1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Lập Thệ Thành Yêu

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

      Tác giả : Lập Thệ Thành

      Dịch giả : Hồng Ánh

      Nhà xuất bản : Lao động - Bách Việt

      Ngày xuất bản : 24 - 7 - 2013

      Type: Vân


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/j4lcD8W.gif" width="105" height="80" />

      Giới thiệu

      Nhật  Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái là câu chuyện về Đậu Phù, nàng sinh vào 0 giờ 0 phút 0 giây ngày 1 tháng 1 năm con hổ. khá thực tế và luôn thể bản chất của sinh năm hổ.
      Vào thời khắc bước sang năm bản mệnh thứ hai của mình, thằng bé chừng bảy tám tuổi đột nhiên xuất trong căn hộ của và tự xưng là… chồng của từ… kiếp trước.

      “- Ngươi là nghiệt phương nào?

      - Hãy cùng ta về nhà! – Thằng bé , giọng ngọt ngào, nhàng khiến lòng tôi mềm nhũn.

      - Xin lỗi. Tôi quen biết cậu. Khổng Tử từng , được để người lạ vào nhà, cũng được vào nhà người lạ. Thế nên mời cậu mau rời khỏi đây, nếu đừng trách tôi “tiên lễ hậu binh”[1], khách sáo với cậu.

      - Hóa ra đúng là em chẳng nhớ gì cả. Quả nhiên Diêm Vương lừa ta.

      đến đây, nó khẽ thở dài. Dáng vẻ đăm chiêu, u buồn kiểu người lớn của cậu nhóc lập tức làm sống dậy tình mẫu tử tiềm tàng trong tôi. nén được lòng mình, tôi xoa lên cái đầu rậm tóc của nó, ngờ nó lại tránh né.

      - Đầu của ta, sao có thể tùy tiện sờ như vậy?

      Tôi chộp lấy bàn tay nóng như lửa của nó, bực tức :

      - Cái đầu cậu chứ có phải là cái mông hổ đâu?

      Thằng bé cũng tức tối, lông mày dựng lên, còn mắt trợn ngược:

      - Chỗ nào của hổ cũng được tự tiện sờ vào.

      Đúng là vừa tức vừa buồn cười, tôi đột nhiên ra tay, véo vào hai bên má thằng bé, lắc mạnh:

      - Chị đây chỉ sờ mà còn véo nữa. Cậu định thế nào? Định cắn chị đây chắc?

      Sau đó, thằng bé cắn . Hai hàm răng sữa đều tăm tắp của nó in dấu sâu hoắm mu bàn tay, khiến tôi đau đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa…

      - Giờ cơ thể em có dấu tích của dòng tộc ta. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, em đến chỗ Diêm Vương bỏ kiếp luân hồi, cùng ta quay về thiên giới…”

      Với xuất đầy bất ngờ của “người chồng bé con” có phép thuật này cuộc sống của Đậu Phù bị đảo lộn ra sao? Và phải làm thế nào để kháng cự lại khi “người chồng bé con” bỗng chốc biến thành chàng trai đẹp mê hồn? Nhất là khi người đó lại là người sẵn sàng vứt bỏ tất cả, hy sinh tất cả để đến kiếp này sống cùng ?

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      CHƯƠNG 1 - Tôi là con hổ cái
        #ff9900']Type: Vân


      Tôi họ Đậu, tên chỉ có độc chữ Phù 1 .

      Tôi cho rằng, bố muốn dùng cái tên "bốc mùi" này để rèn luyện, giúp tôi có được sức chịu đựng tâm lý mạnh mẽ cũng như khả năng chống chọi với những đòn công kích từ bên ngoài. Ông cũng hề uổng công vô ích. Ít ra hồi học lớp Ba, tôi vô số lần giành được danh hiệu cao quý, ấn tượng - Hổ cái.

      Năm nay là năm Dần, cũng là năm bản mệnh của tôi.

      Giờ sinh của tôi là lúc O giờ O phút O giây ngày mùng Tết.

      Thế mà bố mẹ tôi cũng chẳng có thời gian chúc mừng thời khắc quan trọng này của con hai mươi bốn tuổi đời.

      1 “Đậu Phù” tiếng Trung đọc là “Dòu fú”, gần giống với đọc của từ “Đậu hủ” là “Dòufu”. Mà từ “Hủ” lại có nghĩa là thối nát, vì vậy nhân vật cảm thấy cái tên Đậu Phù của mình rất tồi tệ, khiến bản thân phải chịu nhiều đả kích từ những người xung quanh mà rèn luyện được khả năng chịu đựng và tinh thần phản kháng mãnh liệt ngay từ bé.

      Họ dành cả kỳ nghỉ Tết theo đoàn du lịch châu Âu nửa tháng. Như thế cũng tốt, họ khỏi phải khổ sở chen chúc xe cộ mấy ngày Tết.

      Trong lúc những người dẫn chương trình chào xuân nhiệt tình, hào hứng đếm ngược, tôi vừa lẩm nhẩm khúc nhạc vui vẻ vừa thay bộ nội y màu đỏ mua ở siêu thị, soi mình vào chiếc gương đặt trong căn hộ chỉ có phòng ngủ và phòng khách, ưỡn ẹo với các tư thế khác nhau.

      Cũng trong thời khắc đó, bên ngoài cửa sổ rền vang tiếng pháo nổ, phá tan cảm hứng tạo dáng của tôi.

      Ngoáy ngoáy lỗ tai, tôi quay người lại, sau đó giật nảy mình.

      Ở chỗ bộ sofa bày đầy các loại đồ ăn vặt bỗng xuất thằng bé chừng bảy, tám tuổi, mặc người bộ quần áo bông màu đỏ pha vàng vô cùng vui mắt, chắp hai tay sau lưng, đứng đó đầy oai vệ. Nó có cặp lông mày rậm, đôi mắt to, trông khỏe mạnh hoạt bát, cực kỳ đáng .

      Vậy là, tôi đứng ngây ra đó với bộ nội y màu đỏ sẫm mình.

      Đây là tầng chín, các cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, hơn nữa đều là loại hai khóa chống trộm. Theo cách người ta hay , đến con ruồi cũng lọt qua được. Vậy thằng bé đứng sờ sờ trước mặt tôi đây ở đâu ra?

      Trong tình huống kỳ lạ này, tinh thần mãnh hổ được hun đúc bấy lâu nay của tôi phát huy tác dụng. Tôi ngẩng cao đẩu, ưỡn ngực, hít sâu, giọng kiên định, hỏi:

      -  Ngươi là nghiệt phương nào?

      Thằng bé nghe xong, nhíu cặp lông mày đen nhánh :

      -  Hãy cùng ta về nhà! - Giọng ngọt ngào, nhàng khiến lòng tôi mềm nhũn.

      Lúc này, tôi bước đầu nhận định sinh vật trước mắt phải nghiệt quái quỷ gì mà là người ngoài hành tinh. Tự nhiên tôi nghĩ mình thể thua kém khí thế so với nó, dù có làm mất mặt loài người, cũng được tỏ ra vô lễ gây ảnh hưởng xấu đến danh dự của đất nước Trung Hoa. Thế nên tôi lạnh lùng hứ tiếng:

      -  Xin lỗi. Tôi quen biết cậu. Khổng Tử từng , được để người lạ vào nhà, cũng được vào nhà người lạ. Thế nên mời cậu mau rời khỏi đây, nếu đừng trách tôi "tiên lễ hậu binh" 1 , khách sáo với cậu.

      Thằng bé nghiêng đầu, chớp chớp mắt, vừa như có chút bối rối lại vừa như hiểu. Nó nhảy phóc lên tay vịn ghế sofa, động tác vô cùng nhanh nhẹn, uy phong, sau đó, dùng cặp mắt đen lay láy nhìn chằm chằm vào tôi mà :

      -  Hóa ra đúng là em chẳng nhớ gì cả. Quả nhiên Diêm Vương lừa ta.

      1   Tiên lễ hậu binh: Trước tiên dùng đạo lý thuyết phục, sau đó mới dùng đến vũ lực để áp chế.

      đến đây, nó khẽ thở dài. Dáng vẻ đăm chiêu, u buồn kiểu người lớn của cậu nhóc lập tức làm sống dậy tình mẫu tử tiềm tàng trong tôi. nén được lòng mình, tôi xoa lên cái đầu rậm tóc của nó, ngờ nó lại tránh né.

      Bàn tay nó muốn hất tay tôi ra, tay nó hề yếu chút nào:

      - Đầu của ta, sao có thể tùy tiện sờ như vậy?

      Tôi chộp lấy bàn tay nóng như lửa của nó, bực tức :

      - Cái đầu cậu chứ có phải là cái mông hổ đâu?

      Thằng bé cũng tức tối, lông mày dựng lên, còn mắt trợn ngược:

      - Chỗ nào của hổ cũng được tự tiện sờ vào.

      Đúng là vừa tức vừa buồn cười, tôi đột nhiên ra tay, véo vào hai bên má thằng bé, lắc mạnh:

      - Chị đây chỉ sờ mà còn véo nữa. Cậu định thế nào? Định cắn chị đây chắc?

      Sau đó, thằng bé cắn tôi ...

      Thằng bé ngoảnh đầu, hai hàm răng sữa đều tăm tắp của nó in dấu sâu hoắm mu bàn tay, khiến tôi đau đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa.

      Ngay sau đó, thằng bé lại mấy câu làm tôi khóc nổi nữa:

      - Giờ cơ thể em có dấu tích của dòng tộc ta. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, em đến chỗ Diêm Vương bỏ kiếp luân hồi, cùng ta quay về thiên giới.

      Tôi quay cuồng nhìn sinh vật lạ có bộ dạng nghiêm túc trước mặt, dè dặt hỏi:

      - Mẹ cậu họ gì?

      - Dòng tộc của ta có họ. Sau này, em ắt nhớ ra tên của mẫu thân. Bây giờ, ta có nhiều cũng vô ích. À đúng rồi. Mẫu thân ta cũng chính là mẹ chồng của em, bởi thế em nên hỏi rằng mẹ chúng ta họ gì?

      Mẹ chồng?

      Trời đất! Là chồng nhóc con ư? Vợ lớn chồng bé sao?

      - Để thuận lợi cho việc sống hòa hợp sau này, ta nghĩ cần thiết phải sơ qua tình hình. - Thằng bé hắng giọng, hề để ý đến vẻ kinh ngạc của tôi, tiếp tục cái giọng chuẩn mực, kiên định, khiến đầu tôi rối tung: - Ta là Thương Ngô, tộc trưởng bộ tộc Hổ trong mười hai con giáp. Em vốn tên Trang Tường, là vợ của ta. Do xảy ra... số chuyện nên em rơi vào kiếp luân hồi, trở thành người phàm, bị Diêm Vương phong ấn trí nhớ và pháp lực, rồi bị nhốt trong mật thất ở địa cung. Ta vốn muốn cứu thoát em nhưng cẩn thận bị tà khí tấn công, gây tổn hại thân thể. Do đó tạm thời, ta ở trong hình dạng như bây giờ để bảo vệ nguyên khí. Đợi sau khi lành vết thương, ta và em có thể rời khỏi đây.

      Giọng thằng bé rất bình thản, còn tôi nghe mà cảm thấy vô cùng bi phẫn.

      Trang Tường ư? Đâm vào tường có 1 .

      Ôi! Sao cái tên đó có thể hay bằng tên Đậu Phù...

      -  Nghĩa là cậu là con hổ trong mười hai con giáp?

      -  Có thể như vậy.

      -  Theo truyền thuyết, năm nay cậu phải trực. Cậu chạy rồi ai bảo vệ loài người?

      cách chính xác, mười hai con giáp là mười hai bộ tộc. Việc trực hằng năm do các bộ tộc chúng ta cùng nhau hoàn thành. Trước khi đến tìm em, ta giao cho nhị đệ toàn quyền xử lý, em phải lo.

      Trong hoàn cảnh tại, tôi thể tin, dù thằng oắt đầu củ cải 2 trông còn non choẹt nhưng rất có khí thế này chính là hình ảnh của con hổ con cười ngạo nghễ in lịch. Vò vò đầu, tôi sực nhớ đến vấn đề nghiêm trọng:

      -  Cậu tôi là vợ của cậu, thế chẳng phải tôi cũng là...

      -  Em là con hổ cái.

      Hừ! Con mắt quần chúng đúng là tinh tường. Quả nhiên, tôi là hổ cái...

      1   “Trang Tường” đọc là “Zhuãng qiáng”, nghe như “Zhuàngqiáng”, có nghĩa là đâm vào tường.

      2   Đầu củ cải: Ngốc nghếch.

      Ổ, hóa ra phải là vợ lớn chồng bé, cũng chẳng phải vợ người, chồng thú, mà là cặp... thú - thú.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      Lát sau, cậu nhóc trong tư thế mãnh hổ xuống núi xử lý sạch sành sanh toàn bộ đồ ăn vặt tôi chuẩn bị cho kỳ nghỉ dài bảy ngày. Nó lau miệng, vỗ vỗ bụng ra vẻ còn thèm thuồng, rồi chạy vào phòng tắm tắm rửa. Sau đó, nó trần như nhộng chạy vào phòng ngủ, chui tọt vào chiếc chăn ấm áp của tôi...

      Tôi thẫn thờ ngồi nền nhà quan sát. Nó hết bận việc này, lại làm việc khác, hoàn toàn hề nghĩ mình là người lạ. Hệ thông thần kinh của tôi như trong trạng thái bị treo, chỉ đến khi chiếc giường bị nó chiếm mất, bộ não mới hoạt động trở lại.

      Tôi lao như tên bắn đến bên chiếc giường, hét lên:

      -  Này! Cậu định ở chỗ tôi đây chứ?

      Cơ thể bé của nó lọt thỏm trong chiếc chăn lông vũ, chỉ thò cái đầu tròn trĩnh ra. Nó quay lưng về phía tôi, thào:

      -  Tiểu Tường, đừng ầm ĩ nữa. Ta mệt rồi.

      Tiểu Tường... Tôi còn thế sao? Lớn chừng này rồi mà.

      Thực ra con người tôi rất lương thiện.

      Chẳng hạn, ngày bé tôi thường xuyên đưa những đứa trẻ ăn mày về nhà cho ăn cơm. Khi lớn, mặc dù biết bọn họ có khi ăn còn ngon hơn cả mình nhưng chỉ cần gặp họ là tôi vẫn nhiệt tình dốc túi, lúc đồng, lúc năm hào, gọi là có ý tốt. Biết đâu cũng giúp đỡ được hai người trong hoàn cảnh khó khăn thực .

      Vậy nên, có thể tâm hồn tôi vô cùng trong sáng.

      Giờ đây, đối mặt với tên nhóc hổ con này, bất luận nó và tôi có thực là cặp vợ chồng hổ hay chỉ cần nhìn cái vóc dáng bé, đáng thương của nó thôi, tôi cũng nỡ vứt nó ra ngoài trong buổi sớm tờ mờ ngày mùng Tết.

      Tuy nhiên, tôi cũng chẳng có ý định tống nó , vì theo nó , toàn bộ pháp lực của tôi đều mất hết, còn nó chỉ bị thương mà thôi.

      Biết đánh bại được mà cứ khiêu khích, như thế gọi là hùng mà là kẻ ngốc...

      Thêm vào đó, từ tôi nghĩ rằng mình phải người bình thường. Tôi luôn cảm giác trong cơ thể mình tiềm tàng nguồn năng lượng siêu phàm. Chính điều này khiến tôi luôn muôn làm những chuyện kinh thiên động địa để xem uy lực của năng lượng này mạnh đến mức nào. Nhưng hồi học cấp hai, dù bị đau bụng và sốt cao, tôi vẫn nhất quyết uống thuốc. Hậu quả, suýt nữa bị ngớ ngẩn, nên tôi mới chịu yên phận phần nào...

      Tóm lại, tôi tin là có quỷ thần.

      Nhưng lần này, việc dễ dàng tiếp nhận Thương Ngô hình như vẫn còn lý do khác. Tôi nghiêm túc suy nghĩ kỹ lại, cuối cùng đưa ra kết luận. cách văn vẻ đó chính là giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi tin tưởng thằng bé này mà chẳng cần có lý do cụ thể. Còn theo cách thông thường đầu óc của tôi bị con lừa đá phăng rồi...

      Do bị nó chiếm mất giường, tôi đành kéo lấy cái chăn, ấm ức qua đêm đầu tiên của năm bản mệnh thứ hai chiếc ghế sofa trong phòng khách.

      Hôm sau, tôi thức dậy rất sớm sau đêm ngủ ngon giấc, mắt nhìn chằm chằm vào tấm rèm có hình gấu Pooh như kẻ mất hồn. Sau đó, tôi chui ra khỏi chăn, chân trần, khẽ đẩy cửa phòng ngủ giống như tên trộm.

      Tôi ấp ủ hy vọng rằng việc xảy ra hôm qua chỉ là cơn ác mộng, cầu mong chiếc giường đừng có dấu tích của bất kỳ sinh vật nào. Tuy nhiên, thực tàn khốc làm tan nát niềm mong ước bé của mới tròn hai mươi bốn tuổi là tôi.

      Ánh ban mai ngày mới xuyên qua kính cửa sổ, rọi thứ ánh sáng nhè xuông căn phòng 15 m 2 , khiến đồ đạc sơ sài trong phòng cũng bật lên những nét cao sang. Sinh vật ngồi khoanh chân giường, mi mắt rủ xuống kia như càng tô thêm vẻ diễm lệ cho căn phòng.

      Nhìn bề ngoài đó là giống đực có tay, có chân, có thân thể trông giống con người...

      Thôi được, có lẽ đó là con trai, thành niên, chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

      Mái tóc ngắn sạch , bóng mượt, đường nét khuôn mặt ràng, đôi lông mày dài khí khái, hàng mi dày rậm, sống mũi thẳng tắp, bờ môi gợi cảm, khuôn ngực rộng, cặp xương quai xanh thanh tú, tứ chi thon dài, đường eo mềm mại, còn cả sáu múi cơ bụng khỏe khoắn và...

      Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào bộ phận thể đặc trưng của giống đực nằm ở phía dưới bụng, đùi của . Cổ họng tôi khát khô như ba ngày uống nước, trong mũi cũng như có chất lỏng gì đó chực trào ra.

      -  Tiểu Tường, em dậy rồi à?

      Nhìn về phía phát ra giọng , tôi gần như bị đôi mắt đẹp làm chói lòa cặp mắt sói của mình.

      Tôi hốt hoảng chỉ tay vào người đàn ông giờ bước xuống khỏi giường, đứng sừng sững, thốt nên lời.

      nghĩ ngợi lát, sau đó đột nhiên dùng giọng ràng, đôn hậu buông ra mấy từ quan trọng:

      -  Ta là Thương Ngô, chồng của em.

      Tôi cũng điềm tĩnh trả lời:

      -  Nơi này được phép khỏa thân!

      ngờ, nhìn khắp người tôi, giọng còn điềm tĩnh hơn:

      -  Em có hơn gì ta đâu?

      Bảy giờ sáng ngày mùng đầu năm 2010, tôi mặc nguyên bộ đồ lót, mặt đối mặt với nam thanh niên mặc gì người.

      Là người thượng xuyên có mặt ở bể bơi nên đối với việc mặc đồ để lộ cơ thể trước mặt người khác thế này, tôi hoàn toàn có mấy loại phản ứng như hét lên, ngất xỉu hay che mặt bỏ chay. Đồng thời cũng là có nghiên cứu sâu rộng về các bộ phim về tình giữa những người đồng giới và khác giới, nên việc hiểu biết sớm đối với cấu tạo cơ thể của người khác giới lại khiến tôi mất hứng quan sát.

      Lúc này, tôi vô cùng bình tĩnh, đứng yên tại chỗ, năng gì, chỉ chỉnh lại tư thế chút nhằm che những khuyết điểm và khoe đường cong khiến thân hình thêm hấp dẫn.

      Còn Thương Ngô, nhàng lùi lại nửa bước, khoanh tay trước ngực, bên dưới có "cây cột chọc trời" kèm theo ánh mắt thăm dò từ đầu đến chân tôi. Sau đó, nhíu cặp mày, tự tin :

      -  Tiểu Tường, ngoại hình của em có gì thay đổi, nhưng sao ngực lại nhiều thế?

      Size tiêu chuẩn là 36 các bạn ạ. Tôi luôn tự hào vì có bộ ngực "sóng dâng cao". Đây là lần đầu tiên tôi bị chê kích thước , mà lại bị con hổ chê chứ. đáng hổ thẹn! thể chấp nhận nổi đả kích này.

      Tôi cố nén cơn tức giận, khinh rẻ liếc nhìn nửa dưới cơ thể , :

      -  Chỗ kia của vẫn mãi như thế sao?

      Người ta thường thế này: "Hổ ra oai nếu nó bị coi là Hello Kitty". Nếu có thể tôi mong rằng cả đời này có cái may mắn được tận mắt chứng kiến tính chân thực của câu đó.

      Đáng tiếc thay, ông trời thỏa lòng người.

      Tôi vừa hết câu, liền điên cuồng bùng nổ.

      Sắc mặt cùng nụ cười vốn có của Thương Ngô bỗng nhiên sầm lại, cũng làm thế nào để di chuyển, chỉ cảm giác như có cơn gió lớn ập đến. Ngay sau đó, tôi bị người có thân hình to lớn, cao mét tám mươi lăm dồn vào tường giống như cái bánh nhân thịt.

      Gương mặt điển trai áp đầu tôi. Vì khoảng cách quá gần nên dường như trông nó có chút biến dạng. Hai cánh tay mạnh mẽ ôm trọn người tôi khiến tôi thể cử động được. Cùng lúc đó, giọng vừa chứa đầy sát khí vừa vô cùng dâm tà chậm rãi vang lên:

      ư? Ta thấy em quên mình từng chinh phục nó như thế nào rồi. Hay là bây giờ để em ôn lại nhé.

      Đối với những gã đàn ông muốn giở trò tôi luôn có tuyệt chiêu, trăm lần thử cả trăm lần đều phát huy tác dụng.

      Co đầu gối phải, đá mạnh từ dưới lên vào chỗ cao nhất...

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      Khuôn mặt Thương Ngô bỗng trở nên nhăn nhúm, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ khó tin, làn môi dưới đầy gợi cảm bị hàm răng trắng bóng đều đặn nghiến đến chảy cả máu, mồ hôi lạnh túa ra vầng trán nhẵn mịn.

      Tôi thấy từ từ gập mình xuống, co rúm lại như con tôm, tay giữ chặt chỗ bị đau, đường cong cơ thể uốn theo góc độ kỳ quặc, đẹp đến thể chê vào đâu được.

      OH MY LADY GAGA! Dáng vẻ lúc này thực khiến người ta mủi lòng.

      Thế nên, muốn làm gã háo sắc tốt nhất nên thẩm mỹ viện trước, để nếu có gặp phải loại người hay thương hoa tiếc ngọc, dễ bị sắc đẹp mê hoặc như tôi, phải chịu đau đớn đến vậy...

      định tới an ủi chàng đẹp trai vừa bị thương tổn về cả thể chẩt lẫn tinh thần, cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến tôi vô cùng kinh ngạc.

      Thương Ngô thu mình với tốc độ mắt trần cũng có thể thấy được. Chỉ trong vài giây, lại biến thành đứa trẻ như khi mới xuất hôm qua.

      Trời đất! Conan biến hình à???

      Phiên bản Thương Ngô thu vẫn trong tư thế đau đớn, chỉ có điều, sức mê hoặc khiến người khác hưng phấn ban đầu hoàn toàn biến mất. Do đó, thú tính trong tôi tự nhiên chuyển thành mẫu tính.

      Tôi bước đến, ngồi xổm xuống, xoa đầu , cười thiểu não, :

      - Thấy chưa? Tôi bảo mà lại.

      hằn học nhìn tôi, nhíu mày, trợn mắt, cái mũi xíu nhăn nhăn lại, :

      - ngờ em ra đòn mạnh đến thế! - Giọng của run run, chứa đầy hờn tủi, khiến tôi bỗng thấy day dứt khôn cùng.

      - Thôi được rồi. Là tôi đúng. Lần sau tôi tay hơn.

      - Còn lần sau à?

      - Nếu chòng ghẹo tôi có lần sau.

      - Vợ chồng thân mật là chuyện bình thường, sao lại là chòng ghẹo chứ?

      Tôi kéo bàn tay bé của , cùng ngồi mép giường, cơ thể nhẵn thín của khiến tôi có cảm giác tình cảnh này thực quá hài hước, quá hoang đường.

      Ho xẵng tiếng, tôi cố gắng để tỏ ra nghiêm túc:

      - Tôi hoàn toàn hề nhớ gì về những điều . Tôi chỉ biết rằng, bây giờ tôi là người bình thường. Sau bảy ngày nghỉ này, tôi phải tiếp tục làm, làm việc nuôi thân. muốn ở chỗ tôi cũng được. Suy cho cùng, được đón tiếp "linh vật may mắn của năm" như cũng là vinh hạnh của tôi. Tuy nhiên, nên tiếp tục coi mình là chồng tôi và cũng được làm những chuyện vợ chồng với tôi. Còn nữa, được khỏa thân. Nếu , tôi ra đòn mạnh nữa mà dùng dao hoặc kéo tuyệt hẳn hậu họa sau này đấy. nghe chưa?

      Thương Ngô cúi đầu, hơi chau mày tỏ vẻ buồn bực và đơn độc. Cái miệng nhắn chẹp chẹp, sau đó khẽ gật đầu:

      - Ta hiểu ý của em. vấn đề gì. Dù sao chẳng bao lâu nữa, ta khiến em nhớ lại tất cả. Ta có thể đợi.

      Thở phào cái, giờ tôi mới sực nhớ đến chuyện biến hình ban nãy, liền hỏi:

      - Sao lúc lớn lúc vậy?

      - Vì giờ đây nguyên khí trong cơ thể ta ổn định. Thỉnh thoảng mới biến lại được thành thân thể .

      - đừng có đường lại biến hóa đấy nhé. Như thế gây náo loạn, ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, phá hoại bình yên trong xã hội.

      - Đương nhiên ta làm thế. Chỉ trong lúc tu hành, luyện công, ta mới phải dùng đến thân thể . Thời gian còn lại, ta dùng cơ thể tại này để giảm tiêu hao pháp lực.

      - Thế tốt rồi... nhưng phải là, thân thể của vô cùng hấp dẫn...

      Tôi liếm môi với vẻ háo sắc, sau đó đột nhiên than lên:

      lớn, hai size khác nhau, như vậy lẽ nào tôi phải mua nhiều cỡ quần áo cho sao? là thần tiên, vậy chắc có nhiều pháp thuật đúng ? Mau giúp tôi biến ra mấy tệp Nhân dân tệ để tiêu .

      Thương Ngô nhìn tôi vẻ khinh bỉ:

      -  Tiểu Tường, sao em lại nhiễm thói tham của cải vật chất này chứ?

      -  Vớ vẩn! Có thực mới vực được đạo. hiểu ? Sống ở đây, có tiền tung hoành thiên hạ, có tiền bước cũng khó. Đừng nhiều lời nữa. Mau làm phép . Tôi muốn có xe, có nhà, có tiền...

      Thương Ngô chút nể tình, phá tan giấc mộng đẹp của tôi, đẩy tôi vào chỗ tuyệt vọng, :

      -  Ở trần thế, ta được sử dụng bất kỳ phép thuật nào. Nếu bị trời phạt.

      - ... Thế có mang theo tiền trong người ?

      .

      - ... Thế biết làm gì?

      Thương Ngô ngẩng cao vầng trán nhắn, trả lời đầy vẻ tự hào:

      -  Ăn, ngủ, luyện công.

      Tôi ôm mặt, khóc thành tiếng:

      -  ... đúng là con hổ bỏ ...

      Nhìn kẻ chỉ biết ăn ở trước mặt ngốn hết bữa sáng là túi sủi cảo nhân rau cần to, túi bánh bao chay lớn, cộng thêm hai gói mỳ ăn liền hiệu Khang Sư Phụ, mà tôi cảm thấy vô cùng đau đớn.

      phải là heo trong mười hai con giáp mới đúng.

      -  Nếu em muốn làm heo cái ta cũng chẳng ngại. Còn nữa, lượng ăn của heo so với hổ đúng là ít hơn nhiều.

      Hổ con ăn no uống đủ xong, rất lịch cầm khăn ăn lau cái miệng xinh, đỏ hồng rồi chau mày ra vẻ chưa thỏa mãn, :

      -  Trưa nay, ta muốn ăn thịt.

      Chỉ số đau buồn của tôi lập tức tăng cao. Giá thịt bây giờ chót vót như thế ăn cái gì mà ăn?

      -  Thần tiên chẳng phải là ăn đồ phàm trần sao?

      -  Ai bảo vậy? Nếu như ăn đồ phàm trần ở trong đền chùa, người ta cúng đồ ăn làm gì? Chỉ có điều, thần tiên dựa vào tu hành để duy trì năng lực và nguyên khí. Đồ ăn thức uống ảnh hưởng gì đến cơ thể.

      Những rối rắm trong đầu tôi bỗng được giải tỏa:

      -  Thế có nghĩa là ăn, uống cũng chết đói, chết khát đúng ? Vậy tôi yên tâm rồi.

      Thương Ngô gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng với lời giải thích của tôi nhưng lập tức bổ sung thêm câu:

      - Tuy nhiên nếu như vậy tâm trạng của ta tốt, tâm trạng tốt kiềm chế được việc cắn đồ đạc, mài răng. - Vừa , vừa niềm nở hướng về phía tôi nhe hai hàm răng sữa sắc nhọn, sáng bóng.

      Vết răng vẫn còn hằn mu bàn tay tôi bắt đầu ỉ đau cách rất phối hợp, do vậy tôi hào phóng vỗ ngực:

      - Trưa nay, chúng ta ăn thịt cừu nướng.

      Thương Ngô tỏ vẻ hài lòng, lắc lư cặp đùi vừa vừa ngắn nhảy khỏi ghế rồi lại nhảy lên ghế sofa, cầm điều khiển bật tivi.

      Tôi thấy khó hiểu. Chẳng phải trong tiểu thuyết luôn viết rằng, cần biết là thần tiên hay quái, chỉ cần đến xã hội đại này, bọn họ đều biến thành những kẻ ngốc tự mình giải quyết được chuyện của mình hay sao? Sao con hổ con này dùng đồ điện tử còn thuần thục hơn cả mình vậy?

      Về thắc mắc này của tôi, Thương Ngô hề che đậy khinh bỉ sâu sắc, buông thõng câu rồi lại tiếp tục đắm mình vào kênh truyền hình Hồ Nam xem Hoàn Châu cách cách - bộ phim luôn được phát lại vào mỗi kỳ nghỉ.

      - Nếu như chúng ta thành thục với cuộc sống của người trần sao chúng ta có thể bảo vệ được cho họ?

      Tôi nghĩ, thế cũng phải.

      Nếu việc hiểu biết của thần tiên chỉ dừng lại ở mức cưỡi ngựa xem hoa những chuyện khác làm gì nhưng nhỡ gặp phải cầu xin họ khiến cho bồ, người dụ dỗ chồng mình, trong lúc tàu nhanh 1 bị mang thai sao? Trong trường hợp đó, rất có thể vì hiểu những vấn đề chuyên môn như bồ là gì, tàu nhanh là gì, thần tiên cũng vô phương cứu giúp...

      1 tàu nhanh: Quan hệ vụng trộm, chóng vánh.

      Về việc Thương Ngô, biết khi nào mới có thể hoàn toàn hồi phục. Hơn nữa từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài chỉ có độc bộ trang phục. Nghe bộ trang phục này là do lúc rời địa phủ cướp lại của con ma khi con ma này chuẩn bị ra bờ sông Hoàng Phố xem bắn pháo hoa... Tôi đành phải đưa mua ít đồ dùng hằng ngày.

      Dù có nhiều cửa hàng đóng cửa nghỉ vào ngày mùng đầu năm nhưng ở cái thành phố liên tục xoay vần hai mươi bốn tiếng này luôn có chỗ để tiêu tiền.

      Trong giờ đồng hồ ngắn ngủi, tôi tiêu hết sạch mấy trăm tệ trong siêu thị cạnh khu nhà ở, mấy trăm tệ nữa cũng vèo vèo ra trong cửa hàng trang phục trẻ em sau khu nhà. Tổng cộng hết hơn nghìn năm trăm tệ, tong nửa số tiền thưởng cuối năm của tôi.

      Đau tim, đau người, đau từ đầu đến chân!!!

      May thay, khuôn mặt nhắn, đáng của Thương Ngô khiến bà chủ cửa hàng trang phục trẻ em có thiện cảm nên giảm giá cho hai mươi phần trăm. Tôi cũng thấy bớt đau phần nào.

      Nhưng cũng phải thêm, với thân hình của thằng nhóc, cuốn hút rất nhiều ánh mắt đường, còn bị ít các chị, các mẹ trêu nữa. Thậm chí, Thương Ngô còn bị bé chừng ba, bốn tuổi xông vào thơm. Tuy vậy từ đầu đến cuối, hề trở mặt mà vẫn giữ thái độ lễ phép, thậm chí còn cười rất hiền lành.

      nhẫn nại và ôn hòa này hoàn toàn giống như trong tiểu thuyết, trong đó thường xuất số loại người cực kỳ đáng khinh thường, vô tình bị đụng cái mà làm như bị cưỡng bức bằng.

      Về mối nghi ngờ này của tôi, Thương Ngô hấp háy cặp mi dài, thưởng cho tôi cái trừng mắt, mũi tuôn ra hai hàng chất lỏng nóng hổi, ném cho tôi mấy chữ bằng giọng điệu trẻ con rồi tung tẩy chạy vào thang máy:

      -  Thần tiên nhân thế!

      Tôi xách túi to túi , hổn hển theo sau:

      -  Này! Thế thể chút tình đó ngay . Xách giúp tôi mấy cái túi nào!

      -  Em đâu phải là người.

      mới phải là người. Cả nhà đều phải là người.

      -  Đúng vậy. Chúng ta là hổ mà.

      Sau này có ít những chuyện khôi hài, ví dụ như được mắng là cầm thú vì cả hai vốn là...

      Vừa vào nhà đặt đồ xuống, tôi liền lập tức bảo Thương Ngô mặc thử ngay mấy bộ quần áo. Đúng là người đẹp có bọc trong bao tải vẫn cứ đẹp. Mấy thứ rẻ tiền mua ở cửa hàng mậu dịch bên đường, ngờ khi khoác lên người lại chẳng khác gì đồ hiệu đắt tiền. hữu ích cho người nghèo như chúng ta.

      Tôi càng ngắm càng thấy vui, càng nhìn càng thích thú, nhất thời kìm được cảm xúc liền kéo lại, hôn mạnh cái vào cái má tròn xinh của .

      Thương Ngô ngẩn người ra, đôi mắt to chớp chớp vẻ ngây ngô, :

      -  Tiểu Tường, em chòng ghẹo ta đấy à? - Sau đó nhân lúc tôi chưa kịp phản ứng lại, liền giơ tay ra ôm chặt lấy cổ tôi, lướt làn môi lên môi tôi giống như chuồn chuồn chạm nước, : - Ta chỉ đòi lại công bằng thôi nên thể coi là phạm quy nhé!

      Nước mắt tôi trào ra mà nên lời.

      Vì trong giây phút này, nụ hôn thuần khiết của khiến tôi cảm nhận sâu sắc niềm hạnh phúc như được làm... người mẹ...

      Cuối cùng, tôi bảo Thương Ngô mặc bộ quần áo bông theo phong cách cao bồi miền Tây, đội chiếc mũ cùng thể loại, đôi giày da sáng bóng. Tôi tin rằng ra đường với bộ dạng này, có thể giăng lưới được tất cả các người đẹp từ ba tuổi đến tám mươi tuổi.

      Sau khi thu dọn xong, chúng tôi bụng đói cồn cào nhưng tinh thần no nê, chuẩn bị thẳng tiến đến nhà hàng thịt cừu nướng.

      Vừa ra đến cửa, chuông cửa bỗng vang lên.

      Mới ngày mùng Tết, đất khách quê người, ai đến thế nhỉ?

      Tôi ngạc nhiên gãi gãi đầu, mở cửa, vừa mới hé mắt ra, thần kinh trung ương nhanh chóng bị niềm vui to lớn ập đến khiến toàn não bộ gần như ngừng hoạt động. Đứng ngoài cửa là chàng trai, họ Trương, tên Thần, năm nay hai mươi tám tuổi, cung Thiên Bình. Người cao mét tám mươi hai, nặng bảy mươi hai cân rưỡi, nhóm máu O. Tửu lượng tồi, hút nhiều thuốc, thích ăn đồ cay, thích đồ ngọt, thích chơi bóng rổ, đam mê xem bóng đá. Địa chỉ nhà là căn hộ ở tòa nhà XX, số XX, ngõ XX, đường XX, khu XX. Nhà mua hai năm trước, có bốn phòng gồm hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, mua trả góp định kỳ, mỗi tháng XX tệ, trả trong vòng mười lăm năm. chàng này tốt nghiệp khoa XX trường Đại học XX, quê ở huyện XX, tỉnh XX. Bố mẹ là cán bộ nhà nước, bố làm ở Bộ XX, mẹ làm ở Cục XX...

      Cho tôi thêm chút thời gian, thậm chí đến ngay cả tổ tiên mười tám đời nhà ấy tôi cũng có thể thuộc vanh vách. Vì hiểu đến vậy nên chàng này chính là người tình trong mộng của tôi.

      À còn nữa, ấy là Giám đốc phụ trách kỹ thuật của công ty XX, là cấp của tôi trong hai năm rưỡi.

      -  Tiểu Phù, chúc mừng năm mới! May mà em ở nhà. chỉ sợ có ai.

      Hôm nay, Trương Thần mặc chiếc áo khoác dạ màu nhạt bên trong là áo len cao cổ màu đen. Cách ăn mặc đơn giản của luôn toát lên vẻ sang trọng. hiểu Ià do bị gió lạnh táp vào hay vì bị ảnh hưởng bởi khí năm mới, khuôn mặt trắng, hơi hồng hồng của khiến tim, gan, tỳ, phổi, thận của tôi như cuộn lại với nhau.

      Tôi lén hít sâu, đồng thời khẽ cấu cái vào đùi mình. Cuối cùng, dưới điều động của công năng tuyến lệ, bộ não khởi động lại được. Tôi luôn đóng kịch rất tốt:

      -  Chúc mừng năm mới! về quê à?

      nhường vé tàu cho người đồng hương rồi. Nhà ấy có việc gấp nhưng mua được vé. năm nào cũng về, năm nay ngoại lệ lần, bố mẹ cũng phản đối quyết định này của .

      Lúc nào cũng lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, khiến tôi kìm được nỗi xúc động, nước mắt lưng tròng.

      Trương Thần tay đút trong túi áo khoác, tay đẩy đẩy gọng kính sống mũi, mỉm cười có chút ngại ngùng:

      nhớ là hình như em cũng ở lại nên rẽ qua xem vận may của mình thế nào... Hy vọng làm phiền em.

      Tôi hận là mình thể lắc đầu cách điên cuồng:

      đâu, đâu! Tốt quá! Hai chúng ta cùng nhau đón Tết nhé!

      Trương Thần mỉm cười. Nụ cười của càng lộ vẻ ngại ngùng, sắc hồng gương mặt càng nét hơn. Ôi, lục phủ ngũ tạng của tôi ơi...

      Đúng lúc này, tiếng ho vang lên phá tan gian lãng mạn vô cùng đẹp đẽ, khiến tôi tức chết được.

      Thương Ngô ló ra từ sau lưng tôi, khoanh tay, ngẩng đầu nhìn tôi rồi lại nhìn Trương Thần, cặp lông mày rậm nhíu lại.

      Trương Thần vô cùng ngạc nhiên trước xuất đột ngột của "kẻ thứ ba" này:

      -  Tiểu Phù, đây là...

      Tôi mở miệng nhưng lại thốt nên lời.

      Lúc nãy, do chỉ để ý đến thần tượng mà tôi quên béng mất ông chồng hổ của mình.

      Nên giới thiệu thế nào? Giải thích ra sao đây?

      đợi đại não của tôi phân tích tình huống cho ra kết quả, Thương Ngô gọi tiếng ràng:

      -Mẹ!

      Vầng mặt trời của tôi...

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      CHƯƠNG 2 - Chúc tôi sinh nhật vui vẻ

      #ff9900'] Type: Vân


      Tôi là mình thực ra rất ghét trẻ con chưa nhỉ? Đặc biệt là đứa trẻ gọi tôi là mẹ trước mặt người đàn ông trong mộng của mình.

      Thương Ngô tiếp tục nghe, tha, cần biết, cứ sống chết chọc tức tôi:

      -  Mẹ, chú này là ai?

      Miệng tôi méo xệch nhìn Trương Thần há hốc vì kinh ngạc, sau đó quay lưng lại phía , cúi người xuống, hai tay véo mạnh vào cổ con hổ con, hạ thấp giọng:

      -  Nếu còn linh tinh nữa, có tin là cái tát của ta khiến ngươi dính chặt vào tường, cậy cũng chẳng gỡ xuống được hả?

      Đối mặt với uy hiếp của "bà ngoại sói" 1 là tôi, Thương Ngô bĩu môi, dùng cái giọng lè nhè thể chế nhạo:

      1   Bà ngoại sói là nhân vật con sói đội lốt bà ngoại để lừa ăn thịt những đứa tr khi mẹ chúng vắng nhà, trong câu chuyện cổ Bà ngoại sói của Trung Quốc.

      -  Chỉ dựa vào sức của em sao?

      Thấy thế, tôi bình tĩnh lại để tính khả năng thắng thua nếu có trận đánh nhau giữa người trần là tôi và thần tiên là , nhân tiện cũng để hồi tưởng lại dũng mãnh sáng nay của con hổ lớn. Tôi nhanh chóng có được quyết định của riêng mình.

      Buông tay khỏi cổ Thương Ngô, tôi vỗ vào khuôn mặt nhắn của rồi cười lớn:

      -  Cậu bé ngốc nghếch của mẹ. Lần nào cũng gọi sai. Mẹ là mẹ nuôi, mẹ nuôi mà!

      Thương Ngô gì, môi dưới bĩu dài hơn.

      Tôi tức tối gườm rồi đứng lên, quay người lại. Trong lòng bực bội mà động tác lại gấp gáp nên máu kịp lên não, trước mặt tôi bỗng màu đen kịt. Thực ra tình huống này chắc chắn ai cũng từng gặp. Toàn bộ quá trình nhiều nhất vượt quá ba giây, sau đó tất cả lại bình thường.

      Tôi hoa mắt chớp chớp, sau đó nhìn thấy ngực Trương Thần kề ngay mũi mình, khuỷu tay tôi được hai cánh tay đỡ chắc chắn. Dù ngăn cách bởi lớp áo bông dày mà tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm như "điện cao áp".

      -  Em thấy đỡ hơn chưa?

      Nhìn lên phía phát ra giọng ấm áp, dễ chịu, cái mũi của tôi liền bị lớp râu lún phún dưới cằm đâm đau điếng.

      Tuy nhiên, thay đổi về cả phương diện sinh lý và tâm lý này, dù thế nào cũng thể lộ ra.

      Mình phải kiềm chế, phải dũng cảm.

      Vì thế tôi vô cùng điềm tĩnh trả lời:

      -  Em đỡ rồi. Cảm ơn .

      có gì. - khẽ mỉm cười, buông tay ra, lùi lại nửa bước, đứng yên.

      Tôi miễn cưỡng kiềm chế, hận là thể nhào tới kéo lại gần hơn:

      -  Bọn em chuẩn bị ăn trưa. cùng nhé!

      -  Đồng ý. Để mời.

      -  Sao có thể thế được?

      cứ coi như cấp thưởng công năm làm việc vất vả của em .

      vậy em khách sáo nữa. Em muốn đến nhà hàng Pháp tầng thượng tòa Kim Mậu. Chúng ta thống nhất là chỉ ăn đồ đắt tiền, ăn đồ thường.

      Tôi vung tay hô to rồi ra khỏi nhà trước tiên, được vài bước mới phát hình như Trương Thần theo kịp. Tôi vừa ngoái đầu lại vừa :

      -  Đóng cửa giúp em là được...

      Sau đó, tôi liền vỗ đầu. Thôi chết, quên béng mất con hổ con rồi!

      Chỉ thấy Thương Ngô hai tay khoanh trước ngực, oai phong đứng trong cửa, lông mày dựng đứng, miệng mím chặt, xem chừng vô cùng tức giận.

      Trương Thần nhìn tôi, lắc lắc đầu, sau đó khom người, giơ tay phải ra bắt tay Thương Ngô:

      -  Xin chào! Chú là Trương Thần. Rất vui được làm quen với cháu.

      Có thể thánh thiện của Trương Thần làm động lòng con hổ con, cũng có thể chỉ là do tuân thủ nguyên tắc nghề nghiệp "thần tiên nhân thế" mà sắc mặt đen sì của dần ấm lên, bắt tay Trương Thần cách lịch thiệp rồi :

      -  Chào chú! Cháu là Thương Ngô. Rất vui được làm quen với chú.

      -  Thương Ngô ư? Cái tên rất hay, rất khí khái, độc đáo và còn mang phong thái của hiệp khách hùng nữa.

      -  Cảm ơn chú. Tên của chú cũng rất hay, có nghĩa là bình minh của ngày mới, là thời khắc cháu thích nhất trong ngày.

      Trương Thần ngây người ngạc nhiên rồi cười lớn:

      -  Vậy chúng ta kết bạn nhé. Hôm nay chú mời, cháu nhất định phải đồng ý đấy!

      Thương Ngô nghiêm túc gật đầu, nhấc cái chân vừa vừa ngắn lên chạy tới, ánh mắt nhìn tôi lạnh lùng, đầy sát khí.

      Tôi bỗng thấy run run, mỉm cười :

      -  Gì nhỉ? Mẹ nuôi đói rồi. Con có đói ?

      ưỡn ngực, nghênh ngáo lướt qua người tôi, thèm liếc mắt...

      Trương Thần đóng cửa xong, về phía tôi phì cười :

      -  Cậu con trai nuôi của em thú vị! Cậu bé mấy tuổi rồi?

      Tôi vò vò đầu:

      -  Chắc tầm bảy tuổi...

      -  Sao ngay cả con nuôi bao nhiêu tuổi em cũng vậy?

      -  Đến ngay cả đồ của mình, em còn chẳng nhớ hết sao có thời gian quan tâm đến người khác? - Nhớ lại việc kỳ lạ diễn ra chỉ trong mười mấy tiếng đồng hồ này, tôi chợt cảm thấy não nề, giọng điệu tự nhiên cũng lộ vẻ phiền lòng.

      May mà tôi tự phát ra sớm nên vội đính chính, mau chóng chuyển sang bộ mặt đầy vẻ thương xuất phát từ tận đáy lòng:

      -  Cậu bé này là con trai người bạn thân của em, mới sinh ra chưa được bao lâu phải cùng bố mẹ đến thành phố khác, thế nên dù làm mẹ nuôi nhưng thực ra em cũng chỉ mới gặp nó mấy lần. Tết năm nay, bố mẹ nó nhẫn tâm nghỉ ở nước ngoài để hưởng thế giới riêng của hai người, bỏ nó lại cho em chăm sóc, là để em làm tròn trách nhiệm của bà mẹ nuôi. Thế nên tối qua nó mới đến.

      Trương Thần nghe tôi thêu dệt câu chuyện đẹp mà hề nghi ngờ:

      ra là thế. Thảo nào có bao giờ thấy em kể mình có con trai nuôi đâu.

      -  Em tưởng muốn là từ trước đến giờ đâu hề biết em là bà mẹ đơn thân.

      -  Thực ra, mới đầu có nghĩ như vậy . - Trương Thần khẽ cười, suýt lại làm tôi ngẩn ngơ: - Nhưng nghĩ lại, đến cây xương rồng mà em còn để chết sao có thể nuôi được đứa trẻ lớn bằng chừng này?

      -  ... Cây xương rồng bị chết là do phóng xạ của máy tính trong văn phòng chứ?

      Hai chúng tôi cười cười đến cửa thang máy. Thương Ngô đứng quay lưng lại phía chúng tôi, ngẩng đầu nhìn đèn hiển thị số tầng.

      Thấy chiếc mũ bò của sắp rơi xuống, tôi liền giơ tay ra đội lại. liếc mắt nhìn tôi rồi lại ngước nhìn Trương Thần đứng bên cạnh, đột nhiên dang rộng hai cánh tay bé, :

      -  Mẹ, con mệt rồi. Con muốn mẹ bế.

      -  Mới có mấy bước, mệt gì mà mệt. Đứng sang bên !

      Tư thế của vẫn hề thay đổi, thái độ kiên quyết, đồng thời tỏ vẻ tủi thân, giọng trẻ con nũng nịu như thể trách tôi dám giẫm đạp nên mầm non của tổ quốc:

      đoạn đường dài như thế, con thấy mệt, thấy đói từ lâu rồi!

      Tên nhóc, tôi ngờ còn có ý nghĩ quái quỷ này. Tôi đành phải bế , vừa thể vì chiều cao, cân nặng khiêm tốn của thằng bé mà phớt lờ , vừa thể tiếp tục những lời ong bướm cách thoải mái với Trương Thần.

      định quyết tâm chiến đấu đến cùng với Trương Thần :

      -  Giờ mẹ cháu cũng mệt, cũng đói rồi, bế nổi cháu nữa. Để chú bế cháu được ?

      Thương Ngô đảo mắt, miễn cưỡng gật đầu:

      -  Vậy cũng được. Chú vất vả quá!

      Trương Thần tay bế , tay đẩy đẩy gọng kính, mỉm cười với tôi:

      -  Xem ra hôm nay chúng ta phải ăn nhiều hơn. Cậu bé này gầy quá!

      Thương Ngô được thể chêm vào:

      -  Vâng. Mẹ cho cháu ăn thịt!

      Trương Thần đáp lời nhưng lại cười ha ha nhìn tôi:

      thế sao? Vậy lát nữa, chú cho cháu ăn thỏa thích.

      -  Chú giữ lời đấy nhé.

      Tôi chỉ có thể lặng im.

      Thang máy đến nơi, Trương Thần bế Thương Ngô vào trước. ôm vai Trương Thần, nhe bốn chiếc răng cửa ra, cười cách ranh mãnh với tôi.

      Đúng là cầm thú, mà còn là loại cầm thú chuyên phá bĩnh.

      Nhằm đáp ứng nguyện vọng ăn thịt thỏa thích của đồ phá bĩnh, Trương Thần đưa chúng tôi đến nhà hàng buffet thịt nướng.

      Giá người lớn là trăm chín mươi tám tệ, trẻ em miễn phí, ăn trong hai tiếng, ăn no nê thôi... Tết lịch còn ưu đãi tặng ly nước ép trái cây có giá là ba mươi tệ. Đúng là rất kinh tế!

      Đương nhiên, vấn đề mấu chốt là tôi phải chi tiền. Nếu phải tự rút hầu bao tôi nghiến răng cầu cho lão chủ nhà hàng độc ác ra đường gặp Phượng tỷ 1 , về nhà gặp Tăng ca 2 ...

      1   La Ngọc Phượng, người phụ nữ xấu “ thể tưởng” nhưng lại rất nổi tiếng và tr thành hiệu ứng gọi là “Phượng tỷ” nổi tiếng từ năm 2010 của Trung Quốc vì “tự kiêu” và tiêu chuẩn chọn chồng “ trời”.

      2   Tăng ca: Chính là ca sĩ Tăng Dật Khả của Trung Quốc, ca sĩ nữ tài năng nhưng lại có những nét đẹp của nam giới.

      Nhưng Thương Ngô mau chóng hành động, khiến lão chủ hận kịp vái các , các chị, các thần thánh phù hộ cho lão cả đời đừng bao giờ gặp phải tên ăn như hổ ngốn này...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :