1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ngu Cơ Lừa Chồng - Phức Mai (10/10)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806

      Chương 9


      Editor: Diệp Thanh Trúc.

      Cây mận chín, giỏ được hái xuống, chọn lựa những quả tỳ vết đưa viện Hàn Quản, còn lại đưa vào phòng bếp xử lý, dùng ủ rượu mà cũng là thánh phẩm dưỡng nhan của nữ tử.

      Hạ Liên chọn mấy quả mận, rửa sạch rồi đặt lên khay, đưa vào trong phòng.

      "Tiểu thư, đây quả mận vừa hái xuống lúc sáng sớm, vừa rồi ta có ăn quả ở phòng bếp, rất ngọt đấy." Đặt khay mận lên bàn, nàng xoay người nhìn tiểu thư ngồi trước bàn trang điểm chuẩn bị dán vết sẹo giả lên mặt.

      "Tiểu thư, phải Tướng quân sớm biết vết sẹo mặt người là giả rồi sao? Tại sao người vẫn phải dán?" Nàng nghiêng đầu hỏi, ánh mắt nghi ngờ nhìn kỹ vết sẹo giả tay tiểu thư.

      "Như vậy ít phiền phức hơn." Đàm Ngu Cơ cười khẽ, dán vết sẹo giả lên mặt. "Kể từ khi dán vết sẹo giả này lên, ta càng cảm nhận sâu sắc hơn cái gì gọi là hồng nhan họa thủy, dù sao Tướng quân cũng để ý, còn nhìn lâu cũng cảm thấy rất thuận mắt."

      "Nhưng......" Nàng hơi nhíu mày.

      "Sao vậy? Hạ Liên, có gì cứ thẳng, cần gì phải ấp a ấp úng thế?" Đàm Ngu Cơ nghi ngờ.

      "Tiểu thư, người nhìn kỹ chưa, vết sẹo bỏng nghiêm trọng chân người ý?"

      " chú ý lắm, có vấn đề gì ?"

      "Lần nào ta nhìn cũng cảm thấy nó rất giống vết sẹo mặt người, sau đó càng nhìn vết sẹo mặt người lại càng thấy giống giả chút nào." Hạ Liên càng càng sợ, khỏi run lên. "Tiểu thư, người có từng hỏi Tam Tiểu Thư chuyện vết sẹo này là ở đâu ra ?"

      Đàm Ngu Cơ sửng sốt, có chút khó hiểu nhìn nàng, sắc mặt trắng bệch.

      "Hạ Liên.... Ngươi đừng làm ta sợ!"

      "Tiểu thư có từng hỏi Tam Tiểu Thư chưa?"

      "Ta có hỏi muội ấy là cái này làm thế nào."

      "Vậy Tam Tiểu Thư có cho người ?"

      "Chiêu Quân chỉ ...... Ta biết tốt hơn." Đàm Ngu Cơ khẽ nhếch miệng, lúc sau chợt vứt vết sẹo giả tay xuống, cả người nhảy dựng lên, chạy ra khỏi bàn trang điểm. "Hạ Hạ Hạ...... Hạ Liên, cái cái cái... Này... Có có khi nào...... Là là....."

      "Ta ta...... Ta biết, nhưng, nhưng ta có từng nghe nghe ....."

      Hỏa Ngọc Hành tới, vừa lúc nghe hai người lắp ba lắp bắp biết gì, nghi ngờ qua, từ phía sau vỗ Đàm Ngu Cơ cái.

      "Hai người ở đây....."

      "A ——" Hai chủ tớ đồng thanh thét lên, chạy mấy bước.

      cũng bị tiếng hét của họ làm cho sợ hết hồn.

      "Các ngươi sao thế?"

      "Ngọc Hành!" Phát , Đàm Ngu Cơ quay đầu lại nhào vào trong ngực của .

      Hỏa Ngọc Hành ôm lấy nàng, phát nàng lại phát run, lại nhìn sang Hạ Liên, bộ dạng cũng khác lắm.

      " xảy ra chuyện gì?" lập tức hỏi.

      "Nó nó. . . . . ." Đàm Ngu Cơ đưa tay ra, hoảng sợ chỉ vào vết sẹo giả bị nàng vứt bàn trang điểm.

      "Ah?" Hỏa Ngọc Hàng nhìn thấy vết sẹo này liền nâng mặt của nàng lên, quả nhiên, mặt trắng noãn tỳ vết, xinh đẹp khiến người nín thở. "Sao dán?"

      "Ngọc Hành, chàng cảm thấy vết sẹo này làm giống lắm à? Giống...... Đúng là.... Rất giống da người...."

      "Đúng là ." Hỏa Ngọc Hành rất tự nhiên : "Da là , sẹo cũng là , cho nên phải lột da từ thi thể có vết sẹo như thế."

      "A!" Đàm Ngu Cơ thét chói tai.

      "Ah? Chẳng lẽ...... Đến vừa rồi nàng mới biết?" Lúc này mới hiểu hai chủ tớ bọn họ xảy ra chuyện gì.

      "Đúng vậy......" Nàng cảm thấy cực kỳ sợ gãi. "Ô...... đáng sợ, vậy mà thiếp....." Vùi mặt vào trong ngực của , liều mạng ma sát.

      Hỏa Ngọc Hành bật cười. Chuyện như vậy rất hay gặp trong thuật dịch dung, giá tiền của da người cũng cao nhất, trong đó có tình trạng đặc biệt, thí dụ như vết sẹo phỏng chân nàng, là loại da khó tìm, rất tò mò biết tam tiểu thư của Đàm gia làm thế nào mà lấy được.

      Nhưng phát Cơ Nhi bị giật mình, cho nên chỉ có thể nhịn cười.

      Phất tay ra hiệu cho Hạ Liên lui ra mới tay ôm ngang nàng lên, ngồi xuống mép giường rồi đặt nàng lên đùi mình.

      "Là dám dán nó lên, phải ?" hỏi.

      Đàm Ngu Cơ ở trong vòng tay của , vùi mặt vào vai , cả người run lên, lắc đầu cái.

      "Vậy đừng dán nữa, sao đâu." biết sau này nàng tiếp tục dán nó lên, phải nàng muốn phô bày sắc đẹp của mình mà là muốn mang phiền phức đến cho . Cũng là bởi vì biết nàng rất để ý, cho nên vẫn để tùy nàng.

      Đàm Ngu Cơ im lặng.

      Hỏa Ngọc Hành thầm thở dài, nàng cho rằng mình xinh đẹp nên mới tạo thành cục diện ngày nay của Đàm gia, trong khoảng thời gian ngắn mà muốn thay đổi nhất định là dễ dàng, vì vậy chỉ tạm thời dời lực chú ý của nàng .

      "Cơ Nhi, hoàng thượng giao cho ta nhiệm vụ, ba ngày sau ta phải lên đường."

      Đàm Ngu Cơ quả nhiên bị dời lực chú ý, lập tức ngồi thẳng người, ân cần nhìn .

      "Nhiệm vụ gì? Có gặp nguy hiểm ? Muốn đâu? Phải trong bao lâu?" Nhiều câu hỏi liên tiếp được đặt ra.

      Lần này Hỏa Ngọc Hàng nhịn được mà bật cười.

      Đàm Ngu Cơ ngẩn ra, gò má nóng lên, ngượng ngùng trừng cái: "Đừng cười thiếp."

      "Ta rất vui." tiến lên hôn lên cánh môi đỏ mọng của nàng. "Cái người này quan tâm ta, ta rất vui."

      Nàng khẽ nghiêng đầu tựa vào lồng ngực của , nghe tiếng tim đập vững vàng.

      "Gặp nguy hiểm ư?" giọng hỏi thăm, đây là vấn đề nàng quan tâm nhất, nhiệm vụ gì ra quan trọng, muốn đâu, phải tốn bao nhiêu thời gian cũng đều sao, nàng chỉ để ý là có nguy hiểm hay , chỉ để ý đến an nguy của .

      " nguy hiểm, chỉ là vận chuyển nhóm hàng, khoảng chừng tháng trở lại."

      ra nhiệm vụ phải là vận chuyển hàng hóa mà là dẫn dắt hai mươi hộ vệ tinh nhuệ tiến về phía Lạc Dương tiêu diệu cường đạo, hơn nữa còn là chủ động nhận lệnh của hoàng thượng.

      Đám phỉ đồ kia chính là nhóm người Trần Tri phủ dùng để vu cáo hãm hại quan lớn cấu kết cùng đạo tặc, và Cư Vô Ngôn quyết định lấy nhóm hàng hóa vô giá ở nhà làm mồi nhử, dẫn dụ đạo tặc xuất động, do dẫn đầu thuộc hạ cải trang thành tiêu sư (người áp tải) vận chuyển hàng hóa, lưới bắt hết bọn đạo tặc, đến lúc đó, Cư Vô Ngôn lấy chứng cứ phạm pháp của Trần tri phủ ra, liền "Thuận tiện" thẩm lý vụ án này, thuận lợi cắt chức Trần Tri phủ, áp giải hồi kinh thẩm tra xử lý, kết thúc án oan của Đàm gia.

      có ý định cho nàng biết , bởi vì muốn nàng lo lắng cho . Mặc dù ở bên cạnh nàng nhưng cũng muốn để nàng lo lắng nhiều cho cha trong hơn tháng này, cho nên.....

      "Đúng rồi, vừa rồi ta có nhận được phong thư từ Lạc Dương." giao tin vừa lấy được cho nàng. "Là đại tỷ của nàng gửi tới, đúng !"

      Đàm Ngu Cơ mừng rỡ nhận lấy, lập tức mở thư ra, lại thấy tấm ngân phiếu, vừa đúng số lượng năm bán mình của nàng và Hạ Liên.

      Nàng nhíu mày, vội vàng nhìn nội dung bức thư, lúc này mới thở hơi.

      "Trong thư gì?" Hỏa Ngọc Hành nhận lấy ngân phiếu nhìn chút, hơi nhíu mày hỏi.

      "Đại tỷ , tất cả mọi người trong nhà đều mạnh khỏe, tỷ ấy trông coi nhà cửa rất thuận lợi, học được cách tăng thu giảm chi, ngân lượng cũng bắt đầu thừa rồi, muốn thiếp cần phải lo lắng nữa, tỷ ấy trả lại ngân phiếu cho thiếp, chờ đến khi có thể về nhà, tỷ ấy viết thư cho thiếp để thiếp và Hạ Liên có thể mua lại khế ước bán thân."

      "Nàng muốn mua lại khế ước bán thân là chuyện thể nào!" Hỏa Ngọc Hành cố ý .

      Ngu Cơ nghiêng đầu liếc nhìn , "Vì sao?"

      "Bởi vì khế ước bán thân của nàng sớm bị ta đốt rồi." nghe vậy, cười yếu ớt.

      "Hả?" Đàm Ngu Cơ kinh ngạc nhưng trong lòng lại cảm động. " như vậy, lúc nào thiếp cũng có thể rời khỏi ư?" Nàng cũng cố ý đùa

      "Đúng vậy! Lúc nào nàng cũng có thể rời ." gật đầu hùa theo. "Chỉ có điều.... Nàng bỏ được ư?" Hôn lên môi nàng, cười đến đắc chí vừa lòng, rất có lòng tin về mình.

      Bị trúng , nàng đỏ bừng mặt, trừng cái rồi làm như nghe thấy những lời trêu chọc của , tiếp tục xem thư.

      "Đại tỷ còn , tỷ ấy được quý nhân phù trợ, thuận lợi vượt qua rất nhiều cửa ải khó khăn, phụ thân ở trong ngục cũng bình phục, được chăm sóc rất tốt, mặc dù trước mắt tỷ ấy thể cho thiếp biết quá nhiều, chỉ là tỷ ấy về nhà trong ngày xa." Nàng mừng rỡ nhìn . "Ngọc Hành, chàng xem, ý của đại tỷ có phải là mọi chuyện được giải quyết rồi ?"

      "Đúng vậy." Hỏa Ngọc Hành gật đầu.

      " biết quý nhân trong thư của đại tỷ là ai nhỉ? Ai dám mạo hiểm vì Đàm gia, dám đối đầu cùng Trần tri phủ như vậy chứ?" Đàm Ngu Cơ nghiêng đầu.

      "Ta đoán, người đó hẳn là người nữ nhân của Đàm gia như ta vậy!" mỉm cười, nhàng dùng trán dụng trán nàng.

      Đàm Ngu Cơ đầu tiên là sửng sốt rồi liền vui vẻ trừng lớn mắt.

      "Ý của chàng là, vị quý nhân trong thư của đại tỷ chính là người cùng đại tỷ lưỡng tình tương duyệt [1] sao?"

      [1] Lưỡng tình tương duyệt: Hai bên đều nhau.

      Hỏa Ngọc Hành cười khẽ, ý của nàng rất đúng, bọn họ cũng là lưỡng tình tương duyệt.

      " sai." Mặc dù chuyện tình cảm với , nhưng cứ coi như là kinh nghiệm !

      "Vậy sao? Nếu như vậy quá tốt rồi." Nàng mừng rỡ.

      "Yên tâm chưa?" mỉm cười nhìn bộ dạng vui thích của nàng.

      "Ừ, biết phụ thân mạnh khỏe coi như là để xuống tảng đá lớn, chỉ có điều chuyện chưa kết thúc thiếp vẫn thể yên tâm." Đàm Ngu Cơ thở dài.

      "Đây là nhân chi thường tình [2], chỉ là ít nhất cũng cần lo lắng như vậy." Hỏa Ngọc Hành khẽ vuốt mặt nàng, lộ ra nét mặt oán phu: "Bây giờ, chú ý đến ta chút có được ?"

      [2] Nhân chi thường tình: Thói thường của con người.

      "Hì hì, nét mặt của chàng kỳ quái, thích hợp với đại tướng quân chút nào."

      "Bây giờ ta phải là đại tướng quân mà là nam nhân sắp phải chia xa nữ tử mình tháng." Hỏa Ngọc Hành áp chóp mũi của mình lên chóp mũi nàng: "Ba ngày nay theo ta."

      "Có ngày nào thiếp theo chàng đâu?" Nghĩ đến ly biệt sắp tới, lòng của nàng cũng nổi lên nỗi buồn ly biệt.

      *********

      Đàm Ngu Cơ ngờ cái theo chính là kéo nàng xuất phủ dạo phố du ngoạn.

      "Từ khi nàng đến Kinh Thành vẫn chưa từng ra khỏi cửa, phải sao?" Khi nàng do dự muốn , Hỏa Ngọc Hành như vậy.

      Sau đó bởi Tiết Từ Phong cổ vũ, Hạ Liên chen chúc, nàng liền bị ba người bọn họ dụ dỗ ra khỏi cửa.

      đường vô cùng náo nhiệt, hai bên phố chính cửa hàng ở khắp mọi nơi, thực phẩm, quần áo, nhà ở, lại, hàng hóa nam bắc, thậm chí là vật phẩm nước ngoài cũng có, ngay cả nhân chủng (giống người) cũng rất nhiều.

      Nàng nhìn thấy người nước ngoài tóc vàng, tóc đỏ, tóc nâu, còn có mắt lam, mắt lục, mắt xám, cái mũi cao cao, hốc mắt rất sâu, rất thú vị.

      Tất cả những thứ ở đây đều khiến nàng cảm thấy ly kỳ cổ quái, khiến nàng quên khúc mắc của mình rất nhanh, mở to mắt nhìn cảnh tượng xung quanh.

      Bọn họ dùng cơm chiếc thuyền hoa cỡ lớn, ở sàn tàu, gần mạn thuyền, vừa du hồ ngắm cảnh, vừa dùng bữa phẩm trà, còn có thể nghe tiếng nhạc tuyệt vời.

      " trong những đặc điểm lớn nhất của chiếc thuyền hoa này chính là tiếng nhạc ở đây cực kỳ mê người, như tiên nhạc vậy." Tiết Từ Phong giải thích: "Nhóm nhạc linh gảy đàn ở tầng cao nhất, bị khách quan quấy rầy, họ tiếp khách, chỉ thuần túy mà gảy đàn thôi."

      "Cái này cũng chẳng có gì, tiểu thư gảy đàn tỳ bà còn hay hơn." Hạ Liên giọng .

      "Hạ Liên, đừng bậy." Đàm Ngu Cơ giọng ngăn lại.

      "Lời ta !" Nàng ta bất mãn bĩu môi.

      "Ta muốn nghe." Hỏa Ngọc Hành nhìn nàng, hơi nghiêng người, mỉm cười bên tai nàng: "Cơ Nhi, tối nay nàng có nguyện vì ta mà gảy bản ?"

      Hai gò má của Đàm Ngu Cơ nóng lên, ngượng ngùng cúi đầu.

      "Dĩ nhiên có thể, chỉ có điều chàng đừng để Hạ Liên gạt, ôm hy vọng quá cao, thiếp sợ làm chàng thất vọng."

      "Yên tâm, mặc kệ nàng làm cái gì cũng khiến ta thất vọng." Hỏa Ngọc Hành cười khẽ, động đũa lấy thức ăn cho nàng.

      Đậu hủ Phỉ Thúy này là trong những món ăn nổi tiếng ở đây, nàng nếm thử chút ."

      "Hạ Liên, con cá của món cá hấp này được vớt từ hồ lên, bảo đảm tươi ngon, là trong những món nổi tiếng ở đây, ngươi nếm thử chút ." Tính trêu đùa của Tiết Từ Phong nổi lên, cố ý học theo cử chỉ của đại ca.

      Hỏa Ngọc Hành lạnh lùng trừng mắt nhìn , Đàm Ngu Cơ xấu hổ rũ mắt xuống, Hạ Liên khỏi tức giận liếc cái.

      Trong bữa cơm khí thoải mái vui vẻ, Hạ Liên và Tiết Từ Phong thỉnh thoảng cãi vã, còn Hỏa Ngọc Hành và Đàm Ngu Cơ liếc mắt đưa tình, lẳng lặng hưởng thụ khí điềm tĩnh giữa hai người.

      Dùng xong bữa, thuyền hoa cũng vừa lượn được vòng quanh hồ, sắp xếp hoàn hảo.

      "Hai người bọn họ quá ồn ào, lần sau chúng ta riêng yên tĩnh hơn." Trước khi lên bờ, Hỏa Ngọc Hành bên tai nàng.

      Đàm Ngu Cơ nhịn được cười khẽ, để dìu nhảy lên bờ.

      Đột nhiên, hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng, nàng rùng mình, theo bản năng quay đầu lại nhìn chiếc thuyền hoa.

      "Sao thế?" Hỏa Ngọc Hành nghi ngờ, nhìn theo ánh mắt của nàng. Chỗ đó có cái gì ư?

      Ánh mắt di chuyển quanh thuyền hoa vòng, nhìn thấy cái gì nhưng cảm giác kỳ quái kia cứ quẩn quanh .

      "Cơ Nhi, có gì lạ sao?" phát nàng có gì đó đúng, ánh mắt cũng di chuyển quanh thuyền hoa vòng, boong thuyền còn có tốp năm tốp ba khách nhân, có gì lạ cả, về phần khoang thuyền, ở chỗ này nhìn được.

      ", có gì." Đàm Ngu Cơ lắc đầu cái, cảm giác kia dường như biến mất.

      "Tiểu thư, hai người tại sao vậy?" Hạ Liên xoay người quay trở lại.

      "Đại ca, có vấn đề gì ?" Tiết Từ Phong phát vẻ mặt đại ca hơi bất thường, lập tức hỏi.

      Hỏa Ngọc Hành chỉ quan tâm nhìn nàng, "Cơ Nhi?"

      "Thiếp sao, thiếp chỉ đột nhiên cảm thấy choáng váng thôi." Đàm Ngu Cơ dịu dàng cười .

      "Vừa xuống thuyền, đấy là điều khó tránh." Tiết Từ Phong quan tâm.

      "Có khỏe ?" Hỏa Ngọc Hành khom người nhìn kỹ lệ dung tái nhợt của nàng.

      "Ừ, bây giờ sao rồi, chàng đừng lo lắng." Đàm Ngu Cơ nhìn ánh mắt quan tâm của , nở nụ cười. Cảm giác kia chỉ nên là ảo giác, nàng muốn phá hỏng khí vui vẻ như vậy.

      Hỏa Ngọc Hành nghiêm túc nhìn nàng lúc lâu, cầm lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của nàng.

      "Chúng ta tìm chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi ." , dắt tay nàng xoay người rời khỏi hồ, đồng thời lặng lẽ nhìn về phía đó cái mới đưa nàng rời .

      *********

      Trong khoang thuyền hoa, Hứa Tông Lượng thân hoa phục, xuyên qua lỗ hóng mát, nhìn nhóm bốn người bờ.
      "Hỏa Ngọc Hành......" thầm, đáy mắt dày đặc hận ý: "Trương Nhân, Trương Dũng, các ngươi Hạ Liên chính là nương chạy trốn trong tay các ngươi sao?" Thanh lạnh lẽo, đáy mắt cũng hề ấm áp nhìn người bên bờ.

      "Đúng vậy, đại gia, chính là con tiện nhân đó! Cho dù nàng có hóa thành tro tiểu nhân cũng nhận ra!" Trương Nhân nghiến răng nghiến lợi . Lúc xú nữ nhân đó chạy trốn hung hăng vào hạ thân cước, hại bây giờ thể đứng lên, hận chết nàng, thề nhất định phải khiến nàng trả giá đắt.

      "Thế nương được Hạ Liên gọi là tiểu thư là ai?" Hứa Tông Lượng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, khiến người ta kinh ngạc, hơn nữa nhìn thấy Hỏa Ngọc Hành che chở nàng ta càng khiến muốn ra tay.

      Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đoạt lấy nàng, hủy hoại nàng, sau đó giết chết nàng chẳng khác gì đánh thẳng vào mặt tên họ Hỏa kia, cực kỳ hưng phấn, nếu những chuyện đó có thể ngay làm ngay trước mặt tên đó, khiến chính mắt thưởng thức nữ nhân của mình bị người khác chơi rách chơi nát, vậy nhất định...... Nhất định rất sảng khoái!

      Đột nhiên, mỹ nhân kia quay đầu lại nhìn về phía , trong nháy mắt hưng phấn lên.

      Nàng cảm nhận được tồn tại của , đúng là quá nhạy cảm, chơi như vậy nhất định là rất sảng khoái!

      "Ta nhớ nàng là muội muội xấu xí của Hạ Liên, phải tiểu thư!" Trương Dũng nhìn người bên bờ, cũng bị làm cho hồ đồ, phải nhận lầm người, chỉ là hiểu tại sao thân phận khác vết sẹo cũng biến mất. "Hơn nữa con tiện nhân Hạ Liên đó còn rất bảo vệ nàng."

      "Cho nên vị mỹ nhân kia chính là nương bị ngươi và Trương Nghĩa vứt trong ngôi miếu đổ nát, tự sinh tự diệt?" mở miệng giễu cợt. đúng là phân biệt tốt xấu!

      "Lúc ấy mặt nàng có vết sẹo rất kinh khủng, phải bộ dạng như bây giờ đâu!" Trương Dũng thanh minh cho mình, nếu bộ dạng nàng như vậy, bọn họ sao có thể vứt bỏ nàng chứ?

      "Cho nên các ngươi bị chơi xỏ, tự nhiên để Hỏa Ngọc Hành được lợi!" Hứa Tông Lượng giận giữ . Chỉ cần nghĩ tới thứ đáng lẽ ra là ở trong tay mình bây giờ người khác lại có, hận thù trong lòng càng sâu.

      Nhìn Hỏa Ngọc Hành dắt tay mỹ nữ rời , nheo mắt lại. sao cả, giống bảo bối chút, như vậy sau khi mất mới càng đau hơn.

      "Hình như đại gia hận tướng quân thấu xương?" Trương Nhân tò mò suy đoán, từ đầu lợi dụng danh nghĩa Hỏa tướng quân lừa gạt buôn bán các nương, đưa người vào thanh lâu, đến vừa rồi thấy Hỏa tướng quân boong thuyền, đáy mắt liền tràn ngập hận thù khiến nhịn được rùng mình.

      biết giữa đại gia và Hỏa tướng quân có thâm thù đại hận gì.

      " liên quan đến ngươi!" Hứa Tông Lượng khiển trách.

      chỉ hận Hỏa Ngọc Hành đến thấu xương, còn hận hết tất cả người nhà họ Hỏa!

      "Vâng" Trương Nhân vội vàng lên tiếng, bị hận thù trong mắt dọa sợ. "Đại gia, hai nữ nhân này hại Hiệt Tú Lâu bị niêm phong, hại đệ đệ Trương Nghĩa của ta bị nhốt vào ngục, chúng ta nhất định phải khiến họ trả giá đắt!"

      "Trả giá đắt." Hứa Tông Lượng trầm .

      "Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

      "Hỏa Ngọc Hành chủ động nhận lệnh hoàng thượng tiêu diệt đạo tặc, ba ngày sau rời Kinh Thành, lần này ít nhất cũng phải hai tháng, sau khi rời , huynh đệ các ngươi phải xin hai vị nương đó tới làm khách."

      "Trương Nghĩa sao? Phải nghĩ cách cứu ra ngoài chứ." Trương Nhân nóng lòng cho an nguy của đệ đệ.

      " liên quan đến ta, các ngươi tự nghĩ cách ." Hứa Tông Lượng làm như chuyện đương nhiên: "Nhớ lấy, ta muốn mỹ nhân bên cạnh Hỏa Ngọc Hành, còn Hạ Liên thưởng cho huynh đệ các ngươi chơi!" xong, liền phất áo rời .

      Trương Nhân và Trương Dũng cúi thấp đầu, giống như tuân lệnh cung tiễn rời , đợi đến khi mới nâng người lên, đáy mắt hai người đều phục.

      "Đại ca, tại sao huynh đệ chúng ta làm trâu làm ngựa cho , lại ngồi mát ăn bát vàng, chiếm lấy mỹ nhân chứ! Chẳng lẽ đại ca phục sao?" Trương Dũng giận giữ .

      "Ta dĩ nhiên phục." Trương Nhân phẫn hận . "Trước kia là bởi vì có mấy dòng tiền dơ bẩn, có thể khiến huynh đệ chúng ta ăn hương uống lạt, nhưng bây giờ Hiệt Tú Lâu bị niêm phong, cũng cùng đường, căn bản chúng ta cần phải bán mạng cho nữa."

      " sai, nào có đạo lý bán mạng là chúng ta, hưởng thụ lại là ? Còn chuyện cứu Trương Nghĩa liên quan đến , cũng ngẫm lại xem ai là người bán mạng cho !" Trương Dũng nắm quyền, rất bất mãn: "Hơn nữa đại mỹ nhân đó quá đẹp, tại sao lại để Hứa Tông Lượng độc hưởng, huynh đệ chúng ta lại dùng chung Hạ Liên hả?"

      Trương Nhân thèm để ý đến chuyện đó bởi vì bị con tiện nhân Hạ Liên đá phế rồi. Bây giờ chỉ muốn báo thù, chỉ muốn giết bọn họ!

      Hơn nữa muốn giết đại mỹ nhân kia trước bởi vì Hạ Liên rất bảo vệ nàng, đây là cách trả thù lớn nhất với tiện nữ kia. muốn thưởng thức dáng vẻ khổ sở của Hạ Liên, sau đó giết nàng.

      Chỉ có điều, để Trương Dũng và Trương Nghĩa biết được tính toán của .

      "Nhị đệ, ta nhớ ngươi và Tam đệ lừa đại mỹ nhân và Hạ Liên từ Lạc Dương đến phải ?"

      "Đúng vậy, họ đều là người Lạc Dương." Trương Dũng gật đầu.

      "Vừa rồi Hứa Tông Lượng , ba ngày nữa Hỏa tướng quân Thần Vĩ sơn phải . Tuy là muốn trừ cường bạo nhưng cũng khó đảm bảo thuận tiện mang nàng về thành Lạc Dương, ngươi có đúng hay ?" Trương Nhân suy tư.

      " cũng phải, nếu Hỏa tướng quân dẫn người chúng ta phải làm sao?"

      "Chúng ta phải hành động trước khi Hỏa tướng quân lên đường." Nghĩ cách vào phủ tướng quân, vung đao giết họ, gọn gàng sạch , đơn giản hơn bắt người nhiều. "Nhưng trước hết chúng ta phải cứu Trương Nghĩa ra, có thể giúp chúng ta thay đổi y phục, chúng ta dễ vào phủ tướng quân hơn."
      Chrislinhdiep17 thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806

      Chương 10


      Đêm khuya, giờ tý vừa qua, bóng đen vội vã chui vào viện Hàn Phách, chạy thẳng đến thư phòng.

      Trong thư phòng, ngọn đèn dầu vẫn đốt, ở bên ngoài, bóng đen giơ tay lên gõ hai tiếng vào cánh cửa, đẩy cửa lắc mình vào bên trong rồi đóng cửa lại.

      "Đại ca." Tiết Từ Phong tháo khăn đen che mặt, vội vàng tới trước bàn. " xong rồi! Nha tử (người môi giới) Trương Nghĩa được người cứu rồi."

      Hỏa Ngọc Hành nhướng mày. Nha tử được người cứu?

      "Chuyện khi nào?"

      " lâu trước đây, khi đệ muốn tìm Trương Nghĩa hỏi chuyện mới phát thủ vệ ở nhà lao ngã đầy đất, đệ lập tức tiến vào tra xét, phòng giam Trương Nghĩa mở rộng, thấy bóng dáng đâu nữa."

      "Đệ chạy vào nhà lao làm gì? Ta đâu có ngươi đến đó điều tra?" Hỏa Ngọc Hành chất vấn.

      "Đó là bởi vì đệ phát hai chuyện có dính líu." Tiết Từ Phong giải thích: "Đệ hỏi chủ thuyền Lan Đình nhưng thể tiết lộ thân phận khách nhân."

      "Vậy tại sao đệ biết là có liên quan đến Trương Nghĩa?" phát điểm đáng ngờ trong đó.

      "Cái này......" Tiết Từ Phong gãi đầu: "Đệ đại ca đừng giận, là bởi vì Ánh Tuyết."

      Hỏa Ngọc Hành quả nhiên nhíu mày nhưng nổi giận, chỉ có chút vui.

      " ra."

      "Bởi vì Mạnh Lan Đình thiếu Ánh Tuyết nhân tình, cho nên , thấy đệ là huynh trưởng của Ánh Tuyết, coi như là báo đáp ân tình của Ánh Tuyết mới cho đệ biết có những ai trong khoang thuyền riêng ba gian đó." Tiết Từ Phong thận trọng đầu đuôi.

      "Cho nên lúc này ta lại thiếu Ánh Tuyết nhân tình." Hỏa Ngọc Hành nhướng mày nhìn .

      "Đại ca, nhân tình dám... chỉ mong đại ca có thể tha thứ cho Ánh Tuyết, Ánh Tuyết quả bị làm hư nhưng bản tính hư, nàng cũng lòng hối cải, cho nên....."

      "Tốt lắm, đệ phải nữa." Hỏa Ngọc Hành cắt ngang : "Cơ Nhi là người bị hại, nàng cũng trách nàng ta, nếu ta tiếp tục trách cứ, trong lòng Cơ Nhi cũng dễ chịu."

      "Đại ca đồng ý tha thứ cho Ánh Tuyết rồi hả?" mở to mắt.

      "Từ Phong, đừng ép ta lần thứ hai." Hỏa Ngọc Hành giận giữ trừng .

      "Được được được." Tiết Từ Phong nhanh nhảu đáp, đại ca có thể tha thứ cho muội muội là tốt rồi. "Lan Đình có ba khách nhân, đại ca, trong đó có Hứa Tông Lượng và Trương Nhân - tay chân của Hiệt Tú Lâu."

      Sắc mặt Hỏa Ngọc Hành đanh lại, Hứa Tông Lượng!

      Hứa Tông Lượng chính là cái tên từ hôn khi dungnhan Ngọc Tú bị huỷ, sau đó còn nhục nhã nàng khiến nàng từ đó bước chân ra khỏi cửa phòng, tới năm liền uất ức mà chết!

      "Tại sao Hứa Tông Lượng và Trương Nhân lại gặp nhau? Chẳng lẽ...... Hứa Tông Lượng chính là ông trùm giấu mặt của Hiệt Tú Lâu?" Hỏa Ngọc Hành trầm ngâm suy tư.

      "Đệ cảm thấy rất có thể. Bây giờ ngẫm lại chút, nếu phải là mạo hiểm làm liều chính là hận đại ca thấu xương, nếu tại sao dám trắng trợn lấy danh đại ca để lừa gạt mấy nương đàng hoàng vào thanh lâu chứ, cái này căn bản là muốn huỷ hoại danh tiếng của đại ca thôi."

      "Tại sao Hứa Tông Lượng lại hận người nhà họ Hỏa? Là có lỗi với Hỏa gia, có lỗi với Ngọc Tú, ta và cha nghiền thành tro tha thứ quá lớn với rồi, còn muốn gì?" Đúng là được voi đòi tiên, khinh người quá đáng!

      "Đệ nghĩ là bởi vì Hỏa gia muốn quan hệ với Hứa gia nữa!" Tiết Từ Phong .

      "Chẳng lẽ chúng ta còn phải nâng cốc cười với bọn họ, xấu việc nhà sao?" Vậy trực tiếp giết chết cho xong!

      "Đại ca, bởi vì Hỏa gia quyền thế kinh người, cả kinh thành đều biết Hỏa gia thề cùng phòng với Hứa gia, vì muốn mất ích lợi từ Hỏa gia, tất cả đều lựa chọn đứng về phía chúng ta, từ đó người của Hứa gia ở Kinh Thành nửa bước khó , đến đâu cũng bị người cự tuyệt."

      Hỏa Ngọc Hành kinh ngạc, cái này biết. Chẳng lẽ cha biết trước kết quả như thế nên mới cố ý "Bất kỳ khi nào, bất kỳ ở đâu, chỉ cần có người Hứa gia, Hỏa gia giao thiệp"?

      Chỉ có điều..... Hừ! "Rất tốt."

      "Cho nên..... Huynh tại sao Hứa lão gia phải cáo lão từ quan? Chính là bởi vì Hộ Quốc Hầu từ quan với hoàng thượng! là đau khổ vì mất ái nữ, muốn đứng chung cùng người của Hứa gia, thậm chí cả tước vị cũng cần. Hơn nữa còn chỉ từ mỗi mà còn từ giúp huynh, kể cả tỷ phu của huynh cũng là con rể Hỏa gia, tất nhiên là phải tiến lui cùng Hỏa gia, hoàng thượng vừa đấm vừa xoa đều vô dụng, vì muốn mất mấy ái khanh nên đành phải ra hiệu cho Hứa lão gia chủ động cáo lão hồi hương."

      chiêu này của cha làm quá đẹp, lấy cá tính kích động của Hỏa cha thể nào nghĩ sâu tính kỹ như vậy được, cực kỳ nghi ngờ, căn bản là mẹ chỉ điểm.

      Về tình về lý, mọi người đứng về phía Hỏa gia, bọn họ hề chèn ép người của Hứa gia, chỉ vì đau đớn khi mất người thân nên muốn gặp lại đầu sỏ gây chuyện mà thôi, hơn nữa là bọn họ muốn lui, phải là ép người Hứa gia lui, người nào cũng biết —— bao gồm cả hoàng thượng —— cũng bảo người của Hứa gia lui.

      "Cuối cùng mình Hứa Tông Lượng ở lại, mở ra Hiệt Tú Lâu, thầm tìm cách trả thù?" Hỏa Ngọc Hành trầm ngâm.

      "Có lẽ!"

      "Kỳ quái, phải đệ cũng ở biên quan với ta ư? Tại sao lại biết những chuyện này?" Hỏa Ngọc Hành liếc qua . Chuyện này cha mẹ cũng với , nghĩ đây cũng là ý của mẹ.

      "Bởi vì khi đại ca ở phủ tướng quân chuyện đương với Cơ Nhi nương, đệ liền ở phủ Hộ Quốc Hầu bàn tán bát quái với mọi người." Người làm ở giữa cực kỳ linh thông tin tức, mấy năm bọn họ có ở đây, Kinh Thành xảy ra chuyện lớn đều bổ túc hết trong mấy ngày qua rồi.

      "Ngày đó ở Lan Đình, nhất định Hứa Tông Lượng nhìn thấy chúng ta, hơn nữa nổi lên ý niệm tà ác, Trương Nhân vừa làm chân tay cho Hiệt Tú Lâu, biết được Hạ Liên, dính dáng này lại khiến Hiệt Tú Lâu đóng cửa, Hiệt Tú Lâu có lẽ chính là tài nguyên của Hứa Tông Lượng, nguồn tài nguyên này bây giờ bị chúng ta chặt đứt, vì vậy thù mới hận cũ lại càng thể xóa bỏ."

      "Vấn đề bây giờ là, định làm gì?" Tiết Từ Phong vỗ cằm tự hỏi.

      "Làm chuyện khiến ta đau đến muốn sống." Hỏa Ngọc Hành suy nghĩ thông suốt.

      khẽ nhếch miệng, bừng tỉnh hiểu ra: "Cơ Nhi nương!"

      "Đúng vậy." Hỏa Ngọc Hành giận tái mặt.

      "Đại ca, tới hai ngày nữa chúng ta phải rời , Hứa Tông Lượng nhất định thừa dịp chúng ta có ở đây mà xuống tay, làm sao bây giờ?" Tiết Từ Phong khẩn trương. Nếu Cơ Nhi nương gặp nạn, Hạ Liên nhất định xung phong đầu, đến lúc đó Hạ Liên nhất định phải chết!

      Làm sao bây giờ? Hỏa Ngọc Hành nhíu mày cười nhạt. Cái này còn khó sao?

      Mặc dù còn có chứng cứ chứng minh Hứa Tông Lượng làm thế nào, nhưng chỉ cần có khả năng, cũng bỏ qua, dùng an nguy của nàng mạo hiểm!

      "Rất đơn giản, nếu trước khi xuất phát bắt được người đem họ theo!"

      *********

      "Cơ Nhi tỷ tỷ......" Tiết Ánh Tuyết do dự .

      Đàm Ngu Cơ kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy ngoài phòng ghé vào cái đầu.

      "Ngươi tới đây làm gì?" Hạ Liên lập tức nhảy dựng lên, hùng hổ chạy đến cạnh cửa chất vấn."Ngươi cho rằng thừa dịp Tướng quân có ở đây là ngươi có thể thoải mái chạy tới chỗ này giễu võ giương oai sao? Ta cho ngươi biết, Tướng quân chỉ vào cung làm ít chuyện thôi, rất nhanh trở lại."

      "Ta chính là được Hành ca ca cho phép!" Nàng ta lập tức hất cằm, hừ hừ với Hạ Liên.

      "Hạ Liên, mời Tiết nương vào ngồi ." Đàm Ngu Cơ vội vàng mở miệng. Xem ra Ngọc Hành đồng ý tha thứ cho nàng ta rồi.

      "Tiểu thư!" Hạ Liên chịu bỏ qua hô lên.

      Tiết Ánh Tuyết chủ động vào trong phòng, để ý tới cái nhìn chằm chằm lạnh lùng của Hạ Liên.

      "Cơ Nhi tỷ tỷ, lần này muội chính thức tạ tội với tỷ." Nàng ta chân thành xin lỗi.

      "Hừ, chồn chúc tế gà, nhất định là có ý tốt." Hạ Liên ở bên bất mãn làu bàu.

      Tiết Ánh Tuyết làm như nghe thấy, đôi mắt nhìn thẳng vào mặt Đàm Ngu Cơ.

      "Oa, Cơ Nhi tỷ tỷ là đẹp! Muội nghe ca ca vết sẹo mặt tỷ là giả, sau khi lấy xuống còn xinh đẹp hơn tiên nữ nên rất muốn xem, quả nhiên tiên nữ cũng thể so sánh!"

      "Hừ, nịnh nọt cũng vô dụng, tiểu thư vốn rất đẹp, cần ngươi tới nịnh hót." Hạ Liên lại bực bội tiếp.

      "Ngươi rất ghét ta à?" Tiết Ánh Tuyết tức giận nhảy dựng lên. "Ta là tới xin lỗi, tới cầu hoà, ngươi làm gì mà cứ lấy mũi hừ ta thế!"

      "Bởi vì ngươi suýt chút nữa hại chết tiểu thư, cả đời này ta dùng lỗ mũi hừ ngươi!" Hạ Liên chống nạnh, giống gà mẹ che chở gà con nhìn chằm chằm nàng ta.

      "Ta rất hối hận, như vậy còn được sao? Ngươi muốn ta làm thế nào?" Tiết Ánh Tuyết gấp đến độ giơ chân. ngờ Hạ Liên này còn khó chơi hơn cả ca ca.

      "Hạ Liên, đừng như vậy." Đàm Ngu Cơ đứng dậy, kéo nàng ta ra. "Hạ Liên, ta biết ngươi muốn bảo vệ ta, chỉ có điều Tiết nương cũng coi như là người nhà của tướng quân, ngươi coi như nể mặt tướng quân mà đừng trách Tiết nương nữa có được ?"

      "Vậy là sao, vậy là sao! Ta biết ta kiêu căng cậy mạnh, nhưng sau khi ta gặp Cơ Nhi tỷ tỷ liền hóa thành chỉ mềm lượn quanh mà! Ta cũng rất thích Cơ Nhi tỷ tỷ, sau này ta gây hoạ nữa!" TiếtÁnh Tuyết quang quác , tính tình thẳng thắn lộ ra sót gì.

      "Chỉ mềm lượn quanh phải dùng như vậy!" Hạ Liên hừ lạnh.

      "Ưm hừm, tùy thôi!." Tiết Ánh Tuyết nhún nhún vai. " , ta bây giờ có chút sợ Hành ca ca, Cơ Nhi tỷ tỷ, lúc Hành ca ca giận tỷ, huynh bây có mắng tỷ, trừng tỷ ?"

      Đàm Ngu Cơ giật mình, lắc đầu cái.

      " tốt! Bây giờ trong đầu muội vẫn còn cái trừng mắt của Hành ca ca, doạ muội đến mềm cả chân, muội còn cho rằng huynh ấy giết muội nữa." Nàng cúi đầu, có chút uể oải .

      " đâu." Đàm Ngu Cơ dịu dàng an ủi nàng ta. "Chàng chỉ tức giận chút thôi, muội xem, bây giờ phải sao rồi ư?"

      "Vậy......" Nàng ta ngẩng đầu nhìn Hạ Liên. "Chừng nào ngươi mới hết giận?"

      " có đâu, đời sau !" Hạ Liên trừng nàng ta. Mặc dù biết nàng ta lòng hối hận, còn tức giận như trước nữa nhưng nàng còn lâu mới cho nàng ta!

      Đàm Ngu Cơ nhịn được cười khẽ, tất nhiên nhìn ra được Hạ Liên chỉ là năng chua ngoa thôi, có điều nhìn hai người bọn họ cãi vã thực rất thú vị.

      "Tiểu thư, đến giờ dạo rồi, ngự y căn dặn người phải dạo đúng giờ, luyện tập hai chân."

      "Cùng , Ánh Tuyết......" Đàm Ngu Cơ dừng lại chút rồi dịu dàng cười : "Ta có thể gọi muội là Ánh Tuyết ?"

      "Dĩ nhiên là có thể!" Tiết Ánh Tuyết vui vẻ đáp lại.

      "Ánh Tuyết này, cùng chúng ta dạo !" Nàng mỉm cười.

      "Được." Tiết Ánh Tuyết lập tức đứng sang bên cạnh nàng, nhe răng cười với Hạ Liên.

      "Hừ!" Hạ Liên lại hừ mũi.

      Hai người cứ trái phải như vậy dạo trong vườn với Đàm Ngu Cơ.

      "Đúng rồi, Cơ Nhi tỷ tỷ, hai người có nghe gì chưa? Tên môi giới bán người dùng danh nghĩa của phủ tướng quân lừa gạt các nương ý ——"

      " sớm bị bắt vào ngục rồi, tin tức của ngươi chậm quá." Hạ Liên cắt ngang nàng ta, hừ hừ .

      Lần này Tiết Ánh Tuyết lại hừ trở lại: "Ha, ta muốn là đêm qua có người cướp ngục, tất cả thủ vệ ở đại lao đều bị hôn mê."

      "Cái gì?" Hạ Liên kêu to: "Sao có thể như vậy?"

      "Bằng ngươi cho rằng hôm nay Hành ca ca và ca ca ta bận cái gì? Còn phải là khắp nơi đuổi bắt tên bại hoại kia sao?" Tiết Ánh Tuyết hả hê khẽ nhếch cằm.

      Đàm Ngu Cơ nghe vậy, mặt lên chút lo lắng.

      Hạ Liên thấy thế lại trợn mắt nhìn Tiết Ánh Tuyết cái.

      "Đều tại ngươi, là ngươi hại tiểu thư lo lắng." Tướng quân đề cập với bọn họ chính là muốn làm tiểu thư lo lắng, ngờ cái miệng rộng của Tiết Ánh Tuyết lại để lộ.

      "Lo lắng cái gì chứ, những tên cặn bã đó phải là đối thủ của Hành ca ca đâu, rất nhanh bị bắt trở về thôi, yên tâm ." Tiết Ánh Tuyết vỗ ngực bảo đảm.

      "Vậy sao?" Đột nhiên, ba nam nhân mặc xiêm áo thủ vệ của phủ tướng quân đột nhiên vây lại.

      "Chỉ tiếc, chúng ta ở đây, bọn họ ở bên ngoài chỉ giống như con ruồi đầu xông loạn thôi." Trương Nhân rút đại đao ra, hận thù chỉ vào Hạ Liên.

      "Là ngươi!" Hạ Liên nhận ra là nam nhân dẫn đầu trong thanh lâu, lập tức ngăn ở trước mặt tiểu thư.

      "Bọn họ là ai?" Nhìn ra họ là người tốt, Tiết Ánh Tuyết hỏi.

      "Bọn họ chính là mấy tên cặn bã trong miệng ngươi đấy." Hạ Liên cắn răng .

      " ra chính là các ngươi, các ngươi lớn mật, lại dám xông vào phủ tướng quân?!" Tiết Ánh Tuyết thể tin được.

      "Các ngươi muốn làm gì?" Đàm Ngu Cơ cố gắng trấn định.

      "Rất đơn giản, đương nhiên là bắt ngươi trở về làm ấm giường." Trương Dũng cười dâm dật. Đại mỹ nhân kia, đúng là càng nhìn càng thấy đẹp, chỉ nhìn thôi cũng hại cứng rắn rồi.

      "Vừa vặn, các ngươi có ba người, mỗi người đứa." Trương Nghĩa cũng xoa xoa tay.

      "Nhị đệ, Tam đệ, các ngươi ra ngoài coi chừng , ba nữ nhân này cứ giao cho ta xử lý." Trương Nhân ra lệnh.

      "Những thủ vệ, gia đinh kia đều bị đệ làm hôn mê rồi, sao đâu."

      "Tướng quân trở lại nhanh thôi! Các ngươi trốn thoát đâu!" Biết là vô dụng nhưng Hạ Liên vẫn muốn dùng lời dọa lui bọn họ.

      "Mau coi chừng , nếu Hỏa tướng quân trở lại dùng thuốc mê."

      "Đại ca, đệ trước, đệ muốn đại mỹ nhân kia." Trương Dũng .

      "Yên tâm, cướp với ngươi đâu!" Trương Nhân cười lạnh.

      " thôi, Tam đệ." Trương Dũng và Trương Nghĩa chạy ra ngoài canh chừng.

      "Được rồi, bây giờ giải quyết ân oán của chúng ta !" Trương Nhân múa đại đao, tiến tới gần bọn họ.

      muốn lãng phí thời gian, chỉ muốn giết họ, vì vậy liền vung đao lên chém xuống.

      "A!" Tiết Ánh Tuyết kêu to, kịp thời đẩy Đàm Ngu Cơ ra, mình cũng lui về phía sau tránh đao kia.

      Có chút căn cơ, nàng ta nhìn ra ý đồ của , đây nhất định phải muốn bắt người mà là muốn nhằm vào Cơ Nhi tỷ tỷ!

      " muốn giết Cơ Nhi tỷ tỷ!" Tiết Ánh Tuyết hô to.

      "Đúng vậy! Ta muốn giết chết bảo bối của ngươi, Hạ Liên, ta muốn nhìn ngươi khổ sở ăn năn, tới chuộc tội của ngươi !" Trương Nhân cười ha ha, lại giương đao đuổi theo.

      "Tiểu thư chạy mau!" Hạ Liên quát.

      "Hạ Liên!" Đàm Ngu Cơ hoảng sợ kêu lên. Chỉ thấy người kia vung quyền đánh ngã Hạ Liên, bay thẳng đến chỗ nàng, đại đao sáng loáng chói mắt tiến tới gần, nháy mắt sau đó lại có người đụng vào nàng.

      dòng máu tươi phun ra, sau đó Tiết Ánh Tuyết ngã ầm xuống đất, cả cánh tay đẫm máu.

      "Ánh Tuyết?" Đàm Ngu Cơ trợn to hai mắt. Nàng ta..... Nàng ta lại có thể ngăn đao thay nàng?!

      "Tiết Ánh Tuyết!" Hạ Liên bò dậy, nhấc tảng đá bên vườn lên rồi giơ cao nhào tới sau lưng Trương Nhân, dùng sức nện xuống gáy .

      "Cộp" tiếng vang lên. Trương Nhân nổi điên hét lớn, xoay người giơ đao chém xuống.

      Đàm Ngu Cơ hoảng sợ bò dậy, cũng học Hạ Liên nhấc tảng đá lên đập Trương Nhân.

      Trương Nhân choáng váng, tay cầm đao vung chém lung tung, bổ búi tóc của nàng ra, mái tóc đen nhánh tán loạn rũ xuống trong nháy mắt.

      Đàm Ngu Cơ ngã ngồi đất, đại đao bổ về phía nàng, lần này khó có thể tránh khỏi ——

      "Cơ Nhi!" Hỏa Ngọc Hành tung người bay tới, ôm lấy cả người nàng lui về phía sau, thoát khỏi phạm vi chém giết của chiếc đao kia.

      ôm nàng vào ngực rồi đánh ra chưởng, Trương Nhân trúng phải văng ra ngoài, đụng phải hòn giả sơn trong vườn, xụi lơ hôn mê mặt đất.

      "Bắt lấy , được để cho chết!" Hỏa Ngọc Hànhtức giận hạ lệnh. muốn lăng trì ta, muốn ta muốn sống được, muốn chết cũng xong!

      Mấy tên binh lính nhanh chóng giữ chặt Trương Nhân, cả Trương Dũng và Trương Nghĩa canh giữ ở bên ngoài cũng đều chịu trói.

      "Ngọc Hành? Ngọc Hành! Ánh Tuyết muội ấy......" Đàm Ngu Cơ kinh hoảng kêu lên, đẩy ra, xông về phía Tiết Ánh Tuyết. "Ánh Tuyết, muội sao rồi? Ánh Tuyết!"

      Hỏa Ngọc Hành đứng bên người nàng ta, đưa tay điểm huyệt đạo người nàng ta để cầm máu rồi sai người mời đại phu.

      "Hì hì, Cơ Nhi tỷ tỷ......" Mặt Tiết Ánh Tuyết trắng bệch nhưng vẫn cười.

      "Tiết Ánh Tuyết. . . . . ." Hạ Liên cũng bò tới, khuôn mặt sưng đỏ nhếch nhác.

      "Hạ Liên, có thể coi bây giờ là đời sau của ta, đừng giận ta nữa có được ?" Nàng ta cười khúc khích.

      "Được rồi, nhưng ngươi đừng tưởng như vậy là xong!" Hạ Liên quệt nước mắt, cố ý hận thù : "Đời sau còn rất dài, nếu ngươi dám. . . . . . Ngươi dám bỏ trốn, ta nhất định tha cho ngươi!"

      "Tốt lắm, bắt được cả ba người, ta. . . . . . Ánh Tuyết?" Tiết Từ Phong chạy từ bên ngoài vào, vốn còn muốn báo cáo thành tích nhưng ngờ lại nhìn thấy muội muội mình bị thương.

      "Ca, Hạ Liên giận muội, huynh đừng lấy lý do là vì muội mà theo đuổi được người ta nữa đấy." Tiết Ánh Tuyết tiếp tục cười hì hì.

      "Tiết Ánh Tuyết!" Tiết Từ Phong mặt đỏ lên.

      "Tiết Ánh Tuyết!" Hạ Liên đỏ bừng mặt.

      "Hì hì. . . . . ." Nhắm mắt lại, Tiết Ánh Tuyết mềm mại dựa vào trong ngực Hỏa Ngọc Hành. "Ừm, muội có chút choáng váng rồi. . . . . ."

      Hỏa Ngọc Hành vịn nàng ta: "Cám ơn ngươi, Ánh Tuyết."

      Tiết Ánh Tuyết len lén rớt giọt lệ, lòng chua xót nhưng lại rất vui vẻ, sau đó té xỉu.

      *********

      Rất may là vết thương của Tiết Ánh Tuyết động đến gân cốt, chỉ cần mười ngày nửa tháng là có thể hồi phục, chỉ có điều lưu lại vết sẹo.

      Về phần Trương Nhân, tuyệt đối nhàng tha thứ, còn Trương Dũng và Trương Nghĩa, chỉ cần họ thú nhận rằng Hứa Tông Lượng mắc tội, xử lý bọn họ nhàng.

      Vì vậy, Trương Dũng cùng Trương Nghĩa chút suy tính thú nhận.

      Khi tất cả đều kết thúc, màn đêm buông xuống, vầng trăng sáng treo bầu trời đêm cao.

      Trong phòng, Hỏa Ngọc Hành ôm chặt Đàm Ngu Cơ, chuyện kết thúc bắt đầu cảm thấy sợ.

      "Ngọc Hành, thiếp sao, bọn thiếp đều rất cố gắng tự giải thoát, thiếp chưa từng quên lời hứa chúng ta làm bạn đến già, rất già." Đàm Ngu Cơ dựa vào trong ngực , cảm nhận được khẽ run rẩy liền dịu dàng trấn an.

      Hỏa Ngọc Hành thở dài hơi.

      "Đúng vậy, chúng ta làm bạn đến già, rất già."

      "Ngọc Hành, sáng sớm ngày mai chàng phải lên đường." Nàng giọng .

      "Ừ." ôm chặt nàng.

      "Đồng ý với thiếp, chàng nhất định phải bình an trở về."

      "Ta biết, ta để lại hai người làm hộ vệ cho nàng, như vậy ta mới có thể yên tâm."

      "Được, tất cả đều nghe theo chàng."

      "Cơ Nhi. . . . . ." Giọng của Hỏa Ngọc Hành khàn khàn, nâng cằm của nàng lên, cúi người hôn lên cánh môi êm ái của nàng. "Ta thể rời khỏi nàng được."

      Đàm Ngu Cơ giơ tay vòng lên gáy , gò má ửng hồng, mặt e lệ, thân thể mềm mại dựa vào người .

      "Vậy. . . . . . Tối nay đừng rời khỏi thiếp." Nàng khẽ run, thẹn thùng .

      Hỏa Ngọc Hành chấn động, cho là mình nghe lầm, khó khăn nuốt ngụm nước miếng.

      "Cơ Nhi, nàng. . . . . . Đồng ý?"

      Vùi khuôn mặt đỏ bừng vào lồng ngực , nàng xấu hổ đến ra lời mà vẫn còn hỏi nàng như thế.

      Vậy mà, cần nàng trả lời, càng ôm chặt thân thể mềm mại cho nàng đáp án.

      khó nén kích tình nâng mặt của nàng lên, khẽ hôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng của nàng, dịu dàng đặt thân thể mềm mại của nàng lên giường, đưa tay vuốt thân thể mềm mại.

      "Ngọc. . . . . . Ngọc Hành. . . . . ." Thân thể nhạy cảm của Đàm Ngu Cơ khẽ run, tự chủ được kêu lên.

      Quần áo người từng cái từng cái bay xuống dưới giường, môi của di chuyển từng tấc da thịt trắng nõn mềm mại mềm mại của nàng, lỗ tai nghe tiếng nức nở của nàng, để dục vọng của càng thêm bộc phát.

      ngồi xổm dậy, nhanh chóng cởi quần áo người xuống, khi hai thân thể trần trụi kề nhau, hai người đồng thời thở dài.

      "Đừng sợ!" Khi dục vọng cứng rắn của chống đỡ lại mềm mại của nàng phát nàng khẽ run, liền dịu dàng, thâm tình .

      Đàm Ngu Cơ mở đôi mắt nhuốm màu dục vọng ra, nhìn giọt mồ hôi chảy trán , bộ dạng nhẫn nhịn dục vọng.

      "Thiếp sợ. . . . . ." Giơ tay lên ôm lấy , nàng dịu dàng , " thiếp. . . . . ."

      Nghe thấy tiếng gầm của , ngay sau đó thẳng lưng lấp đầy nàng.

      "Ta nàng. . . . . ." Cả đời, vĩnh viễn thay đổi.
      Chris thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Kết thúc


      “Tướng quân trở lại!” Mừng rỡ hô to từ xa, Hạ Liên cất bước chạy vào phòng.

      “Tiểu thư, tiểu thư, Tướng quân trở lại!” Cây kéo tay Đàm Ngu Cơ rơi xuống bàn, nàng hơi giật mình hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Liên vui sướng.

      “Tiểu thư, người nghe lầm đâu, Tướng quân trở lại rồi.” Nàng ta lần nữa: “Vừa rồi ở đường, ta thấy đội ngũ của tướng quân vào thành, Trần Tri phủ bị áp dải xe tù, tay bị trói vào gông, trong rất nhếch nhác, tiểu thư, oan khuất của Đàm gia chúng ta được rửa sạch rồi!”

      “Chàng… Chàng sao? Ngươi nhìn thấy chàng ư? Chàng có khỏe ?” Đàm Ngu Cơ kích động bắt lấy tay nàng ta.

      “Nhìn thấy, uy vũ cưỡi lưng ngựa, dẫn đầu, đầy đủ sứt mẻ.”

      “Ta, ta muốn gặp chàng.” Ngu Cơ lập tức đứng lên, vội vã muốn chạy ra ngoài. Hơn tháng tương tư, nàng còn tưởng như là vĩnh viễn chứ.

      “Đợi chút, tiểu thư, Tướng quân phải áp giải phạm nhân đến đại lao Hình bộ trước, sau đó còn phải tiến cung gặp vua, thể trở về phủ nhanh như vậy được.” Hạ Liên vội vàng kéo tiểu thư lại.

      Đàm Ngu Cơ nhìn nàng ta, đột nhiên an tĩnh lại.

      “Đúng, ngươi rất đúng.” Nàng gật đầu cái, ngồi trở lại ghế.

      “Tướng quân thiệt là, lừa gạt chúng ta đến khổ, cho tiểu thư nhiệm vụ lần này là phá ổ đạo tặc, còn phải bắt cả Trần Tri phủ nữa, nếu phải sau đó chúng ta nghe phu nhân còn tưởng Tướng quân quan tâm gì đến chuyện nhà chúng ta rồi.” Hạ Liên thở dài.

      “Hạ Liên, ta muốn nghỉ ngơi, ngươi lui xuống !” Đàm Ngu Cơ yên lòng .

      Hạ Liên nghi ngờ nhìn tiểu thư, lo âu ngồi xổm xuống trước mặt nàng.

      “Tiểu thư, người sao chứ?”

      sao…” Đàm Ngu Cơ nhìn vào mắt Hạ Liên, nàng hoảng hốt cười tiếng. “Ta sao đâu, ta chỉ là muốn yên tĩnh nghỉ ngơi chút thôi. phải ngươi hẹn Ánh Tuyết cùng đến Tuệ Mẫn tự sao, nhanh như vậy trở lại chắc là chưa đúng !”

      “A! Ta lại vứt nàng đường rồi.” Hạ Liên nhảy lên, “Tiểu thư, người sao chứ?”

      “Ừ, ta sao, ngươi mau !”

      “Tướng quân gần tối về phủ, người đừng gấp.”

      “Ta biết.”

      “Vậy… Ta nhé?” Hạ Liên vừa vừa quay đầu lại, vẫn có chút lo lắng.

      Đàm Ngu Cơ mỉm cười, “Ừ, , nếu để Ánh Tuyết chờ lâu, lỗ tai của ngươi gặp họa đấy.”

      “A, ta bị nàng lải nhải đến chết mất!” Hạ Liên kêu lên, vội vàng chạy ra ngoài.

      Trong phòng lập tức yên lặng, Đàm Ngu Cơ chậm rãi cúi đầu xuống, từ từ thở dài.

      “Thiếp rất nhớ chàng…” Nàng kìm được thầm.

      Đột nhiên đôi tay ôm mạnh mẽ ôm nàng từ phía sau, giọng vang lên bên tai nàng: “Ta cũng rất nhớ nàng.” Hỏa Ngọc Hành thở dài, cái cằm lún phún râu thô ráp vuốt ve má nàng. “Sao nàng lại biết ta về?”

      “Bởi vì có người thông tin mà!” Đàm Ngu Cơ Nhu cười khẽ.

      Thân thể bị quay lại, nàng ngước mắt nhìn người tháng gặp, tay run run khẽ giơ lên, vuốt ve cái cằm tím bầm, đôi môi kiên nghị, còn cả gò má mang chút mệt mỏi.

      Tầm mắt lên nữa, rốt cuộc cũng tiến đến cặp mắt tràn đầy thâm tình, nhớ nhung, cuồng nhiệt.

      “Ta trở về, Cơ Nhi.”

      “Hoan nghênh trở lại, Tướng quân.”

      Cúi người, dồn tất cả nhớ nhung vào bốn cánh môi, cuồng tình này, càng ngày càng khó thu lại, thể khống chế được, người vội vàng cầu, người bộc trực đáp lại, đến cuối cùng cũng , ai là cầu, ai là đáp lại.

      Tứ chi quấn quít, da thịt kề nhau, nàng uyển mị như nước, mãnh liệt cuồng nhiệt.

      Gấp gáp thở dốc, kiều diễm mềm mại, nhộn nhạo cả căn phòng.

      Kịch liệt thiêu đốt lần, lại triền miên lần, nàng dựa vào trong khuỷu tay của , hồi lâu mới nhàng than thở.

      “Cơ Nhi?” Hỏa Ngọc Hành nghe nàng thở dài, nghi ngờ khẽ kêu, nghiêng người chống thân thể lên, quan tâm nhìn nàng. “Sao thế?”

      “Ngọc Hành, chàng… Có nhìn thấy người nhà của thiếp ??” Đàm Ngu Cơ khẽ chớp mắt, lệ nóng quanh tròng. Nàng rất nhớ người thân, đặc biệt là khi mình hạnh phúc như vậy.

      “Gặp được.” Dịu dàng khẽ vuốt gương mặt của nàng, biết nàng rất nhớ người thân.

      “Bọn họ… Bọn họ có tốt ?” Nàng có chút kích động hỏi thăm.

      nằm ngang, ôm nàng đặt người, tay khẽ vuốt bờ vai trần của nàng, từ từ cho nàng tình hình mấy ngày nay ở Lạc Dương.

      “Phụ thân nàng thân thể khỏe mạnh, tinh thần cũng rất tốt, khi ở trong ngục được chăm sóc rất tốt; đại tỷ của nàng cũng rất khỏe, nàng còn nhớ “Cư nương” ở sát vách nhà nàng ?” Thấy nàng gật đầu, khẽ mỉm cười, tiếp tục : “Ta cho nàng biết, vị “Cư nương” kia…”

      Thời gian chậm rãi trôi qua, Đàm Ngu Cơ chuyên chú nghe thuật lại, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngạc nhiên, kinh ngạc, vui sướng, rốt cuộc, cũng kết thúc chủ đề về Lạc Dương.

      ra nhà thiếp nhận được nhiều trợ giúp như vậy, Cư nương này… , là Cư công tử, đại tỷ, đúng ?”

      “Dĩ nhiên, ta sớm qua, phải sao?” Hỏa Ngọc Hành cười .

      “Tốt quá! Đúng là tốt quá…” Đàm Ngu Cơ mừng rỡ nghẹn ngào. “Vậy còn Tam muội? Có tin tức gì của muội ấy ?”

      “Đến khi ta rời khỏi cũng nghe đến tin tức của nàng.” xin lỗi .

      Đàm Ngu Cơ im lặng. Tam muội… Nhất định bình an có chuyện gì.

      “Cơ Nhi, thời gian nữa, chúng ta cùng nhau trở về Lạc Dương !” Hỏa Ngọc Hành đột nhiên mở miệng.

      Nàng vui mừng ngửa đầu nhìn . “ sao?”

      “Đương nhiên là , chờ ta xử lý xong chuyện của Trần Định Bang, chúng ta xuất phát.” Hỏa Ngọc Hành cười nhìn nàng, “Ta á, ta phải tranh thủ cầu thân với nhạc phụ đại nhân, như vậy mới có thể mau chóng cưới nàng vào cửa!”

      Đàm Ngu Cơ ửng đỏ mặt. “Cha thiếp… Biết ?”

      “Ta có với ông ấy, nhạc phụ đại nhân đánh ta quyền.”

      “A! Tay của cha thiếp bị thương.” Đàm Ngu Cơ giọng hô.

      “Hắc!” Người bên gối lập tức kháng nghị, “Người bị đánh là ta!” lập tức ăn dấm của nhạc phụ đại nhân.

      “Cha thiếp là Văn Sinh, Tướng quân lại là Võ Sinh, da thô thịt dày, thiếp còn lâu mới lo lắng cho chàng.” Nàng cười duyên.

      “Được lắm, ta muốn trừng phạt nàng!” Hỏa Ngọc Hành “Giương nanh múa vuốt”, xông tới gặm cắn.

      “Đừng làm rộn, thiếp… Thiếp muốn viết lá thư về nhà…” Nàng nũng nịu khẽ cười né tránh, ngăn lại.

      Hỏa Ngọc Hành dừng “công kích” lại. “Nàng định viết gì?”

      “Thiếp muốn cho phụ thân, cho đại tỷ biết, chàng đối xử với thiếp rất tốt, thiếp rất hạnh phúc, rất vui vẻ, cho bọn họ biết, thiếp sắp về nhà rồi.” Đàm Ngu Cơ mỉm cười hạnh phúc đáp.

      “Đừng quên còn phải là nàng hi vọng được gả cho ta nhanh chút.” Hỏa Ngọc Hành quên nhắc nhở, tránh để nhạc phụ đại nhân đến lúc đó gây khó dễ cho .

      Đàm Ngu Cơ chỉ cười .

      “Cơ Nhi, nàng chứ?” yên lòng hỏi.

      “Hì hì…” Cười khẽ thay thế trả lời.

      “Cơ Nhi!” Hỏa Ngọc Hành lại gấp gáp hô to.

      Ha ha! Ngu Cơ nằm ở ngực của , cười cực kỳ hạnh phúc.

      Nàng hi vọng, Tam muội cũng mạnh khỏe, thậm chí còn có thể giống đại tỷ, giống nàng, gặp được tri kỷ, tìm được tình .

      ~oOo Hết trọn bộ oOo~
      Chrislinhdiep17 thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :