1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Ngoại Thích Chi Nữ- Ngũ Diệp Đàm

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 53:
      Tuyết lớn đầy trời, đường ngoại ô khó , Kỳ Mai trang và phủ Thừa Ân công cũng ngược đường.

      Ở cửa cung, Minh lão thái gia bảo Minh Lạc về Minh phủ trước.

      Minh Lạc thi lễ với Minh lão thái gia, : “ Tổ phụ, người cũng biết trong phủ nhiều tai mắt, đột nhiên tôn nữ từ trong cung về báo trước, còn có vết thương cổ, thể giấu diếm tiểu nha hoàn trong viện, người cũng biết, những người đó đều là đại bá mẫu an bài. Hơn tháng nữa là đại hôn của nhị tỷ, nếu có lời gì truyền ra, sợ là nhị tỷ và nhị ca càng hận tôn nữ tận xương.”

      “ Lạc tỷ nhi”

      Sắc mặt Minh lão thái gia khó coi, trong lòng đau đến kịch liệt. ngàn lần nghĩ tới tiểu hoàng đế hành động vô sỉ như vậy, Minh Lạc là người và lão phu nhân nhìn lớn lên, chuyện xảy ra giữa nàng và tiểu hoàng đế, bọn họ quá ràng.

      Nữ nhi Minh gia bọn , cứ mặc người chà đạp như vậy sao?

      Minh Lạc cười khổ cái, : “ tổ phụ, tôn nữ sao, chỉ là nhất ngôn cửu đỉnh, giết người cũng chỉ cần câu , , thậm chí cần hoàng đế lên tiếng. mặc dù tôn nữ là bé mồ côi, nhưng cũng rất tiếc mệnh, tôn nữ sợ hãi, nghĩ ở trong cung dẫn chuyện hay vào người.”

      “ về sau, trừ khi vào cùng vương gia, nếu tôn nữ tuyệt đối dám vào cung. Cũng may trước đó vương gia đáp ứng tôn nữ, mang tôn nữ Bắc Địa, nếu tôn nữ sợ làm cho tôn nữ còn con đường nào khác ngoài cái chết. đừng là vào cung, liền ngay cả kinh thành, nếu vương gia ở đây tôn nữ liền có tấc đất để sống yên ổn.”

      “ Lạc tỷ nhi” Minh lão thái gia nhìn sắc mặt trắng bệch đìu hiu, gầy suy nhược trong tuyết nhưng lại cực kì trấn định chút sợ hãi của tôn nữ, nghe hiểu ý trong lời của nàng. Tâm chìm xuống, đau đớn dị thường, qua hồi lâu mới “ Lạc tỷ nhi, tổ phụ đưa con về trang tử.”

      Minh lạc lắc đầu, ngữ khí lạnh lùng , cần. Tổ phụ, người cần đưa con đến trang tử. Tuyết lớn đường trơn, thái hậu nương nương thấy thời tiết như vậy còn cố ý triệu người vào cung, nghĩ đến đó là chuyện quan trọng cần thương lượng với người, tổ phụ vẫn là về nhà xử lý mọi chuyện thỏa đáng. Tôn nữ có thị vệ đưa về, sao.”

      Đích là.

      Nếu hôm nay đưa Minh Lạc về trang tử, tuyết lớn như vậy, lại thông báo bị cầm chân tại trang tử mấy ngày, chuyện của Minh Tú đích phải thỏa đáng với lão thê, trưởng tử và Tú tỷ nhi trước khi bên ngoài truyền ra phong thanh gì.

      Minh lão thái gia cứ như vậy nhìn tôn nữ lên xe ngựa, nhìn xe ngựa ngày càng trong trận tuyết lớn, càng ngày càng mơ hồ cuối cùng biến mất.

      ***

      Minh Lạc xuống xe ngựa liền thấy Triệu Thành đứng trong vườn.

      Nàng ngẩn người, lúc trước nàng lo lắng Thanh Diệp đem việc này cho , nhưng nàng mang Thanh Diệp xuất cung lại hồi Kỳ Mai trang, cơ hồ Thanh Diệp chưa từng rời khỏi tầm mắt nàng nên thể nào là Thanh Diệp truyền tin cho .

      Trong lòng Minh Lạc có chút căng lên, lại có chút ủy khuất, nàng cắn môi nhưng vẫn từng bước đến, vững vàng đứng trước mặt .

      Sắc mặt Triệu Thành trầm, ánh mắt dừng lại mặt nàng lát liền dời xuống cổ nàng, cổ áo che khuất nên cũng nhìn thấy vết thương, đưa tay đẩy cổ áo ra, liền thấy vết thương quấn băng. Vết thương được thái y xử lý qua, từ bên ngoài nhìn ra cái gì, chỉ là mặt trầm, đưa tay vuốt ve ngoài tấm vải.

      Nhưng tâm vẫn buông xuống. là người tập võ từng chịu vô số vết thương, chỉ nhìn Minh lạc chút, nhìn khí sắc, thổ tức, dáng vẻ đường của nàng liền biết tình huống của nàng bây giờ.

      Nhưng nhìn nàng bị thương vô cùng tức giận.

      Minh Lạc nhìn vẻ mặt của như vậy càng rụt rè, nàng ngẩng đầu miễn cưỡng nở nụ cười với , : “ vương gia, ngài biết rồi? cái này, kì cũng sao, chỉ là rách chút da thịt.”

      Triệu Thành bình tĩnh nhìn nàng, buông mắt xuống, giúp nàng sửa lại cổ áo, sau đó cầm lấy tay nàng. Vì thời tiết này, nàng lại xe ngựa hơn canh giờ về trang tử, giờ này tay nàng lạnh như băng, lạnh làm lòng Triệu Thành càng phát run, đau lòng.

      dùng thanh có thể coi là ôn nhu “ vào nhà trước .”

      Nhưng Minh Lạc nhìn ra tâm tình bị đè nén, vẫn có chút lo lắng bất an.

      nắm chặt tay nàng vào nhà, trong phòng đốt than ,nên lập tức ấm hơn nhiều, mà tay Minh Lạc luôn bị nắm chặt, tay ngừng hấp thụ nhiệt độ của tay , thân thể cũng ấm lên, tâm tư luôn thấp thỏm hiểu sao cũng ổn định lại.

      Nàng biết, chí ít hoàn toàn nghe nàng giải thích chuyện từng có tư tình với Khánh An đế.

      giúp nàng cởi áo choàng, nàng ngồi vào ghế lại nhận canh gừng Thanh Lan mang lên, yên lặng uống, mới ngẩng đầu hỏi Triệu Thành: “ phải hôm nay ngài tiếp kiến sứ thần Lĩnh nam sao? Sao lại tới nhanh như vậy?”

      Đốt than,còn chuẩn bị canh gừng, nghĩ đến cũng đến lúc.

      lời ít ý nhiều giải thích : “ trong cung có người truyền tin cho ta. Ta cũng vừa tới, những thứ này là ám vệ dùng bồ câu truyền tin cho Diệp Ảnh chuẩn bị.”

      Quả nhiên là huấn luyện nghiêm chỉnh, Minh Lạc có chút chua nghĩ.

      Sau đó liền nghe Triệu Thành hỏi “ đến cùng xảy ra chuyện gì?”

      Minh Lạc nhìn cái, ra cũng biết chuyện cụ thể. Nàng nhếch miệng, nhìn Thanh Diệp đứng ở cửa, gọi nàng ta vào, : “Thanh Diệp, ngươi với vương gia chuyện phát sinh trong cung hôm nay, mỗi chi tiết đều phải ràng.”

      Nàng quay đầu nhìn Triệu Thành nhíu mi, thừa dịp chưa gì, : “ vương gia, ngài biết tiểu nữ thông minh, người thông minh trong cung lại nhiều, tiểu nữ biết họ suy nghĩ gì, lại tính toán gì, còn bằng để Thanh Diệp tỉ mỉ cho ngài, để vương gia biết.”

      Nàng xong liền đứng lên, dưới cái nhìn chằm chằm của Triệu Thành, “ tiểu nữ muốn nghĩ lại lần nào nữa, vương gia, ngài hỏi Thanh Diệp , tiểu nữ vào trong nghỉ lát.”

      Triệu Thành nhìn nàng khi chuyện mắt nổi lên tầng nước, trong lòng rất đau, mặc dù muốn trấn an nàng trước nhưng từ trước đến nay là người lý trí, thu được mật báo của ám tuyến trong cung, Khánh an đế uy hiếp Minh Lạc, lệnh Minh lạc cầm trâm tự sát lập tức xuất cung, nóng lòng chạy tới, thấy nàng hoàn hảo tâm buông xuống nửa nhưng hiểu mọi chuyện nên nửa còn lại bỏ xuống được, cho nên lúc này muốn biết quá trình cụ thể như vậy mới dễ chuyện với nàng.

      Cho nên hôn trán nàng cái, : “ tốt, nàng nghỉ ngơi trước , lát ta tìm nàng.”

      Trong lòng Minh Lạc lại ủy khuất, thi lễ với xoay người vào nội thất.

      Thanh Diệp là ám vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, đến nửa nén hương Triệu Thành nắm được chân tướng mọi chuyện, thậm chí mỗi câu của từng người được thuật lại sai chút nào, kể cả đối thoại của Minh Lạc và Minh lão thái gia ở cửa cung.

      Lúc Triệu Thành vào, Minh Lạc thay y phục.

      nghe Minh Lạc với Thanh Lan “ đem y phục kia ném vào chậu than.”

      nhìn thoáng qua bộ y phục kia, nhìn Thanh Lan có chút sợ hãi nhưng vẫn nghiêm túc đáp ứng, sau đó thi lễ với lui xuống, đây là tiểu nha hoàn có ý tứ. nguyên bản bụng nộ khí, nhưng lúc này đau lòng sau đó có chút có lương tâm mà vui vẻ chút.

      Vì Minh Lạc với Minh lão thái gia ‘ trừ khi có vương gia nếu tuyệt đối dám vào cung “ đừng là cung, ngày cả kinh thành nếu có vương gia liền có tấc đất để sống yên ổn” biết nên hình dung cảm giác đó như thế nào, trong lòng rất thỏa mãn và vui vẻ.

      tiến lên đè vai nàng, nhìn nàng ôn nhu : “a lạc, nàng yên tâm, ngày nào đó, toàn bộ cung, toàn bộ kinh thành, , toàn bộ Đại Ngụy, có chỗ nào là nàng thể đặt chân.”

      Minh Lạc ngẩn ngơ, sau đó nước mắt liền rơi xuống.

      Nàng : “ vương gia, tiểu nữ rất sợ hãi, tiểu nữ muốn truyền ra lời đồn nào. Tiểu nữ và chưa từng có bất cứ chuyện gì, càng cầu cưới tiểu nữ, tiểu nữ biết vì sao lại vu hãm tiểu nữ, tiểu nữ sợ vương gia tin những lời đó.”

      ra là như vậy.

      Nàng đến cùng tin mình đến cỡ nào.

      Trong lòng Triệu Thành đau nhức, đưa tay giúp nàng lau nước mắt, nhưng nàng giống như làm bằng nước, lệ kia càng lau càng nhiều, thở dài, ôm nàng vào lòng, tay vuốt vải cổ nàng, : “ cho nên nàng dùng cái chết uy hiếp? a lạc, nàng nhớ kĩ, về sau đừng làm việc ngốc như vậy, trong lòng ta có chuyện gì quan trọng có thể so sánh với tính mạng của nàng. Mấy câu đó, nàng coi như du côn mà xử lý là được, cần lo lắng mạo phạm hoàng đế, mọi chuyện phía sau ta xử lý.”

      Minh Lạc..

      Mọi xúc động, phẫn nộ, ủy khuất đột nhiên còn.

      Nàng hai mắt đẫm lệ mông lung ngẩn ngơ nhìn , thậm chí nghiêm túc suy nghĩ, sau đó lung tung xoa nước mắt, : “ vương gia, nhưng như vậy làm mẫu tiểu nữ tức giận, cũng hoài nghi tiểu nữ, như thế ảnh hưởng đến hôn của chúng ta sao?”

      Nàng chỉ lo lắng ảnh hưởng đến hôn của bọn họ. nàng lấy cái chết uy hiếp là vì sợ có lời đồn đại truyền ra, lo lắng mình tin lời tiểu tử Triệu Huyền kia , Triệu Thành cảm thấy nàng ngây ngốc, lúc này bộ dáng ngốc manh càng đáng , làm bao nhiêu cũng đủ.

      Sợ là chính nàng cũng biết nàng để ý mình như vậy.

      Triệu Thành lại đau lòng, vừa đau lòng vừa thỏa mãn, hiếm khi cười cười, ôn nhu , nàng yên tâm, những thứ đó đều là chuyện . A lạc nàng quên, hôn của nàng là ta và phụ thân nàng quyết định, thái hậu cũng đổi được. bất quá”

      thu lại dáng vẻ tươi cười, “ nàng nhớ kĩ, bất kì dược vật nào mà Cổ ma ma để nàng dùng, đều phải qua tay Thư Ảnh mới được dùng.”

      Minh lạc cau mày, “ ân tiểu nữ biết, những thứ kia, trước đó tiểu nữ đều để Thanh Diệp thầm mang hỏi đại phu, cũng có vấn đề gì, nhưng tiểu nữ càng cẩn thận hơn.”

      Triệu Thành sờ tóc nàng, “ a Lạc ta lo lắng nàng ta hại tính mệnh nàng, nàng ta dám. Thể chất nàng vốn hư lạnh, ta lo lắng nàng ta sử dụng chút thủ đoạn, để nàng dễ thụ thai.”

      Sắc mặt Minh Lạc đại biến.

      chính là trực tiếp như vậy, nếu là kiếp trước,nàng luôn nghĩ thái hậu đối đãi với nàng như con ruột, nàng nhất định tin .
      annie196, Hale205, Tôm Thỏ9 others thích bài này.

    2. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,237
      Được thích:
      1,002
      Đợi chờ editor như mưa mùa hạ, cố gắng đọc chậm rồi mà vẫn hết, hêhe

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 54:
      “ vương gia, vương phi nương nương thể chất hư lạnh, lại trường kì sử dụng hương liệu thích đáng, cái thai này sợ là giữ được, nếu cưỡng ép bảo trụ, sợ là nguy hiểm đến tính mạng vương phi nương nương.”

      Minh Lạc mơ màng tỉnh lại, liền nghe được giọng run run của lão thái y.

      Thai nhi, bảo trụ được, hương liệu.. Minh Lạc như bị điện giật, trong lòng kịch liệt đau nhức, ngực như bị cái gì đè nén, thở được.

      Con của nàng, đứa con mà nàng vẫn luôn mong đợi.

      Sinh hoạt trong vương phủ băng lãnh làm cho người ta ngạt thở, nàng càng ngày càng vui, , là càng ngày càng thống khổ, căn bản muốn ở lại đây, con của nàng, mặc dù có khả năng mong đợi nhưng nàng muốn. chí ít có con tâm của nàng yên ổn lại, cả người giống như có điểm sáng, có hi vọng.

      Nhưng bây giờ con giữ được.

      Hương liệu, nàng thích đốt hương, cũng rất ít sử dụng hương liệu, ngoại trừ Minh Dạ hương, Minh Dạ hương cũng phải người thường có thể có được, là nàng ngẫu nhiên thấy trong thư phòng Triệu Thành, thấy thích hương vị tươi mát kia, Triệu Thành liền đưa cho nàng, về sau cố ý đến Bắc Cương tìm về cho nàng trường kì sử dụng.

      Nhưng nếu hương liệu kia tốt, sao Triệu Thành có thể biết?

      Nàng gắt gao đè ngực mình, biết qua bao lâu, liền nghe bên ngoài truyền đến thanh quen thuộc nhưng lạnh lùng đến cực điểm “ vậy phiền thái y kê đơn, bỏ đứa bé, được đả thương vương phi.”

      “ vương gia, thể chất vương phi hàn, tương lai sợ là khó có thể mang thai”

      Nàng lại hôn mê bất tỉnh.

      Khi nàng tỉnh lại lần nữa, bên ngoài đen nhánh, nàng cực kì khát nước, nhưng biết vì sao có người phục thị, a, khả năng vì chuyện trượt thai nên tất cả mọi người bên cạnh nàng đều bị giam để thẩm vấn , nàng cũng xoắn xuýt những thứ này, cũng thể gọi người, yết hầu của nàng đỏ đau nhức, căn bản phát ra được thanh, cho nên thất hồn lạc phách bò dậy, đến bàn châm nước.

      Nàng uống nước xong vẫn thấy muộn phiền liền đẩy cửa ra ngoài muốn hít thở khí.

      Bên ngoài rất đen, cũng rất yên tĩnh, cây cối , còn có tiếng xột xoạt của côn trùng, nàng thấy bên trái hành lang có ánh sáng đèn, ánh mắt xoay qua chỗ khác.

      Sau đó nàng nghe được thanh hai tiểu nha hoàn nho chuyện.

      Lòng nàng sớm như tro tàn, cũng chán ghét tất cả của vương phủ này, vốn định quay người rời lại nghe được bốn chữ ‘ vương phi nương nương’ liền ngừng lại.

      Nàng nghe được tiểu nha hoàn khẽ thở dài : “ ai, vương phi nương nương đáng thương, ngày thường đẹp như tiên nữ vậy mà số lại khổ như vậy.”

      “ hừ, đẹp mắt sao? Vương gia có thù đội trời chung với Minh gia, cưới nàng ta cũng là do thái hậu ép buộc, nếu vương gia sớm cưới biểu nương, nơi nào đến phiên nàng ta? Ngươi xem, đến hài tử vương gia cũng cho nàng ta sinh, xem cái chức vương phi này nàng ta có thể làm bao lâu.” tiểu nha hoàn khác mang giọng châm chọc .

      “ a Hương? Sao ngươi lại vậy? ngươi nghe lời mê sảng đó từ chỗ nào, vương gia…”

      ***

      Minh Lạc tỉnh lại từ trong hoảng hốt, lệ rơi đầy mặt.

      Nàng tựa trong ngực , đưa tay bắt vạt áo của , ngửi mùi vị quen thuộc của , nàng nhịn được hỏi : “ vương gia, người từng nghe đến loại hương liệu tên Minh Dạ Hương?”

      Triệu Thành nhíu nhíu mày, biết vì sao nàng đột nhiên hỏi cái này, nhưng hoàn toàn chính xác có nghe qua, là thánh hương của bắc CƯơng, nguyên liệu rất khó tìm, sản lượng cũng rất ít.

      ngửi mùi thơm nhàn nhạt người nàng, bị nàng kéo vạt áo có chút khó chịu, mà tay nàng lại lạnh buốt, nhịn được ôm nàng lên giường, nắm tay nàng trong lòng bàn tay, ôm nàng mới ‘ ân’ tiếng : “ nàng là Minh Dạ hương của Bắc Cương? Có từng nghe qua, nhưng sao nàng lại hỏi cái đó, gặp ở đâu sao?”

      Minh Lạc lắc đầu, ước chừng là đụng đến cổ nên làm vết thương có chút đau, nàng nhìn quai hàm cứng rắn như kiếm đúc của , thấp giọng : “ đột nhiên nhớ tới trong bản chép tay của mẫu thân tiểu nữ có thấy ghi chép của loại hương liệu này, nghe rất khó có được, là phụ thân ngẫu nhiên tìm được chút ở Bắc Cương đưa cho mẫu thân, mẫu thân rất thích. Đồ vật mẫu thân thích tiểu nữ cũng muốn biết là có mùi vị gì.”

      Triệu Thành thấy bộ dáng hai mắt đẫm lệ mông lung của nàng, trong lòng có chút bực bội, Triệu Thành là người thiết huyết, chưa từng có kinh nghiệm chung đụng với nữ tử, nếu là nữ tử khác cho dù là chí thân khóc bù lu bù loa, đại khái cũng mặc kệ thèm quản, có chuyện quan trọng cần đợi khóc xong hãy xuất trước mặt .

      Nhưng người trong lòng, cho dù có làm chuyện chán ghét.. lại làm ghét, chỉ là làm bực bội, khóc làm lòng co lại, chỉ muốn dỗ nàng dừng nước mắt.

      lấy khăn muốn lau cho nàng, sau đó lại cảm thấy điềm xấu – khăn người chỉ dùng để lau vết máu kiếm sau khi giết người, cho nên cau mày ném khăn sang bên.

      : “ a, vừa vặn chỗ ta có trưởng lão Bắc Lê từ Bắc CƯơng, nghe thượng phẩm Minh Dạ hương đều là bắc lê giáo chế, về ta hỏi xem có thứ đó , nếu nàng thích mang cho nàng chút. Nhưng hương liệu đều có chút ảnh hưởng đến thân thể, đợi ta hỏi cho ràng, để người kiểm tra thực hư xem có vấn đề gì .”

      vẫn luôn cẩn thận, nếu Minh Dạ hương có vấn đề, thể nào biết.

      Minh Lạc gật đầu, cổ lại có chút đau, nàng đưa tay kéo kéo vải cổ ‘ ân’ tiếng “ vương gia, tiểu nữ muốn gặp mặt vị trưởng lão Bắc lê kia có được ?”

      Triệu Thành hơi nhíu mày, nghĩ đến mình từng hỏi Mộc Thuật về chuyện độc tình, còn có Mộc Thuật luôn biểu ‘ta biết’- ra ngươi cần độc tình mới có thể chiếm được người trong lòng, có chút quá vui lòng, nhưng nhìn ánh mắt khẩn cầu của Minh Lạc, lòng mềm xuống, thầm nghĩ, quên , dù sao Mộc Thuật cũng dám hươu vượn trước mặt nàng, nàng muốn gặp gặp .

      Minh Lạc cảm ơn Triệu Thành, nàng ở trong ngực trong đầu vẫn nghĩ đến chuyện hài tử.

      Kiếp trước nàng nghĩ Triệu Thành cưới nàng là vì muốn đối phó Minh gia, tạm thời qua mắt thái hậu, tâm cưới nàng nên vị trí vương phi của nàng sớm muộn thu hồi, cho nên cũng thể để nàng sinh con trai trưởng, cho nên nàng chút hoài nghi liền tin là muốn cho nàng sinh hài tử.

      Nàng trùng sinh trở về, từng bước chậm rãi về phía trước, đối với mất dần hoài nghi, nhưng chuyện của hài tử, nàng vẫn cho rằng là do người của Túc vương phủ gây nên, Lăng thái phi, Thăng Bình đại trưởng công chúa, những người đó muốn nàng ngồi vào vị trí Túc vương phi, tha cho việc nàng sinh hài tử cho .

      Có thể nàng cho tới giờ , , là muốn nghĩ là người luôn thương đối đãi với nàng như con ruột, thái hậu mẫu.

      Lập trường khác biệt, nàng biết bà lợi dụng nàng đối phó Triệu Thành, nhưng nàng chưa từng nghĩ tới bà hại con của nàng, còn làm nàng thể có thai – a, cũng phải nghĩ tới, kiếp này nàng muốn suy nghĩ nhưng phải là cẩn thận từng li từng tí đem những thứ Cổ ma ma đưa cho nàng để cho Thanh Diệp và Thanh Lan mang đến cho đại phu xem, còn mấy lần nhờ đại phu của Dung gia xem qua sao?

      Nàng nghĩ, nhưng lại làm đủ loại phòng bị.

      Mà lúc này Triệu Thành ôm nàng lại nghĩ đến chuyện khác, thấy được nàng hơi động đến cổ liền cau mày, trong lòng phán Khánh An đế tội tử hình, vốn có tình thúc cháu, lại dám động tay đến Minh Lạc, ( TT) nhịn được mới nghĩ chặt móng vuốt của

      Tiểu tử kia học được từ phụ thân bọc tấm da người dối trá bên ngoài, ngược lại học đủ mười phần việc cất giấu vô sỉ hiểm.

      Minh Lạc : “ vương gia, Cổ ma ma từng , thân thể tiểu nữ tốt mang hài tử, vương gia muốn có hài tử sao?”

      Triệu Thành nghe Minh Lạc về hài tử thần sắc nhu hòa xuống.

      Bọn chưa thành thân nàng nghĩ nhiều như vậy, xa như vậy sao? Nghĩ đến chỉ mình mong ngóng ngày thành thân, trong lòng Triệu Thành ấm áp dễ chịu, thích nàng ỉ lại vào như vậy.

      : “ân, sớm quá cũng tốt lắm, thân thể nàng lại yếu, vẫn nên điều dưỡng cho thỏa đáng, chờ hai năm nữa có hài tử cũng muộn. Bất quá Cổ ma ma luôn bên cạnh nàng, khó lòng mà phòng bị hết được, nàng lại tiện trở mặt với bà ta, về ta phái ma ma đến, để ma ma đó nhìn bà ta chằm chằm cũng tốt hơn.”

      Minh Lạc nghe lại nhíu mày , “ tiểu nữ với cữu cữu, cữu cữu cho tiểu nữ ma ma bên cạnh ngoại tổ mẫu, đại khái lâu nữa vào kinh cùng ngoại tổ mẫu. vương gia, tiểu nữ tin ngài nhưng tiểu nữ lại sợ số người bên cạnh ngài, vì thân phận của tiểu nữ chắc chắn bọn họ thích tiểu nữ.”

      Triệu Thành ôn nhu dỗ nàng : “ sao, nàng yên tâm, người đưa đến bên cạnh nàng ta đều tuyển chọn tỉ mỉ, tuyệt đối trung thành với nàng.”

      Lúc này Minh Lạc mới đáp ứng.

      Hôm nay phát sinh nhiều chuyện, lại nhớ đến chuyện của hải tử kiếp trước, nàng cảm thấy tâm mệt mỏi, thân thể cũng mệt, đầu óc có chút mơ hồ, nàng nhịn được đưa tay ôm , dựa sát vào ngực , thấp giọng nỉ non : “ vương gia, tiểu nữ cảm thấy mệt mỏi, đôi khi tiểu nữ nghĩ, chờ mọi chuyện qua , mối thù của phụ mẫu được báo, nếu tiểu nữ chết thôi còn có hứng thú gì để sống tiếp.”

      Sắc mặt Triệu Thành đại biến

      Đầu vậy mà lên hình tượng, thấy nàng ngã trong vũng máu, bên cạnh là ly rượu đổ, thị nữ quỳ đất, toàn thân run rẩy : “ vương, vương gia, nô tỳ, lúc nô tì vào, nương nương như vậy, vương gia..”

      Trái tim kịch liệt đau nhức, bỗng nhiên nắm chặt nàng, khí thế thay đổi, ngữ khí hung ác : “ nàng cái gì?”

      Minh Lạc bị bóp đau, ngữ khí hung ác của cũng làm nàng nháy mắt tỉnh táo lại, vừa rồi, vừa rồi nàng cũng biết xảy ra chuyện gì, nàng cái gì?

      Nàng có chút mờ mịt sợ hãi nhìn , nắm chặt tay nàng, nhìn nàng chằm chằm, lặp lại từng chữ : “ vừa rồi, nàng gì?”

      Minh Lạc há mồm, nhưng nhìn biểu lộ hung ác nham hiểm của , chữ cũng được.

      Triệu Thành nhìn nàng sợ hãi, biểu biết làm sao, hiểu sao đột nhiên trong lòng sinh ra cỗ cảm xúc cực hận, thiếu chút đè nén được.

      vất vả khống chế cảm xúc của mình, thấp giọng : “ A Lạc, cái gì gọi là chết thôi? Cái gì mà mọi chuyện kết thúc? Nàng gả cho ta, mối thù của phụ mẫu, mọi chuyện giải quyết xong? gả cho ta đối với nàng điểm ý nghĩa gì sao? Nàng chỉ muốn báo thù xong tìm cái chết sao?”
      annie196, Hale205, Chôm chôm8 others thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 55:
      Nghe từng chữ Triệu Thành hung tợn rít ra từ kẽ răng, nhìn hung ác giống như lúc nào cũng muốn phát tác, sau hồi sợ hãi Minh Lạc mới phản ứng kịp, phản ứng mình vừa cái gì, chậm rãi tỉnh táo lại, lấy lại trạng thái tâm lạnh bình thường.

      Nàng nhìn Triệu Thành, nhìn gần như mất khống chế, lòng lên tia kinh ngạc.

      Nàng đưa tay sờ tay , nắm chặt, sau đó nhìn vào mắt , thấp giọng gọi “ vương gia”

      “ vương gia, vừa nãy tiểu nữ quá mệt mỏi, nhất thời có chút mơ hồ, biết tại sao lại như vậy, khả năng là do hôm nay tiểu nữ quá sợ hãi, tiểu nữ sợ hãi.”

      Tay của nàng vẫn lạnh buốt, ủ hồi lâu vẫn lạnh buốt tận xương.

      Triệu Thành cũng chậm chậm tỉnh táo lại, nhìn nàng chằm chằm, nghe nàng cũng lên tiếng.

      Ánh mắt giống như muốn nhìn vào linh hồn của nàng, đâm thủng hết thảy.

      Minh Lạc chịu nổi, thõng mắt xuống.

      Nàng cắn cắn môi, : “ vương gia, vừa nãy tiểu nữ nhất thời quên vương gia. Vương gia, trước đó tiểu nữ có ý nghĩ như vậy, trước kia tiểu nữ coi là mặc dù có phụ mẫu nhưng tổ phụ tổ mẫu rất thương tiểu nữ. mẫu cũng đối tốt với tiểu nữ, so sánh với người khác, dù có phụ mẫu tiểu nữ cũng may mắn, nhưng đột nhiên ngày tiểu nữ phát những thương đó đều trộn thuốc độc, phải giả nhưng đều trộn thuốc độc.”

      “ nếu là người khác cho độc- thuốc, ngươi có thể độc lại, nhưng hết lần này đến lần khác những thứ đó lại là công ơn dưỡng dục, tiểu nữ có thể làm gì? đoạn thời gian tiểu nữ biết nên làm cái gì, rất nản lòng thoái chí, cảm thấy sống có gì luyến tiếc, dạng sinh hoạt xoắn xuýt thống khố đó có gì đáng lưu luyến đâu?”

      Đó là đoạn thời gian rất dài trong kiếp trước trước khi chết của nàng.

      Nàng lắc đầu, “ nhưng đó là trước kia, vương gia, tại tiểu nữ còn nghĩ như vậy. chỉ là hôm nay quá mức chấn kinh, trong nhất thời liền ra cảm xúc ngày xưa. Khi đó tiểu nữ rất sợ hãi, kì tiểu nữ phải sợ Khánh An đế, đáng để tiểu nữ sợ, tiểu nữ chỉ sợ vương gia tin , tin tiểu nữ, sau đó tiểu nữ còn gì cả.”

      “ Vương gia, ngài tin tưởng tiểu nữ sao?”

      Nàng đến đây liền ngẩng đầu lên, trong mắt vì nhiễm nước mắt liền giống như có tầng bảo hộ, mê mê mang mang, Triệu Thành chỉ thấy được mê mang, thương tâm, bàng hoàng, biểu đó giống như huyễn châm , lập tức đâm vào lòng Triệu Thành.

      Dục vọng của với nàng bắt đầu từ huyễn cảnh trong tâm ma của , chính cũng từng cho rằng là do dục vọng của huyễn hóa thành nữ nhân, dĩ nhiên chính là nguyên thủy nhất hấp dẫn , sau đó nàng lại là người Minh Trọng Hằng nhờ chiếu cố, biết đại khái mình vĩnh viễn sinh ra dục vọng với nữ nhân khác nữa, vì vậy muốn cưới nàng về, đặt bên cạnh mình.

      Nhưng sau mỗi lần tiếp xúc, cái người sống sờ sờ trước mặt này lại móc tâm ra vừa xoa vừa bóp.

      Lời cam kết sớm với nàng, tới bây giờ là người thích nhắc lại câu hai lần.

      Nhưng cũng cần trấn an cảm xúc của nàng, kì cảm xúc của cũng cần trấn an, hôm nay chỉ nàng kinh hãi, kì cũng bị kinh sợ nhiều lần, coi như từng đối mặt với nhiều trận truy sát tàn nhẫn cũng chưa từng để cảm xúc của mình ảnh hưởng nhiều như vậy.

      Thực tế tại mỗi lần bị truy sát chật vật, máu chảy xuống nhưng vẫn tỉnh táo gợn sóng.

      : “ , nàng nhớ kĩ, về sau mệnh của nàng là của ta, đừng nhắc lại chữ ‘ chết’ nghĩ cũng đừng nghĩ. Những thứ thương trộn lẫn thuốc độc kia, vứt toàn bộ là được.”

      Cuối cùng dừng lại, nhìn nàng, thanh giống như xâm nhập vào tâm nàng, chậm rãi “ nàng muốn gì, ta cũng cho nàng.”

      Lúc Minh Lạc nghe xong ngơ ngác nhìn , còn suy nghĩ , nàng muốn, muốn gì, cúi đầu hôn nàng, mặc dù ánh mắt cực nóng giống như muốn thôn phệ nhưng khi hôn lại cẩn thận từng tí, tinh thế, cho đến khi da thịt Minh Lạc chậm rãi rút tái nhợt, nhiễm lên màu hồng, thân thể bắt đầu có nhiệt độ, mới bắt đầu càn rỡ.

      Minh Lạc nghĩ, thay đổi rất nhiều, kiếp trước chưa từng ôn nhu như vậy, vì cái gì? Điều này khiến nàng có chút cao hứng và ủy khuất, nhưng chút cao hứng này rất nhanh tan thành mây khói trong nụ hôn nồng nhiệt của , nàng cũng cự tuyệt , dù sao nàng cũng biết quá giới hạn.

      Kiếp trước Minh Lạc vì sợ làm chuyện phu thê với , nên về sau chỉ cần hơi có chút động tác nàng đều sợ hãi, nàng càng sợ hãi, liền càng lạnh lùng hơn, những thứ đó phải hồi ức tốt.

      Lúc này ôn nhu như vậy nhưng chắc chắn dừng lại trước bước cuối cùng , cho dù trong lòng Minh Lạc vẫn có bóng ma nhưng cũng nghĩ bằng thủ tiếp thu, cần lo lắng đến bước kia, như thế sau khi thành hôn mình quá mức sợ hãi.

      Nàng thử tiếp thu , thậm chí thử chịu đựng sợ hãi trong lòng thận trọng đáp lai , những thứ này lại làm Triệu Thành hiểu lầm tín hiệu, với đây là loại tra tấn mà thỏa mãn, là thủ đoạn rèn luyện có lực mạnh nhất, bất quá cho dù là tra tấn, cũng muốn từ bỏ, chỉ tâm niệm sớm đến ngày thành hôn

      Ba ngày sau.

      Minh Lạc mở bình sứ ra, liền có hương vị nhàn nhạt lành lạnh thấm vào ruột gan.

      Đây chính là Minh Dạ hương. Minh Dạ hương phải hương đốt mà là hương liệu dạng cao, chỉ cần mở nắp bình đặt bình sứ trong nước nóng hoặc đặt than bạc đốt liền có mùi thơm bay ra.

      Minh Lạc đậy nắp bình, hỏi trưởng lão Bắc Lê – Mộc Thuật, đứng thẳng trước mặt: “ Mộc trưởng lão, ta rất thích Minh Dạ hương này, biết trong tộc của ngươi thường dùng vật này để làm gì? Nếu dùng thường xuyên có gì bất lợi?”

      Đây là người làm Túc vương nóng ruột nóng gan, hận thể hạ độc tình sao?

      Quả nhiên là tuyệt sắc vô song.

      Bất quá Túc vương dùng thủ đoạn biến người ta thành vị hôn thê, cũng cần dùng đến độc tình- tin cái gọi là hôn ước, nếu sớm có hôn ước vì sao còn ngàn dặm xa xôi mời đến hỏi chuyện về độc tình?

      Mộc Thuật tâm hỉ nhưng mặt biểu gì, chỉ tất cung tất kính nhưng mất phong phạm của trưởng lão : “ hồi bẩm vương phi nương nương, vật này vốn là dược dụng, kì hương có thể thông kinh mạch, người tập võ dùng để trợ vận khí, nghiên cứu võ nghệ có thể làm ít công to, nữ tử dùng có thể ấm cung khu lạnh, bổ nóng cho người khu lạnh, từ khu nóng chuyển thành ấm, cho nên trước nay đều là thánh vật của Bắc Lê giáo ta, lại được chế từ cỏ Minh Dạ, cỏ Minh Dạ thể trồng, chỉ sinh trưởng ở núi tuyết, vì vậy hàng năm chỉ có thể chế ra vài bình.”

      Lại “ Bắc Cương tiếp giáp bắc Cốt, vương hậu Bắc Cốt rất thích Minh Dạ hương cho nên những năm này phần lớn Minh Dạ hương chế ra đều tiến cống cho cung đình Bắc Cốt.”

      tại đại khái cần, cung đình Bắc Cốt xảy ra chính biến, đệ đệ Bắc Cốt vương mưu phản, Bắc Cốt vương bỏ chạy đến Kỳ châu, bắc CỐt vương hậu tự sát, nghĩ đến tạm thời có người nhớ đến Minh Dạ hương.

      Minh Lạc nhìn có bài bản, cũng biết trong lòng nghĩ gì, nghe cây cung trong lòng triệt để nới lỏng.

      Lúc trước quả nhiên là nàng hiểu lầm .

      Chỉ biết thứ hại mình là cái gì.

      Nàng thậm chí để ý gọi mình là ‘ vương phi nương nương’ mà phải ‘ Minh nương”

      Nàng cảm ơn Mộc Thuật, “ Đa tạ Mộc trưởng lão, hôm nay thụ giáo. Vật này quý giá như vậy ta cũng tốt lấy của ngài, nghe trưởng lão tinh thông thuật kì hoàng, thủ pháp luyện dược là số , cho nên ta tìm nhóm dược liệu cảm ơn Mộc trưởng lão, xin Mộc trưởng lão nhận cho.”

      liên, dao hoa, nam kì, hải sâm, được tính là trân quý nhưng cũng là chút ít dược liệu có phẩm chất tốt sưu tập từ nam đến bắc.

      Minh Lạc đưa tạ lễ ra vì còn có chuyện muốn nhờ .

      Nhưng Mộc Thuật biết, Mộc Thuật hiến Minh Dạ hương sớm thu của Túc vương ít thứ, lúc này lại thu được những dược liệu này của Minh Lạc coi như là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng đối với dược liệu tốt có sức kháng cự cho nên cự tuyệt.

      thấy dù Minh Lạc cười cảm tạ mình nhưng thần sắc lại lo lắng, thái độ đìu hiu, nghĩ đến độc tình của Túc vương,liền hiểu lầm, nghĩ mặc dù Minh Lạc sắp đại hôn với Túc vương nhưng vì phải lưỡng tình tương duyệt cho nên u buồn.

      Mộc Thuật để bày tỏ lòng cảm tạ, nghĩ nghĩ liền chân thành : “ vương phi nương nương, đời này người thực tình là hiếm thấy nhất. lão hủ có dược vật, có thể khảo thí tình cảm của con người, tặng cho vương phi nương nương, tương lai nếu nương nương cảm thấy có lúc cần dùng thử.”

      Minh Lạc:… nghĩ thị vệ thị nữ bên cạnh đều chết hết rồi sao?

      Mười hai tháng ba, đại hôn của Khánh An đế, Trường hoa cung.

      Minh Tú đội khăn hỉ ngồi giường phượng, qua khăn hỉ nhìn hai cái cốc uyên ương bàn, trong cốc là rượu trái cây, ồn áo náo động bên ngoài đều tĩnh lặng, chỉ còn hai chén rượu.

      Trong quá trình hôn lễ phiền phức sáng nay nàng nghe có người bên tai mình, trong chén rượu hợp cẩn có hàn độc, khiến nữ tử thể sinh dục. Ương cốc là thư cốc, trong lễ hợp cẩn thể cầm nhầm.

      Nàng tin nhiều, nhưng cả ngày nay câu kia như ma trong tai nàng, xóa được. rượu này phải người ngoài chuẩn bị mà là nữ quan tâm phúc bên cạnh Minh thái hậu chuẩn bị.

      Tổ phụ với nàng: “ mẫu con muốn trấn an cựu thần của Thành Võ đế, cho nên muốn sau khi lập con làm hậu sắc phong Ôn Nhã huyện chủ làm phi. nhưng nàng ta làm phi, con làm hậu, cho nên con cần để trong lòng. Tương lai bệ hạ vì củng cố hoàng quyền, lung lạc triều thần, chắc chắn có càng nhiều nữ nhi các đại thần vào cung, lúc đó địa vị của con ổn định, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là đủ.”

      Cho nên Minh Tú mặc dù thoải mái nhưng cũng để chuyện Ôn Nhã vào cung trong lòng

      Nhưng có người muốn hại mình thể sinh con, lại là ở hoàng cung mà mẫu chưởng khống, dưới mí mắt mẫu. Minh Tú thể tin.

      Nhưng dù tin, Minh Tú cũng dám uống rượu hợp cẩn này, đổ hết rượu vào khăn mà nàng ta chuẩn bị, khi mọi người đều uống rượu bên ngoài đưa cho nhũ ma ma của mình, để bà ta hôm sau xuất cung tìm đại phu xem thử.
      annie196, Hale205, Chris8 others thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 56:
      Đêm khuya, Trường Hoa cung.

      Hậu quan nặng nề, Minh Tú đầu đội hậu quan, mặc triều phục phức tạp nặng nề, ngồi nghiêm chỉnh long sàng chờ Khánh An đế, chờ đến tận giờ hợi, đợi lâu đến mức nàng ta cảm thấy mình hoàn toàn chết lặng.

      Khánh An đế ở bên ngoài tiếp triều thần hoặc tôn thất, cũng cần.

      Bất quá thời gian tắm rửa rất lâu, sau đó chậm chạp dùng bữa, ở ngoại điện làm bộ phê tâu chương hồi lâu mới đến trong điện Trường Hoa cung.

      Tính tình tiểu hoàng đế tốt, thích Minh Tú, người bên cạnh đều biết,nên dám khuyên nhiều, nghĩ nghĩ lại nằm nghỉ ngơi ở ngoài điện, thái giám tổng quản bên cạnh thấp giọng khuyên : “bệ hạ, người làm dáng cũng được a, chỉ cần qua đêm nay, tương lai người muốn thế nào chính là thế đấy”

      Lúc này Khánh An đế mới vào trong điện.

      vào trong điện, Minh Tú nhìn thấy đôi giầy của gọi tiếng’ bệ hạ’

      Thanh ôn nhu lại đoan trang, vì đợi lâu mà có chút bất mãn, giống như thanh xuất ra từ khe đá, chí ít Khánh An đế cảm thấy có chút nhân khí.

      Trong lòng sinh ra ác ý, xốc khăn dâu, nhìn khuôn mặt bôi trét như mang mặt nạ, trong mắt lên nụ cười dịu dàng đoan trang của Trịnh đại nương Trịnh nghi Nhiên, lại thoảng qua khuôn mặt chút son phấn, dung mạo bức người, vừa giận vừa vui của Minh Lạc.

      Kỳ khuôn mặt của Minh Tú cũng rất ưa nhìn, chỉ là nàng ta trang điểm quen, Khánh An đế lại đối với nàng ta dương quái khí, nàng ta đều dùng nhẫn để đối với , chẳng lẽ còn mong nàng ta dùng đoan trang xuất từ chân tâm để đối đãi, có thể hờn dỗi?

      Bất quá Khánh An đế cũng quản, chỉ chán ghét.

      cảm thấy, vì nàng ta, vì lợi ích của Minh gia nên mẫu hậu mới để ý đến tình cảnh của mình, cùng Minh gia ép cưới nữ nhi Minh gia, giết Nghi Nhiên, để mình và thái phó sinh hiềm khích, càng làm triều thần khinh thường , nhìn thấy thái hậu và Minh gia đầu tiên.

      Thậm chí là nữ nhi Minh gia cũng chịu thỏa mãn tâm nguyện của mình, cưới người mình coi trọng, nhất định phải đưa cho mình cái cọc gỗ.

      Minh gia đem như cái thang để đến gần vinh hoa phú quý, ngay cả mẫu hậu của mình cũng vậy.

      Lúc này Khánh An đến đột nhiên nổi lên sát tâm với Minh Tú, thầm nghĩ, nếu lúc trước mình chơi chết Minh Túc tự nhiên Minh gia để cưới Minh Lạc.

      A, dù sao lúc trước cũng có chút tình cảm với nàng ta a, dù sao cũng là lớn lên từ với nhau. Mà Minh Lạc, ra cũng có thích như vậy, nhưng ngày thường nàng rất đẹp, đồ vật khi có được càng trân trọng.

      nhìn Minh Tú, đưa tay sờ mũ phượng của nàng ta, : “hoàng hậu, ngươi từ đều thông minh hơn người khác, ngươi cũng biết khi ngươi bước chân vào cung, từ đây tôn vinh của ngươi đều phụ thuộc vào trẫm. ngươi vẫn luôn biết trẫm thích ngươi, nhưng ra phải là trẫm thích ngươi. Minh gia là ngoại gia của trẫm, trẫm chỉ thích mẫu hậu biết trẫm cần thế lực khác ủng hộ nhưng vẫn bức trẫm cưới ngươi, cho nên mới giận lây sang ngươi. Còn nhiều thời gian, chỉ cần ngươi có thể chứng minh mình hữu dụng hơn người khác, trẫm đương nhiên bạc đãi ngươi.”

      đêm này Khánh An đế cũng chạm vào Minh tú.

      ***

      Nửa tháng sau, Khánh An đế và Minh Tú đường Từ Thọ cung thỉnh an Minh thái hậu gặp được Ôn Nhã huyện chủ.

      Thái hậu sai người đem bộ phận cung vụ giao cho Minh Tú, còn lại đều do nữ quan và ma ma tâm phúc của bà quản, lúc này bà ta lại cần để ý chuyện triều chính cho nên thời gian có chút rảnh, mà Minh Lạc lại ‘ bệnh’ dưỡng bệnh ở trang tử thể vào cung, cho nên thái hậu liền đem Ôn Nhã huyện chủ nhà Thăng Bình đại trưởng công chúa vào cung để giải buồn.

      Ôn Nhã huyện chủ cũng biết chuyện thái hậu định để nàng ta tiến cung làm phi.

      Nàng ta thấy Khánh An đế và Minh Tú liền mỉm cười tiến lên thỉnh an

      Mấy người họ lớn lên cùng nhau nên rất quen thuộc.

      Ôn Nhã từ trước đến nay linh lung, địa vị của Thăng Bình đại trưởng công chúa lại siêu nhiên, quan hệ của nàng ta và Minh Tú cũng rất tốt, ngay cả Khánh An đế, dù thay đổi thất thường nhưng phải vô não, được phụ hoàng dặn dặn lại, nên những năm gần đây luôn kính đãi Thăng Bình đại trưởng công chúa, đối với Ôn Nhã rất hòa thuận.

      Khánh An đế cười : “ Nhu biểu muội mau bình thân, hôm qua trẫm nghe nay muội vào cung, liền muốn sớm sang đây xem muội, ở trong cung quen chưa?”

      Ôn nhã cười : “ Tạ bệ hạ nhớ nhung, được thái hậu nương nương từ thiện, lại có hoàng hậu nương nương chiếu cố, Ôn Nhã có gì quen, chỉ là thấy trong cung đến quả cũng phá lệ thơm ngọt.”

      Nụ cười của Khánh An đế càng sâu, ôn nhu : “ Nhu biểu muội thích là tốt, trước đây hoa quả cống phẩm trẫm có sai người đưa cho phủ của , nhưng có thể nhiều lần chu đáo, về sau Nhu biểu muội thường xuyên vào cung ở, sang đầu xuân, phiên bang các nơi tiến cống những đồ chơi mới mẻ, trẫm mang cho muội chơi.”

      Ôn Nhã cười khúc khích, “ tạ bệ hạ. bất quá thần nữ chỉ là đùa, bệ hạ như vậy làm thần nữ lần sau cũng dám đùa nữa.”

      Khánh An đế cũng đáp lời, chỉ nhìn nàng ta cười.

      Lúc này là đầu xuân, ánh nắng ấm áp lại tinh khiết, trong vườn ít loại hoa nở rộ, lúc Khánh An đế lên cơn cũng là đế vương thiếu niên tuấn, mà Ôn Nhã xinh xắn linh lung, hai người cười với nhau, chính là đôi bích nhân.

      Minh Tú nhìn hai người, tay giấu trong tay áo nắm chặt, móng tay thiếu chút bị gãy.

      Nàng ta biết ly rượu hợp cẩn kia có độc, là loại hàn độc của xà độc ở Lĩnh nam, nữ tử uống vào bị tổn thương tử cung, thể có thai, lại khó giải, nhưng thứ đó nam tử uống vào có gì đáng ngại, chỉ cần dùng vật vượng hỏa điều trị thời gian hàn khí tản , nữ tử lại dùng được cách đó, cho nên dù hôm đó hoàng đế uống nhầm cũng có trở ngại.

      Loại vật này đại phu bình thường cũng tra được nhưng có thể nghiệm được hàn độc bên trong, là nàng sau khi nhũ ma ma tìm hiểu lại để tổ phụ tìm người kiểm tra mới biết.

      Về sau nàng gặp tổ phụ.

      Nàng với tổ phụ: “ đây là rượu trong lễ hợp cẩn của tôn nữ, tôn nữ được người cảnh báo nên chưa uống. tổ phụ, mẫu chấp chưởng hậu cung nhiều năm, vậy mà thứ này lại xuất trong cốc của tôn nữ vào ngày đại hôn, người ra tay có thể đếm đầu ngón tay. Người cảnh cáo tôn nữ, người hạ độc đều có dụng ý khó dò, việc này tôn nữ cũng dám cho mẫu, chỉ dám thương lượng với tổ phụ, đợi sau khi làm bẩm báo với mẫu.”

      “ tổ phụ, theo người, đến cùng là ai hạ độc, muốn tôn nữ thể mang thai?”

      Minh lão thái gia , Minh Tú đau thương nở nụ cười “ tôn nữ nghĩ tới chỉ có thể là Túc vương, muốn tôn nữ sinh con trai trưởng cho bệ hạ, mưu của tốt – dám hạ độc chết bệ hạ, vì nếu độc chết bệ hạ bị sử sách lưu lại tội giết chất soán ngôi. Lúc vào kinh trực tiếp soán vị, tại cũng làm như thế. Nhưng người cảnh báo tôn nữ là ai?”

      Minh lão thái gia nắm cái khăn chứa rượu, run rẩy.

      nghĩ nữ nhi của mình có thể ra tay hung ác như vậy, dạng này là để lại đường lui, Thăng Bình đại trưởng công chúa là ai, có chiêu này sao nàng ta tin thái hậu, chịu đem nữ nhi và cung? Chuyện qua sông đoạn cầu người hoàng gia làm phải lần đầu, Thăng Bình đại trưởng công chúa tự nhiên biết .

      Minh lão thái gia trầm mặc trong chốc lát, phải Túc vương, nếu có thể hạ độc trong li rượu của nương nương, để hoàng thượng có con trai trưởng, vì sao hạ trong cốc của bệ hạ, bệ hạ thể có con, chẳng phải trực tiếp hơn ư?”

      Con trai trưởng cũng được, thứ cũng được, chỉ cẩn Khánh An đế có con trai, người thừa kế đến lượt Túc vương.

      Minh Tú biến sắc.

      Vậy là ai?

      Nàng ta dám nghĩ đến hướng kia.

      Minh lão thái gia thở dài, đến cùng cũng , chỉ “ muốn để nương nương có con trai trưởng, đó chính là thủ đoạn thường thấy của cung phi tranh thủ tình cảm, lúc này hậu cung của bệ hạ có người khác, việc này chính là chuẩn bị cho việc đưa nữ nhi vào cung. Mà người có thể hạ độc trong rượu của nương nương chắc chắn là liên hệ rất sâu với hậu cung. Hoàng hậu nương nương, nương nương xem, đời này có bao nhiêu người có thể làm được việc này?”

      Thăng Bình đại trưởng công chúa, trong lòng Minh Tú lập tức lên cái tên này.

      Chỉ là nàng ta chưa , Minh lão thái gia lên tiếng” trong cung hiểm ác, thái hậu nương nương và bệ hạ cần Thăng Bình đại trưởng công chúa để chống lại Túc vương, hoàng hậu nương nương, việc này người hãy chôn ở trong lòng, nên nhấc lên, tương lai người phải cẩn thận, tự bảo vệ mình, về sau người chỉ có thể dựa vào bản thân.”

      Lúc này Minh Tú nhìn Ôn Nhã cười tự nhiên, dưới ánh mặt trời khuôn mặt như sáng lên, trong lòng ngoại trừ hận còn cảm giác nào khác.

      Tướng mạo của Ôn Nhã tính là đứng đầu, thậm chí còn kém Minh Tú nhưng hơn ở tươi trẻ sống động, ràng bằng tuổi nhau, Ôn Nhã lại như thiếu nữ hoạt bát mà Minh Tú lại như nữ tử sống thâm niên trong cung, như đầm sâu giếng cổ - nàng ta giống như cho tới giờ đều chưa tươi cười linh động như thế,có lẽ khi còn nàng ta thế, nhớ kĩ.

      Về sau, Ôn Nhã huyện chủ vào cung Khánh An đế mỗi ngày sau khi hạ triều Từ Thọ cung ngồi lát, bồi Ôn Nhã huyện chủ hoặc hạ hai ván cờ, mấy câu, mới đầu Ôn Nhã còn lơ đễnh nhưng Minh Tú lãnh đạm và địch ý, thái hậu nhiệt tình, Khánh An đế ân cần, Ôn Nhã ngốc, từ nhiên nhìn ra điều bình thường.

      Cho nên mấy ngày sau hồi phủ, đợi mẫu thân tra hỏi đuổi thị nữ, mở miệng hỏi trước.

      Thăng Bình đại trưởng công chúa, sờ tóc nữ nhi “ thái hậu và bệ hạ muốn đón con vào cung làm phi. Nhu nhi, con có bằng lòng ?”

      Trong lòng Ôn Nhã huyện chủ sớm có dự cảm, nhưng khi nghe mẫu thân thẳng ra mặt vẫn đỏ lên, nàng ta lẩm bẩm : “ mẫu thân, cái này, nhưng hoàng hậu là người Minh gia. Năm đó Trịnh tỷ tỷ…”

      Thăng Bình đại trưởng công chúa nhìn nữ nhi đỏ mặt, còn có thái độ ngượng ngùng, liền biết phải nàng muốn mà là lo lắng nhiều thôi.

      Công chúa sờ tóc nàng ta, cười : “Nhu nhi, thái độ của bệ hạ với nàng ta, phải con biết. người Minh gia thế nào, trong mắt thái hậu và bệ hạ cũng quan trọng bằng hoàng vị. Nhu nhi, con cần để ý đến nàng ta, nàng ta chỉ là cái đinh thôi, mẫu thân để nàng ta ngồi hậu vị chỉ là để nàng ta cản tai cho con thôi.”
      annie196, Hale205, cucai_yunnie6 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :