1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Như Xa Mà Lại Như Gần - Thanh Âm Mạc Ảnh (C35/71)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Sấu Dầm

      Sấu Dầm Well-Known Member

      Bài viết:
      725
      Được thích:
      3,694
      Chương 2
      Tòa nhà đại học A nằm ở góc phía tây nam thành phố. Sắp được nghỉ hè , trong trường người đến người , người xe như nước, bốn phía đều là sinh viên tay xách hành lý , cười , vội vàng muốn về nhà, ánh mặt trời rọi vào người những bạn trẻ rực rỡ ,ở những con đường đông đúc nhảy nhót , giống như muốn vứt bỏ những ngày vất vả mệt nhọc .

      Kiều Vị Nhược đến trường đặc biệt mặc chiếc váy liền màu lam nhạt, lên tầng lầu quen thuộc.
      Đến nơi này, đặt dấu chấm hết cho những ám ảnh thời thanh xuân. Chỉ là trong lòng Vị Như vẫn có hai giọng đấu tranh.

      quên được rồi sao?”

      Đây là tiếng đến từ quá khứ.

      “Đương nhiên.”

      Đây là lý trí của .

      “Quên được rồi, tại sao còn phải đến nơi này?”

      “Vì khi nhìn thấy đau đớn nhất, mới có thể có đủ dũng khí để buông tay.”

      nằm mơ bốn năm, có thể tỉnh lại sao?”

      thể tỉnh, cũng muốn tạt cho mình gáo nước lạnh, để bản thân tỉnh táo lại.”

      Vị Như biết , mình phải là người yếu đuối, cho đến giờ lại càng thể.

      Bất tri bất giác, Vị Như lên tầng cao nhất của tòa nhà.

      Tòa nhà bốn tầng, khoa ngoại ngữ độc chiếm. Bức tường màu vàng nhạt, trụ theo phong cáchRome, vườn hoa cỏ thơm mọc um tùm, biểu học viện này giống bình thường.

      Nơi Vị Như đứng là phòng diễn kịch có mái che, chỗ ngồi phải sô pha trong rạp hát mà chỉ là những chiếc ghế nhựa bình thường, có đệm ghế, có tay vịn, phía sau còn có phòng chiếu, ánh sáng, nhạc, tất cả đều được tạo ra ở đó, mọi thứ từ ánh sáng đến tiếng động đều từ nơi này phát ra.

      Vị Như đến chính giữa hàng ghế ngồi xuống, quay mặt nhìn về phía sâu khấu. Màn sâu khấu đỏ thẫm, có gì trình diễn, màn sân khấu đơn giản được buộc về hai phía.

      Vị Như đem mặt vùi trong tay, phảng phất nhớ đến đêm hôm đó, bọn họ là nhóm mở màn, tiếng nhạc từ từ vang lên, đêm đó bối cảnh mở màn là bản hòa “Faust”, hùng tráng mạnh mẽ nhưng lại bi thương. thanh kia, giờ phút này như hiển bên tai. Vị Như biết, lần này ngẩng đầu, giống lần đó khi màn sân khấu được kéo lên, trông thấy dáng người cao ngất.

      Đêm đó người chủ trì là Hàn Tô Duy, học trưởng năm ba Vị Như chưa từng thấy qua sinh viên là người Trung Quốc lại có thể ra giọng Đức trầm bổng và du dương đến như thế ,giống như đọc thơ , ràng là người chủ trì tiệc tối, ta từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh như thường, nhưng lại khiến người ta cảm thấy xa cách, chỉ cảm thấy người này, mọi chuyện như nằm trong kế hoạch, bộ dạng sắp đặt mọi chuyện, hai mươi tuổi mà giống như trải qua vô số trải nghiệm.

      Đúng thế, ta đều nắm chắc mọi thứ, biết chắn chắn Vị Như , tình cảm ngọt ngào thầm mến, biết chắc vẫn duy trì khoảng cách, sau này dù có gì xảy ra cũng có thể tùy tiện mà rời .
      Dưới tầng truyền đến tiếng cười to, đánh thức Kiều Vị Như rời khỏi trạng thái ngẩn người. đứng lên, lắc đầu, ra ngoài.

      bãi cỏ, có đám sinh viên tập kịch tốt nghiệp, bọn họ mặc trang phục cổ và đội mũ của sĩ tử thời xưa, mặt tùy ý biểu ra nụ cười, cảnh tượng như thế, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Vị Như ràng lớn hơn bọn họ mấy tuổi, lại cảm thấy trái tim mình trở nên già cỗi, thể có được nụ cười như bọn họ nữa.

      quay người, chuẩn bị về phía bãi đỗ xe. Vừa hai bước, lại gặp vị giáo sư họ Thang, người lúc trước là giáo sư hướng dẫn sinh viên năm tư.

      “Kiều Vị Nhược.”

      Giáo sư Thang sớm về hưu, tinh thần vô cùng phấn chấn, nhìn qua chỉ như mới năm mươi.

      “Giáo sư Thang.”

      Vị Như cười ngọt ngào.

      “Sao hôm nay lại về đây?”

      Giáo sư Thang thân thiết vỗ vai . Mỗi lớp trong khoa ngoại ngữ chỉ có mười sinh viên, hơn nữa người hướng dẫn của Vị Như chính là giáo sư Thang, lúc còn học năm tư, mỗi tuần gặp nhau giờ, vì thế rất quen thuộc với ông.

      “Em vừa mới nghỉ việc, ở nhà nhàn rỗi có việc gì làm, nên quay lại thăm trường ạ.”

      Vị Như mỉm cười . Ngoại hình của giáo sư Thang rất ôn hòa, vì thế luôn cho người ta cảm giác thân thiết.

      Giáo sư Thang hơi sửng sốt chút, sau đó cởi mở cười ha ha

      “Bỏ cũng tốt , bỏ cũng tốt. Tôi , sinh viên ưu tú số của khoa chúng ta sao phải làm tiếp viên hàng chứ.”

      Vị Như hơi cúi đầu, với quyết định năm đó, giờ nghĩ lại, quả vô cùng hoang đường.

      Giáo sư Thang tiếp tục vỗ vai

      “Như vậy cũng tốt, qua hai năm, học hỏi kiến thức thế giới cũng là kinh nghiệm tốt. tại chuẩn bị tìm công việc gì rồi?”

      “Cũng chưa biết ạ. Trước cứ tìm xem ạ.”

      “Hay em đừng tìm nữa, về làm nghiên cứu sinh của tôi , sinh viên khóa trước cũng có tham gia thi, vẫn còn tiêu chuẩn. Nếu tôi đặc cách cho em được học trước?”

      Giáo sư Thang khiến mở trừng hai mắt.

      “Giáo sư Thang…”

      Vị Như bất đắc dĩ cảm thấy buồn cười. Từ năm thứ ba, giáo sư Thang mực muốn làm nghiên cứu sinh, thể ngờ, đến giờ vẫn từ bỏ.

      Giáo sư Thang nhìn , mặt vẫn là nụ cười

      “Cứ nghĩ , miễn cưỡng, em, tôi cũng giúp em chú ý, xem có công việc gì thích hợp với em . Số di động của em có đổi đấy?”

      ạ. Vậy cảm ơn thầy, giáo sư Thang.”

      Tâm tình ảo não của Vị Như bỗng chốc khá hơn rất nhiều. Quá khứ, cũng phải tất cả đều thê thảm, muốn nhớ lại, phải sao?

      “Đừng cảm ơn tôi vội, tìm được việc rồi sau.”

      Giáo sư Thang lần nữa cười ha hả

      “Em vẫn còn ở khu gần trường học sao?”

      “Vâng.”

      Vị Như gật đầu

      “Giáo sư Thang, thầy chuẩn bị sao? Em lái xe tới, em đưa thầy về.”

      “A, mới tốt nghiệp có hai năm mà xe cũng mua được rồi, tiếp viên hàng đúng là kiếm được nhiều nhỉ.”

      Giáo sư Thang trêu chọc .

      " phải em , là bố mẹ em mua cho ạ "

      Vị Như cười cười, ra bãi đỗ xe, mở cửa chiếc xe Polo của .

      Sau khi tốt nghiệp đại học, Vị Như vẫn ở khu nhà gần trường, thích ồn ào của cuộc sống đô thị, huống hồ, khu gần trường đại học A lại là nơi khá yên tĩnh, mặc dù học bốn năm và chưa từng ở nơi nào khác, nhưng Vị Như vẫn rất thích khí ở đây. Rừng cây, xe đạp, quán ăn , quán ven đường, chỗ ở hay con người, mỗi thứ hình như đều có thể lưu giữ lại tuổi trẻ.

      Vị Như lái xe chở giáo sư Thang về, cả quãng đường cười cười , rất nhanh vào nội thành. Tốt nghiệp mới phát , ra giáo sư Thang cũng là người hay , ngoại trừ những việc lung tung bên ngoài cũng rất nhiều chuyện về gia đình.

      “Ngã tư phía trước có cửa hàng, thả tôi xuống đó là được, tôi còn muốn mua bánh su kem cho cháu nội tôi.”

      Giáo sư Thang chỉ đường cho Vị Như, dừng lại ven đường gần cái cửa lớn.

      “Tốt quá, em cũng lâu ăn, em cũng muốn mua ít mang về.”

      Vị Như ngừng xe, cùng giáo sư Thang vào cửa hàng.

      Cửa hàng bánh su kem này ở thành phố A rất nổi tiếng, mỗi ngày người đứng xếp hàng mua đều rất đông, cũng may giờ phải lúc tan làm, Vị Như và giáo sư Thang mua được rất nhanh.

      “Kiều Vị Như, có rảnh nhớ đến trường chơi nhé.”

      Giáo sư Thang đứng ở ven đường, tạm biệt .

      Vị Như giật mình, trường học, nghĩ lại quay lại đó, nhất là nơi đó vốn là nơi tràn đầy kỷ niệm, chỉ khiến nhìn vật nhớ người, càng thêm u sầu, thể biểu đạt.

      “Có thời gian em đến.”

      Vị Như nở nụ cười nhợt nhạt, hai năm qua, hành động làm nhiều nhất, chính là mỉm cười, cười với mọi người.

      Giáo sư Thang vẫy tay tạm biệt , xoay người rời .

      Mùi hương thơm ngát của bánh su kem bay ra từ chiếc hộp giấy mỏng, cảm giác thích thú, phảng phất như hương vị của mối tình đầu. Chỉ là mối tình đầu của , tránh khỏi có chút đắng chát.

      lần nữa Vị Như tự cười nhạo mình, muốn quên người, có lẽ cũng dễ dàng như vậy, có điều, có cách lựa chọn nào nữa rồi.

      đến trước xe Vị Như mới phát chìa khóa xe vốn cầm trong tay thấy đâu. thoáng bối rối, cẩn thận nhớ lại, vừa rồi mua bánh su kem, thuận tay đặt quầy, quên cầm. xoay người bước nhanh về phía cửa hàng, vừa đẩy cửa chính khách sạn bỗng có giọng hỏi

      “Tìm cái này?”

      Người đứng đó, thân hình thon dài cân xứng đứng trước mặt , lòng bàn tay mở ra, nơi đó nắm chìa khóa xe của . chìa khóa có cái móc bằng thủy tinh, tinh khiết trong suốt, ngọn đèn xuyên qua chiếu lên lòng bàn tay, tạo cảm giác khó tả, thậm chí còn có phần sáng ngời.
      Vị Như ngẩng đầu nhìn lên, ra là người có vẻ quen biết. Chỉ là người này cứ lẳng lặng đứng trước mặt Vị Như, mặt biểu tình, có chút biểu nào là nhận ra có quen với , có vẻ như dù có gặp qua nhiều lần như vậy, máy bay hạ cánh, ta và có quan hệ gì nữa, tảng băng quả nhiên phải đùa.

      “A, đúng vậy, cảm ơn .”

      Vị Như quyết định cũng giả vờ biết ta là tốt nhất, lễ phép lời cảm ơn, đưa tay ra, muốn lấy chìa khóa của mình từ trong bàn tay .

      “Tôi làm sao biết đây là của ?”

      Người nọ đột nhiên nắm tay lại, thu về, xoa chiếc chìa khóa của Vị Như trong tay, dáng người Vị Như cũng thấp, thế nhưng vẫn thấp hơn ta hơn nửa cái đầu, ta cứ thế đứng cao nhìn Vị Như, lời ra ràng là câu hỏi, nhưng lại giống như chỉ trích.

      Tay Vị Như dừng lại giữa trung, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người đó, mắt của ta đen như mực, sâu thấy đáy, nhìn ra tâm tình.

      “Chùm chìa khóa kia tổng cộng có bốn cái, cái là chìa khóa xe, cái là cửa chính tòa nhà tôi ở, cái là chìa khóa nhà, cái cuối cùng là khóa chống trộm, chùm chìa khóa có quắc hình người bằng thủy tinh, ấy là PUCCA, hai năm trước là hình móc chìa khóa rất được thích, tay trái có cái lỗ .”

      Vị Như hề tức giận, từ từ giải thích, dù hạ cánh, vẫn coi người này là hành khách, dám đắc tội, có lẽ người ta luôn có loại khí thế bức người, chỉ cần yên lặng đứng nhìn Vị Như cũng đủ khiến cho cảm thấy lạnh sống lưng, mới đầu còn đám đối mặt với ta, giờ lại kìm được mà đem ánh mắt dời .

      Người nọ gì, nghe Vị Như xong, giống như suy nghĩ, rồi chậm rãi đưa bàn tay ra.
      Vị Như với tay cầm chìa khóa, lần nữa

      “Cảm ơn.”

      ta thu tay lại, thấp giọng

      cần.” Giọng trầm thấp, cực kỳ ổn trọng.

      Vị Như cười , sau đó xoay người rời .

      Hai năm làm tiếp viên hàng , gặp đủ loại người, nhưng người giống như ta, tuổi trẻ tuấn lãng, thoạt nhìn Vị Như cảm thấy ta cũng lớn hơn mình mấy tuổi, nhưng lại cảm giác nếu quá ít tuổi thể tương xứng với vẻ thành thục và cường đại như vậy, vẫn là hiếm gặp, nghĩ đến, nhất định phải người bình thường. ta là ai nhỉ? Ý nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu Vị Như khá lâu. mở cửa xe, qua cửa của cửa hàng, đúng lúc hơi kẹt xe, vô thức quay đầu, trông thấy người kia đứng ở cửa, hình như đợi xe.

      Lần này rời có chút cách xa, chỉ thấy người đứng thẳng, mặc bộ vest màu xám nhạt, có chút ánh bạc. Màu sắc này, giống như những màu xanh đen, phải ai cũng có thể sử dụng, từ dáng người, tướng mạo, khí chất đều có cầu rất hà khắc, thế nhưng người ta, quần áo vừa vặn, chắc chắn là thợ cao tay, mặc người ta lại cho người ta cảm thấy loại khí chất phi phàm. Bên cạnh ta người đến người , lại cứ nhìn phía xa, ánh mắt kiên định, giống như thế giới xung quanh ảnh hưởng đến ta chút nào vậy.

      là ai cũng sao cả, dù sao, trước kia ta là hành khách bình thường, tại cũng chỉ là người qua đường bình thường thôi, hôm nay chẳng qua chỉ là tình cờ nhặt được chìa khóa, đơn giản lớn lên đẹp trai mới có thể khiến ghi nhớ đến vậy thôi. Vị Như lơ đễnh, đợi xong xe cộ được thông, khởi động xe rời , về phía nhà. Cũng nghĩ đến, bên cạnh xe chiếc xe màu đen, phía ghế ngồi sau có rèm che, người ngồi bên trong chính là người qua đường bình thường, lúc này nhìn bên mặt qua lớp kính cửa sổ thủy tinh.

      “Tễ Viễn, cậu phải bảo vào đó mua bánh su kem sao? Bánh đâu?”

      người đàn ông ngồi bên cạnh mở miệng cười hỏi.

      ngẩng đầu, thu hồi lại tầm mắt

      " có , muốn ăn nên mua "

      “Vậy sao, có thể làm cậu để ý, quả rất ít.”

      Người đàn ông bên cạnh lại cười .

      Bên trong xe mở điều hòa, gió lạnh thầm thổi ra, đôi mày kiếm có phần nhíu lại, mực giữ vững trạng thái đó, cho đến ngã tư, hai chiếc xe mỗi người về hướng.
      duyenktn1, inbeibe, Chôm chôm14 others thích bài này.

    2. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,541
      TVH ko đó nha........mở hàng chương đầu.........đông khách thì thanks ta nhớ...........ngược lại thì.........:th_27:...........
      Phamthanhhuong, Sấu DầmChó Điên thích bài này.

    3. Sấu Dầm

      Sấu Dầm Well-Known Member

      Bài viết:
      725
      Được thích:
      3,694
      Chương 3
      Ở thành phố A rộng lớn này, Vị Như chỉ có người thân là người chị họ con cậu ruột tên Đinh Lỵ Tĩnh . Cha mẹ ở cùng , người chị họ sau khi kết hôn và sinh em bé này vô cùng quan tâm Vị Như , cứ khoảng hai tuần lại gọi Vị Như đến nhà ăn cơm .

      Hôm nay ăn cơm xong Vị Như chủ động rửa chén, Đinh Lỵ Tĩnh đứng bên cạnh cùng chuyện phiếm

      “Vị Như, hay là đến công ty của chị làm việc , tuy thể lọt vào top 500 thế giới nhưng cũng phải công ty , tiền lương cũng tệ.”

      “Làm gì vậy?”

      Vị Như biết , chị họ làm HR, muốn giúp tìm công việc trong công ty cũng phải là khó.

      “Để chị giúp em tìm hiểu, xem chỗ nào còn thiếu người .”

      Đinh Lỵ Tĩnh .

      “Vâng, cảm ơn chị.”

      Vị Như cười gật gật đầu, xoay người cởi tạp dề.

      “Nhưng bảo đảm là cần dùng đến tiếng Đức đâu nhé.”

      Đinh Lỵ Tĩnh nhanh chóng

      “Mặc dù công ty cũng có liên hệ với vài khách Đức, nhưng bọn họ đều tiếng .”

      Vị Như gật gât đầu

      “Có thể tìm được việc cần gì quan tâm gì dùng tiếng Đức hay tiếng .”

      tìm việc cũng tìm thời gian, công việc chuyên dùng tiếng Đức , nhưng lại hợp với , đầu năm nay, người Đức tiếng quá tốt, căn bản cần dùng đến tiếng Đức.
      Từ bỏ là lựa chọn sáng suốt , từ bỏ thân cây để tìm được cánh rừng, có thể đủ lớn, nhưng đủ dùng .

      Kiều Vị Như biết làm người phải biết khi nào nên buông tay , bao gồm cả tình cảm.

      Dù nửa đêm vẫn thường bừng tỉnh , lúc nhớ đến Hàn Tô Duy, đáy lòng vẫn đau ê ẩm, đau đớn như sợi thép vô hình quấn quanh , nhưng liên lạc với thậm chí những thứ có liên quan đến , ảnh chụp, thư tình, quà, mọi thứ đều được đóng gói gửi về cho cha mẹ giữ. phải nghĩ tới vất , nhưng nghĩ nghĩ lại , có thể nhiều năm sau chờ khi có thể thản nhiên đối mặt , chừng cũng lãng quên , như thế chỉ cần giấu được nó xa, mắt thấy tâm phiền.

      Đinh Lỵ Tĩnh trong công ty làm chủ quản về tiền lương và phúc lợi, rất thân quen với người quản lý tuyển dụng bao lâu hẹn Vị Như đến gặp mặt ở nhà hàng tây cạnh công ty , để Vị Như chọn trong hai chức vụ .

      “Vị Như , có hai chức vụ là chuyên viên HR , là trợ lý của tổng giám đốc, miêu tả cụ thể cũng đưa cho em, cảm thấy thích cái nào?”


      Vị Như cười rộ lên

      “Có người quen là tốt, công việc cũng có thể tùy tiện chọn lựa.”

      Đinh Lỵ Tĩnh oán trách

      “Chị của em tốt xấu gì cũng tung hoành ở Hồng Viễn hơn mười năm, giúp em tìm hai vị trí này quá đơn giản , hơn nữa điều kiện của em tốt .”

      Vị Như suy nghĩ, nghiêm mặt

      “ Chị, em muốn làm ở phòng tuyển dụng nhân .”

      Đinh Lỵ Tĩnh suy nghĩ chút rồi

      “Ở phòng tuyển dụng nhân công việc có phần hơi buồn tẻ, thời gian chủ yếu đều ở mạng đọc sơ yếu lí lịch , với sửa sang lại số tin tức .”

      “Vâng, em biết. Có điều em cảm thấy làm trợ lý, ở gần ông chủ quá giống như ở gần vua gần cọp.”

      Đinh Lỵ Tĩnh vừa cười vừa

      “Cũng được, nếu em vào bộ phận nhân chị có thể quan tâm em hơn, có người bắt nạt em.”

      Vị Như làm động tác cảm tạ Đinh Lỵ Tĩnh

      “Đúng thế, chị à, từ nay về sau em này nhờ cậy vào chị, đa tạ đa tạ.”

      “Trong công ty đừng gọi chị là chị họ.”

      Đinh Lỵ Tĩnh liếc .

      Vị Như gật đầu tỏ vẻ hiểu

      “Trong công ty em giả vờ như biết chị, đỡ có người em cửa sau, đúng ?”

      Vị Như thuận lợi thông qua kiểm tra sức khỏe và phỏng vấn, hai tuần sau tiến vào Hồng Viễn làm việc.

      Công ty này, hiển nhiên là công ty tầm cỡ, nằm tại khu vực phồn hoa của thành phố A, lại có tòa nhà riêng. Tuy nhiên cao lắm, chỉ có mười lăm tầng, nhưng nằm ở khu cao cấp nhất.

      Địa điểm đó, giờ cao điểm buổi sáng hay chiều đều rất hỗn loạn, Vị Như thể sửa lại tuyến đường, từ phía bắc thành phố A về phía tây thành phố A, cũng may chỉ toàn đường thẳng và khoảng cách cũng xa, mỗi ngày hơn nửa tiếng là đến nơi.

      Đinh Lỵ Tĩnh rất đúng, công việc của nhân viên tuyển dụng quả có phần buồn tẻ. Mỗi ngày lên mạng tìm hồ sơ lí lịch phù hợp, còn phải theo dõi phỏng vấn, thủ tục kiểm tra sức khỏe, mỗi ngày toàn công việc vụn vặt nhưng lại rất bề bộn, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, thỉnh thoảng còn phải tăng ca. Nhưng Vị Như chưa từng làm quá chín giờ, cảm thấy cuộc sống như vậy, đơn giản và phong phú, ban ngày liều mạng làm việc, có thời gian có thể tán gẫu cùng đồng nghiệp, mỗi ngày về nhà có thể làm cơm xem đĩa, thời gian như nước chảy mây trôi.

      Nhân viên phòng nhân đa phần là nữ, giờ cơm trưa mỗi ngày cùng tụ tập, mỗi bữa ăn có khi kéo dài hơn giờ, đơn giản chỉ là bàn tán chút chuyện bát quái, cũng có thể cười ha ha vui thích.
      Hôm nay Vị Như cùng hai đồng nghiệp phòng nhân ngồi ăn món cay Tứ Xuyên, bị cay làm nước mắt chảy đầy ra đột nhiên có người hỏi

      “Vị Như, sao em tìm ban trai? Chị giúp em giới thiệu người nhé?”

      Câu này là do người lớn tuổi nhất trong phòng Lý Chân , chị ấy kết hôn và rất thích làm mối cho người khác, mới đó bộc lộ bản chất.

      Vị Như sửng sốt, cúi đầu tiếp tục ăn canh cá

      “Em vừa thất tình, có ý định tìm chị ạ.”

      vừa , cũng biết mình hay giả, chia tay hơn nửa năm, chắc chắn phải mới vừa thất tình, nhưng có ý định tìm người , là .

      Lý Chân tiếp

      “Vậy càng phải tìm, chữa trị vết thương về tinh thần.”

      Người bên cạnh lập tức phụ họa

      “Đúng thế đúng thế, Vị Như của chúng ta tài mạo song toàn, người chia tay với ấy tuyệt đối là loại người ngu ngốc.”

      Vị Như cười khổ tiếng, người chia tay với chẳng những phải người ngu ngốc mà còn là người rất có đầu óc, nếu bỏ rơi

      “Hứa Ngôn, cậu đừng linh tinh, mình làm gì mà có tài mạo song toàn chứ.”

      Hứa Ngôn lập tức thả đũa trong tay xuống

      “Vị Như, phải mình , mình có học qua xem tướng số, với tướng mạo này của cậu, chắc chắn là bộ dạng được gả vào nhà giàu.”

      Vị Như dở khóc dở cười

      “A? Nhà giàu có gì chứ? Nhiều tiền gì chứ?”

      Hứa Ngôn cân nhắc chút, chớp chớp mắt

      “Ít nhất cũng phải giàu có như tổng giám đốc Lâm. "

      xong, vẻ mặt lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ, làm như Vị Như gả cho nhà giàu đó rồi bằng.

      Vị Như vào Hồng Viễn hai tháng cũng chưa từng gặp qua tổng giám đốc trong truyền thuyết. Nghĩ cũng phải, người ta có mình là chiếm lấy nguyên tầng cao chót vót, cả thang máy cũng dùng riêng, sao có thể để nhân viên nhoi như gặp được chứ. Chỉ là người tên Lâm tổng này rất hay được nhắc đến khi bọn họ ăn cơm, tuấn phóng khoáng, mây mưa thất thường, như người trời, dưới đất thể có.

      Vị Như quyết định tiếp tục đùa vui cùng bạn

      “Cái người giàu có đó đúng là lợi hại, bất động sản, cổ phiếu hay tiền nhiều có gì, chỉ sợ Lâm tổng nhìn tôi chướng mắt thôi.”

      Lý Chân chen vào

      thât, lúc chị vào công ty đúng là thời điểm Lâm tổng tiếp nhận quyền hành từ cha, đến giờ nhiều năm cũng chưa từng thấy Lâm tổng truyền ra chuyện xấu, so với người cha phong lưu hoàn toàn trái ngược.”

      Bộ dạng hiểu nội tình Lâm thị.

      Vị Như nghe, gì. Khi còn là tiếp viên hàng , gặp ít tiếp viên hàng gả cho nhà giàu hoặc nhà giàu đời thứ hai thứ ba gì đó, cũng có người là kẻ có tiền phong lưu.

      Hứa Ngôn cắn đũa, nghiêm túc hỏi

      “Cậu xem Lâm tổng có khi nào là Gay ?”

      Vị Như lập tức cười rộ lên, Lý Chân còn chưa hiểu

      “Gay là cái gì?”

      Hứa Ngôn nhăn mày

      “Đồng tính luyến ái…”

      Bình thường chuyện giọng rất lớn, giờ đột nhiên lại giảm thanh xuống, làm như mình làm gì đó bí mật lắm, Vị Như cười đến nén lại nổi.

      Lý Chân lập tức phản bác


      “Em lung tung gì vậy, sao có thể chứ.”

      ta cùng với trưởng phòng thị trường Lục Diệp Quân phải luôn cùng tiến cùng lùi sao?”

      “Chị xin em, Lục Diệp Quân kết hôn rồi? Vợ của ta chính là bạn cùng lớp đại học đấy.”

      Vị Như ăn no, bưng cốc nước dưa hấu uống cho bớt cay, cười nhìn hai người còn lại nghiêm túc chặt chém ông chủ lớn của công ty.

      “Nhưng..”

      Hứa Ngôn nhất thời được gì. Suy nghĩ ba giâu chợt vỗ bàn

      “Khẳng định là vì chân của ta.”

      Vẻ mặt Lý Chân hoảng sợ
      " Em muốn chết à, cái gì lại đến chân của ta?”

      Vị Như chưa từng nghe mọi người đến vấn đề này, mờ mịt hỏi

      “Chân của ta làm sao?”

      " Chân của Lâm tổng.........."

      Lý Chân giống như cân nhắc câu chữ rồi mới

      “Nếu nhìn kỹ nhận ra nhưng có chút tập tễnh.”

      “Vì sao?”

      Vị Như cảm thấy kỳ quái.

      Hứa Ngôn làm ra vẻ thần bí

      có ai biết . Đây là chuyện tối kỵ trong công ty, cậu biết đâu, lần trước có em đụng phải ta ở bên ngoài, cẩn thận đụng ta ngã, vừa định đỡ ta dậy, ta chả buồn gì, im lặng đẩy ra, tự mình vịn tường đứng lên, tức giận đến mức mặt trắng bệch ra, kết quả, thứ hai đầu tuần bé kia xin nghỉ việc, có lẽ biết mình đắc tội với ông chủ, thể làm như vậy.”

      Trong lúc nhất thời, ba người đều thêm gì nữa, mỗi người đều chìm vào suy nghĩ của riêng mình.

      Gả vào nhà giàu có, Vị Như hoàn toàn chưa từng nghĩ đến, có điều ông chủ này, đúng là khiến người ta tò mò. hoàn mỹ lại có đặc điểm trí mạng, người tập trung nhiều mâu thuẫn như thế, biết là người như thế nào nhỉ?

      Đề tài này đến khi ăn cơm xong tự động ngừng lại.

      Trở về văn phòng, vừa hay trước mặt Vị Như có phong bì thư được gửi đến phòng tổng giám đốc.

      Nhân viên phòng thông báo tuyển dụng của Hồng Viễn gần đây được quản lý rất nghiêm, từng người tiến vào công ty đều phải có được ý kiến của tổng giám đốc. Mỗi người đều có, Vị Như cũng cầm sơ yếu lý lịch sơ lược, những miêu ta sơ qua về công việc do trưởng phòng từng ngành đưa ra, kiểm tra sức khỏe hay báo cáo các loạn, chồng hơi mỏng cho vào phong thư, giao cho người chuyển phát, đưa đến căn phòng tầng mười lăm, bình thường phong thư này lúc trở lại tức là được thông qua và chữ ký duy nhất dưới hai chữ “chủ tịch”, gồm ba chữ, Lâm Tễ Viễn.

      Ba chữ kia chưa bao giờ có phong cách rồng bay phượng múa, là loạn chữ tiêu chuẩn, ngay ngắn hùng hậu, mạnh mẽ và tự tin, nhìn kỹ có mang theo chút mượt mà ung dung. Từ Vị Như được cha là giáo sư đại học bắt luyện chữ nên hiểu “nét chữ tính người” là thế nào, có thể viết ra được nét chữ như thế tính tình khẳng định hề giống nhưng gì trong truyền thuyết, ta hẳn là người có rất nhiều kinh nghiệm và trầm ổn.

      Phát ra mình xuất thần khi nhìn ba chữ này, Vị Như đột nhiên cảm thấy tỉnh táo, lại cảm thấy mình buồn cười, Lâm Tễ Viễn, người chưa từng gặp mặt, vị tổng giám đốc cao cao tại thượng, có cái gì hay mà nghiên cứu, tự cười chế giễu mình, đứng lên, đem tập tài liệu vừa được thông qua đưa cho lãnh đạo của mình.

      ngày buổi sáng, đội mưa to chạy đến công ty, Vị Như cầm áo mưa treo lên, bàn có tiếng điện thoại vang lên, nhấc máy, giọng nam dễ nghe vang lên.

      “Kiều Vị Như phải ?”

      Nhận được câu trả lời xác nhân, giọng dễ nghe kia lại tiếp lời

      “Xin chào, tôi là trưởng phòng thị trường Lục Diệp Quân.”

      Quá đột ngột, Vị Như căn bản kịp phản ứng, cuộc điện thoại này là từ trưởng phòng thị trường đấy. Cũng may chỉ sửng sốt hai giây có thể trả lời ngay

      “Trưởng phòng Lục, chào .”

      Lúc này, trái tim bắt đầu nhảy loạn, cán bộ cao cấp tự mình gọi cho nhất định phải chuyện gì tốt, nhất định là chính mình phạm lỗi gì rất lớn. Vị Như nhanh chóng ngồi xuống, hít sâu.

      “Là thế này, có chuyện cần giúp đỡ của .”

      Tiếng của Lục Quân Diệp vô cùng khách khí, trái tim của Vị Như cuối cùng cũng được thả lỏng

      “Trưởng phòng Lục, .”

      “Ngày mai, Lâm tổng cần phải công tác đến Đức bàn việc với khách hàng, trợ lý của tổng giám đốc vốn kiêm luôn làm phiên dịch, nhưng ấy vừa phát mình có thai, thể đường dài, là trưởng phòng chỗ cho tôi biết, là chuyên gia tiếng Đức, cho nên muốn phiền theo chúng tôi chuyến này.”

      Thấy Vị Như có phản ứng, Lục Diệp Quân tiếp tục giải thích

      “Vốn nhất định phải dùng tiếng Đức, khách của chúng ta đều tiếng , có điều theo thói quen của Lâm tổng, gần đây đàm phán chỉ dùng tiếng Trung, trong công ty nhất thời chưa thể tìm thấy người thích hợp, cho nên…”

      ta dừng chút, giống như cho Vị Như thời gian.

      Vị Như đưa tay vỗ vỗ ngực mình, trưởng phòng tự mình gọi điện gọi cho nàng chắc chắn là muốn nghe câu từ chối, huống hồ là chuyện của tổng giám đốc.


      “Được, vấn đề, tôi đây phải chuẩn bị gì sao?”

      Vị Như lập tức đồng ý. chỉ là nhân viên , tư cách gì với tổng giám đốc đây.

      cần chuẩn bị gì hết. Tôi và Lâm tổng họp bên ngoài, đợi chút nữa trợ lý của tôi liên lạc với , giúp đặt vé máy bay.”

      Vị Như đồng ý, trong lòng thầm cảm thấy may mắn. Còn may là mình đồng ý, đến vé máy bay cũng được đặt cho, nếu do dự, biết chừng việc có khi còn rắc rối hơn.

      Sau đó, mọi chuyện vô cùng thuận lời. Vị Như rất nhanh lấy được vé máy bay là hành trình, nhìn theo hành trình của các sếp mới phát công việc của sếp và Lục Diệp Quân vất vả thế nào, khỏi cảm thán, đúng là hiệu suất cao. Rời nhà đối với Vị như mà là chuyện thường ngày, nhưng đột nhiên nhận được chỉ thị này đúng là có phần hơi hoảng hốt, đành phải tìm Đinh Lỵ tĩnh bàn bạc.

      Đinh Lỵ Tĩnh nghe xong, do dự chốc lát

      “Lâm tổng ra ngoài gần đây chỉ dùng tiếng Trung, ngược lại toàn bộ công ty đều biết, người thông thạo tiếng Đức trong công ty cũng nhiều, Vị Như, nắm chắc cơ hội này. Dù sao phải người nào mới vào công ty thời gian ngắn như em có thể được tiếp xúc với người ở tầng cao.”

      Lời thấm thía, vỗ vai Vị Như.

      Vị Như lại biết đó là cơ hội rất tốt, trong lòng cứ như có tảng đá đè chặt. đối với công việc vẫn chưa cảm thấy hiểu , để cho công tác theo sếp lớn, quả là chuyện quá phức tạp, huống hồ, cả hai người kia chưa từng gặp, lại muốn nghỉ cùng khu trong vài ngày. Nhìn hành trình, họ trực tiếp bay qua Munich, tại đó sau khi đàm phán xong, hôm sau Frankfurt, đừng ngày và đêm, cũng có sắp xếp gì, sau đó ngày thứ ba từ Frankfurt về thành phố A. Hành trình kín mít như thế lại có ngày chạy xe, có chút kỳ quái.

      Chỉ là vị Như còn thời gian nghĩ kỹ nữa, công việc trong tay rất khẩn cấp, tránh phiền phức về sau, chỉ có thể tận tâm tận sức cố gắng, còn lại giao cho Hứa Ngôn, sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, hơn tám giờ. Vừa mới chuẩn bị về nhà, điện thoại lần nữa vang lên.

      Lại là Lục Diệp Quân

      “Kiều Vị Như, nhà của ở khu nào? Buổi sáng mai Lâm tổng đón .”

      cần, tôi tự xe đến là được.”

      Vị Như đáp nhanh, để tổng giám đốc đánh xe đến đón, phải là quá đáng sợ sao.

      Lúc Diệp Quân cười cười

      “Vội vã bảo công tác, sao có thể biết xấu hổ để cho tự lái xe đến.”

      ràng đường đường là trưởng phòng cao cấp vậy mà lời lại phá lệ khách khí và săn sóc. Trưởng phòng thị trường, quả nhiên mạnh vì gạo bạo vì tiền, nghe tuổi cũng lớn lắm, hình như mới khoảng ba mươi. Tại công ty theo kiểu gia tộc thế này nếu phải người có quan hệ huyết thống chắc chắn là bạn thân của sếp lớn rồi.

      Vị Như lại muốn từ chối, bên kia Lục Diệp Quân

      cho tôi biết địa chỉ .”

      Vị Như còn cách nào khác đành phải địa chỉ ra, lại phải “thiên ân vạn tạ”.

      Bên này Lục Diệp Quân cúp điện thoại, cầm địa chỉ đưa cho Lâm Tễ Viễn

      “Lâm tổng, cậu còn dặn dò gì ?”

      Lâm Tễ Viễn khẽ lắc đầu, cúi đầu nhìn ghi chép tay, đúng vậy, quả nhiên đúng là người lần trước gặp ở cửa hàng cạnh khách sạn.

      Lục Diệp Quân nhìn bộ dạng trầm tư của , tiếp tục

      “Cậu xe, cậu và ấy có quan hệ gì? Vừa muốn tìm người thay thế, lập tức nghĩ đến ấy?”

      Lâm Tễ Viễn vẫn lắc đầu

      có quan hệ gì, chỉ là từng gặp mặt, có quen mặt thôi. Còn nữa, cậu cũng biết ấy đấy.”

      Lục Diệp Quân khó hiểu, lập tức trong đầu tìm tòi hình ảnh có liên quan đến ba chữ

      “Kiều Vị Như”,

      tìm khắp nơi cũng nhớ ra

      “Tôi biết ấy khi nào nhỉ?”

      Lâm Tễ Viễn mím môi

      “Ngày mai gặp cậu biết.”

      xong, ánh mắt xuyên qua cửa kính xe, phóng tầm nhìn vào dòng người đường.


      Biết tìm hiểu được, Lục Diệp Quân biết điều hỏi thêm nữa.

      Mà Vị Như nhớ , nhờ thời gian ở Munich, Đảng La Mẫn từng hò hét mực muốn ăn chân giò hun khói Iberian ham Jabugo chính tông nên đến siêu thị gần đó mua, mua xong còn gói cho mang về, về nhà sau khi thu dọn xong cũng đến mười giờ, lên giường ngủ, chút thời gian rảnh cũng có.

      đêm này, Kiều Vị Như thể nào ngủ say. Nhiệm vụ bất ngờ này làm lo lắng, dù thông thạo tiếng Đức nhưng cũng được quá thể , cẩn thận chút với ông chủ, chắc phạm sai lầm gì lớn, càng làm cho yên chính làFrankfurt. tự cho mình quãng thời gian dài làm con ốc, trốn trong chiếc vỏ cứng, muốn gặp gỡ hay đụng mặt những người có quan hệ lúc trước, nhưng thể nghĩ nhanh như thế lần nữa có thể ở cùng thành phố với ta. hoảng hốt, cho dù là hít cùng bầu khí cũng khiến sợ hãi, thời gian dài kiên trì như thế, có thể thất bại trong nháy mắt.
      Chôm chôm, duyenktn1, inbeibe14 others thích bài này.

    4. Sấu Dầm

      Sấu Dầm Well-Known Member

      Bài viết:
      725
      Được thích:
      3,694
      @minhcho tk nàng , nhưng t nhờ người làm hộ rồi , chắc mấy hôm nữa có hình á nàng :yoyo45:

    5. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      @Sấu Dầm chị nhờ ai đấy hử, cần e nữa à :yoyo44::yoyo44::yoyo44:
      linhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :