1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Ngoại Thích Chi Nữ- Ngũ Diệp Đàm

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      Chương 93:
      Ngân Sương công chúa tức đến phát run, nhưng nàng sinh ra trong vương thất Bắc cốt, lại có mẫu thân và mẫu tộc chống lưng, có thể lớn như thế này thể là người có đầu óc, nàng rất ràng người mình có đỏ ngủ hương, thậm chí từ sau khi Túc vương phi có thai, vì cẩn thận nên lúc gặp Túc vương phi ngay cả thị nữ thân tín nàng cũng mang theo.

      Nàng cười lạnh, : ‘ mang ta hậu thất kiểm tra? Sau đó tội danh mang theo đỏ ngủ hương ngồi vững lưng ta, sau đó các ngươi ở đây ám hại vương phi, lại đem tội danh này đổ lên đầu ta?”

      Nàng bước ra khỏi chỗ ngồi, bước xuống dưới cách xa Minh Lạc, mới quỳ xuống với Minh Lạc: “ vương phi nương nương, đỏ ngủ hương có hiệu quả bá đạo, dù chỉ chút cũng làm người mang thai thân thể khó chịu, hơn nửa canh giờ trước thần nữ đến phủ, cùng nương nương dự tiệc, nếu người thần nữ có đỏ ngủ hương chỉ lát nương nương khó chịu. xin nương nương minh giám, việc này nhất định là có người an bài, muốn thừa dịp yến hội nhiều người, mưu hại nương nương, lại đổ tội lên đầu thần nữ.”

      Lại “ thần nữ nguyện để nương nương phái người kiểm tra, nhưng tuyệt đối để người ngoài đến gần người thần nữ, xin nương nương phái Diệp Ảnh hoặc Thư Ảnh nương kiểm tra.”

      xong quay đầu nhìn lão phụ nhân kia, : “ nương nương, nhất định lão phụ nhân này có vấn đề, xin nương nương phái người kiểm tra.”

      Cũng có thể giống như bà ta , trượng phu, con trai, con dâu bà ta chết dưới tay bắc cốt cho nên bà ta muốn thiết kế ly gián minh ước của Đại Ngụy và Bắc Cốt?

      Lão phụ nhân cũng lập tức quỳ xuống: “ nương nương, lão phụ là lo lắng cho thân thể của nương nương, lão phụ nguyện nhận kiểm tra.”

      Lâm phu nhân nghe Ngân Sương công chúa trong lòng cũng kinh hãi, nhìn đám người trong sảnh vòng, trong lòng bồn chồn, cắn răng “ nương nương, theo ý của Ngân Sương công chúa, phải công chúa muốn hại nương nương mà là trong sảnh có người muốn hại nương nương, vì lí do ổn thỏa, bằng nương nương phái người kiểm tra tất cả phen?”

      Bà ta biết Minh Lạc mang theo ít thị vệ.

      Sắc mặt Minh Lạc thay đổi, tay nhàng sờ mép cốc trà, cười : “ sao, yến tiệc năm mới êm đẹp, các ngươi cũng quá mức sợ bóng sợ gió, làm bầu khí huyên náo còn chút gì.”

      Lại với Ngân Sương công chúa “ Ngân Sương về vị trí của mình ngồi xuống , giống như ngươi , đỏ ngủ hương có hiệu quả bá đạo, lúc trước ngươi vẫn luôn bên cạnh bản cung, bản cung cũng thấy khó chịu, nếu ngươi muốn hại bản cung dùng lượng đỏ ngủ hương ít như vậy có thể làm gì? Chắc là Trịnh lão phu nhân sợ bóng sợ gió thôi.”

      Ngân sương công chúa còn chần chờ, nhưng nhìn dáng vẻ tươi cười của Minh Lạc liền đáp ứng “ đa tạ nương nương”

      Ngân sương công chúa trở lại chỗ ngồi, bầu khí trong sảnh vẫn có chút ngưng trệ và quái dị.

      Bàng đại phu nhân thấy thế đứng dậy, bưng chén rượu đến trước mặt Minh Lạc, kính nàng, “ nương nương vì đảm bảo biên giới an bình, vì minh ước giữa bắc cốt và đại ngụy, có thể tín nhiệm công chúa như thế là người thường làm được. những ngày qua, nương nương tặng dược liệu, mở dược đường, vì tướng sĩ biên cương ta, vì nhi của tướng sĩ trong Dục đường, làm ra đủ loại việc thiện, có thể thấy tâm tư mến của nương nương với tướng sĩ bắc địa chúng ta. Hôm nay là yến tiệc đón năm mới của thành Vân châu, thần phụ xin thay tướng sĩ và bách tính vân châu thành kính nương nương chén, cảm tạ những gì Túc vương điện hạ và vương phi nương nương làm cho tướng sĩ bắc địa, chúc nương nương mãi mãi thanh xuân,chúc tiểu thế tử vĩnh đến an khang.”

      Minh Lạc cầm chén trà, cũng lời khách sáo nào, chỉ cười : “ Tạ Bàng đại phu nhân.”

      Sau đó nhấp ngụm liền buông xuống.

      Hành động có chút lãnh đạm, mắt Bàng đại phu nhân lóe qua ý cười lạnh, gì, chỉ cười cúi đầu thi lễ, quay người về chỗ.

      Có Bàng đại phu nhân dẫn đầu, đám người liền nhao nhao mời rượu Minh Lạc, bầu khí cũng thân thiện hơn.

      Khoảng nén nhang sao đó, lúc Lâm phu nhân bồi Minh Lạc chuyện. đột nhiên ‘ a’ tiếng, lúc trước vì chuyện đỏ ngủ hương, mặc dù mặt ngoài mọi người đều cười , nhưng thực tế trong lòng lúc nào cũng kéo căng như dây cung, lúc này nghe ‘ a’ tiếng, dây cung như đứt phựt, hãi hùng khiếp vía.

      Mọi người nhìn về nơi phát ra tiếng, phát bàng đại phu nhân sắc trắng bệch như tờ giấy, đổ mồ hôi, vuốt tim đứt quãng “ có độc, trong rượu có độc.”

      Bà ta vừa dứt lời, trong bữa tiệc có ít người phát ra dị dạng, trước đó họ cũng cảm thấy thân thể có chút khó chịu, chỉ là nghĩ do mình nên lên tiếng.

      nữ! có phải là ngươi !” TRịnh lão phu nhân tay ấn ngực tay chỉ Ngân Sương công chúa quát to “ nhất định là người bắc cốt tín nghĩa, muốn mưu hại vương phi.”

      Ngân sương công chúa giận dữ, lúc này nàng mới biết đây nhất định là cạm bẫy bố trí sẵn, chỉ đợi nàng nhảy vào, nàng nhìn Minh Lạc, phát Minh Lạc có vẻ kinh hoàng nào,hai thị nữ sau lưng nàng cũng chỉ đưa tay đặt chuôi kiếm, thần sắc cảnh giác, chứ có vẻ ngoài ý muốn và tức giận.

      “ nương nương?” Ngân Sương công chúa kêu.

      Minh lạc cười tiếng, khoát tay áo, nhìn đám người tê liệt ngã xuống : “ nếu tới rồi, mọi người cũng bị các ngươi bỏ thuốc, mà vẫn xuất sao?”

      Nàng vừa dứt lời, mấy đạo bạch quang lên, đám người chỉ thấy hai thị nữ sau lưng Túc vương phi rút kiếm sau đó vô số phi tiêu rơi xuống đất, mọi người đều hoảng sợ, trong sảnh cũng xuất người hầu và thị nữ mặc trang phục của Lâm phủ, cầm đầu là người mặc y phục của tướng lĩnh bắc cốt.

      “ Mục cách!” Ngân sương công chúa kêu lên

      Nghe nàng gọi, tướng lĩnh bắc cốt liền thi lễ với nàng “ công chúa”. chính là Mục cách trong miệng Ngân Sương công chúa.

      quay người nhìn Minh Lạc “ vương phi nương nương có khí phách, gặp biến cố như vậy mà chút kinh hãi.”

      Minh Lạc trầm ngâm, “ Mục cách..”

      “ Nương nương, Mục Cách là người của phản vương bắc Cốt- Cổ Nghệ.” Bàng đại phu nhân .

      Minh Lạc cười như cười lướt qua Bàng đại phu nhân, sau đó chuyển ánh mắt đến Mục Cách, “ Mục Cách tướng quân muốn tham gia yến hội năm mới của thành vân châu, sao bản cung lại phải kinh sợ? chỉ là Mục Cách tướng quân có chỗ biết, nơi này là nữ yến. chắc Mục cách thướng quân nhầm nơi, hay là ngươi sợ tham gia quân yến ai cho vào nên muốn bản cung cùng ngươi?”

      Mục Cách khẽ cười hai tiếng, , bên quân yến có người bái kiến túc vương điện hạ, bản tướng quân đến đây là vì vương phi nương nương. Vương thượng của chúng ta luôn có ý giao hảo với đại ngụy, phái người vào kinh thành đại ngụy cầu hôn, nghe Túc vương phi nương nương là cháu mà thái hậu đại ngụy thích nhất, lại có mỹ danh lan xa, cho nên vương thượng có ý cưới vương phi nương nương làm vương hậu bắc cốt, cho nên đặc biệt phái bản tướng quân tới mời vương phi nương nương vương đình bắc cốt làm khách.”

      “ lớn mật, ngươi gọi nàng tiếng vương phi nương nương, coi như biết nàng là thân vương phi của đại ngụy ta, các ngươi dám chạy đến đại ngụy cướp vương phi của đại ngụy, sợ móng ngựa của Túc vương điện hạ san bằng thành Ô châu hay sao” Bàng đại phu nhân nhịn đau trách mắng.

      “ Túc vương điện hạ? haha” Mục Cách cười to “ chỉ sợ Túc vương điện hạ táng mệnh dưới đao của dũng sĩ bắc cốt ta! Túc vương phi nương nương mỹ mạo như vậy, Túc vương điện hạ chết, sao phải chịu cảnh vườn nhà trống, gả cho bắc cốt vương làm hậu, mới uổng phí dung mạo tuyệt sắc.”

      "Làm càn!" Bàng đại phu nhân trách mắng.

      Mục cách tiếp tục để ý bà ta, với Minh Lạc: “ vương phi nương nương, mời theo chúng ta, nếu để bản tướng quân động thủ, sợ là làm vương phi nương nương ủy khuất.”

      “ Mục cách, sao ngươi có thể vào thành vân châu, lại có thể vào Lâm phủ?” Ngân sương công chúa đánh gãy lời của Mục Cách, nghiêm nghị hỏi.

      Mục Cách quay sang Ngân Sương công chúa, cười : “ công chúa, người Đại Ngụy tham sống sợ chết, lại tham lam, chỉ cần hối lộ lại bức hiếp, có gì mà làm được? công chúa, đại tướng quân ngày nhớ đêm mong công chúa, hận thể sớm ngày đánh tới Kỳ châu thành, đón công chúa hồi vương thành. Mấy tháng trước nghe phụ vương ngài muốn hiến ngài cho Túc vương Đại Ngụy, lòng như lửa đốt, lần này mạt tướng đến thành Vân châu, ngoại trừ muốn dẫn Túc vương phi nương nương hồi vương thành, còn phụng mệnh đại tướng quân, đón công chúa trở về.”

      Lúc đầu mặt Ngân Sương còn vẻ kinh nộ, nhưng nghe đến đại tướng quân kinh nộ dần mất, thay vào đó là vẻ hồ nghi và hận xen lẫn.

      ra các ngươi là người của Mộc Thố! Nghe sở dĩ phản vương Cổ Nghệ có thể làm phản thành công,là vì ái tướng Mộc Thố tướng quân mà bắc CỐt vương luôn tín nhiệm, sau khi cầu hôn Ngân Sương công chúa thành, lòng sinh hận ý, mới thừa dịp đại quân Bắc CỐt ở vương thành, trợ Trụ vi ngược, giúp phản vương ám toán bắc cốt vương, vì tìm được Ngân Sương công chúa mà truy sát Bắc CỐt vương mấy trăm dặm bắt bắc cốt vương giao Ngân Sương công chúa. Lúc đầu còn nghĩ đây là lời đồn, ngờ lại là .” bàng đại phu nhân thở gấp .

      Minh lạc liếc nhìn Bàng đại phu nhân ngừng giải thích cho mọi người, cười “ Bàng đại phu nhân biết nhiều, chuyện của Bắc Cốt cũng có thể thuộc như lòng bàn tay, há miệng là được, hát đáp với Mục Cách tướng quân đây, giống như tập luyện tốt để kể cho bản cung nghe.”

      “ nương nương!” Bàng đại phu nhân kinh hãi , “ nương nương, ngày thường nương nương thích thần phụ cũng thôi , sao lúc này vẫn còn hồ đồ như vậy.”

      Lại quát Lâm phu nhân “ thị vệ đâu? Sao gọi thị vệ đến bảo hộ nương nương.”

      cần gọi, thị vệ đều trúng mê hồn tán của chúng ta, thể chống đỡ được.” Mục Cách lạnh lùng “ Vương phi nương nương, mời thôi, hai thị nữ bên cạnh nương nương chắc hẳn cũng có khí lực, nếu cưỡng ép chống cự, làm khí huyết nghịch hành, gân mạch đứt từng khúc.”

      Yến hội ở quân doanh

      Qua ba tuần rượu, hữu đô đốc phủ đô đốc bắc quân – Dương Vinh Duệ, đứng lên, đến trước Triệu Thành ngồi ghế chủ vị, : “ vương gia, lần này mạt tướng đến thành vân châu, ngoại trừ bái kiến vương gia còn phụng mật chỉ của bệ hạ, đến tiếp nhận đàm nghị của vương gia và bắc cốt.”

      vừa vừa lấy trong tay áo ra quyển trục vàng, giơ lên “ vương gia, bệ hạ có chỉ, xin vương gia tiếp chỉ”

      Triệu Thành ngẩng đầu nhìn , cười lạnh : “ Dương Vinh Duệ,mười bảy năm trước, chiến dịch Miên Sơn, ngươi cấu kết với bắc cốt, giả truyền thánh chỉ cầu án binh bất động, cho nên trong chiến dịch Miên Sơn,toàn quân ta bị diệt. nửa năm sau, ngươi vì tư lợi cho nên kéo dài thời gian cứu viện, khiến thành Việt châu bị phá, để người Bắc Cốt đồ sát mấy vạn quân dân đại ngụy ta, tại ngươi nghĩ muốn dùng chiêu cũ, giả truyền thánh chỉ, lần này ngươi muốn làm gì?”

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      Chương 94:
      Yến hội còn ăn uống linh đình, sau thanh rút đao kiếm chói tai liền trở nên im ắng, chỉ có tiếng ‘ lốp bốp’ của đồ ăn nướng lửa, cùng lòng người kinh hãi.

      Dương Vinh Duệ và Túc vương Triệu Thành giằng co, trừng mắt với Triệu Thành, sau đó ngửa mặt lên trời cười to mấy tiếng, : “ bản đô đốc mới chỉ nghe qua kiếm của Túc vương điện hạ nhanh, kiếm ra khỏi vỏ thấy máu, nghĩ tới miệng túc vương điện hạ cũng lợi hại như vậy. vương gia hỏi bản đô đốc muốn cái gì? Bản đô đốc, bất quá là phụng chỉ mà thôi, mười bảy năm trước bản đô đốc phụng chỉ làm việc, hôm nay bản đô đốc vẫn là phụng chỉ làm việc. cho nên phải bản đô đốc muốn cái gì, mà là bệ hạ muốn cái gì. Bệ hạ muốn cái gì, chẳng lẽ túc vương điện hạ biết sao?”

      xong thu hồi thần sắc, lạnh lùng : “ ăn lộc của vua, làm việc cho vua, Túc vương điện tha thứ cho thần bất kính.. mật chỉ của bệ hạ , Túc vương Triệu Thành, giành cồn, tự cao tự đại, xem thường thánh ân, có ý mưu phản. Túc vương là chiến thần của bắc địa, là gương của tướng sĩ, bệ hạ ngài mưu nghịch thần còn tin, nhưng lúc này thân cầm thánh chỉ trong tay mà túc vương vẫn ngồi yên bất động, còn khiển trách thần tội ngoa, muốn đoạt binh quyền bắc địa của thần, làm người ta thể tin. Người đâu, có thánh chỉ ở đây, còn mau bắt nghịch vương này lại cho bản đô đốc!”

      vừa dứt lời, trong sân liền xuất mấy trăm tinh binh mặc áo giáp, tay cầm kiếm, bao vây yến tiệc.

      Tinh binh bao vây yến tiệc, chờ Dương Vinh Duệ ra lệnh.

      Duương inh Duệ tay trái giơ thánh chỉ, tay phải cầm chuôi kiếm, cao giọng : “thánh chỉ của bệ hạ ở đây, chúng tướng nghe lệnh, Túc vương Triệu Thành tư thông Bắc Cốt, mưu phản quốc, bệ hạ hạ lệnh bắt giam, nếu như kháng chỉ bất tuân liền có thể tru sát tại chỗ, huyết tế vong hồn chết oan mười bảy năm trước, người nào có công, đều được trọng thưởng.”

      xong chữ ‘ hồn’, ngờ ngực lại đau đớn kịch liệt, ngụm máu tươi từ miệng phun ra.

      Chúng tướng sĩ đợi Dương Vinh Duệ ra lệnh, ai ngờ đợi là miệng phun máu tươi, kinh hãi, khi kịp phản ứng lại muốn rút kiếm nhưng hoặc bị tên từ trung bắn trúng hoặc đột nhiên có người xuất bên cạnh cầm dao cắt vỡ yết hầu, trong nháy mắt, yến tiệc bị máu tươi nhiễm đỏ, thây khắp nơi đất.

      Bàng Văn Hữu chưa phản ứng lại từ biến cố cổ gác vài thanh đao sáng bóng. đao còn chảy xuống máu tươi, là máu của người lúc nãy đứng cạnh .

      Triệu Thành cầm kiếm của mình bàn, nhìn vỏ kiếm đen nhánh, “ bản vương suy nghĩ hôm nay kiếm của bản vương có thể ra khỏi vỏ , Dương Vinh Duệ, ngươi làm bản vương quá thất vọng.”

      Triệu Thành đứng dậy, đến trước mặt Dương vinh Duệ chống đỡ được mà ngã đất, lúc này toàn thân Dương Vinh Duệ đều là máu, nhưng phần lớn phải là máu của , ngoại trừ vết thương ở ngực, cũng có ngoại thương, phần lớn máu là của cận vệ của bắn lên người .

      tay vẫn nắm chặt thánh chỉ, lúc này lụa vàng cũng bị máu tươi nhuốm đỏ. Triệu Thành quay đầu, liền có thị vệ lên rút thánh chỉ trong tay Dương Vinh Duệ ra.

      Dương Vinh Duệ nhìn giày của Triệu Thành,chống kiếm vịn đứng dậy, ánh mắt chậm rãi chuyển từ Triệu Thành đến phía sau Triệu Thành, đó là phó tướng đắc lực của Dư Vinh.

      nghiến răng nghiến lợi : “là ngươi phản bội ta. Dư Vinh, ngươi là sói mắt trắng,mạng của ngươi là ta cho ngươi, vậy mà ngươi dám phản bội ta.”

      Dư Vinh cười lạnh : “ta phản bộ ngươi? Cẩu tặc, ngươi trợn to mắt chó của mình nhìn xem, nhìn xem có những ai rút kiếm với ngươi! chúng ta phản bội ngươi, ngươi có tư cách chúng ta phản bội sao? Chúng ta là tham quân, chiến trường là vì giết địch, vì bảo hộ bách tính biên cảnh, bảo hộ huynh đệ , tỉ muội, thê tử nhi nữ sinh ra và lớn lên ở bắc địa.”

      “ còn ngươi, ngươi là thứ gì? Vì tư lợi của bản thân, để ý tính mạng của hơn vạn tướng sĩ, để bọn bị ép huyết chiến ba ngày ba đêm, chảy đến giọt máu cuối cùng mà chết. Vì quân công của ngươi, ngươi để ý an nguy của bách tính toàn thành, ràng nhận được quân báo Bắc Cốt đánh lén, có thể cứu viện kịp thời lại án binh bất động, để quân địch giết chủ tướng của ta, phá thành trì của ta, tàn sát bách tính tay tấc sắt của ta, ngươi có tư cách gì chúng ta phản bội?”

      “ ngươi là người kéo ta từ trong đống người chết ra, cho nên ta bán mạng cho ngươi mấy chục năm, mười mấy lần cứu ngươi. Nhưng ngươi đừng quên, vì sao ta lại ở trong đống người chết đó, là vì bắc cốt tru diệt toàn thôn ta! Tổ phụ, tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân, còn có muội muội của ta đều chết dưới tay Bắc cốt!”

      “ ha ha” Dương Vinh Duệ cười lạnh” đại nghĩa a! Dư Vinh ngươi là đồ vong ân phụ nghĩa, ngươi cho rằng đầu nhập vào phía Triệu Thành, tương lai có tiền trình tốt sao?ngươi đừng quên, chiến dịch Miên sơn, Minh Trọng Hằng chết như thế nào! Ngươi cho rằng giờ ngươi đầu nhập với , đặc xa cho ngươi tội năm đó sao? A, ngươi đừng quên, nữ nhân túc vương mến là nữ nhi của Minh TRọng Hằng, đến bắc địa là bị nữ nhân kia mê hoặc, đến tra người hại chết phụ thân nàng!”

      “ ta hại Minh tướng quân?” Dư Vinh đến đây nhịn đựơc nữa, tiếp lên đạp Dương Vinh Duệ, căm hận : “ năm đó ta căn bản nghe theo lệnh của ngươi hạ độc Minh tướng quân, hoán công tán người Minh tướng quân là người khác hạ, chuyện này nhiều năm nay ta vẫn tra. Năm đó Minh tướng quân phát mình trúng hoán công tán, biết chắc chắn mình phải chết, biết ta là người của ngươi, cho nên bức ta mang theo mấy tướng sĩ phá vây, nhẫn nhịn chịu nhục để tra chân tướng, báo thù cho hơn vạn tướng sĩ chết oan!”

      ra, ra ngươi sớm phản bội ta!” Dương Vinh Duệ hung tợn nhìn , trong ngực lại lăn lộn, nhìn được lại phun ngụm máu đen.

      cắn răng “ cho nên ta trúng độc cũng là ngươi hạ? ngươi hạ độc lúc nào?”

      Tính rất cẩn thận, sao lại bị người hạ độc?

      , Dương Vinh Duệ,ngươi tự biết mình làm quá nhiều chuyện ác, nên người bên ngoài làm sao có thể hạ độc được ngươi? Ngươi nghĩ lại xem, ai có thể đến gần ngươi, hạ độc mà ngươi còn biết!” Dư Vinh cười lạnh “ tự tạo nghiệt phải trả.”

      Dương Vinh Duệ dám tin,khí huyết công tâm, hận “ tiện nhân kia! Vậy mà ngươi và nàng lại cấu kết! đôi cẩu nam nữ các ngươi..”

      “ phi, miệng của ngươi sạch chút!”

      Dư VInh lại đạp lăn đất, mắng “lão tặc, trong hơn vạn tướng sĩ ngươi hại chết ở chiến dịch Miên SƠn, chẳng lẽ ngươi quên phụ thần của TRình nương cũng là trong số đó sao? Ngươi trời sinh đa nghi vậy mà cũng đè được sắc tâm, còn dám đem người có thù đội trời chung là Trình nương nạp vào phủ, lão tặc nhà ngươi, Trình nương vì báo thù cho cha mới chịu nhục… dù đem ngươi thiên đao vạn quả cũng đủ tế vong hồn các tướng sĩ trong chiến dịch Miên sơn!”

      “ haha, Dư Vinh, ngươi năm đó độc của Minh Trọng Hằng phải là ngươi hạ sao?”Dương Vinh Duệ lại phun máu, dùng chút sức lực cuối cùng, “ nếu Minh Trọng Hằng trúng độc, bằng công phu của , chưa chắc thoát ra được, haha, Túc vương vì thu mua ngươi, vì thoát tội cho ngươi coi như cũng nhọc lòng, nhưng ngươi nghĩ thế nữ nhi của Minh Trọng hằng tin sao?”

      “ kéo qua bên ” Triệu Thành bảo Dư Vinh, ngẩng đầu nhìn binh sĩ áp giải Bàng văn hữu, “ bàng chỉ huy sứ, Dương đô đốc biết độc của Minh Trọng Hằng là ai hạ, bàng chỉ huy sứ có thể giải thích để Dương đô đốc có chết cũng ràng ?”

      Bàng Văn Hữu trừng mắt nhìn Triệu Thành, thần sắc liên tục thay đổi, thân thể sớm run lẩy bẩy, cuối cùng ánh mắt dính mặt đất, “ vương gia, năm đó chỉ huy sứ vân châu là Dương đô đốc, tất cả mọi chuyện mạt tướng đều nghe lệnh Dương đô đốc, điều mạt tướng biết Dương đô đốc cũng biết, điều mạt tướng biết, Dương đô đốc cũng biết. cho nên, vương gia, mạt tướng biết chuyện Minh tướng quân trúng độc, vương gia..”

      Triệu Thành nhìn , cười lạnh, lại gì mà vẫy tay cái, chốt lát liền có hai binh sĩ áp giải nam tử trung niên vào, Bàng văn Hữu nhìn thấy mặt liền lập tức sợ hãi.

      nhìn chằm chằm , hoảng sợ :” ngươi, Lâm văn Thuyên, phải ngươi chết rồi sao?”

      Người này là thiếp thân thị vệ của Minh Trọng hằng – lâm văn thuyên.

      Lâm văn Thuyên nhìn chằm chằm bàng van hữu, ‘a ‘ tiếng “ Bàng thiêm , ta chết ngươi rất thất vọng sao? Năm đó ngươi dùng tính mệnh cả nhà ta bức ta hạ độc Minh tướng quân, sau đó lại giết người diệt khẩu, truy sát ta mười mấy ngày, nếu ta giả chết có thể sống đến bây giờ sao? Ta nhảy xuống vách nũi, những năm này luôn sống ở tây phiền, dám về bắc địa cũng dám về kinh thành. Vốn cho rằng chỉ có thể ôn thống khổ và hối hận sống hết đời, đáng tiếc vẫn là bị Túc vương tìm ra.”

      Bàng văn Hữu sụp đổ, lớn tiến : “ phải ta, phải ta! Lâm văn Huyên, cả nhà ngươi đều ở kinh thành, ta làm gì có năng lực lấy tính mệnh cả nhà ngươi để bức bách ngươi?ta chẳng qua là làm theo lệnh của Minhbas Lượng, mọi chuyện cần thiết đều là Minh thượng thư Minh Bá lượng làm!”

      Lâm văn Thuyên phải người bắc địa, sinh ra ở Minh gia, từ theo Minh TRọng Hằng, người nhà cũng là gia nô của Minh gia. Trước khi chết Minh Trọng Hằng biết Lâm văn thuyên phản bội mình cũng biết chín phần mười là người trong nhà cũng có phần.

      “ vương gia” Bàng văn hữu quỳ xuống, chảy nước mắt “ vương gia, xin người minh giám, xin người minh giám a! chuyện năm đó liên quan đến mạt tướng. chuyện trong quân mạt tướng đều nghe theo lệnh của Dương đô đốc, chuyện giết Minh tướng quân là Minh thượng thư dùng thánh chỉ bức bách, mạt tướng chỉ là hạ quan, quân lệnh như núi, mạt tướng chỉ có thể khuất phục.”

      “ a? sao? Như vậy chuyện cấu kết với bắc cốt và tây Vực, lợi dụng sát thủ của Bắc cốt và Tây vực nhiều lần ám sát bản vương, cũng là Minh bá Lượng ra lệnh cho ngươi?” Triệu Thành .

      Trán bàng văn hữu đầy mồ hôi, xuýt chút dính lên mặt đất.

      Phụng ý chỉ của tiên đế và lệnh của Minh Bá Lượng hạ dược Minh Trọng hằng, tội đó có thể có cơ hội cứu vãn, nhưng tư thông với bắc cốt và tây vực là thông đồng với nước ngoài, tội diệt cửu tộc, là đại tội bán nước, phải câu nghe theo lệnh người khác là có thể thoát.

      “ vương gia, vương gia, mạt tướng biết vương gia gì, mạt tướng biết gì cả, mạt tướng cái gì cũng biết, vương gia..”

      “ ngươi biết bản vương gì” Triệu Thành lạnh lùng “ vậy ngươi cũng biết người lâm phủ ám sát vương phi của bản vương là ai? Ngươi có phải còn muốn với bản vương là có quan hệ với ngươi?”

      vừa liền nệ phong thư vào Bàng văn Hữu, Bàng văn hữu nhìn phong thư, đầu chỉ cảm thấy ‘ ông’ tiếng, biết mình xong rồi, xong hết rồi.
      Kimanh1257, Tôm Thỏ, Alice Huynh2 others thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      Chương 95:
      Lá thư này là mật tín Bàng Văn Hữu viết cho đại vương tử Bắc Cốt Thuật Xích.

      Người đến nữ yến ở lâm phủ cướp giết túc vương phi – tướng quân bắc cốt Mục Cách, mặt ngoài là người của phản vương Cổ Nghệ, nhưng thực tế là người Bắc Cốt vương và đại vương tử Thuật Xích phái tới.

      Bắc Cốt vương tìm Triệu Thành muốn liên minh, muốn Triệu Thành ủng hộ đánh vương thành bắc Cốt, đoạt lại vương vị, muốn năm mươi vạn thạch lương thảo, nhưng Triệu Thành chỉ đồng ý liên hợp với Cổ Nghệ, thừa dịp Bắc Cốt nội loạn, công kích Kỳ châu, làm Bắc Cốt vương trong ngoài đón địch.

      Cho nên Bắc cốt vương chỉ có thể hợp tác với Bàng Văn Hữu, Bàng văn Hữu lấy được khẩu dụ của thái hậu, chỉ cần trừ được Túc vương Triệu Thành, ủng hộ bắc Cốt vương đoạt lại vương vị.

      Kế sách của Bàng Văn Hữu và Bắc Cốt vương là, bắc cốt phái sát thủ cướp giết túc vương phi, yến tiệc nhiều người đều nhìn thấy là người của phản vương Cổ Nghệ cướp Túc vương phi , như thế đem tội cướp giết Túc vương phi đổ lên đầu Cổ Nghệ. Coi như Minh thái hậu giận chó đánh mèo cũng đổ lên đầu Bàng văn Hữu và bắc CỐt vương.

      Đương nhiên trong số thư Triệu Thành nệm vào người Bàng Văn Hữu có ít cái đúng nội dung, lấy cẩn thận của Bàng Văn Hữu lưu lại nhiều đầu mối như thế, nhưng Triệu Thành có thể lấy được mật tín của với Thuật Xích, có thể thấy được bên cạnh và Thuật Xích, Triệu Thành chôn cái đinh rất sâu.

      Đây mới là điều Bàng văn Hữu sợ hãi.

      Bàng Văn Hữu tê liệt ngã xuống đất, biết mình thất bại thảm hại.


      ***

      Lâm phủ.

      Minh Lạc nhìn Mục Cách, mặt vẫn có chút khẩn trương và sợ hãi nào, chỉ cười : “ bên ngoài tuyết lớn đầy trời, vương đình bắc cốt lại xa ngàn dặm, bản cung sợ lạnh, cũng có hứng thú vương đình của các ngươi làm khách. Nhưng Mục cách tướng quân nếu đến Đại Ngụy, theo bản cung thấy, còn bằng Mục Cách tướng quân lưu lại, nếm thử rượu ngon của Đại Ngụy ta.”

      Minh Lạc xong nhìn thấy thần sắc từ từ đề phòng và căng cứng của Mục Cách, liền cười tiếp “ Mục Cách tướng quân cần quá khẩn trương, chỗ vương thượng và đại vương tử, bản cung phái người đưa lời, cho bọn , thịnh tình của bọn với bản cung, vương gia của ta đáp tạ.”

      Vẻ mặt Mục Cách xuất khe nứt, điềm nhiên “ sợ là nương nương nghe lầm, bản tướng quân là phụng mệnh tân vương của chúng ta mời nương nương vương đình làm khách, chứ phải vị vương bị đuổi khỏi vương vị kia.”

      Minh Lạc ‘ phốc phốc’ cười tiếng, “ người bắc Cốt có ý tứ, sợ người khác tìm sai đối tượng trả thù nên lặp lặp lại, cường điệu nhiều lần, đúng là có phong cách riêng. Mục Cách, ngươi thân trong phản quân, lại vì cướp giết bản cung mà bại lộ thân phận, Bắc Cốt vương và đại vương tử coi như là bỏ hết cả tiền vốn.”

      Vậy mà nàng biết thân phận của mình, còn có phản ứng của nàng, Mục Cách phát giác đúng, rút đao ra , : “ bớt nhảm, nương nương cứ đến vương đình của chúng ta biết có phải là tân vương của chúng ta mời !”

      vừa xong, vung tay nên, hai người hầu bên cạnh liền lao thẳng đến chỗ Minh Lạc, hai người vừa hành động, mọi người chỉ thấy bóng xám lên, lúc mọi người sợ hãi, thấy hai bóng xám cách Minh lạc năm bước kêu thảm tiếng. rơi từ trung xuống.

      Mục Cách kinh hãi, vận khí , muốn tự động thủ, lại cảm thấy khí huyết như đụng vào tường dày, bị bắn trở lại, sau đó tan tác khắp nơi, toàn thân lập tức đau nhức.

      Minh Lạc cũng nhìn sát thủ mặc áo hạ nhân, chỉ nhìn sắc mặt đỏ bừng của Mục CÁch, cười : “Mục cách tướng quân, những lời ngươi vừa với hai thị nữ của bản cung, có phải lúc này ngươi cảm thấy vô lực, nếu cưỡng ép vận khí làm khí huyết nghịch hành, gân mạch đứt từng khúc. Mục cách tướng quân, biết có phải đó là cảm thụ bây giờ của ngươi a?”

      “ ngươi!” Mục Cách vận khí lần nữa, muốn chế hạ minh lạc, nhưng vừa vận khí lên, nội lực liền xung kích tâm mạch, phun ngụm máu.

      “ bản cung nghe sát thủ của Bắc Cốt vương giết người như ngóe, hành tung quỷ dị, bây giờ nhìn cũng chỉ thế mà thôi, nhưng cũng thể trách các ngươi, dù thân thủ của các ngươi tốt nhưng bị người khác bán cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói” xong ánh mắt nàng chuyển từ Mục Cách sang Bàng đại phu nhân, “ có đúng bàng đại phu nhân?”

      Dù Bàng đại phu nhân tâm ngoan thủ lạt, tâm cơ rất sâu, những cũng chỉ là phụ nhân khuê phòng,nhìn tình cảnh này biết có biến cố, sợ đến run rẩy, đối với ánh mặt mỉm cười của Minh Lạc. cỗ thống hận xông lên não, bà ta : “ Túc vương phi, là ngươi, là ngươi dẫn người Bắc Cốt đến, ngươi là họa tinh, thiên sát tinh, chưa xuất thế khắc phụ mẫu, còn khắc hơn vạn tướng sĩ theo phụ thân ngươi mất mạng, ngươi đến chỗ nào mang tai họa đến đấy..”

      “ba”

      Bà ta chưa hết, bóng đen lên, cái chuôi kiếm đánh mặt bà ta, mặt lập tực sưng đỏ, bóng đen lại lập tức nhảy về sau lưng Minh Lạc, toàn bộ quá trình chỉ trong nháy mắt, nếu phải mặt Bàng đại phu nhân còn sưng đỏ dọa người, mọi người còn nghĩ là mình hoa mắt.

      Minh Lạc lạnh lùng nhìn chằm chằm Bàng đại phu nhân, “ khắc phụ mẫu, còn khắc chết hơn vạn tướng sĩ theo phụ thân ta, Bàng đại phu nhân, đây là điều ngươi vừa nghĩ vừa xử lý Dục đường sao? nhi của các tướng sĩ, trong mắt ngươi đều là thiên sát tinh khắc phụ mẫu sao? Quả nhiên ngươi và Bàng Văn Hữu là đôi trời sinh, đều táng tận thiên lương, đem tính mệnh các tướng sĩ bảo vệ quốc thổ Đại Ngụy và nhi của bọn họ, coi như quân cờ, mặc cho các ngươi bài bố chà đạp, lợi dụng. vì mục đích ác tha của các ngươi, tiếc hợp tác với Bắc Cốt, đồ thần dân ta, giết bách tính ta, làm nhục thê nữ các tướng sĩ, các ngươi, quả thực thiên đao vạn quả các ngươi cũng đủ để an ủi oan hồn các tướng sĩ.”

      “ thiên đao vạn quả” thanh êm ái vang lên “ thần phụ nghe , ở bắc địa có loại hình pháp, bôi mật ong khắp người, treo lên tế đàn, để chim và côn trùng ăn đến tận miếng thịt cuối cùng, hết giọt máu cuối cùng mà chết, để linh hoàn bọn đóng đinh tế đàn, lấy đó để an ủi những tướng sĩ chết oan, giúp họ còn oán khí đầu thai, đối với loại người tán tận thiên lương, ác tặc phản quốc, có hình phạt nào thích hợp hơn.”

      “ TRình Thiến!” Bàng đại phu nhân hét lên, “ là ngươi, vậy mà ngươi phản bội ta, phản bội đô đốc đại nhân! Ngươi quên là muội muội ngươi còn tay chúng ta sao, còn có nhi nữ của ngươi, ngươi phản bội đô đốc đại nhân nhi nữ của ngươi ra sao? Ngươi cũng biết, tại đô đốc đại nhân bày thiên la địa võng ở quân doanh, tru sát Túc vương! Ngươi chết yên lành!”

      Bà ta vừa vừa hét với Minh Lạc “ Túc vương phi, người cho rằng ngươi đối phó được với mấy sát thủ bắc Cốt vô dụng này nắm chắc phần thắng sao? Nơi này là bắc địa là địa bàn của Bàng gia ta, đại nhân sớm phái người bao vây lâm phủ, hôm nay ngươi đừng mơ tưởng bước ra khỏi phòng khách này bước! còn có trượng phu của ngươi- Túc vương, tại chỉ sợ táng mệnh ở quân doanh! Túc vương phi dù ngươi xuất thân hiển quý, nhưng đó là ở kinh thành, đây là bắc địa, cho ngươi phần mặt mũi ngươi là Túc vương phi, nể mặt ngươi chẳng là thứ gì, hôm nay để ngươi chết ở đây, người khác nghĩ ngươi táng mệnh dưới tay Bắc cốt, người đâu, còn mau bắt nàng lại cho ta..”

      Mọi người vừa giận lại vừa sợ, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn xem Bàng đại phu nhân, đây là điên rồi sao?

      Diệp Ảnh : "Nương nương, lúc nô tỳ đánh bà ta hạ mất tâm phấn."

      Mất tâm phấn, làm khí huyết tăng vọt mất lí trí, chỉ cần người khác công kích, nghĩ ngợi mà ra lời trong lòng.

      Minh Lạc gật đầu, : "Người đâu, mang nàng xuống ."

      Hai thị vệ tiến lên kéo bàng đại phu nhân hùng hùng hổ hổ xuống. Minh Lạc nhìn Mục Cách “ nghe thấy , dù các ngươi thủ khẩu như bình, chịu cung khai, cũng chịu nổi đồng bạn vô năng như vậy, đến nửa điểm liền khai. Mục Cách, ngươi vẫn là khai xem đại vương tử phân phó các ngươi như thế nào, vì sao muốn kéo công chúa các ngươi xuống nước, , ta đem mọi chuyện tính đầu bắc cốt vương, biết các ngươi ở thành Kỳ châu có đầy đủ binh sĩ, lương thảo có thể ứng phó khi Đại Ngụy khai chiến ?”

      Mục cách khí huyết cuồn cuộn, biết là vì đau hay kinh hãi trước các biến cố xảy ra, mà trán đầy mồ hôi.

      hiểu Túc vương phi ám chỉ điều gì, để đổ mọi tội danh lên đại vương tử Thuật Xích, như thế coi như trong lòng mọi người đều biết nhưng mặt ngoài vẫn duy trì quan hệ minh ước, còn có thể tiếp tục đàm phán.

      chỉ trung với Bắc CỐt vương, giờ này biết mình có lựa chọn nào khác.

      ***

      "Vương gia."

      Minh Lạc nghe tiếng màn cửa vén lên, ngẩng đầu nhìn, thấy Triệu Thành mặc khôi giáp bước vào, nàng đứng dậy đến trước mặt , tâm cũng để xuống. nàng đợi đêm, mặc dù sớm cho người báo bình an, nhưng mắt nhìn thấy mới yên tâm.

      Triệu Thành bước đến ôm nàng vào ngực, đón ánh mắt nàng, cúi đầu hôn xuống, tựa hồ như thế mới trấn an được lo nghĩ trong lòng. Mặc dù an bài thỏa đáng, nhưng nàng biết võ công lại mang thai, chỉ cần xảy ra chút ngoài ý muốn, kết quả nào cũng thể tiếp nhận.

      Hồi lâu sau, mới nhìn nàng : " làm nàng bị sợ hãi."

      Minh Lạc lắc đầu, “ thiếp biết chàng sao nhưng vẫn rất khẩn trương. Vương gia, thiếp biết mọi chuyện, chuyện mười bảy năm trước, cái chết của phụ thân, nghĩ đến bọn chỉ hại chết phụ thân thiếp, mà còn vì che giấu nguyên nhân cái chết của phụ thân thiếp mà làm hơn vạn tướng sĩ chết dưới tay bắc cốt. tiên đế, hoàng đế như thế, sao dám tự xưng mình là hoàng đế tốt, dân như con?”

      “ kiếp trước, mẫu luôn với thiếp, mặc dù chàng là con trai trưởng của Thành Võ đế nhưng tiên đế là thái tử kế vị, mới là chính thống, tiên đế chuyên cần chính , dân, khuyên khóa dân nuôi tằm, giảm thuế miễn dịch, dưới quản lý của Đại Ngụy phát triển ngừng, bách tính giàu có, an cư lạc nghiệp. còn chàng vì tư lợi mà gây chiến tranh, lại thích việc lớn hám công to, tàn bạo hiếu chiến, nếu ngồi lên hoàng vị chắc chắn cực kì hiếu chiến, làm biên cương chiến loạn, bách tính lưu ly,dân chúng lầm than.đây cũng là điều mà bọn họ luôn nhét vào đầu văn thần sĩ tử, cho nên văn thần sĩ tử mới luôn đứng về phía bọn , bây giờ nghĩ lại mới thấy thiếp ngây thơ, sĩ tử trong thiên hạ cũng ngây thơ.”

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      Chương 96:
      Triệu Thành ôm nàng, sờ tóc nàng, “ cực kì hiếu chiến. A lạc, mỗi thái tử của Đại Ngụy sau khi nhậm chức lâu đều bị đưa biên cảnh, lịch luyện trong quân mấy năm, để bọn họ biết văn trị và chính trị nhân từ rất trọng yếu nhưng biên cảnh an ổn, có thể chế ngự cường địch mới là nền tảng cho chính trị nhân từ, có vũ lực thủ hộ, Đại ngụy càng giàu có ngược lại càng thành dê béo mà dị tộc mơ ước. Triệu Ất cũng thôi , nhưng Triệu Huyên, đến tính tình kỳ quái, còn quá mức mềm yếu, mình nên được mặt bàn còn biết.”

      , giữ được giang sơn Đại Ngụy.

      “ ân, thiếp biết” Minh Lạc thấp giọng phải vị hoàng đế tốt,mặc dù tiên đế ngoan độc nhưng còn có chương pháp, còn hoàng đế, quái đản dở hơi, tùy hứng làm bậy, làm triều đình ngày thối nát.”

      Những thứ này nàng nên cũng muốn quá nhiều.

      Nàng lắc đầu, xin lỗi, vương gia, kiếp trước là thiếp hiểu lầm chàng, còn tự cho là đúng, cho rằng trong mắt chàng chỉ có quyền thế và hoàng vị..”

      đến đây nàng cười khổ, lẩm bẩm ‘ xin lỗi.”

      Nàng dựa vào người , chậm rãi cảm thấy tâm kiên định, lúc này mới phát thân thể mình cực kì rã rời. tại nàng mới mang thai hơn ba tháng, ngày đêm này, mặc dù vì hài tử nàng luôn chú ý thân thể mình, để chính mình mệt mỏi, nhưng trong lòng luôn khẩn trương an nguy của , tinh thần luôn căng thẳng, lúc này nắm trong lòng mới an tĩnh lại.

      Nàng : “ vương gia, khi thiếp vừa sống lại, cảm thấy mình bị tất cả mọi người lừa gạt, bị thân nhân của mình, người mà mình luôn tín nhiệm xem như quân cờ mà tổn thương, có rất nhiều oán giận và cam lòng, thế nhưng đến bắc địa nhìn thấy nhiều nhi của tướng sĩ, nhìn họ giãy giụa tiến về phía trước, vì báo thù mà chịu nhục, mới biết so với các nàng, ông trời chiếu cố thiếp rất nhiều. tại thiếp chỉ hi vọng có thể dùng tương lai, tận lực giúp trẻ mồ côi của tướng sĩ lớn lên tốt.”

      Chưa chắc cho được bọn họ môi trường sống đầy đủ vật chất nhưng ít nhất tại thời điểm bọn họ chưa có năng lực phân biệt để người khác nuôi lớn theo hướng lệch lạc,trở thành quân cờ có thể tùy ý làm tổn thương trong tay người khác.

      Triệu Thành nhìn thần sắc yếu ớt hiếm thấy của nàng, chỉ cảm thấy đau lòng, : “ A Lạc, kiếp trước là ta bảo vệ tốt cho nàng, về sau ta để nàng chịu những nỗi khổ đó.”

      Minh Lạc lắc đầu : “ nếu tự mình tự nhận ra, ai có thể cứu được mình. Vương gia, chuyện kiếp trước căn bản thể trách chàng. Thiếp biết ra trước kia chàng thiếp, thiếp rất thỏa mãn và cảm kích.”

      Nàng khẽ vuốt bụng mình, mặc dù hài tử của nàng còn chưa xuất thế,nhưng nàng có thể lý giải tâm tư toàn tâm toàn ý của mẫu thân với hài tử của mình, nguyện ý dốc hết thương, cũng hiểu sao trước khi phụ thân nàng lâm chung lại để lại di thư nhờ Túc vương chiếu cố mình, cũng lý giải tâm tình sợ hãi của mẫu thân khi thỉnh cầu cữu cữu đem mình .

      Khi đó dù nàng chưa xuất thế nhưng bọn họ dốc hết khả năng của mình để nàng.

      Hài tử thể lớn lên trong bảo hộ của phụ mẫu, trong lòng chắc chắn chỗ trống.

      Cho nên nàng rất cảm kích việc nàng cách thuần túy.

      Triệu Thành nghe nàng , nhìn ánh mắt ôn nhu của nàng, chỉ cảm thấy lòng mềm mại vô tận, biết tại trong lòng nàng , cần lo lắng nàng rời . ôm nàng, vuốt mặt nàng : “ có gì thoải mái? Ta nghe Thanh Diệp , tối qua nàng ngủ chút nào, nàng nằm xuống trước, ta gọi Chu thái y”

      Vì hài tử trong bụng, Minh lạc cũng dám chủ quan, nàng gật đầu : “ có chỗ nào thoải mái, chỉ là buồn ngủ, vương gia, chuyện ngoài kia sắp xếp xong rồi chứ? Hôm qua chàng cũng đêm ngủ.”

      cúi đầu hôn lên trán nàng, : “ ân, tất cả an bài xong, ta nằm cùng nàng, chờ nàng ngủ tắm rửa, hôm nay ở bên nàng.”

      ***

      Kinh thành.

      Dị biến ở Bắc địa, hữu đô đốc phủ bắc quân –Dương Vinh Duệ và chỉ huy sứ đô tư Yến bắc Bàng Văn Hữu, cấu kết bắc cốt, giả truyền thánh chỉ, phát động quân biến, hành thích Túc vương thất bại bị bắt, tin tức đến đầu tháng , mọi chuyện mới theo sổ con của Triệu Thành xuất ngự án. Cùng với sổ con còn có thánh chỉ ‘ giả’ tru sát Túc vương trong tay Dương Vinh Duệ, còn có chứng cứ vì thu quân công mà Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu cấu kết Bắc cốt, làm mười bảy năm trước trong chiến dịch Miên sơn hơn vạn tướng sĩ Đại Ngụy chiến tử, và mười sáu năm trước thành Việt châu bị phá làm mấy vạn dân quân vị tàn sát.

      Cả triều xôn xao.

      Lúc đó hoàng hậu Minh Tú mang thai tám tháng, mà Lương phi Ôn Nhã mang thai bảy tháng.

      Chuyện Minh Tú có thai, người trong cung cần biết đều biết, chỉ là hoàng gia tuyên bố, mọi người liền giả câm giả điếc.

      Thăng Bình đại trưởng công chúa cũng vì việc này mà tìm Minh thái hậu trách cứ, vì chỉ cần có ai làm lớn chuyện này, nếu Minh Tú sinh con chùa, huyết thống của hài tử này mãi mãi bị người nghi vấn, trở thành chướng ngại để lên thái tử vị.

      Mà Minh thái hậu vẫn chờ, chờ tin từ bắc Địa truyền đến, nếu diệt được Túc vương, bà ta liền cần nhẫn nhịn Thăng Bình đại trưởng công chúa, có thể đón Minh Tú hồi cung,danh chính ngôn thuận sinh con trong cung,dù sao Ôn Nhã có thai, Thăng Bình được lựa chọn, nhưng Túc vương chưa chết, làm việc phải cẩn thận, nhẫn hơn nhiểu.

      Nhưng lại chờ được kết quả là Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu thất bại, bắc địa lại thuộc về khống chế của Triệu Thành!

      Bà ta càng nghĩ đến là, Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu dám liên thủ với Bắc Cốt, muốn cướp giết Minh Lạc, còn có mười bảy năm trước nhị ca của mình cũng là bị Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu thiết kế hại chết. bọn cũng dám!

      ở bắc địa có mật thám bà ta sắp xếp vào, tin tức này là mật thám truyền về.

      bà ta ném mật tín vào người đại ca của mình- Minh Bá Lượng, kiềm chế tức giận, hung hăng : “ , đến cùng là xảy ra chuyện gì, năm đó xảy ra chuyện gì? Cho nên đây là nguyên nhân mà ngươi luôn dung được a Lạc sao? Đây cũng là nguyên nhân ngươi ngăn cản a Lạc gả cho Túc vương sao?đại ca, lòng dạ ngươi độc ác! Đó là thân đệ đệ duy nhất của ngươi a!”

      Minh Bá Lượng quỳ rạp xuống đất, nước mắt đầy mặt.

      bi thống : “nương nương, chuyện năm đó phải do thần mong muốn. năm đó tiên đế hạ mật chỉ cho Dương Vinh Duệ và nhị đệ, để bọn bí mật giết Túc vương ở bắc địa, thế nhưng nhị đệ.. biết vì sao nhị đệ lại kháng chỉ, đồng thời mưu đồ của tiên đế cho Túc vương, nên mới làm Dương Vinh Duệ thất thủ, tiên đế tức giận, lệnh thần, lệnh thần xử quyết nhị đệ, nếu trị tội cả tộc. về phần Dương Vinh Duệ, thần biết tiên đế cũng đồng thời lệnh Dương Vinh Duệ giết nhị đệ. Chắc tiên đế bức thần động thủ là để thăm dò ý của thần, nương nương, vì người, vì thái tử, vì Minh gia, năm đó thần có lựa chọn nào khác a.”

      “ nương nương, nếu năm đó nhị đệ phản bội tiên đế, phản bội Minh gia, Túc vương mới mười tuổi, sớm táng mệnh mười bảy năm trước, sao có thể có mối họa hôm nay? Nương nương, điều thần tuyệt có nửa câu ngoa, người ngẫm xem, nếu phải năm đó nhị đệ phản bội tiên đế hỗ trợ Túc vương, sao lại bỏ qua người, bỏ qua Minh gia mà định hôn ước với Túc vương? Sao Túc vương lại chịu định ra hôn ước với ?”

      “ nương nương, những năm này thần đối với Lạc tỷ nhi như thế nào, người cũng thấy, vì Túc vương châm ngòi cho nên nàng mới nghi ngờ thần, càng muốn giết đại bá mẫu báo thù cho mẫu thân, thần chỉ muốn để nàng lấy chồng xa, chứ chưa từng nổi lên chút lòng xấu nào, chính vì thần thẹn với lòng a!”

      “ nương nương, thần thẹn trong lòng, nhưng phải ý nguyện của thần, quân lệnh thần chết, thần thể chết. nếu năm đó tiên đế để thần tự vẫn tạ tội, thần cũng do dự mà tự vẫn, thế nhưng nương nương..”

      Minh Bá Lượng đến đây khóc rống.

      Minh thái hậu ngã ngồi ghế, hai hàng nước mắt chảy xuống, trong lòng chỉ cảm thấy vừa thương xót vừa đau khổ.

      Bà ta và nhị ca gần tuổi nhau, thuở tình cảm thân mật, nếu năm đó nhị ca lựa chọn phản bội tiên đế cứu Túc vương, vậy đặt mình ở chỗ nào? Dồn mình và nhi tử vào đường nào? Sao nhị ca lại đối xử với nàng như vậy?

      Còn có a Lạc, nước cờ a lạc này, chẳng khác nào tìm được đường sống trong chỗ chết. lần này có thể coi là bắt được chuột còn mất nắm gạo.

      Bà ta ngồi đó lâu, chờ thu hồi hết đau lòng mới thu thập cảm xúc, ngữ khí sâu kín : “ việc đến nước này, đại ca, bây giờ tây bắc và bắc địa đều rơi vào tay Túc vương.chúng ta phải làm thế nào? Còn có a Tú, nên làm thế nào?”

      Minh Bá Lượng : “ nương nương, Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu còn tác dụng, lưu lại chúng hậu hoạn vô tận, chúng ta nhất định phải tru sát họ. mặt khác bắc đại xảy ra chuyện lớn như thế, bệ hạ tức giận mười phần, lệnh cho Túc vương áp giải hai người Dương Bàng vào kinh, giao cho Đại Lý tự thẩm vấn.”

      “ thần nghe lạc tỷ nhi có thai. Túc vương tự mình vào kinh, chúng ta phái người đường áp giải Dương Bàng vào kinh tru sát họ, sau đó thả ra lời đồn, án ở bắc địa đều là do Túc vương vì muốn binh quyền bắc địa mà vu hãm hai người đó, nên sau khi bệ hạ hạ thánh chỉ áp giải hai người đó vào kinh Túc vương vì diệt khẩu nên xử tử bọn .”

      Minh thái hậu gật đầu “ chỉ có thể như thế. Nhưng lần này cũng chỉ có thể trị ngọn trị gốc, chỉ có thể bêu xấu thanh danh của Túc vương, lại thể trừ , ngày khác hồi kinh,tính mệnh của ai gia, hoàng đế, còn có đại ca đều nằm trong tay , lát cũng được an bình.”

      Minh Bá Lượng xiết chặt nắm đấm : “ nương nương, vậy để vĩnh viễn thể quay lại kinh thành!”

      Minh thái hậu nhìn , Minh Bá Lượng cúi người “ lần này án ở Bắc địa, Bắc Cốt vuơng và đại vương tử Thuật Xích dám vi phạm minh ước, phái người giả mạo tân vương cổ nghệ, cướp giết Túc vương phi có thai, sau khi nương nương biết tin rất tức giận, hạ ý chỉ lệnh Túc vương san bằng Bắc Cốt , báo thù cho Túc vương phi, như thế chiến hỏa ở bắc địa nổi lên. Nuơng nương lại phái đại tướng và sát thủ cùng lúc đến bắc địa, bên tiếp nhận binh quyền bắc địa, bên ám sát Túc vương.”

      “ còn có nương nương, Túc vương phi có thai, vật tư ở bắc địa thiếu thốn, nương nương và mẫu thân tự nhiên là ban thưởng dược liệu và vật dụng, còn có ma ma nha hoàn, đại phu đến bắc địa chiếu cố Túc vương phi, đến lúc đó tìm được cơ hội ra tay.”

      Mặt Minh thái hậu trắng bệch, trong nháy mắt chỉ cảm thấy lòng đau như cắt, bà ta há miệng muốn gì đó, nhưng yết hầu như bị ai nắm chặt.

      Minh Bá Lượng thở dài : “ nương nương, đây cũng là điều trước đây thần luôn lo lắng, nguyên nhân mà thần muốn gả Lạc tỷ nhi cho Túc vương. Nhưng việc đến nước này xin nương nương lấy bệ hạ và giang sơn làm trọng, thể lưu lại nàng.”

      Hồi lâu sau Minh thái hậu mới thấp giọng : “ ai gia cũng muốn gặp lại nàng.”

      Khốn cục hôm nay đều là vì năm đó nhị ca phản bội tiên đế. Bà ta thấy a lạc, muốn gì, có thể gì?

      “ còn a Tú, a Tú phải làm sao?” Minh thái hậu thu lại muôn vàn cảm xúc mặt, chậm rãi khôi phục uy nghiêm của thái hậu, hỏi.

      Minh Bá Lượng “ a Tú, nương nương, thứ cho thần thẳng, đứa bé của a Tú nhất định phải sinh ra, còn nhất định phải là hoàng tử, như thế mới kiềm chế được Thăng Bình đại trưởng công chúa. nay Lương phi chưa sinh nhưng đại trưởng công chúa kìm nén được, liên tiếp có động tác triều, đầu tiên là thông gia với trịnh thủ phụ, lại nhiều lần đến phủ đệ của tôn thất, bà ta muốn làm gì? Nương nương, thần lo lắng, đại trưởng công chuá thủ đoạn ác độc, hoàng đế lại tín nhiệm mẫu nữ các nàng, nếu Lương phi sinh hạ long tử, lúc trước đại trưởng công chúa có thể hạ dược khiến a Tú vô sinh, nếu các nàng nổi lên lòng xấu xa với bệ hạ..”

      Minh thái hậu biến sắc.
      Kimanh1257, Tiểu Ưu Nhi, bellchuong2 others thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      Chương 97:
      Ánh mắt sắc nhọn của Minh thái hậu nhìn chằm chằm Minh Bá Lượng.

      Mặc kệ tính cách của tiểu hoảng đế có bao nhiêu quái đản, hành vi ngỗ nghịch với người mẫu hậu này như thế nào, tiểu hoàng đế vẫn là mệnh căn của bà ta, chỉ cần nghe thấy người khác nổi lên lòng xấu xa với hài tử của mình bà ta cũng dựng gai nhọn lên.

      Bà ta tuyệt đối để người khác gây bất lợi cho nhi tử của mình, dù chỉ cần có người có ý nghĩ này bà ta cũng chịu đựng.

      Đáy lòng bà ta luôn có nghi vấn. sao Minh Tú biết rượu hợp cẩn có độc, đồng thời tránh uống? việc này càng ít người biết càng tốt, cho nên lúc trước bà ta chỉ với đại ca và phụ thân là muốn nạp Ôn Nhã vào cung, cũng mơ hồ mình có hứa hẹn với đại trưởng công chúa.

      Cho nên bà ta hoài nghi rất có thể là Minh Tú biết trong rượu có độc, chỉ là tâm tư đại ca rất sâu, khi đó đề phòng mình, cho nên Minh Tú đánh bậy đánh bạ uống rượu kia? Hay là đại ca sắp xếp người vào cung của bà ta!

      Minh thái hậu nhìn đại ca của mình mà chỉ cảm thấy đầy hàn ý.

      Bà ta cảm thấy, đại ca có thể giết nhị ca, đệ đệ duy nhất của , lại giấu diếm bà ta nhiều năm như vậy, bây giờ trước mặt mình lại lưu loát muốn loại bỏ cháu nhìn lớn lên-a Lạc. hiển nhiên là ý tưởng đáng sợ này biết ở trong đầu bao lâu.

      Giờ phút này lại nháy mắt với bà ta, Lương phi sinh hạ đại hoàng tử, đại trưởng công chúa rất có thể đối với hoàng đế, nhi tử của bà ta sinh ra lòng xấu xa.

      có thể nghĩ đến đại trưởng công chúa có khả năng có tâm tư này, vậy có phải cũng có tâm này?

      Minh thái hậu biết nhi tử của mình chưa từng che giấu thái độ thích cữu gia, đối với đại ca của bà, cữu cữu của , chưa từng đàng hoàng tôn kính qua, càng đừng đến lạnh tâm lạnh tình với Minh Tú.

      Tất nhiên từ lâu trong lòng đại ca cũng bất mãn với hoàng đế.

      Minh thái hậu nghĩ tới đây toàn thân đều lên tầng mồ hôi lạnh.

      Con người chính là như vậy, mặc kệ chính mình tâm tư sâu bao nhiêu, có bao nhiêu ngoan độc, nhưng lại đều thích đồng bạn có tâm tư ngoan độc ,bạc tình bạc nghĩa.

      Minh Bá Lượng bị ánh mắt quyết tâm của Minh thái hậu làm run lên, lúc này mới giật mình với điều mình vừa , cũng bị hù dọa thân mồ hôi lạnh, nghĩ gì đó để bù lại, Minh thái hậu lên tiếng

      “ đại ca, nghe Túc vương từng gặp vô số lần ám sát nhưng đều bình yên vô , lần này Dương Vinh Duệ và Bàng văn Hữu ở địa bàn của mình mà còn giết được , nghĩ đến sát thủ bình thường làm gì được . chuyện này đại ca nên nhúng tay, thể đánh rắn động cỏ làm phòng bị, càng khó ra tay. Lạc tỷ nhi có thai, chiến với bắc cốt vội được, chúng ta còn nhiều thời gian.”

      Bà ta mặt đổi sắc : “từ xưa đến này nữ nhân sinh đẻ là bước chân vào quỷ môn quan, Lạc tỷ nhi còn tuổi, thân thể nàng lại tốt, lúc này ở bắc địa là trời đông giá rét, thiết nghĩ lúc sinh cũng phải chuyện dễ dàng. Túc vương lại lòng với lạc tỷ nhi, người chỉ cần có nhược điểm còn là khe hở.”

      Minh Bá Lượng lặp lại những lời này trong lòng 1 lần, liền hiểu ý Minh thái hậu, trong lòng hiểu sao cũng nới lỏng chút, xoa mồ hôi và nước mắt, “ vâng, thần xin nghe theo ý chỉ của nương nương.”

      ***

      Minh Bá Lượng rời , Minh thái hậu ngồi ghế hồi lâu, đến khi sắc trời đều tối xuống, cũng động đậy.

      Thu ma ma thở dài trong lòng, thận trọng tiến lên, ôn nhu khuyên : “ nương nương, thời tiết rét lạnh, người cẩn thận thân thể, để lão nô đỡ người lên giường nghỉ ngơi, lát sau cần gì truyền lệnh.”

      Minh thái hậu cứng đờ quay đầu nhìn bà ta, mặt là vệt nước mắt hong khô.

      Bà ta thấp giọng : “ma ma, nhị ca, vì sao lại vì Túc vương mà phản bội tiên đế?tiên đế ta cho nên chưa từng nhắc đến việc này trước mặt ta, nhưng chẳng lẽ biết, nếu tiên đế coi trọng ta như vậy, hành động của có thể hủy ta, hủy thái tử, hủy Minh gia sao? Chẳng lẽ biết Túc vương là cái gai cắm trong lòng tiên đế sao?”

      ,nước mắt lại chảy xuống,bà ta và tiên đế quen biết từ , tình thâm tướng hứa, cho nên vì Túc vương mà tiên đế phải thống khổ, áp lực bao nhiêu bà ta đều biết. nhưng nhị ca bà ta là thư đồng của tiên đế, ca ca ruột thịt mà bà tin tưởng nhất, bọn cùng nhau lớn lên, sao lại phải bội tiên đế và nàng?

      Thậm chí bà ta có thể lý giải tâm tình phẫn nộ và thống khổ của tiên đế khi muốn giết nhị ca mình.

      Thu ma ma nhìn bộ dáng yếu ớt hiếm thấy mấy năm gần đây của Minh thái hậu, trong lòng cũng khó chịu, bà nhìn Minh thái hậu lớn lên, nhìn nàng gả vào cung, sinh hoàng tử lại thành thái hậu, cho nên biết tình cảm giữa nàng và nhị ca mình tốt bao nhiêu, cũng biết từ khi Túc vương vào kinh nàng phải chịu nhiều áp lực, cơ hồ là đêm ngủ, sợ Túc vương bức thoái vị, giết mẫu tử các nàng.

      Nhưng việc này bà ta phải khuyên thế nào?

      Bà ta thở dài, nghĩ đến điều nghi hoặc khi mình nghe được chuyện vừa nãy, “ nương nương, bắc địa cách kinh thành mấy ngàn dặm, chắc là có hiểu lầm gì đó biết chừng. hoặc là quan trường đấu đá, nô tỳ nghe thái hậu và quốc cữu gia , Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu đều tâm ngoan thủ lạt, truy đuổi quyền thế, có thể năm đó Minh tướng quân phản bội tiên đế, là Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu ám sát được Túc vương, vì trốn tránh trách nhiệm lại mơ ước binh quyền Bắc địa cho nên mới hãm hại Minh tướng quân.”

      Bà ta theo Minh thái hậu mấy chục năm, nắm tâm tư thái hậu, giờ khuyên như vậy mới làm lòng thái hậu dễ chịu, cũng để thái hậu thẳng tay trừng trị Dương Vinh Duệ và Bàng Văn Hữu.

      Minh thái hậu nhắm hai mắt, thấp giọng “ ma ma, ai gia biết, lời đại ca chưa chắc có thể tin hoàn toàn, nhưng chân tướng năm đó thế nào cũng có ý nghĩa gì?”

      “ Dương VInh Duệ và Bàng Văn Hữu tâm ngoan xảo trá, dù thế nào cũng thể để bọn chúng vào kinh. Đại Lý tự khanh tuổi cao, chẳng mấy chốc trí sĩ, mọi việc đều do tả thiếu khanh Dung CHÍNh Khanh quản lý, Dương Bàng thể rơi vào tay Dung Chính Khanh. Đến lúc đó nhất định bọn chửi bới nhị ca, đem mọi trách nhiệm đấy lên người tiên đế. Ai gia quyết để nhị ca và tiên đế chết nhiều năm còn bị chửi bới, chuyện muời bảy năm trước hãy để nó vĩnh viễn chôn vùi .”

      Thu ma ma trung thành tuyệt đối với bà ta, đối với chuyện triều đình nửa hiểu nửa , cũng nhiều lời, những lời này bà ta cho Thu ma ma nghe cũng là cho chính mình nhge. Bà ta giấu quá nhiều chuyện trong lòng, dù sao cũng cần người lắng nghe.

      Mà những lời này bà ta thể với đại ca của mình.

      Đại ca chắc chắn , Dung Chính Khanh là cữu cữu của a Lạc, nhất định phải tìm biện pháp diệt trừ. Có thể phụ thân Dung Chính Khanh thời Thành võ đế làm nội các đại học sĩ, môn sinh và bạn cũ trải rộng cả triều, Dung CHính Khanh đảm nhiệm đại quan ở Giang Nam nhiều năm, có uy vọng rất cao trong sĩ tử Giang Nam, ngồi vào vị trí tả thiếu khanh Đại Lý tự là do thủ phụ nội các Trịnh Thành Huy tiến cử, há có thể muốn động là động?

      điều mà Túc vương kiêng kị hoàng đế, là vì hoàng đế được văn thần ủng hộ, nếu tùy ý bài trừ đối lập, dùng người khách quan, ngoại thích chuyên quyền, sợ rằng sớm muộn gì cũng tiêu hao.

      Giờ khắc này bà ta mệt mỏi đến cực điểm, cũng sinh ra ủy khuất buồn giận.

      Vì sao nhị ca lại đối xử với bà ta như vậy?

      ***

      Trung tuần tháng ba năm Khánh An thứ chín, hoàng hậu sinh hạ hoàng trưởng tử ở chùa hoàng gia, thái hậu ban tên Triệu Lâm Hữu, cùng tháng đích trưởng tôn Minh Thiệu Lệ của phủ Thừa Ân công, Xa thị sinh nữ nhi, rất nhanh liền có lời đồn, hoàng hậu thực ra sinh công chúa, cũng chính là nữ nhi mà Minh gia sinh cùng tháng kia, Triệu Lâm Hữu thực ra là hài tử của Minh gia, vừa sinh ra bị đổi.

      Còn có lời đồn hoàng đế và hoàng hậu sau khi đại hôn căn bản cùng tẩm cung, đứa bé kia là con hoang, phải dòng dõi hoàng gia.

      Tháng tư năm đó, Lương phi Ôn Nhã sinh hạ hoàng thứ tử tại hoàng cung, Khánh An đến ban tên Triệu Lâm Kỳ, cả nước chúc mừng, vì những lời đồn liên quan đến hoàng trưởng tử nên tuy hoàng trưởng tử là trưởng tử nhưng quần thần lại coi trọng hoàng thứ tử hơn.

      ***

      Bắc địa Vân châu.

      “ ăn lộc vua, lo việc cho vua, năm đó thiên tử Đại Ngụy là tiên đế, tiên đế có chỉ, lệnh thần tru sát Minh TRọng Hằng tội kháng chỉ bất tuân, khi quân phản chủ, dù thần lên Đại Lý tự cũng nhận tội.”

      TRong phòng giam, Dương Vinh Duệ tay chân bị xiềng xích ngồi đất, ánh mắt thẳng tắp nhìn Triệu Thành ngồi bên , “Túc vương điện hạ, ngươi giết ta là vì báo thù năm đó ta phụng chỉ truy sát ngươi, vì vương phi mà báo thù giết cha thôi, ngươi rất ràng, ta làm mọi việc đều là phụng chỉ làm việc, theo luật Đại Ngụy là vô tội, ngược lại ngươi mới là người phạm tội mưu phản.”

      Ánh mắt chuyển từ Triệu Thành sang Minh Lạc ngồi cạnh : “ Minh trọng Hằng cũng là chết chưa hết tội.”

      Minh Lạc lẳng lặng nhìn , bị những lời của chọc giận.

      Nàng “ chính xác là tiên đế hạ chỉ để ngươi giết phụ thân bản cung, nhưng tiên đế chỉ vì muốn giết phụ thân bản cung mà bảo ngươi để ý hơn vạn tính mạng tướng sĩ trong chiến dịch Miên Sơn sao? Tiên đế có bảo ngươi vì đoạt quân côn, vì giết chủ tướng Thành tướng quân của thành Việt châu mà để ý tính mệnh của vạn quân dân thành Việt châu ?”

      “ mà phụ thân bản cung cũng phản chủ, tướng ở bên ngoài, có thể nghe lệnh, năm đó trận Nghiệp châu, phụ thân bản cung chi viện tây Ninh, chứ cháy nhà hôi của, cấu kết sát thủ tây vực và bắc cốt ám sát Túc vương điện hạ, gây náo loạn Tây Ninh, chỉ là chức trách, đành lòng để ý tính mạng mấy vạn tướng sĩ Tây Ninh, càng thể để ý an nguy biên cảnh Đại Ngụy, phụ thân ta làm sai chỗ nào?”

      Dương Vinh Duệ nhìn Minh Lạc chăm chú, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, sau đó nhìn chằm chằm Minh Lạc đời này có ai có mưu đồ hơn Thừa Ân công, nữ nhi vào cung làm hậu, chuyên sủng mười mấy năm, tiên đế băng hà, ngoại tôn vào chỗ, tôn nữ lại vào cung làm hậu, nhưng vẫn chưa đủ, mặt trưởng tử điên cuồng phái người truy sát túc vương điện hạ, mặt thứ tử lại dùng tính mệnh đầu nhập Túc vương, dùng nhân tình đó để tôn nữ khác làm Túc vương phi.”

      “ càng buồn cười hơn chính la, Túc vương điện hạ, chiến thần của bắc địa, động lòng với nữ tử trong thiên hạ nhưng lại si tình với nữ nhi Minh gia, vô luôn thiên hạ chuyển biến thế nào Minh gia vẫn là bên thắng.”

      đến đây thu lại vẻ tươi cười, “ năm đó Minh gia trợ giúp tiên đế truy sát điện hạ từ kinh thành đến tây ninh, điện hạ, thù này phải chỉ giết Minh bá Lượng là coi như xong? Thừa Ân công chính là đùa bỡn hoàng gia trong lòng bàn tay a.”
      Kimanh1257, cỏ28Tôm Thỏ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :