Oan gia! Mình ta xuyên không đủ rồi, sao ngươi cũng bon chen nữa hả? - Bạch Yến (Hoàn) (Sưu Tầm)

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      CHAP 75: NỮA ĐỆ TỬ

      Đồng Nhân lão tiên vuốt vuốt lấy chòm râu của mình thở dài, đôi mắt người nhìn vào trong chung trà nhưng tưởng chừng có nhìn nó. Chỉ có xa xăm và bi thương như thế nào ấy khiến cho Như Ngọc đứng cạnh giúp người đấm lưng cũng thấy đồng cảm. Tất cả là do nàng phút nông nổi.

      - Haiz! Cái số mệnh an bài, tảng băng đó cuối cùng vẫn thoát nổi tai kiếp, cuối cùng vẫn là chết trong tay nữ nhân!

      - Đồng Nhân lão tiên gia gia! Như Ngọc hết rồi bây giờ xin người hãy cứu Thiên Hàn có được ?_ Như Ngọc sụt sùi van này.

      - kẻ chết ngày trời còn có thể cứu được nữa sao?_ Đồng Nhân lão tiên quay ngang hỏi nàng.



      Nghe câu hỏi ấy của Đồng Nhân lão tiên Như Ngọc điếng lại cả người, ngay cả động tác đấm vai cũng đình chỉ. Nàng lúc này chỉ cảm thấy tiếng lùng bùng dữ đội bên tai, cái tư vị vừa đắng vừa mặn dần tìm vào đầu lưỡi của nàng.

      - Tại sao đấm tiếp?_ Đồng Nhân lão tiên thấy Như Ngọc im lặng dừng động tác hỏi, mặc dù thế người hoàn toàn có thể biết được nàng nghĩ cái gì vì tất cả cảm xúc và biểu của nàng đều được soi rọi qua ly trà tay của người.

      - …

      - Ngươi thấy đau lòng à?

      - …

      - Biết đau lòng sao trước kia ngươi đối xử tốt với chút để bây giờ phải hối hận như thế.

      tiếng phịch

      Như Ngọc khụy xuống nền nhà như con búp bê vô lực, bất động và chỉ biết rơi nước mắt. Đôi mắt nàng nhìn lên người giường chớp. Cái hình ảnh bi thương của nàng lúc này khiến cho kẻ khác phải cảm thương. Đồng Nhân lão tiên lắc đầu rồi đặt chén trà xuống bước đến gần Thiên Hàn bắt mạch nhưng có.

      Như Ngọc lết đến cạnh chân Đồng nhân lão tiên bằng hai đầu gối miết dài nền nhà, nàng nghẹn ngào van xin người ra tay cứu Thiên Hàn lần nữa. Nàng tin người có thể cứu Thiên Hàn vì người là tiên gia kia mà, chẳng phải Đồng Nhân lão tiên là ý đó hay sao? là tiên hẳn phải có phép thuật, và nàng tin với phép thuật đó Thiên Hàn được cứu sống:

      - Muốn ta cứu kẻ xa lạ như ? Dễ thôi, trả đệ tử lại đây cho ta !_ Đồng Nhân lão tiên với giọng lạnh lùng vô cảm.

      - Sao?_ Sửng sốt với điều kiện của Đồng nhân lão tiên đưa ra, Như Ngọc lần nữa rơi vào bế tắc, bảo nàng trả người nàng biết làm sao để trả lại cho người Thiên Hàn thực chết cách đây hơn hai tháng.

      - làm được thôi !

      Phủi lấy cánh tay bé của Như Ngọc nắm lấy vạt áo của mình, Đồng Nhân lão tiên lạnh lùng bước qua nàng tiến về cánh cửa đóng kín. Như Ngọc lúc này càng thêm túng quẩn nàng lao đến nắm lấy vạt áo của người lần nữa khẩn thiết:

      - Người Như Ngọc thể trả lại được cho người được nữa nhưng cái mạng này Như Ngọc có thể giao cho người. Coi như mạng đổi mạng. Còn Thiên Hàn, là Gia Khanh y vốn có tội, y đáng được sống! Vì thế xin người hãy cứu y, chỉ cần y sống người có thể tùy ý định liệu Như Ngọc, sống hay chết đều thuận theo ý người!

      - Cái mạng của ngươi ta lấy để làm gì? Đồ đệ của ta có thể sống lại được sao?

      - Người biết Thiên Hàn vốn thể sống lại được vì sao còn bắt ép Như Ngọc trả người cho người?

      - Ngươi…!_ Đồng Nhân lão tiên giận đến tím mặt, giờ phút này mà nàng ta còn có thể bắt bẻ câu của người được như thế nữa sao?

      Như Ngọc sợ hãi mà ngẩng mặt lên nhìn Đồng Nhân lão tiên, cương nghị và quyết tâm của nàng in trong đáy mắt của người. có nước mắt rơi, có tiếng nấc nghẹn ngào cũng chẳng có bức bách ngột ngạt, đơn thuần chỉ có bình tĩnh và kiên định của nàng. Nàng chấp nhận bất cứ hình phạt khủng khiếp nào chỉ để Thiên Hàn- Gia Khanh được tiếp tục sống.

      - Ngươi chấp nhận làm bất cứ chuyện gì kể cả hy sinh mạng sống của mình?

      - Phải! Chỉ cần y sống Như Ngọc chấp nhận tất cả kể cả cái chết!

      - Hồn tiêu phách tán, vạn kiếp thể luân hồi, cũng hối hận!

      - …hối…hận!_ Như Ngọc như đinh đóng cột.

      - Hảo! Lời chính là do ngươi ta lấy chính ngươi để đổi mạng cho !

      - Tất cả đều do Như Ngọc cam tâm tình nguyện quyết oán trách!

      Đồng Nhân lão tiên giật đầu rồi rút phăng lại vạt áo, người nhìn Như Ngọc lần cuối như muốn cho nàng cơ hội cuối cùng để thay đổi ý kiến, nhưng nàng vẫn lặng yên chút gì né tránh hay hối hận. Bất chợt người chỉ thẳng vào ngực nàng đôi mắt sáng quắc lên :

      - Được rồi vậy ngươi hãy đưa ta cái đó để ta cứu !

      - Cái đó!

      Như Ngọc kinh ngạc nhìn theo chỉ tay của người nhìn xuống ngực mình, ngực nàng có cái gì để mà đưa. Nhưng người bảo phải đưa cái đó để cứu, nếu bên ngoài chắc chắn là cái bên trong rồi, vật ở bên trong mà nàng có ở ngực chỉ có trái tim mà thôi lẽ thứ mà người muốn lấy là cái đó hay sao?

      - Nhanh lên, ta có nhiều thời giờ cho ngươi phân vân đâu! Ngươi muốn tự lấy ra đưa cho ta hay là tự ta lấy!

      - …

    2. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      CHAP 76: HOÀN
      năm sau,
      Tùng tùng xiềng xiềng, tùng tùng…
      “Nhìn xem, là long trọng! Hôm nay là ngày Kim Tuyền quốc đón dâu, cả đoàn người đông đúc xen lẫn xe kéo vô cùng phô trương!”
      “Đương nhiên rồi hôn lễ của cả hai nước mà, đây đâu phải là đám cưới bình thường mà là đám cưới liên quốc giữa hai hoàng tộc và còn là vì bang giao hai nước. Phải làm lớn cho các nước lân bang xem nữa mà!”
      “À, biết tân nương là ai ha!”
      “Ngươi mới từ rừng xuống hả? Tân làng biết mà tân nương biết. Ngươi mà là dân Minh Phiên đấy à, nước người mà nước mình tường!”
      “Ngươi sai, ta quả mới từ núi xuống mà. Còn tân lang cưỡi ngựa mặc hỷ phục đỏ thắm tuấn tú rành rành thế kia mà thấy lẽ đui sao?”
      “Các ông đừng cãi nữa, hôm nay là ngày vui cả cả hai nước, triều đình mở tiệc lớn còn miễn thuế cho chúng ta, chúng ta phải mừng mới phải đấy!”
      “Đúng đó, đúng đó! Sau khi đưa cưới xong chúng ta về ăn tiệc mừng !”
      “ Ê, ê! nãy giờ mọi người vẫn chưa cho tôi biết tân nương là ai mà!”
      “ Còn ai nữa, tân lang là thái tử Lạc Minh của Kim Tuyền quốc còn tân nương là quận chúa Dương Vân Lan của chúng ta đấy! Thôi về nào mọi người ơi!”
      “Ừ! Về thôi!”
      “Mọi người xem đoàn rước dâu nữa à?”
      xem, năm sau xem cũng muộn!”
      “Hở?”
      “Ha ha! Vì năm sau còn đám cưới liên hai quốc nữa mà, là hôn lễ của vương tử Lãnh Thùy Phong Minh Phiên chúng ta và công chúa Lạc Bảo An của Kim Tuyền quốc đó!”
      “…”
      “…”
      đồi núi thấp với gió lộng, những cánh hoa bồ công bay theo ngọn gió tràn ngập về đồng bằng bên dưới. cao là những đám mây nhàng trôi, phía dưới là đoàn dài ngựa người nhuộm màu đỏ hỷ. Con hắc mã bước những bước kiệu ngắn dọc theo đồi như muốn rượt theo đoàn rước dâu, nhưng cuối cùng rồi phải dừng lại ở đường cụt của ngọn đồi mà dõi theo. Được lúc, hắc mã lại quay đầu trở về theo con đường cũ với nước đại nhanh như thể rằng muốn ép cảm xúc trong nó.
      Mùi hoa bồ công nhợt nhạt tiến thẳng vào khứu giác như muốn bắt lấy hai kẻ ngựa ở lại cùng nó bởi cánh đồi bồ công này quá rộng lớn đủ sức để giữ chân những kẻ lạc bước.
      - Chờ sau hôn lễ của vương tử Lãnh Thùy Phong và công chúa Lạc Bảo An chúng ta tổ chức kết hôn lại lần nữa nhé!
      Như Ngọc khó hiểu chớp chớp đôi mất thơ ngây ngước nhìn lên Thiên Hàn. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy rất trước mặt nàng đó phải là ảo ảnh:
      - Thắc mắc lắm đúng ? Vì sao phải kết hôn lần nữa là vì hôn lễ trước đó đâu phải của chúng ta mà là của Thiên Hàn và Như Ngọc. Huynh muốn muội đường đường chính chính làm vợ huynh với thân phận của chính chúng ta chứ phải là bám ảo vào hôn nhân của người khác. Và, cũng là tuân thủ luật hôn nhân rồi nhé, năm sau huynh tròn 23 còn muội là 19 sợ vi phạm rồi còn gì.
      - A…_Như Ngọc ngộ ra mọi chuyện, cứ tưởng tên này tốt lành là chính nhân quân tử lợi dụng tình thế mà “ăn” nàng, hóa ra là vì sợ bị vi phạm pháp luật cơ đấy!
      Nhìn cái nét chu chu mỏ dễ ghét của Như Ngọc Thiên Hàn cảm thấy buồn cười mà phát ra thanh ha hả.
      Cảnh sắc nơi đây đẹp, khiến lòng y có vài phần nên thơ. Bất chợt y dừng ngựa lên tiếng hỏi Như Ngọc:
      - Bây giờ muội muốn đâu nào?
      - …muội muốn đến tận chân trời, có được ?
      - Được! Nhưng phải chờ thêm vài chục năm nữa!
      - Vì sao phải chờ lâu như thế!
      - Vì ta còn phải quay về triều đình làm việc kiếm tiền nuôi thê tử sư tử và các hài nhi cọp sau này nữa!
      - Đáng ghét! Huynh cũng là sư tử phu quân!
      - Phải! Ha ha ha! gia đình sư tử ha!
      Theo lịch sử Minh Phiên quốc ghi lại,
      Tam vương gia Lãnh Thiên Hàn chỉ là tướng tài dũng mà còn là vị quan công minh của bá tánh. Trong suốt cuộc đời phò trợ cho hoàng huynh của mình y nhiều lần lập công lớn. Ba trong số những công lao lớn đó mà người đời luôn truyền tụng chính là: thứ nhất, chiêu mộ được Hoắc Thương, người này và gia tộc y sau này trở thành trụ cột chính của quốc gia, góp phần trong giữ an bờ cõi của Minh Phiên quốc. Công thứ hai là giúp mở mang bờ cõi Minh Phiên xuống phiá nam Kỳ Sơn điều mà chưa từng có ai làm được. Và công thứ ba chính là hiệp ước của ba nước Minh Phiên – Kim Tuyền- Kim Vân được ký kết. Sau nhiều năm phục vụ triều đình y nhận đất hay vương vị Hoàng thân mà cùng gia quyến trở về Kỳ Sơn để sinh sống, và gầy dựng nơi này thành sơn trang quy mô . Điều này làm ít người thầm thắc mắc có người cho rằng y có mưu đồ bất chính về nơi thâm sơn để chiêu mộ binh chờ ngày dấy loạn, lại có người lại cho rằng vì người chán ghét cuộc sống trong triều nên mới tìm đến nơi kín đáo để cư, nhưng cũng có người tin rằng y là bị hoàng thượng đương thời ép thế vì lòng dân dành cho y nhiều hơn cho vị tân hoàng đế mới lên. Nhưng lý do ai biết cả chỉ khi nào họ tận chân bước đến Kỳ Sơn và tận mắt nhìn thấy sơn trang của người lúc đó mới hiểu lý do là tại sao. nơi mà luôn tràn ngập loài cây lạ mà theo người hay gọi là bằng lăng tím, chỉ có yên bình và hạnh phúc.

      - Thiên Địa vốn hữu tình, nhân gian càng hữu tình. là người sao có thể thoát khỏi thất tình lục dục, là nhân sao trốn khỏi chữ tình. , hận, thù, ghét cũng do chữ tình. Haiz!
      - Sư phụ à! Rốt cuộc người làm sao để có thể cứu được sư huynh vậy? Đừng với đệ tử người dùng cải tử hoàn đơn nha!_ Thạch Bằng ngán ngẩm ngắt lời sư phụ mình, cái câu đó suốt bao năm theo người học võ y thuộc sai chữ.
      - Ngươi xem sư phụ ngươi có phải là tiên mà luyện ra được cải tử hoàn đơn.
      - Đương nhiên là !
      - Vậy đúng rồi! Ngươi còn hỏi gì nữa!
      - Nản sư phụ quá! Thạch Bằng chỉ muốn hỏi người cách cứu sư huynh từ người chết thành người sống là như thế nào thôi mà!
      Thạch Bằng chu chu mỏ , y lúc này giống y như đứa trẻ 7 năm về trước chỉ biết chu mỏ nhõng nhẽo mỗi khi cần chuyện gì đó.
      - Ta hỏi ngươi, Thiên Hàn làm sao để cứu Vân Lan sống lại.
      Lục lọi lại ký ức, y nhớ lại những lời mà Kỳ Phương kể cho y nghe y liền đáp nhanh:
      - Là dùng Ngọc Lưu linh!
      - ta cũng thế!
      - Sư phụ có Ngọc Lưu linh nữa à?_ Đôi mắt y sáng rực lên như vừa phát ra điều lý thú.
      - Ngọc Lưu linh đời chỉ có , ta lấy đâu ra viên thứ hai chứ! Đúng là đầu đá có não để suy nghĩ!
      - Ui da! Thạch Bằng đâu có biết, nghe người dùng Ngọc Lưu linh cứu sư huynh nên mới tưởng vậy! Nhưng mà Ngọc Lưu linh chẳng phải hóa tro bụi khi cứu Vân Lan rồi sao? Vậy lấy đâu ra viên thứ hai cho người cứu sư huynh?
      - Ha! Ngươi y như sư huynh ngươi, tên đầu đá tên băng tảng có óc cũng chẳng có kiến thức. Năm xưa sau khi phong ấn Ma thượng vì có kẻ tạo phản dùng cung tên ám sát Vũ Thần chính Ngọc Lưu linh che chở cho người thoát khỏi mũi tên độc đó vì thế mà bị mẻ hết chỗ, đó chính là lý do thể phong ấn hoàn toàn Ma thượng. Mảnh mẻ của viên ngọc đó được người nhặt về và chế tác thành mặt ngọc dây chuyền, cái đó chính là sợi dây chuyền mà Như Ngọc luôn đeo cổ!
      - A! Đệ tử biết rồi, người dùng mảnh Ngọc Lưu linh để truyền dương khí và gọi hồn của sư huynh về, đúng !
      - Đúng thế! Cuối cùng đầu đá ngươi cũng thông minh lên rồi!
      - Ý! Mà sư phụ ơi, vậy sư huynh giờ là Lãnh Thiên Hàn đích thị hay là tên Gia Khanh kia vậy!
      Cốp!
      - Mới khen ngươi thông minh ngươi lại ngu ra rồi! Cái sư huynh đích thực của ngươi sau khi làm lành với mỹ nhân bay đầu thai rồi, còn đâu nữa mà ta gọi hồn!
      - Hả? vậy, Thạch Bằng lại phải tiếp tục nghe lệnh cái tên đồng hương đó nữa hả!
      Nhìn đệ tử của mình, Đồng nhân lão tiên lắc đầu. phải chính cũng là kẻ xuyên qua cướp mất đệ tử của y đó luôn sao. Hỡi cao xanh ơi, cả cuộc đời Đồng Nhân ta làm sai điều gì mà có duy nhất hai đệ tử chân truyền cũng bị cướp mất như thế này!

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :