1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Ngoại Thích Chi Nữ- Ngũ Diệp Đàm

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 79:
      Hai người chuyện hồi, Minh Lạc nắm được bảy tám phần tình hình Dục đường ở Vân châu, liền hỏi Quách phu nhân NGũ thị “ Phu nhân, ngươi quản lý Dục đường lâu như vậy, cảm thấy tại Dục đường còn thiếu gì, triều đình có thể làm gì?”

      Ngũ thị nhìn Minh Lạc chút sau đó cúi đầu cung kính : “ nương nương,vốn Dục đường là việc thiện của triều đình, cũng là loại an ủi đối với các chiến sĩ biên cương, để bọn họ phải lo lắng mà hiến dâng cho đất nước. nhưng Dục đường tuy tốt nhưng cũng chỉ tiếp nhận được phần nhi, biết có bao nhiêu nhi trôi dạt khắp nơi, bị chết đói, hoặc bị bán đến nơi hẻo lánh. Nương nương có biết nhi chỉ cần vào được phổ thông đường của Dục đường là vô cùng may mắn.”

      Ngũ thị cười khổ “ rất nhiều tướng sĩ, trước khi ra chiến trường thậm chí còn nhờ quan hệ đưa con vào Dục đường trước, vì bọn họ sợ, nếu mình chiến tử sa trường, con của bọn họ nơi nương tựa. nghe như là đặt niềm tin vào Dục đường, nhưng thực ra là tín nhiệm, vì bọn họ biết, nếu bọn họ chiến tử con của họ có khả năng vào được Dục đường.”

      đến đây biết nàng ta có phải vì xúc động hay mà mắt ngấn lệ

      Làm trong long Minh Lạc cũng rầu rĩ.

      Hài tử cha mẹ giống như lục bình trong nước, mệnh do mình quyết định.

      Nàng nén lại đau nhức trong lòng và cái mũi chua xót, : “ phu nhân, do đâu lại xuất vấn đề như vậy ? Vì vật tư đủ hay quản lý có vấn đề?”

      Ngũ thị ngẩng đầu nhìn Minh Lạc, mắt xoẹt qua vẻ châm chọc.

      Nàng ta cúi đầu : “nương nương, biên cảnh vốn khổ, chỉ cần có chiến loạn có vô số nhi quả mẫu, chiến dịch, có khả năng tử thương mấy vạn, Dục đường có khả năng nhận nhiều hài tử như vậy, có nhiều người để chiếu cố bọn , cũng có nhiều lương thực để nuôi bọn .”

      Trong chiến tranh, ở biên cảnh thiếu thốn vật tư như thế nào, há tiểu thư được nuông chiều lớn lên như ngươi có thể biết?

      “ cho nên nguyên nhân là do thiếu người và vật tư?” Minh Lạc cũng để ý lời mâu thuẫn của Ngũ thị, nàng nhìn nàng ta, như vậy vì sao phải chia thành tinh đường và phổ thông đường? vì sao xây dựng thêm phổ thông đường, tận lực thu nhận càng nhiều hài tử vào phổ thông đường?”

      Nàng nhìn Ngũ thị, gằn từng chữ : “ theo ta quan sát tiêu sài của tinh đường, cầm kì thư họa, bút mực giấy nghiên, còn có đồ ăn, sợ là nuôi được hài tử tinh đường có thể nuôi trăm hài tử phổ thông đường. Phổ thông đường có sư phó, sách vở, nếu là hài tử có năng lực xuất chúng, chưa hẳn thể nổi bật, cần gì phải tước đoạt cơ hội sinh tồn của những người khác?”

      “ nhất là khi ta xem tư liệu của nữ hài trong tinh đường, các nàng phải tất cả đều có năng lực xuất chúng hay xuất thân tốt hơn, chỉ vì các nàng có dáng dấp tốt, chẳng lẽ chỉ vì các nàng có dáng dấp tốt hơn, phải rút tiền triều đình dùng để dưỡng dục trẻ mồ côi của các tướng sĩ, đưa ra nuôi dưỡng các nàng như đại tiểu thư khuê tú sao?”

      Mặt Ngũ thị trắng bệch.

      Nàng ta đến cùng vẫn xem thường nàng, hoàn toàn giống như nghĩa mẫu , Túc vương phi phải hạng người bình thường, đầu tiên làm ngươi tâm thần đại loạn, dụ ngươi vào cạm bẫy của nàng, cho nên phải cẩn thận 12 phần.

      Nàng ta mấp máy môi, cười khổ, “ nương nương đúng, giống như thiếp thân, ở tinh đường, cẩm y ngọc thực nhưng cũng là hao phí ít vật tư, số đó có thể cứu nhiều tính mệnh trẻ mồ côi. Thiếp thân nông cạn, nương nương dạy phải.”

      Minh Lạc lắc đầu, ôn nhu : “lời vừa rồi của bản cung cũng nhắm vào ngươi, trẻ con có tội gì đâu, mặc kệ hài tử được nuôi lớn ở phổ thông đường hay tinh đường những chuyện đó cũng liên quan đến bọn chúng? Bậc cha chú của bọn chúng vì Đại Ngụy mà rơi xuống giọt máu cuối cùng, bọn chúng vốn là nên được nuôi lớn tốt.”

      “ ba mươi năm trước, Lăng hoàng hậu cho lập Dục đường, giống như ngươi , dự định ban đầu là an ủi các chiến sĩ biên cương, để bọn họ tận tâm vì nước, đây vốn là việc quan trong triều phải làm. Chỉ là thành lập lâu, Dục đường ở các nơi cũng đều phát triển, nhưng lại khác xa lúc đầu. bản cung thấy Dục đường ở vân châu rất tốt, nên cho người điều tra Dục đường các nơi khác để làm so sánh, hi vọng mình có thể làm chút gì đó cho những tướng sĩ biên cương và những đứa trẻ mồ côi.”

      Ngũ thị cười khổ: “thiếp thân hiểu ý tứ của nương nương, nhưng lời của nương nương nếu truyền ra ngoài sợ là bị người ghi hận. nay hài tử của tinh đường cơ hồ ở khắp các châu, quân đội Yến Bắc, còn có tướng sĩ chính lục phẩm trở lên nếu chiến tử sa trường con của bọn họ chắc chắn được nuôi dưỡng ở tinh đường, đây là ân điển của yến bắc đô tư dành cho bọn họ. lời của nương nương động vào lợi ích của rất nhiều người.”

      Bà ta phát , khi mình chuyện với vị Túc vương phi này luôn phải cười khổ.

      Minh Lạc cười, nàng muốn chính là cái này, nếu vì cử động mà làm liên lụy đến lợi ích của nhóm người, nên cất bước sao?

      Nhưng những lời đấy chỉ là để thăm dò. Nếu muốn cải thiện Dục đường phải lên phương án cụ thể, tính trước các tình huống có thể xảy ra, sau đó mới định đoạt, cho nên lúc này chỉ cười .

      ***

      biệt viện Bàng gia.

      Bàng đại phu nhân và Ngũ thị ngồi đối diện nhau.

      Bàng đại phu nhân “ a Quyên, ngươi thấy vị Túc vương phi nương nương này như thế nào?”

      Ngũ thị ôn nhu : “ hồi bẩm nghĩa mẫu, Túc vương phi rất hứng thú với chuyện của Dục đường, nàng còn tra tư liệu của Dục đường ở số nơi khác, muốn làm so sánh để cải thiện lại DỤc đường chút, tận tâm tận ý với tướng sĩ, xem ra rất có tâm.nghĩ chắc cũng giống bên ngoài đồn, đại tiểu thư ương ngạnh được nuông chiều từ bé, có bề ngoài mà có hàm dưỡng.”

      Bà ta nở nụ cười “ cũng đúng, trước nay Túc vương điện hạ gần nữ sắc nhưng lại cưới nàng làm vương phi, thiết nghĩ nhất định là có nguyên nhân. Lời đồn bên ngoài 8,9 phần là thể tin.”

      Bàng đại phu nhân nhíu mày, bà ta muốn nghe những thứ này.

      Bà ta bắt lấy trọng điểm, : “ hứng thú với DỤc đường? chẳng lẽ nàng ta muốn moi gì từ DỤc đường?”

      Ngũ thị lắc đầu, ôn nhu : “nàng có thể moi gì? nghĩa mẫu yên tâm, việc mà nghĩa phụ nghĩa mẫu nhiều năm nay làm vì Dục đường, toàn bộ Yến Bắc,chí ít những hài tử lớn lên ở Dục đường đều nhìn trong mắt, có nghĩa phụ, nghĩa mẫu có chúng ta của tại.coi như Túc vương phi muốn moi ra gì đó, thứ nàng moi được cũng là mảnh trung tâm của nghĩa phụ, nghĩa mẫu với triều đình, với tướng sĩ biên quan, nếu nàng có chủ tâm tốt, tự mình phải xấu hổ”

      “ nhưng theo a Quyên thấy, những việc Túc vương phi làm là vì lấy lòng Túc vương điện hạ. Túc vương điện hạ giống người thường, xuất thân củaTúc vương phi lại có chút xấu hổ, nàng nhất định vắt óc tìm cách buộc chặt Túc vương điện hạ”.

      Bàng đại phu nhân gật đầu “ đúng vậy, đến cùng nữ nhân cũng là vì nam nhân và hài tử của mình. Hai ngày nay ta cũng tra Túc vương phi, trước và sau khi có hôn ước nàng ta biến hóa rất lớn, vì Túc vương mà phí rất nhiều tâm cơ.”

      đến đây bà ta cũng thở ra, giống như nghĩ đến cái gì, nhìn Ngũ thị : “ đến việc này, A Quyên, ngươi và Quách chỉ huy sứ thành thân hơn 3 năm, nhưng lại chưa có con nối dõi. Tuy ngươi ở lại vân châu ta rất vui, cũng thấy nhõm, nhưng ngươi và Quách chỉ huy sứ mãi như vậy cũng phải biện pháp. Quách chỉ huy sứ thương ngươi như vậy, ngươi cũng cần quá nhường nhịn nhi nữ của ,có rảnh hãy đến Việt châu ở mấy ngày, có hài tử tương lai mới có chỗ để dựa vào.”

      Ngũ thị rủ mắt, : “ như tại,có thể phân ưu với nghĩa phụ nghĩa mẫu, làm bạn với các đệ đệ muội muội trong Dục đường, a Quyên thấy thỏa mãn. Quách đại nhân rất tốt, nhưng mỗi lần nhìn thấy đại công tử và đại tiểu thư, a Quyên liền nghĩ đến mình khi còn bé ở cùng phụ thân- a Quyên đành lòng để tình cảm cha con họ sinh khe hở.”

      Bàng đại phu nhân bình tĩnh nhìn nàng ta, : “A Quyên, ngươi cho nghĩa mẫu biết, có phải ngươi vẫn băn khoăn về TRịnh Hoa sao?”

      Mặt Ngũ thị tái .

      Bàng đại phu nhân thở dài, “ A Quyên, ngươi đừng vờ ngớ ngẩn, nghĩa mẫu cũng là vì tốt cho ngươi. Trịnh Hoa tốt thế nào cũng qua đời 4 năm, coi như ngươi vì cũng quá đủ rồi, ngươi cũng nên cân nhắc cho mình,bước về phía trước. Quách chỉ huy sứ nhớ tình nghĩa với phụ thân ngươi, lại thâm tình nghĩa trọng với ngươi, nhịn ngươi, chờ ngươi nhiều năm như vậy, là mười phần khó có được, ngươi nên đem tâm người sống chơi đến chết mới bắt đầu hối hận. nghĩa mẫu cũng đều muốn tốt cho ngươi.”

      Ngũ thị lại nâng mắt lên, miễn cưỡng nở nụ cười, : “ A Quyên biết, nghĩa mẫu yên tâm, qua thời gian nữa con Việt châu, lúc đầu con nghĩ Túc vương điện hạ đến thành Vân châu Quách đại nhân cũng đến thành Vân châu bái kiến Túc vương điện hạ.”

      Bàng đại phu nhân gật đầu, “ ngươi hiểu là tốt rồi, a Quyên, ta có nữ nhi, luôn con ngươi như con ruột, chỉ mong ngươi sống tốt, hại ngươi.”

      “ con biết” Ngũ thị hạ mắt, thấp giọng .

      ***

      Vân châu thành, phủ đệ tạm thời của Túc vương

      Dưới ánh đèn,Diệp Ảnh mặt đổi sắc báo cáo tin tức thăm dò được hai ngày nay.

      Nàng “ nương nương, nơi này là tư liệu của Quách phu nhân. Năm nàng 7 tuổi, phụ thân nàng vì cứu thiên hộ trong chiến tranh với Bắc Cốt mà chết. về sau thành Việt châu bị phá, người nhà của nàng đều bị người Bắc CỐt giết chết. nàng liền bị đưa đến DỤc đường ở Vân châu, mới đầu được nuôi dưỡng ở phổ thông đường, mãi đến 2 năm sau, vị thiên hộ mà phụ thân nàng cứu, cũng chính là nhà chồng bây giờ của nàng- Quách Hằng Quách chỉ huy sứ tới thăm, lúc ấy Quách Hằng lên tới chính tứ phẩm chỉ huy thiêm Việt Châu vệ tư, nàng liền được nuôi dưỡng ở tinh đường, Bàng đại phu nhân thu nàng là nghĩa nữ, rất coi trọng nàng.”

      “ năm Quách phu nhân được đưa đến Dục đường, còn có nhi tử của vị bằng hữu của phụ thân nàng, tên TRịnh Hoa. Trịnh gia và Ngũ gia là hàng xóm, năm đó Bắc CỐt công phá thành Việt châu, Trịnh gia và Ngũ gia đều bị tàn sát, là Trịnh Hoa mang Quách phu nhân thoát ra ngoài, lại dẫn nàng đến thành Vân châu, hai người đều mang theo hộ dẫn, Trịnh gia và Ngũ gia đều là thế tập bách hộ của thành Việt châu, cho nên Dục đường khó xử mà nhận bọn .”

      “ Quách phu nhân và TRịnh HOa cùng nhau trải qua nhà biến, đào vong, lại cùng vào DỤc đường, hai người vốn tình đầu ý hợp, chuẩn bị thành thân, nhưng trước lúc thành thân, trong lúc bảo hộ bách tính TRịnh Hoa bị Bắc CỐt đánh lén, chiến vong.nửa năm sau Quách chỉ huy sứ cầu thân, Bàng đại phu nhân làm chủ, gả Quách phu nhân cho Quách đại nhân.”

      Minh Lạc gật đầu, chiến tranh làm cho vô số người nhà tan cửa nát, vợ con li tán.

      Ngũ thị tuổi còn trẻ phải nếm đủ nỗi khổ thế gian, biết so với những đứa trẻ may mà chết trong lòng nàng là hạnh phúc hay bất hạnh.

      Nhưng còn sống vẫn là tốt nhất, phải sao?

      Nàng hít hơi, hỏi “ phẩm tính của Quách chỉ huy sứ thế nào? Đối đãi với Quách phu nhân ra sao? Năm đó vì muốn cưới Quách phu nhân có làm ra thủ đoạn gì ?”

      “ Quách đại nhân tính tình hào sảng, danh tiếng trong quân cũng rất tốt, sinh hoạt rất tự hạn chết, trước khi cầu cưới Quách phu nhân, nguyên phối chết mười năm, bên người cũng có người phục thị” Diệp Ảnh .

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      You don't have permission to access this resource.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 80:
      Diệp Ảnh tiếp tục “ Quách đại nhân rất thích Quách phu nhân, lại vì ân cứu mạng của phụ thân Quách phu nhân cho nên bao dung Quách phu nhân đủ kiểu. Nhưng Quách đại nhân cũng là hiếu tử từ phụ, vô cùng thương nhi nữ của nguyên phối. Quách đại nhân thường ở trong quân, nhi nữ của là Quách lão phu nhân nuôi lớn, lão nhân gia chiều hai người, nuông chiều đến họ bá đạo, bọn họ thích Quách phu nhân, Quách phu nhân mượn nguyên nhân này mà ở lại thành Vân châu.”

      Minh Lạc gật đầu, lại : “ chuyện ta để ngươi điều tra có kết quả chưa?”

      Diệp Ảnh trình đống giấy “ nương nương, những tư liệu tra được mà kinh động Bàng Văn Hữu đều ở đây.”

      Minh Lạc cầm lấy, mở ra, trang đầu là vẽ chân dung, bên cạnh ghi chú “ TRình Thiến, năm Thừa HI thứ nhất, cùng muội muội TRình Dư vào phổ thông đường của Dục đường, năm Thừa HI thứ hai vào tinh đường,năm Khánh An thứ hai làm thiếp của hữu đô đốc Dương Vinh Duệ của phủ đô đốc bắc quân.”

      Trang thứ hai cũng là bức chân dung, bên cạnh ghi chú “ Liễu Oanh, năm Thừa HI thứ 2, vào tinh đường của Dục đường, năm Khánh An thứ năm, Binh bộ thị lang Mã Hanh bắc tuần, nhất kiến chung tình, nạp làm quý thiếp, đưa vào kinh.”

      ‘ba’ Minh Lạc khép sổ lại

      Trong lòng nàng từng cơn lửa giận bốc lên.

      Nàng cũng là nhi, phụ thân nàng giống như phụ thân các nàng, đều chiến tử ở đây, nàng có xuất thân thế gia, ở kinh thành đời cũng bị người điều khiển, thân bất do kỉ, nguyên bản nàng còn cảm thấy đời trước mình đủ bi ai, nhưng bây giờ nhìn hoàn cảnh của các nàng, nàng biết trong lòng có tư vị gì.

      Phụ huynh các nàng chết ở chiến trường, nhưng các nàng cũng như sống trong hầm lò- các nàng được nuôi lớn bằng cẩm y ngọc thực, dùng bạc mà triều đình trợ cấp nuôi dưỡng trẻ mồ côi của liệt sĩ nhưng lại làm đồ chơi của người khác, bị người giày xéo.

      Ngày đó lúc Minh Lạc đến Dục đường, những ánh mắt đầy địch ý của những hài tử kia với nàng, nàng biết sợ nhất là nuôi người thành có tâm tư sai lệch.

      quan tâm đến những tầng đẹp mắt mà phu thê Bàng văn Hữu đắp lên Dục đường. Minh Lạc chỉ cảm thấy chỉ có róc xương róc thịt phu thê bọn mới có thể tiết mối hận trong lòng.

      Diệp Ảnh nhìn thần sắc của Minh lạc, trong lòng cũng rất khó chịu, nàng khó nhọc : “ nương nương, tỷ muội TRình Thiến, Trình dư, ra cũng có chút quan hệ với nương nương,phụ thân các nàng là phó tướng của Minh tướng quân, theo Minh tướng quân vào sinh ra tử nhiều năm, cũng chiến tử trong trận chiến năm Thừa Hi đó, lúc đó Trình Thiến tám tuổi, TRình Dư tuổi rưỡi, mẫu thân các nàng lúc sinh TRình Dư vì khó sinh mà chết, khi biết tin Trình phó tướng chiến tử, nhũ mẫu của họ định đưa tỷ muội họ về nuôi dưỡng, nhưng lại bị người của Dục đường đón .”

      Minh Lạc lên tiếng, Diệp Ảnh tiếp tục “ TRình Thiến vào phủ hữu đô đốc, được sủng ái mười phần, hạ sinh nam nữ, rất được hữu đô đốc sủng ái, danh tiếng trong phủ cũng rất thịnh, đến cả phu nhân của hữu đô đốc cũng nhường nhịn nàng. Cho nên nương nương cần lo lắng cho họ.”

      “ ta biết” Minh Lạc khổ sở .

      Vì nàng có khả năng làm chỗ dựa cho Trình Thiến, giúp nàng ta tranh thủ tình cảm ở hậu trạch.

      ***

      Túc vương ở Vân châu thành nhưng luôn tránh đại vương tử bắc Cốt Thuật Xích, Thuật Xích tới cửa cầu kiến nhiều lần, nhưng đều được báo Túc vương ở trong thành.

      Mà lúc này, Thuật Xích nhận được tin, thúc thúc của , cũng là vị tân quân Bắc CỐt mưu phản để thượng vị kia, cũng phái người đến thành Vân châu, tỏ ý muốn kết minh cùng Đại Ngụy.

      Đến trung tuần tháng tám, Thuật Xích nhận được thiếp mời,15 tháng 8 Đại Ngụy đặc biệt mở yến tiệc vì và xứ giả Bắc Cốt , lúc này tâm tư của mới để xuống.

      Mười lăm tháng tám, trung thu yến.

      Trung thu yến được tổ chức ở lâu ( tòa nhà) lớn nhất Vân châu thành, mặt sau có thể nhìn toàn bộ thành Vân châu, mặt trước nhìn thấy thảo nguyên mênh mông vô bờ bến dưới ánh trăng, xa xa còn nhìn thấy thành Nam kì và dãy Kì Sơn, nhãn lực tốt còn có thể thấy tuyết trắng mênh mông đỉnh Kỳ sơn, dưới ánh trăng phá lệ thánh khiết.

      Ca múa trong bữa tiệc cũng giống như trung thu yến ở kinh thành, phần lớn là quân sĩ múa kiếm, dị tộc bắc địa phong vũ.Minh Lạc rất hào hứng, tâm tình tích tụ hai ngày nay vì chuyện của Bàng gia và Dục đường cũng bị quét qua.

      Triệu Thành nhìn ánh mắt tỏa sáng của nàng, có chút khó chịu.

      biết có phải Minh lạc cảm nhận được oán niệm của hay mà quay đầu cười với : “ vương gia, ca múa như thế này, những tà mềm nhũn trong kinh thành thể so được, thiếp thấy nên để những cung yến trong kinh thêm phần biểu diễn như thế này, có thể làm lòng người phấn chấn,cổ vũ lòng người, kích thích người trung quân ái quốc, rút ngắn khoảng cách quan văn và võ tướng, so với những thứ ôn nhu làm người trầm mê tốt hơn nhiều.”

      Triệu Thành hừ lạnh, : “ diễn võ là tùy tâm tùy tính. Bọn họ là tướng sĩ, phải người cho nàng giải trí.lực lượng làm phấn chấn lòng người của họ là do nhiệt huyết dũng giết địch chảy xuôi trong họ, thể tùy tiện bắt chước.”

      Minh Lạc:… coi như ngươi khinh bỉ ta, ta vẫn cảm thấy ý nghĩ của mình khả thi.

      Hai người chuyện, Thuật Xích bưng rượu đến với Triệu Thành : “ Túc vương điện hạ, hai ta mấy lần giao thủ chiến trường, nhưng đây là lần đầu uống rượu yến tiệc. lúc Túc vương điện hạ vào kinh, tiểu vương nghĩ trừ khi vào kinh thành ĐẠi NGụy nếu khó mà gặp Túc vương điện hạ lần, nghĩ nhanh như vậy gặp lại. tiểu vương kính Túc vương điện hạ chén, để bày tỏ kính ý của tiểu vương với đối thủ nhiều năm,, hai nước từ đây dừng binh ở Tu Qua, chung sống hòa thuận.”

      Triệu Thành gật đầu với Thuật Xích, lên tiếng , bưng chén rượu hơi cạn sạch.

      Thuật Xích nhìn Minh lạc : “ Túc vương phi nương nương, tiểu vương nghe Túc vương phi nương nương dung mạo xuất chúng, nhan sắc bức người, hôm nay gặp mặt, quả nhiên càng hơn truyền thuyết. nữ tử Bắc Cốt sinh ra tại thảo nguyên, lớn ở sa mạc, đều lớn lên ở lưng ngựa, thể xinh đẹp như vương phi nương nương nhưng cũng có nét đặc sắc riêng.”

      “ túc vương điện hạ và vương phi nương nương, nếu chê, hôm nay tiểu vương và muội muội Ngân Sương công chúa cùng đến, bằng để nàng vì Đại Ngụy, vì vương gia mà hiến vũ, xem viên minh châu xinh đẹp nhất bắc Cốt có lọt vào mắt Túc vương điện hạ và vương phi nương nương .”

      Triệu Thành lên tiếng, Minh lạc lại bật cười, nàng “ khi bản cung bước chân đến bắc địa nghe thảo nguyên có viên minh châu mĩ lệ, dũng sĩ dũng mãnh nhất thảo nguyên, và hùng ưng mạnh mẽ nhất hoang mạc đều muốn cầu cưới nàng, nghe danh lâu mà chưa được gặp, hôm nay có thể xem nàng múa tự nhiên là cực kì vinh hạnh.”

      “ đa tạ vương phi nương nương.”

      Thuật Xích nghiêng thân hành lễ, sau đó quay người vỗ tay, bốn phía liền lập tức yên tĩnh.

      Ngân Sương công chúa là viên minh châu của thảo nguyên, phải Minh Lạc khoe khoang khoác lác suy đoán, những ngày nay Ngân Sương công chúa ở thành Vân châu, mặc dù ít ra ngoài nhưng có ít người từng gặp nàng, hai nước có thù , nhưng mỹ nhân vẫn làm người hướng đến.

      Mọi người chờ Ngân Sương công chúa xuất , chờ đến toàn trường tĩnh lặng đến mức lá cây phía xa xào xạc cũng có thể nghe thấy, có tiếng hồ cầm từ xa truyền đến, mênh mông như gần như xa, lúc đầu mọi người nghĩ là ảo giác, đến khi lấy lại tinh thần mới phản ứng được là tiếng hồ cầm.

      Theo sau tiếng hồ cầm là tiếng chuông thanh thúy, tiếng chuông lại gần , thấy hai nữ tử mặc y phục trắng tơ mỏng, thêu hoa màu bạc, ánh trăng, dưới ánh lửa, có thể thấy hai nữ tử đều băng thanh ngọc cốt, ngũ quan sắc sảo, dáng người cao gầy- nhìn tướng mạo hẳn hai người có huyết thống Tây Vực.

      Hai người nhảy theo tiếng đàn, những đóa hoa bạc như bay lên, bay thẳng vào tâm người xem, lúc này dường như ánh trăng chỉ chiếu vào hai mỹ nhân này, những cái khác đều nhìn thấy.

      Khi mọi người đắm chìm trong vũ đạo tiếng hồ cầm đột nhiên im bặt, hai mỹ nhân xoay tròn theo hai hướng khác nhau sau đó chậm rãi thấp người, nằm rạp đất.

      Tĩnh lặng, mọi người có chút sửng sốt, lát mới nhớ vị Ngân sương công chúa kia chưa xuất , liền ngừng thở chờ đợi, chờ đến khi cảm xúc của bọn sai biệt lắm. bọn họ mới thấy nữ tử mang mạng che mặt xuất trong hắc ám, chậm rãi tiến đến.

      Dáng người nữ tử uyển chuyển giống như bộ bộ sinh liên, còn mang theo mùi thơm. Nàng thẳng đến phía trước, dừng giữa hai mỹ nhân khiêu vũ, cách chỗ ngồi của MINH Lạc và Triệu Thành chừng bảy bước, cũng nhảy múa, chỉ nghiêng hạ thân làm lễ, “ Ngân Sương gặp qua Túc vương điện hạ, Túc vương phi nương nương.”

      Đám người giống như trước mặt có mỹ vị nhưng lại bị kẹp yết hầu, ràng món ngon trước mắt nhưng lại thể ăn, trong lòng vừa ngứa vừa hận đến nhảy dựng lên.

      Nhưng Túc vương và Túc vương phi ngồi bên , vị kia cũng phải ca nữ, vũ nữ bình thường mà là công chúa Bắc Cốt. cho nên chỉ có thể nuốt xuống dưới.

      Nhìn bầu khí quái dị, Minh Lạc buồn cười, kém chút cười ra tiếng.

      Thuật Xích đứng dậy, đến bên người Ngân Sương công chúa.

      : “ Túc vương điện hạ, đây là muội muội của tiểu vương, công chúa xinh đẹp nhất Bắc Cốt của chúng ta, ngân Sương công chúa.lần này tiểu vương mang Ngân Sương tới hòa đàm, cũng là phụng mệnh phụ vương ta,Bắc Cốt vương, đưa Ngân Sương đến ĐẠi Ngụy hòa thân. Phụ vương luôn thưởng thức Túc vương điện hạ dũng thiện chiến, bắc Cốt tôn trọng nhất là dũng sĩ dũng mãnh, cho nên phụ vương muốn đem công chúa mình sủng ái nhất gả cho dũng sĩ mình thưởng thức nhất, dùng điều đó để biểu đạt thành ý của mình, mong hai nước gắn bó suốt đời.”

      Tĩnh lặng. mặc dù khi Thuật XÍch đề nghị để Ngân Sương công chúa hiến vũ, mọi người đoán được việc này phát sinh, nhưng khi nó xảy ra trong lòng vẫn khó chịu.

      “ dũng sĩ dũng mãnh nhất sao?” Minh Lạc cười “ Ngân Sương công chúa mĩ lệ động lòng người, hoàn toàn chính xác là phải phối với dũng sĩ dũng mãnh nhất đời này.”

      Thuật Xích nhìn Minh Lạc sâu, cười : “ vương phi nương nương, lúc tiểu vương nhìn thấy vương phi nương nương cảm thấy quen mặt, còn buồn bực vì hiểu vì sao, lúc Ngân Sương tiến vào, tiểu vương mới phát nguyên nhân.vương phi nương nương và Ngân SƯơng, người là đóa mẫu đơn xinh đẹp nhất Đại Ngụy, người là minh châu chói mắt nhất Bắc Cốt, vốn liên quan, nhưng nghĩ tới khi hai người đứng cạnh nhau, đầu lông mày lại giống nhau như vậy, giống như tỉ muội trời sinh. đúng là duyên phận mà thượng thiên ban thưởng, để hai người giống tỉ muội.”

      dứt lời liền xoay người nhìn Ngân Sương, Ngân Sương thấy ánh mắt của cởi mạng che mặt xuống.

      Mọi người nghe Thuật Xích mà sửng sốt, thấy Ngân Sương công chúa bỏ mạng che mặt tự chủ nhìn nàng, sau đó trong lòng giật mình, vội vàng nhìn Minh Lạc, ngạc nhiên phát quả nhiên đầu lông mày của hai người có điểm tương tự.

      Đứng đầu bên trái là Bàng Văn Hữu và Bàng đại phu nhân, tay nắm chặt chén trà, trong lòng mừng thầm, ngờ công chúa Bắc Cốt lớn lên lại giống nàng? xem nàng còn có tâm tư đùa nghịch tâm kế ?

      giống người khác nghĩ, thần sắc Minh lạc lại thay đổi.

      Nàng nhìn Ngân Sương, cười : “ Đại vương tử vậy, bản cung nhìn cũng có chỗ giống. đại vương tử đây là duyên phận mà thượng thiên ban thưởng, bản cung cũng cảm thấy đúng là khó có được. có duyên phận như vậy, Ngân Sương công chúa lại rời xa quê hương, lẻ loi mình đến Đại ngụy hòa thân, bản cung thấy, bằng thu Ngân Sương công chúa là nghĩa muội, dẫn công chúa vào kinh, lại mời thái hậu nương nương làm chủ, vì công chúa chọn dũng sĩ Đại Ngụy tứ hôn với nàng.hoàn thành mối duyên phân tốt, như thế có được ?”
      cỏ28 thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 81:
      Thuật Xích nhíu mày, và phụ vương - Bắc Cốt vương, dự định đưa Ngân Sương và hai mỹ nhân Thuật Xích chuẩn bị vào Túc vương phủ, chứ phải bị Túc vương phi đưa vào kinh, sau đó ném đến góc nào đó biết.

      Hai mỹ nhân kia cũng phải mỹ nhân bình thường.

      tại là do Bắc Cốt nội loạn cho nên mới bất đắc dĩ phải hòa đàm, nếu Cổ Nghệ liên thủ với Triệu Thành, trước sau vây công,coi như bọn có thể bình Cổ Nghệ Bắc Cốt cũng tổn thương nặng nề. mà Túc vương dã tâm bừng bừng, chỉ cần còn Bắc Cốt muốn tấn công Đại Ngụy chỉ có khó khăn trùng trùng, cho nên tính toán của bọn là trước tiên hòa đàm với Đại Ngụy, đợi sau khi ổn định tình hình trong nước, tính tiếp.

      Thuật Xích định , ai ngờ Ngân Sương hành lễ cảm ơn: “ Đa tạ vương phi nương nương, có thể làm nghĩa muội của vương phi nương nương, Ngân Sương cảm thấy hết sức vinh hạnh và cảm kích.”

      Thuật Xích bị chặn họng.

      Ngân Sương công chúa cũng đáp ứng. dù trong lòng Thuật Xích cam lòng đến đâu cũng chỉ có thể nuốt lời muốn xuống.

      ***

      Đêm đó, dịch quán của sứ giả Bắc Cốt.

      Thuật Xích nổi trận lôi đình, trách cứ Ngân Sương : “ nghĩa muội của Túc vương phi? Đấy là thứ gì, ngươi quên phụ vương dặn ngươi điều gì rồi sao? tại Cổ Nghệ phái người tiếp xúc Triệu Thành, muốn liên minh với , nếu Triệu Thành liên thủ với Cố Nghệ, trước sau vây công, , cần bọn ra tay, cứ vây khốn, khiến mười mấy vạn đại quân của chúng ta có lương thảo, mùa đông này chúng ta chết đói ở Kỳ sơn.”

      đến đây, trong lòng lại hận Triệu Thành thêm mấy phần, khẳng định là Triệu Thành cố ý, cứ như vậy để bọn và Cố Nghệ hao tổn lẫn nhau, ( Triệu Thành) ngư ông đắc lợi!

      Đối với lửa giận của Thuật Xích, Ngân Sương nâng nửa mí mắt, nàng nhàn nhạt : “ đại ca, phụ vương để ta đến Đại Ngụy hòa thân, trọng điểm là biểu thị ý muốn hòa đàm của Bắc Cốt với đại Ngụy, về việc gả cho Túc vương làm trắc phi hay làm nghĩa muội của Túc vương phi chờ thái hậu Đại Ngụy tứ hôn, đều là đạt mục đích, cùng với việc lục thúc tìm Túc vương muốn liên thủ, có quan hệ gì?”

      Thuật Xích nghẹn lời.

      Ngân Sương là thân muội muội của Thuật Liệt, thân mật với , với nàng cũng chỉ là con cờ.

      Cho nên cách nào với nàng, chờ bọn thu thập Cổ Nghệ, đoạt lại vương thành, ổn định cục diện chính trị, sớm hay muộn cũng đối đầu với Đại Ngụy, cho nên để các nàng Túc vương phủ là vì còn mục đích khác.

      chỉ có thể trách mắng: “ Đây là mệnh lệnh của phụ vương, tự nhiên là có đạo lý của người. tóm lại, ngươi theo Triệu Thành Yên kinh, nhất định phải nghĩ biện pháp gả cho , còn có Mặc Lan và Mặc Vân, ngươi cũng nhất định phải mang các nàng nhập Túc vương phủ, ngươi nên biết, đến yên kinh, ngươi tứ cố vô thân, chỉ có 2 người họ có thể giúp ngươi.”

      Ngân Sương cười lạnh trong lòng, nàng : “ đa tạ đại ca. nhưng chẳng lẽ đêm nay đại ca nhìn ra, Túc vương có chút hứng thú nào với ta? Cục diện bây giờ là cục diện tốt nhất, chẳng lẽ đại ca nghĩ tại là ĐẠi Ngụy cầu chúng ta, muốn nhét nữ nhân cho phải nhận sao? Đại ca yên tâm, chỗ phụ vương, ta tự nhiên giải thích!”

      Thuật Xích nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi!"

      Ngân Sương nở nụ cười, : “ đại ca, Đại Ngụy có câu, dục tốc bất đạt, đại ca vội vàng muốn ta làm trái ý Túc vương phi, vào hậu trạch Túc vương, như thế chỉ càng đắc tội Túc vương phi. Mỹ nhân kế ở trung nguyên phải dùng được, những đối phương cũng phải để ý mới được. nhưng ràng thái hậu Đại Ngụy sử dụng chiêu mỹ nhân kế này cao minh hơn chúng ta rất nhiều, dung mạo của Túc vương còn hơn ta mấy phần, đắc tội Túc vương phi, đại ca cũng phải cẩn thận bồi phu lại gãy binh, náo lên làm chuyện hòa đàm cũng sập.”

      Thuật Xích đen mặt, còn muốn nhưng cửa bị đẩy ra, Thuật Liệt bước vào.

      Thuật Liệt : “ đại ca, để ta khuyên nhủ Ngân Sương, Ngân Sương cũng có đạo lý, việc này thể gấp được.”

      Thuật Xích nhìn Thuật Liệt, lại nhìn bộ dáng lợn chết sợ nước sôi của Ngân Sương, hừ lạnh tiếng, phất tay áo rời .

      ***

      Lại bên phía Minh Lạc.

      Sau yến hội, Minh lạc và Triệu thành cùng hồi phủ, nhưng Triệu Thành tắm rửa, thay quần áo theo tác phong quân đội, cho nên khi Minh Lạc tắm rửa xong về phòng, liền thấy Triệu Thành xem sách về Bắc Địa.

      Minh Lạc có chút hiếu kì, tiến lên nhìn thoáng qua, thấy vùng được khoanh lại bằng bút đỏ, : “ vương gia, hôm nay ở lâu, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, thiếp đại khái biết nguyên nhân chàng mực kéo dài hòa đàm với Bắc CỐt.- tại sắp vào đông, thời tiết ngày càng lạnh, khẳng định Bắc Cốt vương muốn kéo dài sang mùa đông năm sau, định dẫn quân đánh về Ô Châu thành, như thế khi đàm phán chúng ta có lợi thế hơn. Phải càng kéo dài, Bắc Cốt vương càng bất lợi.”

      Triệu Thành bỏ sách xuống, nắm tay Minh lạc : “ Bắc ĐỊa rét lạnh, những ngày này thân thể có khó chịu ?”

      Tay của nàng vẫn rất lạnh, nhưng so với trước khi thành thân tốt hơn nhiều.

      Minh Lạc lắc đầu, cười : “ vẫn tốt, ban đầu có chút quen, cảm thấy da rất khô, may mà thiếp mang nhiều cao dưỡng nhan, chàng biết , gần đây ít phu nhân ở thành vân châu uyển chuyển muốn xin cao dưỡng nhan và đơn thuốc làm cao dưỡng nhan. Nhưng mấy vị phu nhân đó có đơn thuốc cũng vô dụng, vì khí hậu bắc địa đặc thù, rất nhiều vị thuốc ở đây có được. thiếp thấy nếu thiếp là thương nhân nhất định kiếm được ít.”

      đến đây nàng cười : “ ra chủ ý này chưa hẳn làm được, đợi về thiếp cho người mở cửa hàng, là thiếp mở mà bảo là lão thái y của thái y viện, sử dụng là bí phương cung đình, đảm bảo hiệu quả.”

      Nàng cảm thấy chủ ý này tệ, kiếm tiền là việc , những cửa hàng đó nếu kinh doanh tốt còn có thể thu thập tin tức địa phương, ngay cả quý nữ bắc Cốt và các tộc khác cũng nhịn được mà đặt chân đến.

      “ ân, chờ thiếp hồi kinh xem lão thái ý nào dễ dùng, kì sau chuyện này, thiếp thấy chỉ cửa hàng dưỡng nhan, hẳn có thể làm những chuyện khác, dù sao mục đích của thiếp cũng phải kiếm tiền, làm số chuyện khác, ví dụ mở dược đường, mời hài tử ở Dục đường hỗ trợ, để bọn học chút y thuật. xem Bắc Địa có thể trồng chút dược liệu hay . Dù bắc Địa khổ hàn nhưng có ít dược liệu chỉ trồng được ở Bắc Địa, bán ở kinh thành và phía nam đều rất đắt, nếu chúng ta có thể khai hoang, trồng những dược liệu này,lại có thể mở đường xuống phía nam, chưa chắc có biện pháp..”

      Có chút loạn nhưng muốn làm gì phải chỉnh lý lại, còn phải tra xét trước.

      Triệu Thành đả kích tính tích cực của nàng, chỉ : “ chưa chắc thể, nhưng nếu muốn làm phải xét tất cả mọi mặt, nàng cần chuyện gì cũng tự mình làm, nàng lên ý tưởng,tìm người thích hợp, để bọn họ nghĩ phương án, nàng chỉ cần xem có vấn đề gì hay là được, nàng có thể tìm người để hỏi.”

      Minh lạc gật đầu, trong đầu nàng ngoài ý muốn lên Quách phu nhân, có quan hệ với Dục đường, khẳng định nàng ta nguyện ý. Nàng nghĩ biện pháp điều tra Dục đường mà làm Bàng Văn hữu cảnh giác, biện pháp này đúng là mũi tên trúng vô số con chim.

      Minh lạc suy nghĩ đến xuất thần, quên mất Triệu Thành ở bên cạnh.

      Triệu thành nhìn thần thái của nàng, ho tiếng, : “ mấy ngày nay ta tương đối bận rộn, lúc đầu còn lo lắng nàng khó chịu, ngờ nàng còn bận hơn ta.”

      Minh Lạc tỉnh hồn, nhìn thần sắc nhàn nhạt của Triệu Thành, thầm nghĩ, ngữ khí của là thế nào? Còn ho?

      Nàng tính toán với , chỉ cười : “ vương gia, thiếp bận bịu còn phải là vì phối hợp với chàng sao? Vì chàng thiếp sắp thành đố phụ nổi danh ở Bắc Địa, chàng nghĩ xem, nếu thiếp quấn lấy chàng, cùng chàng ra ra vào vào? biết người khác thấy còn truyền như thế nào nữa.”

      “ đố phụ? Triệu Thành nhíu mày, sao biết.

      “ ân” Minh Lạc cười : “ Thiếp vừa bước chân đến bắc Địa, thu vân na, đêm nay lại mạnh mẽ cưỡng ép Ngân Sương công chúa đến hòa thân làm nghĩa muội, ràng là muốn các nàng vào Túc vương phủ tranh thủ tình cảm- vì mưu tính của chàng mà thiếp đến thanh danh cũng cần.”

      Triệu Thành giật mình, sau đó cười : “ như thế cũng tốt, đố phụ đố phụ, như thế làm cho người khác đỡ có tâm tư bàng môn tà đạo. nhưng nàng vẫn phải cẩn thận Ngân Sương công chúa, Bắc Địa nhiều quỷ thuật, nàng thể vì thân thế nàng ta mà đề phòng.”

      Cái gọi là đố phụ, tất cả mọi người đều ngầm hiểu là nguyện ý dung túng nàng, như thế cũng làm người khác dám khinh thị nàng.

      Minh Lạc gật đầu : “ Thiếp biết, lập trường khác biệt, tương lai cũng chưa biết thế nào. Dù thiếp cũng có chút đồng tình với nàng, sau khi về kinh, nếu nàng nguyện ý thiếp giúp nàng chọn cửa hôn nhân tốt.”

      ***

      Triệu Thành cảm thấy chỉ cần người ngoài biết có tâm tư nạp thiếp, mà lại dung túng Minh Lạc, thuận theo ý nàng xử lý những nữ nhân mà các gia tộc đưa tới làm tiểu thiếp cho , những gia tộc, dị tộc này bỏ tâm tư này.

      Nhưng biết việc này lại dẫn đến những vấn đề khác.

      Qua đoạn thời gian, lông mày Thanh Diệp nhăn tít, sắc mặt cũng có chút bốc mùi.

      Rất ít khi nàng như thế. Minh Lạc nhìn thấy liền hỏi

      Thanh Diệp : “ nương nương, từ khi người thu nhận vân Na, lại nhận Ngân Sương công chúa làm nghĩa muội, hứa tìm hôn tốt,các gia tộc và dị tộc ở Bắc Địa dự định đem nữ nhi đưa cho vương gia ngày càng nhiều, có ít người tìm nô tỳ thăm dò, còn có người định tiếp cập nương nương nhưng bị nô tỳ đuổi .”

      Minh Lạc nhíu mày, “ tìm ngươi làm gì? Nhìn ngươi rất dễ chuyện sao?bọn định đưa nữ nhi cho vương gia, trực tiếp tìm vương gia phải là được sao.”

      Thanh Diệp hừ , “ bọn phải thực tình muốn đem nữ nhi đưa cho vương gia, chẳng qua là nhìn thấy nương nương chịu nạp thiếp cho vương gia, lại tâm địa thiện lương, nhân hậu, phàm là tiểu nữ tử bị ép buộc đưa tới cho vương gia, nương nương đều thiện đãi các nàng, đặt bên cạnh mình, còn hứa hẹn tương lai tìm mối nhân duyên tốt. cho nên mục đích của họ căn bản phải đưa nữ nhi cho vương gia mà mượn lý do này muốn đem nữ nhi đưa cho vương phi nương nương.”

      Minh Lạc: ... Đưa tới cho nàng làm cái gì, nàng lại thể cưới các nàng?

      Nhưng nàng sửa lại thần sắc, cười : “ việc này nếu chỉ vì muốn mối nhân duyên tốt mà cất giấu tâm tư khác, giúp các nàng chưa chắc là thể, lần sau nếu có gia tộc lớn hoặc dị tộc đến thăm dò, ngươi cần đều đuổi , tra chút bối cảnh và mục đích chân chính của các nàng, trình lên cho ta xem chút.”
      bellchuongcỏ28 thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      Chương 82:
      Thanh Diệp nghe xong càng đen mặt,nàng : “ nương nương, việc này được.”

      Đây là xem nương nương như cái gì, đem vương gia thành cái gì?

      Minh Lạc nhìn nàng, nàng rất thích Thanh Diệp của tại, biểu cảm ngày càng phong phú, giống trước kia, mặc dù chu toàn thỏa đáng nhưng cũng chỉ là phụng mệnh làm việc.

      Nàng cười : “ ân, đúng là thể kéo dài, dù sao cũng là dựa vào dối gạt, đối với thanh danh của vương gia, bản cung, và các nương đều tốt.ngươi nghĩ cách truyền lời, bản cung muốn làm mai, ai muốn có thể mang chân dung của các nương đến cho bản cung xem, nhưng được mượn cớ gây lộn xộn làm hỏng thanh danh các nương.kinh thành tuy nhiều vương gia, quận vương nhưng phải ai cũng muốn nạp thiếp.”

      Lời này vừa truyền ra, nhất thời người tới bái kiến Túc vương phi ngày càng nhiều

      ***

      Triệu Thành nhìn Minh Lạc những ngày này bận tới mức lời nào. Trong lòng cảm giác bị bỏ rơi càng lan tràn, thể nhịn.

      Hôm đó trở về , thấy vương phi của mình chỉ ngẩng đầu nhìn cái rồi lại chăm chú vào thứ tay. “ vương phi, bản vương thấy nàng cần mở dược đường, thảo đường, trực tiếp mở môi giới đường là được.”

      đương nhiên biết gần đây nàng bận cái gì.

      Minh lạc đóng tập chân dung nữ tử mà các vị phu nhân đưa cho nàng, để Thanh Diệp mang xuống – nàng biết Triệu Thành thích trong phòng có chân dung các khuê tú khác, từ trước đến nay có thể tránh phiền phức bao xa tránh bấy xa.

      Thanh Diệp ra ngoài, nàng mới quay đầu sẵng giọng với Triệu Thành: “ vương gia làm gì vậy?đây phần lớn là phu nhân của võ tướng bản địa,các nàng biết gì với thiếp,cho nên mượn cớ thân cận chút thôi, phần lớn có ác ý, sao ngữ khí của vương gia lại như vậy?”

      Lại “ thiếp làm vậy còn phải là vì vương gia sao?”

      Triệu Thành biểu lãnh đạm, rất hiển nhiên là xem thường câu lấy lòng của nàng.

      Minh Lạc cười cười, nhưng rất nhanh thu hồi lại, thở dài “ đúng là đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, bắc địa ít quan văn, nhiều võ tướng, trong nhà các phu nhân nhà tướng đều ít nhiều có thân nhân chiến tử sa trường, phàm là biên cảnh có loạn, cả ngày cả đêm nớm nớp lo cho tướng công của mình, các nàng tìm thiếp là muốn thiếp giúp nữ nhi của mình tìm mối hôn nhân tốt, cần tái giá cho võ tướng biên quan.”

      đến đây lòng Minh Lạc có chút chua xót, nàng lắc đầu, ngẩng lên với Triệu Thành: “ vương gia, ra môi giới đường cũng tệ, nghe tiền triều còn có quan môi giới, như thế có thể hỗ trợ nam tử và nữ tử, tránh cho bọn bị bà mối vô lương lừa gạt. nhưng dự định ban đầu là tốt nhưng nơi có người giám sát, quản lý thích đáng, chắc chắn phát sinh chuyện dơ bẩn, giống như nghe quan môi giới làm nhiều chuyện tốt, cho nên tổ hoàng đế và hoàng hậu mới phế chức quan này.”

      Triệu thành lên tiếng, Minh Lạc nhìn , cảm thấy chuyện liên quan đến tổ hoàng đế và hoàng hậu, nên nhiều lời, cười : “ đến việc này, nhưng thiếp cảm thấy việc này rất có ý tứ, chẳng trách hoàng đế các triều và thái hậu đặc biệt thích tứ hôn. Với thiếp chỉ là tiện tay, nhưng lại liên quan đến cả đời nữ tử.”

      Triệu Thành cảm tính như vậy, thản nhiên ” cưới do tứ hôn, tám chín phần mười cuối cùng đều là oán lữ. người địa vị cao chỉ cần câu liền tứ hôn, người trong cuộc lại khó sửa lại,cho nên phải thận trọng từ lời đến việc làm cho thỏa đáng.”

      Hoàng gia tứ hôn, hòa thân càng cần phải , hơn nửa là do chính trị hoặc 1 bên cầu, ít có hoàn mĩ.

      Minh Lạc gật đầu thở dài : “ cái này thiếp biết, dù sao cũng liên quan đến cả đời người khác,đôi khi chỉ ý niệm của người có khả năng hủy hạnh phúc đời người , cho nên thể do mình thích hoặc tư tâm mà định ra, phải theo ý nguyện của người trong cuộc.”

      đến đây nàng khỏi nghĩ đến Cảnh Hạo, thần xui quỷ khiến, nàng lại : “ vương gia, nếu trước khi người hồi kinh thái hậu tứ hôn thiếp cho Cảnh thế tử, có phải tại chúng ta hoàn toàn khác?”

      Nàng cười tại thiếp ở Tây Phiền, mà lúc này người bồi chàng bắc địa biết là ai, biết nàng làm gì, người khác truyền vị Túc vương phi như thế nào.”

      Chuyện đó phải thể xảy ra.

      Nếu như nàng trùng sinh trở lại năm mười ba mười bốn tuổi mà phải sau khi Triệu Thành hồi kinh.

      Khi đó nàng biết cái chết của phụ mẫu có vấn đề, lại biết Cảnh Hạo chính là người cứu nàng khi còn bé, Cảnh hạo cũng cầu hôn nàng như thế, nàng chắc chắn nguyện ý gả cho , lấy chồng ở tây Phiền xa xôi, đem chuyện ở kinh thành, chuyện của Minh gia xóa khỏi trí nhớ, đem chuyện kiếp trước kiếp này bỏ qua.

      Có lẽ mấy tháng nay đường đến Bắc Địa, sau đó lại tiếp xúc với gia quyến các tướng sĩ, thấy nhiều sinh ly tử biệt, vận mệnh khó khăn trắc trở, khốn khổ, giãy giụa, bất khuất, tâm cảnh của nàng khác trước, còn thẫn thờ xoắn xuýt chuyện cũ, chuyện kiếp trước nàng cũng còn cố chấp như cũ nữa.

      Cho nên lúc này mặt nàng là nụ cười ôn hòa thoải mái.

      Nụ cười này lại làm Triệu Thành vô cùng chói mắt, nàng cười như vậy là tưởng tưởng ở cùng nam nhân khác sao? Nghĩ đến đây trong lòng lại phiền muộn.

      luôn biết nàng như vậy. chỉ là muốn truy cứu mà thôi.

      Có phải đối với nàng, gả cho hay Cảnh Hạo đều có gì khác nhau?

      Giọng của trở lên lạnh lùng, có gì khác biệt. nàng có khả năng gả cho Cảnh Hạo, mà người bồi ta đến Bắc Địa cũng chỉ có thể là nàng.”

      Minh Lạc sững sờ, đầu tiên là giật mình với giọng lạnh lùng của , sau đó bị làm cho ngây ngẩn.

      Nàng hồ nghi nhìn Triệu Thành, sau đó trong kinh ngạc mà hỏi câu trước nay nàng luôn tránh né. Nàng hỏi: “ vương gia, chàng thích thiếp sao?”

      Giọng đó nghĩa là, vương gia, phải ngài thực thích ta đó chứ?

      Hỏi xong, Minh Lạc hận thể cắn rơi đầu lưỡi mình – lời này chẳng phải là biểu thị nàng tin thích mình sao, vậy những thứ khanh khanh ta ta trước đây chỉ là diễn trò?

      Quả nhiên mặt Triệu Thành đen lại, đứng cao nhìn nàng, thấy nàng quẫn bách, cụp mắt, lông mi dài giống như cánh bướm phe phẩy – trong khoảng thời gian này, nàng còn tâm nặng nề như ở kinh thành, từng li từng tí đưa móng vuốt ra thăm dò rồi lại nhanh chóng rút về- tại buông lỏng triệt để cho nên lời lòng cũng ra.

      đưa tay sờ mặt nàng, nhìn nàng, ánh mắt nguy hiểm- ánh mắt này lâu Minh lạc nhìn thấy.

      Minh Lạc cắn răng, nàng muốn bị ép hỏi, cũng sợ hai người giằng co, cho nên lập tức đứng dậy, ôm eo , cọ vào ngực , thấp giọng : “ vương gia, thiếp có ý khác. Chỉ là trước kia chàng chưa gặp thiếp, ban đầu muốn cưới thiếp cũng bởi vì đáp ứng phụ thân thiếp chiếu cố thiếp, nếu trước khi vương gia hồi kinh, thái hậu tứ hôn thiếp với Cảnh thế tử, lấy phẩm tính của vương gia có thể vẫn chiếu cố thiếp, nhưng chắc chắn cướp thê tử của người khác… A.”

      Càng càng loạn, càng càng sai,Triệu Thành trực tiếp bóp cổ nàng, làm nàng im bặt, kêu đau ra tiếng.

      trách mắng: “ cái gì mà thê tử của người khác? Nàng vui lòng làm thê tử của người khác? Nhưng ta để cho nàng gả cho .”

      là có sẹo nên quên đau, trong thời gian này ở chung quá tốt , vậy mà Minh Lạc quên mất là dạng người gì.

      Nàng túm tay , thấp giọng cầu xin tha thứ: “ vương gia, thiếp, ý thiếp phải như thế. Chỉ là,”

      Nàng quyết tâm, giọng “ vương gia, thiếp chẳng qua là cảm thấy kinh ngạc, vương gia, chẳng lẽ người vừa gặp thiếp sao?mặc dù thiếp tự cảm thấy ngày thường mình cũng đẹp, nhưng cũng cảm thấy vương gia phải người trầm mê tửu sắc- vương gia, thiếp vừa thế. Ý thiếp là, vương gia, chàng thích ta từ bao giờ?”

      Nàng ngẩng đầu, khẩn trương nhìn , phía trước là muốn lấp liếm nhưng câu cuối lại là lòng muốn biết.

      nhìn ánh mắt chờ mong của nàng, ánh mắt đó làm chút bất mãn và nóng nảy trong lòng lắng lại.

      Nhưng lại cho nàng đáp án.

      Cho nên cúi đầu hôn nàng, hôn rất mạnh, cắn da thịt của nàng đỏ lên. Minh lạc vừa đau vừa rát, trong lòng có chút sợ - bình thường cắn nàng đều là điềm báo, êm đẹp, nàng có làm gì chọc .. bọn họ thành hôn đoạn thời gian, mặc dù so với kiếp trước, hai người ở giường coi như là thiên đường, những mỗi lần gần cuối đều là nàng khóc lóc cầu xin tha thứ, cho nên nàng dám chọc quá mức, để tránh tức giận mất khống chế.

      Chỉ là lúc này nàng muốn biết đáp án, nếu bỏ lỡ lần này biết lúc nào mới có dũng khí hỏi vấn đề này.

      Cho nên thừa dịp thả nàng lên giường, nàng nắm chặt tay , buông tha hỏi “ vương gia, thiếp muốn biết, chàng thích thiếp từ lúc nào?”

      Vì động tình, hai mắt to tròn đều là mị sắc, thanh như chảy ra nước.

      Triệu Thành chỉ cảm thấy phía dưới căng nứt, cúi đầu hôn nàng, thân dưới trầm xuống, nơi nào còn nhớ được phải trả lời nàng.

      Minh lạc cũng nhanh mềm như nước, có tâm tư để hỏi.

      Trong lúc chìm nổi, nàng hoảng hốt nghe được : “ đời trước, là đời trước ta thiếu nàng.”

      ***

      Sau trung thu yến, đại vương tử bắc cốt tự mình cầu kiến Triệu Thành.

      đề xuất đổi ba châu phía nam Kỳ châu lấy ủng hộ của Đại Ngụy, phải hiệp nghị hai nước vĩnh viễn tái chiến, mà là hi vọng Đại Ngụy có thể cung cấp trăm vạn thạch lương thảo, cái này tương đương lương thực nuôi sống mười vạn đại quân trong khoảng ba tháng.

      Triệu Thành cười lạnh, : “ trăm vạn thạch lương thảo, khẩu khí lớn. Đại vương tử, mười lăm năm trước ba châu phía nam Kỳ Sơn là đất của Đại Ngụy ta. Ngươi biết , chỉ cần đại quân của các ngươi tiến lên phía bắc đối chiến với Cổ Nghệ, bản vương muốn lấy lại ba châu này cũng phí bao nhiêu sức. Đại vương tử, ngươi nghĩ bản vương từ Yên kinh đến Bắc Địa là vì cái gì?”

      mặt Thuật Xích thoáng qua vẻ tức giận, : “Túc vương điện hạ, các người có câu , con thỏ nóng nảy cũng cắn người, bây giờ đại quân của chúng ta bị vây khốn ở Kỳ sơn, lương thảo đủ, đến mùa đông càng khổ sở. Túc vương điện hạ cảm thấy đây là chúng ta bị bức vào đương cùng, chỉ có thể bỏ ba châu, đồi lấy Đại Ngụy tạm giao chiến.”

      “ thế nhưng Túc vương điện hạ có biết, người bắc Cốt khác người Đại Ngụy, tướng sĩ Bắc Cốt xưa nay thích khuất nhục để cầu toàn, bất chấp hậu quả mà liều mạng. nếu bọn họ nhìn thấy hi vọng, giống như ta và phụ vương lòng muốn về Ô châu, mà chọn cách giữ mạng trực tiếp nhất, đó là tấn công Yến Bắc.”

      Hằn lạnh lùng trừng Triệu Thành, “ mười mấy vạn đại quân của chúng ta, dù thể đánh sâu vào nội địa Đại Ngụy, nhưng chiếm ba châu Yến Bắc, lấy lương thảo mà chúng ta muốn, phải việc khó.”

      Triệu Thành nhàn nhạt nhìn , : “ tốt, vậy đại quân Đại Ngụy chờ các ngươi liều mạng.”

      “ ngươi!” Thuật Xích tức đến đỏ mặt tía tai

      Hôm đó về tay , trong lòng hận Triệu Thành đến nghiến răng

      Đầu tháng chín, Thuật Xích nhận được mật tín của Bắc Cốt vương, muốn nhanh chóng kí hiệp nghị dừng chiến với Triệu Thành, về phần lương thảo có thể nhường bước, nhưng ít nhất phải lấy được ba mươi vạn thạch lương thảo- đây là nhu cầu lương thảo cơ bản để bọn có thể đoạt lại cứ điểm trung bộ Bắc CỐt.

      Về phần cắt ba châu phía nam Kỳ sơn, vốn đó cũng phải đất của bắc Cốt, mà Bắc Cốt chủ yếu là dân du mục, các tướng sĩ cũng có nhiều chấp nhất với ba châu đó. Còn ba mươi vạn thạch lương thảo , là để giải quyết vấn đề đủ lương thảo khi giằng co với Cổ Nghệ, hai là để trấn an tướng sĩ, tạm thời rời Kỳ châu và vì đổi đấy lương thực cho bọn họ, như thế bị bêu danh mà còn cổ vũ sĩ khí của tưỡng sĩ.

      Thuật Xích nắm thư đến tay nổi gân xanh.

      gọi mật thám của mình, hỏi “ những ngày qua Triệu Thành và ĐẠi Ngụy có động tĩnh gì?”

      Mật thám : “ Điện hạ, thuộc hạ vừa nhận được tin báo, phủ đô đốc bắc quân ở Thanh Châu và Tây Ninh điều đại bộ phận đại quân đến Yến Bắc, nhân số tạm thời chưa biết. còn có nhị điện hạ từng tiếp xúc với Túc vương.”

      sắc mặt Thuật Xích đột nhiên thay đổi.

      ***

      Khi biết Triệu Thành điều quân từ thanh châu và Tây Ninh đến Yến Bắc, kinh sợ và bất an chỉ có Thuật Xích mà còn có chỉ huy sứ đô tư Yến bắc- Bàng Văn Hữu.

      nghiến răng nghiến lợi : “ làm cái gì, đến cùng là muốn làm gì?”

      Nếu như vì đối phó Bắc CỐt, là chỉ huy sứ đô tư Yến Bắc nhưng Triệu Thành chưa từng thương lượng kế hoạch gì với

      Quân sư Ngụy Như Tuần : “ Đại nhân, dù thế nào chúng ta thể đề phòng, tuy Minh thượng thư có tư tâm, mượn chúng ta diệt trừ Túc vương, nhưng ngoa- đại nhân, dù thế nào, coi như lần này Túc vương nhằm vào chúng ta, nhưng nếu leo lên vị trí kia, những chuyện ngày xưa sớm muộn cũng bị lật ra, đến lúc đó sợ là đại nhân đến chết cũng có chỗ chôn.”

      Bàng văn Hữu nắm chặt tay vị của ghế, nắm đến tay vị kêu kẽo kẹt.

      : “ ngươi phái người, xin chỉ thị của thái hậu và Minh thượng thư. Mặt khác bí mật đưa tin cho Thuật Xích, ta muốn gặp .”

      Coi như muốn hành động cũng để nó là chủ ý của , có ý chỉ của thái hậu và mệnh lệnh của Minh thượng thư, tương lai mới bị người lấy tội mưu phản, ám sát Túc vương luận tội, bị người qua sông đoạn cầu.
      cỏ28 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :