1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Nha hoàn phú quý - Ngải Phân(c5)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Nha hoàn phú quý
      Tác giả: Ngải Phân
      Độ dài: 10 chương
      Edit: Độc Lai Vãng
      Convert: ngocquynh520

      Giới thiệu:
      Mặc dù mọi người đều gọi nàng là tiểu thư Cảnh phủ, nhưng nàng cũng ràng mình chỉ là đứa con riêng.
      Dù đại nương ghét nàng, ca ca mới căm thù nàng, nàng đều chỉ có thể ngoan ngoãn im lặng…
      Vào lúc này, phụ thân cùng mẫu thân đều qua đời, nàng nhất định bị đuổi ra khỏi cửa…
      A? ngờ ca ca lại có thể mở lời lưu nàng lại….
      Muốn nàng trở thành nha hoàn bên người.
      Xem ra nàng chỉ có thể đồng ý. Dù sao nàng cũng có chỗ để .
      Mà chỉ cần da mặt dày chút, để chuẩn bị bị ức hiếp.
      Nàng có thể có khả năng đảm nhiệm công việc này…
      Chỉ là, chuyện dường như hoàn toàn giống như nàng tưởng tượng.
      là muốn nàng “thân cận thân thể” hầu hạ , còn luôn thích ở giường “ức hiếp” nàng.​
      hin1412 thích bài này.

    2. nhimxu

      nhimxu Active Member

      Bài viết:
      252
      Được thích:
      158
      Đọc văn án thấy có thịt nè :yoyo44:

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1:

      “Tôi đồng ý!”
      “Việc này phải do ngươi đồng ý hay , ta đón nàng về!”
      “Cái gì?! Ông đưa kỹ nữ ti tiện kia về nhà?”
      Trong đại sảnh của Cảnh phủ, Cảnh Quang Toàn, nam nhân gần bốn mươi tuổi, bàn bạc về chuyện cưới tiểu thiếp với phu nhân, , chính xác mà phải “bàn bạc” mà là “thông báo”.
      Ông làm như vậy khiến cho nguyên phối phu nhân, Mạnh Ngọc Hoa, bất mãn và phản đối.
      Đối với lời khó nghe của phu nhân nhà mình, Cảnh Quang Toàn tức giận, nhìn phu nhân nhà mình, : “Ngọc Hoa, chú ý cách dùng từ của ngươi, Chi Hà chính là nhị phu nhân của Cảnh phủ. Ta ra lệnh cho mọi người trong phủ, sau này được nhắc tới quá khứ của Chi Hà nữa!”
      “Nhị phu nhân? kỹ nữ ti tiện lại trở thành nhị phu nhân của Cảnh phủ? Đúng là chuyện cười!” Mạnh Ngọc Hoa hoàn toàn đè nén được lửa giận trong lòng.
      Tình cảm của nàng và lão gia từ trước tới giờ tốt, nàng cứ tưởng sau khi sinh nhi tử, Cảnh Liệt, tình hình chuyển biến tốt. Nhưng lão gia đối với nàng vẫn lạnh nhạt, đối với nhi tử cũng lạnh nhạt giống như vậy.
      Cho dù tình cảm phu thê tốt, nhưng dù sao nhi tử của nàng cũng là người thừa kế duy nhất của Cảnh gia.
      Nhưng bây giờ, lão gia lại có thể muốn cưới tiểu thiếp?!
      Người ta thủ đoạn của nữ tử thanh lâu tàn cay độc nhất, lão gia vốn thích Liệt Nhi, ngộ nhỡ, nữ nhân kia sinh nhi tử, dám chắc việc Liệt Nhi kế thừa gia sản của Cảnh phủ.
      Vì địa vị của mẫu tử bọn họ ở Cảnh phủ, dù thế nào nàng cũng thể để cho lão gia nạp tiểu thiếp.
      Nữ tử thanh lâu người người giỏi về tâm kế, có biện pháp như thế nào khiến cho lão gia thu nhận nàng ta làm thiếp chứ? Nhất là Cảnh phủ lại là trong tứ đại phú thương của kinh thành, lão gia Cảnh gia đương nhiên là đối tượng mơ ước của những nữ tử thanh lâu kia!
      “Đừng trách ta nhắc nhở ngươi, nếu ngươi lại những lời sỉ nhục Chi Hà, ta làm cho nàng trở thành đại phu nhân Cảnh phủ!” Đối mặt với lửa giận của phu nhân, Cảnh Quang Toàn có thể lý giải, ông lời này chỉ là dọa dẫm, mục đích chỉ là cho Chi Hà mới vào cửa khó xử.
      Lão gia muốn bỏ nàng?!
      “Lão gia, ông…” Nghe thấy lời nghiêm khắc kia, Mạnh Ngọc Hoa cho dù phẫn nộ, cũng thể cắn răng nhẫn nhịn! “Liệt Nhi, ngươi đừng ngồi bên lên tiếng, ngươi cũng a!”
      “Mẫu thân, người muốn con cái gì?” Cảnh Liệt nhìn mẫu thân nổi giận đùng đùng, lạnh nhạt .
      Nhi tử độc nhất của Cảnh Quang Toàn cùng Mạnh Ngọc Hoa, năm nay mười lăm tuổi, Cảnh Liệt, ngồi ở bên nhìn phụ mẫu tranh cãi, khuôn mặt tuấn tú chút thay đổi.
      Kỳ , đối với việc phụ thân bỗng nhiên sai người gọi cùng mẫu thân đến đại sảnh, đoán ra phát sinh chuyện gì, bởi vì biết được từ chỗ hạ nhân, phụ thân của muốn nạp thiếp.

      Đối với việc này, phản ứng mạnh mẽ bằng mẫu thân, có lẽ phải có cảm giác gì quá lớn, bởi vì biết cho dù phản đối phụ thân vẫn nạp thiếp. Hơn nữa, cùng phụ thân luôn luôn thân thiết.
      , chính xác mà phụ thân chưa bao giờ chủ động gần gũi , lâu ngày, phụ tử bọn họ liền càng lúc càng xa.
      Thời niên thiếu, phụ thân từng mến nương, nhưng hai người thân phận khác xa, bị buộc tách ra, mà phụ thân nghe lời phụ mẫu mà cưới mẫu thân.
      biết phụ thân chưa bao giờ mến mẫu thân, cho dù mẫu thân sinh , phụ thân cũng rất ít gần gũi với bọn họ.
      cùng phụ thân gần gũi, về phần mẫu thân, cũng giống như vậy.
      Lúc , mẫu thân thích gặp gỡ các phu nhân nhà quan, thường thường phụ thân chân trước mới vừa ra khỏi cửa, mẫu thân chân sau cũng ra ngoài, từ lúc bắt đầu nhớ được mọi thứ tới nay, ở bên cạnh luôn chỉ có bà vú cùng nha hoàn. Sau khi lớn lên còn có tùy tùng lớn hơn mấy tuổi theo.
      Ở trong Cảnh phủ, chỉ là được sinh ra vì quyền lợi, bởi vì Cảnh gia cần có người để truyền lại hương khói, mà mẫu thân cần nhi tử mà sau này có khả năng kế thừa gia nghiệp Cảnh gia, để mình nương nhờ.
      Sâu thẳm trong đôi mắt đen thoáng xẹt qua vẻ phiền muộn, còn kèm theo phản kháng, dễ làm người ta phát .
      Sau này, tuyệt đối giống như phụ thân, tuân mệnh phụ mẫu lấy nữ nhân mình thích, hơn nữa cũng muốn trở thành công cụ lợi dụng của mẫu thân.

      “Đương nhiên là thay mẫu thân đòi lại công bằng!”
      Từ trước tới nay, Liệt Nhi luôn nhiều lắm, hơn nữa càng lớn càng kỳ quái, nàng biết nhi tử suy nghĩ cái gì, cuối cùng cũng chẳng muốn với .
      Nhưng hôm nay xảy ra chuyện như vậy, Mạnh Ngọc Hoa đương nhiên muốn người thừa kế của Cảnh phủ là Cảnh Liệt, thay nàng lời công đạo.
      “Con…” Cảnh Liệt mới định mở lời, lập tức bị Cảnh Quang Toàn ngăn lại.
      “Liệt Nhi, ngươi cần phải cái gì, chuyện này phụ thân quyết định rồi, nghe những người khác phản đối!” Giọng của Cảnh Quang Toàn kiên định. “Ta cho nha hoàn bưng trà đến đây, như vậy, ta cho hai mẫu tử các nàng vào, dâng trà cho mẫu thân của ngươi và ngươi.”
      Đây là lễ nghi, tiểu thiếp mới vào cửa phải châm trà cho đại phu nhân.
      Ông vốn muốn như vậy, bởi vì ông hiểu tính khí của phu nhân, khẳng định làm Chi Hà khó xử, nhưng Chi Hà lại hết sức kiên quyết muốn làm nghi thức này!
      “Mẹ con bọn họ? Ngay cả đứa cũng sinh rồi?” Mạnh Ngọc Hoa mở to hai mắt nhìn, nàng ngờ rằng trượng phu sớm chiều ở chung với nàng lại cùng kỹ nữ kia sinh nữ nhi rồi!
      “Cung Tiểu Ảnh là nữ nhi của Chi Hà, phải nữ nhi của ta, nhưng ta quyết định nạp Chi Hà làm thiếp, đương nhiên cũng thu Tiểu Ảnh làm dưỡng nữ. Con bé chính là nữ nhi của Cảnh Quang Toàn ta.”

      Cảnh Quang Toàn tới ngưỡng cửa, sai bảo nha hoàn chờ ở sân dẫn hai mẫu tử Chi Hà vào.
      Khuôn mặt của Mạnh Ngọc Hoa vặn vẹo vì tức giận, nàng cứng ngắc thẳng về phía cửa.
      Lão gia chỉ đón hồ ly tinh vào trong phủ, mà còn thêm con tiểu hồ ly tinh?
      Hừ, muốn nàng uống trà do tiện nhân kia đưa? Như vậy, nàng hảo hảo mà chờ uống trà!
      Nàng nhìn Cảnh Liệt ngồi ở phía trước, “Liệt Nhi, xem mẫu thân đối phó hồ ly tinh kia, rồi ngươi đối phó tiểu hồ ly tinh, biết hay ?” Nàng cho “Nhị phu nhân” tương lai của Cảnh gia lễ gặp mặt khó quên!
      “Con biết rồi.” Mẫu thân khẳng định toàn lực phát tiết hết lửa giận trong lòng.

      Liễu Chi Hà nắm tay nữ nhi tám tuổi, khuôn mặt xinh đẹp được di truyền từ chính mình, Cung Tiểu Ảnh, theo quản gia vào đại sảnh.
      Nàng cảm thấy mẫu thân run run nắm tay nàng, đôi mắt trong veo và sáng ngời ra vẻ khó hiểu nhìn mẫu thân cúi đầu.
      Mẫu thân sợ hãi sao? Là bởi vì tiếng ồn ào vừa truyền đến sao?
      Cung Tiểu Ảnh và mẫu thân vừa vào đại sảnh, đôi mắt trong veo tò mò nhìn xung quanh, lơ đãng nhìn thấy thiếu niên tuấn tú ngồi bên, nàng nhịn được nhìn nhiều thêm mấy lần.
      Nàng phát cũng nhìn mình, hai người cứ như vậy nhìn thẳng nhau, đến khi phụ thân của nàng, Cảnh lão gia gọi nàng, nàng mới dời lực chú ý.
      Cảnh lão gia, người sắp trở thành phụ thân của nàng, cười rất hòa ái, nàng cũng cười lại với Cảnh lão gia, nhưng nhìn thấy nữ nhân nhìn vô cùng hung giữ ngồi ngay đại sảnh, thân thể nho của nàng khỏi co rúm lại, cũng cúi đầu giống mẫu thân.
      “Đem trà cho nhị phu nhân.” Cảnh Quang Toàn ngồi lại chủ vị.
      Liễu Chi Hà lấy khay từ tay nha hoàn, cung kính về phía Mạnh Ngọc Hoa, quỳ gối trước mặt nàng.
      “Đại … phu nhân, Chi Hà dâng trà cho người.” – Liễu Chi Hà hiểu thân phận ti tiện của mình, nàng gọi đại tỷ, cũng xưng mình là muội tử. Trong mắt của Mạnh Ngọc Hoa đầy lửa giận, trừng mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Liễu Chi Hà.
      Nữ nhân này trời sinh có khuôn mặt hồ ly tinh, chẳng trách lão gia cố ý muốn cưới nàng làm thiếp!
      “Ngọc Hoa, Chi Hà sau này là muội tử của ngươi, mau uống trà!” Cảnh Quang Toàn thấy phu nhân chỉ nhìn chằm chằm Liễu Chi Hà, ông nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
      Muội tử? Ta phi, nữ tử xuất thân thanh lâu, sao có thể cùng người xuất thân danh môn như nàng làm tỷ muội? Cứ xem như lão gia cưới nàng làm thiếp, nhưng ở trong mắt của nàng cũng chỉ là kỹ nữ!

      Mạnh Ngọc Hoa cầm ly trà lên, mở nắp ly trà, nàng chút nghĩ ngợi liền dội thẳng ly trà nóng vào mặt Liễu Chi Hà, khiến Liễu Chi Hà đau đến kêu thành tiếng.
      “Mẹ!” Cung Tiểu Ảnh quỳ mặt đất, thấy mẫu thân bị trà nóng làm phỏng, lo lắng chạy tới.
      “Ngọc Hoa, ngươi …” Cảnh Quang Toàn tức giận nhìn phu nhân.
      “Vừa nãy ta bị trượt tay, thể trách ta.” Mạnh Ngọc Hoa cười hiểm.
      “Chi Hà, nhanh tới phòng dược, ta bôi thuốc thay ngươi!” Cảnh Quang Toàn hoàn toàn nghĩ tới phu nhân hành động như vậy, ông kịp ngăn cản. “Lão gia, chờ chút, ta sao!” Liễu Chi Hà nhịn đau rát mặt, nàng muốn lễ nghi vào cửa vì vậy mà bị gián đoạn. “Tiểu Ảnh còn chưa dâng trà cho thiếu gia uống.”
      uống nữa, ngươi bị phỏng như vậy…”
      “Lão gia, Chi Hà sao, cần tốn nhiều thời gian, ngài để cho Tiểu Ảnh dâng trà cho thiếu gia uống !”
      Liễu Chi Hà kiên trì như vậy, phải là có nguyên do, vì nàng nghe tỷ muội ở Di Xuân viện , nếu làm lễ nghi dâng trà khi vào cửa, khiến cho mọi người lớn trong phủ, bao gồm cả hạ nhân đều chấp nhận thân phận của mình.
      Cảnh Quang Toàn thấy Liễu Chi Hà kiên trì như vậy cũng phải thuận theo nàng, “Nhanh đem ly trà khác cho Tiểu Ảnh tiểu thư.”
      Cung Tiểu Ảnh đứng dậy nhận lấy khay, về phía thiếu niên vẫn nhìn mình. ra chính là thiếu gia.
      “Tiểu Ảnh, là Cảnh Liệt, sau này cũng là đại ca của ngươi, đem trà cho đại ca uống !” Cảnh Quang Toàn tại chỉ muốn kết thúc lễ nghi này nhanh nhanh chút, ông còn muốn xoa thuốc cho Chi Hà.
      “Dạ!”

      Cảnh Liệt tức giận giống đại phu nhân mà có chút lạnh lùng, Cung Tiểu Ảnh cũng thấy sợ hãi, chỉ là, cũng có cười với nàng. Nàng đoán cũng giống đại phu nhân, thích nàng và mẫu thân.
      Nhưng mà nàng nhớ lời của mẫu thân, nàng luôn cười, vì vậy khuôn mặt nhắn cười lên, tới chỗ Cảnh Liệt.
      Từ lúc Cung Tiểu Ảnh mới vào đại sảnh, ánh mắt của bị hấp dẫn bởi khuôn mặt nhắn thanh tú trắng nõn, đặc biệt là đôi mắt trong trẻo và sáng ngời kia.
      Đó là đôi mắt vô cùng xinh đẹp, thanh thuần có tà niệm, trong nháy mắt, nhìn đến mất hồn, nhưng rất nhanh hồi thần.
      Thân thể nho cầm khay về phía , để cho có thể thấy nàng gần hơn.
      Khuôn mặt của nàng và mẫu thân của nàng có chút giống nhau, nhưng phải chút sức sống nào như mẹ nàng, khuôn mặt nhắn tròn tròn, mịn màng, thoạt nhìn vô cùng phấn chấn. thấy khuôn mặt nhắn cười ngọt ngào với mình, hiểu sao, tim của lại cảm thấy ấm áp mà trước nay chưa từng có.
      Đó là nụ cười đáng , xán lạn, thoạt nhìn buồn lo, khiến cho người ta cảm thấy rất thoải mái…

      phát mình hiểu sao lại thích nụ cười của nàng, khuôn mặt luôn lạnh nhạt thoáng qua chút mất tự nhiên, khiến bĩu môi hờn giận. “Đại, đại ca.” Cung Tiểu Ảnh hơi khẩn trương, cảm giác lần đầu tiên có ca ca có phần kỳ quái.
      Mạnh Ngọc Hoa thấy Cảnh Liệt cầm ly trà lên, nàng liền nháy mắt với .
      Cảnh Liệt dĩ nhiên biết ý tứ của mẫu thân, phải là muốn dội nước trà lên mặt Cung Tiểu Ảnh sao?
      nhìn khuôn mặt nhắn, mịn màng của Cung Tiểu Ảnh, tay cầm ly trà cứng lại, biết tại sao, bỗng nhiên muốn thấy nàng đau.
      Cảnh Liệt mực uống, buông lỏng tay làm cho ly trà rơi xuống.
      Cung Tiểu Ảnh thấy ly trà từ tay Cảnh Liệt rơi xuống, nàng nhớ lúc trước mẹ ân cần khuyên bảo muốn nàng lúc dâng trà đặc biệt cẩn thận thể làm bể ly trà, đó là điềm xấu. Bởi vậy nàng chút nghĩ ngợi, lập tức tiến lên lấy tay bắt lấy ly trà rớt xuống, hoàn toàn quên mất trong chén là trà nóng.
      ngo minh hoa thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1.2
      “A, nóng quá!” Cung Tiểu Ảnh cho dù bị ly trà làm nóng, nàng vẫn liều lĩnh bắt lấy chén cùng nắp trà, để chúng bị bể. Cảnh Liệt thấy Cung Tiểu Ảnh ngu ngốc lấy tay bắt ly trà, rồi lại kêu đau, tức giận làm rớt ly trà tay nàng.
      Nàng ngu ngốc sao? Tại sao lại lấy tay bắt ly trà?
      Cung Tiểu Ảnh khó khăn lắm mới nhịn đau để bắt được ly trà, lại để cho Cảnh Liệt hất , tiếng lạch cạch, toàn bộ ly trà đều rơi xuống đất.
      “Cái chén…” Cung Tiểu Ảnh nhìn cái chén bị bể mặt đất, nàng khổ sở quay lại nhìn mẫu thân, tiếp đó viền mắt đỏ lên. Nàng phải cố ý làm bể cái chén.
      Đều do Cảnh Liệt hại nàng làm bể cái chén… Nàng còn suy nghĩ, Cảnh Liệt cười có phải hay là do chán ghét nàng, bây giờ, nàng khẳng định, chán ghét nàng!

      “Liệt Nhi, ngươi làm cái gì? Tiểu Ảnh tuổi còn , sao lòng dạ ngươi lại hẹp hòi, độc ác giống mẫu thân của ngươi như vậy?” Đầu tiên là Chi Hà, bây giờ lại tới Tiểu Ảnh bị phỏng, Cảnh Quang Toàn kiềm chế được tức giận la mắng nhi tử.
      Cảnh Quang Toàn bỗng nhiên lớn tiếng quở trách Cảnh Liệt, hạ nhân trong đại sảnh mặt khiếp sợ, vì họ ít khi nhìn thấy lão gia giận dữ la mắng như vậy, huống chi người đó là đại thiếu gia!
      Cảnh Liệt thấy phụ thân lo lắng xem tay của Cung Tiểu Ảnh, lại quở trách mình trước mặt mọi người, khuôn mặt tuấn tú của lại càng thêm tối tăm hơn.
      biết phụ thân luôn thương cũng rất ít chăm sóc , nhưng hôm nay phụ thân lại vì hài tử của người khác mà mắng trước mặt toàn bộ hạ nhân. Điều này làm cảm thấy rất khó chịu, nhịn được trừng mắt nhìn Cung Tiểu Ảnh.
      Mạnh Ngọc Hoa ở bên tức giận đến mức sắc mặt xanh đen.
      “Cái gì gọi là ác độc giống ta? Lão gia, ông có lầm hay , ngờ ông lại có thể chính phu nhân cùng nhi tử của mình như vậy?” Nàng chỉ biết nếu để cho kỹ nữ này vào cửa, chắc chắn yên.

      Cung Tiểu Ảnh thấy Cảnh lão gia mắng Cảnh Liệt, nàng vuốt tay bé nóng rát của mình.
      “Lão…gia, con sao, người đừng mắng đại… ca.” Nàng càng càng , nhất là hai chữ cuối cùng.
      Cảnh Liệt tức giận nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt khinh thường của muốn cho nàng biết nàng cần nhiều chuyện!
      “Liệt Nhi, ngươi xem Tiểu Ảnh hiểu chuyện, ngươi nên hảo hảo học thiện lương của nàng.”
      Cảnh Quang Toàn cầm tay Liễu Chi Hà và Cung Tiểu Ảnh. “Được rồi, lễ nghi kết thúc.” Nếu sớm biết lễ nghi dâng trà này mang đến điều may, Cảnh Quang Toàn bất kể Liễu Chi Hà lúc trước thế nào, ông cũng phải kiên trì nên làm lễ nghi này. “Hai người các ngươi theo ta đến phòng dược.”
      Mạnh Ngọc Hoa thấy lão gia vẻ mặt lo lắng dẫn hai mẫu tử hồ ly tinh kia ra đại sảnh, nàng kiềm được căm hận hét lên: “Quả nhiên để cho phụ thân của ngươi cưới tiểu thiếp, cái nhà này còn yên bình! Liệt Nhi, phải vừa rồi ta muốn ngươi đem trà tạt lên mặt tiểu hồ ly tinh kia sao?”
      Mặc dù, cuối cùng tay của tiểu hồ ly tinh kia cũng bị phỏng, nhưng Mạnh Ngọc Hoa hài lòng chút nào về biểu vừa rồi của Cảnh Liệt.

      Cảnh Liệt sâu kín nhìn bóng người biến mất ở cửa, muốn nghĩ vì sao vừa rồi thấy Cung Tiểu Ảnh đưa tay bắt lấy ly trà, lại tức giận như vậy, trong đầu chỉ quanh quẩn bộ dáng của phụ thân cẩn thận che chở Cung Tiểu Ảnh.
      Cảnh tượng từ phụ thương con kia khiến cho thấy vô cùng chướng mắt, khỏi mím chặt môi.
      Cảnh Liệt có nghe mẫu thân cái gì, mặt thay đổi ra khỏi đại sảnh.
      “Mẫu thân, mặt của người còn hồng hồng, có đau hay ?” Cung Tểu Ảnh dựa vào mẫu thân, đưa cánh tay nhàng vuốt khuôn mặt bị trà nóng làm phỏng mười ngày trước.
      đau, còn đau nữa!” Liễu Chi Hà nở nụ cười an tâm với nữ nhi.
      Nàng xuất thân từ thôn trang , mười bảy tuổi gả cho phụ thân của Tiểu Ảnh, mặc dù phụ thân của Tiểu Ảnh là hán tử giao hàng hóa thô kệch, tiền kiếm được cũng nhiều, nhưng đối với nàng vô cùng tốt, nhà ba người từng có những ngày tháng bình thường nhưng vui vẻ.
      Nhưng lúc Tiểu Ảnh hai tuổi, phụ thân của nàng từ ngựa té xuống trong lần giao hàng hóa, những té ngã gãy hai chân, ngay cả đầu cũng bị thương nặng, từ đó về sau nằm giường bao giờ động được nữa.
      Vì tiền chữa trị cho phụ thân của Tiểu Ảnh, nàng phải mượn tiền viên ngoại có tiền nhất trong thôn, nhưng nửa năm sau, phụ thân của Tiểu Ảnh cũng qua đời!
      nhi quả mẫu, lại thiếu món nợ lớn, nàng biết mình nên làm gì sau này, nuôi lớn Tiểu Ảnh như thế nào. Mà viên ngoại lại liên tiếp thúc giục tiền nợ, nàng có cách nào, liền nhận lời đề nghị của viên ngoại, bán mình vào Di Xuân viện mười năm.

      Gặp được Cảnh lão gia có thể đó là ông trời ban ân huệ cho hai mẹ con nàng. Cảnh lão gia những thay nàng chuộc thân, còn sẵn lòng thu Tiểu Ảnh làm nghĩa nữ, nàng cảm tạ Cảnh lão gia!
      Nàng và nữ nhi tại ở trong sương phòng của hậu viện Cảnh phủ, tuy rằng cùng sân bên trong của Cảnh phủ có chút xa, nhưng nàng bất mãn chút nào, còn vui vẻ vì lão gia an bài nơi ở này cho các nàng.
      Bởi vì việc này, nàng có thể tránh gặp mặt đại phu nhân, nàng chút nào muốn tranh thủ tình cảm, chỉ hy vọng cuộc sống an ổn, yên bình.
      “Mẫu thân, chỗ này rất nhàm chán, chúng ta về sau còn có thể quay về Di Xuân viện hay ?” Ở nơi này mười ngày, trừ nha hoàn hai mươi tuổi Xuân Mai cùng nha hoàn hơn nàng hai tuổi Cúc Quyên hầu hạ thường ngày những người khác nàng cũng nhìn thấy, mà mẫu thân lại cho phép nàng ra khỏi sương phòng, khiến nàng cảm thấy có chút nhàm chán.
      “Tiểu Ảnh, mẫu thân cho phép con sau này lại tới Di Xuân viện!” Khuôn mặt của Liễu Chi Hà ra nghiêm nghị hiếm thấy.
      “Vì sao? Con rất nhớ Cường đại thẩm và Cường đại ca!” Cung Tiểu Ảnh muốn là Cường đại thẩm và con trai của nàng, phụ trách thức ăn ở trong Di Xuân viện. Nàng và Cường đại ca cùng lớn lên từ , Cường đại ca luôn thương nàng.
      tại mẫu thân là nhị phu nhân của Cảnh phủ, mà con cũng là tiểu thư Cảnh gia, nên đừng nhắc những chuyện qua, con hiểu chưa?” Đây cũng là nguyên nhân để nàng đồng ý trở thành tiểu thiếp của Cảnh lão gia, nàng vì khiến cho Tiểu Ảnh có thể có cuộc sống tốt chút.

      Trước kia là do hoàn cảnh bắt buộc, vì vậy thể cho Tiểu Ảnh theo nàng cùng nhau ở tại Di Xuân viện, nhưng nơi đó cũng là chỗ ở của nữ tử thanh lâu. Sau khi Tiểu Ảnh lớn lên, cho dù là thân trong sạch, nhưng ở trong mắt người thường, từ con bé lớn lên ở Di Xuân viện, vẫn bị người khác xem thường.
      Nàng đối với cuộc sống lạnh nhạt từ lâu, nhưng Tiểu Ảnh khác, con bé vẫn còn , cả đời nàng chỉ có cầu xa vời duy nhất, đó là hy vọng tương lai sau này của Tiểu Ảnh có thể gả cho người tốt, ngày ngày vui vẻ.
      “Hơn nữa, về sau con nhàm chán,vì mấy ngày trước mẫu thân nghe lão gia nhắc tới, người mời phu tử tới dạy con đọc sách viết chữ.” Nàng biết Cảnh lão gia là lòng đối đãi hai mẫu tử nàng, điều này làm nàng cảm thấy vui mừng.
      “Đọc sách viết chữ?” Cung Tiểu Ảnh vui mừng , vì trước kia nàng rất hâm mộ những người biết viết chữ, nhưng nàng cũng biết mẫu thân có đủ tiền cho nàng đọc sách.
      “Ừ, về sau thân phận của Tiểu Ảnh là tiểu thư, những phải đọc sách viết chữ, mà cách ăn mặc cũng giống, cho nên, về sau tuyệt đối được nhắc lại việc đến Di Xuân viện, hiểu ?”
      “Con biết rồi, mẫu thân.” Cung Tiểu Ảnh thân thiết gật đầu đáp ứng mẫu thân, “Đúng rồi, mẫu thân, con cũng thể ra ngoài nhìn chút hoặc dạo chút sao?”
      “Việc này … nhưng mà mẫu thân sợ đại phu nhân cùng thiếu gia nhìn thấy con …” Nàng hiểu nhốt nữ nhi trong phòng cũng phải là biện pháp, vì con bé còn luôn muốn chơi, nhưng mà nàng sợ nếu nữ nhi gặp đại phu nhân, mà nàng lại ở bên cạnh …. Cung Tiểu Ảnh biết mẫu thân lo lắng cái gì. “Mẫu thân, người cần lo lắng, Cúc Quyên hôm nay đại phu nhân ra ngoài, buổi chiều mới về, nếu như nhìn thấy thiếu gia, con tự động chạy .” Tuy phụ thân muốn nàng gọi Cảnh Liệt là đại ca, nhưng mẫu thân kiên trì muốn nàng phải gọi Cảnh Liệt là thiếu gia.
      “….Ừ, được rồi, tự mình phải cẩn thận.”

      năm sau

      “Tiểu Ảnh, cái này cho con.” Cảnh Quang Toàn mua ngọc bội được khắc tỉ mỉ cho Cung Tiểu Ảnh, ông vui mừng khi có nữ nhi như Tiểu Ảnh.
      là ngọc bội xinh đẹp, cảm ơn phụ thân!”
      “Tiểu Ảnh, con ngẫm lại xem còn muốn thứ gì, cho phụ thân, phụ thân kêu người mua về.”
      cần, phụ thân, người cho Tiểu Ảnh rất nhiều thứ rồi.” năm qua, phụ thân mua cho nàng rất nhiều thứ rồi.
      Tuy thể thành thân cùng người ông tiểu Mẫn, nhưng sau khi cưới Mạnh Ngọc Hoa, mặc dù nàng tính tình kiêu ngạo, ông cũng từng nghĩ tới cùng nàng hòa thuận sống chung. Chỉ là ngày Liệt Nhi đầy tháng, nhạc phụ tới Cảnh phủ uống rượu đầy tháng uống rượu rất nhiều, ra năm đó đưa ít bạc mói khiến cho phụ thân của tiểu Mẫn gả nàng , nếu hôm nay Cảnh phủ làm sao có được tôn tử đáng như vậy. Điều đó làm ông cảm thấy khiếp sợ thôi.
      Chuyện này vẫn khiến ông buồn bực trong lòng, chưa bao giờ với người khác, nhưng ông cũng thể cùng Mạnh Ngọc Hoa hảo hảo sống chung được nữa.
      Liệt Nhi tuy là nhi tử của ông, nhưng ông cũng ít khi chủ động thân cận , qua nhiều năm như vậy, ông cùng Mạnh Ngọc Hoa quan hệ lạnh nhạt, cùng nhi tử cũng giống vậy.
      tại giống vậy, từ lúc hai mẹ con Chi Hà vào cửa, ông lại lần nữa cảm thấy vui vẻ.

      “Phụ thân, người xem, con viết bài thơ cho người.” Cung Tiểu Ảnh đem bài thơ hôm qua phu tử dạy viết xuống, sau đó đưa cho phụ thân thương nàng.
      “Tiểu Ảnh lợi hại, chữ viết ngay ngắn lại ràng!” Trong mắt của Cảnh Quang Toàn chứa đầy tình thương của phụ thân nhìn Cung Tiểu Ảnh đưa cho ông bài thơ.
      Con ngươi của Cảnh Liệt đầy lửa giận, thân mình cứng ngắc, nhìn thấy bộ dạng hạnh phúc, hòa thuận của phụ thân cùng Cung Tiểu Ảnh.
      Phụ thân hòa ái cười với Cung Tiểu Ảnh như vậy … còn tưởng rằng phụ thân là người thích cười, bởi vì người chưa bao giờ cưới với !
      Qua nhiều năm như vậy, sớm quen với thái độ lạnh nhạt của phụ thân, nhưng mỗi lần nhìn thấy phụ thân hiền lành xoa đầu Cung Tiểu Ảnh, liền khiến nội tâm của dâng lên cảm xúc khó chịu.
      Hai mắt Cảnh Liệt trừng khuôn mặt non nớt vui mừng ngây thơ sáng lạng của Cung Tiểu Ảnh, nụ cười ngây thơ như ánh mặt trời, khiến vừa đố kỵ vừa hận!
      Phụ thân hề cười với , lại thương Cung Tiểu Ảnh như vậy, đây là cái gì!
      Cảnh Quang Toàn phát nhi tử đứng bên, “Liệt Nhi, lại đây.”
      Kiềm nén đáy lòng bực bội, Cảnh Liệt mặt thay đổi tới chỗ phụ thân cùng Cung Tiểu Ảnh.
      “Liệt Nhi, ta hi vọng ngươi cần cố tình gây giống mẫu thân của ngươi, Tiểu Ảnh bây giờ là muội muội của ngươi, ngươi phải thương con bé, biết hay ?”
      nghe được giọng của phụ thân hòa ái giống vừa rồi, lông mày càng thêm nhíu chặt.
      Lại coi giống như mẫu thân? Chẳng lẽ người chú ý tới, cùng mẫu thân rất ít trò chuyện sao?
      , người đương nhiên có chú ý tới, bởi vì người từ đầu tới cuối chưa từng chú ý tới !
      “Liệt Nhi?”

      Cảnh Liệt trừng mắt Cung Tiểu Ảnh trong ngực phụ thân, câu xoay người rời , để ý tới tiếng hét tức giận của phụ thân ở phía sau.
      thương nàng? Nhớ tới nụ cười hạnh phúc, khuôn mặt nhắn đáng , nếu có thể, muốn nhìn chút khuôn mặt nhắn nở nụ cười, thậm chí là bộ dạng khổ sở.
      ngo minh hoa thích bài này.

    5. ngo minh hoa

      ngo minh hoa Member

      Bài viết:
      44
      Được thích:
      41
      truyện hay lắm, mà có làm tiếp hay drop rồi nàng?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :