1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhất Phẩm Thiên Kim

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Giới thiệu

      Lữ "Ba Hoa" là gã chuyên kể chuyện rong trong quán trà cho khách đường kiếm mấy xu mấy cắc. Lão phù phép vào những mẩu tin trôi nổi giang hồ, nay là chuyện về Ma giáo giáo chủ thích ra vẻ ta đây "đoạn tụ" ghẹo thiếu niên nhà tử tế,  mai lại sang chuyện đại thiếu gia Danh Kiếm Môn "ngàn dặm tìm chồng".

      Hôm nay lão lại thao thao bất tuyệt ở quán nước đầu đường, khách vây xem đông nghịt.

      "Rất lâu về trước, có tòa sơn trang Dật Long, trong sơn trang có vị thiên kim tiểu thư thông minh tài trí, dung mạo kiều.

      Ngày nọ, có tên "cẩu" quan thất phẩm đến xin cưới tiểu thư về làm vợ. Trải qua bao sóng to gió lớn, sấm rung chớp giật, "cẩu" quan cũng ôm được mỹ nhân về xây tổ ấm.

      Ai dè, tiểu thư lại chẳng phải tiểu thư, mà là đại thiếu gia...”



      Thanh Thủy Kiếm Hoắc Truy Ân - trong tam đại cao thủ võ lâm, tính tình bộc trực, còn trẻ có danh tiếng trong giới múa kiếm vung đao. Thế nhưng người ta , núi cao còn có núi cao hơn. Kỳ tài võ học trăm năm có như lại đụng phải thiên tài còn khủng khiếp hơn. Và kết quả hiển nhiên, thua. Phụ thân Hoắc Truy Ân nhân cớ này tịch thu kiếm của con trai, bắt ở trong nhà tu thân dưỡng tính, lo chuyện kế nghiệp gia đình.

      Trong lúc Hoắc Truy Ân trong cơn hậm hực vì bị phụ huynh cấm cửa, "tin dữ" lại ập tới nhà. Rằng là mà năm xưa Hoắc gia từng bị vu oan hãm hại, suýt bị chém cả nhà. May mà có thanh thiên Tiết lão gia quản đường xa lên tận kinh thành dâng tấu chương minh oan mới thoát khỏi kiếp nạn. Hoắc lão gia trong cơn cảm kích xin được hứa hôn đứa con chưa ra đời của mình cho con trai của Tiết gia. Hai mươi năm sau, chàng thanh niên Tiết Niệm Chung tìm tới cửa xin đón vợ về.

      Trải qua phen cưỡng bức cùng dụ dỗ, Hoắc Truy Ân phải nuốt nước mắt mang theo hiệp ước bất bình đẳng với cha theo chồng về nhà.

      , con rể là văn nhân yếu đuối, mày lại võ nghệ cao cường, an toàn tính mạng của nó do mày chịu trách nhiệm hoàn toàn, con rể nếu gặp phải chuyện gì bất trắc, thân mày gả cho nó, chôn cùng cũng là chuyện nên làm. Giả như nó bị mất tay, mày cũng nên tự giác chặt chân, cho vợ chồng chung hoạn nạn !”

      "Thứ hai, con rể thân ở chốn quan trường, thể giống thương trường cùng võ lâm, mày phải chú ý lời và việc làm, thể làm mất danh dự Tiết gia, tránh gây tai họa.”

      "Thứ ba, nếu mày mà bị con rể bỏ tự sát tạ tội với thiên hạ luôn nhé! Tiết gia có đứa con mất mặt như thế!”

      Hoắc Truy Ân tính nóng như lửa, nhưng chân thành thẳng thắn, dám dám nhận. Tiết Niệm Chung hiền hòa như nước, mặt chân chất mà bụng dạ khó lường. Hãy cùng dõi theo sinh hoạt của đôi vợ chồng “hứa hôn từ bé”, chứng kiến Tiết đại nhân dùng những thủ đoạn cả sở khanh để giành được trái tim của giai nhân.
      Màn Thầu, bacgian, linhdiep172 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Typer: Vô Thường
      Chương 1: Tri ân báo đáp
      Tiếng lộc cộc của xe ngựa từ xa vọng lại, càng lúc càng gần, cát bụi tung lên mù mịt. Gã phu xe hô tiếng dài, điểu khiển chiếc xe dừng lại trước cánh cổng lớn của Dật Long sơn trang. Sơn trang khí khái phi phàm, đối lập hoàn toàn với chiếc xe ngựa cũ kỹ phong sương.

      "Gia, tới rồi ạ", gã phu xe với người ngồi trong.

      Tấm rèm xe quê mùa cũ kỹ được vén lên, nam tử trẻ tuổi bước xuống xe. Quần áo của y mộc mạc, giản dị, thậm chí còn có phần cùng khổ, tốt hơn gã phu xe là mấy, vóc người hơi gầy gò, ốm yếu, vẻ mặt tuy thanh tú nhưng nhìn thế nào vẫn cứ ra bộ dạng của gã thư sinh nghèo. "Nhiều năm tới, sơn trang thay đổi đến mức ta nhận ra nữa rồi." Y lộ ra nụ cười mỉm hiền hòa, bên má phải lúm đồng tiền

      Gã phu xe nhấc hành lý lên, cùng nam tử bước tới trước cánh cổng lớn vừa rộng vừa dày, cực kỳ bề thế của sơn trang, đập cửa "thình thình thình". lúc lâu sau cánh cửa lớn mới chầm chậm tách ra khe , người giữ cửa tuổi còn trẻ ló đầu ra.

      Nam tử tỏ thái độ vô cùng hòa nhã, : "Xin hỏi vị tiểu ca này, Hoắc lão gia có nhà ?".

      Gã giữ cửa đưa mắt nhìn trang phục của y, liếc cái đầy khinh bỉ, bảo: "Tìm lão gia nhà ta ư? Ngươi là ai?".

      Nam tử chắp tay hành lễ, khách khí đáp: "Xin nhờ tiểu ca thông báo giúp cho tiếng, cứ vãn bối Tiết Niệm Chung tới bái phỏng Hoắc lão gia".

      "Tiết, Tiết gì cơ?"

      "Tiết Niệm Chung."

      "Biết rồi, đứng đó đợi ." Gã canh cửa hừ tiếng, vẻ mặt hệt như thấy chó hoang, sau đó đóng sầm cửa lại.

      Gã phu xe nhìn cánh cổng lớn đóng chặt, khỏi tức tối: "Gia, thằng nhãi đó hợm hĩnh khinh người, đúng là đáng giận!".

      "Thanh Bình, đừng ăn lung tung!" Tiết Niệm Chung nghiêm mặt trách, bộ dạng bản thân nghèo hèn như vậy, cũng oán được người ta.

      Thanh Bình bĩu môi, lại hỏi: "Gia trở về xe chờ hay đứng ở đây ạ?".

      Tiết Niệm Chung ngẫm nghĩ, sau đó đáp: "Chúng ta đứng đợi ".

      Hai người đứng đợi ước chừng khắc liền nghe thấy bên kia cánh cửa lớn càng ngày càng ồn ào, hệt như tổ chức tiệc tùng gì vậy. Hai cánh cửa lớn của sơn trang mở "soạt" tiếng, nhoáng cái thấy mười mấy người lao ra, nhanh chóng sắp thành hai hàng. Tiết Niệm Chung và Thanh Bình bị dọa cho dật nảy, còn kinh ngạc thôi hai hàng người kia đột nhiên cúi rạp người, nhất tề hô: "Cung nghênh Tiết công tử!".

      Tiết Niệm Chung còn chưa kịp "tiêu hóa" biến cố này, thấy lão nhân mặc y phục hoa lệ phăm phăm bước vội ra, người này chính là chủ nhân của Dật Long sơn trang - Hoắc Dịch Toàn.

      "Tiết hiền chất, cháu mau vào đây nào!", Hoắc Dịch Toàn vừa vừa hô to, thanh sang sảng.

      Tiết Niệm Chung ngạc nhiên quá đỗi, vội vàng hành lễ, : "Niệm Chung xin thỉnh an Hoắc bá phụ", xong liền muốn quỳ xuống.

      Hoắc Dịch Toàn tay nhanh mắt lẹ, nắm lấy cánh tay Tiết Niệm Chung, bảo: "Bỏ bỏ , hiền chất mau theo ta vào trong nào".

      Thân thể Tiết Niệm Chung vốn gầy yếu, mà Hoắc Dịch Toàn tuy tuổi cao nhưng bởi tập võ nhiều năm, xương cốt vẫn vô cùng cường tráng, rắn chắc, kéo kéo lôi lôi như thế hồi, Tiết Niệm Chung chỉ cảm thấy bản thân phất phơ hệt như tờ giấy, lảo đảo tiến vào sơn trang. Thanh Bình thấy vậy lập tức đuổi theo sau, vừa lúc trông thấy giữa hai hàng người khom lưng kia có kẻ ra mở cửa ban nãy, liền nghênh ngang hừ với gã tiếng.

      Bên trong Dật Long sơn trang có thể là tráng lệ huy hoàng, hệt như thành trấn , cảnh trí nguy nga, cái gì nên có đều có cả. Suốt đường Hoắc Dịch Toàn cứ mãi ngừng, Tiết Niệm Chung vì phải đuổi kịp bước chân của lão, chỉ đành mau chân, mà như chạy. Thanh Bình cõng theo đồ đạc bám sát phía sau, dọc đường cứ ngó đông ngó tây suốt, hệt như gã nhà quê lên tỉnh. Còn về phần chiếc xe ngựa cũ nát mà hai người đánh tới đây, nó bị hạ nhân trong sơn trang kéo , sửa sang lại phen.

      Mãi tới khi đến nhà chính rồi Tiết Niệm Chung mới có thể dừng chân nghỉ, thở hổn hển ngừng. Đám hạ nhân hầu hạ y ngồi xuống, dâng lên trà ngon, y uống ừng ực ngụm lớn xong mới thong thả hoàn hồn.

      Tâm tình Hoắc Dịch Toàn vô cùng tốt, : "Chẳng mấy khi được hiền chất tới nhà, lần này cháu phải ở chỗ ta chơi mấy ngày mới được".

      "Niệm Chung cảm tạ tấm thịnh tình của bá phụ", Tiết Niệm Chung lễ độ đáp lời, "Từ sau khi phụ thân tạ thế, công việc trong nhà bề bộn, mãi vẫn tới bái phỏng bá phụ được, còn mong bá phụ thứ lỗi cho".

      Hoắc Dịch Toàn khỏi thở than, bảo rằng: "Ôi chao, nhoáng cái trôi qua hai mươi năm. Năm đó Hoắc gia ta bị kẻ gian hãm hại, suýt chút nữa bị tịch biên gia sản, chém chết cả nhà, may mà có phụ thân cháu sáng suốt, nhìn thấu tình, rửa sạch oan khuất, trả lại thanh bạch cho gia đình ta, đại ân đại đức lớn đến nhường ấy Hoắc mỗ cả đời này cũng chẳng dám quên".

      "Bá phụ quá lời rồi, lấy lại công bằng cho người vô tội, xử lý án sai vốn là chức trách của gia phụ." Nhắc đến phụ thân, trong lòng Tiết Niệm Chung liền dâng lên nỗi niềm tưởng nhớ.

      Hoắc Dịch Toàn lại than tiếng, : "Giờ hiền chất kế thừa nghiệp của phụ thân, làm việc nhất định phải cẩn trọng, đừng làm hổ thẹn cái danh Tiết Thanh Thiên của phụ thân cháu".

      "Bá phụ dạy rất phải, Niệm Chung xin ghi tạc trong lòng." Vẻ mặt Tiết Niệm Chung vô cùng kiên định.

      Hoắc Dịch Toàn vừa lòng gật đầu, : "Năm nay hiền chất hai mươi hai rồi đó nhỉ?".

      "Thưa vâng." Tiết Niệm Chung thấy thời cơ vừa khéo, liền ra mục đích tới thăm lần này, " giấu gì bá phụ, lần này vãn bối tới đây là vì việc kết thân giữa hai nhà".

      Hoắc Dịch Toàn vừa nghe vậy, liền vui vẻ : "Đúng đúng, năm đó Tiết Thanh Thiên cứu cả Hoắc gia ta, lão phu cảm kích ông ấy vô cùng, liền mặt dày mày dạn muốn cùng ông ấy kết làm thông gia", xong lão lại cất tiếng cười sang sảng.

      "Lúc sinh thời phụ thân cũng thường nhắc tới hôn này với cháu, chỉ có điều ngại tuổi cháu còn nên mới chần chừ tới cửa cầu hôn. Về sau phụ thân qua đời, cháu cũng chẳng có lòng dạ nào nghĩ tới chuyện này", đến đây gương mặt Tiết Niệm Chung liền đỏ bừng lên, tiếp tục giãi bày: "Mà hôm nay thời hạn giữ hiếu ba năm qua, mẫu thân lại ngừng giục giã, cháu liền vội vã tới đây".

      "Đúng thế, cũng đến lúc cháu nên lấy vợ rồi." Hoắc Dịch Toàn cực kỳ tán thành, hoàn toàn tán thành.

      Tiết Niệm Chung đưa mắt ra hiệu cho Thanh Bình, Thanh Bình liền vội vã mở bao hành lý ra, dâng lên chiếc hộp làm từ gỗ đào, chiếc hộp mở ra, bên trong là trang sức, đồ cài tóc của nữ nhi và bạc nén. Nha hoàn trong sơn trang tò mò tiến lại gần xem thử, nhin được mà che miệng phì cười. Ba đời Tiết gia đều là quan thanh liêm, từ trước tới giờ tham ô dù chỉ là nén vàng nén bạc, trong nhà chưa lúc nào giàu có, chỗ này là toàn bộ gia tài có thể gom góp được rồi.

      Tiết Niệm Chung dâng chiếc hộp lên bằng hai tay, : "Xin bá phụ nhận sính lễ giúp cháu".

      Hoắc Dịch Toàn nhất thời sững người, bàn tay cứng lại giữa trung, chẳng dám nhúc nhích. Lão có thể thề với trời xanh, tuyệt đối phải lão chê bai sính lễ ít ỏi gì đâu, với ân tình của Tiết gia đối với Hoắc gia, có đưa sính lễ, ngược lại mất thêm đồ cưới lão cũng vui cười ha hả ấy chứ, chỉ có điều…"Hiền chất, chuyện này…"

      "Chẳng lẽ bá phụ có lời gì khó ra?" Gương mặt Tiết Niệm Chung lại càng đỏ hơn, y biết Hoắc gia giờ khác xưa, lúc này chạy tới cầu hôn, quả thực là trèo cao.

      "Cũng phải vậy…" Hoắc Dịch Toàn thấy Tiết Niệm Chung lộ ra vẻ mặt thất vọng, khỏi thầm mắng bản thân té tát. Tiết gia có ân với ngươi, việc hôn nhân này còn do bản thân khăng khăng nài ép người ta, há có thể lại nuốt lời?! Bởi thế lão cắn răng ẵm lấy rương gỗ , đóng "sập" cái, sau đó bảo: "Được cứ thế !".

      "Dạ?" Mặt Tiết Niệm Chung ngây ra như phỗng

      Hoắc Dịch Toàn ôm chặt lấy sính lễ trong lòng, : "Hiền chất, cháu cứ nghỉ ngơi trước , đợi ta an bài mọi chuyện ổn thỏa rồi để cho hai đứa nhanh chóng thành thân".

      Tiết Niệm Chung cảm động vô cùng, cuống quýt quỳ xuống: "Tạ ơn bá phụ…, nhạc phụ đại nhân".

      "Ha ha, tốt tốt!" Hoắc Dịch Toàn lập tức đỡ Tiết Niệm Chung đứng dậy. Ước nguyện cả đời của lão chính là được trở thành người nhà với Tiết gia, đến giờ sắp thành thực rồi! Sau đó lão vừa phân phó hạ nhân phải hầu hạ Tiết Niệm Chung cho chu đáo, vừa gọi gã tiểu tư tới, bảo rằng: " gọi đại tiểu thư tới thư phòng, ta có chuyện cần với nó".

      Tiểu tư nghe mà ngẩn người ra, hiểu ra sao liền hỏi lại: "Đại đại…đại tiểu thư ấy ạ?".

      Hoắc Dịch Toàn giơ chân đá đít gã tiểu tư, mắng: "Ta đại tiểu thư là đại tiểu thư. Ngươi mau !"

      Tiểu tư lộn nhào vòng, sau đó lồm cồm bò dậy, gãi đầu gãi tai, mang theo vẻ mặt quái dị mà chạy mất. Tiết Niệm Chung nhìn gã chạy , cảm thấy có chuyện gì đó ổn, thế nhưng cũng chẳng mấy để tâm.









      Màn Thầu thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Chương 2: Cưỡng bức dụ dỗ
      Typer: Vô Thường
      Phía sau Dật Long sơn trang có cái hố, sóng nước mênh mang, mây mù bảng lảng tựa cảnh bồng lai, do Hoắc trang chủ dốc lòng dốc sức kiến tạo theo tôn chỉ khoe tiền là chính, khoe của là chủ yếu.

      Mặt hồ lúc này tự mặt gương, chẳng mảy may gợn sóng, thế nhưng lại thấy thân người màu lam sẫm đứng giữa lòng hồ, ung dung tiêu sái, mờ ảo đến nhường kia. thân ảnh ấy vốn là của nam tử, có thể ung dung đứng mặt nước hồ như vậy, đủ thấy khinh công tuyệt diệu. Trong thoáng chốc, chân người kia khẽ lay động, gợn ra tầng tầng sóng nước, tung người lên giữa trung, trục cơ thể xoay chuyển, đâm nghiêng thanh kiếm trong tay vào mặt nước, sau đó lại khẽ khơi lên, con rồng nước như thoát mình khỏi mặt hồ. Thân rồng thẳng đứng mà lên , dường như có linh tính trong người, quấn chặt lấy thân nam tử, phảng phất vài phần khí thế long tranh hổ đấu, khó lòng phân tách.

      Thế nhưng vào lúc này lại có gã tiểu tư chạy tới bên hồ, hét gọi nam tử mặt nước, "Đại thiếu gia, lão gia gọi cậu tới thư phòng".

      Động tác của người kia khựng lại, trường kiếm vung lên, rồng nước bị đán vỡ tan thành mảnh , hóa thành vô số hạt nước rơi xuống lòng hồ. Chỉ thấy mũi chân khẽ điểm thêm lần nữa, thân người tung lên cao, phảng phất như cánh ưng lao vào bầu trời cao rộng, cuối cùng chậm rãi hạ xuống bên hồ, giày lại mảy may dính nước.

      "Cha tìm ta?" Người này chính là con trai cả của Hoắc Dịch Toàn - Hoắc Truy Ân, là thiếu chủ Dật Long sơn trang được giang hồ xưng tụng là Đoạn Thủy Kiếm, bị cha mình giam lỏng tại nhà.

      Vẻ mặt gã tiểu tư cực kỳ hoang mang, đáp: "Chắc là tìm cậu đấy ạ".

      Trong mắt Hoắc Truy Ân lóe lên tia bất mãn, đưa trường kiếm trong tay cho gã tiểu tư. Đó là cây kiếm gỗ, là loại mà đám đạo sĩ chuyên dùng để lừa lọc người đời, cây bội kiếm chân chính của bị Hoắc lão gia khóa lại chỉ đành lấy kiếm gỗ chơi cho cơn thèm. "Tìm ta làm gì?"

      "Con biết ạ", tiểu tư trả lời rất thành thực.

      Hoắc Truy Ân càng thấy bực dọc hơn, lão già này tìm nhất định có chuyện gì tử tế, kiếm bị khóa người bị giam, lão còn muốn thế nào nữa? sải bước về phía thư phòng, tiểu tư ôm theo cây kiếm gỗ bám sát phái sau.

      Hoắc Dịch Toàn đợi ở thư phòng, lòng nóng như lửa đốt, thấy Hoắc Truy Ân vung vẩy tay chân tiến vào liền khỏi chau mày, có điều chỉ chớp mắt sau lão đổi dang vẻ mặt hòa nhã vui mừng, : "Con ơi! Rốt cuộc đến lúc mày báo đáp ơn dưỡng dục của cha rồi!".

      Hoắc Truy Ân nghe thế, sắc mặt liền trở nên bối rối, hỏi: "Cha có ý gì?".

      Hoắc Dịch Toàn ho khan vài tiếng cho thông cổ họng, sau đó : "Chuyện này kể ra cũng rất dài, ngày đó khi mày còn chưa ra đời, cha bị kẻ gian hãm hại, may nhờ có Tiết lão gia rửa sạch oan khuất cho chúng ta, già trẻ trong nhà mới phải lên đoạn đầu đài. Việc này cha kể rồi, mày có nhớ ?".

      Ta rảnh rỗi lắm sao mà nhớ mấy thứ này? Hoắc Truy Ân thuận miệng "ừm" tiếng, trong lòng nghĩ xem làm thế nào mới lấy được bảo kiếm dấu của mình về.

      Hoắc Dịch Toàn tiếp tục thao thao bất tuyệt, "Có điều cha vẫn còn chuyện chưa cho mày hay, ngày đó cha cực kỳ kính ngưỡng Tiết lão gia, thấy ông ấy có đứa con thơ, liền mặt dày mày dạn bám riết đòi kết thông gia, giờ…hèm, người ta tới cửa đón dâu rồi". Thấy con trai cứ dạ dạ vâng vâng mà mặt mũi cứ lờ đờ, Hoắc Dịch Toàn thấy bất mãn quá, quát ầm lên: "Mày dạ dạ vâng vâng cái gì, rốt cuộc có nghe hiểu đấy?!".

      Hoắc Truy Ân liếc mắt nhìn cha, : " cha cứ cho đón là xong chứ gì?".

      Hoắc Dịch Toàn điên tiết quá, giậm chân bình bịch: "Lấy gì cho người ta đón? Ta có đứa con nào đâu!".

      "Vậy…", Hoắc Truy Ân chỉnh lý ngôn từ phen, cuối cùng thốt ra: "Liên quan quái gì đến con".

      Hoắc Dịch Toàn nghe câu này của con trai xong, suýt nữa nghẹn họng đến tắt thở, tức giận quát: "Cái thằng láo toét này, đồ bất hiếu, quỳ xuống cho ta!". Hoắc Truy Ân hoàn toàn cảm thấy mình láo ở chỗ nào, đứng yên chẳng thèm nhúc nhích, Hoắc Dịch Toàn nhất thời nổi cơn tam bành, hét to: "Quỳ xuống!".

      Hoắc Truy Ân sợ, thế nhưng gã tiểu tư đứng sau sợ đến són ra quần, mặt mày mếu máo khuyên bảo: "Đại thiếu gia, cậu đừng chọc giận lão gia nữa, cẩn thận ngài ấy lại ném kiếm của cậu xuống đáy hồ dở".

      Hoắc Truy Ân bị chọc đúng vào điểm yếu, chỉ đành chịu thua mà quỳ xuống, thế nhưng sống lưng ưỡn thẳng tắp, với phụ thân: "Rốt cuộc cha muốn cái gì?".

      Hoắc Dịch Toàn nuốt nước bọt đánh ực cái, sau đó thử dò lời: "Cha có con , mày tạm thay nhé?".

      "Cái gì?" Hoắc Truy Ân bật dậy. Bộ dạng vốn cao lớn, giờ đứng phắt lên khiến Hoắc lão gia giật nảy, nhảy lùi ra sau bước.

      May mà tiểu tư tay chân nhanh nhẹn, ôm chặt cứng lấy chân của Hoắc Truy Ân, khóc lóc van xin: "Đại thiếu gia, bình tĩnh bình tĩnh! Cậu phải nghĩ cho bảo kiếm của mình chứ!". Dưới lôi kéo cực kỳ nhiệt tình của tiểu tư, Hoắc Truy Ân bị ép quỳ trở lại.

      Hoắc Dịch Toàn biết thằng con này của lão bị mẹ nó dạy hư rồi, võ công lại cao đến thần kỳ, căn bản dây vào được, liền vội vàng trốn ra sau bàn đọc sách, gào lên từ xa: "Thằng bất hiếu, mày muốn tạo phản à?".

      Hoắc Truy Ân có nóng thế chứ nóng nữa cũng thể động thủ với cha mình được, chỉ có thể dùng võ mồm mà thôi. ưỡn thẳng thắt lưng lên, : "Cái lão hồ đồ này, hôm nay lại quên uống thuốc đấy phải ?!".

      Làm gì có ngữ con cái nào lại mắng chửi cha mình như thế chứ? Hoắc Dịch Toàn đau lòng ghê lắm, may mà lão còn đòn sát thủ chưa tung ra: "Mày đồng ý chứ gì? đồng ý đúng ? Được, cha tìm Thu Vũ!".

      Thu Vũ là con trai út của Hoắc Dịch Toàn, năm nay mới vừa tròn mười bốn tuổi. Hoắc Truy Ân nghe thế liền bật dậy lần hai, tiểu tư cố kéo nhưng kéo nổi: "Ông điên rồi hả? Thu Vũ nó còn !".

      Tiểu tư dùng hết cả hai tay hai chân, cố ép Hoắc Truy Ân quỳ xuống. Hoắc Dịch Toàn cảm thấy mình chiếm được thế thượng phong, liền lập tức truy kich: "Thu Vũ nghe lời hơn mày, cha mà tìm nó, nhất định nó gật liền".

      Quả thực sai, Thu Vũ là đứa trẻ ngoan ngoãn đáng như thế, có khi đồng ý chứ chẳng đùa. Hoắc Truy Ân điên tiết, đứng bật dậy, đạp phăng gã tiểu tư qua bên, hùng hổ lao ra ngoài.

      Hoắc Dịch Toàn thấy ổn, vội kêu lên: "Mày đâu thế?".

      Hoắc Truy Ân liêc lão cái, ánh mắt nồng nặc sát khí: ''Tôi giết tên họ Tiết kia, xem ông còn làm được gì!".

      "Mày dám?!" Hoắc Dịch Toàn kích động đến nhảy dựng lên, quát ầm ĩ: "Mày dám động đến người ta, cha, cha chết cho mày xem!". Sau đó Hoắc lão gia liền bật khóc rưng rức: "Mày là thằng bất hiếu, ép chết cha ruột, mày sợ thiên lôi đánh chết à?! Sao ta lại sinh ra đưa con vô liêm sỉ như mày, cả ngày làm được việc gì đàng hoàng tử tế, hết ăn lại ngủ, giờ lại còn muốn ép chết ta!".

      Xết mặt nào đó, Hoắc Truy Ân quả thực làm việc đàng hoàng. Hoắc gia theo nghiệp buôn bán bao đời nên mới có được gia sản lớn đến nhường này. Người Hoắc gia tập võ để thân thể khỏe mạnh, vì buôn bán mà rèn luyện nền tảng cơ thể. Bởi vậy đứa con giống như Hoắc Truy Ân, luyện võ luyện đến độ bỏ rơi gia nghiệp như thế, quả thực khác gì thằng con phá gia chi tử học hay, cày biết!

      Có điều cứ hễ đề cập tới mấy chuyện chẳng ra gì lúc Hoắc Truy Ân mới chân ướt chân ráo vào giang hồ là Hoắc Dịch Toàn lại thấy oán giận vô cùng, lão liền đứng phắt dậy, bừng bừng khí thế mà quát: "Mày xem mày phiêu bạt giang hồ, nếu có thể kiếm được cái danh xưng gì đó cũng coi như xong, thế nhưng mày xem mày làm được những gì ?! Giao thủ với ma đạo, thua đến mảnh giáp cũng còn, mặt mũi Hoắc gia bị mày ném cho chó gặm hết rồi!".

      Hoắc Truy Ân hận nhất bị người khác đề cập tới chuyện này. ra trong võ lâm cũng coi như nhân vật lớn, tuổi còn trẻ bước được vào hàng tam đại cao thủ, Đoạn Thủy Kiếm do sáng tạo ra càng thuộc hàng tinh hoa hiếm thấy trong kiếm giới. Thế nhưng kỳ tài võ học trăm năm khó gặp như lại đụng phải đối thủ còn quái thai dị dạng hơn.

      Năm ấy còn chưa tròn hai mươi tuổi, đối thủ bất quá cũng chỉ mới hai mươi mấy, đôi bên đều là tuổi trẻ khí thịnh, chiến đấu kịch liệt suốt ba ngày ba đêm. Trong ba ngày đó, lần đầu tiên trong đời Hoắc Truy Ân được thể nghiệm cái gì gọi là bó tay chịu trói, cái gì gọi là lực bất tòng tâm, cái gì gọi là đạo cao thước, ma cao trượng! Suốt ba ngày đó đều bị vây ở thế hạ phong, vô số lần nhờ đối phương hạ thủ lưu tình mà nhặt được mạng về. cảm thấy bản thân như con rối gỗ, hoàn toàn bị thao túng trong tay của đối phương, thất bại vô cùng nhục nhã! Thế nhưng có chuyện càng ngờ tới, đó là ma đầu kia chỉ ra được chỗ thiếu sót trong kiếm pháp của , thậm chí đưa ra kiến nghị cải tiến. Lúc ấy cho rằng đối phương cười nhạo bản thân mình, nghiến răng nghiến lợi "thăm hỏi" tổ tiên nhà tên kia lượt, thế nhưng chẳng bao lâu sau liền nhận ra bản thân sai rồi. luyện kiếm theo hướng mà đối phương chỉ điểm, lại có được tiến bộ vượt bậc. Lúc này Hoắc Truy Ân mới chợt tỉnh ra, độ cao người đó đứng là nơi mà Hoắc Truy Ân tài nào tới được, nếu có thể gặp lại bản thân nhất định phải cùng người nọ nâng chén cười, kết thành huynh đệ!

      ra người oán hận phải người nọ, phải thất bại, mà là lão cha già khốn nạn vin vào cái cớ thất bại mà nhốt trong sơn trang, còn khóa luôn thanh kiếm của lại! Mà lại có cách nào phản kháng, con cháu thương nhân lại lo chuyện làm ăn, chạy lưu lạc giang hồ còn thất bại thê thảm, điều này khiến địa vị của trong gia tộc tụt dốc thảm hại. Lão cha từ trước tới nay vốn dám to tiếng với lập tức tung người cưỡi lên đầu lên cổ mà hô gió gọi mưa, thậm chí còn lớn gan muốn gả cho người khác!

      "Ông bớt lấy chuyện đó ra mà kìm chân tôi . Ông đồng ý bừa với người ta tự mà gánh, đừng mơ đem tôi ra chịu trận!" Địa vị của Hoắc Truy Ân tụt dốc tới độ tiểu tư lại lao tới kéo quỳ xuống rồi!"

      Hoắc Dịch Toàn ngửa đầu hừ lạnh tiếng: " phải cha muốn đem mày ra chịu trận, mà vốn từ khi sinh ra mày có nghĩa vụ phải lấp cái hố này rồi!"

      "Cái gì?"

      "Cái tên "Truy Ân" của mày được đặt sẵn trước khi mày ra đời, nhớ là nhớ ân đức của Tiết gia chứ còn gì nữa. Ai mà ngờ được mày lại là con trai?" Hoắc Dịch Toàn thả lỏng, bảo: "Mẹ mày lại biết phấn đấu, Thu Vũ cũng là con trai nốt, cha có cách nào bây giờ? giờ đừng lằng nhằng nữa, là nam tử hán đại trượng phu dứt khoát chú !".

      "Mẹ kiếp, ông có giỏi lại lần nữa xem!" Hoắc Truy Ân lại đánh văng tiểu tư ra, đứng bật dậy. Tiểu tư lăn lông lốc tận mấy vòng, va đến độ mặt mũi bầm dập. Hoắc Truy Ân nổi trận lôi đình, quát ầm ĩ: "Có ai làm cha như ông hả? Rốt cuộc tôi là con trai ông hay tên họ Tiết đó mới là con trai ông?".

      Hoắc Dịch Toàn co cẳng chạy, trốn ra sau bình phong, cam lòng yếu thế, cũng quát trả: "Con trai có thể cần, thế nhưng đứa con rể này ta chắc chắn phải có!".

      "Ông sớm biết có cái hôn ước này, sao biết đường nhận con nuôi?", Hoắc Truy Ân rống to hơn.

      "Ân đức của Tiết lão gia, muốn ta nhảy vào lửa báo đáp cũng được, tuyệt đối thể dối gạt người ta!" Sau bình phong vang lên thanh to kém. Kỳ thực Hoắc lão gia rất chột dạ, việc hôn nhân nay là chuyện của hai mươi năm trước, lão cứ nghĩ Tiết gia quên rồi, thế nên cũng… lơ luôn.

      Tâm tình tại của Hoắc Truy Ân có thể diễn tả bằng hai từ "hỏng bét", chỉ hận thể loi kẻ nào đó ra đây nện cho tơi tả. liếc mắt nhìn thanh kiếm gỗ mà tiểu tư ôm tới, liền lao qua bên đó, cầm lên bẻ "rắc'' cái, kiếm gãy làm đôi. "Ông thích tên họ Tiết kia như thế, sao tự gả mình cho luôn ???" Câu này đương nhiên chỉ là giận quá bừa thôi.

      Hoắc lão gia dù gì cũng là gian thương nổi tiếng, binh đến tướng ngăn, nước dâng đập chặn, đáp trả ngay: "Ta mà trẻ ra được hai mươi tuổi làm gì đến lượt mày??? Tóm lại nếu mày đồng ý cha bảo Thu Vũ thay, tùy mày quyết định".

      Trong phòng lâm vào trạng thái lặng ngắt như tờ, Hoắc Truy Ân nắm chặt tay, "răng rắc răng rắc". Bầu khí này quỷ dị đến khiếp người, Hoắc Dịch Toàn trốn sau tấm bình phong dám thò mặt ra, tiểu tư khênh vai áp lực cực lớn, ngay cả thở mạnh cũng dám. Cuối cùng Hoắc Truy Ân rốt cuộc cũng lên tiếng! Vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hiểm ác, hung hăng phun ra câu: "Mẹ kiếp!".




    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Type: Vô Thường
      Chương 3: Ngậm bồ hòn làm ngọt
      Khi ý thức được việc bản thân thể làm con cá nằm tấm thớt này, Hoắc Truy Ân liền bình tĩnh tìm cái ghế mà ngồi xuống, sau đó nâng chân lên cao, : "Ông thử xem… gả thế nào bây giờ?".

      Hoắc Dịch Toàn ló đầu khỏi tấm bình phong, sau khi chắc chắn an toàn rồi lão mới thong thả bước ra, : "Con nhà khác gả thế nào mày gả thế ấy".

      Gân xanh đập dồn dập trán Hoắc Truy Ân, cố gắng nhẫn nhịn, bảo: "Tôi là nam".

      " nhảm, nếu mày là nữ tao cần khổ não thế này sao?", Hoắc lão gia hừ tiếng.

      Gân xanh trán đập càng dữ dội hơn, Hoắc Truy Ân thở mạnh hơi, : "Ông nghĩ tên họ Tiết đó bị ngu à? Chỉ cần tôi… gả qua đó là bị phát luôn chứ còn gì? Ông muốn đem tôi ra bồi thường cho người ta, tôi chấp nhận, thế nhưng nếu người của Tiết gia phát thân phận thực của tôi họ nhìn Hoắc gia chúng ta thế nào? Đây căn bản chính là lừa gạt, có kẻ nào báo đáp ân nhân giống như ông ?".

      Chẳng mấy khi Hoắc Truy Ân thốt được lý lẽ tra trò như thế, Hoắc Dịch Toàn cũng rất nghiêm túc đáp lời con trai: " ra những điều mày cha đều cân nhắc hết rồi", lão thở dài hơi, thành khẩn bảo, "Thậm chí cha mày còn nghĩ đến chuyện tìm nha hoàn tới ứng phó, có điều ngẫm nghĩ kỹ lại, chuyện này sao làm được chứ! Với địa vị tại của Hoắc gia ta, nhất định nuôi nấng ra thiên kim đại tiểu thư được nâng niu chiều chuộng, với tính cách đại tiểu thư này đâu phải là thứ nha hoàn có thể bắt chước ra! ngày bị vạch trần, con rể nhất định nghĩ Hoắc gia ta chê bai nó, lúc đấy mày bảo cha phải chống đỡ thế nào? Còn nếu bảo tìm thiên kim đại tiểu thư đến đây, thử hỏi xem có nhà giàu có nào đồng ý cho mượn con của chính mình? Cha nghĩ nghĩ lại, tính tình thiếu gia của mày xem ra cũng hợp, trát thêm ít phấn lên, mặc quần áo đẹp xinh chút hẳn là có thể ứng phó được".

      Mẹ nó, còn phải giả nữ! Hoắc Truy Ân thầm chửi thề câu trong bụng, lại hỏi: "Ông nghĩ gả con là chuyện ngày ngày hai à? Thời gian dài, ai có thể đảm bảo xảy ra sai sót?".

      Hoắc Dịch Toàn tỏ ý tán đồng, : "Đừng lo lắng, cha nghĩ hết cho mày rồi. Mày gả qua đó xong lập tức cưới ngay tiểu thiếp cho chồng mày, nhất định phải tìm nương xinh đẹp. Đến lúc đó mấy chuyện như hầu hạ tướng công, hiếu thuận mẹ chồng, sinh con đẻ cái đều khoán hết cho tiểu thiếp. Mày cũng biết mà, bà vợ cả nào cũng đều để trang trí để cung phụng thôi, con rể nạp tiểu thiếp rồi, tự nhiên quan tâm gì đến mày nữa, mày làm phu nhân chính thất hữu danh vô thực, vừa thoải mái vừa tự do. Đến lúc đó mày có muốn luyện công đến tẩu hỏa nhập ma hay phiêu bạt giang hồ cũng ai them ngăn cảm".

      Nếu biết cha mình là gã gian thương tầm cữ, Hoắc Truy Ân bị mới lợi ích tuyệt vời ấy kéo vào tròng. thầm "xì" tiếng đầy khinh miệt, sau đó : "Thế chuyện động phòng phải giải quyết ra sao?".

      Hoắc Dịch Toàn vỗ ngực, : "Yên tâm , cha căn dặn Vương quản gia rồi, đến lúc đó lão dẫn hai chục người vào kính rượu con rể, chuốc cho nó say đứ đừ rồi mới khênh đến chỗ mày".

      Hoắc Truy Ân hừ tiếng khinh thường. Hoắc Dịch Toàn thấy bộ dạng con mình như thế liền truy hỏi luôn, vẻ mặt khấp khởi thấy : "Con à, ra mày cũng trông mong vụ động phòng lắm đúng ?".

      "Tôi nhổ vào!" Hoắc Truy Ân bật dậy khỏi cái ghế, ngọn lửa phẫn nộ khó khăn lắm mới nén xuống được lại bốc cháy phừng phừng.

      Hoắc Dịch Toàn như con thỏ bị ai làm kinh hoảng, lại chui tót ra sau bình phong chỉ ló đầu ra, : "Con à, mày đừng kích động chứ, phong thái của Tiết Thanh Thiên năm đó khiến cha mày phải vô số lần khom lưng bái phục, chỉ tiếc nuối bản thân phải là phận nữ nhi đấy! Cha thấy con rể cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu, chưa biết chừng hai đứa thường xuyên qua lại liền vừa mắt nhau cũng nên. Tuy hai đứa thể sinh cháu cho cha, nhưng sao hết, cha chờ Thu Vũ là được!".

      "Ông mà còn thêm câu nữa là tôi cắt… cắt lưỡi của luôn!" Hoắc Truy Ân chĩa mũi dùi về phía tiểu tư vô tội.

      Tiểu tư lập tức quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng, cất lời kháng nghị: "Đại thiếu gia, chuyện này có liên quan gì đến con đâu ạ".

      "Câm miệng!" Hoắc Truy Ân tuyên bố kháng nghị vô hiệu, với Hoắc Dịch Toàn: "Trả Đoạn Thủy Kiếm cho tôi!".

      "Được", Hoắc Dịch Toàn cảm thấy chuyện sắp thành tới nơi rồi, liền vui tươi hớn hở trả lời, "Sau khi tổ chức xong hôn cha trả lại cho mày".

      Chuyện tới nước này, Hoắc Truy Ân biết có phản kháng nữa cũng vô dụng, quay người định . Thế nhưng lại chịu buông tha cho , hô lớn: "Từ từ !". Hoắc Truy Ân dừng chân, ném về phía lão cái nhìn sắc lẻm.

      "Con à, chúng ta còn phải thỏa thuận với nhau ba điều." Hoắc Dịch Toàn biết thói hư tật xấu của con trai thâm căn cố đế, cẩn thận con rể mất mạng như chơi, ", con rể là văn nhân yếu đuối, mày lại võ nghệ cao cường, an toàn tính mạng của nó do mày chịu trách nhiệm hoàn toàn. Con rể nếu gặp phải chuyện gì bất trắc, thân mày gả cho nó, chôn cùng cũng là đương nhiên. Giả như nó bị mất tay, mày cũng nên tự giác chặt chân cho phu thê chung hoạn nạn!".

      Mẹ kiếp, được giết còn cấm đánh tàn phế! Tâm tư của Hoắc Truy Ân bị Hoắc lão gia đào móc bằng sạch, bực dọc : "Nếu y gây chuyên bên ngoài sao tôi lo được!".

      "Bớt nhảm , bằng bản lĩnh của mày, nếu có lòng kẻ nào đụng được vào con rể!" Hoắc lão gia làm ăn mấy chục năm, sở trường nhất chính là đàm phán, tiếp tục : "Thứ hai, con rể thân ở chốn quan trường, thể giống thương trường cùng võ lâm, mày phải chú ý lời ăn tiếng , cử chỉ hành vi, thể làm mất danh dự Tiết gia, tránh gây tai họa".

      Con mẹ nó, có kẻ nào vô duyên vô cớ chạy gây chuyện ! Hoắc Truy Ân thầm mắng, tâm tình càng tệ hơn.

      "Thứ ba, nếu mày mà bị con rể bỏ tự sát tạ tội với thiên hạ luôn nhé! Tiết gia có đứa con mất mặt như thế!" Điều kiện thứ ba Hoắc Dịch Toàn đề ra là điều kiện ngặt nghèo nhất, hoàn toàn chặt đứt ý nghĩ muốn ép buộc Tiết Niệm Chung viết hưu thư trả lại tự do cho mình của Hoắc Truy Ân.

      Đối mặt với những điều ước bất bình đẳng như thế, Hoắc Truy Ân lại tỏ ra bình tĩnh dị thường, thế nhưng tất cả những người hiểu đều biết rằng, khi như thế mới là lúc đáng sợ nhất! Chỉ thấy khóe miệng cong lên thành nụ cười, thong thả từng câu từng chữ: "Tôi, muốn, gặp, mẫu thân".

      Đối với Hoắc Dịch Toàn mà , đây tuyệt đối là tử huyệt trí mạng nhất. Giống như ban nãy lão vậy, chính thất phu nhân đều là để cung phụng, Hoắc phu nhân đương nhiên cũng được Hoắc lão gia cung phụng, thờ như thờ thân vậy, khiến lão thành kính đến độ dám léng phéng gì tới hai chữ "tiểu thiếp" cả! "Con à, mẹ mày ra ngoài thăm thú, về sớm thế đâu."

      "Vậy chờ bà ấy về tôi mới gả!"

      "Vậy, vậy sao được? Ngày tốt chọn xong cả rồi, yến tiệc linh tinh cũng bắt tay vào chuẩn bị, chính là ngày mai",

      "Đây là đại cả đời tôi, sao có thể đợi mẫu thân về?"

      "Con à, con ngoan của ta, con rể chờ mà, con cứ gả qua bên đó trước, có được nào?"

      "Nằm mơ!"

      "Con… Vậy nghĩa là thương lượng được hả?"

      "Hừ!"

      "Được được, là mày ép cha đấy nhé! Cha tìm Thu Vũ!"

      "…"

      Thế mới gừng càng già càng cay, còn rất cay là đằng khác! Lão cha già có thể ép con trai cả làm vợ kẻ khác đương nhiên cũng có thể ép con trai thứ, Hoắc Truy Ân hoàn toàn trông chờ vào việc cha mình có thể làm việc nương tay. Ai bảo hổ dữ ăn thịt con, trước mắt ví dụ sống sờ sờ ra đó!

      Nhìn Hoắc Truy Ân nổi giận đùng đùng mà mất, Hoắc Dịch Toàn biết bản thân thắng rồi, lập tức thở phào, giơ tay vuốt ngực: "Thằng ranh này, bị nó dọa cho trận, tổn thọ mất hai năm là ít!".


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Type: Kate Chou
      CHƯƠNG 4: ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC
      Hôn được chuẩn bị vô cùng gấp rút, vốn dĩ Tiết Niệm Chung cực lực phản đối chuyện tổ chức lễ thành hôn ở Hoắc gia. Cũng đâu phải y ở rể Hoắc gia, xét về tình hay về lý cũng nên đón tân nương về nhà rồi mới bái đường. Thế nhưng Hoắc lão gia chỉ sợ đường Hoắc Truy Ân trở chứng, hết lời khuyên bảo Tiết Niệm Chung cả đêm, từ giao tình đời trước đến tình cảm đời này, cái gì mà ta vẫn luôn coi cháu như con ruột, bái đường ở đây cũng có nghĩa là ở rể, ta chờ đợi mỏi mòn bao năm cũng chỉ muốn được tận mắt trông thấy hai đứa bái đường thành thân. Tiết Niệm Chung vẫn nhất định đồng ý, bảo chuyện này hợp quy củ. Hoắc Dịch Toàn chỉ thiếu nước hộc máu ra thôi, cuối cùng lão phải vác bộ mặt già nua nước mắt giàn giụa, mặt dày mày dạn khẩn thiết van nài, lão già này cũng chẳng còn sống được bao nhiêu năm nữa, nếu trông thấy hai đưa bái đường chẳng thà sớm xuống đó tìm cha cháu còn hơn. Người ta lấy cái chết ra mà ép rồi, Tiết Niệm Chung còn cố chấp làm sao được nữa? Chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

      Tiết Niệm Chung thân là con rể tương lai lập tức trở thành tâm điểm chú mục của mọi người, đãi ngộ nhận được quả còn tốt hơn cả Hoắc lão gia, tới đâu cũng có đến mười mấy người kè kè phía sau hầu hạ. Phu xe Thanh Bình cũng được hưởng đối xử lễ độ trước nay chưa từng có, thậm chí gã còn sinh ảo giác rằng bản thân còn là gã phu xe thông minh nữa, mà được thăng lên chức phu xe đứng đầu của nhà quyền quý.

      Khác với an tâm của Thanh Bình, Tiết Niệm Chung cứ có thứ cảm giác cổ quái, y thấy ánh mắt đám người hầu quan sát mình có... thứ gì đó khang khác. phải là khinh thường hay ghét bỏ, nếu là hai loại ấy y còn có thể hiểu được, bản thân bộ dạng nghèo hèn như vậy lại có thể kết thân với Hoắc gia giàu có, quả thực khiến người ta ghen ghét. Thế nhưng thứ y nhìn thấy trong ánh mắt của đám người hầu phải những điều ấy, ngược lại có phần hao hao... vẻ mặt mọi người lộ ra khu túm tụm ở quán trà nghe Lữ Ba Hoa kể chuyện, là vẻ mặt chờ xem trò vui!

      Bởi vì Hoắc lão gia chủ trương đánh nhanh diệt gọn, thế nên giờ Tiết Niệm Chung mặc lên người bộ trang phục đỏ của tân lang. Hoắc Dịch Toàn vô cùng kích động, kéo hai tay y lên, nước mắt lưng tròng : “Hiền tế(rể hiền) ơi, con trai ngoan ơi, chúng ta là người nhà rồi”.

      Tiết Niệm Chung quỳ dưới đất dập đầu ba cái, ba hoa chích chòe tâng bốc nhạc phụ đại nhân phen. A dua nịnh hót là môn học bắt buộc đối với những kẻ làm quan, nhất là với những chức quan bằng mắt muỗi như y, nó lại càng là bản lĩnh sinh tồn. Y dùng có mất câu khen Hoắc lão gia đến độ rang rỡ mặt mày, trực tiếp mọc cánh thành tiên luôn rồi.

      Tiếng cười của Hoắc Dịch Toàn chỉ có thể dùng hai từ “điên cuồng” để hình dung, vừa hả hê liền động đến vết thương mặt, lập tức đau đến độ gập người. Tiết Niệm Chung lúc này mới để ý bên mặt Hoắc lão gia bị tím mảng hỏi: “Sao nhạc phụ lại bị thương thế ạ?”

      Hoắc Dịch Toàn ôm mặt, dám càn quấy nữa, trả lời: “ có gì, có gì, sáng sớm hôm nay ta cẩn thận va vào cửa đấy mà”. ra trời vừa tảng sáng lão kích động, hăm hở dẫn người vây xem Hoắc Truy Ân mặc nữ trang, còn luôn miệng bảo, cuối cùng lão phu cảm nhận được tâm tình gả con cho người ta rồi, mau tới mà xem, đại thiếu gia của các ngươi ăn vận thế này thua kém bất cứ đại tiểu thư nào cả, đúng là sinh nam hay sinh nữ cũng chả khác gì nhau! Hoắc Truy Ân cũng chẳng dài dòng với lão cha làm gì, trực tiếp tháo mũ phượng xuống, hung hăng quăng vút , điểm thêm nét “chấm phá” mặt Hoắc Dịch Toàn.

      Tiết Niệm Chung cực kỳ tôn trọnh vị nhạc phụ đại nhân này, thế nên hoàn toàn nghi ngờ gì cả. Cũng giống như khi nhạc phụ với y hôn lễ tổ chức quá gấp gáp, khách khứa đều tới kịp vậy, y chẳng hề nghĩ ngợi gì nhiều.

      “Hiền tế à”, Hoắc Dịch Toàn nắm chặt lấy tay Tiết Niệm Chung, thận trọng : “Đứa con trai, khụ khụ, đứa con này của ta lăn lộn nhiều năm giang hồ, quen cuộc sống chém chém giết giết, tác phong làm việc có phần, có phần... ờ ...”

      “Linh hoạt dứt khoát!”

      “Đúng đúng, thế nên là, tính tình liền có chút, có chút...”

      “Hào sảng!”

      “Đúng đúng, hoàn toàn chính xác. thế nên con nghìn vạn lần đừng làm căng với nó.”

      “Nhạc phụ đại nhân yên tâm, có thể lấy được tiểu thư là phúc phận của Niệm Chung, con nhất định nghe nàng mọi chuyện.” Tiết Niệm Chung đến hào hùng hăng hái, khiến Hoắc Dịch Toàn gật mãi thôi.

      Vương quản gia lật đật chạy lại, giờ lành tới, có thể bái đường rồi. Hoắc lão gia vội vàng đến ngồi ở ghế chính trong khách sảnh, cười híp mắt đợi tân lang tân nương.

      Tiết Niệm Chung cảm thấy vô cùng căng thẳng, thậm chí có phần luống cuống biết làm sao. Y vẫn chưa trông thấy đại tiểu thư của Hoắc gia bao giờ, lần đầu gặp mặt liền đứng ngay trước ngưỡng cửa hôn nhân, chuẩn bị bước qua trang mới của đời người.

      Chính trong thời khắc kích động lòng người ấy, Hoắc Truy Ân thân đỏ rực bước vào lễ đường, đầu trùm tấm khăn màu đỏ, chẳng cần ai dìu, trực tiếp sải bước vào giữa phòng, vén vạt hà phi 1 lên, quỳ xuống. Cả quá trình diễn ra nước chảy mây trôi, chỉ có thể dùng hai chữ “tiêu sái” để hinh dung cho trọn.

      (1. là loại phục sức choàng vai của phụ nữ cổ đại, hàm ý chỉ vẻ diễm lệ như ráng mây ngũ sắc. Hà phu xuất vào thời kỳ Nam Bắc triều, đến thời Tùy Đường có tên gọi này, đến đời Tống được xếp vào hàng lễ phục. Đời Minh thứ phục sức này trở nên tương đối phổ biến, hình dáng của nó giống như dải dài màu sắc rực rỡ. chiếc hà phi ngắn ba tấc hai phân, dài năm thước bảy tấc, lúc dùng quàng qua cổ, thả trước ngực, phía dưới có gắn vàng hoặc đá quý.)

      Tiết Niệm Chung nhìn mà ngẩn cả người, mãi đến khi nghe tiếng ho khan của Hoắc lão gia y mới hoàn hồn lại, vội vàng quỳ xuống bên cạnh Hoắc Truy Ân. Lẽ thường là ai đều cảm thấy hứng thú với dung mạo của người vợ chưa từng gặp mặt, Tiết Niệm Chung đương nhiên cũng vậy, thế nên y len lén liếc mắt vài lần, chỉ có thể thấy được chiếc cằm lấp ló dưới vành khăn đỏ, cả hình dạng lẫn độ cong đều vô cùng xinh đẹp.

      Bái xong ba bái, đợi người ta hô “Đưa vào động phòng”, Hoắc Truy Ân đứng luôn dậy, rũ áo che hai tay, về phía phòng tân hôn. Khí thế ấy, tư thế ấy, từ “tiêu sái” sao có thể hình dung cho trọn! Đối với chuyện này, những người xung quanh sớm tập mãi thành quen, chỉ còn Tiết Niệm Chung trông mà đờ đẫn cả người, trong lòng cảm thán thôi: Quả hổ danh nữ hiệp!

      Có điều đợi Tiết Niệm Chung cảm thán xong, dưới ánh mắt ra hiệu của Hoắc lão gia, Vương quản gia lập tức “rầm” tiếng, đặt vò rượu cực lớn xuống trước mặt y, phía sau cũng có hơn hai mươi người nhất tề đứng ra.

      gia 1 , ngài uống cạn chén này với chúng tôi, nghĩa là xem thường chúng tôi!”, xong liền bưng bát lên tu ừng ực.

      (1. gia: Cách cha mẹ vợ hoặc người nhà vợ gọi chú rể.)

      Tiết Niệm Chung khỏi lùi lại phía sau bước, đầu mày chau lại, gian nan nuốt ngụm nước bọt.

      Trong phòng tân hôn, khăn trùm đầu bị quăng xuống đất từ đời tám hoánh, phía còn in hai vết chân. Hoắc Truy Ân ăn sạch khay táo đỏ cho hả giận, còn nhổ hạt táo ra đầy đất. May mà ném mũ phượng rồi, có mỗi bộ hà phi này thôi nặng nề muốn chết, thêm cái mũ phượng nữa còn nổi ? dứt khoát vạch phần ngực áo ra, nhìn vào hoàn toàn chẳng thấy có tí tao nhã nào đáng bàn, ngược lại còn rất “lẳng lơ”.

      Ước chừng nửa canh giờ sau, tiếng cửa kẽo kẹt vang lên, Hoắc Truy Ân đoán chắc là Tiết Niệm Chung bị người ta khênh vào, liền vô cùng khinh bỉ, đưa mắt liếc sang, ai ngờ lại liếc thấy Tiết Niệm Chung vào trong tư thế đứng.

      Tiết Niệm Chung gài cửa lại, loạng choạng bước tới bên bàn, tay chống xuống mặt bàn tay ôm ngực, thở hổn hển mà rằng: “Suýt chút nữa bỏ xác ở ngoài kia rồi.”

      Mặt y đỏ bừng, hiển nhiên bị chuốc ít rượu. Y nhấc bình nước bàn lên rót đầy chén, vừa đưa tới bên môi thấy ổn, đây cũng là rượu. Nhất thời Tiết Niệm Chung cảm thấy miệng mồm khô khốc, y đưa tay nới cổ áo ra, liếc mắt thấy mặt đất vương vãi đầy hạt táo, lại tiện đường đưa mắt nhìn qua, trông thấy Hoắc Truy Ân ngồi ngay ngắn giường, đầu vẫn trùm khăn đỏ, ơ... sao lại bẩn thế kia?

      “Phu nhân, Tiết Niệm Chung xin có lời chào.” Tiết Niệm Chung chắp hai tay lại, khom người hành lễ, ánh mắt vừa lúc chạm phải vạt áo rộng mở trước ngực Hoắc Truy Ân. Y nhìn mà khỏi ngỡ ngàng, đây, đây là... nóng lòng chờ được hay sao? Nghĩ y vùi đầu đọc sách bao năm, nào bao giờ trông thấy tình cảnh thế này, gương mặt lập tức đỏ bừng như gấc chín.

      Hoắc Truy Ân lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ lão cha già khốn nạn làm ăn kiểu gì thế này? Lại để cho y trốn thoát!

      “Phu nhân?” Tiết Niệm Chung lại gọi thêm tiếng nữa, vẫn thấy động tĩnh gì, sau đó y trông thấy thanh đoản kiếm để bàn.

      Cũng cần phải nhắc đến thanh đoản kiếm này chút. Mấy thứ dùng để lật khăn trùm đầu có rất nhiều, đũa này, gậy tre này, đòn cân này... ngắn dài gì đều được, thế nhưng Hoắc Truy Ân là ai chứ? là thiếu chủ Dật Long danh chấn giang hồ, là đỉnh cao kiếm giới khiến người kính ngưỡng, giống người thường! Thế nên chỉ có kiếm mới xứng để lật khăn trùm đầu của lên!

      Tiết Niệm Chung thò tay về phía thanh đoản kiếm, có điều Hoắc Truy Ân cho y cơ hội, lập tức đoạt với tốc độ sét đánh kịp bưng tai, sau đó kề kiếm lên cổ họng Tiết Niệm Chung. Cùng lúc này, khăn trùm đầu nhàng tung bay, rơi xuống phía dưới.

      Tiết Niệm Chung sửng sốt vô cùng, đương nhiên phải y sửng sốt vì tướng mạo của Hoắc Truy Ân, vào thời khắc sống còn thế này ai còn tâm tình quan tâm đối phương vuông hay tròn nữa! “Phu, phu nhân, nàng đừng kích động.” chú ý của y dồn cả lên thanh kiếm, hoảng hốt : “Ta biết chúng ta vừa mới biết nhau trở thành phu thê, nàng nhất định cảm thấy vô cùng thiệt thòi, thế, thế nhưng ta có thể thề với trời, ta nhất định đối xử tử tế với nàng”. Cảm giác được thanh kiếm lại kề sát thêm chút nữa, sắp đâm vào cổ họng tới nơi, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, y lại : “Chuyện, chuyện động phòng... trước mắt chúng ta có thể tạm hoãn lại, chờ đến khi ta và nàng hiểu nhau rồi mới...”.

      Nếu có thể kiếm của Hoắc Truy Ân đâm xuống từ lâu rồi, cái tên này vừa thể giết vừa thể nện, đúng là phiền phức. vung tay điểm mấy huyệt đạo lớn của Tiết Niệm Chung lại, lúc này mới thu thanh kiếm hăm dọa lại.

      Tiết Niệm Chung tài nào nhúc nhích, cũng chẳng được, chỉ đành chuyển sức chú ý tới gương mặt của Hoắc Truy Ân. Đẹp, quả thực vô cùng đẹp, thế nhưng tuyệt đối dính dáng tới cái gì mà quốc sắc thiên hương, hoa dung nguyệt mạo, quả thực hoàn toàn thuộc cùng khái niệm! Hoắc Truy Ân khí khái hào hùng áp đảo người khác, mặt mày vô cùng tuấn lãng, khiến người ta xem vừa lòng ưng mắt, rồi lại than thở hoàn mỹ cũng chỉ đến thế này thôi, làm Tiết Niệm Chung lại phải cảm thán thêm lần nữa: Quả hổ danh nữ hiệp!

      Hoắc Truy Ân phát ra đường nhìn của Tiết Niệm Chung, thấy ác cảm vô cùng, lập tức nhặt khăn trùm đầu rơi dưới đất lên, đó lại dính thêm vài hạt táo, cũng lười giũ sạch, trùm luôn lên đầu đối phương. Sau đó tự mình bò lên giường, nằm xuống, khi sắp nhắm mắt lại liếc thấy tên xui xẻo đứng sừng sững bên mép giường, chẳng hề do dự mà hừ tiếng, miệng thốt ra câu, “Cẩu quan”.





      Thanh_Bình thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :