1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhất Phẩm Thiên Kim

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Vô Thường
      Chương 26
      Hoắc Truy Ân vừa đá xong liền hối hận, sao tự nhiên lại vung chân như thế chứ? Chỗ ấy bảo đá là đá được sao? Đau lắm chứ đùa! "Cẩu, cẩu quan… ngươi sao chứ?"

      Tiết Niệm Chung quỳ sấp mặt đất, người co rúm thành khối, sau khi hét thảm xong liền cắn chặt khớp hàm, chịu phát ra thanh nào nữa, để tranh làm kinh động đến người nhà. Đau là đương nhiên rồi, chân y vốn tê nhũn cả ra, phu nhân lại cho thêm cước nữa khiến y chỉ còn nước rạp người ra thôi.

      "Cẩu quan, cẩu quan." Hoắc Truy Ân thấy y nằm động đậy, nhất thời nóng ruột, luống cuống tay chân đỡ y lên. Tiết Niệm Chung đau đến đọ tài nào thẳng lưng lên được, dìu thế nào y cũng dậy nổi, đại thiếu gia hối hận thôi, vội vàng để đối phương nằm lưng cõng trở về giường. Đợi đến khi nằm xuống giường rồi, Tiết Niệm Chung lập tức rúc người về phía tường, chỉ để lại cho đại thiếu gia cái bóng lưng, khiến đại thiếu gia vừa ăn năn vừa đau lòng. Nếu đá trả có thể khiến cẩu quan bớt đau chút sẵn lòng đứng đó, muốn đá ra sao cũng được.

      Thân thể của Tiết Niệm Chung đau đớn vô cùng, dù vậy ở chỗ nhìn thấy khác còn xót xa hơn. Phu nhân lại cự tuyệt y lần nữa, cự tuyệt thẳng thừng kiên quyết, khiến cả thân thể lẫn tinh thần của y đều bị đả kích trầm trọng. Cùng với đó y còn thấy hơi tức giận nữa, hai người ràng thổ lộ lòng mình rồi, sau phu nhân còn đẩy y ra? Nam tử hán đại trượng phu, máu chảy đầu rơi còn chẳng sợ sao đến cái chuyện cỏn con "chàng thuận em ưng" này lại chối tới chối lui như thế? Đến cả nữ nhân cũng rầy ra đến vậy!

      "Cẩu quan, ngươi đáp ta tiếng xem nào, chớ có dọa ta!" Hoắc Truy Ân lay bả vai Tiết Niệm Chung, vẫn thấy đối phương phản ứng gì, vội vàng hỏi: "Có phải ngươi đau lắm ? Có cần ta xoa giúp ngươi ?", dứt lời, tay liền mò xuống dưới, lại bị Tiết Niệm Chung bắt được hất văng ra. Y tiếp tục co cụm lại, hai tay bảo vệ cho tiểu huynh đệ bị thương. Trong khoảnh khắc ấy, đại thiếu gia cảm thấy bản thân bị lạnh nhạt rồi, bị bỏ mặc rồi, cẩu quan còn nữa! ấm ức, bi phẫn, đau khổ, thậm chí trong lòng còn dâng lên suy nghĩ cực đoạn, ấy là giết chết cẩu quan sau đó tự sát, vậy chẳng còn buồn phiền gì nữa! Cũng may suy nghĩ đáng sợ đó chỉ vụt qua rồi biến mất, còn chưa ngốc đến mức ấy, kịp hưởng thụ cuộc đời đâu cơ chứ, tìm cái chết thế nào được!

      "Cẩu quan, ngươi giận rồi à?" Hoắc Truy Ân giật góc áo của Tiết Niệm Chung, thấy đối phương cứ ngó lơ, liên thô bạo lật hẳn người y lại đối diện với mình, : "Ta muốn đá ngươi đâu, chỉ là vừa kích động liền vung chân ra, ngươi đừng tức giận, ta xoa cho ngươi có được ? Hôn mấy cái cũng được".

      Tiết Niệm Chung yên lặng quay mật ra chỗ khác, trong đầu lại khỏi ra cái cảnh tượng nóng bỏng kia, thấy nhộn nhạo vô cùng.

      "Này, thế có muốn ?" Hoắc Truy Ân lấy khuỷu tay huých Tiết Niệm Chung, lòng thầm nghĩ đến cả chuyện ấy cũng cần suy xét, phải cẩu quan hết thích rồi đấy chứ?

      Tiết Niệm Chung vẫn lên tiếng, hai gò má lại hơi đỏ lên, ra lòng y muốn có lắm, nhưng văn nhân như y sao có thể trắng ra như thế được. Hoắc Truy Ân thấy ngay cả dụ dỗ như thế mà y cũng dao động, nhất thời bị đả kích , nắm lấy cánh tay của Tiết Niệm Chung, : "Đừng giận nữa, … đau đến thế cơ à?".

      Tiết Niệm Chung nghe mà thấy trái tai vô cùng, tâm tình nhộn nhạo lập tức bay bằng sạch. Phu nhân cứ như ám chỉ y chuyện bé xé ra to, nhất thời y thấy bất bình quá đỗi, khách khí mà quát đại thiếu gia: "Có phải ngươi có đâu, hứng đá thử xem thế nào!".

      "Ôi chao, ta…" Hoắc Truy Ân cười hà hà, chợt nín bặt ngay lập tức, mãi lúc sau mới phản ứng lại: "Ngươi ngươi ngươi cái gì? Ta, ta… ta có gì cơ?".

      "Mình có cái gì mà ngươi cũng biết sao? Còn cần ta ?" Tiết Niệm Chung vẫn còn chưa hết giận, giọng điệu thể là ôn hòa được.

      "Ta ta ta…" Hoắc Truy Ân giật nảy mình, lùi xuống giường, sững sờ đứng ngây ra đó. Giờ này chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ xem cẩu quan có tức giận hay , suy nghĩ rối tung hết cả. hiểu ý tứ của hai câu ấy lắm, rồi lại cảm thấy có chút manh mối, thế nhưng dám đoán bừa. "Ngươi…" Hoắc Truy Ân luống cuống rồi, hoảng hốt rồi, rối loạn rồi, mà chữ nghĩa cứ ríu cả vào nhau: "Ngươi, ngươi muốn gì?"

      Tiết Niệm Chung thấy bộ dạng bị đả kích trầm trọng ấy của đại thiếu gia liền mềm lòng, cảm thấy bản thân nên dùng ngôn ngữ châm chích người khác như vậy: "Thôi bỏ , nghỉ ngơi chút rồi ra dùng cơm vậy", y xong lại định nằm xuống.

      "Mẹ kiếp!" Hoắc Truy Ân lôi cổ đối phương dậy, xách cổ áo lên cao, quát hỏi: "Vương bát đản, có phải ngươi biết rồi ?!".

      Lúc nóng lúc lạnh, khi dịu dàng khi gắt gỏng, Tiết Niệm Chung thấm thía nghĩ rằng, nếu phải bản thân y có sức chịu đựng tốt chắc xuống dưới đó gặp phụ thân từ lâu rồi. "Biết cái gì cơ?"

      "Còn dám vờ vịt!" Lúc này hoảng loạn biến thành phẫn nộ, Hoắc Truy Ân cảm thấy bản thân bị lừa, dùng sức túm chặt lấy cổ áo của cẩu quan mà lắc lấy lắc để, phẫn nộ quát: "Ngươi ràng cho lão tử, có phải ngươi biết rồi ?".

      "Phu nhân, phu nhân, khụ khụ… Chờ chút, nàng tới cái gì cơ?" Tiết Niệm Chung sắp bị lắc đến rụng cả người rồi, còn va phải tường mấy lần nữa chứ, phu nhân lại túm chặt quá, khiến y thở nổi.

      Hoắc Truy Ân chẳng thấy đau lòng chút nào hết, chỉ hận thể tặng y thêm mấy cái bạt tai, : "Đương nhiên là biết… Biết lão tử có cái kia!".

      Tiết Niệm Chung sợ chết mà hỏi ngược lại: "Cái nào cơ?".

      Hoắc Truy Ân nheo mắt lại, sau đó tóm chặt lấy tiểu huynh đệ của Tiết Niệm Chung, khiến đối phương kinh hoàng xuýt xoa cái, nghiến răng nghiến lợi bảo: "Cái này".

      Của quý rơi vào tay phu nhân, Tiết Niệm Chung cảm thấy nguy hiểm khôn cùng, vội vàng gật đầu lia lịa, khẩn khoản van nài: "Phu nhân, đau".

      Có tức thế chứ tức nữa cũng thể lôi tiểu huynh đệ của đối phương ra trút giận được. Hoắc Truy Ân chậm rãi buông lỏng tay ra, hít vào hơi sâu. "Mẹ kiếp!" Đại thiếu gia lại xông tới nữa, tiếp tục túm chặt lấy Tiết Niệm Chung lắc lấy lắc để, quát ầm lên: "Vương bát đản, biết sao ngươi !". Hoắc Truy Ân có thể thề, cố gắng kiềm chế cảm xúc bản thân hết mức rồi, nếu đổi thành người khác bị đánh chết từ tám mươi đời. "Làm sao ngươi biết được?!"

      Tiết Niệm Chung cảm thấy mình oan quá, ràng phu nhân cho y đấy chứ, giờ lại tới trách móc. "Ta, ta vô tình nhìn thấy…".

      "Lúc nào? Lúc ta thay y phục à?" Hoắc Truy Ân lắc nữa, tin chắc là như thế. biết ngay là có rắc rối mà, quả nhiên cấm có sai!

      Tiết Niệm Chung do dự gật đầu, dù sao y cũng thể cho phu nhân biết bản thân phát ra lúc trộm nhìn giải quyết nỗi buồn, đúng nào! Ngón tay thong thả mò lên tay Hoắc Truy Ân, ôn hòa : "Phu nhân, còn hôn nữa hay ?".

      Hoắc Truy Ân biết y ám chỉ cái gì, gương mặt thoáng cái đỏ lựng lên, có điều từ trước đến nay đại thiếu gia là làm, vì chút xấu hổ ngượng ngùng mà nuốt lời. "Hừ!" Đại thiếu gia đẩy người nằm xuống, dạng chân ra ngồi lên đùi Tiết Niệm Chung, cúi xuống cởi bỏ dây lưng của đối phương.

      Tiết Niệm Chung khỏi giật mình, tuy rằng y cũng đoán được phu nhân đồng ý, lại vẫn rất khẩn trương. Có điều vì là lần đầu tiên, thái độ dò dẫm chậm chạp của phu nhân quả khiến Tiết Niệm Chung khó chịu lại càng khó chịu hơn. Đến cuối cùng, y lùi ra, Hoắc Truy Ân nhất thời thấy nhõm hơn nhiều, vừa thẳng lưng dậy liền bị đối phương ôm vào lòng. Tiết Niệm Chung gỡ trang sức đầu xuống, xõa búi tóc ra, có phần nôn nóng, lại dám làm bừa, : " giờ, có được ?".

      Trong lòng Hoắc Truy Ân khinh bỉ hết mức, giờ là lúc nào rồi mà còn hỏi mấy câu ngớ ngẩn như thế chứ? Lúc trước lo lắng thân phận bị lộ, giờ còn gì băn khoăn nữa, giả bộ đứng đắn làm gì! Đại thiếu gia cũng thẳng thừng, lật tay cho Tiết Niệm Chung cái bạt tai, lực rất , có phần giống đánh : "Còn muốn ta dạy ngươi làm thế nào chắc?".

      Tiết Niệm Chung cuối cùng cũng được phu nhân đồng ý, khỏi mừng rỡ, ra tay cởi bỏ y phục của Hoắc Truy Ân.

      "Nhanh tay chút, lát nữa còn phải ra ăn cơm nữa." Đại thiếu gia thốt ra câu phá hư khí.

      Vốn dĩ quần áo của phu nhân ngay ngắn chỉnh tề, cởi ra rất dễ dàng, Tiết Niệm Chung vừa cởi vừa : "Phu nhân, chúng ta cần ăn cơm cũng được".

      Hoắc Truy Ân lại xuống tay vả miệng Tiết Niệm Chung, : "Gọi tên ta ấy".

      Tiết Niệm Chung cười, kề sát lại hôn lên mặt Hoắc Truy Ân, khẽ khàng gọi tiếng: "Truy Ân".

      Thanh_Bình thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Kate Chou& Thanh Vu
      CHƯƠNG 27: GẮN BÓ KEO SƠN


      Tối hôm đó.

      Tiết Niệm Chung tính bì lực kiệt, nằm úp sấp người Hoắc Truy Ân, trong lòng thầm nfhĩ phu nhân hổ là người luyện võ, sau cơn ác chiến mà tinh thần vẫn sung mãn như thường, bản thân hổ thẹn sánh được.

      “Ngươi có đói ?”, Hoắc Truy Ân hỏi. Giờ nửa đêm rồi, thế mà cái con nha đầu Quế Viên vẫn tới gọi bọn họ ra ăn cơm! Đại thiếu gia hoàn toàn biết rằng kỳ thực Quế Viên tới rồi, chỉ có điều và cẩu quan chơi đùa vui vẻ quá, chú ý đến mà thôi.

      Tiết Niệm Chung lắc đầu, cả mí mắt cũng nhấc lên được nữa, y chỉ muốn ngủ thôi. Đại thiếu gia thấy đối phương yếu ớt như thế, thầm nhủ ngày mai phải hầm thứ gì đó tầm bổ cho cẩu quan mới được.

      Tiết Niệm Chung vừa nhắm mắt liền ngủ say như chết, mãi đến sáng sớm ngày thứ hai mới bị làm phiền mà tỉnh. Hoắc Truy Ân tinh lực tràn trề, chạy tới chạy lui trong phòng, cứ chốc chốc lại lay người Tiết Niệm Chung, giục y rời giường.

      “Phu nhân, nàng...” Đợi đến khi trông cung cách ăn mặc của đại thiếu gia, cơn mệt mỏi của Tiết Niệm Chung thoáng cái bị quét bay sạch .

      Hoắc Truy Ân cúi đầu nhìn bản thân cái, : “Dù sao ngươi cũng biết rồi, ta còn mặc nữ trang làm gì?” Đại thiếu gia mặc bộ nam trang màu xanh nhạt, trông vô cùng phóng khoáng, kiểu tóc cũng đổi về kiểu của nam, từ đầu đến cuối chân đều hiển lộ khí thế oai hùng.

      Từ trước đến nay, Tiết Niệm Chung vẫ nhìn phu nhân mặc nữ trang, tuy rằng đối với nam trang oai hùng lẫm liệt có gì kháng cự, dù vậy vẫn cần quá trình để làm quen. Y hề nêu ý kiến, ngược lại càng muốn rúc trong chăn nằm thêm lát.

      “Dậy sớm chút nào, cơm sáng chuẩn bị xong hết rồi.” Hoắc Truy Ân , nhớ tới vất vả của cẩu quan tối hôm qua. cố ý dặn Quế Viên hầm nồi canh tẩm bổ, giọt “tinh hoa” bằng mười giọt máu mà.

      Tiết Niệm Chung đáp tiếng “Được”, sau đó chậm rãi bò dậy mặc y phục. Đại thiếu gia ngứa ngáy chân tay cũng rất muốn được trải nghiệm cảm giác hầu hạ tướng công mặc áo phen, liền chủ động giúp đối phương khoác trường bào lên người. Có điều từ trước tới giờ đại thiếu gia vốn quen cảnh “quần tới đưa chân, áo tới đưa tay” chỉ có chút hiểu biết về lĩnh vực cởi áo tháo thắt lưng, buộc cả nửa ngày cũng cho ra được cái nút thắt tử tế, cuối cùng vẫn phải để Tiết Niệm Chung tự mình vào cuộc.

      Thấy mọi việc chuẩn bị hòm hòm, Hoắc đại thiếu gia liền ra khỏi phòng trước. Tiết Niệm Chung còn chỉnh trang thình lình nghe thấy tiếng kêu thảm thiết truyền lại, thanh ấy ràng là của phu nhân. Y vội vàng lao ra khỏi phòng, chỉ thấy Hoắc Truy Ân bị vú Trần tay lăm lăm cán chổi đuổi đánh, miệng la hét ầm ĩ: "Bà đánh chết mày, thằng gian phu!"

      "Vú Trần, là ta mà!", Hoắc Truy Ân cuống cuồng trốnn chạy, vừa chạy vừa hét ầm lên.

      "Thiếu phu nhân? Lại là người sao!" Vú Trần vội vã dừng tay, lần này bà nhận ra đối phương là Hoắc Truy Ân rất nhanh. Ban nãy bà mới ngủ dậy liền trông thấy nam tử lạ mặt lởn vởn trong sân, còn ra ra vào vào phòng ngủ của thiếu gia và thiếu phu nhân, bà còn cho rằng thiếu phu nhân lén lút gian díu với đàn ông, lập tức giận đến sôi gan, vớ được cây chổi liền xông lên tấn công cật lực.

      "Đương nhiên là ta rồi!" Hoắc Truy Ân giũ bụi đất bám người, may mà tránh né kịp thời, thương tổn lớn.

      "Thiếu phu nhân, sao người lại ăn mặc thế này nữa? Người nhà mình sao, nhưng nếu để người ngoài trông thấy hỏng bét, hỏng bét.” Vú Trần quả thực thể chấp nhận được việc tiểu thư khuê các lại làm xằng làm bậy thế này.

      “Từ nay về sau ta ăn mặc như vậy, vú đừng có nhận sai nữa đấy.” Khó khăn lắm Hoắc Truy Ân mới chịu đựng được tới ngày có thể mặc nam trang, đương nhiên mặc lại nữ trang nữa.

      Vú Trần nghe thế hoảng lắm, : “Làm thế sao được? Thiếu phu nhân mà để bộ dạng thế này, người ngoài hiểu lầm thiếu gia mất.”

      Hoắc Truy Ân quay đầu hừ tiếng, trong lòng : Hiểu lầm cái rắm, cẩu quan vốn dĩ thích ta thế này mà. Tiết Niệm Chung hấp tấp bước tới giải vây, thể bản thân ủng hộ việc phu nhân mặc nam trang. Vú Trần thân là kẻ dưới, chủ tử đồng ý, bà đương nhiên cũng tiện lắm lời.

      “Phu nhân, có thể thương lượng chút được ?” Tiết Niệm Chung áp sát thân thể của Hoắc Truy Ân, giọng : “Lúc ở nhà hoặc ra ngoài mình ngươi mặc tùy ý, nhưng lúc gặp người ngoài cùng ta mặc nữ trang vẫn tốt hơn.”

      Hoắc Truy Ân chẳng vui vẻ gì chuyện giả trang làm nữ nhân, tuy vậy cũng hiểu được nguyên cớ của đề nghị này. Cẩu quan dù sao cũng là người có thân phận, thể tuyên cáo với thế nhân bản thân lấy nam nhân về làm thê tử được. Khó khăn lắm mới cùng nhau tâm đầu ý hợp thế này, phát triển cũng tốt, cẩu quan có thể vì mà chốn chốn nghĩ suy, cũng bằng lòng chịu thiệt lần.

      “Còn nữa...” Tiết Niệm Chung kề sát lỗ tai của Hoắc Truy Ân hơn: “Phu nhân, ngươi có thể đừng gọi ta là cẩu quan được ?”

      Hoắc Truy Ân nghe vậy liền sững ra. Chuyện này lần trước y đề nghị lần rồi, đến giờ vẫn tìm ra được cách giải quyết. Bảo gọi là “tướng công” lại thẹn thùng, ngượng nghịu, gọi thẳng tên lại đủ nề nếp. “Vậy để ta nghĩ ”, đại thiếu gia xoa cằm, đáp.

      Tiết Niệm Chung ăn xong cơm sáng, uống xong bát canh tẩm bổ được nấu đặc biệt xong, liền rời nhà. Hoắc Truy Ân theo lệ thường ngồi nghĩ thực đơn, thuận tiện suy xét về danh xưng mới của cẩu quan. Quế Viên phờ phạc hầu ngay bên cạnh, mấy lần bị Hoắc Truy Ân hỏi ý kiến đều trả lời rất qua loa.

      “Tối hôm qua ngươi làm cái gì thế? Sao giờ lại gà gật thế này hả?”, Hoắc Truy Ân bất mãn. Tối hôm qua tới gọi bọn ăn đủ khiến người ta bực bội lắm rồi, giờ còn dám chểnh mảng thế này! “Lại có gan bỏ bê tới gọi chúng ta ăn cơm nữa chứ, tưởng ta dám bán ngươi đấy à?”

      “Thiếu gia, cậu... cậu còn dám , biết thẹn sao!” nhắc đến thôi, vừa đề cập đến chuyện này Quế Viên liền nổi cơn tam bành, căm phẫn : “Em tới gọi tận hai lần, cậu để tay lên ngực tự hỏi lúc ấy cậu làm cái gì, có để ý đến em sao? Hơn nữa nếu phải cậu cùng gia ầm ĩ đến tận nửa đem em có thể ngủ yên giấc sao?” đáng thương ngủ ngay phòng sát vách, Tiết gia nghèo, tường tự nhiên cũng mỏng, tiếng ho khan cũng nghe mồn , màn “xuân sắc” sinh động gần như suốt cả đêm ấy đương nhiên đều vào tai nàng cả.

      “Tiếng lớn vậy sao?” Đại thiếu gia hỏi ngược lại, “Ngươi nghe được những gì rồi?”

      Nhất thời hai gò má của Quế Viên đỏ bừng lên, tức giận bảo: “Còn có thể là gì nữa! Nhất là cậu ấy, thiếu gia, cậu kêu lớn như thế, chỉ sợ tất cả mọi người trong nhà đều nghe thấy hết rồi”.

      “Vậy sao...” Đại thiếu gia hơi cau mày lại, chẳng trách Thanh Bình trông thấy liền ngượng ngùng che mặt bỏ . Sau khi ý thức được sai lầm của bản thân, bắt đầu tiến hành cuộc kiểm điểm sâu sắc, : “Vậy lần sau ta tiếng hơn chút”. Xấu hổ là thứ quái gì thế? Hoắc đại thiếu gia căn bản có thứ này!

      “Cậu...” Quế Viên còn lời nào để , chỉ còn cách giơ cờ trắng đầu hàng trước mặt dày mày dạn của đại thiếu gia.

      Từ tận đáy lòng Hoắc Truy Ân cảm thấy chuyện này chẳng có gì ổn, phu thê ân ái là chuyện hợp lý hợp tình. Nếu sớm biết cẩu quan để ý thân phận nam nhi của hai người dắt nhau mây mưa từ đời tám hoánh rồi, có cái gì mà xấu hổ.

      Vào lúc giữa trưa, Hoắc Truy Ân dưới ngăn cản của Quế Viên thể đưa cơm cho Tiết Niệm Chung. Lý do là vì đại thiếu gia mặc nam trang bị Thái bổ đầu nhận ra. Đại thiếu gia tình nguyện giao lại chiếc làn, trơ mắt nhìn Thanh Bình mang tâm huyết của mất, còn phải lo lắng biết có bị ăn vụng đường hay . Kết quả vừa nghĩ vớ nghĩ vẩn liền dễ lên cơn nóng nảy, nóng nảy rồi liền muốn tìm cẩu quan để hạ hỏa trong người, thế nhưng lại được, chỉ đành luyện kiếm để trút giận.

      Trước đây bởi vì mặc nữ trang tiện sử dụng kiếm, bỏ bê võ nghệ gần nửa năm trời, hai vòng eo của phình thêm tầng thịt béo. Hoắc Truy Ân ôm Đoạn Thủy Kiếm bị khóa ngồi ở cửa, luôn tay vuốt ve cây kiếm, oán giận sao đến giờ rồi mà cẩu quan vẫn chưa về, lại cảm khái phen rằng vùng cũng có chỗ tốt, ấy là có thể yên tâm sống qua ngày, mở khóa ra hay cũng như nhau cả.

      Trời nhá nhem, Tiết Niệm Chung đúng giờ về nhà, Hoắc Truy Ân lại thấy mấy canh giờ gặp mà như xa cách ba thu, tâm trạng lúc này chính là nỗi vui mừng “tiễn biệt thắng tân hôn”. Người vừa mới trở về liền bị kéo ngay vào phòng, gài cửa chốt then xong lập tức ôm chầm lấy đối phương, hôn như điên như dại. Thấy phu nhân nhiệt tình như vậy, Tiết Niệm Chung cũng đáp trả kịch liệt vô cùng.

      “Làm lần nữa , làm lần nữa !” Đại thiếu gia hứng thú dâng cao.

      “Bây giờ sao?!” Nhu cầu của phu thê mới thành hôn đều tương đối nhiều, Tiết Niệm Chung từ chối.

      “Nhanh lên chút, đừng để lỡ giờ cơm như lần trước.” xong, Hoắc Truy Ân liền xắn cao ống tay áo lên, chuẩn bị động thủ.

      hiểu sao trong lúc “nước sôi lửa bỏng này” mà Tiết Niệm Chung còn nhớ được việc khác, hỏi đại thiếu gia, “Truy Ân, ưm... ngày mai, ngày mai cùng ta đến nha môn có được ?”

      Hoắc Truy Ân trong cơn mê muội, lúc say mới đáp được tiếng “...Được.” rồi lại tiếp tục hăng hái “chiến đấu”.

      Đợi đến khi đại thiếu gia xong việc nằm bò người Tiết Niệm Chung đối phương vẫn chưa thỏa mãn.

      “Truy Ân, lúc nãy ngươi gọi ta là gì?” Tiết Niệm Chung cực kỳ chắc chắc lúc nãy phu nhân gọi tên y.

      Hoắc Truy Ân cố gắng nhấc người dậy, đáp, “Lão Chung”.

      Tiết Niệm Chung cứng đờ, hỏi ngược lại: “Cái gì cơ?”

      “Là lão Chung”, đại thiếu gia rất hào phóng, Tiết Niệm Chung cứng đờ động đậy để đến.

      Tiết Niệm Chung lúc này mới hoàn hồn, cũng đáp lại động tác của Hoắc Truy Ân. Mặc dù bản thân quả là có lớn hơn phu nhân chút nhưng cũng đến nỗi là “lão” chứ? Hay ý phu nhân là biểu của y tốt, giống như ông già vậy? Nhất thời trong lòng y xẹt qua tia mất mát, nhịn được mà càng ra sức.

      Sau khi xử lý xong hồi đại , hai người vào bàn ăn cơm đúng giờ. Tiết Niệm Chung cảm thấy bầu khí có phần kỳ quái. Vú Trần, Thanh Bình, Quế Viên đều mang vẻ mặt buồn cười, lại đều lặng thinh , biểu cảm của mẫu thân cũng vô cùng nghiêm túc. Trừ phu nhân vẫn giống thường ngày ra mọi người ai cũng có gì là lạ.

      “Mẫu thân, có phải người có lời gì muốn ?”, Tiết Niệm Chung ân cần hỏi.

      Thị giác của Tiết mẫu được tốt, thính lực lại nhạy cảm vô cùng, bà cảm thấy cần phải nhắc nhở đôi trẻ phen mới được. “Vú Trần, bà .”

      Vú Trần quen ăn tục tằn, chẳng kiêng dè điều chi, lớn: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, hai người ái ân là chuyện tốt, có điều cũng phải chú ý giữ hình tượng chút. Tiếng động lớn như vậy, nếu có ai đó ngang qua nghe thấy được hỏng bét.” Thanh Bình và Quế Viên phì cười ngay tức khắc.

      Tiết Niệm Chung lấy làm kinh hãi, sau khi bình tĩnh lại liền hổ thẹn thôi, bản thân chỉ lo hưởng lạc, hoàn toàn để tâm tới chuyện này. Ai ngờ y còn chưa có cơ hội mở lời, Hoắc Truy Ân đáp thay: “Tiếng vẫn lớn lắm sao? Ta biết rồi, ta cố gắng kiềm chế.”

      Tiết Niệm Chung lại được phen kinh hãi, thốt nổi lời. Hoắc Truy Ân chẳng hề bị ảnh hưởng gì, điềm nhiên ăn cơm, còn liên tục gắp đồ ăn vào trong bát cho y.




    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 28: Lo bóng lo gió

      Typer: Lucia Nanami


      Da mặt của Tiết Niệm Chung rất mỏng, mặt đỏ lại hồng suốt cả bữa cơm, chỉ hận thể đào cái lỗ mà chui xuống. Đến khi vào đêm, đối thoại của đôi trẻ trong phòng có thay đổi cực lớn...

      “Phu nhân, phu nhân, giọng chút.”

      “Biết rồi, ngươi chuyên tâm chút! A...a...”

      “Phu nhân, tiếng lớn quá rồi...”

      “Biết rồi, ngươi nghiêm túc chút có được ?”

      “...”

      Ầm ĩ mãi đến nửa đêm về sáng cuối cùng mới yên tĩnh được, Quế Viên nằm ở phòng sát vách khỏi lắc đầu ngán ngẩm, lật người ngủ.

      Sáng sớm ngày thứ hai, đại thiếu gia lại mặc nam trang như cũ, sức lực dồi dào giục giã Tiết Niệm Chung rời nhà. Đến nha môn rồi, tiểu Đỗ chạy ra nghênh đón, vừa trông thấy Hoắc Truy Ân, gã liền bước lên phía trước lấy lòng ngay, gọi tiếng “Đại cữu gia, ngài lại tới rồi”.

      Từ phu nhân biến thành đại cữu gia, cũng có nghĩa là rất rất nhiều chuyện thể làm được nữa! Hoắc Truy Ân thấy vô cùng thoải mái, rất muốn đáp trả câu “Ta là bà nội của ngươi đây!”, thế nhưng lại tự thấy câu này cứ như chửi người ta vậy, hơn nữa cũng muốn để lộ thân phận, chỉ đành thấp giọng “ừm” tiếng.

      Trong nha môn, đám người Phó Tiểu Chu chờ, Thái bổ đầu trông thấy đại thiếu gia có phần sửng sốt, lại chẳng dám hó hé câu nào thừa thãi. Tiết Niệm Chung cũng quanh co lòng vòng, gọi luôn Phó Tiểu Chu lấy thứ đồ chuẩn bị tốt ra, chẳng ngờ lại là tờ công văn.

      Hoắc Truy Ân cứ nghĩ Tiết Niệm Chung gọi đến nha môn là để chơi đùa, ngờ lại là vì có chuyện xảy ra. mở tờ công văn nhìn lượt, hai chữ “Cấm võ” cực kỳ bắt mắt, nội dung đọc hiểu lắm. “Lão Chung, đây là có ý gì?”

      Tiết Niệm Chung giải thích ngắn gọn ràng: “Ý tứ của tờ công văn này là: Trong phạm vi quản hạt, nếu phải người của triều đình bị cấm tập võ”.

      “Cái gì?!” Hoắc Truy Ân sững người, vừa như hiểu, vừa như càng hồ đồ hơn.

      “Đừng kích động”, Tiết Niệm Chung lại , “cái gọi là ‘phạm vi quản hạt’ chỉ là những châu, huyện, trấn có thiết lập phủ nha, tạm thời áp dụng với khu vực quản hạt”. “Khu vực quản hạt” đương nhiên chính là võ lâm trong miệng nhân sĩ giang hồ.

      Phó Tiểu Chu bổ sung thêm: “Có điều xem thái độ của bề , phỏng chừng đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi”.

      Hoắc Truy Ân khó mà tin được, chuyện này cũng quá hoang đường! căm giận : “Mẹ kiếp, người tập võ rồi tính sao?”.

      Phó Tiểu Chu vẻ mặt lạnh tanh, : “, quy hàng, bán sức cho triều đình; Hai, tự phế võ công, cái nào cũng chịu bị triều đình xuất binh tiêu diệt”.

      Hoắc Truy Ân chửi thề mấy câu trong bụng, cao giọng hỏi: “ uy hiếp nhau đấy à?”.

      “Đại cữu tử đừng tức giận, ra lệnh cấm võ này sớm ban hành rồi, chẳng qua chưa từng chính thức thực thi. Triều đình tuy có phần kiêng kỵ nhân sĩ võ lâm, nhưng chỉ coi bọn họ là đám ô hợp, đáng để ý. Mãi đến lần này khi các đại môn phái bao vây tấn công ma giáo, triều đình phát ra hai bên thế lực khổng lồ, liền bắt đầu trở nên cảnh giác, bởi vậy mới lại đề cập đến chuyện này.” Tiết Niệm Chung định nắm lấy tay Hoắc Truy Ân, lại bị đại thiếu gia chẳng hề khách khí hất bay, đành khuyên bảo rằng: “Huyện của chúng ta bé, lại đều là nông dân chân chất, bề quá chú ý tới chỗ này, có điều...”, y ngập ngừng chút, sau đó : “Danh sách này được đưa xuống ngày hôm trước, ngươi cứ xem thử trước ”. xong, y liền đưa cho đại thiếu gia tờ danh sách viết chi chít chữ.

      Hoắc Truy Ân vừa nhìn biết đây là danh sách những người mà triều đình chuẩn bị chiêu an, chiêu an được lập tức diệt trừ, người đứng mũi chịu sào chính là Trảm Vân Đao Tiếu Xung - người cùng là trong tam đại cao thủ với , phía bên dưới chính là các nhân vật đầu lĩnh của ma giáo và các đại môn phái. Tên của Lạc đại ca cũng thuộc phần đầu danh sách, thế nhưng lại có bản thân mình. Có lẽ bị nhốt lâu quá, triều đình quên luôn rồi cũng chừng.

      “Vị bề này ta cũng biết là ai, chỉ nghe người này từng có ân oán gì đó với vị nhân sĩ võ lâm, bởi thế mới bày ra lệnh cấm võ này. Phu nhân... Đại cữu tử, cần lo lắng quá, tên ngươi hề có trong danh sách, thu mình chút là được.” cả nửa ngày, Tiết Niệm Chung mới đưa ra mục đích cuối cùng. “Chỉ có điều tên của Lạc đại ca lại nằm trong danh sách tróc nã, xin đại cữu tử hãy suy nghĩ đến gia quyến, tạm thời chớ cùng người này qua lại”.

      “Mẹ kiếp!” Hoắc Truy Ân phẫn nộ vô cùng, quẳng tờ dánh sách xuống đất, : “Dựa vào cái gì mà đòi tróc nã? Chúng ta đâu có làm ra chuyện gì thương thiên hại lý!”.

      Phó Tiểu Chu thấy tình hình ổn, liền nhanh chóng khuyên can: “Đại cữu gia đừng giận, chỉ là tạm thời gặp mặt, tránh nơi đầu sóng ngọn gió mà thôi, cần gì phải làm chuyện hợp thời thế như vậy”. Tiết Niệm Chung từ trước đến nay luôn đối đãi với thuộc hạ bằng lễ nghĩa, rất được kính , bởi vậy tờ công văn vừa đưa xuống, thứ đầu tiên mọi người nghĩ tới chính là làm sao mới giấu được phiền phức trong nhà đại nhân . Phải biết rằng quan viên triều đình che giấu tội phạm tróc nã là tội bay đầu chứ chẳng chơi.

      Vấn đề là đại thiếu gia lại nghĩ thế, cảm thấy bản thân bị nhằm vào, ngay cả việc sống đúng với con người của mình cũng bị cấm cản. “Đám quan lại các người đều đốn mạt như nhau, quả ta nhìn nhầm ngươi rồi!” Câu này với Tiết Niệm Chung, xong liền vung tay áo rồi .

      “Phu nhân... , đại cữu tử! Đại cữu tử!”, Tiết Niệm Chung đuổi phía sau, gọi với theo. Y biết đại thiếu gia nhất định tức giận, muốn tiến lên khuyên bảo lại ngại bản thân vừa mới tới nha môn, chẳng lẽ nhanh như thế rời ? Y khổ não nhìn về phía đám thuộc hạ.

      Phó Tiểu Chu cười, ý tứ sâu xa, : “Ngài đuổi theo ”.

      Tiết Niệm Chung lập tức đuổi theo, đại thiếu gia sải bước như bay, phải chạy mới đuổi theo kịp được. Tiết Niệm Chung cố sức đuổi, cuối cùng cũng chặn được đối phương: “Phu nhân, ngươi nghe ta ”.

      “Cút!” Hoắc Truy Ân trong cơn giận dữ, chỉ hận thể co giò đá văng đối phương ra, : “Còn dám cản đường nữa ta đánh chết ngươi!”.

      Tiết Niệm Chung quả thực dám cản nữa, bám dính phía sau Hoắc Truy Ân, hỏi: “Phu nhân muốn đâu?”.

      Hoắc Truy Ân cắt đuôi được y, lửa giận trong lòng càng cháy to hơn, quát tháo: “Ai cần ngươi lo! Dù sao ta ở chỗ này cũng chỉ tổ ngứa mắt ngươi, ta về Dật Long sơn trang!”.

      Các nàng dâu khi giận dỗi đều thích dùng câu “về nhà mẹ đẻ” để uy hiếp trượng phu. Tiết Niệm Chung khó khăn lắm mới lấy được người ta về làm vợ, đương nhiên nỡ để người ta . Suốt dọc đường y bám dính thôi, thao thao bất tuyệt, rã cả họng cũng khuyên được đại thiếu gia hết giận.

      Quế Viên thấy đại thiếu gia nổi giận đùng đùng mà đá văng cửa phòng, còn gia theo sát phía sau, trong lòng liền mơ hồ cảm thấy xảy ra chuyện lớn. Nàng vội tiến vào phòng hỏi han, Hoắc Truy Ân lại ném cho nàng câu: “Thu dọn đồ đạc , chúng ta trơ về Dật Long sơn trang”.

      Quế Viên kinh hãi lắm, thiếu gia bao giờ tức giận thế này đâu, lại ầm ĩ đến độ đòi về nhà mẹ đẻ! Tiết Niệm Chung thở dài hơi, : “Quế Viên, ngươi lui ra trước , để ta và phu nhân chuyện đàng hoàng”.

      Hoắc Truy Ân tuyệt nhiên muốn năng gì cả, quay phắt đầu sang bên, Tiết Niệm Chung nhụt chí tiếp tục bám lấy phu nhân, y biết muốn lay động phu nhân phải hiểu chi dĩ lý, động chi dĩ tình mới được. Y : “Phu nhân, ngươi nhẫn tâm bỏ ta mà sao?”.

      Hoắc Truy Ân hé răng, Tiết Niệm Chung tiếp tục bảo: “Phu nhân, lệnh cấm võ là do bề ban xuống, ta cũng có cách nào, ngươi đổ chuyện này lên đầu ta, quả thực rất oan uổng”. Hoắc Truy Ân có phần dao động nhưng vẫn chẳng đáp lời, Tiết Niệm Chung lại kiên trì tiếp: “Ngươi và ta đến được với nhau chẳng dễ dàng gì, nếu tách ra vì chuyện này có phần đáng”.

      Những gì Tiết Niệm Chung Hoắc Truy Ân đều hiểu cả, cũng muốn tách ra. Hai người lúc này ở trong giai đoạn ngọt ngào, mỗi giây mỗi khắc dính lấy nhau còn lo chưa đủ, làm sao chịu nổi cảnh chia cách đôi nơi? Thế nhưng dựa vào cái gì mà đòi cấm bọn họ tập võ? Triều đình cũng quá tự cao tự đại rồi!

      “Phu nhân, Truy Ân.” Tiết Niệm Chung thấy đối phương lung lay, liền tranh thủ xông lên nắm chặt lấy hai tay của Hoắc truy Ân, : “Ta thích ngươi, bao nhiêu năm nay ta chưa từng thích ai như thế, đừng bỏ ta mà ”.

      Hoắc Truy Ân vốn dĩ dứt khoát được. giờ lại bị Tiết Niệm Chung thế này, gần như sắp thỏa hiệp tới nơi. “Nhưng mà... nhưng mà, nếu Lạc đại ca có đến tìm ta cũng đâu có cách nào ngăn cản huynh ấy!”.

      “Nếu Lạc biểu ca tới ngươi cứ giao cho ta an bài, nghìn vạn lần đừng lén lút gặp mặt người ta.” Tiết Niệm Chung hoàn toàn hy vọng vị biểu ca “dỏm” này tới.

      Hoắc Truy Ân do dự trong chốc lát, sau đó bằng lòng. Tiết Niệm Chung chuyển lo thành mừng, nhịn được mà sấn tới hôn . Đại thiếu gia giả bộ rụt rè xô đẩy vài cái, sau đó chẳng mấy chốc ngã vào lòng Tiết Niệm Chung, để y mặc sức hết hôn lại sờ. Tiết Niệm Chung cao hứng, hôn dính lấy đôi môi của đại thiếu gia, nỡ thả ra.

      “Uổng cho ngươi là người đọc sách, cái chiêu tệ hại này học được từ đâu?” Đại thiếu gia bị hôn đến độ hô hấp khó nhọc, khẽ vung chưởng lên mặt Tiết Niệm Chung mới trốn thoát được.

      Đánh là thương mắng là , Tiết Niệm Chung chỉ cảm thấy ngọt ngào quá đỗi, cánh tay ôm lấy đại thiếu gia lại siết chặt hơn chút nữa: “Phu nhân, có muốn hay ?”.

      “Ngươi còn phải lên công đường cơ mà!” Hoắc Truy Ân muốn làm lỡ chính của Tiết Niệm Chung, “Mau , mau , về sớm chút là được”.

      Tiết Niệm Chung vẫn cứ ôm đối phương chặt cứng, định bụng ngọt ngào thêm mấy câu nữa mới . Hoắc Truy Ân sung sướng rúc người trong vòng tay ấm áp, cũng luyến tiếc tách ra.

      “Lão Chung, có câu này ta chưa từng hỏi ngươi”, Hoắc Truy Ân đột nhiên nhớ tới lúc bản thân ăn mặc thế này vào nha môn, Phó Tiểu Chu cứ nhìn bằng ánh mắt quỷ dị mãi, nhìn chòng chọc đến độ khiến phát hoảng. “Ngươi thích ta mặc nam trang hay nữ trang?”

      “Cái nào ta cũng thích.”

      được, nhất định phải chọn cái.”

      “Thế , nam trang vậy.”

      Hoắc Truy Ân thình lình vùng người ra khỏi vòng tay y, nghi hoặc mà hỏi vặn lại: “ sao?”.

      Tiết Niệm Chung thành gật đầu, lần đầu trông thấy phu nhân mặc nam trang, quả thực y chấn động cả người. Nữ trang tuy rằng đẹp mắt, lại hoàn toàn thể sánh được với khí thế của nam trang.

      Y cứ nghĩ phu nhân rất cao hứng, ai ngờ Hoắc Truy Ân lại càng nghi hoặc hơn, truy hỏi: “Sao ngươi sớm? Báo hại ta phải mặc nữ trang lâu như thế!”.

      “Ta...”

      “Ấp a ấp úng cái gì, !”

      “Ta cứ nghĩ ngươi...có sở thích mặc nữ trang...”

      “... Mẹ kiếp!”
      Thanh_Bình thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 29: Thiên chi kiêu tử

      Typer: Lucia Nanami


      Cuộc vây công Hùng Giáo của quần hùng kết thúc trong thất bại, có điều đường trở về nhà các lộ hùng lại bị mai phục tập kích. Đối phương hiển nhiên có chuẩn bị từ trước, binh hùng tướng manh, chưa được mấy hiệp đánh cho chính đạo tan tác chim muông. Những môn phái may mắn chút giữ được đại bộ phận lực lượng mà đào thoát, những môn phái xui xẻo gần như diệt vong, nhất thời khiến cả võ lâm rối loạn bất an.

      Khi Hoắc Truy Ân biết được tin tức này thời gian trôi qua được hơn tháng. Huyện Cùng nằm ở nơi hẻo lánh, tin tức thông thường phải cách non nửa năm mới nghe được phong phanh, có thể truyền khắp đường lớn ngõ chỉ trong vòng tháng thế này đủ thấy việc có sức ảnh hưởng vô cùng lớn. Hoắc Truy Ân sao lo cho được, các đại phái đều bị bức hại, Lạc đại ca lại là đối tượng tấn công trọng điểm, biết có được an toàn? khẩn cấp viết thư gửi về Dật Long sơn trang, thế nhưng hồi nhận được chỉ là dòng chữ “ phái người tìm, chưa có kết quả” khiến sốt ruột phát điên, chỉ hận thể tái xuất giang hồ, tự mình tìm đáp án.

      Tiết Niệm Chung đương nhiên đồng ý, chẳng phải bởi y ghen, mà là thể nào được. Phu nhân chỉ cần tái xuất giang hồ ngay lập tức trở thành tấm bia cho trăm ngàn mũi tên ngắm bắn, dẫn tới họa sát thân. Bởi vậy dù cho có làm phu nhân bất mãn y cũng thể đồng ý được. Tuy vậy, để phu nhân an lòng, y cũng lén lút mời người nghe ngóng tin tức.

      nghe ngóng thôi, kết quả vừa nghe ngóng liền thu được tin tức động trời. Thám tử phái mới được ngày vòng trở lại, chạy hộc tốc đến thở ra hơi, báo với Tiết Niệm Chung rằng đường trông thấy đoàn người ngựa đuổi tới chỗ này, vài kẻ trong số đó còn mặc quan phục. Tiết Niệm Chung nghe vậy, sững người cả nửa ngày phản ứng lại, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu y chính là lo lắng cho phu nhân. May mà có Phó Tiểu Chu bên cạnh, khuyên y đừng suy nghĩ lung tung, bấy giờ y mới bình tĩnh lại mà suy xét ràng được.

      Lần này triều đình cực kỳ coi trọng lệnh cấm võ, còn đặc biệt phái khâm sai tới các nơi giám sát tình hình thực , các huyện thị đều dám chậm chễ. Huyện Cùng tuy chịu ảnh hưởng lớn nhưng miễn cưỡng xem như có quy mô của huyện, đương nhiên cũng cần phải khâm sai tới đây thị sát tình hình.

      Làm quan bao năm, số đại quan Tiết Niệm Chung từng gặp chỉ bàn tay cũng đủ đếm xong, nhất thời khẩn trương vô cùng. Y gọi người tới, sai họ nhanh chóng tìm tòa nhà tốt, thu xếp cho thỏa đáng, dành riêng làm chỗ nghỉ ngơi cho đoàn khâm sai. Y còn sai người trở về nhà thông báo cho Hoắc Truy Ân thay nữ trang, tới tòa nhà kia chờ sẵn. Mấy ngày gần đây đại thiếu gia giận dỗi với lão Chung, quá cam tâm tình nguyện mặc nữ trang, về sau nghe được có chuyện khẩn cấp xảy ra, mới vội vàng gọi Quế Viên tới giúp mình trang điểm phen rồi xuất môn.

      Dù trời nhá nhem, đám người Tiết Niệm Chung vẫn nghiêm túc ngồi chờ, dám rời khỏi nha môn. Mãi đến tận đem mới nghe được tin quan khâm sai vào thành. Đoàn người ngựa ùn ùn kéo tới, khí thế cuồn cuộn, khiến cho người dân cả huyện nơm nớp bàng hoàng. Tiết Niệm Chung vội vàng dẫn thuộc hạ ra cửa nghênh tiếp, lần lượt quỳ trước cửa.

      Đoàn quân tới trước cửa, ước chừng có gần hai mươi người, Tiết Niệm Chung đưa mắt nhìn, vị công tử áo tím cưỡi lưng con hãn huyết bảo mã lọt vào tầm mắt của y. Người này mặt mày tuấn lãng, khoan thai lại quyền quý, thắt lưng có đeo miếng trang sức vân hổ, khí thế cực kỳ kiêu căng bệ vệ, được đám hộ vệ bảo vệ vô cùng chặt chẽ. Tiết Niệm Chung khỏi thầm run lên cái, xem ra chỉ là khâm sai, mà còn là hoàng thất.

      “Hạ quan Tiết Niệm Chung cung nghênh khâm sai đại nhân”, Tiết Niệm Chung hành lễ.

      Vị công tử áo tím kia lại như nghe thấy, đạp lên thân người mà xuống ngựa, thẳng vào trong nha môn, để lại cho hàng người Tiết Niệm Chung quỳ trước cửa đám bụi đất.

      “Tiết đại nhân, xin đứng dậy”, nam tử bước lên trước, . Tiết Niệm Chung ngẩng đầu đánh giá người này, vóc người tầm trung, mày kiếm mắt sáng, tuổi đời dưới ba mươi, tay cầm binh khí, hẳn là hộ vệ. Nam tử kia tiếp: “Ta là thiếp thân hộ vệ của Tiểu vương gia, tên An Quảng Chinh, mời ngài mau chóng cùng ta vào trong”.

      Tiểu vương gia!? Hàng người Tiết Niệm Chung đồng loạt run bắn lên, đám nhà quê bọn họ ngay cả đại quan cũng chẳng gặp được mấy người, lần này lại đón nhân vật tôn quý đến nhường này! “An hộ vệ, mời”, Tiết Niệm Chung đứng dậy, khách khí mời đối phương trước, trong lòng thầm nghĩ An hộ vệ tuổi còn trẻ giữ chức vị quan trọng, nhất định đơn giản.

      Tiết Niệm Chung vừa vào cửa liền nghe thấy Tiểu vương gia hừ tiếng đầy khinh bỉ: “Cái chỗ rách nát này!”, đám hộ vệ vội vàng chuyển ghế tới mời y ngồi xuống.

      “Tiểu quan tham kiến Tiểu vương gia”, Tiết Niệm Chung bước lên trước, vái cái.

      Tiểu vương gia trưng ra vẻ mặt khinh thường, với người bên cạnh, “Đọc thánh chỉ ”.

      Mọi người lục tục quỳ xuống nghe chỉ. Nội dung ý chỉ là Tiểu vương gia lo giám sát việc thực thi lệnh cấm võ ở huyện Cùng. Tiết Niệm Chung tiếp thánh chỉ, mời Tiểu vương gia tới tòa nhà chuẩn bị sẵn từ trước để nghỉ ngơi. Tiểu vương gia lập tức ném về phía y ánh mắt bực dọc, phảng phất như ở cái chỗ rách nát này đến nghỉ ngơi cũng thoải mái được.

      Tòa nhà kia còn được bố trí vài nha hoàn và tiểu tư tạm thời. Đám người Hoắc truy Ân, Quế Viên sau khi nhận được thông báo đứng hầu sẵn ở cửa, thấy người tới liền nhất tề hành lễ: “Cung nghênh Tiểu vương gia”.

      Hoắc Truy Ân quỳ trước nhất, hô khẩu hiệu, quỳ trời quỳ đất quỳ phụ mẫu quỳ mẹ chồng, Tiểu vương gia liên quan quái gì đến , nếu phải vì lão Chung còn lâu mới thèm để ý.

      Suốt đường Tiểu vương gia vẫn cứ nghênh ngang kiêu ngạo, chỉ có khi ngang qua Hoắc Truy Ân mới dừng bước lại, cúi đầu quan sát. Tiết Niệm Chung vội vàng bước lên trước , “Đây là nội tử của tiểu quan”.

      Tiểu vương gia đưa mắt ngó Tiết Niệm Chung cái, miễn cưỡng xem như nhìn thẳng đối phương, câu, thẳng vào trong phòng. Đợi người vào bên trong cả, Tiết Niệm Chung mới vội vàng dìu Hoắc Truy Ân dậy, săn sóc hỏi han, “Phu nhân quỳ có mệt ?”.

      Hoắc Truy Ân xua tay, tên Tiểu vương gia chẳng là cái thá gì, chỉ có điều mấy gã hộ vệ bên người y bước chân như gió, hơi thở vững vàng, nhất định là cao thủ. “Lão Chung, bọn họ muốn ở lại bao lâu?”.

      “Chí ít cũng phải mười ngày nửa tháng. Hôm nay khiến phu nhân vất vả rồi, ngươi về nhà trước nghỉ ngơi , chút nữa ta về”. xong Tiết Niệm Chung liền dặn dò Quế Viên đưa phu nhân trở về nhà.

      Hoắc Truy Ân biết bản thân có ở đây cũng vô dụng, còn bằng về nhà ngủ, chỉ oán cái con tiểu nha đầu kia hôm nay bỏ ra hơn canh giờ trang điểm cho , khiến diêm dúa lộng lẫy đến chẳng ra sao cả. “Được, vậy ngươi ứng phó cho cẩn thận”.

      Hoắc Truy Ân vừa , Tiết Niệm Chung lại vội vàng vàng trong nhà hỏi thăm Tiểu vương gia, chỉ sợ Tiểu vương gia có gì vừa ý. Tiểu vương gia trông y thuận mắt, phiền chán bảo: “Ngươi lui xuống , bản vương gia muốn nghỉ ngơi rồi, sáng mai ngươi lại tới”.

      Tiết Niệm Chung cầu còn được, sau khi vấn an liền cùng đám người Phó Tiểu Chu tức tối rời . Tiểu vương gia trưng ra vẻ mặt rầu rĩ vui, y rất bất mãn với cái nơi đất rách nát người quê mùa này, phẫn nộ bảo với thuộc hạ: “Phụ vương phái ta tới chỗ này làm gì biết!”.

      Hộ vệ An Quảng Chinh vội vàng đáp: “Tiểu vương gia, ngài thân là thiên chi kiêu tử, khôn khéo giỏi gian, mà nơi này chính là chốn rừng thiên nước độc trông chờ Tiểu vương gia tới giải cứu”. Thực ra trong lòng gã hiểu rất , Tiểu vương gia được nuông chiều từ bé, chẳng biết cái gì, thế tính tình còn tệ hại. Vương gia phái Tiểu vương gia tới đây đơn giản là vì thấy vùng này thái bình, đều là thôn dân chân chất, tình hình hoàn toàn phức tạp, đảm bảo an toàn. Mặc dù là vậy, ngài vẫn phái gã và đám thủ hạ theo sát bảo vệ, có điều cái chỗ này có gì mà đáng bảo vệ cơ chứ? Sợ bị chó sói cắp sao?

      Tiểu vương gia nghe thế, tâm tình tức tốt lên nhiều, : “Có thể được bản vương giá lâm là vinh hạnh của đám điêu dân ấy”.

      An Quảng Chính luôn miệng phụ họa “Chính thế, chính thế, chính thế”, lại tiếp: “Nếu Tiểu vương gia cảm thấy nhàm chán, thần sai người tìm mấy nương tới đây”.

      cần, cái chỗ rách nát này đào đâu ra hàng tốt”, Tiểu vương gia kiên quyết cự tuyệt. Suốt dọc đường , những gì y thấy chỉ là đám quê mùa đầu bù tóc rối, người duy nhất nhìn thuận mắt lại gả cho người ta mất rồi!

      An Quảng Chinh thở phào hơi nhõm, gã cũng đâu có muốn đám người bọn gã vừa vào thành cướp nhà lành như quân thổ phỉ! Tiểu vương gia là con trai độc nhất của Vương gia, được sủng ái đến tột cùng, người quản thúc, tính tình lại thích những thứ xinh đẹp, chẳng qua bất luận là người hay vật đều chẳng chơi được bao lâu ném bỏ, hại những kẻ làm thuộc hạ như bọn gã bị bách tính kinh thành gọi là “bọn phỉ”...

      “Vậy Tiểu vương gia nghỉ ngơi sớm chút”, An Quảng Chinh lại .

      Tiểu vương gia “ừm” tiếng, vung tay đuổi người ra ngoài, sau đó lại nhớ đến lão bà của tiểu huyện quan, có điểm...quen mắt. Y tuy rằng thích mỹ sắc nhưng ở kinh thành mỹ nữ như mây, sớm nhìn mòn con mắt, hơn nữa bản thân y có tính sạch vô cùng nghiêm trọng, có hứng thú với vợ kẻ khác, chỉ cảm thấy hình như nhìn thấy tiểu nương tử đó ở đâu rồi?

      Lại về đám người Tiết Niệm Chung, sau khi rời , tâm trạng căng thẳng bấy giờ mới buông lỏng được.

      “Dọa chết tôi rồi”. “Chân tôi nhũn ra đến độ đứng được đây này” Mấy gã bộ khoái mồm miệng tía lia, xôn xao bàn tán.

      Phó Tiểu Chu vẻ mặt vô cùng uể oải, : “Đại nhân, tiếp sau đây cần phải cố chịu đựng thôi”.

      Tiết Niệm Chung tỏ ý tán đồng, cảm thấy vô cùng áp lực, than rằng: “Cái miếu xíu của chúng ta sao có thể chưa được pho tượng phật lớn thế kia, giữ vững bổn phận mà chịu đựng cho qua lần này là được”.

      “Đại nhân mau về nhà , tôn phu nhân còn đợi ngài đấy”, Thái bổ đầu , “Thuộc hạ sai người tuần tra cả đêm, đảm bảo Tiểu vương gia có chuyện gì”.

      “Các vị cực khổ rồi.” Tiết Niệm Chung cảm tạ thông cảm của đám thuộc hạ, cáo từ mọi người, trong lòng vẫn thấy khúc mắc chuyện Tiểu vương gia dừng chân nhìn phu nhân.

      Có điều thế khó lường, cẩn thận mấy rồi cũng ra sơ sẩy, nguy cơ bủa vây tứ phía, tất cả mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

      Thanh_Bình thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 30: khoan nhượng
      Typer: Lucia Nanami


      Bận rộn cả ngày trời, ngay cả ngụm nước cũng chưa được uống, đến tận giờ Tiết Niệm Chung mới có thể nghỉ ngơi. Hoắc Truy Ân đổi lại nam trang, sớm dặn vú Trần chuẩn bị cơm tối sẵn sàng để Tiết Niệm Chung về nhà có thể dùng cơm canh nóng hổi ngay. Vú Trần vừa nghe vương gia đến đây, chỉ hận thể lập tức ngắm nghía. Bà bản than sống hơn nửa đời người mà chưa từng thấy hoàng tộc bao giờ, thiếu gia nhất định phải giúp bà thực nguyện vọng này.

      Hoắc Truy Ân càng nghe càng thấy bực mình, : “Vú Trần, bà để phu quân nghỉ ngơi lát ”.

      Vú Trần bị mắng liền ngoan ngoãn ngậm miệng vào, thức thời thu dọn bát đũa rồi lui ra ngoài. Đợi đến khi bà vú rời , Hoắc Truy Ân liền dính lại gần, quan tâm hỏi: “Lão Chung, mệt lắm à?”.

      Phu nhân chủ động lại gần, Tiết Niệm Chung lập tức xốc lại tinh thần, ôm lấy thắt lưng của phu nhân, : “Phu nhân, người giận ta nữa à???”.

      “Hứ!” Hoắc Truy Ân quay phắt đầu sang bên, toàn bộ trọng lượng cơ thể lại dồn hết lên người Tiết Niệm Chung, : “Ta đây hẹp hòi như thế!”.

      Tiết Niệm Chung nghe vậy cao hứng vô cùng, nắm chặt lấy bàn tay của Hoắc Truy Ân, áp lên má mình, câu chẳng hề ăn nhập: “Truy Ân, ngươi tốt”.

      Hoắc Truy Ân thích nhất cũng như khó chống cự nhất mỗi khi Tiết Niệm Chung gọi tên của mình. Y gọi câu khiến chỗ nào chỗ nấy người mềm nhũn cả ra, chủ động dâng đôi môi của mình lên. Tiết Niệm Chung thong dong nhận lấy, khẽ mút lấy đôi môi của đối phương, tựa như nhấm nháp, thưởng thức viên đường, ngọt đến tận tim.

      “Lão Chung…” Hoắc Truy Ân bị hôn đến thư thái rồi, tự nhiên chưa thể thỏa mãn, : “Hôm nay ngươi vất vả như thế, nằm xuống , để ta tự tới”.

      Tiết Niệm Chung quả thực rất mệt, thê nhưng chỉ cần phu nhân có nhu cầu, tiểu huynh đệ luôn trong trạng thái sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng có thể xông pha chiến trận. “Dược”, y gật đầu, cùng phu nhân than mật lôi lôi kéo kéo đến tật giường, y phục lột bỏ chỉ còn tầng áo lót mỏng tanh…

      Ngủ qua đêm, sau khi thức dậy Tiết Niệm Chung cứ ngáp ngắn ngáp dài suốt, lúc gần xuất phát lại nhờ Hoắc Truy Ân mướn mấy đầu bếp về đặc biệt chuẩn bị cơm nước cho đoàn người Tiểu vương gia, nguyên liệu còn phải dùng loại tốt nhất. Hoắc Truy Ân gật đầu đồng ý, trong lòng lại vui vẻ, Tiểu vương gia phải cũng là người sao, cớ gì được ưu đãi đến thế?

      Nghĩ vậy, lời dặn vẫn phải làm theo. Hoắc Truy Ân mặc nữ trang chọn vài đầu bếp trụ cột của mấy quán ăn. Lúc đầu ai chịu nhận lời, mọi người đều cực kì sợ hãi vị Tiểu vương gia kia, về sau thấy tiền công đại thiếu gia trả rất cao mới chịu gật đầu. Hoắc Truy Ân dẫn người tới nơi ở tạm thời của Tiểu vương gia, ngờ bị đám hộ vệ cản ngoài cửa, đợi người thông báo xong mới được vào. Thế mà sau khi vào nhà rồi cũng thấy tiểu vương gia đâu, Hoắc Truy Ân cũng chẳng thiết tha gì với công việc thấy mặt y, tự mình an bài đám đầu bếp cho thỏa rồi rời ngay.

      Đợi cho đến khi Hoắc Truy Ân rồi, Tiểu vương gia mới chậm rãi bước ra từ trong phòng trong. ra từ lúc Hoắc Truy Ân vừa bước vào cửa y bắt đầu quan sát , gương mặt đó quả thực rất quen, nhất định y nhìn thấy ở đâu rùi, khổ nỗi vò đầu bứt tóc cả đêm cũng nghĩ ra đáp án.

      An Quảng Chính cũng hay Tiểu vương gia khổ não vấn đề gì, cả ngày cứ cau tít đôi mày lại, có điều chỉ cần tới làm phiền đám thủ hạ bọn gã gã cũng lười để tâm. “Tiểu vương gia, mời người dùng cháo”. Gã bưng lên bát cháo ngũ sắc bài biện rất đẹp mắt, dùng đến mấy loại nguyên liệu hầm thành. Gã móc cây trâm bạc ra đâm sâu vào cháo, sau khi xác nhận có độc rồi mới dám mời Tiểu vương gia ăn.

      Tiểu vương gia nhìn cái thứ đủ màu kia chòng chọc, đầu mày càng nhíu chặt hơn, dường như, mặt mày chó chút… Đột nhiên, y nghĩ ra rồi, nghĩ ra mình nhìn thấy Hoắc Truy Ân ở đâu rồi! Đó là bức họa, bức họa vẽ người, dù được mười phần cũng phải giống sáu, bảy. Bức họa đó là do y cố tình sai người tìm về, nghe là bức họa vẽ võ lâm đệ nhất mỹ nhân. nhân vật quá lứa lỡ đủ sức gợi lên hứng thú của y, chẳng qua y chỉ muốn nhìn xem rốt cuộc là người thế nào mới có thể sánh ngang tên tuổi với mẫu thân mình? Trong mắt của y, bất kể người nào cũng thể so được với nét đẹp của mẫu thân. Người trong bức họa kia khiến y chán ghét vô cùng, chỉ hận thể bắt về giết chết! Cuối cùng y cũng hiểu ra vì sao vừa trông thấy thê tử của tiểu huyện quan y thấy ngứa mắt rồi, ai bảo nàng ta có cái mặt khiến người ta chán ghét cơ chứ!

      “Quảng Chính”, Tiểu vương gia lập tức ra lệnh, “Ngươi thăm dò thử võ công của thê tử nhà tiểu huyện quan cho ta”. Nếu nàng ta có huyết thống với võ lâm đệ nhất mỹ nhân, vậy nhất định biết võ công, vừa đúng lúc có thể dùng lệnh cấm võ trị tội!

      An Quảnh Chính đầu tiên là ngẩn người ra, cả người túa mồ hôi lạnh. Mới đến ngày đầu tiên xuống tay, hơn nữa đối tượng lại là thê tử của quan địa phương, dù xét về tình hay lý cũng thấy thích hợp! “Tiểu vương gia, xin thứ lỗi cho thuộc hạ thẳng, chuyện này được ổn thỏa cho lắm…”

      “Lớn mật, ngươi dám chống đối lại mệnh lệnh của bản vương à?!” Tiểu vương gia nổi giận.

      An Quảng Bình vội vàng khom người xuống : “Thuộc hạ dám, thuộc hạ lập tức làm ngay”, xong gã liền mau chóng đuổi theo đối phương.

      Có điều mãi tới tận chạng vạng, An Quảng Chính vẫn chỉ bám theo sau, hề ra tay. Thứ nhất gã biết thân phận đối phương hư thực thế nào, muốn đánh rắn động cỏ; Thứ hai gã cảm thấy đối phương là phận nữ lưu, bản thân đường đường thân trai tráng, bắt nạt đàn bà con còn ra thể thống gì! Đợi mãi đến khi đối tượng bám theo tướng công cùng trở về nhà, nghĩ lúc này ra tay hết đường ăn với Tiểu vương gia mất, bấy giờ gã mới mặt dày mày dạn cản lối hai người trước Tiết gia.

      “Ngươi bám theo ta cả ngày, rốt cuộc muốn làm cái gì?” Hoắc Truy Ân sớm phát giác ra có người bám đuôi, thấy đối phương chần chừ hành động, cũng lưu tâm đến.

      An Quảng Chính chắp tay : “Tiết đại nhân, Tiết phu nhân, xin thứ lỗi cho An mỗ vô lễ, Tiểu vương gia có lệnh, sai tại hạ tới đây thử võ công của Tiết phu nhân”.

      Tiết Niệm Chung vừa nghe liền hoảng hốt, lao lên che trước người Hoắc Truy Ân, : “Hiểu lầm, hiểu lầm rồi, phu nhân của ta biết võ công!”.

      “Tiết đại nhân xin lượng thứ cho, An mỗ cũng là bất đắc dĩ”, An Quảng Chính bối rối .

      “Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, xin An hộ vệ hãy dẫn hạ quan tới gặp Tiểu vương gia, để hạ quan giải thích ràng cho ngài ấy!” Tiết Niệm Chung gắt gao che chở cho phu nhân, chịu tránh ra.

      Nhất thời Hoắc Truy Ân cũng nghĩ ra được bản thân lộ sơ hở ở chỗ nào, rất lâu rồi động đến võ công, cớ gì vẫn bị phát ? Tiết Niệm Chung và An Quảng Chính còn trong thế giằng co, ai cũng chịu lùi bước, cứ thế này cũng phải là cách giải quyết. liền bảo: “Lão Chung, ngươi cứ tránh ra trước , để ta xử lý”. Tiết Niệm Chung chịu, vẫn cố sống cố chết chắn trước mặt đại thiếu gia, kết quả bị xô ra. Hoắc Truy Ân với An Quảng Chính thế này: “An hộ vệ đúng nhỉ? Ta thấy ngươi cũng là trang hán tử chân chính, bằng chúng ta cá cược phen”.

      “Tiết phu nhân coi trọng tại hạ rồi, xin hỏi cá cược thế nào?”, An Quảng Chính hỏi.

      “Ta với ngươi luận võ, đánh có chừng mực, phân thắng bại là dừng. Nếu ngươi thắng vậy lúc về gặp Tiểu vương gia ngươi muốn báo cáo thế nào báo cáo thế ấy.” Đại thiếu gia cực kì thoải mái nhàng, Tiết Niệm Chung nghe lại thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Còn nếu ngươi thua phải xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cho Tiểu vương gia biết ta chẳng qua chỉ là phận nữ lưu yếu đuối.”

      An Quảng Chính thấy Tiết phu nhân hào sảng như vậy, lập tức đáp lời: “Được, xin Tiết phu nhân cứ yên tâm, An mỗ nhất định tuân thủ lời hẹn trước”.

      “Mời.” Hoắc Truy Ân bảo Tiết Niệm Chung đứng dẹp qua bên, tránh tai bay vạ gió. Tiết Niệm Chung lại nhất quyết chịu tránh khiến sốt ruột quát ầm lên: “Đừng có làm loạn nữa, mau tránh ra”.

      , phải… phu nhân, vũ khí của ngươi tính sao?” Ánh mắt của Tiết Niệm Chung dõi về phía thanh đao đeo bên người An hộ vệ.

      Hoắc Truy Ân cũng đưa mắt nhìn An hộ vệ, đối phương ngược lại rất khách khí làm tư thế “mời”, ý bảo: vội, ta chờ ngươi lấy vũ khí tới. Có lấy tới cũng bị khóa chặt cứng rồi! Hoắc Truy Ân bĩu môi, bản thân chỉ lo cuộc sống hạnh phúc với Lão Chung, sớm ném Đoạn Thủy Kiếm lên tít chín tầng mây. “Lão Chung, tùy tiện tìm giúp ta thứ gì đó thích hợp, cầm được tay.”

      Tiết Niệm Chung đảo mắt nhìn bốn phía vòng, cuối cùng tập trung vào thứ vũ khí vú Trần quen sử dụng: Chổi quét. Khóe miệng Hoắc Truy Ân co giật, chỉ run run nhả ra được mấy chữ: “Dài quá…”.

      Rắc! Đại thiếu gia dùng cước, đạp cho cây chổi gãy làm hai nửa, nhặt đoạn cán chổi lên cầm thử, ngờ lại rất được, chẳng trách vú Trần cứ dùng thứ này làm vũ khí hành hung mãi. “An hộ vệ, mời.”

      An Quảng Chính trông thấy cán chổi kia, tâm trạng có phần khó tin được, có phần sao hiểu nổi, có phần thẹn quá hóa giận, đây chẳng phải là sỉ nhục gã sao?! Thế này khinh thường người khác quá, tốt xấu gì gã cũng là Đới đao hộ vệ ngàn dặm mới chọn được người, nữ nhân này lại muốn dùng cán chổi quét đánh ngã gã ư? “Tiết phu nhân, mời!”, thanh điệu của gã cao vút, bảo đao lập tức tuốt khỏi vỏ.

      Hoắc Truy Ân bình tĩnh như , tay cầm chổi quét nghênh đón cường địch, Tiết Niệm Chung tức thời cảm thấy hãi hùng thay cho !
      Chương 31: Đại nạn gần kề
      Typer: Lucia Nanami


      Qua được mấy chiêu, Hoắc Truy Ân đột nhiên phát ra cán chổi là thứ binh khí cực kỳ... “bá đạo”. Đừng trông cây đao kia của An Quảng Chính múa ra chiêu ra trò, so lực sát thương còn khuya mới bì được với cán chổi. Đao kiếm có mắt, nếu chỉ là luận võ, đôi bên lại chẳng có thù sâu hận lớn gì, đương nhiên thể dùng đến sát chiêu. Còn cán chổi lại khác, nó chỉ là cây gậy, đại thiếu gia hoàn toàn cần bận tâm An hộ vệ bị nó chém chết, đâm chết, chọc chết, hễ nâng cán chổi lên là có thể mặc sức vung tới mà cần suy nghĩ. An hộ vệ rút đao, gậy; An hộ vệ đá chân, gậy; An hộ vệ đứng yên nhúc nhích, mấy gậy liền!

      An Quảng Chính bị nện vào đầu, tức hai mắt hoa lên, gã lại thể vung đao chém lại. Ban nãy khi lưỡi đao xẹt qua y phục của Tiết phu nhân gã sợ đến mồ hôi lạnh đầm đìa. Bản thân vô lễ, tới đây mạo phạm, nếu làm bị thương người ta đúng là hết đường thoát tội.

      Hoắc Truy Ân giáo huấn đối phương chẳng hề khách khí, công phu của An hộ vệ quy củ đâu ra đấy, cũng phải tốt, thích hợp hành quân đánh trận, chẳng qua đánh nhau với đại thiếu gia lại rất bất lợi, mới mấy gậy bị đánh cho ôm chân ôm tay.

      “Phu nhân, phu nhân, hạ thủ lưu tình.” Tiết Niệm Chung trốn ở bên thấy thắng bại phân, vội vàng lao lên khuyên can.

      Hoắc Truy Ân ném cán chổi , chắp tay : “An hộ vệ nhường rồi”.

      An Quảng Chính thi đao vào vỏ, khách khí : “Tiết phu nhân võ công tinh diệu, An mỗ cam bái hạ phong”. Võ công của Tiết phu nhân quả thực tầm bản thân, may mà đối phương chỉ dùng chổi quét, nếu đổi thành thứ vũ khí gì sắc bén, bản thân chẳng phải lìa chân lìa tay lìa luôn cái cổ?

      Tiết Niệm Chung thấy người ta bị đánh cho khập khà khập khiễng, khỏi có phần lo lắng, : “An hộ vệ, ngài có ổn ? Chuyện kia, chuyện kia...”.

      “Tiết đại nhân xin hãy yên tâm, An mỗ nhất định giữ lời”, xong An Quảng Chính liền cáo biệt, trở về báo cáo kết quả nhiệm vụ với Tiểu vương gia.

      Thấy đối phương rồi, Tiết Niệm Chung vội vàng nâng tay của phu nhân lên xoa nắn, : “Phu nhân vất vả rồi, có điều ban nãy ngươi ra tay nặng quá”.

      Hoắc Truy Ân bất bình đáp trả: “Gã dùng đao ta dùng chổi, có thể nặng tay sao?”. Tiết Niệm Chung cảm thấy câu này cũng rất có đạo lý, vốn dĩ binh khí thua người khác bậc, nếu lại nhân nhượng nữa tổn thất to. Trận chiến này cũng khiến đại thiếu gia nhớ đến vấn đề nghiêm trọng sớm bị quên tuốt luốt, vội vàng túm lấy y phục của Tiết Niệm Chung, : “Lão Chung, chìa khóa của Đoạn Thủy Kiếm ở chỗ nào? Đưa cho ta”.

      Tiết Niệm Chung vẫn luôn ghi nhớ lời dạy bảo của nhạc phụ đại nhân, từ chối: “Nếu phu nhân sử dụng Đoạn Thủy Kiếm e bị người ta phát giác, đến lúc đó chuyện lại càng rầy rà”.

      “Hứ, ngươi có lý.” Hoắc Truy Ân bực dọc bảo. ra cái khiến khó chịu chính là việc bản thân lại có thế ném tuốt thanh kiếm lên tận chín tầng mây.

      Tiết Niệm Chung ôm lấy phu nhân vào lòng, về phòng rồi bóp vai đấm lưng cho phu nhân, chẳng mấy dỗ cho đối phương vui vẻ. Vú Trần cười tủm tỉm nghênh đón hai vị chủ tử về nhà, lại phát cây chổi gác ngoài cửa gãy làm hai nửa, lập tức đứng đó giậm chân bình bịch, chửi ầm lên: “Thằng oắt nhà nào làm hỏng chổi quét nhà ta?!”. Hai người kia chột dạ, lẳng lặng trở về phòng, cài cửa lại.

      An Quảng Chính trở về báo cáo với Tiểu vương gia, Tiết phu nhân chỉ là nữ tử yếu đuối, hề biết chút võ công nào, bản thân vừa tới dọa cho đối phương nước mắt lưng tròng, khiến gã khỏi thấy hổ thẹn.

      “Chẳng hề biết chút võ công nào?” Tiểu vương gia cao giọng, ánh mắt quét qua người An Quảng Chính, tức giận hỏi: “Thế thương tích người ngươi từ đâu mà có?”. Lành lặn ra lại khập khiễng trở về, ban nãy lúc quỳ còn mặt nhăn mày nhó.

      “Thuộc hạ cẩn thận bị ngã ạ”, An Quảng Chính trả lời.

      ?” Tiểu vương gia tài nào tin nổi.

      “Chính xác hoàn toàn, tuyệt có nửa điểm dối lừa”, An Quảng Chính khăng khăng mực.

      Tiểu vương gia rất nghi ngờ, lại chẳng có cách nào, kẻ tôn quý như y thể tự mình thử được, đành bảo đối phương mau cút ra ngoài, đừng lởn vởn trước mặt làm ngứa mắt y. ngờ An hộ vệ vừa mới ra chưa được bao lâu lại chạy về, Tiểu vương gia hận gã vô dụng, ngặt nỗi hết lần này tới lần khác đều tìm ra được khuyết điểm nào, giận dữ quát: “Ngươi lại dám quấy rầy bản vương nghỉ ngơi?!”.

      “Tiểu vương gia, Đồng tướng quân tới.” An hộ vệ bị Tiểu vương gia mắng quen, hoàn toàn để tâm.

      Tiểu vương gia lấy làm kinh hãi lắm, Đồng tướng quân là thủ hạ tâm phúc của phụ vương, giờ lão phụ trách việc tiêu diệt những phần tử võ lâm ngoan cố, tới chỗ này nhất định là có chuyện lớn xảy ra. “Mau mời vào trong!”

      Đồng tướng quân chỉ dẫn theo đội quân tới đây, thân khoác quân phục, phong trần mệt mỏi, quỳ gối trước mặt Tiểu vương gia: “Tham kiến Tiểu vương gia”.

      “Đồng tướng quân, mời đứng dậy.” Tiểu vương gia điệu bộ mười phần, dáng vẻ vô cùng cao ngạo: “ biết tướng quân tới đây vì chuyện gì?”.

      Đồng tướng quân lập tức đáp lời: “Hồi bẩm Tiểu vương gia, chúng thần đuổi bắt tên tội phạm truy nã quan trọng đến tận đây lại để mất dấu . Thần sai người canh giữ cổng thành nghiêm ngặt, đoán rằng kẻ kia chạy ra được, nhất định náu vào nhà dân, lại biết Tiểu vương gia ở đây mới cố ý tới bẩm báo, rất mong Tiểu vương gia hạ lệnh lục soát thành”.

      Tiểu vương gia nghe thế lập tức vui vẻ hẳn lên. Cái nơi rách nát này rặt đám nhà quê, đào đâu ra chỗ dùng tới lệnh cấm võ? Kẻ duy nhất có khả năng biết võ công lại bắt được sơ hở nào, ràng là lãng phí thời gian! Giờ rốt cuộc cũng có tội phạm truy nã tới đây, vừa khéo để y bắt về tranh công với phụ vương. “Được được, An hộ vệ, mau gọi cái tên... cái tên tiểu huyện quan đó tới đây.” Tiểu vương gia chẳng thèm lưu tâm tên của đối phương, chỉ nhớ được đó là quan huyện của vùng này.

      An hộ vệ nhận lệnh, kéo đôi chân khập khiễng mà , Đồng tướng quân khỏi thầm thắc mắc, An hộ vệ chính là cao thủ hàng đầu trong đám hộ vệ, vì sao lại bị thương như thế? Nghi vấn vừa đề ra bị câu của Tiểu vương gia đẩy trở về.

      “Tự ngã đấy.” Tiểu vương gia đời nào thèm quan tâm An hộ vệ làm sao, y : “Đừng nhắc chuyện ấy nữa, mau cho bản vương biết ngươi truy bắt kẻ nào, có quan trọng ? Có đủ sức nặng ?”.

      Đồng tướng quân dám cãi lời, báo cáo đúng tình hình thực tế, lòng lại vẫn vướng bận về vết thương của An hộ vệ.

      Lại về Tiết Niệm Chung và Hoắc Truy Ân, lúc hưởng thụ thế giới ngọt ngào của hai người lại đột nhiên bị cắt ngang, An hộ vệ dẫn người trong nỗi áy náy khôn cùng, Hoắc Truy Ân chỉ có thể trơ mắt nhìn theo. Đợi người vừa rời khỏi, Quế Viên liền xông vào, ghé tai thầm với đại thiếu gia rằng: Chuyện lớn xong!

      “Làm sao?” Hoắc Truy Ân quả thực nghĩ ra con tiểu nha đầu này có thể có chuyện lớn gì.

      Quế Viên đưa mắt nhìn trái nhìn phải, thái độ cực kỳ khẩn trương, ép giọng xuống thấp hết mức có thể, : “Lạc công tử tới rồi”.

      “Cái gì?! Ưm ưm!” Hoắc Truy Ân vừa rống lên tiếng nhanh chóng bị Quế Viên bịt miệng lại.

      “Suỵt! Thiếu gia, cậu giọng chút nào. Lạc công tử bị thương, em để cậu ấy ở trong phòng chứa củi. Cậu mau theo em xemngười ta thế nào”, Quế Viên thấy đại thiếu gia giãy giụa ngừng, càng giữ chặt hơn.

      Hoắc Truy Ân đẩy văng Quế Viên ra, thở hổn hển hỏi: “Ban nãy lão Chung ở đây sao ngươi ?”. Chuyện lớn thế này nhất định phải thương lượng với lão Chung!

      “Cậu...” Hai gò má của Quế Viên đỏ bừng lên, : “Hai người vừa trở về liền trốn trong phòng thầm to, làm sao em dám tới gõ cửa chứ!”.

      “Ngươi...” Hoắc Truy Ân bị nghẹn đến hụt cả hơi, tức mình : “Hôm nay chúng ta làm!”. Thường ngày hai người quá khoa trương, thế nên chỉ bóp vai với đấm chân thôi cũng bị hiểu lầm.

      Quế Viên đời nào chịu tin, nàng : “Rốt cuộc cậu có gặp người ta ?”.

      “Còn dẫn đường !”, Hoắc Truy Ân gào trả, cùng nha đầu tới phòng chứa củi.

      Lạc Cạnh Thiên bị thương nhiều chỗ, thương thế tương đối nặng, miệng vết thương kết vảy, Quế Viên cũng tiến hành xử lý tạm thời. Lúc Hoắc Truy Ân đến kiểm tra phát ra miệng vết thương đồng nhất, vết thương do đao, do kiếm, do tên đều có cả, chắc hẳn bị người ta vây đánh.

      “Lạc đại ca, đại ca”, Hoắc Truy Ân lo lắng thôi, liên tiếp gọi mấy tiếng liền.

      Lạc Cạnh Thiên thần trí có phần tỉnh táo, mở mắt ra thấy là liền lập tức có tinh thần hơn chút, vội kêu lên: “Ân muội, cuối cùng đại ca cũng gặp được muội rồi”.

      Hoắc Truy Ân cúi đầu nhìn bản thân, mẹ nó cứ, vẫn chưa kịp đổi sang nam trang. “Đại ca, huynh cứ nghỉ ngơi trước , đệ tìm ít thuốc chữa thương về.”

      Thấy người sắp rời , Lạc Cạnh Thiên vội vàng túm lấy cổ tay của Hoắc Truy Ân, : “Ân muội, có thể gặp được muội, đại ca có chết cũng còn gì hối tiếc”.

      “Đại ca, huynh lung tung gì đó!” Hoắc Truy Ân gỡ bàn tay nắm chặt của Lạc Cạnh Thiên ra, dấu máu hình bàn tay lưu lại ống tay áo, : “Huynh chết, đệ để cho huynh chết. Huynh cứ nghỉ ngơi cho tốt, đệ nghĩ biện pháp”. xong liền dặn dò Quế Viên chăm sóc Lạc Cạnh Thiên cẩn thận, nhớ kỹ được để người ta phát .

      Sau khi trở về phòng thay y phục, Hoắc Truy Ân xuất môn mua thuốc. phát ven đường có thêm binh sĩ tuần tra, vòng tới cửa thành liền trông thấy binh lính hùng hậu đứng gác, khiến khỏi đau đầu xem nên xử lý thế nào? Đợi đến khi tới Tế Nhân Đường, liền trông thấy quan binh căn dặn nếu trong mấy ngày này có người tới mua thuốc trị thương, nhất định phải bẩm báo. Ông chủ Chung luôn miệng vâng dạ, trông thấy Hoắc Truy Ân liền vội vã kêu lên “Tiết phu nhân, Tiết phu nhân”, sau đó ra nghênh tiếp. Hoắc Truy Ân mình tới bốc thuốc cho mẹ chồng, mua vài thang thuốc bổ xong liền trở về nhà, càng bối rối hơn.

      Tiết Niệm Chung bị gọi tới diện kiến Tiểu vương gia, ý tứ của Tiểu vương gia rất ràng: Lục soát thành, quật tung ba thước đất lên cũng phải đào được người ra, ai chứa chấp tội phạm, chém đầu!

      “Tiểu vương gia, xin chờ , mong Tiểu vương gia nghe tiểu quan lời.” Tiết Niệm Chung vội đứng ra trước khi Tiểu vương gia hạ lệnh. Tiểu vương gia bực mình liếc y, cho phép . Y vội thưa: “Tiểu vương gia, vùng đất này từ trước đến nay vốn thái bình, chưa hề gặp qua võ lâm nhân sĩ, những người sống ở đây đều là bà con dân quê, nếu đột ngột lục soát thành chì sợ khiến mọi người hoảng loạn. bằng trước tiên cứ dán tờ bố cáo, cho mọi người biết có nghi phạm náu trong thành, mong dân chúng cung cấp manh mối, đừng mắc vào tội che giấu tội phạm, nếu ba ngày sau vẫn có tin tức gì lúc đó lục soát thành vẫn chưa muộn”. Những lời này hợp tình hợp lý, lập tức nhận được ủng hộ của Đồng tướng quân.

      Tiểu vương gia chỉ cảm thấy tên quan huyện tép riu này lá gan , : “Bản vương cần ngươi dạy!”.

      “Tiểu quan dám.” giọt mồ hôi rớt khỏi trán Tiết Niệm Chung.

      “Người đâu!” Tiểu vương gia gọi đám thuộc hạ tới, ra lệnh: “Làm... làm theo lời y ”.

      Mãi sau khi đêm đến Tiết Niệm Chung mới trở về nhà, Hoắc Truy Ân sốt ruột như kiến bò chảo nóng, thế nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, Tiết Niệm Chung đưa qua bình thuốc trị thương.

      “Mang cho Lạc biểu ca dùng ”, Tiết Niệm Chung .

      Hoắc Truy Ân kinh ngạc thôi, hỏi: “Ngươi... Sao ngươi lại biết?”.

      “Đồng tướng quân ông ấy truy bắt Lạc Cạnh Thiên.” Tiết Niệm Chung chuyến liền biết chuyện, cũng đoán được nghi phạm trốn trong nhà mình, nếu lục soát thành rắc rối to!

      Hoắc Truy Ân cảm thấy khó mà tin được, lại hỏi: “Vậy sao ngươi biết đại ca bị thương?”.

      “Nếu bị thương trốn thoát từ lâu rồi”, Tiết Niệm Chung trả lời. Nếu bị thương nặng sao lại bị người ta vây ở trong thành?

      “Lão Chung, ngươi quá lợi hại!” Hoắc Truy Ân sán lại gần hôn Tiết Niệm Chung cái, : “Thế thuốc trị thương ngươi lấy đâu ra? Cả ta cũng mua được”.

      Tiết Niệm Chung trả lời thành thực: “Ta tới xin An hộ vệ, lúc luận võ với gã ngươi bị trặc tay”.

      Hoắc Truy Ân thầm cảm khái, bản thân có tướng công thông minh, quả may mắn biết chừng nào, : “Vậy giờ làm nào đây? Ta thấy chỗ nào cũng có quan binh cả”.

      “Trong vòng ba ngày nhất định phải đưa Lạc Cạnh Thiên , để ta nghĩ cách, phu nhân đừng lo lắng”, Tiết Niệm Chung trấn an. “Ngươi cứ xem Lạc biểu ca thế nào trước .”

      Hoắc Truy Ân gật đầu liên tục, may mà có lão Chung nếu quả cũng chẳng biết phải giải quyết thế nào.
      Thanh_Bình thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :