1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nhật Ký Báo Thù

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 61-2
      Nụ cười mặt Phó Đại Thành biến mất.

      Cố Trường Chân cũng tức giận, thậm chí bà chỉ là bình thản chỉ ra việc này, điều này làm cho Phó Đại Thành cảm thấy lo lắng.

      Ông cho là bà khó chịu, chỉ hỏi mình tại sao, nhưng bà có.

      Bà chẳng qua là chỉ ra này, sau đó, chuyển đề tài.

      "Tại sao bà tức giận?" Phó Đại Thành hỏi, nhưng trong lòng kháng cự nghe câu khẳng định phải là câu trả lời mà ông suy nghĩ kia.

      "Tôi tức giận." Cố Trường Chân trả lời, "Hoài Minh với tôi mà . . . . . . ra cũng có tình cảm sâu đậm như vậy. Con trai ở trong lòng tôi, thậm chí còn kém hơn cha tôi."

      "Tôi hận cha. Nhưng bây giờ, tôi hận."

      Vẻ mặt của Phó Đại Thành rốt cuộc thay đổi.

      Ông rốt cuộc hiểu ý từ trong lời của Cố Trường Chân.

      quan tâm Phó Hoài Minh, chút cũng quan tâm.

      "Bởi vì là con của tôi sao?" Ông khó khăn hỏi vấn đề này.

      Cố Trường Chân tàn nhẫn gật đầu: "Đúng vậy. chỉ bởi vì Hoài Minh là con của ông, cũng bởi vì Hoài Minh vốn nằm trong mong đợi của tôi mà đến thế giới này."

      Phó Đại Thành nhìn Cố Trường Chân, bà vẫn xinh đẹp như trước, thời gian giống như có lưu lại bao nhiêu dấu vết ở người bà.

      Cũng giống như lòng dạ ác độc trước đây.

      "Ngay cả con trai của mình bà cũng quan tâm." Ông cúi đầu , cũng biết là cho mình nghe, hay là cho ai nghe.

      Cố Trường Chân nghe được, "Có lẽ từng quan tâm." Bà trả lời vô cùng nghiêm túc, "Nhưng về sau, tôi kịp quan tâm con trai nữa."

      Tia sáng cuối cùng trong mắt Phó Đại Thành cũng dập tắt.

      Lúc tin Cố Trường Chân chết, trong việc này, chỉ có Phó Hoài Minh kinh hãi khó mà tự kiềm chế bản thân được. Với những người khác mà , dường như là khuôn mặt mơ hồ rốt cuộc biến mất.

      Chỉ là lúc tỉnh giấc vào nửa đêm, vẫn có ba người lặng lẽ rơi nước mắt vì bà.

      Phó Đại Thành, Cố Trường Khanh và Diệp Thiên Tuyết.

      có phải Cố Trường Khanh rốt cuộc nghĩ tới tình cảm chị em lâu kia , với Diệp Thiên Tuyết mà , rốt cuộc hiểu ý tứ câu kia của Cố Trường Chân, ý tứ bà trả giá thay Diệp Thiên Tuyết.

      Khi làm giao dịch với xuất , Diệp Thiên Tuyết gần như là theo bản năng thức tỉnh.

      yếu mặc áo đen tiếng động xuất ở trong phòng, cũng cảm thấy kinh ngạc.

      ". . . . . ."

      "Có người giao linh hồn của mình cho tôi." Giọng của áo đen nhàng giống như vừa ra khỏi miệng phiêu tán (biến mất theo gió), "Cho nên, tự do."

      Diệp Thiên Tuyết kinh hãi trong chốc lát, cố gắng phủ nhận nhưng thể gặp được bà nữa rồi.

      "Là ai. . . . . ."

      " đoán được."

      "Nhưng tại sao dì ấy phải làm như vậy, tại sao. . . . . ."

      Nghe Diệp Thiên Tuyết kêu gào, trong mắt của áo đen lộ ra thương hại ràng: "Như vậy, phải các người mới có thể nhớ bà ta mãi mãi sao? Được người mình muốn lưu lại trong trí nhớ, như vậy với bà ta mà , vậy là đủ rồi."

      Diệp Thiên Tuyết ngơ ngác ngẩng đầu nhìn , dường như hoàn toàn hiểu cái gì.

      áo đen muốn ở lại nữa, đưa tay ấn lên cái trán của : "Như vậy, chúng ta còn khế ước. đạt được tự do, hạn chế sinh mạng, cũng cần làm việc cho tôi ba trăm năm."

      Quỳ mặt đất, ngửa đầu nhìn Diệp Thiên Tuyết, khóe môi của áo đen nở nụ cười dường như ngay sau đó liền biến mất: "Vậy gặp lại sau. Hi vọng sau này chúng ta mãi mãi có ngày gặp lại."

      Diệp Thiên Tuyết vô ý thức đưa tay ra bắt, lại chỉ là công dã tràng.

      ngơ ngác nhìn căn phòng trống trơn, nhịn được lệ rơi đầy mặt.

      Sáng sớm ngày thứ hai, dọn dẹp đồ đạc, trường học báo danh. Diệp Hâm Thành lặng lẽ theo sau, Diệp Thiên Tuyết do dự hồi lâu, cuối cùng cự tuyệt ý tốt của ông.

      thực tế, lúc ngồi lên xe của Diệp Hâm Thành, đột nhiên thở dài tiếng: "Cha, có số việc, con có cách nào tha thứ, nhưng có lẽ, thời gian làm phai nhạt tất cả."

      Diệp Hâm Thành nghiêng đầu nhìn con vẫn còn mạnh miệng, trong lòng vui sướng, cuối cùng chỉ nhàng đồng ý tiếng.

      sao, dù sao vẫn còn thời gian, để cho mình và con lại hòa hợp lần nữa.

      Ngụy Vũ sớm chờ ở trong trường học rồi, đồng thời cũng hỏi thăm làm sao làm thủ tục dễ dàng nhất.

      Diệp Thiên Tuyết cũng từ chối ân cần của cậu. Diệp Hâm Thành ở bên cạnh nhìn, bên môi vẫn luôn mang theo ý cười.

      Đợi đến khi giúp làm thủ tục xong, Ngụy Vũ cầm chìa khóa ký túc xá của Diệp Thiên Tuyết đưa đến ký túc xá.

      Ngụy Vũ kéo tay Diệp Thiên Tuyết về phía trước, thuận miệng : "Tiểu Tuyết, cổ tay của cậu hình như từng có nốt ruồi màu đen, bây giờ hình như thấy nữa?"

      Diệp Thiên Tuyết cúi đầu liếc mắt nhìn cổ tay từng có nhiều đóa hoa màu đen, nhàng "Ừ" tiếng, sau đó , "Có người làm tiêu tan giúp tớ."

      Ngụy Vũ để ý, chỉ vừa cười vừa lải nhải: "Kỹ thuật của người đó nhìn qua giống , để lại chút dấu vết nào."

      Diệp Thiên Tuyết khẽ cười, bước chân nhàng theo sát cậu về phía trước.

      "Đến." Vòng vo hồi, Ngụy Vũ chợt cười, chỉ vào nhà lầu mới lắm ở trước mặt. Sau khi tới cửa, cậu giao chìa khóa cho Diệp Thiên Tuyết, "Bác giữ cửa chắc chắn để tớ lên, trước đó tớ qua."

      Bác giữ cửa vừa vặn nghe thấy, cười ha hả: "Hôm nay là ngày tựu trường, nếu cậu là bạn bè thân thích, cũng có thể vào."

      Diệp Thiên Tuyết nhoẻn miệng cười: "Vậy hôm nay cho cậu cơ hội, để cậu vào xem chút."

      " vẫn đau lòng bạn trai, ha ha ha. . . . . ." Bác giữ cửa cười ha ha, nhìn hai người cùng nhau vào.

      Ngụy Vũ kích động vì câu bạn trai kia, nhìn Diệp Thiên Tuyết, có ý muốn gì đó, cuối cùng ấp úng : "Cậu phản bác sao?"

      Diệp Thiên Tuyết miễn cưỡng quay đầu lại: "Cậu cái gì?"

      "Việc bạn trai đó?"

      Diệp Thiên Tuyết làm như có chuyện gì xảy ra, quay mặt : "Ừ, việc đó, sao, tớ nguyện ý để cho cậu thử lần."

      Ngụy Vũ giống như đột nhiên bị sét đánh trúng cứng đờ đứng ở đó.

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 62-1
      Kể từ ngày Diệp Thiên Tuyết rời khỏi quán cà phê, cũng chưa từng gặp lại Phó Hoài Minh, cho nên khi nhìn thấy Phó Hoài Minh tìm tới cửa khỏi kinh hãi (kinh ngạc, sợ hãi).

      Lúc này, là tháng 10, thời tiết bắt đầu dần dần mát mẻ.

      Phó Hoài Minh vẫn mặc áo sơ mi trắng giống như trước đây, cả người có sức sống, dường như là mùi của tro tàn.

      Lúc xuất trước mặt Diệp Thiên Tuyết, thậm chí gương mặt là râu ria xồm xàm, có vẻ cực kỳ nghèo túng. Diệp Thiên Tuyết gần như nhận ra .

      Phó Hoài Minh nhìn thấy xa cách trong mắt Diệp Thiên Tuyết, trong lòng xẹt qua ưu thương nhàn nhạt.

      Nhưng vẫn cố chấp chắn trước mặt Diệp Thiên Tuyết.

      "Có số chuyện muốn hỏi em chút."

      Diệp Thiên Tuyết cân nhắc trong chốc lát, quay đầu cho Ngụy Vũ ánh mắt yên tâm, khẽ cười với : "Đúng lúc em cũng có vài chuyện muốn với ."

      Hai người trước sau tới ngồi xuống chiếc ghế dài trong công viên.

      Phó Hoài Minh kiên nhẫn chờ Diệp Thiên Tuyết ngồi xuống xong, mới hỏi vấn đề của mình: "Ngày đó, rốt cuộc em và Cố Trường Chân những gì?"

      Diệp Thiên Tuyết nâng mắt lên nhìn lướt qua bề ngoài nhếch nhác của , trả lời: "Đây cũng chính là chuyện mà em muốn với ."

      nghiêm túc nhìn , mặt mang theo tươi cười nhưng đáy mắt lại là mảnh lạnh nhạt: "Em từng vô cùng kỳ vọng có người như , nhưng bây giờ em nghĩ, có lẽ đời này của em cũng muốn gặp lại ."

      Dừng chút, tiếp, "Dì và cha cũng có ý này. Nếu như muốn phần gia nghiệp của nhà họ Cố nên cho dì, bọn họ mau chóng chia cho , nhưng. . . . . ."

      "Từ đó về sau, gặp mặt cũng chỉ là người xa lạ."

      Phó Hoài Minh ra cái cảm giác trong lòng là cái gì, chẳng qua là nhẫn nại, nhìn vào mắt Diệp Thiên Tuyết: "Chuyện này là ý của bọn họ sao?"

      Diệp Thiên Tuyết khẽ mỉm cười: "Chuyện này em cần thiết phải xạo. Với em mà , em thà rằng chưa bao giờ phát ra. . . . . ."

      "Em biết rất tốt với em, rất nghiêm túc bù đắp lại. Nhưng có số chuyện, phải bù đắp lại là được." Lời của Diệp Thiên Tuyết giống như búa tạ nện vào lòng của Phó Hoài Minh, khiến gần như ra lời.

      hồi lâu, mới cúi đầu trả lời: " hiểu."

      "Về phần muốn biết chuyện này. . . . . ." Diệp Thiên Tuyết do dự, ngẩng đầu nhìn trời: "Có số việc em muốn nhiều lời, nhưng ơn của dì, trong lòng em luôn luôn ghi nhớ."

      "Dì vì muốn em hận nên mới ."

      Phó Hoài Minh đột nhiên ngẩng đầu lên: " cách khác, cái chết của bà vốn phải do tai nạn máy bay ngoài ý muốn đúng ?"

      ", là ngoài ý muốn." Diệp Thiên Tuyết vô cùng nghiêm túc lắc đầu, "Nhưng chuyện ngoài ý muốn này, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành chuyện ngoài ý muốn khác. Chỉ có cái chết là thể tránh khỏi."

      Phó Hoài Minh sửng sờ trong chốc lát, mới lấy lại tinh thần.

      "Ý em là cuối cùng bà cũng phải chết, chỉ là hình thức khác nhau, phải ?" Thanh của đè tới mức thấp nhất, dường như sợ hãi mình hoảng loạn.

      Diệp Thiên Tuyết gật đầu: "Đúng vậy" thở dài, mi mắt rũ xuống, "Nếu như dì làm như vậy, có lẽ. . . . . ."

      Có lẽ, người chết chính là .

      Sống lại lần này, vốn là trong lòng tràn đầy thù hận.

      Lúc này phần thù hận cũng hết, lại phát người gây ra là người khác, người đó là người mang đến cho mình cảm giác ấm áp và có thể tin tưởng, cảm giác đó. . . . . .

      Nếu như trả thù, trong lòng khổ sở lời nào có thể diễn tả được; nếu như trả thù, những khổ sở của kiếp trước vẫn luôn xuất ở trước mắt.

      Nhiều đêm, đều do dự, biết có nên lại bước vào trong bóng tối lần nữa lại làm giao dịch lần nữa .

      Lúc còn do dự, Cố Trường Chân lại lựa chọn.

      Lấy thân phận là người mẹ, thay con trai rửa sạch tội nghiệp người mình.

      Diệp Thiên Tuyết ngẩng đầu, nhìn Phó Hoài Minh trước mặt.

      Trẻ tuổi, tuấn, giàu có, thông minh.

      Thanh niên như vậy, gần như là có tất cả.

      Nhưng có vài thứ, mãi mãi có.

      Diệp Thiên Tuyết hít hơi sâu: "Có số việc, em muốn . Nhưng Phó Hoài Minh, có vài chuyện chắc chắn hối hận."

      đứng dậy rời , để lại mình Phó Hoài Minh ngồi ôm đầu ở đó, che mặt nên thấy vẻ mặt.

      Nghe tiếng bước chân rời khỏi của , Phó Hoài Minh cũng ngẩng đầu lên, nhưng lại hiểu , mình sớm hối hận rồi.

      Từ lúc trong lòng bắt đầu mang thù hận, chuẩn bị những việc để trả thù, vĩnh viễn mất thứ gì đó.

      hồi lâu, ngẩng đầu lên, nước mắt đan xen mặt, ràng là khóc.

      ngồi ngơ ngác ở ghế dài lâu, có tiếng bước chân của người vội vàng chạy tới, lúc nhìn thấy mới lộ ra vẻ mặt dịu dàng: "Hoài Minh, về nhà."

      Phó Hoài Minh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tô Hòa đứng ở trước mặt, vẻ mặt mỉm cười dịu dàng, vươn tay về phía mình.

      theo bản năng để tay của mình lên, để Tô Hòa kéo mình đứng dậy, lẩm bẩm : "Về nhà sao?"

      "Dạ, về nhà." Tô Hòa vẫn cười dịu dàng ấm áp, "Nhà của và em."

      Bước chân của Phó Hoài Minh có chút loạng choạng, nghiêng nghiêng ngã ngã theo .

      qua buị hoa, ngồi lên xe, Phó Hoài Minh còn có chút ngây người được Tô Hòa sắp xếp ngồi vào chỗ cạnh tài xế, bản thân mình ngồi vào chỗ lái xe.

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 62-2

      Phó Hoài Minh thất thần nhìn ngoài cửa xe, trong đầu trống rỗng.

      "Hoài Minh, điện thoại kêu kìa, nhận chút được ?" Giọng của Tô Hòa gọi tỉnh, lúc này mới nghe được, nhạc chuông điện thoại của mình vang lên vui vẻ, đây là nhạc chuông mình từng thích nhưng nay nghe lại cảm thấy có chút chói tai.

      Ấn nút nhận nghe theo bản năng, đưa điện thoại di động vào tai, Phó Hoài Minh nghe được giọng của Phó Đại Thành.

      "Hôm nay con gặp con bé nhà họ Diệp kia sao?"

      Phó Hoài Minh nhàng "Dạ" tiếng. Hình như Phó Đại Thành hút thuốc ở đầu dây bên kia, thanh truyền qua sóng điện thoại khiến Phó Hoài Minh cảm giác mình cũng muốn hút thuốc lá.

      Dường như chỉ có mùi thuốc lá có thể làm yên lòng .

      "Hai con gì vậy?" Phó Đại Thành hỏi, "Cha nghe loáng thoáng, Cố Trường Khanh và Diệp Hâm Thành thương lượng cho con phần gia nghiệp, coi như là mẹ con nên được."

      Đầu óc của Phó Hoài Minh đột nhiên tỉnh táo lại.

      "Em ấy có đến. . . . . ." Trả lời câu như vậy, Phó Hoài Minh hỏi, "Cha hỏi chuyện này. . . . . ."

      Phó Đại Thành lại hút hơi thuốc ở đầu dây bên kia, chậm rãi phun khói xong, mới trả lời, "Đừng gọi tôi là cha. Dù sao nhiều năm rồi con cũng gọi, về sau cũng cần gọi nữa."

      Trong lòng Phó Hoài Minh đột nhiên có dự cảm xấu.

      Sau đó, nghe được Phó Đại Thành : "Nếu con muốn thừa kế gia nghiệp bên kia, bên này của cha cũng sớm chia cho con phần tương đối rồi. Tránh cho con đến lúc đó còn phải hao tâm tổn trí thu xếp, bây giờ vừa vặn giải quyết luôn."

      Phó Hoài Minh chết lặng nghe Phó Đại Thành : "Sau này, con là con, cha và vợ con của cha ở cùng nhau. Con cũng đừng tới đây chỉ phiền thêm."

      Trong lòng Phó Hoài Minh yên tĩnh khác thường: "Ý của cha là sau này có đứa con trai này sao?"

      Phó Đại Thành cười ha hả: "Dĩ nhiên phải rồi. Con là con của cha, chuyện này có cách nào thay đổi được. Nhưng chính con cũng biết, bọn họ vẫn luôn đối xử với con mặn nhạt, bây giờ mẹ con cũng rồi, trong lòng cha nhớ nhung cũng còn, đương nhiên muốn sống hòa hợp qua ngày với bọn họ. Con về đây, hai bên cũng chỉ lúng túng, dứt khoát sau này có việc gì ít về ."

      Lời như vậy giống như cây đuốc, khiến lòng của Phó Hoài Minh cháy lên dữ dội. vẫn còn có thể bình tĩnh trả lời câu "Con biết rồi", sau đó cúp điện thoại trong khi Phó Đại Thành giải thích hời hợt ở đầu bên kia.

      Quay đầu nhìn Tô Hòa lái xe, Phó Hoài Minh chợt nở nụ cười: "Tô Hòa."

      Tô Hòa có chút lo lắng nghiêng đầu liếc mắt nhìn cái, lại quay mặt : "Hoài Minh, làm sao vậy? cần như vậy, em rất lo lắng cho ."

      "Sau này, chỉ có mình em." khẽ mỉm cười, đáy mắt là mảnh thê lương.

      dốc sức để ánh mắt của người thân dừng ở người mình, khao khát tình thân ấm áp, nhưng bây giờ, bên cạnh chỉ có Tô Hòa.

      thế giới nhiều người như vậy, bên cạnh chỉ còn dư lại Tô Hòa.

      Nghe như vậy, Tô Hòa lo lắng nhìn , lúc lái xe rảnh ra đưa tay nhàng nắm lấy tay : "Em vẫn ở đây. Thời gian sau này còn dài, từ từ rồi bọn họ bị làm cảm động mà."

      Phó Hoài Minh gật đầu, vô ý thức nắm chặt tay của Tô Hòa.

      Tô Hòa bị nắm hơi đau, nhưng nhìn tình trạng của , cũng kêu đau, mặc cho nắm tay của mình.

      Lúc lái xe gần đến nhà của hai người, Tô Hòa nhìn Phó Hoài Minh bình tĩnh hơn nhiều, thở phào nhõm.

      Phó Hoài Minh như vậy, vô cùng đau lòng.

      Trở về nhanh chút, sau đó an ủi tốt, để thoát khỏi tình trạng suy sụp này. Tô Hòa nghĩ như vậy, mặt ra nụ cười kỳ vọng.

      Ngay sau đó, sợ hãi mở to mắt, nhìn xe tải chở hàng đâm thẳng vào xe của mình, ra sức xoay tay lái.

      Phó Hoài Minh bị văng từ trong xe ra ngoài.

      lăn mấy vòng mặt đất, trừ vài vết trầy xước da người, lại có những tổn thương khác.

      Nhưng nhìn chiếc xe con nằm ở phía dưới xe tải chở hàng, cả người mông lung.

      Tài xế xe tải chở hàng chạy tới đánh điên cuồng vào Phó Hoài Minh: "Tại sao người chết phải là mày, phải là mày chứ!" Vừa la, vừa tay đấm chân đá Phó Hoài Minh.

      Đau đớn người làm Phó Hoài Minh tỉnh lại, bắt đầu đánh lại, rất nhanh liền chế trụ được tên tài xế xe tải.

      Cho dù bị đánh ngã mặt đất, mặt tài xế vẫn đầy oán hận nhìn qua, giống như có thù sâu oán nặng với ta vậy.

      Nhưng Phó Hoài Minh nhìn thấy.

      Trong mắt của chỉ có chiếc xe con màu đỏ kia, đặc biệt dẫn Tô Hòa mua. Khi đó, Tô Hòa nếu sau này có con đổi chiếc xe lớn hơn.

      vẫn rất vui vẻ đồng ý, nghĩ tới trong cuộc sống về sau tiểu bảo bối.

      Nhưng cái gì cũng

      Trong đầu xe bị biến dạng hoàn toàn, còn có thể thấy dáng dấp quen thuộc đó. Nhưng đáp lại lời gọi nữa.

      "Tô Hòa, Tô Hòa, Tô Hòa. . . . . . Tô Hòa em tiếng !" Phó Hoài Minh quỳ xuống bên cạnh thân thể nằm trong chiếc xe bị hủy hoại, khàn giọng kêu gào.

      Khi đó, Tô Hòa mở cửa xe bên ra, mạnh mẽ đẩy ra ngoài.

      Nhưng coi như còn sống, lại có ý nghĩa gì chứ.

      cái thế giới này, chỉ còn lại mình.

      mặc áo đen đứng ở xa xa bên ngoài đám người, nhìn trường tai nạn xe cộ bên kia, khóe môi ra độ cong như có như .

      "Lại là người đáng thương."

      đứng xa xa ở đó, truyền giọng của mình vào tai của : "Ngươi hối hận ?"

      "Ngươi muốn làm lại lần nữa ?"

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 63-1
      Sau khi Diệp Thiên Tuyết chết, Liễu Phỉ Phỉ vẫn đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc.

      Cuối cùng, tất cả mọi thứ đều là của mình.

      Người của Diệp Thiên Tuyết, cha của Diệp Thiên Tuyết, tài sản của Diệp Thiên Tuyết, cùng với thân phận tại của Diệp Thiên Tuyết.

      Cuối cùng ta cũng trở thành người thừa kế duy nhất của Diệp Hâm Thành, vĩnh viễn cần lo lắng, cho dù Diệp Hâm Thành thiên vị Diệp Thiên Tuyết hơn nữa, cũng để lại tài sản cho ta.

      Cuối cùng ta cũng thực được nguyện vọng mười mấy năm nay của mình.

      Nhưng dường như cuộc sống cũng có tốt hơn chút nào.

      có Liễu Đan Văn kiềm chế cũng cần phải cẩn thận dè dặt như trước kia, trước đây vẻ dịu dàng và lòng khoan dung còn, chỉ còn lại thói quen được nuông chiều cùng với vẻ mặt giả dối. Bây giờ lúc Liễu Đan Văn gặp Liễu Phỉ Phỉ, tự chủ thể ra chút kiêu ngạo và vênh mặt hất hàm sai khiến, lúc chuyện lại càng thẳng thừng hơn trước kia, lúc sai ta làm việc lại càng đúng lý hợp tình.

      "Nếu như phải là tôi, làm sao có thể có cuộc sống bây giờ." Bà ta như vậy nhiều.

      Liễu Phỉ Phỉ thừa nhận bà ta đúng là , nhưng cũng cần cho rằng mình mang ơn với bà ta chứ.

      Nếu như phải là Liễu Đan Văn, có lẽ mình cũng vốn cần là con riêng, mà là quang minh chính đại làm con nhà họ Diệp.

      phải theo họ Liễu tràn đầy khuất nhục của Liễu Đan Văn, mà là họ Diệp tràn đầy vinh dự.

      Khi đối mặt với Liễu Đan Văn chỉ là nghe bà ta , Liễu Phỉ Phỉ biết điều có tranh chấp với bà ta. việc gì phải tranh chấp cả, ngày nào đó Liễu Đan Văn cũng chết , tất cả mọi thứ của bà ta đều là của mình.

      Trở về nhà, chạy tới hôn lên má của con cái, cười hỏi hôm nay tiểu bảo bối có ngoan , trong lòng Liễu Phỉ Phỉ tràn đầy vui vẻ.

      Đây là cục cưng của ta đó. . . . . .

      Tăng Hàm từ trong phòng ra, làm biếng dựa vào khung cửa: "Hôm nay lúc đón con , giáo con lại nghe lời. Đánh nhau với bạn học đó."

      Liễu Phỉ Phỉ chẳng hề để ý: "Tại sao tiểu bảo bối lại đánh nhau với bạn học chứ? phải bởi vì bạn học ức hiếp con sao? Gặp phải người như vậy cần khách khí, cứ đánh lại là được rồi."

      Con cười hì hì chơi đầu ngón tay của mình lời nào.

      Tăng Hàm ở bên cạnh cực kỳ bực mình: "Em đừng lúc nào cũng vậy dạy hư con đó. Dù sao sau này nó cũng là con nhà họ Tăng, nếu như nuôi thành tính tình ngang ngược, ngày sau sao sống ở thành phố được."

      Liễu Phỉ Phỉ cười dịu dàng: "Làm sao được chứ, bảo bối là đứa bé thông minh, trở thành như vậy đâu."

      Tăng Hàm nhìn ta đắm chìm trong thế giới của mình ra được, hài lòng hừ lạnh tiếng, quay đầu vào trong. Dĩ nhiên ngay cả cũng lười với ta.

      Liễu Phỉ Phỉ ngẩng đầu lên, nhìn cửa phòng bị đóng lại, trong lòng có chút phức tạp.

      Cùng Tăng Hàm trở thành như bây giờ, phải là mong muốn của ta.

      Nhưng ta biết xử lý tình trạng phức tạp bây giờ của mình và Tăng Hàm ra sao. Đây là thách thức mà ta chưa bao giờ gặp phải.

      Giống như xa cách nhiều năm, ta cũng chưa từng muốn, trong lòng chồng của mình, vẫn còn giữ bóng dáng của Diệp Thiên Tuyết.

      Quá khứ lâu như vậy, sao còn có người nhớ chứ.

      Tại sao Tăng Hàm luôn nhớ chứ?

      Buổi tối sau khi tắm xong, Liễu Phỉ Phỉ ở trong phòng tắm soi gương nhìn dáng vẻ của mình, sửa sang lại áo ngủ mỏng trong suốt bằng bông mình mới vừa mua, sau đó mới ra ngoài.

      Tăng Hàm lên giường, ngồi đọc quyển sách ở giường.

      ta cẩn thận tới, gọi tên Tăng Hàm.

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 63-2
      Người đó chỉ là ngẩng đầu lên, liếc ta cái, dường như nhận ra được quần áo mà ta tỉ mỉ chọn lựa, lại càng chưa từng nhận ra được sức quyến rũ của ta, chút để ý cúi đầu: "Em ngủ trước , đọc sách lát nữa."

      Liễu Phỉ Phỉ cắn môi, cố ý lên giường từ bên Tăng Hàm ngủ, động tác quyến rũ bò qua người Tăng Hàm.

      Nhưng dường như phía dưới của người kia hoàn toàn có cảm giác, ngay cả đầu cũng có giơ lên.

      Sau khi Liễu Phỉ Phỉ nằm xuống, cẩn thận nhìn Tăng Hàm mấy lần, đưa tay ra sờ chỗ đó.

      Chỗ đó mềm nhũn, cho dù tay của Liễu Phỉ Phỉ có sờ như thế nào, cũng có phản ứng.

      Tăng Hàm cười như cười để sách xuống nhìn ta: "Sao, muốn hả?"

      Ánh mắt của Liễu Phỉ Phỉ ướt át nhìn , dục vọng ràng. Tăng Hàm đột nhiên nở nụ cười lạnh: "Vậy nghẹn ."

      xong, ta xốc chăn đứng dậy ra ngoài, Liễu Phỉ Phỉ nằm ở giường nhìn bóng lưng của ta, bị thương rũ xuống mi mắt.

      biết vì sao Tăng Hàm đột nhiên trở thành như vậy.

      Có lúc ta nghĩ, tại sao đến bây giờ mình còn ở lại bên cạnh người đàn ông này.

      Mình là người thừa kế của nhà họ Diệp, cho dù ly hôn với Tăng Hàm, cũng có thể sống thoải mái qua ngày, tại sao phải cố chấp dây dưa với người đàn ông này. Vấn đề này đến cuối cùng ta cũng chưa nghĩ ra.

      Có lẽ là nỡ bỏ con , có lẽ là mình động lòng.

      Nhưng tại sao sau khi mình động lòng rồi, người kia từng khen ngợi ở trước mặt mình nhưng bây giờ sao lại từ chối chứ.

      Tăng Hàm ra khỏi phòng, trong lòng giống như có lửa đốt.

      Trước kia, ta chưa bao giờ nghĩ tới, người ngủ ở bên cạnh mình, người phụ nữ có lòng dạ rắn rết như vậy.

      ta còn nhớ mùa hè năm mười sáu tuổi ấy, Diệp Thiên Tuyết đứng ở bên cạnh mình, vẻ mặt phấn khởi, tự tin dường như làm tất cả mọi người nên giống khuôn mặt trẻ tuổi của , sau đêm đó, bệnh tâm thần thét chói tai.

      bị hủy hoại hoàn toàn, ta lại nghĩ tới, tất cả mọi việc đều là người phụ nữ bên cạnh mình tạo thành.

      Ngồi trong phòng sách hút mấy điếu thuốc, Tăng Hàm rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ, Diệp Hâm Thành những chuyện này với mình đến cuối cùng là vì cái gì.

      Ở trong tang lễ của Diệp Thiên Tuyết, lúc Diệp Hâm Thành ra cầu được chuyện riêng, mình nên ra.

      Nếu cũng rơi vào tình trạng vô cùng rối rắm như bây giờ.

      Tăng Hàm dựa người về sau, nằm ở ghế, tâm trạng phức tạp phun ra hơi khói thuốc.

      Ý của Diệp Hâm Thành rốt cuộc là cái gì? Rốt cuộc là muốn mình buông tay, hay muốn mình che giấu giùm?

      Đối với ý sau, Tăng Hàm lắc đầu cái, cảm thấy khả năng lớn. Nếu ông ta muốn mình che giấu giùm, cũng cần phải đặc biệt tự với mình, dù sao những chuyện này, ít người biết, liền ít phần nguy hiểm.

      Vậy ý của ông ta chính là muốn mình và Liễu Phỉ Phỉ chia tay sao?

      Tăng Hàm cau mày, trăm mối suy nghĩ vẫn có cách giải thích nào.

      Nếu như Diệp Hâm Thành quan tâm Diệp Thiên Tuyết như vậy, lúc biết được chuyện này nên nổi giận với Liễu Phỉ Phỉ. Nhưng Liễu Phỉ Phỉ lại sống yên ổn cho tới bây giờ, hơn nữa còn lấy chồng sinh con, bây giờ Diệp Thiên Tuyết chết rồi, những chuyện này có ích lợi gì chứ?

      ta buồn bực vỗ cái bàn, bức tóc chẳng biết nên làm sao.

      Đèn trong phòng sách đột nhiên sáng lên.

      Tăng Hàm sợ hết hồn, ngẩng đầu lên nhìn thấy cha của mình mặc đồ ngủ đứng ở cửa phòng hài lòng cau mày nhìn mình.

      "Hơn nửa đêm, ngủ được ở trong này làm gì?"

      " có, có gì." Tăng Hàm lấy lệ hai câu, đứng lên: "Bây giờ con ngủ."

      Cha Tăng đứng yên ở đó, chờ ta đến gần, lại vào, đóng cửa lại: "Có tâm bằng ra nghe chút. Dù sao cha ăn cơm nhiều năm hơn con, có số việc cũng có kinh nghiệm hơn con."

      Tăng Hàm cười khổ, loại chuyện như vậy, cho dù cha có ăn cơm nhiều hơn con trăm năm cũng có kinh nghiệm đó.

      Nhưng ta cũng dám phản đối cha của mình, bình tĩnh ngồi xuống đối diện với ông, hai người đều im lặng .

      Qua lúc lâu, trong bầu khí yên tĩnh cha Tăng mở miệng: "Cha thấy gần đây con và Phỉ Phỉ hình như thân mật lắm, con ở đây lo lắng chuyện này, có phải có liên quan tới Phỉ Phỉ đúng ?"

      Tăng Hàm chợt ngẩng đầu lên nhìn cha Tăng.

      Cha Tăng nhíu mày: "Cho rằng cha là người mù sao?" Tăng Hàm lắc đầu cười khổ: "Cha nghĩ nhiều rồi, con chỉ cho là . . . . Có số việc, biết nên như thế nào."

      "Có liên quan tới nhà họ Tăng, hay chỉ liên quan tới mình con thôi?" Cha Tăng gõ bàn, hỏi.

      Tăng Hàm há miệng, cuối cùng thở dài: "Con cho cha."

      ta ra hết những lời của Diệp Hâm Thành, chán nản cúi đầu xuống: "Con biết nên làm cái gì bây giờ."

      "Bây giờ Tiểu Tĩnh mới ba tuổi, con biết nếu như con đồng ý với cha vợ buông tay, có thể ảnh hưởng tới con bé ."

      Vẻ mặt cha Tăng nặng nề, lúc sau, ông thở dài tiếng: "Mau chóng tìm lý do ly hôn . Ý của ông Diệp chính là ý này. Sau đó, lợi dụng tuổi Tiểu Tĩnh còn , để con bé quên mẹ đẻ là được."

      Sau khi cha Tăng nghe chuyện này xong, ngay cả tên Phỉ Phỉ cũng muốn gọi: "Tranh giành tình cảm cũng thường gặp, nhưng vì tranh giành tình cảm mà ra tay độc ác như vậy, tuổi còn như thế, cha sợ ta dạy hư Tiểu Tĩnh."

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :