1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Nha hoàn phú quý - Ngải Phân(c5)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 2:

      Cung Tiểu Ảnh mười hai tuổi, còn sơ hai búi tóc , hôm nay, mẫu thân đem mái tóc dài của nàng thả ở sau lưng.
      Nàng vui vẻ nhìn mình trong gương đồng, đẹp giống như mẫu thân vậy.
      Nàng rất vui vẻ ra sân sau của sương phòng.
      “Tiểu Ảnh tiểu thư, hôm nay người xinh đẹp.”
      “Tiểu Ảnh tiểu thư, hôm nay người rất đáng nha!”
      “Tiểu Ảnh tiểu thư, sau này người nhất định là đại mỹ nhân.”
      Nghe hạ nhân ca ngợi câu tiếp câu, khuôn mặt xinh xắn của Cung Tiểu Ảnh đỏ hồng, cười vui vẻ.
      Nàng qua hành lang, trong đầu nghĩ, còn có ci chưa biết bộ dáng tại của nàng đâu? Trước khi đại phu nhân trở về, nàng phải để cho tất cả mọi người nhìn thấy bộ dạng xinh đẹp của nàng.
      Đúng rồi, Lô đại thẩm ở táo phòng vẫn chưa thấy bộ dạng tại của nàng, khuôn mặt xinh xắn cười vui vẻ chạy tới táo phòng.
      Nàng mới quay người lại thấy Cảnh Liệt đứng ở phía sau nàng, làm cho nàng hoảng sợ, bởi vì nàng hề nghĩ gặp ở chỗ này.
      Cảnh Liệt mười chin tuổi, dáng người cao lớn tuấn, nàng ở trước mặt càng trở nên bé.
      Đôi mắt nghênh đón cặp mắt đen thâm trầm hơn so với trước kia, trong lòng nàng thầm hít sâu.
      Con ngươi đen sâu thẳm nhìn chằm chằm Cung Tiểu Ảnh đứng ở trước mặt , tuấn mi khẽ nhếch, nàng tại thoạt nhìn so với trước kia quá giống.
      Cẩn thận nhìn lên, mới chú ý tới bề ngoài của nàng thay đổi.
      Nàng thả xuống mái tóc dài, vốn khuôn mặt lớn càng nhắn xinh xắn.
      Khuôn mặt hồng nhuận rực rỡ, tản ra hương khí thuần khiết xinh đẹp, chẳng trách vẫn liên tục nghe được có người từ xinh đẹp.
      thấy chính mình thưởng thức khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của nàng, khuôn mặt tuấn tú trong nháy mắt căng thẳng.
      Cảnh Liệt kìm chế cảm giác quái dị khó hiểu trong nội tâm, xem xét Cung Tiểu Ảnh. “Hôm nay ngươi…”
      giống những người khác khen ngợi nàng sao? Cung Tiểu Ảnh có chút khẩn trương nhìn .
      Nàng quên hai người vốn thù địch, cười yếu ớt hỏi: “Ngươi thấy ta thay đổi đẹp ?”
      Cảnh Liệt cố tình thèm để ý đến nội tâm rung động vì nụ cười yếu ớt mê người kia.
      hôm nay mình sao lại như vậy, nhưng vẫn cảm thấy khuôn mặt nhắn xinh đẹp kia thường ngày vẫn khiến tức giận, lại trở nên đáng xinh đẹp!
      cảm thấy nội tâm cùng lý trí cách nào lấy lại được cân bằng, khiến tức giận nhếch môi trả lời: “Bộ dạng này của ngươi hôm nay….rất xấu!”
      “Cái gì nha, mọi người đều đáng , đẹp.”
      “Ta rất xấu là rất xấu, người quái dị.”
      “Ngươi….”
      Cung Tiểu Ảnh mở miệng, tức giận nhìn Cảnh Liệt. rất chán ghét nàng mà, khiến toàn bộ hảo tâm của nàng đều biến mất! Nàng buồn bực cúi đầu, xoay người rời .
      “Làm sao, ta ngươi xấu, người liền mất hứng rồi?” Cảnh Liệt nắm chặt tay nàng, xem xét khuôn mặt nhắn.
      Bị người mắng xấu ai vui vẻ chứ! “Ngươi buông ta ra.”
      buông!”
      “Ngươi….Ngươi mau buông ta ra, phụ thân , nếu ngươi khi dễ ta, ta cho người biết!” ra nàng cho phụ thân, thầm nghĩ muốn buông nàng ra, hơn nữa, bây giờ nàng rất tức giận .
      “Lấy phụ thân ta đến áp ta? Tốt nhất bây giờ ngươi nên với phụ thân ta khi dễ ngươi, thuận tiện cho phụ thân ta biết, tại ta những khi dễ ngươi, mà sau này vẫn tiếp tục khi dễ ngươi!” Nghe thấy Cung Tiểu Ảnh đem phụ thân ra, làm Cảnh Liệt nổi giận trong lòng.
      Cảnh Liệt bỏ tay Cung Tiểu Ảnh ra, tức giận rời .
      Lại qua 2 năm.
      “Tiểu Ảnh tiểu thư.”
      Cung Tiểu Ảnh vừa xuất ở sân trước Cảnh phủ, cho dù là gia đinh mang này nọ, hay là nha hoàn quét dọn nhìn thấy nàng, dừng lại công việc làm, vui vẻ chào hỏi Tiểu Ảnh tiểu thư duyên dáng kiều.
      Cảnh phủ từ xuống dưới gồm hai mươi mấy bọn hạ nhân đều rang, chỉ cần là đại phu nhân ở, nhìn thấy Tiểu Ảnh tiểu thư, tình hình này ở Cảnh phủ dường như trở thành bình thường rồi.
      Năm đó nghĩ đến lão gia cưới tiểu thiếp, mang đến sóng gió rất lớn cho Cảnh phủ, nhưng sóng gió chỉ tại lúc ban đầu mà thôi. Có lẽ cũng là do vài năm này, nhị phu nhân rất ít ra sân sau, thậm chí dịp lễ mừng cũng đến đại sảnh.
      Nhị phu nhân khéo hiểu lòng người lại nhẫn nhục chịu đựng, vì vậy, Cảnh phủ vẫn là do đại phu nhân chủ quản. Vả lại, cho dù tính cách đại phu nhân tốt, cố tình tìm nàng, bất quá cũng chỉ vài lần năm mà thôi.
      Hạ nhân sở dĩ thích Tiểu Ảnh tiểu thư, ngoại trừ bởi vì nàng đối đãi hạ nhân rất tốt ra, còn vì nàng cười rất ngọt ngào, khiến cho người ta nhìn thấy liền dễ chịu. Dù sao nhìn đại phu nhân sắc mặt hung dữ cùng vẻ mặt nghiêm túc của đại thiếu gia nhiều năm như vậy, khuôn mặt tươi cười của Tiểu Ảnh tiểu thư luôn luôn làm cho người ta cảm thấy rất vui vẻ.
      Cung Tiểu Ảnh vừa vào sân trước, Cúc Quyên liền thấp giọng gọi nàng: “Tiểu Ảnh tiểu thư, người chờ chút!”
      “Cúc Quyên, ngươi làm sao vậy?” phải buổi sáng nàng mới cùng nàng , đại phu nhân ở sao? Như thế nào vẻ mặt bây giờ lại khẩn trương như vậy chứ?
      “Cái kia….tôi vừa mới biết được, thiếu gia còn chưa tới cửa hiệu.” Cúc Quyên vừa nghe thiếu gia còn chưa ra ngoài liền lo lắng chạy tới cho Tiểu Ảnh tiểu thư.
      Hầu hạ Tiểu Ảnh tiểu thư nhiều năm, quan hệ chủ tớ của các nàng vẫn tốt lắm, cũng chia sẻ rất nhiều bí mật, kể cả việc nàng biết chuyện Tiểu Ảnh tiểu thư thích thiếu gia.
      Bởi vì nhiều năm qua, mỗi lần thiếu gia nhìn thấy Tiểu Ảnh tiểu thư, đều là vẻ mặt tức giận, sau đó cố ý làm khó Tiểu Ảnh tiểu thư.
      “Cái gì? vẫn chưa ra ngoài a!” Biết Cảnh Liệt còn trong phủ, tươi cười mặt Cung Tiểu Ảnh bỗng nhiên biến mất, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
      có cách nào, bởi vì trừ khi cần thiết, nếu nàng thích cùng người kia chạm mặt, bởi vì chỉ biết khi dễ nàng mà thôi.
      Nhưng Cúc Quyên lại bộ dạng vừa soái lại có uy phong, hơn nữa lại có đầu óc buôn bán, bởi vì cửa hiệu của Cảnh phủ ở trong kinh thành, theo Tứ gia ngày trước trở thành Lục gia, toàn dựa vào tài năng buôn bán hơn người của thiếu gia, tất cả mọi người đều thiếu gia trời sinh chính là theo nghiệp buôn bán.
      Bộ dạng soái lại có uy phong? biết là Cúc Quyên nhìn nhầm ai rồi!
      Qua nhiều năm như vậy, khuôn mặt kia mới thấy nàng luôn lạnh lùng, đôi mắt đen thâm trầm luôn trừng mắt nhìn nàng bất cứ lúc nào, luôn khiến nàng cảm thấy dễ chịu. biết vì sao có nhiều nha hoàn đẹp mặt, phải các nàng thường xuyên bị mắng chửi sao?
      Nàng chút nào biết đầu óc buôn bán của Cảnh Liệt có phải là lợi hại hay , nàng biết chắc chắn là qua nhiều năm như vậy, chán ghét nàng, mà nàng cũng thích gì , cho nên hai người tốt nhất đừng chạm mặt!
      Vài năm này, nàng đại khái hiểu Cảnh Liệt vì sao chán ghét nàng như vậy, chính là đố kỵ phụ thân thương nàng! Nhưng mà cũng phải nàng bảo phụ thân thương nàng, lại càng phải nàng bảo phụ thân đừng thương !
      “Ta đây trước hết quay sân sau, chờ thiếu gia rồi, ngươi lại tới sân sau cho ta biết!”
      Cung Tiểu Ảnh xoay người chạy về sân sau, nhưng nàng mới quay người lại, mặt cười tức khắc cứng đờ, bởi vì thân hình cao lớn kia của Cảnh Liệt biết khi nào đứng ở bên cạnh hành lang phía sau nàng và Cúc Quyên!
      “Như thế nào, ngươi chán ghét nhìn thấy ta như vậy?” Vẻ mặt của lạnh lùng.
      Cảnh Liệt 21 tuổi, gương mặt tuấn tú lúc ban đầu thoáng chút ngây ngô giờ trở nên cương nghị, gương mặt tuấn mỹ tràn đầy khí.
      Cảnh Liệt nâng mắt, thẳng quan sát khôn mặt nhắn ngọt ngào càng lúc càng xinh đẹp kia. Nàng dường như so với trong trí nhớ của càng ngày càng đẹp rồi.
      “Ta còn thắc mắc vì sao trong năm ta thấy ngươi được mấy lần, nguyên lai việc là như vậy, xem ra có người thích hợp ở Cảnh phủ.” Tuy hai năm này, cũng bận rộn việc của cửa hiệu, cơ hội gặp mặt nàng cũng giảm bớt, nhưng chính tai nghe thấy nàng muốn gặp lại , khiến cảm thấy tức giận.
      Vừa vặn Cung Tiểu Ảnh từ hành làng kia tới sân trước liền nhìn thấy nàng rồi, dọc theo đường chỉ thấy nàng cười rất vui vẻ cùng hạ nhân chào hỏi, liền cảm thấy rất buồn bực. Bởi vì vẫn nghĩ rằng nàng vì trốn nên ít khi ra sân sau.
      Lúc nghe nàng cùng nha hoàn , cuối cùng Cảnh Liệt hiểu được vì sao trong năm, số lần bản thân mình nhìn thấy nàng chỉ có thể đếm được đầu ngón tay.
      ra là có người cùng nàng mật báo, khi cùng mẫu thân ở, nàng đến sân trước chơi, bởi vậy nàng mới có thể cùng những người hầu đều quen thuộc như vậy!
      Vừa nghe thấy lời của thiếu gia, Cúc Quyên sợ tới mức lập tức quỳ mặt đất, “Thiếu gia, thực xin lỗi, xin người tha lỗi Cúc Quyên.”
      “Thiếu gia, chuyện này liên quan Cúc Quyên, là ta ra lệnh cho nàng làm như vậy, nàng là bị ta sai khiến!” Sợ liên lụy Cúc Quyên, Cúc Tiểu Ảnh đem hết trách nhiệm đổ lên người mình, dù sao sáu năm này, nàng sớm tập thành thói quen bộ dạng trợn trừng mắt cùng châm chọc khiêu khích của rồi.
      Nhưng mà Cúc Quyên từ vì trong nhà nghèo khó mà vào Cảnh phủ làm việc, nếu bị đuổi ra phủ nàng nên làm cái gì bây giờ? Mấy đệ đệ của nàng còn a.
      “Ngươi thay nàng cầu xin?”
      “Đúng” Hi vọng muốn đuổi Cúc Quyên ra khỏi phủ.
      “Nhưng tại sao ta phải đáp ứng ngươi?”
      Nàng muốn gặp , nhưng lại đối xử tốt với nah hoàn như vậy, muốn nhìn tình cảm của các nàng tốt bao nhiêu? Tuấn nhan lạnh lùng nhìn Cúc Quyên, “Ngươi trở về thu dọn đồ đạc, sau đó đến phòng thu chi nhận tiền lương tháng này, lập tức rời Cảnh phủ!”
      , thiếu gia, van cầu ngươi đừng đuổi Cúc Quyên khỏi phủ!” Cúc Quyên hồng mắt cầu xin.
      “Lập tức cổn ra khỏi Cảnh phủ!” Cảnh Liệt uy nghiêm gầm .
      “Nô tì biết!” Nhìn thấy thiếu gia tức giận như vậy, biết mình có khả năng ở lại Cảnh phủ, Cúc Quyên chỉ có thể đứng dậy trở về phòng thu xếp đồ đạc.
      , Cúc Quyên…” Cung Tiểu Ảnh hoảng hốt kêu Cúc Quyên rời , nhưng thấy Cúc Quyên thương tâm chạy về gian phòng của nàng, “ được, thiếu gia, ta xin ngươi, đừng đuổi Cúc Quyên, ta van cầu ngươi!”
      “Việc này ta quyết định rồi!” Cảnh Liệt lạnh nhạt liếc mắt nhìn nàng cái, cất bước muốn rời , khỏi khiến Cung Tiểu Ảnh gắt gao bắt lấy .
      “Đừng, thiếu gia, ngươi cần đuổi Cúc Quyên !” Mặc dù chiều cao cùng dáng người của mình và có khác xa nhau, nhưng nàng vẫn dùng hết sức lực của mình, sống chết bắt lấy tha, bởi vì nàng thể để cho đuổi Cúc Quyên.
      “Thiếu gia, ta van cầu ngươi, mặc kệ ngươi muốn ta làm cái gì, ta cũng đáp ứng ngươi, nhưng cầu ngươi đừng đuổi Cúc Quyên .” Tuy rằng nàng và Cúc Quyên danh nghĩa là chủ tớ, nhưng Cúc Quyên là bạn tốt của nàng, cũng là người nàng thích nhất ở Cảnh phủ.
      “A, phải ? Bất kể ta muốn ngươi làm cái gì, ngươi đều đáp ứng?” Mày rậm nhíu lại, càng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú, con ngươi nhìn thẳng đôi mắt sáng ngời cầu xin kia.
      Nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng kia, cho dù Cung Tiểu Ảnh có chút sợ hãi, nhưng vì Cúc Quyên, nàng gật đầu. “Đúng, mặc kệ ngươi muốn ta làm gì, ta đềudđáp ứng!”
      “Tốt, nhớ kỹ lời hôm nay của ngươi.”
      “Ta nhớ kỹ, ta cho Cúc Quyên nàng cần rời !” Cung Tiểu Ảnh lập tức xoay người rời khỏi đình viện, hoàn toàn chú ý Cảnh Liệt ở phía sau xem ánh mắt của nàng, từ lạnh lùng được thay bằng vẻ mặt khác ---
      loại ái mộ làm người ta phát được!
      Cung Tiểu Ảnh cảm thấy lão thiên gia dương như cố ý chỉnh nàng.
      Bởi vì nàng rất muốn gặp người, thậm chí tận lực tránh né người, nhưng vì cái gì vẫn luôn gặp mặt?
      Giống như tại, Cảnh Liệt liền chân đứng trước mặt nàng.
      Mặc dù hai người có tồn tại khoảng cách nhất định, nhưng thấy khuôn mặt hề tươi cười kia của Cảnh Liệt, đôi mắt mắt đen thâm thúy thủy chung làm cho người ta có thể nhìn thấu thẳng tắp nhìn nàng, khiến da đầu nàng run lên.
      Ngửi được bầu khí bình thường, Cung Tiểu Ảnh xoay người bỏ chạy.
      “Ngươi chờ chút …”
      Cung Tiểu Ảnh gặp vài lần học được thông minh, biết nhất định lại bắt nàng, bởi vậy nàng vội vàng quay trở về. ngờ nàng mới quay người lại, lại giẫm lên cành cây khô, cả người trực tiếp ngã mặt đất, thấy được ở phía sau Cảnh Liệt chạy tới rất nhanh, bởi vì muốn nàng té ngã mà mi tâm nhíu chặt.
      “A, đau quá!” Cung Tiểu Ảnh ngồi dưới đất kêu lên đau đớn, cánh tay và chân nàng đều đau.
      “Ngươi …” Cảnh Liệt kiềm chế xúc động nghĩ tiến lên nâng nàng dậy, mặt chút thay đổi : “Ngươi ngu ngốc sao? Nguyên nhánh cây to như vậy mặt đất lại có thể nhìn thấy?”
      “Đều là ngươi hại ta ngã sấp xuống, ngươi rất xấu, mỗi lần đều thích khi dễ ta!”
      “Ta làm chuyện gì? Ngươi vừa mới tự mình té ngã.” Ai kêu nàng thấy liền bỏ chạy! Tuy ngoài miệng Cảnh Liệt thèm quan tâm, nhưng tầm mắt tự chủ được nhìn nàng vuốt vết thương cánh tay mình.
      Thấy mặt nàng nhăn lại đau đớn, tim của khỏi thắt nhanh lại.
      “Đứng lên.” đúng là nhịn được về phía nàng, đưa tay muốn đỡ nàng đứng lên.
      cần, chính ta tự mình đứng dậy.” Mắt Cung Tiểu Ảnh ngấn lệ, vươn tay rồi sau đó tự mình từ mặt đất đứng lên. “Ta cho ngươi biết, nếu như ngươi lại khi dễ ta, ta liền cho phụ thân.” Cung Tiểu Ảnh tức giận , bởi vì lần này hại nàng té ngã, đau chết nàng.
      Vừa nghe thấy Cung Tiểu Ảnh lại mang thương của phụ thân với nàng ra , Cảnh Liệt khỏi nổi giận lớn.
      “Tốt nhất, tốt nhất để cho phụ thân ta đuổi ta , nếu ta vẫn còn khi dễ ngươi!”
      Cảnh Liệt tức giận rời , lưu lại khuôn mặt cũng rất vui vẻ của Cung Tiểu Ảnh.
      Làm sai còn lớn tiếng mắng chửi người như vậy, đời này trừ ra, chỉ sợ tìm thấy người thứ hai đâu.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 2.2

      “Phụ thân, người tìm con?”

      Cảnh Quang Toàn thấy nhi tử tới, buông bút xuống. “Lần này, Căn quản của cửa hiệu muốn trấn Nam Phương, thành Hàng Châu chuyện làm ăn, ta hi vọng ngươi cùng với , để học hỏi nhiều chút.”

      Cùng Căn đại thúc Hàng Châu? Cảnh Liệt kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, “Phụ thân, tại sao đột nhiên muốn con cùng Căn đại thúc Hàng Châu?”

      Bởi vì vô cùng quen thuộc với công việc của cửa hiệu, căn bản là cần học tập cái gì, hơn nữa Căn đại thúc này nhất hướng nhất vãn, ít nhất phải năm mới có thể trở lại kinh thành, Cảnh Liệt hiểu tại sao phụ thân muốn cùng ?

      “Ta chỉ là muốn ngươi tăng thêm hiểu biết, kinh nghiệm nhân sinh nhiều chút, ta tin tưởng ngươi hiểu chuyện nhiều hơn.” Cảnh Quang Toàn biết nhi tử rất thông minh, đầu óc buôn bán so với ông tốt hơn, nhưng ông hi vọng nhi tử qua mức kiêu ngạo, bởi vậy hi vọng ra ngoài nhiều hơn để rèn luyện. Cái này đối với tương lai của sau này cho dù là buôn bán hay phương diện thái độ làm người đều có trợ giúp.

      “Hiểu chuyện? Con hiểu chuyện chỗ nào rồi?” Cảnh Liệt bất mãn .

      Cho tới nay, đều nghe tất cả mọi người đều khen ngợi , nghĩ tới làm nhiều chuyện như vậy, được mọi người tán thưởng, nhưng thể nào đạt được công nhận của phụ thân đối với , thậm chí tại còn muốn xa nhà …

      “Ta hiểu chuyện chính là thái độ giải quyết công việc, mượn chuyện của Tiểu Ảnh để , nhiều năm như vậy rồi, ta biết ngươi thủy chung đem nàng trở thành muội muội của ngươi, lại thường xuyên khi dễ nàng, đúng hay ? Đây là hiểu chuyện.” Cảnh Quang Toàn cho ví dụ rất đúng. Bất quá đó cũng là , chuyện Liệt Nhi đối với Tiểu Ảnh tốt, mặc dù Tiểu Ảnh chưa bao giờ cho ông, nhưng ông cũng ít nhiều nghe được chút ít từ chỗ hạ nhân.

      “Bởi vì nàng cho người con khi dễ nàng, cho nên người phải đuổi con xa nhà?” Cảnh Liệt tức giận. Cung Tiểu Ảnh, nàng khiến tốt quá, cũng tuyệt đối làm nàng sống dễ chịu!

      “Liệt Nhi, ngươi căn bản là nghe hiểu ý của ta, ta muốn ngươi xa nhà để học hỏi, này cùng Tiểu Ảnh chút liên quan, ta chẳng qua mới vừa cho ví dụ mà thôi …”

      “Con hiểu ý tứ của phụ thân rồi, con , con cùng Căn đại thúc bọn họ Hàng Châu!” Cảnh Liệt ngăn chặn lời của Cảnh Quang Toàn, bộ mặt giận dữ, quay người ra khỏi thư phòng.

      “Liệt Nhi, ta còn chưa hết …” Ông cùng nhi tử luôn nhiều lắm, tại giao tiếp lại càng có vấn đề.

      Cảnh Liệt bước ra thư phòng, thấy Tiểu Ảnh bưng trà đứng ở trước cửa thư phòng.

      “Thiếu …” Nhìn vẻ mặt hung ác của Cảnh Liệt, Cung Tiểu Ảnh kinh ngạc ra lời.

      Biết phụ thân người ở thư phòng, mẫu thân kêu nàng pha ly trà nong đem qua, ai ngờ vừa đến trước cửa, chợt nghe tiếng tranh cãi kịch liệt trong thư phòng truyền đến, nàng đành phải ngoan ngoãn ở ngoài thư phòng chờ, nghĩ tới lại nghe được phụ thân muốn Cảnh Liệt Hàng Châu, xa a.

      Cảnh Liệt trừng mắt giận dữ nhìn Cung Tiểu Ảnh, thân hình cao lớn về phía nàng, bàn tay to lớn giận dữ đánh nghiêng ly trà trà tay nàng, làm nàng hoảng sợ.

      “Ngươi vui vẻ chưa? Tố giác với phụ thân ta, để phụ thân ta phái ta Hàng Châu, ta ở nhà năm, như vậy ngươi vừa lòng chứ!”

      “Ta…, ta có…” hiểu lầm nàng rồi, nàng căn bản cùng phụ thân về cái gì, nếu nàng muốn , vài năm trước rồi.

      “Liệt Nhi, ngươi làm cái gì?” Nghe được bên ngoài giống như có thanh của cái gì bị đập bể, Cảnh Quang Toàn ra thư phòng nhìn.

      Nghe vậy, Cảnh Liệt quay đầu lại, con ngươi đen trầm tức giận nhìn Cung Tiểu Ảnh, giọng trầm thấp vì tức giận mà cứng ngắc, “Cung Tiểu Ảnh, ta nhớ kỹ tất cả những việc ngươi làm hôm nay, tuyệt đối bỏ qua cho ngươi!”

      Cảnh Liệt tàn nhẫn xong, căm hận nhanh rời khỏi.

      Mùa xuân năm sau, Liễu Chi Hà qua đời, mới ba mươi mấy tuổi.

      Tuy rằng mấy năm này, Liễu Chi Hà ở Cảnh phủ sống bình an trôi qua, nhưng từ vất vả, khiến cho thân thể nàng hề khỏe mạnh.

      Nàng mặc dù mất sớm, nhưng nàng bình thản, bởi vì nàng biết Cảnh lão gia thay nàng hảo hảo chiếu cố nữ nhi mười lăm tuổi.

      Nhưng mà, nếu Liễu Chi hà trời có linh thiên, như vậy nàng khẳng định vì cảnh ngộ sau này của nữ nhi mà lo lắng.

      Bởi vì nửa năm sau, cũng chính là Cảnh Liệt từ bên ngoài trở về được 2 tháng, Cảnh lão gia trong lần bị phong hàn, liên tục phát sốt gần mười ngày sau cũng rời khỏi nhân thế.

      Đứng ở trong đại sảnh, khuôn mặt Cung Tiểu Ảnh có chút khẩn trương, bởi vì nàng đợi đại phu nhân Mạnh Ngọc Hoa, cùng thiếu gia Cảnh Liệt luôn có hận ý với nàng, định đoạt sau này nàng nên nơi nào.

      Kỳ sau khi Cảnh lão gia tạ thế, nàng sớm chuẩn bị tâm lý bất cứ lúc nào cũng có thể bị người ta đuổi .

      Đại phu nhân luôn thích hai mẹ con nàng, nhất định thừa cơ đem nàng đuổi ra khỏi Cảnh phủ, về phần Cảnh Liệt, chỉ sợ lại càng khẩn cấp muốn này rời !

      “Nơi này là Cảnh phụ, ngươi mang họ Cung, tự nhiên thích hợp ở nơi này rồi.” Mạnh Ngọc Hoa mặt chút biểu cảm .

      Từ ngày hai mẹ con Liễu Chi Hà vào Cảnh phủ, nàng đối với mẹ con bọn họ chỉ có chán ghét mà thôi.

      Mặc dù Liễu Chi Hà chỉ ở viện phía sau, cùng nàng tranh cái gì, nhưng thấy lão gia thương hai mẹ con các nàng, làm cho nội tâm nàng thoải mái, lại thêm Liệt Nhi bởi vì Cung Tiểu Ảnh mà khiến phụ thân phái vùng khác năm, làm nàng mỗi khi nghĩ đến Cung Tiểu Ảnh liền cực kỳ tức giận!

      tại Liễu Chi Hà rồi, ngay cả lão gia cũng rồi, như vậy nàng cần thiết lưu lại Cung Tiểu Ảnh.
      Đặc biệt khuôn mặt xinh đẹp kia của Cung Tiểu Ảnh thừa hưởng hoàn toàn từ mẫu thân nàng, liền khiến nàng chán ghét, nàng hận thể khiến nàng lập tức rời !

      Tuy rằng giống với dự liệu của bản thân mình, nhưng khi nghe thấy thực phải rời khỏi Cảnh phủ, trong nội tâm của Cung Tiểu Ảnh vẫn nổi lên kinh chấn (kinh ngạc và chấn động) , nhưng nàng tận lực biểu ra bên ngoài, bởi vì nàng muốn cho người ta cảm thấy nàng thực đáng thương.

      Nàng cũng mở miệng cầu xin bọn họ cần đuổi nàng , thực tế, nếu là nàng thực mở miệng cầu xin như vậy chỉ sợ chỉ biết rước lấy nan kham lớn hơn nữa!

      “Lão gia lúc còn sống muốn ta cần bạc đãi ngươi, như vậy được rồi, đừng ta đây đại phu nhân ngoan tuyệt, ta cho ngươi mười hai lượng bạc, ngươi từ đâu tới đây về lại nơi đó!” Mạnh Ngoc Hoa tự thấy cho nàng mười hai lượng bạc làm trái di ngôn của lão gia lúc còn sống rồi.

      “Con biết!” Ý của nàng là muốn nàng quay về Di Xuân Viện sao? Nàng có nghĩ tới, bởi vì nàng lâu chưa từng đề cập qua chuyện ở đó rồi, hơn nữa nơi đó cũng phải nhà của nàng.

      Bất quá, nếu nàng cần, tin tưởng Cường đại ca giúp nàng. Tuy rằng nàng và Cường đại ca lâu gặp nhau rồi, nhưng nàng tin Cường đại ca từ rất thương nàng, nhất định giúp nàng!

      Cảnh Liệt nhìn Cung Tiểu Ảnh, chờ nàng mở miệng cầu xin bọn họ cần đuổi nàng , bởi vì nàng phải còn thân thích gì sao? nhớ phụ thân có qua,mẹ con các nàng vốn là sống nương tựa lẫn nhau.

      Thấy vẻ mặt Cung Tiểu Ảnh hề hoang mang, đoán rằng, chính mình đại khái nhìn thấy cảnh tượng nàng quỳ mặt đất van xin bọn họ. Chỉ là câu kia của nàng, “Con biết”, giống như là nàng sớm có chủ ý rời Cảnh phủ rồi… Hoặc là nàng sớm muốn rời nơi này?

      “Ngươi muốn quay về Di Xuân Viện? Sống cuộc sống giống trước kia của mẫu thân ngươi?” Cảnh Liệt u nhìn dung nhan đẹp hơn so với năm trước lúc rời nhà, khắp người nàng tản ra hơi thở thuần khiết của thiếu nữ.

      “Ta sống giống mẫu thân ta trước kia, bất quá nơi đó có người ta nhận thức, Cường đại thẩm và Cường đại ca bọn họ giúp ta.” Trước kia mẫu thân thích nàng tới Di Xuân Viện, như vậy càng thể làm ra những chuyện khiến mẫu thân tức giận.

      “Cường đại thẩm, Cường đại ca? Ngươi khẳng định bọn họ giúp ngươi?”

      “Trước kia Cường đại thẩm nàng rất thương ta, còn nhi tử nàng Cường đại ca, chúng ta vốn là cùng nhau lớn lên, cũng rất thương ta, ta tin tưởng họ nhất định giúp ta.
      Con ngươi đen sâu lường được của Cảnh Liệt ngưng trọng, lạnh lùng xem xét Cung Tiểu Ảnh.

      Chẳng trách nàng bộ bình tĩnh, nguyên lai là có việc như vậy, nguyên lai nàng ở tại Di Xuân Viện còn có thanh mai trúc mã Cường đại ca!

      Vừa nghe thấy Cung Tiểu Ảnh luôn miệng Cường đại ca thương nàng, biết sao lại khiến cảm thấy rất thoải mái, đặc biệt vẻ mặt bình tĩnh tự đác kia, càng nhìn càng khiến chướng mắt.

      cùng Cung Tiểu Ảnh trong lúc đó tồn tại oán hận rất sâu, vừa nghĩ tới phụ thân dùng ánh mắt thương chưa từng thấy qua nhìn Cung Tiểu Ảnh, thậm chí còn vì nàng mà phái ra bên ngoài năm, tuyệt đối làm cho Cung Tiểu Ảnh được khoái hoạt. Nàng nghĩ rời , như vậy càng muốn nàng tiếp tục lưu lại!

      Chuyện nàng từng làm với , còn chưa có trả lại cho nàng, sao lại làm cho nàng như ý nguyện rời khỏi Cảnh phủ? tuyệt cho phép! “Liệt Nhi, nàng nếu muốn rời Cảnh phủ chúng ta, về sau liền liên quan chúng ta nữa rồi, ngươi cần quan tâm nàng muốn đâu, hay nhận thức ai là được rồi!” Mạnh Ngọc Hoa hy vọng Cảnh Liệt quan tâm nhiều lắm, dù sao Cung Tiểu Ảnh sau này liền cùng Cảnh gia hề liên quan nữa rồi.

      “Nương, người dự định cứ như vậy làm cho nàng rời ?” Cảnh Liệt tuy cho mẫu thân nghe nhưng đôi mắt thâm sâu vẫn xem xét Cung Tiểu Ảnh.

      “Có ý gì?” Mạnh Ngọc Hoa khó hiểu nhìn Cảnh Liệt. Chẳng lẽ mẹ con các nàng trộm đồ vật của Cảnh gia? Hàng năm nàng đều đến sương phòng ở viện sau vài lần, đúng là sợ Liễu Chi Hà làm loại chuyện này, nhưng mà trong phòng của Liễu Chi Hà đều có phát cái gì đáng giá!

      “Nếu nàng cùng Cảnh gia chúng ta chút quan hệ cũng có, như vậy trước kia phụ thân thay nàng mời phu tử, còn có những người vì nàng làm nhiều y phục như vậy, tất cả phí tổn này chẳng lẽ muốn nàng trả lại cho Cảnh gia chúng ta?” Cảnh Liệt môi khẽ nhếch thoáng chút quỷ dị.

      “Cái gì?!” Cung Tiểu Ảnh đôi mắt trong như nước kinh ngạc, khó thể tin được lời lúc này của Cảnh Liệt!

      hận nàng, chán ghét nàng như vậy sao?

      Ngay cả nàng cũng bị đuổi ra phủ rồi, còn muốn nàng trả lại tiền cho bọn họ?
      biết người nàng căn bản là có tiền, nếu có cũng chỉ là lúc sinh tiền phụ thân cho nàng lễ vật mà thôi, mà đồ vật đáng giá duy nhất người nàng, cái hoa tai bằng ngọc là của hồi môn của mẫu thân nàng, đó là do từ mẫu thân cho nàng mang người.

      Được Cảnh Liệt nhắc nhở như vậy, Mạnh Ngọc Hoa cũng thấy có chút bị tổn thất rồi. Lúc sinh tiền lão gia xác thực tiêu hao ít tiền người mẹ con các nàng, đặc biệt về sau Liễu Chi Hà sinh bệnh hơn hai tháng, mời rất nhiều danh y, ít nhất cũng tốn mấy trăm lượng bạc.

      “Được rồi, vốn là cho nàng mười hai lượng bạc liền giảm , còn có, nhất định phải cho người theo dõi nàng rời , cho phép nàng mang theo bất cứ thứ gì thuộc về Cảnh gia rời khỏi!”

      Trước kia tiêu xài rồi liền thôi, vả lại muốn nàng trả lại mấy trăm lượng bạc liền chỉ bằng tiểu nương như nàng chỉ sợ suốt đời cũng trả nổi rồi, quan trọng nhất là muốn nàng lập tức rời , từ nay về sau cùng Cảnh gia có bất cứ quan hệ nào.
      Cung Tiểu Ảnh nhìn đại phu nhân, nàng hiểu đại phu nhân truy cứu nàng xài tiền ở Cảnh gia, là vì nàng khẩn cấp muốn đưa nàng , có điều, dưới đáy lòng nàng vẫn có chút cảm kích, bởi vì nàng so với Cảnh Liệt có tính người chút.

      “Mẫu thân, thể quên như vậy được, chớ quên chúng ta là thương gia, tuyệt đối buôn bán lỗ vốn, tính toán, mẹ con các nàng ít nhất xài hơn nghìn lượng bạc.” Cảnh Liệt , gằn từng tiếng giống như lưỡi đao sắc bén, mà nàng, giống như con cừu non đợi làm thịt.

      muốn thế nào!” Mạnh Ngọc Hoa suy nghĩ, “Chẳng lẽ muốn đem nàng bán cho Di Xuân Viện, đúng nha, như vậy còn có thể lấy lại ít tiền.” Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hồ ly tinh kia, quả thực thích hợp ở loại địa phương kia.

      Tuy rằng nàng có chút khó hiểu Cảnh liệt gần đây luôn mặc kệ tình trong nhà, nhưng hôm nay lại nhúng tay trông nom việc này, nhưng gần đây nàng biết nhi tử suy nghĩ gì, cho nên nàng đoán rằng Cảnh Liệt cùng nàng giống nhau, đều vô cùng chán ghét mẹ con Liễu Chi Hà, đặc biệt căm ghét Cung Tiểu Ảnh. Bất quá, nghĩ tới nhi tử so với mình càng nghĩ chu toàn, nàng thiếu chút nữa liền tổn thất số tiền vô ích rồi!

      Nghe được bản thân có khả năng bị bán tới Di Xuân Viện, Cung Tiểu Ảnh khiếp sợ thôi!

      Nàng có thể tìm Cường đại thẩm hay Cường đại ca, nhưng nàng muốn bị bán Di Xuân Viện, nữ nhân vào nơi đó, cả đời liền kết thúc rồi!

      , cần, xin đừng đem con bán tới Di Xuân Viện.” thanh của Cung Tiểu Ảnh run rẩy, bởi vì nàng ngờ bị người bán tới Di Xuân Viện.

      Mặc dù nàng cỡ nào muốn mở miệng thỉnh cầu bọn họ thả nàng, nhưng nàng lại càng nguyện ý bị người bán tới Di Xuân Viện.

      Cuối cùng nàng cũng biết sợ hãi, biết phải mở miệng cầu xin rồi. Cảnh liệt hài lòng khi thấy được khuôn mặt xinh đẹp kia của Cung Tiểu Ảnh kích động, “Ngươi yên tâm, ta cũng có muốn đem ngươi đuổi ra Cảnh phủ!”

      chẳng những để nàng rời khỏi Cảnh phủ, mà còn có thể để nàng bên cạnh , thời gian vui trước kia nàng gây ra cho , nhất định sau này trả hết lại cho nàng.

      Hơn nữa, tại so với trước kia càng muốn xem bộ dạng khuôn mặt nhắn có nụ cười kia.

      Đối với nàng, nghĩ kỹ phải làm như thế nào rồi!

    3. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
       :yoyo64::yoyo64:thằng cha nam 9 thích nữ 9 mà chịu nhận sau này hối hận muộn màng luôn:yoyo19::yoyo19:

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 3:

      Mặt trời chiều ngã về tây, nhìn thấy Cảnh Liệt trở lại phòng, Cung Tiểu Ảnh theo thói quen đứng ở bên tủ quần áo.

      “Thiếu gia, xin chờ chút, ta giúp ngươi lấy y phục.” Nàng xoay người giúp Cảnh Liệt thay y phục.

      Cảnh Liệt nhìn lạnh lùng khuôn mặt nghiêng của Cung Tiểu Ảnh, nha hoàn hơn hai tháng của , mặc dù người nàng mặc y phục nha hoàn cực kỳ thô tục, nhưng vẫn che giấu được khí chất thanh thuần của nàng.

      Nhìn khuôn mặt nghiêng của nàng như vậy, phát lông mi của nàng dày và dài, mũi xinh xắn cực kỳ thẳng, khuôn mặt nhắn vô cùng tinh xảo…

      Phát bản thân lại nhịn được ngắm khuôn mặt diễm lệ kia, khiến mi tâm của Cảnh Liệt nhíu chặt.

      hẳn là rất chán ghét nàng, cũng hiểu được rất chán ghét nàng, nhưng mỗi ngày nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn tú lệ kia khiến tim …càng lúc càng kỳ quái.

      Từ ngày đó sau khi hôn nàng, thường xuyên chú ý đôi môi đỏ mọng của nàng.
      Nội tâm dâng lên cổ phiền chán quái dị mà nóng bỏng làm ngầm thấp giọng nguyền rủa. Đáng chết! Ngày đó nên hôn nàng! (*cười gian* hố hố, “sập bẫy” rồi!)

      phát mình lại có ham muốn hôn nàng, sợ ngày nào đó khống chế được chính mình.

      Cung Tiểu Ảnh giúp Cảnh Liệt lấy y phục xong, xoay người lại phát Cảnh Liệt lại dùng loại ánh mắt kỳ quái nhìn nàng, làm trống ngực nàng bỗng nhiên nhảy nhanh vài nhịp.

      Nàng có thể cảm giác được, gần đây ánh mắt của Cảnh Liệt nhìn nàng cùng trước kia hoàn toàn giống nhau, ánh mắt kia thế nào nàng cũng được, dù sao chính là cùng ánh mắt chán ghét, trừng nàng cũng giống nhau là được rồi.
      rất kỳ quái! (Người ta khi đều “kỳ quái”, heheheh)

      Nàng vốn cho rằng làm nha hoàn của từ nay về sau khẳng định có ngày tốt lành, nhưng ngoài dự đoán của nàng, Cảnh Liệt cũng có ngược đãi nàng như nàng suy nghĩ. Bất quá, có, cũng có nghĩa là người khác có.

      “Y phục ta để ở chỗ này rồi.” Cung Tiểu Ảnh đem y phục sạch của Cảnh Liệt đặt ở bàn , xoay người rời .

      Nhìn bộ dạng Cung Tiểu Ảnh vội vã rờidđi khiến cảm thấy buồn bực! Vì sao nàng có thể cười ngọt ngào với mọi người trong phủ, nhưng đối với nét mặt cứng ngắc?

      “Chờ chút.” Cảnh Liệt vươn tay ra, bắt được cánh tay của Cung Tiểu Ảnh, khiến nàng kêu đau, lập tức buông tay nàng ra.

      Cung Tiểu Ảnh thu tay về, mi tâm khẽ nhíu lại, xoa cánh tay mới vừa bị Cảnh Liệt nắm lấy.

      “Ngươi làm sao vậy, ta dùng quá sức sao?” Cảnh Liệt nhìn gương mặt kia chút thống khổ, giống giả bộ, nhưng khiến nàng đau rồi sao?

      , có!” Cung Tiểu Ảnh đem mặt quay qua bên, nàng cần ở chỗ này giả bộ hảo tâm!

      “Tay ngươi bị thương?” (Bingo, thông minh, như vậy mới có thể bảo vệ người ta được chứ)

      “Nếu có việc gì, ta ra ngoài trước!” Cung Tiểu Ảnh trả lời, xoay người muốn ra ngoài.

      “Ngươi vẫn chưa trả lời ta!” Cảnh Liệt lần nữa nắm lấy tay Cung Tiểu Ảnh, nàng luôn quên thân phận tại của mình! Nàng là nha hoàn, hỏi nàng, nàng nhất định phải trả lời. ( hai à, thích người ta phải ôn nhu chút. Ai, mình edit nhầm hố nam chính bá đạo rồi. Nam chính ôn nhu vẫn hay hơn, ừ, hơi chút phúc hắc cũng được. o.0)

      “Đừng!” Cảnh Liệt lại chế trụ cánh tay nàng lần nữa, khiến Cung Tiểu Ảnh đau đến thiếu chút nữa lại kêu lên, nhưng nàng cắn chặt môi, để cho mình ở trước mặt bày ra vẻ yếu đuối.

      Tay nàng bị thương? “Để cho ta nhìn xem tay ngươi!”

      cần…”

      Cảnh Liệt cứng rắn giựt ống tay áo của nàng ra.

      Cảnh Liệt bị vết lại vết trầy dài cánh tay trắng nõn kia làm kinh ngạc! “Thương thế kia của ngươi do đâu mà có?” lại giựt luôn ống tay áo bên kia của nàng, lại thấy những vết trầy.

      “Ngươi hỏi ta thương thế kia làm sao có?” Lời này đúng là buồn cười! “Ngươi phải là biết còn cố hỏi sao?”

      Hai tay của nàng đương nhiên là do đại phu nhân đánh.

      Từ ngày nàng lưu lại làm nha hoàn, đại phu nhân liền thường xuyên sai khiến nàng làm này làm nọ, thậm chí khi nàng làm được tốt, kêu người lấy cành cây quất nàng.

      Đồng thời trong lúc đánh, đại phu nhân vẫn quên mở miệng giáo huấn:

      “Đừng tưởng Liệt Nhi để ngươi làm nha hoàn của , ta làm như vậy với ngươi. cho ngươi biết, ta là mẫu thân của , ta dạy ngươi làm thế nào để trở thành nha hoàn tốt!”

      Tuy rằng thường xuyên bị đánh, nhưng nàng đều có kêu cầu xin.

      Cảnh Liệt nhìn từng vết trầy kia, có số thoạt nhìn hơi nhạt, có số lại giống như vừa mới bị người ta đánh!

      Cung Tiểu Ảnh mặc dù địa vị trong Cảnh phủ thay đổi, nhưng tuyệt đối có ai lớn mật như vậy mà tàn nhẫn ở cánh tay trắng nõn như vậy để lại vết trầy, ngoại trừ…

      theo ta!” Cảnh Liệt cầm cổ tay Cung Tiểu Ảnh, lôi kéo nàng đến gian phòng của mẫu thân .

      Cảnh Liệt rất nhanh, Cung Tiểu Ảnh có thể là gần như bị kéo , nàng biết trễ thế này, còn muốn dẫn nàng đâu!

      Phanh tiếng, Cảnh Liệt dùng sức đẩy ra cửa phòng của Mạnh Ngọc Hoa, khiến cho Mạnh Ngọc Hoa cùng hai cái nha hoàn ở trong phòng vui vẻ thưởng thức mấy khúc vải mới mua giật nảy mình.

      Cảnh Liệt mạnh mẽ lôi kéo Cung Tiểu Ảnh cùng vào gian phòng của Mạnh Ngọc Hoa, Cung Tiểu Ảnh khiếp sợ lại hoang mang nhìn Cảnh Liệt, màng nàng tới phòng đại phu nhân làm gì.

      “Liệt Nhi, trễ thế này, ngươi mang nàng tới phòng của ta làm gì?” Nhìn thấy Cảnh Liệt nổi giận mang theo Cung Tiểu Ảnh vào phòng của nàng, Mạnh Ngọc Hoa nổi giận trừng mắt liếc Cung Tiểu Ảnh.

      Chắc là hồ ly tinh này gì đó với Liệt Nhi ?

      “Mẫu thân, vì sao người làm như vậy?” Cảnh Liệt giựt ống tay áo của Cung Tiểu Ảnh ra.

      “Vì sao ta thể làm như vậy? Nếu nàng là nha hoàn trong phủ chúng ta, làm sai chuyện, chẳng lẽ ta ngay cả giáo huấn nàng đều được?” Nàng là cố tình đánh Cung Tiểu Ảnh, trừ bỏ bởi vì nhìn thấy nàng liền tức giận ra chủ yếu là hi vọng nàng chịu nổi phạt roi của nàng mà tự động rời Cảnh phủ.

      “Mẫu thân, người muốn con mấy lần người mới có thể nghe hiểu? Cung Tiểu Ảnh là nha hoàn của con, chỉ có con mới có thể ra lệnh nàng làm việc, người khác đều được, bao gồm người, lại càng cần phải có được đồng ý của ta lại đánh nàng.” Nhìn tay Cung Tiểu Ảnh từng vết trầy nông sâu đồng nhất, khẳng định mẫu thân trước đó đánh nàng rồi!

      “Liệt Nhi, ngươi đây là trách mắng ta sao? Đừng quên, ta là mẫu thân của ngươi (Mẫu thân lại phải trái như vậy sao?), hơn nữa đường đường là đại phu nhân của Cảnh phủ, ta thể giáo huấn cái nha hoàn sao?” Đối mặt với Cảnh Liệt vì Cung Tiểu Ảnh mà lần nữa đối nghịch nàng, Mạnh Ngọc Hoa kềm nổi căm hận trừng mắt nhìn Cung Tiểu Ảnh.

      Cảnh Liệt nhìn thấy thái độ của mẫu thân, phát là nàng căn bản nghe hiểu, vì vậy quyết định lấy phương pháp khác ngăn chặn hành vi của nàng.

      “Mẫu thân, từ hôm nay trở , trong tháng ta cho phòng thu chi đưa cho người ngân lượng, cho đến khi người nghe hiểu được lời của ta, ở tại Cảnh phủ, chỉ có mình ta mới là chủ tử của Cung Tiểu Ảnh.”

      “Cái gì?!” Mạnh Ngọc Hoa tức giận hét lên.

      Nàng chẳng qua chỉ đánh Cung Tiểu Ảnh mấy lần, Cảnh Liệt lại có thể kêu phòng thu chi đưa bạc cho nàng?! Đây đối với nàng muốn lên tháng trăm lượng mà giống như loại cực hình. (Ặc, đúng là “Từ nghèo khó sang xa hoa khó, mà từ xa hoa sang nghèo khó là chuyện dễ dàng gì”. Ai~~~)

      hồ ly tinh lại có thể đối xử với mẫu thân thân sinh của như vậy!

      “Ngươi điên rồi sao? Đừng cho ta ngươi thích tiểu hồ ly tinh này rồi!” (Đúng là ai hiểu con bằng mẹ =.= )

      Cảnh Liệt thích nàng? Hai con mắt Cung Tiểu Ảnh mở to kinh ngạc.

      Sao có khả năng này? có khả năng, Cảnh Liệt làm sao có thể thích nàng? (Mọi chuyện đời này đều có thể xảy ra) phải vẫn luôn chán ghét nàng sao? Nhưng đại phu nhân vì cái gì mà như vậy chứ?

      Nghe được lời của mẫu thân, trái tim Cảnh Liệt thắt mạnh, nhìn ra được mẫu thân cùng Cung Tiểu Ảnh chờ đợi câu trả lời của , đặc biệt biểu tình mặt Cung Tiểu Ảnh lại lộ chút kinh ngạc, làm cho nhìn liền tức giận! (Bạn nam chính này hay tức giận quá! Phải bình tĩnh mới có thể làm “đại ” nha.)

      “Mẫu thân, cần nhiều như vậy, người chỉ cần biết chuyện, đừng cho là ta cùng người giỡn, ta là nghiêm túc!” Ánh mắt tức giận nhìn về phía mẫu thân .

      Giọng trầm thấp uy nghiêm lại sắc bén, hơn nữa ánh mắt làm cho người ta sợ hãi, khiến Mạnh Ngọc Hoa vừa tức vừa giận đứng ở bên, dám nhiều lời, nhưng trong nội tâm lại rất bất bình tức giận.

      Tuy rằng trả lời thẳng, nhưng biểu tình của cho nàng, Cảnh Liệt là cỡ nào nghiêm chỉnh.

      Điều này nhắc nhở nàng, nhất định phải nhanh chút đuổi Cung Tiểu Ảnh !

      “Mẫu thân, người tốt nhất nhỡ kỹ những lời ta hôm nay, nếu có lần sau, tuyệt đối chỉ là như thế này thôi đâu!” xong Cảnh Liệt lôi kéo Cung Tiểu Ảnh rời gian phòng của Mạnh Ngọc Hoa.

      Cung Tiểu Ảnh theo Cảnh Liệt trở lại phòng của .
      Nhìn bóng lưng cao lớn kia, con ngươi trong trẻo có hoang mang sâu.
      Cảnh Liệt làm như vậy là vì nàng sao?
      Nhưng điều này sao có thể, phải vẫn luôn chán ghét nàng sao?
      Nhưng mới vừa rồi cùng đại phu nhân cãi nhau rồi, nàng hiểu !
      như đại phu nhân sao? Nhìn tuấn nhan lạnh lùng kia, nàng thực thể suy đoán ý nghĩ chân chính của .
      Cảnh Liệt thẳng tới cái tủ, từ bên trong lấy ra cái bình , quay người lại liền nhìn thấy Cung Tiểu Ảnh giật mình nhìn .
      “Đừng trưng ra vẻ mặt ngu ngốc như vậy, ngươi tốt nhất học thông minh chút, đồng thời nhớ kỹ, ngươi là nha hoàn của mình Cảnh Liệt ta!”
      Thấy vẻ mặt giận dữ của Cảnh Liệt, Cung Tiểu Ảnh cảm thấy chính mình quá lo lắng, có lẽ từ trước Cảnh Liệt cùng mẫu thân của hòa hợp, cho nên lấy nàng làm cớ cùng mẫu thân huyên náo mà thôi!
      Người có tính cách giống như vậy, chỉ sợ cùng rất nhiều người hợp ?
      “Lại đây bôi thuốc!” Cảnh Liệt ngồi ghế đặt bình thuốc lên bàn.
      giúp nàng bôi thuốc? Nàng có nghe lầm hả?
      “Gọi ngươi lại đây ngươi nghe hiểu sao?” Cảnh Liệt gào thét với Cung Tiểu Ảnh vẫn còn sững sờ tại chỗ.
      Cung Tiểu Ảnh tới, ngồi xuống ghế trước mặt .
      Cảnh Liệt kéo ống tay áo của nàng lên cao, bôi dược lên từng vết bầm tím, sau đó nhàng xoa bóp.
      “A!” Cảm giác đau đớn khiến Cung Tiểu Ảnh nhịn được hét lên.
      “Nếu biết đau như vậy, vì sao sớm cho ta biết mẫu thân ta đánh ngươi?” Đôi mắt sắc bén của Cảnh Liệt xem xét Cung Tiểu Ảnh, nếu nàng sớm với , cũng cần bị đánh rồi.
      với hữu dụng sao? Hơn nữa nàng tuyệt thích bản thân mình trở thành cái cớ cho cùng đại phu nhân cãi nhau.
      Trong lúc bôi thuốc, Cảnh Liệt phát những vết bầm tím kia chỉ có ở cổ tay, bởi vậy đem ống tay áo kéo cao thêm chút nữa.
      “Được rồi, ngươi cần kéo cao như vậy!” Cung Tiểu Ảnh ngăn lại động tác của Cảnh Liệt, bởi vì hầu như toàn bộ cánh tay của nàng đều lộ ra rồi, khiến nàng cảm thấy rất dễ chịu.
      cao làm sao ta giúp ngươi bôi thuốc!” Ánh mắt Cảnh Liệt nhìn thấy mặt nàng có chút ửng đỏ ngượng ngùng.
      “Dược cho ta, ta về phòng tự mình bôi thuốc là được!” Cung Tiểu Ảnh khẽ cúi đầu, vội vàng thả ống tay áo xuống. Nàng từng đọc qua thư, hiểu hõ nam nữ thụ thụ bất thân!
      Hơn nữ bàn tay to kia vuốt cánh tay nàng khiến nàng cảm thấy thực rấ kỳ quái! (Hố hố có JQ (gian tình))
      Hành động được tự nhiên của nàng cũng ảnh hưởng tới , đặc biệt khuôn mặt nhắn xinh đẹp kia có chút ửng hồng, thoạt nhìn càng thêm xinh đẹp động lòng người!
      Cảnh Liệt vươn hai tay giữ chặt khuôn mặt xinh đẹp khiến tâm tình bất định kia, “Ta nghĩ muốn hôn ngươi.”
      “Cái gì?” Nghe được lời to gan của Cảnh Liệt, Cung Tiểu ảnh sửng sốt ngẩng đầu, vừa vặn đón nhận môi hạ xuống.
      Đầu nàng bị hai tay giữ chặt, khiến nàng hoàn toàn có cách nào né tránh, Cung Tiểu Ảnh chỉ có thể tiếp nhận cái hôn mạnh mẽ của .
      Môi của nàng rất lại mềm mại, đối với thân thể nữ nhân cũng phải hoàn toàn biết, mười bảy tuổi năm đó, cùng với gia đinh tới kỹ viện, lĩnh giáo nam nữ hoan ái rồi.
      Lần trước chỉ là hôn môi của nàng, nhưng lúc này đây, thậts ự muốn hôn nàng! (*đỏ mặt* o.0)
      Tuy rằng vẻ mặt nàng giật mình, nhưng thể ảnh hưởng tâm tình của , lưỡi ẩm ướt bỗng nhiên thăm dò bên trong cái miệng nhắn, nhàng chơi đùa.
      Cung Tiểu Ảnh nghĩ giống lần trước, rất nhanh chấm dứt, nhưng lần hôn này và lần trước giống nhau!
      Nụ hôn mãnh liệt này khiến ngực Cung Tiểu Ảnh nóng rực, nàng khó chịu khẽ ngâm tiếng , bởi vì nàng sắp thiếu khí
      Rốt cuộc Cảnh Liệt cũng buông nàng ra, lúc này Cung Tiểu Ảnh liều mạng mở miệng thở hổn hển, khuôn mặt vì bị cường hôn mà đỏ lên.
      “Ngươi…Ta rồi, cho phép ngươi làm như vậy nữa!” Cung Tiểu Ảnh từ ghế đứng lên, cùng Cảnh liệt kéo ra khoảng cách, tay bé hoảng loạn gắt gao đè chặt ngực ngừng nhảy lên.
      “Ta cũng , ta là chủ tử của ngươi, ta muốn làm cái gì là làm cái đó!” Nếu phải sợ nàng té xỉu, cũng buông nàng ra sớm như vậy.
      “Ngươi!” Cung Tiểu Ảnh biết bá đạo, lại nghĩ tới còn rất vô lại!
      “Hơn nữa, sau khi hôn nhiều lần ngươi quen thôi!” (Chậc chậc, quá vô lại rồi *che mặt*. Cảnh Liệt: biến!) Mắt Cảnh Liệt nhíu lại, tuấn mị cười yếu ớt lại khiến người ta ngửi ra được hơi thở nguy hiểm.
      Cung Tiểu Ảnh đem lời của thành lời vui đùa, dù sao muốn thừa nhận, nhưng danh nghĩa nàng phải là nghĩa muội của hay sao? (Xem lại chương 1, Cảnh Quang Toàn từng Cung Tiểu Ảnh là nghĩa nữ của ông.)
      Nhưng rất nhanh nàng liền phát nàng sai lầm rồi.
      Cảnh Liệt, cái loại người này, là có khả năng hay giỡn với người khác!
      Lúc đầu Cảnh Liệt vài ngày hôn nàng lần, càng về sau, hầu như mỗi ngày đều hôn nàng!
      Giống như lờin ắn , muốn thế nào làm như vậy, luôn rất ngang ngược lại cuồng ngạo lần lại lần hôn nàng, cho dù nàng muốn trốn cũng vô dụng!
      lần lại lần hôn môi, hai người bọn họ ai cũng phát cảm giác đối địch trước kia muốn tan rồi, thăng lên cấp độ khác rồi. (Wow~~~, biết có tiểu tam ha? Hic, có tiểu tam chán lắm! TAT)
      “Lý lão bản, đây là khế ước, hy vọng chúng ta về sau hợp tác vui vẻ!”
      Tại đại sảnh tiếp khách của cửa hiệu Vinh Thành, Cảnh Liệt cùng bố điếm lão bản Lý Nhân trò chuyện hòa hợp.
      “Cảnh thiếu gia, phải ta khen người, thủ đoạn làm ăn của người so với phụ thân người lợi hại hơn, từ sau khi người tiếp quản Vinh Thành, giờ nó trở thành đệ nhất thương hiệu trong kinh thành, là hậu sinh khả úy a! Lý Nhân mập mạp lấy tay vuốt ria mép. (Hừ, nịnh nọt, người nào có ria mép thường đàng hoàng, người xưa sai mà)
      “Cũng như nhau, Bố điếm của Lý lão bản sinh ý cũng rất tốt, ta còn phải cùng lão nhân gia người học tập nhiều.” Kiểu khen ngợi như vậy trước kia Cảnh Liệt nghe rất nhiều.
      “Người cần khách khí, hơn nữa qua lâu, chúng ta cũng là người nhà rồi!” Khuôn mặt già nua, tròn thủng của Lý Nhân cười, hai mắt liền mị thành đường rồi. (Cười thấy tổ quốc)
      “Người nhà? Có ý gì?” Con ngươi của Cảnh Liệt trầm xuống, khó hiểu nhìn Lý Nhân.
      “Ngươi còn chưa biết việc này sao?” Trông thấy biếu tình nghi hoặc của Cảnh Liệt, tất nhiên là mẫu thân của còn chưa với ? “Mẫu thân của ngươi đem muội muội của ngươi, ách, ta là , nữ nhi của tiểu thiếp của phụ thân ngươi Cung Tiểu Ảnh gả cho ta làm tiểu thiếp, ta xem qua bức họa của nàng rồi, là nương rất xinh đẹp! Cho nên ta liền đáp ứng, tháng sau nạp nàng vào cửa!”
      Toàn bộ mọi người trong kinh thành đều biết Cung Tiểu Ảnh chỉ là con riêng của tiểu thiếp của Cảnh lão gia mang theo vào Cảnh phủ, mà sau khi Cảnh lão gia tạ thế, nàng còn là đại tiểu thư Cảnh gia nữa, mà là cái nha hoàn.
      “Cái gì?” Mẫu thân đem Cung Tiểu Ảnh nàng…Ngực Cảnh Liệt bỗng chốc nảy nhanh, tuấn nhan nhíu chặt hỏi: “Lý lão bản, đây là chuyện khi nào?”
      “Là chuyện tháng trước rồi, mẫu thân ngươi thế nào cho ngươi?” Lý Nhân nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Cảnh Liệt, cũng hết sức buồn bực Cảnh phu nhân vì cái gì đề cập việc này với Cảnh Liệt. Tuy Cung Tiểu Ảnh phải nữ nhi thân sinh Cảnh gia, nhưng tốt xấu gì cũng từng là thiên kim Cảnh phủ.
      “Lý lão bản, Cung Tiểu Ảnh…Ta là việc muội muội ta sắp hứa gả cho ngươi làm tiểu thiếp, ngươi coi như là mẫu thân ta giỡn với ngươi, trăm ngàn lần đừng tưởng !” Cảnh Liệt hơi nhếch môi, giọng điệu cứng ngắc xong, con ngươi tràn đầy tức giận.
      “Đừng coi là ? Nhưng mẫu thân của ngươi nhận năm ngàn lượng sính lễ của ta rồi!” Lý Nhân nhìn thấy vẻ mặt giận kềm được của Cảnh Liệt, ở tại thương trường nhiều năm, cảm thấy tình có chút kỳ quái, nhưng đó là chuyện nhà của bọn họ, tiện hỏi đến, nhưng cũng thể tổn thất vô ích được!
      “Vãn bối trả người vạn lượng bạc, năm ngàn lượng là trả lại sính lễ cho người, ngoài ra còn năm ngàn lượng còn lại là bồi thường tổn thất. Hy vọng Lý lão bản xem chuyện này là vui đùa, về sau chúng ta còn có thể tiếp tục hợp tác.” Quả quyết như khi buôn bán, quyết định của Cảnh Liệt vừa nhanh vừa sắc bén.
      Tuy lời của Cảnh Liệt uyển chuyển, nhưng Lý Nhân vừa nghe cũng hiểu ý tứ trong lời của rồi, nếu đáp ứng hủy bỏ hôn , chỉ sợ sau này thể cùng cửa hiệu Vinh Thành hợp tác rồi.
      Quên , nương xinh đẹp còn rất nhiều, tội gì vì cái tiểu thiếp mà phá hủy quan hệ hợp tác với Vinh Thành cửa hiệu. Hơn nữa, cũng tổn thất cái gì, còn buôn bán lời năm ngàn lượng đâu! (Nữ nhân cổ đại giống như hàng hóa. bi ai ~~~!)
      “Được, ta coi như việc này là chuyện vui đùa, chúc chúng ta về sau hợp tác vui vẻ!” Lý Nhân mới gật đầu đáp ứng, chỉ thấy Cảnh Liệt nhanh chóng xoay người rời đại sảnh.

      Cung Tiểu Ảnh theo Cảnh Liệt trở lại phòng của .

      Nhìn bóng lưng cao lớn kia, con ngươi trong trẻo có hoang mang sâu.

      Cảnh Liệt làm như vậy là vì nàng sao?

      Nhưng điều này sao có thể, phải vẫn luôn chán ghét nàng sao?

      Nhưng mới vừa rồi cùng đại phu nhân cãi nhau rồi, nàng hiểu !

      như đại phu nhân sao? Nhìn tuấn nhan lạnh lùng kia, nàng thực thể suy đoán ý nghĩ chân chính của .

      Cảnh Liệt thẳng tới cái tủ, từ bên trong lấy ra cái bình , quay người lại liền nhìn thấy Cung Tiểu Ảnh giật mình nhìn .

      “Đừng trưng ra vẻ mặt ngu ngốc như vậy, ngươi tốt nhất học thông minh chút, đồng thời nhớ kỹ, ngươi là nha hoàn của mình Cảnh Liệt ta!”

      Thấy vẻ mặt giận dữ của Cảnh Liệt, Cung Tiểu Ảnh cảm thấy chính mình quá lo lắng, có lẽ từ trước Cảnh Liệt cùng mẫu thân của hòa hợp, cho nên lấy nàng làm cớ cùng mẫu thân huyên náo mà thôi!

      Người có tính cách giống như vậy, chỉ sợ cùng rất nhiều người hợp ?

      “Lại đây bôi thuốc!” Cảnh Liệt ngồi ghế đặt bình thuốc lên bàn.
      giúp nàng bôi thuốc? Nàng có nghe lầm hả?

      “Gọi ngươi lại đây ngươi nghe hiểu sao?” Cảnh Liệt gào thét với Cung Tiểu Ảnh vẫn còn sững sờ tại chỗ.

      Cung Tiểu Ảnh tới, ngồi xuống ghế trước mặt .

      Cảnh Liệt kéo ống tay áo của nàng lên cao, bôi dược lên từng vết bầm tím, sau đó nhàng xoa bóp.

      “A!” Cảm giác đau đớn khiến Cung Tiểu Ảnh nhịn được hét lên.

      “Nếu biết đau như vậy, vì sao sớm cho ta biết mẫu thân ta đánh ngươi?” Đôi mắt sắc bén của Cảnh Liệt xem xét Cung Tiểu Ảnh, nếu nàng sớm với , cũng cần bị đánh rồi.

      với hữu dụng sao? Hơn nữa nàng tuyệt thích bản thân mình trở thành cái cớ cho cùng đại phu nhân cãi nhau.

      Trong lúc bôi thuốc, Cảnh Liệt phát những vết bầm tím kia chỉ có ở cổ tay, bởi vậy đem ống tay áo kéo cao thêm chút nữa.

      “Được rồi, ngươi cần kéo cao như vậy!” Cung Tiểu Ảnh ngăn lại động tác của Cảnh Liệt, bởi vì hầu như toàn bộ cánh tay của nàng đều lộ ra rồi, khiến nàng cảm thấy rất dễ chịu.

      cao làm sao ta giúp ngươi bôi thuốc!” Ánh mắt Cảnh Liệt nhìn thấy mặt nàng có chút ửng đỏ ngượng ngùng.

      “Dược cho ta, ta về phòng tự mình bôi thuốc là được!” Cung Tiểu Ảnh khẽ cúi đầu, vội vàng thả ống tay áo xuống. Nàng từng đọc qua thư, hiểu hõ nam nữ thụ thụ bất thân!
      Hơn nữ bàn tay to kia vuốt cánh tay nàng khiến nàng cảm thấy thực rấ kỳ quái! (Hố hố có JQ (gian tình))

      Hành động được tự nhiên của nàng cũng ảnh hưởng tới , đặc biệt khuôn mặt nhắn xinh đẹp kia có chút ửng hồng, thoạt nhìn càng thêm xinh đẹp động lòng người!

      Cảnh Liệt vươn hai tay giữ chặt khuôn mặt xinh đẹp khiến tâm tình bất định kia, “Ta nghĩ muốn hôn ngươi.”

      “Cái gì?” Nghe được lời to gan của Cảnh Liệt, Cung Tiểu ảnh sửng sốt ngẩng đầu, vừa vặn đón nhận môi hạ xuống.

      Đầu nàng bị hai tay giữ chặt, khiến nàng hoàn toàn có cách nào né tránh, Cung Tiểu Ảnh chỉ có thể tiếp nhận cái hôn mạnh mẽ của .

      Môi của nàng rất lại mềm mại, đối với thân thể nữ nhân cũng phải hoàn toàn biết, mười bảy tuổi năm đó, cùng với gia đinh tới thanh lâu, lĩnh giáo nam nữ hoan ái rồi.

      Lần trước chỉ là hôn môi của nàng, nhưng lúc này đây, thậts ự muốn hôn nàng! (*đỏ mặt* o.0)

      Tuy rằng vẻ mặt nàng giật mình, nhưng thể ảnh hưởng tâm tình của , lưỡi ẩm ướt bỗng nhiên thăm dò bên trong cái miệng nhắn, nhàng chơi đùa.

      Cung Tiểu Ảnh nghĩ giống lần trước, rất nhanh chấm dứt, nhưng lần hôn này và lần trước giống nhau!

      Nụ hôn mãnh liệt này khiến ngực Cung Tiểu Ảnh nóng rực, nàng khó chịu khẽ ngâm tiếng , bởi vì nàng sắp thiếu khí.

      Rốt cuộc Cảnh Liệt cũng buông nàng ra, lúc này Cung Tiểu Ảnh liều mạng mở miệng thở hổn hển, khuôn mặt vì bị cường hôn mà đỏ lên.

      “Ngươi…Ta rồi, cho phép ngươi làm như vậy nữa!” Cung Tiểu Ảnh từ ghế đứng lên, cùng Cảnh liệt kéo ra khoảng cách, tay bé hoảng loạn gắt gao đè chặt ngực ngừng nhảy lên.

      “Ta cũng , ta là chủ tử của ngươi, ta muốn làm cái gì là làm cái đó!” Nếu phải sợ nàng té xỉu, cũng buông nàng ra sớm như vậy.

      “Ngươi!” Cung Tiểu Ảnh biết bá đạo, lại nghĩ tới còn rất vô lại!

      “Hơn nữa, sau khi hôn nhiều lần ngươi quen thôi!” (Chậc chậc, quá vô lại rồi *che mặt*. Cảnh Liệt: biến!) Mắt Cảnh Liệt nhíu lại, tuấn mị cười yếu ớt lại khiến người ta ngửi ra được hơi thở nguy hiểm.

      Cung Tiểu Ảnh đem lời của thành lời vui đùa, dù sao muốn thừa nhận, nhưng danh nghĩa nàng phải là nghĩa muội của hay sao? (Xem lại chương 1, Cảnh Quang Toàn từng Cung Tiểu Ảnh là nghĩa nữ của ông.)
      Nhưng rất nhanh nàng liền phát nàng sai lầm rồi.

      Cảnh Liệt, cái loại người này, là có khả năng hay giỡn với người khác!

      Lúc đầu Cảnh Liệt vài ngày hôn nàng lần, càng về sau, hầu như mỗi ngày đều hôn nàng!

      Giống như lờin ắn , muốn thế nào làm như vậy, luôn rất ngang ngược lại cuồng ngạo lần lại lần hôn nàng, cho dù nàng muốn trốn cũng vô dụng!

      lần lại lần hôn môi, hai người bọn họ ai cũng phát cảm giác đối địch trước kia muốn tan rồi, thăng lên cấp độ khác rồi. (Wow~~~, biết có tiểu tam ha? Hic, có tiểu tam chán lắm! TAT)

      “Lý lão bản, đây là khế ước, hy vọng chúng ta về sau hợp tác vui vẻ!”
      Tại đại sảnh tiếp khách của cửa hiệu Vinh Thành, Cảnh Liệt cùng bố điếm lão bản Lý Nhân trò chuyện hòa hợp.

      “Cảnh thiếu gia, phải ta khen người, thủ đoạn làm ăn của người so với phụ thân người lợi hại hơn, từ sau khi người tiếp quản Vinh Thành, giờ nó trở thành đệ nhất thương hiệu trong kinh thành, là hậu sinh khả úy a! Lý Nhân mập mạp lấy tay vuốt ria mép. (Hừ, nịnh nọt, người nào có ria mép thường đàng hoàng, người xưa sai mà)

      “Cũng như nhau, Bố điếm của Lý lão bản sinh ý cũng rất tốt, ta còn phải cùng lão nhân gia người học tập nhiều.” Kiểu khen ngợi như vậy trước kia Cảnh Liệt nghe rất nhiều.

      “Người cần khách khí, hơn nữa qua lâu, chúng ta cũng là người nhà rồi!” Khuôn mặt già nua, tròn thủng của Lý Nhân cười, hai mắt liền mị thành đường rồi. (Cười thấy tổ quốc)

      “Người nhà? Có ý gì?” Con ngươi của Cảnh Liệt trầm xuống, khó hiểu nhìn Lý Nhân.

      “Ngươi còn chưa biết việc này sao?” Trông thấy biếu tình nghi hoặc của Cảnh Liệt, tất nhiên là mẫu thân của còn chưa với ? “Mẫu thân của ngươi đem muội muội của ngươi, ách, ta là , nữ nhi của tiểu thiếp của phụ thân ngươi Cung Tiểu Ảnh gả cho ta làm tiểu thiếp, ta xem qua bức họa của nàng rồi, là nương rất xinh đẹp! Cho nên ta liền đáp ứng, tháng sau nạp nàng vào cửa!”

      Toàn bộ mọi người trong kinh thành đều biết Cung Tiểu Ảnh chỉ là con riêng của tiểu thiếp của Cảnh lão gia mang theo vào Cảnh phủ, mà sau khi Cảnh lão gia tạ thế, nàng còn là đại tiểu thư Cảnh gia nữa, mà là cái nha hoàn.

      “Cái gì?” Mẫu thân đem Cung Tiểu Ảnh nàng…Ngực Cảnh Liệt bỗng chốc nảy nhanh, tuấn nhan nhíu chặt hỏi: “Lý lão bản, đây là chuyện khi nào?”

      “Là chuyện tháng trước rồi, mẫu thân ngươi thế nào cho ngươi?” Lý Nhân nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Cảnh Liệt, cũng hết sức buồn bực Cảnh phu nhân vì cái gì đề cập việc này với Cảnh Liệt. Tuy Cung Tiểu Ảnh phải nữ nhi thân sinh Cảnh gia, nhưng tốt xấu gì cũng từng là thiên kim Cảnh phủ.

      “Lý lão bản, Cung Tiểu Ảnh…Ta là việc muội muội ta sắp hứa gả cho ngươi làm tiểu thiếp, ngươi coi như là mẫu thân ta giỡn với ngươi, trăm ngàn lần đừng tưởng !” Cảnh Liệt hơi nhếch môi, giọng điệu cứng ngắc xong, con ngươi tràn đầy tức giận.

      “Đừng coi là ? Nhưng mẫu thân của ngươi nhận năm ngàn lượng sính lễ của ta rồi!” Lý Nhân nhìn thấy vẻ mặt giận kềm được của Cảnh Liệt, ở tại thương trường nhiều năm, cảm thấy tình có chút kỳ quái, nhưng đó là chuyện nhà của bọn họ, tiện hỏi đến, nhưng cũng thể tổn thất vô ích được!

      “Vãn bối trả người vạn lượng bạc, năm ngàn lượng là trả lại sính lễ cho người, ngoài ra còn năm ngàn lượng còn lại là bồi thường tổn thất. Hy vọng Lý lão bản xem chuyện này là vui đùa, về sau chúng ta còn có thể tiếp tục hợp tác.” Quả quyết như khi buôn bán, quyết định của Cảnh Liệt vừa nhanh vừa sắc bén.

      Tuy lời của Cảnh Liệt uyển chuyển, nhưng Lý Nhân vừa nghe cũng hiểu ý tứ trong lời của rồi, nếu đáp ứng hủy bỏ hôn , chỉ sợ sau này thể cùng cửa hiệu Vinh Thành hợp tác rồi.

      Quên , nương xinh đẹp còn rất nhiều, tội gì vì cái tiểu thiếp mà phá hủy quan hệ hợp tác với Vinh Thành cửa hiệu. Hơn nữa, cũng tổn thất cái gì, còn buôn bán lời năm ngàn lượng đâu!

      “Được, ta coi như việc này là chuyện vui đùa, chúc chúng ta về sau hợp tác vui vẻ!” Lý Nhân mới gật đầu đáp ứng, chỉ thấy Cảnh Liệt nhanh chóng xoay người rời đại sảnh.

      Cảnh Liệt khuôn mặt giận giữ trở lại Cảnh phủ, lập tức nhanh tới đại sảnh.

      “Liệt Nhi, ngươi tại sao giờ này về?”

      Cảnh Liệt chẳng những trả lời mà còn hoàn toàn coi mấy vị khách của đại phu nhân ở trong đại sảnh, trực tiếp xông lên phía trước, đem cái bàn đánh ngã.

      “A!” Tất cả mọi người bị hành động bất chợt này của Cảnh Liệt làm cho sợ hãi.

      có lỗi Cảnh phu nhân, chúng ta lần sau lại đến!” Mấy vị phu nhân hối hả cùng khỏi đại sảnh của Cảnh phủ.

      “Liệt Nhi, ngươi làm cái gì? Ngươi điên rồi phải ?” Mạnh Ngọc Hoa cũng bị hành động điên cuồng bất thình lình này của Cảnh Liệt làm cho hoảng sợ. Nàng chưa bao giờ thấy qua Cảnh Liệt mất bình tĩnh như vậy, bởi vì gần đây luôn trầm ổn lại nội liễm.

      “Ta điên rồi? sai, ta giận điên lên rồi!” Cảnh Liệt hô hấp phập phồng nhanh chóng, bởi vì bị mẫu thân của làm cho điên lên rồi. “Mẫu thân, người vì cái gì làm như vậy?”

      “Ta làm cái gì hả?” Trông thấy hành động khác thường của Cảnh Liệt, nàng đoán phải là biết chuyện kia rồi chứ? Bởi ngoại trừ chuyện của Cung Tiểu Ảnh ra, chưa bao giờ tức giận trừng mắt nhìn nàng như thế.
      biết cũng tốt, dù sao sớm hay muộn đều biết!

      “Tiểu Ảnh nàng mười bảy tuổi rồi, rất nhiều nương ở tuổi nàng là nương rồi. Ta thay nàng tìm phu quân cũng rất bình thường !” cho phép động đến Cung Tiểu Ảnh, cho phép nàng đuổi nàng ra ngoài, như vậy nàng đem nàng ta gả . chung quy muốn lưu lại hồ ly tinh kia cả đời nữa?
      Đó cũng là chuyện nàng lo lắng và muốn nhìn thấy nhất!

      “Mẫu thân, người rốt cuộc muốn ta mấy lần mới có thể hiểu, Cung Tiểu Ảnh nàng là nha hoàn của ta, mọi chuyện của nàng đều do ta quyết định!” Cảnh Liệt gầm trong cơn giận dữ.

      “Ngươi rất kỳ quái, Lý lão bản người ta có tài sản như vậy, cuộc sống sau này của nàng liền có thể hưởng vinh hoa phú quý, ngươi có lý do gì cho nàng xuất giá? Nha đầu kia cùng mẫu thân nàng giống nhau, cao hứng có thể xuất giá tới gia đình phú hào đâu!”Mạnh Ngọc Hoa lời châm chọc.

      Vốn nghĩ đến đem nha đầu kia gả ra ngoài, khiến lòng nàng thở phào nhõm, tại lại khơi mào cơn tức giận của nhi tử rồi!

      “Ngươi biết cũng tốt, Tiểu Ảnh nàng lâu nữa xuất giá đến Lý gia rồi, tốt xấu gì nàng danh nghĩa cũng là nữ nhi của phụ thân ngươi, ta thay nàng hảo hảo chuẩn bị…”

      Nghe được lời của mẫu thân, con ngươi đen tràn đầy lửa giận càng thêm làm cho người ta sợ hãi, thanh căng cứng trầm thấp. “Hôn kia ta mới vừa cùng Lý lão bản hủy bỏ rồi!”

      “Cái gì? Ngươi hủy bỏ rồi?” Mạnh Ngọc Hoa khỏi mở to hai mắt nhìn. vất vả xong chuyện hôn , mắt thấy Cung Tiểu Ảnh sắp rời Cảnh gia rồi, vậy mà hủy bỏ hôn ?!

      Cảnh Liệt hề quan tâm mẫu thân tức giận kêu gào, mắt giận trầm xuống, “Mẫu thân, đừng ta cảnh cáo người, nếu tiếp theo người lại động chủ ý lên Cung Tiểu Ảnh nữa, ta phái người đưa người đến biệt viện ngoài thành, ta là nghiêm túc!”

      “Phanh –“

      Cửa phòng đột nhiên bị đạp mở ra, làm cho Cung Tiểu Ảnh ở trong phòng Cảnh Liệt sắp xếp đồ vật này nọ bị hoảng sợ, lại thêm bất thình lình tiến lên ôm nàng, khiến nàng cảm thấy hoang mang thôi.

      “Thiếu gia, ngươi làm sao có thể…Ngươi làm cái gì?” Cung Tiểu Ảnh bị hành động bất thường của Cảnh Liệt làm hồ đồ rồi. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      “Ngươi là của ta!”

      Cảnh Liệt gắt gao ôm thân hình nho của Cung Tiểu Ảnh trong ngực, nghe thấy Cung Tiểu Ảnh gả cho Lý lão bản nội tâm của giống như bị vét sạch toàn bộ ( nghĩa là “trống rỗng”), khiến tiếc trả giá gấp hai lần ngân lượng đổi lấy việc hủy bỏ hôn !

      ôm khiến nàng hầu như thở nổi, Cung Tiểu Ảnh khó chịu muốn đẩy ra. rốt cuộc là ăn nhầm dược gì rồi? “Ngươi mau thả ta ra, đừng!”

      Cảnh Liệt chẳng những buông nàng ra mà còn cúi đầu xuống hôn nàng!

      Đầu lưỡi tiến vào bên trong cái miệng nhắn, lửa giận trong nội tâm vẫn chưa biến mất, làm cho Cảnh Liệt mạnh mẽ hôn sâu Cung Tiểu Ảnh!

      Cung Tiểu Ảnh phát nụ hôn này cùng trước kia có chút giống. Chỗ nào giống rồi? Nụ hôn lúc này đặc biệt mãnh liệt, hơn nữa hơi thở nong rực người , so với bình thường có chút mạnh mẽ hơn!

      Có lẽ do thói quen luôn luôn mạnh mẽ hôn nàng như vậy, Cung Tiểu Ảnh cũng có phản kháng mà tiếp nhận nụ hôn của . Hai lưỡi gắt gao dây dưa cùng chỗ…Cảnh Liệt hôn đấn mặt nàng hồng vì thiếu khí, mới buông nàng ra.

      “Mẫu thân ta muốn gả ngươi cho lão nhân giàu có thường hay có buôn bán với cửa hiệu của chúng ta làm tiểu thiếp!” Cảnh Liệt sau khi hít hơi sâu, nhìn phản ứng của nàng.

      “Ách” Cung Tiểu Ảnh khẽ ách tiếng.

      Nghe được chính mình bị gả cho người ta làm tiểu thiếp, Cung Tiểu Ảnh cũng quá ngạc nhiên.

      Bởi vì nàng sớm theo trong miệng hạ nhân biết được, đại phu nhân có ý định đem nàng gả cho người ta, hơn nữa gả cho đại lão gia cùng Cảnh phủ có giao tình, nghĩ tới tin đồn là !

      “Ách?” hề gì? Hay là… “Ngươi sớm biết?”

      Nghe người khác có coi như là sớm biết hay ? Cung Tiểu Ảnh có mở miệng trả lời.

      “Ngươi sớm biết mẫu thân ta muốn đem ngươi gả , có phải hay ?” trầm mặc của nàng khiến Cảnh Liệt lại nổi giận. “Ngươi cũng có phản đối?”

      “Ta chỉ là hạ nhân, có tư cách phản đối sao?” Nhìn vẻ mặt giận dữ của Cảnh Liệt, Cung Tiểu Ảnh tuyệt sợ hãi, bởi vì từ lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, là bộ dáng này rồi.

      “Ngươi có thể cho ta biết, phải sao?”

      cho ngươi biết hữu dụng sao? Ngươi phải luôn luôn đều chán ghét ta sao, ta cũng cần tự mình làm mất mặt, thậm chí lại chọc ngươi tức giận phải sao?” Nàng rất rang nếu nàng với rồi, chỉ biết đổi lấy trào phúng của mà thôi.
      “Ngươi…” Lúc này nàng khiến tức giận rồi.

      tới phía trước, Cảnh Liệt đem thân hình nhắn kia áp vào tường, lại lần nữa hôn nàng, chỉ có hôn nàng mới khiến nàng ngoan ngoãn an tĩnh lại.

      “Đừng!” Nụ hôn mãnh liệt mà lại nóng rực kia hầu như muốn đoạt khí của người khác, khiến Cung Tiểu Ảnh chống đỡ được, chỉ có thể theo khe hỡ giữa nụ hôn của hai người hít chút khí.

      Nhìn lệ nhan tinh tế kia, Cảnh Liệt liền thuận thế nhàng đem cả người nàng ôm lấy tới giường lớn.

      muốn nàng!

      Có lẽ lúc ban đầu giữ nàng lại cũng đặc biệt lưu tâm đến người nàng, nhưng hôm nay lúc mẫu thân muốn đem nàng gả ra ngoài, nội tâm khó chịu phảng phất bị người ta vét sạch, khiến minh bạch lòng mình. ( nghĩa là “hiểu ” nhưng dùng từ “minh bạch” nghe hay mà sâu sắc hơn nhiều! ^^)

      Có lẽ mẫu thân đúng, từ lúc khăng khăng lưu nàng lại, cũng để ý nàng rồi, mà đó, hoàn toàn chỉ là giận dữ nàng dễ dàng có được thương của phụ thân, mà là để ý khuôn mặt cười diễm lệ này của nàng.

      Cho nên từ nọi thủ đoạn nào cũng muốn nàng phải lưu lại bên cạnh .
      Bởi vì đối với khuôn mặt càng ngày càng xinh đẹp này động tâm rồi…
      Last edited by a moderator: 23/1/15

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 4:

      Cung Tiểu Ảnh bỗng nhiên tỉnh lại, nàng nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ, trời muốn sáng rồi.

      Nàng cử động thân thể muốnr ời giường, ngờ bàn tay to lớn bao xung quanh lưng nàng, lại đem nàng áp vào lại trong ngực rộng lớn.

      “Trời còn chưa sáng, ngủ thêm chút nữa .” Giọng trầm thấp dễ nghe thầm bên tai nàng.

      được, ta phải thức dậy làm việc rồi.”

      “Ta muốn ngươi tiếp tục ngủ là ngủ!”

      “Nhưng mà…đừng!”

      Xoay gương mặt trắng nõn kia qua, Cảnh Liệt bực bội mà hôn lên cái miệng nhắn hồng hào.

      Lại như vậy nữa!

      Tháng đầu tiên trở thành nữ nhân của , cho dù là nửa đêm nàng cũng phải dựa vào ánh trăng trở lại phòng mình, bởi nàng muốn bị người phát chuyện của nàng và Cảnh Liệt.

      Nhưng về sau, cầu của với nàng càng thêm mãnh liệt, luôn đem sức lực hao hết mới buông nàng ra, nàng căn bản là có dư thừa thể lực, để có thể trở lại phòng của mình, cho nên qua đêm ở phòng của .

      Sau khi có lần đầu tiên, nửa năm qua, hầu như đêm nào cũng ôm nàng ngủ.
      Lại hôn đến khi hai người gần như thở nổi mới buông nàng ra.

      “Ta cho ngươi xem thứ này!” Cảnh Liệt từ dưới gối đầu lấy ra cây ngọc trâm màu xanh biếc, là buổi chiều hôm trước trân phẩm giữa nhóm ngọc bích mới ra, lập tức thu nó.

      “Ta cần” Cung Tiểu Ảnh nhìn cây ngọc trâm trước mặt, lạnh nhạt .
      Cây ngọc trâm kia rất đẹp, nhưng nàng tuyệt muốn!

      Từ khi trở thanh nữ nhân của , thường xuyên hữu ý vô ý đưa nàng đồ vật này nọ, mặc kệ là trang sức rực rỡ chói mắt hay như cây ngọc trâm xanh biếc trước mặt này. Nhưng nàng cảm thấy tuyệt hứng thú, lại càng muốn, bởi vì những thứ kia chỉ làm nàng cảm thấy bản thân hạ tiện hơn mà thôi.

      Nàng mất trong sạch, nàng muốn ngay cả nhân cách cũng theo còn sót lại chút gì!

      Lại là biểu tình hờ hững, quan tâm như vậy. Nữ nhân phải đều thích những thứ này sao? (Ai, nên người ta mới , cấu tạo đầu óc nam nữ giống nhau!) Kim sức nàng cần, vòng tay cũng cần (“Vòng tay” mà xém chút nữa mình ghi “Còng tay”), châu báu cũng cần, tơ lụa nhập nhập khẩu sang quý nàng cũng cần, hễ những đồ vật đưa cho nàng, nàng đều cần. (Nữ nhân tốt cần vật chất, chỉ cần mái ấm gia đình mà thôi. Đúng là nam nữ khác biệt!) Nàng làm cho điên lên rồi. “Ta cho ngươi, ngươi phải nhận, đừng quên, ta là chủ tử của ngươi, cho phép ngươi cần!” cường ngạng giật lấy tay nàng, đem cây ngọc tâm đặt vào trong lòng bàn tay nàng.

      Chiếm lấy cánh môi cong lên kia, Cảnh Liệt hôn sâu, nàng chỉ ở tại lúc ôm nàng, mặt xuất biểu tình giống như vậy.

      Đàm phán thành công cuộc làm ăn lớn nhất kinh thành khiến Cảnh Liệt tâm tình vui mừng, trở về phủ sớm hơn từ cửa hiệu.

      đến đại sảnh mà trực tiếp về phòng của mình, tại chỗ quẹo ở hành lang, chỉ thấy Cung Tiểu Ảnh vẻ mặt tươi cười từ trong phòng ra, cầm cây ngọc trâm đưa cho ở tay.

      Ngày đó vẻ mặt nàng quan tâm, cần, thậm chí vài lần trước tặng nàng, nàng đều vẻ mặt lạnh lùng cự tuyệt sao? Cảnh Liệt bĩu môi, chẳng lẽ có nhận ra bản tính của nàng?

      Nhìn Cung Tiểu Ảnh cao hứng lên phía trước, nàng chưa bao giờ ở trước mặt cười ngọt ngào như vậy, rất tò mò nàng muốn đâu, bởi vậy giữ im lặng theo sau nàng.

      Cung Tiểu Ảnh tìm được chỗ làm việc của Cúc Quyên.

      “Cúc Quyên, hôm nay là sinh nhật của ngươi, đây là lễ vật ta tặng cho ngươi.”

      Cúc Quyên tiếp nhận lễ vật Cung Tiểu Ảnh cho nàng. “Oa, cây ngọc trâm xinh đẹp, Tiểu Ảnh tiểu thư, người muốn tặng ta sao?”

      “Như thế nào đều qua lâu như vậy, ngươi vẫn còn đổi được cách xưng hô, là!” Cung Tiểu Ảnh mắng Cúc Quyên, “Cây ngọc trâm này ngươi thích là tốt rồi.”

      “Nhưng vật này có phải rất quý trọng hay ?” Cúc Quyên cẩn thận cầm cây ngọc trâm. “Đây cũng là thiếu gia đưa…”

      Thấy khuôn mặt Cung Tiểu Ảnh mất vẻ tươi cười, Cúc Quyên lập tức : “Tiểu Ảnh tiểu thư, xin lỗi, ta phải cố ý như vậy, ta…”

      “Nhìn ngươi khẩn trương kìa, ta có tức giận.”

      Cúc Quyên sớm biết chuyện giữa nàng và Cảnh Liệt, bởi vì lần nàng ở trong phòng nàng chờ, thấy nàng trở về phòng, bởi vậy xung quanh tìm nàng. Sau đó lo lắng quay trở lại phòng nàng tiếp tục chờ, nhưng lại thấy nàng y phục chỉnh tề trở lại phòng.

      Nàng thẳng thắn cùng Cúc Quyên về chuyện giữa nàng và Cảnh Liệt, bởi vì với nàng mà , Cúc Quyên giống như tỷ tỷ chiếu cố nàng, mỗi khi nàng vui, là người nàng bộc lộ hết tâm tình, nàng cao hứng ở Cảnh phủ có tri giao như Cúc Quyên vậy.

      “Vật này là do tặng cho ta, nhưng ta tuyệt thích!” Giữ gìn nhân cách của chính mình bị ô nhục, là tại duy nhất có thể khiến nàng kiêu ngạo chút. Nếu nàng tiếp nhận những đồ vật đưa, như vậy nàng liền chân chính trở thành nữ nhân của rồi!

      “Tiểu Ảnh tiểu thư, người vẫn còn rất chán ghét thiếu gia sao?” Cúc Quyên hỏi như vậy cũng phải có nguyên nhân, bởi vì nàng phát Tiểu Ảnh tiểu thư trước kia ngoài miệng luôn chán ghét thiếu gia, nhưng gần đây nhất, hai tháng rồi mà nàng hình như chưa có nghe qua lời kia nữa.

      “Ta…” Lời của Cúc Quyên khiến Cung Tiểu Ảnh thoáng ngừng lại, đồng thời cũng khiến tim Cảnh Liệt núp ở phía sau đập nhanh, nín thở chờ đợi câu trả lời của nàng.

      Cung Tiểu Ảnh dừng lại, ánh mắt lấp lánh, đè nén cảm giác kỳ quái ở ngực, : “Đúng, ta chán ghét , cho nên ta chút nào thích tặng đồ cho ta!”

      Nghe được câu trả lời của Cung Tiểu Ảnh, tâm tình vui sướng trong lòng Cảnh Liệt bỗng chốc bị lửa giận che dấu rồi, tuấn mi trong nháy mắt nhíu chặt.

      biết hóa ra nàng vẫn chán ghét như vậy, cho dù thân thể nàng thuộc về , nhưng lòng nàng vẫn là…chán ghét !

      “Chán ghét ta như vậy, thích ta tặng ngươi đồ vật, ta cũng cho phép ngươi đem cho người khác!” kềm nén được cảm xúc tức giận trong nội tâm, Cảnh Liệt xông lên phía trước, đoạt ngọc trâm trong tay Cúc Quyên, giận kềm được mà hung hang đem nó ném xuống đất, cây ngọc trâm vỡ thành mấy đoạn.

      Cung Tiểu Ảnh cùng Cúc Quyên bị vẻ mặt trợn trừng mắt của Cảnh Liệt trước mặt sợ hãi.
      “Thiếu gia, thực xin lỗi, hết thảy đều là ta…”

      “Ngươi cút, lập tức rời chỗ khác!” Cảnh Liệt gầm lên giận dữ đuổi Cúc Quyên .
      Gặp thiếu gia giận dữ như vậy, Cúc Quyên đành phải lĩnh mệnh bỏ .

      “Ngươi…” Tuy nhìn quen bộ dạng tức giận của Cảnh liệt rồi, nhưng lần này hình như so với trước kia càng muốn kinh khủng hơn, đặc biệt con ngươi tăm tối tức giận, bức bách nhìn chăm chú khiến nàng rất buồn bực.

      “Bọi ta thiếu gia, đừng quên thân phận của ngươi là nha hoàn của ta!” Cảnh Liệt lại rống tiếng, tốt lắm, nàng chán ghét , như vậy thèm để ý làm cho nàng càng thêm chán ghét !

      “…Ta biết!” Cung Tiểu Ảnh thực hiểu vì cái gì lại tức giận như vậy.
      Có lẽ có bất cưa lý do gì, dù sao liền như lời , nàng là nha hoàn của , như vậy muốn mắng nàng, có thể mắng!

      Con ngươi tràn ngập giận dữ nhìn đến ngọc bội lộ ra bên ngoài y phục của nàng. Cùng nàng hoan ái nhiều lần, biết tầm quan trọng của ngọc bội kia, mạnh tay giựt ngọc bội cổ nàng xuống, cầm tay.

      được, đó là đồ vật mẫu thân để lại cho ta, ngươi trả lại cho ta!” Cung Tiểu Ảnh cấp bách muốn lấy lại ngọc bội của mẫu thân, lại bị Cảnh Liệt đẩy qua bên.

      “Ngọc bội kia ta tạm thời thay ngươi bảo quản, sau này ngươi dám cả gan lại đem đồ vật ta tặng cho ngươi cho hạ nhân, ta liền đập vỡ nó!”

      Cảnh Liệt đem ngọc bội của Cung Tiểu Ảnh bỏ vào thắt lưng, sau khi hung hăng trừng mắt nhìn nàng cái, phẫn nộ rời .

      Mạnh Ngọc Hoa ở tại trong phòng lo lắng qua lại.

      Mấy ngày trước nàng thấy mấy cái nha hoàn rãnh rỗi, bởi vậy hung hăng mắng các nàng chút, rồi mới từ các nàng biết được, hồ ly tinh Cung Tiểu Ảnh kia, tại mỗi buổi tối đều ngủ tại gian phòng của Liệt Nhi! (Sao mình thấy Cúc Quyên có vấn đề, có khi nào do ta ?? o_O)

      Nàng nhớn nhác tìm nhi tử hỏi vấn đề, kết quả chẳng những thừa nhẫn mà còn tàn nhẫn với nàng, nếu nàng dám có chủ ý đụng đến Cung Tiểu Ảnh, cũng đừng trách tôn kính lão nhân gia nàng!

      Đáng giận!

      Nàng làm sao có thể sinh ra nhi tử bất hiếu như vậy, (Hừ, chỉ sinh dưỡng còn lớn tiếng như vậy!) vì hồ ly tinh, lại có thể uy hiếp mẫu thân của chính , còn đem nàng ra khỏi Cảnh phủ!

      “Tiểu hồ ly tinh chết tiệt!” (Con mình cũng là con, con người ta cũng là con, sao lại mắng chửi như vậy! =.:)

      Nàng chỉ biết lưu lại nàng, nhất định là cái tai họa, kết quả cùng nàng cái dạng, đại hồ ly tinh lừa gạt lão gia, tại, tiểu hồ ly tinh lại lừa gạt nhi tử nàng! (Lòng đố kỵ của nữ nhân là ghê gớm nhất!)

      Cơn tức giận của Mạnh Ngọc Hoa thể tiêu tan, khiến trong lòng nàng trận đau thương!

      Tính tình nong nảy của Liệt Nhi hoàn toàn thừa hưởng từ phụ thân của rồi, bộ dạng kiên cường phá hư (Chắc là kiên cường đúng chỗ. ^^), trước kia nàng đánh tiểu hồ ly tinh kia, muốn phòng thu chi đưa ngân lượng cho nàng trong vòng tháng, còn để ý nàng có khách nhân, quan tâm tôn nghiêm Cảnh gia, đại náo đại sảnh, những điều đó nhắc nhở nàng, nếu nàng còn động đến tiểu hồ ly tinh kia, nhất định đem nàng đuổi khỏi Cảnh phủ!

      Nhưng đuổi hồ ly tinh kia , Liệt Nhi lại mỗi ngày cùng nàng ngủ chỗ, đến lúc đó chỉ sợ tạo thành sai lầm lớn…, nàng tuyệt đối cho phép tiểu hồ ly tinh kia trở thành người Cảnh phủ, tuyệt đối !

      “Phu nhân, biểu tiểu thư tới thăm người, tại ở đại sảnh chờ người!” nha hoàn tiến vào bẩm báo.

      “Tuyết Quỳnh tới thăm ta?” Tuyết Quỳnh là nữ nhi họ hàng của nàng, năm luôn đến thăm nàng , hai lần, tuy nàng ghét chất nữ (cháu ) này, nhưng về việc muốn làm nàng dâu của nàng, Khang gia chỉ là gia đình bậc trung, tài lực hoàn toàn thể so sánh cùng Cảnh gia, sau, Tuyết Quỳnh kia tính tình tựa hồ quá mức kiêu căng, nhưng mà…

      “Ta biết rồi!” Mạnh Ngọc Hoa cụp mắt xuống, cười hiểm, nàng có thể mượn Tuyết Quỳnh làm tiêu tan cơn giận của mình. Cho dù đến lúc đó xảy ra chuyện, Liệt Nhi cũng thể đem trách nhiệm đổ lên người nàng! (Quá hiểm rồi!)

      Khang Tuyết Quỳnh ngồi ở đại sảnh của Cảnh phủ, uống trà nong hạ nhân đưa lên, kinh thành tháng 10, thời tiết lạnh nhiều hơn so với Phương Nam.

      Nàng hôm nay tính đem hai áo ngoài tơ tằm của Phương Nam do phụ mẫu chuẩn bị, đưa cho biểu di nương cùng biểu ca, tranh thủ thích của biểu di nương với nàng!

      Nàng năm nay 17 tuổi, từ năm mười hai tuổi ấy, liền thường cùng phụ mẫu thăm hỏi Cảnh phủ, ngay lúc đó Cảnh phủ cũng là gia đình giàu có nhất kinh thành rồi, nhưng , hai năm nay, do Liệt biểu ca tiếp quản, nghe càng trở nên giàu có rồi!

      Khang Tuyết Quỳnh nhìn bốnh phí đại sảnh Cảnh gi vừa khí phái vừa quý khí, nàng biết vài năm này phụ mẫu màng theo nàng thăm hỏi biểu di nương, chính là muốn cho biểu di nương chọn nàng làm nàng dâu!

      chỉ có phụ mẫu mong chờ, ngay cả chính nàng cũng nóng lòng có thể gả vào Cảnh phủ! (Tiền làm mờ mắt con người, nếu Cảnh phủ phá sản vậy còn còn muốn vào nữa hay . Cảnh Liệt: *trừng mắt*, trù ta sao?!)

      chỉ vì gia sản bạc vạn của Cảnh gia, mà quan trọng là Liệt biểu cả có thể là nam nhân soái nhất nàng gặp qua, tuy tính tình có chút nong nảy, nhưng vài năm nay, trở nên tràn đầy sức quyến rũ.

      Lần trước tới Cảnh gia là thời điểm đưa tang biểu dượng, cũng là chuyện nửa năm trước rồi, tuy biểu dượng tạ thế còn chưa tới năm, Liệt biểu ca cũng có khả năng tới hôn trong lúc này. Nhưng mà nàng 17 tuổi, sang năm liền 18 rồi, chỉ sợ có thời gian tiếp tục chờ nữa.

      “Tuyết Quỳnh.”

      “Biểu di nương, Tuyết Quỳnh rất nhớ người nha!” Khang Tuyết Quỳnh thấy biểu di nương vừa vào đại sảnh liền trước tiên làm nũng.

      “Ngươi đứa này miệng là ngọt nhất.” Mạnh Ngọc Hoa nắm tay Khang Tuyết Quỳnh, mặt lộ vẻ u sầu : “May mắn ngươi hôm nay tới thăm ta, nếu ngươi tới trễ, chỉ sợ gặp được ta rồi!”

      “Biểu di nương, xảy ra chuyện gì sao? Sắc mặt của người thoạt nhìn tốt lắm!” Khang Tuyết Quỳnh quan tâm hỏi.

      “Ai, chuyện này ra rất dài dòng.”

      “Biểu di nương, người cho Tuyết Quỳnh nghe, có lẽ Tuyết Quỳnh có thể thay người chia sẻ phần!” Khang Tuyết Quỳnh sử ra tất cả vốn liếng, cố gắng nịnh nọt, khả năng sau này biểu di nương có thể trở thanh bà bà của nàng (“Bà bà” là “mẹ chồng”)

      “Chuyện này…”

      Mạnh Ngọc Hoa ấp úng, cuối cùng vẫn đem chuyện Cung Tiểu Ảnh mê hoặc Liệt Nhi, từng việc kể cho Khang Tuyết Quỳnh nghe, đương nhiên bao gồm việc Liệt Nhi uy hiếp nàng. Thậm chí còn cường điệu hết thảy chủ ý là của Cung Tiểu Ảnh, là nàng cố tình phá hoại tình cảm mẫu tử bọn họ.

      Khang Tuyết Quỳnh nghe biểu di nương , càng nghe sắc mặt nàng càng khó coi, đặc biệt nghe Liệt biểu ca lại có thể tin lời Cung Tiểu Ảnh, muốn đuổi biểu di nương ra khỏi Cảnh phủ lại càng tức giận.

      “Nàng quả nhiên cùng dạng với mẫu thân nàng, là hồ ly tinh chuyển thể!” (Haiz, chuyện nên để lại đức chút, dù gì người ta cũng tạ thế rồi! =.=#) Khang Tuyế Quỳnh đường nhiên tức giận, Cung Tiểu Ảnh kia chẳng những dùng sắc đẹp mê hoặc Liệt biểu ca, tại lại có thể mở miệng muốn đem biểu di nương đuổi . ràng chính là muốn làm Cảnh phủ thiếu phu nhân! (Hình như lời thoại bị ngược rồi! ;P)
      được! Khuôn mặt Khang Tuyết Quỳnh vặn vẹo. Nàng nhất định ngăn cản, nếu biểu di nương bị Liệt biểu ca đuổi ra khỏi Cảnh phủ, như vậy ai tới giúp nàng lên làm thiếu phu nhân Cảnh phủ đây? Tâm huyết mấy năm qua của nàng cùng phụ mẫu chẳng phải toàn bộ uổng phí rồi!

      “Biểu di nương, người yên tâm, tiểu hồ ly tinh Cung Tiểu Ảnh kia liền giao cho con giúp người giáo huấn, ta tin nàng có bao nhiêu lợi hại. Ta nhất định làm cho nàng nhận lỗi với biểu di nương người!” Nếu Cung Tiểu Ảnh cái hạ nhân, như vậy giáo huấn cái hạ nhân còn đơn giản sao? Ở nhà, nàng thường mắng chửi những hạ nhân vụng về này rồi!

      Nếu nàng thay biểu di nương giải trừ cơn tức này, giành được vui mừng của lão nhân gia nàng, như vậy, vị trí thiếu phu nhân của Cảnh gia chính là nàng rồi!

      “Nếu con muốn giáo huấn nàng phải nhanh chút, để tránh Liệt biểu ca ngươi trở về nhìn thấy, chính là cho phép bất luận kẻ nào mắng Cung Tiểu Ảnh!”

      “Con biết rồi!” Khang Tuyết Quỳnh gật đầu, tìm Cung Tiểu Ảnh.

      Mạnh Ngọc Hoa mừng thầm trong lòng, rốt cục có người thay nàng hảo hảo giáo huấn tiểu hồ ly tinh kia rồi!

      Vừa nghe Cung Tiểu Ảnh ỷ vào Liệt biểu ca thương nàng, cả ngày đều ở trong phòng của Liệt biểu ca, danh nghĩa tuy là nha hoàn, nhưng kỳ thực cuộc sống rất hưởng thụ, có nha hoàn hầu hạ nàng. Nàng liền nhịn được tức giận, thẳng tới phòng ngủ của Liệt biểu ca.

      qua đình viện, Khang Tuyết Quỳnh thấy Cung Tiểu Ảnh cùng cái nha hoàn, hai mắt nàng trừng lớn nhìn Cung Tiểu Ảnh, chẳng trách Liệt biểu ca bị nàng mê hoặc, mới thấy bao lâu, Cung Tiểu Ảnh dường như càng xinh đẹp hơn so với trước kia.

      “Cung Tiểu Ảnh!” Khang Tuyết Quỳnh kêu to, sau đó đùng đùng nổi giận về phía nàng.

      Cung Tiểu Ảnh đem cái khăn lụa thêu hình hoa mai đưa cho nha hoàn Xuân Mai. Nàng cũng tặng cái cho Cúc Quyên, bởi vì trước kia, các nàng đối xử với nàng cùng mẫu thân tốt lắm.

      Cung Tiểu Ảnh giật mình nhìn nữ nhân tới trừng mắt nhìn nàng, nàng nhận ra nàng (Híc, TQ viết câu khó đọc quá, “nàng” tới “nàng” lui biết “nàng” nào mà mò a~~~!). Nàng là Tuyết Quỳnh biểu tỷ, là họ hàng của đại phu nhân, nàng nhớ lần, nàng đến Cảnh phủ làm khách, phụ thân đặc biệt giới thiệu nàng với Tuyết Quỳnh biểu tỷ nhận thức. Nàng còn nhớ , nàng nhìn nàng chỉ bằng nửa con mắt khinh thường!

      “Tuyết…” Khang Tuyết Quỳnh mới đứng ở trước mặt Cung Tiểu Ảnh, Cung Tiểu Ảnh còn chưa hết, liền trúng cái tát của Khang Tuyết Quỳnh, lực đạo rất lớn, đánh cho nàng muốn bất tỉnh.

      Cung Tiểu Ảnh ôm hai gò ma nóng bừng, kinh ngạc nhìn Khang Tuyết Quỳnh tựa như cái nữ nhân điên, nàng hoàn toàn biết phát sinh chuyện gì rồi?

      “Biểu tiểu thư, ngươi tại sao đột nhiên đánh Tiểu Ảnh tiểu thư, ngươi…” Tuy Xuân Mai kịp thay Tiểu Ảnh tiểu thư đỡ cái tát bất thình lình như vậy, nhưng nàng rất nhanh che ở trước người Tiểu Ảnh tiểu thư.

      Xuân Mai và Cúc Quyên vẫn luôn theo thói quen gọi Cung Tiểu Ảnh là Tiểu Ảnh tiểu thư, đơn giản là nhị phu nhân cùng Tiểu Ảnh tiểu thư đối với nàng cùng Cúc Quyên tốt lắm, có cái gì ăn ngon, nhất định chia cho các nàng. (Vậy là mình nghi oan cho người ta rồi. *cúi đầu*)

      “Ngươi cút ngay!” Khang Tuyết Quỳnh đẩy Xuân Mai đứng trước người Cung Tiểu Ảnh ra, gỡ trâm cài tóc xuống, bộ dạng trượng phu bị hồ ly tinh mê hoặc (nghĩa là: Khang Tuyết Quỳnh như nữ nhân chanh chua có chồng bị hồ ly tinh dụ. =.=!!!), chuẩn bị vẽ vài nét gương mặt xinh đẹp khiến người khác tức giận kia!

      “A!” Khang Tuyết Quỳnh đâm lần thứ nhất, Cung Tiểu Ảnh trốn thoát được, đồng thời vươn tay ra đỡ, tay nàng cũng vì vậy mà bị trâm cài đâm trúng, vết thương chảy máu khiến nàng kêu đau tiếng.

      “Ta mà đem gương mặt hồ ly tinh kia của ngươi vẽ nát vụn (Trời! Tên nghe đẹp mà sao người ác quá!!), như vậy ngươi quyến rũ Liệt biểu ca rồi!”

      Lúc ban đầu Cung Tiểu Ảnh hiểu tại sao Tuyết Quỳnh biểu tỷ lại bỗng nhiên nổi điên cầm trâm gài tóc đâm nàng, nghe nàng như vậy, nàng minh bạch rồi. Có thể là đại phu nhân gì đó với nàng ! (Mình có thắc mắc, nếu như Cung Tiểu Ảnh bị hủy dung rồi, Cảnh Liệt có còn thích nàng ha?! tò mò quá! o>.<o)

      “Cung Tiểu Ảnh, ngươi đừng trốn!” Khang Tuyết Quỳnh chuẩn bị vẽ lần thứ hai, làm cho Xuân Mai nóng lòng bảo vệ chủ tử kéo lại. Nàng tức giận dùng chân đá ngay bụng Xuân Mai, khiến nàng đến quỳ rạp mặt đất.

      “Xuân Mai!” Cung Tiểu Ảnh nghĩ muốn chạy , lại thấy Xuân Mau bị thương nằm mặt đất, nàng liền chạy tới xem nàng, vừa vặn khiến cho Khang Tuyết Quỳnh đẩy nàng ngã nhào xuống đất.

      Cung Tiểu Ảnh bị Khang Tuyết Quỳnh đẩy ngã, đối mặt với trâm gài tóc đâm tới mặt mình, nàng lại lần nữa lấy tay ngăn trở, nhưng cái đâm này lại đâm vào lòng bàn tay nàng, cắt thành miệng vết thương khiến sắc mặt Cung Tiểu Ảnh trắng bệch.

      “Ta xem ngươi lần này làm sao trốn!” Khang Tuyết Quỳnh lại lần nữa giơ trâm gài tóc lên, chuẩn bị đâm xuống khuôn mặt diễm lệ kia cổ tay bị bàn tay to mạnh mẽ phía sau giữ chặt!

      “Dừng tay!” Cảnh Liệt cầm chặt cổ tay Khang Tuyết Quỳnh, lực đạo rất lớn, gần như muốn đem cổ tay nàng bóp nát hoàn toàn.

      “Đau quá a, Liệt biểu ca, ngươi mau buông ta ra!” Khang Tuyết Quỳnh đau đến thét lên. (Hừ, dám ăn hiếp Cung Tiểu Ảnh!!)

      Tuấn nhan thời gian qua trầm ổn, lúc này lại ra gân xanh dữ dội, phi thường căm phẫn! “Ngươi cút cho ta!” Bàn tay to của Cảnh Liệt dùng sức lôi kéo, quăng cả người Khang Tuyết Quỳnh ra đằng sau.

      “Ảnh Nhi, ngươi làm sao rồi?” lo lắng nâng Cung Tiểu Ảnh từ mặt đất dậy, sau đó xem kỹ chỗ bị thương của nàng.

      May mắn vừa vặn nghe được tiếng ồn ào đúng lúc chạy tới, bàn tay to hỗn loạn vuốt ve khuôn mặt mịn màng kia, phát có bị thương trái tim lo lắng của cũng thoáng buông xuống. Nhưng trông thấy vết thương tay nàng ngừng chảy máu, lửa giận của ngay lập tức dâng cao đến đỉnh điểm.

      “Liệt biểu ca, ngươi đừng bị bề ngoài của nàng mê hoặc, nàng là cái hồ…”

      Ba tiếng, Khang Tuyết Quỳnh còn chưa hết, liền bị Cảnh Liệt dùng sức quăng cho cái tát, lực đạo rất lớn, khiến cả người nàng nằm úp sấp mặt đất. (Đánh hay lắm !! >.<)

      “Cút, ngươi lập tức cút ngay cho ta!” Cảnh Liệt nổi trận lôi đình gào thét khiến mọi người sửng sốt, đặc biết Khang Tuyết Quỳnh, cũng biết là bị Cảnh Liệt đánh cho ngu ngốc hay bị dọa ngốc, ngồi ngu ngơ mặt đất. (Vậy mới có thể bảo vệ người mình chứ. Giống như Cảnh Quang Toàn chỉ có nước bị vợ leo lên đầu thôi. Haiz, nếu mẹ của Cung Tiểu Ảnh có thể sống lâu thêm chút rồi!)

      “A Cửu, (trong bản chính tên của nv này bị để hình vuông, mình biết tên gì nên đặt “A Cửu” cho dễ nhớ. Hihi ^^) lập tức đem nàng kéo ra ngoài, từ này cho phép nữ nhân này tiến vào Cảnh gia chúng ta nữa!” Cảnh Liệt thét ra lệnh cho tùy tùng theo .

      “Dạ, thiếu gia!”

      A Cửu qua kéo biểu tiểu thư bị dọa ngốc. là củ cải trắng nữ nhân (hahhaha, ý chỉ “ngu ngốc”), lại có thể khi dễ Tiểu Ảnh tiểu thư, đây quả thực là nhổ lông đầu cọp mà, tự tìm đường chết!

      Từ liền theo bên cạnh thiếu gia, lúc ban đầu cảm thấy thiếu gia quan tâm Tiểu Ảnh tiểu thư. Bởi vì chỉ cần cửa hiệu có trân phẩm nào xinh đẹp, thiếu gia lúc nào cũng lấy cái xinh đẹp nhất, đưa cho Tiểu Ảnh tiểu thư.

      Từ việc này xem ra, thiếu gia đối với Tiểu Ảnh tiểu thư tựa hồ vượt xa ý nghĩ của rồi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :