1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

NHÌN NGƯỜI KHÔNG THỂ NHÌN BỀ NGOÀI - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Happy new year Hoàng thượng
      Ta là hoàng đế bệ hạ thích bài này.

    2. Ta là hoàng đế bệ hạ

      Ta là hoàng đế bệ hạ Member

      Bài viết:
      16
      Được thích:
      77
      @susu
      Hihi năm mới zui zẻ
      susu thích bài này.

    3. Ta là hoàng đế bệ hạ

      Ta là hoàng đế bệ hạ Member

      Bài viết:
      16
      Được thích:
      77
      Nhận hàng nha các nàng, :yoyo69:Trẫm làm sớm ko mấy hôm nữa thi sợ các nàng hơm có chuyện đọc đâu
      cố cầm cự đến lúc trẫm thi xong nhaaa :yoyo14::yoyo14::yoyo14:



      CHƯƠNG 35





      Trong phòng, Tống Hải cùng mấy hảo hữu uống say mềm thổi phồng hài tử của mình, người hài tử nhà mình hiếu thuận, nước ngoài về mang cho mình lễ vật quí giá cỡ nào, người con mình như thế nào có năng lực, cưới con dâu xinh đẹp hiền dịu, sinh đôi Long Phượng thai.
      Đàn ông trung niên uống say, phần lớn đều có chung vài bệnh, tỷ như chém gió, tỷ như khoe hài tử.

      Người say lý trí chả còn lại bao nhiêu, cũng biết ai khơi mào, đánh đố xem ai được con trai con đến đón trước. Vì phòng ngừa gian lận, bọn họ còn dò xét nhau gọi điện thoại.

      “Tôi cho các ngài biết con trai tôi từ khi vào công ty, năm kiếm … kiếm từng này.”

      người cao gầy giơ chín ngón tay, bưng chén rượu lên Tống Hải “Lão Tống, tôi nhớ nhi tử ông vẫn còn chưa kết hôn, bằng lúc nào cho hai đứa gặp mặt, chúng ta có thể kết làm thông gia.”

      , được.” Tống Hải liên tục lắc đầu, chén rượu trong tay vẫy tới vẫy lui, văng ra ít rượu

      “Nhi tử nhà ông đều ba mươi, so với khuê nữ nhà tôi cách biệt tận sáu tuổi, quá già.”
      “Nam nhân ba mươi là lúc hấp dẫn nhất, chính là lúc có nghiệp, kia phải vừa lúc sao?”

      Người đàn ông gầy mất hứng : “Lại , con trai tôi như vậy có biết bao muốn gả cho nó.”
      “Kia cũng được, tôi muốn hảo hào tìm bạn trai cho con ,” Tống Hải đem ly nhấc lên,

      “Tiền tính là cái gì, tài sản của tôi đều là của nó, muốn nam nhân thế nào mà được.”


      “Đẹp mã có cái gì tốt, lại thể mài ra ăn.”

      “Phi, phải còn có câu sắc đẹp thay cơm sao. “Tốn Hải say khướt, dựa lưng vào ghế, rầm rì

      “Nhi tử ngươi kể cả có tiền cũng đến lượt.”


      “Hừ, bậy, nhi tử ta là hiếu thuận nhất.”


      khoác, hài tử nhà tôi mới là nhu thuận, tin các người chờ coi, khẳng định là nó đến trước.”


      Đàn ông trung niên say rượu nổi thói xấu,giống như ở đây, có tật gì đều lộ nguyên hình cả.


      “Nguyên tổng, chính là nơi này.” Quản lí khách sạn đứng ở cửa phòng, xoay người nhìn Nguyên Dịch có phản ứng gì lại quay đầu sang hỏi ý Nhan Khê.


      “Phiền ngài.” Nhan Khê đối với quản lý khách sạn lễ phép cười.
      phiền, phiền, đây là việc của tôi.”

      Quản lí khách sạn khách khí vạn phần, tiến lên nhàng gõ cửa. Cách của khách sạn thực rất tốt, đứng bên ngoài phòng, ai biết bên trong phát sinh cái gì.


      “Người tới, người tới.” Mấy lão nam nhân nghiêng ngả lảo đảo từ ghế đứng lên, chen chúc ra mở cửa, cuối cùng vẫn là người đàn ông gầy lấy được vị trí thuận lợi, cướp quyền mở cửa.


      “Ngượng ngùng, quấy rầy các vị khách quí dùng cơm.” Quản lí khách sạn thấy bàn tuy bừa bãi nhưng cũng quá mức hỗn độn nên biết bên trong chỉ đơn giản là dùng cơm chứ đánh nhau hay tụ tập đánh bạc hoặc là có hành vi trái pháp luật.


      “Hả.” Mấy lão nam nhân say rượu thấy người đến chỉ là quản lí khách sạn, nhất thời thất vọng quay về chỗ ngồi.


      Nhan Khê lo lắng hồi, nghe được đánh đố bên trong, cái gì mà hài tử đối với mình hiếu thuận linh tinh, đại khái đoán ra được đến tột cùng là phát sinh chuyện gì. có vội vã vào mà ngượng ngùng quay đầu với Nguyên Dịch “Ngại ngùng, tôi nghĩ tới bọn họ lại nghĩ ra cái chủ ý nhàm chán như vậy.”


      đám lão đầu trung niên nhàn rỗi có việc gì làm, coi đây là làm gì, thiếu chút nữa là đem hù chết.


      Nguyên Dịch cũng nghe được nội dung cuộc chuyện, dựa người vào tường thản nhiên : “ có việc gì, là con nhát gan, lại hay suy diễn, tôi có thể lý giải.”

      Nhan Khê thực biết mình nên cảm ơn, hay là nên thay nữ giới biện giải vài câu. Bất quá nghĩ đến Nguyên Dịch vừa mới giúp mình, cảm thấy chính mình cứ coi như là nghe thấy những lời kia.

      “Ba,” Nhan Khê vòng qua quản lí khách sạn, vào phòng bao, giọng hỏi Tống Hải: “Ba, người như thế nao lại uống nhiều vậy, có khó chịu ?

      “Nhan Nhan tới rồi?” Tống Hải hai mắt mở lớn, quay đầu với mấy chiến hữu “Nhìn đến đây, con tôi tới tiếp tôi!”

      Mấy người còn lại có chút hậm hực, nhưng lại thấy Nhan Khê giúp Tống Hải bưng nước, lại lau tay cho , là bộ dáng ôn nhu tri kỉ, vừa hận vừa đố kị, quả nhiên vẫn là nên sinh nữ nhi, con quả là áo bông tri kỉ.
      Nhan Khê đỡ Tống Hải, hướng vài vị bá bá thúc thúc tạm biệt, ra khỏi phòng cũng thêm gì. Nguyên Dịch do dự chút rồi đến đỡ tay còn lại của Tống Hải.

      lo lắng Tống Hải dáng người lớn, Nhan Khê tay chân kia thể đứng vững.

      Vừa muốn lên phía trước hỗ trợ quản lí khách sạn nhanh chóng thu tay về, quay về liếc mắt với đồng , ý bảo bọn họ đừng nhiều chuyện, thấy Nguyên tổng lấy lòng cha vợ sao? Nhìn cảnh này, ai lại có mắt nếu sao có thể thăng lương thăng chức tiến lên nhân sinh cao nhất?

      (Ghê, ánh mắt sáng như tuyết thế này vậy mà sao chú mới chỉ làm quản lí khách sạn zợ??? :hoho:)
      khắc đỡ Tống Hải kia, Nguyên Dịch mới biết được đỡ người mập mạp kia là có bao nhiêu nặng, liếc nhìn sắc mặt đổi của Nhan Khê, liền nghẹn ngụm khí trong lòng kia nuốt về, đường đường là nam tử hán, tuyệt đối thể yếu thế ở lúc này.

      “Tiểu hỏa tử, cậu bộ dáng sai a, là nhân viên khách sạn?” Tống Hải mắt say lờ đờ nhập nhèm nhìn Nguyên Dịch, lúc nãy thắng được thể diện trước mặt bằng hữu nên giờ nhìn ai cũng thuận mắt.

      “Diện mạo này làm nhân viên khách sạn đáng tiếc, tôi nhìn cậu bộ dáng tồi, muốn làm minh tinh? Diễn nam chính…”

      Tống Hải lắc đầu, “Là thiếu chính khí, bất quá diễn nhân vật nam phản diện vẫn là thích hợp hơn, bây giờ giới trẻ cũng thích trùm phản diện, cậu co thể thử xem.”

      (VL, khổ thân chỉ có vẻ đẹp của nam phụ. Vậy mà hối lộ tác giả thế nào mà lại lên được nam chính thế ? :058:)
      Nhan Khê nhìn ba nàng hi hi ha ha khen ngợi Nguyên Dịch mặt ngày càng lạnh lùng. Baba, người ta phải là nhân viên khách sạn, mà là người ba có nằm mơ cũng muốn ôm đùi vàng của đấy.

      (Chẳng phải chị ôm chặt đùi người ta rồi đó thôi.:013::tungtung:)


      “Cám ơn, tôi đối với showbiz hứng thú.” Nguyên Dịch tự nhận thể lực của mình kém, khi rảnh còn tập thể hình, nhưng là… vì cái gì ba của Nhan Tiểu Khê lại nặng như vậy?


      “Người trẻ tuổi có thể chịu khổ, tồi.” Tống Hải từ trong người Nguyên Dịch rút ra, vỗ vỗ vào vai “Tiểu tử ngươi có tiền đồ, rất có phong phạm của ta năm đó, tương lai chắc chắn rộng mở.”


      Vừa xong, liền loạng choạng té ngã, bị Nhan Khê mạnh mẽ kéo lên.

      Trơ mắt nhìn Nhan Khê đem Tống Hải từ mặt đất kéo lên đến, Nguyên Dịch cảm giác chính mình sắp tới nên chạy bộ, mà là hẳn là luyện cử tạ. Tự tôn của nam nhân, vào lúc này còn sót lại chút gì.

      tranh màn thầu tranh khẩu khí, Nguyên Dịch lại lần nữa đỡ cánh tay khác của Tống Hải.


      Hai người vất vả đem Tống Hải tiến vào trong xe, Nhan Khê lắc lắc cánh tay đau mỏi, thắt dây an toàn cho Tống Hải, ở trước xe , "Nguyên Tiểu Nhị, hôm nay phiền toái ."


      " có thể mình?" Nguyên Dịch hoài nghi nhìn Tống Hải rầm rì, "Tôi cùng chuyến ."
      Người uống say , lời hành động lý trí, vạn nhất ở xe mượn rượu làm càn, Nhan Khê lại lái xe, đến lúc đó rất nguy hiểm.
      (Lấy cớ :phut: )


      "Nguyên Tiểu Nhị, quả nhiên là là người đàn ông tốt đẹp nhất thế giới," Nhan Khê bị hành động trợ giúp của Nguyên Dịch làm cho cảm động, bất quá vẫn là nho chút dối trá, ý tứ ý tứ cự tuyệt chút,


      "Bất quá, có thể hay rất phiền toái , kia rất ngượng ngùng."


      " quan hệ, tối nay làm phiền tôi rồi," Nguyên Dịch đến bên kia ngồi vào trong xe, "Cũng kém là bao, thôi."


      " liền thể đem lời uyển chuyển chút?" Nhan Khê ngồi vào vị trí lái, giọng thầm, "Tỷ như , chúng ta là hảo bằng hữu, giúp là chuyện đương nhiên. Lại tỷ như , vì mỹ nữ phục vụ, là vinh hạnh của tôi."


      "Tưởng tượng nhiều cũng là bệnh, nhanh lái xe," Nguyên Dịch cách tiếng cài lên dây an toàn, "Tôi còn muốn nhanh chóng về nhà ngủ đâu."

      Nhan Khê: . .

      tức giận, tức giận, người ta giúp nàng , làm nữ nhân, phải rộng lượng!


      "Nhan Nhan," Tống Hải cười ha hả mở miệng, "Ba hát cho con nghe bài." để ý phản đối của Nhan Khê, liền há miệng xướng lên.


      "Đến cũng vội vàng, cũng vội vàng, triều khởi lại triều lạc, hận liền ở trong nháy mắt. . ."


      Nhưng mà còn có hát được vài câu, liền bị Nhan Khê vô tình cự tuyệt: "Ba, nếu con là ba, tại liền bảo trì trầm mặc."


      Nàng quay đầu trừng Tống Hải, "Ngươi có biết hay uống rượu để lại bệnh, uống rượu thương thân? ! Còn cùng người đánh đố, vạn nhất con đến đón ba, xem người để mặt mũi ở đâu." vì thể diện của ba, vẫn chịu đựng phát tác, tại xe, rốt cuộc thể nhịn được nữa, "Yên (thuốc lá) thương phế, rượu thương gan, muốn sống lâu trăm tuổi thuốc lá rượu dính, đều là người năm mươi tuổi đầu, thực cho rằng chính mình là tiểu hài tử? !"


      Tống Hải rụt rụt cổ, cũng dám .


      "Ba, người trước kia như thế nào sinh hoạt con quản, nhưng tại có con ở đây, liền lại cho người làm bừa," Nhan Khê nghiêm mặt , "Lần sau lại uống nhiều như vậy, con liền chuyển ra ngoài ở!"


      Vừa nghe nữ nhi muốn chuyển ra ngoài, Tống Hải liền tỉnh rượu đến ba phần, liên tục cam đoan chính mình về sau tuyệt đối uống nhiều rượu như vậy, cùng người loạn đánh đố khiến nữ nhi lo lắng, thuốc lá cũng chậm chậm cai, tuyệt đối lấy sức khỏe của chính mình ra đùa.

      Ngồi ở bên cạnh Nguyên Dịch nhìn Nhan Khê biến sắc mặt liền biến sắc mặt, vừa rồi trước mặt ở người khác, quả thực có thể xưng được là thập nhị tứ hiếu nữ nhi, còn thấy có chút kỳ quái, như vậy giống như là cái hảo tính tình a.

      tại thấy nghiêm mặt phê bình Tống Hải, Nguyên Dịch có chút kinh ngạc, lại có loại cảm giác được thả lỏng.


      Cuối cùng vẫn là giống bình thường.


      "Nhan Nhan, xin lỗi, lần này là ba ba sai, về sau tuyệt đối làm loại tình khiến con lo lắng."


      "Được rồi, con tha thứ cho ba," Nhan Khê sắc mặt hòa hoãn ít, "Ba ngoan ngoãn ngồi yên, con còn muốn lái xe."


      "Được." Tống Hải thanh mang theo điểm vui thích.


      Xe chạy đến nửa đường, mơ mơ hồ hồ Tống Hải mới phát chính mình bên cạnh còn có người, híp mắt nhìn nửa ngày, mới nhận ra đây là nhân viên tốt bụng vừa rồi, vì thế bắt đầu tán dương thái độ phục vụ của khách sạn.


      Nguyên Dịch cùng người uống say so đo, Tống Hải cái gì, đều thuận miệng đáp lời.
      nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, người này là ầm ĩ chút, nhưng tốt xấu là ba ba của Nhan Khê , cấp mặt mũi cho bằng hữu, nhịn.
      (ko nhịn ngày sau đừng hòng lấy vợ.:th_46:)


      Đến Tống gia, Nguyên Dịch cùng Nhan Khê đỡ Tống Hải vào phòng, Tống Hải cằn nhằn : "Nhan Nhan, con gọi điện thoại bảo tài xế đưa tiểu hỏa tử này về nhà, như vậy chậm trễ chắc người trong nhà cũng lo lắng."


      Đứng ở cửa Nguyên Dịch hơi buông mắt, gì.


      "Được, con biết, ba ngủ ." Nhan Khê đỡ Tống Hải nằm xuống, đóng cửa lại đấm vai , "Nguyên Tiểu Nhị, hôm nay ít nhiều có , nếu tôi còn lo lắng có thể hay đem ba tôi về."


      ", tôi đưa về." Nhan Khê dẫn Nguyên Dịch xuống lầu, thuận tay cầm lấy chìa khóa xe bàn. Tài xế của ba có lão bà sinh hài tử, đêm như vậy, nghĩ bảo tài xế ném hài tử cùng vợ ở cữ đến lái xe.


      " cần, tôi vừa rồi nhắn tin bảo tài xế đến đón." Nguyên Dịch mắt nhìn đồng hồ, tại qua mười giờ.


      "Vậy ngồi chờ lát, tôi hâm cho ly sữa bò," Nhan Khê vào phòng bếp từ trong tủ lạnh lấy ra sữa tươi, "Nguyên Tiểu Nhị, uống sữa có thêm đường ?"


      "Tùy ý." vụng trộm đánh giá phòng khách Nguyên Dịch lập tức thu hồi tầm mắt, "Tôi kén chọn."


      Tùy ý chính là ý muốn thêm đường , Nhan Khê biết.


      Đổ ra hai ly sữa, Nhan Khê bưng khay để tới bàn trà, "Có chút nóng, cẩn thận chút."


      "Cám ơn." Nguyên Dịch ngửi mùi thơm của sữa, nhìn bộ dáng Nhan Khê cúi đầu, cảm giác mặt mình có chút nóng.


      Là hơi sữa hun sao?


      Nhan Khê ở trong biệt thự, đối với rất nhiều người mà đều là loại hào phú, nhưng đối với Nguyên Dịch, căn phòng này trang hoàng có chút phô trương, các loại phong cách hỗn đáp cùng chỗ, lương tâm muốn cũng thể khen ngợi được câu cao nhã. Nhưng là trong phòng thu thập rất sạch , còn mang theo sức sống.


      Ly sữa bò còn chưa uống xong, tài xế đến, Nguyên Dịch đem nửa ly sữa con lại hơi uống cạn, bình tĩnh lấy khăn tay xoa xoa miệng: " ngủ sớm chút, ngủ ngon."

      đứng lên, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, " cũng cần cùng ra, chú ý đóng chặt cửa, cửa sổ, kiểm tra phòng bếp, tôi ra nhớ đem cửa khóa trái."


      "Tuân lệnh, lão đại." Nhan Khê đứng dậy tưởng tiễn Nguyên Dịch, còn tới cửa liền bị Nguyên Dịch ngăn lại, "Được rồi, đừng ra, buổi tối bên ngoài an toàn."


      Nhan Khê đột nhiên có cảm giác, Nguyên Tiểu Nhị như này bận tâm , có điểm khả ái.


      "Kia, ngủ ngon." Nàng hướng Nguyên Dịch phất phất tay.


      Nguyên Dịch ân tiếng, cũng quay đầu lại ra cửa, thuận tiện còn giúp Nhan Khê đóng cửa lại. Nhan Khê đến bên cửa sổ, nhìn Nguyên Tiểu Nhị đến chiếc Bentley màu đen, tài xế ân cần giúp mở cửa xe.


      "Nhị thiếu, mời lên xe."


      Nguyên Dịch quay đầu mắt nhìn về phía biệt thự, ở bên cửa sổ thấy được bóng dáng. khom lưng ngồi vào trong xe, hoặc có lẽ bởi vì vừa rồi kia ly sữa bò rất ấm, như vậy ngủ, lại cũng cảm thấy đau đầu.


      Trở lại Nguyên gia, dì Lý còn chưa ngủ, Nguyên Dịch đem người áo khoác đưa cho bà, " cả công tác còn chưa về?"


      "Đại thiếu hôm nay gọi điện đến đây, ngày mai mới trở về," dì Lý có chút lo lắng hỏi Nguyên Dịch, "Nhị thiếu hôm nay như thế nào trở về muộn như vậy?"


      "Xử lý chút việc ." Nguyên Dịch xoa xoa huyệt Thái Dương, đem caravat kéo xuống đến ném tới bên sô pha.


      "Tiên sinh cùng phu nhân ngủ," dì Lý lại bổ sung, "Cậu muốn uống sữa hay , tôi pha?"


      " cần, uống ở nhà bằng hữu." Nguyên Dịch nhìn dì Lý, "Thời gian sớm, bà ngủ ."


      "Được," dì Lý gật gật đầu, lại nghĩ tới việc, "Đúng rồi nhị thiếu, tiên sinh nguyên có chuyện muốn bàn với cậu, nhưng cậu vẫn trở về, nên mới ngủ trước, còn nhắc cậu ngày mai buổi sáng đến tìm ngài."


      Bất quá nhị thiếu đến nhà bằng hữu nào? Thế nhưng dùng sữa bò chiêu đãi khách.


      "Ân, tôi biết." Nguyên Dịch mặn nhạt đáp ứng tiếng.


      Dì Lý gặp như vậy, chung quy có lại gì khác, tay chân đem tây trang cùng caravat thu hồi, xoay người trở về phòng mình.

      Tác giả có lời muốn :

      Đại Hà: Tôi nổi giận lên, ngay đến lão cha nhà mình cũng muốn phê bình.
      Đại hải: Nữ nhi khống là do gia trưởng có uy nghiêm.

      Lời của Trẫm: Các nàng đoán xem Bạn Dịch sắp gặp vận hạn gì?? Trẫm nghi là đính hôn vs em nào lớm. hihihi. Hồi hộp ngóng chương sau lớm nhaaaaaa :th_83::th_83::th_83:
















    4. Quýt Đường

      Quýt Đường Well-Known Member

      Bài viết:
      1,000
      Được thích:
      23,896
      Bộ này hay lắm, rất vui vì nàng edit tiếp.
      M có 1 số góp ý nhé. Vì đầy là thể loại tại nên bạn chuyển ngữ theo đại hay hơn
      - nàng: , ta
      - : , ta, ấy, ông (người già)
      - hài tử, nhi tử, nữ nhi: con, con trai ()
      - lão nam nhân : ông già,...
      - Con tôi tới tiếp tôi > con tôi tới đón tôi
      - hướng vài vị thúc thúc bá bá tạm biệt -> chào tạm biệt mấy vị chú bác, ...
      - Mấy từ cổ đại như ngươi, tiểu tử , nam nhân... -> chuyển đại hay hơn
      - bố cục câu:
      vd: Nguyên tiểu nhị cậu có phải hay là đồ ngốc -> Nguyên tiểu nhị cậu có phải là đồ ngốc hay hoặc Nguyên tiểu nhị cậu là đồ ngốc đấy à.
      Last edited: 6/1/18
      Tuyết Liên, N.M.Thảo, B.Cat3 others thích bài này.

    5. Ta là hoàng đế bệ hạ

      Ta là hoàng đế bệ hạ Member

      Bài viết:
      16
      Được thích:
      77
      Cảm ơn nàng góp ý trẫm để ý hơn. Ban đầu cx định đổi nh mà thấy để ng nó hay hơn. Chắc tại đon convert nh quá. Trẫm chú ý hennnn
      linhdiep17susu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :