1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ngu Cơ Lừa Chồng - Phức Mai (10/10)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      [​IMG]


      NGU CƠ LỪA CHỒNG

      Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, lãng mạn

      Converter: ngocquynh520

      Edit: akinomi

      Đây là bản edit phải bản dịch nên có thể có nhiều sai sót. Mong mọi người góp ý

      Giới thiệu nội dung – thanhbt
      Chiêu thứ hai để gả được tướng công tốt – bị bệnh tại miếu đổ nát.

      Mọi người đều thấy, nàng là bị bỏng nặng bên má phải, cho nên ghét bỏ nàng.

      Nhưng ở trong mắt của , nàng là “Mỹ nhân”.

      Bởi vì nàng nghiêm túc chăm chỉ, bởi vì nàng thèm để ý ánh mắt người khác.

      Cho dù hai tay vết thương chồng chất, vẫn cố gắng hoàn thành công việc hàng ngày.

      Làm cho lòng đau bỏ được, đem nàng thành nô tỳ bên người, muốn chiếu cố nàng cho tốt.

      Nhưng nàng lại khắc (1/100 ngày ~ 15 phút) cũng rảnh rỗi, ràng ra lệnh tay nàng bị thương chưa hồi phục tốt được làm việc.

      Nàng vẫn bò dậy thu dọn lại phòng của , xem nàng thiếu chút nữa lại té bị thương, mới phát ……

      thích nàng! có nguyên nhân gì lại thích nàng!

      Từ nay về sau, quyết định như thế nào bên người nhất định phải có nàng, ngay cả phòng ngủ đều vì nàng nhiều thêm cái giường.

      đối với nàng sủng, tất cả người trong phủ đều biết đều xem thấy .

      Nhưng nàng đều mang trong lòng vì báo oán cho cha, luôn bảo trì khoảng cách an toàn.

      Ha! sao lại cho phép nữ nhân nhu nhược tay trói gà chặt này thực được, liền muốn nàng mang cùng họ. . .
      tart_trung, linhdiep17Chris thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Mở đầu
      Đàm gia, tại Lạc Dương là gia tộc nổi tiếng, phải bởi vì Đàm gia giàu có nhất nước, mà bởi vì Đàm gia có ba vị mỹ nhân.

      Đàm lão gia nhà họ Đàm, nếu về tướng mạo có thể còn hơn cả Phan An tái thế, ông có thê, hai thiếp, đáng tiếc thê thiếp mất sớm, chỉ sinh ra được ba vị thiên kim, có con trai.

      Ba nữ nhi này lớn lên, nhan sắc người nào cũng như Chim Sa Cá Lặn, Bế Nguyệt Tu Hoa, mặc dù tính tình mỗi người mỗi vẻ, thế nhưng bọn họ đều rất hiếu thuận với cha. Chẳng thể trách được, dù rất nhiều quý công tử của những danh môn vọng tộc nhờ mai mối đến cửa cầu hôn, nhưng lão gia đều dùng lời lẽ nhàng nhã nhặn để từ chối. Cứ dứt khoát cho rằng nữ nhi còn quá , muốn các nàng lấy chồng sớm.

      Phần lớn mọi người rất quân tử, rất thức thời, sao! Nếu còn quá tuổi, vậy chờ ba người đẹp thêm vài tuổi nữa, tới cửa cầu hôn cũng được, vẫn còn cơ hội mà!

      Nhưng mà, phải ai cũng quân tử như vậy!

      Theo như thiên hạ đồn đãi Tể Tướng Chu Lệ chính là gã trung niên háo sắc, trong tướng phủ mặc dù mỹ nhân vô số, nhưng vẫn tiếp tục lùng sục khắp nơi tìm kiếm mỹ nhân. Tri Phủ Trần Định Bang mới nhậm chức tại Lạc Dương được năm, chính là môn sinh của Tể Tướng Chu Lệ. Tên kia chính là kẻ xu nịnh, vừa hà khắc lại vừa keo kiệt. Trong lần tình cờ nhìn thấy thứ nữ Đàm gia là Ngu Cơ, lập tức giật mình, ngay sau đó biết đến tin đồn về ba mỹ nữ của Đàm gia.

      Vì nịnh bợ Chu Lệ, Trần Tri phủ sai người vẽ bức họa mỹ nhân, dùng khoái mã đưa tới tay Chu Lệ trong kinh thành, trong thư tìn cũng đề cập đến ba mỹ nhân Đàm gia đẹp như Thiên nữ hạ phàm, khắp nhân gian này hiếm ai sánh được với ba người họ, vả lại có thể tùy ý đưa đến Tướng phủ.

      Đồng thời Trần Tri phủ đến Đàm gia, bỏ ra ba trăm lượng bạc xem như sính lễ, chỉ đơn giản thông báo muốn "Cưới vợ", nạp cả ba mỹ nhân làm thiếp, rồi ngay lập tức muốn dẫn người . Vốn tưởng rằng dễ dàng, ai ngờ, gặp phải lão già cứng đầu xem con như mạng thẳng thừng từ chối

      Lời cự tuyệt hết sức dứt khoát khiến Trần Tri phủ bị mất thể diện còn cản trở con đường danh lợi của . Vì vậy ngay khi có cơ hội, liền mưu tính đổ tội cho bọn họ cấu kết với thổ phỉ, ngay lập tức tịch biên gia sản của Đàm gia và bắt giữ Đàm lão gia.

      Bởi trụ cột của Đàm gia bị bắt giữ, nên nợ nần chồng chất, rơi vào hoàn cảnh nhà chỉ còn bốn bức tường, cuối cùng, bị đẩy đến đường cùng. Khiến Đàm lão gia phiền não đổ bệnh trong lao ngục.

      Đột nhiên gia đình gặp biến cố, ba người con tuyệt sắc vì muốn cứu cha và vực dậy lại Đàm gia, nên chia nhau ra ba đường.

      Chị lớn tên gọi Tây Thi, Nghĩ cách kiếm tiền nuôi sống gia đình trong khi bị Trần Tri Phủ dồn ép bọn họ khiến họ còn đường để sống. Chị thứ hai tên gọi Ngu Cơ hóa trang khiến bản thân xấu xí tự bán mình vào Phủ tướng quân họ Vương, có ý muốn thuyết phục vị tướng quân dũng mãnh, nhờ người này chống lại Tể Tướng, giúp phụ thân bọn họ rửa sạch oan khuất .Còn muội muội Chiêu Quân nhất có bản lĩnh về quyền cước, được phái đến Bích Liễu Sơn Trang bàn việc khất lại món nợ cuả nhà họ.
      Chrislinhdiep17 thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Chương 1: Hi vọng mọi việc vẫn kịp
      Đàm Ngu Cơ hơi mơ màng tỉnh lại, trước mắt nàng mặt đất bẩn thỉu hỗn độn, cảnh vật nằm ngang, lúc sau nàng mới hiểu, ra do nàng nắm úp sấp dưới đất.
      Nàng nhúc nhích, chỉ khẽ liếc mắt nhìn quanh bốn phía, thấy mọi thứ hoang tàn đổ nát.

      Khó khăn nghiêng mình, nằm ngửa đất, nóc nhà bị phá tan hoang, khắp nơi những lỗ lớn, lỗ xuyên thầu nóc, nàng có thể nhìn thấy mây đen dày đặc bầu trời rộng lớn.
      Hồi tưởng lại. Đúng rồi, chỗ này là ngôi miếu đổ nát, bọn họ nghỉ qua đêm ở đây, theo như người dẫn mối ấy xuất phát vào hừng đông khoảng chừng hơn canh giờ vào được thành.

      Giờ này chắc là hừng đông qua lâu rồi!

      Cử động thân thể cứng ngắt, Đàm Ngu Cơ cảm thấy khỏe trong người, yếu ớt ngồi dậy ngắm nhìn xung quanh.

      "Hạ Liên?" Nàng cất tiếng gọi, mãi lâu sau vẫn có người trả lời.

      lạ, Hạ Liên đâu? Những người khác đâu? Sao thấy ai cả?

      Ôm chặt đầu, nàng cố gắng nhớ lại . Tối hôm qua, xe ngựa dừng bên ngoài miếu đổ nát, mọi người dừng lại đây dùng bữa tối, Người dẫn mối kia còn đặc biệt nấu canh nóng để mọi người dùng cho ấm bụng, sau đó. . . . . .

      Mọi người uống vài hớp ngáp liên tục, chỉ lát ngã ra đất ngủ.

      Hạ Liên cũng thế, cứ thế ầm cái ngã kế bên nàng, thậm chí chúi đầu vào chén khiến canh đổ lên người, chưa uống xong canh làm bẩn hết xiên áo.

      Nàng tưởng sức khỏe mình rất tốt, khỏe mạnh đột nhiên cảm thấy hoa mắt, tiếp theo. . . . . . giờ .

      Chẳng lẽ chính Người dẫn mối kia hạ thuốc mê với họ?

      Nhưng người dẫn mối kia vì sao làm vậy?

      Còn nữa, vì sao chỉ còn mỗi mình nàng trong ngôi miếu đổ nát?

      Đột nhiên trong đầu Đam Ngu Cơ lên ý tưởng. Nàng. . . . . . phải bị bỏ lại nơi này mình đấy chứ?

      Nhớ lúc trước Người dẫn mối vừa nhìn thấy nàng thích, muốn thu nhận nàng, chỉ muốn nhận Hạ Liên. Nếu phải do Hạ Liên kiên quyết có nàng theo, nàng ta cũng vào phủ tướng quân làm nô tỳ, người dẫn mối kia mới nhận cả nàng.

      Nàng giơ tay sờ má phải, là miếng da giả, muội muội Chiêu Quân nhờ người làm cho nàng, biết dùng chất liệu gì làm ra nó , sờ vào có cảm giấc giống với da bình thường, nhưng bề ngoài gồ ghề, cảm giác như sờ vào vết sẹo bị nước sôi làm bỏng của con trai phu xe nhà nàng , nhìn sơ cảm thấy hơi đáng sợ, cũng khó trách người dẫn mối ghét nàng.

      Nàng lại hề nghĩ đến khả năng mình bị vứt lại nơi này .

      , việc này cũng quan trọng,quan trọng là nàng lo lắng cho Hạ Liên.

      Nếu Người dẫn mối muốn giới thiệu nàng vào phủ tướng quân, về cơ bản cần phải hạ thuốc mê mọi người. Cuối cùng người dẫn mối kia muốn làm gì với đám nương kia?

      Nhất định ta phải là người giới thiệu mọi người đến tướng phủ nên mới dùng đến thủ đoạn này!

      Hạ Liên vì muốn theo hầu nàng, họ mới cùng nhau lên kinh thành,nay lại. . . . . .

      Do nàng liên lụy Hạ Liên.

      Đàm Ngu Cơ muốn đứng dậy, nhưng cả người vẫn yếu ớt có lực, chỉ có thể cố sức chầm chậm dựa vào tường, từ từ theo tường ngồi dậy thôi cũng khiến nàng thở hổn hển.

      "Bực mình. . . . . . hết sức bực mình, hạng người độc ác kia. . . . . . có ngày gặp báo ứng . . . . . ." Lấm bầm trong uất ức, đợi sau khi nàng khỏe lại, nhất định phải nhanh chóng đuổi theo vào thành, chạy đến cứu Hạ Liên!

      Từng đợt gió lạnh thổi vào trong miếu đổ nát, Đàm Ngu Cơ hơi run rẩy, nhanh chóng kéo vạt áo cuộn mình lại.

      Đầu nặng trịch, cả người khỏe, nàng biết mình trúng phong hàn, đêm qua bị bỏ lại trong thới tiết lạnh, nếu nàng bị cảm lạnh mới lạ.

      giờ nàng nên làm gì đây?

      Cho dù người dẫn mối kia dối, chỗ này cách cửa thành vài dặm nhưng thân thể nàng giờ rất yếu , lại bị phong hàn, về cơ bản thể làm gì được

      Đột nhiên tiếng sấm vang mang theo những tia chớp sáng, khiến nàng hoảng sợ ngay sau đó mưa tần tã như trút nước, nháy mắt những giọt mưa rơi đầy miếu qua những lỗ hổng mái khiến nàng bị ướt hết.

      Cảm giác rét lạnh đến tận xương tủy, nàng nhìn xung quanh tìm chỗn trú mưa, cuối cùng tìm được nơi gần bàn thờ.

      Cả người run rẩy núp ở dưới gầm bàn. Có lẽ nàng chết ở đây!

      Nhưng nếu nàng chết, cha nàngphải làm sao? Hạ Liên phải làm sao?

      việc tất cả đều do nàng mà ra nhưng nàng vẫn chưa làm được gì.

      Gió thầm mang theo rét buốt thổi từng đợt từng đợt, khiến nàng nhanh chóng run cầm cập

      Lạnh quá. . . . . .

      Đàm Ngu Cơ gập gối, hai tay ôm chân, thân mình co ro lại, ý thức càng ngày càng trở nên mơ hồ, thân thể gục xuống, đầu thò ra khỏi gấm bàn, mưa lạnh rơi vào khuôn mặt tái nhợt, bất động.

      "Cha, phải rồi. . . . . . con thể dậy nổi, Ngu Cơ. . . . . . Bất hiếu, giúp. . . . . . được. . . . . . Người. . . . . ." Nàng lẩm bẩm những câu vô nghĩa rồi rơi vào bóng tối.

      *********

      đường lầy lội vó ngựa phi nhanh khiến bùn đất văng tứ phía.

      Hai người hai ngựa, trước sau, phòng nhanh trong mưa, người phía trước dường như có ý định dừng lại, người phía sau dù mệt mỏi vẫn liều mình đuổi theo.

      Mưa gió lạnh thấu xương, cuối cùng, người phía sau nhịn nữa mới lên tiếng.

      "Đại ca, chúng ta tìm chỗ tránh mưa !" cơn gió lớn táp đến yết hầu , lập tức bị gió mưa lạnh làm ho sặc sựa."Khụ, khụ… khụ!"
      Hỏa Ngọc Hành ở phía trước nghe thấy , nhưng định dừng lại.

      "Chỉ khoảng nửa canh giờ nữa đến kinh thành đừng lãng phí thời gian dừng lại.." hét to trả lời, Con ngựa vẫn lao nhanh dừng lại.

      "Đúng là vô lương tâm . . . . . ." Tiết Từ Phong lầm bầm oán giận. Tuy bọn họ trấn thủ biên cương nhiều năm, thân thể đại ca to cao, võ công cái thế, nội lực thâm sâu, Nhưng võ công của chỉ tạm được, nội lực cũng rất tầm thường. Chạy liên tục mười mấy canh giờ cho dù thân thể làm bằng sắt cũng thể chịu nổi, huống hồ giờ trời mưa to."Ha. . . . . . Ắt xì! Ắt xì!" Vừa xong hắt xì rồi.

      đưa tay lên xoa xoa mũi, cần phải biết đoán bệnh như đại phu, dầm mưa kiểu này biết chắc mình bị cảm lạnh .

      Tia chớp sáng cả bầu trời che phủ bởi mây đen, tiếp theo sét đánh thẳng xuống phía dưới, từng trận từng trận ầm ầm vang lên chấn động cả đất trời.

      "Ôi ——" Tiết Từ Phong run vì lạnh bị bất ngờ muốn nhảy dựng lên, ngay sau Lôi Minh hoảng sợ, nhấc cao hai chân phía trước cuả nó lên, khiến kịp phản ứng ngã xuống ngựa. bịch tiếng. Ngã mạnh xuống đất khiến cho mắt tối sấm lại, xương cốt toàn thân giống như muốn gãy lìa, thể nhịn được mà rủa thầm câu"Bà mẹ nó! Lôi Minh, mày tính giết tao à!"

      "Ngung ——" Hỏa Ngọc Hành thúc ngựa quay trở lại , phát bắt được dây cương của Lôi Minh, sau khi khống chế con ngựa trong con kích động, mới liếc mắt nhìn người nằm dưới bùn đất kia"Cưỡi ngựa cưỡi mười mấy năm, vậy mà vẫn bị ngã ngựa đệ có thấy mất mặt !" nhịn nổi lắc đầu .

      "Vì Lôi Minh nhát gan, sấm chớp khiến nó sợ ." Tiết Từ Phong nhanh nhảu cãi

      "Ta thấy đệ mới là người sợ, làm Lôi Minh đau có!" Mắt liếc nhìn nắm lông trong tay tên kia, đó chính là lông bờm của Lôi Minh.

      "À. . . . . ." Tiết Từ Phong cúi xuống nhìn, quả nhiên nhìn thấy nắm lông ngựa trong tay."Ha..ha. . . . . ." Cười khan hai cái, xấu hổ xua tay, muốn tìm cách lảng sang chuyện khác

      "Có gãy xương ?" Tuy cười nhạo ta, Hỏa Ngọc Hành vẫn quan tâm hỏi.

      Tiết Từ Phong nhúc nhích tay chân, từ từ ngồi dậy, xương tay kêu răng rắc, mặc dù hơi đau, nhưng gãy xương .

      " có." nhăn nhó cúi nhìn mình, cần soi gương, cũng có thể thấy được bản thân thảm hại thế nào. Dù sao tuyệt đối thể giống với đại ca dù ướt hết nhìn vẫn rất phong độ…ái chà!

      "Nếu có, đừng có nằm vạ nữa."

      Tiết Từ Phong chỉ còn cách ngoan ngoãn đứng dậy, Hỏa Ngọc Hành đưa dây cương cho , nhận lấy nhanh, hoạt động chân tay chút, lắc eo, duỗi chân điều chỉnh lại xương cốt sau cú ngã

      "Đại ca, mưa to quá, chúng ta tìm chỗ trú mưa !" giơ tay xoa xoa cái mũi ngứa.

      "Đệ trở nên yếu đuối như thế từ khi nào, chỉ mưa chịu nổi?" Hỏa Ngọc Hành tuy ngoài miệng vậy , nhưng vẫn liếc mắt nhìn nhó xung quanh tìm kiếm

      "Đệ yếu đuối mà thương cho Lôi Minh sợ sấm sét thôi !" vô lại cười hăng hắc, vỗ về ngựa ..

      Hỏa Ngọc Hành ngửa mặt nhìn trời đen nghịt, chỉ sợ cơn mưa này tạnh ngay.

      Cũng phải. Nếu để cho cháu trai bảo bối của Tiết tổng quản bị bệnh, trở về kinh thành bị mẫu thân mắng cho lùng bùng lỗ tai mới lạ.

      "Chúng nó chạy lâu như vậy, đúng là nên để chúng nghỉ ngơi chút." vỗ về ngựa cuối cùng cũng đồng ý.

      "Đại ca sáng suốt." Tiết Từ Phong ngoài miệng mặc dù trách còn hùa theo nịnh , nhưng trong lòng thầm kêu “Ôi chao!” đúng là người sánh bằng ngựa, dáng thương!

      "Ta nhớ cách đây xa có cái miếu đổ , thôi đến đó."

      "Cám ơn đại ca." Cảm động đến rơi nước mắt Tiết Từ Phong, Nghĩ đến toa2ntha6n đau nhức nhanh chóng lên ngựa.

      Hai chiến mã cùng đồng loạt lao nhanh, lâu sau họ dừng ở ngoài gian miếu đổ nát.

      "Ngung ——" Hỏa Ngọc Hành ghì chặt dây cương, dừng lại trước cửa miếu như muốn đổ kia. Dắt theo con ngựa đen Tấn Lôi vào trong miếu, phát mưa rơi trong miếu ít hơn bên ngoài bao nhiêu, thế nhưng bên trong miếu hình như dễ chịu hơn bên ngoài, miễn cưỡng có thể trú mưa được.

      "Chậc! đúng là, nơi này giống cái tên của nó hoang tàn dễ sợ." Tiết Từ Phong theo sau vừa vào miếu ồn ào. Dắt Lôi Minh kéo vào miếu, tìm góc tườngcột đại vào mọt cây cột, mở tay nải ra, may phía trong được gói bằng mảnh vải dầu thấm nước, y phục chỉ hơi ẩm ướt, tạm chấp nhận được.

      Hỏa Ngọc Hành buộc lại Tấn Lôi, dỡ yên ngựa xuống, sau khi dàn xếp cho ngựa xong mới bắt đầu nhìn quanh bốn phía.

      "Đại ca ở đây có ít cỏ khô và vài cành cây, chưa bi mưa ướt, có thể nhóm lửa ?" Tiết Từ Phong ở góc trong miếu phát ra củi khô.

      "Ừ." nhàng đồng ý, ánh mắt đột nhiên nheo lại, nhìn thấy phía dưới bàn thờ có mảng đen.

      Tiến lại gần nhìn mới chắc chắng mảng đen đó chính là tóc, nhìn thấy mỹ nhân ngắm dưới gầm bàn thờ.

      Hỏa Ngọc Hành vội vàng bước đến, Ngồi xổm xuống đỡ lấy đầu nàng, đưa tay thăm dò mạch đập cổ của nàng, cảm giác được mạch nàng đập từng nhịp yếu ớt

      Còn sống!

      Lông mày hơi nhíu lại, nhìn vết sẹo gồ ghề phía mặt bên kia của nàng, là vết sẹo bỏng do lửa, Vừa nhìn thấy khiến người ta vô cùng sợ hãi , khi bị thương hẳn phải rất đau!

      "Từ Phong, mau nhóm lửa lên!" chút chần chừ nào ôm ngay người dưới gầm bàn thờ ra. nương này tòn thân lạnh toát, trán nóng như lửa , hơi thở mỏng manh khó nhận biết

      "Oa?" Tiết Từ Phong thấy dại ca ôm nương, kinh ngạc trợn to mắt, nhưng hỏi nhiều, tay chân nhóm lửa rất lưu loát, ở bên đóng lửa sắp lại cỏ khô.

      "Từ Phong đưa cho ta bộ y phục khô."

      "Được" chạy nhanh tìm tìm bộ xiêm áo khô.

      Hỏa Ngọc Hành đặt nương đó lên đám cỏ khô, cởi bỏ vạt áo của nàng ta, phát Tiết Từ Phong vẫn đúngbên cạnh nhìn lập tức trợn mắt cảnh cáo.

      "Quay sang chỗ khác!"

      "Vâng!" Tiết Từ Phong nhanh chóng quay lưng lại, tay gãi gãi đầu, cảm thấy nên nhắc nhở câu." ra. . . . . . Dại ca huynh cũng là nam nhân mà!"

      "Đây gọi là làm việc phải biết linh động, việc cứu người so với lễ tiết đương nhiên quan trọng hơn" Hỏa Ngọc Hành quay lại hợp tình hợp lý , vì cứu mạng người, phải bất chấp cả việc nam nữ thụ thụ bất tương thân.

      Hít sâu mộ hơi động tác nhanh nhẹn gọn gàng cởi bỏ áo ngoài của nàng, Đỡ nàng ngồi dậy, dựa vào trươc ngực mình, Cở tiếp váy nàng.

      "Đem xiêm áo cho ta. . . . . ." Thấy Tiết Từ Phong định quay người đưa xiên áo, liền khẽ quát, " được quay lại!"

      "Xin lỗi nhất thời quên mất." Tiết Từ Phong dừng lại, đưa tay thò ra phía sau, để đưa xiêm áo cho .

      Hỏa Ngọc Hành giúp nàng mặc nhanh xiêm áo vào, phát nàng vẫn run cầm cập như cũ, đội mày nhíu lại lập tức phân phó.

      "Từ Phong, đem Áo khoác lông chồn trắng ra đây cho ta, lấy thêm vài bộ xiêm y trải mặt cỏ khô nữa."

      "Sao? Đại ca, áo choàng đó phải muốn tặng cho phu nhân sao?" Đại ca bỏ thời gian ba năm Vất vả lắm mới săn đủ bộ lông chồn để làm thành áo, Định tặng sinh nhật phu nhân mà.

      " Ta bảo đệ đem lại đây!" Hỏa Ngọc Hành Gằn giọng. Con chồn trắng kia tìm về vì sinh nhật mẫu thân, nhưng giờ thể suy nghĩ nhiều như vậy.

      "Biết rồi, biết rồi." ta vội vàng đem áo choàng ra, lại lấy y phụ trong túi ra trải lên cỏ khô.

      Hỏa Ngọc Hành choàng kín áo người nàng, mới đặt người vào chỗ được sắp xếp ổn thỏa.

      "Đại ca, đệ phải làm gì nữa? Đệ cũng muốn sưởi ấm." Tiết Từ Phong cẩn thận hỏilại chọc cho đại ca vui.

      "Lại đây ! giúp nàng chắn gió trước, ta thay xiêm y." Lúc này Hỏa Ngọc Hành cũng ngồi chắn ở phía trước, chắn gió lạnh thổi vào miếu cho vị nương này.

      À? Chắn gió?

      Tiết Từ Phong miệng há to, thế nhưng cuối cùng cũng chỉ sờ sờ cái mũi, đến thay đại ca chắn gió cho vị nương xa lạ này.

      "Wa …! nương này mặt làm sao lại bị vết thương này ?" Trước đó để ý, chỉ biết là nương, lúc này nhìn thấy vết sẹo ở má phải nàng, Tiết Từ Phong nhịn được sợ hãi hô lên."Vết sẹo này do bị phỏng sao?" Giơ tay định sờ thử, ngờ lại bị ngăn lại giữa trung."Aí! Đau ,đau ,đau. . . . . . đại ca huynh bẻ gãy tay đệ rồi…!"

      "Ai dạy đệ khinh bạc con nhà người ta!" Hỏa Ngọc Hành lạnh giọng trách cứ.

      " thôi, Khinh Bạc?" Tiết Từ Phong kinh ngạc.

      "Chẳng lẽ đúng sao? Mặt nương nhà người ta có thể tùy tiện chạm vào sao?" Hỏa Ngọc Hành Trợn mắt với .

      "Dại ca, nương này dung nhang bị hủy, đệ sao có thể. . . . . ."

      "Câm miệng! Mặc dù bề ngoài có ra sao, nàng vẫn là nương con nhà lành!" Hỏa Ngọc Hành trầm giọng tức giận mắng.

      Tiết Từ Phong hoảng sợ. Bỗng dưng nhớ đến muội muội Ngọc Tú của đại ca vì ngoài ý muốn bị thương mặt để lại sẹo, khiến vị hôn phu Hứa gia ghét bỏ mà từ hôn. Nếu nàng ấy kiện lên quan phủ việc đó diễn ra. Nhưng làm thế khiến nàng ấy mất mặt..., Hỏa gia cũng vì thế mà từ bỏ. Dĩ nhiên cũng vì thế mà khiến hai nhà trở mặt, có gặp nhau đường cũng làm bộ thấy, Hỏa gia thậm chí lấy hành động chứng minh, nơi nào có diện của Hứa gia có người của Hỏa gia.

      Sau đó Ngọc Tú cả ngày ra khỏi phòng, ngay cả sân nàng cũng bước ra, chưa đến năm chết trong uất ức ngọc nát hương tiêu.

      " xin lỗi, dại ca đệ có ý đó!" Lập tức vừa giải thích vừa xin lỗi, ra có ý ghét bỏ người ta! Ô, dại ca còn đem người ta cởi hết cả, xem hết cả, chẳng qua chỉ sờ vết sẹo thôi cũng cho?"Đệ chỉ tò mò thôi!"

      "Tò mò hại chết người ta, đệ biết sao?" hiểu vì sao , muốn bất kỳ kẻ nào đụngvào nàng, Hỏa Ngọc Hành giận dữ trừng mắt.

      "À, đệ đau có nghĩ nhiều như vậy." Tiết Từ Phong lại gãi đầu.

      "Sau này suy nghĩ cẩn thận chút!" Hỏa Ngọc Hành lớn tiếng cảnh cáo."Đừng hở chút động tay động chân, cũng được nhìn lung tung, có biết hay ?"

      "Dạ dạ." nhanh nhảu trả lời.

      "Trả lời lần là được." Hỏa Ngọc Hành xong mới buông tay ra.

      ""

      Hỏa Ngọc Hành trợn to mắt liếc cái, hết cách. Lấy trong trong hành lý ra bộ xiên y và bình sứ trắng, dừng lại chút, nhanh chóng thay đổi xiêm y của mình, cầm bình sứ đến bên cạnh nương kia

      " lấy túi nước của ta tới. đây" Hỏa Ngọc Hành trả lời , ngược lại còn phân phó, thấy rất lâu có động tĩnh gì liền nhíu mày."Từ Phong, Ngốc lăng ra đó làm gì thế ? nghe thấy huynh sao?"

      "Dạ dạ dạ, đến ngay." Tiết Từ Phong hoàn hồn, chạy nhanh lấy túi nước."Đại ca, túi nước." thấp giọng , đối với hành vi của đại ca hết sức ngạc nhiên, tuy nhiên thức thời gì thêm.

      Đón nhận túi nước, Hỏa Ngọc Hành tay nghiền nát viên dược trong tay, mở khớp hàm nàng ra, đút từng ít từng ít dược được tán nhuyễn chầm chậm, chầm chậm vào miệng nàng, đưa nước đến bên môi nàng, cẩn thận cho nàng uống nước.

      "Đừng. . . . . ." Đàm Ngu Cơ khổ sở rên thành tiếng, tự chủ được nuốt thứ trong miệng xuống, lẩm bẩm trong miệng những lời vô nghĩa, nước mắt chảy xuống theo khóe mắt, "Cha. . . . . . đúng. . . . . . kiện. . . . . ."

      Lệ rơi, Những lời vô nghĩa kia, làm Hỏa Ngọc Hành trong lòng căng thẳng, phản phất như trở lại thời gian năm năm trước, muội muội Ngọc Tú bệnh nguy kịch, rơi vào hôn mê hoàn toàn, Nàng chỉ lẩm bẩm những lời vô nghĩa xin lỗi kia mà thể chảy được nước mắt, nàng khiến toàn bộ Hỏa gia hổ thẹn

      "Nàng sao ." tự giác cúi xuống giọng trấn an người trong lòng, dùng tay áo nhàng lau nước khóe miệng nàng.

      Nhìn người con trong lòng ngừng run rẩy, nghĩ nhiều, vòng tay ôm lấy nàng, để nàng ngồi gọn trong lòng , ôm sát vào ngực, vận công tăng thận nhiệt của mình lên để chính bản thân sủi ấm cho nàng khỏi lạnh.

      Tiết Từ Phong thấy thế, lại kinh ngạc thêm lần nữa, miệng mở to.

      Cái này, việc này... . . . . . Ruốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      Đại ca thế nhưng. . . . . . Thế nhưng. . . . . .

      Tổ phụ là tổng quản hầu hạ trong phủ từ rất lâu , và đại ca có thể lớn lên cùng nhau, hai mươi mấy năm , tính tình của đại ca hiểu nhất, nóng nảy y như họ Hỏa của huynh ấy! Ngoài Mẫu thân và muội muội của huynh ấy ra, chưa khi nào gặp huynh ấy dịu dàng với người khác?

      chỉ có thế, còn cho nương này uống viên thuốc quý giá, ôm nàng, vận công giúp nàng khỏi lạnh!

      Ôi chao! Còn kinh bạc con người ta?

      Nếu bảo vì nương kia đẹp như thiên tiên hạ phàm, vậy liền có thể lý giải được, thế nhưng dung mạo nàng lại bị hủy như thế. . . . . .

      Đột nhiên, trong lòng Tiết Từ Phong này ra ý nghĩ. Hay là đại ca xem nàng thành Ngọc Tú?

      "Đại ca, người tính làm sao với nương ấy?" tò mò hỏi.

      "Đợi mưa tạnh, đưa nàng vao thành tìm đại phu." Hỏa Ngọc Hành suy nghĩ gì trả lời.

      "Đại ca , ý của đệ là sau khi nàng khỏi bệnh?"

      Sau đó?"Đưa nàng vào phủ tướng quân trước, đợi nàng bình phục tính sau"

      "Nhưng mà đại ca, chúng ta là lén trở về trước! Sao có thể quang mình chính đại đem người về phủ được?" Tiết Từ Phong thể nhắc nhở .

      và đại ca trở về trong lặng lẽ, cách khác chính là lén về trước , Mà tướng lãnh phía dưới của đại ca y theo hành trình, ước chừng khoảng hai mươi ngày mới về đến.

      Về phần vì sao phải lén quay về trước, tất cả đều bởi đột nhiên có lệnh triệu hồi đại ca về kinh, định về trước thầm điều tra có gì bất thường hay , cho dù có việc gì, nếu thực có việc cũng cần thời gian để nghĩ kế giảm việc, đến lúc kịp trở tay.

      "Vậy tạm thời đưa người gởi lại y quán."

      "Lỡ như bại lộ thân phận sao?" Tiết Từ Phong đưa ra khả năng gặp phải.

      Hỏa Ngọc Hành hơi trầm ngâm."Mấy năm nay ta rất ít về kinh, khó được trở về lần cũng chưa từng lại bên ngoài, biết mặt ta nhiều người cho lắm, đúng ra có người nhận ra ta ."

      "Nhưng mà. . . . . ." cảm thấy ổn, còn muốn tiếp tục khuyên lại bị cắt ngang.

      "Mặc kệ ra sao, trước hết đưa nàng tìm đại phu." Mạng người quan trọng, là việc cấp bách."Chờ hết mưa, chúng ta lập tức vào thành, về phần vấn đề khác, đến lúc đó tùy cơ ứng biến."

      "Được" Tiết Từ Phong chỉ có thể nghe lệnh. Xem ra đại ca tám chín phần xem vị nương này như muội muội mình.

      gian lĩnh lặng, ngoài tiếng mưa rơi, có những tiếng thở dốc ngắn của người con trong lòng, thỉnh thoảng ngẫu nhiên than .

      biết qua bao lâu, ít nhất cũng hơn canh giờ!

      Bên ngoài mưa bắt đầu ngớt, Hỏa Ngọc Hành quay sang nhìn Tiết Từ Phong, phát đựa vào cột ngủ gật, dời tầm mắt lại nhìn người con trong lòng.

      Lướt qua vết thương má phải nàng, nàng kỳ rất đẹp, chỉ là bình thường ánh mắt mọi người bị chú ý bời vết sẹo xấu xí kia, ngay lập tức dời tầm mắt hề để ý đến.

      đưa tay chạm trán nàng, nhiệt độ vẫn nóng đến phỏng tay, nhưng có thể thấy được thuốc kia phát huy tác dụng, hơi thở của nàng cuối cùng trở nên vững vàng hơn trước, người nàng lại tiếp tục run lên, nhìn sơ có vẻ đỡ khó chịu, việc này khiến thở phào nhõm.

      Đột nhiên người con trong lòng run dữ dội, cố gắng bình tĩnh, nhìn nàng chầm chậm mở mắt ra.

      Đôi mắt như nước hồ thu dịu dàng, tĩnh lặng đến xinh đẹp, trong đôi mắt đó nhìn ra được thần trí nàng hoàn toàn chưa thanh tỉnh, đôi mắt ngập nước long lanh nhưng lại mịt mù tĩnh mịch, khiến tim như thắt lại.

      "Cha. . . . . ." Cánh tay mềm mại run rẩy của nàng nắm lấy vật áo , Lệ rơi."Xin lỗi. . . . . . Ngu Cơ thể. . . . . . Giúp cha giải oan . . . . . ."

      " sao rồi, sao rồi ." nhàng an ủi.

      Nàng tên Ngu Cơ? Giải oan? Cha nàng bị sao thế?

      "Cha. . . . . . Người. . . . . . sao ạ ?" Đàm Ngu Cơ thần trí mơ hồ lẩm bẩm lời vô nghĩa, chỉ có phụ thân dịu dàng với nàng như thế."Cha, sao. . . . . . Làm sao bây giờ? Hạ Liên. . . . . . Bị người xấu bắt rồi, đều do . . . . . Là con báo hại. . . . . ."

      Hạ Liên?"Ta giúp nàng tìm được Hạ Liên , nàng đừng lo lắng." giọng .

      " tốt quá. . . . . ." Nàng cuối cùng cũng an tâm nhắm mắt lại.

      "Ngu Cơ. . . . . ." nhàng gọi

      "Dạ. . . . . ." Đàm Ngu Cơ rúc vào lồng ngực ấm áp của .

      ra nàng thực tên Ngu Cơ.

      Hỏa Ngọc Hành hạ giọng than , ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc đến trợn mắt, há mồm cùa Từ Phong.

      Đột nhiên trong lòng cảm thấy xấu hổ, thế nhưng bên ngoài hề thay đổi sắc mặt, vẫn tỏ ra có gì.

      "Về đến kinh thành tốt nhất đừng để ta nghe được chuyện gì liên quan đến hôm nay. . . . . ." Trong lời đầy ý cảnh cáo cố ý muốn ý của mình.

      "Đệ…đệ vừa rồi mới ngủ gật, thấy gì, hơn nữa chuyện hôm nay. . . . . . Sao phải nhớ làm gì? Đại ca nay chúng ta còn cách bọn họ mười ngày đường nữa" Tiết Từ Phong lắc đầu mạnh.

      Hỏa Ngọc Hành gật đầu vừa ý. Xem ra rất thức thời.

      Đàm Ngu Cơ mê sản trong cơn sốt, mơ mơ màng màng nghe được giọng bên tai, thần trí sắp chìm vào mộng đột nhiên cảnh giác, Giọng của nam nhân này rất lạ !

      Ngay sau đó, nàng liền nhớ lại mình ở đâu, xảy ra chuyện gì.

      Nàng phải ở nhà, phụ thân vẫn còn bị vu oan, Vậy người ôm nàng. . . . . . Là ai?
      Chris thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805

      chương 2


      Đàm Ngu Cơ hoảng sợ mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt của nam nhân xa lạ gần trong gang tấc!

      "Buông ra. . . . . ." Nàng hoảng hốt muốn dãy ra muốn rời khỏi vòng tay .

      " nương. . . . . ." Hỏa Ngọc Hành vừa thốt ra được hai câu, định trần an nàng, đột nhiên bị ăn cái tát. Trong lúc dãy dụa vì sợ hãi nàng quơ tay loạn xạ, đánh đấm lung tung. Thình lình đánh trúng mặt , vô tình táng cho cái bạt tai.

      Trong nháy mắt,có đến hai tiếng hớp khí, tiếng là của Đàm Ngu Cơ, tiếng khác là của Tiết Từ Phong

      Mọi hoạt động của cả ba người đều ngừng lại, khiến khí xung quanh họ trở nên yên lặng.

      lúc sau, Hỏa Ngọc Hành mới chầm chậm quay bên mặt bi đánh sang, đôi mắt đen thâm trầm nhìn giai nhân sợ hãi trong lòng.

      ", nữ nhân này là. . . . . ." Tiết Từ Phong lấy lại thần trí, ngay tức khắc mắng nàng ta muốn lấy lại công đạo.

      Ai ngờ Hỏa Ngọc Hành đồng ý, nghiêng đầu trừng mắt, liếc cái. Giọng quát phẫn nộ lập ức ngừng hẳn, sờ mũi cái lui sang bên cạnh.

      Quên , quên , mặc kệ !

      Sắc mặt của Đàm Ngu cơ vốn dĩ tái nhợt, giờ phút này còn trắng bệch hơn trước, tay nàng có cảm giác đau rát , má của còn in năm ngón tay của nàng thậm chí còn bị móng tay nàng cào rách da chảy máu.

      Mặc dù ,do cẩn thận nhưng nàng đánh

      Nàng tát cái, việc mất mặt này, nếu muốn đánh lại nàng, loại nam nhân uy vũ, khí thế bức người này, sợ rằng chưởng có thể đánh chết nàng!

      Đàm Ngu Cơ tràn ngập sợ hãi trong lòng, thậm chí còn dám nhúc nhích trong thời gian ngắn, quên luôn cả giãy dụa.

      "Tỉnh rồi sao?" Hỏa Ngọc Hành giọng hỏi. Tỉnh lại sau cơn mê lại phát mình trong lòng nam nhân lạ, hoàn toàn có thể hiểu được sợ hãi của nàng, nên chút tức giận với nàng cũng có, thậm chí cũng dùng giọng điệu ngạo nghễ của ngày thường chuyện cùng nàng, mà cố đè nén thanh , cố hạ giọng vì sợ làm người nữ nhi yếu đuối này hoảng sợ.

      Đàm Ngu những hết sức kinh ngạc mà còn cảm thấy ngực nặng trịch đau đớn hai lỗ tai nàng ù đặc, mắt cũng hoa hết cả lên…

      "Đồ ngốc, thở !" Hỏa Ngọc Hành cuống lên bảo, đưa tay vỗ lên mặt nàng, "Đừng nín thở thế !"

      Chớp chớp mắt mấy cái, sau đó hít sâu vào hơi, trước mắt dường như nhìn hơn, thế mới phát ra ra nàng vì quá sợ hãi quên luôn cả thở!

      "Trời ạ, nàng cũng là. . . . . ." Hỏa Ngọc Hành nhịn được lắc đầu, đáng sợ như vậy sao? ràng tận lực giảm ngữ điệu, dùng giọng điệu nhàng để , nhưng vẫn khiến nàng sợ hãi."Ta làm hại nương, nương đừng sợ ta, được ?"

      cố ý đè ép giọng điệu xuống, nên khi Đàm Ngu Cơ nghe được cảm thấy đỡ sợ hơn, hoảng loạn sợ hãi lúc trước dần dần bình tĩnh tim đập chậm hơn chút.

      "Làm ơn. . . . . . thả ta ra." Nàng thử mở miệng. Ngoài cha nàng ra nàng chưa từng gần gũi với nam nhân nào, chứ đừng đến ôm, đây phải là đặc quyền của vị hôn phu nàng! Nhưng vì thiện ý của nên nàng mới để ý, nàng biết có ý xấu.

      "Ta đem nương đặt cỏ khô, được ?" xong, ôm nàng đứng dậy, lại nghe thấy tiếng nàng có chút hoảng hốt, vội vàng đặt người y phục lót cỏ khô, sau đó lùi lại hai bước.

      "Cám ơn. . . . . ." Ngồi xuống vững vàng Đàm Ngu Cơ, cúi đầu cám ơn, cúi đầu xuống là muốn chạm đến ngực, Ngực mềm mại trong lớp áo lông trắng, thể hiểu nổi.

      Lông cáo trắng?

      Ầm…, nàng giờ mới phát người mình khoác bộ lông cáo trắng như tuyết cực kỳ quý, là tấm áo choàng, mà áo choàng này phải y phục của nàng!

      "Ta. . . . . . Y phục của ta. . . . . ." Nàng kinh ngạc nhìn nam nhân trước mặt.

      Khó hiểu , Hỏa Ngọc Hành mặt lên vẻ xấu hổ.

      " Xiêm áo nương ướt đẫm, toàn thân lạnh như băng, vì muốn bảo vệ tính mạng , cho nên ta giúp ngương thay y phục." vội vàng giải thích. Cũng là! ràng làm gì xấu, vậy vì sao phải xấu hổ chột dạ?

      Đàm Ngu Cơ mặt đỏ lên, nhìn , lại quay sang hướng người ngồi phía xa kia, thỉnh thoảng lại nhìn bọn họ cái.

      Bởi nàng. . . . . . Có phải cả hai đều. . . . . .

      "Ta để đệ ấy lui ra." Hỏa Ngọc Hành dường như nhìn ra nghi họăc của nàng." nương xin an tâm, ta hề có hành động thất lễ nào cùng nàng, chỉ đơn giản thay y phục cho nàng, nếu thay ra, chết cóng , Việc này chẳng qua là vì hoàn cảnh, nương nên lo sợ về danh tiết."

      Đàm Ngu Cơ cúi đầu tránh ánh mắt của . Nếu đúng như cảm giác của nàng mà ..., thân thể nàng giờ y phục gì ngoài áo choàng của nam nhân này , cách khác, thân thể của nàng bị nam nhân này xem hết cả!

      Cảm cảm giác thẹn thùng tràn ngật cả nội tâm nàng, cảm giác chua sót tràn lên hốc mắt.

      " nương. . . . . ." Thấy thế, Hỏa Ngọc Hành nhíu mi, trong lòng hơi hoảng sợ, khiến cho thần sắc ngưng trọng."Nếu nương cảm thấy ta phá hỏng danh tiết của nàng, ta phụ trách, cưới nàng làm thê tử."

      "Đại ca!" Nãy giờ vẫn để ý đến bọn họ Tiết Từ Phong thể nghe được nữa vội vàng chen ."Làm gì có ai đem nhân duyên mình ra bồi thường! Rất có đạo lý !"

      " có ai hỏi ý kiến ngươi!" Hỏa Ngọc Hành khẽ quát cho . Lời đề nghị này tuy vừa thốt ra, nhưng hề cảm thấy hối hận chút nào.

      "Nhưng mà đại ca,Chung thân đại là chuyện rất quan trọng, sao có thể tùy tiện quyết định như vậy!" Tiết Từ Phong cả gan , dù thế nào cũng thể hắc nhở. Huống chi muội muội , Ánh Tuyết ái mộ đại ca nhiều năm, nếu nếu đại ca tùy tiện sắp đặt hôn , lấy mộ nữ tử thấp kém lại bị hủy hoại dung nhan, thế bằng cưới Ánh Tuyết! Ít nhất bộ dạng của Ánh Tuyết còn xinh đẹp, đáng hơn so với nương này.

      "Câm miệng!" Hỏa Ngọc Hành tức giận mắng.

      "Công tử." Đàm Ngu Cơ ruốt cuộc cũng hồi phục lại tinh thần sau khi kinh ngạc, vội vàng lên tiếng chen ngang tranh chấp giữa bọn họ, nhưng vẫn ngẩng đầu."Xin lỗi, ta phải trách huynh hay muốn đòi công bằng, công tử bởi vì cứu ta, ta hiểu, ân tình của công tử ta cảm tạ kịp sao có thể bắt công tử phụ trách chứ! Chỉ là. . . . . ." Chỉ là Loại luống cuống này, khiến cho nàng cảm thấy thẹn thùng!

      Liên tục lắc đầu, như muốn xóa những hỗn loạn trong suy nghĩ, lại làm cho đầu óc vốn choáng váng vì cảm lạnh nay càng choáng váng hơn.

      " nương?" Hỏa Ngọc Hành thấy thân mình nàng lung lay vững, hơi lo lắng gọi , muốn chạy đến đỡ lại sơ làm nàng hoảng sợ." nương có khỏe ? Ngươi nhiễm phong hàn, bệnh cũng , nên đừng nghĩ quá nhiều nữa, nghỉ ngơi tốt, đợi lát nữa tạnh mưa chúng tôi đưa nương vào thành mời đại phu xem bệnh."

      "Ta. . . . . ." Đàm Ngu Cơ đưa tay lên day hai huyệt Thái Dương hai bên cho đỡ đau đầu, dời tay xuống phía dưới mới sờ thấy cái sẹo má, sực nhớ đến bộ dạng của mình lúc này.

      Bộ dạng nàng tại như thế, vị công tử này lại chút nghĩ ngợi đề nghị phụ trách lấy nàng làm vợ!

      Cứu nàng, có thể là do tấm lòng nghĩa hiệp, thể thấy chết mà cứu được, nếu nàng còn nguyên dung mạo, đề nghị phụ trách, nàng cho rằng xem trọng vẻ ngoài của nàng, Nếu là báo ân cứu mạng, nàng nguyện ý lấy thân báo đáp.

      Nhưng hôm nay đưa ra lời phụ trách khi nàng mất mĩ mạo, nàng cảm thấy, quả chính nhân quân tử, sao thể lấy oán trả ơn .

      Nàng tin chỉ đơn thuần thay nàng đổi xiêm y, cho dù thèm liếc mắt nhìn nàng cái, nàng cũng tin, còn về cảm giác thẹn thùng kia nàng phải nhanh chóng điều chỉnh lại thôi.

      "Công tử. . . . . . cần phải chịu trách nhiệm gì, ta biết người hề có ý xấu" Nàng nhàng lắc đầu, cháng váng càng nghiêm trọng hơn, cảm thấy cảnh vật trước mắt quay tròn rất nhanh"Ta thực cảm tạ. . . . . . Công tử cứu giúp, phần ân tình này, ta . . . . . . Ghi nhớ trong lòng, ngày sau nếu có thể giúp lại việc gì. . . . . ." Nàng lung lay cả người rồi ngã xuống.

      Hỏa Ngọc Hành thấy thế, bất chấp nam nữ thụ thụ bất thân, chạy lại đỡ nàng.

      " nương, đừng nữa, nàng cần nghỉ ngơi."

      Đàm Ngu Cơ hoa mắt nhìn , cánh môi mất huyết sắc vẫn tiếp tục thào: "Ngày khác. . . . . . Nếu cơ hội, ta. . . . . . Chắc chắn. . . . . . Báo đáp. . . . . . Ân tình. . . . công tử . ."

      Nhắm mắt lại cả thân mình vô lực mềm nhũn.

      Hỏa Ngọc Hành đỡ lấy nàng bằng cánh tay tráng kiện của cách nhàng.

      "Đại ca. . . . . ." Tiết Từ Phong lo lắng hỏi : "Huynh cưới nàng ấy chứ?"

      " Nếu Nàng gật đầu, ta cưới, đáng tiếc nàng ấy cự tuyệt." Hỏa Ngọc Hành cúi đầu nhìn giai nhân trong tay, dưới má trái nàng hề có tỳ vết nào cũng bị sẹo nên đập vào mắt người khác chính là vết sẹo rối mắt ở má phải kia . Nhìn vết sẹo kia những ghét bỏ, mà ngược lại còn cảm thấy đau lòng. Vết thương kia lúc đầu phải chịu đựng đến thế nào?

      "Đại ca, huynh phải giỡn chứ?"

      "Đệ cảm thấy ta là loại người lấy chung thân dại của mình ra đùa giỡn sao?" Hỏa Ngọc Hành liếc xéo Tiết Từ Phong

      Dĩ nhiên là , thế nên mới lo lắng!

      "Đại ca huynh có phải hay . . . . . . Đem chuyện của Ngọc Tú mà liên tưởng đến nương ấy?" Do dự chút, cuối cùng cũng hỏi ra miệng.

      "Nàng quả làm ta nghĩ đến Ngọc Tú, bất quá việc này ảnh hưởng đến việc ta muốn cưới nàng ấy. Ta cho dù thương muội muội thế nào, cũng thể muốn kết hôn cùng muội muội mình chứ!" Lườm ta cái, Hỏa Ngọc Hành lười để ý đến , nghiêng đầu nhìn mưa bên ngoài miếu.

      "Cho nên Huynh thực lòng muốn cưới nàng?" Tiết Từ Phong nghe xong nóng nảy.

      "Ta phải rồi sao?" nhíu mi, kiên nhẫn lập lại.

      "Đệ biết nhưng hiểu nổi nàng. . . . . ." Khủng bố như vậy! Tiết Từ Phong liếc mắt nhìn vết sẹo rối rắm mặt nàng, im bặt, có đem cảm giác trong lòng ra."Chỉ vừa mới gặp mặt, sao đạica lại muốn lấy nàng? Chẳng lẽ chỉ vì chịu trách nhiệm?"

      Vì sao? Hỏa Ngọc Hành nhún vai. Đó chẳng qua chỉ là khi thốt ra lời đó hề cảm thấy bài xích mà thôi

      Nhưng lười tìm hiểu lý do, dù sao mặc kệ gì, Từ Phong vẫn cứ vì vấn đề khác liên tục hỏi"Vì sao".

      "Hết mưa rồi, thu dọn chút, chúng ta phải lập tức vào thành." Hỏa Ngọc Hành phân phó."Ta mang theo nàng thể phi ngựa chạy nhanh, đệ vào thành trước, tìm khách điếm bình thường, phân phó chủ quán chuẩn bị hai thùng nước nóng, tìm đến nữ nhân để hầu hạ, rồi tìm đại phu đến xem bệnh."

      "Dạ, Đại ca." Tiết Từ Phong vùa định hành động, đột nhiên, Hỏa Ngọc Hành lên tiếng ngăn lại.

      "Khoan , có người đến." Hỏa Ngọc Hành nhìn ra cửa miếu, người đến hành tung rất lộ liễu, có thể thấy phải là người luyện võ.

      Tiết Từ Phong ngẩn người, nhìn về phía cửa, lúc lâu sau, mới có thể nghe thấy tiếng bước chân.

      "Kỳ lạ, hết mưa rồi, sao phải chạy, chay vội thế làm gì?" Vẻ mặt nghi ngờ .

      Hỏa Ngọc Hành gật đầu đồng ý, việc này đúng là đùng là đáng ngờ .

      Nhìn xuyên qua cửa miếu, bọn họ thấy dáng người lảo đảo chạy vào, vì thiếu cẩn thận vướng vào thềm đá, cả người chật vật ngã nhào.

      "A!" nương kia đau đớn kêu lên tiếng, bất động nằm bẹp đất, nhưng lại rên lên những tiếng nức nở.

      "Đại ca. . . . . ." Tiết Từ Phong thấp giọng kêu, nhìn Hỏa Ngọc Hành.

      "Ra xem thế nào."

      "Dạ"

      *********

      Hạ Liên liều mình bôn bào, ngực đau đớn giống như muốn nổ bung, nhưng mà nàng thể ngừng lại.

      phía su còn những kẻ hung dữ đuổi theo phía sau, Vì tự bảo vệ bàn thân nàng đành phải nhân cơ hội họ để ý đẩy ngã họ rồi chạy trốn. .

      đường , chưa đên thanh lâu nàng tỉnh lại , nhìn thấy nhị tiểu thư nàng gặn hỏi kẻ giới thiệu, kẻ giới thiệu kia lại chịu gì, lát sau mới thừa nhận để lại nhị tiểu thư ở lại ngôi miếu đổ.

      Nàng nghe xong quả thực thể tin nổi, chỉ nghĩ đến nơi như vậy, nhị tiểu thư mảnh mai như vậy sao có thể chịu được?

      Có lẽ. . . . . . Nàng chỉ tìm được thi thể lạnh như băng . . . . . .

      , !

      Hạ Liên nhanh chóng bỏ ý nghĩ xấu lên trong đầu, còn tự thầm trách mình sao có thể rủa tiểu thư như thế. Nhị tiểu thư sao!

      Bọn họ đều là người xấu thuộc hạ của kẻ giới thiệu kia, lừa dạo người ta, đâu có dẫn mọi người đến tướng quân phủ làm nô tỳ, mà chính là lừa gạt các nương bán vào thanh lâu, khó trách họ phải vượt ngàn dặm xa xôi đến thành Lạc Dương tìm người!

      Nếu Tam tiểu thư biết biết mình bi lừa , nhất định tự trách bản thân .

      Nàng thở dốc, cảm thấy khó thở, tầm nhìn ngày hẹp lại hơn, thậm chí bắt đầu trở nên mơ hồ, bên tai nghe được cả tiếng thở dốc của bản thân.

      Mưa vẫn rơi , Hạ Liên sau tiếng sấm chớp sáng, hai chân vướng vào nhau, ngã nhào, nàng cứ nằm đó tưởng như hông thể động đậy, nhưng là vừa nghĩ đến sinh tử của nhị tiểu thư ra sao, nàng buộc bản thân mình phải bò dậy nhấc chận đau kinh khủng tiếp tục về phía trước

      Nàng cố chạy về phía trước, biết rằng mình có chạy chậm hay ? biết người đuổi theo nàng có đuổi đến ?

      được, nàng tuyệt đối thể để bị tóm!

      Nàng thừa dịp bất ngờ trốn khỏi , nếu bị tóm trở lại lầu xanh, chỉ sợ thể thoát được, đến lúc đó nhị tiểu thư phải làm thế nào?

      Hạ Liên biết mình chạy bao lâu, cũng biết mưa ngừng hay chưa , tại nàng chỉ cảm thấy dù có chạy dến chết cũng thể chạy đến nổi ngôi miếu đổ nát từ xa nhìn thấy cái nóc của ngôi miếu, nàng lảo đảo chạy về phía ngôi miếu

      Nhị tiểu thư nhất định phải còn ở đây, nhất định có việc gì. . . . . .

      Chạy về phía cửa miếu đổ, đôi chân mệt mỏi thể nhấc cao, khi bước qua bậc thềm cao ở cửa, căn bản là nàng còn kịp nhấc chân lên nữa ngã nhào mạnh xuống đất.

      "A ——" Hạ Liên Vì cúngã đau mà nhất thời thể nhúc nhích, chỉ có thể quỳ rạp đất, trong lòng xót xa, thân mình đau đớn, hơi thở dồn dập nhịn được nữa mà bật khóc

      Đột nhiên vang lên tiếng mình khóc còn nghe được những thanh khác. Kỳ lạ, như ngoài tiếng thở dốc của mình , nàng còn nghe được giọng cùa nam nhân?

      phải nàng nghe nhầm chứ ?

      Chỉ trong nháu mắt , nàng nghĩ đếnkhả năng những người ở thanh lâu đuổi đến?

      Hốt hoảng, Hạ Liên măc kệ đau cũng phải bò dậy, sợ hãi nhìn về phía giọng kia, căn bản để ý thanh đó từ trong miếu hay ngoài miếu.

      Sau đó, nàng nhìn thấy hai nam tử. . . . . . Nhị tiểu thư?

      Nàng nhìn thấy nhị tiểu thư nhà nàng, nhúc nhích còn bị nam tử cao lớn uy vũ ôm vào ngực .

      Đúng là nhị tiểu thư rồi, mặc dù khuôn mặt kia tựa vào lồng ngực nam nhân kia, nhưng nàng nhi2ntha61y rất , đó chính là nhị tiểu thư.

      "Tiểu thư!" Hạ Liên kêu to lên, mạc kệ đau đớn người, nàng đẩy Tiết Từ Phong ra, vọt đến hướng Hỏa Ngọc Hành muốn đoạt người cùng .

      Tiểu thư?

      Hỏa Ngọc Hành ôm nương trong lòng , cẩn thận che chở, chì thoáng cái tránh được, nương biết từ đâu xong ra..

      "Buông nàng ra!" Hạ Liên hô to. Hai người nam nhân này. . . . . . Bọn họ rốt cuộc làm gì nhị tiểu thư? Nhị tiểu thư vì sao hôn mê bất tỉnh?

      "Nàng là tiểu thư nhà ngươi?" Hỏa Ngọc Hành nhíu mi hỏi. Quần áo của nàng giống tiểu thư thế nhưng. . . . . . Lời thốt ra kia có rất nhiều tình cảm , thể giả được.

      Hạ Liên hoảng sợ. Nàng quýnh lên, nên quên mất tiểu thư dặn!

      Nhị tiểu thư , sau khi ra khỏi cửa Dàm gia còn tồn tại nô tỳ, tiểu thư nữa, để tránh việc may, đường hai nàng giả làm tỷ muội, nàng nàng lớn hơn tiểu thư hai tuồi nên làm tỷ tỷ, còn nhị tiểu thư làm muội muội, đổi tên Hạ Cơ nhi.

      ", nàng. . . . . . Nàng là muội muội của ta."

      Hỏa Ngọc Hành tin, tin tưởng xưng hô mới rồi của nàng hơn.

      "Ngươi mau thả muội muội ta ra, trả lại muội muội muội cho ta!" Hạ Liên lại muốn nhào tới trước, nhưng bị Tiết Từ Phong chặn lại.

      " nương, bình tĩnh chút, đại ca nhà ta là ân nhân cứu mạng muội muội ngươi. Nếu có đại ca nhà ta muội muội nhà hẳn hầu ông bà rồi." Tiết Từ Phong giải thích,chỉ hai viên dược kia thôi trăm ngàn lượng bạc, mà đừng có tiền chắc mua được nha.

      Hạ Liên nháy mắt mấy cái. Bọn họ cứu nhị tiểu thư?

      " nương tên là Hạ Liên sao?" Hỏa Ngọc Hành đột nhiên nghĩ đến.

      Nàng kinh ngạc."Làm sao ngươi biết?"

      "Ngu Cơ , nàng nương bị người xấu bắt rồi, nàng rất lo lắng cho ."

      ngay cả khuê danh của nhị tiểu thư cũng biết?

      "Tiểu thư ?" Hạ Liên bởi vì quá mức kinh ngạc, chú ý đến mình lại lỡ miệng.

      "Đúng." Nàng quả nhiên là"Tiểu thư" ! Hỏa Ngọc Hành đưa mắt xuốn, nhìn người con trong lòng

      Hạ Liên nhìn chằm chằm thứ bao bọc lấy tiểu thư , thoạt nhìn hình như là áo chồn trắng quý giá, giống như rất được chiếu cố chu đáo .

      Buông lỏng nghi hoặc trong lòng, cả người bắt đầu còn sức ——

      Tiết Từ Phong nhìn thấy nhanh tay đỡ lấy." nương, sao chứ?""Buông ra." Hạ Liên đưa tay đẩy thân hình cường tráng đó ra .

      "Trước hết phải thay y phục ướt đó ra." cẩn thận buông nàng ra.

      " cần!" Nàng nàng sao có thể ở trước mặt hai nam nhân thay quần áo. . . . . .

      Hạ liên vội vàng trừng to mắt nhìn bộ xiêm áo bên cạnh đống lửa. Nhìn rất quen mắt, đây phải là quần áo mặc người nhị tiểu thư sao?

      Nàng nhào về phía trước, cầm lấy xiêm y lật xem, chỉ váy ngoài, nội y như yếm, quần lót, tất cả đều ở đây! Trong phút chốc nàng mặt xanh mét, như vậy. . . . . .

      Trừng to mắt nhìn nhị tiểu thư được nam nhân kia ôm trong lòng, áo choàng che phủ kín toàn thân , nàng thể nhìn thấy lớp áo phía dướng nhị tiểu thư phải. . . . . . Trần như nhộng chứ!

      "Các ngươi. . . . . . Các ngươi dã làm gì muội muội ta?" Hạ Liên hoảng sợ kêu, dám nghĩ xiên áo này là do ai cởi ."Này —— từng kiện xiêm áo. . . . . . Phải . . . . . Phải . . . . ."

      "Là xiêm y ướt đẫm ." Hỏa Ngọc Hành trừng mắt quên hạ thấp giọng chuyện tỳ nữ này, rồi lại nhớ tới người con trong lòng, lại nén lại giọng ói đến mức cực kỳ nhàng.

      "Các ngươi sao có thể. . . . . ."

      "Chẳng lẽ nương tính để tiểu thư nhà nương chết cóng sao?" cố ý dùng hai chữ "Tiểu thư" này để xưng hô.

      Mà Hạ Liên bởi vì quá hoảng sợ, căn bản chú ý chi tiết này.

      "Đương nhiên phải! Nhưng mà. . . . . ." Nhưng mà danh tiết của nhị tiểu thư cứ như vậy bị hủy, sau khi nhị tiểu thư tỉnh dậy biết được, biết có phản ứng gì,nên nàng lo lắng!

      " nương, yên tâm, đại ca nhà ta bảo ta quay lưng lại nên ta thấy gì hết." Tiết Từ Phong chen vào hi vọng khiến nàng bớt lo lắng.

      Hạ Liên nghe xong, ngược lại vẻ mặt càng xấu hơn nữa. Theo như lời , có nghĩa là, đại ca chính tay cởi sạch xiên áo của tiểu thư còn gì!

      "Này, phải muốn đại ca ta phụ trách nương ấy chứ!" Nhìn lên thấy vẻ mặt kia của nàng. Tiết Từ Phong tiếp tục thanh minh"Tiểu thư nhà . . . . . hay là muội muội nhà ?" lại nghi hoạc hỏi.

      "Nàng là muội muội của ta."

      "Được rồi, muội muội muội muội. Muội muội của nương cũng với đại ca ta đối với nàng ấy có ân tình, cần phải chịu trách nhiệm hay phụ trách gì!"

      "Muội muội của ta biết ngươi. . . . . ." Nàng nhìn phía Hỏa Ngọc Hành, "Ngươi giúp nàng. . . . . . Thay xiêm áo?"

      "Đúng vậy, biết rất ." Trả lời vẫn là Tiết Từ Phong . Cho nên, nàng đừng vọng tưởng đem muội muội mình gả cho đại ca.

      vậy? Hạ Liên nặng nề thở ra.

      " nương nên thay y phục ướt ra , thời tiết quá lạnh, nếu nương cũng bệnh có người chiếu cố muội muội của ." Tiết Từ Phong xong, đưa y phục của cho nàng."Mạc tạm thứ này vậy, khi nào vào thành ta thu xếp cho hai người."

      "Ta. . . . . ." Hạ Liên do dự nhìn bộ trang phục nam nhân.

      " cần lo lắng, chúng tôi tuy rằng chưa từng nhận mình là quân tử, nhưng bao giờ làm những hành động tiểu nhân." Tiết Từ Phong thử cười rộ lên, chi chình nhiều năm phương bắc, toàn gặp những nữ tử to cao phương bắc, quá lâu chưa gặp qua những nữ tử kiều nhắn, xinh xắn chốn quê nhà như nàng.

      Hạ liên giương mắt nhìn , cảm thấy hơi xấu hổ, bọn họ dù sao cũng là ân nhân cứu nhị tiểu thư, nàng còn chút cảm kích, vừa đến quát người ta, lời cảm ơn cũng chưa .

      "Cám ơn. . . . . . Cám ơn hai người cứu muội muội ta." Nàng giọng cảm tạ, đưa tay tiếp nhận xiêm áo.

      " nương dến góc tường bên kia thay , ta giúp nương che chắn." Tiết Từ Phong cầm lên tấm áo cháng, quay lưng về phía tường, miễn cưỡng cũng có thể xem như có môt gian tư mật.

      Hỏa Ngọc Hành đối với hành động của bọn họ làm như thấy, tầm mắt chuyên chú vào người con trong lòng .

      Trong lòng có vần đề thể lý giải, nếu nàng là Tiều thư, vì sao lại lưu lạc đến đây?

      "Hai người phải là người kinh thành đúng ?" liếc mắt nhìn về phía Hạ Liên đổi xiêm áo bên kia hỏi

      Nàng bên kéo lại xiêm áo bên lắc đầu.

      " phải, ta cùng. . . . . . Muội muội là người Lạc Dương, theo kẻ dẫn mối đến kinh thành. Ai ngờ kẻ dẫn mối kia là kẻ xấu, lừa bảo dẫn chúng ta đến phủ tướng quân làm nô tỳ ——"

      "khoan…khoan, nương vừa phủ tướng quân?" Tiết Từ Phong kinh ngạc chen vào lời của nàng, rồi liếc mắt nhìn sang đại ca: "Vị tướng quân ấy?"

      "Là Hỏa tướng quân." Hạ Liên trả lời thẳng. Sau khi Cột chắc xiêm y, nàng nhận lấy tay nải của Tiết Từ Phong đưa cho, ngồi xổm người xuống xếp lại y phục của tiểu thư mình.

      "Hỏa Ngọc Hành?" Hỏa Ngọc Hành nhướng mày hỏi lại.

      "Đúng vậy!" Nàng gật đầu, thấy sắc mặt của họ trong lòng nghi hoặc, "Sao vậy? Chẳng lẽ trong kinh thành chỉ có vị Hỏa tướng quân sao?"

      "Kể tiếp ." Hỏa ngọc hành nhíu mày.

      "Người dắt mối đó , bởi vì Hỏa tướng quân quanh năm đóng đô nơi biên quan, rất ít trở lại kinh thành, cho nên phủ tướng quân hoang phế nhiều năm, nay hỏa tướng quân phụng chỉ quay về kinh, trong phủ cần lượng lớn nha hoàn,ông ta mới đến Lạc Dương, để lựa chọn nô tỳ ."

      "Điều này sao có thể! Phủ tướng quân là phủ đệ hoàng thượng ban cho, cho dù Hỏa tướng quân cả năm ở đó, nha hoàn thị vệ và tổng quản phải có chứ, còn phải luôn quét dọn, giữ gìn sạch ! Chỗ được Hoàng thượng ngự ban cho mà dám coi rẻ mang tội khi quân!" Tiết Từ Phong lắm chuyện xen vào.

      "Sau đó thế nào?" Hỏa Ngọc Hành nóng nảy tức giận, thể tin được thậm chí có kẻ dẫn mối dám đem phủ tướng quân nhà ra lừa gạt, quả thực ăn gan báo mà!

      Hạ Liên hoảng sợ liếc nhìn . Khí thế của khiến người ta sợ hãi! Kiến na2ngkho6ng tự chủ được mới lúi sát lại bên cạnh Tiết Từ Phong.

      "Người dẫn mối mới tìm đến nương ở quê như bọn ta tự bán mình làm nô, dẫn chúng ta đến kinh thành, kết quả đêm qua tại đây hạ mê dược mọi người, nhan lúc mọi người hôn mê đem bọn ta đến thanh lâu, co2nvi2 ghét bỏ muội muội ta nên bỏ lại nàng lại đây để nàng tự sinh tự diệt . . . . ." xong hai vành mắt nàng đỏ hoe. Nghĩ đến khi nàng vừa tỉnh lại thấy tểu thư đâu còn mình bị bắt, thực đáng sợ.

      " đáng kinh tởm!" Tiết Từ Phong cả giận mắng. Còn dám dùng danh nghĩa tướng quân phủ để lừa gạt nương lương thiện như Hạ Liên!

      "Đại ca thể để việc này diễn ra được!"

      "Dĩ nhiên là thể!" Hỏa Ngọc Hành nghiến răng . Nghĩ đến bọn người xấu giả danh , còn thiếu chút nữa tổn hại đến vị nương mà ôm lúc này, trong tâm tư dâng trào lửa giận.

      Với vẻ mặt mờ mịt Hạ Liên nghe mà chẳng hiểu gì, nàng chỉ lo lắng thể vào được tướng quân phủ.

      "Xin hỏi, ý của hai người là phủ tướng quân thiếu nô bộc sao?" Nàng lo lắng truy vấn.

      "Thiếu hay thiếu chúng ta cũng biết." Tiết Từ Phong nhún vai trả lời, ba năm, năm năm mới trở về lần, sao mà biết được! Với lại việc này do tổng quản phụ trách đâu có biết.

      "Cho nên vẫn có khả năng thiếu người đúng ?" Hạ Liên lo lắng hỏi lại. Nhất định phải thiếu chứ, bằng sao hai nàng thể vào đó được đây? Chảng phải Nhị tiểu thư muốn tiếp cận Hả tướng quân xin người giải oan cho còn gì?

      "Hai người muốn vào phủ Hỏa tướng quân à?" Hỏa Ngọc Hành đột nhiên hỏi.

      "Ta cùng muội muội định ký văn tự bán mình năm, để có bạc gửi về cho gia đình, cũng có thể tự nuôi được bản thân mình." Hạ Liên theo như những gì nàng và tiểu thư bàn nhau từ trước.

      "Được, nếu hai người muốn đến phủ tướng quân đến, ta giúp hai người vào đó." Hỏa Ngọc Hành gật đầu nhận lời, lại rũ mắt nhìn nữ tử trong lòng. đưa nàng vào vòng che chở của mình!

      " sao? Huynh có cách?" Hạ Liên vui mừng hỏi.

      " nương, nếu đại ca nhà tôi có biện pháp vậy cẳng ai có thể làm được gì, yên tâm !" Tiết Từ Phong cười .

      " tốt quá, đa tạ đại gia, đa tạ đại gia." Hạ Liên thiếu chút nữa quỳ xuống dập đầu."Nhưng. . . . . . có thể xin ngài buông muội muội ta ra ?" Cứ ôm như vậy thât ổn.

      "Nàng bị hàn khí x6am nhập, ta vận công sửi ấm cho nàng, chẳng lẽ nương muốn nàng bị lạnh cóng sao?" Hỏa Ngọc Hành lạnh lùng liếc nàng 1 cái.

      "À" Hạ Liên kinh ngạc há mồm, thế nên thên gì nữa.

      Nàng vẫn rất để tâm , nhưng vị đại gia này khí thế quá đáng sợ, nàng dám, cũng biết mình thể cãi lại . Còn nữa. . . . . . hành động của là bảo vệ Nhị tiểu thư, mà nhị tiểu thư hình như cũng rất ổn khi nằm trong ngực

      Thôi. . . . . . Được rồi, nàng coi như phát ra vậy.
      Chrislinhdiep17 thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Chương 3

      Mõ điển canh bốn, đêm ngủ an giấc, Đàm Ngu Cơ mở mắt.

      Bên ngoài mưa vẫn lất phất rơi, gió theo cửa lùa vào khiến căn phòng trở nên lạnh buốt .

      Nàng nghiêng đầu nhìn Hạ Liên ngủ say bên cạnh, đôi mắt nàng ánh lên ngưỡng mộ, ngưỡng mộ nàng ấy có thể ngủ say như vậy cách ngọt ngào.

      Vào Phủ Tướng quân mấy ngày, nhớ đến vài hôm trước khi nàng tỉnh lại là được ủ ấm trong y quán, còn Hạ Liên ở bên cạnh chăm sóc, về vị công tử kia,Hạ Liên họ đưa hai nàng đến y quán trả tiền chẩn bệnh, sắp xếp cho cả hai rồi rời .

      Trước khi họ còn lưu lại phong thư bảo hai nàng cầm đến Tướng quân phủ. Trong thư viết những gì nàng biết, nhưng hai nàng nhờ vào lá thư kia mới gặp trở ngại gì vào được phủ tướng quân.

      Nàng từng hỏi Nguyên tổng quản thân phận người viết thư, Nguyên tổng quản chỉ liếc nhìn nàng cách kỳ lạ, được rồi, nàng nàng sao dám hỏi nữa cơ chứ, cứ như vậy tạo nên khúc mắc trong lòng, mãi giải được.

      Hạ Liên được phân cho quét tước ở cổng trước, bởi vì dung mạo nàng xấu xí, bị phân đến làm việc lặt vặt trong nhà bếp.

      Ở Phòng bếp, mỗi người việc, công việc của nàng rất đơn giản, phụ xách nước, phụ đầu bếp chính chuẩn bị bữa, phụ trách rửa rau củ các loại, sau khi nấu nướng xong dọn sạch phòng bếp.

      Bắt tay vào làm việc, tay chân nàng cứ loạn cả lên, mặc dù biết nên làm những gì, nhưng biết nên làm thế nào, ngay cả múc nước lên từ giếng cũng biết. Sau này, mặc dù biết cách lại làm rơi cái gầu xuống giếng, Khiến Ngô đại nương quản lý phòng bếp phạt vài roi, việc này nàng dám cho Hạ Liên biết.

      Từ từ , tuy rằng công việc dần biết làm, thế nhưng vẫn hay sai sót, chưa thể quen được với khổ cực như vậy.

      Nhưng mà tay nàng, chỉ có ba ngày ngắn mà thảm, bọt nước nổi lên rồi vỡ ra, bong hết cả da tay, được bôi thuốc tốt, Giờ bắt đầu bưng mủ. Mỗi tối khi được nghỉ, Hạ Liên luôn nước mắt lưng tròng đau lòng thương xót, bôi thuốc thay nàng, kiến cho những nha hoàn cùng phòng cứ trêu chọc Hạ Liên giống như gà mẹ che chở cho gà con.

      Bởi vì là người ra tay đánh nàng bị thương, Ngô đại nương để nàng rửa rau, sợ nàng làm bẩn rau dưa, chuyển sang sai nàng khiêng củi vào góc trong phòng bếp. Tuy rằng chuyển củi vất vả, nhưng miệng vết thương tiếp xúc với nước, cũng xem như việc tốt.

      "Tiểu thư?" Hạ Liên mở mắt nhá nhem buồn ngủ hỏi, "Ngủ được sao? vì đau tay à?" Vừa tỏ ra lo lắng vừa loạng choạng chồm dậy.

      ", ta sao, chỉ buồn ngủ thôi." Đàm Ngu Cơ vội vàng giọng trấn an, giọng nhu hòa, uyển chuyển rất có ma lực làm an lòng người khác. Nàng biết Hạ Liên vẫn còn chưa tỉnh hẳn, nếu gọi nàng là tiểu thư."Tiếp tục ngủ , trời còn chưa sáng đâu."

      "Vâng. . . . . ." Nhắm mắt lại, liền ngủ say như chết.

      Sợ lại đánh thức Hạ liên, nàng nhàng vén chăn lên, rón ra rón rén xuống giường, lấy áo khoác, ra khỏi phòng.

      khí lạnh mang theo mưa táp thẳng vào mặt Đàm Ngu Cơ, cái mũi hơi cứng lại, nàng giơ tay muốn xoa mũi làm nó nóng lên, chợt nhớ đến tay đau

      Tuy rằng ngày nào từ phòng bếp về Hạ Liên cũng giúp nàng bôi thuốc, nhưng thuốc có tác dụng nhiều lắm , nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng quấn thêm vài miếng vải quanh tay

      Chầm chậm nắm chặt tay lại, cắn răng nhịn đau, nàng giờ còn là tiểu thư nữa, phải nhanh chóng tập cho quen mới được.

      Thời gian có rất nhiều, cả ngày dài, nếu ngủ được, đến nhà bếp làm cho quen việc!

      Nàng quay vào phòng lấy đen lồng, nhìn theo ánh sáng của ngọn đen dọc hành lang nàng tìm được bếp.

      "Dạ, nô tỳ tuân Lệnh." Nàng vừa , vừa lẩm bẩm những câu hay dùng trong sinh hoạt ngày thường.

      Ngày hôm qua, Nguyên tổng quản mới triệu tập mọi người lại và tuyên bố, tướng quân về đến kinh thành, tiến cung diện thánh, hoàng thượng mở yến tiệc tẩy trần ba ngày liền, ba ngày sau tướng quân hồi phủ.

      Nghĩ đến viện này, nàng cảm thấy có chút bất an.

      Đến giờ, nàng chưa nghĩ ra biện pháp tiếp cận Hỏa tướng quân, chỉ là nô tỳ việc găp tướng quân là việc rất khó phải sao?

      Đàm Ngu Cơ lo lắng bước vào phòng bếp, đem đèn đặt lên bàn, nghĩ tới vừa ngẩng đầu, liền thấy người xa lạ thân hình cao lớn ở trước mặt, mỗi tay cầm cái bánh bao trừng mắt nhìn nàng!

      Đó là người có chút lượm thượm, râu che kín hơn phân nửa khuôn mặt nam nhân lạ, cách khác, ban đêm có người xông vào phủ tướng quân!

      Trong đầu nàng ý thức được việc ngay lập tức, nàng sợ tới mức lui từng bước.

      " Nghe thấy tiếng bước chân vốn tính trốn, kết quả phát . . . . . ." Tiết Từ Phong vừa mới mở miệng, nàng hoảng sợ quay người bỏ chạy, ngẩn ra lúc mới hồi phục lại tinh thần, chạy nhanh bỏ luôn bánh bao đuổi theo người."Này ! Chờ chút!"

      "Bớ Người ta. . . . . . a. . . . . . a. . . . . ." Đàm Ngu Cơ mới định hét to, thình lình bàn tay từ phía sau che miệng nàng lại, cả người cũng bị giữ lấy, nàng liều mình giãy dụa, lại thể động đậy.

      "Đừng kêu đừng kêu, tôi phải người xấu, tôi là. . . . . . A!" Tiết Từ Phong muốn giải thích, bịt miệng nàng nhưng tay lại cảm thấy đau.

      Đàm Ngu Cơ dùng sức cắn cái tay kia, khiến phải buông tay bịt miệng nàng ra.

      ". . . . . ." Nàng lao ra khỏi bếp, lại muốn kêu cứu, bất ngờ đụng phải ngực người khác.

      "Có chuyện gì?" Hỏa Ngọc Hành trần an thân mình hoảng hốt kia."Từ Phong, ngươi làm gì ở đây?"

      Giọng này!

      Từ hoảng sợ vạn phần, liều mình giãy dụa Đàm Ngu Cơ, vừa nghe thấy giọng này kinh ngạc ngẩng đầu lên.

      "Công tử!" Nàng kinh ngạc giọng kêu, hai tay bất giác kéo vạt áo của ."Công tử tại sao lại ở đây?"

      "Đại ca." Tiết Từ Phong bước đến.

      Đại ca? Đàm Ngu Cơ sửng sốt, chẳng lẽ. . . . . . vội vàng quay lại nhìn Tiết Từ Phong, có ấn tượng gì, là nam tử khác trong miếu đổ?

      Hỏa Ngọc Hành trừng mắt liếc cái, lại khiến nàng sợ tới mức như vậy hớt hải đến độ toàn thân run như thế

      Nhận được ánh mắt lên án của đại ca, Tiết Từ Phong gãi đầu, hơi bất mãn

      "Đệ phải cố ý dọa nàng, đệ nghe thấy tiếng động vốn muốn trốn, nhưng lại phát ra nàng mới trốn, chính là vì nàng nhận ra đệ, lại cho đệ cơ hội giải thích, sao lại trách đệ? Đệ tốt xấu gì cũng coi như nửa ân nhân cứu mạng nàng chứ bộ!"

      Đàm Ngu Cơ giật mình, quả nhiên vị công tử khác hôm đó

      "Xin lỗi, ngày ấy cơ thể của ta chưa khoẻ, thế nên trí nhớ tốt lắm, thể nhận ra công tử." Nàng giọng nhận lỗi, sai, cũng là ân nhân của nàng, nàng lại thể nhận ra .

      ra? Trí nhớ tốt lắm, lại nhớ đại ca, ngay cả giọng thôi cũng nhận ra, nàng vừa mới chỉ vừa nghe giọng đại ca còn chưa nhìn thấy mặt nhận ra đại ca rồi.

      "Đừng để ý đến , bộ dạng thế kia ngay cả người nhà còn nhận ra nữa là nàng." Hỏa Ngọc Hành trấn an nàng."Nhưng vào giờ này phải nàng nên nghỉ ngơi giường sao? Ở trong này làm gì?" nhíu mi chăm chú nhìn nàng, chỉ mới vài ngày, nàng sao lại gầy nhiều như thế, nàng rốt cuộc có biết tự chăm sóc bản thân hay !

      "Công tử, hai người vì sao đêm khuya lại xông vào phủ tướng quân?" Đàm Ngu Cơ trả lời , ngược lại còn lo lắng hỏi."Công tử nếu gặp khó khăn gì, ta dùng toàn bộ sức lực của mình giúp đỡ, công tử đừng nên là việc xấu."

      Hỏa Ngọc Hành nhíu mày, giơ tay ngăn lại ý định muốn giải thích của Tiết Từ Phong.

      "Từ Phong, Đệ trước , nhanh chút." Từ Phong tại cùng vài thủ hạ theo dõi kẻ môi giới cấu kết với thanh lâu kia, muốn bắt được kẻ có thân phận lớn, đứng phía sau chống lưng cho thanh lâu, thanh lâu kia mới có thể kiêu ngạo như vậy.

      Tiết Từ Phong gật đầu, như trước ki vẫn quên nhắc "Đại ca, trời sáng rất nhanh đó, huynh phải trở về trước khi trời sáng."

      "Ta biết." Hỏa Ngọc Hành gật đầu. nay nên ở trong cung mới đúng, lặng lẽ chuồn ra khỏi cung mà bị phát bị hỏi tội , cho nên trước khi trời sáng phải trở lại trong cung.

      "Đệ trước đây." Tiết Từ Phong quơ tay lấy mấy cái bánh bao trong giỏ trúc đặt bếp, liếc mắt đo dự nhìn đại ca , cuối cùng trước rồi tính sau.

      Hỏa Ngọc Hành cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt nàng có ánh lệ quang cùng nỗi lo lắng, khiến tâm khẽ động, tầm mắt đừng lại tấm mạng che mặt mặt nàng, tấm mạng kia dường như thể che hết được vết xẹo rối rắm má nàng, nhưng hình như nàng cũng chẳng để ý,như thế tốt.

      "Nàng lo lắng thay cho ta sao?" hứng thú hỏi. Nàng phải quên rằng nàng sở dĩ vào được phủ tướng quân là do thư viết cho tổng quản sao?

      "Phải, ta lo lắng cho công tử." Nàng gật đầu.

      "Nàng nghĩ ta ban đêm xông vào phủ tướng quân để làm gì?" hỏi lại.

      Nàng lắc đầu, "Ta biết, cũng muốn biết, công tử mau , ta. . . . . . Ta nghĩ biện pháp dụ lính gác, huynh có thể nhân cơ hội lặng lẽ rời khỏi."

      Hỏa Ngọc Hành thấy nàng rất lo lắng cho , đành lòng tiếp tục trêu đùa nàng.

      "Nàng nghe ta này, ta họ Hỏa, gọi là Hỏa Ngọc Hành."

      Đàm Ngu Cơ kinh ngạc. Hỏa Ngọc Hành?

      chính là Hỏa Ngọc Hành? Tướng quân đại nhân?

      ", thể, Hỏa tướng quân nay ở trong cung, hơn nữa theo như hành trình của tướng quân hôm đó ở miếu đổ ngài ấy còn cách kinh thành mấy trăm dặm."

      "Ta từ trong cung lén chuồn ra đây, lúc trước cũng là lén rời khỏi quân ngũ về kinh trước cho nên nàng trăm ngàn lần đừng để lộ ra nhé, nếu việc này lộ ra ta gặp rắc rối, nàng hiểu ?" Hỏa Ngọc Hành mỉm cười giải thích.

      Đàm Ngu Cơ do dự nhìn , hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, sao có thể ra vào mà ai biết cơ chứ, nhưng mà. . . . . . Trực giác của nàng lại cảm thấy nên tin tưởng .

      Cho nên chính là Hỏa tướng quân, là mục tiêu nàng muốn tiếp cận !

      "Nô tỳ Cơ Nhi, thỉnh an tướng quân." Nàng dùng tên giả là Hạ Cơ Nhi ở đây.

      Cơ Nhi? Vậy Ngu Cơ là nhũ danh sao?

      "Nàng tin tưởng ta?" Hỏa Ngọc Hành kinh ngạc.

      "Vâng, ta tin tưởng." Nàng gật đầu.

      Hỏa Ngọc Hành nhíu mày cười , nàng tin tưởng như vậy, làm cho cảm thấy Rất vui vẻ.

      "Ta rất vui vì nàng tin tưởng ta, vẫn phải cho nàng xem chứng cứ nhỉ !" lấy từ thắt lưng lệnh bài đưa cho nàng."Đây là lệnh phù của tướng quân."

      Đàm Ngu Cơ tiếp nhận, cúi đầu nhìn lệnh bài vàng tay, mặt lệnh bài có chữ Hỏa (火), chung quanh chữ Hỏa (火) có chạn khác hai con rồng , mặt sau là hai chữ" Tướng Quân".

      là Hỏa tướng quân.

      "Đây có thể xem là bằng chứng ta chính là Hỏa Ngọc Hành, phải !" hơi khom lưng về phía nàng.

      Đàm Ngu Cơ hoảng hốt gật đầu. Làm sao bây giờ? Nàng chưa từng nghĩ gặp Hỏa tướng quân ở đây, càng nghĩ tới chính là Hỏa tướng quân, nàng có nên nhân cơ hội này thỉnh cầu giúp đỡ ?

      Bỏ qua cơ hội lần này, với thân phận nay của , nàng và chỉ vừa gặp chưa bao lâu, dựa vào gì nhờ giúp . . . . . . Nàng dựa vào cái gì khiến phải giúp nàng? Nàng bất quá chỉ là nô tỳ tự bán thân, sao có thể vì nô tỳ, mà tùy tiện đối đầu với Tể Tướng?

      Ngẩng đầu lên muốn trả lại lệnh bài cho , mới phát rất sát nàng, khuôn mặt nàng đỏ lên, nàng hốt hoảng lùi lại bước, cúi đầu nhanh, dấu ngượng ngùng của mình.

      Hỏa Ngọc Hành lại hiểu lầm hành động này của nàng nghĩ rằng nàng dấu vết sẹo mặt, trong lòng hơi nhói đau, cứ tưởng nàng kh6ng còn tổn thương vì nó nữa chứ.

      "Cơ Nhi, ở trước mặt ta, nàng cần che che vết sẹo của mình." giọng .

      Đàm Ngu Cơ hơi sửng sốt, hỏi: "Tướng quân thấy nó rất xấu, khiến người ta sợ, rất ghê tởm sao?"

      "Tuyệt nhiên hề." hơi nhíu mày, "Trong phủ có người đối đãi với nàng như vậy sao?"

      ", có." Nàng nhàng lắc đầu, có ý định cáo trạng. Từ Lạc Dương đến kinh thành dọc theo con đường này, nàng bắt đầu quen với ánh mắt ghét bỏ này, hèn mọn, thậm chí là ánh mắt kinh sợ, thỉnh thoảng vô tình có những lời lạnh lùng trào phúng. Ở trong phủ tướng quân, ra phần lớn đều là người hiền lành đôn hậu, chỉ có rất ít người trông mặt mà bắt hình dong, nhưng nàng tuyệt nhiên để ý.

      "Nếu có ai đối xử với nàng tốtcứ với ta, đừng để mình phải chịu uất ức, biết ?" Hỏa Ngọc Hành với nàng, hy vọng nàng theo vết xe đổ của muội muội .

      Đàm Ngu Cơ tròn mắt nhìn rồi khẽ ngẩng đầu lên, cảm thấy trong lòng tràn ngập loại cảm giác lạ .

      "Cám ơn tướng quân." Nàng mỉm cười cùng , thể kể cho nghe chỉ có thể cười cùng .

      Nụ cười kia chấn động tâm , cảm thấy hô hấp trở nên dồn dập, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng, cứ vậy ngây ngốc nhìn nàng.

      "Tướng quân?" Đàm Ngu Cơ khó hiểu gọi khẽ, nhận được ánh mắt của , tim đập hơi nhanh lên chút. vì sao nhìn nàng như vậy? Vì sao ánh mắt kia lại khiến tim nàng đập rộn lên, có cái gì nàng biết sao?"Tướng quân, có việc gì sao?" Đột nhien nàng tăng lượng.

      Hỏa Ngọc Hành sực tỉnh, phát bản thân mình nhìn nàng đến ngây người, sắc mặt lên sút xấu hổ bước lùi lại chút, tạo nên khoảng cách giữa hai người

      "Phải rồi, Nàng còn phải cho ta biết vì sao giờ này lại ở đây? là phủ ta bạc đãi với nô bọc đó chứ ." Nhĩ đến có thể là vậy kiến hơi nhíu mày.

      " phải, là do ta. . . . . ." Thoáng chốc, nhắc nàng về thân phận mình, nàng nhớ ngày đầu vào tướng quân phủ, Nguyên tổng quản luôn nhắc nhở những nô bọc được phép xưng"Ta" ." Là nô tỳ tay chân vụng về, là mọi việc đều tốt, vừa hay hôm nay dậy sớm nên muốn tập làm cho quen việc."

      "Đừng có xưng nô tỳ với ta." Chân mày càng nhăn dữ hơn, Hỏa Ngọc Hành cảm thấy hai chữ này nghe được thốt ra từ miệng nàng sao rất chói tai.

      "Sao . . . . . Nô tỳ chính là nô tỳ mà!" Đàm Ngu Cơ giật mình sững sờ. Tại sao hề giống với Nguyên tổng quản dặn?

      "Ta được, nàng nghe sao!" Hỏa Ngọc Hành cảm thấy giống như nàng dựng lên bức tường cao chắn giữa họ, như muốn phân ranh giới chủ tớ giữa và nàng khiến vô cùng tức giận.

      "Dạ" nàng cúi đầu, nhu hòa vâng lệnh.

      Hỏa Ngọc Hành nhếch môi, dưa tay đỡ lấy trán nàng. đáng giận mà! Vừa rồi còn rất khỏe, sao trán lại nóng như vậy!

      Tầm mắt vô tình đời xuống đôi tay quấn băng vải của nàng ở phía dưới.

      "Tay nàng làm sao vậy?"

      Đàm Ngu Cơ sợ hãi rụt tay vào trong tay áo.

      " có gì. . . . . . A!" còn chưa dứt lời, Hỏa Ngọc Hành đưa tay bắt lấy tay nàng. Nàng hoảng sợ vộ vàng : "Tướng quân, xin người buông nô tỳ ra."

      "Đừng để ta nghe lại hai chữ nô tỳ đó!" Cảnh cáo nàng, thèm quan tân đến nàng, tự dùng dao bắt bỏ nút thắt miếng vải tay nàng.

      "Tướng quân, xin đừng làm vậy như vậy!" Đàm Ngu Cơ hoảng sợ kêu, muốn tránh, lại tránh được.

      Hỏa Ngọc Hành kéo miếng vải ra, đồng thời đụng đến miệng vết thương của nàng.

      Nàng vì bị đau mà kêu lên, rồi lập tức cắn răng nhịn đau .

      Nghe thấy nàng kêu đau, Hỏa Ngọc Hành trong lòng thu lại hết tức giận, ánh mắt thể háy náy, vừa nhìn thấy thảm trạng bàn tay của nàng, đôi mày nhíu chặt, cánh môi mỏng giật giật vài cái, trừng to mắt nhìn nàng.

      "Tay nàng sao lại bị thương đến như vậy, thế mà còn tiếp tục công việc, có phải muốn để người khác nghĩ tướng quân pgu3 ta ức hiếp nô bọc?" tức giận gầm .

      "! Nô tỳ tuyệt có ý này." Đàm Ngu Cơ biết phản ứng thế nào đành lắc đầu, "Nô tỳ chỉ là muốn làm tốt công việc của chính mình được phân, tuyệt đối có ——"

      "Đủ rồi, đừng nữa." Hỏa Ngọc Hành tức giận chen ngang lời nàng."Ta nhiều lần, được tự xưng nô tỳ, nàng để lời ta thành gió thoảng bên tai sao?"

      Nàng cúi đầu xuống, dám nữa, sợ chọc giận .

      Hỏa Ngọc Hành Tức giận trợn mắt với nàng, trong lòng biết chính bản thân mình ít nhiều cũng sai, bởi trong thư ràng nên giờ đây mới khiến nàng chịu khổ ngư vậy.

      ra mục đích ban đầu của chính là che chở cho nàng, chiếu cố đến nàng, Nhưng nhìn xem giờ như thế nào kia chứ, chẳng qua là giận chính bản thân m2nh mà thôi!

      Trợn nắt nhìn sâu xuống cái đầu cúi kia, lát lâu sau mới nhàng thở dài, đưa tay lên cầm lấy cổ tay nàng, cử chỉ cố gắng nhàng nhất để nàng cảm thấy đau nhưng cũng cho nàng có cơ hội dãy ra.

      " theo ta." xong, thổi tắt ngọn đen dắn nàng rời khỏi bếp.

      Xung quanh tối đen như mực, Đàm Ngu Cơ thậm chí chẳng thể nhìn các ngón tay của mình , nên đành bị động để dắt , khi được vài bước mới nhĩ ra phải hỏi cho chứ

      "Tướng quân muốn đẫn ta đâu ạ?" Chân nàng phải bước nhanh mới đuổi kịp , cảm thấy lạ vì sao va phải vật gì.

      "Cứ theo ta là được."

      "Ái. . . . . . Làm ơn thả ta ra. . . . . . A!" Đàm Ngu Cơ mới tới đó, đột nhiên dưới chân vấp phải thứ gì đó cả người nhào về phía trước, đụng phải lưng của Hỏa Ngọc Hành."Ai da!" Nàng đau đớn kêu lên, rồi lập tức cắn răng chịu đựng.

      chạy nhanh đến đỡ lấy nàng lại phát mình sơ ý

      có thể nhìn mọi thứ trong bóng tối có nghĩa là ai cũng nhìn thấy!

      "Nàng có sao ? Có bị thương ở đâu ?" Mới vừa rồi nghe nàng kêu đau, nâng nàng lên, muốn kiểm tra qua lượt.

      Đàm Ngu Cơ tuy rằng nhìn thấy vẻ mặt của , nhưng cảm giác được động tác của nên đỏ bừng mặt.

      "Ta sao." Nàng vừa vừa muốn tránh.

      " ?" Nhìn kỹ nàng lát gật đầu rồi ."Vậy chúng ta tiếp thôi!"

      "Tướng quân xin đề cho ta tự ." Cổ tay nàng bị nắm đến mức nóng hết cả lên nhưng cũng cảm thây khó chịu cho lắm

      " được." Hỏa Hgọc Hành từ chối thẳng.

      Được? Đàm Ngu Cơ kinh ngạc, Giọng điệu này nghe sao mà giống tiểu hài tử giận dỗi?

      "Ở đây có bậc thang." chậm hơn trước rất nhiều.

      "Đa tạ Tướng quân, Nhưng xin tướng quân buông tay ta ra. . . . . ." Đàm Ngu Cơ bỏ ý tưởng vớ vẩn trong đầu, đột ngột quay người lại ôm lấy nàng vào lòng, cả hai vọt đến sau vột cây cột.

      Ngay cả quá kinh ngạc muốn kêu lên cũng bị tay bịt miệng.

      "Ưm." Hỏa Ngọc Hành ghé sát đầu thầm bên tai nàng, "Có Thị vệ." Đôi môi vì quá gần, lúc lướt qua tai của nàng.

      Đàm Ngu Cơ bị siết chặt eo, giờ nàng mới nhận ra ôm mình, cả người nàng áp sát vào lồng ngực của , Thân nhiệt người xuyên qua y phục truyền cả sang người nàng, khiến cho thân mình nàng khẽ run, tim như muốn nhảy loạn bên trong lồng ngực.

      . . . . . . làm gì vậy?

      Khiếp sợ của nàng lúc nãy nàng vẫn chưa quên. Lúc này đây, nên xuất ở đây, cho dù là chủ tử, thủ vệ nghe theo mệnh lệnh.Thêm người biết , thêm phần nguy hiểm, thể cẩn thận! Bởi vậy, nàng chỉ có thể im lặng ở trong ngực , dám động đậy, để tránh để họ phát .

      Hỏa Ngọc Hành nhàng hít sâu hơi, tóc của nàng có hương thơm thảo mộc, lỗ tai trắng đáng , cần cổ trắng mịn, da thịt như dụ hoặc người ta cách lạ thường.

      Mấy ngày nay, rất nhớ nàng.

      Đúng vậy, mục đích lặng lẽ chuồn ra khỏi cung của chính là để được gặp nàng, chủ yếu chính là muốn nhìn nàng chút.Cùng Từ Phong theo dõi tên môi giới kia chẳng qua chỉ là lý do mà thôi.

      Lúc nãy, lẻn vào ngó qua phòng của tôi tớ, gian phòng nào cũng thấy nàng, mới đến họp mặt với Từ Phong kiếm ăn trong phòng bếp, nghĩ đến tìm nửa ngày tìm thấy người lại nhào ngay vào lòng .

      Cùng nàng tiếp xúc, cùng nàng chuyện, rồi lén nhìn trộm nàng, nếu làm sao phát ra tay nàng bị thương đến như vậy.

      "Tướng quân có thể thả ta ra được chưa. . . . . ." Đàm Ngu Cơ cảm thấy, nếu , nàng bị chìm sâu vào lưu luyến lồng ngực của .

      "Thủ vệ. . . . . . còn ở đây sao?"

      Hỏa Ngọc Hành thở dài nghĩ, bây giờ phải là lúc sàm sở nàng( cái này ta dịch theo ý trong này à), có nhiều thời gian, trời chưa sáng phải hồi cung rồi, mà tay nàng cần điều trị.

      "Thủ vệ rồi." Lui xa bước, vẫn cầm cổ tay nàng về phía trước.

      Nàng tiếp tục phản kháng —— có lẽ là bởi vì biết có phản kháng cũng vô dụng, nên chỉ yên lặng theo .

      Bọn họ vào chỗ có bờ tường cao ngất, cách biệt hẳn với các sân vườn xung quanh, nàng biết chỗ này, nhưng chưa kịp phản ứng gì bị kéo luôn qua cửa

      "Khoan …cái này…việc này…, tướng quân, Noi này là Hàn Phách viện!" Hàn phách viện là phòng riêng của tướng quan, Nguyên tổng quản cấm mọi người ra vào.

      "Ta biết." Hỏa Ngọc Hành dừng lại.

      "Nguyên tổng quản , nơi này được tùy tiện vào." Nàng lo lắng , cơ bản, nàng bị phân phó ở phòng bếp, được phép lung tung.Với hai dãy hành lang và phòng bếp, nàng được phép khỏi khuôn viên đó .

      "Nàng xem Hàn Phách viện là chỗ nào?" buồn cười hỏi lại.

      "Dạ, là phòng riêng của tướng quân." Đàm Ngu Cơ trả lời.

      "Đúng vậy, là phòng ngủ của ta, ta dẫn nàng vào, nàng có gì phải lo chứ ?" Hỏa Ngọc Hành kéo nàng con đường trải đá ngang qua mái đình vào đến phòng ngủ của .

      Đẩy cửa ra, quay lại dặn dò, "Cẩn thận bậc cửa."

      "Dạ" nàng cẩn thận dùng mũi chân thăm dò nông sâu, vẫn rất nhẫn nại chờ đến khi nàng bước hẳn qua bậc cửa.

      " chậm thôi." Hỏa Ngọc Hành giọng dặn dò rồi buông tay nàng ra.

      Nàng nghe lời thong thả bước trong màn đêm che phủ có hơi hoảng sợ, định mở miệng gọi nhưng lại lập tức cắn chặt môi dưới, để bản thân mở miệng.

      chỉ trong giây lát bên trong phòng sáng lên, nàng chớp mắt mấy cái nhìn thấy đậy nắp ngọn đen dầu.

      Sau đó ngước sang nhìn nàng, hai ánh mắt giao nhau khiến nàng nhàng hít sâu hơi.

      "Đến đây." Hỏa Ngọc Hành đưa tay ra với nàng.

      Chẳng biết sao, trong lòng nàng có chút sợ, nàng biết làm gì nàng, loại này sợ, cũng giống sợ hãi, nàng thể hiểu nổi cái cảm giác này chỉ là. . . . . . Sợ!

      Nàng nhận ra bản thân lắc đầu, lui lại từng bước.

      "Lại đây, Cơ Nhi." Hỏa Ngọc Hành lặp lại lần nữa, muốn nàng đến cạnh .

      Nàng lại lui thêm bước, lắc đầu , "Tướng quân, ta cảm thấy. . . . . ."

      "Nàng muốn ta sang đó kéo nàng sang sao?" cắt ngang lời nàng, giọng điệu đầy ý cảnh cáo, "Lại đây ngồi xuống."

      Đàm Ngu Cơ bất đắc dĩ thầm than, đành phải bước đến, chiếc ghế chỉ ngồi xuống trong bất an.

      Hỏa Ngọc Hành chẳng qua chỉ hi vọng nàng liếc mắt cái, quay sang ngăn tủ mở ngăn kéo ra, lấy ra cái hộp, quay lại cái bàn, kéo cái ghế ngồi trước mặt nàng.

      "Đưa tay cho ta." mở nắp hộp ra, đặt lên bàn, đưa tay về phía nàng.

      Đàm Ngu Cơ nhìn thấy trong hộp là thuốc mỡ. dẫn nàng đến đây, vì muốn bôi thuốc cho nàng!

      "Ngẩn ra đó làm gì? Đưa tay ra ta bôi thuốc dùm cho." Hỏa Ngọc Hành nhìn thấy biểu ngơ ngác của nàng nhịn được bật cười.

      Nàng ngây ngẩn đưa tay , cầm cách nhàng, ngón trỏ trét thuốc mỡ, bôi đầy lên lòng bàn tay của nàng.

      Đau đớn khiến nàng bừng tỉnh, cũng khiến cho nàng còn giữ giọng điệu ban đầu.

      "Kiên nhẫn chút, ta cố gắng hết sức để tay." Hỏa Ngọc Hành giọng trấn an, đau lòng cúi người hà hơi vào bàn tay nàng , sau đó lại tiếp tục bôi thuốc.

      Đàm Ngu Cơ ánh mắt dịu dàng nhìn , tay rất lớn, làn da thô ráp, vì những năm tháng qua, thao luyện với đôi tay ấy, cánh tay ấy có thể đánh đổ cả đại thụ, quyền đánh ngã Hổ, ngưng nay đôi tay rất nhàng, tay nhàng cầm tay nàng giống nâng niu bảo vật, tay kia cẩn thận vì nàng bôi thuốc.

      thái độ chuyên chú kia, giống như xử lý việc rất quan trọng, cặp mày nhíu lại thoáng vẻ . . . . . . Đau lòng?

      Trái tim cùng lúc đập mạnh, nàng lập lập tức quay mặt , dám nhìn nữa.

      Nàng chắc là lầm mất rồi?

      Nhất định là vậy, làm sao có thể. . . . . . Đúng, có khả năng , nàng chỉ là nô tỳ, hơn nữa mặt còn có vết sẹo đáng sợ, nhất định chỉ cảm thương cho nàng, thương hại nàng mà thôi.

      hồi lâu, tầm mắt của nàng tự khống chế được mà nhìn về gương mặt , phải nam nhân có diện mạo quá suất sắc, kỳ , rất ít có người so với vẻ tuấn mỹ của phụ thân có thể vượt trội, hơn nữa khuôn mặt của còn mang thêm chút thô thiển, còng làm nổi bật lên vẻ uy vũ, trang nghiêm, có loại khí thế bức người, làm cho người ta tự chủ được mà khâm phục .

      Đột nhiên, giương mắt, nhìn thẳng vào tầm mắt mơ màng của nàng

      Nàng ngẩn ngơ, đoán được bị bắt gặp khi len nhìn , tiếp theo đỏ mặt trong nháy mắt, ngượng ngùng cúi đầu, nhở thế mà phát ra tay mình thấm đầy thuốc và được băng bó thỏa đáng.

      Trời ạ! Thế mà nàng ngắm đến mức quên hết xung quanh, quả là mất mặt!

      Cằm nằng bị nâng lên nhàng, mặt của gần trong gang tấc.

      "Tướng quân?" Ánh mắt của làm cổ họng nàng khô khốc, khó hiểu muốn làm gì, vì sao càng ngày càng tới gần nàng?

      Hỏa Ngọc Hành chớp mắt mấy cái, lấy lại thần trí, người lập tức ngửa ra sau, tạo giữa hai người khoảng cách, thối lui hai bước.

      làm sao vậy? Sao lại bị đôi mắt nàng hút hồn, nổi lên xúc động nhất thời!

      "Ta nên rồi." đứng lên, "Ta đưa nàng về phòng."

      Giữa hai người dường như bắt đầu có biến chuyển, nhưng ngay lúc này, bọn họ thể biết biến chuyển kia là gì.
      Chrislinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :