Nhật ký xem mắt của ác nữ - Khước Khước (2 phần)

Thảo luận trong 'Đoản Văn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Nhật ký xem mắt của ác nữ

      [​IMG]

      Tác giả: Khước Khước

      Raw : 91baby.mama.cn

      Thể loại: Đại, Đoản Văn, Hoàn, HE

      Couple: Hứa Bối Hà – Tần Dao

      Xếp Chữ: Be


      Độ dài: 2 phần

      Nguồn: https://hiephoixepchuscb.wordpress.com/muc-luc-truyen-ngan/nhat-ki-xem-mat-cua-ac-nu/

      Quà tặng sinh nhật chị Sio [15/01/2014]

      Chúc chị sang tuổi mới luôn mạnh mẽ và hạnh phúc như Tần Dao ^^ Sớm thôi Hứa Bối Hà của chị xuất :)
      [Văn Án]

      Từ lúc mới sinh ra bị người ba thích võ thuật tặng chữ ‘Dao’ lên đầu, dường như bắt đầu từ giây phút đó, định phải bỏ thân phận con nhu nhược này.

      Người mẹ dịu dàng nhưng lại nhiều bệnh, người em trai ngay từ bị câm điếc, gia cảnh vừa nghèo khó vừa khốn khổ....

      Đây là toàn bộ “Tài sản” mà người ba để lại cho trưởng nữ mới mười tám tuổi của ông.

      Gánh nặng kinh tế rất trầm trọng, thể khiến đem phong cách mạnh mẽ phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Từ đó, có ai dám bắt nạt nhi quả mẫu bọn họ!

      Cá tính dữ dằn của làm cho người ta phải tránh lui ba phần, cái tên “Ác nữ” lại càng nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

      có lòng tự ái cực lớn luôn cam lòng yếu thế, thậm chí còn mạnh mẽ hơn đứa con trai bình thường rất nhiều! Nhưng giống như con nhím, cả người đầy gai chỉ vì bảo vệ trái tim mềm yếu của mình.

      Ai đủ thông minh có thể may mắn phá vỡ thành trì của ?!

      Ai có thể mang lại hạnh phúc cả đời cho ?
      Last edited: 14/1/15

    2. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Phần 1

      Nhận được tối hậu thư của mẹ, Tần Dao ngửa mặt lên trời thở dài,

      “Ta, Tần Dao, ràng là ác nữ của lớp Hướng Dương nhà trẻ nhưng lại phải xem mắt!”

      Chuyện này là quá mất mặt rồi, sau này làm sao dám ra ngoài gặp người khác đây!

      Khi mẹ sinh hạ Tần Dao, lão ngoan đồng ba ba nghiên cứu võ thuật với bác Vương ở lầu dưới. Phải biết rằng, ông hiểu võ thuật, mà bác Vương cũng chỉ biết hai chiêu, nhưng ông vẫn kiên quyết ngày nào cũng tới nhà bác Vương. Ông vừa nghe vợ sinh, ngay cả nam hay nữ cũng hỏi, mà khua tay múa chân giả giọng tán ngẫu với bác Vương:

      “Đao ngang trời nhà chúng tôi cuối cùng cũng xuất rồi!”

      Mẹ chưa hề biết chuyện gì xảy ra, mà nằm thoải mái nhàn nhã hưởng thụ ăn táo ở bệnh viện, lúc ấy bà mới nhanh chóng nhận ra, từ lúc đau đẻ đến lúc sinh ra, trước sau chưa tới hai canh giờ[1], phải biết rằng, mẹ là phụ nữ ba mươi tuổi. Cho nên, sau khi sinh, mẹ cũng rất lo lắng, trời mới biết có phải vì ảnh hưởng từ quả táo thơm ngào ngạt kia mà bà có động lực sinh được ra hay nữa.

      [1] Hai canh giờ: 4 tiếng.

      Ba đến bốn mươi tuổi mới sinh được đứa con , trẻ con đứa nào chẳng giống nhau, nhưng ba đâu cũng mang khoe. với ba rất nhiều nơi hết ăn rồi lại ngủ, còn học thêm mấy chiêu võ từ bác Vương, mấy chiêu võ ấy tương đối khá lại có thể hù dọa được mấy đứa trẻ ở lớp Hướng Dương.

      Tần Dao diễu võ dương oai vừa được sáu tuổi, ngày nọ, bé trai trong lớp là Bối Bối mang theo mấy bé trai khác kéo đuôi sam của các bé , khi kéo đến lượt , liền cầm lấy chiếc ghế bên cạnh ném vào người , làm bị chảy máu đầu. Vì chuyện phiền toái này, mà giáo viên gọi ba tới, có khuynh hướng bạo lực, để ba mang về nhà giáo dục lại, hơn nữa sau này cần đưa tới nữa.

      Ba có cách nào, đành dùng rất nhiều quan hệ để đưa học tiểu học. học được tháng đầu tiên, em trai Tần Kiếm của ra đời.

      Tần Kiếm khi còn bé là đứa trẻ hay làm ồn, khi nó khóc lên giống như trời long đất lở, hơn nữa lại dứt. Nửa đêm cả nhà thường xuyên bị tiếng khóc của nó làm tỉnh dậy, sau đó ba mẹ đứng lên ôm nó tới lui trong phòng mà dụ dỗ, mệt mỏi đến mức cũng mọc thêm vài sợi tóc bạc rồi. Có đôi khi vì quá tức giận, mà len lén đánh cái vào cái mông trắng nõn nà, dù sao nó cũng thể tố cáo được.

      Chỉ là lúc bé khóc rất dễ thương, thích nhất là làm mặt quỷ trêu chọc nó, thích xoa gương mặt non nớt của nó, thích hôn khuôn mặt nhiều nước miếng của nó, thích nghe nó phát ra những thanh ngô nghê, thích nghe tiếng cười khanh khách của nó…

      Khi nó được hơn tuổi, có lần bị cảm mạo rất nặng, khuôn mặt nóng đến mức đỏ bừng bừng. Ba ôm nó bệnh viện, sau khi nó hết bệnh, phát ra nó có phản ứng với bất kỳ thanh nào, hơn nữa rất nhanh sau đó, ngay cả những tiếng a a cũng thể được nữa.

      Bác sĩ dùng quá nhiều kháng sinh, nên phá hủy người em trai thông minh lanh lợi này của

      Nghe bác sĩ chẩn đoán bệnh, mà ba ngây người như phỗng, mẹ hôn mê.

      Tiếng cười vui trong nhà nhất thời tan thành mây khói.

      Từ đó, ba xin nghỉ thời gian ở công ty, thường xuyên cùng mẹ ôm nó khắp nơi tìm thầy thuốc. Họ đưa qua nhà bác Vương ăn cơm, để được học, làm bài tập. Trong nhà còn ai nữa chỉ còn mình , luôn đem mình chuẩn bị thỏa đáng, bởi vì, biết thể gây thêm phiền toái cho ba mẹ nữa, sau này chỉ có thể dựa vào bản thân mình. Năm ấy, mới tám tuổi.

      Nhưng khi đối mặt với căn phòng trống rỗng cũng sợ . khóa mình ở trong phòng ngủ, ngay cả vệ sinh cũng dám , sợ nơi đó có vật gì đó đột nhiên chạy đến. thường xuyên gặp ác mộng mà tỉnh giấc, lúc ấy co người thành khối, nhìn bóng tối tràn ngập căn phòng mà khẽ òa khóc.

      Ba mẹ tuyệt vọng, khi ấy em trai bảy tuổi rồi. Họ đưa em ấy tới trường khuyết tật, mỗi ngày sau khi ba làm về ghé qua đón em ấy.

      Khi về nhà, nó rất vui vẻ bám theo Tần Dao, chỉ có làm mặt quỷ trêu chọc nó, luôn cười híp mắt xoa đầu nó, chọc buồn nó, len lén dùng son môi của mẹ vẽ hai quả táo mặt nó, rồi dùng bút máy vẽ thêm chòm râu, sau đó viết lên trán nó chữ “Vương”. Lúc ấy, nó luôn nhào vào lòng , cười thành tiếng mà toàn thân phát run.

      Nó thích chơi với , trước kia được học, nên khi nhìn thấy phải ra khỏi cửa, nó luôn kéo quần áo của lại, hai mắt mở to mà nhìn chăm chú, vẻ mặt tràn đầy khát vọng, nhìn qua bộ dạng có vẻ rất tội nghiệp. Nó rất vâng lời, chỉ cần với nó:

      “Sau khi tan học buổi chiều chị dẫn em chơi,”

      cười lớn mà gật đầu, sau đó chạy lên sân thượng đưa mắt dõi theo bóng dáng biến mất phía cuối con đường.

      Mẹ là thợ may, thường xuyên nhận may quần áo ở nhà, nó luôn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẹ, có đôi khi còn dùng vài mảnh vải cắt thành hình để chơi. đem quần áo búp bê nó may mang lên trường, khiến đám bạn học tranh nhau đòi xem, làm phòng học trở thành chiến trường tràn ngập khói thuốc súng.

      ngày, sau khi học về, dẫn nó chơi, để nó tới sân chơi trước, còn mình mua ít đồ. Khi trở về, thấy mấy đưa trẻ vây xung quanh nó mà ra sức chửi rủa

      “Đồ câm điếc!”

      Sau đó cả lũ cười lớn. Mặc dù nó biết bọn chúng gì, nhưng cũng nhìn ra chắc chắn đó phải ý tốt, nó tức giận đến mức mặt đỏ lên, nước mắt bắt đầu xuất trong hốc mắt. Thấy dáng vẻ này của nó, bọn càng ồn ào hăng say hơn, đứa bé dùng tay đẩy nó cái, nhìn nó té ngã đất, làm cả đám vây quanh vui mừng vỗ tay nhảy dựng lên.

      Tần Dao tức giận, ném đống đồ trong tay xuống, nhặt lên cành cây gần đó rồi đánh cả đám trận. Mấy đứa trẻ bị đánh ôm đầu gào thét gọi ba mẹ, rồi nhanh chóng chạy về nhà. Lập tức, ba mẹ của đám trẻ hùng hổ tìm đến , cầm cành cây xông tới mắng:

      “Người lớn như các người tốt đấy, tính cả đám trẻ con xông vào trêu trọc em trai tôi, bây giờ nhiều người như vậy muốn đến bắt nạt tôi và đứa trẻ con, các người rốt cuộc có đạo lý hay ?”

      Bọn họ thấy em trai trốn sau lưng mà khóc, đại khái cũng có thể hiểu chuyện gì xảy ra, cả đám người mặt mũi đen lại dắt con mình về nhà. Từ đó, trong phố có đứa trẻ nào dám cười em trai , Tần Dao cũng trở thành ác nữ theo lời bọn họ, khi hù dọa trẻ con họ thường hay ,

      “Con đừng nghịch nữa, ác nữ nhà Tần đến bây giờ!”

      Nghe cách này so với bà ngoại sói[2] còn có hiệu quả hơn nhiều.

      [2] Bà ngoại sói: bà ngoại trong bé quàng khăn đỏ.

      Tần Dao lên thành phố học đại học, lâu sau ba vì xuất huyết máu não mà qua đời. Năm ấy, mới mười tám tuổi.

      Tinh thần của mẹ nhất thời cũng xuống dốc, chỉ trong đêm mà tóc mẹ trắng gần hết rồi.

      nhanh chóng quay về từ trường học, quỳ gối trước giường bệnh của ba mà ôm lấy mẹ khóc lớn. Em trai nhanh chóng cao tới bả vai , ánh mắt sợ hãi bất lực, chỉ biết nắm chặt tay như nắm được cây gỗ cứu mạng, bàn tay kia cứng như sắt, dường như xiết vào da thịt của . xoa xoa đầu nó, dùng tay ra hiệu với nó,

      “Đừng sợ, mọi người còn có chị mà!”

      Sau khi tiếp nhận , mới biết tình hình trong nhà so với tưởng tượng của còn tệ hại hơn nhiều.

      Sau khi ba qua đời, tiền lương của người cũng còn nữa, trước kia kinh tế trong nhà chủ yếu là lấy từ nơi đó. Nay sức khỏe của mẹ lại tốt, làm như trước kia chỉ đủ để ăn uống hàng ngày. Khoản tiền để dành trước kia dùng để chữa bệnh cho em trai cũng dùng hết, mà học phí của và em trai cũng là khoản chi .

      Nhìn căn nhà đơn sơ, hết đường xoay xở, đành thương lượng với mẹ, nghĩ tạm nghỉ học làm giúp kinh tế gia đình. Mẹ vừa nghe xong, giận đến mức mở to mắt, chỉ vào mặt mà mắng,

      “Uổng công ba con nuôi con, vất vả mới có thể thi lên đại học, trong nhà trông cậy vào chút tiền đồ của con, nếu bây giờ ba con biết con thôi học, ba con nhất định chết nhắm mắt!”

      Em trai bằng khẩu hình mà đọc được những lời của hai mẹ con, nó đứng dậy, vội vàng chỉ chỉ vào mình, và chỉ cả mẹ, mẹ rơi nước mắt ràn rụa rồi ôm lấy nó:

      “Tiểu Kiếm cũng trưởng thành rồi…”

      Ngày hôm sau, khi mẹ còn ngủ, ở nhà nấu cơm, rồi nhờ Tần kiếm ra chợ mua chút thịt về. Tần Kiếm chạy đông chạy tây hồi rồi trở về, cầm thịt vừa nhìn, vừa so sánh rồi hỏi Tần kiếm:

      “Thịt này bao nhiêu ký?”

      Nó vươn đầu ngón tay ra, ý bảo:

      ký?”

      phát hỏa, thịt này sao có thể được cân, lấy cái cân lò xo trong nhà ra, ràng còn chưa tới bảy lạng, hơn nữa tất cả đều là mỡ phải thịt! tay quơ lấy gậy phơi quần áo trong nhà, cùng em trai mang theo thịt, tay nắm lấy tay em trai mà hướng về chợ bán thịt.

      Nhìn tư thế hùng hổ của , đám người xem náo nhiệt dọc đường càng ngày càng nhiều, em trai chỉ cửa hàng bán thịt, đem gậy phơi quần áo đập cái vào thớt gỗ trước mặt người đàn ông, đem thịt ném về phía ,

      “Ông xem lại , rốt cuộc thịt này có đủ , ông gạt ai chứ lại dám gạt em trai tôi, mẹ nó chứ[3]! Rốt cuộc ông có lương tâm hay !”

      [3] Nguyên gốc là TMD – câu chửi thề bên Trung.

      Em trai ô a khoa tay mua chân với , nhìn cái, lại nhìn những người theo dõi xung quanh, cười làm lành :

      xin lỗi, xin lỗi, vừa nãy là tôi cân nhầm, để tôi bù thêm cho !”

      nhảy lên bàn bán thịt, trong tay khua gậy phơi quần áo,

      “Các người nghe cho kỹ, tôi biết cân của các người đều dùng loại cân tám lạng, người khác tôi quan tâm, nhưng nếu người nhà của tôi đến đây mua thịt, tôi mà biết nhất định khiến các người thể tiếp tục bán hàng ở đây nữa! Tôi cũng trước, nhà chúng tôi nhi quả mẫu cũng dễ bắt nạt, đến lúc đó đừng vì chuyện như vậy mà khiến tất cả mọi người đều mất mặt!”

      Tiếng xấu của Tần Dao cứ thế lại bị mọi người truyền xa hơn.

      ngoảnh mặt làm ngơ, cũng từ đó em trai mua thức ăn cũng đều được mọi người cân đủ lạng.

      thế giới này, kẻ ức hiếp ác độc với người khác so với người tốt bụng, dệt hoa gấm[4] càng nhiều hơn, dù sao việc muốn rút dao tương trợ người khác hay đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cũng rất khó khăn. Mẹ người phụ nữ có tính nhẫn nhịn, em trai căn bản có cách nào lên ý kiến của mình, khi bị sỉ nhục cũng chỉ có thể bỏ qua mà nuốt nỗi căm tức vào bụng. chưa từng gây với người khác, nhưng nếu người khác cố tình lấn tới ức hiếp, tuyệt đối bỏ qua cho họ, cùng lắm , mọi người cùng mất mặt. Dù sao nếu so da mặt với người khác, người ta dĩ nhiên là thua kém bậc, chẳng lẽ phải làm theo những gì học học được ‘lùi bước trời cao biển rộng’ sao, được, nếu lùi bước người khác tiến thêm bước, muốn làm chuyện ngu xuẩn như thế.

      [4] Dệt hoa gấm: trong văn cảnh này ý chỉ người tốt.

      muốn gia đình có thể sống hạnh phúc.

      Sau khi em trai tốt nghiệp về nhà giúp mẹ làm việc, mới mười ba tuổi mà nó thể được tài năng kinh người được trời phú. Khi mẹ may quần áo, đầu tiên là mẹ cắt vải may, nó phụ trách may quần áo, đính nút áo cũng nhanh, lâu sau nó vượt qua mẹ, bởi vì mắt mẹ kém hơn nhiều, làm việc quá chậm, nên nó để mẹ lấy vải về, tất cả cũng tùy ý nó làm. ngờ phản ứng của khách cũ so với trước kia còn hài lòng hơn nhiều.

      Nó cũng rất thích học hỏi, trong nhà chất tạp chí thời trang thành đống rất cao. Nó thu tỷ lệ các kiểu mẫu, dùng vải lẻ học làm theo những mẫu thiết kế báo, làm xong lại chỉnh sửa rất hoàn mỹ, sau đó đưa cho khách cũ nhìn, nếu như khách cũ vừa lòng tuỳ cơ ứng biến. Đối với những bộ trang phục làm bằng tay họ cảm thấy vô cùng thích thú, ngay cả những mẫu thiết kế cũng luôn mua thêm.

      Em trai thích may quần áo cho Tần Dao, cũng chỉ mặc quần áo do nó làm. Có kiểu dáng mới nào thích hợp với , nó nhớ kỹ, đợi sau khi về nhà, nó cũng giống như dâng hiến vật quý tới trước mặt , nếu thích vui vẻ làm. Mỗi lần nhìn mặc quần áo mới trở về trường học, các bạn học cũng hâm mộ vạn phần, luôn quấn quít chặt lấy muốn nhờ em trai may giúp trang phục.

      Người ta thường ba phần tự thân bảy phần quần áo, huống chi Tần Dao còn có bảy phần vốn trời cho, dĩ nhiên có người theo đuổi buông. Dưới áp lực của cuộc sống và học hành, ban đầu cũng có tâm tư gì mà phản ứng, nhưng sau đó gặp được chàng trai thực làm cảm động.

      Chu Tắc là sinh viên đặc biệt thi vào ở khoa Thể dục, nhà ở thành phố. Dáng cao to, bóng rổ vào tay như chơi ma thuật vậy. Khi cười lên vẻ mặt rạng rỡ như ánh mặt trời, đúng là có thể sưởi ấm trái tim người khác. hơn tuổi, là sinh viên đại học chính quy, thường xuyên đùa rằng sau khi tốt nghiệp cùng làm chung chỗ với rồi kết hôn, tiến hành sản xuất dây chuyền nhanh như vậy để cần lo lắng có người nào đoạt mất.

      Ở trước mặt , cả người toàn bộ biến thành dịu dàng, theo lời của các bạn học khác đó là “Khuôn mặt hoa đào, đôi mắt giống như có thể thấm được ra nước”.

      Hai người bọn họ rất nhanh dính nhau như keo, mua cơm lấy nước cho , giặt quần áo cho , trước giờ tan học đứng dưới cầu thang chờ , trước khi kết thúc buổi chiều ở sân thể dục đợi , sau đó bọn họ ăn cơm với nhau, chơi bóng với nhau, rồi tự học buổi tối, hai người liên tục nhắn tin cho nhau, nhất định đến khi phòng ngủ tắt đèn bọn họ mới tắt di động.

      Rất nhanh, bọn họ cũng tốt nghiệp.

      Mặc dù mời Tần Dao tới nhà mình, đừng thấy bình thường rất to gan, nhưng khi gặp cha mẹ của người trong lòng vẫn rất hồi hộp. từ chối mấy lần, cuối cùng thấy tức giận nên thể làm gì khác hơn là đồng ý theo về nhà.

      Mang theo tâm trạng lo sợ và bất an đến nhà , vừa vào cửa sợ hết hồn. nghĩ nhà kiềm tiền rất khó khăn, xài tiền cũng rất tiết kiệm, nên chưa bao giờ chịu dùng tiền của Chu Tắc, cũng hoàn cảnh gia đình như thế nào. Mặc dù mơ hồ có cảm giác điều kiện gia đình Chu Tắc tệ nhưng ngờ lại tốt như vậy. Phòng khách nhà họ rất to, trang trí còn đẹp hơn nhà hàng, từ cửa nhìn thẳng vào có quầy bar mini, đó đặt mấy bình rượu màu hổ phách, bình hoa bên cạnh là hoa Bách Hợp tươi mới, vừa đúng lúc hoa nở to, cả phòng đượm mùi thơm thoang thoảng. Nhà họ dùng TV đời mới nhất lúc bấy giờ, phía sau TV dĩ nhiên là hòn núi giả nho , núi trang trí bằng ngọc thúy trúc.

      Ba mẹ và chị ngồi ở phòng khách chờ bọn họ, Chu Tắc kéo ngồi xuống sô pha, rồi giới thiệu với họ:

      “Đây là Tần Dao ạ.”

      Lông mày của mẹ nhướn lên, thuận miệng kêu người giúp việc châm trà, mấy người bọn họ bắt đầu đánh giá dưới .

      Mẹ hỏi:

      “Nhà cháu phải ở thành phố à? Nghe Tiểu Tắc nhà cháu ở huyện đúng ?”

      tình trả lời:

      “Nhà cháu ở thành phố X, phải ở huyện ạ.”

      Bà bĩu môi,

      “Thành phố X sao, nơi đó bác từng tới rồi, cũng chỉ là thành phố thôi!”

      xong, bà với chị cười vang.

      Chu Tắc đặt tay lên bả vai hàm ý an ủi, chau mày :

      “Chuyện này có gì buồn cười chứ, mẹ xem dì giúp việc làm cơm xong chưa?”

      Trong lòng Tần Đao cũng đủ ngũ vị[5] rồi, ba thoải mái hỏi:

      “Cháu là Tần Dao đúng , nhà cháu làm gì?”

      [5] Ngũ vị: ngọt, chua, cay, mặn, đắng.

      ngây ngẩn cả người, ba lại hỏi:

      “Ba cháu làm gì?”

      Chu Tắc vội vàng :

      “Ba ấy qua đời rồi ạ!”

      “Vậy à,”

      Ông :

      “Vậy mẹ cháu giờ làm gì?”

      “Làm may ạ.”

      “Nghe cháu còn đứa em trai, hơn nữa sức khỏe tốt lắm phải ?”

      “Em trai cháu là người câm ạ.”

      Ông hừ tiếng, cũng thêm gì nữa. Lúc này mẹ từ phòng bếp ra, :

      tới giờ dùng cơm rồi!”

      ngồi bên cạnh Chu Tắc, trong lòng rất bất an, căn bản biết bàn ăn là những món gì. Chu Tắc vừa gắp thức ăn cho , vừa thấp giọng :

      “Em đừng suy nghĩ nhiều nữa, ăn thêm chút, sau đó chúng mình cùng dạo phố.”

      Trong bữa ăn ba lại hỏi,

      “Vậy sau khi cháu tốt nghiệp còn phải nuôi mọi người trong nhà?”

      ngẩng đầu, kiên định nhìn thẳng vào mắt ông,

      “Họ là người thân của cháu, chăm sóc họ là trách nhiệm của cháu ạ!”

      Mẹ ở bên cạnh cười lạnh:

      “Trách nhiệm? Điều đó liên quan gì đến Tiểu Tắc nhà chúng tôi, đến cuối cùng cũng làm hại nhà chúng tôi phải chịu khổ kiếm tiền!”

      Bà lại quay sang nhìn Chu Tắc:

      “Mẹ cũng với con rồi, con của Trần cục trưởng vẫn rất thích con, hai nhà chúng ta tổ chức đám hỏi để công việc làm ăn của ba con được tốt hơn, nhưng con lại mang về đây đứa cha, sau này còn phải gánh cả đám người nhà nó, con suy nghĩ xem sau này con có thể sống tốt sao? Rốt cuộc đầu óc con nghĩ cái gì, có phải hồ đồ rồi !”

      Tay Chu Tắc run lên, cúi đầu im lặng lên tiếng. im lặng nhìn , đột nhiên cảm thấy tất cả mọi người nực cười. biết người khác gặp phải tình huống này xử lý ra sao, nhưng vì chuyện này mà khóc. Bỗng nhiên đứng dậy, hai tay giữ chặt mép bàn, tiện thể lật tung cái.

      chính thức kết thúc mối tình đầu kéo dài được hai năm ấy như thế đó.

    3. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Phần 2

      Bởi vì chuyên ngành của bộ môn mới, khi đó nó lại hết sức nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp, liền tìm công việc ở thành phố, ngoài mong đợi được nhận vào làm thư ký ở công ty.

      Đãi ngộ của công ty rất tốt, tiền lương, tiền làm thêm giờ cũng khá, hơn nữa còn có lễ nghỉ đông, lễ mừng năm mới, khi ấy tông ty còn mở tiệc liên hoan để mọi người có bữa no. giống như các Giám đốc của công ty tư nhân, bọn họ sợ thành phần tri thức muốn thêm tiền lương, căn bản để nhân viên nghỉ ngơi. Ở đây chỉ cần đem công việc của mình làm xong, tuyệt đối có người tới bới móc. Hơn nữa, chỉ là thư ký , khó có cơ hội thăng chức, giẫm đạp căn bản là lãng phí thời gian của mình.

      thuê chung nhà với vài đồng nghiệp, bình thường ở đó, đến kỳ nghỉ về nhà, các ấy luôn hỏi có phải có bạn trai ở quê hay , chỉ cười híp mắt trả lời, bạn trai có, nhưng bạn người.

      lần đưa em trai lên thành phố chơi, đây là lần đầu tiên sau hồi nó được xa nhà, nên cảm thấy rất hưng phấn, luôn ra dấu tay hỏi đây là cái gì. dắt nó dạo các khu thương mại lớn của thành phố, nó thích nhất là tới tiệm quần áo, hơn nữa vào đó nó có ý tưởng, hại mỗi lần phải lôi nó rời , còn phải nở nụ cười với những bán hàng khinh thường nhìn họ.

      đưa nó về nhà trọ, bởi vì vẫn chưa hoàn cảnh của mình với các đồng nghiệp, nên các ấy vừa nhìn thấy em trai kinh ngạc dứt, mọi người vây quanh nó cái này cái kia, chưa từng có nhiều chị vây quanh nó như vậy, làm nó mắc cỡ mặt đỏ tới mang tai, xấu hổ khoa tay mua chân chuyện với các ấy.

      Nghe nó biết may quần áo, các lại bắt đầu ồn ào, mọi người để nó đo kích cỡ cơ thể, rồi nhanh chóng lật các tạp chí tìm các kiểu mẫu, làm nó loay hoay đầu đầy mồ hôi.

      Buổi tối, để nó ngủ ghế sô pha trong phòng, nghe tiếng thở đều đều của nó, đột nhiên cảm thấy mình rất hạnh phúc.

      Em trai ở đây đến thứ sáu, rồi mang theo ba lô đựng đầy tạp chí thời trang, vải và các mẫu y phục các nhờ may, rất vui vẻ cùng về nhà với .

      Nghe được tiếng cười của hai người, mẹ vội vàng chạy ra đón. Mấy ngày gặp, bà thoạt nhìn trẻ ra vài tuổi, cả đầu nhuộm tóc đen, sắc mặt hồng hào, nụ cười rạng rỡ. Buổi tối em trai bận may quần áo của nó, cùng mẹ xem TV, mẹ đột nhiên hỏi:

      “Tiểu Dao, nếu mẹ tìm cho con người cha dượng con trách mẹ chứ?”

      Trong lòng vang lên tiếng ‘thình thịch’, đến ngồi cạnh mẹ, nắm chặt tay bà nhàng vuốt ve. Bàn tay mẹ có rất nhiều vết chai, cả bàn tay có cả những vết thương mới và cũ, đó là vì lúc dùng kéo chú ý mà bị thương. đem tay bà đặt lên ngực mình, “Mẹ, mẹ cần để ý đến tụi con, con nhất định ủng hộ mẹ!”

      Giữa trưa hôm sau, mẹ dắt theo bác tóc trắng về nhà, bà bận rộn hồi lâu, rồi bưng ra bàn ăn ngon. dẫn bác tới bàn cơm, sau đó kéo em trai đến bên cạnh, cho nó biết chuyện gì xảy ra, nó cắn môi như rất vui, khoa tay múa chân :

      “Hôm nay em nhất định phải luôn cười, để mẹ nghĩ em rất vui, bằng chị để ý tới em nữa!”

      Nó gật đầu, tỏ vẻ biết rồi.

      Lúc ăn cơm, em trai nhìn bác ấy cười ngừng, mẹ rất cao hứng với bác ấy: “Bọn cũng rất thích , thế là tốt rồi.”

      Bác cũng cười.

      Lúc này, cửa đột nhiên bị đập rung trận, Tần Dao mới vừa mở cửa ra, vài người đàn ông và mấy người phụ nữ xông vào, chỉ vào mặt mẹ mà mắng, “Con mụ chết tiệt kia, bà dụ dỗ ba tôi, bà nghĩ mình có xứng , mang theo đứa con trai khuyết tật của bà lại muốn nhờ cậy ở nhà chúng tôi sao, cũng tốt đấy nhỉ!”

      “Dạy bà già này chút , đập cho tao!”

      Mẹ nức nở đứng sau lưng bác, bác chỉ tay về bọn họ mà giận đến cũng ra lời. Tần Dao thừa dịp bọn họ chú ý, cầm dao gọt trái cây đặt bàn, trong chớp mắt lao ra sau tên lớn tiếng, tên khác đột nhiên vung cái ghế lên, liền đem dao gọt trái cây kề vào cổ , hét lớn với bọn họ:

      “Các người ai dám động tay!”

      Mọi người ngừng lại, mắt dám tin nhìn con dao trong tay , có người phụ nữ há hốc mồm cứng lưỡi thốt ra hai chữ, “Ác nữ!”

      Người trước mắt chưa từng nghĩ đến khả năng này, chậm rãi đặt cái ghế xuống, cả người như run rẩy, giọng bác cũng phát run, “Đừng làm con trai bác bị thương…”

      hơi nới lỏng dao, “Các người mau xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức! Tôi muốn cho các người biết, tại tôi cũng có thể nuôi được mẹ mình. Em trai tôi cũng phải người khuyết tật, nó cũng có thể tự mình kiếm tiền nuôi sống bản thân, sau này các người còn dám với họ như vậy, trừ phi các người giết chết tôi, bằng , chỉ cần tôi còn hơi sức chắc chắn bỏ qua cho các người!”

      Bọn họ liên tục xin lỗi ngừng, mẹ tiến tới lấy con dao của tôi xuống, sau đó nhàng an ủi bọn họ.

      xin lỗi, con của tôi tính tình tệ quá, dọa mọi người rồi, mọi người đừng trách nó.”

      Người con kia vừa đặt mông ngồi xuống, vừa trở về từ cõi chết : “Ác nữ, tôi cũng giống , tôi phản đối ba tôi tái hôn, chỉ là sợ sau này cuộc sống của ông sống khổ sở. Bằng thừa dịp tất cả mọi người đều ở đây, chúng ta cùng quyết định chuyện này, mọi người cùng náo nhiệt trận !”

      Tuần sau trở về, Tần Dao được uống rượu mừng của mẹ, các đồng nghiệp cũng mang theo quà tới chung vui rối rít. Trong hôn lễ, mấy tên kia kể lại chuyện ngày ấy rất sinh động, các đồng nghiệp nghe được mà sợ hãi cả đám.

      Sau khi các ấy trở về, ai dám trêu trọc , cũng ai dám theo đuổi nữa.

      nhanh chóng cũng hai mươi tư tuổi, các đồng nghiệp của Tần Dao cũng rối rít có bạn trai, tới chủ nhật mọi người đều hẹn hò, nhưng ngay cả điện thoại của người khác giới cũng nhận được lần, ai, đơn.

      càng ngày càng sợ về quê, mỗi lần về mẹ hỏi bạn trai chưa, còn có em trai, cứ thấy hai diễn viên TV hôn nhau nhìn về phía liếc mắt ra hiệu, dùng hai ngón tay so sánh và họ, nhà này, là chỉ mong thiên hạ đại loạn.

      lần về nhà, mẹ chuyện với dì Vương tầng dưới, nhờ dì giới thiệu bạn trai cho , muốn thay quần áo ra ngoài với dì, em trai nở nụ cười dào dạt, nhìn ra dấu tay trông ngốc nghếch, cầm giầy ném vào người nó.

      theo dì Vương tới nhà hàng, tên kia đến.

      “Trời rất nóng còn mặc tây trang, thấy nóng à, mặc tây trang vào nghĩ mình là người nổi tiếng chắc!” oán hận nghĩ tới, “Nhân tài như vậy còn phải xem mặt, có lầm vậy, có phải muốn gạt người đó!”

      cười híp mắt, “Tôi là Hứa Bối Hà, rất hân hạnh được quen biết .”

      đưa tay cố chống đỡ khuôn mặt tươi cười của , cười gì biết, rồi mở miệng câu, “Tôi là Tần Dao.”

      “Tần Dao? Cái tên này rất quen đấy, khi còn bé tôi nghe rất nhiều lần rồi.”

      “Chắc chắn nghe qua rồi!” tức giận nhìn , “Tôi chính là ác nữ nổi tiếng đấy, nơi này ai biết, chừng khi còn bé mẹ thường dọa bằng tên của tôi đấy.”

      Dì Vương vừa nhìn cảm thấy khí rất lạ, liền đá mấy cái dưới gầm bàn, vội vàng tỉnh ngộ, hôm nay ngàn vạn lần cũng thể hủy hoại ý tốt của dì Vương.

      cũng để ý nhiều, chỉ cười : “ đói bụng chưa, chúng ta gọi họ mang thức ăn lên nhé.”

      ngầm hạ quyết định, từ lúc đó chỉ ăn mà thêm gì nữa, bằng , rất xin lỗi bản thân vì phơi nắng dưới trời nóng để tới đây.

      phấn đấu quên mình tác chiến với dưa chua trước mặt, lại hỏi, “ tại làm việc ở đâu?”

      “Ở thành phố…”

      rất hiểu, lúc ăn cơm được chuyện, đặc biệt là khi ăn cá, bây giờ bị hóc xương rồi. đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng, cũng gấp, vừa giúp uống chút dấm lại nắm thêm chút cơm dẻo, cuối cùng vẫn phải đưa vào bệnh viện.

      Hành hạ hơn nửa ngày, chiếc xương cá cuối cùng cũng được lấy ra, còn khí lực phản ứng với nữa, cũng bị hành hạ đầu toát hết mồ hôi.

      “Xem , đáng đời, ai kêu ăn mặc vậy chứ!”

      Sau đó trực tiếp về nhà, ngay cả điện thoại địa chỉ cũng thèm để lại.

      Từ đó, đem liệt vào nhóm ‘Xúi quẩy’ bao giờ gặp lại!

      Hôm sau trở về công ty, quản lý bảo phải nhanh chóng làm bản Báo cáo tình hình tài chính của công ty năm nay, còn muốn mọi người phải làm thêm giờ trong tuần, làm thêm giờ làm thêm giờ, dù sao cũng tốt hơn là về nhà nghe những lời âu yếm của mấy nàng cùng phòng với bạn trai, hơn nữa lại có thể thêm khoản tiết kiệm được ghi lại, cớ sao lại làm chứ.

      ngờ, lần làm thêm giờ này đúng là mệt mỏi, có thể rãnh rỗi quá lâu rồi, nay bận rộn cả ngày làm cả người như sắp tan ra, trở về nhà chỉ muốn tắm nước nóng rồi ngủ giấc. Bận đến hết tối thứ sáu, quản lý cuối cùng cũng lên tiếng, “Những ngày qua mọi người cực khổ rồi, buổi tối Bar chơi thôi, tiền rượu tôi bao hết.”

      Vì thế, đám người mặc đồ công sở chỉnh tề, chậm rãi tiến về quán Bar.

      Mặc dù thường xuyên theo chân bọn họ Bar uống rượu, nhưng tửu lượng vẫn thể luyện được, chỉ là khá hơn người bình thường chút thôi, khi uống rượu say cũng mê man ngủ, đến sấm vang trời cũng khiến tỉnh lại được.

      Các đồng nghiệp cười , cười híp mắt đính chính, “Đây là rượu tốt phải , rượu tốt dành cho người tốt, chứng tỏ nhân phẩm của tôi rất tốt…”

      Sau đó là loạt tiếng ói.

      Hôm nay sao có thể say nhanh vậy chứ, mới uống được vài chén mà người và vật xung quanh lờ mờ thành ảo ảnh rồi. Ngay cả mí mắt cũng nâng lên nổi, có ý muốn nữa, nhưng vẫn cố gắng duy trì bước chân vững vàng, với mọi người:

      “Tôi muốn về trước, ngày mai tôi còn phải dậy sớm chút để ngồi xe về nhà nữa.”

      chóng mặt tới cửa Bar, chuẩn bị đón xe người đàn ông kéo tay , “Tần Dao, sao lại ở đây?”

      Bị kéo lại, mắt làm thế nào cũng thể mở ra được nữa, gục đầu ngã vào lòng .

      Hôm sau tỉnh lại, phát người trống trơn, hối hận thốt thành lời, “Xong rồi, lẽ đây là one night stand[4] các ấy vẫn sao.”

      [4] One night stand (419): tình đêm.

      còn kịp thấy ai lấy mất trinh tiết của , phát hình như là ở quầy Bar hôm qua, người đàn ông kia biến mất thấy mặt.

      “Tên đàn ông chết tiệt, chẳng lẽ còn bắt tôi phải trả tiền phòng!”

      nhanh chóng mặc quần áo, rồi chạy khỏi phòng.

      Len lén vào nhà trọ, các bạn còn ngủ nướng, liền nhanh chóng thay quần áo, cầm lấy ví tới trạm xe, chắc chắn em trai ở nhà sốt ruột chờ về rồi, đồng ý đưa nó tới quán ăn vặt mới mở.

      tháng sau, khi ở nhà đánh cờ với em trai dì Vương tới chơi, lại phải thay quần áo ăn cơm với dì, dì muốn giới thiệu cho chàng trai. Nhìn dáng vẻ thần thần bí bí của dì, tên em trai ngốc lại ra dấu tay với , lại muốn nhéo lỗ tai nó, dì Vương còn :

      “Cậu ta biết chuyện gia đình cháu, cậu ấy cũng muốn gặp em trai cháu.”

      “Kỳ quái, tên này là ai vậy kìa.” có chút buồn bực, “Sao chê em trai cháu chứ?”

      Vẫn quán cơm đó, vẫn con người đó, Hứa Bối Hà, tên xúi quẩy này.

      vẫn mang cái dáng vẻ cười vui đó, trước tiên, kéo em trai ngồi xuống bên cạnh , lần này mặc bộ tây trang ngu ngốc kia nữa, cũng gọi món cá, thông minh hơn rồi đấy.

      Nhìn em trai và dì Vương được ân cần chăm sóc đến mặt mày hớn hở, ăn cũng cảm thấy vui vẻ, đối với khuôn mặt tươi cười này, cho tới bây giờ, em trai vẫn có sức miễn dịch, nhìn nụ cười thích. Chẳng qua là, sao nó biết nụ cười đó là toan tính hay tâm đây, cả đời này, rốt cuộc có cách nào để nó biết những thứ này có thể là giả dối mà tự bảo vệ được bản thân, nghĩ tới đây, trong lòng nhói đau.

      làm việc ở thành phố à?” Trong đôi đồng tử đen dường như phảng phất chút ấm áp.

      “Đúng vậy, tôi làm việc trong công ty, trước kia là thư ký, bây giờ cũng làm công việc khác trước nhiều lắm, chẳng qua họ gọi đó là trợ lý thôi.”

      mỉm cười, ánh mắt hai người giao nhau, trong nháy mắt hơi thất thần.

      Dường như, quen biết từ lâu lâu lắm rồi.

      cười to: “Tôi cũng làm việc ở thành phố.” đưa danh thiếp cho , “Xấu hổ quá, chuyện lần trước xảy ra quá nhanh, tôi chưa kịp để lại danh thiếp cho .”

      nhận lấy danh thiếp, tên này, ngờ làm Giám đốc rồi, quá hù người, khiến người ta có chút tự ti mà.

      Khi chiến đấu hăng hái với món gà ớt, thình lình buột miệng : “ thường xuyên Bar uống rượu à?”

      định mở miệng chuẩn bị trả lời, lại dẫm vào vết xe đổ nữa rồi, bị xương gà mắc họng!!!

      Tên này đúng là xúi quẩy mà! oán hận nghĩ thầm, đời này chỉ bị vật thể kẹt trong họng hai lần, mà hai lần này đều do làm hại.

      Về nhà, em trai cười lăn lộn giường, cho đến khi bị nhéo đỏ lỗ tai nó mới dừng lại.

      Vài tuần lễ nữa lại qua , năm mới cũng đến, công ty tổ chức tiệc mừng năm mới ở Bar. Cả gian tràn ngập bóng bay và cây giáng sinh vô cùng náo nhiệt, đồng nghiệp rối rít mang bạn trai bạn tới, mọi người đều có đôi có cặp, chỉ có mình lại đơn.

      trốn ở góc phòng, đúng là do công ty chiêu đãi có khác, ngay cả rượu cũng ngọt như vậy. uống chén lại thêm chén nữa, thầm nghĩ, sao lần này lại uống say nữa, chẳng lẽ tửu lượng của tiến bộ thần tốc.

      Cuối cùng là tiết mục tặng bao lì xì, mọi người ai ai cũng có phần, có ai tay mà về, cũng lấy được bao lì xì đỏ to. Nhìn mọi người với người , còn dùng áo khoác chôn mình chặt, từ từ bước trong gió.

      Đầu óc của bắt đầu hỗn loạn, trước mắt đường thẳng cũng thành cong vẹo, sau đó, nghe thấy có người dịu dàng gọi tên , cuối cùng đem những phiền não trong đầu thả lỏng dần, rồi ngã vào lòng người đàn ông đó.

      Trong ánh trăng mờ ảo, dường như nghe thấy tiếng thở liên miên quấn quanh thân thể suốt đêm.

      Ngày hôm sau, khi tỉnh lại còn ở đây, mặc quần áo vào đợi hồi lâu vẫn thấy người kia trở lại, trong lòng cảm thấy giống như đồ vật gì đó mất , nhưng lại biết ném mất nó từ lúc nào.

      Hết năm, gọi điện cho Hứa Bối Hà, người của công ty được phái ra nước người công tác, phải thời gian nữa mới trở về.

      Cảm giác mất mát nồng đậm lại xuất trong lòng, cố gắng phấn chấn tinh thần lại, tự nhủ với bản thân, như vậy cũng tốt, ít nhất bị hóc xương nữa rồi.

      Chớp mắt, năm nay hai mươi tám tuổi. Mẹ : “Trước khi con tròn hai tám tuổi mà gả được cho ai, bất kể con có muốn hay cũng phải kết hôn với người mà mẹ chọn. Năm nay mẹ cũng lớn tuổi, sắp gặp cha con rồi, con muốn mẹ phải với cha con dưới suối vàng thế nào đây.”

      nhìn mẹ lại muốn rơi nước mắt, vội vàng giơ hai tay đầu hàng.

      Dì Vương hưng phấn chạy sang, muốn đưa gặp người đàn ông, mẹ và em trai nghe thấy cũng rất vui, hai người chuẩn bị thỏa đáng cho từ xuống dưới, đến khi hai người hài lòng mới thả ra khỏi cửa.

      Có lầm hay , bây giờ vẫn còn người có sáng ý như vậy! Khi vừa nhìn thấy quán cơm quen thuộc ấy, bắp chân cũng bắt đầu run rẩy.

      Hứa Bối Hà nhìn thấy , cười vui vẻ như hai lần trước nữa, trong mắt lên vẻ thâm trầm kín đáo, trực tiếp kéo ngồi cạnh , lúc này dì Vương cũng theo vào nữa, vừa đưa tới cửa bà nhanh chóng mất.

      chăm chú nhìn , câu nào, tình cảm mãnh liệt trong mắt dần dần hóa thành sương mù hư ảo, tới mặt thấy lạnh, dính vào áo chỉ hơi ẩm ướt. Nhìn ánh mắt của , cảm thấy có cảm xúc khó thành lời điên cuồng phát sinh trong lòng, nhiều người đàn ông từng gặp qua, thế nhưng chỉ nhớ được , cũng chỉ nhớ được nụ cười của , chỉ nhớ tên xúi quẩy này làm mình hóc xương tới hai lần.

      Hẳn là rất quen với đôi mắt này, ánh mắt quen thuộc như vậy, nhưng mà, cho dù tìm nát óc cũng có ký ức nào liên quan đến nó. Chẳng lẽ, bỏ lỡ đoạn ký ức quan trọng trong sinh mệnh của mình?

      lúc lâu sau, : “ mới công tác nước ngoài về rồi tìm em ngay, … muốn.” Ánh mắt của lộ ra nét buồn bã mơ hồ, dám nhìn nữa, nghe : “ muốn chờ thêm nữa, chúng ta tốn quá nhiều thời gian, nếu như em tin em, chúng ta kết hôn nhé!”

      nghe thấy tiếng tim đập của mình, vang như tiếng sấm ngày xuân, dùng sức : “Được!”

      Ba lần xem mắt lại cùng người, hơn nữa cuối cùng cũng gả cho người đó, nhiều chuyện thế giới phải kỳ diệu bình thường mà là vô cùng kỳ diệu.

      Trong hôn lễ, dì Vương : “Cháu phải biết rằng người khác nào dám xem mặt cháu, người ta nghe thấy tên của cháu muốn bỏ chạy rồi. Chỉ có thằng nhóc Tiểu Hứa này, ba ngày hai ngày lại nhờ dì tìm cháu, cháu xem thằng nhóc này sao lại ngốc như vậy chứ.” Bà cười: “Bây giờ nhìn lại, hai cháu rất xứng đôi!”

      Đêm ấy, nằm trong lồng ngực , : “Có chuyện em nghĩ chúng ta nên thẳng thắn, có hai lần em từng uống rượu say rồi với người khác…”

      cười rất gian trá, “Có phải gặp ở quán Bar phố Nhai?”

      kinh ngạc nhìn , ôm chặt, “Có phải người đó còn gọi tên của em, tối hôm ấy em vừa ngã xuống liền bất tỉnh, có phải ngày hôm sau em gặp được người kia nữa…”

      nhàng thở dài: “Đồ ngốc, lần đầu tiên là do phải vội gặp khách, lần thứ hai phải đến sân bay, sao em thể nhớ chứ.”

      khóc lên, rốt cuộc tìm được thứ đồ mà mình lãng quên, ra, trong cuộc đời này những thứ là của bạn nó vẫn luôn là của bạn.

      Rất nhiều năm sau đó, ôm con chơi điện tử, đứa bé giống như phát ra đại lục mới, “Ba ơi, trán ba bị sao vậy?”

      xoa xoa cái trán, cười rất ký quái. nhìn , “Đúng đó, em còn nghĩ nó là thai ký[5] đó.”

      [5] Thai ký: lúc mới sinh ra có.

      Vẻ mặt ai oán, “Nhiều năm như vậy em vẫn quan tâm tới , còn chờ em hỏi đây. ngờ Tiểu Bối Bối của chúng ta tranh hỏi trước rồi, vẫn là con trai hiểu ba nhất!”

      Con trai hỏi tới: “Rốt cuộc ba bị sao vậy ạ?”

      cười ha ha: “Bị mẹ con đánh khi còn bé đấy…”

      THE END
      Marukochanmilary thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :