1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi (132 chương + Ngoại truyện)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 26: Bạn xấu
      An Tuyết Thần cùng với Lily vừa ra khỏi khách sạn

      “Ô..ô…ô, Tuyết Thần, làm sao bây giờ, mới vừa rồi mình làm gì vậy?” Lily ngồi tại trước cửa khách sạn khóc lên

      An Tuyết Thần nhìn ấy ngồi đất khóc thương tâm như thế lại biết gì cho đúng, chẳng lẽ phải với Lily rằng người đàn ông đó đáng để , ây chỉ bị đủa giỡn thôi sao? được, nàng thể nào như thế

      “Lily đừng như vậy mà, chẳng qua bọn họ xem thường chúng ta phải bị ê mặt như thế thôi. , mình mời bạn ăn cho hết buồn” xong liền kéo Lily đứng lên

      “Mình muốn, buông tay mình ra” Lily dùng dằng lấy tay ra nhưng An Tuyết Thần vẫn chút nào nới lỏng tay mình

      buông, bạn mau đứng lên , đừng ngồi trước cửa nữa, ngồi trước cửa như vậy thấy xấu hổ à. Mau dậy !”

      xấu hổ gì hết, mình đứng lên đâu”

      An Tuyết Thần nhìn thấy Lily chỉ lo giãy dụa mà để ý mình va vào người khác liền tiến lên phía trước

      “Tiên sinh, ngại quá, bạn tôi uống hơi nhiều nên cẩn thận đụng vào ngài, xin lỗi”

      “Vương Lỵ Lỵ nghe thế vội ngẩng đầu lên liền ngẩng cả người, là soái ca như thế làm sao nàng có thể bỏ qua được, liền giả vờ say dựa sát vào người đàn ông này

      Thấy hành động của Lily như thế liền hiểu vấn đề

      “Vương Lỵ Lỵ mau đứng lên cho mình” tức giận kéo Lily ra nhưng Lily này cứ như người có keo dính kéo hoài ra

      “Vương tiểu thư, xin mời tránh ra để tôi rồi liền dợm chân bước nhưng lại thể bước ra được

      “Chậc, tiểu thư, bằng như vầy , địa chỉ để tôi đưa ấy về” Đại soái ca nhình người dính sát vào mình

      An Tuyết Thần nhìn người đàn ông này, cảm giác phải là người xấu mà rất hào hoa phong nhã, vừa liếc nhìn vừa nháy mắt với Vương Lỵ Lỵ cho biết địa chỉ

      "Được rồi. số 278 đường xx, là làm phiền rồi." An Tuyết Thần nhìn bạn tốt của mình tức giận

      Nhìn bọn họ lên xe, An Tuyết Thần bước lẩm bẩm

      “Bạn tốt, thấy sắc quên bạn, xem ra chính là bạn xấu. Mới vừa rồi còn khóc chết sống lại, nhanh như vậy liền tươi tỉnh, trai đẹp đúng là liều thuốc hay a? Lily chết tiệt, lần gặp tới ta chém mi thành hai khúc cho xem” xong, dự định đón taxi đến bệnh viện thăm ba mẹ, vừa quay đều lại liền thấy Phàm Ngự đứng cùng với nữ thư ký

      An Tuyết Thần nhìn bọn họ biết có nên chào hỏi hay vì dù sao mình cũng chỉ là người tình của . Hít hơi sâu, nhìn xung quanh thấy ai liền về phía đó

      “Phàm Ngự, tại vẫn còn sớm, tôi bệnh viện thăm ba mẹ chút, trước” An Tuyết Thần nhìn hai người họ nghĩ thầm “Hẳn là phát hoặc là nghe thấy gì rồi”

      rồi liền quay người . Phàm Ngự nhìn bóng lưng của An Tuyết Thần

      về trước , ta đây” xong liền bước theo An Tuyết Thần

      An Tuyết Thần thong thả bước đường còn dáng vẻ như vừa bị bạn xấu bỏ lại

      “Tuyết Thần, mình về nhà rồi, ha ha, cậu phải là giận mình đó chứ” Lily vừa về đến nhà sợ giận mình liền điện thoại cho

      “Này, Vương Lỵ Lỵ, cậu là cái đồ xấu xa, thấy sắc quên bạn, cậu được lắm” Quát xon liền tắt điện thoại

      Cất điện thoại vào túi, tự “Lily xấu xa, cậu chờ xem, ít nhất là ba ngày tôi gì đến cậu” Tức giận đường, hoàn toàn có chú ý chiếc xe chạy theo sau

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 27: Bị tát
      con đường mòn u tối trong phủ đệ tráng lệ dẫn thẳng tới Binh Khí Khố.

      Ở hậu viên Phong phủ, địa phương làm người ta kính sợ nhất nghi ngờ gì chính là chỗ bản thân Phong Huống dùng để chứa đựng binh khí - Khố phòng.

      Tuy rằng hôm nay gác bên ngoài Khố Phòng vẫn là bốn người, nhưng giống với lần trước. Dù là vậy nơi này vẫn được phòng bị cách nghiêm mật, hề có chút sơ hở nào.

      Ngoại trừ Phong Huống lão gia tử tự mình dẫn đường, căn bản kẻ nào dám tiếp cận nơi đây.

      nhàng đẩy cửa đại môn ra, Phong Huống và Doanh Thừa Phong trước sau tiến vào trong gian phòng lớn.

      Về phần Lục Mặc sau khi xác định được Phong Huống muốn chỉ dạy cho Doanh Thừa Phong cách rèn sư cấp linh khí vội vã cáo từ rời .

      Bởi vì biết truyền thụ kỹ xảo như thế này ở trong tông môn tuyệt đối là bí mật, đừng phải là Linh Sư, cho dù là nhìn hiểu gì, hay là vị Linh Sư thiên phú cường đại nhưng khi được Phong Huống cho phép cũng thể đứng ở bên nhìn.

      Đóng cửa lại, Phong Huống than tiếng, :

      - Thừa Phong! Kể từ hôm nay sợ rằng ngươi có thêm chút phiền toái.

      Doanh Thừa Phong hơi giật mình, :

      - Phong sư tổ! Đệ tử có thêm phiền toái nào?

      cũng phải là lo lắng cho an nguy của mình, bởi vì biết chỉ cần Phong Huống còn tồn tại ngày, còn có cây cổ thụ chống đỡ cho.

      Chẳng qua, có thể làm cho Phong Huống cảm thấy khó xử lý phiền toái, chỉ sợ việc cũng phải là .

      Phong Huống cười khổ tiếng, :

      - Hôm nay Lục Mặc luôn ở đây, đem tất cả mọi biểu của ngươi đều thu vào trong tầm mắt. Đây là chuyện tốt, nhưng nó đối với ngươi cũng tạo thành phiền toái nhất định.

      Doanh Thừa Phong cau mày lại, mặc dù có kinh nghiệm của hai kiếp làm người, nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu của lão nhân gia.

      Phong Huống nhàng vỗ bờ vai , :

      - Ngươi nghĩ ra cũng là điều bình thường, bởi vì ngươi hiểu biết nhiều về bổn tông. - Lão dừng lại chút, :

      - Lục Mặc thân là đệ tử đắc ý nhất của Chấp Pháp Đường Đoạn Thụy Thư lão nhận, tuy rằng lão phu dặn dò đem chuyện này truyền ra ngoài, nhưng nhất định báo cho Đoạn lão nhi biết.

      Doanh Thừa Phong lúc này mới hiểu được, biểu hôm nay của có chút kinh thế hãi tục, Lục Mặc tuyệt đối làm như thấy gì cả.

      Chỉ có điều, chuyện này sau khi truyền ra ngoài, đối với cũng chưa phải là chuyện gì xấu.

      Phảng phất như nhìn thấu được tâm tư của , Phong Huống khẽ lắc đầu, :

      - Thừa Phong! Lão phu lo lắng cũng phải là Đoàn lão nhi, mà là lo lắng phương pháp rèn của ngươi.

      Doanh Thừa Phong thoáng rùng mình, :

      - Phương pháp rèn của đệ tử có gì ổn sao?

      - phải là ổn, mà là vượt quá mức phạm vi bình thường. - Phong Huống nghiêm mặt, :

      - Lão phu cả đời kinh nghiệm vô số, cũng từng thấy quá ít thiên tài Linh Đạo, nhưng mà có thể ở trong giai đoạn sĩ cấp rèn được sư cấp linh khí chỉ có duy nhất loại người.

      Doanh Thừa Phong hơi nhướng mày lên, :

      - Loại người nào vậy?

      Trong lòng thoáng có chút cảnh giác, xem ra ở thế giới này thiên tài có hề ít. Có thể ở sĩ cấp cảnh giới rèn ra sư cấp linh khí, đây mới là linh đạo cường giả.

      Phong Huống nghiêm mặt :

      - Truyền nhân Linh Đạo thế gia.

      Ánh mắt Doanh Thừa Phong thoáng ngưng trọng, :

      - Linh Đạo thế gia....

      - sai. thế giới Linh Đạo này, bá chủ duy nhất chính là Linh Đạo thế gia, chỉ có bọn họ mới nắm giữ những bí mật thâm ảo Linh Đạo. - Phong Huống than tiếng, :

      - Trương Minh Vân tuy rằng thoát ly gia tốc thời gian, nhưng quan hệ giữa hai bên vô cùng phức tạp, thể đao cắt đứt. Ha ha... Ngươi bái làm môn hạ của , kế thừa thủ đoạn thế gia biết là phúc hay họa.

      Sắc mặt Doanh Thừa Phong khẽ thay đổi, trước đây mặc dù từng nghe quá Linh Đạo thế gia, nhưng chưa từng bao giờ nghĩ tới cỗ thế lực này lại cường đại như vậy, ngay cả Phong Huống cũng phải kiêng kỵ.

      Phong Huống trầm giọng :

      - Lão phu đem phương pháp rèn sư cấp linh khí truyền cho ngươi, ngươi phải luyện tập nhiều, nếu như có thể mà tận lực nấp phương pháp rèn truyền thừa đặc thù đó .

      Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, bất quá cũng có vì vậy mà có tư tưởng gánh nặng. Bởi vì những kỹ xảo của cũng phải là học được từ Trương Minh Vân, cái này gọi là thẹn với lương tâm, làm sao phải lo lắng.

      Phong Huống vung tay lên, đột nhiên :

      - Chẳng qua, ngươi nếu như nhận được truyền thừa coi như là cơ duyên lớn, vậy cần che giấu. Lúc cần sử dụng sử dụng, cũng phải để cho mọi người nhìn thấy thế hệ Linh Sư mới của Khí Đạo Tông chúng ta có thực lực như thế nào. - Hai mắt lão sáng rực lên, :

      - Nếu Khí Đạo Tông chúng ta có đệ tử khi còn là sĩ cấp rèn được sư cấp linh khí, đủ để cho bổn tông đè đầu mấy tông môn kia.

      Doanh Thừa Phong trợn tròn hai mắt, tự nhiên biết mấy tông môn trong miệng Phong Huống là những môn phái nào.

      Ở trong phạm vi trăm dặm, Khí Đạo Tông thể nghi ngờ gì chính là môn phái mạnh nhất, nhưng nếu mở rộng phạm vi này ra thiếu những môn phái cường đại có thể sánh vai cùng.

      Trong mấy tông môn kia cũng tràn ngập ngọa hổ tàng long, cao thủ võ đạo nhiều đếm xuể.

      Chẳng qua, nghe khẩu khí của Phong Huống, tựa hồ phải xem có thể rèn được sư cấp linh khí mới có thể áp chế được bọn họ.

      - Tốt. Lão phu tại truyền thụ cho ngươi phương pháp rèn sư cấp linh khí và phương pháp quán linh, ngươi hãy nghe cho kỹ.

      Vẻ mặt Doanh Thừa Phong dần trở nên ngưng trọng, vội vàng :

      - Vâng.

      thu liễm lại tâm thần, chuyên tâm lắng nghe.

      ************

      Ba ngày sau, trong Khố Phòng, Doanh Thừa Phong ngồi ngay ngắn đệm ngồi. Ở trước mặt thanh trường kiếm lóe lên những tia quang mang nhàn nhạt.

      Thanh trường kiếm này cũng phải linh khí, nhưng cũng phải là binh khí bình thường, mà là thanh binh khí có dung nhập Thủy Uân Thạch.

      Thủy Uân Thạch là loại đá chứa Thủy hệ lực lượng, loại đá này là tài liệu tốt nhất để rèn thanh Thủy hệ linh binh. Dựa theo tỷ lệ nhất định dung nhập Thủy Uẩn Thạch dung nhập vào trong tinh cương, làm tăng phẩm chất của binh khí lên, khiến khả năng chịu tải của nó tăng lên rất nhiều.

      Đương nhiên, Thủy Uân Thạch chỉ là loại tài liệu phổ thông chứa Thủy hệ lực lượng mà thôi, cũng chỉ có thể sử dụng trước khi quán linh, còn sau khi quán linh lại thể sử dụng. Cho nên, giá trị của Thủy Uân Thạch thua xa Hỏa Vân Thạch.

      Chẳng qua, sử dụng vật này để chế tạo binh khí là thích hợp nhất cho Doanh Thừa Phong tập rèn sư cấp linh binh.

      Lấy Minh Linh Châm ra, tia ánh sáng màu trắng từ đầu mũi châm thò ra, nó ngừng di chuyển ở thân kiếm, tạo thành đồ án linh văn. Bộ đồ án linh văn này thi thoảng lại lóe lên những tia sáng màu xanh nhàn nhạt, trông vô cùng quái dị.

      lâu sau, Doanh Thừa Phong mới thu hồi Minh Linh Châm, nhìn đồ án linh văn trường kiếm mới hài lòng gật đầu.

      Sĩ cấp linh khí và sư cấp linh khí quả nhiên thể so sánh, ít nhất về tài liệu chế tạo cũng hơn nhau rất xa.

      Thanh trường kiếm ở trong tay mặc dù chưa quán linh, nhưng giá trị của nó cũng kém hơi sĩ cấp hạ phẩm linh khí bình thường.

      Trong phủ của Phong Huống tuy rằng ít đồ trân quý, nhưng những binh khí có tài liệu như thế này lại ít ỏi có mấy.

      Bởi vậy có thể thấy được, sư cấp linh khí và sĩ cấp linh khí là hai loại khái niệm hoàn toàn khác nhau. Phong Huống và Trương Minh Vân, thậm chí còn Bích Thủy Uyển đều nguyện ý cung cấp đại lượng phôi sĩ cấp linh khí được làm bằng tinh cương, nhưng thể lấy ra được bao nhiêu phôi của sư cấp linh khí.

      Nếu Phong Huống phải tận mắt nhìn thấy xuất thủ, cũng thể tự nhiên đem sư cấp linh binh ra giao cho thử nghiệm.

      Cẩn thận kiểm tra hai lần, Doanh Thừa Phong mới xác thực đồ án linh văn đó hề có sai lầm.

      Kỳ , phàm là đồ án linh văn xuất phát từ Trí Linh, căn bản có khả năng xuất chuyện may. sở dĩ làm như vậy chính là để cho Phong Huống nhìn mà thôi.

      Vị lão nhân này sau khi đem các bước rèn sư cấp linh khí và những điều cần chú ý truyền thụ cho , liền lời ngồi xuống bên cạnh, dường như muốn nhìn biểu của Doanh Thừa Phong.

      Mà giờ phút này, biểu của Doanh Thừa Phong đều rất ổn định, có nửa điểm sai lầm.

      Chẳng qua, công việc tiếp theo mới là khảo nghiệm, già trẻ đều cảm thấy có chút hồi hộp.

      Thu liễm tâm thần, Doanh Thừa Phong lấy ra hai viên Phong Linh Thạch, viên trong đó là Công Kích Chi Thạch cường đại, còn viên Phong Linh Thạch còn lại tỏa ra ánh sáng màu lam, dường như có loại ma lực nào đó thu hút cái nhìn của người khác.

      Đây là khối Thủy hệ Phong Linh Thạch chứa Thủy hệ linh tính khổng lồ, nó cùng với thanh trường kiếm này có thể tuyệt phối.

      Tuy rằng Doanh Thừa Phong am hiểu Hỏa hệ công pháp, nhưng lúc đầu rèn sư cấp linh binh, Phong Huống lại chọn Thủy hệ binh khí có tính ôn hòa nhất.

      Thủy hệ binh khí khi quán linh mang tới cho binh khí tấn công nhàng nhất, mà trọng yếu hơn mà loại lực lượng linh tính này xuất khả năng cuồng bạo tới mức thể khống chế được. Ngay cả khi thất bại, người quán linh cũng bị uy hiếp tới tính mạng.

      người có thiên phú linh sư ngờ muốn vượt cấp rèn sư cấp linh khí, tự nhiên là phải chuẩn bị cho tốt.

      Nhắm hai mắt lại, Doanh Thừa Phong đem hai viên Phong Linh Thạch bỏ lên hai điểm đầu trường kiếm.

      Công Kích Chi Thạch tự nhiên là đặt ở mũi kiếm, mà Thủy Hệ Chi Thạch đặt ở chuôi kiếm. Ngay sau đó, luồng tinh thần lực rất chậm rãi phát tán ra ngoài, chậm rãi xâm nhập vào trong Phong Linh Thạch.

      Lực lượng tinh thần là cỗ lực lượng thần bí nhất thế giới này, chính bởi vì loại lực lượng đặc thù này cho nên mới có thể khu động được lực lượng linh tính.

      Lúc này, dưới dẫn dắt của tinh thần lực lượng, lực lượng ở trong hai khối Phong Linh Thạch mạnh mẽ tràn ra ngoài, chảy vào trong thân kiếm.

      Vẻ mặt Doanh Thừa Phong tuy rằng thay đổi, nhưng trong lòng lại thoáng giật mình.

      Tuy rằng, sớm nghĩ tới rèn sư cấp linh khí nhất định chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng khi bắt tay vào làm thử mới biết mình vẫn còn quá mức coi thường việc này.

      Hai viên Phong Linh Thạch này cũng là do Phong Huống cố tình chuẩn bị cho , Công Kích Chi Lực và Thủy hệ lực lượng chứa bên trong đó hơn xa những gì mà trước đây Doanh Thừa Phong thấy trong những viên Phong Linh Thạch bình thường.

      Đồng dạng, khi bắt đầu dẫn dắt hai loại lực lượng này liền phát ra tốc độ dung nhập vào thanh kiếm của chúng vượt xa tưởng tượng.

      Nếu như khi nó dung nhập vào thanh sĩ cấp linh khí, loại tốc độ của nó chỉ giống như dòng suối chảy quá. Như vậy giờ phút này chính là giống như nước lũ cuồn cuộn cuốn , phảng phất như muốn đem tất cả mọi thứ cản trở trước mặt phá vỡ hoàn toàn.

      Cũng may thanh kiếm phải chịu đựng quá trình quán linh này cũng là vật giống với bình thường, ngay cả khi đối mắt xâm nhập cường đại như vậy mà cũng chưa từng có biểu bị phá hủy.

      Chỉ có điều, loại dưới tấn công của loại lực lượng khổng lồ này, Doanh Thừa Phong cũng phải chịu áp lực rất lớn.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 28: Chuyển trường
      Nhìn bản thân rời khỏi Phàm Ngự, An Tuyết Thần vẫn thể hiểu tại sao ta lại giúp mình

      Qua loa chuyện với cha mẹ, An Tuyết Thần bước từ trong ra, khí bên trong khiến thấy khó thở, khó chịu. mình lang thang con đường lớn. nhiều người qua lại. Bản thân dường như muốn quay về biệt thự của ta.

      Bất tri bất giác, mặt trời lặn, ánh dương dần dần ngả về phía tây, những tia sáng đỏ rực. An Tuyết Thần đứng ngoài cổng biệt thự nhìn vào trong.

      Thư phòng tầng 2

      Phàm Ngự từ bên trong cửa sổ nhìn ra ngoài, nhìn thấy cổng chính có bóng dáng, cùng với ánh mặt trời, lẫn vào trong đó. Bộ quần áo hình sông núi, đẹp, giống như cùng ánh hoàng hôn nhập vào làm

      “Tiểu thư, về, bữa tối sắp chuẩn bị xong, mau vào tắm rửa rồi xuống ăn cơm”. Thím Trương thấy An Tuyết Thần đừng ngoài cửa liền vội vàng chạy ra .

      Nhìn thím Trương, bộ dáng giống mẹ mình, cái bộ dáng hớn hơ hớn hải giống mẹ. An tuyết Thần nhìn thím Trương

      “Thím Trương, thím có thể ôm con con lúc ?’.

      Thím Trương nhìn : “Đương nhiên là có thể rồi”.

      xong liền ôm vào lòng chặt. An Tuyết Thần nhắm chặt mắt, cảm nhận cái ấm áp của cảm giác mẹ đem lại.

      Phàm Ngự nhàn nhạt nhìn 2 người dưới lầu rồi uống chút rượu, quay người bước . Cái ánh mắt đó có nghĩa là gì?

      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự ngồi sô pha đọc báo, giọng

      “Tôi về rồi. Tôi tắm trước.” xong liền lên lầu

      Tắm rửa đơn giản,, gội qua mái tóc. Những sợi tóc ướt dính chặt má . Bước xuống lầu, nhìn thấy bàn ăn dọn sẵn, nhìn qua Phàm Ngự. đến chỗ sô pha, ngồi xuống bên cạnh .

      Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Phàm Ngự ngẩng đầu nhìn. ta hôm nay đeo chiếc kính. Cảm giác hoàn toàn hề giống trước kia, vốn hoàn toàn nhận ra ta lại quyến rũ như vậy.

      Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần ngồi bên cạnh mình, miệng vẫn nở nụ cười . muốn trêu chọc

      “Mặc như vậy là muốn quyễn rũ tôi?’. Phàm Ngự đặt bão xuống, nhìn hi hi cười

      Đối với việc bị trêu chọc như vậy, An Tuyết Thần lại đến vấn đề khác. Co ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt, giọng

      “Phàm Ngự, tôi muốn quay lại trường học”. vừa nhàng cười vừa

      Phàm Ngự nhìn nở nụ cười, nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhắn, trắng xinh.

      “Được”

      chứ?’ An tuyết Thần vui mừng đến mức nắm chặt tay

      “Tuy nhiên, phải chuyển trường. Chuyển đến trường Thánh Vũ do tôi mở, cũng chuyển qua học ngành tài chính. Nếu làm được tôi để tiếp tục học.” Phàm Ngự nhìn khuôn mặt từ vui mừng chuyển sang do dự của An Tuyết Thần. Quan sát từng biểu hiên khuôn mặt

      An Tuyết Thần nắm chặt tay rùi buông xuống. Cúi thấp đầu, dường như suy nghĩ điều gì đó. 3 phút trôi qua, an Tuyết Thần ngẩng đầu lên, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười

      “Được, tôi vốn là người thông minh, học cái gì cũng nhanh”. kiêu ngạo . Kì thực ngày xưa học tại trường nghệ thuật cũng thích lắm, vốn rất thích tài chính. Phải nắm chắc cơ hội học tập lần này.

      Phàm Ngự vỗ đầu : “Đừng có nghĩ đơn giản như thế. Trường của tôi là trường học tốt nhất. Nếu trong cuộc thi kiểm tra hàng tháng, có thể lọt vào top 100 người học giỏi nhất. Tôi thực cầu của . dùng giọng điệu chiều với

      “Top 100? phải là xem thường tôi đấy chứ?’ xong liền ngồi vào bàn ăn.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 29 : chuyển trường 2

      Oa ——"


      An Tuyết Thần nhìn trường học trước mắt khỏi kinh ngạc. Đây là cái gì, là trường học sao? Có phải hay giống như là khảo thi?


      Phàm Ngự nhìn nét mặt của An Tuyết Thần, có chút buồn cười, tới bên cạnh


      “ Biểu của em có quá khoa trương đấy”


      An Tuyết Thần quay đầu nhìn Phàm Ngự, thay đổi đét mặt, nhìn đồng phục học sinh người đúng là xứng đôi.


      thôi”, vì để cho An Tuyết Thần làm quen với trường học cho nên dắt nằng vào tham quan.


      “A…các người nhìn kìa, Phàm thiếu của chúng ta sao lại dẫn vào bé thế kia, Bọn họ có quan hệ gì thế?”


      "Đó có phải là em hay ?."


      An Tuyết Thần có thể nghe được bọn họ gì, đầu càng cúi thấp, trong lòng có phần oán trách cái người nắm lấy tay . Trường rộng lớn như vậy làm sao lại có thể nắm tay như thế phải là rêu rao sao


      Phòng hiệu trưởng ——


      Phàm ngự gõ cửa mà trực tiếp mở cửa vào. Hiệu trưởng nhìn thấy đích thân Phàm Ngự bước vào phòng, vội vàng đứng lên, bước ra khỏi bàn làm việc tiếp đón, đợi ngồi xuống rồi đứng cúi người trước mặt cười


      "Phàm thiếu, hôm nay thế nào lại tự mình đến đây, có phải là có chuyện gì phân phó ta làm hay ” .


      An Tuyết Thần nhìn người đàn ông này, trong lòng nghĩ “ Đúng là kẻ nịnh bợ”


      “Hiệu trưởng, tôi muốn nàng chuyển sang lớp A ngành tài chính” Phàm Ngự chỉ ngắn gọn như thế


      Hiệu trưởng quay sang nhìn An Tuyết Thần đứng ở cửa, đúng là tiểu thư xinh đẹp, chắc hẳn là có quan hệ tầm thường với Phàm thiếu, suy nghĩ chút rồi cười nịnh bợ


      “ Ha ha…Phàm thiếu…chuyện đơn giả như vậy cần ngài tự mình đến đây chỉ cần điện thoại cho tôi là được rồi”


      Phàm Ngự liếc mắt nhìn An Tuyết Thần. Đem tầm mắt chuyển dời đến hiệu trưởng."Rất tốt. Ta có việc trước." vậy liền đứng dậy chuẩn bị rời .


      tới bên cạnh An Tuyết Thần dừng lại. nhàng vuốt ve đầu của nàng.


      "Bảo bối, phải nghe lời hiệu trưởng, ta trước, buổi tối tới đón em." xong cũng rời phòng làm việc.


      An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự rời . Sau đó lại nhìn hiệu trưởng, đây là ánh mắt gì a???


      "Ha ha, xin hỏi tiểu thư họ gì, bao nhiêu tuổi?" Hiệu trưởng rất cung kính hỏi.


      "Tên em là An Tuyết Thần, năm nay 18 tuổi."


      "A, An tiểu thư, mời theo tôi." rồi dùng tay làm dấu mời.


      "Thầy Hiệu trưởng, nên gọi em là tiểu thư, gọi tên em là được rồi."


      "Ặc, được rồi, bạn học An Tuyết Thần."


      Lớp Tài chính A


      “ Khụ khụ,…các bạn tập trung chút, Thầy giới thiệu bạn học mới” Hiệu trưởng đứng bục giảng hướng về phía lớp học


      An Tuyết Thần từ từ tới bục giảng."Xin chào các bạn, mình tên là An Tuyết Thần, lần đầu tiên gặp mặt, xin chỉ giáo." xong liền cúi người chào.


      Ngẩng đầu lên, nhìn ở dưới kia đồng học, đều là nam thanh nữ tú.


      Nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của An Tuyết Thần, những người ngối dưới bắt đầu lên tiếng trêu ghẹo


      “ oa…ra là mỹ nữ, ngồi bên cạnh mình nam sinh lưu manh


      Hiệu trưởng nghe như vậy, vội vàng thêm “ Bạn học nữ này là do thiếu gia Phàm Ngự tự mình đưa tới cho nên các em phải chăm sóc bạn học này tốt” thái độ vô cùng nghiêm túc


      Nghe điều thầy hiệu trưởng , ánh mắt bọn họ liền quan sát An Tuyết Thần trong mắt lên vẻ nghi ngại


      "A, tôi nhớ rồi, bạn này chính là mà Phàm thiếu vừa dẫn vào trường, ra là bạn à." nữ sinh . vừa xong, nét mặt của mọi người liền lạnh , ánh mắt mọi người đều hướng về An Tuyết Thần

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 30: Chuyển trường 3
      Nhìn nét mặt của bọn họ, An Tuyết Thần thầm nghĩ “Ông nhất định như vậy sao?”

      "Vậy các bạn tiếp tục học , mời thầy." xong cũng giống như An Tuyết Thần cúi đầu sâu khom người chào rồi rồi rời , nét mặt của tất cả mọi người càng thêm thể tưởng tượng nổi.

      An Tuyết Thần nhìn các chỗ ngồi còn trống bên dưới, tới, ngồi xuống, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ .

      "Đúng là nơi tốt." Tay nâng cầm nhìn thế giới bên ngoài.

      “Này! Sao Phàm thiếu lại chú ý đến ấy?” bạn nữ với bạn nữ khác

      "Mình làm sao biết, chừng bọn họ có quen biết đấy” người khác liên đưa ra ý kiến

      Cứu ——

      An Tuyết Thần bị tiếng đạp cửa làm cho hoảng sợ, nhìn ngoài cửa, là nam sinh mặc quần áo thoải mái, khoảng mười chín tuổi, tóc nâu, che kín nửa mắt, tai trái mang chiếc bông tai kim cương, rất là chói mắt. Người đẹp trai như vậy, thế nào lễ phép như thế.

      An Tuyết Thần cau mày nhìn , còn nhìn nàng nghi vấn.

      An Tuyết Thần cảm nhận cũng quan sát mình, liền thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, cử động này chọc giận người ngoài cửa.

      Tiểu nha đầu này lại dám đếm xỉa đến mình, đây là lần đầu tiên có người thấy được dáng vẻ của mà còn có thể bị thu hút. tức giận tới bên cạnh An Tuyết Thần . Đánh giá .

      "Cũng tệ lắm, là mỹ nữ." Cất tiếng bỡn cợt.

      trả lời. hung hăng đạp cái ghế bên cạnh lần nữa. Kéo cổ tay An Tuyết Thần.

      " ngồi chỗ của tôi biết ?" cầm lấy cổ tay nàng, tức giận .

      Lông mày An tuyết Thần nhàng cau lại. Nhìn nam sinh giận dữ trước mặt mình, gì, giật tay về, nồi xuống vị trí cũ, hai mắt mở to nhìn .

      “Tôi làm sao biết đây là chỗ ngồi của cậu, nếu cậu muốn vẫn còn chỗ trống bên cạnh đó thôi”

      "…"

      nam sinh vội vàng bắt được tay muốn đánh An Tuyết Thần.

      "Cố thiếu, ấy là do đích thân Phàm thiếu đưa tới." nam sinh giọng bên tai Phàm Cố

      Nghe thấy lời của nam sinh ấy, ánh mắt dò xét của Phàm Cố chuyển qua nhìn An Tuyết Thần, kéo chiếc ghế vừa bị đá văng lại ngồi xuống cạnh nàng, tiếp tục quan sát nàng cách chăm chú.

      Cám giác được ánh mắt của nhưng An Tuyết Thần vẫn hề đễ ý tới

      ta mang tới đây?" Phàm Cố với giọng điệu nghi ngờ.

      An tuyết Thần Quay đầu lại, nhìn người trước mặt, tin hỏi “ của cậu? Cạu Phàm Ngự là cậu?”

      "Phàm…Phàm Ngự, dám kêu tên của ấy à?" Phàm Cố tin những gì mình vừa nghe thấy, lại nghe

      "Thế nào kém nhiều như vậy?" An Tuyết Thần khinh thường .

      cái gì?” Phàm Cố nổi giận nhưng lại bị Thầy giáo tiến vào lớp học ngăn lại

      “Hừ” An Tuyết Thần trừng mắt liếc

      Phạm Cố vẫn mở to mắt quan sát giống như là muốn tìm ra đáp án người

      Từ lúc Phàm Cố mở miệng với An Tuyết Thần cũng bị cả lớn nhìn chằm chằm vào mình ngay cả khi tan học cũng vẫn còn vài ánh mắt đuổi theo giống như là muốn nhìn thấu qua cả người

      Cả ngày, An Tuyết Thần bị ánh mắt chăm chú của Phàm Cố làm cho khó chịu, biết mình có nên tìm Phàm Ngự về vấn đề này , cứ để tiếp tục bị quấy nhiễu như thế này bị điên mất. ai dám chuyện với , nghĩ lại nguyên do chỉ có thể là Phàm Ngự “ là tức điên! Ngay cả em trai cũng biến thái như thế! Hận chết !”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :