1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi (132 chương + Ngoại truyện)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 115: Gặp nhau, chuyện cũ như khói


      Nhà cũ Phàm gia——

      "Kình Thiên, ông xem con trai ông chút, tất cả lời khốn kiếp gì đó, thế nhưng vì kia mà tôi như vậy? Ông bảo mặt mũi của tôi còn đặt ở chỗ nào, tôi tuyệt đối đồng ý."

      Phàm Kình Thiên, đời trước hai nhà hắc bạch Truyền Kỳ, mặc dù hơn sáu mươi nhưng nhìn qua cũng chỉ có chừng bốn mươi tuổi, hình dáng cùng Phàm Ngự rất tương tự, phong thái năng phi phàm. Cùng con trai ông cảm giác giống nhau.

      Phàm Kình Thiên nghe phu nhân mình , khóe miệng khẽ giơ lên. "Con trai như vậy?"

      Mục Lan gật đầu: "Đúng vậy, con trai ông chính là thế, tức chết tôi rồi."

      Phàm Kình Thiên liếc mắt nhìn phu nhân của mình, gương mặt tươi cười: "Ngày nào đó bảo bọn họ về nhà cùng nhau ăn bữa cơm, tôi tới lãnh giáo nha đầu kia chút." như vậy giống như của mình trước kia, biết tại ấy thế nào.

      Mục Lan nhìn nhớ nhung trong tròng mắt của Phàm Kình Thiên, cũng biết lại nhớ con tiện nhân kia. Nắm chặt ghế sa lon. Cũng còn chuyện: "Tốt"

      Tuyến phân cách ——

      Phàm Ngự nhận điện thoại của Lý Nham.

      "Này, Ngự, dượng để mang Tuyết Thần về nhà ăn cơm."

      Phàm Ngự nhíu nhíu mày. "Lúc nào thế?"

      "Tối nay"

      " biết rồi."

      Phàm Ngự cúp điện thoại, như có điều suy nghĩ, An Tuyết Thần nghiêng mắt nhìn . "Chuyện gì?"

      Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, dịu dàng cười tiếng: "Cha bảo chúng ta về nhà ăn cơm. Lập tức"

      An Tuyết Thần buông công việc trong tay, mím chặt đôi môi, nhìn Phàm Ngự, giống như là suy tư cái gì, cuối cùng cười nhạt tiếng: "Vậy còn "

      Phàm Ngự nhíu nhíu tuấn lông mày: "Nghĩ xong?"

      An Tuyết Thần hướng về phía , ưu nhã cười tiếng: "Em thích bị khiêu chiến, cũng thích khiêu chiến người khác"

      Khóe miệng Phàm Ngự giật giật, giơ lên thành độ cong mị hoặc, " hổ là Phàm Ngự nhìn trúng. thôi"

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, hai người ăn ý cười tiếng, chuẩn bị lên đường nhà họ Phàm.

      Tuyến phân cách ——

      Nhà họ Phàm——

      Hai người xuống xe, hai người chính là cố ý mặc tùy ý như vậy. Phàm Ngự thân đồ thể thao, trừ thân bá đạo, nhiều hơn tia ánh mặt trời, thế nhưng đều là An Tuyết Thần ép, lần đầu tiên tới cho bọn họ uy phong xuống Ngựa. Cũng biết Phàm Ngự chưa bao giờ mặc như vậy. Hơn nữa hai người vẫn là đồng dạng , ràng là trang phục đôi.

      Hai người nắm tay, mặt đầy ý cười tiếu sái vào biệt thự, vào biệt thự, mấy trưởng bối nhìn hai người, cũng trợn to hai mắt. Nhìn Phàm Ngự, cuối cùng liếc mắt lạnh nhạt nhìn An Tuyết Thần. chút sợ hãi nào, có vẻ hề gợn sóng. Khóe môi nhếch lên đường cong như có như .

      Lý Nham nhìn hai người, dùng ánh mắt truyền tin tức, nhìn An Tuyết Thần: "Ý là, được lắm, bội phục"

      An Tuyết Thần đương nhiên nhận được, vọt trừng mắt nhìn , nhanh đến mức làm cho người ta bắt tới. An Tuyết Thần vừa tiến đến, Phàm Kình Thiên liền ngẩn người, quá giống. Rốt cuộc hiểu tại sao con trai phải vì mà thay đổi, ánh mắt cha con đều giống nhau. Mục Lan nhìn An Tuyết Thần, lúc này mới hoảng hốt phát giác dáng dấp của có chút nhìn quen mắt, lại nhìn bộ dạng sửng sốt của Phàm Kình Thiên, cũng chợt nhớ tới, điều này làm cho bà đối với An Tuyết Thần có hận ý sâu hơn.

      Mục Lan nhìn hai người ở cửa: "Các người, các người, đây là cái dáng vẻ gì, ăn mặc như vậy, đúng là tôn trọng chúng tôi"

      "Cha, cậu, mợ" Phàm Ngự để ý đến Mục Lan nổi điên, lướt qua bà tới trước bàn ăn chào hỏi, về phần An Tuyết Thần thời điểm lướt qua Mục Lan vẫn hơi gật đầu, chứng minh là tôn kính bà.

      Phàm Kình Thiên thu hồi ý nghĩ nhìn An Tuyết Thần, khỏi gật đầu. tốt, có tác phong. Có thể cuồng ngạo thuần phục con trai kiềm chế được chắc hẳn là đơn giản. Làm thông suốt ông già như ông.

      "Chào các vị trưởng bối, cháu là An Tuyết Thần." An Tuyết Thần nhàn nhạt khẽ cong eo, mình thể theo cách gọi cả Phàm Ngự, bằng bà mẹ khó trị lại bảo lựa xương trong trứng gà rồi.

      Trong lòng Phàm Kình Thiên khỏi gật đầu, nha đầu này đủ thông minh. Ừ, tệ.

      Vẻ mặt Phàm Kình Thiên lạnh nhạt, mở miệng: "Ngồi xuống "

      Mục Lan thấy mình bị lơ là, giận đùng đùng tới phàm bên cạnh Kình Thiên ngồi xuống.

      An Tuyết Thần theo Phàm Ngự, ngồi ở bên cạnh . Phàm Ngự mực rất săn sóc gắp thức ăn cho An Tuyết Thần. An Tuyết Thần cũng cười tiếng, có quá nhiều lời.

      Sau khi mẹ của Lý Nham nhận được ánh mắt của Mục Lan mở miệng: " biết An tiểu thư là thiên kim nhà nào?"

      An Tuyết Thần nhìn mẹ của Lý Nham, thản nhiên cười: "Thiên kim? Cái gì là thiên kim? Thiên kim nặng(nghìn vàng nặng)? Hay là cái gì khác?"

      Vừa hỏi tới, mẹ của Lý Nham bị hỏi ngược, mẹ Lý Nham cười cười xấu hổ. Lý Nham hướng mẹ mình cho biểu cảm đừng xen vào.

      Mục Lan khinh bỉ nhìn An Tuyết Thần: "Thiên kim nhà ai hiểu nuôi dạy như vậy, chuyện cùng trưởng bối như vậy"

      An Tuyết Thần liếc mắt nhìn Phàm Ngự, biết lại tức giận, cầm tay nắm quyền của Phàm Ngự, Phàm Ngự nhìn , cuối cùng cũng buông lỏng ra. Đây tất cả đều thu ở trong mắt Phàm Kình Thiên.

      "An tiểu thư, biết cha mẹ họ gì?" Phàm Kình Thiên mở miệng . Lời kế tiếp khiến Phàm Kình Thiên rất là giật mình.

      "Cha cháu tên An Chính Trung, mẹ cháu tên Dương Lan"

      Lách cách ——

      Thanh chiếc đũa rớt đất phải người, hơn nữa còn là hai người. Chính là vợ chồng bọn họ. Phàm Ngự cùng An Tuyết Thần liếc nhau cái, sau đó chau mày lại nhìn cha mẹ của mình.

      Phàm Kình Thiên nhìn An Tuyết Thần, gương mặt kích động, mà sắc mặt Mục Lan còn là trắng bệch. Cuối cùng căm thù An Tuyết Thần, nhịn được mắng ra tiếng.

      "Đê tiện, con của tiện nhân quả nhiên chính là đê tiện, hồ ly tinh, nhân cơ hội quyến rũ người rồi." An Tuyết Thần chau mày lại nhìn vẻ mặt tái nhợt tức giận của Mục Lan.

      "Phàm phu nhân, bà có thể mắng tôi, nhưng xin đừng vũ nhục mẹ tôi" Sắc mặt của An Tuyết Thần tốt, khó coi hơn rất nhiều. Phàm Ngự đối với người mẹ đột nhiên nổi điên kia. Nhíu chặt lông mày lại. Cái tên Dương Lan này có chút quen thuộc. Trong đầu tán qua hình ảnh. Sau đó nhìn cha của mình, cuối cùng nhìn An Tuyết Thần. Như có điều suy nghĩ, giống như hiểu.

      Phàm Kình Thiên nhìn mình bà xã nổi giận, hô: " Lan, câm mồm, xem bà thành cái dạng gì rồi."

      Mục Lan nhìn An Tuyết Thần, đôi mắt chết nhìn chằm chằm An Tuyết Thần, An Tuyết Thần căn bản cũng biết bà giận cái gì, chỉ là xác định sau khi bọn họ nghe xong tên của cha mẹ mình mới như vậy, chẳng lẽ bọn họ quen biết. Cuối cùng nhìn Phàm Ngự, phát nhíu chặt lông mày lại, An Tuyết Thần biết suy tư chuyện gì. Cuối cùng dứt khoát nhìn Phàm Kình Thiên. To gan mở miệng: "Ngài biết cha mẹ cháu?"

      Phàm Kình Thiên nhìn An Tuyết Thần, trong tròng mắt có loại tình cảm đặc biệt, nhưng An Tuyết Thần xem hiểu. "Đúng vậy, bác và mẹ con quen biết lâu"

      "Hừ, quen biết lâu, tôi xem là bạn lâu năm có" Mục Lan mở miệng .

      " Lan, câm miệng." Phàm Kình Thiên tức giận hô. Ánh mắt cảnh cáo nhìn vợ mình.

      An Tuyết Thần nhíu chặt lông mày càng chặt. Lý Nham nhà ba người đều ở đây Tư Ninh, chuyện này mọi người biết đến, ngay cả Lý Nham cũng dùng loại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn An Tuyết Thần.

      An Tuyết Thần phải người ngu, thông minh như , làm sao nghe hiểu. Nhìn Phàm Ngự, nhưng có cho đáp án, chỉ chau mày lại, An Tuyết Thần hiểu, cuối cùng đứng lên. Nhìn Phàm Kình Thiên.

      "Ngại quá, tối nay quấy rầy, sau này . trước" An Tuyết Thần xong cũng muốn .

      "An tiểu thư, xin hỏi mẹ cháu có khỏe ?" Cuối cùng Phàm Kình Thiên vẫn còn hỏi lên, những lời viếng thăm này càng khiến An Tuyết Thần khẳng định ý nghĩ của mình. Xoay người nhìn Phàm Kình Thiên.

      "Phàm lão gia lấy tư cách gì hỏi mẹ cháu?" An Tuyết Thần chút thể diện lưu, .

      Phàm Kình Thiên nhìn An Tuyết Thần, quả thực là y chang khác, ngay cả ngạo khí, khinh thường người đều giống nhau. Điều này làm cho ông khẳng định bọn họ là mẹ con.

      xong liếc mắt nhìn Phàm Ngự, An Tuyết Thần có chút thất vọng, cuối cùng rời khỏi nhà họ Phàm. Lý Nham nhìn bóng lưng An Tuyết Thần rời , nhìn Phàm Ngự vẫn còn suy tư.

      "Ngự, Ngự, ấy rồi"

      Phàm Ngự ngẩng đầu lên, nhìn bên cạnh có người, sau đó mắt lạnh nhìn cha mẹ của mình, lạnh lẽo mở miệng : "Nếu bởi vì hai người mà ảnh hưởng hạnh phúc của tôi, mặc kệ là ai, tôi đều tha thứ."

      Sau đó liền đuổi theo. Lưu lại Mục Lan mặt kinh ngạc, Phàm Kình Thiên còn suy xét cái gì. Lý Nham nhìn cửa, xem ra chuyện có chút khó giải quyết, An Tuyết Thần lại là con của người phụ nữ kia. Ai da, ông trời tốt.

      An Tuyết Thần khỏi nhà cũ, ở sơn đạo, hồi tưởng chuyện vừa mới xảy ra, quá đột nhiên, chỉ biết mẹ của mình có mối tình đầu, nhưng nghĩ tới là ông cụ Phàm danh tiếng lẫy lừng. Mình phải về nhà cha mẹ, tìm kiếm đáp án. phải biết tất cả.

      "Tuyết Thần, lên xe" Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần , An Tuyết Thần hoàn toàn nghe được, cuối cùng Phàm Ngự đè tiếng còi.

      An Tuyết Thần đần độn quay đầu lại, vẻ mặt phức tạp nhìn Phàm Ngự. Cuối cùng vẫn lên xe. An Tuyết Thần ngồi ở trong xe, nhìn ngoài cửa sổ, loại cảm giác này giống như khôi phục lại năm năm trước. Phàm Ngự rất thích ứng, dù chuyện gì đều thể ngăn cản này.

      "Tuyết Thần, dù chuyện gì, đều thể ngăn cản dừng em" Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần mở miệng .

      An Tuyết Thần có quay đầu, bây giờ suy nghĩ của hỗn loạn. "Vậy nếu như chúng ta là em?"

      Lời của An Tuyết Thần tựa như quả mìn, nổ tung trái tim của Phàm Ngự, nắm chặt tay lái, mới vừa rồi cũng suy tư khả năng này. Thế nhưng An Tuyết Thần cực kì thông minh, làm sao lại nghĩ tới đây?

      Phàm Ngự rất kiên định : " thể nào, chuyện này tuyệt đối thể nào xảy ra"

      Lần này An Tuyết Thần gì, nhìn ngoài cửa sổ: "Em muốn về nhà."

      Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cũng đưa về nhà. Xem ra phải điều tra tốt chút. Nhìn An Tuyết Thần xuống xe, biến mất ở trong hành lang, Phàm Ngự cầm điện thoại lên.

      "Này, Mị Ảnh, giúp tôi điều tra chuyện, đến biệt thự chờ tôi" Phàm Ngự nhìn ánh đèn lầu bốn, cuối cùng nổ máy xe, nghênh ngang rời .

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 116: Nhớ lại, chuyện cũ đau lòng

      An Tuyết Thần đứng trong hành lang tối đen, tiếng xe nổ máy truyền đến mới chịu bước ra, nhìn theo bóng xe Phàm Ngự rời . Trong lòng hiểu tại sao lại dâng lên nỗi bi ai. Đây là cảm xúc gì?

      Cốc cốc cốc------------

      "Ai đấy?" Dương Lan mở cửa, thấy An Tuyết Thần.

      "Tuyết Thần, trễ thế này rồi, sao con lại về đây? Chẳng lẽ con bận việc gì sao?" Dương Lan vội vàng dìu An Tuyết Thần vào nhà. An Tuyết Thần từng đề nghị họ đổi nhà, nhưng sống ở đây quen, lại có hàng xóm già, khi có việc gì tụ tập chơi mạt chược, cuộc sống như thế bình dị.

      "Mẹ, có gì đâu, chẳng qua là nhớ mẹ cho nên về thăm mẹ và ba!" An Tuyết Thần kéo tay Dương Lan ngồi lên ghế salon.

      "Ba đâu?"

      "Ba con à, công tác rồi, gần đây ông ấy rất bận." An Tuyết Thần nhìn bà, hạnh phúc như vậy phải tốt sao? Nhiều năm rồi mà mẹ với ba vẫn rất đằm thắm. Từ khi nào mà khuôn mặt đẹp của mẹ lại lưu lại dấu vết của thời gian, cũng minh chứng cho quãng đường mà hai người họ trải qua.

      "Mẹ, mẹ biết con ?" An Tuyết Thần nhìn bà, .

      "Biết chứ, phải cái tên Lãnh tiểu tử kia sao? Con như vậy giống như gần nửa năm nay con gặp tiểu tử đó vậy." Dương Lan nhìn An Tuyết Thần .

      " phải, là Phàm Ngự, tổng giám đốc Phàm thị." An Tuyết Thần vừa vừa chú ý sắc mặt của bà.

      Dương Lan nhất thời tái mặt, bàn tay nắm tay An Tuyết Thần chợt run . An Tuyết Thần tiếp tục : "Con mới về từ nhà cũ Phàm gia, mẹ biết họ vừa gì với con ?”

      Dương Lan kinh ngạc nhìn con , ánh mắt tràn ngập tránh né. "Tuyết Thần, làm sao con lại có quan hệ với người Phàm gia?"

      "Mẹ, mẹ cho con biết, mẹ có quen Phàm Kình Thiên ?" Lời của An Tuyết Thần làm cho Dương Lan cảm thấy thời gian trôi qua nhanh, giống như trở lại thời còn trẻ.

      "Mẹ, Phàm lão gia chính là mối tình đầu của mẹ, nhưng lúc đó ông ấy có gia đình rồi, đúng ?" An Tuyết Thần sợ mình bất nhã, tiếp tục hỏi.

      "Tuyết Thần, việc này, con nghe ai ? Ánh mắt Dương Lan tiếp tục tránh né, dám nhìn vào mắt An Tuyết Thần.

      An Tuyết Thần nhìn bà, hít hơi sâu. Kỳ , mấy điều này quan trọng, còn chưa nhắm vào ai cả. Tiếp theo mới là điều muốn hỏi.

      "Mẹ, quá khứ như thế nào cũng được, tại chúng ta là gia đình hạnh phúc. Con chỉ muốn hỏi câu, con là con của ba đúng ?"

      Muốn biết cái gì chứ? Dương Lan kinh ngạc nhìn An Tuyết Thần, ánh mắt tràn ngập kiên định. "Tuyết Thần, mặc kệ con ai, đó là tự do của con, nhưng con phải biết rằng, con là kết tinh tình của ba và mẹ, tại sao con lại hoài nghi điều đó? Trước đây mẹ và Phàm Kình Thiên từng có qua lại, nhưng khi đó mẹ còn trẻ, biết ông ta có gia đình cho nên thế, nhưng con tuyệt đối chút quan hệ gì với Phàm gia, mẹ thề, nếu con tin, ngày mai mẹ đưa con đến bệnh viện."

      An Tuyết Thần nhìn ánh mắt đẫm lệ của bà, tảng đá trong lòng cũng được gỡ xuống, bọn họ có vấn đề gì. Nếu thực có quan hệ, cũng biết phải đối mặt với họ thế nào, cho dù có là cấm luyến vẫn là chà đạp lên luân thường đạo lý.

      "Mẹ, con tin, con và Phàm Ngự nhau, nhưng đêm nay, con vừa tên mẹ, hai người họ liền trở nên kích động. Lúc đó con cũng đoán được vài phần."

      Dương Lan có chút áy náy nhìn con , là tạo nghiệp chướng mà. "Tuyết Thần, con và ông ta liên quan, cho nên với ông ta." Dương Lan đau lòng nhìn con , đáp lại.

      "Mẹ, mẹ yên tâm, con để họ gặp lại mẹ, hãy tin ở con, con lớn rồi, chuyện của con tự con xử lý." An Tuyết Thần ôm bà, trấn an. Chung quy vẫn cảm thấy tình có chút vần đề, có chỗ nào đó đúng nhưng lại được.

      Dương Lan ôm con , xem ra đích thân bà phải gặp mặt ông ta, bà muốn liên lụy tới con mình, cũng vì Tuyết Thần căn bản có liên quan gì với bọn họ. Năm đó tuy bà và Phàm Thiên Kình có quan hệ với nhau, nhưng con bé là bà cùng chồng mình sau này kết hôn mới có.

      ---------------

      Phàm Ngự ngồi sofa, bên là Lạc Trạch, đứng bên là Mị Ảnh.

      "Chủ nhân, đây là tài liệu ngài cần." Mị Ảnh đem bộ hồ sơ đưa cho Phàm Ngự.

      Phàm Ngự liếc bộ hồ sơ cái, sau đó cầm lấy, lật lật. Mặt viết An Tuyết Thần có nhóm máu A, hơn nữa ba năm sau khi người phụ nữ đó rời khỏi ba mới có An Tuyết Thần. Phàm Ngự thở phào, sau đó đem bộ hồ sơ ném vào tay Mị Ảnh, nâng ly rượu, hơi cạn sạch.

      Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự. "Ngự, mẹ cậu rất khó đối phó, nhớ lại ngày đó bà ấy khiến Lâm Mộng Tuyết rời như thế nào, cậu phải cẩn thận chút. Dù sao nhà Lâm Mộng Tuyết vẫn có chút thế lực."

      Phàm Ngự nhìn ly rượu đỏ, gì, chỉ lẳng lặng nhìn.

      "Trạch, cho dù có là gì chăng nữa, bọn tớ cũng xa nhau, ít nhất tớ buông tay, làm hết sức để ấy ở lại bên cạnh tớ, có bất cứ nguyên nhân nào có thể làm cho ấy rời khỏi tớ. Tuyệt đối ." xong, Phàm Ngự quăng ly rượu, rượu đỏ văng khắp nơi. Màu rượu đỏ giống máu tươi còn cái ly kia lại giống như người ngăn cản có được hạnh phúc.

      ------------------------

      An Tuyết Thần tới văn phòng của Phàm Ngự.

      Cốc cốc cốc-------

      "Vào ."

      An Tuyết Thần đẩy cửa vào, nhìn Phàm Ngự. Phàm Ngự có chút bất ngờ, nhưng có phản ứng ngay lập tức, chắc hẳn là cũng biết được chân tướng từ mẹ mình. Phàm Ngự đứng dậy nghênh đón.

      "Sao lại tới sớm như vậy?" Phàm Ngự tiến lên ôm An Tuyết Thần, có trời mới biết đêm qua vượt qua như thế nào. có hơi thở của , có bóng dáng của ; nằm giường, bên người trống trơn, có thân thể nhắn kiều làm ấm người, có mùi hương của . mất ngủ cả đêm, phải, muốn rời khỏi này cũng được nữa, hoàn toàn nghiện mất rồi.

      Chỉ mới đêm gặp mà cảm giác như thế kỷ trôi qua. Phàm Ngự ôm chặt.

      An Tuyết Thần bị ôm vào lòng, cũng suy nghĩ cả đêm. Hai người trải qua bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu sóng gió. tại có thể ở cùng nhau sao lại nỗ lực hơn chút nữa, ít nhất cũng đừng để sau này phải hối tiếc. Cho nên tới đây, màng đến phản đối của mẹ, trở về cạnh , thực muốn khui tình cảm kia ra, vùi lấp nó nữa, muốn theo tiếng của trái tim. Bọn họ thực thương nhau,cho nên có nhiều thời gian để lãng phí. Bây giờ, cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được người đàn ông như vậy cưng chiều.

      An Tuyết Thần ngoan ngoãn rúc vào lòng Phàm Ngự. Nhưng tất cả đều bị phẫn nộ kia đánh tan.

      "Phàm Ngự, hai người làm gì đấy!" Đúng, chính là người mẹ gây khó dễ cho họ, Mục Lan. Mục Lan tiến đến kéo An Tuyết Thần ra, giơ tay tát An Tuyết Thần cái.

      Chát----------

      ràng, bầu khí nhanh chóng trở nên lắng đọng, An Tuyết Thần ngã ngồi mặt đất, ôm gò má nóng như lửa vì bị đánh. Sau đó uất ức nhìn Mục Lan, hiểu vì sao bà tức giận nhu vậy, cho nên có lời nào để , vì vậy phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn vì người đàn ông này.

      Phàm Ngự đỡ An Tuyết Thần, vẻ mặt đau lòng, xoa gò má nóng hổi của . “Tuyết Thần, em sao chứ? Có đau lắm , muốn chườm đá ?

      An Tuyết Thần nhìn người đàn ông này, bực bội trong lòng đều tan biến, cũng bởi vì nuông chiều của .

      Mục Lan nhìn bộ dáng đau lòng của con trai, thể khống chế được cảm xúc. "Phàm Ngự, con làm gì thế? ta là con của con tiện nhân kia, lam sao con lại có thể che chở cho nó được, chẳng lẽ con quên năm đó ta (mama An Tuyết Thần) như thế nào sao?"

      Đôi mắt nguy hiểm của Phàm Ngự khép hờ, tản ra tia đáng sợ. "Mẹ, đây là lần cuối cùng con để mẹ động vào ấy, nếu , nửa đời sau mẹ đừng nghĩ gặp lại con.''

      Lời cảnh cáo của Phàm Ngự khiến Mục Lan lùi vài bước, hai tay run rẩy chỉ vào An Tuyết Thần. "Được, con vì đứa tiện nhân mà đối xử với mẹ như vậy. Mẹ cho con biết, miễn là mẹ còn sống, mẹ tuyệt đối chấp nhận ta." xong liền đẩy cửa, nghênh ngang rời .

      An Tuyết Thần nhìn theo bóng lưng giận dữ kia rời khỏi, nhìn Phàm Ngự, vuốt ve gương mặt . "Tiểu Ngự, sao lại như vậy? Dù sao bà ấy cũng là mẹ ."

      Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần tới sofa, vẻ mặt dịu dàng. " Tuyết Thần, có muốn biết tại sao có cảm tình với bà ấy ? Còn nguyên nhân tại sao người khác được gọi cái tên kia (tiểu Ngự) nữa?"

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, nhìn ra đôi mắt đen kia có chút đau thương cùng mất mát, gật đầu.

      "Việc xảy ra vào mười năm trước, khi đó bà nội vẫn còn sống, bà nội rất thương . Ba có rất nhiều phụ nữ ở bên ngoài, mẹ lúc nào cũng tìm cách để xua đuổi những người phụ nữ ấy. Cho đến ngày, mẹ có được mấy tấm ảnh mờ ám giữa ba với người phụ nữ khác, để bà nội lại mình rồi bỏ tìm người phụ nữ đó. Nhưng vào ngày hôm đó, bệnh tim của bà nội tái phát, bởi vì được cấp cứu kịp thời nên bà mất, tiểu Ngự là cách mà bà nội gọi , từ ngày bà nội mất, cái tên này cũng trở thành cấm kỵ. Kể từ ngày đó bắt đầu oán hận họ, oán hận họ trong lúc đó lại để tình liên lụy đến tính mạng của bà, vì thế mới sinh ra khúc mắc với họ. Họ lúc nào cũng chỉ biết việc của mình, chỉ có bà thương nhất, ra của bà là nguyên nhân chủ yếu khiến tính cách của trở nên thế này, dần dần mất ham muốn, tính cách vốn có của con người. Tất cả là tại bọn họ, vì họ mới xảy ra cái chết của bà nội, cho nên sau này, tách khỏi gia đình, 15 tuổi tiếp quản Phàm thị. thương trường, hiểu rất lòng dạ con người, cũng biết hết đen tối trong đó, cho nên tự tạo nên thế giới đen tối của chính mình." xong Phàm Ngự liền nhìn An Tuyết Thần, sâu trong đôi mắt kia, như như điều gì đó, là bất lực, là sợ hãi. Phàm Ngự nâng khuôn mặt nhắn của An Tuyết Thần. "Tuyết Thần, vì thế, lúc đó mới xử lý mọi việc có chút cực đoan, nhưng giờ biết rồi, em đừng rời khỏi , được ?" Lời của tràn ngập khẩn cầu, thậm chí có thể cảm nhận được đôi tay đặt má mình hơi run run, việc như thế nào mà có thể khiến cho run sợ đến như vậy.

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, có thể nhìn thấy đau đớn trong đôi mắt , ràng là rất sâu đậm.

      xoa tay , trấn an: " đâu, tiểu Ngự, em rồi, em rời bỏ . Cho nên đừng lo đến việc em vì mẹ mà rời bỏ , lẽ nào biết tính em sao? Kiếp này, ngoài ra chẳng có gì có thể uy hiếp được em, hơn nữa cũng chẳng có ai có thể tổn thương đến em phải sao?"

      Nghe An Tuyết Thần thế, lòng Phàm Ngự chợt dịu lại, đôi mắt sắc bén như thanh kiếm lúc trước giờ lại tràn ngập dịu dàng, lo lắng. người con này đến chết thôi, ôm eo An Tuyết Thần, làm cho áp sát vào ngực mình, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của .

      Phàm Ngự nhàng ôm An Tuyết Thần, hai người triền miên hôn, bế ngang người , thẳng tới phòng nghỉ. đặt lên giường, bắt đầu mân mê từng tấc thân thể , muốn được hoàn toàn cảm thụ , đây là duy nhất trong đời làm cho muốn ngừng cũng được.

      Phàm Ngự cởi bỏ quần áo của An Tuyết Thần, nhất thời cơ thể lộ ra. Phàm Ngự thưởng thức thân thể , con ngươi đen dần trở nên sâu thẳm, ** dần cuộn lên trong lòng.

      An Tuyết Thần khẽ mở mắt, toát lên vẻ kiều mị, quyến rũ vô cùng. "Tiểu Ngự!"

      "Uh, đây!" Bởi vì *** cho nên giọng của Phàm Ngự trở nên khàn khàn, ám muội; rất mê hoặc phụ nữ. An Tuyết Thần giờ mới biết vì sao phụ nữ lại có thể vì người đàn ông này mà hy sinh tất cả. là người mà Thượng đế ban tặng; khuôn mặt tuấn tú như thiên thần, lại có sức mạnh của quỷ. Khiến cho bất kỳ người con nào sở hữu được người đàn ông này cũng đều sâu đậm.

      Tiếp đến, họ cùng nhau cảm thụ đối phương, sâu, long trời lở đất, lên đến tận mây xanh, kích thích mỗi tế bào của nhau.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 117: Loạn luân? Lại chia ly

      Mục Lan thang máy xuống, nắm tay đặt ngực, mơ tưởng bước vào cửa nhà tôi à. Nhớ ngày ấy, mình tôi độc trong phòng, nổi thống khổ ấy, ai bù đắp!

      Đing------

      Mục Lan vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy người. Đúng, chính là Lâm Mộng Tuyết. Mục Lan nhíu mày nhìn Lâm Mộng Tuyết, nhưng vẻ mặt ta mang ý cười, nhìn sao cũng thấy ta cố ý.

      Mục Lan khinh thường nhìn Lâm MộngTuyết, "Sao lại ở đây?"

      Lâm Mộng Tuyết nhìn Mục Lan, mỉm cười. "Bác , lâu gặp, bác vẫn xinh đẹp như ngày nào,con đến đây là để chờ người."

      Mục Lan liếc mắt cái, bước ra. "Chờ tôi? Chờ tôi làm gì? đừng tơ tưởng tới việc bước vào Phàm gia."

      Lâm Mộng Tuyết vẫn cười tươi như cũ, đuổi theo Mục Lan mở miệng: " Bác , con biết người vì cái con bé An Tuyết Thần kia nên mới đến."

      Mục Lan dừng bước, xoay người lại nhìn Lâm Mộng Tuyết, xem xét . "Cho nên? biết tôi tới đây có mục đích gì?"

      Lâm Mộng Tuyết gật gật, mở miệng: " ta có khả năng bước vào cửa Phàm gia, con cho người điều tra, ta là gon của người phụ nữ đó, bác rất hận ta phải , nếu con con có cách khiến cho ta chủ động rời khỏi Phàm Ngự hơn nữa biến mất khỏi thành phố này bác có muốn hợp tác ?"

      Mục Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết, "Lên xe ."

      "Vâng!" Khóe miệng Lâm Mộng Tuyết lên nụ cười nham hiểm. An Tuyết Thần, đời này đừng có mà ảo tưởng. Hahaha. Hưởng thụ hạnh phúc cuối cùng trong đời .

      Mục Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết. " có cách gì?"

      Lâm Mộng Tuyết nhìn Mục Lan, mở miệng : "Bác , người hãy nghe con chút, chúng ta làm giả báo cáo xét nghiệm DNA, làm cho bọn họ trở thành em, nếu vậy, con khẳng định ta rời khỏi Phàm Ngự."

      "Rời khỏi con ta, nhưng nếu vậy ta ở lại Phàm gia. Cái này là biện pháp gì?" Mục Lan nhăn mặt, .

      "Bác , người nghĩ xem, nếu ta biết bọn họ là em, ta chắc chắn tiếp nhận được, có khả năng ở lại Phàm gia, ta trốn còn kịp nữa là, ai có thể hằng ngày đối mặt với người mình lại chính là trai mình cơ chứ!" Lâm Mộng Tuyết nhìn vẻ mặt Mục Lan dịu , tiếp tục .

      Mục Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết, gật gật. " sai, sai. Vậy chắc chắn rằng ta ?"

      "Bác , con cam đoan, con từng tiếp xúc với An Tuyết Thần, ta là loại người thanh cao, nhất định chấp nhận được như vậy."

      " giúp tôi? có mục đích gì?" Mục Lan cảnh giác nhìn Lâm Mộng Tuyết, .

      Lâm Mộng Tuyết chỉ cười. "Con biết, con thể bước vào Phàm gia. Con giúp người chỉ vì ân oán cá nhân thôi. Bác , người cứ yên tâm."

      Mục Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết, vỗ vỗ bàn tay bé của . "Tuyết nhi à, nếu chuyện này thành công, bác bạc đãi con."

      Lâm Mộng Tuyết cười trả lời, nhưng là nụ cười độc địa. "Cảm ơn bác!". Hai người cứ như vậy đạt được mục đích.

      -----------------

      Vài ngày sau, An Tuyết Thần nhận được bức thư nặc danh. "Nếu muốn biết có quan hệ gì với Phàm Ngự, đến bệnh viện XX, có đáp án, tới hay tùy ."

      An Tuyết Thần cầm di động ngồi trong văn phòng đến ngẩn người, hoàn toàn chú ý đến Phàm Ngự tiến lại gần.

      Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần ngẩn người, mở miệng: "Tuyết Thần, em sao vậy, sao lại ngơ ra thế?"

      An Tuyết Thần hoảng sợ: "À, có gì. Tiểu Ngự, em có việc, em lát." xong liền cầm túi xách rời khỏi.

      Phàm Ngự nhìn bóng lưng rời , trong lòng thấy trống trải, dự cảm chẳng lành, lẽ mình suy nghĩ quá nhiều?

      An Tuyết Thần đứng trong thang máy. Tiểu Ngự, em tìm đáp án, trở lại nhanh thôi, hãy chờ em.

      ----------------------------

      An Tuyết Thần vào bệnh viện liền thấy Mục Lan ngồi ở đằng xa. hít hơi sâu, qua. "Bác ."

      Mục Lan nhớ kỹ những gì Lâm Mộng Tuyết , giả vờ gạt nước mắt.

      "Con đến rồi à. Con tự xem ." Mục Lan cách bất lực.

      An Tuyết Thần nhìn bà cái, ngoan ngoãn mở hồ sơ ra, An Tuyết Thần trợn tròn mắt, thời gian như ngừng trôi, cảm thấy như nghẹt thở.

      Đôi tay run rẩy ngừng. Kết quả này ghi chín mươi chín phần trăm họ là em.

      " thể nào, thể. Mẹ tôi chúng tôi căn bản có quan hệ gì, cho nên thể nào." An Tuyết Thần lui vài bước. Tuy miệng thế nhưng trong lòng lại vô cùng sợ hãi.

      Mục Lan nhìn An Tuyết Thần suy sụp, lấy trong túi xách xấp ảnh. "Nếu tin tự mình xem ."

      An Tuyết Thần vươn cánh tay run run ra cầm lấy, xem từng tấm từng tấm. Là mẹ cùng Phàm Kình Thiên. Ầm-------- giờ phút này, An Tuyết Thần chết lặng, sụp đổ. Tại sao? Tại sao lại như vậy?

      Mục Lan nhìn gương mặt đẫm lệ của An Tuyết Thần, cũng nức nở : "Bọn họ lừa con, con chính là cốt nhục của Phàm gia, trời ơi----- đây là nghiệp chướng gì a---, sao lại trai mình chứ? ** a, là đại nghịch bất đạo a--, huhu" xong Mục Lan khóc té mặt đất. lén lén liếc nhìn An Tuyết Thần.

      Giờ phút này như mất hết hồn vía, bị câu ' là cốt nhục Phàm gia, loạn luân' kia làm suy sụp hoàn toàn. thể chịu nổi. ném thứ gì đó trong tay xuống, chân bước dồn dập ra khỏi nệnh viện.

      Mục Lan nhìn An Tuyết Thần xa rồi mới ngồi dậy, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý. Lúc này, Lâm Mộng Tuyết ra. Vừa rồi xem vở kịch kia thấy vẻ mặt tuyệt vọng của An Tuyết Thần.

      "Bác , chúng ta chỉ cần chờ nghe tin nữa thôi?" Lâm Mộng Tuyết nhìn cửa, khóe miệng lên nụ cười vô cùng tàn độc, bị đố kị trong lòng che mắt.

      "Cháu có chắc ? Có chắc con bé đó rời ?" Mục Lan vẫn lo lắng hỏi.

      Lâm Mộng Tuyết nhìn bà ta. "Bác , lúc nãy người diễn rất đạt, con cam đoan ta rời ."

      Hai người đối mặt nhau, cười cười, tuy rời khỏi bệnh viện, nhưng Lâm Mộng Tuyết quay đầu, liếc nhìn cái.

      An Tuyết Thần, đời này, hãy sống trong ân hận cùng đau khổ . Hahaha.

      đường, An Tuyết Thần chậm chạp bước , đau khổ, vì sao? Ông trời vì sao đùa cợt với như vậy? Vì sao? Vì sao thời gian có được hạnh phúc lại luôn ngắn ngủi như vậy? Vì sao?

      "A-------- rốt cuộc là tại sao a. Aaaaaa---------" An Tuyết Thần hét lên thảm thương.

      "Huhu, tại sao? Chúng ta sao có thể là em cơ chứ? Làm sao em có thể đối mặt với đây, trai? buồn cười!" An Tuyết Thần vô lực ngồi bên bồn hoa ven đường, khuôn mặt sớm đẫm lệ, gì có thể so sánh được chua xót trong lúc này.

      An Tuyết Thần bất lực, khóc, nghẹn ngào, lẩm bẩm: "Tại sao? Ông trời tại sao ông lại giễu cợt tôi như vậy, cả đời tôi, tất cả đều bị hủy hoại, bị hủy hoại, hu hu, các người ức hiếp tôi, vui lắm sao? Vui lắm sao?

      Ầm ầm----------

      Thời tiết ấm áp, trời trong xanh bỗng nhiên nổi cơn cuồng phong. Dường như trời cao thanh minh cho chính mình.

      Trời mưa, là kỳ lạ, đột nhiên trời mưa như trút nước. An Tuyết Thần để mặc cho mưa táp vào người, khóe miệng nở nụ cười trào phúng. Trời thấy mình còn chưa đủ thảm cho nên đổ mưa, khiến mình càng thêm tiều tụy sao? Vết thương trong lòng chồng chất, bề ngoài tuy bị thương tổn gì, nhưng vết thương trong lòng lại vô cùng lớn, dần chết lặng.

      Phàm Ngự ngồi trong văn phòng, nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, thời tiết ràng rất đẹp, sao lại đột nhiên nổi cơn cuồng phong? dần dần cảm thấy bất an, giống như thứ quan trọng nhất trong lòng từ từ mất , cầm lấy điện thoại, gọi cho An Tuyết Thần.

      An Tuyết Thần nhìn dãy số màn hình điện thoại."Tiểu Ngự, lần này, chúng ta nên chia tay, em thể đối mặt với , tha thứ cho em vì thể giữ lời. Hy vọng, lần này em rời , hận em, quên em. Ngự, em ." An Tuyết Thần tắt máy, sau đó ném vào bồn hoa. biết tìm mình, di động có hệ thống định vị vì thế ném nó , mình rời khỏi.

      Phàm Ngự nghe tiếng đầu dây bên kia tắt máy truyền đến, nhíu mày, cảm giác bất an trong lòng ngày càng lớn, cuối cùng gọi cho Mị Ảnh.

      "Mị Ảnh, giúp tôi định vị vị trí của Tuyết Thần." Vừa cúp máy, Mục Lan đẩy cửa bước vào.

      " cần, ta rồi." Mục Lan ngồi ghế sofa .

      Phàm Ngự nhíu mày, nhìn bà. "Mẹ gì?"

      Mục Lan nhìn con trai, : " ta cầm trăm ngàn rồi rời ."

      Trái tim Phàm Ngự như bị xé rách, đau đớn. Cuối cùng, đôi mắt báo dần chuyển sang đỏ, xem xét Mục Lan vẻ ngoài san trọng. Nhìn con trai lúc này giống như mười năm trước.

      "Mẹ uy hiếp ấy?" Giờ phút này, con quỷ trong dường như trỗi dậy, hơi thở này lần nữa cuộn đến. Đôi mắt báo dữ nhìn chằm chằm vào Mục Lan.

      Mục Lan bị ánh mắt của con dọa, nhưng mình là mẹ nó mà, sợ cái gì! " phải, mẹ cho ta tiền, ta liền đồng ý rời . Lúc đó ta lần trước thể liều mình chạy trốn, tại có tiền, sao lại ?"

      Phàm Ngự nhìn bà chằm chằm, sau đó đẩy cửa rời . lái xe như điên đường lớn tìm An Tuyết Thần.

      Vài năm sau, vẫn cố chấp tìm , nhưng trở nên máu lạnh hơn trước, các đối thủ thương trường chống lại cũng có đường thoát.

      Khách sạn Hoàng Đế----------------

      Lạc Trạch nhìn biến đổi của người em này, trong lòng cũng rất cảm thông, Phàm Ngự ôm đám phụ nữ trong lòng, hơn nữa đều dùng miệng phục vụ cậu ta. Phàm Ngự chưa từng có thái độ như vậy. Từ sau khi rời , cậu ta liền trở lại là Phàm Ngự trước đây. Thay phụ nữ như thay áo, bài báo nào cũng có tin tức về cậu ta, ngày mới mẻ hơn.

      "Ngự, chuyện năm đó, cậu điều tra gì thêm à?" Lạc Trạch tốt bụng nhắc nhở.

      Phàm Ngự du nhiên (tự nhiên) mở mắt, ánh mắt dần tĩnh lặng, lạnh hơn, làm cho người ta dám lại gần.

      "Cút." tiếng gầm , phụ nữ ** bên cạnh đều ra. Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, ánh mắt chút cảm xúc.

      "Điều tra? Điều tra cái gì? Việc ấy , là !" Phàm Ngự uống rượu, thanh lạnh như băng phát ra.

      Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, chỉ thở dài hơi, cảm thấy mình cần phải làm chút gì đó.

      ---------------------------

      Mỗ thị-----------

      An Tuyết Thần ngồi trong phòng giáo viên, nhìn màn hình là người đàn ông kia, lúc nào cũng có tin mới nhất về , việc kinh doanh thành công, thậm chí là chuyện tình cảm cá nhân, mỗi ngày đổi . An Tuyết Thần tắt TV, nước mắt trào ra. năm năm trôi qua, lại thêm năm năm, vẫn thay đổi, càng trở nên xuất sắc. Còn mình? trở thành người mẹ.

      "Mama" thanh non nớt truyền đến.

      An Tuyết Thần lau nước mắt, ôm lấy cậu bé, cưng nựng. "Sao vậy tiểu bảo bối?"

      "Mama, mama sao vậy, sao mắt mama đỏ vậy?" Bàn tay bé của cậu che mắt An Tuyết Thần, đau lòng.

      An Tuyết Thần vui mừng khi nhìn thấy con trai mình rất giống, từ hình dáng cho đến bộ dạng suy tư. phải hai người có cùng huyết thống khi có con đứa con bị tật sao? Nhưng con của mình rất thông minh nha.

      "Mama sao, Niệm Ngự, sao con lại đến đây?" An Tuyết Thần hôn môi cậu bé tên An Niệm Ngự này.

      " có gì, chỉ là nhớ mama, cho nên dì dẫn con tới. Mama, lát nữa mama tan làm, chúng ta cùng nhau về ." An Niệm Ngự làm nũng. Cậu chỉ làm nũng với mama, còn đối với những người khác rất tàn khốc, là giống nhau.

      "Ừm, được, giờ mama tan làm." An Tuyết Thần dạy tại trường Piano. xong, hai mẹ con liền rời . đường về nhà, An Tuyết Thần nhìn diện mạo cậu bé nhắn bên cạnh, trong lòng thỏa mãn, tốt khi có con, bảo bối của mẹ.

      "A, mama, nhanh chút, con đói quá!" Tiểu Ngự bĩu môi, vui .

      An Tuyết Thần nhếch miệng cười. "Được rồi, đến rồi."

      ----------------------------------

      Lạc Trạch ngồi trong văn phòng, nhìn tài liệu cấp dưới đưa, nhíu mày. "Cậu chắc rằng cái này sai?"

      "Lạc thiếu, tôi chắc chắn, An Tuyết Thần luôn dạy ở thành phố X, thu nhập cũng ổn, nhưng lại có đứa con bốn tuổi tên là An Niệm Ngự."

      Lạc Trạch nghe tên này, khóe miệng nở nụ cười. "An Niệm Ngự, ha ha. Có ý nghĩa. Cậu trước , tiếp tục điều tra giúp tôi năm đó ấy rời xảy ra chuyện gì. chút vết tích cũng bỏ qua."

      "Vâng, thuộc hạ cáo lui."

      Lạc Trạch nhìn hình mẹ con An Tuyết Thần, nhìn thằng nhóc này, khóe miệng càng cong lên. "Tiểu tử này, quá giống."

      Ngày hôm sau------------

      "Ngự, thành phố X có loạt hoạt động cần chúng ta tham gia. Ngày mai cùng ." Lạc Trạch ngồi sofa nhìn Phàm Ngự hời hợt, .

      "Được" Phàm Ngự lãnh đạm trả lời, năm năm nay chưa hề trở về Phàm gia, cũng gặp lại cái người được gọi là mẹ kia, thỉnh thoảng có nhìn thấy Phàm Kình Thiên.

      Lạc Trạch uống rượu, khóe miệng hơi xếch lên, chờ xem kịch vui .

      ---------------------

      "Tuyết Thần, đêm nay có buổi diễn, liền nghĩ đến con, nơi này có ai thích hợp ngoài con cả." Ánh mắt Viện trưởng thoái thác bắt đầu . Nhà hát này trăm năm lịch sử. An Tuyết Thần rất thích phong thái nơi này, tràn ngập khí xưa.

      "Con? Được ? Buổi biểu diễn này rất quan trọng nha, kỷ niệm tròn trăm năm. Con sợ con thể đảm đương nổi." An Tuyết Thần trì hoãn .

      Viện trưởng cười hiền từ. "Con làm được, ha ha." xong liền bước .

      An Tuyết Thần hết cách với vị trưởng bối này. Hơn chín mươi tuổi rồi mà vẫn rất khỏe mạnh. An Tuyết Thần bất đắc dĩ cười, viện trưởng rất cố chấp, thể nào lay chuyển được.

      " giáo, nghe mở màn buổi diễn đêm nay đúng ?" Vài học trò nhao nhao lên vây quanh An Tuyết Thần.

      "Ừ, đúng vậy, đêm nay cố gắng hết sức!"

      "Dạ, điều đó đương nhiên a." Đám học trò cười . Kỳ , cuộc sống của ở trong này rất đầy đủ, mỗi ngày đều có nhiều niềm vui.

      ---------

      Phàm Ngự ngồi trong phòng rượu, đều là các vị chủ tịch lớn tuổi, chỉ có Phàm Ngự và Lạc Trạch là hai tổng giám đốc trẻ tuổi, có thể thấy được địa vị của họ rất cao.

      "Phàm tổng, Lạc tổng, hiếm khi hai vị đến đây, đêm nay tôi đưa hai người xem buổi biểu diễn. Nơi này có trăm năm tuổi, tuyệt đối là cơ hội tốt nếu thu mua nhà hát này. người đàn ông .

      Lạc Trạch uống ngụm rượu. "Tốt, tôi sớm nghe . Nhà hát này có trăm năm tuổi. Cũng muốn mở mang tầm mắt."

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 118: Gặp lại, lại khoảng thời gian năm năm

      Ban đêm, buổi biểu diễn sắp bắt đầu, nếu lúc này hai người gặp nhau như thế nào?

      Phàm Ngự cùng Lạc Trạch và mấy người nữa ngồi chung phòng lầu hai. Căn phòng này chỉ có thể nhìn từ trong ra, bên ngoài thể thấy được tình hình bên trong. Đây là nét đặc biệt nhất, đừng nghĩ nhà hát này cũ kỹ, tuy viện trưởng là trụ cột nhưng nó tầm thường chút nào a.

      Viện trưởng bước ra, đứng ở giữa khán đài. "Cảm ơn các vị, các vị quan viên cấp cao, các vị thương gia đến dự buổi lễ kỷ niệm này. Tiếp theo xin mời các vị quan khách thưởng thức tiết mục mở màn của giáo An Tuyết Thần."

      Phàm Ngự ngay lập nhíu chặt lông mày, chờ đợi bóng dáng người nào đó khán đài kia. Lạc Trạch thấy nét mặt của Phàm Ngự, khóe miệng hơi nhếch lên. Mở ra buổi kỷ niệm tròn trăm năm này phải chơi mà là có mục đích của nó.

      Quả nhiên, bộ váy đuôi cá màu tím rực rỡ kia xuất , bước cách tao nhã, ung dung; đầu là chiếc mũ được đội lệch bên; lộ ra khuôn mặt hòa nhã, dịu dàng; mái tóc dài xõa tung che phần lưng trần. Mùi nước hoa Bách hợp, vòng cổ kim cương càng làm trở nên chín chắn.

      An Tuyết Thần tao nhã bước đến bên cạnh chiếc đàn Piano, sau đó cúi đầu chào khán giả; ngồi lên ghế, sau đó ngón tay linh hoạt lướt những phím đàn. Bản nhạc truyền vào tai người nghe, sâu vào lòng người, chất chứa nỗi thương tâm, bản nhạc này cũng chính là An Tuyết Thần sáng tác.

      Lạc Trạch nhìn An Tuyết Thần tựa như thiên sứ biểu diễn, mở miệng hỏi. "Các vị, này là?"

      Đám người trong phòng nghĩ Lạc Trạch có hứng thú với này, liền ngớt lời. " này tên là An Tuyết Thần, là giáo ở rạp hát này, chỉ dạy có mười học sinh, cho dù là con cái của ông chủ lớn nào, nhờ ấy chỉ dạy, ấy nhất định từ chối. ấy có tình cảm rất tốt với viện trưởng, nghe được viện trưởng nhận làm cháu . Có biết bao nhiêu người theo đuổi ấy, nhưng cậu biết ấy như thế nào ? ấy ấy chỉ thích phụ nữ, câu cự tuyệt tất cả đàn ông theo đuổi ấy."

      Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, thản nhiên : " đúng là tính cách của ấy!"

      Phàm Ngự nắm chặt ly rượu, nhìn thấy ràng mu bàn tay nổi gân xanh. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm dưới khán đài. Năm năm, trở nên chín chắn hơn, mỗi động tác đều khiến tan nát cõi lòng. Phàm Ngự quan sát. Là tự em chuốc lấy, đừng trách .

      Làm sao Lạc Trạch phát được ý nghĩ của Phàm Ngự, tiếp tục hỏi: " ấy còn có gì đặc biệt nữa ?"

      "À, có. ấy còn có đứa con trai bốn tuổi."

      "Đúng vậy, chưa kết hôn mà có con."

      Quả nhiên, lạnh lẽo trong mắt Phàm Ngự phân tán. Bốn tuổi, đó phải là khoảng thời gian tới giờ sao? Phàm Ngự nhanh chóng nhíu chặt lônng mày, nhìn chằm chằm vào bóng dáng được hàn ngàn người chú ý.

      "Lạc Trạch, giúp mình hẹn ấy."

      Lạc Trạch cười nhạt. "Được."

      Dưới lầu, An Tuyết Thần cảm giác có đôi mắt nóng rực nhìn mình chằm chằm, nhưng lại tìm thấy, đảo mắt vòng cũng tìm được nơi nào. còn tưởng mình sinh ra ảo giác. Nhưng màn đặc sắc chờ ở phía sau.

      Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay dồn dập dưới khán đài, An Tuyết Thần cúi người chào, cầm lấy mic. "Hoan nghênh các vị trong lúc bận trăm công nghìn việc, tới tham gia lễ kỷ niệm này, mong các vị xem vui vẻ." xong liền xoay người rời , thản nhiên bước xuống khán đài.

      Phàm Ngự nhìn bóng dáng kia biến mất, liếc mắt Lạc Trạch cái. Lạc Trạch nhún vai, mở miệng: "Vẫn là đến khách sạn , nơi này thích hợp cho lắm, mình giải thích."

      Phàm Ngự tỏ vẻ chấp nhận, gặp chỉ muốn xác nhận việc, Phàm Ngự tự với chính mình.

      ----------------------------------

      "Tuyết Thần, con biểu diễn rất tốt, , ta đưa con gặp vài người." Viện trưởng xong liền kéo ra ngoài, còn chưa kịp thay quần áo.

      "Gia gia, gia gia, viện trưởng, á" là có mười con trâu cũng kéo nổi, đành phải nhận lệnh theo.

      Trong phòng khách----------

      An Tuyết Thần cứ như vậy mà bị ông kéo tới đây. Đẩy cửa phòng ra, viện trưởng bắt đầu cười ha hả, An Tuyết Thần bịt tai lại, động tác này cũng thu hút chú ý của mọi người.

      "Ha ha, đến đây giới thiệu chút, giáo của chúng ta, người tiếp quản rạp hát tương lai." Lời của viện trưởng khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn An Tuyết Thần, ngạc nhiên nhất vẫn là bản thân . diễn ra cái gì vậy?

      An Tuyết Thần kinh ngạc nhìn vị gia gia hài hước này, nhưng ngoảnh mặt lại đột nhiên cảm thấy nghẹt thở; nhìn thấy người đàn ông hằng nhung nhớ kia liền có ý muốn tránh né. Sao lại ấy ở đây? nhìn chăm chăm vào , đôi mắt sắc bén kia như xuyên qua trái tim . muốn mở cửa chạy trốn như đôi chân lại nghe theo sai khiến của chính mình.

      "Tuyết Thần, tới đây với gia gia." Viện trưởng đẩy An Tuyết Thần, kéo An Tuyết Thần suy tư lại gần, sắc mặt nháy cái trắng bệch, bị viện trưởng đặt lên ghế ngồi. cúi đầu, cho dù ngẩng lên cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực làm cho người ta hít thở thông kia.

      "Ha ha, viện trưởng, vẫn khỏe mạnh như thế, vị này là cháu mà mọi người vẫn nhắc đến của ngài? Tác phẩm mở màn vừa rồi của ấy là hay." Vài người bắt đầu .

      Viện trưởng tự hào nhìn An Tuyết Thần, sau đó rót ly rượu đưa cho . "Tuyết Thần, đến kính các vị này ly ."

      An Tuyết Thần dám ngẩng đầu cũng có động tác gì. Viện trưởng nhìn thấy khác thường của , lay lay . "Tuyết Thần, khỏe sao?" Viện trưởng giọng, cũng chú ý tới run rẩy nhè của , trán cũng rịn mồ hôi, sắc mặt trắng bệch.

      An Tuyết Thần nhìn viện trưởng cái, thể để gia gia mất mặt cho nên nhận lấy ly rượu. "Tuyết Thần xin kính các vị." Ngay cả cũng nhận thấy bàn tay cầm ly rượu run rẩy kịch liệt. Ánh mắt đặt vào Phàm Ngự, hô hấp như bị cái gì chặn lại, thể thở được.

      Phàm Ngự nhìn phản ứng của , khẽ động khóe miệng, rất hưởng thụ phản ứng này của . An Tuyết Thần, đừng nghĩ bỏ qua cho em.

      Viện trưởng cầm lấy ly rượu trong tay An Tuyết Thần sau đó hạ đôi tay run rẩy của xuống. Ông cảm nhận thấy thái độ thất thố này của , liếc vòng xung quanh, lúc này mới tìm được nguyên nhân, nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm vào An Tuyết Thần cùng Phàm Ngự.

      "Chắc hẳn đây là Phàm tổng, Phàm thiếu." Viện trưởng .

      An Tuyết Thần muốn run cũng được, thể ở lại đây nữa, thể thở nổi. cảm nhận được ánh mắt nóng rực của , ánh mắt này là ánh mắt thưởng thức con cá thớt chờ bị giết. chịu nổi, đột nhiên đứng dậy. "Gia gia,con khỏe lắm, con về trước." xong liền chạy giống như chạy nạn.

      Phàm Ngự nhìn bóng lưng bỏ chạy, khóe miệng hơi cong lên, sợ sao? nâng ly rượu, "Viện trưởng, tôi, Phàm Ngự, xin kính ngài ly." Sau đó ngửa đầu cạn hết ly rượu.

      Viện trưởng như nghĩ đến cái gì đó, nhìn Phàm Ngự, trong lòng khỏi khen ngợi: người đàn ông tốt, quả nhiên có khí phách, toàn thân như tạo ra khoảng cách thể tới gần. Chính là ý trời, ý trời. Nha đầu kia sao chứ, sau đó lấy điện thoại ra.

      "Vu Điền, Tuyết Thần khỏe lắm, con xem sao ." Sau đó liền cúp điện thoại. Lạc Trạch ngồi bên quan sát, vuốt mũi, nhìn viện trưởng: có thể thấy viện trưởng này biết hết mọi chuyện.

      ----------------------------

      An Tuyết Thần chạy ra khỏi nơi làm cho người ta hít thở thông kia, đường, nước mắt trong nháy mắt trào ra, nắm chặt tay, năm năm nhớ nhung, ràng có thể cảm giác được xa lạ của , khiến trái tim đau nhói. Đúng vậy, ấy chắc là rất hận mình, sao trời lại còn muốn đùa cợt ? Năm năm xa cách giờ gặp lại, hô hấp thực khó khăn.

      An Tuyết Thần nắm chặt tay, chạy cách vô hồn đường, vừa mới nhìn thấy khuôn mặt mình ngày nhớ đêm mơ, nhưng là ánh nhìn kia làm cho tan nát cõi lòng, xa lạ đến vậy. Lần này hề bất ngờ, phụ nữ bên ấy nhiều như vậy, trong lòng ấy mình sớm còn vị trí gì nữa rồi. Nhưng tại sao nghĩ đến đây trong lòng lại cảm thấy khó chịu như vậy?

      "Tuyết Thần, cậu sao vậy, nhanh lên, mình dìu cậu vào." Vu Điền nhận được điện thoại của viện trưởng ra đón , nhưng vừa mới tời liền nhìn thấy An Tuyết Thần suy sụp, nước mắt ràn rụa.

      "Tiểu Điền, mình vừa gặp ấy, mình vừa gặp ấy." khóc càng dữ hơn.

      Phàm Điền nhìn An Tuyết Thần, nhíu mày. "Cậu gặp ai? Chẳng lẽ cha tiểu Ngự.?"

      An Tuyết Thần bổ nhào vào lòng Phàm Điền, khóc ròng. ( Cái Phàm Điền này sau là bạn của Lãnh Liệt nga :)] )

      "Chúng ta , từ từ thôi, nào!" Phàm Điền đỡ An Tuyết Thần vào nhà. Đằng sau rạp hát là nơi bọn họ ở, điều kiện rất tốt.

      Phàm Điền rót ly nước đưa cho An Tuyết Thần, An Tuyết Thần cầm lấy ly nước mà tay vẫn còn run run. Phàm Điền nhìn An Tuyết Thần, trong lòng lo lắng. Khi mới đến đây, Phàm Điền thường giúp đỡ phụ nữ có thai. Sau đó nghe câu chuyện đau khổ của ấy liền xác định giữ ở lại.

      Phàm Điền trấn an An Tuyết Thần, "Theo lời cậu , là trùng hợp. chừng, ngày mai ta rồi, chẳng lẽ cậu còn ta."

      An Tuyết Thần lời nào, ngẩn tò te nhìn chăm chăm vào ly nước. Phàm Điền nhìn An Tuyết Thần, cảm thán : " là ý trời trêu người a."

      ------------------

      "Ngự, đây là tài liệu cậu cần, xem xong đừng kích động." Lạc Trạch đem túi hồ sơ ném lên bàn Phàm Ngự.

      Phàm Ngự chỉ mặc duy nhất áo choàng tắm, sau đó nhìn chằm chằm vào bộ hồ sơ, cầm lên xem.

      "An Niệm Ngự, bốn tuổi rưỡi, nhóm máu O, có cùng DNA với Phàm Ngự, có quan hệ cha con."

      Phàm Ngự nhìn tài liệu, ánh mắt hơi lóe lên, có chút khó hiểu, nhìn ảnh của An Niệm Ngự. Kỳ thực, cần nhìn báo cáo kết quả DNA cũng biết bọn họ là cha con, rất giống nhau. Quả thực là từ khuôn đúc ra.

      Lạc Trạch rót ly rượu, thản nhiên : "Mình điều tra, năm đó ấy tới rạp hát này cũng mang thai. Rất nhiều người khuyên ấy phá nó nhưng ấy vẫn nhất quyết chịu."

      Phàm Ngự ném bộ hồ sơ , nhắm chặt mắt. "Trạch, cậu muốn gì?"

      Lạc trạch mỉm cười. "Còn thứ nữa, muốn cho cậu xem."

      Phàm Ngự mở hai mắt, nghiền ngẩm nhìn Lạc Trạch. "Cái gì?"

      Sau đó, Lạc Trạch lấy cái đĩa CD, bỏ vào máy tính. Màn hình lên, Lâm Mộng Tuyết cùng Mục Lan cùng ngồi lên xe. Còn có đoạn clip ở bệnh viện, biết Mục Lan đưa tài liệu gì cho An Tuyết Thần, nhưng ràng có thể nhìn thấy sắc mặt tốt của An Tuyết Thần. Sau khi An Tuyết Thần rời , Lâm Mộng Tuyết bước ra, hai người cùng nhau rời .

      Phàm Ngự nhìn chằm chằm vào màn hình. "Bệnh viện?"

      "Ừ, hừ. Đúng rồi, Ngự, cậu xem ." xong Lạc Trạch đưa phần hồ sơ còn lại đưa cho Phàm Ngự, là bản phân tích DNA.

      Phàm Ngự nhìn mấy dòng chữ kia, hai tay siết chặt. Đôi mắt trở nên u ám. Bà ta (mama Phàm Ngự) thế mà lại coi mình ra gì mà chơi cái trò này.

      Lạc Trạch cũng phát biến đổi chậm rãi của Phàm Ngự, ổn định tâm tình cậu ta. "Điều quan trọng bây giờ phải cái này, có thể thấy An Tuyết Thần vì hiểu lầm hai người là em nên mới rời , sau lại phát mình mang thai nhưng vẫn sinh ra tên nhóc kia, mà ngay cả tên cũng đặt là An Niệm Ngự, tưởng niệm Ngự, xem ra tình cảm ấy dành cho cậu rất sâu đậm."

      Phàm Ngự gập máy tính lại, hít hơi sâu, rồi thản nhiên mở miệng: "Bây giờ ấy ở đâu?"

      "Rạp hát"

      Phàm Ngự nhiều lời, đứng dậy tới phòng tắm. Lạc Trạch nhìn theo bóng lưng kia, khóe miệng nhếch lên. Rốt cục cũng đến hồi kết cho những chuyện này.

      Hai người lái xe tới phòng học trong rạp. Hai người đứng ngoài cửa sổ, nhìn thấy An Tuyết Thần chu đáo giao lưu với học sinh, đôi lúc còn phát ra tiếng cười vui vẻ.

      An Tuyết Thần kiên nhẫn chỉ dạy, sau đó dùng sức vỗ đùi vài cái. Đứng lên, nhìn học sinh đàn Piano.

      " , các trò. Các trò thấy phát cáu a. Aaaaaaaaaaaaa" thanh cuối cùng đề cao vài lần.

      "Bản nhạc này luyện bao lâu rồi, sao lại còn sai. cho các trò biết, buổi biểu diễn sắp tới rồi, nếu các trò mà còn sai quái bắt các trò cõng Piano chạy quanh rạp hát ngày. Nghe thấy ? Tiếp tục luyện, lần cuối cùng, ai mà còn sai đừng nghĩ đến việc ăn cơm." An Tuyết Thần đứng dậy, tay vòng lên ngực .

      Vài học sinh lớn miệng, hề sợ chết, đứng lên. " giáo, như thế nào mà giáo thay đổi tính cách chỉ trong đêm vậy, bị kích động phải ?"

      Các học sinh đều hít vào hơi. An Tuyết Thần mỉm cười đến chỗ nam sinh kia, vẻ mặt tươi cười. "Trò à, đưa tay."

      Nam sinh kia choáng váng hồi cuối cùng cũng đưa tay ra.

      "A----------a-----a------ giáo, con sai rồi, a-------" thanh vô cùng bi thảm.

      An Tuyết Thần cười, tay cầm thước ra sức đánh vào tay của cậu bé. Mắt cậu bé hai hàng lệ nhìn An Tuyết Thần, thấy thế khuôn mặt An Tuyết Thần nở nụ cười.

      "Ha ha ha, nè, nam nhi đại trượng phu, sao lại khóc như vậy a, ha ha ha" An Tuyết Thần cười, các học trò cũng cười theo. An Tuyết Thần chống nạnh nhìn các trò, ý cười miệng càng ràng.

      " giáo, con chợt hiểu ra câu ." bé đáng .

      An Tuyết Thần liếc nhìn bé. "A? thế nào?"

      bé nhìn thoáng qua các bạn học xung quanh, hơi : " Là 'Tiếu lí tàng đao' " ( khẩu phật tâm xà).

      (Thảo Thảo: k biết có nhầm lẫn với câu "khẩu xà tâm phật" hơm đêy, ràng là mắng mình mà chị nữ chính cảm thấy hạnh phúc, *chậc chậc* )

      Sau đó khóc thút thít. An Tuyết Thần cũng thực hạnh phúc, có mấy đứa trò này cũng tốt. Hoàn toàn hay biết ở nơi nào đó óc người quan sát từng hành động, từng nụ cười của .

      "Tiểu Ngự, con chậm chút, mẹ con dạy mà." tiếng khiến cho Phàm Ngự cùng Lạc Trạch dời tầm mắt. Hai người nhìn theo hướng cậu bé chạy tới.

      Ngay thời điểm cửa đẩy vào, Phàm Điền ôm lấy cậu bé, An Niệm Ngự bĩu môi, nhìn lão vu bà này, thanh non nớt : "Này, vu bà, thả con xuống, bổn thiếu gia đây là để bà ôm sao? Con muốn để cho mỹ nữ ôm cơ."

      (Thảo Thảo: haizzz , giá như sau này Thảo Thảo cũng có đứa con đáng iu như vầy ha. Hí hí )

      Phàm Điền lúc ấy nổi cơn tam bành, chú ý, mở miệng : "Tiểu tử, sao con lại giống cha con đến thế, sau này lớn lên được ngày hai người, dù sao cũng đừng giống người cha có nhân tính kia, ngày đổi ."

      An Niệm Ngự chui ra khỏi vòng ôm của Phàm Điền. Sau đó làm bộ mặt đứng đắn : "Baba, con có baba, con chỉ có mama, ông ấy có cái gì, sau này lớn lên con nhất định tìm ông ấy tính sổ. Hừ." Vẻ mặt đứng đắn ấy quả giống hệt Phàm Ngự.

      Phàm Điền vừa định cười phá lên, nhưng khi nhìn thấy hai người kia, vẻ mặt nhất thời cứng đơ, hạ sách giấu tiểu Ngự sau lưng. Lạc Trạch liếc thấy vẻ mặt cực kỳ khó coi của Phàm Ngự, nhất thời nhịn xuống.

      An Niệm Ngự lúc này mới nhìn thấy hai soái ca siêu cấp, sau đó chịu để Phàm Điền che chắn trước người, thanh non nớt cất lên: "Vu bà, người vào trước, con có lời cùng người đàn ông này."

      Phàm Điền ngây ngẩn, biết tên tiểu tử này cái gì cũng biết, rất rất thông minh, nhưng mà thằng bé vừa cái gì thế?

      An Niệm Ngự nhìn Phàm Điền nửa ngày vẫn phản ứng, nhanh chóng nhíu đôi mày kiếm nhắn lại. "Muốn con nhắc lại lần thứ hai sao?"

      Phàm Điền biết chuyện gì diễn ra liền rời . Tình huống gì thế này?

      Phàm Ngự nhìn An Niệm Ngự, An Niệm Ngự nhìn Phàm Ngự, hai người bộ dạng giống nhau, cuối cùng Lạc Trạch mở miệng trước. "Cậu bạn tên là gì?"

      An Niệm Ngự lạnh llùng liếc Lạc Trạch cái. "Chú, cậu bạn nào?"

      Khuôn mặt tươi cười của Lạc Trạch nhanh chóng trở nên cứng ngắc. Đến ánh mắt cũng giống.

      "Khụ, chú hỏi con đấy." Lạc Trạch thể đổi cách xưng hô, hỏi.

      "Con tên là Tất Quên Ngự" Tiểu Niệm Ngự thông minh trả lời. Theo sau chính là tiếng cười sảng khoái của Lạc Trạch.

      "Má ơi! được rồi! Cười chết mất! Ngự, con trai cậu rất thú vị nha, ha ha ha." Lạc Trạch xong cũng để ý đến khuôn mặt tối sầm cùa Phàm Ngự, ôm bụng mà cười.

      Nhưng hai cha con kia hoàn toàn để mắt đến Lạc Trạch, cứ đối mặt như vậy. Cuối cùng vẫn là tiểu Ngự liếc Lạc Trạch cái. "Ngu ngốc."

      Quả nhiên cái người cười kia lại lần nữa cứng họng.

      An Niệm Ngự nhanh chóng nhíu mày lại, đến chỗ Phàm Ngự, chẳng là khoảng cách quá lớn, căn bản là nhìn thấy mặt Phàm Ngự, sau đó lạnh lùng nhìn Lạc Trạch. "Ê, ngu ngốc đại thúc, bế cháu lên!" cái này phải là khẩn cầu sao, sao giống như ra lệnh vậy a! Lạc Trạch nhìn tiểu Ngự, cuối cùng cũng ôm lấy cậu bé, làm cho cậu bé đối mặt với Phàm Ngự.

      Tiểu Niệm Ngự vòng hai tay lên ngực nhìn Phàm Ngự. "Ông tới đây làm gì?"

      Phàm Ngự nhìn chằm chằm khuôn mặt tiểu Niệm Ngự này, khóe miệng lên ý cười thưởng thức. Tiểu tử này rất kiên cường, có phong độ giống mình. (Ghê chưa :3)

      Tiểu Niệm Ngự nhìn Phàm Ngự, sau đó ghét bỏ : "Cái mặt đáng ghét, sao lại phục chế mặt của người ta?"

      Quả nhiên, khi nghe những lời này, hai người đàn ông có cảm giác có đám mây đen bay đầu. Khóe miệng Phàm Ngự hơi co giật. Phục chế? Có con là kẻ trộm đúng hơn.

      Phàm Ngự nhìn hình dáng thu của mình, mở miệng. "Nhiêu tuổi?"

      An Niệm Ngự hất cái cằm nhắn. "Sao ông mạo muội vậy? Tôi có lý do cho ông biết sao?"

      Lạc Trạch rốt cục cũng cười ra tiếng. "Ngự, tiểu tử này hổ là con trai cậu, ngay cả tính cách cũng giống nhau. Hahaha"

      Khuôn mặt tuấn tú của Phàm Ngự sa sầm, nuốt bao nhiêu cũng thấy nghẹn, thế nhưng nuốt đến con trai lại nghẹn. Mẹ nó! Phàm Ngự liếc mắt cảnh cáo Lạc Trạch, quả nhiên ta chậm rãi thu hồi lai nụ cười.

      "Ai là con của ông ta, tôi cho chú biết, tránh xa mẹ con tôi xa chút, đem cái người ăn trộm mặt kia quay trở về, cút xa chút." Đôi mắt đen của An Niệm Ngự nhìn chằm chằm Phàm Ngự, thanh lạnh như băng .

      Phàm Ngự liền nổi giận, baba bị con trai giáo huấn. giáo huấn nó, nó biết trời cao đất dày. phen xốc tiểu Niệm Ngự lên, dùng sức phát vào mông cậu bé, nhưng cậu cắn chặt răng, để mình la lên, điều này làm cho hai người đàn ông hơi sửng sốt.

      Phàm Ngự đem đứa bé trong lòng đẩy qua cho Lạc Trạch, An Niệm Ngự lên ánh mắt quật cười, tràn ngập khinh thường. "A, người lớn như vậy, thế mà lại ăn hiếp đứa trẻ." Tiểu Niệm Ngự tuyệt đối chịu thua . Cậu phải uy hiếp mạnh chút, như vậy mới có thể bảo vệ mama.

      "Tôi cho ông biết, ông tránh xa mẹ con tôi chút, mama là của tôi, tôi bảo vệ mama, cần người khác, mang theo cái người ngốc nghếch nhanh chóng rời , bây giờ tránh xa tầm mắt của chúng tôi, nếu tôi cho ông hối hận vì sinh ra thế giới này." An Niệm Ngự điên cuồng , thầm nghĩ trút giận cho mama, cậu biết mama vì người đàn ông này mà chịu ít đau khổ. Bất kể cái gì, bất kể ai ăn hiếp mẹ cậu cậu đều san bằng hết.

      Lúc này Lạc Trạch đen mặt, nhìn Phàm Ngự, ngờ cậu ta những nổi giận, vẻ mặt lộ ra chút tán thưởng. Lạc Trạch giờ hiểu, tiểu tử này ngoài dự liệu a. Khí thế kia tuyệt đối chịu thua cha mình, ưu điểm di truyền từ cha mẹ.

      Rất giống. Phàm Ngự nghiền ngẫm nhìn mầm móng mà mình gieo, hạt giống này rất tốt. An Tuyết Thần, em dám đem hạt giống của bỏ trốn, ngày tháng tươi đẹp của em chấm dứt.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 119: Trở về nước, cảm giác đau lòng

      Vu Điền đứng ở bên nhìn đôi cha con này, làm thế nào? Lúc này mới đột nhiên nhớ tới có loại phương tiện giao thông là điện thoại, Vu Điền cầm điện thoại lên tựa như An Tuyết Thần gọi tới.

      Tút tút——

      "Này, Tiểu Điền, thế nào?" An Tuyết Thần ở trong phòng học cầm điện thoại đến.

      "Cái đó, Tuyết Thần, bây giờ phải tốt hơn rất nhiều?" Vu Điền ở bên thử hỏi.

      "Ừ, tốt hơn nhiều, sao? Gọi điện thoại tới đây có chuyện gì?"

      "Tuyết Thần, chuẩn bị tâm lý tốt, xoay người " Vu Điền xong cũng cúp điện thoại, ở tại chỗ nhìn An Tuyết Thần. An Tuyết Thần cúp điện thoại, nhìn điện thoại nửa ngày, sau đó từ từ xoay người, trong nháy mắt, trời rơi xuống khối băng, đem lấy bản thân đông cứng, sau đó lại có người cầm hoa tai có chút đục mở, vụn vặt vụn vặt .

      thấy ba người bên ngoài, Lạc Trạch ôm con trai của mình, mà Phàm Ngự dựa vào kính mặt giống như cùng con trai của mình gì? Vì sao lại tới? có biết Tiểu Ngự tồn tại hay . Làm thế nào? kịp suy nghĩ nhiều, sau đó xông ra ngoài. Mở cửa, đợi hai người có phản ứng, thanh qua ôm Tiểu Niệm Ngự, sau đó có chút khẩn trương nhìn hai người, Vu Điền lúc này cũng tới.

      "Tiểu Điền, mang đứa bé trước" An Tuyết Thần đem đứa bé đưa cho Vu Điền.

      "Mẹ. Con muốn , con muốn ở lại bảo vệ mẹ" An Niệm Ngự An Niệm Ngự rất có khí khái đàn ông . bộ dáng vẻ phải bảo vệ mẹ.

      Bây giờ An Tuyết Thần mồ hôi đầm đìa rồi, "Bảo bối, ngoan, về trước, tẹo nữa mẹ mua cho con cánh gà, có được , trước cùng Tiểu Điền trở về nhé." An Tuyết Thần rất sợ, chỉ có thể mềm mỏng .

      "Con trai mẹ, ngoan nhất, nghe lời nhất rồi, phải hay ?" An Tuyết Thần lại tiếp tục . An Niệm Ngự lạnh lùng liếc Phàm Ngự cái sau đó bĩu môi. Miễn cưỡng : "Được rồi, mẹ, mẹ phải nhanh chút trở lại, nếu như có người bại hoại khi dễ mẹ, con liền quất ." ràng cho thấy là Phàm Ngự. Điều này làm cho khóe miệng An Tuyết Thần giật giật. Sau đó gật đầu cái.

      An Tuyết Thần nhìn con trai mình bị ôm . Sau đó cảm thấy tầm mắt cực nóng ở phía sau, thân thể trong nháy mắt như trượt xuống, cứng ngắc xoay người, nhìn Phàm Ngự. Quả nhiên bộ dạng giống như ngó con mồi nhìn chằm chằm , trong ánh mắt kia, lần đầu tiên An Tuyết Thần đọc hiểu. Cũng dám xâm nhập vào, rất sợ bị cắn nuốt sạch, chỉ có thể nhìn Lạc Trạch, Lạc Trạch cũng là bộ dáng rất nghiêm túc, biết xong rồi, người đàn ông giống như Lạc Trạch có loại vẻ mặt bất cần đời này. An Tuyết Thần cũng chỉ có thể cắn răng. Ngẩng đầu, ưỡn ngực, hít thở, động tác này hình như là khi còn bé thường xuyên làm.

      "Có chuyện gì sao?" An Tuyết Thần tận lực để cho mình bình tĩnh, nhưng lời ra run run cũng bán đứng .

      Phàm Ngự mím chặt môi mỏng, nhìn An Tuyết Thần lời nào, nhưng càng như vậy liền sợ, người đàn ông này phải nguy hiểm bình thường, thời điểm sủng ái ai người đó chính là Từ Hi thái hậu, thời điểm ngược đãi ai chính là thái giám. sợ, nhất là khi từng đón nhận dịu dàng của , mình lại lần nữa chạy trốn.

      Hô hấp của An Tuyết Thần bắt đầu thay đổi trở nên ổn định, năm năm rồi, có năm năm, trở nên thành thục chững chạc, đợi chờ lại là trừng phạt gì đây? Dù là trừng phạt gì, lần này biết phải dùng sinh mạng chống cự, bởi vì quan hệ bọn họ cho phép.

      Lạc Trạch thấy tình huống đúng, liền vội vàng tiến lên, nhìn An Tuyết Thần câu thấu đáo: "Hai người phải em ruột, DNA kia là do mẹ của Ngự và Lâm Mộng Tuyết ngụy tạo. Cho nên rời căn bản là sai lầm."

      Trong nháy mắt An Tuyết Thần cũng mang tiếng ầm vang, cái gì? ta vừa cái gì? Bọn họ phải là em ruột? Là mẹ của Phàm Ngự giả mạo sao? Chờ chút. suy nghĩ chút.

      như vậy? Giữa bọn họ có quan hệ, mình lại né năm năm, CMN, CBN, lần đầu tiên muốn mắng chửi người như vậy. là, xong rồi, tự mình làm thế nào? Nhất định thảm hại hơn chứ? Năm đó tại sao mình bị lừa đây? Nhất định là tiếp nhận nổi này cho nên mới né ra. Cẩn thận nghĩ như vậy? mình quá ngu xuẩn à, hay là ông trời quá khi dễ người rồi? Như vậy để cho An Niệm Ngự khỏe mạnh như vậy là bởi vì bọn họ có quan hệ máu mủ?

      Lạc Trạch quan sát phản ứng của An Tuyết Thần, cuối cùng, vỗ vỗ bả vai Phàm Ngự rời . Theo Lạc Trạch rời khỏi, lòng của An Tuyết Thần lại thót lên.

      "Này, cái đó, Tiểu Ngự, em, em…" Em nửa ngày mà An Tuyết Thần thế nhưng biết phải gì?

      Phàm Ngự nhàng nhướng lông mày nhìn “em” nửa ngày: "Em cái gì?"

      An Tuyết Thần nhìn , cắn chặt múi môi dưới của mình, " xin lỗi" thanh khác gì con muỗi. Phàm Ngự thấy cơn tức bỗng chốc dâng lên.

      Khiêng An Tuyết Thần lên liền hướng bên ngoài , An Tuyết Thần kêu lên tiếng, cũng có quá nhiều ngôn ngữ, cắn chặt môi, mình sai quả thực là quá thái quá rồi. Thế nhưng lại để cho bọn họ lại sai lầm năm năm nữa rồi. Năm năm qua, phải là mình. Nghĩ tới đây lòng của An Tuyết Thần là đau. Những thứ hoa văn mới về , đều biết.

      Phàm Ngự đem An Tuyết Thần nhét vào trong xe. An Tuyết Thần cũng dám chuyện, ngồi ở trong xe, liếc trộm , nhìn gò má căng thẳng, biết chịu đựng lửa giận.

      Phàm Ngự đem tốc độ xe đạt tới nhanh nhất, trái tim của An Tuyết Thần cũng gần nhảy ra ngoài. biết phát tiết.

      Nhìn dây cáp điện phía trước mặt, hôn mê, chẳng lẽ muốn cùng bản thân cùng chết? thể nào? Nhưng cứ như vậy hôn mê bất tỉnh?

      Phàm Ngự vội vàng đạp thắng xe, liếc mắt nhìn cố sắc mặt trắng bệch ngất , thế nhưng tiếng cũng kêu? Phàm Ngự hung hăng đấm tay lái, sau đó cầm điện thoại lên, sắc mặt đen tối muốn chết.

      "Trạch, giúp tớ đem tiểu tử kia mang , gặp ở X thị. Mặc kệ cậu dùng biện pháp gì." Phàm Ngự cúp điện thoại, mắt lạnh nhìn hôn mê, trong lòng có chút đau, vừa định vuốt ve gương mặt của , thanh truyền đến: " được, thể cứ như vậy liền tha thứ cho ấy."

      Mới vừa đụng chạm làn da mềm nhẵn của giống như đụng phải gai vội rụt trở về. Sau đó lần nữa nổ máy lái xe rời . Giống như tới phi trường.

      Lạc Trạch tiếp xong điện thoại của Phàm Ngự, liền bắt đầu cau mày, tiểu tử kia khó trị như vậy, so với cha của nó đều có dũng khí, thế nào mang nó .

      Lạc Trạch thở dài cái sau đó cầm áo khoác lên xoay người rời . cho nó tìm chuyện gì. {Ha ha, Trạch, yên tâm, tôi đặc biệt viết ngoại truyện về các người}

      Tuyến phân cách ——

      An Tuyết Thần mơ mơ màng màng mở hai mắt ra, phát có cái gì đúng, sau đó ghé vào cửa sổ liếc mắt nhìn, phát mình ở trời, sau đó liền kinh hô tiếng.

      "Má ơi, đây là Thiên đường sao?" Lần đầu An Tuyết Thần ngu ngốc như vậy qua.

      "Câm miệng" giọng thô bạo mị hoặc truyền đến.

      An Tuyết Thần chợt quay đầu lại, nhìn thấy Phàm Ngự từ từ mở mắt, An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, sau đó mở miệng: "Chuyện gì xảy ra?"

      Phàm Ngự rất lạnh lùng liếc An Tuyết Thần cái: "Trở về thành phố X"

      Ngay lúc đó miệng của An Tuyết Thần nhất thời há to, "Trở về nước? Nhưng Niệm Ngự"

      "Em cần phải lo lắng, Lạc Trạch đón nó tới đây"

      An Tuyết Thần cắn môi dưới, nhìn Phàm Ngự, An Tuyết Thần nghe giọng lạnh như băng của Phàm Ngự, thái độ lạnh lùng, khiến lòng đau nhiều hơn.

      An Tuyết Thần nhìn , cuối cùng dời tầm mắt chuyển qua trước cửa sổ. Trong lòng rất có tư vị. Vẫn hỏi ra ngoài: "Tại sao đón chúng em trở về?"

      " là nhận con trở về, về phần em, chỉ là người được chọn giúp tôi chăm sóc con tốt nhất" Phàm Ngự lạnh lùng, giọng lạnh lẽo, đánh tan lòng của An Tuyết Thần. thể tin nhìn Phàm Ngự, chứng kiến khuôn mặt hề gợn sóng An Tuyết Thần mới biết, mất , cũng mất thương . nhẫn nhịn để cho mình chảy nước mắt. nhìn .

      Phàm Ngự nhìn vẻ mặt đau thương của , trong lòng khẽ đau, còn chưa đủ, so với mình, điểm đau này coi là cái gì? thể mềm lòng. Như thế sai.

      Tuyến phân cách ——

      An Tuyết Thần xuống máy bay, nhưng tâm tình cùng lần trước trở về hoàn toàn khác nhau, Phàm Ngự mới vừa có thể làm bảo mẫu của con trai hay , chỉ vì con trai có được chăm sóc tốt hơn. Nghĩ tới đây An Tuyết Thần ngồi vào trong xe, khóe miệng trồi lên nụ cười khổ. ra mình mới ngu nhất, nhưng vì con trai, mình phải nên chủ động tất cả, dũng cảm chút sao.

      "Tiểu Ngự, chúng ta phải cứ như vậy chứ!" An Tuyết Thần nhìn ngoài cửa sổ, giọng .

      "Tiểu Ngự, xứng kêu à, phải ràng thân phận của là gì, trắng ra chỉ là người tôi mời tới chăm sóc con trai tôi mà thôi" Phàm Ngự nhẫn tâm qua.

      An Tuyết Thần sắp hít thở thông, nổi khổ trong lòng nặng hơn, mời tới, coi như sao? châm chọc à? Hai người chuyện, cho đến lúc trở lại biệt thự nhớ lại thứ tốt đẹp với mình, đồng thời cũng nhớ lại khổ sở, nghĩ sâu xa, mười năm rồi, mình là mẹ rồi. Người phụ nữ hai mươi tám tuổi.

      Phàm Ngự nhìn dáng vẻ trầm tư của , lạnh lùng mở miệng: "Còn vào?"

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, về phía trước, trong lòng quá chua sót, tại sao chuyện có thể như vậy, cảm thấy vô lực. Đối mặt với , lần đầu tiên cảm thấy vô lực.

      An Tuyết Thần vào. Nhìn thấy Vú Trương. Vú Trương hiển nhiên có gì ngoài ý muốn, chỉ là ánh mắt kích động nhưng mà lộ vẻ thấy. An Tuyết Thần chỉ là hướng về phía Vú Trương khẽ mỉm cười, đợi mình và Vú Trương câu. Thanh lạnh lùng của Phàm Ngự truyền đến.

      "Lên lầu"

      An Tuyết Thần hướng Vú Trương gật đầu cái, sau đó theo Phàm Ngự lên lầu, hai người vào thư phòng.

      Phàm Ngự nhìn chăm chú vào , lần đầu tiên An Tuyết Thần cảm thấy mình dám đối mặt với , biết cực kỳ hận . hay lắm, rời , cuối cùng vẫn là len lén trốn, tha thứ cho mình cũng phải thôi.

      "Về sau, ở nơi này chăm sóc con trai tốt, còn có tôi cho phép được rời khỏi biệt thự" Phàm Ngự nhàn nhạt mở miệng.

      An Tuyết Thần chỉ gật đầu cái. Phàm Ngự đối với loại vẻ mặt lạnh nhạt này của rất là tức giận, vừa muốn gì, tiếng chuông vang lên.

      Phàm Ngự liếc mắt nhìn điện thoại, sau đó chau mày lại, nhàn nhạt liếc An Tuyết Thần, nhận điện thoại.

      "Này, bảo bối, ừ, nhớ ? Được, buổi tối qua, chờ , ừ tốt, ngoan" Phàm Ngự vừa vẫn quên nhìn sắc mặt An Tuyết Thần có chút khó nhìn, lửa giận trong lòng liền biến mất. Có chút hài lòng.

      An Tuyết Thần nghe Phàm Ngự , bị đả kích, giọng dịu dàng như thế, quả nhiên là quên mình sao? Mình còn mong đợi cái gì? Như vậy là vì con trai sao? Nhịn nước mắt chua xót, lạnh nhạt mở miệng: "Tôi ra ngoài trước, tôi nhớ kỹ rồi, cũng biết thân phận trở về lần này của mình, tôi đúng mực, Phàm tổng cần nhiều" Sau đó liền xoay người rời khỏi thư phòng.

      Phàm Ngự nghe lời xa lạ của , sau đó nắm chặt điện thoại, hung hăng ném : "An Tuyết Thần, ràng là sai. Tại sao còn có thể như vậy"

      An Tuyết Thần giống như chạy trốn chạy xuống lầu, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Vú Trương, An Tuyết Thần nhịn được nhào vào. Thanh nức nở : "Vú Trương, tại sao có thể như vậy?"

      Vú Trương an ủi : "Tuyết Thần, chớ buông tha, cố gắng, lại có cơ hội rồi."

      An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Vú Trương, gật đầu cái: " có thể ?" Nhưng dũng khí vừa nảy sinh, buổi tối lại nhìn thấy chuyện để cho đau lòng thôi. Quyết định buông tha.

      " cố gắng, làm sao biết?"

      "Ừ"

      Ban đêm ——

      Con trai trở lại, nhìn thấy mẹ của mình, vui mừng nhào qua.

      "Mẹ, con rất nhớ mẹ" An Niệm Ngự nhào vào trong ngực An Tuyết Thần, dẩu môi .

      An Tuyết Thần ôm ấp thân thể bé kia, trong lòng cảm giác rất an ủi: "Ừ, mẹ cũng rất nhớ con, có phải mệt mỏi hay , mẹ dẫn con ngủ, có được hay ?"

      "Dạ, được, mẹ ngủ cùng con?" An Niệm Ngự nũng nịu ngủ. Dọc theo con đường này Lạc Trạch đều cùng An Niệm Ngự rồi, An Niệm Ngự miễn cưỡng đón nhận.

      Nghĩ tới Lạc Trạch và An Niệm Ngự chiến tranh, khôi hài.

      "Tiểu tử, mẹ cháu bị ba cháu bắt cóc, phải cháu nên cứu mẹ cháu à?" Lạc Trạch.

      "Muốn, bắt cóc mẹ cháu, cháu tha cho , mau" Tiểu Niệm Ngự.

      "Còn nữa, chú ôm cháu lên máy bay"

      Tuyến phân cách ——

      An Tuyết Thần đem con trai dỗ ngủ, sau đó muốn đến phòng của Phàm Ngự, xem chút, muốn cùng chuyện chút, nhưng vừa định đẩy cửa vào, An Tuyết Thần bị thanh bên trong phòng làm cho dừng bước.

      "Ừ. A, Ngự, giỏi, nhanh chút, em " phóng đãng rên rỉ. Kích thích lỗ tai An Tuyết Thần.

      " Tinh, em kẹp chặt như vậy, nhanh thế nào, buông lỏng" Phàm Ngự khàn khàn, thanh ồm ồm truyền vào lỗ tai An Tuyết Thần.

      Trong nháy mắt đó, An Tuyết Thần thể hít thở, đôi tay run rẩy, nhàng đẩy cửa ra, đập vào mi mắt là hình ảnh để cho đau lòng. Đau thể chịu đựng.

      giường lớn màu đen ** nằm, Phàm Ngự chạy băng băng ở người của ta, tiếng rên rỉ kiều, vận đồng điên cuồng. An Tuyết Thần thể tin vào ánh mắt của chính mình, chạy ra. Sau đó chạy vào gian phòng trước kia của mình.

      "Ngự, có người?" Khuôn mặt đỏ bừng, tươi cười rên rỉ .

      Phàm Ngự ngưng động tác, sau đó nhìn cánh cửa bị mở, lòng của Phàm Ngự “bùm” hạ xuống, sau đó rút phân thân ra, tới trước cửa, chỉ nghe thấy tiếng động bên kia. Phiền não nắm tóc. ra biết ở ngoài cửa, nhưng tại sao trong lòng vẫn phiền não như vậy đây?

      nhìn cử chỉ của Phàm Ngự, được thỏa mãn, từ phía sau ôm lấy Phàm Ngự, "Ngự, sao vậy, người ta khó chịu, tiếp tục có được hay " bắt đầu nắm lấy cự long vẫn rắn chắc của Phàm Ngự.

      "Cút" Phàm Ngự đẩy này ra, sau đó vào phòng tắm.

      ngã ở đất, kinh ngạc nhìn người đàn ông trở mặt rất nhanh kia, mặc quần áo vào rồi rời , lời của Phàm Ngự chính là thánh chỉ, chỉ dựa vào kim chủ này? Cho nên rất thức thời liền rời biệt thự.

      An Tuyết Thần mất hồn ngồi ở giường, nước mắt lăn xuống. Sau đó tới bên cửa sổ nhìn kia mở xe thể thao rời .

      An Tuyết Thần cười, cười thê thảm bi ai, lẩm bẩm: "An Tuyết Thần, chớ dại dột, còn là Phàm Ngự ai bì nổi, rốt cuộc mày còn mong đợi cái gì? Mặc dù mày sai lầm rồi, nhưng là mày cũng rất khổ sở, ràng ở trong lòng mình cũng quan trọng. An Tuyết Thần nghĩ thông suốt, trở về làm An Tuyết Thần trước kia."

      Phàm Ngự hướng về phía phòng tắm tắm nước lạnh, rất muốn vọt tới phòng của An Tuyết Thần, muốn thấy . Nhưng lòng tự ái cho phép. tức giận đạp vào gương, trong nháy mắt gương bể tan tành, tay của Phàm Ngự cũng có máu tươi chảy ra . đôi mắt báo híp lại. "Đáng chết"

      đêm này hai người đều chợp mắt. Sáng sớm, An Tuyết Thần tới bên người con trai mình. Nhìn khuôn mặt bình thản ngủ của con trai. đêm suy nghĩ kỹ nhiều, mình tước đoạt tình thương người cha của con trai năm năm, có phải mình nên trả rồi ?

      An Tuyết Thần vuốt ve khuôn mặt nhắn tương tự Phàm Ngự, thản nhiên mở miệng: "Niệm Ngự, mẹ tước đoạt tình thương cha con đáng được có, bây giờ mẹ cho con, có được hay , nhóm mẹ đến thăm con." qua liền nhàng hôn lên cái trán của An Niệm Ngự, nước mắt ra. Đó là tình thương của mẹ.

      An Tuyết Thần giúp con trai mình đắp chăn, sau đó lặng lẽ rời . Cuối cùng trở về phòng, cầm điện thoại lên gọi cú điện thoại cho Giang Lệ Lệ.

      "Lệ Lệ, là tớ. Cậu ở đâu?"

      "Tuyết Thần, cậu trở lại, làm sao ta tìm được cậu? Cậu ở đâu?" Giang Lệ Lệ ở đầu khác của điện thoại qua.

      "Ừ, tớ ở biệt thự, cậu ở đâu, tớ muốn tìm cậu."

      "Tớ ở nhà trọ, cậu tới "

      An Tuyết Thần treo điện thoại, để lại phong thư. Cơ hồ lặng lẽ rời khỏi biệt thự, tuy canh phòng nghiêm ngặt, nhưng có vài người vẫn biết An Tuyết Thần, An Tuyết Thần chỉ là, đứa bé sốt cao muốn ra ngoài mua thuốc, người khác cũng có làm khó .

      {Mù quáng, nghĩ ra được rồi, mọi người biết ý này là được}

      An Tuyết Thần trở lại biệt thự, nhìn thấy bạn tốt của mình, mặc dù có lúc trò chuyện video, nhưng thấy mặt vẫn rất kích động. . . . . .

      "Xú Nha Đầu, tớ nhớ cậu muốn chết" Thanh của Giang Lệ Lệ có chút nghẹn ngào. .

      An Tuyết Thần ôm Giang Lệ Lệ: "Tớ trở về, nữa, chỉ là, cậu phải chứa chấp tớ"

      Giang Lệ Lệ buông An Tuyết Thần, ra quan sát An Tuyết Thần: " ta thả cậu ?"

      An Tuyết Thần mỉm cười : "Trong lòng ta có tớ, tin tức mấy năm qua của ấy, chẳng lẽ cậu biết, ấy là cấp của cậu" An Tuyết Thần có chút đùa giỡn .

      Giang Lệ Lệ chau mày lại nhìn ban tốt của mình, biết nhẫn, Giang Lệ Lệ vẫn hiểu.

      "Tuyết Thần, xảy ra chuyện gì, ban đầu tại sao cậu lại rời , cậu cùng tớ được :" Giang Lệ Lệ lôi kéo tay của An Tuyết Thần, gương mặt lo lắng . An Tuyết Thần gật đầu cái, cuối cùng đem ra.

      Giang Lệ Lệ vừa khóc vừa nhìn An Tuyết Thần, khó có thể tưởng tượng mấy năm này trôi qua thế nào.

      "Tuyết Thần, tớ khó có thể tưởng tượng, Tuyết Thần, huhu huhu." Giang Lệ Lệ khóc thút thít, vì cuộc sống bi thảm của Tuyết Thần mà khóc thút thít.

      Ngược lại An Tuyết Thần rất lạnh nhạt, an ủi Lệ Lệ: "Lệ Lệ, đều qua rồi, bây giờ bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới, buổi chiều cùng tớ xem Con trai Kiền của cậu."

      Giang Lệ Lệ gật đầu cái, nhưng nước mắt vẫn chảy ra ngoài, An Tuyết Thần tự với mình là thể khóc, tuyệt đối thể khóc. Muốn bản thân vững vàng.

      Phàm Ngự phiền não đêm, vẫn quyết định qua phòng của An Tuyết Thần xem chút, vừa đẩy cửa ra, có hơi thở của , Phàm Ngự chau chặt chân mày, cuối cùng nhìn thấy phong thư bàn.

      Phàm Ngự, em muốn dừng ở chỗ này, em hít thở thông, cho nên em , đừng lo lắng, em tìm Lệ Lệ, mỗi ngày em đều đến, buổi sáng tới đây, buổi tối chờ sau khi Niệm Ngự ngủ em rời .

      Phàm Ngự nhìn giấy viết thư, trong tròng mắt đen cũng sắp phun ra lửa rồi, đem giấy viết thư trong tay nắm chặt. trán nổi gân xanh. tức giận. Đúng vậy, tức giận. lần nữa rời , Phàm Ngự chính là nghĩ như vậy. thể cứ như vậy thả . Tại sao, thấy được còn có thể bình tĩnh như vậy, An Tuyết Thần, phải vì lạnh lùng mà trả giá lớn.

      Phàm Ngự bực tức rời , sau đó trở lại công ty, liền kêu Giang Lệ Lệ, quả nhiên Giang Lệ Lệ cứng rắn lôi kéo An Tuyết Thần cùng . Bọn họ đẩy cửa vào nhìn thấy, Phàm Ngự ngồi ở ghế sa lon, ngồi đùi, An Tuyết Thần cẩn thận lần nghĩ là tối hôm qua. Nhìn dáng dấp này có chút địa vị ở trong lòng .

      Giang Lệ Lệ nhìn hai người làm chuyện tằng tịu, hỏa khí phát ra. "Phàm Ngự, mặt có thể có yếu điểm hay ."

      An Tuyết Thần lôi kéo Giang Lệ Lệ cho biết đừng kích động. Ý kia cho biết, đều thèm để ý, cần thiết tức giận.

      Phàm Ngự tiếp tục động tác trong tay. Vuốt ve thân thể gần như phơi bày, hoàn toàn để mắt đến hai người. Giang Lệ Lệ tức giận. Tiến lên kéo kia qua.

      "Cút"

      giống như là bị uất ức, "Ngự, này là người nào?"

      Phàm Ngự cũng bị náo loạn như vậy nên có tâm tình. Cau lông mày lại: "Em trở về trước, buổi tối qua tìm em"

      An Tuyết Thần nhìn đất, rất lạnh nhạt tiến lên, cầm y phục ghế sa lon lên đưa cho , mở miệng: "Trước mặc vào , hồi ngoài cửa có ký giả, lúc chúng tôi tiến vào bọn họ ở đó rồi."

      có chút giật mình, sau đó giống như cười tiếng: "Cám ơn , tiểu thư. Này Ngự, em trước, buổi tối nhớ tìm em"

      Phàm Ngự nắm chặt hai quả đấm nhìn An Tuyết Thần lạnh nhạt, tại sao trong lòng đau như vậy, trong lúc bất chợt rất sợ nhìn thấy vẻ mặt đó của . Cái loại lạnh nhạt giống như là trước kia.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :