1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhất Phẩm Thiên Kim

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 32: Tình thủ túc
      Typer: Lucia Nanami
      Tiết Niệm Chung cảm thấy phòng chứa củi được thỏa đáng cho lắm, tuy rằng rất kín đáo, dễ bị người ta xem , nhưng bất kể là đun nước, xào rau hay nấu cơm đều cần dùng tới,vũ Trần, Thanh Bình ai cũng có thể vào, giấu Lạc biểu ca ở đây có nguy cơ bị phát bất cứ lúc nào. Hai người đương nhiên cáo trạng, chỉ sợ họ nhất thời lỡ miệng, đến lúc đó hết cách vãn hồi! Hoắc Truy Ân hoàn toàn tán đồng với ý kiến của lão Chung, hỏi y xem nên để người ở chỗ nào? Tiết Niệm Chung cân nhắc trong chốc lát, nhớ ra nhà mình còn gian khách phòng khuất mắt, thường ngày Tiết gia cũng có người khách nào cần dùng tới, gian ấy cách xa phòng chính, đám vú Trần cũng rất ít khi qua, chắc hẳn an toàn.

      Thế là đôi vợ chồng trẻ lợi dụng bóng đêm lén lén lút lút di rời Lạc Cạnh Thiên. Tiết Niệm Chung vốn định cõng người qua đó, lại phát bản thân tâm có thừa mà sức chẳng đủ, căn bản cõng nổi người ta, thế còn sẵn lòng để phu nhân cõng. Đến cuối cùng mỗi người góp phần sức lực, chung tay khiêng người vào trong phòng, đặt lên giường. Hai người dám thắp đèn lộ liễu, cố gắng điều chỉnh ngọn đèn cho tù mù tối, chỉ vừa đủ để nhìn thấy miệng vết thương mà đắp thuốc xử lý.

      Lạc Cạnh Thiên tuy rằng thương tích chằng chịt nhưng đều trí mạng. Dù sao gã cũng là cao thủ hàng đầu, tất cả những nơi hiểm yếu đều tránh được, cũng kịp thời điểm mất huyệt đạo cầm máu, hoàn toàn nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi rửa sạch và đắp thuốc lên, miệng vết thương còn gì đáng ngại, chỉ cần chờ người tỉnh lại nữa thôi. Hoắc Truy Ân và Tiết Niệm Chung chuẩn bị rời , để đối phương nghỉ ngơi tử tế.

      Đúng lúc này, Lạc Cạnh Thiên lại phát ra thanh. Gã trong tình trạng hôn mê, khó mà khẳng định được là do miệng vết thương đau đớn khiến gã rên lên, hay là nằm mơ thấy cái gì, chỉ nghe gã ú ớ gọi cái gì, khó khăn lắm mới nghe ra được tiếng gã gọi là “Ân muội”.

      Hoắc Truy Ân tức cảm thấy xấu hổ vô cùng, sợ đến độ thân người đầm mồ hôi lạnh. Tình cảnh này mà bị vú Trần nhìn thấy, nghe thấy có trăm cái miệng cũng khó mà biện bạch cho xong. quay đầu nhìn sang Tiết Niệm Chung, cười gượng: Đại ca, huynh ấy… mớ ấy mà”.

      “Ân muội… Ân muội…” Lạc Cạnh Thiên càng gọi thiết tha hơn, từ thốt ra khỏi miệng cũng càng lúc càng ràng, tay hơi nâng lên, giống như dò dẫm tìm kiếm cái gì.

      Người có ngu ngốc đến mức nào cũng trông ra được y muốn tìn Ân muội! Hoắc truy Ân biết nên xử lý thế nào mới tốt, đưa mắt nhìn Lạc đại ca của , lại đưa mắt nhìn lão Chung, quay đầu, vò tóc, lặng thinh câu nào. ra đưa tay ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát, ngặt nỗi đứng trước mặt lão Chung mà làm thế lại rất có vấn đề! Bản thân tốt xấu gì cũng là người có chồng, sao có thể tùy tiện cùng người khác làm ra động tác thân mật được?

      Tiết Niệm Chung cũng đứng sững ngay bên cạnh, hết nhìn phu nhân lại nhìn Lạc biểu ca. y cũng chẳng thích thú gì với tình cảnh này, nhưng rồi lại thể tính toán so bì với người bị thương được, giờ điều quan trọng nhất là làm sao cho Lạc biểu ca đừng luôn miệng kêu “Ân muội, Ân muội” thế này nữa, nếu dẫn người khác đến đây to chuyện!

      Thế nên Tiết Niệm Chung chủ động thò tay qua, tay của người học văn vẫn có khác biệt so với tay của kẻ học võ, ngón tay thon dài, cứng mềm vừa phải. Lạc Cạnh Thiên trong cơn hôn mê cứ nghĩ đó là bàn tay nhắn mềm mại của nữ nhi, liền nắm chặt lấy như người chết đuối vớ được cọc, hô hấp chẳng mấy chốc yên ổn trở lại, cũng mớ gì nữa, an tĩnh thiếp .

      Tiết Niệm Chung thong thả rút tay ra, kéo chăn đắp cho đối phương cẩn thận, sau đó : “Mấy ngày này, tốt nhất phu nhân nên ở trong nhà canh chừng lạc biểu ca, phòng ngừa vạn nhất”.

      “Ta với đại ca có chuyện gì đâu”, Hoắc Truy Ân chỉ sợ bị hiểu lầm, vội vàng .

      “Ta biết.” Tiết Niệm Chung đương nhiên tin tưởng phu nhân của mình rồi, y vẫn phân được tình và tình huynh đệ, : “Chúng ta cùng trở về phòng , đừng quấy rầy Lạc biểu ca nghỉ ngơi”.

      Hoắc Truy Ân mừng khấp khởi, níu lấy cánh tay của Tiết Niệm Chung, hỏi: “Về phòng định làm gì?”.

      Tiết Niệm Chung xoa cằm mà cười, đáp rằng: “Hay là… chúng ta thương lượng chút xem nên đưa Lạc biểu ca ra khỏi thành thế nào?”.

      “Chỉ thương lượng chuyện ấy thôi à?” Hoắc Truy Ân vừa trông thấy cái bộ dạng giả vờ đứng đắn của Tiết Niệm Chung liền hận thể xông tới lột sạch y ra.

      Tiết Niệm Chung ôm lấy thắt lưng của phu nhân, kề sát bên tai bảo: “Vậy xin theo ý tứ của phu nhân… mình làm thêm mấy chuyện khác nữa?”. xong, hai người liền vội vã chạy về phòng, leo thẳng lên giường.

      Sáng sớm hôm sau, Tiết Niệm Chung tiếp tục ứng phó với Tiểu vương gia, Hoắc Truy Ân ở lại nhà trông nom Lạc Cạnh Thiên. vừa sợ đối phương bị đói, lại sợ đối phương chạy ra ngoài, liền điều cả Quế Viên tới đứng canh, thay phiên chăm sóc.

      Khi Lạc Cạnh Thiên tỉnh lại thần trí khôi phục hoàn toàn, chuyện tối hôm qua gã nhớ lắm, chỉ mang máng nhớ rằng bản thân mạo muội nắm lấy tay Ân muội, quả thực là… quá vô lễ! Gã muốn xin lỗi Ân muội vì lỗ mãng đêm qua, lại trông thấy Hoắc Truy Ân mặc thân nam trang đẩy cửa bước vào, tiêu sái thoát tục hệt như Hoắc Truy Ân mà gã quen thuộc ngày xưa.

      “Đại ca, huynh tỉnh rồi.” Hoắc Truy Ân bưng chén cháo nóng hôi hổi tay.

      “Ân muội, làm phiền muội rồi.” Lạc Cạnh Thiên quan sát cách ăn mặc của Hoắc Truy Ân, quả thực rất quen thuộc, chẳng hiểu sao lại cảm thấy có gì đúng lắm, liền bảo: “Ân muội, sao muội lại mặc nam trang rồi? là muội mặc nữ trang trông vẫn đẹp hơn”.

      Tâm tình phơi phới của Hoắc Truy Ân lập tức vơi nửa. Đẹp cái đầu ngươi ấy! hề thích nữ trang, bất đắc dĩ lắm mới phải mặc, nếu người câu này phải là đại ca kết nghĩa của nhất định phải xông lên cho đối phương hai đạp. “Đại ca”, bất mãn , “Huynh và đệ quen nhau lâu như thế, đệ là nam hay nữ huynh nhìn ra sao? ràng đệ là nam nhân mà, có chỗ nào giống nữ nhân!”.

      Hoắc Truy Ân ào ào tràng, Lạc Cạnh Thiên nghe xong mà trợn mắt há mồm ra. Ý tứ cơ bản gã nghe hiểu, đó là Ân muội phải là Ân muội, vẫn cứ là Ân đệ! thực này quả hệt như sấm sét giữa trời quang, nhất thời khiến gã khó mà chấp nhận được, kinh hãi đến độ sao khép được miệng vào, mãi nửa ngày sau mới ngập ngừng được câu: “Ân… đệ, vậy, vậy vậy vậy… Tiết đại nhân là nữ tử sao?”.

      Hoắc Truy Ân giật nảy mình, : “Sao có thể thế được? Đương nhiên y là nam nhân!”.

      “Vậy… hai người phải là phu thê sao?”, Lạc Cạnh Thiên lại càng chẳng hiểu ra sao. Nếu đôi bên đều là nam nhân cả, sao lại kết thành phu thê?

      Hoắc Truy Ân cảm thấy nếu từ chuyện bản thân bị ép gả cho Tiết gia phải kể đến khi tối mịt mất, hơn nữa cả câu chuyện ấy quá phức tạp, quá đáng sợ, quá… mất mặt, liền dứt khoát đáp: “Nam nhân lại làm sao? Đệ và lão Chung đôi bên có tình, ái mộ lẫn nhau, muốn bạc đầu răng long, trọn đời trọn kiếp, có gì đúng sao?”.

      Lạc Cạnh Thiên trơ ra như phỗng, những đả kích gã gặp phải trong ngày hôm nay còn nhiều hơn cả đời này cộng lại! Đầu tiên Ân muội ngày nhớ đêm mong lại biến trở về nam nhân, tiếp đó Ân đệ chẳng hề e ngại mà thừa nhận bản thân nam nhân khác! Loạn, quả thực loạn quá rồi, nhưng tuy rằng tối rắm vẫn có điểm gã thấy cực ràng, bất kể là nam hay nữ, gã đều phải người Ân đệ chọn!

      “Đại ca, huynh ăn chút cháo ”, Hoắc Truy Ân bưng bát cả nửa ngày, giục giã đối phương.

      Lạc Cạnh Thiên còn chưa khôi phục lại tinh thần, : “Cảm ơn Ân đệ, đệ cứ để tạm ở đó , ta vẫn còn hơi mệt, muốn ngủ thêm chốc”.

      Hoắc Truy Ân đặt cháo sang bên, lại : “Đại ca, quan binh truy bắt huynh vào thành rồi, lùng sục khắp nơi. Huynh nhớ đừng rời khỏi gian phòng này, nếu có chuyện gì cần cứ với đệ và Quế Viên”.

      Lạc Cạnh Thiên gật đầu, áy náy : “Đại ca liên lụy đệ rồi”.

      Hoắc Truy Ân xua tay: “Đệ và huynh là huynh đệ vào sinh ra tử, nhắc tới hai chữ liên lụy làm gì. Lão Chung mau chóng nghĩ cách đưa huynh ra khỏi thành, tạm thời huynh cứ yên tâm ở nơi này dưỡng thương cái ”.

      “Đa tạ.” Lạc Cạnh Thiên khách khí đáp lời, trước đây gã có thể vì hai tiếng huynh đệ này mà liều mạng sống, giờ lại chỉ cảm thấy nó quá đỗi chói tai.

      Hoắc Truy Ân hoàn toàn phát giác ra bất ổn của gã, lại hỏi: “Đại ca, từ lúc huynh đến đây đệ vẫn thấy Truy Phong Đao của huynh đâu, sao thế?”

      Lạc Cạnh Thiên thở dài tiếng, than rằng: “Trong trận giao chiến với Sở giáo chủ, Truy Phong Đao bị nứt, về sau ta lại bị quân triều đình mai phục tập kích, nó gãy luôn rồi”. Sở giáo chủ chính là người đứng đầu ma giáo, võ công cực kỳ cao, hoàn toàn xứng đáng là thiên hạ đệ nhất.

      Hoắc Truy Ân thấy vẻ mặt gã rầu rĩ chán chường, an ủi: “Đại ca đừng đau buồn, ngày sau tìm bảo đao khác là được”.

      Lạc Cạnh Thiên lại nghe ra tầng hàm nghĩa khác: Huynh đừng đau buồn, ngày sau tìm người khác là được. “Lời Ân đệ rất phải, đại ca hiểu rồi.”

      Hoắc Truy Ân rời khỏi phòng, để mình gã nghỉ ngơi. Gã chết lặng nằm ở giường, ánh mắt nhìn về phía bát cháo kia. Nếu đau lòng nhất định là dối, ra chỉ trách gã chẳng có mắt, đúng như lời Ân đệ , là nam sao mà là nữ sao? Chỉ cần lòng nhau, ai còn bận tâm nhiều chuyện như vậy nữa? Chỉ đáng tiếc, trước khi Ân đệ thành thân gã nhìn được tình cảm của bản thân mình, đợi đệ ấy gả cho người khác rồi mới hối hận có tác dụng gì? chỉ vô dụng, còn làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường tại của Ân đệ. Lần này nếu làm hại phu phụ Ân đệ, vậy gã có chết cũng hết được tội này.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Type: Vô Thường
      Chương 33: Gió mưa sắp tới
      Tiết Niệm Chung sải những bước chân nhõm trở về nhà, dường như tâm tình vô cùng tốt. Hoắc Truy Ân ra đón y, liền nghe y bảo chuyện của Lạc biểu ca được tích cực chuẩn bị, trong vòng hai ngày có thể đưa được người . Hoắc Truy Ân mừng lắm, luôn miệng gọi Tiết Niệm Chung hoài, nghe đến là thân thiết, kéo y ngồi vào bàn dùng cơm. Bữa cơm này mọi người trong gia đình ăn vô cùng vui vẻ, khí thuận hòa. Tiết mẫu quên căn dặn nhi tử phải nghiêm túc làm tròn bổn phận, làm việc thu mình, Tiết Niệm Chung liên tục thưa vâng, xin mẫu thân cứ yên lòng, bản thân chú ý.

      Hoắc Truy Ân sợ bị phát nên tới khách phòng thường xuyên, chỉ sai Quế Viên thầm đưa cơm qua đó, thuận tiện Lạc Cạnh Thiên kiên nhẫn chờ thêm hai ngày nữa đưa gã ra khỏi thành. Lạc Cạnh Thiên tiếng "Cảm tạ", bộ dạng như có điều gì suy nghĩ. Gã thử dò hỏi Quế Viên liệu có mang lại chuyện gì phiền phức hay . Quế Viên , gia tự mình xử lý ổn thỏa. Lạc Cạnh Thiên lắc đầu than thở, mình làm liên lụy đến Ân đệ và Tiết đại nhân. Quế Viên khuyên gã chớ nên tự trách, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, mọi chuyện rồi có biện pháp giải quyết. Lạc Cạnh Thiên lần nữa cảm ơn nàng khuyên nhủ, đưa mắt nhìn nàng rời , sau đó lại lâm vào trầm tư.

      Hoắc Truy Ân và Tiết Niệm Chung trở về phòng, nhân lúc trời còn sớm, liền muốn làm mấy chuyện thường ngày vẫn hay làm. Hai người quấn lên đến đệm, y phục cởi ra phân nửa, Tiết Niệm Chung lại đột nhiên dừng động tác.

      "Sao lại dừng?" Hoắc Truy Ân vừa mới tiến vào trạng thái, dùng đầu gối huých Tiết Niệm Chung ở phía mấy cái.

      Tiết Niệm Chung trả lời, có phần xấu hổ, "Phu nhân, lát nữa ngươi mà kêu lên tính sao?".

      "Cái gì mà tính sao?", Hoắc Truy Ân khó hiểu hỏi lại, thường ngày phải cũng vậy ư?

      Người trong nhà nghe quen, Tiết Niệm Chung sợ, chỉ có điều… "Lạc biểu ca đó…"

      Hoắc Truy Ân đột nhiên bừng tỉnh. Tối hôm qua Lạc đại ca vẫn còn hôn mê nhưng hôm nay hồi tỉnh, khách phòng lại cách đây xa. Nếu để đối phương nghe được, vậy bảo sau này làm thế nào đứng được trước mặt đại ca đây? "Hay là… ngươi bịt miệng ta lại?"

      Tiết Niệm Chung sững nguwoif, cảm thấy chủ ý này cũng tạm được, lại có phần hơi kích thích quá đà, đành lòng : "Làm thế có ổn ?".

      Hoắc Truy Ân hừ tiếng: "Có cái gì mà được?".

      Tiết Niệm Chung liền vươn tay cầm tới chiếc khăn bằng lựa, quấn thành túm, chuẩn bị nhét vào trong miệng Hoắc Truy Ân. "Chờ chút ", Hoắc Truy Ân liên tiếng ngăn cản, lại : "Hay là ngươi trói luôn tay ta lại ?". Tiết Niệm Chung trợn tròn hai mắt, dám làm gì, Hoắc Truy Ân lại bổ sung thêm: "Nếu ta nhịn được mà giật khăn lụa ra làm thế nào?", xong, liền giơ hai tay ra trước mặt Tiết Niệm Chung.

      Tiết Niệm Chung nuốt ngụm nuốt bọt, rút dây lưng ra buộc hai tay Hoắc Truy Ân lại, sau đó đẩy chúng lên đầu giường, dùng phần dây còn thừa thắt nút vào mép giường. "Truy Ân, có đau ?"

      Hoắc Truy Ân thử nhúc nhích cổ tay, lắc đầu, sau đó há miệng ra, ý bảo Tiết Niệm Chung nhét khăn lụa vào. Tiết Niệm Chung lo cắn phải lưỡi, thế nên nhét vào vô cùng cẩn thận, đợi đến khi mọi chuẩn bị xong, y liền bảo: "Vậy ta bắt đầu nhé?".

      Hoắc Truy Ân chớp mắt, gật đầu "ừm ừm" hai tiếng, y phục bị xổ ra, như như . Tiết Niệm Chung thấy đối phương đồng ý liền bắt đầu "vào việc".

      Hai người làm đến khi mệt lả mới dừng lại. Tiết Niệm Chung rút khăn lụa ra, thấy Hoắc Truy Ân thở dốc liên hồi, trong ánh mắt ngập vẻ mềm mại dịu ngoan, hai gò má sắc hồng, khóe miệng kéo ra vài sợi nước bọt mảnh như tơ, khỏi cúi đầu hôn liếm đôi môi của phu nhân. Sau đó y cởi trói cho hai tay của đối phương, lại thấy cổ tay lưu lại vết hằn đỏ, khỏi đau lòng đặt vào lồng ngực vuốt ve xoa nắn.

      Hoắc Truy Ân cười ha hả, có việc gì, bắt đầu nhấm nháp dư vị của cơn kích tình ban nãy. "Lão Chung", đợi Tiết Niệm Chung nhìn lại, trưng ra vẻ vui đùa cười cợt, : "Lần sau thử đổi người bị trói thành ngươi xem sao?".

      Tiết Niệm Chung bật cười ôm đối phương vào lòng, lại kéo chăn lên che thân thể hai người, đáp tiếng "Ừ".

      * * *

      Đêm khuya thanh vắng, Lạc Cạnh Thiên con đường vắng vẻ, gã mặc người bộ trang phục làm từ vải thô, đeo tay nải, nhìn qua trông rất giống thôn dân. Lần này lỗ mãng tới tìm, gã mang phiền phúc tới cho phu phu Ân đệ, gã muốn lại vì mình mà khiến hai người họ phải dấn thân vào nguy hiểm. Tuy rằng thân thể gã vẫn còn thương tích nhưng hoàn toàn ảnh hưởng đến tính mạng, công lực cũng còn năm, sáu phần, chạy trốn hẳn vấn đề gì.

      Vốn dĩ gã chẳng định từ khong thế này, lúc ra trông thấy phòng ngủ Ân đệ còn sáng đèn, gã còn muốn tới lời từ biệt và cảm ơn tiếng. Ai ngờ vừa bước lại gần, gã liền nghe thấy bên trong liên tục truyền ra những thanh quái di, nhất thời tò mò, gã chọc thủng tờ giấy hồ cửa sổ, cúi người nhìn, lập tức kinh hãi đến độ cuống cuồng lao ra khỏi viện. Bao nhiêu năm nay gã vẫn lòng chuyên tâm luyện võ, bao giờ trông thấy khung cảnh kích thích thế đâu, huống gì đối phương còn là người bản thân đem lòng thương nhớ, nhất thời thấy khó mà chịu đựng được, hấp tấp trốn .

      tới cổng thành, Lạc Cạnh Thiên cẩn thận quan sát suốt khắc đồng hồ. Vệ binh trông coi cổng thành chỉ có hai người, bốn phía hề có bất kỳ động tĩnh gì khác, nếu động thủ cũng có thể dễ dàng chế ngự, gã liền an tâm bước về phía trước.

      "Đứng lại!" Vệ binh thấy gã bước tới, liền cấp tốc rút bội đao ra, quát hỏi: "Ngươi từ đâu tới?".

      Lạc Cạnh Thiên dừng bước, khom người chào hai tên thủ vệ, : "Hai vị binh gia, mẫu thân tiểu nhân bệnh nặng, ở chốn xa quê nhà, tiểu nhân vội vã muốn về thăm người, khẩn cầu hai vị thông cảm cho".

      "Canh ba nửa đêm, thăm cái gì mà thăm, mau quay về !" Vệ binh quan sát cung cách ăn mặc của Lạc Cạnh Thiên, cũng chẳng mấy khả nghi.

      Lạc Cạnh Thiên thấy đối phương có phần buông lỏng, lập tức làm vẻ mặt âu sầu, khóc lóc mà rằng: "Binh gia, tiểu nhân vừa nhận được thư của gia huynh gửi tới, mẫu thân bệnh tình nguy kịch, lòng như lửa đốt, các vị binh gia đây cũng có mẫu thân, xin hãy hiểu cho tiểu nhân với", rồi liền móc ra phong thư chuẩn bị trước, cầm ở tay.

      Tên vệ binh kia nghe vậy liền nhớ tới tình cảnh của bản thân, từ sau khi nhập ngũ tới giờ cũng chưa từng được gặp lại mẹ già, có phần đành lòng bảo: "Tiểu ca, ngươi vẫn cứ trở về , chúng ta thể để ngươi được. Sáng sớm ngày mai ngươi hãy tìm quan xin tấm giấy thông hành là có thể ra khỏi thành".

      Lạc Cạnh Thiên nhụt chí, tiếp tục khẩn cầu: "Nếu có thể chờ đến ngày mai tiểu nhân cũng vào giờ này làm gì, cầu xin hai vị binh gia thông cảm cho tiểu nhân".

      Vệ binh kia khó xử vô cùng, : "Tiểu ca, chúng ta quả quyết định được chuyện này, chẳng bằng ngươi chờ Đồng tướng quân tới đây, cầu xin ngài ấy thử xem thế nào".

      Lạc Cạnh Thiên vừa nghe vậy, trong lòng lập tức có tính toán, gã đương nhiên thể chờ Đồng tướng quân tới đây, còn phải gấp rút trốn ra khỏi thành trước khi lão ta đến. Trong chớp mắt gã liền ra tay, cấp tốc điểm mấy yếu huyệt người hai tên thủ vệ. Hai tên thủ vệ kia hoàn toàn phản ứng kịp, mắt mở trừng trừng đứng yên tại chỗ.

      "Đắc tội rồi", Lạc Cạnh Thiên áy náy xong liền định mở cửa thành.

      Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc tay gã sắp chạm vào cổng thành, bốn phía đột nhiên rực sáng đuốc đèn, trong nháy mắt hơn trăm tên vệ binh ùn ùn lao ra. Lạc Cạnh Thiên ngay lập tức biết bản thân trúng kế, ra những người này mai phục sẵn trong nhà dân gần đó, mãi đến khi gã ra tay mới xuất , thế nêntrên đường tới đây gã mới phát giác.

      Đồng tướng quân xông lên trước tiên, quát lớn: "Chạy đâu?!", liền chém ngay đao.

      Lạc Cạnh Thiên tay tấc sát, Đồng tướng quân sức lớn vô cùng, đao này chém tới gã căn bản có cách nào ngăn trở, chỉ có thể gắng sức tránh né. Thanh đao của Đồng tướng quân xé gió lao thẳng về phía Lạc Cạnh Thiên. Võ công của Lạc Cạnh Thiên vốn vượt Đồng tướng quân, hiềm nỗi người mang thương tích, tài nào thi triển được, đao phong quét qua, gã liền bị hất văng ra xa mười bước. Đồng tướng quân thấy bản thân chiếm được thế thượng phong lập tức thừa thắng xông lên, chỉ mấy chiêu đánh cho Lạc Cạnh Thiên còn sức mà chống trả.

      Thấy cấp bắt được tội phạm quan trọng, đám sĩ binh đều cực kỳ vui sướng, cùng hô "Đồng tướng quân uy vũ" rồi kéo nhau xông lên trói go Lạc Cạnh Thiên lại. Phó quan hỏi xin ý kiến phải xử lý thế nào, Đồng tướng quân trước tiên hãy giao nghi phạm cho Tiểu vương gia. Đoàn người liền áp giải Lạc Cạnh Thiên tới nơi ở tạm thời của Tiểu vương gia. Chỉ đáng tiếc Tiểu vương gia nghỉ ngơi, tiếp ai cả, việc lớn bằng trời cũng phải đợi đến khi Tiểu vương gia ngủ no nê, dậy rồi mới tính.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Vô Thường
      Chương 34: Gió nổi mây phun
      Tiểu vương gia vừa tỉnh lại liền nhận được phần đại lễ, đoàn người Đồng tướng quân áp giải Lạc Cạnh Thiên vào, đè đối phương xuống đất, hưng phấn báo cáo tình hình lại với y. Tiểu vương gia nghe vậy, lập tức vỗ tay khen "Tốt", hân hoan nhảy nhót nhận lấy "lễ vật", rằng phải dẫn người trở về xin phụ vương ban thưởng.

      Đám người Đồng tướng quân thấy thế liền kinh ngạc thôi, bọn họ cực khổ gác đêm, liều mạng bắt người, thứ chảy xuống là mồ hôi của chính mình, người bị thương là huynh đệ của bản thân, công lao lại bị Tiểu vương gia ngủ đến khi trời sáng bảnh nẫng tay ! Mắt thấy sức chú ý của Tiểu vương gia đều dồn cả vào Lạc Cạnh Thiên, Đồng tướng quân bất đắc dĩ trao đổi ánh mắt với phó quan, liền bước lên trước, :"Chúc mừng Tiểu vương gia bắt được trọng phạm, chúng thần… Chúng thần còn phải truy bắt những phạm nhân khác, xin được cáo lui trước".

      Tiểu vương gia căn bản có thời gian rảnh mà để ý tới bọn họ, xua tay đuổi người . Đồng tướng quân thở dài hơi, dẫn theo chúng thuộc ha lui ra ngoài, phó quan theo sau lão vẻ mặt vui, phàn nàn: "Cực nhọc vất vả bắt tội phạm về, thế mà ngay cả câu khen ngợi cũng có".

      Đồng tướng quân đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, trách mắng rằng: " được ăn lung tung, Vương gia đối với chúng ta ơn trọng như núi, dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏn chúng ta cũng từ nan, chỉ chuyện cỏn con thế này, cần gì nhắc tới!". Miệng vậy, thế nhưng vừa nghĩ đến chuyện rồi ngày bản thân phải phục vụ, cống hiến cho Tiểu vương gia, lão cũng cảm thấy thê lương vô cùng.

      Phó quan dám nhiều lời, cũng nghĩ tới chuyện có lẽ chỉ mẫy năm nữa thôi Tiểu vương gia chính thức trở thành chủ tử khỏi rùng mình ớn lạnh. Thế là đoàn người rời khỏi huyện thành với đám mây đen quỷ dị che phủ đầu.

      Tiểu vương gia lần đầu tiên trong đời bắt được tội phạm, ngập tràn chờ mong với việc hành hạ phạm nhân, khổ nỗi y lại biết phải ra tay thế nào, cũng chẳng hay đời này còn có thứ gọi là "phòng tra khảo". Thế là y uổng công lượn hai vòng quanh Lạc Cạnh Thiên, sau với An Quảng Chính: "Tìm cho ta thứ gì đó ".

      An Quảng Chính hầu hạ Tiểu vương gia bao năm, lập tức hiểu ý, vội vàng phân phó hạ nhân mang dụng cụ tới. Lạc Cạnh Thiên bị trói như cái bánh té, quỳ mặt đất nhúc nhích được, gã ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu vương gia nhảy nhót liên hồi kia, cảm thấy vị Tiểu vương gia này hình như kích động quá đà rồi phải?

      lát sau, hạ nhân mang tới cây chổi lông gà, Tiểu vương gia liền sa sầm mặt lại, định phát hỏa hạ nhân kia run rẩy giải thích: "Bẩm Tiểu vương gia, thứ này đánh người rất đau ạ, đám trẻ con sợ nhất là thứ này".

      " ?" Tiểu vương gia cầm lấy đầu có lông gà, vụt hai cái vào khí, thanh vun vút vang lên, thế là y khỏi nhìn cái thứ vũ khí này bằng ánh mắt khác xưa, lập tức xuống tay với Lạc Cạnh Thiên.

      Lạc Cạnh Thiên nhất thời cảm thấy bẽ mặt vô cùng, nghĩ gã tung hoành giang hồ bao năm, từng bị đao chém trúng, từng máu đỏ tuôn trào, có lần nào oanh oanh liệt liệt? Thế mà giờ lại bị suy bại đến độ bị người ta đánh bằng chổi lông gà!

      Tiểu vương gia "vút vút" đánh trận, lông gà rơi đầy đất, đánh đến khi cái tay quý giá kia mỏi nhừ ra liền dừng lại, dùng cán trúc nâng cằm Lạc Cạnh Thiên lên, hống hách hỏi: ", mấy ngày hôm nay ngươi trốn ở nhà ai? Bản vương phải tru di cửu tộc nhà !".

      Lạc Cạnh Thiên buồn bực trong lòng, hiểu tên Tiểu vương gia này nghĩ cái gì, nghĩ gã thành khai ra chắc? "Tiểu vương gia biết sao? Ta vẫn trốn ở chỗ này suốt đây."

      "Cái gì?" Tiểu vương gia giật nảy cả mình, tiến hành cuộc đấu tranh tư tưởng trong giây lát, sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Ta hiểu rồi, trong đám nô tài chết tiệt này có đồng bọn của ngươi! , kẻ đó là ai?".

      Lạc Cạnh Thiên lại cười, vui vẻ : "Cũng phải vậy, người trong phủ ta chẳng biết ai, chỉ cần nhắc tới chuyện nơi nguy hiểm cũng là nơi an toàn nhất, liền chọn chỗ này".

      Tiểu vương gia cảm thấy cũng rất có đạo lý, hỏi tiếp: "Vậy ngươi trốn ở đâu? Sao có ai phát ra?".

      Lạc Cạnh Thiên thường ngày cũng là người hiền lành chân chất, thế nhưng hôm nay lại bỡn cợt thành nghiện, tiếp tục đáp: "Trong quý phủ chỉ có căn phòng đám hạ nhân dám lục soát thôi, ta liền trốn ở trong đó".

      giọt mồ hôi lạnh rớt khỏi trán An Quảng Chính, gã có dự cảm lành, khi thấy Tiểu vương gia truy hỏi đó là căn phòng nào dự cảm ấy lại càng mạnh mẽ hơn.

      Lạc Cạnh Thiên cũng lòng vòng úp mở, trực tiếp luôn: "Đương nhiên là phòng của Tiểu vương gia rồi".

      Tiểu vương gia lại được phen kinh hãi, ngay sau đó liền giơ chân đạp An Quảng Chính, mắng to: "Cái đám bỏ này, gã lần được vào tận phòng ngủ của bản vương rồi, thế mà các ngươi lại phát ra!".

      An Quảng Chính vô duyên vô cớ phải chịu đạp trời giáng, trong lòng rất bất bình, nhịn được mà vạch trần Lạc Cạnh Thiên: "Tiểu vương gia, gã lừa ngài đấy…".

      "Lừa ta?" Tiểu vương gia nhìn về phía Lạc Cạnh Thiên tuy rằng y hiểu ràng, lại vô cùng căm phẫn, giơ chổi lông gà lên hung hăng nện xuống, mắng loạn xị cả lên: "Dám lừa cả bản vương cơ đấy, ta đánh chết ngươi!".

      Lạc Cạnh Thiên gồng người hứng đòn, chỉ cần vận công chổi lông gà có nện thế chứ nện nữa cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi. Trái lại Tiểu vương gia đánh rất vất vả, chẳng mấy chốc buông tay thở hổn hển, với An Quảng Chính rằng: " gọi tiểu huyện quan tới đây, nhốt tên tiện dân này vào".

      Tiết Niệm Chung và phu nhân sáng nay vừa thức dậy biết có chuyện xảy ra, vẫn chờ truyền gọi, lúc này lập tức vào trong bái kiến Tiểu vương gia, cũng trông thấy luôn Lạc Cạnh Thiên bị bắt. Lạc Cạnh Thiên mặt đổi sắc đưa mắt nhìn Tiết Niệm Chung cái, thấy y bộ dạng trấn tĩnh như thường, lập tức quay đầu sang bên.

      Tiểu vương gia ra lệnh: "Tiểu huyện quan, đây là tội phạm quan trọng, ngươi trông coi tử tế cho ta, nếu mà người chạy mất, ta chỉ hỏi mình ngươi thôi đấy!".

      "Xin Tiểu vương gia cứ yên tâm, tiểu quan nhất định dốc hết sức lực." Tiết Niệm Chung đáp lời, ra lệnh cho Thái bổ đầu theo sau dẫn người tới nhà giam.

      Tiểu vương gia nhất thời nhõm cả người, nhìn Tiết Niệm Chung cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, : "Còn nữa, gọi người cho ngựa ăn no, chuẩn bị chu đáo, ngày mai bản vương áp giải người trở về vương phủ".

      Tiết Niệm Chung đáp tiếng vâng, đầu mày khẽ chau lại trong chớp mắt, sau đó : "Tiểu vương gia minh thần võ, chưa đầy ba ngày bắt được trọng phạm, dũng mãnh phi thường, khắp cả thiên hạ này ai sánh được".

      Tiểu vương gia cười khẩy tiếng, ra vẻ chuyện chẳng đáng gì: "Bản vương tự mình ra tay, có trắc trở gì đáng chứ?".

      Tiết Niệm Chung đúng thế đúng thế liên hồi, lại tán tụng thêm vài câu nữa mới lui ra. An Quảng Chính thấy bộn dạng Tiểu vương gia cao hứng bừng bừng, liền : "Lần này Tiểu vương gia thuận lợi bắt được trọng phạm, Vương gia nhất định rất vui mừng".

      Tiểu vương gia ha hả cười mấy tiếng, : "Nhất định ta phải xin phụ vương ban thưởng hẳn hoi mới được".

      An Quảng Chính thuận theo hỏi tiếp: "Tiểu vương gia lần này muốn thứ gì?".

      ngờ Tiểu vương gia lại hừ lạnh tiếng, nghiến răng nhiến lợi : "Muốn cái gì ư? Hừ, ta muốn phụ vương mau chóng phế ả tiện nhân kia , lập mẫu thân ta làm chính phi!".

      An Quảng Chính nghe mà mồ hôi lạnh túa ròng ròng, dám tiếp lời. Khắp cả thiên hạ này người dám gọi thẳng vương phi là tiện nhân chỉ có mình Tiểu vương gia, dù có là Thánh thượng cũng thẳng thừng như thế. Tiểu vương gia tuy rằng khiến người ta chán ghét, thế nhưng lòng hiếu thảo với mẫu thân lại cảm động cả đất trời.

      Lạc Cạnh Thiên bị nhốt vào phòng giam, Thái bổ đầu và đám bổ khoái phân thành hai tốp thay phiên canh giữ. Để đảm bảo có sơ sót gì, họ còn tròng cùm lên người phạm nhân. Tiết Niệm Chung dặn dò đám thuộc hạ đưa nước đưa cơm đúng giờ, đối xử tử tế, ngoài cái đó ra y cũng dám làm nhiều hơn nữa.

      Phó Tiểu Chu hiểu rất ràng cái khó khăn của nhiệm vụ lần này, : "Chuyện này thể xem thường, đại nhân nhất định phải cẩn thận".

      Tiết Niệm Chung bản thân tự biết chừng mực, cảm tạ đối phương nhắc nhở xong liền trở về nhà, báo lại tình hình cho phu nhân biết. Suốt buổi sáng Hoắc Truy Ân sốt ruột vô cùng, vừa nghe tin người bị bắt liền cuống cuồng hoảng hốt, lại hay thêm chuyện ngày mai áp giải về kinh thành lòng càng nóng như lửa đốt, bảo Tiết Niệm Chung mau chóng nghĩ cách gì đó.

      "Phu nhân", Tiết Niệm Chung vô cùng khó xử, : "Ta đủ sức".

      Hoắc Truy Ân vừa căm tức lại vừa nôn nóng, bảo: "Ta cướp ngục!".

      "Phu nhân được", Tiết Niệm Chung vội vàng ngăn cản.

      " giờ Đồng tướng quân rồi, chỉ cần cứu được đại ca ra ngoài là có thể dễ dàng đưa người rời khỏi thành."

      Hoắc Truy Ân cảm thấy việc này có thể thực được, nhà giam có cao thủ trông nom, cướp ngục chắc chắn thuận lợi.

      Vẻ mặt Tiết Niệm Chung khó xử vô cùng, giải thích rằng: "Nếu biể ca được cứu thoát, Tiểu vương gia nhất định giận chó đánh mèo, trút giận lên chúng ta".

      Hoắc Truy Ân sững người, lại : "Vậy làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ bảo ta trơ mắt nhìn đại ca vào chỗ chết sao?".

      Tiết Niệm Chung an ủi rằng: "Phu nhân cần lo lắng qua, biểu ca bị áp giải lên kinh thành, ta đoán chiêu hàng là việc chính, hoàn toàn nguy hại đến tính mạng".

      "Nếu đại ca đồng ý quy hàng thế nào? Chẳng phải vẫn chết ư!" Hoắc Truy Ân giận dữ , trong lòng cũng trách Lạc Cạnh Thiên lỗ mãng rời , nhưng thế sao? Cũng thể thấy chết mà cứu! cứu, có lỗi với tình huynh đệ, càng có lỗi với lương tâm của bản thân! "Mà thôi, lão Chung, ngươi cần nhiều lời, đại ca ta nhất định phải cứu, ngục này ta nhất định phải cướp, ngươi yên tâm , ta làm liên lụy tới ngươi, sau khi cứu thoát đại ca rồi ta tự mình ra đầu thú!"

      "Phu nhân", Tiết Niệm Chung lắc đầu, : " thể được, ngươi nghe ta ".

      "Đưa chìa khóa của Đoạn Thủy Kiếm ra đây."

      "Phu nhân."

      "Đưa ra đây!"

      Thái độ của Hoắc Truy Ân kiên quyết vô cùng, cho phép thương lượng mảy may. Tiết Niệm Chung thấy khuyên mãi xong, cũng phí nước bọt nữa, cương quyết : "Phu nhân, ta tuyệt đối giao chìa khóa ra, nếu ngươi khăng khăng làm tới, ta buộc phải sai người tử thủ, bất chấp tất cả để ngăn cản ngươi".

      Hoắc Truy Ân giật mình, thứ cảm giác đau nhói như bị kim châm lan khắp toàn thân, tay nắm chặt thành quyền, đáp trả, chẳng hề kém cạnh: "Được, để xem ngươi có bản lĩnh gì ngăn cản được ta".


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Thanh Vu
      Chương 35: Kín kẽ đến mấy cũng ra lỗi lầm
      Tiết Niệm Chung trở lại nha môn, Phó Tiểu Chu an bài thỏa đáng tất cả mọi chuyện, hỏi y còn có gì dặn dò hay . Tiết Niệm Chung trông có vẻ tâm thần bất định, trầm mặc lúc lâu mới phục hồi lại tinh thần, ra lệnh cho Thái bổ đầu và những người liên quan phải canh phòng nghiêm ngặt, bước rời.

      "Đại nhân có tâm gì chăng?", đợi đến khi bốn phía chẳng còn ai, Phó Tiểu Chu mới giọng hỏi.

      Tiết Niệm Chung cau mày: "Phó Tiểu Chu, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?".

      Phó Tiểu Chu trả lời: "Đây là năm thứ tư rồi".

      " bốn năm rồi cơ đấy…" Tiết Niệm Chung khỏi cảm thán thời gian trôi như bóng câu ngoài cửa sổ, bật cười, "Trước đây, ta lòng nghĩ xem phải thế nào để làm tròn bổn phận, tận trung với nước, làm nhục danh tiếng của phụ thân. giờ suy nghĩ trong đầu lại là phải làm thế nào mới bảo vệ được cho cả gia đinh, ta thay đổi rồi".

      "Đại nhân quá lời." Phó Tiểu Chu an ủi: "Gia đình giữ được, lóng người bất an, gì đến quốc gia rộng lớn? Đại nhân muốn gì cứ làm ".

      Tiết Niệm Chung vẫn lộ ra vẻ mặt lo lắng vô cùng, : "Chuyện này chắc thành công, Phó Tiểu Chu, năng lực của ta có hạn, ta nắm chắc được điều gì cả".

      Phó Tiểu Chu bước lên phía trước, ôm tay cúi người, hiên ngang : "Phó Tiểu Chu nguyện sống chết cùng theo".

      Tiết Niệm Chung vẻ mặt vui mừng, ôm quyền đáp lễ, kích động : "Ân tình của Tiểu Chu Tiết Niệm Chung ghi tạc trong dạ, tính mạng này liền giao lại cho ngươi".

      Phó Tiểu Chu câu đại nhân nặng lời rồi, sau đó cùng Tiết Niệm Chung thương lượng mãi tới khi trời sẩm tối. Tiết Niệm Chung lại tới vương phủ lâm thời chuyến, khẩn cầu Tiểu vương gia phái người chi viện. Ban đầu Tiểu vương gia bằng lòng, về sau Tiết Niệm Chung nơi này có binh lính, điều động tất cả bộ đầu bổ khoái cũng mới được năm người, bản thân cũng canh giữ trong phòng giam, thế nhưng để đảm bảo chuyện xảy ra sơ sót vẫn nên tăng cường phòng bị. Tiểu vương gia cũng lo lắng con vịt đến miệng rồi bay mất, liền ra lệnh An hộ vệ dẫn theo vài tên thị vệ đến trợ giúp. Lạc Cạnh Thiên thấy binh lính canh phòng tăng thêm lớp rồi lại lớp, khỏi buồn bực ngẫm rằng: Bản thân mang thương tích, chân tay bị trói gô, có cần huy động nhiều người đến thế ?

      Mặt khác Hoắc Truy Ân giờ này thay bộ y phục dạ hành, vải đen trùm kín đầu, chỉ để lộ ra đôi mắt. muốn để lộ thân phận, muốn làm liên lụy đến lão Chung, nếu nhất định phải có người gánh tội xuất với nam trang, xóa sạch mọi quan hệ với lão Chung. Sau khi ăn mặc chỉnh tề, chờ đợi đêm khuya dần tới, định bụng chốc nữa tới phòng chứa củi tùy tiện kiếm thứ gì đó, con dao chặt củi chẳng hạn.

      Đúng lúc này Hoắc Truy Ân lại bắt gặp chiếc chìa khóa chưa từng trông thấy nằm tủ đầu giường, trái tim khỏi đập "thịch" tiếng. vội vàng cầm lên xem thử, linh cảm sâu sắc rằng đây chính là chìa khóa của Đoạn Thủy Kiếm, có điều chẳng phải lão Chung đưa sao? tay cầm chìa khóa, tay cầm Đoạn Thủy Kiếm bị khóa, ngắm chuẩn lỗ khóa, cắm vào, xoay cái, khóa sắt mở ra.

      tròn năm ròng Đoạn Thủy Kiếm chưa được ra khỏi vỏ, tiếng ngân dài khi rời vỏ kiếm tựa hồ như tuyên bố khao khát của nó. Gọi là Đoạn Thủy bởi vì nó chưa từng dính giọt máu nào, chinh chiến nhiều vô kể vẫn sáng ngời như mới. Hoắc Truy Ân vuốt ve thân kiếm, tâm tình kích động bởi cách biệt lâu ào ạt dâng lên, thu kiếm vào vỏ, bắt đầu nhớ lại trận cãi vã với lão Chung hồi chiều. Hẳn lão Chung để chìa khóa lại sau đó, chẳng lẽ y đổi ý, ủng hộ cứu đại ca? để ý được nhiều như thế, lại chờ hơn canh giờ nữa trôi qua, liền lợi dụng bóng đêm lẻn ra khỏi cửa.

      Nhà lao của huyện Cùng cơ bản để hoang dùng đến, thường ngày chẳng hề có người thăm hỏi. Hoắc Truy Ân cũng biết nó ở chỗ nào, cứ nghĩ còn phải tốn công tốn sức tìm, chẳng ngờ lại có cả đám người canh gác xung quanh nhà lao, có muốn phát cũng được, quả nhiên là "phải tăng cường canh gác" đúng như lời lão Chung .

      Đội ngũ của An Quảng Chính được huấn luyện đàng hoàng, cố thủ ở bên ngoài, Tiết Niệm Chung cùng những bộ hạ khác canh gác cạnh Lạc Cạnh Thiên. Nhìn có vẻ chẳng hề sơ hở, thế nhưng đối với Hoắc Truy Ân mà lại phải là chuyện khó. Người có võ công cao nhất trong đám này là An Quảng Chính, có thể xử lý trong vòng mười chiêu, đám lâu la tôm tép còn lại càng cần nhắc đến, hơn nữa nhân số cungxkhoong coi là nhiều.

      Sau khi so sánh, cân nhắc hồi, Hoắc Truy Ân quyết định xông vào, thời gian cũng cho phép bày mưu tính kế. Nghĩ xong liền hành động, vỏ kiếm tuột khỏi tay, lao thẳng về phía tên hộ vệ, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, tên hộ vệ kia bay ra xa mấy thước, hôn mê bất tỉnh. An Quảng Chính thét to tiếng: "Người tới là ai?", chúng hộ vệ nhất tề rút bội đao ra.

      Hoắc Truy Ân ra tay nhanh chóng, trong lúc mọi người còn hoảng hốt, chưa hoàn hồn lại, lại xuất kiếm lần hai, kiếm đâm vào huyệt đạo của tên hộ vệ, khiến gã tài nào nhúc nhích, lại bổ thêm chưởng về phía tên hộ vệ khác, khiến gã nhất . Lúc này bảy hộ vệ chỉ còn lại bốn người, An Quảng Chính xông lên, giơ đao chém xuống, đao nào đao nấy hung hãn vô cùng, Hoắc Truy Ân lý giải nhất định về đường nước bước trong võ công của gã, đỡ từng chiêu , sau đó nhân cơ hội đối phương lơ đãng, ra sức đạp cước vào cẳng chân của đối phương. An Quảng Chính bị đau, đại thiếu gia lại xông lên, bổ thêm cước lên cái chân còn lại, đối phương lập tức gục người, đứng lên được nữa.

      Những người còn lại thấy đến cả thủ lĩnh còn bị xử đẹp, bàn tay nắm đao run lên bần bật. Hoắc Truy Ân tốn chút sức lực nào đánh ngã ba người, lập tức nhặt vỏ kiếm lên, xông vào phòng giam, vừa vặn đụng phải Thái bổ đầu và chúng bổ khoái nghe thấy tiếng động lao ra giúp đỡ, hai bên rằng, lập tức lăn xả vào nhau.

      Trực diện đấu nhau, Thái bổ đầu kinh hãi phát ra thân thủ của người này lại quen thuộc vô cùng, thốt lên: "Là người!".

      Hoắc Truy Ân cũng giật mình, nện quyền vào ngực đối phương, Thái bổ đầu bị đánh cho sùi bọt mép, loạng quạng ngã lăn ra đất. Những người còn lại bị đánh ngất cũng bị điểm huyệt, thường ngày những kẻ này đều cực kỳ cung kính lễ độ với , khiến khỏi thấy trong lòng áy náy. Xông vào sâu thêm chút nữa, liền trông thấy Lạc Cạnh Thiên bị trói gô lại, ném trong buồng giam, còn cả Tiết Niệm Chung ngồi bên cạnh, nương đèn đuốc mà xem sách.

      Hoắc Truy Ân khựng lại, biết phải xử lý thế nào mới tốt. Tiết Niệm Chung gấp sách lại, giơ tay ném chìa khóa buồng giam tới cạnh chân Hoắc Truy Ân. Hoắc Truy Ân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, định gọi tiếng "Lão Chung", lại thấy Tiết Niệm Chung ra dấu đừng lên tiếng. lập tức ngậm miệng lại, nhặt chìa khóa lên mở cửa buồng giam, cắt đứt dây thừng trói Lạc Cạnh Thiên, kéo người dậy liền muốn rời .

      "Cổng thành có ai canh gác", Tiết Niệm Chung kề bên tai , những người canh gác cổng thành đều bị y điều về cả.

      Hoắc Truy Ân gật đầu ý bảo hiểu rồi, đối diện với ánh mắt của Tiết Niệm Chung, đường nhìn của người kia dịu dàng như nước, khiến trái tim khỏi đập rộn lên.

      "Chém ta kiếm", Tiết Niệm Chung tiếp. Hoắc Truy Ân nghe mà hai mắt trợn trừng, lại nghe y giục giã: "Mau! Tiểu Chu chạy báo cho Tiểu vương gia rồi!".

      Hai tay Hoắc Truy Ân run bắn lên, cảm thấy sức lực nắm kiếm bị hút cạn cả rồi. Lạc Cạnh Thiên biết khó xuống tay, thế nhưng tình thế ép buộc, làm xong, liên : " bằng để ta…", lời còn chưa hết, Hoắc Truy Ân giơ tay chém xuống, kiếm quét ngang ngực Tiết Niệm Chung. Tiết Niệm Chung bị kiếm phong đánh cho giật lùi liên tục, cuối cùng ngã nhào xuống đất.

      Y phục tước ngực bị chém bung ra, máu thấm đỏ xung quanh, nhìn có vẻ vô cùng đáng sợ, thế nhưng thực tế thương tới gân cốt. Hoắc Truy Ân quỳ xuống cạnh người Tiết Niệm Chung, vạch mặt nạ đen ra, tay ôm nửa người Tiết Niệm Chung dậy, cúi đầu hôn. Tiết Niệm Chung chớp mắt với , khẽ nở nụ cười. Hoắc Truy Ân cũng cố gắng nặn ra nụ cười, đặt người nằm thẳng mặt đát, sau đó dẫn Lạc Cạnh Thiên rời .

      Tiết Niệm Chung nằm đó mình, máu còn chảy nữa, cảm giác đau đớn lại chưa hề mất. Từ đến lớn, y chưa bao giờ bị thương nặng thế này, lần này quả thực y lao đầu vào ván bài may rủi. Phu nhân chịu nghe y khuyên ngăn, khăng khăng làm theo ý mình, y lại thể để phu nhân cúi đầu nhận tội, đành cùng phu nhân phạm sai lầm, chỉ hy vọng màn kịch này có thể lừa Tiểu vương gia.

      Phó Tiểu Chu tới vương phủ lâm thời, chẳng ngờ Tiểu vương gia ngủ mất rồi, gặp bất cứ ai. Có điều gã phải Đồng tướng quân, chuyện Đồng tướng quân dám làm, gã dám, liền đại náo hồi trong phủ, còn bị hộ vệ đè xuống dưới đất đánh cho trận. May mà Tiểu vương gia bị tiếng ồn đánh thức, ra khỏi phòng giận dữ quá lên: "Là kẻ nào lớn gan như thế, dám quấy rầy giấc ngủ của bản vương!".

      Phó Tiểu Chu lập tức xông lên khóc lóc kể lể, bảo rằng nhà lao bị cướp, Lạc Cạnh Thiên chạy mất, cầu Tiểu vương gia mau chóng phái người chi viện! Tiểu vương gia kinh hãi lắm, vội vàng dẫn theo đám hộ vệ còn lại đuổi tới ngục giam, trước lúc lên đường quên đá phó hộ vệ trưởng cái, mắng gã xảy ra chuyện lớn thế này lại dám vào thông báo.

      Mà giờ phút ấy Hoắc Truy Ân tiễn Lạc Cạnh Thiên ra khỏi thành. Lần này cứu người cấp bách, kịp chuẩn bị cái gì, chỉ mang sẵn chút ngân lương. Hoắc Truy Ân : "Đại ca, đệ chỉ có thể tiễn huynh tới đây thôi, lần này rồi huynh hãy tạm thời cư, tất cả mọi chuyện chờ đến khi vết thương khỏi hẳn rồi hẵng ".

      Lạc Cạnh Thiên đáp tiếng "Được", áy náy bảo rằng: "Ân đệ, đại ca có lỗi với đệ, làm liên lụy đến đệ và Tiết đại nhân rồi".

      Hoắc Truy Ân khuyên nhủ: "Đại ca nặng lời rồi, chúng ta là huynh đệ, nên làm mà".

      Trải qua việc lần này, Lạc Cạnh Thiên hiểu bản thân cùng Ân đệ chỉ có thể làm huynh đệ tốt. Tiết đại nhân hiểu nghĩa lớn, phu phu hai người ân ái thuận hòa, gã chân thành chúc phúc cho bọn họ bạc đầu giai lão. "Ân đệ, lần này ta rồi liệu có hại đến Tiết đại nhân?"

      "Đại ca chớ lo lắng, lão Chung có biện pháp đối phó", Hoắc Truy Ân tràn ngập tự tin , " nhiều nữa, đệ cũng phải mau chóng trở về thu xếp hậu quả". Vừa nghĩ đến kiếm lão Chung phải chịu lại thấy đau lòng.

      Sau khi tạm biệt Lạc Cạnh Thiên, Hoắc Truy Ân lén lút trở về nhà, hoàn toàn phát có gì khác thường. thay bộ quần áo đen ra, giấu kỹ, sau đó nóng lòng chờ người tới thông báo tin Tiết đại nhân bị thương.



      Miệng vết thương người Tiết Niệm Chung vừa được xử lý qua quýt phen, liền bị gọi tới quỳ xuống trước mặt Tiểu vương gia. Tiểu vương gia giận dữ vô cùng, cao giọng mắng tất cả đều là lũ phế vật, kéo An hộ vệ ra ngoài đánh hai mươi trượng.

      "Ngươi có lời nào muốn ?", Tiểu vương gia chỉ vào Tiết Niệm Chung quỳ trước nhất, hỏi.

      Tiết Niệm Chung dập đầu cái trước, sau đó : "Đối phương khí thế hung hãn, chúng thần dốc hết sức mình vẫn chống đỡ được, xin Tiểu vương gia giáng tội".

      Tiểu vương gia đời nào để ý xem Tiết Niệm Chung có dốc hết sức hay , giờ người còn, y trở về có gì để lấy lòng phụ vương nữa rồi, cần phải tìm ai đó trút giận. "Trước đó ngươi đảm bảo với bản vương, tại người lại chạy mất, ngươi bản vương nên trị ngươi tội gì đây?"

      "Trị tiểu quan tội làm tròn chức trách". Tiết Niệm Chung đáp lời .

      "Vậy còn ngây ra đó làm gì?", Tiểu vương gia giận quát lên, y xông lên đạp cước xem như nhân từ rồi

      Đám người Phó Tiểu Chu quỳ sau lưng Tiết Niệm Chung, thấy vậy liền lập tức cầu tình: "Tiểu vương gia minh giám, đây phải do Tiết đại nhân làm tròn chức trách mà là kẻ cướp ngục quá hung hãn, chúng thần dốc hết toàn lực nhưng vẫn ngăn được".

      Tiểu vương gia căn bản để lời lẽ vào tai, thấy Tiết Niệm Chung tháo mũ quan xuống, lại hung ác thêm: "Ngươi làm tròn bổn phận, khiến trọng phạm trốn được, tội thể tha. Người đâu, giải y xuống cho ta, ba ngày sau xử trảm!".

      Lời này vừa dứt, tất cả mọi người chấn kinh, cùng hít ngược hơi, tức khắc tiếng cầu tình vang lên bốn phía. An hộ vệ kéo lê thân thể khập khà khập khiễng cũng tới cầu khấn Tiểu vương gia.

      Tiểu vương gia trông thấy gã, lại càng mắng chửi như tát nước: "Nếu niệm tình ngươi hầu hạ bản vương nhiều năm như thế, lần này chém luôn lượt rồi!".

      Gương mặt Tiết Niệm Chung ngơ ngác mịt mờ, y biết Lạc Cạnh Thiên trốn mất, dù có ăn hợp tình đến đâu cũng bị trị tôi, thế nên cố gắng tạo cho ra tình huống: Mọi người chuẩn bị chu toàn, bản thân giữ vững cương vị, phái người thông báo kịp thời. làm đến thế, dù có bị truy cứu cũng phải lỗi của mình y, tối cũng chỉ mất chứ mà thôi, thế nào cũng đến mức chém đầu. Thế nhưng y suy tính lại cuối cùng vẫn tính nhầm, y đánh giá thấp Tiểu vương gia. tiểu quan thất phẩm hèn mọn như y, cho dù Tiểu vương gia có duyên cớ chém đầu, bên cũng chẳng có ai đoái hoài hỏi đến.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Type: Vô Thường
      Chương 36: Đến bước đường cùng


      Cả đêm, Hoắc Truy Ân ngủ, đến khi trời sắp sáng đổi nữ trang, chuẩn bị tùy thời xông tới, nhào vào lồng ngực lão Chung khóc lóc kêu than, lấy đó lên phu quân của bản thân vì canh giữ tù phạm mà phấn đấu quên mình thế nào, sợ cường địch ra sao. Đúng vào lúc này, tiếng gõ cửa vội vàng truyền tới, tưởng là người về, liền xách váy chạy ra nghênh đón, vừa mở cửa liền trông thấy Tiểu Đỗ loạng quạng hốt hoảng xông vào.

      "Phu nhân, chuyện lớn xong rồi!", Tiểu Đỗ nhìn thấy người ra là Hoắc Truy Ân, liền quỳ sụp xuống, nước mắt nước mũi như mưa.

      Gã làm ầm ĩ lên như vậy, khiến tất cả mọi người trong Tiết gia đều phải chạy ra, chẳng ai biết tình ra sao, chỉ nghe thấy mỗi tiếng gã khóc lóc. Trái tim Hoắc Truy Ân run bắn lên, chẳng lẽ vết thương xấu ? Chắc là đâu, kiếm ấy chém hết sức cẩn thận cơ mà, "Đừng khóc nữa, có chuyện gì mau !"

      Tiểu Đỗ khóc đến khàn cả giọng, thều thào : "Phu nhân… Tiểu, Tiểu vương gia muốn… muốn chém đại nhân!".

      Lời của Tiểu Đỗ ra khiến mọi người kinh hãi. Hoắc Truy Ân sững người lúc lâu, phản ứng lại được, mà tiếng "Lão phu nhân" của vú Trần phá vỡ tình trạng bế tắc. Hoắc Truy Ân quay đầu nhìn lại , Tiết mẫu ngất lịm rồi. vội vàng phi người qua bên đó đỡ lấy Tiết mẫu, sốt ruột gọi "Mẹ, mẹ!", thấy đối phương có phản ứng gì, liền bế bồng Tiết mẫu lên ngay, đưa bà trở về phòng.

      Vú Trần luống cuống tay chân xoa rượu thuốc, ấn huyệt nhân trung, Hoắc Truy Ân cũng dùng nội lực bảo vệ các đại huyết mạch cho Tiết mẫu. lúc lâu sau, Tiết mẫu mới từ từ hồi tỉnh, vươn cánh tay run rẩy ra lần mò trái phải, Hoắc Truy Ân nắm chặt lấy tay bà, nghe tiếng bà thốt lên đứt quãng: "Con dâu… Chung nhi nó, nó…".

      "Mẹ đừng nóng ruột, giờ con hỏi cho ràng, phu quân nhất định sao", Hoắc Truy Ân an ủi,nhưng trong lòng lại cuộn trào sóng dậy. quay người dặn dò vú Trần chăm sóc Tiết mẫu cho cẩn thận, sau đó liền ra ngoài gặng hỏi Tiểu Đỗ tình hình ra sao.

      Tiểu Đỗ nghẹn ngào đáp: "Phạm nhân chạy mất rồi… Tiểu vương gia trách tội xuống dưới… muốn, muốn chém đại nhân".

      Hoắc Truy Ân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, hỏi: " giờ đại nhân ở đâu?".

      Tiễu Đỗ quẹt nước mắt vương đầy mặt, : "Đại nhân bị nhốt trong nhà lao, ba ngày sau bị chém đầu".

      Hoắc Truy Ân nghe vậy liền sải bước ra ngoài. Quế Viên thấy thế cũng lập tức theo sau, nàng trông vẻ mặt nặng nề, dám hé môi chữ nào. Hoắc Truy Ân tới bên ngoài nhà lao, trông thấy An hộ vệ chân khập khiễng dẫn theo vệ binh canh gác bên ngoài, lập tức bước về phía trước.

      "Tiết phu nhân." An Quảng Chính lộ ra vẻ mặt vô cùng áy náy, gã cũng cảm thấy Tiểu vương gia quá đáng, lại bó tay có cách nào, : "Mời người vào trong, chỉ có điều hạ nhân phải đợi ở bên ngoài".

      Hoắc Truy Ân câu "Đa tạ" liền vội vàng bước vào trong. Phụ trách trông coi bên trong nhà lao là đám người Thái bổ đầu, họ trông thấy phu nhân tới, đều khom người thấp, có mấy kẻ còn len lén lau nước mắt. Hoắc Truy Ân tiếp tục bước sâu vào trong, cùng chỗ giống buổi tối hôm qua, chỉ có điều giờ người ngồi trong lao đổi thành Tiết Niệm Chung.

      "Lão Chung!" Hoắc Truy Ân lao thẳng tới, muốn ôm Tiết Niệm Chung chặt, chỉ tiếc chân song buồng giam cưỡng ép hai người phải tách rời nhau.

      Tiết Niệm Chung cũng vội vàng nhích lại gần song tù. Quan phục của y bị lột bỏ, chỉ còn lớp áo trong màu trắng trước ngực bị nhuộm thành sắc đỏ, miệng vết thương chỉ được băng bó qua quýt, đầu tóc hơi rối, thần tình lộ vài phần tiều tụy, chân tay đều bị tròng xích sắt, dẫn theo chuỗi tiếng vang. Hoắc Truy Ân thấy vậy, lòng đau như bị dao cắt, chỉ hận thể phá tan tầng ngăn trở này ngay lập tức.

      "Phu nhân." Tiết Niệm Chung nâng hai tay cánh tay lên, nắm lấy hai tay vươn lại gần của Hoắc Truy Ân.

      Hoắc Truy Ân cúi đầu nhìn, hai cổ tay của Tiết Niệm Chung bị chà xát đến rách da, nhuộm đỏ cả cổ tay áo. "Sao lại thế này? Sao lại thế này?", gào to, khó mà tin được chuyện thành ra như vậy.

      Tiết Niệm Chung nở nụ cười, dịu giọng bảo: "Phu nhân, xin lỗi, ta tính sai rồi".

      Hoắc Truy Ân sững người lại, hỏi: "Ngươi thế là có ý gì?".

      Tiết Niệm Chung có thể cảm nhận được ràng đôi tay của Hoắc Truy Ân run rẩy, khỏi cau mày lại, dừng lát mới tiếp: "Phu nhân, xin lỗi".

      Câu này đâm thẳng vào tim của Hoắc Truy Ân, khiến sao chấp nhận được, nhất thời nổi giận mà quát lên: "Mẹ kiếp, dẹp cái lời xin lỗi của người ! Ta cần xin lỗi".

      "Phu nhân…" Tiết Niệm Chung muốn khuyên nhủ, muốn an ủi , hai tay lại bị gạt văng ra.

      Hoắc Truy Ân tâm tình kích động, : "Ta trơ mắt nhìn ngươi chết, ta có thể cướp ngục lần có thể cướp tiếp lần hai!".

      "Phu nhân, thể được!" Tiết Niệm Chung nóng nảy kêu lên: " được, thể được!". Thấy Hoắc Truy Ân sửng sốt, y vội vàng thêm: "Phu nhân, ngươi nghe ta , biểu ca đào tẩu, Tiểu vương gia chém ta, nếu ta đào tẩu, vậy người chịu tai ương chính là đám Thái bổ đầu, người có thể cứu được bao nhiêu người đây?". Hoắc Truy Ân nghe vậy, khí thế ban nãy lập tức xẹp xuống hẳn, lại nghe y : "Mà dù cho chúng ta có thể bỏ mặc tính mạng của bọn họn, tránh thoát được kiếp nạn này, vậy còn Tiết gia và Hoắc gia của ngươi sao? khi Tiểu vương gia bị chọc giận, ngươi vẫn có thể làm ngơ sống chết của hai nhà ư? giờ… chỉ cần chém mình ta, thế nên ta thể được".

      Thân thể Hoắc Truy Ân run bắn lên, cảm giác như trái tim mình bị đâm thủng đến trăm ngàn lỗ, gần như thể hô hấp được, thanh cũng trở nên khàn đặc. : "Ta… ta nhận tội với Tiểu vương gia, chuyện này liên quan gì đến ngươi cả", xong liền quay người muốn .

      Tiết Niệm Chung kinh hãi, đuổi theo tới tận cuối bức tường, hô lớn: "Phu nhân, được! Phu nhân! Truy Ân!".

      Hoắc Truy Ân dừng chân lại, xông thẳng ra bên ngoài, lại bị người cản lại ở cửa ra vào. Người ngăn lại là chính là Phó Tiểu Chu, chỉ thấy Phó Tiểu Chu hành lễ, khom người sâu, rằng: "Tiết phu nhân, xin hãy nghe Tiểu Chu lời".

      Hoắc Truy Ân để ý tới gã, dời chân định . Phó Tiểu Chu cũng xê dịch bước chân theo , tiếp tục cản đường, tranh thủ lên tiếng trước khi Hoắc Truy Ân phát hỏa: "Tiểu vương gia trị Tiết đại nhân tội làm tròn chức trách, dù có bắt được hung thủ rồi tội ấy vẫn bị phán quyết, có gì thay đổi".

      Hoắc Truy Ân thình lình khựng lại bước chân, quay về phía Tiết Niệm Chung ló đầu ra, nghe y gọi "Truy Ân, được!", đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó ào ạt trào ra từ hốc mắt. cố ép nó chảy trở về, quay đầu rời .

      Sau khi đưa mắt nhìn Tiết phu nhân rồi, Phó Tiểu Chu bước vào trong nhà lao, khom người chào Tiết Niệm Chung, gọi tiếng "Đại nhân"

      Tiết Niệm Chung đáp lễ, : "Đa tạ Tiểu Chu cứu phu nhân của ta"

      Phó Tiểu Chu đáp đại nhân khách khí rồi, sau đó nghiêm nghị bảo: "Đại nhân, Tiểu vương gia khó lòng đoán định, dễ đối phó chút nào"

      Tiết Niệm Chung khỏi nghiêm mặt, lắc đầu thở dài tiếng.

      Hoắc Truy Ân rời khỏi nhà lao, trở về mà trực tiếp tới vương phủ lâm thời. Quế Viên theo sát phía sau, lo lắng thôi, nàng muốn khuyên nhủ rồi lại biết phải mở miệng thế nào. Sau khi đợi người truyền lời xong, Hoắc Truy Ân vào trong, Quế Viên vẫn chỉ có thể đứng chờ ngoài cửa như cũ.

      Lúc này Tiểu vương gia bực bội lắm, hôm qua y nhốt tiểu huyện quan lại, vốn dĩ định làm chút trò hung ác, đem tất cả những thứ roi da, nước sôi, ghế hùm gì gì đó mà y mới học được ra dùng cả, xả mối căm phẫn của y đối với Lạc Cạnh Thiên. Thế nhưng An hộ vệ lại với y rằng, phạm nhân nhận tội, cũng phán quyết xong hình phạt rồi, thể tra khảo được nữa khiến y hậm hực cả đêm, giờ phu nhân của tiểu huyện quan lại tới, khiến tinh thần y tức lại phơi phới lên cao.

      Hoắc Truy Ân bước vào trong phòng, bước tới trước mặt Tiểu vương gia, tuy rằng tình nguyện, vẫn quỳ xuống, dập đầu cái, : "Tiểu vương gia, xin ngài khai ân, phu quân ta tuy rằng phạm phải sai lầm nhưng xin ngài niệm tình chàng vẫn luôn làm tròn chức trách, hết mực trung thành, tha cho chàng tội chết". thể cứu người, cũng thể nhận tội, lại đành lòng nhìn lão Chung bị chém, vậy chỉ có thể hạ mình cúi đầu cầu xin.

      Mặc dù biết việc này có lẽ chẳng có tác dụng gì cả nhưng chỉ cần có tia hy vọng, dù là rất thôi, cũng phỉa thử lần.

      Tiểu vương gia thấy thế mừng lắm, nhảy dựng lên khỏi cái ghế dựa, nhìn chòng chọc gương mặt Hoắc Truy Ân. Giống, quá giống, quả thực trùng làm với gương mặt khiến người ta ghét cay ghét đắng của võ lâm đệ nhất mỹ nhân, khiến y chỉ hận thể xé rách lớp da ấy xuống! Tiểu vương gia tựa như chơi đùa mà vén những sợi tóc rơi lòa xòa trước trán Hoắc Truy Ân lên, khiến khỏi rùng mình, lùi lại phía sau, rồi lại dám nhúc nhích gì, sau đó y bắt đầu sờ nắn gương mặt của Hoắc Truy Ân, phát ra tiếng cười đắc ý.

      Hơi thở của Hoắc Truy Ân bất ổn, nắm hai tay chặt, gân xanh mu bàn tay nổi lên, cố gắng kiềm chế cơn phẫn nộ của bản thân, : "Tiểu vương gia… xin ngài tự trọng".

      Tiểu vương gia thình lình thu tay lại, nhìn Hoắc Truy Ân bằng ánh mắt lạnh tanh, tự vuốt ve ngón tay, cười gằn mà : "Tự trọng?". Sau đó y tung cước về phía Hoắc Truy Ân, giận dữ thét lên: "Tự trọng? Bản vương liền cho ngươi biết cái gì gọi là tự trọng!"

      Hoắc Truy Ân bị đá cho ngã ngửa người, Tiểu vương gia lại dừng ở đó, y xông lên vừa mắng vừa tấn công cơ thể đối phương. Hoắc Truy Ân dám đánh trả, cũng chẳng hé răng, cả bụng lẫn ngực đều liên tiếp chịu đòn, phun ra búng máu tươi.

      Tiểu vương gia đá liên tục mười mấy cái, mãi đến khi mệt lả rồi mới dừng lại, y trở về ngồi xuống chiếc ghế dựa, thở hồng hộc, hô lên: "Người đâu, ném con tiện nhân này ra ngoài cho bản vương".

      Vệ binh vẫn đứng chờ ngoài cửa, nghe thấy Tiểu vương gia gọi liền lập tức tiến vào, kéo người ra ngoài. Tiểu vương gia thở ra hơi dài, cảm thấy nhõm cả người, lầu bầu tự : "ĐÚng là chán chết, sớm biết thế này dẫn Ái Khuyển cùng rồi".

      Hoắc Truy Ân bị ném ra khỏi vương phủ, Quế Viên vừa thấy biến ra bộ dạng kia, nước mắt lập tức lã chã tuôn rơi, nức nở: "Sao lại thế này? Thiếu gia… phu nhân, phu nhân".

      Hoắc Truy Ân chống người đứng dậy, dùng ống tay áo lau vết máu nơi khóe miệng, yếu ớt : "Đỡ ta trở về, cổng sau, đừng làm kinh động đến mẹ".

      Suốt dọc đường , Quế Viên vừa khóc vừa dìu Hoắc Truy Ân. Sau khi về đến nhà, nàng cẩn thận mở cửa phòng, đỡ nằm lên giường. Nàng định bôi thuốc cho Hoắc Truy Ân, nhưng kiếm đâu ra thuốc trị thương bây giờ? Nhất thời lệ tuôn như suối.

      Hoắc Truy Ân hổn hển thở mấy hơi, : "Ta sao, ngươi giúp ta chăm sóc mẹ, nhớ phải lau sạch nước mắt , đừng để người phát ". Quế Viên chịu , Hoắc Truy Ân lại đuổi thêm lần nữa, bản thân phải vận công trị thương, thể bị quấy rầy, bấy giờ mới đuổi được nàng rời khỏi phòng.

      Trong phòng chỉ còn lại mình Hoắc Truy Ân, lặng yên nằm đó, nhúc nhích mảy may. tĩnh lặng đến lại thường khiến trái tim hốt hoảng, ánh mắt kìm được mà trở qua trở lại khắp căn phòng, muốn tìm bóng người quen thuộc nọ nhưng thấy. Cả căn phòng đều tràn ngập hồi ức, vậy mà người rời , lão Chung của quả thực trở về được nữa. nhắm nghiền hai mắt lại, vùi mặt sâu vào lòng bàn tay, tiếng khóc trầm thấp lập tức vang lên.


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :