1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Ngoại truyện: Hoa Thiên Cốt - Fresh Qủa Qủa

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      3.1

      Lúc này Đường Bảo bao bọc hoàn toàn trong kén, Hoa Thiên Cốt vô cùng mong ngóng tới lúc nó phá kén hóa thành chú bướm .

      Vân Nha là quái, thế còn là quái xinh đẹp, muốn tra ra vị tiên nào thân thiết đến độ muốn báo thù cho nàng ta hề khó. Hoa Thiên Cốt truyền tin cho Sát Thiên Mạch nhờ giúp, chả mấy chốc biết Vân Nha có người bạn tốt tên Mị Nhi, cũng là con thỏ tinh, ngụ tại rừng trúc tía núi Chung Nam.

      Trước khi Bạch Tử Họa và Hoa Thiên Cốt chuẩn bị lên đường, Tản Tuyết tiên với mái tóc trắng xóa vội vàng chạy tới Mai Sơn, quỳ rạp xuống trước mặt Bạch Tử Họa.

      “Tôn thượng, xin hãy cứu tại hạ!”

      Bạch Tử Họa thấy cả cánh tay bên phải của như bị hút sạch mọi thứ bên trong, chỉ chừa lại tấm da vắt vẻo người, khỏi cau mày lại.

      Tản Tuyết tiên hơn ba ngàn tuổi, vốn là chưởng môn phái Uý Vũ, sau thoái vị làm du tiên, vốn là người kiên định với đạo, nhưng sau bao năm ngao du chốn hồng trần, dần đánh mất bản thân, bắt đầu giết người uống máu, tu luyện vài tà thuật đạo pháp, bị để mắt tới cũng có gì lạ. Nhưng hung thủ có lẽ coi khinh đạo hạnh ba ngàn năm của y, huống hồ sau khi Trừng Uyên xảy ra chuyện, những vụ án phía trước dần được hé mở, vài vị tiên chột dạ đề phòng trước từ lâu. Bởi vậy dẫu thoát được khỏi bàn tay hung thủ, bước tới đường cùng y lại vẫn dám làm to chuyện, nhưng biết chắc chắn hung thủ chịu để yên, nên đành tới cầu cứu Bạch Tử Họa.

      Hoa Thiên Cốt biết đây chính là cơ hội cực tốt để bắt hung thủ.

      “Sư phụ, người về Uỷ Vũ sơn với Tản Tuyết tiên bắt ba ba trong rọ thôi, con tới rừng trúc tía tìm thấy Mị Nhi rồi tới gặp người.”

      Bạch Tử Họa cho rằng hung thủ đưa tay chịu trói, cảm thấy có chỗ nào đó thỏa, nhưng Hoa Thiên Cốt từ lâu có khả năng tự mình đảm đương phía, nào còn gì yên tâm nữa. Bởi vậy Bạch Tử Họa dặn dò vài câu rồi hai thầy trò mỗi người ngả.

      Hoa Thiên Cốt tới rừng trúc tía ở núi Chung Nam, khó khăn lắm mới tìm được nơi ở của Mị Nhi, nàng ta ở trong cái động cực sâu cực tối, vừa thấy Hoa Thiên Cốt chạy thục mạng. Dân gian thỏ khôn ba lỗ, Hoa Thiên Cốt tài nào bắt được ả, ả cũng nghe Hoa Thiên Cốt giải thích, nàng đành biến thành thỏ, đuổi theo ngày trời, vất vả lắm mới vây được ả lại.

      “Mị Nhi, phải sợ, ta là Hoa Thiên Cốt, đệ tử của Trường Lưu thượng tiên, ta muốn hại ngươi, chỉ muốn hỏi ngươi vài chuyện thôi.”

      Mị Nhi hóa thành người, bổ nhào vào khắp nơi trong kết giới, sợ run lẩy bẩy.

      “Ta biết! Ta biết! Ta biết gì hết!”

      Hoa Thiên Cốt kiên nhẫn an ủi nàng ta: “Đó là chuyện liên quan đến bạn tốt của ngươi, Vân Nha. Chuyện này rất quan trọng, ngươi có thể ngồi xuống rồi chuyện với ta , ta hứa làm gì ngươi.”

      Mị Nhi nhìn Hoa Thiên Cốt bằng ánh mắt căm phẫn, xông vào vách kết giới: “Lũ tiên giới các người đều là đồ độc ác! bằng cả súc sinh! Chính các ngươi hại chết Vân Nha!”

      Hoa Thiên Cốt cũng thấy buồn: “Ta biết, ta biết bạn ngươi chết rất oan khuất, nàng ấy có lỗi gì cả. Nhưng phần lớn tiên nhân là người tốt, những người giết nàng ấy đều chết cả rồi, ta chỉ muốn hỏi ngươi chút thôi, nàng ấy có người bạn rất thân nào tiên giới đủ khả năng báo thù cho nàng ấy ?”

      Mị Nhi sững sờ: “Y báo thù cho Vân Nha ư? thể nào! Làm sao có thể?”

      Hoa Thiên Cốt vừa nghe thấy có người như vậy , mắt lập tức sáng ngời.

      “Y những báo thù cho Vân Nha mà còn giết liên tiếp rất nhiều người. Giờ y mất tự chủ rồi, ai có thể ngăn y lại, ngươi có thể cho ta biết đó là ai ?”

      Thế nhưng Mị Nhi hoàn toàn rơi vào trạng thái rối loạn, “Y sao có thể giết người vì Vân Nha? Vân Nha y là vậy mà trước giờ y đâu có để ý, thậm chí còn muốn giết cả Vân Nha nữa. Vân Nha rất đau, Vân Nha luôn nỗ lực tu luyện, muốn mình trở nên xinh đẹp hơn, y chú ý, nhìn nàng lâu hơn, nào ngờ lại vì gương mặt đó mà rước họa. Nàng ấy bị mười mấy tên đệ tử của danh môn đại phái gì đó lăng nhục tới chết, bọn chúng còn ăn thịt của Vân Nha nữa. Vân Nha, Vân Nha, Vân Nha đáng thương của ta…”

      Hoa Thiên Cốt bỗng thấy đau lòng, nàng giải kết giới, lại gần Mị Nhi, lau những giọt nước mắt của nàng ấy, “Đừng buồn, chí ít những kẻ đó phải chịu báo ứng rồi. Nhưng người Vân Nha , người đó là ai?”

      “Người đó..” Ánh mắt của Mị Nhi dần tập trung tại điểm, thảng thốt nhìn ra phía sau Hoa Thiên Cốt.

      Đúng lúc nàng định ra tên người ấy, luồng ánh sáng ập tới, đánh thẳng lên người nàng, thoáng chốc Mị Nhi hóa thành tro bụi.

      “Là ta.” Phía sau vang lên giọng vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

      Hoa Thiên Cốt hoảng sợ, quay người cách cứng ngắc, nhìn bóng hình siêu phàm thoát tục trước mắt.

      Vô Cấu thượng tiên.

      “Sao… sao lại là ngài?” Hoa Thiên Cốt như dám tin vào mắt mình.

      “Tại sao thể là ta?” Vô Cấu cười lạnh lùng.

      “Ngài giết bao người chỉ để báo thù cho Vân Nha?”

      “Loại cặn bã tiên giới đó mồm miệng giả nhân giả nghĩa, ngoài như vàng ngọc, trong như bông rách, tâm địa còn bằng lũ ma. Nếu vậy, ta biến bọn chúng thành túi da cho xong.”

      “Nhưng sao ngài lại giết Mị Nhi? Nàng ấy là bạn tốt của Vân Nha, đâu có làm sai điều gì!”

      Mặt Vô Cấu tái xanh: “Khi đó ả ta ở cùng Vân Nha, vì cứu ả ta mà Vân Nha mới chết thảm. Ả ta chạy nhanh lắm, ta giữ cho ả cái mạng để chịu dằn vặt và sợ hãi tới bây giờ, kể cũng đến lúc rồi.”

      Hoa Thiên Cốt im bặt.

      “Ngài Vân Nha, đúng ?”

      ?” Vô Cấu cười khẩy, “Nàng ta là con thỏ sắp chết ta tiện tay nhặt về khi ngang qua rừng trúc tía rất nhiều năm về trước. Nhận đươc pháp lực ân trạch của ta mới có chút linh khí, sau lại tu thành tinh. Ta thấy nàng trắng trẻo, bèn đặt tên là Vân nha. Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, bọn chúng dám lăng nhục Vân Nha rồi ăn thịt, tự tìm đường chết!”

      Hoa Thiên Cốt hiểu: “Nhưng Mị Nhi Vân Nha ngài sâu đậm, ngài lại muốn giết nàng ấy.”

      Vô Cấu im lặng hồi lâu rồi nhìn Hoa Thiên Cốt bằng vẻ trào phúng, “Nàng ấy là kiếp long đong của ta. Ngươi bảo ta phải làm thế nào, chẳng lẽ trốn mà mãi mãi bên nhau ư?”

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      3.2

      Hoa Thiên Cốt ngây người, có những kiếp số người tu đạo nào cũng phải trải qua, ví như kiếp thiên địa, kiếp sinh tử. Nhưng kiếp long đong, phải ai cũng gặp, mà khi gặp hầu như thể tránh, rất khó độ kiếp, từ đầu đến cuối đều gặp xui xẻo, ngày càng sa sút, sau cùng thường khó tránh khỏi cảnh đọa ma, thân bại danh liệt.

      Kiếp long đong phải là tử kiếp mà là kiếp đớn đau, kiếp hủy diệt.

      cách chính xác, kiếp long đong phải chỉ thiên kiếp, mà đó là con người.

      Đối với trường hợp của Vô Cấu mà , người đó lại chính là Vân Nha Vô Cấu sâu đậm.

      Sau khi biết chuyện, Vô Cấu niệm tình nhiều năm nuôi dưỡng, ra tay giết nàng, nhưng lại bỏ nàng chút đắn đo. Vân Nha nào biết nhiều như thế, vẫn nhớ nhung chủ nhân khôn nguôi, còn vì Vô Cấu mà tu thành tinh.

      Hoa Thiên Cốt bất giác thấy thương thay cho Vân Nha, “Vì bảo vệ tốt cho nàng mà ngài thấy áy náy tự trách ư? Vậy cũng cần giết nhiều người như thế.”

      “Tự trách? Là do nàng ta lượng sức mình, tự đâm đầu vào chỗ chết. Cũng qua việc này ta mới biết trong chúng tiên, hóa ra lại có nhiều kẻ lòng dạ rắn rết, bằng cầm thú như vậy.”

      Hoa Thiên Cốt nhìn vào đôi mắt đen chứa điều gì của Vô Cấu, nàng bỗng thấy vô cùng hoảng sợ, lại có dự cảm lành.

      “Bởi vậy giết bấy nhiêu người vẫn thấy chưa đủ, còn muốn giết thêm Tản Tuyết tiên?”

      Vô Cấu cười khẩy: “Tản Tuyết tiên? Ngươi nghĩ nếu ta muốn lấy mạng lão lão có khả năng trốn thoát trong bàn tay ta rồi tìm sư phụ ngươi cầu cứu ?”

      Hoa Thiên Cốt thấy ớn lạnh từ gan bàn chân tới tận tâm cam.

      “Ngài cố ý tách sư phụ ra khỏi ta?”

      “Ngươi xem?”

      Mặt Hoa Thiên Cốt trắng bệch, “Người ngài thực muốn giết tiếp theo là ta, đúng ?”

      “Đồ đệ của Tử Họa quả nhiên ngốc, ta cũng ngờ các ngươi lại điều tra tới Mị Nhi nhanh đến vậy. Có lời trăn trối nào muốn gửi tới sư phụ ngươi , ta chuyển lời cho.”

      Vô Cấu bước từng bước tới gần Hoa Thiên Cốt.

      Hoa Thiên Cốt vừa ném chiếc hộp đựng Đường Bảo trong tay áo ra ngoài vừa lùi về phía sau, gương mặt ngập vẻ bàng hoàng, “Tại sao? Ta… ta thừa nhận trước kia từng ăn thịt thỏ, nhưng ta chưa từng làm chuyện gì tàn nhẫn.”

      Vô Cấu dùng tay bóp cổ Hoa Thiên Cốt: “Nhưng ngươi lại làm ra chuyện loạn luân, Hoa Thiên Cốt, ngươi chính sư phụ của mình!”

      Vô Cấu lạnh lùng đưa ra phán quyết cho Hoa Thiên Cốt, tay phải càng dồn sức, đầu nàng như bị ai đó đánh mạnh cho chùy, toàn bộ khí huyết, chân khí và sức lực trong cơ thể như bị rút hết ra ngoài. Cùng với cơn đau kịch liệt, làn da của nàng sục sôi, Hoa Thiên Cốt có thể cảm nhận được mình dần khô lại.

      Nàng biết chẳng bao lâu nữa, mình chỉ còn lại túi da rỗng tuếch.

      Nhưng vì sao?

      Chẳng qua nàng chỉ sư phụ mình mà thôi, lẽ nào điều đó sai, thiên lý bất dung?



      !

      Nàng sai! Nàng ràng hề sai!

      Đột nhiên người Hoa Thiên Cốt bừng lên luồng sáng bạc, hất văng Vô Cấu ra. Vô Cấu nhìn nàng bằng ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, thấy đôi đồng tử của nàng nháy mắt hóa thành màu tím rồi lại khôi phục như thường mà thoáng có chút ngạc nhiên.

      “Đừng phí sức vùng vẫy nữa, thời gian còn lại ngươi nên ngoan ngoãn ở đó kiểm điểm lại lỗi lầm của mình .”

      Vô Cấu lại gần nữa mà nhấc tay lên, sức mạnh cuộn trào sục sôi trong lòng bàn tay hóa thành luồng ánh sáng mạng phóng thẳng về phía Hoa Thiên Cốt.

      Hoa Thiên Cốt mặt tái nhợt ngã nhào xuống đất, thực lực cách nhau quá xa, nàng biết lần này mình khó thoát khỏi cái chết, chỉ có thể hóa thành tro bụi dưới tay Vô Cấu giống như Mị Nhi.

      Nhưng nàng rất nhớ sư phụ, nàng muốn gặp người lần cuối.

      Nhưng nếu sư phụ biết Vô Cấu thượng tiên giết nàng vì tội gì, người thấy thế nào đây?

      Khoảng khắc đó Hoa Thiên Cốt nhắm mắt buông tay.

      Vậy mà Đường Bảo trong quá trình độ kiếp lại cảm nhận được Hoa Thiên Cốt gặp nguy hiểm. Chiếc hộp bằng gỗ đàn bay thẳng lên trời, chắn ngay trước mặt nàng.

      ! Đường Bảo!” Hoa Thiên Cốt vội vàng đưa tay ra.

      Dưới luồng sáng cực mạnh, nàng trơ mắt nhìn chiếc hộp gỗ đàn vỡ tan thành từng mảnh, sau đó lớp kén bao bọc quanh Đường Bảo từ từ xuất vết nứt.

      Đường Bảo sao cản được chưởng cực mạnh này của Vô Cấu, chẳng qua là cùng chết với nàng mà thôi. Hoa Thiên Cốt nhào lên phía trước, muốn ôm lấy Đường Bảo trong khoảnh khắc cuối cùng, nàng có thể cảm nhận được cơ thể mình sắp bị xé tan thành vô số mảnh rồi.

      Nhưng đúng lúc này, bóng người màu đen xuất , lướt qua như gió, nhưng lại thu hết chưởng này của Vô Cấu vào trong tay áo, sau đó kịp thời tiếp được Đường Bảo sắp rơi xuống đất.

      Hoa Thiên Cốt tuy nhìn nhưng biết ngay trong khoảnh khắc ấy đối phương độ tiên lực trị thương cho Đường Bảo rồi lập tức mất hút, còn Đường Bảo quay về trong tay nàng.

      “Đường Bảo!” Hoa Thiên Cốt vô cùng sốt ruột nâng Đường Bảo lên, thấy lớp kén hóa đá, cứng như vỏ trứng, vết nứt phía tiếp tục khuếch trương, sau đó vang lên tiếng vỡ giòn tan, ít cánh mới nhú lưng Đường Bảo lại dần rụt về, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Mình mẩy nó có thêm mấy vết thương, khẽ run run, rồi ngờ lại mở mắt ra.

      “Đường Bảo!”

      “Mẹ Cốt Đầu.” Đường Bảo dụi mắt, ngơ ngác nhìn nàng.

      Hoa Thiên Cốt như chực khóc.

      Bởi vì lỗi của nàng mà Đường Bảo độ kiếp thất bại, may mắn thay nó vẫn chưa chết.

      Nhưng Đường Bảo của nàng sau này thể hóa thành bướm được nữa. Hoa Thiên Cốt tuyệt vọng ngẩng đầu lên nhìn về phía người áo đen biến mất, môi nàng trở nên xanh tím. Nàng vừa lắc đầu vừa thào: “ thể nào, sao có thể?!”

      Mày Vô Cấu cũng nhăn tít lại, cúi đầu trầm ngâm chốc lát, lại ngẩng đầu rút thanh kiếm ánh sáng từ bên hông ra.

      “Ta muốn xem xem, rốt cuộc mạng ngươi lớn đến đâu.”

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      3.3
      Hoa Thiên Cốt bị thương nặng tới nỗi gần như thể đứng vững được nữa, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm, người run lẩy bẩy.

      Vô Cấu giơ kiếm lên, đúng lúc này bóng áo trắng bay từ phía chân trời tới, chắn ngay trước mặt Hoa Thiên Cốt, đồng thời cũng giơ kiếm lên nghênh đón, đánh văng Vô Cấu ra xa.

      Vô Cấu sửng sốt nhìn người phía trước, “Sao ngươi lại tới?”

      Tiên khí của Vô Cấu bao phủ cả núi Chung Nam từ lâu, ngay cả ra cũng thể, huống hồ lại có người quan sát thấy.

      “Vì sao muốn giết đồ nhi của ta?”

      Bạch Tử Họa nhìn Hoa Thiên Cốt bị trọng thương cùng Đường Bảo độ kiếp thất bại, hai mắt hơi híp lại, bất giác lóe lên tức giận.

      “Ngươi vì sao?”

      Bạch Tử Họa khỏi im lặng.

      “Ngươi tầu hỏa nhập ma rồi, Vô Cấu.”

      Nếu phải được nửa đường với Tản Tuyết tiên, Bạch Tử Họa bỗng ngộ ra tất cả chẳng phải Hoa Thiên Cốt bị Vô Cấu hại chết như thế này ư?

      “Ta tự cho rằng mỗi bước đều trong kế hoạch, cho ta nghe, ngươi tìm ra sơ hở ở đâu?”

      Bạch Tử Họa khẽ lắc đầu: “Sơ hở ở ngươi, mà ở Đàn Phạn.”

      “Đàn Phạn?”

      “Ta bỗng nhớ ra Đàn Phạn nhờ ta đưa cho ngươi viên thuốc, qua mùi biết nó chỉ có hai thành phần, Đương Quy và Hà Thủ Ô. Khi đó tuy có nghi ngờ nhưng ta nghĩ nhiều, sau đó xâu chuỗi lại mọi , ta mới nhận ra Đàn Phạn biết tất cả từ lâu. Nhưng Đàn Phạn luôn hành động theo cảm tính, với , tất nhiên là ngươi quan trọng hơn những kẻ ngươi giết, bởi vậy Đàn Phạn chọn im lặng, chỉ dùng cách của mình để khuyên ngươi – Quay đầu là bờ.”

      Vô Cấu cười sang sảng, trong đôi mắt tràn ngập giễu cợt.

      “Quay đầu? Ta sai chỗ nào, tiên giới này ô uế đến vậy, ta chỉ gột sạch nó thôi!”

      Bạch Tử Họa lắc đầu, “Ngươi chỉ ngăn nổi phẫn nộ trong lòng, muốn báo thù trút giận thôi.”

      Vô Cấu cụp mắt gì, gương mặt có phần vặn vẹo.

      Y vĩnh viễn quên nổi những lời tuyệt tình mình với Vân Nha, Vân Nha đương tuyệt vọng lại gặp phải bè lũ thối nát của tiên giới, rốt cuộc nàng chết trong tâm trạng đau đớn thế nào? Mỗi lần nghĩ tới điều này, tim Vô Cấu như bị dao cắt, chỉ hận thể giết hết đám người đó.

      “Ha ha, Tử Họa, ta biết mình chưa chắc là đối thủ của ngươi. Xem ra hôm nay giết được đồ nhi của ngươi rồi. vậy trừng phạt cuối cùng chỉ có thể dành cho kẻ vọng động phàm tâm này thôi.”

      Vô Tích bỗng bước lên bước, nắm chặt tay Bạch Tử Họa, sau đó để mặc kiếm tay Bạch Tử Họa đâm xuyên qua người mình.

      “Vô Cấu!” Bạch Tử Họa đỡ lấy y.

      Vô Cấu tiến tới bên tai Bạch Tử Họa, khẽ cười rồi thào:

      “Sở dĩ ta tránh Vân Nha như tránh tà là bởi nàng ấy là kiếp long đong của ta. Càng tránh càng thoát, tới cuối, nàng ấy vẫn quấn lấy ta, hủy diệt ta như cơn ác mộng. Ta có lựa chọn, ta buộc phải làm vậy. Nhưng Tử Họa, còn ngươi? Ngươi vì sao? Ngay từ ngày đầu tiên gặp Hoa Thiên Cốt, ngươi biết đứa bé này, nó chính là kiếp long đong trong cuộc đời ngươi. Ngươi những đưa nó theo bên cạnh mà còn nhận làm đồ đệ? Ha ha, ta nên cười ngươi ngốc, hay là cười ngươi quá ngông cuồng tự phụ? Tử Họa, giết nó ! Nếu kết cục của ngươi chỉ có thể thảm hơn ta của ngày hôm nay gấp ngàn lần vạn lần!”

      Bạch Tử Họa ngây người, bất giác nới lỏng tay. Vô Cấu mất dìu đỡ, chân mềm oặt ngã nhoài xuống đất, từ từ nhắm mắt lại.

      lúc lâu sau Bạch Tử Họa mới tỉnh táo lại, ánh sáng nhạt xuất tay , khẽ vuốt qua người Vô Cấu, trong ánh sáng đó cơ thể Vô Cấu như hóa thành làn gió thoáng bay .

      Năm đó vì cứu Tử Huân, Đông Hoa và Đàn Phạn quản việc quỳ xuống xin giúp, nhưng Vô Cấu chỉ bốn chữ - đúng người đúng tội. Có thể trong suy nghĩ của Vô Cấu, làm tiên mà vọng động phàm tâm là mười phần sai, huống hồ còn làm ra bao nhiêu chuyện bất nghĩa là vậy. Trái tim của Vô Cấu quá cao ngạo, quá trong sạch, nên càng thể chấp nhận bản thân, tiên giới như thế. Suy cho cùng, đây mới là kiếp long đong của y.

      Bạch Tử Họa về phía Hoa Thiên Cốt, thấy nàng vẫn run rẩy ngơ ngác.

      “Tiểu Cốt, sao rồi. Tiểu Cốt, Đường Bảo cũng sao rồi!”

      Bạch Tử Họa chưa từng thấy Hoa Thiên Cốt hoảng hốt lo sợ như thế, lo lắng mà khẽ nhíu mày, định trị thương cho nàng nàng bỗng ôm lấy cổ , giữ chặt lấy , vùi mặt vào lòng .

      Bạch Tử Họa có phân ngượng, vỗ lên vai Hoa Thiên Cốt thầm an ủi.

      Hoa Thiên Cốt vẫn ôm chặt Bạch Tử Họa chịu buông, đành thu Đường Bảo mê man vào trong tay áo, tay còn lại ôm Hoa Thiên Cốt vào lòng, đứng thẳng dậy rồi bay về phía chân trời.

      Khi về tới Mao Sơn cách đó khá gần, Hoa Thiên Cốt khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ nhưng vẫn cố chấp nắm chặt lấy vạt áo Bạch Tử Họa chịu buông.

      Bạch Tử Họa thấy khó hiểu, biết trước khi đến rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà khiến Hoa Thiên Cốt sợ đến vậy.

      Nhưng Bạch Tử Họa vẫn chiều lòng Hoa Thiên Cốt, vừa ôm vừa liên tục truyền nội lực trị thương cho nàng. Còn Đường Bảo giao cho Vân chăm lo.

      Hoa Thiên Cốt ngủ ba ngày ba đêm, Bạch Tử Họa cũng ôm nàng ngồi sập suốt ba ngày ba đêm.

      Cuối cùng nàng cũng tỉnh, ánh mắt nhìn Bạch Tử Họa có phần trống rỗng.

      “Sư phụ?”

      “Có ổn ? Có thấy khó chịu chỗ nào ?”

      Hoa Thiên Cốt ngơ ngẩn lắc đầu, chỉ đau đáu nhìn Bạch Tử Họa.

      “Sư phụ, Tiểu Cốt muốn về nhà, muốn về Tuyệt Tình điện, muốn gặp Khinh Thủy, Thập Nhất sư huynh, muốn gặp Sóc Phong, muốn gặp Thanh Lưu, cả Hỏa Tịch, Vũ Thanh La và sư thúc sư bá nữa, ngay cả Nghê Mạn Thiên, Tiểu Cốt cũng muốn gặp… Sư phụ, chúng ta về nhà được ?”

      Bạch Tử Họa càng thấy khó hiểu, khẽ gật đầu.

      “Được, ngày mai chúng ta về.”

      Hoa Thiên Cốt thoáng an lòng rúc vào ổ chăn, chả mấy chốc chìm trong giấc ngủ say, nơi cơn mê, sư phụ dùng bàn tay lạnh như băng của mình dém chăm cho nàng, còn lướt qua chót mũi nàng.

      Hoa Thiên Cốt vì luồng khí cực lạnh mà giật mình tỉnh dậy. Nàng mở mắt nhìn quanh, tới trời, dưới chạm đất, chỉ có hư cùng bóng tối, khiến người ta đây là mơ hay thực.

      kịp nữa rồi…

      Tim Hoa Thiên Cốt như rơi xuống vực sâu.

      kịp nhìn mặt mọi người lần cuối rồi, kịp chào Đông Phương hay Sát tỷ tỷ rồi. Người mặc áo đen đó cứ lẳng lặng đứng trước mặt nàng.

      Hoa Thiên Cốt khẽ thở dài, khuỵu gối quỳ xuống.

      “Ngươi giết ta .”

      Mọi thanh như biến mất.

      Cuối cùng người mặc áo đen cũng mở miệng, giọng kì ảo tới mức giống giọng người.

      “Ngươi biết ta là ai?”

      Hoa Thiên Cốt gượng cười: “Ta vốn tài nào đoán ra, chỉ có điều, ngươi lòng muốn giết ta, lại ra tay cứu Đường Bảo.”

      Đối phương gật đầu: “Ngươi trước giờ chịu từ bỏ cơ hội được sống, vậy sao lần này lại đổi ý?”

      Mặt Hoa Thiên Cốt trắng bệch, như thể tất cả sức lực và sống bị rút cạn trong phút chốc.

      “Nếu có ai thế giới này muốn giết ta, có lẽ ta chịu, cam. Nhưng chỉ có ngươi, ta biết ngươi muốn giết ta, ta chắc chắn phải có lí do khiến mình nhất định phải chết.”

      “Ngươi hỏi ta vì sao ư?”

      “Ta muốn biết, càng… dám biết.”

      “Thực ra, vốn dĩ ta muốn tự tay giết ngươi.”

      “Bởi vậy, ngươi mới lợi dụng Vô Cấu thượng tiên, muốn mượn tay y trừng phạt ta? Nhưng những người y giết đều là người y cho rằng có tội. Còn ngươi? Ngươi có rất nhiều cách khiến ta chết, lại muốn để y giết ta, lẽ nào tự ngươi cũng cho rằng ta thích sư phụ là sai, là có tội ư?”

      Đối phương đột nhiên có phần kích động: “ sai! Nhưng nó là khởi đầu của mọi tội lỗi! Hoa Thiên Cốt, ngươi phải chết. Chỉ khi ngươi chết, tất cả mới kết thúc!”

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      3.4

      Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào người đó.

      “Ta chết cũng được, nhưng trước khi chết có thể cho ta nhìn ngươi được ? Cho ta nhìn dáng vẻ của ngươi!”

      Người đó lùi lại bước.

      Hoa Thiên Cốt gượng cười: “Được rồi, cần nữa. Giết ta .”

      Người đó giơ tay phải lên, sau đó lại run bần bật, cuối cùng vẫn nhịn được hỏi: “Ngươi có sợ ?”

      sợ!” Hoa Thiên Cốt lại ngẩng đầu lên nhìn người đó, “Ngươi sao, ngươi có sợ ?”

      Người đó khẽ cười khổ, “Sợ, ta rất sợ.”

      Hoa Thiên Cốt nhìn người đó run tới mức thể tự chủ. Cuối cùng, như thể đưa ra quyết định rất khó khăn, người đó thoáng thở dài, thả tay xuống.

      “Ngươi .”

      Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu lên nhìn đối phương dám tin: “Ngươi giết ta nữa?”

      Đối phương im lặng hồi lâu.

      “Vậy ngươi phải làm sao?”

      mau.” Người đó như kìm nén cơn giận khủng khiếp, bắt đầu giục.

      Hoa Thiên Cốt đành phải đứng dậy, lảo đảo quay người chạy , nàng biết mình có thể chạy tới đâu, chỉ biết phải cách người đó càng xa càng tốt.

      Người đó lẳng lặng nhìn bóng lưng nghiêng ngả của nàng, “Tuy giết ngươi, nhưng phần kí ức này ta nhất định phải mang !”

      luồng sáng bạc đánh thẳng vào ót Hoa Thiên Cốt, nàng ngã nhào về phía trước, nhịn được hét lên thảng thốt, trong cơn hoảng sợ, nàng lại mở mắt ra, nhưng ở đây trời sáng.

      Bạch Tử Họa đứng bên giường nhìn nàng.

      “Tiểu Cốt, sao chứ?”

      Hoa Thiên Cốt nhìn Bạch Tử Họa đầy thắc mắc, “Sư phụ?”

      “Mẹ Cốt Đầu, Đường Bảo sau này thể thành bướm nữa rồi!” Đường Bảo áp vào mặt nàng, ôm cánh mũi nàng òa khóc.

      Hoa Thiên Cốt đau lòng nâng Đường Bảo lên thơm mấy cái, “ sao, Đường Bảo sau này chăm chỉ tu luyện, qua được thiên kiếp có thể biến thành người!”

      ? Hu hu hu!”

      mà, tin con hỏi sư phụ .”

      Bạch Tử Họa cũng gật đầu, lúc này Đường Bảo mới an lòng.

      Hoa Thiên Cốt thấy bọc quần áo sửa soạn xong đặt ở bên, thấy lạ hỏi: “Sư phụ, chúng ta đâu vậy ạ?”

      Bạch Tử Họa khẽ cau mày: “Hôm qua con muốn quay về Trường Lưu.”

      Hoa Thiên Cốt ra sức vò đầu: “Nhưng sư phụ Tiểu Cốt vẫn chưa chơi thỏa mà! Sư phụ còn đồng ý về thôn nhà Tiểu Cốt cùng tế cha mẹ. Sư phụ, chúng ta ăn chút gì đó rồi được !”

      Bạch Tử Họa thấy nàng trở lại bình thường, gương mặt lộ vẻ nhõm, khẽ gật đầu, tuy có chút nghi ngờ và lo lắng nhưng cũng muốn hỏi thêm nữa.

      Hai thầy trò cùng bay áng mây, tạm biệt Vân , rời khỏi Mao Sơn tới nơi khác du ngoạn. Đường Bảo cũng ngủ nữa mà bò đầu Hoa Thiên Cốt huyên thuyên đủ thứ.

      Nhìn bóng hình cao thấp tựa vào nhau dần biến mất nơi chân mây trùng trùng điệp điệp, người áo đen đứng sững ở đó hồi lâu.

      “Ta xin lỗi… ta vẫn xuống tay nổi, thể, thể tự tay giết chính mình.”

      Người đó cởi lớp mạng che mặt xuống, lộ ra dung nhan tuyệt sắc khuynh thành, nào ngờ lại là thần Hoa Thiên Cốt.

      Sau khi trở thành thần, nàng dốc hết tâm trí để cứu sống Đường Bảo. Thế nhưng đến tận trước lúc quyết chiến, nàng buộc phải đối mặt với thực, tất cả chỉ là vọng tưởng của nàng mà thôi.

      Khoảnh khắc Bạch Tử Họa róc hết phần thịt liền sẹo cánh tay do nước ao Tuyệt Tình gây nên, bầu trời của nàng đổ sụp trong nháy mắt.

      Tất cả ép nàng phải đưa ra quyết định như thế, nàng dùng nghiên Bất Quy quay về quá khứ, bóp chết mọi thứ từ trong trứng nước, đó chính là khi nàng ở trong khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Nếu vậy nàng tại còn nữa, Đường Bảo, Sóc Phong, Đông Phương và Lạc Thập Nhất cũng chết.

      Nghiên Bất Quy có thể dịch chuyển tại những địa điểm khác nhau, thời gian cũng có thể. Hoa Thiên Cốt dốc toàn bộ sức mạnh thần vào trong đó, tìm điểm giao thoa giữa quá khứ và tại, cũng chính là Vương Tích Nhật, sau đó thành công quay trở về thời khắc đại hội võ lâm tiến hành, nhìn thấy bản thân trong quãng thời gian vui vẻ nhất cuộc đời.

      Nàng lén nhìn Khinh Thủy, nhìn Lạc Thập Nhất, nhìn Đông Phương, nhìn Sát Thiên Mạch, nhìn tất cả những người nàng , và cả những người sau này bị nàng hại chết.

      Nàng theo Hoa Thiên Cốt bé suốt cả quãng đường, nàng nhớ lại chuyện cũ, như thể Đường Bảo, sư phụ vẫn ở bên.

      Nhưng nàng thể tự tay giết chính mình, bởi vậy chỉ có thể mượn tay Vô Cấu Thượng tiên, nào ngờ vì cứu Đường Bảo, tất cả lại thất bại trong gang tấc.

      Làm sao đây?

      Tất cả giờ khó thể cứu vãn, nàng có cách tàn nhẫn với mình, nhưng nên tiếp tục nghĩ cách thay đổi ở điểm nào đó, hay là tiếp tục bước tiếp trong tại tuyệt vọng lâu.

      Khi Hoa Thiên Cốt bé quỳ xuống xin mình giết con bé, Thần Hoa Thiên Cốt, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

      Nàng dường như quên mình hồi bé từng dũng cảm đến nhường nào!

      Người Hoa Thiên Cốt xuất từng vệt sáng, biến mất trong gian quá khứ.

      Khi nàng mở mắt quay về Vân cung.

      Xung quanh nàng là làn nước xanh thẳm ấm áp, cơ thể để trần của Hoa Thiên Cốt từ từ trồi lên mặt nước, bước chân trần ra khỏi ao, quần áo bay tới mặc lên chỉnh chu. Dây tua khẽ đung đưa cực kì lộng lẫy, xung quanh là bốn mảnh phụ kiện bay lơ lửng, mái tóc đen như mực chỉ dùng nhành hoa vẫn lên đơn giản.

      Dẫu nàng ở Thần giới, bên ngoài vẫn gió giục mây vần, mưa như trút nước.

      ….

      “Ta xin lỗi, Bạch Tử Họa, ta cố hết sức cứu vãn, nhưng vẫn giết nổi bản thân, thế nên sau cùng, đành dành tàn nhẫn ấy lại cho người.”

      Hoa Thiên Cốt bước ra ngoài điện trong ánh mắt bình lặng mà vô hồn.

      Đại chiến sắp bắt đầu.

      Mà kết quả cuối cùng chỉ có thể lưỡng bại câu thương, chết – ngừng.

      Hết ngoại truyện 2.

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Ngoại truyện 2: Di Thần Thư

      1.1

      Tuyết phủ khắp chốn, thăm thẳm trời xanh. Nàng xách giỏ mua đồ ăn, thời tiết lạnh, làn gió mát lướt qua tấm mạng che mặt của nàng.

      Chưa được mấy bước, nàng thấy người nằm ngay giữa con đường cách đây xa, nhưng trông dáng vẻ thể gọi là người được. Chiếc áo của người ấy còn trắng hơn cả tuyết dưới chân, mái tóc dài tung bay, đổ xuống như đoạn gấm đen tuyệt đẹp, tựa nét mực đậm nhất trong bức tranh thủy mặc nhân gian này.

      Người ấy nằm nghiêng, hình như bị thương rất nặng, nhưng mái tóc dài lại che mất khuôn mặt nên diện mạo ra sao.

      Súp lơ, cà, tỏi, khoai tây…. Nàng lẩm bẩm trong bụng, sợ lát nữa quên mất. Nàng cẩn thận vòng qua người ấy, tránh giẫm phải áo và tóc của ta.

      Đột nhiên có thứ gì lao thẳng tới, nàng vốn vụng về tránh được nên bị trúng nắm tuyết vào chính mặt. Tiểu Bảo nhà hàng xóm lè lưỡi, làm mặt quỷ, cười sằng sặc rồi chạy . Nàng mỉm cười bất lực, lau sạch tuyết mặt, tiếp tục bước về phía trước. Bên cạnh vang lên tiếng khóc than thảm thiết, thầy thuốc Trương bán bánh nướng bảo, tối qua Hoa tú tài mất rồi, đáng tiếc. Nàng gật đầu, nghĩ bụng, đúng là đáng tiếc, sau đó nàng đưa cho thầy thuốc Trương cành cát cánh.

      Đồ ăn ngoài chợ thức nào cũng tươi, khi nàng mua đầy đồ về nhà, vẫn thấy người ấy nằm giữa đường. Mọi người lại lại bên người ấy, ai cũng như nhìn thấy.

      Nàng thở dài, lại cẩn thận vòng qua người ấy thêm lần nữa, về nhà nấu cơm ăn, sau đó tưới hoa trong vườn.

      Vườn nhà nàng trồng đủ các giống hoa, có mạn đà la, dạ lan hương, lan quân tử, hoa dâm bụt, cúc vạn thọ, hoa súng, hoa thảo, mai trân châu… nở khắp sân vườn, tuy nhiều giống nhưng hề lộn xộn, căn nhà trúc của nàng đặt trong sắc màu rực rỡ đó trông vô cùng tao nhã.

      Ngày hôm sau tuyết vẫn rơi vậy. Nàng ra ngoài mua thức ăn, người ấy vẫn nằm nguyên chỗ cũ động đậy. Khi nàng ngang qua sạp hàng bánh nướng của thầy thuốc Trương, ông cười vui vẻ , ngờ hôm qua Hoa tú tài sống lại rồi, may quá.

      Nàng cũng thấy vui, nghĩ bụng, tốt quá rồi, sau đó đưa cho thầy thuốc Trương cành tường vi.

      Sau khi về nhà, nàng tiếp tục làm cơm, tưới hoa.

      Người ấy nằm yên ở chỗ đó liền năm ngày.

      Nàng bắt đầu thấy sốt ruột, dự cảm có chuyện gì may xảy ra. Nàng ghét việc người ấy chắn đường, nhưng lại ngại với người ấy rằng, phiền ngươi chết ở chỗ khác .

      Đến ngày thứ bảy, cuối cùng nàng cũng nhịn nổi nữa, quyết định chuyển người này về nhà.

      Người ấy tuy trông rất cao, nhưng lại đến đáng sợ, nàng chẳng tốn chút sức nào đưa được người ấy lên giường.

      ra trong lòng nàng rất mâu thuẫn, mình còn trốn chui trốn lủi, bị phát lệnh truy nã, sao còn đưa người khác về nhà, nhỡ liên lụy tới người ta sao?

      Nàng do dự, đấu tranh, cuối cùng quyết định khi người ấy tỉnh lại đuổi ngay.

      Nàng gạt tóc người ấy ra, thấy gương mặt siêu phàm tuyệt thế. Nàng ngây người hồi lâu, cảm giác bất an lại càng mãnh liệt hơn. Nàng muốn kéo người ấy về lại chỗ cũ, nhưng làm thế có vẻ vô nhân tính quá. Phân vân hồi lâu, nàng đút cho người ấy chút nước, ngồi thừ bên giường đợi người ấy tỉnh lại.

      Qủa nhiên chả mấy chốc người ấy tỉnh, ngay trong khoảnh khắc đôi mắt đó mở choàng, thế gian như bị đóng băng trong chớp mắt, còn nàng lạnh run cầm cập.

      Người ấy nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng, nàng nhìn ra người ấy vui hay giận, đó là đôi mắt quan sát chúng sinh mà chỉ những vị thần mới có, bị ánh mắt đó nhìn nàng bỗng thấy tự ti, thấy tủi thân tới chực khóc.

      Thế gian bắt đầu xoay.

      , hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy…

      Người ấy nhúc nhích, nhìn nàng rất lâu rất lâu mà câu. Tay người ấy hơi run, nhưng mặt lại tỏ vẻ gì.

      Tự thâm tâm nàng nảy sinh cảm giác sợ hãi nên lời với người này, nàng nhận ra rằng cứu người này có lẽ là sai lầm cực lớn.

      “Tỉnh rồi mau .”

      Nàng thấy tò mò bất kì điều gì, chỉ muốn mau đuổi , nhưng vẫn hề động đậy, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.

      Nàng chịu được ánh mắt đó, quyết định đứng dậy bỏ ta lại nhìn nàng hờ hững:

      “Ngồi xuống.”

      câu giản đơn lại như mệnh lệnh, khiến nàng hoảng sợ ngồi lại ngay tắp lự.

      Người ấy lại quan sát hồi lâu mới :

      “Họng của con sao thế?”

      Giọng người ấy rất hay, nhưng lại mang theo xa cách vô ngần, như thể vọng từ thời xa xưa tới.

      “Ta được.”

      Nàng có phần nổi cáu, nàng biết mọi người đều ghét nàng, ghét nàng bởi nàng là kẻ câm. Nhưng chỉ cần giao lưu được điều đó có quan trọng gì đâu?

      Người ấy bỗng đưa tay ra, muốn vén mạng che mặt của nàng lên. Nàng hoảng hốt lùi về sau hai bước, sau dó thét to với người ấy trong bụng:

      “Ta quen ngươi! Mau biến khỏi nơi này , nếu đừng trách ta nể tình!”

      Nàng quay người bỏ , lại bị người ấy kéo tay áo lại.

      Người ấy nghe thấy lời nàng như có chút giật mình, nàng có thể cảm nhận thấy cảm xúc của người ấy biến động dữ dội. Bỗng nhiên người ấy :

      “Tiểu Cốt, ta là sư phụ đây…”

      Cốc trà bàn, đồ đựng kệ, tất cả đều vỡ tan trong khoảnh khắc người ấy ra câu đó.

      Nàng tròn mắt, nhìn người ấy thể tin, hất văng tay , sau đó xoay người chạy ra khỏi nhà.

      Người ấy đuổi theo, rồi nhìn thấy khu vườn nở đầy hoa, trong khoảnh khắc nàng chạy qua từng đóa héo úa trong tuyết. Duy chỉ có đóa rụng cánh, đó là đóa hoa kì lạ giống thủy tinh, vẫn đương tỏa sáng lấp lánh.

      Người ấy ngắt đóa hoa đó rồi tiếp tục đuổi theo ra đường.

      Đây là ngôi làng lớn gì, cũng thấy ranh giới bởi nó ranh giới nào, khắp nơi dần trở nên nhạt nhòa rồi biến mất hẳn, dõi về phía xa chỉ mấy khoảng trống rỗng.

      Mặt đất rung chuyển như cái bàn bị lật lên, trở thành bề mặt nghiêng. Bầu trời xanh thẳm cao vời vợi có mặt trời cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội, ánh sáng dạt dào cuộn nên cơn sóng lớn.

      Mọi thứ xung quanh đều hòa vào làn tuyết trắng, gian nhà xiêu vẹo, đường phố nứt ra, hình ảnh người đường bị bóp méo…

      Nàng thấy thầy thuốc Trương nhìn nàng cười, cơ thể dần tan thành từng mảnh hóa bông tuyết bay , chùm dành dành nàng xâu thành chuỗi đeo lên cổ ông hồi sáng rơi xuống đất.

      Nàng hét toáng lên trong lòng, nhưng lại nghe thấy tiếng hét tái tê ấy vang vọng trong trung, vang vọng trong cái thế giới sắp sụp đổ này, như thể thanh từ cõi hồng hoang mang theo tiếng sóng vỗ ào vào bờ, tiếng sấm chớp rền vang, lại còn mang theo tiếng khóc nỉ non, tiếng oán ai buồn bã của hàng ngàn hàng vạn sinh linh tự chổ chí kim.

      Sao lại thế?

      Mọi thứ sao lại thế này? Nàng ngã nhoài xuống đất, tay nắm lấy chuỗi dành dành, khoảnh khắc tiếp xúc với nàng chùm dành dành cũng tàn úa, hóa thành cát bụi.

      “Tiểu Cốt!”

      Trái tim người ấy như vỡ tan vì tiếng hét thảm thiết của nàng. Người ấy đuổi tới, ôm lấy nàng còn đương thảng thốt vào lòng.

      “Đừng sợ, sư phụ đây mà.”

      lúc lâu sau nàng mới bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn mặt người ấy, gương mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

      “Sư phụ?”

      “Nghe lời ta, nhắm mắt lại, ngủ , mọi thứ còn nữa.”

      Người ấy ôm lấy nàng, hề liếc nhìn cảnh tượng núi nghiêng biển động như tới ngày tận thế.

      Sáu trăm linh , sáu trăm linh hai, sáu trăm linh ba…

      Nàng vươn tay ra, dè dặt muốn chạm vào gương mặt đó, nhưng được nửa đường lại rụt về, sờ lên mặt mình mới nhận ra biết từ lúc nào ướt đẫm nước mắt.

      Đột nhiên, cảm giác mệt mỏi đau đớn như bị đè nén suốt mấy kiếp trào dâng tự nơi nào.

      Nàng từ từ nhắm mắt trong vòng tay người ấy.

      Người ấy chỉ ôm chặt lấy nàng, ngôi nhà đồ sộ phía sau đổ ầm ầm về phía bọn họ.

      Tuyết đen bay đầy trời, bầu trời mang sắc tím thẫm lạ thường. Giấy tiền bị đốt bay nơi nơi, như thể làn tuyết tuyệt đẹp rơi mãi ngừng. Đây là thế giới sau khi bị hủy diệt, vạn vật điêu tàn, chỉ còn mỗi đổ nát.

      ….
      fujjko, meomeoconmeowindlove_9693 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :