1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhật Ký Báo Thù

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 46
      Diệp Thiên Tuyết quay đầu lại, cười thành tiếng hỏi : "Chuyện gì vậy?"

      Ngụy Vũ mới lấy được chút can đảm bây giờ mất hết nửa, cậu ngập ngừng nhìn Diệp Thiên Tuyết, ánh mắt của nhìn cậu mang theo ý cười khiến người nào thấy cũng động lòng.

      "Chị Tiểu Tuyết, chị thấy đói chưa?" Nhìn thấy nụ cười của Diệp Thiên Tuyết , miệng bật thốt lên.

      Vừa ra cậu liền hận thể đem những lời đó nuốt trở về, nhưng trong lòng cũng thầm nghĩ cứ coi như đây là cái cớ để hai người khỏi lúng túng.

      Diệp Thiên Tuyết tiếng cười giòn tan: "Tiểu Bàn, em như vậy mà vẫn thích ăn sao. Vậy chị ăn cùng em. Có món gì ngon ?"

      Ngụy Vũ lấy lại tinh thần, hơi xấu hổ cười : "Bởi vì chuẩn bị mở cửa đón khách đến ở trong khoảng thời gian khác nhau nên mời rất nhiều đầu bếp. Chị Tiểu Tuyết muốn ăn cái gì? Vừa đúng lúc để cho họ trổ tài."

      " cần phiền phức như vậy." Diệp Thiên Tuyết cười trả lời, "Vì chưa mở cửa nên chắc là chưa có khách. tại chỉ sợ trong phòng bếp chỉ có đồ ăn của nhân viên, cứ ăn theo họ là được rồi. Chủ yếu là Tiểu Bàn em muốn ăn cái gì thôi."

      Ngụy Vũ ủ rũ cúi đầu: " cần, em cũng ăn giống chị Tiểu Tuyết là được. Em chỉ hơi đói thôi, để tối về thành phố ăn khuya rồi luôn."

      "Được." Diệp Thiên Tuyết gật đầu, đưa tay về phía Ngụy Vũ: ", Tiểu Bàn, nào."

      Ngụy Vũ thầm giật mình, nhìn chằm chằm bàn tay kia chỉ muốn nắm nó buông, sau đó liền bước lại gần cầm tay Diệp Thiên Tuyết lôi kéo để chạy: " thôi, chị cũng biết em đói muốn chết rồi đây này."

      Diệp Thiên Tuyết nghi ngờ gì, cười hì hì chạy theo hai ba bước rồi giảm tốc độ để kéo Ngụy Vũ chậm lại.

      Vừa lúc Ngụy Vũ cũng muốn chậm lại nên liền làm bộ như phát ra cũng từ từ cũng với Diệp Thiên Tuyết, trong long thầm động viên mình nhất định phải mời Diệp Thiên Tuyết ra ngoài dạo chơi.

      Hai người ăn ít đồ ăn đơn giản, Ngụy Vũ cũng quan tâm đến những nhân viên kia nghĩ gì về mình, lại gần Diệp Thiên Tuyết nở nụ cười nịnh: "Chị Tiểu Tuyết, chúng ta ra ngoài dạo chút ?"

      Diệp Thiên Tuyết trước khung cửa sổ to, lắc đầu: " tại chị muốn đâu. . . . . . Ăn xong rồi chỉ muốn ngủ giấc thôi."

      Lúc này, nét mặt của lên nét ngây ngô.

      Ngụy Vũ hỏi thăm dò: "Vậy em bảo người chuẩn bị cho chị nghỉ tạm?"

      Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Thời tiết hôm nay tốt như vậy, nếu ở trong phòng để ngủ tiếc quá. Dù sao cũng có ai, chúng ta ra ngoài kiếm gốc cây nào lớn để ngủ ?"

      Ngụy Vũ đương nhiên là đồng ý, hai người liền đứng dậy ra ngoài.

      Là người phụ trách toàn bộ công trình này, Ngụy Vũ tuy thể là nắm trong lòng bàn tay, nhưng đại khái vẫn có hiểu biết nhất định.Vì vậy ngay lập tức dẫn Diệp Thiên Tuyết đến nơi như mong muốn.

      Khoảng nửa giờ sau, cậu ngồi ở nơi đó vừa lòng nheo mắt lim dim nhìn Diệp Thiên Tuyết nằm đối diện, nhịp tim khống chế được mà đập thình.

      Ham muốn kích động cậu tiến lại gần , nhưng đồng thời lý trí cũng nhắc nhở cậu phải giữ khoảng cách.

      Cậu cứ như vậy ngồi bất động, biết mình nên làm gì.

      lúc sau rốt cuộc cậu cũng cử động co thể, trong xương phát ra"Rắc" tiếng.

      Cậu lập tức ngừng lại, sợ tiếng động quá lớn khiến Diệp Thiên Tuyết tỉnh giấc, thấy Diệp Thiên Tuyết có cử động gì, cậu thở phào nhõm.

      Sau đó, cơ thể cử động lại bình thường, cậu có thể đổi tư thế khác rồi.

      Chỉ là đổi lại tư thế, chỉ trong cái chớp mắt cậu tới gần Diệp Thiên Tuyết, nhìn ngủ.

      Phát tư thế của mình đúng, nhất thời cơ thể cậu lại cứng đờ, chỉ chốc lát sau liền khôi phục lại.

      sao, dù sao chị Tiểu Tuyết cũng có tỉnh, biết cậu làm vậy. Suy nghĩ này vừa ra, Ngụy Vũ liền hận thể cho mình cái tát. ràng phải lấy dũng cảm chuyện này với Tiểu Tuyết, vậy mà giờ lại xuất suy nghĩ ủ rũ này.

      Cậu nhìn Diệp Thiên Tuyết ngơ ngẩn, sau đó, như bị mê hoặc, cúi sát xuống đôi môi đỏ mọng của .

      Lúc này dưới ánh mặt trời này, những làn gió này, còn có bãi cỏ và bóng cây này, cách đó xa là khu cánh đồng hoa oải hương trải dài.

      thiếu niên cúi đầu hôn người thiếu nữ thích.

      Tất cả đều rất đẹp, rất nên thơ.

      Chỉ trừ Ngụy Vũ.

      Cậu căn bản là dám hôn.

      Hơi thở của Diệp Thiên Tuyết phả lên mặt cậu, khiến cho cậu cả khuôn mặt như muốn bốc hơi , thân mình cũng như phát sốt.

      Trong lòng nghĩ "Thời tiết dạo này là càng ngày càng nóng, chắc do đến mùa hè" , nhưng lại biết thừa đây chỉ là cái lý do để cậu dựa vào.

      Ngụy Vũ trong lòng tự nhủ, tiếp tục khuyến khích mình dũng cảm. Nhưng cho dù trong lòng có kêu gào cả trăm lần than thể cậu vẫn như cũ thể nhúc nhích.

      Cậu cứ bối rối suy nghĩ lung tung trong khi chỉ cách đôi môi của Diệp Thiên Tuyết tới cm.

      lúc sau, cậu rốt cuộc cũng cử động, phải là do lấy được can đảm để hành động mà là do giữ cơ thể ở động tác trong thời gian quá lâu nên cậu chống đỡ nổi nữa.
      Trong lúc cẩn thận, cậu hôn trúng .

      Dù chỉ chạm vào cũng khiến cho Ngụy Vũ tim đập liên hồi.

      Từ trước đến giờ, cậu chỉ là thiếu niên có thân hình mập mạp có gì đặc biệt. Những thiếu niên khác dù có gia thế như cậu cũng đều có bạn của mình, cũng có cử chỉ âu yếm nhau, thậm chí có người lên giường, nhưng chỉ riêng cậu là chưa từng hay là người bạn nào.

      Cho nên đây là lần đầu tiên cậu tiếp cận người, thân mật như thế.

      Cậu theo bản năng thè lưỡi ra liếm đôi môi của Diệp Thiên Tuyết, sau đó giống như bị sét đánh mà lùi lại.

      Cậu che đôi môi của mình rồi nhìn , trong lòng lại rục rịch.

      Hôn thêm lần nữa.

      lúc cậu định lại gần Diệp Thiên Tuyết từ từ mở mắt.

      có chút miễn cưỡng hỏi: "Tiểu Bàn, giờ là mấy giờ rồi?"

      Ngụy Vũ vội vàng nhìn đồng hồ, cho biết, trong lòng lại thầm khiếp sợ, ra là trôi qua nửa tiếng đồng hồ rồi sao? Cậu chút cảm giác cũng có.

      Diệp Thiên Tuyết cười khẽ, ngồi dậy: "Quả nhiên là còn sớm. Chị tỉnh dậy đúng lúc nhỉ." Nhìn Ngụy Vũ có vẻ bần thần, Diệp Thiên Tuyết vẻ mặt hiểu hỏi: "Sao vậy, Tiểu Bàn? Mặt của em rất đỏ, là do thời tiết nóng quá hay sao?"

      ", phải." Ngụy Vũ vội vàng mà trả lời, tiếp tục mất hồn.

      Ở thời điểm Diệp Thiên Tuyết muốn hỏi tiếp, cậu trong giây lát lấy lại tinh thần, nhào tới trước người Diệp Thiên Tuyết.

      Bị cậu làm sợ hết hồn Diệp Thiên Tuyết lui về phía sau ngã xuống, hai tay chống đỡ , vừa lúc bị cậu ôm vào trong ngực.

      "Tiểu Bàn, em. . . . . ."

      "Chị Tiểu Tuyết, chị làm bạn của em !" Ngụy Vũ rốt cuộc ra, đôi mắt tỏa sáng lấp lánh, "Xin chị đồng ý làm bạn em."

      Bị tỏ tình đột ngột khiến Diệp Thiên Tuyết hơi hoảng , bối rối trừng mắt nhìn: "Tiểu Bàn, em. . . . . ."

      "Em rất nghiêm túc, Chị Tiểu Tuyết, em muốn làm bạn trai của chị!" Ngụy Vũ cắt đứt lời của ..., nhanh .

      Diệp Thiên Tuyết trả lời, chỉ là mỉm cười nhìn . Dưới cái nhìn chăm chú của , mặt cảu Ngụy Vũ dần dần đỏ. Nhưng cậu vẫn như cũ kiên quyết lui lại, cũng có lùi bước.

      Cậu là nghiêm túc.

      Diệp Thiên Tuyết khiếp sợ khi xác nhận được điểm này. nhớ lại, kiếp trước có chuyện như vậy.

      Đây là hiệu ứng hồ điệp của kiếp này sao?

      mien mang suy nghĩ , trong lúc nhất thời quên mất trả lời.

      Ngụy Vũ đợi hồi lâu, cũng nghe được câu trả lời của , trong lòng dần lạnh xuống. Nhưng cậu vẫn như cũ muốn cứ như vậy buông tha, cho nên cậu cũng có lui ra, vẫn như cũ duy trì tư thế ôm mà nhìn.

      Cho đến khi cánh tay bị tê, Diệp Thiên Tuyết mới lấy lại tinh thần, sau đó cảm thấy cánh tay bủn rủn vô lực, cơ hồ muốn ngã xuống.

      Vốn là tư thế của tương đối kỳ cục, lại kiên trì thời gian dài như vậy, nên thân thể mệt mỏi là khó tránh khỏi. Sau khắc, cảm thấy cánh tay mềm nhũn, cả người ngã ra sau.

      Ngụy Vũ bị động tác của Diệp Thiên Tuyết làm cho sợ hết hồn, theo bản năng đưa tay đón, lại nghĩ tới tư thế của mình bây giờ cũng có điểm tựa nào để chống đỡ thân mình.

      Vì vậy, hai người đồng thời ngã xuống đất, Ngụy Vũ đè lên người của Diệp Thiên Tuyết, khiến đau quá kêu lên thành tiếng.

      Ngụy Vũ vội vàng thuận thế hướng bên cạnh lăn vòng, cùng Diệp Thiên Tuyết vai kề vai mà nằm ở đấy.

      "Chị Tiểu Tuyết, em có cái gì tốt hay sao, tại sao chị đồng ý?" Cậu hơi ủ rũ cúi đầu hỏi.

      Diệp Thiên Tuyết nghe cậu hỏi như vậy, kinh ngạc vừa rồi cũng biến mất, bình tĩnh trả lời: "Tiểu Bàn, em tại sao lại có ý định đó?"

      "Đột nhiên có ngày, phát mình có ý định như vậy thôi." Ngụy Vũ buồn buồn trả lời, "Nhưng mà Chị Tiểu Tuyết, chị chấp nhận chân tình này của em khiến cho em rất buồn" xong, cậu lật người, mặt hướng về phía : "Chị Tiểu Tuyết, , thể gọi chị nữa rồi. Tiểu Tuyết, em có chút nào kích động, hay kinh ngạc, khiến cho có cảm giác rất thất vọng. . . . . ."

      "Mình như vậy còn kích động sao?" Diệp Thiên Tuyết cười cười, "Ngụy Vũ, mình cho tới nay, luôn coi cậu là bạn bè, là chị em, chưa từng có cân nhắc qua muốn cùng cậu chuyện đương này. Lúc nãy cậu như vậy, là dọa mình sợ rồi."

      "Vậy bắt đầu từ bây giờ em hãy cân nhắc , như thế nào?" Ngụy Vũ ánh mắt đột nhiên sáng lên, " ra có nhiều ưu điểm lắm, nhưng ít nhất đối với em tuyệt đối chân thành lòng. Chỉ điểm này, tạm thời còn có người có thể so sánh mà vượt qua được."

      xong, cậu quỷ dị dừng lại lát, cắn răng nghiến lợi bổ sung câu: "Đặc biệt là Triệu Lẫm."

      Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Cậu ghét ta như vậy sao."

      "Bất cứ ai muốn giành em với , đều rất ghét." Ngụy Vũ chút do dự trả lời, "Tiểu Tuyết, đồng ý , có được ." Cậu chợt đổi loại phương thức khác, dịu dàng , " ngoan ngoãn làm môt bạn trai tốt, tuyệt đối khiến cho em nở mặt nở mày khi ra ngoài."

      Diệp Thiên Tuyết lắc đầu : "Nếu như có ngày mình muốn tìm bạn trai, tuyệt đối phải vì mặt mũi khi ra ngoài, mà bởi vì trong lòng ta có người đó. Lúc nào cũng nhớ tới người đó, nếu thấy chỉ muốn ngay lập tức tìm đến để gặp, nếu ấy cùng những người khác chuyện mình ghen tỵ, muốn ôm hôn, vuốt ve ấy. . . . . . Tiểu Bàn, tình phải giống như cậu nghĩ đơn giản như vậy đâu."

      Lời còn chưa dứt, Ngụy Vũ chợt liền lật người đè ép xuống, đặt ở dưới thân mình, ở phía đỉnh đầu cười tiếng: "Làm sao em biết, có cảm giác như thế?"

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chơ]ơng 47-1
      Diệp Thiên Tuyết cũng tức giận, chỉ nhìn , giống như xem đứa bé thích gây náo loạn. Cuối cùng, sờ sờ đầu , cử chỉ dịu dàng: "Đừng làm loạn, cũng còn sớm, chúng ta về thôi."

      Ngụy Vũ yên lặng nhìn , phát ánh mắt của nhìn mình, kích động, cũng cảm động.

      Như mặt hồ phẳng lặng.

      Căn bản tin lòng đối với .

      Ngụy Vũ bỗng nhiên cảm thấy đáy lòng lạnh toát.

      xoay người từ người xuống, nằm ở cỏ hờn dỗi : "Muốn về em về , tôi bị thương, tâm tình tốt."

      "Thương tâm?" Diệp Thiên Tuyết hỏi lại câu, liền cười khẽ: "Tiểu Bàn, đơn giản như vậy em liền thương tâm sao?"

      " mảnh chân tình đưa ra nhưng người ta nhận, chưa đủ thương tâm sao?” Ngụy Vũ thở phì phì hỏi lại.

      Diệp Thiên Tuyết cười rộ lên: ", đương nhiên tính."

      Giọng của như người mê: " thương tâm, là lúc em muốn khóc cũng khóc được, cảm thấy thế giới này đều trở nên u ám."

      Ngụy Vũ lơ đễnh, trầm mặc lâu liền cảm thấy có gì đó đúng. Vừa rồi cảm xúc trong giọng của Diệp Thiên Tuyết, nghe qua hình như cùng lúc bình thường giống nhau.

      cẩn thận nghiêng mặt qua xem, phát Diệp Thiên Tuyết mở to mắt, nhìn trời.

      Tim Ngụy Vũ trong giây lát co thắt.

      "Tiểu Tuyết." cầm tay : " mặc kệ em vì nguyên nhân gì, đợi, đợi đến môt ngày em chấp nhận ."

      nhìn chằm chằm, thấy quay sang, bi thương trong ánh mắt chưa kịp giấu: "Chị chứng minh cho em biết, chị giỡn ."

      Diệp Thiên Tuyết dịu dàng cười: "Ngốc quá."

      Hai người đường trở về nội thành, thời gian còn sớm. Diệp Thiên Tuyết vốn còn muốn cùng Ngụy vũ cùng ăn vài thứ, kết quả vì cuộc điện thoại, liền vội vàng chạy về Diệp gia.

      Diệp Hâm Thành ở nhà chờ . Đồng thời chờ còn có Cố Trường Khanh và Trương Cẩm Văn.

      Thấy tiến vào, Diệp Hâm Thành theo bản năng thở dài nhõm hơi, mặt Cố Trường Khanh cũng lộ ra sắc mặt vui mừng, tự chủ tiến lên hai bước.

      "Cha, dì út, dượng út " Diệp Thiên Tuyết chào xong liền hỏi: " xảy ra chuyện gì, sao lại gọi con về gấp vậy?"

      Diệp Hâm Thành nhìn Cố Trường Khanh, sắc mặt ủ dột: "Liễu Phỉ Phỉ chạy."

      "Chạy?" Diệp Thiên Tuyết theo bản năng hỏi lại câu, Cố Trường Khanh gật đầu, : "Ừ, thời đại này, lại còn có người cướp xe vận chuyển thành công, ta bỏ trốn, vài người khác cũng bỏ chạy theo nhưng đều bị bắt về."

      Diệp Thiên Tuyết vuốt ve ngón tay, trong lòng bất an.

      Liễu Phỉ Phỉ lựa chọn theo người cướp xe cùng nhau bỏ trốn, lên ta cần thân phận của mình.

      Trong lòng của ta chỉ có hận ý.

      Người như ta là nguy hiểm nhất.

      "Cảnh sát điều tra, nhưng, " Trương Cẩm Văn lắc lắc đầu, "Dượng cảm thấy thể có kết quả ngay được. Mấy ngày nay, con ra ngoài phải cẩn thận."

      Diệp Thiên Tuyết có chút ngơ ngác gật đầu, liền nghe Diệp Hâm Thành "Theo Cha nghĩ, con xuất ngoại lánh tốt hơn"

      Cố Trường Khanh bất mãn nhíu mày: "Nhưng nơi này là địa phương chúng ta quen thuộc."

      Diệp Thiên Tuyết quay đầu nhìn về phía Diệp Hâm Thành, mặt của ông mang nụ cười khổ: "Cha biết, nhưng mà, đây cũng là địa phương Liễu Phỉ Phỉ quen thuộc nhất." Ngừng chút, ông lại tiếp, "Có lẽ còn có Liễu Đan Văn."

      "Nếu. . . . . ." Diệp Hâm Thành chần chờ trong chốc lát, "Nếu cha vẫn phái người theo dõi chuyện của người kia, chắc chắn Liễu Đan Văn tuyệt đối có tham dự trong đó."

      Diệp Thiên Tuyết sửng sốt, nhớ tới chuyện lần trước Liễu Đan Văn tìm ảnh chụp, với Diệp Hâm Thành tiếng, liền lấy di động ra đưa Diệp Hâm Thành xem.

      Diệp Hâm Thành tuy biết ảnh chụp là Liễu Đan Văn lấy , hôm nay nhìn đoạn phim thấy bà trộm ảnh làm ông có chút kinh ngạc: "Tiểu Tuyết, con như thế nào có đoạn phim này?" xong mặt ông lộ ra sắc mặt vui mừng, "Đoạn phim này cũng là chứng cớ."

      tiếng với Diệp Thiên Tuyết, đem đoạn phim xem lại lần.

      Trương Cẩm Văn ở bên cạnh nhíu mày: " rể cũng đúng. Trong thời gian ngắn thể vạch trần chuyện này, cùng Liễu Đan Văn ở chung chỗ rất nguy hiểm. bằng để Tiểu Tuyết ra nước ngoài tránh thời gian. Những người đó cho dù thế lực có lớn, cũng có khả năng ra nước ngoài."

      Cố Trường Khanh cùng Diệp Hâm Thành hẹn mà cùng lo lắng chuyện này.

      Diệp Thiên Tuyết nghĩ hồi, cảm thấy đó cũng là biện pháp tốt. Nhưng bản thân lánh nạn mình bỏ lại người nhà ở chỗ này, trong lòng lại có chút bất an.

      Ba người thương lượng trong chốc lát liền đưa ra kết luận, Diệp Hâm Thành nhìn về phía Diệp Thiên Tuyết: "Tiểu Tuyết, con xuất ngoại chuyến ."

      Diệp Thiên Tuyết im lặng chốc liền trả lời: " nơi nào? Hơn nữa, cho dù ra ngoài, bọn họ tìm tìm đến sao?"

      Diệp Hâm Thành mỉm cười: "Trong thời gian này, Liễu Phỉ Phỉ muốn làm giấy tờ xuất ngoại cũng dễ." Diệp Thiên Tuyết hiểu , đây mới chính là nguyên nhân họ muốn ra nước ngoài.

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 47-2
      do dự trong chốc lát, cũng gật đầu đáp ứng.

      Sau đó, ba người lại tiếp tục bắt đầu thương lượng chuyện này mang đến hậu quả gì, xử lý như thế nào là tốt nhất, Diệp Thiên Tuyết ở bên cạnh đứng lát, hơi nhíu mày, cùng bọn họ tiếng, quay về phòng mình.

      muốn gọi điện thoại cho Thi Yến Hàn, nhìn dãy số màn hình do dự trận, suy nghĩ có nên gọi hay điện thoại lại vang lên.

      Vừa mở điện thoại lên nghe, giọng bởi vì sợ hãi mà mất thanh kiều mị ngày thường từ trong ống nghe điện thoại truyền tới: "Diệp tiểu thư, xảy ra chuyện."

      Trong đầu Diệp Thiên Tuyết soạn lại lần, mới có thể nhận ra giọng này là của Tần Phượng Miên, khỏi lắp bắp kinh hãi: " xảy ra chuyện gì?"

      Thanh Tần Phượng Miên có vẻ rất nôn nóng bất an, xong cẩn thận nhìn xung quanh như có thể chạy trốn bất cứ lúc nào: "Bình Thiên bị người ta đánh gãy chân, đám người kia làm bị thương mặt của , còn muốn trả thù ."

      Diệp Thiên Tuyết trừng mắt, nghe Tần Phượng Miên tiếp: "Tôi vụng trộm nhờ em Lý tiểu thư nghe ngóng tin tức, trong nhóm côn đồ có người , muốn bọn họ xuống tay là giá khoảng mười bảy mười tám tuổi, tôi nghĩ. . . . . ."

      Tim Diệp Thiên Tuyết mạnh mẽ co rút.

      Nhưng là, hiểu. Nếu như Liễu Phỉ Phỉ hận, hận ai cũng có thể, như thế nào hận người có can hệ quá lớn là Đồng Bình Thiên, ngược lại lại thành người thứ nhất bị xuống tay?

      Tần Phượng Miên ấp a ấp úng hồi lâu, mới ra, ngày đó Đồng Bình Thiên cùng Liễu Phỉ Phỉ có đoạn tình cảm, có vài việc nên .

      "Cái gì nên ?" Diệp Thiên Tuyết truy vấn, Tần Phượng Miên quanh co hồi, mới nản lòng kể ra: " Lúc Bình Thiên cùng Liễu Phỉ Phỉ chia tay, cười nhạo ta là đứa con riêng biết địa vị của bản thân."

      Diệp Thiên Tuyết chấn động: " đem những thứ nghe được cho Đồng Bình Thiên?!"

      Tần Phượng Miên có chút ngượng ngùng: "Diệp tiểu thư, tôi phải cố ý, chỉ là có đôi lúc động tình, liền. . . . . . Nếu Bình Thiên xảy ra chuyện, tôi nghĩ, ta khẳng định bỏ qua cho , cho nên. . . . . ."

      "Tôi biết rồi." Diệp Thiên Tuyết bình tĩnh trả lời, "Tôi chuyển cho hai mươi vạn, xuất ngoại du lịch ."

      Tần Phượng Miên tự giác, ăn khép nép: "Được, cám ơn ý tốt của Diệp tiểu thư."

      Cúp điện thoại, Diệp Thiên Tuyết chần chờ , liền gọi điện thoại cho Thi Yến Hàn.

      Nhưng là lúc này điện thoại vang lên lâu đều có người bắt máy, hiển nhiên Thi Yến Hàn để di động ở bên người. Diệp Thiên Tuyết gọi nữa, ra khỏi phòng, liền tiến vào thư phòng.

      Ba người Diệp Hâm Thành vẫn như trước ở bên kia chuyện, nhìn thấy tiến vào, đều có chút ngạc nhiên.

      Biểu tình của Diệp Thiên Tuyết làm cho bọn họ cảm thấy tốt lắm."Liễu Phỉ Phỉ xuất " Câu đầu tiên Diệp Thiên Tuyết làm cho bọn họ kinh ngạc, "Sau đó, ra tay với người từng qua lại với ta."

      Sau đó, nhìn về phía Diệp Hâm Thành: "Bởi vì, từng với Liễu Phỉ Phỉ, ta là đứa con riêng."

      Diệp Hâm Thành hít ngụm khí lạnh, ôm ngực thở mạnh. Diệp Thiên Tuyết mặt chút thay đổi đến phía trước, hỏi ông: "Thuốc ở đâu?"

      Đợi thuốc có tác dụng làm cho Diệp Hâm Thành hơi dễ chịu, Diệp Thiên Tuyết mới chuyển hướng Cố Trường Khanh, nụ cười mặt như có như : "Làm sao bây giờ, dì út, ta trông có vẻ mất lý trí. Đến chuyện này cũng lấy ra để hả giận."

      Cố Trường Khanh lại nhìn Diệp Hâm Thành, lời nào.

      Diệp Hâm Thành bình tĩnh lại, nhìn về phía ba ánh mắt nhìn mình chằm chằm, cười khổ: "Ta cho là, ta giấu rất tốt ."

      "Giấu giếm được, " Diệp Thiên Tuyết , "Ngay cả chuyện nên biết con cũng biết, ‘công việc’ giữ bí mật của cha đúng là rất thất bại."

      mỉa mai cười, "Có lẽ bởi vì cha có cảm tình với ta, giấu . chừng muốn ngày nào đó làm cho ta nhận tổ quy tông?"

      Diệp Hâm Thành nhìn Diệp Thiên Tuyết, giống như nhận ra .

      Diệp Thiên Tuyết tránh, nhìn ngược lại ông, biểu tình lạnh lẽo.

      Trong phòng nhất thời bị bao trùm bởi khí trầm mặc, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ của chính mình.

      lát sau, đột nhiên có người ở cửa gõ cửa: "Hâm Thành, ở bên trong phải ?"

      Nghe giọng của Liễu Đan Văn, mặt Diệp Thiên Tuyết rất nhanh lên nụ cười tươi, qua kéo Cố Trường Khanh cánh tay: "Dì út, kể cho cháu nghe chuyện của tên nhóc kia ." Cố Trường Khanh liếc nhìn cái, mặt mang nụ cười bắt đầu giảng.

      Sau khi Liễu Đan Văn vào cửa, nhìn đến cảnh tượng hoà thuận vui vẻ, Diệp Hâm Thành cùng Trương Cẩm Văn chuyện với nhau vui, Diệp Thiên Tuyết cùng Cố Trường Khanh ở bên cạnh ngồi, cười đến nghiêng ngả.

      Bà nhịn vui trong lòng xuống, nhìn Diệp Hâm Thành sẵn giọng: "Có khách đến sao cho em tiếng?"

      Diệp Thiên Tuyết cười hì hì ngửa đầu xem bà ta: "Dì Liễu, sao lại coi dì út với dượng út là khách được, dì sai rồi. Ai nha, bụng con có chút đói, biết phòng bếp có cái gì ăn ."

      Liễu Đan Văn vội vàng cười: " đúng lúc, là dì lên kêu mọi người ăn cơm ." Bà cười qua đứng ở bên người Diệp Hâm Thành: "Hâm Thành, mau mang mọi người xuống."

      Diệp Hâm Thành nhìn bà mỉm cười: "Được, biết rồi." xong, ông đứng lên, sau khi Diệp Thiên Tuyết cùng vợ chồng Cố Trường Khanh Trương Cẩm Văn ra cửa, ông nhìn Liễu Đan Văn, như có như quăng ra câu: "Có chuyện muốn cho em biết. Phỉ Phỉ bỏ trốn."

      Biểu tình Liễu Đan Văn như cứng đờ: "Hả? gì?"

      Diệp Hâm Thành lặp lại lần, biểu tình đổi thành lo lắng, "Ai, đứa này. . . . . . ngay cả thân phận cũng bị mất. Cũng biết. . . . . ."

      nhìn kỹ Liễu Đan Văn, phát vẻ mặt giả dối của bà ta chỉ có kinh ngạc, trong làng nhất thời trầm trọng.

      Chuyện này, Liễu Đan Văn biết.

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 48-1
      Mặt ngoài mọi người hài hòa ăn cơm, nhưng cũng chỉ có Liễu Đan Văn người là theo đáy lòng cảm thấy vui vẻ.

      Còn lại mọi người đều tự có tâm .

      Liễu Đan Văn còn hỏi về con của Trương Cẩm Văn cùng Cố Trường Khanh, bị Cố Trường Khanh trả lời, bà cũng thấy tức giận, cùng bàn chuyện nuôi dưỡng con cái.

      Cố Trường Khanh nghe trong chốc lát, cảm thấy nghe vô, đứng lên cười với bà ta, ngoài cười nhưng trong cười, chỉ kéo khóe môi: "Em nhĩ ra ngoài lâu như vậy, cũng nên trở về." xong nhìn Trương Cẩm Văn ý bảo chút.

      Trương Cẩm Văn lập tức theo, hai người cũng quay đầu lại rời .

      Diệp Thiên Tuyết xem hết màn này, nhìn hai người còn lại gật đầu: "Con lên phòng trước."

      xong cũng , để lại Liễu Đan Văn cùng Diệp Hâm Thành.

      đến cửa thang lầu, quay đầu nhìn thoáng qua, dưới ánh đèn biểu tình Liễu Đan Văn giấu được vui mừng, biểu tình Diệp Hâm Thành cũng nhìn ra được gì.

      Tim lạnh , xoay người lên lầu.

      Nghĩ đến chuyện xuất ngoại, Diệp Thiên Tuyết cảm thấy kỳ cũng đáng tin như vậy. Nhưng cũng là ý tốt của dì út, cự tuyệt cũng tốt cho lắm.

      Nghĩ đến đây, lấy di động, gọi cho Thi Yến Hàn lần nữa.

      Như trước ai bắt máy.

      Diệp Thiên Tuyết có chút chán nản quăng điện thoại di động qua bên, nghĩ ngợi chút liền buồn ngủ.

      Sáng sớm hôm sau, Phó Hoài Minh liền gọi điện thoại đến hỏi: "Còn muốn giúp em ôn tập ? Dù sao cơ bản chương trình học của em đều học xong, còn lại chỉ cần ôn tập là được."

      Diệp Thiên Tuyết mang cặp lên, vừa vừa trả lời: " cần. cũng có việc của mình, tại cần lãng phí thời gian cho em nhiều như thế." mỉm cười chúc Phó Hoài Minh: "Chúc công tác thuận lợi?"

      Phó Hoài Minh ở đầu bên kia điện thoại cười: "Tin tức của em nhanh. Được, biết rồi, gần đây em ra ngoài cẩn thận chút."

      Diệp Thiên Tuyết mỉm cười đáp ứng.

      Cúp điện thoại, liền thấy Diệp Hâm Thành ngồi ở trong sảnh, ngửa đầu nhìn cửa thang lầu, giống như chờ .

      "Con muốn đâu?" Ông nhìn Diệp Thiên Tuyết, phát đứa con năm đó mình bảo vệ trong lòng bàn tay, nay trưởng thành, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng vạn phong tình.

      "Yên tâm , cha " môi của hàm chứa ý cười: " Đợi lát nữa Tiểu Ngọc trở về đón con."

      Diệp Hâm Thành gật gật đầu, nhìn ngồi xuống sô pha lật tạp chí, im lặng hồi, mới : "Giấy tờ xuất ngoại, cha làm giúp con rồi. Hết tuần này, con liền xuất ngoại ."

      "Nhanh như vậy?" Diệp Thiên Tuyết cả kinh, "Vậy, con đâu?"

      "Mĩ ." Diệp hâm thành bình tĩnh trả lời, "Ở đó cha có vài người bạn cũ, để họ thay cha chiếu cố con là tốt rồi."

      Diệp Thiên Tuyết cắn môi, gật gật đầu: "Dạ, con biết rồi."

      có chút hiểu, gần đây hình như cũng có người muốn phải.

      Người này rất nhanh liền gọi điện thoại đến, cười hì hì : "Thiên Tuyết? là Tằng Hàm, nghe em cũng muốn xuất ngoại?"

      Diệp Thiên Tuyết đau đầu nhìn điện thoại: "Tin tức của nhanh nhạy. Trừ ra còn có ai biết ?" Tằng Hàm im lặng lúc, cười : "Yên tâm , cũng chỉ có cùng cha biết. cùng cha cũng với người khác."

      Diệp Thiên Tuyết thở dài: "Quên , dù sao cũng lừa được người."

      Tằng Hàm an ủi , : "Đừng lo lắng, nếu xảy ra chuyện gì, bảo vệ em."

      "?" chữ của Diệp Thiên Tuyết khiến cho Tằng Hàm giật nảy lên, hai người ở trong điện thoại đấu võ mồm lát, ngược lại có chút hình ảnh của năm đó.

      Đợi cho cả hai bình tĩnh trở lại, thanh Tằng Hàm có chút thương cảm truyền đến: "Chúng ta lâu cũng chưa đấu võ mồm. Bắt đầu từ ngày em đưa Liễu Phỉ Phỉ KTV."

      Diệp Thiên Tuyết bị câu gợi lên ký ức cũ, bên môi tự giác mang theo ý cười: "Bất quá năm mà thôi." Bất quá năm, kiếp trước người xuống tay với mình nhiều nhất tại thành kẻ trốn chạy.

      Có lẽ qua năm kế tiếp, tất cả những thứ trải qua biến mất.

      Diệp Thiên Tuyết nghĩ vài chuyện, ánh mắt dần ảm đạm.

      Vương Kỳ Ngọc ngồi đối diện nhéo tay , mới để làm cho lấy lại tinh thần, vừa lúc nghe được cuối cùng của Tằng Hàm: "Đến lúc đó chắc hẳn em cùng chuyến bay với , ngồi cùng nhé."

      Diệp Thiên Tuyết vội vàng đáp có lệ câu, cúp điện thoại.

      Vương Kỳ Ngọc nhìn ánh mắt của có chút kỳ quái, làm cho Diệp Thiên Tuyết sờ sờ mặt: "Sao lại nhìn mình như vậy?"

      "Cảm giác, giống như lâu cũng chưa nghe được cậu cùng Tằng Hàm náo loạn như vậy, mình còn tưởng rằng cậu cùng hoàn toàn nhìn mặt nhau. tại thoạt nhìn, phải?"

      "Như thế nào cũng thể hoàn toàn cắt đứt liên lạc được." Diệp Thiên Tuyết thản nhiên trả lời câu, tiếp đó giọng chuyện bản thân muốn xuất ngoại, " Người sau lưng Liễu Phỉ Phỉ ra tay quá nhanh, mình sợ. . . . . ."

      bỗng nhiên nghĩ tới, đến bây giờ vẫn chưa gọi cho Thi Yến Hàn.

      Vương Kỳ Ngọc im lặng hồi, : "Ba ba , gần đây trong thành phố yên ổn cho lắm."

      Diệp Thiên Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu, nghe ấy tiếp: "Thế lực ngầm muốn làm loạn lần nữa ."

      Diệp Thiên Tuyết biết vì sao, đột nhiên nhớ tới cuộc đọ sung phát sinh đời trước, Thi Yến Hàn chết . Trong lòng cảm thấy bất an, quyết định lát nữa nhất định phải gọi cho Thi Yến Hàn bằng được.

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 48-2
      Thấy ánh mắt có chút mơ hồ, Vương Kỳ Ngọc hỏi: "Cậu nghĩ tới điều gì sao?"

      Diệp Thiên Tuyết trầm mặc, lắc đầu: ", mình chỉ là cảm thấy, mọi chuyện khéo."

      Vương Kỳ Ngọc suy tư, cũng hiểu được: "Cậu cảm thấy, người cướp Liễu Phỉ Phỉ, có thể chính là người dẫn đầu làm loạn?"

      Chân mày ấy hơi nhíu lại, "Nếu như vậy, cậu phải cẩn thận. Liễu Phỉ Phỉ vốn an phận, nếu thế lực phía sau ta là xã hội đen, chỉ sợ ta còn e ngại gì nữa."

      Diệp Thiên Tuyết giọng chuyện của Đồng Bình Thiên, Vương Kỳ Ngọc kinh ngạc mắt trừng lớn.

      "Liễu Phỉ Phỉ ta là. . . . . ." Thân là ngoan, trong khoảng thời gian ngắn Vương Kỳ Ngọc cư nhiên tìm thấy từ để hình dung Liễu Phỉ Phỉ.

      "Vậy trước hết cậu nên xuất ngoại ." Vương Kỳ Ngọc trầm mặc hồi, hạ quyết tâm, "Ít nhất, nước ngoài an toàn hơn."

      Diệp Thiên Tuyết mỉm cười: "Vạn nhất người kia là từ nước ngoài trở về, mình chẳng phải rơi vào trong tay ta sao?"

      Vương Kỳ Ngọc kiên định lắc lắc đầu: "Có thể ở nước ngoài thế lực của xã hội đen tuy lớn, cơ bản rất ít về nước. Nếu trở về, trong nước có khả năng biết." Vẻ mặt của ấy so với còn hơn, "Cho nên, cho dù người đó là từ nước ngoài trở về, cũng nhất định chính là nhân vật bên ngoài, đối với cậu có uy hiếp gì."

      Nghe ấy nghiêm trang phân tích như vậy, Diệp Thiên Tuyết bật cười, dịu dàng cám ơn.

      Giống như lời Diệp Hâm Thành, mấy ngày Diệp Thiên Tuyết liền ra nước ngoài.

      Ở đại sảnh trong sân bay cùng Diệp Hâm Thành Cố Trường Khanh Trương Cẩm Văn còn có Phó Hoài Minh chia tay, Diệp Thiên Tuyết quay đầu đẩy xe hành lý . Tằng Hàm đứng cách cửa đăng ký xa, giống như lời , hai người cùng chuyến bay, Diệp Thiên Tuyết cũng kháng cự đáp ứng ngồi cùng .

      Bốn người nhìn theo bóng lưng Diệp Thiên Tuyết biến mất ở phía sau cửa đăng ký khẩu, đều ngơ ngẩn.

      Ngụy Vũ xa xa nhìn bóng lưng Diệp Thiên Tuyết biến mất, thập phần mất mát cười cười.

      Vương Kỳ Ngọc cùng Tô Vũ ở bên cạnh nhìn, Tô Vũ khinh thường khinh bỉ ta: "Mày nếu bỏ được, liền mua vé máy bay đuổi theo , đừng ở chỗ này bày ra bộ dáng thương tâm mất mát, ấy nhìn thấy đâu."

      Ngụy Vũ nghiêng mặt liếc cái, nhìn ta bị Vương Kỳ Ngọc ngắt kêu oai oái, mỉm cười, có loại cảm giác thành thục đúng tuổi: " được. ấy thích nhìn tao như vậy. Hơn nữa, bây giờ ấy cũng cần tình làm ấy ngạt thở, cho nên, điều tao có thể làm cũng chỉ là tôn trọng quyết định của ấy."

      Tô Vũ nhìn , cảm thấy có chút xa lạ: "Tao , mày là Ngụy Vũ?"

      Ngụy Vũ tiếp tục mỉm cười: "Trừ bỏ tao, mày còn biết Ngụy Vũ khác?"

      Vương Kỳ Ngọc ở bên cạnh thấy Tô Vũ nhìn Ngụy Vũ đến ngây ngốc, cười nhạo tiếng: "Như thế nào, cảm thấy mình lớn tuổi hơn nhưng hiểu chuyện hơn người ta?"

      Tô Vũ giơ chân: "Tiểu Ngọc em thể như vậy, em làm đau lòng!"

      Ngụy Vũ ở bên mỉm cười nhìn hai người đùa giỡn, lát sau, hai người đều bình tĩnh, nghe Vương Kỳ Ngọc : "Nhưng mà, Tiểu Bàn như vậy, giống lúc bình thường nha."

      Biểu tình Vương Kỳ Ngọc vui mừng ra mặt: "Chính chắn rất nhiều, cũng đẹp trai rất nhiều, tại, gọi em là Tiểu Bàn chị cũng cảm thấy xấu hổ."

      Ngụy Vũ cười xấu xa: "Vậy đừng gọi em là Tiểu Bàn ." khiêu khích nhìn Tô Vũ liếc mắt cái, "Em ngại chị Tiểu Ngọc gọi em thân mật chút."

      Tô Vũ ở bên hét lớn: "Họ Ngụy, mày có ý gì! ra solo!"

      Vương Kỳ Ngọc kiên nhẫn đá cái, làm cho ta ôm bắp chân nhảy dựng lên, liền nhìn Ngụy Vũ cười : "Như thế nào ở trước mặt Tiểu Tuyết chính chắn như vậy?"

      " ấy vốn là người nặng tâm , nhưng ít nhất khi ở bên cạnh em, ấy có thể thoải mái ít." Ngụy Vũ cười thực bình tĩnh, nhìn hai người gật gật đầu: "Em trước, công ty còn có việc chờ em giải quyết."

      Vương Kỳ Ngọc nhìn xa, quay đầu nhìn Tô Vũ nhìn mình với vẻ mặt tội nghiệp, ngoắc ngón tay.

      Đợi cho Tô Vũ điên cuồng chạy tới liền lôi kéo , cho nụ hôn ngọt ngào, làm tim Tô Vũ chạy loạn cào cào, cảm giác thoải mái lúc nãy quăng hết qua bên.

      Hoạt động máy bay của Diệp Thiên Tuyết hầu như đều là ngủ.

      Chờ lúc bị Tằng Hàm đánh thức, liền thấy được gương mặt khó tin của Tằng Hàm: "Trời ạ, chưa thấy qua người có thể ngủ như em vậy. đường mười mấy giờ em chỉ có hai giờ là tỉnh táo."

      Diệp Thiên Tuyết bật cười: " tới chưa?"

      Tằng Hàm trở nên nghiêm túc ít: "Còn có 20 phút nữa là tới. Ở đây em có người đón ? Nếu , gia đình cũng có mua căn hộ, có muốn qua bên của trước ?"

      Diệp Thiên Tuyết gật đầu: "Nếu có người tới đón em liền theo . Nhưng mà, em đoán hẳn là có."

      Chờ máy bay đap xuống, Tằng Hàm có chút chán nản phát , quả nhiên có người giơ tên Diệp Thiên Tuyết chờ sẵn. theo Diệp Thiên Tuyết, sau tấm biển tên là người Hoa khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, nhìn thấy bọn họ liền chạy tới, có chút tò mò nhìn Tằng Hàm liếc mắt cái, dùng Trung văn cách tự nhiên hỏi Diệp Thiên Tuyết: "Xin hỏi, là Diệp Thiên Tuyết phải ?" xong lấy ra ảnh chụp đối chiếu chút.

      Diệp Thiên Tuyết mỉm cười xác nhận.

      lập tức thở dài nhõm hơi, "Tôi là người do ngài Tim phái đến đây đón , tên Trung văn của tôi là Diêu Mỹ Lan, có thể gọi tôi Melanie."

      Diệp Thiên Tuyết gật gật đầu đáp ứng.

      Tằng Hàm còn có chút lo lắng hỏi người này có đúng , sau đó mới phất tay với , về phía người đón .

      Lúc Diệp Thiên Tuyết theo Diêu Mỹ Lan ra sân bay, quay đầu nhìn cảnh tượng náo nhiệt của sân bay.

      Có lẽ, đây cũng là cuộc gặp gỡ mới của chính mình.

      Tác giả ra suy nghĩ của mình: tân bản đồ

      Muốn thấy lòng, mặt khác, tìm được đẩy ngã phía sau màn boss bí quyết.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :