1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Ngoảnh lại hóa tro tàn - Tân Di Ổ(35c)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 13 Bóng tối và ánh sáng

      Phương Học Nông dạo vòng, đoạn xách theo nửa bình rượu ngon chưa nỡ uống đến quán cơm đảo, đánh bữa no nê bước ra, rồi nghênh ngang cái đầu phà khói thuốc lá. Lão chẳng đến đám tang nhà họ Đổng nào cả, mà cứ men theo bãi biển rìa hòn đảo về phía Đông.

      Mé Tây đảo Qua địa thế bằng phẳng, mật độ dân số dày hơn, các loại nhà ở và kiến trúc thương nghiệp cũng tập trung tại đây. Phía Đông bị bãi biển và mấy sườn dốc chiếm đa số diện tích, trước đây từng có cảng chuyên lưu chuyển hàng hóa, do bến tàu được xây dựng, nên khoảng mười năm nay cảng này nửa như hoang phế. Phương Đăng thông thuộc địa thế nơi này bằng cha, lại thêm đường sá quanh co hẹp và những bóng cây xanh rậm rạp khuất lấp, nó dám theo quá sát.

      Vào mùa đông trời tối sớm, nếu gặp thời tiết mưa u, hòn đảo rất nhanh bị cảnh chiều hôm xây xẩm bao trùm. Phương Đăng có lúc nghi ngờ mình lạc, phía trước chẳng thấy bóng dáng cha đâu nữa. Qua khỏi công trường xây dựng quán rượu mới, người lại thưa dần, đừng là dân đảo, ngay cả khách du lịch hiếu kì cũng hiếm khi dạo bước tới tận đây.

      triền dốc rải rác mấy tòa kiến trúc đổ nát, phần lớn là nhà gỗ dựng tạm của dân ngoại lai. Rất lâu về trước, khi hòn đảo được quy hoạch lại, các hộ gia đình này phải dọn nơi khác, nhưng các khu nhà được dỡ bỏ, giờ đây chúng thấp thoáng qua các lùm cây lưng chừng dốc như những bóng ma. A Chiếu từng , phía đông đảo có nhà xác của bệnh viện cổ, lại có trường tập bắn súng, mỗi khi chiến tranh nổ ra hoặc các kiện khác, đảo lỡ có người chết bất đắc kỳ tử, được chôn ngay cạnh trường bắn này. Chẳng biết A Chiếu nghe được từ đâu ra, trước đây Phương Đăng chỉ nửa tin nửa ngờ, thế nhưng… Cơn gió biển thấu buốt hòa lẫn trong trận mưa lạnh rả rích ngấm qua vầng trán nó, gặm nhấm từng ngóc ngách ấm áp sót lại trong cơ thể. Các lùm cây ven dốc vang lên những tiếng kêu gào thảm thiết. Tất cả làm Phương Đăng dần tin lời A Chiếu là . Nhưng nó thể quay lại. Nơi đây phải nơi người bình thường nên đến, nhưng lại nắm giữ bí mật mà nó muốn khai phá.

      Phương Đăng men theo con đường lát đá bị che lấp quá nửa bởi cỏ dại, tiến vào nơi sâu nhất của con dốc. bao lâu, trước mắt nó ra tòa nhà ba tầng, cửa vào lẫn cửa sổ đều rách nát, dưới màu sắc tranh tối tranh sáng lúc này trông như con quái thú có vô số cái miệng ngoác ra. Nơi vốn là cửa chính treo tấm biển xiêu xiêu vẹo vẹo, nó nheo mắt nhìn kỹ, dường như là mấy chữ “Trạm y tế đảo Qua ” màu đen, xem ra đây chính là bệnh viện cổ mà A Chiếu nhắc đến. Trong khóm cỏ bên đường có mẩu thuốc lá hút dở, Phương Đăng nhặt lên, chính là loại thuốc tự làm cha nó thường hút. Ít nhất lạc. Đáng lẽ phải thở phào nhõm, nhưng thực tế, tim nó đập càng nhanh hơn. Đúng lúc đó, có tiếng người loáng thoáng vọng lại.

      Tiếng chuyện thấp thoáng lúc gần lúc xa theo cơn gió. Nó dừng lại lắng tai nghe kĩ lúc lâu, dường như thanh phát ra từ phía sau trạm y tế. Nghe kĩ hơn chút, láng máng như là tiếng vài người đàn ông thầm bàn chuyện, trong đó có giọng nó thấy rất quen. Tiếc rằng thể nào nghe họ gì.

      Phương Đăng dám liều xông vào, cũng muốn bỏ cuộc ở đây, đành cúi người nấp trong đám cỏ lúc rậm rạp ven đường. Tiếng xì xầm kéo dài thêm lúc dừng, bao lâu lại vang lên, lần này ràng có người tỏ ra tức giận, cuộc chuyện trở thành trận tranh cãi nhưng kiềm chế ở mức nhất định. Nó cuộn mình trong đám cỏ vừa ướt vừa lạnh, trời tối sụp, đèn đuốc mé tây đảo sáng trưng, cứ như thế giới khác. Đỉnh dốc và bầu trời nặng trĩu dường như nối liền dải, nó cảm giác cơ thể lẫn bùn lầy trong đám cỏ hoang bị đông cứng thành khối.
      Cuộc tranh cãi ngày dữ dội, có người dận dữ đập vỡ thứ gì đó. Phương Đăng chưa kịp quyết định bản thân có nên lại gần thêm tí nữa để nghe cho cuộc đối thoại hay , những tiếng kia bỗng tiến lại gần, kèm theo bước chân nặng nề. Đám người lạ có vẻ như về phía nó.

      Phương Đăng hoảng hồn, vội vàng chạy vào trong trạm y tế, núp mình tại góc tường xa cửa sổ, ngay trước khi đám người kia lộ mặt. Nó chắc đối phương có nghe thấy tiếng đọng phát ra khi nó tìm chỗ núp hay , tim đập như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, dám thở mạnh, càng dám cử động đôi chân tê rần bởi phải ngồi tư thế quá lâu.

      Tiếng bước chân càng lúc càng gần, đám người kia ra phía trước tòa nhà.

      “… Tao bảo thể tin lời thằng bỏ ấy được mà, cứ tưởng khoắng được mẻ, ai dè làm ăn lỗ vốn kiểu này, đen con nhà bà đủi, hừ!” Có người khạc ra bãi đờm ra đất.

      giọng hơi khàn tiếp lời: “Biết thế chó nào được, lúc đầu nó ba hoa chích chòe ai chả sướng, nào là thằng ranh con này béo lắm… Bố mày cứ tưởng nó thà, nghĩ mà xem, thằng ranh sống ở…”

      May ra đám người lạ mải cáu gắt, để ý có người núp cách đó chỉ vài bước chân. Tiếng và bước chân của họ xa dần, có lẽ men theo con đường Phương Đăng lúc nãy để trở ra.

      Từ những gì nghe được, Phương Đăng đoán hai người ban nãy qua là đàn ông trung niên, khẩu nghe rất lạ tai, chắc chắn là từ ngoài đảo tới. Người nó muốn tìm có trong đó. Nó ngồi co quắp trong góc tối thêm chừng mười phút, khi chắc chắn hai người nọ xa, có vẻ gì quay trở lại, mới dám cử động thử tay chân. Tay chân nó tê đến nỗi như còn thuộc về cơ thể. Nó chầm chậm đứng lên.

      Lúc này Phương Đăng mới cảm nhận thấy bên trong tòa kiến trúc hoang tàn này tối và lạnh hơn khóm cỏ hoang ngoài kia rất nhiều. khí ở đây dậy mùi ẩm mốc lâu năm. Bốn bề bỗng trở nên yên lặng như tờ, đến những tiếng rả rích của côn trùng cũng biến mất. Nó bị cảm giác sợ hãi tột độ bóp nghẹt. Dù thế, con bé thể chờ đợi thêm, bởi trong góc tối tăm cách đó xa, có thứ khiến nó đau đớn lấn át nỗi khiếp sợ.

      Phía sau trạm y tế cũ hơn mười mét có cái nhà gạch nho , diện tích chỉ lớn hơn nhà xí ở bến tàu chút, nhưng xây lên tận hai tầng. Nơi đây quay lưng vào núi, hai mặt cách nhau con đường , cỏ và cây dại mọc như rừng, chưa đến đêm, kể cả giữa thanh thiên bạch nhật có người qua, nếu nhìn kỹ cũng khó phát ra ở đây còn có căn nhà.

      Người đàn ông ngồi bất động chiếc ghế cũ ký phía cuối con đường, lưng dựa lên cánh cửa ra vào đóng chặt, vẻ sầu não ảm đạm. Lão vừa dốc nốt giọt rượu cuối cùng trong bình vào miệng. Rượu ngon, tiếc là đủ khiến lão say. Lão cảm thấy đầu nặng trinh trịch, như thể có người chọc máy khoan vào đó. Mỗi mũi khoan giáng xuống, lại như kẻ thầm khích bác “Mấy con đàn bà ấy chẳng coi mày ra gì”. Lão muốn hét to, nhưng cái im lặng kéo dài gần hai mươi năm khiến lão đánh mất cái bản năng phát tiết. Hận lắm, giận lắm, nhưng thành hình thành tiếng được. Mối căm thù của lão rạp dưới đất, như con rắn mình giữa đồng cỏ.

      Từ chỗ lão ngồi có thể quan sát động tĩnh trước mặt, là vị trí canh gác lý tưởng. Đáng lẽ lão nên tập trung cao độ mới phải, đây suy cho cùng là chuyện lớn gan nhất mà cả đời lão từng làm. Nhưng có ai tới đâu nào? Tên cầm đầu chê cười lão, em coi lão như phân chó. Lão phải tự đào cái hố to mà rúc vào: có lẽ cả đời này lão vẫn luôn ở dưới đáy hố sâu, chưa bao giờ dám bò lên.

      Đ ột nhiên, lão nghe thấy tiếng chân ai đó lướt thảm cỏ. Chúng nó đổi ý rồi ư? có đèn, lão bèn bật đèn pin lia qua lia lại hai lượt. Trong quầng sáng hẹp, ra gương mặt mà lão có nằm mơ cũng ngờ lại xuất ở nơi này.

      Dưới ánh đèn trắng ởn, gương mặt đó trông càng nhợt nhạt chẳng có chút huyết sắc. Kẻ lạ lấy tay che mặt vẻ kinh sợ, nhưng chạy trốn.

      “Mày! Sao mày lại đến đây?” Thình lình lão bật dậy, nhưng rượu vào, bước chân loạng choạng, cả thân người lão lắc lư, ánh sáng phát ra từ đèn pin tán ra loạn xạ.

      Con bé dường như cũng gắng hết sức nhìn cho . Nó bước từng bước lại gần, cuối cùng dừng lại ngay cuối con đường ngắn ngủn.

      ấy còn sống ?” giọng của nó khô khốc, như thể bị treo bên bờ vực tuyệt vọng. Lạ quá, cái câu này sao mà giống ngày xưa. Ngày ấy, người phụ nữ khác, cũng bằng giọng điệu kia, cũng tuyệt vọng kia, hỏi lão câu y hệt. Lão lú lẫn mất rồi.

      “Mày bảo ai? Tao hỏi mày đến đây làm gì?” Lão gầm giọng quát, chợt nhận ra giọng của mình run rẩy y như cột sáng đèn pin, “Mày theo dõi tao đấy à?”

      nhận được câu trả lời mình cần, nó bắt đầu chầm chậm vào nhà.

      “Bố trước , ấy còn sống ?” Nó hỏi lại lần nữa, cứ như xung quanh chẳng còn gì quan trọng, nó chỉ quan tâm duy nhất điều đó thôi.

      Phương Học Nông điên tiết, “Nó là cái thá gì, đứa con hoang chết yểu ấy quan trọng đến thế? Biết thế ông đồng ý khử mẹ cho rồi. Nó chết, chuyện nào chuyện nấy đều gọn gàng sạch .”

      Vẻ mặt Phương Đăng giãn ra như trút được gánh nặng. Ít nhất cậu còn sống, mọi chuyện còn có cơ xoay chuyển.

      Nó hỏi cha: “Sao bố lại làm thế? Bố có biết bố làm gì ?”

      “Mày đừng qua đây.” Phương Học Nông rảo hai bước quanh chiếu nghỉ, trông lão dữ tợn như con thú cùng đường, “Biết vậy tao xọc nhát cho xong, họ Phó rặt là tai họa. Chúng nó xứng được sống sung sướng. Muốn giữ mạng nộp hết gia sản ra, tao lấy cái gì tao đáng được hưởng chứ.”

      “Trước con tưởng bố chỉ là đồ hèn nhát, ai ngờ giờ bố lại điên cuồng thế này.”

      “Mày đứng im, bước tới bước nữa tao đâm nó chết tươi.”

      Phương Đăng đứng lại hai bậc cuối cùng của cầu thang, chỉ cách phạm vi ra tay của Phương Học Nông đúng bước chân. Nó ngẩng lên nhìn cha, bằng giọng cầu xin.

      “Bố, bố thả ấy ra . Nếu vẫn tìm thấy cậu chủ, già Thôi thể nào cũng báo cảnh sát, đến lúc đó bố hối hận muộn.”

      “Thằng già dám! Con rùa già sắp chết ấy mà dám báo cảnh sát, tao liều cái mạng này, nó cứ tha hồ mà chờ hốt xác chủ. Tao bảo được cử động cơ mà!” Phương Học Nông cứng họng quát, nhưng ràng bên trong lão run sợ. Hoặc có lẽ tiếng “bố” của Phương Đăng khiến lão rúng động. Lão trỏ về phía trước : “Mày về ngay, chuyện này liên quan gì đến mày.”

      “Sao lại liên quan? Con xông vào, bố cứ giả vờ làm lơ để con cứu người ra ngoài, ấy nể tình mà đồng ý làm to chuyện, như thế bố còn có đường thoát.”

      “Tao cần nó mở đường cho tao thoát á? Bây giờ nó mới là người phải quỳ xuống xin tha! Nhóc con, nghe lời bố, đừng để bị nó hớp hồn, rồi lại giống mày thôi, cả lò nhà chugns nó chẳng tốt lành gì đâu….”

      “Bố tốt lành chắc? Bố xem bố làm gì thế này, Chu Nhan mà biết chắc chắn hận bố đến chết thôi!” Phương Đăng rơm rớm nước mắt.

      Cột sáng phát ra từ đèn pin hoa lên dữ dội: “Chúng mày biết cái gì? Tao làm thế này vì chúng mày cả đấy. Còn cái đời tao có hy vọng gì nữa đâu? Ừ tao nhu nhược, chúng mày khinh tao. Nhưng tao sống vì ai? Tao cố khoắng món này để dành mua quan tài chắc? Hồi con Nhan còn sống tao để nó được đầy đủ đành thôi. Chuyến này trót lọt, mày món phòng thân, được sống đàng hoàng ra người ra ngợm, đỡ phải trách móc bố mẹ chưa làm gì được cho mày!”

      Thứ lý lẽ hoang đường kia khiến Phương Đăng tức điên, nó vừa khóc vừa gào lên, “Con thèm vào thứ tiền này! Chu Nhan rồi, xương cốt ra tro cả rồi. Bố còn bảo làm thế này vì à? Thế hồi còn sống bố làm gì thế? Trong kia nhốt ai bố biết ? ấy là con của , là cháu ruột của bố đấy!”

      “Tào lao, nó phải!” Phương Học Nông mắt long lên, thở dốc: “Tao bảo bó là đồ con hoang, là đồ nghiệt chủng!”

      “Bố có ghét bỏ, ta cũng là con của em bố. Mở cửa ra, thả ấy ra.”

      Phương Học Nông há miệng ra lại ngậm vào, cuối cùng nghiến răng : “Đứa trẻ mày đẻ ra chết ngay lúc mới sinh rồi. Còn thằng ranh trong kia chẳng qua là đồ con hoang, bị vứt trước cửa nhi viện. Nếu phải sợ mày lúc ấy chịu nổi, tao còn lâu mới nhặt nó về! Đó là chuyện tao hối hận nhất. Nếu biết có con rồi thằng súc sinh Phó Duy Nhẫn vẫn đuổi con Nhan , tao để thằng nghiệt chủng kia chết cóng ngay đêm ấy, bây giờ chúng bây đỡ thành oan gia!”

      Phương Đăng bị câu chuyện khủng khiếp kia làm cho sợ cứng người, lưng dựa vào cánh cửa bất động. Nhất thời nó quên mất phải tìm cách mở cửa ra.


      “Bố điên rồi.” Nó tin vào tai mình.

      “Tao tỉnh hơn mấy con đàn bà chúng bây. mày ngu, mày cũng ngu. Cứ tưởng người các công tử dát đầy vàng. Phó Duy Nhẫn còn có chút dòng dõi quý tộc, cái thứ trong kia chả liên quan. Chỉ là cục thịt bị vứt ở đầu đường xó chợ thôi! Tao hứa với mày suốt đời bao giờ nhắc đến chuyện này nữa. Cho nên nó mới được ở nhà cao cửa rộng, cứ tưởng mình dòng dõi thế gia, khiến mày như con mất hồn. Nhưng bây giờ hết rồi, mấy vị thân thích hờ lắm tiền chắc tỏ tường gốc gác mờ ám của nó. Nếu sao biết nó bị bắt cóc, mà chúng chẳng chịu xì ra xu, mặc nó ở đây chết cũng được sống cũng được!”

      “Bố dối, dối…” Cả người Phương Đăng mềm nhũn, giọng trở nên mảnh mai như sợi tơ. Chẳng nhẽ đây chính là lý do hai người đàn ông kia giữa chừng bỏ ?

      tin à. Để tao cho mà nghe, con trai của mày năm đó do tao chính tay chôn dưới cây đa phía sau trường tập bắn. Trước khi chết con Nhan xin tao đem tro cốt mình rải ra đấy. Nhưng tao nghe, nó ngu lắm, cái thằng họ Phó hủy hoại cả đời nó. Nó chết tao phải đem nó tránh khỏi lũ ấy càng xa càng tốt… Mày cũng tránh cho xa ra, nếu kết cuộc giống mày thôi.”

      “Con cần biết, bố thả ấy ra!” Phương Đăng sực tỉnh, lao đến lần khắp người cha tìm chìa khóa, bị lão gạt phăng, lưng đập mạnh vào cửa.

      “Chìa khóa đâu? … Bố tha cho người ta . Cho dù ấy phải con ruột của , cũng là con người sống sờ sờ ra đó. ấy làm chuyện gì hại đến bố đâu.” Nó bỏ cuộc, túm lấy tay Phương Học Nông chịu buông.

      “Thả thế nào được? Tao tưởng hốt được món hời, ít nhiều xứng công ngày xưa tao bế nó vào cho mày, cho nó được ăn sung mặc sướng mười mấy năm liền. Ai ngờ cái thằng con hoang này chẳng đáng xu nào, để lại cho ông mày mớ bòng bong. Đám người sống trong cái nhà quái quỷ ấy chẳng ra sao, nó chẳng máu mủ gì với chúng, mà lòng dạ tối tăm y hệt. Thả nó ra, tao cũng hết đường sống. thế cá chết lưới rách, mày cũng thoát được dây oan”, Phương Học Nông nghiến răng kèn kẹt, muốn vùng ra.

      được, con rồi, bố phải cùng con cứu…”

      “Cứ nó? Mày chẳng bảo tao nhu nhược còn gì. Cuộc đời tao đặt cược cả vào ván này. Tao chẳng cứu đứa nào hết, có tiền thôi, cùng lắm ôm nhau chết chung! Bỏ tay ra! tao đánh chết mày bây giờ?” Phương Đăng cũng là đứa khỏe, lão Phương Học Nông phải hơi rượu, nhất thời thoát ra nổi. Cái đèn pin rơi xuống đất, lão gào như điên: “Mày mà cút là tao vào giết nó ngay đây!”

      “Được thôi, muốn chết tất cả cùng chết chung!” Phương Đăng tuyệt vọng giơ bình rượu ban nãy bị Phương Học Nông ném ra đất lên dứ dứ, “Con nhắc lại lần nữa, thả ấy ra!”

      “Nó là cái gì của mày?” Chiếc đèn pin lăn lông lốc đất phản chiếu lên, khiến hai gương mặt méo mó như ma quỷ. Phương Học Nông thò tay ra nắm lấy tay con , chỉ thẳng vào mặt nó quát: “Còn tao là gì của mày, hả? Mày đê tiện từ trong trứng nước rồi, mày đánh ! Ông mày muốn sống nữa từ lâu rồi!”

      “Mở cửa ra!” Phương Đăng lùi lại được, nó thét lên, thanh chói tai đến độ chính nó cũng nhận ra.

      Phương Học Nông vằn mắt lên, lão tiến thêm bước, hơi rượu nóng hừng hực từ miệng lão phả thẳng vào mặt Phương Đăng, “Mày dám? Mày làm , bây giờ mày giết tao tao giết mày, cái loại mặt trơ trán….”

      Phương Đăng giơ tay lên, cái bình rượu rỗng vỡ vụn đầu lão ma men, chỉ nghe “xoảng” tiếng nặng trĩu. Phương Học Nông ngây ra lúc, đưa tay sờ lên đỉnh đầu, cứ như vẫn chưa thể tin được. Ngón tay lão chạm phải thứ chất lỏng đặc sánh, dấp dính. Lão như phát điên, rống lên tiếng, lao vào Phương Đăng. Nó dùng hết sức bình sinh đẩy lão ra. Lảo đảo rồi hụt chân, lão ngã ra cầu thang, may chưa lăn mạch xuống tầng trệt. Lão nằm bệt ra bậc thềm lưng chừng cầu thang, lưng tựa vào tường thở hồng hộc ra từng hơi nặng nhọc, trong chốc lát thể nhúc nhích được nữa.

      Phương Đăng sững người, chai rượu vỡ nửa đánh rơi xuống đất. Nó nhặt cây đèn pin lên, vừa bần thần vừa hoảng hốt định chạy đến xem vết thương cho cha, Phương Học Nông nhấc cánh tay mềm nhũn ngăn lại. Lão chửi rủa nó bằng những lời lẽ khó nghe nhất, định bò dậy nhưng cách nào nhấc nổi người. Phương Đăng lục được chùm chìa khóa móc bên thắt lưng cha, nhân lúc lão nửa tỉnh nửa mê, bèn tháo lấy, lập cập tra từng chiếc vào ổ.

      Tạ ơn trời đất, chùm chìa khóa của Phương Học Nông chỉ có vài cái, trừ ra hai chiếc dùng ở nhà chỉ còn mấy chiếc nữa. Tim Phương Đăng đập thình thịch như sấm nổi, nghe tiếng “cạch” vang lên, bèn vội vã vặn cửa bước vào, dùng đèn pin quét quanh phòng.

      Đó là căn phòng chật hẹp chưa đến mười lăm mét vuông, trước đây được dùng làm gì, lúc này bốn bề trống . Ngoại trừ bó rơm dưới đất, mấy hộp cơm vứt chỏng chơ, còn có người bị trói vào ghế ngồi trong góc tường.

      Vừa nhìn thấy Phó Kính Thù, nước mắt Phương Đăng chảy ra ròng ròng, nó buồn lau, cứ thế dò dẫm lao đến trong làn nước mắt. Xé vội miếng băng dính miệng , nó ngồi xuống loay hoay tháo tiếp sợi dây trói tay.

      Đôi tay Phó Kính Thù bị trói gô ra sau bằng cuộn dây thừng thô ráp, cổ tay bị cứa bê bết máu. Phương Đăng dùng hết sức bình sinh, nhưng sợi dây trói thắt nút chặt lạ thường, nó lại mang theo vật gì sắc bén. Vừa nghiến răng cởi dây, nó vừa thi thoảng soi đèn ra cửa canh chừng. Cuối cùng sau phút, sợi dây thừng lỏng ra. Đúng lúc đó, ánh sáng chiếc đèn pin rọi ra phía cửa bỗng nhiên bị vật gì che lấp. Phương Học Nông ôm đầu, loạng choạng bước vào.

      Những tiếng lẩm bẩm từ miệng lão vang lên liên miên bất tuyệt, hết “Thằng nghiệt chủng” lại tới “con đĩ con”. Phương Đăng dốc hết sức kéo sợi dây cái, Phó Kính Thù cũng thuận thế vùng ra, nửa thân coi như thoát khỏi bị trói. Phương Học Nông thấy thế, vội vã lao vào, tay khư khư chia rượu vỡ nửa.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 13 Bóng tối và ánh sáng

      Phương Học Nông dạo vòng, đoạn xách theo nửa bình rượu ngon chưa nỡ uống đến quán cơm đảo, đánh bữa no nê bước ra, rồi nghênh ngang cái đầu phà khói thuốc lá. Lão chẳng đến đám tang nhà họ Đổng nào cả, mà cứ men theo bãi biển rìa hòn đảo về phía Đông.

      Mé Tây đảo Qua địa thế bằng phẳng, mật độ dân số dày hơn, các loại nhà ở và kiến trúc thương nghiệp cũng tập trung tại đây. Phía Đông bị bãi biển và mấy sườn dốc chiếm đa số diện tích, trước đây từng có cảng chuyên lưu chuyển hàng hóa, do bến tàu được xây dựng, nên khoảng mười năm nay cảng này nửa như hoang phế. Phương Đăng thông thuộc địa thế nơi này bằng cha, lại thêm đường sá quanh co hẹp và những bóng cây xanh rậm rạp khuất lấp, nó dám theo quá sát.

      Vào mùa đông trời tối sớm, nếu gặp thời tiết mưa u, hòn đảo rất nhanh bị cảnh chiều hôm xây xẩm bao trùm. Phương Đăng có lúc nghi ngờ mình lạc, phía trước chẳng thấy bóng dáng cha đâu nữa. Qua khỏi công trường xây dựng quán rượu mới, người lại thưa dần, đừng là dân đảo, ngay cả khách du lịch hiếu kì cũng hiếm khi dạo bước tới tận đây.

      triền dốc rải rác mấy tòa kiến trúc đổ nát, phần lớn là nhà gỗ dựng tạm của dân ngoại lai. Rất lâu về trước, khi hòn đảo được quy hoạch lại, các hộ gia đình này phải dọn nơi khác, nhưng các khu nhà được dỡ bỏ, giờ đây chúng thấp thoáng qua các lùm cây lưng chừng dốc như những bóng ma. A Chiếu từng , phía đông đảo có nhà xác của bệnh viện cổ, lại có trường tập bắn súng, mỗi khi chiến tranh nổ ra hoặc các kiện khác, đảo lỡ có người chết bất đắc kỳ tử, được chôn ngay cạnh trường bắn này. Chẳng biết A Chiếu nghe được từ đâu ra, trước đây Phương Đăng chỉ nửa tin nửa ngờ, thế nhưng… Cơn gió biển thấu buốt hòa lẫn trong trận mưa lạnh rả rích ngấm qua vầng trán nó, gặm nhấm từng ngóc ngách ấm áp sót lại trong cơ thể. Các lùm cây ven dốc vang lên những tiếng kêu gào thảm thiết. Tất cả làm Phương Đăng dần tin lời A Chiếu là . Nhưng nó thể quay lại. Nơi đây phải nơi người bình thường nên đến, nhưng lại nắm giữ bí mật mà nó muốn khai phá.

      Phương Đăng men theo con đường lát đá bị che lấp quá nửa bởi cỏ dại, tiến vào nơi sâu nhất của con dốc. bao lâu, trước mắt nó ra tòa nhà ba tầng, cửa vào lẫn cửa sổ đều rách nát, dưới màu sắc tranh tối tranh sáng lúc này trông như con quái thú có vô số cái miệng ngoác ra. Nơi vốn là cửa chính treo tấm biển xiêu xiêu vẹo vẹo, nó nheo mắt nhìn kỹ, dường như là mấy chữ “Trạm y tế đảo Qua ” màu đen, xem ra đây chính là bệnh viện cổ mà A Chiếu nhắc đến. Trong khóm cỏ bên đường có mẩu thuốc lá hút dở, Phương Đăng nhặt lên, chính là loại thuốc tự làm cha nó thường hút. Ít nhất lạc. Đáng lẽ phải thở phào nhõm, nhưng thực tế, tim nó đập càng nhanh hơn. Đúng lúc đó, có tiếng người loáng thoáng vọng lại.

      Tiếng chuyện thấp thoáng lúc gần lúc xa theo cơn gió. Nó dừng lại lắng tai nghe kĩ lúc lâu, dường như thanh phát ra từ phía sau trạm y tế. Nghe kĩ hơn chút, láng máng như là tiếng vài người đàn ông thầm bàn chuyện, trong đó có giọng nó thấy rất quen. Tiếc rằng thể nào nghe họ gì.

      Phương Đăng dám liều xông vào, cũng muốn bỏ cuộc ở đây, đành cúi người nấp trong đám cỏ lúc rậm rạp ven đường. Tiếng xì xầm kéo dài thêm lúc dừng, bao lâu lại vang lên, lần này ràng có người tỏ ra tức giận, cuộc chuyện trở thành trận tranh cãi nhưng kiềm chế ở mức nhất định. Nó cuộn mình trong đám cỏ vừa ướt vừa lạnh, trời tối sụp, đèn đuốc mé tây đảo sáng trưng, cứ như thế giới khác. Đỉnh dốc và bầu trời nặng trĩu dường như nối liền dải, nó cảm giác cơ thể lẫn bùn lầy trong đám cỏ hoang bị đông cứng thành khối.
      Cuộc tranh cãi ngày dữ dội, có người dận dữ đập vỡ thứ gì đó. Phương Đăng chưa kịp quyết định bản thân có nên lại gần thêm tí nữa để nghe cho cuộc đối thoại hay , những tiếng kia bỗng tiến lại gần, kèm theo bước chân nặng nề. Đám người lạ có vẻ như về phía nó.

      Phương Đăng hoảng hồn, vội vàng chạy vào trong trạm y tế, núp mình tại góc tường xa cửa sổ, ngay trước khi đám người kia lộ mặt. Nó chắc đối phương có nghe thấy tiếng đọng phát ra khi nó tìm chỗ núp hay , tim đập như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, dám thở mạnh, càng dám cử động đôi chân tê rần bởi phải ngồi tư thế quá lâu.

      Tiếng bước chân càng lúc càng gần, đám người kia ra phía trước tòa nhà.

      “… Tao bảo thể tin lời thằng bỏ ấy được mà, cứ tưởng khoắng được mẻ, ai dè làm ăn lỗ vốn kiểu này, đen con nhà bà đủi, hừ!” Có người khạc ra bãi đờm ra đất.

      giọng hơi khàn tiếp lời: “Biết thế chó nào được, lúc đầu nó ba hoa chích chòe ai chả sướng, nào là thằng ranh con này béo lắm… Bố mày cứ tưởng nó thà, nghĩ mà xem, thằng ranh sống ở…”

      May ra đám người lạ mải cáu gắt, để ý có người núp cách đó chỉ vài bước chân. Tiếng và bước chân của họ xa dần, có lẽ men theo con đường Phương Đăng lúc nãy để trở ra.

      Từ những gì nghe được, Phương Đăng đoán hai người ban nãy qua là đàn ông trung niên, khẩu nghe rất lạ tai, chắc chắn là từ ngoài đảo tới. Người nó muốn tìm có trong đó. Nó ngồi co quắp trong góc tối thêm chừng mười phút, khi chắc chắn hai người nọ xa, có vẻ gì quay trở lại, mới dám cử động thử tay chân. Tay chân nó tê đến nỗi như còn thuộc về cơ thể. Nó chầm chậm đứng lên.

      Lúc này Phương Đăng mới cảm nhận thấy bên trong tòa kiến trúc hoang tàn này tối và lạnh hơn khóm cỏ hoang ngoài kia rất nhiều. khí ở đây dậy mùi ẩm mốc lâu năm. Bốn bề bỗng trở nên yên lặng như tờ, đến những tiếng rả rích của côn trùng cũng biến mất. Nó bị cảm giác sợ hãi tột độ bóp nghẹt. Dù thế, con bé thể chờ đợi thêm, bởi trong góc tối tăm cách đó xa, có thứ khiến nó đau đớn lấn át nỗi khiếp sợ.

      Phía sau trạm y tế cũ hơn mười mét có cái nhà gạch nho , diện tích chỉ lớn hơn nhà xí ở bến tàu chút, nhưng xây lên tận hai tầng. Nơi đây quay lưng vào núi, hai mặt cách nhau con đường , cỏ và cây dại mọc như rừng, chưa đến đêm, kể cả giữa thanh thiên bạch nhật có người qua, nếu nhìn kỹ cũng khó phát ra ở đây còn có căn nhà.

      Người đàn ông ngồi bất động chiếc ghế cũ ký phía cuối con đường, lưng dựa lên cánh cửa ra vào đóng chặt, vẻ sầu não ảm đạm. Lão vừa dốc nốt giọt rượu cuối cùng trong bình vào miệng. Rượu ngon, tiếc là đủ khiến lão say. Lão cảm thấy đầu nặng trinh trịch, như thể có người chọc máy khoan vào đó. Mỗi mũi khoan giáng xuống, lại như kẻ thầm khích bác “Mấy con đàn bà ấy chẳng coi mày ra gì”. Lão muốn hét to, nhưng cái im lặng kéo dài gần hai mươi năm khiến lão đánh mất cái bản năng phát tiết. Hận lắm, giận lắm, nhưng thành hình thành tiếng được. Mối căm thù của lão rạp dưới đất, như con rắn mình giữa đồng cỏ.

      Từ chỗ lão ngồi có thể quan sát động tĩnh trước mặt, là vị trí canh gác lý tưởng. Đáng lẽ lão nên tập trung cao độ mới phải, đây suy cho cùng là chuyện lớn gan nhất mà cả đời lão từng làm. Nhưng có ai tới đâu nào? Tên cầm đầu chê cười lão, em coi lão như phân chó. Lão phải tự đào cái hố to mà rúc vào: có lẽ cả đời này lão vẫn luôn ở dưới đáy hố sâu, chưa bao giờ dám bò lên.

      Đ ột nhiên, lão nghe thấy tiếng chân ai đó lướt thảm cỏ. Chúng nó đổi ý rồi ư? có đèn, lão bèn bật đèn pin lia qua lia lại hai lượt. Trong quầng sáng hẹp, ra gương mặt mà lão có nằm mơ cũng ngờ lại xuất ở nơi này.

      Dưới ánh đèn trắng ởn, gương mặt đó trông càng nhợt nhạt chẳng có chút huyết sắc. Kẻ lạ lấy tay che mặt vẻ kinh sợ, nhưng chạy trốn.

      “Mày! Sao mày lại đến đây?” Thình lình lão bật dậy, nhưng rượu vào, bước chân loạng choạng, cả thân người lão lắc lư, ánh sáng phát ra từ đèn pin tán ra loạn xạ.

      Con bé dường như cũng gắng hết sức nhìn cho . Nó bước từng bước lại gần, cuối cùng dừng lại ngay cuối con đường ngắn ngủn.

      ấy còn sống ?” giọng của nó khô khốc, như thể bị treo bên bờ vực tuyệt vọng. Lạ quá, cái câu này sao mà giống ngày xưa. Ngày ấy, người phụ nữ khác, cũng bằng giọng điệu kia, cũng tuyệt vọng kia, hỏi lão câu y hệt. Lão lú lẫn mất rồi.

      “Mày bảo ai? Tao hỏi mày đến đây làm gì?” Lão gầm giọng quát, chợt nhận ra giọng của mình run rẩy y như cột sáng đèn pin, “Mày theo dõi tao đấy à?”

      nhận được câu trả lời mình cần, nó bắt đầu chầm chậm vào nhà.

      “Bố trước , ấy còn sống ?” Nó hỏi lại lần nữa, cứ như xung quanh chẳng còn gì quan trọng, nó chỉ quan tâm duy nhất điều đó thôi.

      Phương Học Nông điên tiết, “Nó là cái thá gì, đứa con hoang chết yểu ấy quan trọng đến thế? Biết thế ông đồng ý khử mẹ cho rồi. Nó chết, chuyện nào chuyện nấy đều gọn gàng sạch .”

      Vẻ mặt Phương Đăng giãn ra như trút được gánh nặng. Ít nhất cậu còn sống, mọi chuyện còn có cơ xoay chuyển.

      Nó hỏi cha: “Sao bố lại làm thế? Bố có biết bố làm gì ?”

      “Mày đừng qua đây.” Phương Học Nông rảo hai bước quanh chiếu nghỉ, trông lão dữ tợn như con thú cùng đường, “Biết vậy tao xọc nhát cho xong, họ Phó rặt là tai họa. Chúng nó xứng được sống sung sướng. Muốn giữ mạng nộp hết gia sản ra, tao lấy cái gì tao đáng được hưởng chứ.”

      “Trước con tưởng bố chỉ là đồ hèn nhát, ai ngờ giờ bố lại điên cuồng thế này.”

      “Mày đứng im, bước tới bước nữa tao đâm nó chết tươi.”

      Phương Đăng đứng lại hai bậc cuối cùng của cầu thang, chỉ cách phạm vi ra tay của Phương Học Nông đúng bước chân. Nó ngẩng lên nhìn cha, bằng giọng cầu xin.

      “Bố, bố thả ấy ra . Nếu vẫn tìm thấy cậu chủ, già Thôi thể nào cũng báo cảnh sát, đến lúc đó bố hối hận muộn.”

      “Thằng già dám! Con rùa già sắp chết ấy mà dám báo cảnh sát, tao liều cái mạng này, nó cứ tha hồ mà chờ hốt xác chủ. Tao bảo được cử động cơ mà!” Phương Học Nông cứng họng quát, nhưng ràng bên trong lão run sợ. Hoặc có lẽ tiếng “bố” của Phương Đăng khiến lão rúng động. Lão trỏ về phía trước : “Mày về ngay, chuyện này liên quan gì đến mày.”

      “Sao lại liên quan? Con xông vào, bố cứ giả vờ làm lơ để con cứu người ra ngoài, ấy nể tình mà đồng ý làm to chuyện, như thế bố còn có đường thoát.”

      “Tao cần nó mở đường cho tao thoát á? Bây giờ nó mới là người phải quỳ xuống xin tha! Nhóc con, nghe lời bố, đừng để bị nó hớp hồn, rồi lại giống mày thôi, cả lò nhà chugns nó chẳng tốt lành gì đâu….”

      “Bố tốt lành chắc? Bố xem bố làm gì thế này, Chu Nhan mà biết chắc chắn hận bố đến chết thôi!” Phương Đăng rơm rớm nước mắt.

      Cột sáng phát ra từ đèn pin hoa lên dữ dội: “Chúng mày biết cái gì? Tao làm thế này vì chúng mày cả đấy. Còn cái đời tao có hy vọng gì nữa đâu? Ừ tao nhu nhược, chúng mày khinh tao. Nhưng tao sống vì ai? Tao cố khoắng món này để dành mua quan tài chắc? Hồi con Nhan còn sống tao để nó được đầy đủ đành thôi. Chuyến này trót lọt, mày món phòng thân, được sống đàng hoàng ra người ra ngợm, đỡ phải trách móc bố mẹ chưa làm gì được cho mày!”

      Thứ lý lẽ hoang đường kia khiến Phương Đăng tức điên, nó vừa khóc vừa gào lên, “Con thèm vào thứ tiền này! Chu Nhan rồi, xương cốt ra tro cả rồi. Bố còn bảo làm thế này vì à? Thế hồi còn sống bố làm gì thế? Trong kia nhốt ai bố biết ? ấy là con của , là cháu ruột của bố đấy!”

      “Tào lao, nó phải!” Phương Học Nông mắt long lên, thở dốc: “Tao bảo bó là đồ con hoang, là đồ nghiệt chủng!”

      “Bố có ghét bỏ, ta cũng là con của em bố. Mở cửa ra, thả ấy ra.”

      Phương Học Nông há miệng ra lại ngậm vào, cuối cùng nghiến răng : “Đứa trẻ mày đẻ ra chết ngay lúc mới sinh rồi. Còn thằng ranh trong kia chẳng qua là đồ con hoang, bị vứt trước cửa nhi viện. Nếu phải sợ mày lúc ấy chịu nổi, tao còn lâu mới nhặt nó về! Đó là chuyện tao hối hận nhất. Nếu biết có con rồi thằng súc sinh Phó Duy Nhẫn vẫn đuổi con Nhan , tao để thằng nghiệt chủng kia chết cóng ngay đêm ấy, bây giờ chúng bây đỡ thành oan gia!”

      Phương Đăng bị câu chuyện khủng khiếp kia làm cho sợ cứng người, lưng dựa vào cánh cửa bất động. Nhất thời nó quên mất phải tìm cách mở cửa ra.


      “Bố điên rồi.” Nó tin vào tai mình.

      “Tao tỉnh hơn mấy con đàn bà chúng bây. mày ngu, mày cũng ngu. Cứ tưởng người các công tử dát đầy vàng. Phó Duy Nhẫn còn có chút dòng dõi quý tộc, cái thứ trong kia chả liên quan. Chỉ là cục thịt bị vứt ở đầu đường xó chợ thôi! Tao hứa với mày suốt đời bao giờ nhắc đến chuyện này nữa. Cho nên nó mới được ở nhà cao cửa rộng, cứ tưởng mình dòng dõi thế gia, khiến mày như con mất hồn. Nhưng bây giờ hết rồi, mấy vị thân thích hờ lắm tiền chắc tỏ tường gốc gác mờ ám của nó. Nếu sao biết nó bị bắt cóc, mà chúng chẳng chịu xì ra xu, mặc nó ở đây chết cũng được sống cũng được!”

      “Bố dối, dối…” Cả người Phương Đăng mềm nhũn, giọng trở nên mảnh mai như sợi tơ. Chẳng nhẽ đây chính là lý do hai người đàn ông kia giữa chừng bỏ ?

      tin à. Để tao cho mà nghe, con trai của mày năm đó do tao chính tay chôn dưới cây đa phía sau trường tập bắn. Trước khi chết con Nhan xin tao đem tro cốt mình rải ra đấy. Nhưng tao nghe, nó ngu lắm, cái thằng họ Phó hủy hoại cả đời nó. Nó chết tao phải đem nó tránh khỏi lũ ấy càng xa càng tốt… Mày cũng tránh cho xa ra, nếu kết cuộc giống mày thôi.”

      “Con cần biết, bố thả ấy ra!” Phương Đăng sực tỉnh, lao đến lần khắp người cha tìm chìa khóa, bị lão gạt phăng, lưng đập mạnh vào cửa.

      “Chìa khóa đâu? … Bố tha cho người ta . Cho dù ấy phải con ruột của , cũng là con người sống sờ sờ ra đó. ấy làm chuyện gì hại đến bố đâu.” Nó bỏ cuộc, túm lấy tay Phương Học Nông chịu buông.

      “Thả thế nào được? Tao tưởng hốt được món hời, ít nhiều xứng công ngày xưa tao bế nó vào cho mày, cho nó được ăn sung mặc sướng mười mấy năm liền. Ai ngờ cái thằng con hoang này chẳng đáng xu nào, để lại cho ông mày mớ bòng bong. Đám người sống trong cái nhà quái quỷ ấy chẳng ra sao, nó chẳng máu mủ gì với chúng, mà lòng dạ tối tăm y hệt. Thả nó ra, tao cũng hết đường sống. thế cá chết lưới rách, mày cũng thoát được dây oan”, Phương Học Nông nghiến răng kèn kẹt, muốn vùng ra.

      được, con rồi, bố phải cùng con cứu…”

      “Cứ nó? Mày chẳng bảo tao nhu nhược còn gì. Cuộc đời tao đặt cược cả vào ván này. Tao chẳng cứu đứa nào hết, có tiền thôi, cùng lắm ôm nhau chết chung! Bỏ tay ra! tao đánh chết mày bây giờ?” Phương Đăng cũng là đứa khỏe, lão Phương Học Nông phải hơi rượu, nhất thời thoát ra nổi. Cái đèn pin rơi xuống đất, lão gào như điên: “Mày mà cút là tao vào giết nó ngay đây!”

      “Được thôi, muốn chết tất cả cùng chết chung!” Phương Đăng tuyệt vọng giơ bình rượu ban nãy bị Phương Học Nông ném ra đất lên dứ dứ, “Con nhắc lại lần nữa, thả ấy ra!”

      “Nó là cái gì của mày?” Chiếc đèn pin lăn lông lốc đất phản chiếu lên, khiến hai gương mặt méo mó như ma quỷ. Phương Học Nông thò tay ra nắm lấy tay con , chỉ thẳng vào mặt nó quát: “Còn tao là gì của mày, hả? Mày đê tiện từ trong trứng nước rồi, mày đánh ! Ông mày muốn sống nữa từ lâu rồi!”

      “Mở cửa ra!” Phương Đăng lùi lại được, nó thét lên, thanh chói tai đến độ chính nó cũng nhận ra.

      Phương Học Nông vằn mắt lên, lão tiến thêm bước, hơi rượu nóng hừng hực từ miệng lão phả thẳng vào mặt Phương Đăng, “Mày dám? Mày làm , bây giờ mày giết tao tao giết mày, cái loại mặt trơ trán….”

      Phương Đăng giơ tay lên, cái bình rượu rỗng vỡ vụn đầu lão ma men, chỉ nghe “xoảng” tiếng nặng trĩu. Phương Học Nông ngây ra lúc, đưa tay sờ lên đỉnh đầu, cứ như vẫn chưa thể tin được. Ngón tay lão chạm phải thứ chất lỏng đặc sánh, dấp dính. Lão như phát điên, rống lên tiếng, lao vào Phương Đăng. Nó dùng hết sức bình sinh đẩy lão ra. Lảo đảo rồi hụt chân, lão ngã ra cầu thang, may chưa lăn mạch xuống tầng trệt. Lão nằm bệt ra bậc thềm lưng chừng cầu thang, lưng tựa vào tường thở hồng hộc ra từng hơi nặng nhọc, trong chốc lát thể nhúc nhích được nữa.

      Phương Đăng sững người, chai rượu vỡ nửa đánh rơi xuống đất. Nó nhặt cây đèn pin lên, vừa bần thần vừa hoảng hốt định chạy đến xem vết thương cho cha, Phương Học Nông nhấc cánh tay mềm nhũn ngăn lại. Lão chửi rủa nó bằng những lời lẽ khó nghe nhất, định bò dậy nhưng cách nào nhấc nổi người. Phương Đăng lục được chùm chìa khóa móc bên thắt lưng cha, nhân lúc lão nửa tỉnh nửa mê, bèn tháo lấy, lập cập tra từng chiếc vào ổ.

      Tạ ơn trời đất, chùm chìa khóa của Phương Học Nông chỉ có vài cái, trừ ra hai chiếc dùng ở nhà chỉ còn mấy chiếc nữa. Tim Phương Đăng đập thình thịch như sấm nổi, nghe tiếng “cạch” vang lên, bèn vội vã vặn cửa bước vào, dùng đèn pin quét quanh phòng.

      Đó là căn phòng chật hẹp chưa đến mười lăm mét vuông, trước đây được dùng làm gì, lúc này bốn bề trống . Ngoại trừ bó rơm dưới đất, mấy hộp cơm vứt chỏng chơ, còn có người bị trói vào ghế ngồi trong góc tường.

      Vừa nhìn thấy Phó Kính Thù, nước mắt Phương Đăng chảy ra ròng ròng, nó buồn lau, cứ thế dò dẫm lao đến trong làn nước mắt. Xé vội miếng băng dính miệng , nó ngồi xuống loay hoay tháo tiếp sợi dây trói tay.

      Đôi tay Phó Kính Thù bị trói gô ra sau bằng cuộn dây thừng thô ráp, cổ tay bị cứa bê bết máu. Phương Đăng dùng hết sức bình sinh, nhưng sợi dây trói thắt nút chặt lạ thường, nó lại mang theo vật gì sắc bén. Vừa nghiến răng cởi dây, nó vừa thi thoảng soi đèn ra cửa canh chừng. Cuối cùng sau phút, sợi dây thừng lỏng ra. Đúng lúc đó, ánh sáng chiếc đèn pin rọi ra phía cửa bỗng nhiên bị vật gì che lấp. Phương Học Nông ôm đầu, loạng choạng bước vào.

      Những tiếng lẩm bẩm từ miệng lão vang lên liên miên bất tuyệt, hết “Thằng nghiệt chủng” lại tới “con đĩ con”. Phương Đăng dốc hết sức kéo sợi dây cái, Phó Kính Thù cũng thuận thế vùng ra, nửa thân coi như thoát khỏi bị trói. Phương Học Nông thấy thế, vội vã lao vào, tay khư khư chia rượu vỡ nửa.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Hai chân Phó Kính Thù bị trói chặt vào chân ghế, cậu nghiêng mình tránh, cả người lẫn ghế đổ sập xuống đất. Phương Đăng tức thời từ đằng sau lao tới ôm eo, giữ chặt lấy cha mình.

      “Bố, đừng thế nữa, người làm bố bị thương là con, bố tha người ta .”

      biết Phương Học Nông lấy đâu ra sức lực lớn đến thế. Vết máu thấm đẫm nửa mặt lão dần quánh lại. Cổ họng lão toàn đờm, phát ra thứ thanh khàn đục, trong lúc hỗn loạn Phương Đăng chỉ nghe thấy: “… Nó lòng dạ mày, cứ tưởng đứa con giữ được mày lại… Mày lại dám bảo nó vụng trộm… Đến chết nó vẫn hỏi tao, cuộc đời nó sao lại đến nông nỗi… Ai trả lời giúp tao xem…. Mày xuống dưới ấy phải làm trâu làm ngựa cho nó mới đáng tội…”

      Trông lão có vẻ phân biệt được người trước mặt rốt cuộc là ai nữa. Phương Đăng sức yếu, bị lão kéo lê về phía Phó Kính Thù.

      “Bố tỉnh lại , đó phải Phó Duy Nhẫn. Con đưa bố bệnh viện, bố tha cho ấy được ?”

      Phương Học Nông như thể bị ma nhập, mảy may phản ứng nào.

      Phó Kính Thù nằm đất, cong người gắng sức thoát khỏi sợi dây trói chân. Trước khi Phương Học Nông kịp giáng cái bình vỡ xuống, Phương Đăng lách tới chắn giữa hai người. định đẩy Phương Học Nông ra.

      Phương Học Nông bỗng nhìn đăm đăm vào mặt nó.

      “Chuyện gì làm được đều làm cho em cả, lừa em đâu. Đứa bé chết , muốn em đau lòng, mới tìm đứa khác mang đến. biết em muốn nó ở lại bên em và đứa … Em bảo đưa em rời khỏi đảo Qua , bảo bao giờ ra đứa trẻ kia phải máu mủ nhà họ Phó… đều tận tâm tận lực làm vì em. là đồ vô dụng, phế vật, chỉ làm được đến thế…. Em nghĩ cho người ta, có ai nghĩ cho em?”

      “Em biết mà, em biết mà”, Phương Đăng dám làm căng, hy vọng có thể cầm cự cho người phía sau thêm chút thời gian.

      “Chu Nhan, giờ em còn coi thường ?”, Phương Học Nông thở mạnh, vẫn chỉ chú ý vào Phương Đăng.

      Phó Kính Thù gần gỡ được dây trói dưới chân, gắng ngồi gượng dậy. Trước đó cậu bị trói ghế gần ngày đêm, chẳng được giọt nước nào vào miệng, cả người thể cử động, giờ đây chân tay tê cứng như chân tay người khác. Phương Học Nông nghe động, liền đẩy Phương Đăng ra.

      “Phó Thất, chạy mau.”

      Phương Đăng định cản cha lại, liền bị Phương Học Nông nắm cổ gí lên tường, đưa cái chai vỡ sắc nhọn kề vào cổ.

      “Mày phải Chu Nhan! Con đĩ con ăn cây táo rào cây sung, tưởng ông dám làm gì mày à.” Vẻ mặt Phương Học Nông dữ tợn, bàn tay cầm chai siết chặt.

      Phó Kính Thù thể bỏ mặc Phương Đăng mà chạy, quơ lấy cái ghế mục đập thẳng vào lưng Phương Học Nông, muốn lão phải dừng tay.

      “Ông láo!” Phó Kính Thù thét lên, “Đồ bịp bợm, ăn lung tung!”

      Dù vừa thoát thân, đứng còn chưa vững, nhưng sức lực Phó Kính Thù giáng xuống hề . Phương Học Nông rên lên tiếng, tay vẫn chịu buông. Phương Đăng thấy Phó Kính Thù giơ cái ghế lên lần nữa, liền thét lên van xin: “Ông ấy điên rồi! mau , còn đồng bọn của ông ấy nữa!”

      Phó Kính Thù do dự lát, quăng cái ghế sang bên, định tay lôi Phương Học Nông ra. Phương Học Nông đánh chết cũng chịu buông, Phương Đăng cảm thấy cổ đau nhói, trong lòng biết cái bình vỡ sắc như dao kia có thể cứa đứt cổ họng mình như chơi. Mũi nó xộc lên toàn mùi máu tanh, của cha hay của mình. Cái đầu trống rỗng của nó có giây lóe lên suy nghĩ hoang đường rằng, người đàn ông này có lẽ là cha ruột của nó , nếu sao mùi máu lại giống nhau đến thế.

      vì sao, vào khoảnh khắc máu cổ Phương Đăng nhỉ ra, lỗ miệng lởm chởm nhọn hoắt của mình rượu vỡ bỗng buông lỏng. Phương Đăng thừa cơ đẩy mạnh cái, Phó Kính Thù phía trước đồng thời nắm lấy cánh tay Phương Học Nông lôi ra. Trong lúc hỗn loạn, Phương Học Nông té nhào ra đất, xác thịt ngồn ngộn va chạm với mặt đất sũng bùn, gây ra tiếng “bịch” nặng nề. thấy lão động đậy gì nữa.

      “Em có sao ?” Phó Kính Thù nhặt đèn pin soi vào vết thương cổ Phương Đăng.

      Phương Đăng giữ rịt chỗ đau, máu ra nhiều như nó tưởng, có lẽ chạm tới động mạch.

      “Chưa chết được đâu.” Nó thất thần đáp, gỡ tay Phó Kính Thù ra, kinh ngạc hay hoảng hốt, bước tới chỗ Phương Học Nông.

      Phó Kính Thù kéo Phương Đăng ra, cảnh giác tự mình cúi xuống, chậm chạp kéo bả vai Phương Học Nông lật người lão lại. Phương Đăng bỗng bịt miệng thét lên tiếng. Phó Kính Thù bất giác thở ra. Cái bình rượu vỡ cắm vào cổ Phương Học Nông tự lúc nào. MẶt đất lênh láng máu, Phương Học Nông co giật vài cái, rồi dần bất động.

      Hai con người trẻ tuổi hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến đờ người. Cả hai sững sờ đứng đó, quên cả chạy trốn, cũng cất tiếng kêu cứu. Lúc này tất cả đều vô dụng. Những giọt nước mắt mặt Phương Đăng bị khí lạnh lẽo thổi khô từ lâu. Nó cứ như quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ cảm giác được duy nhất bàn tay lạnh lẽo của lão, bàn tay vẫn nắm chặt lấy nó. Như thể người này là chỗ dựa duy nhất cho người kia, như thể từ trước đến giờ hai người họ chỉ có đối phương mà thôi.

      mau.” Phó Kính Thù sực tỉnh, nhận ra nơi này thể ở lâu, chưa biết chừng đồng bọn của Phương Học Nông sắp sửa quay lại.

      Phương Đăng bị lôi ra khỏi ngôi nhà . Mọi chuyện vừa xảy ra cứ như cơn ác mộng. Hai đứa men theo con đường vượt dốc, lại chạy như điên qua vịnh nước hoang vu. Đảo Qua của đêm, tĩnh lặng và an lành, chờ chúng ở phía trước.

      Khi Phương Đăng và Phó Kính Thù chạy đến ngọn đèn sáng đầu tiên gặp được bên đường, chúng phát tối nay đảo Qua chăng đèn kết hoa, con đường cái trung tâm đảo người người lại như mắc cửi. Đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, nụ cười mặt mọi người và những lồng đèn đỏ treo các mái hiên vẽ ra khí náo nhiệt và hân hoan. Hai đứa quên bẵng , hôm nay là Tết, năm mới bắt đầu.

      Những hàng bán rong đêm đầu năm ném về phía hai đứa cái nhìn sửng sốt. Chúng hẹn mà cùng ngoái đầu nhìn về nơi mình vừa liều mạng xông ra, mới phát bóng tối ở cõi địa ngục trần gian đó so với khung cảnh náo nhiệt ấm áp tràn trề sức sống trước mắt xa xôi như chúng tưởng. Phóng tầm mắt ra khỏi đám đèn đuốc nhoi này, chúng thấy biển, biển đêm tối đen như mực vô bờ vô bến.

      Chúng thoát rồi ư? Hay chỉ vừa đặt chân lên con đường xa lạ dài đằng đẵng?

      Chúng sống. Vậy thứ vĩnh viễn vùi chôn sau lưng kia là gì?

      Chúng từ đâu đến, và về đâu?

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 14 Em chính là

      Chiều, Phương Đăng ngồi trong phòng khách tầng hai của nhà họ Phó, ánh nắng từ ô cửa sổ chiếu vào, dát vàng chiếc bàn gỗ tếch ghép hoa. Những tia nắng đó chắc hẳn rất ấm áp. Ánh nắng mùa đông dễ khiến người ta trở nên uể oải, mặc dù nó ngồi ở nơi khuất ánh sáng.

      ghế sofa trừ nó, còn có Phó Kính Thù và viên công an, lại thêm người lạ ngồi ở ghế dựa phía đối diện. Gọi là người lạ cũng hoàn toàn đích đáng, nếu nhớ nhầm, Phương Đăng từng gặp người đàn ông này ở sân của nhi viện. ngờ đó lại là luật sư của nhà họ Phó.

      Già Thôi chắp tay đứng phía sau Phó Kính Thù xa, mặt vẫn chẳng có cảm xúc gì như mọi khi. Viên cảnh sát to béo vừa thẩm vấn Phó Kính Thù, vừa cắm cúi ghi ghi chép chép. Vị luật sư họ Lục thi thoảng xen vào câu, già Thôi đứng phía sau liền gật gù ra chiều tán đồng.

      Phương Đăng nhớ đây là lần thứ bao nhiêu nó bị công an triệu đến thẩm vấn. Từ khi xảy ra chuyện đến nay tuần trôi qua. Vết thương cổ nó đóng vảy, sợi dây thừng bị cởi bỏ khỏi tay Phó Thất từ lâu, nhưng vết tích xấu xí ở đó vẫn còn y nguyên.

      “… Cậu cởi được dây trói, rồi nhặt bình rượu lên, đập vào đầu ông ta, ông ta giằng lại chai rượu…”

      Mấy câu của ông cảnh sát béo mập khoan thẳng vào tai Phương Đăng, lúc này đầu óc để đâu đâu. Nó nhìn Phó Thất cái, cậu bèn hướng về viên cảnh sát khẽ gật đầu, thần thái như bình thường.

      Hôm đó sau khi hai đứa chạy được về nơi an toàn, già Thôi mau chóng dẫn cảnh sát tới. Tiếp theo ấy chúng phải tới đồn công an, bệnh viện, nhà xác… Hàng loạt người khác nhau xuất bên cạnh, hỏi hết câu này tới câu kia. Nó thể nhớ kỹ từng diễn biến cụ thể trong cả quá trình, cứ như bản thân lơ lửng giữa từng nhìn xuống, thấy chính mình ‘diễn xuất’ như cái máy dưới chỉ đạo của người khác, trong bộ phim cổ xưa nào đó.

      Trước khi những người kia xuất , Phó Thất dặn dò nó rất ràng. Cậu ta bảo, trước mặt cảnh sát hay bất cứ ai, đều phải khai người đánh Phương Học Nông là cậu, nó chỉ vì muốn cứu người mà đến nơi đó, chính vì vậy bị Phương Học Nông làm bị thương. Phương Học Nông nổi dã tâm giết người, trong lúc cả ba giằng co, lão bị ngã, vô tình ngã đúng vào cái bình vỡ sắc nhọn khiến cổ họng bị chọc thủng, rồi táng mạng.

      “Cho dù họ muốn bỏ số tiền lớn chuộc tôi về, nhưng có luật sư đại diện ở đây, họ để nhà họ Phó có người dính líu vào vụ án mờ ám. Chuyện này trở nên đơn giản hơn nhiều.” Khi những lời này, Phó Thất tỏ ra bình tĩnh như thường, nhưng sắc mặt xanh xám lạ kỳ. Vừa thoát thân, mà trông Phó Kính Thù chẳng có chút nào là vui mừng. chỉ có nỗi tuyệt vọng ở đó, như thể trái tim cậu hóa tàn tro. “Dĩ nhiên, với điều kiện họ còn cho tôi là người họ Phó.”

      Theo lời phía cảnh sát, nơi Phó Kính Thù bị giam giữ là nhà xác của trạm y tế cũ. Phương Học Nông là chủ mưu, lão còn có hai tên đồng bọn, đều là công nhân từ nơi khác đến. Ngày thứ hai sau khi Phương Đăng và Phó Kính Thù chạy thoát, hai tên này bị bắt, chúng mau chóng khai nhận mọi việc. Hai gã quen biết Phương Học Nông bàn rượu, nghe nhà họ Phó có tiền, ở hải ngoại vẫn còn người thân là cự phú, chúng liền nhập bọn với Phương Học Nông, nung nấu ý định kiếm chác. Nhân lúc già Thôi ra ngoài, cả ba lẻn vào nhà uy hiếp Phó Kính Thù, bắt bỏ vào bao tải, lấy lý do vận chuyển vật liệu, dùng xe của công trường đưa Phó Kính Thù đến nhốt ở nhà xác. Sau đó chúng tìm cách liên lạc với già Thôi và nhà họ Phó đòi tiền chuộc giá cao. Chẳng ngờ nhà họ Phó cự tuyệt, ba tên xảy ra chia rẽ, Phương Học Nông đề nghị diệt khẩu, hai tên kia thấy sợ nên giữa đường rút lui, chuyện xảy ra sau đó chúng hề hay biết.

      Phương Học Nông chết ngay taijc hỗ, nên hai người kia có gì, cũng còn ai đứng ra đối chất. Phương Đăng hề đưa ra câu hỏi chất vấn, nhưng trong lòng nó biết hai người kia chắc chắn dối. Nó rất hiểu người cha cùng chung sống mười sáu năm trời của mình. Lão là thứ cặn bã, chẳng được nết gì, thể có đủ can đảm và quyết tâm để làm việc này, càng có khả năng vạch ra kế hoạch bắt cóc. Phương Học Nông hận nhà họ Phó phải chuyện sớm chiều, nếu có gan lão ra tay từ lâu, việc gì phải chờ đến hôm nay. Nếu xô xát cãi cọ giữa hai cha con lúc Phương Đăng sang Phó gia viện chăm Phó Thất làm kích động lão, vậy tại sao ngay lúc ấy lão giở chứng? Nếu có ai xúi giục, đứng đằng sau tính toán đường nước bước cho lão, có đánh chết Phương Đăng cũng tin. Sau khi đòi tiền chuộc thành, rốt cuộc ai muốn diệt khẩu, ai ngăn cản ai ra tay diệt khẩu, người chết, có kẻ đối chứng, kẻ còn sống gì ta đành tin vậy. Hai tên đồng bọn kia chỉ thừa nhận nhất thời nông nổi nghe theo lời xúi giục của Phương Học Nông tham gia vào vụ bắt cóc, những chuyện còn lại chúng chối bay chối biến, cũng khai báo về đồng bọn nào khác. Giả sử tên chủ mưu tồn tại như suy đoán của Phương Đăng, vậy tên này ắt hẳn thông minh hơn đám Phương Học Nông rất nhiều. Có như vậy, sau khi mọi chuyện bại lộ, vẫn có thể ung dung phủi sạch mọi điều liên lụy.

      Về sau Phương Đăng giả vờ vô tình hỏi già Thôi mấy ngày nay có gặp Thôi Mẫn Hành đảo , già Thôi Thôi Mẫn Hành hề tới thăm lão lần nào. Cậu nhóc A Chiếu ngay lúc đó liền buột miệng, hôm trước Tết Tây ngày, nó có trông thấy chú thôi ở gần nhà họ Phó, chú Thôi còn cho nó mấy cái kẹo để ăn.

      A Chiếu trước nay rất có thiện với Thôi Mẫn Hành bèn lục túi ra cái kẹo đưa cho Phương Đăng xem. Phương Đăng tin lời nó, cũng tin già Thôi dối, chính con bé cũng trông thấy Thôi Mẫn Hành lảng vảng đảo lần. rời nhà họ Phó chẳng mấy vẻ vang, nếu lên đảo phải để thăm ông chú tuổi cao của mình, thế vì cái gì? Ai mua thuốc ngon rượu ngon cho Phương Học Nông? Ai có thể nắm tình hình nhà họ Phó lẫn thói quen sinh hoạt của Phó Kính Thù như lòng bàn tay? Cảnh sát cửa lớn Lầu Đông ề có dấu vết đập phá, kẻ cả đời căm ghét nhưng chưa đặt chân vào nhà họ Phó bao giờ lấy đâu ra chìa khó?

      Phương Đăng qua những nghi ngờ của mình với Phó Kính Thù, nghe xong, cậu im lặng hồi lâu mới : Lúc bị bắt cóc, cậu ở tầng hai tưới cây, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khi nghe thấy tiếng động, lũ khách mời lên tầng. Bọn chúng có ít nhất ba người, cậu cách nào trốn thoát được, chỉ kịp đẩy chậu hoa chuối tây xuống đất. Phó Thất đích thực tận mắt nhìn thấy Thôi Mẫn Hành, cũng nghe thấy giọng . Suy nghĩ của Phương Đăng phải có lý, nhưng có chứng cứ có cơ sở cũng vô ích. Thôi Mẫn Hành phải người ngốc nghếch, nếu trong chuyện này thực nhúng vào, chiếu theo tình hình tại, cảnh giác nhất định.

      Luật sư nhà họ Phó quả nhiên mau chóng xuất , y như Phó Kính Thù dự liệu. Nghe già Thôi , trưa ngày thứ hai kể từ khi Phó Kính Thù mất tích, già nhận được lá thư nặc danh di ai đó nhét vào cửa nhà. Kẻ viết thư tuyên bố Phó Kính Thù ở trong tay bọn chúng, cầu già Thôi và người nhà họ Phó trong vòng ngày phải gom đủ năm mươi vạn đồng tiền chuộc, nếu đến thời gian định mà có tiền, cứ chờ mà nhặt xác Phó Kính Thù.

      Già Thôi ruột nóng như lửa đốt, nhưng dám tự tiện quyết định, vội vàng đánh điện sang Malaysia. Bà Trịnh có nhà, chỉ có quản gia nhấc máy. Đợi thêm hai tiếng, phía Malaysia mới điện lại truyền đạt ý của bà Trịnh, đó là phải lập tức báo cảnh sát, được dung túng cho tội phạm.

      Già Thôi ngờ người ta lại trả lời tuyệt tình đến thế, mảy may chừa lại nửa phần cơ hội thương lượng. Phó Thất dẫu sao cũng do già tay nuôi nấng, thể để cậu xảy ra chuyện, vì thế già dám tùy tiện báo cảnh sát. Nhưng năm mươi vạn đồng đối với già mà thực phải là khoản tiền có thể gom đủ trong chốc lát. Vào lúc tuyệt vọng, già sực nhớ ra trước đó lâu từng gặp luật sư Lục Ninh Hải, mong vào giây phút đơn độc ai giúp đỡ này người đó có thể giúp được mình.

      Lục Ninh Hải nhận được điện thoại lập tức lên đảo, ông ấn tường của mình với Phó Kính Thù vô cùng tốt đẹp, rất mong có thể giúp đỡ, có điều về khoản tiền thừa kế, ông có cách nào giúp già Thôi rút sớm được, tỏ ý rất tiếc. đối với thái độ nhà họ Phó trong chuyện này, ông tiện bình luận, chỉ khuyên già Thôi rằng, chuyện tới nước này, báo cảnh sát có lẽ là cách duy nhất.

      Dưới động viên của Lục Ninh Hải, già Thôi liền đến sở cảnh sát báo án. Trở về nhà chưa được bao lâu, thấy bọn bắt cóc gọi điện tới, hỏi già Thôi bao giờ giao tiền. Già Thôi khổ sở , mình thực kiếm đâu đủ năm mươi vạn. Kẻ ở đầu dây bên kia nổi giận đùng đùng, vẻ như tin vào tai mình, đúng là bọn nhà giàu, chưa thấy quan tài chưa lệ, nhà họ Phó cơ nghiệp lớn như thế, có tí tiền làm gì mà “ kiếm đâu đủ”, như vậy, đừng trách bọn chúng làm thịt Phó Kính Thù. Già Thôi nước mắt ngắn nước mắt dài cầu xin, bên kia chẳng biết làm thế nào, nèm dập máy.

      Lục Ninh Hải khuyên già Thôi vội hoảng hốt, cuộc điện thoại này của bọn bắt cóc chưa biết chừng lại là manh mối tốt cho cảnh sát điều tra. Hai người vừa báo cho viên cảnh sát phụ trách vụ việc về cuộc điện thoại, được báo lại, rằng Phó Kính Thù và Phương Đăng mình đầy thương tích biết từ đâu trở về.

      Đây là tất cả những gì Phó Kính Thù được nghe từ già Thôi. Khi nhắc đến thái độ của phía Malaysia với cuộc bắt cóc, già Thôi rất khéo léo, nhưng dù cho có giảm tránh đến đâu, đều thể xóa bỏ rằng, những người bà con ở bờ bên kia đại dương mấy quan tâm đến an nguy của Phó Kính Thù. Đối với điều này, Phó Kính Thù có vẻ bình thản. cậu nghe từ lâu, rằng bà Trịnh thời trẻ làm việc dứt khoát mạnh mẽ, tinh minh quyết đoán thua đấng mày râu, cho nên việc lần này cũng thể tác phong thường thấy của bà, nâng lên được đặt xuống được, bao giờ dây dưa lằng nhằng. tuyên bố sau khi trao quyền thừa kế khoản tiền kia cho Phó Kính Thù, hai bên còn liên hệ gì về mặt kinh tế, vậy việc gì bà phải giao ra năm mươi vạn?

      Khi tới bệnh viện, Lục Ninh Hải cũng an ủi Phó Kính Thù, trong hoàn cảnh lúc đó, thỏa hiệp với bọn bắt cóc chưa chắc an toàn, báo cảnh sát mới là cách tốt nhất, có lẽ bà Trịnh cũng cảm thấy như vậy. Phó Kính Thù nghe xong chỉ lặng lẽ gật đầu. Trước mặt Phương Đăng cậu mới cười khổ mà cười: “Đừng tôi phải họ Phó, kể cả họ Phó sao. Cái thân phận ấy đáng nổi năm mươi vạn đồng bạc.”

      Phương Đăng biết nên gì, người sáng suốt như Phó Kính Thù, mấy câu an ủi phù phiếm chẳng giúp ích mảy may. Có điều nghĩ thông suốt là chuyện, cảm thấy thoải mái hay lại là chuyện khác. Cậu quen thu mình, vậy mà ra câu ấy, ánh mắt vẫn ngập vẻ quạnh hiu.

      Điều duy nhất đáng vui mừng là, Phương Học Nông hề kể cho ai khác ngoài Phó Kính Thù và Phương Đăng về “bí mật” kia. Ít nhất hai tên tòng phạm trong quá trình thẩm vấn, chỉ than thở về tính kẹt xỉ của nhà họ Phó, chứ thấy nhắc điều gì liên quan đến thân thế Phó Kính Thù. Ngày Phó Kính Thù ra viện, con bà Trịnh, cũng tức là “” của Phó Kính Thù thay mặt nhà họ Phó ở Malaysia gọi điện hỏi thăm, khuyên cậu ta nên nghĩ nhiều, yên tâm nghỉ ngơi, những thủ tục pháp lý có thể giao phó cả cho luật sư Lục giải quyết.

      Lục Ninh Hải là luật sư giỏi, rất đáng để phó thác công việc. Dưới tác động của ông, trận xô xát giữa Phó Kính Thù, Phương Đăng và Phương Học Nông trước khi chạy thoát mau chóng được quy kết là hành vi tự vệ hợp pháp, cái chết của Phương Học Nông là kết quả bất ngờ của quá trình tự vệ, phải do hai đứa trẻ gây nên. Những lập luận và lời khai Lục Ninh Hải đưa ra vô cùng kín kẽ, phía cảnh sát trừ việc hài lòng với hành vi liều lĩnh theo dõi tội phạm của Phương Đăng, còn ý kiến về bất cứ vấn đề nào. Hôm nay là lần thẩm vấn cuối cùng theo thủ tục, sau lần này tiến hành kết án. Kẻ xấu hoặc sa lưới hoặc đời nhà ma, người tốt rút lui an toàn, mọi việc xong xuôi, cả làng vui vẻ.

      Chiều cùng ngày kết án, thi thể Phương Học Nông được đem ra khỏi đảo hỏa thiêu, Phương Đăng phải lĩnh tro cốt về. Phó Kính Thù đưa Phương Đăng đem chôn tro cốt cha ở nghĩa địa đảo. Giúp người khác nhặt xác, cả đời Phương Học Nông làm nhiều nhất là lo việc ma chay cho người ta, ai mà ngờ chuyện hậu của chính lão lại sơ sài giản đơn đến vậy.

      Mười sáu năm trời Phương Đăng ngừng hỏi bản thân, tại sao đời lại có người cha tệ hại đến vậy. Khi lão còn sống, nó thường rủa cho lão chết, cũng từng nghĩ rằng nếu ngày lão chết , nó những chẳng mảy may buồn thương, mà còn mừng vui vì được giải thoát. Nhưng khi cầm cái bình tro cốt tay, nó lại cầm nổi khóc trận to. Cái bình trông giản tiện quá đỗi. Dẫu gì, đó cũng là người nuôi nó lớn khôn, có khi còn là người sinh ra nó. Dù lão có xấu xa vô sỉ hơn, cả hai cũng cùng chung sống biết bao năm. Có những thứ phải tới tận khi mình bước vào đường cùng, người ta mới nhận ra, dù mình có căm ghét nó hơn chăng nữa, vẫn cách nào dứt bỏ. Bởi thế, nó mới thể giương mắt nhìn lão chỉ vì lòng tham nhất thời mà thể quay đầu lại, cứ mong khuyên được lão bỏ cuộc. Phương Học Nông có tham lam ngu dại, cũng quên để dành món làm tiền phòng thân cho con . Vào giây phút cuối cùng lão do dự xuống tay, là vì nhớ đến em Chu Nhan, hay vì quên Phương Đăng là cốt nhục của mình? Hận nhau, phản bội nhau, liều mạng làm đau nhau, mà dứt được bận lòng mong manh. Chỉ đáng tiếc chính là sợi tơ lòng tưởng dứt được ấy lại đưa cha con họ về hai nẻo.

      Mai táng xong xuôi, Phương Đăng và Phó Kính Thù nhân lúc trời tối trời tìm đến cây đa ở trường tập bắn. Chúng dùng dụng cụ chuẩn bị sẵn đào men theo rễ cây xuống sâu dần. Phó Kính Thù vẫn còn ấp ủ tia hy vọng. Đào được lúc, cái cuốc bỗng đụng phải vật gì đó, hai đứa dùng tay bới lớp bùn phủ quanh ra, bộ xương trẻ con lồ lộ ra giữa lớp đất vàng. Phó Kính Thù dường như bị rút cạn sức lực, ngã quỳ xuống bên gốc đa. Lòng Phương Đăng dở dang trăm mối, cũng chầm chậm quỳ xuống, ôm chặt lấy đầu Phó Thất.

      “Phương Đăng, em thấy buồn cười , cha em nửa đời xằng bậy, chỉ duy nhất có chuyện này ông dối.” Giọng Phó Kính Thù vang lên từ sau gáy Phương Đăng, cười hay khóc, “Lúc bị gọi là thằng con hoang, tôi luôn tự nhủ, mình họ “Phó”. Cha tôi mất rồi, người ta nhận tôi cũng được, tôi vẫn là tôi. Nhưng giờ đến cái “tôi” ấy cũng chẳng còn. Bộ xương vùi ở đây mới là Phó Kính Thù. Còn tôi là ai?”

      Con chim đương đậu cây đa nghe động, hót lên mấy tiếng thảng thốt rồi sải cánh bay . Đến con chim còn tìm được chốn đậu, mà người dưới gốc cây sao? Nhỡ bí mật này truyền ra, cậu ta biết lánh thân nơi nào? Phương Đăng cúi xuống, dùng tay vôc từng nắm bùn phủ lên bộ xương cốt trẻ con, cứ như vùi sâu bí mật kia từng chút .

      Phó Kính Thù ngồi thẳng dậy, ngẩn ngơ nhìn từng động tác của Phương Đăng.

      Cậu hỏi cậu là ai. Kỳ thực nó chẳng quan tâm lắm. Trong lòng nó, cậu chỉ là Tiểu Thất, họ gì cũng được, cùng huyết thống cũng được, thế nào cũng được.

      “Bố tôi ra tro rồi, chẳng ai biết dưới gốc cây này chôn cái gì nữa. Tin tôi , mãi mãi là Phó Kính Thù.” Nó với kẻ ngốc quỳ ở bên.

      “Tôi là Phó Kính Thù ư?” cậu khe khẽ thốt lên.

      Ánh trăng trắng bệch, dát lên mặt người màn sương mỏng. Phương Đăng rất muốn đưa tay đánh tan làn sương nhuộm trắng gương mặt Phó Thất.

      kiềm được thầm nghĩ, nếu cậu là Phó Kính Thù, vậy hau đứa là gì của nhau? , chỉ cần cậu ấy vui, là ai cũng được.

      có tin tôi , Tiểu Thất? Tôi là người duy nhất sống đời biết bí mật này. có tin tôi giữ chặt bí mât này tới tận ngày chết ?”

      Phó Kính Thù cúi đầu, học theo nó chậm rãi vốc đất lấp xuống.

      “Phương Đăng, nếu là lời lòng, tôi cho rằng đừng tin bất cứ ai, trừ bản thân mình.” Cậu nện nện mặt đất cho bằng phẳng như cũ, quay sang cười với nó, “Nhưng em cũng chính là tôi.”

      Sau khi Phương Học Nông chết, người của tổ dân phố đến thăm Phương Đăng lần. Nó chưa đủ mười tám tuổi, theo quy định vì cha mẹ đều mất, có bà con họ hàng để nương nhờ, nó có thể vào nhi viện Thánh Ân sống thời gian cho đến khi trưởng thành.

      Phó Kính Thù từng ngỏ ý muốn nó dọn vào Phó gia viện, già Thôi cũng ngầm đồng ý, nhưng Phương Đăng làm như vậy.

      Chuyện trôi qua lâu, nó nghe Phó Chí Thời rêu rao nó là “Con kẻ bắt cóc”, mọi người say sưa bàn tán về vụ án động trời, tránh được chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng nó.

      Phương Đăng tự trào nghĩ bụng, từ “con lão nát rượu” sang “con kẻ bắt cóc”, có nên coi là được “thăng chức” đây? Có điều dù là danh hiệu trước hay sau, trước mặt người khác, nó có lẽ nên tránh xa Phó Thất chút. Chẳng ai thích thú khi thấy nạn nhân vụ bắt cóc và con kẻ bắt cóc chơi với nhau, lại còn thân thiết như người nhà.

      Ly kì hơn, vị luật sư đại diện kia sau khi xử lý xong vụ án đến tìm Phương Đăng. Ông mình luôn muốn nhận nuôi đứa con , nếu như Phương Đăng bằng lòng, ông có thể làm cha nuôi, cho nó gia đình mới.

      Vẻ mặt Phương Đăng lúc đó chẳng khác nào nghe truyện Nghìn lẻ đêm. Trước khi Phó Thất gặp chuyện, nó và cái người họ Lục này chẳng hề có liên hệ, sao ông ta lại muốn nhận nuôi nó? Cho dù ông thèm con đến phát điên nữa, cũng phải hiểu nó mười sáu tuổi, chẳng mấy chốc trưởng thành, còn ở lứa tuổi phù hợp để nhận nuôi nữa.

      Phương Đăng tựa người vào lan can bến tàu, nghe tiếng còi rời bến, tiện thẳng thừng nghi ngờ của mình với vị luật sư trước mặt.

      Nó cảm thấy, Lục Ninh Hải phải là người tùy tiện. Quyết định này đối với ông mà quyết định vô cùng khó khăn. Ông thêm: “Có lẽ cháu rất giống vợ chú, người vợ trước mất của chú. Khi gặp tai nạn ấy có bầu, chú nghĩ, nếu đứa con ấy còn, lớn lên trông giống cháu bây giờ.”

      Phương Đăng ngả đầu cười ngất, “Vậy chú muốn cháu làm con hay làm vợ chú?”

      Câu hỏi này khiến vị luật sư lúng túng vô cùng. Lần gặp mặt trước ở sân của nhi viện, dù chỉ thoáng qua, nhưng ông vẫn nhớ mãi dáng vẻ ngất ngưởng khi cưỡi bờ tường cùng nụ cười lấp lánh của con bé. Nụ cười ấy dường như lay động tình cảm sâu sắc trong ông. Về sau khi phát con bé dính líu đến vụ án bắt có Phó Kính Thù, ông bèn tận tâm tận lực giúp hai đứa xử lý mọi việc đâu vào đó. Khi biết cha con bé chết, nó trở thành đứa nhi nơi nương tựa, cái ý nghĩ nhận nuôi con bé bỗng chốc trở nên thôi thúc mà cũng rất kiên quyết trong ông.

      Lục Ninh Hải cảm giác, Phương Đăng lẫn Phó Kính Thù đều giống nhau, tuy tuổi , mà cứ như người sống mấy trăm năm.

      “Cháu muốn với chú à? Chú có đứa con tuổi cũng xấp xỉ cháu, hai đứa nhất định chơi với nhau rất vui.”

      Phương Đăng vén lại mái tóc bị gió thổi tung, lắc đầu đáp: “Cháu muốn rời hòn đảo này.”

      Vị luật sư hơi thất vọng, biết làm thế nào đành lặng lẽ gật đầu.

      Chuyến tàu tiếp theo tới, Phương Đăng tưởng vậy là xong, ai ngờ Lục Ninh Hải lại hỏi thêm câu.

      “Là vì đảo này có người cháu nỡ rời xa? Là cậu thiếu niên ở Phó gia viện… Hai đứa có vẻ thân thiết.”

      Phương Đăng sững người, định phủ nhận, lại nghe vị luật sư tiếp: “Chú hiểu cháu. Nếu tính ra, cậu ấy là em họ cháu, Hai đứa đều là nhi, có người thân ở bên, dù sao vẫn cảm thấy chút an ủi.”

      Phương Đăng chỉ cười cười, gì nữa. Vị luật sư rồi, nó vẫy tay tiễn biệt. Nó tiễn người muốn cho mình gia đình ra .

      Nửa năm sau, ông luật sư họ Lục lại xuất trước mặt Phương Đăng.

      Lúc này Phương Đăng vào sống trong nhi viện. Căn gác xép thuê của lão Đỗ đến kỳ nộp tiền, nhưng nó còn đồng nào để trả nữa. Dù Phó Thất có , cậu có cơm ăn lo bị đói, nhưng vào nhi viện, nó nhận được trợ cấp của chính phủ. A Chiếu là người cảm thấy vui nhất trong chuyện này, cu cậu cao lên rất nhiều, tính cách cũng còn yếu đuối như xưa, có Phương Đăng, nhi viện với nó bỗng giống mái nhà hơn.

      Từ gác xép đến nhi viện, kỳ thực chỉ là khoảng cách mười mấy mét, đáng tiếc căn phòng của Phương Đăng ở nhi viện có cửa sổ mở ra phía ngõ, nếu nó vẫn có thể ngắm Phó Thất đặt chậu hoa chuối tây mới lên bậu cửa.

      “Bây giờ cháu có thể suy nghĩ tiếp về việc cùng chú. Thủ tục nhận nuôi chú làm rất nhanh thôi.” Lục Ninh Hải với Phương Đăng như vậy.

      Đúng là người cố chấp, Phương Đăng thầm nghĩ.

      Thấy bé lắc đầu lần nữa, Lục Ninh Hải : “Cháu chịu rời đảo là vì Phó Kính Thù, vậy nếu chú tiết lộ rằng, cậu ta có thể sắp rời sao?”

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 15 nên

      Lần này Lục Ninh Hải lên đảo, mang theo tin tử của Phó Duy Tín. Mỗi chuyến viếng thăm của ông dường như đều có mối liên hệ lạ lùng với những con chết.

      Thực ra, trong vòng vài giây đầu nghe thấy cái tên “Phó Duy Tín”, Phó Kính Thù thậm chí còn chưa nghĩ ra người này là ai. Mặt Lục Ninh Hải bắt đầu xị ra, Phó Kính Thù chợt à lên, Phó Duy Tín là con trai ruột của bà Trịnh, người em cùng cha khác mẹ của ông Phó Duy Nhẫn. Như vậy xét về vai vế, cậu phải gọi người ta tiếng “chú”.

      Tiếc là ông chú này cậu còn chưa được thấy mặt phải nghe tin tử.

      Thời trẻ bà Trịnh hiếm muộn, có con vẫn luôn là nỗi đau ỉ trong lòng bà cho đến khi trung tuổi, may mắn sinh được cặp song sinh trai , bà coi đây là đặc ân lớn nhất mà ông trời ban tặng. Hai đứa con của bà hơn Phó Duy Nhẫn mười tuổi, đều là con ông Phó Truyền Thanh, nhưng môi trường lớn lên của ba đứa trẻ hoàn toàn khác nhau, đặc biệt là cậu trai trong cặp song sinh, được bà Trịnh coi như cục vàng cục bạc, từ ẵm bế trong tay, chỉ hận mang tất cả mọi thứ tốt nhất đời dành hết cho con.

      Nghe người con trai Phó Duy Tín này khiến bà Trịnh thất vọng, sinh ra như viên ngọc báu, lớn lên trông càng đẹp trai phong độ, dáng người cao lớn, thông minh lanh lợi, so với Phó Duy Nhẫn mặt mũi trắng bệch lúc nào cũng âu sầu mà , người em Phó Duy Tín ngược lại khỏe khoắn lanh lợi như mặt trời. Khi còn sống, ông Phó Truyền Thanh luôn áy náy về đứa con riêng Phó Duy Nhẫn, nhưng người ông thương hơn dĩ nhiên là cậu con trai lớn lên bên mình, tính cách nhiều phần giống mình. Điều này khiến bà Trịnh rất vui mừng, càng giải tỏa được phần nào mối hận với đứa con riêng của chồng.
      Lúc lâm chung ông Phó Truyền Thanh hy vọng vợ đón Phó Duy Nhẫn về Malaysia, đồng thời, sau khi cả ông lẫn bà Trịnh khuất núi, tất cả sản nghiệp của nhà họ Phó đều giao cho Phó Duy Tín tiếp quản, đây là điều hai vợ chồng ngầm ước định.

      Phó Duy Tín sinh tại Malaysia, mười mấy tuổi sang Châu Âu du học, tính cách lẫn sở thích đều tương đối Tây hóa. Ông mấy bận tâm đến việc kế thừa gia nghiệp tổ tông. Cha mất, trong nhà lại có bà mẹ sáng suốt mạnh mẽ đứng lên, ông có thể ung dung tự tại làm điều mình thích. Cuộc sống của ông xoay quanh việc hưởng thụ: là đẹp, là tất cả những thứ kích thích thần kinh con người ta nhất. Bà Trịnh cũng thường kín đáo phê bình cuộc sống chơi bời hưởng thụ của con trai, bà mong con kiềm bớt bản tính hoang tàn, chịu khó tiếp xúc với công việc của gia tộc, tránh sau này khi tiếp quản chân tay lại lóng ngóng. Phó Duy Tín lại cảm thấy, ông cùng cha khác mẹ Phó Duy Nhẫn và người chị sinh đôi Phó Duy Mẫn phù hợp với những việc đó hơn.

      Phó Duy Tín tâm tính tự do phóng túng như con ngựa bất kham, nhưng lại khá nặng tình nặng nghĩa, thương quấn quýt người chị song sinh đành, mà đến ông Phó Duy Nhẫn lúc nào cũng u ám vui chẳng được mẹ quý, ông cũng đối xử tệ. Khi Phó Duy Nhẫn lâm bệnh, ông từng tới thăm viếng nhiều lần, còn mấy phen khuyên mẹ nên đối tốt với con trai của mình sống trong nước. Việc này thực chạm vào nỗi đau khác của bà Trịnh. Phó Duy Nhẫn èo uột đáng chán, nhưng vẫn có đứa con nối dõi, Phó Duy Tín tuổi còn trẻ, lại chẳng hề có ý định lấy vợ sinh con, người đàn bà truyền thống như bà Trịnh khỏi sốt ruột bất an. Mặc dù con lấy chồng sinh được con trai, nhưng chỉ có con của Phó Duy Tín mới là cháu nội của bà, là người kế thừa danh chính ngôn thuận của Phòng Ba nhà họ Phó.

      may, điều bà Trịnh lo sợ nhất trở thành . Hai tháng trước, Phó Duy Tín cùng bạn bè chơi thuyền buồm tại Nam Mỹ gặp phải tai nạn, khi vớt được lên còn cứu kịp nữa. Lúc đó ông vừa tròn ba mươi sáu tuổi, bạn hàng tá, nhưng có lấy đứa con.

      Cái chết của Phó Duy Tín là đòn chí mạng với bà Trịnh lúc này tuổi xế chiều. Nỗi đau thương khôn xiết khiến bà ngã bệnh thể gượng dậy, căn bệnh tim chuyển biến xấu. Con con rể và nhà ngoại đều sợ bà qua khỏi, người đại diện Phòng Nhì bay tới Kuala Lumpur thăm hỏi, luật sư cùng đội ngũ cán bộ cấp cao thuộc các xí nghiệp vây quanh đầu giường, mọi người nháo nhác chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. ngờ cuối cùng bà Trịnh lại qua cơn nguy kịch, cách đây lâu bà có thể xuống giường hoạt động . Cùng lúc đó, luật sư đại diện trong nước, tức ông Lục Ninh Hải, theo chỉ thị của bà Trịnh lại lần nữa tìm đến nhà tổ đảo Qua .

      Nghe Lục Ninh Hải truyền đạt xong, Phó Kính Thù bỗng chốc lặng thinh, chiếc kéo tỉa tót chậu cây cảnh trong tay cậu ngừng phát ra tiếng ken két. Lục Ninh Hải đợi câu trả lời, ông cảm thấy, câu trả lời này rất ràng.

      cái họ có quan trọng đến thế ?” Phó Kính Thù ngẩng đầu nhìn vị luật sư hỏi.

      Lục Ninh Hải nhìn thẳng vào mắt người thiếu niên đứng kế bên, phát ra bản thân mình hoàn toàn đọc ra tâm tư của cậu ta. chuyện với người thông minh là việc vừa nhàn hạ vừa mệt mỏi. Nhàn ở chỗ bớt được rất nhiều những lối quanh co hay mâu thuẫn vô vị phiền phức, mệt ở chỗ khi xé cái vẻ khách sáo ra rồi, những điểm trọng yếu trở nên lồ lộ khiến người ta khó tránh khỏi lúng túng.

      Lục Ninh Hải : “Quan trọng với ai mới được.”

      Ít nhất giờ đây hai người họ đều hiểu, họ “Phó” và huyết thống chính tông nhà họ Phó đối với bà Trịnh quan trọng hơn cả. Khi Phó Duy Tín còn sống, bà chẳng coi Phó Duy Nhẫn ra gì, càng có thể vờ như biết đến tồn tại của đứa trẻ sống lay lắt ở nhà tổ. Bởi vì con ruột bà còn trẻ, sau này chắc chắn sinh cho bà đàn cháu. Ngày “rửa tay gác kiếm”, bà mang cơ nghiệp bao năm khổ sở duy trì giao vào tay con cháu mình, tổ nghiệp đời đời truyền qua tay những hậu nhân của đứa con ruột do chính bà và chồng mình sinh ra.

      Vậy nhưng cái chết của Phó Duy Tín phá hỏng tất cả. Người đàn bà tuổi xế chiều ấy bước tới lằn ranh sống chết lại quay đầu trở về, chấp nhận rằng con trai vĩnh viễn ra , đồng thời, bà còn phải đối mặt với tình huống Phòng Ba có người nối dõi. Phó Duy Tín để lại đứa con nào, con con rể của bà Trịnh bỗng chốc nóng lòng nóng ruột. Nhưng con dù thân, cháu ngoại dù sao vẫn là người nhà người ta. Bà chết , Phòng Ba nhà họ Phó coi như chẳng còn tồn tại, tất cả mọi thứ đều chuyển sang tên con rể. Tâm huyết và vinh quang cả đời hai vợ chồng dốc sức làm ra trong thoáng chốc biến thành tro bụi.

      Dĩ nhiên, bà Trịnh vẫn còn lựa chọn khác. Nhà ngoại có danh vọng nhưng tàn lụi có người sôi sục dã tâm, Phòng Nhì ở đài loan cũng rục rịch ngóc dậy, tỏ ý mời bà Trịnh chọn trong vô số các cháu bên đó ra người làm con nuôi Phó Duy Tín, dù sao cũng vẫn là người nhà họ Phó.

      Mỗi lúc mình, bà Trịnh cảm thấy trong lòng vô cùng đau xót. Bà cả đời háo thắng, duy nhất có hai việc buồn phiền, thứ nhất là người chồng bà nhất mực thương lại có con với người hầu, chuyện khác là hậu nhân quá ít ỏi. Nếu bà có thêm đứa con trai, nếu Phó Duy Tín vẫn còn sống, nếu nó chỉ cần để lại giọt máu thôi, bà đâu phải đến bước đường này.

      Bà Trịnh tuổi tác cao, đặc biệt trận ốm nặng vừa qua khiến bà ngộ ra rằng, con người có mạnh mẽ đến mấy rồi cũng có ngày lực bất tòng tâm, bà buộc phải tính toán mọi chuyện sau khi mình ra . Bà nhớ khi bà hôn mê, dường như bản thân tới vùng ranh giới mịt mùng của sống và cái chết, ở đó bà gặp lại người chồng Phó Truyền Thanh tạ thế lâu. Vẻ vẻ cười, dáng điệu bên ngoài của ông vẫn y như thời còn trẻ. Người đàn ông trẻ tuổi ấy khiến tiểu thư họ Trịnh chẳng hề do dự phó thác cả đời mình, từ ấy gắn bó nương tựa lẫn nhau, bà lao tâm khổ tứ bỏ bao tâm huyết giúp ông duy trì nền móng Phòng Ba nhà họ Phó.

      Sau khi tỉnh lại, kỳ thực trong lòng bà có câu trả lời. Bà cho con con rể phần mà chúng xứng đáng được nhận, để chúng phải lo lắng gì về cuộc sống sau này. Người nhà ngoại mấy chục năm nay cũng nhận từ chỗ bà ít. “Ý tốt” của Phòng Nhì bà xin nhận nhưng thể đồng ý, bởi người Phòng Nhì của chồng bà vốn là con nuôi, vẻn vẹn có cái danh họ Phó mà thôi. Chỉ duy nhất đứa con trai ở nhà tổ kia, dù bà chẳng hề muốn thấy mặt cha con nó, dù hận đó là vết nhơ trong cuộc hôn nhân thắm thiết giữa mình và chồng, nhưng đến nước này bà buộc phải thừa nhận, nó mới là huyết thống chính tông Phòng Ba nhà họ Phó, cũng là giọt máu duy nhất mà người chồng thân của bà để lại đời.

      Chuyện bà Trịnh quyết tuyệt phải chuyện đùa. Lúc đứa trẻ đó vẫn chưa thành niên, cha mẹ đều mất, được đón về bên này nó thể nào cũng cảm kích rơi nước mắt. Chỉ cần bà ân cần chỉ bảo hằng ngày, chắc chắn nó trở thành hạt giống tốt. Huống hồ bà nghe Lục Ninh Hải nhắc qua, rằng đứa bé này tính cách khác hẳn cha mình, thông minh trầm tĩnh, biết cách tiến lùi, đây chính là điều mà bà và nhà họ Phó tại cần. biết chừng trong cõi u minh, trời xanh sớm an bài mọi chuyện.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :