1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi (132 chương + Ngoại truyện)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 46: Người đàn ông thần bí 2
      An Tuyết Thần đến trước cửa, biết đây chính là mật mã của , nếu có mật mã của Phàm Ngự, đừng mơ tưởng có thể ra khỏi chỗ này. Vì thế đứng đó đợi , bàn tay để trong túi tức giận nắm lại chặt.

      Phàm Ngự bước nhanh đến chỗ An Tuyết Thần, khi nhìn thấy Phàm Ngự thả lỏng mình bước chậm, ưu nhã đến bên cạnh . mặt nở nụ cười hả hê.

      “Muốn rời khỏi đây? Cục cưng cho biết, nếu có lệnh của tôi con ruồi cũng đừng hòng thoát khỏi chỗ này.” Phàm Ngự bước đến trước mặt An Tuyết Thần, đứng cách năm bước, hai tay bận ôm hai vị mĩ nhân.

      An Tuyết Thần quay lưng ngược lại với , tay từ từ đưa vào trong túi rồi từ từ quay đầu lại đưa ánh mắt mang theo ý nghĩa lưới rách cá chết (liều chết) nhìn thẳng Phàm Ngự.

      Phàm Ngự biết tại sao lại dùng loại ánh mắt này nhìn . cảm thấy có cái gì đó ổn, nhưng biết chính xác là cái gì. vẫn rất trấn tĩnh. Phàm Ngự trải qua rất nhiều chuyện, đợi lần này định dùng chiêu gì với .

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, chầm chậm mở miệng

      “Phàm Ngự, người chết với liệu còn có tác dụng gì?” Khi Phàm Ngự hiểu ý tứ trong lời của An Tuyết Thần đưa đầu khẩu súng lục đen chĩa vào đầu mình

      Mọi người xung quanh đều rất cảnh giác. Bọn bảo vệ xung quanh cũng ngay lập tức cầm sugs chĩa thẳng về phía An Tuyết Thần. Nhưng với người sớm coi thướng cái chết như cảnh tượng này có chút đáng sợ nào hết.

      Trái tim Phàm Ngự trong khoảnh khác như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. đau. Nhìn An Tuyết Thần có bất kì biểu nào. Lẳng lặng nhìn hồi lâu vẫn tìm được đáp án xem ra lần này là nghiêm túc rồi.

      Phàm ngự giơ tay ra lệnh."Bỏ súng xuống."

      An Tuyết Thần hoàn toàn hề để ý đến có bao nhiêu người vừa chí súng vào mình. Chỉ chăm chú nhìn Phàm Ngự. Lần đầu tiên Phàm Ngự có cảm giác mình bị uy hiếp. Cái cảm giác này đáng ghét.

      Nhưng kẻ trải qua rất nhiều chuyện còn đáng sợ hơn thế này làm sao có thể để nữ nhân nhìn ra khác biệt trong lòng như phàm Ngự. Phàm Ngự vẫn thể hiên ra ngoài rất bình tĩnh và lạnh lùng

      “Muốn tự sát? Chẳng lẽ nghĩ đến cha mẹ mình trong bệnh viện?” phàm Ngự cố gắng mang cha mẹ ra ép buộc .

      An Tuyết Thần cười lạnh

      “Phàm Ngự, gặp phải chính là điều mà tôi cảm thấy bất hạnh nhất đời của tôi.”An Tuyết Thần nhìn chằm chằm Phàm Ngự .

      Phàm Ngự mặc dù tức giận, nhưng là có biện pháp. Cây súng kia là do lần trước vô tình làm rơi trong phòng. Bên trong có rất nhiều đạn, chỉ cần bấm cò cái đạn liên tiếp bay ra ngoài. Lúc đo mất mạng.

      Phàm Ngự cố gắng dùng mắt ra hiệu cho những người xung quanh. Nhưng bị An Tuyết thần phát .

      “Chú Mã, chú đứng im đấy. Chú nhanh bằng cháu đâu”.

      Nghe An Tuyết Thần lão biết mình thể làm gì nữa, nhìn về phía Phàm Ngự chờ lệnh. Phàm Ngự gật đầu cái. Lão Max trở lại đứng bên cạnh .

      Ánh mắt Phàm Ngự vẫn nhìn thẳng vào tay An Tuyết Thần cầm súng. Gương mặt tuấn tú trở lên xanh mét. hoàn toàn ngờ đến dùng chiêu này ép . Đây chình là sơ sót lớn của . Nhìn chằm chằm đôi tay bé của An Tuyết Thần chỉ sợ biến mất.

      Nhưng là giờ phút này An Tuyết Thần vô cùng trấn định. đánh cuộc, mặc dù biết đánh cuộc là cái gì. Nhưng là phải đánh cuộc. Có lẽ là đau đớn suốt thời gian qua cho có được dũng khí như lúc này.

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự cũng ý muốn bỏ qua cho mình, ngón trỏ bắt đầu từ từ bóp cò. nhắm hai mắt lại.

      Phàm Ngự nhìn cò súng từ từ bị bóp, tim giật thói liền quát

      "Dừng tay." Phàm Ngự hô to tiếng, thân thể tức giận kịch liệt phập phồng.

      An Tuyết Thần mở mắt buông cò súng. Nhìn Phàm Ngự.

      "Mở cửa" Phàm Ngự cơ hồ là cắn răng nghiến lợi .

      An Tuyết Thần cũng có để súng xuống, xoay người nhìn thấy cửa bằng thép cao gần năm thước chầm chậm được kéo ra hai bên. nhìn Phàm Ngự từng bước từng bước lui về phía sau. Cho đến thối lui ra khỏi ngoài cửa. Hướng về phía Phàm Ngự nhàn nhạt .

      được sau khi tôi bước ra ngoài cánh cửa này đuổi theo tôi. Tôi vẫn cầm súng theo cho đến khi cảm thấy an toàn. Nếu Phàm Ngự cứ đợi nhặt xác tôi .” xong liền xoay người rời .

      Nhìn An Tuyết Thần vừa rời khỏi, Phàm Ngự quả tức đến hộc máu, cầm lấy súng máy bắn liên tiếp lên bầu trời.

      “An Tuyết Thần đừng mơ tưởng là có thể thoát khỏi tay của tôi.” Nhìn chằm chằm cánh cửa hai mắt Phàm Ngự đầy tia máu.

      An Tuyết Thần dám chạy trốn quả làm mặt mũi Phàm Ngự mất hết, nhưng khi đó lại chấp nhận để uy hiếp mình.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 47: Người đàn ông thần bí 3
      Tại nơi cách xa tòa lâu đài người đàn ông vừa cầm ống nhòm vừa quan sát hết mọi chuyện vừa xảy ra. Đặt ống nhòm xuống nhớ đến bóng dáng vừa chạy ra khỏi cửa, xuay người vừa rời . Khóe miệng tự chủ mà nhếch lên.

      An Tuyết Thần vẫn cố gắng chạy trốn cho đến khi nhìn thấy tòa thành của Phàm Ngự nữa mới chịu dừng lại. Thở gấp, nghỉ ngơi chút. Đứng đó nhìn lại khẩu súng trong tay nhớ lại những gì mình vừa mới định làm; chỉ chút nữa thôi là dùng khẩu súng bé này kết thúc cuộc đời mình, cũng may mắn, thắng. đứng đó nhìn thấy mặt trời cũng sắp lên, đôi tay nắm chặt lồng ngực của mình. mặt xuất nụ cười chiến thắng.

      Sau lưng chiếc Maybach 62 theo đuôi . Nhưng có chú ý đến. xoay người lại, nhìn thẳng về hướng mặt trời. Cây súng lục bị ném vào trong bụi cỏ, sau đó đứng đối diện ánh mặt trời, cảm thụ ánh mặt trời. Trước kia thích nhất hưởng thụ ánh mặt trời. vẫn như cũ đưa ra cái tay dùng tách ra năm ngón tay che kín nửa mặt trời, khiến ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua những ngón tay chiếu lên gương mặt bé của mình. hoàn toàn đắm chìm trong cả giác mà lâu rồi bị lãng quên. Mà hề biết trong chiếc xe có đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào .

      Hình ảnh vừa rồi đều bị người đàn ông ngồi trong xe nhìn thấy hết. Ánh mặt trời và thiếu nữ, cho những cảm nhận ban đầu về . Hút xong điếu thuốc, lái xe từ từ đến bên cạnh .

      Nam nhân sắp lái đến bên cạnh An Tuyết Thần, khóe miệng lên nụ cười tự giễu. Đây là loại nữ nhân gì vậy?. chút cảnh giác cũng có. nhấn tiếng còi khiến An Tuyết Thần giật mình hoàn hồn trở lại.

      An Tuyết Thần nhìn chiếc xe trước mặt, bởi vì nhìn ánh mặt trời lâu nên theo bản năng dụi dụi mắt. Muốn nhìn người trong xe, rất sợ nếu người trong xe là Phàm Ngự.

      Nam nhân mở cửa xe bước xuống, đến bên cạnh An Tuyết Thần.

      "Tiểu thư, sao chớ, có cần giúp tay hay ?" Nam nhân lộ ra nụ cười mê người, giờ phút này giống như chàng trai lớn. Mặc đồng phục học sinh giống An Tuyết Thần. Bởi vì buổi sáng nhìn thấy An Tuyết Thần mặc đồng phục học sinh, cho nên cũng sai người lấy tới bộ, cũng cầu giấu giếm tên tuổi đăng kí vào trường học với An Tuyết Thần.

      An Tuyết Thần lấy lại bình tĩnh, liếc nhìn xe của , nhìn cũng mặc đồng phục học sinh, chẳng lẽ là học cùng trường.

      Nam nhân vẫn mỉm cười. An Tuyết Thần quan sát phen sau đó xác định chung quanh có ai, rốt cuộc thở dài hơi.

      "Tôi sao, cám ơn." An Tuyết Thần cũng muốn thêm cái gì, xoay người xuống núi.

      Nam nhân đứng ở nơi đó ngẩn người, nụ cười mặt cứng đờ. Nụ cười là sở trường nhất của ,vậy mà để ý dù chỉ chút. Cũng nhìn thêm chút nào nữa, nụ cười mặt nên thu lại được rồi.

      tồi. Quả nhiên là nữ nhân Phàm Ngự coi trọng. giống như những bình thường khác. Mở cửa bước vào trong xe. Nhấn ga phóng .

      An Tuyết Thần nhìn đồng hồ tay, sắp trễ giờ rồi. Phải làm sao bây giờ?

      “Tiểu thư. Hình như chúng ta học cùng trường. Nếu ngại tôi có thể đưa , cũng sắp đến giờ rồi.” Nam nhân nhìn qua cửa xe thấy An Tuyết Thần rầu rĩ .

      "Việc này" An Tuyết Thần do dự nam nhân rất tao nhã mở cửa xe, An Tuyết Thần liếc nhìn đồng hồ đeo tay, dậm chân cái bước vào xe của .

      An Tuyết Thần ngồi ở trong xe thêm gì. Chỉ là thản nhiên cám ơn, sau đó cái dựa vào ghế nhắm mắt lại.

      Nam nhân vẫn mỉm cười, nhìn An Tuyết Thần sắp ngủ nụ cười sâu hơn. ràng phải có tâm kế. Nhìn gương mặt thoát tục của . Giống như là của tự nhiên tạo ra. Thanh lệ thoát tục. Nghiêm túc quan sát . Nhưng hình như là gặp ác mộng.

      Nam nhân nhìn vào cổ của , từng vết hôn đỏ thẫm trở nên tím đậm. Nhìn nhíu chặt lông mày.

      Nụ cười dần biến mất, dùng sức đạp chân ga phi thẳng.

      An Tuyết Thần mở mắt, đến trường học. Mở cửa xe, cầm cặp sách, vội vàng xuống xe. An Tuyết Thần hướng về nam nhân phía bên trong

      "Tiên sinh, cám ơn. Tôi trước."

      xong cũng hoàn toàn chú ý thẻ học sinh của bị rớt ghế ngồi. Nam nhân như cũ mỉm cười" cần." xong An Tuyết Thần gật đầu cái rồi rời .

      Nhìn An Tuyết Thần bóng lưng xa. Nụ cười mặt biến mất, ánh mắt trở nên rét lạnh. Đôi tay nắm chặt tay lái. Đạp chân ga thẳng ra ngoài.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 48: Hai học sinh chuyển trường (P1)

      Bên trong xe, người đàn ông híp đôi mắt đẹp lại. Gió từ cửa thổi vào, làm mái tóc ngắn tung bay, che hết khuôn mặt của . Khẽ cười lạnh. Đôi mắt nhìn sang chỗ An Tuyết Thần vừa ngồi, nhìn thấy huy hiệu trường rơi ghế, chắc là do xuống quá gấp, chú ý nên bị rơi.

      gương mặt của người đàn ông, xuất nụ cười quỷ dị, biết suy nghĩ điều gì. Bẻ mạnh tay lái rời . Tay cầm huy hiệu, giọng đọc:

      “An Tuyết Thần, khoa tài chính, học ca sáng.” Sắc mặt người đàn ông trầm xuống. Quả nhiên, người cũng giống như tên, rất đẹp. Nếu như lái xe đến đây, tâm trạng của Phàm Ngự có lẽ tốt hơn.

      Phàm Ngự, ngồi xuống ghế sofa, lông mày nhíu chặt lại, cái gạt tàn chất đầy tàn thuốc. Có thể thấy được, Phàm Ngự cực kỳ tức giận. Chẳng lẽ biết, An Tuyết Thần, như thế càng làm cho tức giận?

      có biết, tạm thời có tự do, có vui vẻ. Nhưng bất hạnh cũng sắp tới.

      "Khôi Ảnh, chuyện lúc sáng, cậu cũng biết." Đôi mắt Phàm Ngự nhắm lại, tỏa ra hấp dẫn mê người. Gối đầu lên sofa.

      "Đúng vậy, chủ nhân. Chủ nhân muốn tôi làm gì?" Khôi Ảnh nhìn Phàm Ngự chút, sau đó cúi đầu xuống .

      Phàm Ngự ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, giống như “dã thú”. Trong thâm tâm của Khôi Ảnh, chưa bao giờ thấy chủ nhân vì người phụ nữ mà trở nên như vậy.

      “Cậu hãy học, học cùng lớp với ấy, quan sát ấy, báo cáo mọi hành trình của ấy hoặc chụp lại.” Đôi mắt Phàm Ngự sáng ngời, ai biết muốn làm gì. khuôn mặt đẹp lên nụ cười tà ác.

      Khôi Ảnh theo lâu như vậy, đương nhiên biết được ý của . Chỉ là, nhíu chặt lông mày lại. Lúc sau mới trả lời:

      "Vâng, thưa chủ nhân, tôi làm ngay." xong, nhanh chóng rời . Trong lòng Khôi Ảnh nghĩ: “Chủ nhân thích này sao?” Nhưng dù sao, chủ nhân cũng vì đó mà mệt mỏi.

      Mái tóc dài của Khôi Ảnh bị cắt ngắn, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú mê người. Trong gương, nhìn thấy hình dáng khi mặc đồng phục của mình, khẽ mỉm cười sâu xa. Sau đó, Khôi Ảnh học dễ dàng, chỉ bằng cuộc điện thoại của Phàm Ngự. câu: “Cậu ta là người của tôi”. Sau đó cúp máy luôn.

      An Tuyết Thần dốc hết toàn bộ sức lực chạy đến lớp học. Thấy lớp học vẫn còn có tiếng hò hét, láo loạn mới cảm thấy yên tâm, thở phào nhõm.

      Lý Viện nhìn thấy An Tuyết Thần đến. Lập tức chạy ra ngoài cửa lớp.

      "Tuyết Thần, cuối cùng bạn cũng đến. Sao bạn chạy nhanh như thế, phải bạn bị chàng đẹp trai nào đuổi theo chứ.” Lý Viện cười hì hì .

      An Tuyết Thần hít sâu hơi, nhìn bạn mình cái. Đẩy bạn ra, bước vào lớp.

      “Làm gì có ai, bạn suốt ngày chỉ nghĩ lung tung thôi à.” An Tuyết Thần ngồi vào chỗ, lại thấy Phàm Cố chưa đến lớp.

      An Tuyết Thần nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi bên cạnh. Chẳng lẽ, làm bị thương rồi sao? Đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

      "Này, Tuyết Thần, mắt bạn bị sao vậy, tại sao lại sưng đỏ lên thế kia." Lý Viện đau lòng hỏi.

      An Tuyết Thần khẽ dụi mắt, mỉm cười với Lý Viện, :

      "Tối hôm qua làm bài tập muộn quá, sau đó ngủ quên mất. Có thể là ngủ đủ giấc"

      "Vậy sao? Bạn chịu khó đấy. Sắp đến kỳ thi rồi, bạn chăm chỉ, giống như tôi." Lý Viện bĩu môi .

      Hai người nhìn nhau cười cười. Hiệu trưởng vào.

      “Khụ, các em chú ý. Phàm Cố du học, hôm nay lớp chúng ta có hai bạn mới chuyển đến, các em nghênh đón các bạn nào.”

      An Tuyết Thần chỉ nghe thấy hiệu trưởng , Phàm Cố du học. làm bị thương. xin lỗi, xin lỗi, tôi cũng muốn như vậy.

      Trong khi lông mày An Tuyết Thần nhíu lại, hai đôi mắt cùng lúc nhìn về phía . An Tuyết Thần ngẩng đầu lên nhìn hai người đứng bục.

      ta, ra, hôm nay ta mới chuyển đến. ta nhìn về phía mỉm cười. An Tuyết Thần cũng cười lại với ta, dù sao cũng phải cám ơn ta.

      Nhoáng cái, tất cả hình ảnh vừa nãy bị Khôi Ảnh quay vào trong camera mini. Chẳng qua, An Tuyết Thần biết mà thôi, nhưng ta cũng biết sao?

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 49: Hai học sinh chuyển trường (P2)

      Hiệu trưởng nhìn về phía chỗ ngồi còn trống, : "Bạn học Trương Khôi ngồi cạnh An Tuyết Thần, còn bạn Lãnh ngồi cạnh Lý Viện nhé.”

      " " Cả hai đều đồng ý. Hiệu trưởng ngẩn người. Người đàn ông này, thể đắc tội được.

      Sau đó, hai người đàn ông cũng nhìn nhau. Lãnh mỉm cười nhìn về phía , sau đó bước đến ngồi xuống bên cạnh chỗ ngồi của An Tuyết Thần.

      Khôi Ảnh cũng bước đến, ngồi xuống bên cạnh Lý Viện, hai mắt Lý Viện mở to ra, nhìn Khôi Ảnh. An Tuyết Thần cũng thấy Lý Viện cứ nhìn Trương Khôi. Nghĩ thầm: hai người này, phải nảy sinh tình cảm rồi chứ.

      Đôi mắt An Tuyết Thần khẽ chạm vào tầm mắt Lý Viện, mặt nở nụ cười rạng rỡ. Lãnh nhìn thấy nụ cười của An Tuyết Thần, hai tay chống cằm, nhìn chăm chú.

      Đôi mắt An Tuyết Thần nhìn về phía Lãnh. Khẽ mỉm cười.

      "Sáng nay, cám ơn bạn." An Tuyết Thần đưa bàn tay ra, nhìn về phía Lãnh. Bởi vì, ta có nụ cười thân thiện, giống như bạn cũ lâu ngày gặp lại.

      Lãnh khẽ nắm bàn tay An Tuyết Thần. Có thể cảm nhận được, bàn tay của rất . Bàn tay chỉ toàn xương.

      "Bạn cần phải cám ơn, cái bắt tay này, giống như là tôi tự giới thiệu mình. Tôi tên là Lãnh, rất vui được làm quen với bạn." Lãnh giới thiệu mình rất phong độ, giống như tráng sĩ vậy.

      "Xin chào, tôi tên là An Tuyết Thần." An Tuyết Thần tươi cười rạng rỡ. lại có thêm người bạn mới, nên tạm thời quên chuyện mình được đến gần người đàn ông khác.

      Lãnh nhìn An Tuyết Thần, : "Tôi biết , bạn tên là An Tuyết Thần."

      An Tuyết Thần buông bàn tay của mình ra, nhìn về phía Lãnh.

      "Tại sao bạn lại biết, tôi tên là An Tuyết Thần?" rất tò mò, ràng, buổi sáng chưa cho ta biết tên của mình.

      Lãnh lấy từ trong túi quần ra chiếc huy hiệu. Đặt lên tay An Tuyết Thần.

      " Sáng nay, bạn làm rơi cái này xe của tôi."

      An Tuyết Thần sờ lên cổ của mình, mới phát ra, huy hiệu của mình có. An Tuyết Thần cầm huy hiệu ( thẻ sinh viên ) đeo vào cổ, nhìn về phái Lãnh, :

      "Ôi trời, cám ơn bạn, nếu bạn đưa cho tôi, vậy tôi lại phải tìm bạn để lấy rồi.” Bây giờ, An Tuyết Thần cảm thấy, có thể làm bạn tốt với Lãnh.

      Khôi Ảnh nghe được cuộc chuyện của bọn họ, ra là, bọn họ có quen biết nhau. Lý Viện nhìn về phía Khôi Ảnh, :

      "Trương Khôi, buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn trưa nhé." Trương Khôi cũng nhìn lại .

      Mặc dù Lý Viện nổi giận, nhưng vẫn cầu ăn cơm cùng nhau.

      "Buổi trưa, tôi ăn cơm với Tuyết Thần. Bạn cũng cùng nhé." Lý Viện ôm chút hi vọng, lại lần nữa.

      Khôi Ảnh nghe thấy, ăn cơm cùng với An Tuyết Thần, nhìn Lý Viện khẽ gật đầu.

      Lý Viện vui mừng, la lên với An Tuyết Thần.

      "Tuyết Thần, buổi trưa, Trương Khôi ăn trưa cùng với chúng ta.” Lý Viện vui mừng .

      An Tuyết Thần nhìn Lý Viện, : "Được rồi, có thêm bạn Lãnh nữa, bạn ấy cũng muốn cùng."

      Nghe An Tuyết Thần vậy, Lãnh hơi ngẩn người, nghĩ rằng muốn mình chung. đúng là, làm cho “đỡ phải hao tổn tâm trí”.

      Khuôn mặt Lý Viện vui mừng, nhìn về phía Lãnh, vội vàng gật đầu. Trời ơi, cùng hai chàng đẹp trai. là hạnh phúc.

      "Làm sao thế, bạn biết ngượng sao?" Lãnh nhìn An Tuyết Thần, có ý tốt, .

      An Tuyết Thần nhìn ta cười to. Nụ cười xuất phát từ nội tâm.

      ", phải chúng ta là bạn tốt sao?" An Tuyết Thần nghiêng đầu nhìn ta.

      Lãnh nghe vậy, nhìn thấy nụ cười của , trong lòng tràn đầy vui mừng.

      "Như thế cũng được, chúng ta mặt dày giống nhau vậy.” Lãnh nhìn , vui vẻ .

      An Tuyết Thần khẽ gật đầu, sau đó lấy ra bài thi, bắt đầu làm. Lãnh nhìn thấy An Tuyết Thần làm bài thi, vẫn thấy được khuôn mặt, rất thanh tú. Giống vơi hình dáng . Rất bình thản.

      Lãnh cứ nhìn như thế, khuôn mặt khẽ mỉm cười, nhưng để người khác thấy được, nhưng vẫn bị Khôi Ảnh chụp được.

      Lãnh khẽ nhìn vào tấm ảnh, mặt, nở nụ cười càng sâu hơn.

      "Phàm Ngự, này đối với cậu, rất quan trọng sao? Lãnh nhìn về phía dáng vẻ chuyên tâm học của An Tuyết Thần.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 50: Trụ sở bí mật

      Thời gian trôi qua rất nhanh, thoát cái đến trưa. Lãnh nằm dài lên bàn, ngắm nhìn An Tuyết Thần cho đến trưa. Nhìn thấy hình dáng nghiêm túc học của , trông rất đáng . Đúng là toan tính, ngay cả khi, người khác chăm chú nhìn mình từ nãy, cũng biết.

      Cửa sổ hơi mở ra, gió mùa hè theo đó thổi vào.Mái tóc dài tung bay khắp khuôn mắt trắng trẻo của An Tuyết Thần. Trong lúc để ý, có bàn tay thay cài lại tóc ra phía sau tai. Động tác này của Lãnh, như hành động đương nhiên, dành cho người con của vậy. bị hành động của mình dọa sợ , ấy bị Phàm Ngự chơi chán rồi.

      Nhìn về phía An Tuyết Thần, hiểu, tại sao lại ở chung chỗ với Phàm Ngự, đáng tiếc cho đơn thuần như thế. Lông mày khẽ nhíu chặt lại.

      Leng Keng ——

      Thời gian nghỉ ngơi cũng đến. An Tuyết Thần khẽ thở dài, nhìn lại vở ghi chép tối hôm qua. Sau đó, quay đầu lại, nhìn thấy Lãnh ngủ, khóe miệng khẽ nở nụ cười. tay chống cằm, tay khác đẩy Lãnh.

      "Lãnh, mau tỉnh dậy, đến giờ nghỉ, chúng ta cùng nhau ăn cơm." An Tuyết Thần buồn cười nhìn , khẽ .

      Lãnh giả vờ mở đôi mắt đẹp mê người ra. Bộ dạng lười biếng, vươn tay ra, :

      "A, thời gian trôi qua là nhanh, tôi ngủ lâu như vậy sao." Sau khi xong, đứng thẳng dậy.

      Khôi Ảnh nhìn thấy Lãnh duỗi người ra. Thầm nghĩ.

      " ràng chưa ngủ mà." Lý Viện nhìn Khôi Ảnh, ngượng ngùng .

      "Trương Khôi, chúng ta cùng nhé." xong, cầm hộp nữ trang của mình lên.

      Trương Khôi nhìn Lý Viện, khẽ gật đầu. An Tuyết Thần cất xong, sau đó tươi cười nhìn về phía Lãnh.

      Bốn người cùng đến “trụ sở bí mật”, nhưng ai cũng có tâm của riêng mình.

      An Tuyết Thần lo sợ. Sợ sau đó bị Phàm Ngự trừng phạt, chỉ hy vọng làm gì ba mẹ .

      Lãnh nhìn An Tuyết Thần, suy nghĩ, biết ấy giả vờ như thế để làm gì? Nghĩ đến chuyện sáng nay, đúng là chấn động lòng người. sợ hãi. Nhìn vẻ ngoài nhu nhược, nhưng nội tâm lại rất kiên cường.

      Lãnh nhét hai tay vào trong túi quần. Nghiêng đầu, ngắm nhìn dáng vẻ lo sợ của An Tuyết Thần. Có lẽ, nghĩ đến chuyện xảy ra lúc s áng. Dù sao cũng chỉ là sinh viên.

      Mà Khôi Ảnh vẫn tiếp tục quan sát An Tuyết Thần, lần sau nhất định phải để ý kỹ ánh mắt mờ ám của ta. Lông mày nhíu chặt lại. Còn Lý Viện vụng trộm liếc nhìn Khôi Ảnh, mặc dù ánh mắt của vẫn luôn nhìn về phía An Tuyết Thần.

      An Tuyết Thần vần phát ra. vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình. biết những ngày tháng yên bình có còn .

      "Đến nơi rồi" Lời của Lý Viện kéo suy nghĩ của ba người kia quay trở lại.

      Lãnh nhìn về phía trước, phát ra nó rất đẹp.

      Bốn người cùng vào bên trong mái đình yên tĩnh, để ăn bữa trưa. An Tuyết Thần từ từ ra chỗ đình nghỉ mát, bước con đường mòn đầy hoa hồng.

      An Tuyết Thần đứng ở chính giữa con đường, hấp thụ hương thơm của hoa hồng, tận hưởng ánh nắng mặt trời, lắng nghe tiếng chim Hoàng Oanh hót. Tức giận cũng dần ta biến. Tâm trạng thoải mái hơn nhiều.

      Lãnh dựa vào cây cột trong đình nghỉ mát, thoải mái thưởng thức hết những hình ảnh kia. Lý Viện thấy Lãnh cứ nhìn An Tuyết Thần mãi, bước tới bên cạnh :

      "Tuyết Thần, rất xinh đẹp phải , ngay cả tôi cũng rất thích bạn ấy?" xong, nhìn về phía An Tuyết Thần.

      Lãnh nhìn An Tuyết Thần, khẽ gật đầu.

      " Đúng là rất đẹp, nhưng luôn làm cho người ta cảm thấy có chút thê lương. Hình như ấy có chuyện gì đó, mà chúng ta biết." Ánh mắt Lãnh nhìn An Tuyết Thần có chút mơ màng, .

      Lý Viện nhìn Lãnh chút, sau đó lại nhìn An Tuyết Thần." Có lẽ vậy ...! ."

      Khôi Ảnh đem tất cả quay lại, nhất là những hình ảnh trong biển hoa của An Tuyết Thần.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :