỉ mình nỡ nhắm mắt. lát xoa xoa tóc của , lát hôn hôn mặt, lát lại gọi tên của . Thấy mở mở mí mắt, cho là tỉnh lại, nhưng ai biết mê hoặc nhìn cái rồi lại nhắm mắt lại. Vì vậy nổi giận, vừa động liền đè người lên.

      Trong thời điểm đòi mạng này, tiếng chuông điện thoại đơn điệu chịu đơn vang lên. Điện thoại vang lúc, người gọi điện thoại kiên trì ngừng, Lận Khiêm giống như nghe thấy. Tống Mộ Thanh khẽ cắn môi dưới, kiềm chế thanh mắc cỡ sắp ra khỏi miệng, đè bàn tay an phận trong áo sơ mi.

      , đừng… Điện thoại di động…”

      Lận Khiêm vùi đầu ở cổ , thanh ông ông, hết sức buồn bực, dùng tay nhét cái điện thoại kêu ngừng xuống dưới gối: “Đừng động tới nó!”

      Tống Mộ Thanh nghe được giọng khàn khàn của , hết sức đắc ý. Hai người ăn tủy trong xương rồi mới biết nó ngon, trong lúc tình cuồng nhiệt, đừng là vành tai và tóc mai chạm vào nhau rất rễ gây súng lửa, chính là chung đụng lúc ánh mắt bắn lửa tứ tung.

      “Mộ Thanh…” mút lấy vành tai của , mơ hồ gọi tên , lại trêu chọc lòng người khác thường.

      Tống Mộ Thanh cảm giác xương sống của mình dưới động tác trêu chọc của mà tê tê dại dại, giống như kiến bò. Ưm tiếng, tự giác nhéo eo cái, lại chọc cho Lận Khiêm chỉ khổ sở mà còn vui sướng rên lên tiếng, dùng sức ấn cái tay làm đau xuống, cùng lúc đó gặm cắn xương quai xanh như vội vàng muốn ăn sạch .

      “Lận đoàn trưởng, phải là vừa họp về mà là vừa từ đảo hoang trở lại chứ? Nhìn như vậy, ‘đói’ bao nhiêu năm rồi?” Tống Mộ Thanh tay ngăn ở trước ngực , tạo chút khoảng cách, nhìn cười đặc biệt hả hê, giọng cợt nhã.

      Lận Khiêm hừ tiếng hung hăng gặm lên môi cái, chính là ‘gặm’. Cho đến khi Tống Mộ Thanh mơ màng kêu đau cầu xin tha thức mới buông tha.

      “Em chính là thiếu dạy dỗ!” Hôn thêm cái lên môi , cuối cùng vẫn chỉ lo bản thân thoải mái, vẫn nhớ là vừa thoải mái, cho nên làm loạn nữa. Ôm chặt, kề sát bên tai mà thở.

      Từ Tống Mộ Thanh chính là người biết phân biệt, người ta tốt với , ghi ở trong lòng, ngoài miệng thừa nhận thôi , cố tình còn mấy lời cay nghiệt. ràng là lỗi của , người khác truy cứu trách nhiệm, lại còn đẩy trách cho người khác, khéo mồm khéo miệng trắng thành đen, chết thành sống.

      Vừa gặp phải người thân cận, trong lòng hiểu, mặc kệ cố tình gây như thế nào cũng bị ghi hận, cho nên cái tật xấu này càng ngày càng bộc phát nghiêm trọng.

      Nhưng , vừa thấy công kích của Lận
      Khiêm dừng lại, tay phía lập tức ba phần màu sắc mở phường nhuộm. tay giống như rắn leo lên cổ , tay nhu nhược xương vẽ vài vòng ở ngực , lời ra càng như mật đường ngâm ba ngày ba đêm.

      “Lúc này dạy em chứ sao….”

      cuối nâng lên, nhàng quét qua cái dây cung sắp đứt đoạn của Lận Khiêm.

      Vừa dứt lời, cũng cảm thấy tiếng hít thở bên cạnh trở nên nặng nề hơn, từng chút khí nóng phả vào vùng mẫn cảm sau tai . Mỗi tiếng đều mà mềm dẻo như sợi tơ, rơi vào lỗ tai , chui vào trong cơ thể , hơi thở như trăm ngàn móng vuốt gãi vào trong tâm.

      Cái này chính là do chọn, trêu chọc hành hạ , ràng là bê tự đập vào chân mình.

      Thấy trong mắt càng ngày càng mờ, cảm thấy tiếng chuông điện thoại bé ở dưới gối, lập tức lên tiếng nhắc nhở .

      “Điện thoại di động… chừng, là bên doanh trại có việc gấp tìm …”

      Động tác nhào tới của Lận Khiêm dừng lại, cho ánh mắt uy hiếp “sau này thu thập em”, sờ bên dưới cái gối. Hết sức vui liếc số điện thoại màn hình, mặt thoáng qua tia nghi ngờ, tiếng chuông lại vang lên hai tiếng mới đưa điện thoại cho Tống Mộ Thanh, cau mày : “Là tìm em…”

      Tống Mộ Thanh vẫn còn nhìn vẻ mặt bất mãn của , trong lòng vụng trộm vui mừng, khỏi sửng sốt khi nghe câu của .

      Người có thể nghĩ gọi điện thoại cho Lận Khiêm để tìm nhiều lắm. Trần Mặc Mặc có chút kinh sợ với Lận Khiêm, huống chi ấy cũng phải là hiểu chuyện mà gọi điện tới vào lúc này. Triệu Nghị và Lận Khiêm quen biết nhiều năm, giữa hai người vẫn còn loại lí mà loạn cắt đứt, quan hệ bạn bè phức tạp lại càng khó phân biệt. Nếu như là Triệu Nghị, Lận Khiêm để điện thoại kêu thời gian dài như vậy, lại còn tới phân biệt là cuộc gọi của ai.

      Còn dư lại hai người, bất luận là mẹ Tô Thanh, hay là Tam Tử rảnh rỗi có chuyện gì kiếm chuyện, đều muốn nhận.

      nhìn Lận Khiêm, lấy di động, trực tiếp thả vào trong hộc kéo của hộc tủ bên giường. Lật người đưa lưng về phía , vùi trong ngực , lôi kéo cánh tay vòng qua ngang hông mình, nhắm mắt lại.

      “Ngủ , đừng quên ngày mai còn phải họp.”

      Lận Khiêm có ngủ cùng , mà vỗ vỗ vai như trấn an, kéo ngăn kéo ra, cầm điện thoại vẫn còn vang ở bên trong tới ban công.

      khắc đứng dậy kia Tống Mộ Thanh liền mở mắt ra, duy trì tư thế vừa rồi lẳng lặng nằm, bóng lưng cao lớn thu nạp toàn bộ trong mắt . Như cảm thấy có ánh mắt sau lưng, Lận Khiêm quay đầu lại nhìn chút, lại xoay qua chỗ khác chuyện với người trong điện thoại.

      đứng ở nơi có vài tia sáng thưa thớt, chỉ có hình dáng là ràng. Tống Mộ Thanh nhìn khi quay đầu nhìn có vẻ mặt như thế nào, nhưng khắc kia cảm giác giống như là bị tầng ánh sáng dìu dịu che lấp.

      rất ít, lúc chuyện thanh kèm theo chút cung kính, rất thấp, giống như là cố ý để cho nghe được. Nhưng cũng có mấy câu ít ỏi cũng lọt vào trong tai !

      “Đúng vậy”, “Người yên tâm”, “ ấy rất tốt”.

      Tống Mộ Thanh khẳng định người bên kia phải là Tam Tử. Bởi vì đối với cậu ta, Lận Khiêm có thái độ tốt như vậy. chừng khi nghe có
      giọng nam truyền tới khẳng khái cúp điện thoại.


      rất lâu, Tống Mộ Thanh muốn nhanh lên chút rồi cúp điện thoại, buổi tối bên ngoài rất lạnh, cần nhiều lời với bà ấy. Nhưng lời tới cổ lại giống như bị kẹt lại, làm thế nào cũng mở miệng được.


      Khi Lận Khiêm đóng cửa ban công lập tức nhắm mắt lại, nhúc nhích, lỗ tai lại mở rộng chú ý động tĩnh của . Nghe "chi nha" tiếng, sau đó giường bị lún xuống, cả người ngã về phía sau, tự nhiên lăn vào trong ngực .


      Cánh tay Lận Khiêm vòng quanh , nắm lấy tay đặt chung chỗ cằm đặt lên đỉnh đầu , khẽ mè nheo.


      "Ngày mai và em chuyến tới bệnh viện." .


      liệu trước những gì , những lời này cũng ở trong suy đoán của . Nhưng khi chân chính nghe được mới nhớ tới, vừa rồi suy nghĩ lâu bọn họ những thứ gì, lại quên suy nghĩ làm thế nào ứng phó với .


      Qua hồi lâu, cũng trả lời. Lận Khiêm nắm tay , uyển chuyển thúc giục .


      "Ngày mai phải họp, rảnh.'' cứng rắn .


      "Ngày mai hai giờ hội nghị kết thúc, trước khi trời tối đều rất rảnh. báo cho lính cần vụ của cậu, vào đúng hai giờ rưỡi đón em tới bệnh viện, chúng ta gặp ở đó!" Lận Khiêm trực tiếp an bài.


      Tác chiến coi trọng chỉ là thắng vì mưu lươc chiến thuật đánh bất ngờ, mà còn là hiệu suất, Lận Khiêm căn cứ kẻ địch giảo hoạt mà thay đổi, quỷ kế đa đoan, dùng thời gian ngắn nhất tìm ra sách lược hữu hiệu nhất.


      Đối phó với Tống Mộ Thanh, phải chiếm trước, thể để cho cơ hội suy xét và đánh trả.


      Tống Mộ Thanh giật giật, tay Lận Khiêm căng thẳng, lập tức bị siết chặt co lại về phía sau.


      Thở dài, thể tránh được cho nên may mắn là quyết định: " quyết định là được rồi, em phục tùng mệnh lệnh có phải là bị quân pháp xử lý ?"


      " cần quân pháp, là gia pháp phục vụ!"


      Ngực Lận Khiêm bị cùi chỏ, rên lên tiếng.


      " lâu như vậy, bà ấy gì với ?" Tống Mộ Thanh hỏi , như là thèm để ý, chỉ là thuận tiện hỏi mà thôi. Mắt nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ, rèm cửa được kéo hết, chỉ có nhìn thấy góc trăng sáng.


      "Bà ấy em đột nhiên thấy, bà rất lo lắng, hỏi em có phải gặp chuyện may , tại ở đâu, ở cùng người nào. Còn hỏi là ai."


      câu, ngón tay liền cào chút lên mu bàn tay , vô cùng mờ ám. xong câu cuối liền gõ cái, biểu đạt bất mãn đối với việc Tống Mộ Thanh giới thiệu với cha mẹ vợ tương lai.


      "Hừ, lừa em! Bà ấy mới quan tâm em như vậy. Em hiểu bà, tại bà ấy chỉ biết hỏi khi nào em đến bệnh viện, khóc lóc kể lể người đàn bà kia dây dưa như thế nào."


      "Em chỉ là người trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ tường, lại còn cố chấp, cho rằng mẹ em quan tâm cha em mà để em ở trong lòng. Mặc kệ như thế nào, mọi người là người nhà, máu mủ tình thâm. Em hơn nửa đêm mất tích, người ngoài cũng đều xung quanh tìm em, huống chi là mẹ em? Em suy nghĩ chút, khi bà ấy lo lắng người chồng trong phòng phẫu thuật, lại lo lắng con đột nhiên mất tích, trong lòng bà có bao nhiêu khó chịu?"


      Đạo lý này làm sao hiểu, chỉ là vào ngõ cụt, ngồi lì ở trong góc tường sống chết chịu quay lại mà thôi.


      "Lận đoàn trưởng, sao hôm nay lại dài dòng như vậy chứ. Dứt khoát là với lãnh đạo của chút, để an bài cho làm công việc tư tưởng chính trị đặc biệt ."


      Lận Khiêm làm sao biết bị trúng tim đen, nên mới chuyển sang chuyện khác.


      "Em liên tục 'người ngoài' cũng có thể thành tay chân, người nhà có tiếng có miếng lại có thể biến thành người ngoài? Khi em nghe thấy cha em gặp chuyện may, trong lòng em có chút gấp gáp nào sao? Lòng của em có ác như vậy!"


      Tống Mộ Thanh ánh mắt buồn bã, thân thể cũng cứng đờ theo. Trong nháy mắt có cảm giác bị người khác nhìn thấu, nhưng loại cảm giác này cũng xấu.


      vươn thẳng mũi ngửi ngửi: "Sao em lại ngửi thấy mùi chua chua ấy nhỉ? Cứ liên tục người ngoài người ngoài, phải đều để ở trong lòng hay sao!"


      Lận Khiêm vừa dùng lực, liền quay lại với mình, ánh mắt nghiêm túc nhìn :


      " hiểu em, em và cậu ta từ quen biết, tình cảm người bình thường thể so được. Em coi cậu ta là khuê mật cũng tốt, tay chân cũng tốt, nhưng cũng thể coi cậu ta thành người trong nhà."


      Ánh mắt sâu xa lộ ra tia lạnh lẽo, chỉ cần cái nhìn Tống Mộ Thanh cũng cảm nhận được nguy hiểm, thu lại vẻ mặt để ý. Nhìn đường cong cương nghị mặt , tự kiềm chế cũng nghiêm túc theo.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 59

      em coi Tam Tử trở thành người trong gia đình, em với cậu ấy như đối với Thiến Thiến, có tâm tư gì khác với Thiến Thiến sao?” tay đặt ở ngực , vô ý thức khẽ vuốt ve: “Cho nên, nên đặt ở trong bụng thôi, nếu em muốn cùng cậu ấy, bây giờ còn có thể có chuyện gì?”

      “Đương nhiên là đồng dạng như vậy. và Thiến Thiến có quan hệ máu mủ, em và Tam Tử có sao? Em có ý khác với cậu ta, nhưng em có thể đảm bảo cậu ta cũng có suy nghĩ giống em ?” thừa cơ mà vào?

      nuốt câu cuối vào trong bụng, người mù cũng đều có thể nhìn ra được, khi ánh mắt tiểu tử Tam Tử kia nhìn Tống Mộ Thanh giống như là hận được bế về nhà giấu , khi nhìn lại có vẻ mặt oán hận như là bị đoạt bảo bối.

      thể thường xuyên ở bên cạnh , bận rộn thậm chí có thể nửa năm cũng thấy mặt lần. Nếu như Tam Tử thừa dịp có ở dây, đục khoét chút nền tảng hoặc là hành động vô đạo đức khích bác ly gián cũng ngoài tầm tay của . Có phần từ nguy hiểm ngây ngô ở chung quanh , mà lại có dáng vẻ lơ đễnh, khiến yên lòng.

      Ý của Tống Mộ Thanh hiểu, nhưng có cách nào mạnh mẽ thay đổi suy nghĩ của Tam Tử. tận lực làm ra bất kỳ chuyện gì khiến Tam Tử hiểu lầm có cảm tình với cậu ta, cũng vô cùng ràng, cho dù có Lận Khiêm, và cậu ta cũng thể nào.

      Quen biết với Tam Tử vài chục năm, tính cách của cậu ta như thế nào rất ràng. Nhìn cà lơ phất phơ, biết điều, mặc dù cùng chui ra từ bụng mẹ với Triệu Nghị, nhưng hiển nhiên có di truyền được gen tốt của nhà họ Triệu. Khuôn mặt thon dài thông minh dễ nhìn, đầu óc có lúc hết sức mơ hồ, nhận định chuyện rất khó thay đổi, cho dù chuyện kia cũng phải như vậy.

      ra … có lẽ Tam Tử đối với em có lẽ cũng phải như cậu ấy nghĩ. Từ khi lên đại học cậu ấy cũng có bạn , ngoại trừ em và Trần Mặc Mặc, cũng rất ít lui tới với con . Cậu ấy và Trần Mặc Mặc, hai người từ lúc sinh ra biết, quen thuộc đến nỗi màu sắc quần lót có mấy loại cũng biết, theo thứ tự hình dạng gì cũng ràng, căn bản cũng có cơ hội phát triển JQ. di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m Cho nên cậu ấy lựa chọn ký thác tình cảm hoài xuân của thiếu nam đặt lên người em. Chờ thêm thời gian nữa, cậu ấy hiểu , bị khác hấp dẫn, dĩ nhiên cậu ấy biết tình cảm đối với em là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ tường mà thôi!”

      Lận Khiêm nặng cười tiếng, có câu từng “từng gặp biển xanh khó muốn làm sông ”, từng gặp người như , có thể dễ dàng bị người khác hấp dẫn sao?

      Tống Mộ Thanh cho là vẫn canh cánh trong lòng về thái độ với Tam Tử, liền dịu dàng : “Yên tâm , em coi cậy ấy hôn em cũng như hôn em của mình, gạt ra đâu.”

      Lận Khiêm mang bộ mặt sa sầm nằm ngửa, đôi tay tựa vào sau ót, từ trong mũi phát ra tiếng hừ khinh thường, liếc xéo nhìn .

      “Tóm lại, em phải giữ chút khoảng cách với cậu ta, quan hệ tốt cũng phải là người nhà. Cậu ta tự nguyện cũng tốt, bị buộc cũng tốt, sớm muộn gì cũng muốn kết hôn, đừng làm cho lão bà sau này của người ta hiểu lầm em có ý đồ bất lương.” Tống Mộ Thanh kéo kéo cái chăn bị lôi , chân ở dưới chăn mềm đá
      cái: “Biết, đúng là người lòng dạ hẹp hòi!”

      Lận Khiêm nhắm mắt lại, giống như nghe thấy gì, chờ đến khi Tống Mộ Thanh có động tĩnh gì khác, im lặng ngủ, mới rút tay sau ót ra, kéo cả người tựa vào ngực mình, động tác cẩn thận, sợ đánh thức .

      **

      Giữa trưa ngày thứ hai, khó khăn qua chút, có chiếc xe việt dã biển hiệu quân khu dừng ở bên ngoài tòa nhà ở ngoại ô. Trong xe có sĩ quan trẻ tuổi mặc quân trang màu ô liu, vẻ mặt nghiêm túc đoan chánh ngồi ở ghế tài xế, hết sức kiên nhẫn chờ người nào đó. Vừa thấy được người phụ nữ trẻ tuổi từ trong cửa ra, lập tức xuống xe vòng qua bên kia xe mở cửa xe.

      “Xin chào, tôi là Tống Mộ Thanh, làm phiền đặc biệt tới đón tôi, là ngại quá.” Tống Mộ Thanh đứng ở bên cửa, vội vã lên xe, hết sức khách khí .

      Người đến đón là nhân viên cần vụ của cậu Lận Khiêm, ở trình độ nhất định chính là đại diện cho cậu , càng tôn kính hơn , càng phải bày tỏ kính sợ đối với cậu của Lận Khiêm. Cũng thể giống như sai bảo thúc giục đứa bé như Đỗ Tử Đằng.

      cần khách khí, ngài gọi tôi là tiểu Trần là được rồi, tôi chỉ là phụng mệnh làm việc, phiền toái.” xong làm thế “xin mời” với Tống Mộ Thanh.

      Trực giác của Tống Mộ Thanh cho biết người này sống chung ổn, mà cũng có được nghị lực phá được pháo đài kiên cố của Lận đoàn trưởng lúc trước, tới làm quen cùng ta, nhiều lời, gật đầu cái rồi lên xe.

      Có trời mới biết suy nghĩ nhiều như thế nào về việc Lận Khiêm rốt cuộc có từng chuyện của bọn họ với người trong nhà , bọn họ có thái độ gì với . Nếu bình thường, nhất định chủ động gợi chuyện, đùa đôi câu với tiểu Trần hỏi thăm chút tình huống. Nhưng lúc này bắt được cơ hội tốt như vậy, dọc đường lại hề câu cách khác thường, ngay cả khi tiểu Trần quan sát qua kính chiếu hậu hai lần, cũng làm bộ như có nhìn thấy.

      Lúc sắp đến bệnh viện tiểu Trần nhận được điện thoại, hình như là cậu của Lận Khiêm gọi tới. ta báo tiếng với Tống Mộ Thanh qua kính chiếu hậu rồi dừng xe ở ven đường, mới tiếp lời với cậu Lận Khiêm.

      “Dạ, sư trưởng.”

      !”

      “Người yên tâm, nhất định tôi làm được.”

      Giọng ta kính cẩn mà nghiêm túc khỏi làm cho Tống Mộ Thanh liếc mắt, còn loáng thoáng có chút quen thuộc.

      Ban đầu, khi mới quen Lận Khiêm, chuyện cũng là cái đức hạnh nay, chuyện với ai cũng như là kẻ thù truyền kiếp trăm năm của , gần người. nhịn được nghĩ, có thể có thuộc hạ lạnh lùng, có cháu trai lạnh lùng khó chịu như vậy, có phải là Lận sư trưởng cũng lạnh lùng như vậy hay . Mà lão thủ trưởng theo lời đồn đại hết sức khó lường, có con trai và cháu trai lạnh lùng, biết có cái dạng gì, có phải là rất khó ứng phó hay ?

      Chưa đến hai giờ, xe dừng lại ở cổng bệnh viện. Bởi vì phải bệnh viện quân đội, cho nên xe việt dã mang biển hiệu quân khu gây rất nhiều chú ý cho mọi người.

      Tống Mộ Thanh muốn người khác chú ý như vậy, càng muốn Tô Thanh vô tình nhìn thấy tiết lộ cho Tống Bình biết. chuẩn bị mở cửa xe, lại nghĩ tới tiểu Trần lại trước bước mở cửa x echo , động tác nhanh đến mức ta xuống xe lúc nào.

      “Cám ơn . Cũng chuyển lời cám ơn Lận sư trưởng giúp tôi.” Tống Mộ Thanh thoáng khom người.

      “Đây là chuyện tôi phải làm. » Tiểu Trần đứng rất thẳng, mặt vô cùng nghiêm túc. Đột nhiên nghiêm chào với người đằng sau Tống Mộ Thanh : « Lận đoàn trưởng. »

      Lận Khiêm tới bên cạnh Tống Mộ Thanh, thản nhiên gật đầu cái với tiểu Trần, đáp ta cái lễ, đặt tay lên thắt lưng Tống Mộ Thanh.

      « Cậu trở về . »

      Tiểu Trần có chút do dự, quét qua Tống Mộ Thanh, muốn lại thôi nhìn Lận Khiêm chút. Thấy cúi đầu giọng gì đó với Tống Mộ Thanh, lúc này mới : « Vâng. »

      Tiểu Trần vừa , sức chiến đấu Tống Mộ Thanh che giấu hoàn toàn biến mất. Trong lúc đợi thang máy, biếng nhác dựa vào nửa vai của Lận Khiêm.

      « Cậu thích em. » nhàng , như là trần thuật chuyện nhặt gì đó.

      “Tại sao lại nghĩ như vậy?”

      “Trực giác.” nhún nhún vai, như sao : “Từ người tiểu Trần cũng có thể thấy được.”

      “Hừ, cậu với người nào cũng chỉ điệu, cho dù là với mợ của cũng vậy. Thượng bất chánh hạ tắc loạn.”

      Cửa thang máy mở ra, sau khi tất cả người chờ thang máy vào, mới đẩy cái, ôm vào. đứng ở bên trái , thoáng dựa vào sau, mà bên phải chính là vách tường kính bóng loáng.

      Tống Mộ Thanh bật cười phì tiếng, những lời này, là về cậu của mình sao?
      Last edited: 22/10/14
      trạch nữ thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 60

      Trong thang máy, Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy người ở phía sau nhìn chằm chằm vào mình. Ánh mắt kia rất thiện ý, mặc dù đến nỗi cảm thấy rợn tóc gáy, nhưng cũng rất thoải mái.

      quay đầu lại nhìn, cũng có ma quỷ hay người gì khả nghi.

      “Sao vậy?” Lận Khiêm thấy ngừng quay đầu lại, hỏi.

      có gì. đến.”

      nghĩ đây chỉ là ảo giác của mình, có lẽ là tiểu nương nào đó bị mê bởi vẻ đẹp của Lận đoàn trưởng, ước ao ghen tị trừng cũng chừng. Bỏ qua nghi ngờ, theo Lận Khiêm ra khỏi thang máy.

      dẫn thẳng về phía trước, xem ra là hỏi thăm phòng bệnh của Tống Bình ở đâu.

      Nhìn ánh mắt e lệ chờ đợi sau đó mất mác của y tá nhìn , cảm thấy trầm cũng phải là thể được.

      Nhờ “phúc” của Tam Tử, tại Lận Khiêm vô cùng hiểu chuyện của nhà , xét thấy những chuyện có thể diện của Tống Bình, mặc dù tiểu bối như nên phán xét nhân phẩm của Tống Bình, nhưng nhất định trong lòng cũng có suy nghĩ cân xứng. Chính cũng còn sót chút tình cảm với Tống Bình, nhưng mà đối với , thủy chung là có quan hệ máu mủ. Trong lòng biết, nếu là người khác nằm bệnh viện, tất nhiên Lận Khiêm ngó nhìn tới. Dưới mắt , có thể làm được chuyện này, trong lòng cảm động rối tinh rối mù lên rồi.

      Đột nhiên ngừng lại, Tống Mộ Thanh chú ý, lập tức đụng vào lưng của , vuốt vuốt mũi nhìn chằm chằm .

      nên mua chút đồ phải , lần đầu tiên tới mà tay tốt lắm.” buông tay cho nhìn.

      “Đừng giả bộ giả tỏi, phải lần đầu tiên tới liếc mắt đưa tình với y tá hay sao? nhìn thấy người ta thấy đều kích động nổi hay sao?” Tống Mộ Thanh biết có mùi vị gì nhìn hai người y tá qua vẫn ngừng quay đầu lại nhìn rồi thầm.

      chỉ tới hỏi bác sĩ hỏi thăm bệnh tình của cha em mà thôi, hề làm những chuyện khác.” Lận Khiêm vô tội .

      Tống Mộ Thanh cảnh cáo hừ tiếng: “ mà dám làm cái gì đó, em liền…”

      biết, em muốn chết cho em xem.” Lận Khiêm lập tức tiếp tỏ vẫn luôn nhớ kỹ lời . Bộ dáng thành khẩn giống như hạ cờ đỏ tuyên thệ vậy.

      Tống Mộ Thanh lập tức cảm thấy từ trước tới nay hề hài lòng, ngẩng đầu nhìn về phía trước, cũng nhìn phương hướng, Lận Khiêm liền kéo về.

      “Bên kia là toilet.”

      Còn chưa tới cửa phòng liền nghe thấy thanh chói tai của nữ sinh, lớn tiếng ồn ào, thỉnh thoảng còn có tiếng bác sĩ khuyên bảo, cùng với tiếng van xin yếu ớt vô lực của người phụ nữ.

      xin lỗi, người thân bệnh nhân thông báo rồi, người ngoài thể vào quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi. Ai… thể vào.”

      “Tôi muốn vào thăm cha nuôi tôi, tại sao ông lại ngăn tôi?”

      Nghe được tiếng ‘cha nuôi’ kia, Tống Mộ Thanh lập tức nhăn mày lại, sắc mặt cũng biến thành khó coi khác thường. Theo bản năng tìm kiếm bóng dáng Tô Thanh trong đám người, ngoài dự liệu nhìn thấy bà có cách nào dựa vào vách tường, lộ ra vẻ mặt vô cùng khổ sở.

      “Trước tiên cứ xuống lầu dưới nhìn mẹ trước, đừng có mà gây ầm ĩ ở đây có được ? Có chuyện gì chờ ông ta tỉnh rồi lại .” Tô Thanh sắc mặt trắng bệch, khom người, gần như là ăn khép nép đối với trẻ tuổi.

      Trong lòng Tống Mộ Thanh bừng lên ngọn lửa vô danh, hận được lập tức xông tới nắm cánh tay Tô Thanh để cho bà đứng ngẩng đầu ưỡn ngực.

      Bà mới là người vợ Tống Bình cưới hỏi đàng hoàng, Tống phu nhân danh chánh ngôn thuận. Bà giữ cho Tống Bình hai mươi năm, vì mặt mũi của Tống Bình, thời điểm khó khăn nhất cũng hỏi nhà mẹ phân tiền. Trong lòng khổ nữa cũng qua câu oán hận, dễ dàng tha thứ ông ta ở bên ngoài làm loạn đủ, tại sao lại còn phải dễ dàng tha thứ đứa con của tiểu tam chạy đến trước mặt bà la to lớn.

      Lận Khiêm kéo tay Tống Mộ Thanh, đẩy bàn tay siết chặt của ra, mười ngón tay nắm chặt lấy.

      Tống Mộ Thanh hít sâu hơi, mới bình phục vẻ tức giận.

      “Tại sao bà để cho tôi thấy cha nuôi tôi, bà cho rằng bà là ai a? Tôi cho ông biết, đừng cho là tôi biết bà nghĩ gì, bà nghĩ thừa dịp ông ấy gặp chuyện
      may chiếm hết tất cả tài sản, có đúng ? Tôi để cho bà đạt được."


      Tô Thanh xuất thân là tiểu thư khuê các, chưa từng tiếp xúc qua loại người cậy mạnh đạo lý. Tâm đối phương tốt, nhưng bà được nuôi dậy là nên những điều có giáo dưỡng này.


      " phải là tôi cố ý ngăn gặp ông ấy, bác sĩ tại ông ấy cần nghỉ ngơi, chờ đến khi ông ấy tỉnh lại, nhất định tôi ngay lập tức thông báo cho . xem, có được hay ...."


      "Mẹ!"


      Tống Mộ Thanh lên tiếng cắt đứt bà, tránh khỏi tay Lận Khiêm với thế hùng hổ xông tới. Giày cao gót đập lên mặt đất phát ra thanh thanh thúy.


      Vẻ mặt đông lạnh quét vòng qua đám người, cố ý dừng lại lâu hơn người trẻ tuổi kia. Nhìn chằm chằm vào ta, cho đến khi ta chột dạ chuyển tầm mắt .


      biết có phải là hai người chung đụng càng lâu lại càng giống nhau hay , ánh mắt kia của , quả là giống như từ mắt Lận Khiêm trực tiếp hướng tới vậy. Cực kỳ giống!


      Tô Thanh tìm thấy người tâm phúc của mình lập tức nắm chặt cánh tay của , chạm tới Tống Mộ Thanh.


      "Thanh Thanh."


      Tống Mộ Thanh thể ức chế mềm lòng, an ủi vỗ vỗ tay Tô Thanh, ý bảo bà vào trước. Qua khe hở khi cửa phòng mở ra, Tống Mộ Thanh liếc thấy Tống Bình an tĩnh nằm ở giường, đầu có trùm túi lưới, băng gạc, mặt xanh xanh tím tím từng mảng từng mảng, dụng cụ cố định cổ khiến cho cổ của ông ta càng thêm ngắn.


      Tống Mộ Thanh lần nữa hoài nghi ánh mắt năm đó của Tô Thanh.


      Sau khi bác sĩ và y tá tản , cửa phòng bệnh cũng chỉ còn lại ba người bọn họ, còn có thêm đứa bé trai khoảng bảy tám tuổi.


      Tống Mộ Thanh biết đứa bé kia, trong tư liệu Triệu Nghị giúp , viết rất ràng về nó. Nó là em trai cùng mẹ khác cha của trước mắt này.


      Nó nhìn chằm chằm Tống Mộ Thanh, ánh mắt kia khiến rất thoải mái, lại có điểm quen thuộc, nghĩ đến trong thang máy vừa rồi phải là ảo giác của .


      Tống Mộ Thanh châm chọc cười tiếng, bày ra tư thái cao ngạo hướng về trẻ tuổi kia, trị giá chiến đấu trong nháy mắt lên tới mức cao nhất.


      Lần trước lộ nét mặt này là lúc nào, sắp quên mất.


      "..... muốn thế nào?" trẻ tuổi kia ngẩng đầu, cố gắng bày ra dáng vẻ cái gì cũng sợ.


      Tống Mộ Thanh lập tức cảm thấy những lời này rất quen thuộc, cười hai tiếng.


      " đúng là mẹ con, lời ra đều giống nhau, nhưng so với da mặt dày, là học trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy." thoáng cong giọng, đến gần ta, ngữ điệu êm ái càng giống như là bạn bè thân mật.


      "..."


      "Nơi này là bệnh viện, chớ cãi lộn như người đàn bà chanh chua. Nếu như có lần sau, tôi làm cho người ta ném và người mẹ nằm giường bệnh của ra ngoài." cong khóe miệng lên, giống như thay ta phủi phủi bụi bặm, vỗ vỗ bả vai của ta: " nên biết, tôi được làm được!"


      "Bệnh viện phải là nhà mở, có quyền làm như vậy."


      "Tôi đương nhiên có quyền làm như vậy, nhưng nếu tôi muốn được ở nơi này, tự nhiên có biện pháp." Đột nhiên vươn tay nắm lấy cằm ta: "Ngoại hình tồi, chỉ tác điếc, người có gương mặt xinh đẹp này, cũng là người ngu ngốc."


      Là phụ nữ có chút tâm tư giống ta làm như vậy trước công chúng.


      Khóe mắt liếc thấy Lận Khiêm đứng cách bọn họ xa, quay đầu lại giống như có chuyện gì xảy ra cười cười với , giống như ác nữ vừa mới uy hiếp người ta kia phải là .


      Sắc mặt Lận Khiêm đổi, tới bên người : " vào thôi."


      Từ đầu đến cuối hề liếc mắt tới đưng đối diện với Tống Mộ Thanh.


      Tống Mộ Thanh vẫn luôn dũng cảm thừa nhận người khác tốt hơn mình, ví dụ như Trần Mặc Mặc thuần lương, lại ví dụ như người con xinh đẹp khiến chán ghét trước mắt này.


      Khi người đàn ông ở trước mặt bạn làm như thấy sắc đẹp, mặc kệ phản ứng đó của là bình thường hay cố ý, cũng khiến phụ nữ vui mừng, thậm chí hài lòng. Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy mình là người phụ nữ phàm tục, cho nên tại phản ứng như vậy cũng là bình thường.


      Lận Khiêm vừa mới họp xong, còn mặc quân trang, lạnh lùng tuấn. Tống Mộ Thanh vẫn cho rằng cái chủng loại kia...đặc hưu quân nhân người, dung hợp với gò bó, thần bí, cùng với phong cách ý thức trách nhiệm, thể bỏ sót người .


      ràng hơn ai hết, bộ dáng này của có bao nhiêu lực hút với phụ nữ. Cho nên khi bị bắt được, trong ánh mắt chút che giấu vui mừng và hứng thú của đối diện khi nhìn thấy Lận Khiêm, có chút nào ngoài ý muốn.
      Last edited by a moderator: 5/1/15
      trạch nữ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.