1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nhóm tiên sinh kỳ quái - Phù Hoa

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,372
      17 Về hưu

      Tần Minh Vũ chơi di động, nhìn thấy ông nội mình, vị lão gia gia cũ kỹ đó xụ mặt bước tới, lập tức dấu điện thoại ra phía sau, bày ra bộ dáng dường như có việc gì, ngồi ở sô pha phát ngốc.

      Ông nội là điển hình của người già cố chấp, thường cái gì chơi di động tốt cho mắt, tốt cho thân thể, người trẻ tuổi chơi di động nhiều mê muội mất cả ý chí, chú ý rèn luyện thân thể, trầm mê internet biết quan tâm cuộc sống chung quanh vân vân, mỗi lần bị ông nhìn thấy chơi di động phải thuyết giáo hồi lâu, đến mức Tần Minh Vũ đau đầu thôi.

      “Ông nội? Lão nhân gia ngài hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây?” Tần Minh Vũ nửa là làm ra vẻ nửa là kinh ngạc hỏi. Ông nội ngày thường mình ở biệt thự hoa viên vùng ngoại ô, lười cùng đám con cháu bọn họ ở cùng nhau, có việc gì rất ít qua bên này.

      “Lại đây thăm các người.” Lão gia tử xụ mặt, mười phần nghiêm túc mà . Khuôn mặt ông lão cương ngạnh, là thói quen làm thẩm phấn vài thập niên mà có, ngồi ở bên cạnh cháu trai, nhìn qua còn đĩnh bạt cứng rắn hơn đứa cháu này.

      Tần Minh Vũ tự giác học ông nội dựng eo ngồi đoan chính, miễn cho bị mắng, liền thấy trước mắt bỗng nhiên xuất cái di động màn hình siêu lớn loại mới nhất. Đối diện với ông nội luôn phỉ nhổ nhất mấy thứ này, cầm di động thèm dãi hồi lâu, lời mà nhìn ông. Tần Minh Vũ trong lòng nháy mắt có cái suy đoán kích động nhân tâm, hay là, đây là ông nội cho mình quà?! Dựa! Đây là ông nội ruột a!

      “Cháu dạy ta dùng thứ này như thế nào.” Ông nội .

      Tần Minh Vũ: “A…… dạ!?”

      hiểu ông nội đột nhiên tới đây làm gì, thế nhưng là bảo dạy ông chơi di động! Đây là mặt trời mọc từ hướng Tây, ông nội trúng tà rồi? Trong lòng kỳ quái, mặt còn phải cười theo, cháu trai hèn mọn mở di động ra, từng bước hướng dẫn ông nội sử dụng thế nào.

      Nhìn ông nội sửa lại ghét bỏ ngày xưa, học còn rất chuyên tâm, trong lòng tò mò nhịn nổi, “Lão gia tử, sao ngài đột nhiên muốn học dùng di động, ngày thường phải ông thực ghét bỏ sao?”

      Lão gia tử cầm di động, thao tác quá thuần thục, thêm mấy bạn tốt, giờ đối diện người liên hệ có chân dung là sơn trà đỏ hiếm lạ mà nhìn, Tần Minh Vũ liếc mắt cái, thấy chân dung sơn trà đỏ này tên là “Thị thần”, tức khắc phốc tiếng.

      “Cái gì a, ai to gan dùng tên này như vậy? sợ thị thần lão nhân gia ngài làm cái trời giáng chính nghĩa xử lý ta sao!” cười cười, thấy ánh mắt ông nội nhìn mình tràn đầy ghét bỏ, đột nhiên hiểu được, từ sô pha nhảy lên, “Này…… Đây phải là số liên lạc của thị thần ?!”

      Đây mới là thấy quỷ ! Thị thần còn chơi di động sao!

      “Kêu kêu quát quát làm gì, người lớn như vậy chút còn ổn trọng!” Lão gia tử hồn nhiên quên mất lúc trước mình nhận được tin tức này cũng thất thủ làm rơi hai cái ấm trà tốt nhất, bắt đầu quở trách : “Lúc tháng giêng bảo cháu giúp trong nhà chuẩn bị cống phẩm, cháu ngược lại trực tiếp chuẩn bị đống lớn đồ ăn vặt, nếu phải cha mẹ cháu ngăn cản, lại bị thị thần trách tội, ta phải quất cháu trận! Năm đó thị thần chúc phúc cho cháu, linh cảm của cháu tồi, kết quả thế nào, tuổi lớn như vậy cũng cống hiến cho trong tộc, mỗi ngày ăn ngủ ngủ ăn, chỉ biết chơi di động, quả thực phụ thị thần chờ mong! Cần đứa cháu trai này có ích lợi gì!”

      “Ông nội…… cháu còn chưa tốt nghiệp đâu, cống hiến gì đó, tốt nghiệp xong rồi sau.” Tần Minh Vũ trong miệng , đôi mắt ngừng ngó số liên lạc của thị thần di động của ông nội, trong lòng bỗng nhiên toát ra ý tưởng lớn mật. Thị thần lợi hại như vậy, bảo hộ hậu nhân Tần gia đời đời, biết cầu ngài phù hộ rút thẻ chút có thể hữu dụng hay a.

      Nhớ tới chính mình bi thảm trải qua rút 500 thẻ cũng chưa thể rút được cái thẻ vàng, Tần Minh Vũ đột nhiên cảm thấy mình rất cần thử uy lực của lão tổ tông lần. Thừa dịp ông nội ngủ trưa, trộm di động của lão nhân gia ra, mở ra giao diện số liên lạc của thị thần, bái hai bái, vừa lúc trong nhà có hương, còn châm ba cây.

      “Cầu thị thần phù hộ con rút mười thẻ liền rút được thẻ vàng!” Bái xong vừa mới chuẩn bị rút, lại cảm thấy như vậy tựa hồ có vẻ quá tôn trọng, cầu thị thần hỗ trợ dâng cống phẩm cũng có thành ý a, đầu óc vừa nóng lên, cầm lấy di động, phát cho thị thần bao lì xì hai trăm đồng.

      “Lão tổ tông phù hộ, mười cái thẻ hai thẻ vàng là được, con chút cũng có lòng tham!” Tần Minh Vũ ngồi quỳ sô pha, khẩn trương cúi đầu rút thẻ, rồi mở mắt chờ kỳ tích xuất .

      Bạch quang của thẻ đồng vô tình làm đau hai mắt , lúc cái thẻ đồng thứ năm xuất , Tần Minh Vũ tuyệt vọng, hoàn toàn tin tưởng huyền học thay đổi được vận mệnh. Nhưng mà, giây tiếp theo, quang mang kim sắc của thẻ vàng chí tôn lóng lánh lên, tấm, hai tấm, ba tấm …… năm tấm! Cuối cùng năm tấm tất cả đều là thẻ vàng! Cái trò chơi này có tiếng là ra thẻ vàng xác suất siêu thấp, khi nào xuất xác suất rơi ra đáng sợ như vậy! Đây là thời khắc tối cao của !

      “Ta dựa! Thị thần khủng a!” tiếng rống to kích động từ phòng khách vang lên. Tần Minh Vũ kích động mà vui mừng như điên loạn vũ, bỗng nhiên nghe thấy di động leng keng tiếng, cúi đầu phát bao lì xì hai trăm đồng của mình được nhận.

      Từ trong điên cuồng vui sướng hoàn hồn lại, ngây người chút, hậu tri hậu giác mà ý thức được, “A…… Hóa ra cái số này của thị thần, đầu bên kia có người dùng sao?”

      .

      La Ngọc An sửa sang lại rất nhiều người mới liên lạc di động, những người đó đều là nhân vật có tên tuổi, có uy tín, có danh dự trong tộc Tần thị. Nàng nhất nhất phân loại ghi chú, hơn nữa thường thường cùng thị thần hai câu. Đột nhiên thu được bao lì xì, nàng cảm thấy đặc biệt kinh ngạc, “Nhị ca, có người phát bao lì xì cho , xem.”

      Từng chứng kiến các cụ già tôn kính thị thần lão tổ tông của Tần thị đây, hơn nữa từ sau khi có số điện thoại này mọi người đều hề có động tĩnh, cũng dám quấy rầy, người thứ nhất phát bao lì xì này có vẻ vô cùng nổi bật, là có dũng khí có quyết đoán.

      Thị thần bỗng nhiên ừ tiếng, : “Trẻ con quá nghịch ngợm.”

      Trẻ con quá nghịch ngợm? La Ngọc An nhìn người phát bao lì xì kia, giống vị lão nhân gia lớn lên đặc biệt ngay ngắn nghiêm túc, quy quy củ củ chụp ảnh nửa người. Cái này, trẻ con? Được rồi, ở trong mắt thị thần, xác là trẻ con.

      Thị thần lạnh nhạt mà phun ra hai chữ: “Rút thẻ.”

      La Ngọc An mờ mịt: “Rút thẻ? Rút thẻ gì?”

      Rhị thần mặt lạnh nhạt hỏi nàng: “Nàng muốn rút thẻ sao?”

      La Ngọc An: “Em muốn, vì sao đột nhiên hỏi cái này?”

      Thị thần: “Trẻ con rút thẻ cao hứng.”

      đầu đuôi, La Ngọc An hiểu lắm ý tứ của , nhưng nàng vẫn thuận theo tâm ý mình, tay giữ chặt tay áo thị thần : “Em cùng Nhị ca ở bên nhau là vui mừng nhất.”

      Mới vừa vào điện thờ, hai thị nữ vừa lúc nghe được lời này, nhất thời cũng biết có nên tiến vào quấy rầy hay . như ban ngày lanh lảnh càn khôn, phu nhân thể chú ý chút sao, lời âu yếm này há mồm liền tới! Những người trẻ tuổi quá đoan trang!

      Hai thị nữ nhìn mấy cái di động, máy tính bảng trước mặt phu nhân, ràng cảm giác được mình đại khái là cần về hưu. Hai người bọn nàng hôm nay chính là tới xin chỉ thị về hưu.

      Thị nữ đối với tộc Tần thị mà , là phần chức nghiệp chung thân, bọn họ thể kết hôn, hàng năm cần lưu lại nơi này phụng dưỡng thị thần. Ngược lại chính là người nhà bọn họ đều được bồi thường, mà thân phận bọn họ ở trong tộc cực kỳ đặc thù, mọi người tôn kính, ăn mặc ở cần phải , ở bên thị thần đương nhiên có được khỏe mạnh và trường thọ mà người thường tha thiết ước mơ, chờ đến lúc già về hưu, cũng được chiếu cố thích đáng.

      Ngày trước phụ nữ trong tộc tới cầu phụng dưỡng thị thần rất nhiều, nhưng mấy năm nay, theo xã hội phát triển và biến hóa, tộc nhân trẻ tuổi tự nguyện đảm đương thị nữ càng ngày càng ít, bởi vì rất nhiều người muốn chịu đựng tịch mịch vài thập niên. Cho dù các bà chọn lựa ra hai người, cũng còn thành kính như trước.

      Nhớ tới quang cảnh khi mình còn trẻ vừa tới làm thị nữ, hai thị nữ cảm thấy hơi chua xót phiền muộn, lại cảm thấy mình thể kết thúc chức trách, dạy dỗ ra người kế nhiệm đủ tư cách, cảm thấy hổ thẹn khó an.

      “Chúng ta hai người tuổi lớn, thể tiếp tục phụng dưỡng thị thần nữa, sau này, liền để hai đứa này kéo dài trách nhiệm của chúng ta.”

      Hai trẻ ăn mặc phục sức kiểu thị nữ, cung cung kính kính lên trước lễ bái, tuổi ước chừng mới vừa thành niên, so với em mình chỉ lớn hơn hai tuổi, La Ngọc An nhớ cả hai ấy.

      Từ trước đều ở ngoại viện nhìn thấy các ấy theo thị nữ học các loại cầu nguyện, có rất tham ăn, đặc biệt thích ăn bánh kem , nàng kéo tay áo thị thần trộm đồ ăn, gặp qua đứa này ăn vụng rất nhiều lần. khác trộm chơi di động, chơi trò chơi giống em nàng lúc trước là nuôi dưỡng thiếu nữ, cũng làm nàng khắc sâu ấn tượng.

      Hai trẻ rất ít thấy thị thần, đột nhiên tiếp nhận gánh nặng thị nữ, thấp thỏm bất an nhưng vẫn cố tỏ vẻ trấn định.

      Thị thần giơ tay nâng hai thị nữ già nua. Các bà dỡ xuống gánh nặng xong, hai ngày sau , lúc này hai mắt đỏ bừng, thành kính mà nhìn thần linh của bọn họ. Thị thần giống như trấn an hai đứa , điểm hai lần ở trán các bà phủ kín dấu vết thời gian.

      Đây là chúc phúc. Sinh mệnh lâu dài, chưa từng có ai có thể vẫn luôn tồn tại làm bạn với , cho dù là cả đời những đứa trẻ này, đối với cũng chỉ là ngắn ngủn vài thập niên mà thôi. trải qua vô số cả đời như vậy.

      “Vài thập niên này, đa tạ ngài chiếu cố, nhưng mà chúng ta thể chiếu cố tốt ngài…… hổ thẹn, hy vọng ngày sau ngài có thể càng thêm vui vẻ.” Hai lão thái thái rốt cuộc vẫn chảy xuống nước mắt, nhìn La Ngọc An ở bên cạnh lẳng lặng nhìn, lần đầu tiên lộ ra thần sắc bắt bẻ, ngược lại có chút vui mừng an tâm.

      Hai thị nữ về hưu, thị nữ mới tiền nhiệm. Ước chừng mỗi đời thị nữ đều cầu đoan trang ổn trọng, ít khi cười. Hai mười tám mười chín tuổi ngầm còn thích cười cười, tiến vào điện thờ liền xụ mặt, quy quy củ củ học từ hai lão thị nữ trước.

      Bất quá, La Ngọc An xem ra, các ấy hai bộ dáng này giống trẻ con. Nàng nhìn các ấy, luôn nhớ đến em mình, cho nên ai cả đường , đối đãi với các rất ôn nhu.

      Hai tiểu thị nữ nghe các loại tin đồn đáng sợ về thị thần mà lớn lên, đối lập lại phu nhân La Ngọc An lại có vẻ ôn nhu dễ thân, hơn nữa khí chất quá vô hại. Bởi vậy bao lâu, hai trẻ vào lúc có thị thần ở đây có thể cùng nàng đùa.

      Bất quá cái “tình huống có thị thần ở đây” chỉ là “tình huống hai tiểu thị nữ nhìn thấy thị thần”. Hai trẻ ngồi ở ngoài viện nhìn La Ngọc An chơi trò chơi, cùng nàng thảo luận về trò chơi, tùy tiện chuyện phiếm, hồn nhiên biết thị thần mà các vừa kính lại sợ bay ở bên.

      Tuy rằng có cái mặt nạ lạnh nhạt, nhưng La Ngọc An vẫn cảm giác Nhị ca so với trước càng thích ở bên cạnh mình …… Cũng có khả năng là mị lực của di động, nàng đến ngoại viện sạc điện, cũng theo, chỉ dấu thân hình để ai thấy mà thôi.

      “An tỷ, mỗi ngày như vậy chị ở bên ngoài sạc điện cũng rất phiền toái, bằng gọi người tới kéo điện vào bên trong điện thờ.” tên là Minh Hồi kiến nghị. Đương nhiên, nếu có La Ngọc An, ấy tuyệt đối dám đưa ra loại kiến nghị “Đại nghịch bất đạo” này, bởi vì điện thờ có bất kì biến hóa gì đều làm người ta sợ hãi.

      La Ngọc An : “Vẫn là thôi , cũng nên quá phiền toái.” Kỳ , nàng cảm thấy Nhị ca có xu thế tuổi già càng nghiện mạng, lúc di động còn điện cũng yên lặng theo nàng chạy ra bên ngoài nạp điện, bộ dáng phi thường đáng .

      “An tỷ, cơm hộp em lấy về!” Minh Hoàng mang theo đống lớn cơm hộp trở về, nhanh tay nhanh chân mang những đồ ăn vặt đó lên, vừa bày vừa hút nước miếng, “Trước kia học ngẫu nhiên còn có thể trộm ăn chút, tới cổ trạch rồi, những thứ này đều được ăn, căn bản có cơm hộp đưa đến bên này, muốn hưng sư động chúng mỗi ngày cho người mua tới lại cảm thấy hơi xấu hổ, hắc hắc, giờ rốt cuộc có thể theo An tỷ ăn trực.”

      “An tỷ, giờ chị ăn những thứ này còn có thể nếm ra hương vị sao?”

      “Có thể a, chính là có cảm giác chắc bụng, ăn cũng giống ăn.”

      “Như vậy tốt a, mập lên, hơn nữa ăn uống lung tung cũng phải lo lắng tiêu chảy, là cực hạn hưởng thụ.”

      La Ngọc An nhìn các ấy cười, nhưng có Nhị ca bay bên cạnh, trong lòng lại cảm thấy khó chịu. Nếu có thể nếm được những hương vị này tốt rồi.

      Cái tay lành lạnh trấn an mà sờ soạng gương mặt nàng chút.

      “An tỷ, em vẫn luôn có nghi vấn, chị có thể giải đáp cho em chút hay ?” Minh Hoàng bỗng nhiên lén lút mà giọng thò qua hỏi.

      “Cái gì?”

      “Em tuyệt đối, tuyệt đối có ý tứ mạo phạm! Chỉ đặc biệt tò mò!”

      “Được, chị tức giận, em hỏi .”

      “Chị cùng……” Minh Hoàng giọng mà cẩn thận chỉ chỉ hướng điện thờ, trong mắt tràn ngập khát vọng ham học hỏi cùng với ánh sáng bát quái, “Là quan hệ vợ chồng, vậy hai người có sinh hoạt vợ chồng đó hay a? Hình thức giống nhân loại chúng ta sao?”

      giờ trẻ con là cái gì cũng dám hỏi a.

      Nàng biết nên trả lời như thế nào, chỉ cảm thấy tay áo Nhị ca đáp vai, ngón tay chạm chạm cổ nàng, nhàng gọi nàng tiếng: “An.”

      Bị tiếng kêu này làm giật mình, La Ngọc An hút hơi, thả cánh gà trong tay đến trước mặt Minh Hoàng, “Ăn nhiều chút.”

      Minh Hoàng rầm rì còn muốn hiểu , nàng ấn tay áo ai thấy vai cười chút, hù dọa đứa trẻ: “Còn hỏi tiếp bị nguyền rủa.”

      Minh Hoàng lập tức lúng túng thành cục, bái hai bái về phía điện thờ, “Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tha cho tôi!”

    2. Tiểu Ly 1111

      Tiểu Ly 1111 Well-Known Member

      Bài viết:
      257
      Được thích:
      345
      mình cũng muốn nghe giải đáp hí hí
      heavydizzy thích bài này.

    3. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,372
      18 Tần Trĩ

      La Ngọc An ở sân điện thờ có phòng riêng, nhưng đại bộ phận thời gian nàng đều ở căn phòng đó, mà càng thích ở điện thờ. Chỗ này đối với những người khác mà là nơi thần bí đáng sợ, nhưng lại làm nàng cảm thấy an tâm nhất.

      Thị thần lạnh nhạt, đeo khuôn mặt lạnh nhạt, làm chuyện hoàn toàn lạnh nhạt, thậm chí như có như biểu ra ít ý vị quấn người.

      Buổi tối La Ngọc An ngẫu nhiên trở lại trong phòng mình lẳng lặng nghỉ ngơi, nhưng bao lâu, cảm giác thị thần lặng yên tiếng động từ điện thờ bay vào trong phòng nàng, bay tới bên cạnh nàng, cũng lời nào, cứ như vậy bay chung quanh, sau đó nàng bị câu hồn thể theo .

      Nếu sợ tịch mịch như vậy, trước đây thời gian lâu như vậy làm thế nào? La Ngọc An nắm tay áo màu trắng trở lại điện thờ, nhìn pho tượng thị thần bình thường ở kia vẫn nhúc nhích ngồi đêm. Lúc nàng chủ động làm gì, thị thần đều là trạng thái này, lúc nàng làm ra động tác gì, thị thần mới có thể bị nàng hấp dẫn tầm mắt, pho tượng như sống lại.

      Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng thị thần tràn ngập thần tính, trong lòng La Ngọc An đều như có gì đó nảy mầm thể . Đêm dài triền miên, tựa như sinh mệnh dài dòng. Nàng dựa đầu vào đầu gối thị thần, cuộn tròn ở bên , nghe bên ngoài gió đêm rào rạt.

      Nàng sờ tay áo thị thần, đưa bàn tay vào, lang thang có mục tiêu mà sờ soạng. Sờ đến bàn tay còn có cánh tay , dưới bộ quần áo màu trắng, thân hình đại bộ phận thời gian đều khác nhân loại bình thường, chỉ là chưa từng ai dám mơ ước cũng có ai dám thăm dò. La Ngọc An ở trong tay áo lặng lẽ sờ tay , nhớ tới lần đầu gặp , từ trong tay áo mấp máy tràn ra vô số tơ hồng, có chút tò mò những tơ hồng đó đến tột cùng là từ đâu tới.

      Giấu ở trong thân thể? Hay là giấu ở cánh tay?

      Nếu bị ngăn cản, nàng lại chậm rì rì mà sờ soạng chút nữa. Còn may tay áo to rộng, tùy nàng lăn lộn thế nào đều được. Vuốt vuốt, hai tay, cả cánh tay nàng tất cả đều vào, đột nhiên, nàng cảm giác cánh tay vuốt ve trong tay biến mất!

      Đột nhiên tay bị sợi trong tay áo trói chặt, cái cảm giác bị trói buộc này vô cùng ràng. Nàng lắp bắp kinh hãi nửa ngồi dậy, chút nghĩ ngợi lôi tay mình từ trong tay áo trắng ra, quả nhiên tay phủ tơ hồng rậm rạp.

      Tơ hồng tà dị này lúc trước có thể cắt người thành khối , lúc này giống như tơ hồng bình thường nhất cột lấy tay cánh tay nàng, lỏng lẻo buộc ra rất nhiều nút thắt, còn là nơ con bướm.

      Thị thần nhắm mắt lại.

      “Nhị ca?” La Ngọc An quơ quơ đám tơ hồng tay, chúng nó vẫn nhúc nhích.

      Nàng tự giác mà cười rộ lên, lay tay áo to rộng, trực tiếp chui đầu vào—— nàng muốn nhìn chút bên trong đến tột cùng là bộ dáng gì.

      Trong thế giới màu trắng tơ hồng lung tung rối rắm, tìm thấy chỗ, nàng định túm lấy tơ hồng sửa sang lại, nhìn thấy chúng nó bỗng nhiên giống như có sinh mệnh mấp máy lên.

      “A!”

      Bị tay áo bao lại hơn nửa thân thể, thê tử phát ra tiếng hô vui đùa, tóc tai lộn xộn từ trong tay áo lui ra. Thị thần liếc mắt cái, rồi nhắm mắt lại, giống như phải chính mình làm chuyện tốt.

      Lúc này chỉ tay và cánh tay, cổ, tóc tất cả đều treo đầy tơ hồng. La Ngọc An đầu tóc chỉnh tề, bị tơ hồng rơi rớt tan tác mà cột thành nơ con bướm, dị thường buồn cười.

      Giơ tay sờ sờ đầu tóc mình, nàng cảm thấy Nhị ca đầy mặt lạnh nhạt này, trong lòng khẳng định cười.

      “Nhị ca, thắt thành nút tắc, cởi được.” Nàng cởi nửa ngày cũng thể cởi bỏ những sợi chỉ tay đó. Nếu sợi chỉ bình thường, nàng kiên nhẫn như vậy sớm cởi xong, nhưng mà những sợi này có sinh mệnh, nàng càng cởi, chúng nó càng trói chặt, ràng là cố ý cho nàng cởi ra.

      “Nhị ca?”

      “Ha ha ha ha!” La Ngọc An cười rộ lên, bởi vì có tơ hồng chạm vào lỗ tai nàng, có chút ngứa. Nàng chui đầu vào trong lòng ngực thị thần, đầu đuôi cọ loạn trận, đều sắp chui vào trong quần áo thị thần, những tơ hồng đó rốt cuộc tự cởi ra, quy quy củ củ trở lại trong tay áo.

      La Ngọc An vất vả thoát khỏi tơ hồng dây dưa, lại giơ tay sờ tay thị thần, cầm cái tay hoàn mỹ tì vết ra khỏi tay áo.

      “Nhị ca, tơ hồng từ đâu tới?”

      Phảng phất vì trả lời vấn đề này của nàng, bàn tay đáp ở tay nàng đột nhiên tán thành đống tơ hồng mềm mại.

      Màu sắc tươi đẹp, mềm mại giống nước chảy, xúc cảm như tơ lụa. La Ngọc An vuốt tơ hồng phen, cũng biết nghĩ thế nào, thuận tay dùng chúng nó làm cái kết như ý.

      A, cẩn thận thắt tay Nhị ca vào rồi.

      Thị thần mở mắt ra nhìn nàng, nhìn cái kết như ý đỏ tươi kia.

      La Ngọc An cầm kết như ý, suy đoán đây là chỗ nào tay, hơi bất an, “Nhị ca có thể khôi phục nguyên trạng đúng ?”

      Sau đó nàng bị kéo vào thế giới hỗn độn màu đen kia, gặp được thị thần biết mỉm cười. Chỗ này là thế giới trong thần tượng thị thần, là suối nguồn lực lượng của , La Ngọc An trừ sau lần tân hôn cùng sau đó, quay lại nơi này, nàng đoán nơi này ước chừng có cái gì đặc thù.

      Đột nhiên bị kéo vào, La Ngọc An nhìn thấy thị thần ôn hòa mang cười, trong lòng lập tức ức chế được sinh ra vui sướng.

      “Thê tử nghịch ngợm.” Thị thần định bế nàng lên, cười trêu ghẹo.

      “Là học với Nhị ca.” La Ngọc An ôm lại , ôm chặt lấy. Từ trước nàng và em sống nương tựa lẫn nhau, vẫn luôn là ở vị trí chiếu cố bảo hộ, hai chữ nghịch ngợm này cách nàng rất xa, đó là đặc quyền phải có người sủng ái mới có. Mà tại, bất tri bất giác nàng có ít thay đổi.

      “Em vốn dĩ chết rồi, ngài cho em sinh mệnh mới.” La Ngọc An cúi đầu chăm chú nhìn thị thần ôm mình, nâng mặt , thành kính mà hôn .

      Có đôi khi nàng tham dục thực đáng sợ, muốn độc chiếm , thậm chí cắn nuốt , hòa tan . Thị thần bị nàng hôn hơi hơi ngửa đầu, giơ tay ngăn cách đầu thê tử, có chút cảm khái bất đắc dĩ : “Ở chỗ này, cảm xúc quá mức kịch liệt cảm nhiễm ta. Thả lỏng chút, An, nàng muốn bị ta hòa tan cắn nuốt đâu.”

      La Ngọc An mắt chớp cũng chớp mà nhìn chằm chằm , liếm liếm môi, “…… muốn.”

      Thị thần: “……”

      La Ngọc An: “ giờ em cảm thấy, dù lúc trước bị cắn nuốt, biến thành chất dinh dưỡng cũng được.” Ít nhất, so với chết ở trong ngục giam do thẩm phán xử quyết còn tốt hơn.

      đứa trẻ.” Thị thần để đầu nàng dựa vào vai mình, vỗ lưng nàng, “Thê tử ta chờ đợi lâu, phải biết cẩn thận quý trọng mình mới tốt.”

      .

      La Ngọc An từ điện thờ tỉnh lại, phát tay quấn quanh cái kết như ý, là ngày hôm qua nàng dùng tơ hồng của thị thần tùy tay tết ra. Tơ hồng đỏ tươi mỹ lệ quấn quanh cổ tay của nàng, giống cái lắc tay tinh xảo.

      .

      Ngày tháng trong cổ trạch quá quy luật lại ngăn cách với thế nhân, đột nhiên ra khỏi cổ trạch lần, xuyên qua rừng rậm trở lại đô thị phồn hoa đại, La Ngọc An trong nhất thời thế nhưng cảm thấy có chút quen, quen nơi sinh sống hai mươi mấy năm này.

      Nàng lần này về khu Du Lâm là vì tảo mộ cho em . Bởi vì là sinh nhật của em , nàng mang theo hoa em ấy thích, còn riêng làm bánh kem. Hình thức bánh kem là thị thần chọn, ở bên cạnh nhìn nàng trang trí xong, còn đưa nàng đến cửa ra chỗ cổng lớn, sờ sờ mặt nàng mới để nàng ra cửa, đại khái là cảm giác được tâm tình của nàng có chút hạ xuống.

      phải ngày tảo mộ thông thường, mộ viên lớn của khu Du Lâm rất ít người, từ cửa mộ viên vào, hồi lâu cũng chưa gặp ai, chỉ có Minh Hồi theo nàng, thay nàng bung dù che ánh mặt trời.

      Minh Hồi so với Minh Hoàng trầm mặc hơn, làm việc tinh tế, giơ dù sợ cẩn thận làm nàng phơi thái dương. Ánh mặt trời xán lạn, nơi như mộ viên cũng hoàn toàn có cảm giác trầm. La Ngọc An ôm hoa cầm theo bánh kem chậm rãi về phía trước, nhìn từng hàng bia đá chung quanh bị ánh mặt trời chiếu rọi, có chút thất thần.

      Nghênh diện tới nam sinh mười tám mười chín tuổi, đĩnh bạt tuấn lãng, nhìn thấy các nàng, tránh sang bên cạnh. Bỗng nhiên, ánh mắt ngừng ở người Minh Hồi, quá xác định mà hô tiếng: “Tần Minh Hồi?”

      Minh Hồi kinh ngạc mà ngẩng đầu nhìn sang, “Tần Trĩ!”

      La Ngọc An tại đối với cái họ Tần này thực mẫn cảm, nghe nam sinh này họ Tần, lại biết Minh Hồi, lập tức suy đoán cũng là tộc nhân Tần thị. Nhưng Tần gia theo thứ tự lấy tên, đều là tên ba chữ, nếu người đồng lứa cùng Minh Hồi tên ở giữa hẳn là có chữ Minh, nhưng tên lại là hai chữ.

      Nghi hoặc ở trong lòng chợt lóe lên, La Ngọc An dừng bước chân lại, săn sóc mà để Minh Hồi cùng hàn huyên hai câu.

      nghe em được chọn làm thị nữ chờ tuyển, sao lại ở chỗ này?”

      Minh Hồi nhắc tới thân phận của La Ngọc An, chỉ hàm hồ : “En cùng người chị tới tảo mộ, thế nào? Cũng tới tảo mộ?”

      Tần Trĩ: “Ừ.”

      Minh Hồi nhìn La Ngọc An, lại hỏi thêm câu: “ gần đây thế nào? Nghe tốt nghiệp thành tích thực tốt, tốt nghiệp xong hẳn là được trong tộc an bài công việc ?”

      Tần Trĩ trầm mặc chút, cười khổ, “ có, bất quá sao.”

      Hai người ngắn ngủi chuyện với nhau xong, ngang qua nhau.

      La Ngọc An nhìn ra sau, mỉm cười thấp giọng hỏi: “Là đồng học của em?”

      Minh Hồi có chút đỏ mặt, “Ừ, người trẻ tuổi Tần gia chúng em bình thường đều học tại trường học tư nhân của gia tộc. A, đúng rồi, ấy tên là Tần Trĩ, cũng là người Tần gia chúng ta.”

      La Ngọc An: “Phải ? Tần Trĩ? Lần đầu tiên chị nhìn thấy tên hai chữ.”

      Minh Hồi nghe nàng như vậy, muốn lại thôi, ấp a ấp úng: “Chi của ấy tương đối đặc thù, vài trăm năm trước bắt đầu, chính là tên hai chữ, tham dự vào hậu bối chúng ta. Chi bọn họ nhân số rất ít, vẫn luôn ở bên cạnh gia tộc, tại cũng chỉ còn lại mình ấy.”

      tới đây, Minh Hồi toát ra chút đồng tình.

      có biểu ra bất luận cái gì khác thường, Tần Trĩ đến cửa mộ viên, trực tiếp rời , nhanh chóng tìm được chiếc xe đỗ ở gần đó, nhớ tới vừa rồi thấy người kia đứng ở dưới cái dù đen, trong lòng xác nhận thân phận. Đó hẳn là chính là phu nhân gần đây ở trong tộc truyền đến ồn ào huyên náo, thê tử mà thị thần tuyển định.

      Quỷ quái máu lạnh phải người như vậy, cũng giống người thường lấy vợ, nó biết của nhân loại sao? là quá buồn cười! Tần Trĩ rũ mi mắt xuống, vuốt ve chút di động trong túi, rốt cuộc vẫn lấy ra, phát mấy tin tức ra ngoài.

      La Ngọc An đặt hoa và bánh kem ở trước mộ em , chăm chú nhìn ảnh chụp em ấy tươi cười xán lạn, nhịn được duỗi tay xoa xoa. Tuy rằng các nàng đều tử vong, nhưng hoàn toàn giống nhau. Người chết thể gặp nhau, tiếc nuối cũng thể đền bù.

      Di thư em để lại vẫn luôn là xin lỗi, xin lỗi nàng, lúc em ấy rời nhân thế duy nhất vướng bận chính là nàng.

      cần lo lắng cho chị, chị sống rất tốt, hy vọng Tiểu Tĩnh cũng vậy.”

      Giữa trưa, thời khắc ánh mặt trời xán lạn nhất. Từ mộ viên ra, Minh Hồi hỏi: “An tỷ, chúng ta tại liền trở về sao?”

      , mua chút đồ vật trước , khó được ra ngoài chuyến.” La Ngọc An , bỗng nhiên nghe thấy tràng chửi bậy kiêu ngạo.

      “Đồ con chó, mày có năng lực, mày cứ chạy a! Chạy a! Đắc tội lão tử còn muốn trốn, xem có đánh chết mày !”

      người trẻ tuổi tóc nhuộm màu xám bạc mang theo vài tay đấm, tụ tập ở chỗ ngoặt trong mộ viên, vừa chửi bới vừa động thủ. La Ngọc An theo động tác bọn họ nhấc chân đá, nhìn thấy Tần Trĩ vừa gặp lúc trước cuộn tròn mặt đất, phát ra tiếng kêu rên thống khổ.
      minhminhanhngoc, SiAm, mattroiden28106 others thích bài này.

    4. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,372
      19 Mời

      “A! Tần Trĩ!” Minh Hồi kinh ngạc mà nôn nóng nhìn màn này, theo bản năng muốn ngăn trở những người đó bạo hành, nhưng thực nhanh lại nghĩ tới La Ngọc An bên cạnh, chỉ có thể mắt trông mong đứng nhìn, giọng năn nỉ hô lên: “An tỷ.”

      La Ngọc An trấn an mà cười cười với nàng, vẫy vẫy tay về chiếc xe đỗ ở gần đó, bên kia lập tức có hai bảo tiêu mặc tây trang xuống, vội vàng tới bên này. Bởi vì nàng cầu, lần này ra cửa, trừ Minh Hồi, cũng chỉ có hai người Tần gia theo.

      “Qua đây giúp chút, đừng cho bọn họ đánh nhau.”

      Người trẻ tuổi tóc màu xám bạc đá đến hứng khởi, trong miệng lung tung mắng mấy câu khó nghe, bỗng nhiên bị người khác ngăn cản, tính tình táo bạo mà quay đầu lại trừng hai bảo tiêu, cùng với hai người Minh Hồi tới.

      “Từ đâu ra gà rừng xen vào việc người khác, có việc gì nhanh cút , nếu lão tử tâm tình tốt cả các người cũng đánh!” kiên nhẫn phẩy phẩy tay giống như xua ruồi bọ.

      La Ngọc An còn có phản ứng gì, Minh Hồi và hai bảo tiêu sắc mặt trầm xuống, Minh Hồi càng sửa lại trầm ổn ngượng ngùng lúc ở trước mặt La Ngọc An, chút khách khí : “ tính là thứ gì, ở địa giới Du Châu dám chúng tôi như vậy, còn dám khi dễ người Tần gia chúng tôi, muốn chết sao?” Ngữ khí cao ngạo chút nào thua người trẻ tuổi kia.

      Người trẻ tuổi tóc xám bạc đánh giá các nàng mấy lần, giọng mang châm chọc: “Nha, các ngươi cũng là Tần gia? Tần gia thế nào, lại phải chỉ có Tần gia các ngươi mới có thị thần, hù dọa ai đây? Thị thần kia của các ngươi phải chỉ ở mãi trong phòng sao, lão còn có thể chạy đến đây giáo huấn ta? nữa, ta giáo huấn chính là Tần Trĩ, gã ở Tần gia các ngươi cũng tính là gì, ta ở chỗ này đánh chết gã, lão tổ tông Tần gia các ngươi cũng quản, các ngươi tin hay ?”

      “Tôi quản.” La Ngọc An đứng ở dưới cây dù đen, : “Tôi mặc kệ là ai, bây giờ rời khỏi đây .”

      “Mẹ kiếp, rất kiêu ngạo a, ở trước mặt tao trang bức cái gì? Tao ghét nhất có kẻ ở trước mặt ta trang bức.” Người trẻ tuổi hiển nhiên là quen muốn làm gì làm, ngoài dự đoán tiến về phía hai người lại ra cước.

      La Ngọc An nhanh chóng kéo Minh Hồi lui ra phía sau bước tránh , đồng thời hai bảo tiêu vọt lên đè người trẻ tuổi này lại. Nhưng mang đến mấy người kia thế nhưng cũng phải hạng hời hợt, hơn nữa nhân số lại gấp hai các nàng, thực nhanh đoạt lại người trẻ tuổi từ hai trong tay hai bảo tiêu về.

      “Mẹ nó, mày tên là gì, là vợ hay là tình nhân của ai ở Tần gia? Tao nhớ kỹ mày!” Người trẻ tuổi xúc động bị hai bảo tiêu thiếu chút nữa vặn gãy tay, khuôn mặt vặn vẹo được mấy tên thủ hạ bảo hộ phía sau, còn quên chửi bậy.

      La Ngọc An mặc thân váy dài tay dài, bọc áo choàng, nàng kéo áo choàng xuống che khuất mu bàn tay, bình tĩnh : “La Ngọc An, thê tử của Tần thị thần.”

      Người trẻ tuổi phản ứng đầu tiên chính là tin, cười nhạo: “Lừa ai đây, vợ của đồ cổ nhà các ngươi bị cất ở trong từ đường, mang theo hai tiểu lâu la chạy đến nơi này làm gì.”

      Bên cạnh người lại lộ ra thần sắc ngưng trọng, nhanh chóng đánh giá chút cây dù đen và La Ngọc An, giữ chặt người trẻ tuổi giọng câu cái gì đó. Người trẻ tuổi nghe thấy sắc mặt khẽ biến, thực cam lòng mà cúi đầu nhìn Tần Trĩ cuộn mặt đất, cố nén phẫn nộ, kéo kéo khóe miệng xem như lộ ra cái cười, mạnh mẽ sửa miệng : “Thôi, mặc kệ có phải hay , cho Tần thị các ngươi chút mặt mũi.”

      xong, nhanh chóng mang theo người rời khỏi nơi này, nhưng trước khi , ước chừng vẫn cam lòng, khi ngang qua bên người Tần Trĩ, lại hung hăng đạp cước.

      !” Minh Hồi quả thực bị hành vi của tiểu lưu manh này làm cho tức giận đến run rẩy, nếu phải là thị nữ được dạy dỗ nhiều năm, giờ ấy có vô số câu thô tục muốn mắng.

      Người trẻ tuổi tóc màu xám bạc nhanh chóng chui vào chiếc xe thể thao tùy tiện đỗ ven đường lại nghênh ngang rời , sắc mặt khó coi mà mắng: “Mẹ kiếp, tao phải là bị Tần Trĩ đồ con cháu kia hố rồi? Tao sao nó trốn lâu như vậy vẫn tìm thấy, hôm nay đột nhiên lại có tin tức nó ở đây, tao mới vừa chặn lại thu thập trận liền gặp mụ vợ thị thần nhà bọn họ…… Là đồ cháu chắt này cố ý, nó tính kế tao!”

      Mắng xong Tần Trĩ, vẫn quá tin tưởng hỏi người bên cạnh: “Vừa rồi hẳn là mày nhận sai , đó là vợ của đồ cổ Tần thị kia? Bọn họ phải chú ý phô trương nhất sao, sao lại chỉ có vài người xuất ở đây?”

      Người đàn ông tóc ngắn ngồi bên cạnh biểu tình ngưng trọng: “Người Tần gia dám giả mạo loại thân phận này lừa gạt người khác, khoảng thời gian trước nghe Tần gia bọn họ xác phu nhân. Lương thiếu, vừa rồi những lời đó của cậu có chút tôn trọng, nếu bọn họ muốn so đo, ở chỗ Du Châu địa phương này, chúng ta cũng có cách nào, để ngừa vạn nhất vẫn về Cẩm Châu thôi.”

      Người trẻ tuổi hiển nhiên cũng có chút biết sợ, chỉ muốn mất mặt mũi, cường chống : “Nếu đúng thế nào, Lương thị chúng ta phải vẫn luôn quan hệ tốt cùng Tần thị bọn họ, ta lại làm cái gì, hai câu khó nghe mà thôi, nhiều nhất bị mắng trận.”

      xong, vẫn là nhịn được bỏ thêm câu: “Thôi, dù sao nơi này sắp làm xong việc rồi, về Cẩm Châu . Nơi rách nát này nào so được với Cẩm Châu chúng ta.”

      .

      Tần Trĩ được hai bảo tiêu ít cười nâng dậy, xoa xoa máu ở miệng, nhìn bộ dáng La Ngọc An ôn nhu vô hại, ánh mắt hơi hơi lập loè: “Cảm ơn…… thân phận của chị là……?”

      Nếu La Ngọc An chính miệng ra, Minh Hồi cũng cần giấu diếm nữa, trực tiếp trả lời: “Đương nhiên là , Tần Trĩ sao chứ, vừa rồi đó là ai, vì sao lại đánh ? Còn hề tôn trọng Tần thị chúng ta, cũng dám gọi thị thần chúng ta là đồ cổ, đó là cái giọng gì, em nhất định phải cho các tộc lão, cho giáo huấn!”

      Thị thần là biểu tượng tinh thần của tộc bọn họ, là tín ngưỡng của Tần thị, sao có thể bị người ta mạo phạm như vậy!

      Tần Trĩ lắc lắc đầu, cười khổ, “ là Lương Văn Diệp, tiểu công tử Lương thị, địa vị rất cao ở Lương thị. Lúc trước bởi vì chút việc đắc tội , sau đó nhìn thấy lần liền đánh lần.”

      “Quá kiêu ngạo!” Minh Hồi banh mặt, trong lòng chán ghét Lương Văn Diệp tới cực điểm.

      Tần Trĩ chuyện, vừa lưu tâm quan sát phản ứng của La Ngọc An, nàng chỉ lẳng lặng nghe, định gì, chỉ có Minh Hồi . Nhìn qua là loại phụ nữ mười phần nhu nhược có chủ kiến, chút cũng cường thế.

      “Chúng ta cần phải trở về.” La Ngọc An nhìn Tần Trĩ, “Cậu có thể tự bệnh viện?”

      Tần Trĩ: “…… Có thể.”

      Ngồi vào trong xe, Minh Hồi do do dự dự nhìn Tần Trĩ ngoài cửa sổ xe chậm rãi rời , giọng : “An tỷ, Tần Trĩ bị thương hình như rất nghiêm trọng, chúng ta giúp ấy tay sao?”

      La Ngọc An mỉm cười: “ phải cậu ấy cự tuyệt sao, vậy thuyết minh cậu ấy là chàng trai kiên cường.”

      “Đúng như thế, ấy từ rất hiếu thắng, so với các nam sinh trong tộc được nuông chiều từ bé giỏi hơn nhiều.” Minh Hồi lời này, lộ ra vài phần tâm tư thiếu nữ. La Ngọc An nghe ra, nhưng có phản ứng gì.

      Nàng theo kế hoạch lúc trước, riêng mua vài thứ. Tuy Minh Hồi thay nàng cầm cây dù đen có vẻ hấp dẫn ánh mắt người qua đường, bất quá thái dương lớn như vậy, bên đường người bung dù che nắng cũng ít, còn phải đặc biệt nổi bật.

      Mang theo rất nhiều đồ trở lại cổ trạch, La Ngọc An cầm theo cái túi vào điện thờ.

      “Nhị ca, em trở về.”

      Mới vừa vào, bóng người màu trắng liền từ thần đài bay xuống, hơi hơi cúi người ghé sát vào nàng, nâng tay nàng dưới áo choàng lên. Theo tay áo xuống, mu bàn tay nàng lộ ra dấu vết cháy đen.

      Là lúc trước tranh chấp cùng Lương Văn Diệp kia, vì tránh đột nhiên công kích, cẩn thận lộ ra dưới thái dương mãnh liệt mới bị như thế.

      Thị thần mang theo thần tính lạnh nhạt cao cao tại thượng, cúi đầu liếm liếm vết cháy đen mu bàn tay nàng. Biểu tình và động tác của làm người ta có cảm giác hoàn toàn tương phản.

      La Ngọc An chỉ cảm thấy tựa như mu bàn tay bị phỏng được đụng chạm mềm , giảm bớt đau đớn. chỉ đau, còn có chút ngứa.

      Tiếp theo, thị thần giống như đối đãi với đứa trẻ bị ủy khuất ở bên ngoài, kéo nàng đến thần đài, ôm nàng, để nàng chôn vào trong lòng ngực mình, vuốt cái gáy và tóc nàng, hơn nữa ngừng vuốt ve vết cháy đen mu bàn tay nàng.

      La Ngọc An: “……”

      La Ngọc An: “…… Nhị ca? Em có việc gì, chỉ là chút vấn đề .”

      Nàng miễn cưỡng chính mình bò ra từ ôn nhu hương đầu gối mỹ nhân, lấy cái túi mình mang đến, tìm kiếm đồ vật bên trong.

      “Xem này, đây là cái giá, về sau nếu em ra cửa, đặt điện thoại ở đây, chúng ta có thể gọi video, đến lúc đó em có thể cho Nhị ca nhìn xem bên ngoài, Nhị ca cũng có thể biết em ra ngoài làm gì……”

      “…… Còn có cái này, lược và vòng buộc tóc. Em vẫn luôn nghĩ tóc Nhị ca dài như vậy xõa ở sau lưng có chút thuận tiện, nếu em giúp buộc lại?”

      La Ngọc An chỉ thử hỏi chút, muốn có đãi ngộ chải đầu này. thực tế, tóc thị thần cũng phải là tóc đơn thuần, bất quá thấy nàng nóng lòng muốn thử, thị thần cũng thuận theo ý nguyện của nàng.

      Tóc màu đen dài mượt mà vô cùng, cầm ở trong tay, xúc cảm giống như tơ lụa, hơi chú ý chảy xuống, hơi hơi bay trong khí. La Ngọc An hát bài hát tên, chải tóc của , kết thành bím tóc, lại dùng vòng buộc tóc màu đỏ cột chắc. Để bím tóc dài kia đáp vai, nàng quan sát chút, vẫn thể khắc chế xúc động duỗi tay sờ lên, ánh mắt có chút si mê.

      là đẹp mắt, giống búp bê tinh xảo có thể thưởng thức cả ngày. Cho dù từ “thưởng thức” này như là xúc phạm, nàng vẫn muốn dùng từ này, bởi vì nhìn qua đúng là vô hại mà mềm mại như thế.

      .

      Cổ trạch còn có từ đường Tần thị. Từ đường chỉ có vào tháng giêng và tháng sinh thần mới mở ra để tiến hành hoạt động hiến tế, ngày thường do thị nữ vào sửa sang dọn dẹp.

      La Ngọc An lần đầu tiên vào từ đường, nàng mình vào cái sân hơn trầm cũ kỹ, lướt quá tầng tầng lớp lớp bài vị phía trước, lật xem gia phả đặt bên trong.

      Gia phả này mỗi mười năm sửa chữa lại lần, là công trình to lớn, bởi vì từ khi thị thần ra đời bắt đầu, thời gian dài như vậy, gia tộc khổng lồ như vậy, hết thảy đều có ký lục.

      Nàng dựa theo trong miệng Minh Hồi biết được niên đại, đại khái suy tính, tìm kiếm gia phả trăm năm trước. Tìm lâu mới rốt cuộc tìm được phần hư hư thực thực nàng muốn tìm.

      Ước chừng vào hơn 200 năm trước, Tần thị có chi biến mất ở gia phả, khoảng hơn bốn trăm người. Nguyên bản chi vốn sum xuê, giống như bị bàn tay vô hình lau sạch bọn họ, gia phả chỉ còn lại chỗ trống trầm mặc. Mà hơn bốn trăm người này diệt vong, trong gia phả chỉ có câu ký lục.

      —— thị thần làm mạch này tuyệt.

      Ngón tay La Ngọc An xẹt qua câu này, mở ra quyển gia phả khác, tiếp tục tìm kiếm. Cơ hồ là cùng năm, chi khác thêm con nuôi, con nuôi này tên chỉ có hai chữ. Có rất nhiều tên trong gia phả, chỉ có “Con nuôi” này là có tên hai chữ, dựa theo thói quen xếp tên theo chữ của Tần thị. Từ đó về sau, đời sau của con nuôi này đều chỉ có tên hai chữ.

      Theo trình tự này xem xét xuống, quả nhiên, ở trong quyển gia phả mới nhất, thấy được Tần Trĩ. phần gia phả này mới sửa hai năm trước, lúc ấy, nhà Tần Trĩ chỉ còn lại có mình . Mẹ sinh hạ liền qua đời, cha bị bệnh, mấy năm trước cũng qua đời, từ đó về sau Tần Trĩ mười hai tuổi vẫn luôn được gia tộc cung cấp nuôi dưỡng.

      Trừ chuyện này, nàng còn nhìn thấy ít đánh dấu đặc thù ở trong rất nhiều gia phả, cơ hồ mỗi thế hệ đều có mấy cái đến mấy chục cái tên bị bút đỏ vòng lên. Màu đỏ tươi chưa từng phai ở cái tên màu đen, mạc danh nhìn thấy có chút ghê người. quyển gia phả mới nhất, cũng bị vòng ra bốn cái tên, cái này làm cho nàng nhớ tới tộc thụ của Tần thị lúc trước cùng kết cục của bốn tộc nhân Tần thị bị thị thần phán định tử vong. Đánh dấu vòng đỏ, từ hơn hai trăm năm trước bắt đầu, vào cùng thời kỳ hơn bốn trăm người kia tiêu vong.

      Khép lại gia phả, La Ngọc An rời khỏi nơi này.

      “An tỷ, có phong thiệp mời cho ngài.” Nhân lúc nàng còn chưa vào điện thờ, Minh Hoàng vội vàng giao cho nàng phong thư màu trắng chữ đỏ.

      “Đây là huy ấn của Lương thị, còn rất chính thức.”

      Thư này đưa tới đây danh nghĩa thê tử Tề Quý của thị thần Lương thị, mời nàng đến Lương thị tại Cẩm Châu làm khách. Vừa mới xem xong phong thư, từng cầu từ chú ý phong nhã, điện thoại bỗng nhiên vang lên, dãy số xa lạ.

      tại số điện thoại này của nàng cực ít người biết, ai biết cũng dám gọi điện thoại cho nàng. Cho nên trong lòng nàng có chút suy đoán.

      Tiếp điện thoại, bên kia là thanh Tề Quý tùy ý tự nhiên, “Là tôi, nhận được thư mời của tôi chưa?”

      La Ngọc An cầm thư, “Vừa nhận được.” Cho nên vì sao lại trực tiếp gọi điện thoại ngay từ đầu?

      “Vốn dĩ nghĩ sớm như vậy mời tới đây, nhưng ai bảo nhà chúng ta có đứa quá nghịch ngợm, biết thân phận của , đối với câu mạo phạm, cho nên lần này mời tới đây chơi cũng vì để giáp mặt lời xin lỗi , miễn cho tổn thương hòa khí. Thế nào, tới đây chơi sao, chúng ta còn có thể tán gẫu chút về bí mật của thị thần nhà .”

      La Ngọc An: “Như vậy a. Ngượng ngùng, tôi định .”
      Tiểu Ly 1111, levuong, Chris_Luu5 others thích bài này.

    5. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,372
      20 Lương thị

      Lời vừa thốt ra, điện thoại đối diện lâu truyền đến thanh .

      La Ngọc An lễ phép chờ đợi trong chốc lát, lại : “Xin lỗi, nếu có chuyện khác tôi cắt điện thoại.”

      Tuy rằng miệng nàng ngượng ngùng xin lỗi, nhưng lời này chút cũng làm ai vui vẻ. Tề Quý bỗng nhiên cười cái, cảm thán: “ lâu bị ai trực tiệp cự tuyệt như vậy, trong nhất thời còn phản ứng kịp.”

      La Ngọc An ngữ khí bình tĩnh, có ý tứ trào phúng, “Bởi vì làm thê tử của thị thần, mỗi người đều truy phủng tôn kính, quen như vậy liền cảm thấy ai có thể cự tuyệt mình.”

      Nàng trở thành thê tử thị thần mới thời gian rất ngắn, nhưng vào hoàn cảnh này, cũng sắp quen cảm giác “cao nhân nhất đẳng”. Tề Quý làm “Đại nhân vật” nhiều năm như vậy, đương nhiên cảm thụ càng khắc sâu.

      Tề Quý lại trầm mặc, “ đúng.” ấy lại chuyển giọng, về đề tài phía trước, “Nếu chịu tới Cẩm Châu chơi, để tôi làm hết lễ nghĩa của chủ nhà, tôi đây đành phải mang theo hậu bối biết cố gắng trong nhà, tự mình Du Châu xin lỗi .”

      La Ngọc An: “Hoan nghênh, để cho tôi tới tẫn lễ nghĩa của gia chủ cũng tốt, tôi ở cổ trạch chờ các người.”

      Tề Quý: “Tôi ở cổ trạch nhà các quen, tòa nhà lần trước chúng ta gặp mặt kia , lần này tôi muốn ở thêm vài ngày, đừng ghét bỏ tôi phiền hà.”

      La Ngọc An mỉm cười: “Đương nhiên .”

      Hữu hảo trò chuyện kết thúc, Minh Hoàng bên cạnh dựng lỗ tai nghe có vẻ dại ra hỏi: “An tỷ, chị liền, liền cự tuyệt như vậy a? Em nghe thê tử của Lương thị thần sống rất lâu!”

      La Ngọc An thở dài: “Nhìn qua mặt còn trẻ hơn tôi, tôi có cách nào tôn lão.”

      Minh Hoàng: “Em phải cái này, trước kia thấy các thị nữ ngẫu nhiên lui tới với các nhà, đều vô cùng hàm súc, An tỷ chị trực tiếp! Bất quá trực tiếp sảng a, hắc hắc.”

      La Ngọc An nghiêng nghiêng đầu, cười rộ lên với ấy, “Em liên hệ chút với người ở tòa nhà bên khu Du Hạm kia, để bọn họ chuẩn bị tốt đãi khách.”

      Mắt thấy nàng xong vội vàng phải , Minh Hoàng sửng sốt, “A? Ngài chạy đến bên kia chủ trì sao?”

      La Ngọc An xua xua tay, “Ngày mai lại .”

      Khách nhân gì đó, ngày mai lại chiêu đãi , nàng gặp Nhị ca.

      “Nhị ca, ngày mai em muốn khu Du Hạm, phỏng chừng phải ở hai ngày, đến lúc đó em phát video cho , em để Minh Hoàng chuyển cho được ?” La Ngọc An vuốt mái tóc vô cùng nhu thuận cho thị thần, ngữ khí mềm .

      Thị thần lắc lắc đầu, “.”

      La Ngọc An tản mái tóc dài của đầu gối mình, tinh tế chải vuốt, “Được rồi, Nhị ca muốn xem thôi, nhưng Nhị ca, Tần thị và Lương thị quan hệ rất tốt sao?”

      Tuy rằng trong miệng mọi người đều như vậy, nhưng La Ngọc An nhìn thấy hai người Lương gia, bao gồm thê tử Tề Quý của Lương thị thần, thái độ của bọn họ đối với Tần thị đều có ít vi diệu. Lương Văn Diệp lúc trước nhắc tới Tần thị ngữ khí tuỳ tiện, còn có hai lần Tề Quý nhắc tới “bí mật ” của Tần thị thần, đây có thể giải thích là thân cận hài hước, cũng có thể lý giải là dụng tâm kín đáo.

      đóa hoa khi nở là tốt đẹp, lúc nó héo tàn hỏng rồi; khi kết quả, tốt, nếu hư thối, hỏng. Tốt và hỏng cũng vĩnh hằng.” Thị thần đưa lưng về phía nàng, thấy biểu tình, nhưng ngữ khí lạnh nhạt hề dao động.

      La Ngọc An chải xong bím tóc cho , ở đuôi tóc buộc cái nơ con bướm, đáp vai, từ sau lưng ôm lên, mặt chôn ở lưng , hút hơi lãnh hương sâu.

      .

      Lương Văn Diệp bởi vì lựa lời mà đắc tội Tần gia, vội vàng chạy về Cẩm Châu, ai biết đến ngày bị phân phó muốn về Du Châu tới cửa xin lỗi người ta.

      “Dựa vào cái gì a!” Lương Văn Diệp ở trước mặt cha mẹ mình, tính tình càng lớn, đại sảo đại nháo, “ phải con chỉ hai câu khó nghe sao, còn muốn tới cửa xin lỗi, mụ ta cũng quá chuyện bé xé ra to, nghe trước kia là bình dân kiến thức, thị thần Tần gia bọn họ tùy tiện lựa chọn, đây là chim sẻ sớm biến thành phượng hoàng bay lên, lấy con để lập uy đây!”

      Mặc kệ mẹ ở bên tận tình khuyên bảo thế nào, chỉ có câu, “Con , mất mặt!”

      Lương thị thể so với Tần thị, giờ tộc nhân còn lại nhiều lắm, mỗi tộc nhân đều mười phần trân quý, Lương Văn Diệp trong thế hệ này của Lương thị càng là con trai của nhân vật có thực quyền, bởi vậy mới dưỡng ra tính tình kiêu ngạo ương ngạnh như vậy.

      Nhưng lúc này đây, thể lại tùy hứng tiếp, phụ thân khó được trầm khuôn mặt trách cứ: “Lão phu nhân tự mình , con còn muốn cãi lời sao! Nếu con , đánh gãy chân cũng phải nâng con đến! Ta tính tình này của con chịu thu liễm, sớm hay muộn cũng gặp phải đại họa!”

      “Xuy, đây tính đại họa cái gì.” Thấy phụ thân bạo nộ, Lương Văn Diệp khí thế hơi chút đè ép xuống, vẫn mạnh miệng phục: “ , con cũng tin, con theo lão phu nhân, Tần gia bọn họ còn dám làm cái gì với con sao.”

      Tộc nhân Lương thị rất ít gặp thị thần bọn họ, nhưng thê tử thị thần lại thường có thể nhìn thấy, nàng ấy làm đại hành giả của thị thần ở nhân gian, thường hành tẩu bên ngoài. Người trẻ tuổi Lương gia cơ bản đều học tập tại trường học tư nhân của gia tộc, Tề Quý còn là hiệu trưởng danh dự của trường học. Bọn Lương gia từ biết nàng ấy, mỗi người đều là nàng ấy nhìn lớn lên, Lương Văn Diệp đương nhiên cũng vậy.

      Bởi vì mạch này của bọn họ có lão tổ tông nghe từng được lão phu nhân Tề Quý tự tay nuôi nấng lớn lên. Có phần đặc thù như vậy, Lương Văn Diệp được Tề Quý coi trọng, có chỗ dựa này, càng hành bừa bãi.

      Gặp Tề Quý, còn rất là thân mật mà oán giận câu, “Lão phu nhân, Tần gia bọn họ mọn như vậy, muốn xử phạt con ? Ngài phải giúp con a.”

      Tề Quý nhàn nhạt liếc mắt ngó cái, làm an tâm, “Con tuổi còn , bọn họ làm trưởng bối đương nhiên so đo với con, nhưng họa là từ miệng mà ra, về sau con cũng chú ý chút.”

      Bị nhàng gõ câu, Lương Văn Diệp chút nào sợ hãi, thậm chí cảm thấy càng có tự tin, bởi vì nghe ra, lão phu nhân khẳng định che chở , rốt cuộc tuổi còn mà!

      .

      La Ngọc An ở đại trạch khu Du Hạm tiếp đãi đoàn người Tề Quý và Lương Văn Diệp, Tề Quý vẫn là bộ dáng nhiệt tình tự tại kia, chào hỏi nàng xong, liền vỗ vỗ cánh tay Lương Văn Diệp, bảo xin lỗi.

      Lương Văn Diệp thành thành câu thực xin lỗi, nhìn ra so với lúc trước thuận theo hơn nhiều, đáng tiếc ngầm bĩu môi trợn trắng mắt đều để La Ngọc An thấy.

      “Tôi sớm muốn tâm nhiều cùng , nếu phải chịu Cẩm Châu chúng ta, tôi còn muốn mang nơi nơi chút nhìn xem.” Tề Quý với La Ngọc An: “Tôi lâu chưa thấy thê tử các thị thần khác, và tôi thân phận tương đồng, tuy rằng tuổi kém nhiều chút, nhưng khẳng định có ít đề tài chung.”

      Nàng ấy lại chút lời có gì ý nghĩa, lại nhắc đến tòa nhà này, khen hai câu.

      La Ngọc An: “So với tòa nhà này, tôi càng thích cổ trạch bên kia, bên này thường có người ở, chiêu đãi mọi người chậm trễ, nếu nguyện ý cổ trạch ở tốt rồi, bên kia khí hoàn cảnh đều tốt hơn.”

      Tề Quý tươi cười dừng chút: “Thôi, quấy rầy thị thần các người, ở nơi này khá tốt, lấy quan hệ hai tộc chúng ta, cần khách khí như vậy.”

      An bài bọn họ ở lại xong, Minh Hoàng cùng giọng : “Vừa rồi em nhìn thấy Lương Văn Diệp lặng lẽ trợn trắng mắt, quả nhiên giống Minh Hồi là đồ nhược trí, tưởng chúng ta phát sao! Bọn họ đâu phải là tới xin lỗi nha, quá có lệ .”

      La Ngọc An cũng để ý, trong lòng nàng có nghi hoặc khác. Tề Quý hai lần cự tuyệt cổ trạch, nàng vẫn cảm thấy Tề Quý tựa hồ là sợ cổ trạch. Khẳng định phải nàng ta sợ hãi bản thân cổ trạch, mà là sợ hãi thị thần bên trong.

      Vì sao?

      Lương Văn Diệp vào phòng an bài, đạp cửa kêu loảng xoảng loảng xoảng, ánh mắt bắt bẻ mà đánh giá chút căn phòng này. Rộng rãi rộng rãi, bố trí còn cổ kính, nhưng tuyệt đối phù hợp khẩu vị của loại người trẻ tuổi này.

      là quê cục, giờ ai còn làm loại trang hoàng này.” thầm hai câu, tùy tiện nằm ở ghế, lấy di động ra cùng người khác chuyện phiếm. Trò chuyện trò chuyện, cảm giác trận buồn ngủ mông lung, bất tri bất giác ngủ.

      Thái dương về tây, trong phòng bỗng nhiên sáng lên ánh nến, Lương Văn Diệp ở trong ánh lửa màu đỏ lay động mở to mắt, bị cảnh tượng xa lạ lại kinh tủng trước mắt làm cho hoảng sợ.

      “Đéo! Sao lại thế này!”

      Trong phòng vốn rộng rãi, thế nhưng bỗng nhiên xuất nhiều vô số tơ hồng rậm rạp, những sợi đó đan xen ngang dọc, che kín gian nhà, như là kinh lạc mạch máu trong thân thể.

      Người Tần gia cố ý bố trí mấy thứ này làm ta sợ, muốn giáo huấn ta? Trong đầu Lương Văn Diệp trước tiên toát ra ý tưởng này, phẫn nộ áp xuống kinh hách mới vừa tỉnh lại nhìn thấy cảnh tượng này.

      Tơ hồng, loại đồ vật này tùy tiện kéo liền đứt, muốn dùng cái này hù dọa quả thực buồn cười. cười nhạo tùy tay phẩy chút tơ hồng đan xen trước mặt.

      Tơ hồng nhìn qua mười phần yếu ớt đến rung cũng chưa rung chút, Lương Văn Diệp trì độn mà cảm giác được tay đau nhức, thấy máu mình phun ra tung toé, ngón tay và cánh tay bị những tơ hồng đó cắt thành khối , bao gồm xương cốt cũng vậy. nhàng như là lưỡi dao sắc bén nhất cắt đậu hủ vậy.

      “A…… A ——!” Lương Văn Diệp nhìn màn đáng sợ trước mặt, rốt cuộc phản ứng lại xảy ra cái gì, hoảng sợ mà thống khổ mà ôm cái tay cụt máu phun như suối thất thanh hét lên.

      “Sao lại thế …… Cứu mạng a! Cứu mạng a!” hô hấp dồn dập, đầu đầy mồ hôi lạnh mà nhìn chằm chằm tơ hồng, bên còn máu của , sền sệt, chậm rãi tích sàn nhà.

      “Ai tới cứu cứu ta! Lão phu nhân! Cứu mạng a ô ô!”

      Lương Văn Diệp đau đến khuôn mặt vặn vẹo, ngã ngồi ở trong khe hở của tơ hồng , dám nhúc nhích, cũng dám đụng vào tơ hồng nhìn qua vô hại mềm mại đó nữa. Trong phòng yên tĩnh tiếng động, chỉ có tiếng tuyệt vọng cầu cứu.

      “Băng ——” tiếng vang rất của dây bị căng, làm Lương Văn Diệp tê dại da đầu.

      cần, cần, ……”

      Tơ hồng yên lặng đột nhiên giống như bị kéo động, chúng nó hơi hơi đan xen, hướng về khe hở ở giữa kéo chặt ——

      Thanh Lương Văn Diệp đột nhiên im bặt. Vô số chất lỏng đỏ tươi theo tơ hồng chảy xuống, bị cắt thành vô số khối thịt khối biến mất ở trong đám tơ hồng bao vây.

      Cổ trạch Tần thị

      Thị thần thần đài giật giật tay áo, tơ hồng trong bàn tay trắng tinh theo kích thích mà hơi hơi chấn động. Xong động tác thực tầm thường này, rũ tay xuống, vì thế từng đợt từng đợt tơ hồng rũ xuống nhè mấp máy chui về trong tay áo.

      Thị thần màu trắng bay lên đài, ngẩng đầu lên, mở ra tay áo to rộng.

      Trong điện thờ quang mang nến đỏ đột nhiên tắt.

      trận cuồng phong đột ngột cuốn qua rừng rậm ngoài cổ trạch, cổ thụ ngàn năm bị gió to bẻ gãy phát ra tiếng nứt toạc nặng nề. Trận gió này tới cũng nhanh, cũng nhanh.

      Xa ở Cẩm Châu, trong tòa dinh thự bí mật của Lương thị, lục lạc treo dưới hiên đột nhiên kịch liệt đong đưa, ngừng phát ra tiếng chuông ngân ồn ào, cuối cùng đứt gãy vỡ tan, rơi ở hành lang gỗ. Góc áo màu trắng tung bay, xẹt qua lục lạc vỡ nát, thị thần vốn ở cổ trạch Tần thị, lặng yên tiếng động xuất ở nơi này.

      Khi tung bay về phía trước, cửa trước mặt đóng chặt ngừng khép mở, giống như chủ nhân nơi đây, hề trở ngại đường bay tới căn phòng trống trải bên trong cùng.

      Trong phòng thấy nhất chính là cái giường đệm mềm mại, giường đệm có người. “Người” đó bộ dáng cực kỳ đáng sợ, giống như tượng đá loang lổ tróc ra, toàn thân che kín khe nứt và mảnh vỡ nửa rơi rơi.

      Nhận thấy khách mời mà đến tới, “Người” giường kia chậm rãi mở to mắt : “Tần thị thần, lâu gặp.”

      Nhân ảnh màu trắng phiêu phù ở mép giường từ cao nhìn xuống , “ lâu gặp, Lương thị thần.”

      Hãm sâu trong giường đệm này thế nhưng là Lương thị thần trong miệng Tề Quý, người vẫn sống tồi, luôn bận rộn công việc.

      “Ít nhiều nhờ huyết mạch hậu đại của Lương gia ngươi, ta mới có thể tới nơi này.” Tần thị thần biểu tình tuy lạnh nhạt, ngữ khí lại bình thản, “Thê tử của ngươi dấu ngươi kín.”

      Lương thị thần ngữ khí đồng dạng bình thản, thậm chí mang theo hương vị nhàn thoại việc nhà, cùng bạn cũ chuyện phiếm, “Phải, nàng quá lo lắng cho ta, làm việc ổn trọng chút. Ngươi thế nào, nghe ngươi cũng có thê tử, nàng thế nào?”

      Ánh mắt vẩn đục đờ đẫn dính vào bím tóc lớn vai Tần thị thần, nơi đó dùng tơ hồng thắt cái nơ con bướm, vì thế khóe miệng hơi hơi cứng đờ mà giơ lên chút tươi cười, “Xem ra, là đứa trẻ đáng a.”

      Tần thị thần tán đồng, lặp lại : “Là đứa trẻ đáng .”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :