1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhất Phẩm Thiên Kim

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Kate Chou
      CHƯƠNG 5: DẸP ĐƯỜNG HỒI PHỦ
      Ngày hôm sau, Hoắc Truy Ân -thành-vợ-người-ta phải lên đường tới nhà chồng. Tiết gia ở trong huyện , cách Hoắc gia hai ngày đường. Cỗ xe ngựa cũ nát Tiết Niệm Chung mang tới được sửa chữa, làm mới lại phen, khoang xe chật chội còn bị dột mưa nay biến thành thùng xe bền chắc, mới tinh lại rộng thênh thang, con ngựa già chẳng khác con lừa là mấy được đổi thành hai con tuấn mã cao lớn tráng kiện. Thanh Bình vừa trông thấy liền kích động đến độ nhảy nhót như điên, khi chạy tới vuốt ve bờm ngựa, lúc lại vào trong thùng xe lăn lộn mấy vòng.

      Sơn trang cử đoàn người ngựa xuất phát tới Tiết gia trước để vận chuyển đồ cưới của Hoắc Truy Ân, lớn có tủ giường bàn ghế, có trâm thoa vòng ngọc, cái gì cần có đều đầy đủ cả. Hoắc Truy Ân trông thấy đám đồ cưới đỏ rực ấy liền nhịn được mở mồm mắng chửi, mẹ nó chứ, ông nghĩ mình gả con đấy à! Hoắc lão gia đáp rất hùng hồn, gả con trai cũng là gả!

      ra Hoắc lão gia vẫn còn giấy Hoắc Truy Ân chuyện, đó là lão lén lút nhét vào tay Tiết Niệm Chung xấp ngân phiếu ba ngàn lượng, xem như tiền sinh hoạt của con . Tiết Niệm Chung nào dám nhận, đồ cưới của Hoắc gia rất dọa người rồi, sính lễ của bản thân chỉ vỏn vẹn có chừng ấy, chẳng trách bị hạ nhân chê cười. Kết quả Hoắc lão gia bảo y rằng, ta coi con như con rể, ta coi con như con trai ruột của mình kìa, con trai dùng tiền của cha là đạo lý hiển nhiên! Tiết Niệm Chung cảm động đến độ nước mắt giàn giụa, nhét ngân phiếu vào trong ngực.

      Trước lúc lên đường, Hoắc Truy Ân giơ chân đá văng cửa phòng của Hoắc lão gia, nghênh ngang bước vào, bên cạnh còn có tiểu nha hoàn dáng dấp đáng , ước chừng mười sáu, mười bảy tuổi, tên là Quế Viên. Nàng là nha hoàn bồi giá 1 của Hoắc Truy Ân, lúc trước vẫn hầu hạ sinh hoạt hằng ngày của đại thiếu gia, lần này cùng theo tới Tiết gia.

      (1. Nha hoàn bồi giá: Còn gọi là “nha đầu bồi giá”, dùng để chỉ những nha hoàn cũng theo nữ chủ nhân tới nhà chồng sau khi kết hôn.)

      “Trả Đoạn Thủy Kiếm cho tôi”, Hoắc Truy Ân hùng hổ .

      Hoắc Dịch Toàn vừa trông thấy liền đau đầu, : “Con à, lúc mày ăn mặc thế này có thể ra vẻ chững chạc, đoan trang chút ?”

      giờ Hoắc Truy Ân khoác mình phục trang nữ giới, chiếc váy màu lam bồng bềnh vài đóa hoa hải đường thêu bằng chỉ vàng, tóc được vấn theo kiểu của nữ tử có chồng. Vì bị kháng nghị, Quế Viên chỉ cài chiếc trâm ngọc cực kỳ đơn giản lên tóc, cũng chẳng dám đánh phấn điểm son gì, thế nên mặt mày vẫn sắc bén y như cũ, ánh mắt giữ nguyên vẻ khinh thường, giọng điệu vẫn cứ hung hăng: “Trả Đoạn Thủy Kiếm lại cho tôi!”

      Hoắc lão gia thở dài hơi, sai tiểu tư lấy kiếm, Tiểu tư tỏ ra cực kỳ tình nguyện, cự nự rầy rà giao thanh kiếm vào tay Hoắc Truy Ân, sau đó trốn tót ra sau cánh cửa, chỉ ló cái đầu ra, nhòm vào trong quan sát tình hình. Hoắc Truy Ân nắm chặt thanh bảo kiếm của mình, kiếm đúng là Đoạn Thủy Kiếm rồi, thế nhưng phía lại có thêm thứ. sợi dây xích sắt đen sì quấn chặt chuôi và vỏ kiếm, đó còn có cái khóa sáng choang.

      “Con à, cha cân nhắc rồi, mày cầm Đoạn Thủy Kiếm trong tay cũng chỉ tổ gây thêm họa, cha cứ dứt khoát khóa nó vào, chìa khóa trao cho con rể, cũng dặn dò cẩn thận rồi. Nếu sau này mày ngoan ngoãn mở khóa ra cho mày đùa chơi, còn nếu gây chuyện thị phi ấy à, hủy luôn chìa khóa.” Hoắc Dịch Toàn tươi cười rạng rỡ, rất mực ôn hòa, nhe ra hàm răng trắng sáng. “Cả khóa lẫn xích này đều làm từ băng thiết 1 đó, dễ phá đâu, thế nên mày cũng đừng phí sức làm gì.”

      (1. Băng thiết: Dân gian truyền lại rằng đó là thứ vật chất do vàng, bạc, nhôm, sắt, kẽm tích tục dưới núi băng vạn năm mà thành. Tương truyền người có được băng thiết có được thiên hạ, thế nên từ thời thượng cổ các chư hầu, hào các chốn đều bỏ sức kiếm tìm. Đặt trong nhà có thể trấn trạch trừ tà, làm thành binh khí sắc bén gì sánh được, chém sắt như chém bùn, còn có thể tỏa ra khí lạnh khiến địch thủ dám lại gần. Thanh kiếm Thái A của Tần Thủy Hoàng chính là thứ vũ khí làm từ băng thiết nổi danh trong lịch sử.)

      Hoắc Truy Ân cảm thấy đống lửa dồn nén trong lòng ngực mình, lửa phun ra từ ánh mắt trước tiên, Hoắc lão gia thấy thế liền khiếp đảm lùi lại phía sau. Dưới vòm trời này quả thực có kẻ nào Hoắc Truy Ân dám đánh, chẳng hai lời, nhấc kiếm lên, chém về phía người Hoắc lão gia. Đoạn Thủy Kiếm bị khóa lại dùng làm gậy đánh vẫn dư dả, hơn nữa nện xuống còn rất đau.

      “Úi cha, phản rồi, mày dám đánh cha mày hả?!” Hoắc lão gia mới trúng hai nhát hét ầm lên chịu nổi, ôm đầu chạy vòng quanh.

      Hoắc Truy Ân cũng dùng chiêu thức gì đáng , chỉ đuổi sát theo Hoắc lão gia, lấy kiếm nện như điên, mồm chửi, “Lão già khốn kiếp, sao ông còn chưa chết! Chết chết , tôi X tôi X tôi XXX!”

      Lần này bất luận Hoắc lão gia có lôi Thu Vũ hay Hoắc phu nhân ra đều vô dụng cả, từng tiếng từng tiếng rên xiết thê lương truyền từ trong phòng ra, kèm với những tiếng chửi bới, “Thằng bất hiếu!”, “Thằng mất dạy”.

      Đánh mắng xong xuôi, Hoắc Truy Ân liền đường hoàng dẫn Quế Viên , lúc bước ra khỏi cửa bị tiểu tư ôm chặt lấy chân, bi thiết kêu lên: “Đại thiếu gia, cậu lên đường mạnh giỏi...” Những lời phía sau biến thành tiếng khóc, gã cũng theo hầu hạ đại thiếu gia từ , chỉ đáng tiếc ai lại dẫn tiểu tư về nhà chồng cả.

      Hoắc Truy Ân giơ chân đá văng gã ra, cả giận quát, “Khóc cái rắm gì mà khóc, ông đây còn khóc cơ mà!”.

      Đợi đến lúc tiểu tư bò được dậy Hoắc thiếu gia xa rồi, gã liền vội vàng trở về phòng, chỉ thấy Hoắc lão gia gặp phải bạo hành gia đình co rúm người trong góc, đáng thương vô cùng: “Lão gia, ngài sao chứ?”

      sao mới lạ! Hoắc lão gia cảm thấy xương cốt toàn thân đều bị đánh vụn cả ra, lão tức giận nghĩ cái loại nghiệt tử này đáng ra phải tống từ lâu rồi mới phải! “Gọi Vương quản gia... Ai ui, đau quá! Bảo lão tiễn thiếu gia và gia , sau đó trông cửa cho chặt vào, đừng để thằng ranh ấy bước vào lần nữa.”

      Tiểu tư vẻ mặt khó xử, : “Vương quản gia còn chưa tỉnh ạ”.

      “Chưa tỉnh?” Hoắc Dịch Toàn buồn bực hỏi thăm, “Tối hôm qua lão làm trò gì thế?”

      Tiểu tư buông tay , “Con biết ạ, tối hôm qua ông ấy và đám thủ hạ dưới trướng đều bị khênh trở về phòng.”

      Hoắc lão gia càng mù mờ hơn, trước nay Vương quản gia vốn làm việc cẩn thận tỉ mỉ, sao lại thành ra như thế? Có điều lão cũng nghĩ ngợi nhiều, cũng lười nghĩ ngợi, bỏ tìm rượu thuốc xoa vết thương.

      Lại nhắc đến Hoắc Truy Ân, ra khỏi sơn trang chuẩn bị lên xe ngựa. Đệ đệ Hoắc Thu Vũ tiễn suốt đoạn đường, hai con mắt khóc đến độ vừa đỏ vừa sưng, biểu tình còn cực kỳ đáng thương. Hoắc Truy Ân rất bực dọc, bực dọc vô cùng, bởi vì Hoắc Thu Vũ cho rằng ca ca chuẩn bị tới chỗ rất hay ho du ngoạn, hơn nữa chỗ ấy quá tuyệt vời, thế nên mới chịu dẫn cậu theo cùng.

      “Mẹ kiếp, cũng nghĩ lại xem vì ai ta mới thê thảm thế này.” Hoắc Truy Ân đầu cũng chẳng thèm ngoái lại, leo thẳng lên xe ngựa.

      Tiết Niệm Chung chờ sẵn dưới xe, thấy tới rồi, liền vội vàng bước lên trước gọi tiếng “phu nhân”. Y đứng suốt cả đêm, giờ phút này eo đau lưng mỏi, thế nhưng vẫn cung kính vươn tay ra, định bụng dìu phu nhân lên xe ngựa.

      Mặt Hoắc Truy Ân lập tức sa sầm lại, vung tay đánh bật tay y ra, tự mình trèo lên xe. Quế Viên cười hì hì, ngọt ngào với Tiết Niệm Chung, “ gia, tiểu thư tính quật cường ngài nên nhường nàng ấy.”

      Tiết Niệm Chung khách khí đáp lời, “Chào Quế Viên tỷ, về sau phải gọi là gia và phu nhân, thể gọi là tiểu thư nữa.”

      Đầu tiên Quế Viên ngẩn người ra, sau đó liền bật cười khanh khách, cũng chui vào trong xe. Tiết Niệm Chung trông thấy Hoắc Thu Vũ đứng bên khóc như mưa như gió, đoán rằng tỷ đệ hai người tình cảm sâu nặng, đệ đệ luyến tiếc tỷ tỷ gả chồng xa, liền vội vàng bước lên trước hành lễ, : “Tiểu cữu ca 1 cần tiễn xa, ta đối xử với phu nhân tốt”.

      (Tiểu cữu ca: Em vợ.)

      Hoắc Thu Vũ khóc đến hụt cả hơi, nghẹn ngào bảo: “Đại, đại ca thong thả...” sau đó liền bị hạ nhân dẫn trở về.

      Tiết Niệm Chung nhìn theo bóng Thu Vũ rời , lắc đầu : “Nên gọi là đại tỷ phu mới phải”, sau đó lại nghĩ, Hoắc lão gia coi bản thân như con đẻ, Hoắc tiểu đệ lại xem mình như đại ca, y có thể được người của Hoắc gia tán thành đến vậy, khỏi có phần cao hứng. Y trèo lên xe ngựa, trong xe rất rộng rãi, đủ để người ta nằm xuống nghỉ ngơi, còn trải cả ghế mềm, kê chiếc bàn con.

      Thanh Bình vung roi lên, đôi ngựa bắt đầu tung vó, xe tốt ngựa tốt đúng là khác hẳn, vừa nhanh vừa vững chãi. Bên trong xe, Hoắc Truy Ân ngang ngược chiếm hơn nửa gian, Quế Viên lại chiếm thêm khối nữa, chỉ để lại cho Tiết Niệm Chung góc rất chỗ cửa xe, đừng đến chuyện duỗi chân ra được, đường chỉ cần hơi xấu chút, xe người chòng chành cái là có thể hất văng người ra. Tiết Niệm Chung lại hoàn toàn để bụng, y cảm thấy đường sá xa xôi, Hoắc Truy Ân lại cao quý như thế, hẳn nên nằm nghỉ ngơi thoải mái.

      Quế Viên hầu hạ Hoắc đạithiếu gia nhiều năm như thế, rất biết cách lấy lòng đại thiếu gia, khi bóp vai đấm chân, khi rót nước lột trái cây, cũng tiện tay lột vỏ trái cho Tiết Niệm Chung.

      “Cảm ơn Quế Viên tỷ.” Tiết Niệm Chung giơ hai tay đỡ lấy.

      “Gia, người ta vẫn còn mà, sao ngài cứ gọi tỷ mãi thế!” Quế Viên bĩu môi bằng lòng, sau đó lại quay sang bảo với Hoắc Truy Ân, “Đúng , phu nhân...”

      “Phụt, khụ khụ!” Hoắc Truy Ân bị nghẹn, đấm ngực, ho khù khụ cả nửa ngày trời, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Quế Viên.

      Quế Viên cười hì hì, chẳng hề sợ hãi. Tiết Niệm Chung phát ánh mắt kia quay sang tấn công mình khỏi run lên, vội vàng tự an ủi: sao hết, bản thân nhận được đồng ý của nam nhân Hoắc gia, thêm chút thời gian nữa nhất định nữ nhân Hoắc gia cũng gật đầu ưng thôi!

      Trong tiếng bánh xe lộc cộc, Thanh Bình vô cùng vui vẻ điều khiển cỗ xe rời khỏi Dật Long sơn trang, hướng về phía Tiết gia.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Kate Chou
      CHƯƠNG 6: KHOANH TAY ĐỨNG NHÌN
      Sau khi được tân trang tốc độ của xe ngựa tăng lên hẳn, quãng đường ban đầu cần đến hai ngày giờ có thể kết thúc trong ngày rưỡi. Hoắc Truy Ân ngủ giấc, ăn hai miếng bánh điểm tâm, uống nửa bình nước, nhàm chán đến độ muốn đánh người, càng nhìn càng thấy Tiết Niệm Chung ngồi cùng xe ngứa mắt. Giữa trưa, Thanh Bình dừng xe ngựa trước quán ven đường, chuẩn bị giải quyết bữa trưa. Bọn họ ra khỏi thành, lên đường núi, đây là quán hàng cuối cùng trước khi tới được huyện tiếp theo. Hoắc Truy Ân lại chịu xuống xe ngựa, sai Quế Viên bưng bát mỳ dầm tương 1 vào cho mình.

      (1. Mỳ dầm tương: Là món mỳ, khi ăn trộn đều mỳ và tương dầm (thông thường gồm thịt băm, tương đậu nành, đường hoặc mật), có thể ăn kèm trứng gà hoặc số loại rau củ như: dưa chuột thái sợi, đậu nành, cải bó xôi, lá hương thung...)

      “Thiếu gia, ôi em nhầm, nên gọi là phu nhân mới phải.” Quế Viên hầu hạ suốt đường , được nghỉ ngơi gì cả, giờ còn để nàng ăn cơm tử tế, nàng bĩu môi hậm hực, “Đúng là, cậu làm mình làm mẩy gì chứ!”

      “Câm miệng!” Hoắc Truy Ân giật bát mỳ về tay, trộn vài cái rồi bắt đầu ăn. tuyệt đối muốn có thêm người trông thấy ăn mặc thế này, nếu gặp phải người quen sau này bảo ra đường như thế nào?

      Quế Viên thấy ăn hùng hổ như thế, liền đưa khăn tay qua, “Còn nữa, cậu cũng để gia vào trong ngồi . Gia ngồi chỗ đó, cậu lo gia rơi ra ngoài à?”

      Hoắc Truy Ân định bảo liên quan quái gì đến ngươi, thế nhưng nghĩ lại liền thấy Tiết Niệm Chung cũng chẳng trêu chọc gì đến , y chẳng qua chỉ là người đáng thương bị lừa gạt mà thôi, liền : “Là bản thân y vào đấy chứ...”

      “Gia cứ hơi động tí là cậu lại lạnh lẽo nhìn người ta, thế ai dám vào đây nữa?” Quế Viên lòng cảm thấy Tiết Niệm Chung là người tốt, cáu bẳn lại lễ độ, bộ dạng cũng rất khôi ngô, “ đem phu thê trăm tối ân tình, cậu đối xử với gia tốt hơn chút .”

      Hoắc Truy Ân nghe mà mặt mũi sa sầm, giận dữ quát lên: “Cút cút cút, mang cho ta đĩa dưa muối vào đây!” Lời này nếu do tiểu tư chắc chắn gã bị Hoắc Truy Ân giơ chân đá xuống rồi.

      Tiết Niệm Chung và Thanh Bình ngồi bên chiếc bàn đất, gọi vài món xào, thấy Quế Viên phải lên lên xuống xuống tới mấy bận liền, hẹn mà cùng thở dài hơi.

      “Gia, phu nhân... cao quý như thế, liệu có thể thích ứng được với cuộc sống của chúng ta ?”, Thanh Bình dè dặt hỏi, đột nhiên cảm thấy làm tôi tớ của nhà quyền quý cũng chẳng sung sướng đến thế, ít nhất bản thân gã còn có thể ngồi cùng bàn dùng cơm với chủ nhân.

      Tiết Niệm Chung cũng khổ não vô cùng, y : “Phu nhân gả vào Tiết gia ta, quả thực là thiệt thòi cho nàng, ta chỉ có thể cố hết sức để nàng chịu khổ. Đúng rồi, ngươi bảo chủ tiệm làm gì đó đưa tới cho Quế Viên nương , ấy vẫn chưa ăn gì cả.”

      Thanh Bình lập tức làm theo. Sau khi Quế Viên được hối lộ lại càng thiên vị Tiết Niệm Chung hơn, đợi đến khi ăn xong bữa lên xe rồi, đợi Hoắc Truy Ân phát biểu ý kiến, nàng gọi luôn y vào trong ngồi. Tiết Niệm Chung thấy Hoắc Truy Ân phản đối vui mừng lắm, cảm thấy quan hệ giữa đôi bên lại tiến được bước lớn nữa rồi.

      Đường sá xa xôi, kế đó là mấy canh giờ đường núi, ngay cả dấu chân người cũng khó trông thấy được, có thể là buồn chán đến cực điểm. Quế Viên liền bày bộ cờ và bàn cờ ra, cùng Hoắc Truy Ân đánh vài ván giải sầu. Tiết Niệm Chung từ được giáo dục ở tư thục, cầm kỳ thi họa thứ nào cũng biết dăm ba đường, thế nhưng y có tư cách ngồi vào bàn, chỉ có thể rúm người ngồi bên nhìn. Tài đánh cờcủa Quế Viên hiển nhiên thuộc hàng xoàng xĩnh, thế nhưng Hoắc Truy Ân còn tệ hại hơn, ba bốn lượt bị dồn vào bước đường cùng. Tiết Niệm Chung nhìn mà khóe mắt co giật liên hồi, cuối cùng chỉ đành ngoảnh mặt sang bên, trong lòng thầm nghĩ phu nhân tuy rằng mặt mày xinh đẹp, thế nhưng kỳ nghệ lại thảm thương, quả nhiên có người nào thập toàn thập mỹ.

      Chiếc xe ngựa lao vun vút trong bầu khí có thể coi là hòa thuận. Đột nhiên xe dừng gấp, đôi ngựa hí vang, ba người trong xe đều theo đó mà lộn nhào, những quân cờ đen trắng rơi rào rạo, tung tóe nền.

      “Phu nhân!” Tiết Niệm Chung bị va khiến hai mắt hoa lên, trượt ra phía cửa, thế nhưng thứ đầu tiên nghĩ đến vẫn là Hoắc Truy Ân. Hoắc Truy Ân chẳng làm sao cả, còn nắm lại được Quế Viên suýt nữa bị bắn ra ngoài.

      Lúc này Thanh Bình thò đầu vào, sắc mặt trắng bệch, báo: “Gia, có sơn tặc!”

      Tiết Niệm Chung kinh ngạc, lập tức quay sang phía Hoắc Truy Ân và Quế Viên, thấp giọng dặn dò: “Phu nhân, hai người tuyệt đối được lên tiếng!”, vẻ mặt y hoang mang lo sợ, lại thêm: “Quế Viên nương, lát nữa nếu nghe ta hô chạy phải dẫn phu nhân chạy vào trong rừng, tìm cơ hội trở về huyện thành, nhất định phải bảo vệ cho phu nhân!” Y xong liền hấp tấp xuống xe.

      Bảo vệ? Hoắc Truy Ân sửng sốt vô cùng, đầu cẩu quan bị va vào đâu nên có vấn đề rồi? Lại muốn Quế Viên bảo vệ cho ? Quế Viên cũng bị lời của Tiết Niệm Chung khiến cho ù ù cạc cạc, ngây người tại chỗ.

      núi có sơn tặc cũng là chuyện bình thường, lúc bọn họ gặp phải là vì xe ngựa quá cũ nát, ngay cả sơn tặc cũng thèm để mắt. giờ đổi thành cỗ xe ngựa hào hoa như thế, lại đơn độc mình, tự nhiên thành con dê béo tốt trong mắt đám sói hoang.

      Tiết Niệm Chung vội vã xuống xe, trông thấy bốn người trước mắt đều thuộc hàng vạm vỡ cao to, đao lớn tay dài bằng nửa thân người, khỏi run rẩy hai chân. “Bốn vị đại hiệp, chúng ta chỉ là người làm ăn ngang qua nơi này, xin hãy tha cho chúng ta qua”, rồi lập tức bước lên phía trước khom lưng cái.

      gã trong đám sơn tặc cao giọng : “Bớt lằng nhằng, có gì hiếu kính ông đây mau mang ra!” gác đao lớn vai, cằm hếch lên cao, người để râu quai nón đứng bên cạnh là thủ lĩnh của bọn chúng. Hai người khác nắm chặt lấy dây cương đôi ngựa, đề phòng con mồi đào thoát.

      Tiết Niệm Chung móc ra tấm ngân phiếu ngàn lượng, cung kính đưa qua. Đám sơn tặc trợn trừng mắt, thiếu chút nữa rớt cả con ngươi ra ngoài. Cái nghề này của bọn chúng chẳng mấy khi được ăn no bụng, bao giờ trông thấy ngân phiếu có giá trị đến nhường này? Bốn kẻ kia đưa mắt nhìn nhau, chắc mẩm lần này câu được con cá lớn.

      “Cái xe lớn thế này, bên trong chở gì thế?” Sơn tặc giương thanh đao lớn lên, chỉ về phía xe ngựa.

      Sắc mặt Tiết Niệm Chung trắng bệch, đáp: “Chỉ là mấy món hàng linh tinh, bốn vị đại hiệp, xin hãy để chúng ta .”

      “Ông đây muốn thả tự nhiên thả, còn lằng nhằng nữa ta cho mi nhát bây giờ!”, sơn tặc hung hăng ngạo mạn hét lớn, sải bước tiến về phía xe ngựa.

      Tiết Niệm Chung đổ mồ hôi lạnh, đuổi theo sau : “Đại hiệp, là hàng hóa mà.”

      Thanh Bình ngồi đầu xe ngựa, sợ đến độ người run lẩy bẩy. Gã sơn tặc bước tới, giơ tay túm phắt xuống đất, định giơ tay vén màn xe. Tiết Niệm Chung cũng chẳng biết lấy được dũng khí từ đâu, đưa tay túm chặt lấy cánh tay gã sơn tặc, kêu lên: “Tiền ta đưa rồi, các ngươi còn muốn thế nào!” Sơn tặc nhấc chân lên đá y ngã lăn ra đất, Tiết Niệm Chung chịu bỏ cuộc, lao tới ôm cứng lấy chân gã sơ tặc. Cái ôm này khiến sơn tặc nổi giận, lại tặng thêm hai đạp lên người y. Thư sinh như Tiết Niệm Chung sao có thể chịu đựng được, phun ra búng máu.

      Trong xe, Quế Viên lặng lẽ vén rèm lên, vừa liếc mắt trông thấy Tiết Niệm Chung bị đánh, lập tức hướng về phía Hoắc Truy Ân, vội vã hô lên: “Đại thiếu gia, cậu còn ngồi đó làm gì? Gia sắp bị đánh chết rồi!”

      Hoắc Truy Ân chẳng thèm lo lắng, giọng đầy khinh rẻ: “Ai khiến y vô dụng còn thích xông ra khoe mẽ”.

      phải gia làm thế vì muốn bảo vệ cậu sao!” Quế Viên nghe tiếng đánh mắng bên ngoài, lòng khỏi nóng như lửa đốt.

      Hoắc Truy Ân nghe thế liền nổi da gà, : “Ta khinh, ai báu gì cái bảo vệ của y?”

      “Cậu mau ra tay , nếu em trở về với lão gia!” Quế Viên chống nạnh, khí thế dạt dào, hoàn toàn chấp nhận thương lượng.

      Cả Thanh Bình lẫn Tiết Niệm Chung đều bị đánh rất thê thảm, thế nhưng vẫn liều mạng bảo vệ xe ngựa, chỉ sợ sơn tặc phát ra trong xe có nữ nhân nổi lòng háo sắc. Ai ngờ được Quế Viên lại tự mình nhảy ra, quát mấy gã sơn tặc: “Buông chủ nhân nhà ta ra!”

      “Quế Viên, ...” Tiết Niệm Chung kinh hãi, trong lòng thầm trách Quế Viên xốc nổi, nàng ra thế này lại càng khó đuổi đám sói đói này .

      Nhất thời, đôi mắt đám sơn tặc sáng bừng, đâu còn tâm tư để ý tới Tiết Niệm Chung, thèm khát mà sán lại gần con mồi mới. Quế Viên chẳng hề sợ hãi, giận dữ quát lên: “Thức thời mau cút , nếu mạng khó bảo toàn!”

      “Ôi chao, hồn đây sớm bị em câu mất rồi.” Gã sơn tặc kia cười cực kỳ dâm đãng, chẳng ngờ tiếng cười chưa dứt, thấy cơn gió mạnh lao thẳng tới, gã hét lên tiếng thảm thiết, bắn ra xa.

      Từng tiếng kêu rên thảm thiết liên tiếp vang lên, chỉ thấy gã dùng hai tay ôm mặt, lăn lộn nền đất. Tên râu quai nón vội vàng lao tới bên cạnh gã, hỏi: “Lão nhị, ngươi làm sao thế?” Cạy tay gã ra nhìn, chỉ thấy quân cờ màu trắng cắm giữa ấn đường! Quay đầu lại thấy rèm xe hơi lay động, gã râu quai nón hét lớn câu: “Trong xe có cao thủ!”, rồi giơ cao thanh đao lên, chém tới. Hai tên còn lại cũng nắm chắc vũ khí xông vào.

      Hạng cướp vặt thế này Hoắc Truy Ân hoàn toàn để vào trong mắt, tiện tay bốc nắm cờ đen trắng lên, ném ra ngoài. Những quân cờ được rót nội lực vào, thế như chẻ tre, lao thẳng về phía địch, đánh cho ba tên sơn tặc tan tác tả tơi, chỗ bị cờ đập vào bầm tím nặng gãy xương. Chỉ thử chiêu biết thực lực hai bên chênh lệch ra sao, gã râu quai nón hô lớn tiếng “Rút!”, bốn tên liền cắp đuôi chạy thục mạng.

      Chỉ thế mà đuổi được đám sơn tặc rồi? Cả Tiết Niệm Chung và Thanh Bình đều trố mắt đứng nhìn, tâm tình vô cùng phức tạp. “Gia, ngài sao chứ?” Quế Viên nhảy xuống, dìu Tiết Niệm Chung thương tích đầy mình vào trong xe. Hoắc Truy Ân đưa mắt nhìn y mấy lần, thảm hơn tưởng, sau đó vội vàng quay đầu sang bên, làm như trông thấy.

      Thanh Bình biết bản thân nên lắm lời, thế nhưng quả tài nào nhịn được, : “Phu nhân, võ công của người cao như thế, sao...”Sao ra tay sớm!

      “Thanh Bình, được lắm lời, đánh xe ”, Tiết Niệm Chung cắt ngang. Thanh Bình dám ho he gì nữa, hậm hực quay lại đầu xe. xe ngựa có thuốc trị thương, Quế Viên chỉ có thể thấm ướt khăn tay. Tiết Niệm Chung dám làm phiền nàng, nhận lấy khăn tay tự mình lau mặt, nhàng cười, với Hoắc Truy Ân: “Võ nghệ của phu nhân quả thực phi phàm”.

      Hoắc Truy Ân vẫn để ý gì tới y, trong lòng vô cùng mâu thuẫn. mặt cảm thấy hình như bản thân có phần quá đáng, năm xưa lang bạt giang hồ nếu gặp phải cảnh ỷ mạnh hiếp yếu, dù chỉ là người qua đường cũng ra tay tương trợ, sao tới phiên cẩu quan này lại làm được? mặt lại cảm thấy ràng là tại cẩu quan tự mình khoe mẽ, bị đánh cũng đáng đời, liên quan quái gì đến !


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Kate Chou
      CHƯƠNG 7: LỘ TẨY
      Xe ngựa băng băng chạy cả ngày trời, rốt cuộc cũng vào được thành trước khi đem xuống. suốt ngày đường, đoàn người ai nấy đều rệu rã, liền tìm nơi ngủ trọ, chuẩn bị nghỉ ngơi.

      Sau đó vấn đề xuất : Phân phòng như thế nào đây? Nếu muốn tiết kiệm tiền có thể chỉ thuê hai gian, chủ tớ Tiết gia và chủ tớ Hoắc gia mỗi bên gian, thế nhưng bây giờ bọn họ dư dả tiền nong, hơn nữa cái quan trọng hơn là Quế Viên đồng ý.

      “Gia, phu thê mới cưới thể ngủ riêng giường được!” Quế Viên kiên định , “Ngài và phu nhân nhất định phải ngủ chung”.

      Tiết Niệm Chung có ý kiến, Thanh Bình dám có ý kiến, chỉ mình Hoắc Truy Ân nghe xong liền sa sầm mặt, rất muốn xông tới đá cho nàng cái. Nếu phải chung phòng với cẩu quan thà ngủ với Thanh Bình còn hơn! Đương nhiên, chuyện ấy tuyệt đối thể xảy ra được.

      Hoắc Truy Ân rất nóng nảy, vừa vào trong bắt đầu lên kế hoạch xem phải xử lý cẩu quan thế nào. thế nào , hai người vẫn là phu thê danh nghĩa, nếu đuổi y ra khỏi phòng nhất định bị người ta xì xào bàn tán. Hoắc Truy Ân chưa muốn ngày mai nghe được người đường xì xầm về con dâu dã man của nhà nào đó ngược đãi phu quân, thế nên có muốn làm gì cũng phải đóng cửa phòng lại trước .

      “Ngươi, báo tiểu nhị mang hai vò rượu lên đây”, Hoắc Truy Ân ra lệnh.

      Tiết Niệm Chung chau mày lại, khuyên bảo: “Phu nhân, nếu nàng muốn uống rượu gọi vò lên là được rồi, uống quá nhiều hại cho sức khỏe, huống gì ngày mai chúng ta còn phải lên đường”. ra Tiết Niệm Chung cũng có ý nghĩ “xằng bậy” gì với Hoắc Truy Ân cả, nếu y đồng ý chờ đến khi đôi bên tự nguyện đương nhiên nghiêm túc giữ lời. Hơn nữa y vốn chẳng có bản lĩnh ép buộc đối phương, vì vậy nên mới đứng rất xa, cũng chuẩn bị sẵn tinh thần ngủ đất đêm nay.

      “Ta khinh!” Hoắc Truy Ân định lúc đại gia ta uống rượu ngươi còn quấn tã cơ, bắt ngươi đứng thêm đêm là hết tình hết nghĩa rồi. “Ngươi có hay ?”

      Tiết Niệm Chung lay chuyển được , chỉ đành gọi tiểu nhị tới, hai vò rượu lớn bày bàn. vò rượu năm cân, hai vò rượu là tròn mười cân rượu, Hoắc Truy Ân lộ ra tia cười lạnh, tin mình hành chết được gã cẩu quan này!

      “Lại đây, cùng ta uống chén”, Hoắc Truy Ân đột nhiên dịu giọng, chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh mình.

      Gương mặt Tiết Niệm Chung lộ vẻ bối rối, y đứn đó dám nhúc nhích: “Phu nhân, ta, ta uống được...”

      Hoắc Truy Ân nghe mà đôi mắt sáng bừng lên, ý cười càng sâu hơn chút, : “Ngươi muốn làm ta mất hứng đúng ?”

      , dám.” Tiết Niệm Chung lê bước lại gần, ngồi xuống chiếc ghế kia, bộ dạng đứng ngồi yên.

      Hoắc Truy Ân xé bỏ giấy bao miệng vò. Nhằm thể phóng khoáng cũng như đuổi được cẩu quan càng nhanh càng tốt, dùng bát lớn để rót rượu, có điều rất giảo hoạt mà rót đầy cho cẩu quan, còn bát của bản thân chỉ lưng lửng có tám phần mười. Tuy rằng trong lịch sử rượu chè của mình Hoắc Truy Ân chưa từng gặp phải đối thủ nào, thế nhưng cũng muốn ra sức quá.

      Tiết Niệm Chung thấy nâng bát lớn lên, khỏi lo lắng : “Phu nhân, nàng uống ít chút”.

      Hai bát rượu, bát nào đầy bát nào vơi vừa nhìn biết, vậy mà còn tâm tình khuyên uống ít . Hoắc Truy Ân thầm chế giễu cẩu quan giả đò quân tử, bị chuốc rượu vẫn đáng đời! nhấc bát lên, hơi uống cạn.

      Tiết Niệm Chung nhìn mà hoảng hồn khiếp vía, lại khuyên: “Phu nhân, nàng uống chậm chút, uống nhanh như thế rất dễ say”.

      “Lằng nhằng, mau uống !” Hoắc Truy Ân thúc giục.

      Tiết Niệm Chung nâng bát rượu lên, khẽ nhấp ngụm, đầu mày lại chau vào, ánh mắt liếc về phía Hoắc Truy Ân. Phát đối phương trừng mắt nhìn mình chằm chằm, y lập túc nuốt ngay những lời quẩn quanh bên mép xuống, sau đó thong thả uống hết bát rượu, từng ngụm từng ngụm . Thấy y lề mề như vậy, Hoắc Truy Ân rất khinh thường, lại nhấc vò rượu lên rót đầy bát nữa.

      “Phu nhân, thể uống nữa!”, Tiết Niệm Chung vô cùng sốt ruột, : “ say đấy”.

      Đấy chính là hiệu quả mà Hoắc Truy Ân muốn, quát: “Lằng nhà lằng nhằng, ngươi có còn là nam tử hán thế!”

      Tiết Niệm Chung bị Hoắc Truy Ân làm cho nghẹn họng, còn gì để , chỉ đành chiều theo , uống từng bát từng bát , hết hơn nửa vò. Hoắc Truy Ân cảm thấy chuyện có gì ổn, dù có là nước lã uống nhiều như thế cũng đủ no rồi, sao cẩu quan... chẳng có chút phản ứng gì cả!

      ‘Phu nhân, nàng uống ít chút.” Thái độ của Tiết Niệm Chung rất đỗi chân thành.

      Hoắc Truy Ân có phần sửng sốt, tửu lượng của bản thân xem như tồi, hơn nữa lại uống ít hơn cẩu quan, cẩu quan cố gắng gượng hay là thế nào? “Ta uống nửa bát, ngươi uống bát!” Thấy Tiết Niệm Chung gật đầu vô cùng thoải mái, Hoắc Truy Ân có thứ cảm giác bản thân vừa làm ăn lỗ vốn, vội bảo: “ được, ta, ta...”

      “Nàng chén, ta bát”, Tiết Niệm Chung đỡ lời, đưa cho cái chén xinh.

      Hoắc Truy Ân kinh hãi, bóp chặt chén rượu kia, cảm giác sâu sắc rằng bản thân bị đối phương sỉ nhục. Bàn rượu tựa như chiến trường, nghĩ xem đường đường là thiếu chủ của Dật Long sơn trang, khi nào bị người ta xem thường như thế?

      ngờ Tiết Niệm Chung lại , “Phu nhân, ra tốt nhất là đừng uống nữa, sớm nghỉ ngơi ”.

      Tuy rằng Tiết Niệm Chung, người ra câu ấy, chẳng có ý gì khác cả, thế nhưng vào tai Hoắc Truy Ân lại như vậy. Từ “nghỉ ngơi” liên tưởng tới chung giường, lại liên tưởng sang chuyện vợ chồng ân ái, mẹ kiếp, ta phải thiến tên cẩu quan nhà ngươi! “Uống tiếp!”

      Nửa canh giờ sau, Hoắc Truy Ân phá cửa lao ra ngoài, ngồi thụp xuống cửa mà nôn thốc nôn tháo. Tiết Niệm Chung rất lo lắng, lại dám tiến lên, chỉ đành đứng cạnh đó hỏi thăm.

      “Phu nhân, ta bảo uống tiếp say mà, thế mà nàng cứ nghe”, Tiết Niệm Chung bất đắc dĩ thở dài tiếng .

      Hoắc Truy Ân thần trí mơ màng, tay chân bồng bềnh hết cả, loạng choạng đứng dậy, lĩu lưỡi hỏi: “Ngươi, sao ngươi lại có việc gì?”.

      “Ta? Ta sao đâu.” Tiết Niệm Chung hiểu nỗi nghi hoặc trong lòng , liền giải đáp: “Phu nhân có điều biết, những người trong quan trường như chúng ta, tiệc rượu lớn phải tham gia nhiều đếm xuể. Hơn nữa chức quan của ta lại thấp, gặp ai cũng cần kính rượu, tửu lượng sớm luyện thành.”

      Hoắc Truy Ân choáng váng đến độ còn sức để kêu ca chửi rủa gì nữa, nếu phải có nội lực chống đỡ, sớm lăn kềnh ra đất rồi. Đến lúc này mới hiểu, ra phải Vương quản gia dốc sức, mà là uống đến ngất . Đột nhiên cảm thấy bản thân bị đối phương lừa gạt, nếu có thể dùng sức muốn dạy cho cẩu quan bài học nhớ đời. Có điều vào giờ phút này, so với việc đánh cẩu quan, còn có thứ cảm giác sâu sắc hơn kích thích , khiến Hoắc Truy Ân tài nào chịu được.

      Tiết Niệm Chung thấy sắc mặt Hoắc Truy Ân rất tệ, liền tự quyết định bước tới đỡ , chẳng ngờ lại bị Hoắc Truy Ân hung hăng đẩy cái, giận dữ nạt: “Cút ra!” Sau đó Hoắc Truy Ân lảo đảo lao ra ngoài, còn quay đầu lại quát rằng: “Cấm ngươi theo”.

      Tiết Niệm Chung quả thực lớn gan tới mức dám chống lại mệnh lệnh của Hoắc Truy Ân, nhưng dù sao đó cũng là phu nhân của y, dù cho nàng võ công cái thế, còn rất căm ghét mình, thế nhưng thân làm trượng phu sao có thể yên tâm để phu nhân của mình chạy ra ngoài lúc nửa đêm như thế? Bởi vậy y liền gấp rút đuổi theo sau.

      Kỹ xảo bám đuôi của Tiết Niệm Chung rất tệ, nếu là ngày thường. Hoắc Truy Ân nhất định phát ra, thế nhưng hôm nay uống quá nhiều, cả người rơi vào trạng thái lâng lâng, đầu óc nặng trĩu, suy nghĩ rối bời, để ý được nhiều như vậy. phi thân qua bức tường bao quanh quán trọ, sau khi chạm đất liền dựa người vào tường, hóng chút gió mát, cả người vẫn mơ mơ màng màng, sau đó quay người đối mặt với bức tường, chậm chạp vén váy lên, tháo đai lưng ra... Uống cả đống rượu như thế, nếu xả ra ngoài phen nghẹn chết mất!

      Thế là, Tiết Niệm Chung bám đuôi đuổi tới trông thấy phu nhân của mình, Hoắc gia đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, quay lưng lại với y, “giải quyết nỗi buồn” trong tư thế đứng. Cho dù chỉ trông thấy bóng lưng, thế nhưng thân làm nam nhân, động tác ấy với y quen đến thể quen hơn, huống gì còn có tiếng nước chảy tồ tồ phụ họa! Đêm khuya thanh vắng, tiếng côn trùng kêu còn ràng như thế, tiếng nước chảy liên tục ngừng kia tiến thẳng vào tai Tiết Niệm Chung, mãi đến khi thanh đó dừng lại y mới hoàn hồn.

      Y, Tiết Niệm Chung, rùng mình cái.

      Hoắc Truy Ân giải quyết xong, lập tức cảm thấy cả người thư thái, gian nan buộc lại cái váy, sau đó loạng choạng mò về. Ban nãy trong cơn nước lửa nên mới sử dụng được khinh công, giờ thân thể nhõm, chỉ hận thể lăn ra đánh giấc ngay, quả dậy nổi chút sức lực nào. Đợi đến khi tìm đúng được phòng mình, mới phát Tiết Niệm Chung thành ngồi ở bên trong.

      “Phu nhân, nàng...” Tiết Niệm Chung thấy bước vào liền đứng bật dậy, lại lắp ba lắp bắp, cả nửa ngày cũng thốt ra được câu hoàn chỉnh: “Còn, còn uống nữa ?”

      “Uống cái đầu ngươi!” Hoắc Truy Ân thều thào mắng câu, lê bước tới bên giường, ngã vật xuống. Cuối cùng thân thể cũng được thả lỏng, cơn mệt mỏi cuốn ngay lấy , mí mắt tức díp chặt với nhau. Có điều vẫn quên trong phòng còn người khác, quát lên: “Dám làm xằng mai ta chém!”.

      Tiết Niệm Chung tiếp lời, lẳng lặng gài cửa phòng lại, sau đó đưa mắt nhìn sang thấy Hoắc Truy Ân ngủ say như chết rồi. Y tài nào hình dung được tâm tình tại của mình, cứ cho là mình hoa mắt , vậy đến nỗi tai cũng nghe lầm chứ? Y dè dặt bước tới bên giường, quan sát Hoắc Truy Ân kỹ, càng nhìn... càng thấy đây là vị nam tử khí khái ngút trời.

      phải chứ? Y cảm thấy cách nghĩ này rất vớ vẩn, nhạc phụ sao có thể gả nam nhân cho y được? Cũng có thể... chỉ là phu nhân thích đứng để giải mà thôi? Cảm thấy cách giải thích này còn vu vơ gấp bội, y quyết định bất chấp nguy cơ bị chém, tự mình kiểm chứng lần.

      “Phu nhân?” Y tới sát bên Hoắc Truy Ân, gọi tiếng, đối phương có phản ứng gì, sau đó y vươn tay tới, khựng lại giữa trung. Nội tâm y giằng xé vô cùng, thân là người có học, sao có thể làm ra thứ hành vi của vè lũ Đăng Đồ Tử 1 thế này? Nhưng rồi y lại nghĩ, nếu phu nhân là phận nữ dù gì cũng gả cho y rồi, y có động chạm phu nhân của mình cũng là thuận theo lẽ thường, còn nếu là nam tử, vậy sờ chút càng phải chuyện to tát gì.

      (1. Đăng Đồ Tử: là nhân vật xuất trong bài phú “Đăng Đồ Tử háo sắc” của Tống Ngọc nước Sở thời Chiến Quốc. Trong bài phú ấy Tống Ngọc có viết rằng “Vợ người này đầu bù tóc rối, hàm răng lởm chởm, còng lưng, mụn ghẻ khắp người lại còn bị trĩ”, vậy mà Đăng Đồ Tử vẫn thích, còn có với nhau đến năm con. Đến nay vẫn ai xác định được nhân vật này có hay , thế nhưng mọi người đều dùng hình tượng Đăng Đồ Tử làm đại biểu cho hạng người háo sắc.)

      Sau khi thuyết phục bản thân mình xong, y rất bình thản đặt tay lên ngực Hoắc Truy Ân, thấy nhấp nhô. Hoắc Truy Ân thà chết cũng độn ngực, thế nên đương nhiên phải phẳng lỳ rồi! Cũng có thể... vốn dĩ chỗ ấy của phu nhân rất ? Y lại an ủi bản thân mình lần nữa, chưa bỏ cuộc mà tiếp tục dời tay về giữa hai chân Hoắc Truy Ân.

      Tiết Niệm Chung vô cùng căng thẳng, còn căng thẳng hơn cả lần đầu tiên khoác quan phục lên người, sau đó y sờ thấy nó, cái thứ bảo bối yên bình ngủ say, cả hình dạng lẫn xúc cảm đều rất được.

      “Trời ạ...” Hai chân Tiết Niệm Chung nhũn ra, ngồi sụp xuống nền nhà, đờ người nhìn Hoắc Truy Ân say ngủ.



      Thanh_Bình thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Kate Chou
      CHƯƠNG 8: NGỘ RA CHÂN LÝ
      Hoắc Truy Ân ngủ biết trời trăng gì mãi đến khi bị Quế Viên gọi dậy. Đêm qua Hoắc Truy Ân say quá, búi tóc xổ tung, váy cũng nhàu nhĩ. Quế Viên vừa cằn nhằn về bộ dạng chẳng ra thể thống gì của , vừa giúp chỉnh trang lại.

      “Thiếu gia, cậu gả cho người ta rồi, phải chú ý chút.” Sau khi búi tóc xong, Quế Viên đổi cho Hoắc Truy Ân chiếc váy màu mật ong, dài quét đất, nàng ngồi sụp xuống nền nhà chỉnh lại vạt váy. Hoắc Truy Ân cảm thấy mặc loại y phục này cả đến lại cũng bất tiện, nhịn được mà xách váy lên, “Thiếu gia!” Quế Viên đành lòng thấy chiếc váy đẹp như thế bị chà đạp, tức giận kháng nghị: “Cậu để hở chân như thế mà thấy ngượng à?!”

      Hoắc Truy Ân chỉ đành ngoan ngoãn buông tay, đôi chân nam nhi của bị ép xỏ vào đôi giày thêu hoa, quả thực khó coi muốn chết. “Cẩu quan đâu rồi?”

      “Cẩu... Thiếu gia, sao cậu có thể gọi gia như thế chứ!” Quế Viên hung hăng quấn thắt lưng chặt, : “Gia và Thanh Bình ca dậy từ lâu rồi, chờ trong xe.”

      “Thanh Bình ca? Ngươi quen hoàn cảnh mới nhanh đấy, ôi cha, nới lỏng chút coi!” Hoắc Truy Ân bị thắt đến thở ra hơi, hỏi: “Ngươi có trông thấy cẩu quan ngủ chỗ nào ?” Quế Viên lắc đầu, Hoắc Truy Ân rất là sầu muộn, nghĩ nát óc cũng ra đêm qua cẩu quan ngủ ở chỗ nào, giường hay dưới đất? Nếu là dưới đất cho qua, còn nếu ở giường... Chém y! thể chém chết được, vậy chỉ mượn đỡ cánh tay thôi, nếu lão già khốn kiếp kia có hỏi cứ bảo bị sơn tặc chặt mất rồi.

      “Thiếu gia, đến cả hoàng hoa khuê nữ cũng so đo từng tí như cậu” Quế Viên trang điểm cho Hoắc Truy Ân rực rỡ hẳn lên, liếc nhìn qua chỉ thấy tha thướt vô chừng.

      Hoắc Truy ÂN quay đầu lại trừng mắt nhìn nàng, trong lòng nghĩ sao ta so đo cho được, cái tên cẩu quan đó nhận được bảo vệ của Hoắc đại thiếu gia ta là có phúc mấy đời.

      Sau khi sửa soạng tương đối rồi, Hoắc Truy Ân liền cùng Quế Viên ra khỏi quán trọ, lên xe ngựa. Tiết Niệm Chung ngồi chờ trong xe cả nửa ngày trời, thấy người ra liền khách khí gọi tiếng phu nhân. Hoắc Truy Ân vẫn thèm đáp lại, có điều phát sắc mặt cẩu quan mệt mỏi vô cùng, ánh mắt có phần mờ mịt, thế nhưng đó phải là trọng điểm, trọng điểm là cẩu quan ngồi ở vị trí nên thuộc về , thấy tới rồi mà vẫn hoàn toàn có ý nhường lại chỗ ngồi!

      “Phu nhân ăn chút điểm tâm .” Tiết Niệm Chung phát ra ánh nhìn hung ác của Hoắc Truy Ân, lại hoàn toàn để ý, y đưa món bánh điểm tâm được làm cực kỳ khéo sang cho .

      Hoắc Truy Ân vô cùng bực bội, giận dữ liếc xéo Hoắc Truy Ân, phẫn hận chụp lấy điểm tâm nhét vào trong miệng. Nếu nhanh nhanh lấp miệng mình lại, chắc chắn nhịn được mà chửi bới cả nhà đối phương lên mất.

      Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, hành trình rảnh rỗi đến phát chán lại mở màn. Tiết Niệm Chung nhờ Quế Viên lấy bàn cờ và quân cờ ra, với Hoắc Truy Ân: “Phu nhân, ta hầu nàng đánh mấy ván giải sầu nhé”.

      Hoắc Truy Ân cảm thấy hôm nay cẩu quan hơi kỳ lạ, lại được kỳ lạ ở chỗ nào, dù sao bản thân cũng rảnh rỗi đến phát điên, liền đồng ý. Chẳng ngờ mới đánh được vài ván kìm được cơn cáu kỉnh. ràng cẩu quan chĩa mũi dùi vào , nước nào nước nấy đều đuổi tận giết tuyệt! Bất kể chơi quân trắng hay quân đen, đều bị ép vào đường cùng, thất bại thảm hại.

      giống Hoắc Truy Ân, Tiết Niệm Chung chẳng hề nóng nảy, từ đầu đến cuối vẫn giữ nét mặt ôn hòa, thắng cũng chỉ lẳng lặng nhặt quân cờ về, sau đó bày ván mới, quả thực cứ như người những nước hung ác tàn độc bàn cờ phải là y vậy.

      Quế Viên cũng nhìn ra gia “ức hiếp” phu nhân, trong lòng buồn bực hiểu hôm qua hai người lại có chuyện gì? Tính tình Hoắc Truy Ân vốn cam lòng chịu thua kẻ khác, bị cái người hoàn toàn chẳng để vào mắt như cẩu quan hạ nhục liên hồi, lại có khả năng đánh trả, nhất thời trong lồng ngực phừng phừng lửa giận, dẫn đến kết cục là: lật úp hũ đựng xuống đất, quân cờ rơi lạch cạch. làm vậy khiến Thanh Bình lái xe giật nảy cả mình, vội vàng dừng xe lại. Thanh Bình vén rèm xe lên, vừa đúng lúc trông thấy phu nhân chỉ tay vào mặt chủ tử, quát ầm lên.

      “Cẩu quan, nếu ngươi có ý kiến gì ra ngoài, ta với ngươi đánh trận, đừng có dùng cái ta thạo để bắt chẹt!” Hoắc Truy Ân lạnh lùng trừng mắt, chỉ hận thể lao tới dùng tay chân chuyện.

      “Phu nhân hiểu lầm rồi, ta nào có ý kiến gì đâu.” Tiết Niệm Chung vẫn giữ nguyên thái độ nhàng, cúi người xuống nhặt quân cờ.

      Cẩu quan càng thản nhiên bao nhiêu, thất bại của càng có vẻ thê thảm bấy nhiêu. Hoắc Truy Ân bụng lửa giận, nghĩ xem đường đường là trang nam nhi thân cao bảy thước lại bị ép giả làm nhi nữ, gả cho người ta, còn bị người ta thầm lẫn công khai sỉ nhục. Mẹ nó chứ, ai thích gả mà gả, ông đây làm nữa! vung tay nhảy xuống xe, sải bước về, Quế Viên vội vã đuổi theo, bám sát sau lưng , gọi phu nhân, phu nhân liên hồi.

      Thanh Bình thấy thế liền kinh hãi, mới thành thân có hai ngày chọc cho phu nhân tức giận bỏ về nhà mẹ đẻ, chuyện này mà truyền về huyện chủ tử còn mặt mũi nào gặp người đời nữa? “Gia, ngài làm thế này...”

      Tiết Niệm Chung lại lấy tay đỡ trán mà cười, than thở rằng: “Đây là lần đầu tiên nhìn thẳng vào ta”. Thanh Bình nghe mà hiểu ra sao cả, lại thấy Tiết Niệm Chung bảo: “Quay đầu xe ngựa, đuổi theo đón phu nhân trở lại, ta nghĩ thông rồi.”

      Thanh Bình đương nhiên hiểu được Tiết Niệm Chung nghĩ thông chuyện gì, gã vừa nhận lệnh liền quay đầu xe ngay tức khắc. Hai người kia vẫn chưa được bao xa, Hoắc Truy Ân tuy rằng biết khinh công, thế nhưng bị Quế Viên quấn lấy, căn bản thể thi triển được, bởi vậy chẳng mấy chốc xe ngựa chặn được hai người lại.

      Tiết Niệm Chung xuống xe, chắn trước mặt Hoắc Truy Ân chắp tay hành lễ, : “Xin phu nhân chớ tức giận, Niệm Chung biết sai rồi”. Thấy Hoắc Truy Ân vênh mặt cao, y lại : “Mời phu nhân lên xe, Niệm Chung nhất thời hồ đồ, mong phu nhân thứ lỗi cho, chỉ cần phu nhân hết giận có đánh mắng thế nào Niệm Chung cũng xin nhận hết”.

      Hoắc Truy Ân liếc y cái, lầm bầm hừ tiếng, sau đó quay đầu leo lên xe. Người ta đến nước này mà còn cố tình gây nữa thành làm bộ làm tịch mất rồi. Hơn nữa đây cũng phải chuyện gì to tát, nếu chỉ vì chuyện này mà bỏ về nhà mẹ đừng hòng lão già chết tiệt kia mở cửa cho vào.

      Xe ngựa tiếp tục lên đường, Hoắc Truy Ân chiếm lại ghế , suốt dọc đường Tiết Niệm Chung cố gắng lấy lòng , hết rót trà lại dâng bánh điểm tâm, khiến Hoắc Truy Ân cho rằng cẩu quan bất bình thường.

      Trước đó quả Tiết Niệm Chung rầy rà gây . Đêm hôm qua y trằn trọc, lật qua lật lại cả đêm, rối bời đến độ ngủ yên giấc, cứ nghĩ mãi tại sao phu nhân lại là nam nhân được nhỉ? Sao nhạc phụ lại phải lừa gạt y? Y chỉ là tên quan thất phẩm tép riu, gia đình lại giàu có sung túc, mỗi năm chỉ có chút bổng lộc mà thôi, nếu nhạc phụ chê bai y, có thể từ chối chuyện hôn nhân này, cớ gì phải để phu nhân về làm vợ y? Nhạc phụ có lời gì khó ra hay chỉ đùa cợt y thôi? Y nghĩ mãi, nghĩ đến tận khi trời sáng vẫn ra được nguyên cớ nào, cơn giận ứ đầy trong bụng, được dịp xả ra bàn cờ.

      Thế nhưng đợi đến khi cơn tức qua rồi, y lại đột nhiên nghĩ thông mọi việc, nghĩ thông xong lại càng thể kiềm chế được, cả người hưng phấn hẳn lên. Hoắc Truy Ân là người thế nào? là đại thiếu gia của Hoắc gia, là con trai trưởng! Con trai trưởng là ai? Là nhân vật cực kỳ quan trọng, là trong những người được chọn để kế thừa nghiệp gia đình, là huyết mạch quý giá nhất trong gia tộc! Giờ đây nhạc phụ đem con trai trưởng gả cho y, phải là người con trai bất kỳ nào đó mà là con trưởng. Điều này có nghĩa rằng nhạc phụ vô cùng xem trọng y, xem trọng đến độ có thể giao con trai trưởng cho y, hành động này còn có ý nghĩa trọng đại hơn cả việc trao cho y tòa Dật Long sơn trang nữa! Tiết Niệm Chung y phải chỉ là tên quan thất phẩm nhoi, y cũng đồng thời là đấng nam nhi thuần giáo dục tư thục, quanh năm bị quan niệm “Chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó giáo dưỡng” 1 đầu độc. Nam nhân khác biệt, dù là thiên kim tiểu thư cao quý cỡ nào cũng bì được, mà nhạc phụ đại nhân lại gả cho y nam nhân, đây là tín nhiệm ông dành cho y, càng là cho y thách thức. Y lao lực cả đời là vì cái gì? Vì làm nhục danh tiếng của phụ thân, được thế nhân thừa nhận, hành động cảu nhạc phụ chính là lời giải thích ràng nhất cho thừa nhận của ông đối với y! Y tuyệt đối thể phụ tín nhiệm của nhạc phụ, cũng tuyệt đối thể làm chuyện có lỗi với phu nhân buông bỏ cả gia nghiệp khổng lồ để lặn lội đường xa về làm vợ y, nhất định y phải cố gắng ngừng, tiếp tục tiến lên!

      (1. Nguyên văn cả câu: “Chỉ có phụ nữ và hạng tiểu nhân là khó giáo dưỡng, gần họ khinh nhờn, xa họ oán hận”. Xuất phát từ thiên Dương Hóa - Luận Ngữ của Khổng Tử.)

      Quế Viên ngồi bên cạnh nhủ thầm, sao gia lại thay đổi thái độ với phu nhân nữa rồi? giống dè dặt lúc ban đầu, cũng chẳng phải thái độ bạt kiếm giương cung khi nãy, thân mật mà mất tôn trọng, săn sóc lại thiếu lễ nghi, dù cho bị xem thường vẫn tươi cười vui vẻ. Còn thiếu gia trước sau như , phải căm hờn là lãnh đạm, sắc mặt phiền chán càng lúc càng ràng. Hai người này đúng là cặp oan gia.



      Higo MidoriThanh_Bình thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Kate Chou
      CHƯƠNG 9: OAN GIA HOAN HỈ
      So với các huyện lớn khác, có thể dân cư của huyện thành nơi Tiết gia cư ngụ vô cùng thưa thớt, nhân khẩu chỉ có hơn nghìn hộ, tài nguyên cũng có phần thiếu thốn, gần sông cũng kề biển, lại chẳng có nghề phụ nào, là chốn nghèo xác nghèo xơ. May mà người dân nơi đây hiền lành chất phác, những vụ án nghiêm trọng như phóng hỏa giết người hãm hiếp chưa thấy xuất bao giờ, chỉ thỉnh thoảng nổi lên mấy vụ lặt vặt bắt chó trộm gà, cũng coi như mảnh đất thái bình.

      Hai ngày trước mới có đội người ngựa khí thế ngút trời đưa của hồi môn tới, ngày hôm nay lại có chiếc xe ngựa phô trương rêu rao diễu qua phố chợ, những người ngoài khỏi xuýt xoa kinh sợ. Lần đầu tiên trong đời Thanh Bình được hưởng thụ nhiều ánh mắt ước ao hâm mộ đến vậy, tâm tình lâng lâng sung sướng, đánh xe ngựa chạy cực nhanh. Vết bầm mặt Tiết Niệm Chung vẫn chưa tan hết, thế nên mãi đến khi xe ngựa vào trong sân Tiết gia, cửa viện đóng lại rồi y mới ló mặt ra. Sau khi buộc ngựa cẩn thận, Thanh Bình liền lao vào trong phòng lớn gào lên ầm ĩ rằng đón được phu nhân về rồi.

      Hoắc Truy Ân xốc màn xe lên, ra ngoài xem thử, suýt chút nữa bổ nhào xuống dưới. Tuy biết cẩu quan thanh liêm tiền tài chẳng có bao nhiêu, thế nhưng nghĩ lại nghèo đến mức này. Phòng ở tối tăm u ám, ngói lợp nóc nhà phủ kín rêu xanh, có đến vài cánh cửa sổ còn chưa thèm dán giấy, bức tường đất có cảm giác chỉ cần đẩy cái là sụp xuống. Chuồng ngựa... ra chỉ là cái làn cỏ tranh rách tơi rách tả. Quế Viên cũng sững người xe lúc lâu, sau mới từ từ bò xuống khỏi xe, tiện tay kéo luôn Hoắc Truy Ân xuống.

      Tiết Niệm Chung tự biết nhà mình cũ nát tồi tàn đến mức nào, hoàn toàn để bụng kỳ thị của Hoắc Truy Ân. Cái y thấy bối rối nhất lại là những dải lụa đỏ và đèn lồng đỏ treo kín gian nhà, những thứ này đều chuẩn bị cho lễ bái đường thành thân, thế nhưng hai người bái đường ở Hoắc gia rồi, thể bái thêm lần nữa được. Đến lúc này y liền thấy hơi hối hận vì đồng ý làm lễ ở Hoắc gia, quả thực hợp quy củ. May mà ngày về xác định, nên y cũng vội vã mời khách khứa.

      “Phu nhân, mời bên này, chúng ta tới gặp mẫu thân”. Tiết Niệm Chung với Hoắc Truy Ân còn sửng sốt.

      Hoắc Truy Ân hoàn hồn lại, cảm thấy cẩu quan đúng là quá đỗi thần kỳ, đường đường là tri huyện mà có thể nghèo đến cỡ này cũng là loại bản lĩnh đấy chứ! theo Tiết Niệm Chung tiến vào toàn nhà, phòng ốc tuy rằng cũ nát, thế nhưng hề hẹp, quả thực ứng với tình huống của huyện này: Đất nhiều, tiền của chẳng bao nhiêu!

      Tiết mẫu Long thị tuổi tứ tuần, thân thể quanh năm ốm yếu, hai mắt có tật, gần như trông thấy cái gì, rất ít hỏi đến việc nhà. Trừ Thanh Bình ra, vú Trần là hạ nhân duy nhất trong Tiết gia, chuyên lo việc chăm sóc cho Tiết mẫu, là người rất kiên định, vững vàng. Tiết mẫu vừa được dìu ngồi vào ghế, chuẩn bị gặp mặt nàng dâu mới.

      Tiết Niệm Chung dẫn Hoắc Truy Ân và Quế Viên vào trong phòng, quỳ xuống trước mặt Tiết mẫu, : “Mẫu thân, hài nhi đưa phu nhân trở về rồi”.

      “Tốt, tốt, mau để ta xem mặt con dâu.” Tiết mẫu nhìn thấy, vươn tay ra định nắm lấy tay nàng dâu mới.

      Hoắc Truy Ân đầu tiên là ngẩn ra, đến lúc hiểu ra rồi vội vàng đưa tay cho bà. Tuổi của Tiết mẫu hẳn cũng xấp xỉ mẫu thân , thế nhưng tình trạng sức khỏe lại chênh nhau như trời với đất, nhất thời khiến thương xót.

      “Vú Trần, mau cho ta nghe, trông con dâu bộ dạng như thế nào?” Tiết mẫu nắm chặt tay của Hoắc Truy Ân, gương mặt lộ ra ý cười hiền từ, đôn hậu.

      Hoắc Truy Ân khỏi căng thẳng hẳn lên, chỉ nghe vú Trần tủm tỉm cười, đáp rằng: “Cao lớn, trông có vẻ rất khỏe mạnh ạ”. Sau đó quan sát thêm bận nữa, : “Tay chân to khỏe, thế này tốt quá, làm việc linh hoạt gọn gàng!”.

      Hoắc Truy Ân quả chỉ muốn tìm cái hốc nào đó mà chui luôn vào, mặt mũi tức khắc đỏ hồng lên, đây là khen ngợi hay trào phúng ? Quế Viên quỳ ở đằng sau, nhịn được mà bật cười khe khẽ.

      Tiết mẫu nghe vậy lại càng mừng hơn, liền ba tiếng “Tốt”. Thân thể bà vốn suy nhược, lão gia gục ngã vì lao lực, trước mất rồi, đứa con trai duy nhất là Niệm Chung lại có phần gầy yếu, giờ cuối cùng cũng có được con dâu khỏe mạnh, là chuyện đáng mừng, đáng mừng to! Bà móc từ trong ngực ra đôi vòng phỉ thúy, định đeo cho Hoắc Truy Ân coi như quà gặp mặt, nhưng chẳng ngờ xương tay của thô, loay hoay gắng sức cả nửa ngày trời vẫn đeo vào được, đau đến độ mặt mày Hoắc Truy Ân méo xệch cả ra, lại dám kêu thành tiếng. Bà thấy cố gắng mãi vẫn thành công, chỉ đành nhét đôi vòng vào trong tay Hoắc Truy Ân.

      “Cảm tạ...” Hoắc Truy Ân , lại phát Tiết mẫu vẫn thiết tha mong đợi, đôi tay đầy những nếp nhăn nắm chặt lấy tay mình, chỉ đành cắn răng gọi tiếng “Mẹ”.

      Tiết mẫu gật đầu, rất ưng nàng dâu mới, đoạn bà quay sang căn dặn Tiết Niệm Chung: “Chung nhi, con phải đối xử tốt với phu nhân mình đấy”.

      “Xin mẫu thân cứ yên tâm, nhất định con đối xử tốt với nàng ấy.” Y rất mừng khi thấy quan hệ mẹ chồng “nàng dâu” lại hài hòa như thế, vốn y còn lo lắng phu nhân làm cao này nọ, thế nhưng hiển nhiên Hoắc Truy Ân là người vô cùng biết kính già trẻ. Lúc ngồi xe ngựa, y cũng từng cân nhắc xem có nên cho mẫu thân chuyện phu nhân là nam nhi hay , chuyện này khiến y đến giờ vẫn còn đắm chìm trong cơn hưng phấn, y hy vọng mẫu thân cũng có thể vui vẻ cùng mình. Thế nhưng rất nhanh ý kiến này bị y phủ quyết, bởi vì tán thành và khẳng định của thế nhân mà y coi trọng, trong mắt mẫu thân căn bản sánh được bằng đứa cháu trai! Thế nên y nhất định phải giữ kín bí mật này, tránh ảnh hưởng đến quan hệ nàng dâu mẹ chồng. Ngồi công đường y nhìn thấy quá nhiều cảnh “giao tranh” giữa mẹ chồng và nàng dâu rồi, y muốn cảnh ấy trình diễn trong chính nhà mình.

      Sau khi gặp Tiết mẫu, hai người tới phòng tân hôn. Tiết Niệm Chung vừa bước vào phòng bị đống rương chình ình ở cửa ngáng cho loạng choạng. Y ngẩng đầu nhìn, thấy cả phòng đầy những chiếc rương lớn màu đỏ, toàn bộ đều là của hồi môn của Hoắc Truy Ân, nhiều đến độ tràn ra tận cửa phòng tân hôn. Chỉ mỗi chiếc giường khắc hoa thôi chiếm mất nửa căn phòng, bày thêm tủ đồ và bàn trang điểm chỉ còn khoảng trống để lại. Bên ngoài phòng cũng bày chiếc bàn chạm trổ cực kỳ khoa trương, trong rương chất quần áo, đồ dùng và trang sức.

      Tình cảnh này lập tức khiến Hoắc Truy Ân nhớ lại thực rằng bị tống khỏi nhà, hơn nữa còn bị gả trong thân phận nữ nhi, khỏi cáu kỉnh hẳn lên, rất muốn tìm kẻ nào trút giận. Tiết Niệm Chung lẳng lặng di chuyển rương hòm, đẩy vào trong góc, chuẩn bị chất chúng chồng lên nhau, dọn ra chút gian.

      Thế nhưng cái rương lớn đến chừng ấy làm sao y di chuyển nổi, Hoắc Truy Ân nhìn đống đồ kia liền giận đến sôi gan, nhất quyết chịu ra tay giúp đỡ, cuối cùng Quế Viên phải gọi Thanh Bình tới mới dọn dẹp xong xuôi.

      Ngay sau đó, Hoắc Truy Ân lập tức đuổi Quế Viên và Thanh Bình ra ngoài, an toạ chiếc ghế-hồi-môn của bản thân, gọi Tiết Niệm Chung lại ngồi: “Cẩu quan, ta có chuyện muốn với ngươi”.

      Tiết Niệm Chung vẻ mặt hiền hòa, hỏi: “Phu nhân có gì căn dặn?”.

      Hoắc Truy Ân cũng lười quanh co lòng vòng, hỏi luôn: “Ngươi có thầm thương trộm nhớ ai ?”.

      “Hả?” Tiết Niệm Chung lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, lắc đầu chẳng hiểu ra sao.

      có cũng sao”, Hoắc Truy Ân tiếp tục : “Ngày mai ngươi gọi bà mối tới đây, bảo bà ta tìm cho ngươi tiểu thiếp”.

      “Cái gì?” Tiết Niệm Chung kích động đến độ bật ngay người dậy, vội vàng hỏi: “Phu nhân, nàng có ý gì?”

      lời sao ý vậy, tiền biếu ta chi, ngươi cần phiền não vì vấn đề gì hết.” hoàn toàn trông cậy gì vào việc cẩu quan nghèo kiết xác có thể chi được tiền ra.

      Ai ngờ sắc mặt Tiết Niệm Chung lại sa sầm xuống, giận dữ : “Phu nhân, nàng coi Tiết Niệm Chung ta là hạng người gì?!”

      Có thể là hạng người gì chứ? Hoắc Truy Ân khẽ hừ tiếng, phải chính là ngọn nguồn bi kịch cho đời sao, còn có thể là người thế nào nữa?

      “Tiết Niệm Chung ta tuy chẳng phải bậc thánh hiền, thế nhưng cũng tuyệt đối phải hạng đứng núi này trông núi nọ!” Tiết Niệm Chung nện bàn cái, chiếc bàn lớn chạm trổ hoa văn liền rung lên, khí thế ấy khiến Hoắc Truy Ân khỏi chớp mắt lực, “Ta nếu lấy nàng, vậy đời này kiếp này chỉ có thê tử là nàng, tuyệt đối phụ phu nhân!”

      Hoắc Truy Ân nghe mà trợn mắt há mồm, lúc lâu sau vẫn thốt được nên lời. Nếu bản thân là phận nhi nữ, chỉ sợ bị những lời vang dội hùng hồn ấy làm cho cảm động đến độ lệ nóng tràn mi , cảm tạ ông trời tìm giúp cho mình tướng công tử tế, sau đó yên tâm làm người vợ hiền hết lo nấu cơm lại đến hầm canh. Thế nhưng, là nam nhân, còn là thiếu chủ Dật Long tên tuổi lẫy lừng chốn giang hồ, hoàn toàn báu bở gì lời hẹn thề nhàm chán đó. Thế nên đứng dậy, giơ tay tặng cho người trước mặt cái bạt tai, mắng: “Ta phụ bà nội ngươi ấy!”

      Tiết Niệm Chung mới nãy còn khí thế dạt dào lập tức bị đánh cho xụi lơ cả người, đưa mắt nhìn Hoắc Truy Ân, vẻ mặt tài nào tin nổi. Cũng may Hoắc Truy Ân là nam nhi, thế nên cái tát này bị Tiết Niệm Chung xem như trao đổi qua lại giữa đàn ông với nhau, y nhịn. Nếu phận làm thê tử lại dám đánh quan, dù cho nhà mẹ đẻ có lợi hại thế nào cũng nhất định phải giao cho mẹ chồng “dạy dỗ” phen! “Phu nhân...”

      “Phu nhân cái đầu ngươi, có rắm đánh, có lời cho nhanh!” Hoắc Truy Ân cảm thấy cẩu quan chỉ vô dụng, đầu óc còn rất có vấn đề, nếu cái tát chưa đủ làm y tỉnh ra, ngại tặng thêm cái nữa.

      Kỳ thực điều Tiết Niệm Chung muốn là, phu nhân này, bà nội của ta chết lâu rồi, người chết nên tôn trọng, nàng đừng lung tung là hơn, nếu bà lại tới dẫn nàng mất ta biết làm sao? Thế nhưng y biết nếu mình thế chắc chắn đổi được thêm cái bạt tai nữa, bởi vậy mới chữa lại thành: “Phu nhân, ta biết giờ nàng vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện mình gả cho gã quan tép riu vô dụng như ta, có điều mong phu nhân niệm tình Tiết Niệm Chung ta lòng dạ, cho ta thêm chút thời gian. Đến nước chảy còn có thể đâm xuyên đá cứng. ta tin đôi ta nhất định có thể lâu ngày sinh tình”.

      Hoắc Truy Ân phải người thường, Tiết Niệm Chung son sắt thề thốt phen, lại chỉ nghe lọt tai mỗi câu cuối, thế nên kinh hoàng! Lâu ngày sinh tình, lâu ngày sinh tình... lâu ngày... ngày...

      Chát! Lại thêm cái bạt tai vang dội, Tiết Niệm Chung bị đáng đến độ cả người chết sững.

      “Hạ lưu!” Hoắc Truy Ân chửi ầm lên, sau đó đẩy cửa ra, phất tay áo mất, để lại mình Tiết Niệm Chung chẳng hiểu ra sao, ngơ ngác đứng đực trong phòng.

      Thanh_Bình thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :