Oan gia! Mình ta xuyên không đủ rồi, sao ngươi cũng bon chen nữa hả? - Bạch Yến (Hoàn) (Sưu Tầm)

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      CHAP 14.2: KẾT THÚC Ở THẾ GIỚI NÀY




      Từng cơn gió thổi cuốn theo những chiếc lá vàng rơi, khẽ đung đưa những chùm hoa bằng lăng tím nhạt màu kết hợp với màu xanh phớt của lá tạo nên cảm giác thanh thanh của bình yên lắng dịu nhàng, tâm hồn con người cũng vì thế mà thư thái bội phần.

      Gia Khanh ngồi chiếc ghế đá dưới góc bằng lăng tím quen thuộc, từng tia nắng yếu ớt của buổi sớm mai khẽ lọt qua nhánh lá bằng lăng rọi người trông vừa lung linh vừa ấm áp. Gia Khanh vừa ngồi vừa chống tay lên càm, khuôn mặt phảng phất nỗi buồn đơn, đôi mắt nhìn xa xăm chất chứa nhiều nỗi ưu tư, nơi đâu đó đọng lại chút ươn ướt của lệ sa…khung cảnh vốn đơn bạc có chút buồn, giờ đây càng đậm thêm nét đơn lẻ buồn nhạt.

      Thở dài cái…Gia Khanh cựa mình đổi tư thế, hai tay khoanh lại trước ngực đôi mắt nhắm nghiền tựa người vào thành ghế băng đá, cảm nhận yên tĩnh của gian xung quanh, và cũng là hồi tưởng lại những chuyện quá khứ khi Bích Ngọc còn sống, những lúc ấy cả 2 người thường rượt đuổi nhau dưới tán cây này, vẫn thường đấu khẩu đến bất phân thắng bại. Từng tiếng cười, từng tiếng , từng ánh mắt của Bích Ngọc giờ đây lại lên mồn khiến tâm tư thêm khó chịu. Trái tim bất giác đau nhói, cảm giác hụt hẫng, trống rỗng ngày đêm xâu xé lấy tâm…Gia Khanh hận chính bản thân mình quá bất cẩn mà hại đến Bích Ngọc, bản thân bất lực trước cái ra của , nếu lúc đó tuyệt tình chút nữa với 3 tên lưu manh đó tốt, hoặc nếu cố gắng chút nữa nắm lấy tay buông đánh mất vĩnh viễn…

      “Có em vẫn còn sống? Vẫn tồn tại ở nơi nào đó mà thể nào nhìn thấy được? Nếu quả như vậy, dù có phải thế nào cũng tìm đến em!”

      Kể từ ngày Bích Ngọc ra cho đến nay là được đúng tháng, theo thông tin mới nhất 3 tên lưu manh từng bị nghi án là gián tiếp gây ra cái chết của Bích Ngọc, hiểu xảy ra chuyện gì mà trở nên vô cùng kì lạ: 1 tên trong số đó tự nhiên treo cổ chết đột ngột tại nơi đồi mà Bích Ngọc chết, tên thứ 2 bỗng nhiên trở nên điên điên khùng khùng, suốt ngày chỉ biết lẩm bẩm mỗi câu “tha cho tôi!” “tha cho tôi!” mà lơ thơ ngoài đường và bị bắt vào bệnh viện tâm thần, còn tên thứ 3 cũng chính là kẻ cầm đầu càng tệ hại hơn: buôn lậu hàng trắng và bị cảnh sát bắt quả tang, vì bỏ trốn mà chạy quá tốc độ xảy ra tai nạn, kết quả đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh vì bị chấn thương sọ não cấp mãn tính, nghe cho dù có tỉnh dậy cũng trở thành phế nhân vĩnh viễn…tất cả những kiện đều có nguyên nhân nào lý giải được, chỉ có những người trong cuộc là nhất và người hiểu nhất đó chính là người nhúng tay vào các việc GIA KHANH!

      mơ mộng với những ký ức đẹp, bất chợt Gia Khanh như tia sét nhanh, chạy phăng ra giữa đường quốc lộ trước mặt, trong tiếng thét thất thanh của người mẹ nhìn thấy con mình sắp bị chiếc xe tải cán chết…RẦM!…

      Gia Khanh lúc này cảm thấy bản thân trở nên tâng kì lạ, hệt như quả bóng hơi từ từ bay lên cao, cúi nhìn lại phía dưới đất nhìn lấy đứa bé vừa được mình cứu thoát bình yên vô chút thương tích gì, nó khóc oa oa trong lòng mẹ của nó. Rồi lại nhìn chính thân xác của mình nằm giữa vũng máu chút nhúc nhích, nơi khóe môi còn lưu giữ lại nụ cười hạnh phúc, lòng chợt thấy thanh thản vì bản thân mình đến phút cuối cuộc đời vẫn còn có thể làm chuyện tốt! Nhưng cảm thấy bản thân rất có lỗi với những người thân vì làm cho họ phải khóc vì ra của .

      “ Ba, mẹ, , chú 3 xin lỗi mọi người Gia Khanh số tận, kiếp này có duyên phận cùngmọi người đến cuối cuộc đời, nếu có kiếp sau, Gia Khanh vẫn xin được tiếp tục làm người thân với mọi người!”

      Quay đầu lại nhìn lên bầu trời chóa lòa vì ánh sáng, trong lòng khâm phục người phụ nữ mà Gia Khanh gặp nữa tháng trước, tất cả điễn ra đúng như những gì người phụ nữ đó :

      ấy và cậu mệnh số ở thế giới này đều hết. Nhưng tại thế giới khác chỉ mới bắt đầu. Hãy nhớ số mệnh là do chính tay mình tạo thành, cơ duyên chỉ đến có lần, nếu cậu biết nắm bắt biết tạo lấy con đường cho mình nhất định hối hận. Trở về , cậu còn 15 ngày nữa là kết thúc sinh mệnh của mình ở nơi này, cậu hãy trở về mà sắp xếp mọi thứ cho thỏa đáng, những gì muốn làm mà chưa làm hãy làm , và hãy những lời tạm biệt với người thân của mình! Đến lúc ấy có người đến để đưa cậu đến nơi cậu cần đến, và cho cậu biết những gì phải làm ở thế giới bên kia”

      Gia Khanh từ từ bay lên trung, xuyên qua tầng tầng ánh sáng kia tiến sâu vào màn đêm tăm tối, nơi có những vì sao lấp lánh trông vô cùng huyền ảo linh động. Đưa tay chạm vào những vì sao ấy, chỉ thấy bàn tay mình xuyên qua những vì sao kia khỏi cười khổ, bởi vì bản thân quên chính mình giờ đây chỉ còn là linh hồn làm sao có thể chạm vào vật gì nữa chứ?

      - Đẹp ?_ thanh vừa nhàng vừa ấm áp lại thánh thót vang lên

      Giật mình, Gia Khanh quay phắt ra phía sau hét lớn_ “Ai đó!”_ nhưng chẳng thấy ai

      - Tất cả những đóm sáng lấp lánh như vì sao kia chính là linh thần của những linh hồn đó!_ vẫn là thanh nhàng đó.

      Gia Khanh quay sang tứ phía tìm kiếm chủ nhân của giọng , cuối cùng đôi mắt dừng lại nơi thân ảnh màu lam nhạt, dang tay ôm lấy những đóm sáng kia vào lòng, bộ diệu vừa thanh lại vừa đạm:

      - Là dì?_ Gia Khanh nhận ra người hôm trước

      - Thế nào? Đúng lời hứa chứ?_ người phụ nữ kia nháy mắt với Gia Khanh, toàn thân lúc này toát lên khí chất thanh khiết, từ từ tiến lại gần Gia Khanh

      Gia Khanh gật gù

      - Rất đúng hẹn!_ nhưng trong lòng lại thầm nghĩ “ phải chi người phụ nữ nào cũng như người này, đúng hẹn như vậy đàn ông đời này chẳng còn phải khổ sở vì cái vụ chờ bạn chơi rồi nhỉ?

      Chợt nhớ ra cái gì, Khanh hỏi:

      - Lúc nãy dì đây là linh thần của những linh hồn nghĩa là thế nào vậy? Chẳng phải con người sau khi chết trở về với cát bụi hay là đầu thay gì đó hay sao?

      Người phụ nữ hơi nghiêng đầu chu chu lấy cái miệng xinh đẹp, vô cùng tinh nghịch, trông cứ như tuổi chưa quá 20( “già rồi mà còn ẹo! Thấy mà ớn”_ tác giả, “ngươi muốn sớm về đoàn tụ với ông bà hả?”_từ đâu nhảy ra cầm dao hâm dọa)

      - sao nhỉ? Con người sau khi chết thân xác tiêu tan theo năm tháng mà trở thành cát bụi, còn linh hồn như vậy, nếu con người nào đó chết hóa thành những “ngôi sao” này tụ tập về đây nơi được gọi là “thiên đàng” và chờ đợi ngày đầu thai. Trong số đó nếu “ngôi sao” nào vẫn còn vướng mắc chuyện gì đó hoặc muốn chuyển kiếp có quyền lựa chọn ở lại đây làm “ngôi sao” vô danh. Còn những linh hồn thể siêu thoát cho được chính mình, tức vẫn còn chuyện vướng mắc với cuộc sống ở lại thế giới đó làm cái mà người ta thường gọi là “ma”…

      Gia Khanh chen ngang:

      - Vậy “ma” vĩnh viễn làm “ma” hoài như vậy à?

      Người phụ nữ liếc xéo Gia Khanh cái vì bị y nhảy vào họng giữa chừng, tiếp:

      - ! Khi nào họ tìm được lối thoát cho chính mình tự động họ trở thành những “ngôi sao” và trở về đây chờ ngày hoán kiếp!

      - Vậy tất cả những ngôi sao này được đầu thai chứ?_ trời ạ! dân số nhiều mà thêm bao nhiêu đây nữa chổ đâu mà ở???

      - ! Chỉ có phần!

      - Hở! Vậy…

      Gia Khanh chưa kịp hỏi hết nguyên câu liền bị người phụ nữ kia chắn ngan họng:

      - Ngươi nhiều chuyện quá! Nếu muốn biết nhiều hơn chờ đến khi nào chết biết! Còn bây giờ theo ta!

      Dứt lời, người phụ nữ vội kéo tay Gia Khanh khiến Gia Khanh khỏi thắc mắc, vì sao chết rồi mà người này có thể chạm vào được, ngay cả mấy “ngôi sao” kia còn chạm được nữa là?

      Tất cả giống như bộ phim khoa học viễn tưởng, y bay giữa ngàn vì sao lấp lánh như những nhà phi hành gia bay vào vũ trụ, nhưng cảm giác chân thực sống động hơn nhiều, khi y xòe tay ra vươn chạm xuyên qua từng ngôi sao ấy, cảm giác kì lạ vô cùng, giống hệt như y nhìn thấy những con người đó thực thụ, họ vẫy tay mỉm cười với y. nguồn sáng mạnh phát ra từ phía trước, theo đó Gia Khanh cảm thấy bản thân như bị cái gì đó ép mạnh vào lồng ngực vô cùng khó thở, tay chân cứng lại nhúc nhích được, cảm giác cơ thể cứ như từ từ bị làm cho tan rã ra từng mảnh bất lực! Đôi mắt bị thứ ánh sáng kia làm cho khó chịu, giờ này lại thêm cái cảm giác này vô cùng thống khổ? (“bất công! Sao Bích Ngọc xuyên qua tênh hà, còn tui lại phải chịu khổ như vậy? tác giả đâu? Mau lăn ra đây nhanh lên!)

      - Đây chính là nơi ngươi tái sinh!_ 1 lần nữa thanh nhàng ấm áp kia lại vang lên.

    2. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chap 15.1: Xuyên qua chính thức


      Gia Khanh thức tỉnh, có hơi ngơ ngác chút rồi lại theo quán tính sờ sờ, cúi đầu nhìn lại thân thể của mình vẫn còn nguyên vô cùng vui mừng, sau đó mới nhìn đến xung quanh.

      Người phụ nữ vỗ vai Gia Khanh, tay chỉ về phía xa nơi có nhân ảnh ngồi nền đất lạnh, nhặt từng miếng bánh vung vãi nền đất, đôi mắt nàng ươn ướt chút lệ, trong con ngươi đôi mắt ấy là căm ghét thù hận, tuy nhiên khuôn mặt nàng vẫn hề biểu lộ chút cảm xúc gì. Người phụ nữ :

      - Thấy rồi chứ? bạn của ngươi ở đằng đó!

      Gia Khanh khó hiểu quay lại nhìn người phụ nữ

      - nhận ra sao? ấy đến đây trước ngươi gần tháng rồi, nhưng vì có thể xác nên mượn đỡ của người khác mà sống tiếp!

      nghe đến hết câu, Gia Khanh vội chạy lại phía đó ngồi xổm xuống ngắm kĩ người trước mặt mình. Trong phút chốc, Gia Khanh nhìn thấy cái linh hồn phảng phất của Bích Ngọc trong cái thể xác xa lạ kia, cảm giác vui mừng khó tả dâng lên trong , định vươn tay chạm vào Bích Ngọc, nhưng lại nhìn thấy giọt nước mắt rơi ra từ hốc mắt kia liền khựng lại động tác, trái tim như bị cái gì đó bóp lấy đau đớn:

      - Khi nào cháu có thể tái sinh?_ Gia Khanh quay đầu, đôi mắt buồn vẫn dán chặt vào hành động của Bích Ngọc, vọng lại phía sau.

      - Sắp rồi!

      - Sắp là khi nào?_ Gia Khanh có chút bình tĩnh với điệu hơi bực dọc, bảo làm sao mà có thể ngồi đây nhìn Bích Ngọc khóc nức nở như vầy hoài, mà làm gì được cơ chứ? Nếu là trước đây việc đầu tiên làm là kéo Bích Ngọc ăn kem, cho đỡ buồn, sau đó tìm cái tên nào biết điều mà khiến Bích Ngọc khóc xử đẹp!

      Thấy Gia Khanh có chút khí, người kia vội dịu mỏng mà trấn an y:

      - Uy! Bình tĩnh, bình tĩnh, vội gì? ấy mọc cánh bay mất đâu mà lo, với lại chuyện này là bình thường, đôi khi cần phải như vậy để Bích Ngọc có thể tiếp nhận được mọi điều về thế giới này chứ!

      - Nhưng…

      - Sao? tin ta hay là…_ người phụ nữ đưa mắt dò xét thái độ của Gia Khanh, tuy rằng có chút thương tâm phong độ cũng bị mất , nhưng vẫn tỏa ra cái gì đó khí chất đặc biệt và khá lạnh lùng “Chậc! Hai người các ngươi đúng là giống nhau, tên nào cũng lạnh như băng, sư huynh, đồ đệ của huynh chỉ toàn là tảng băng ngàn năm hả?”

      - phải vậy!_ Gia Khanh vội , xoay đầu lại nhìn đôi mắt hơi chờ đợi.

      Người phụ nữ thoáng cười , sau đó thu lại bộ dáng nghiêm túc:

      - Vậy tốt! , ta dẫn ngươi xem nơi ngươi được tái sinh!

      - Vâng!

      Gia Khanh nhìn qua Bích Ngọc cái rồi theo người phụ nữ kia ly khai chỗ này, có điều lạ là cảm thấy bản thân mình có gì đó khác thường, nơi này cảm thấy quen thuộc, cả giọng của chính mình nữa, tuy rằng điệu vẫn như vậy nhưng lại có uy nghiêm hơn và có chút lạnh.

      lòng vòng qua mấy dãy nhà , cuối cùng người phụ nữ dừng lại, đặt ánh mắt nhìn vào vốc dáng cao lớn đứng vẽ tranh nơi tiểu viện trong hồ sen. Gia Khanh nương theo ánh mắt của người phụ nữ nhìn vào người nam kia, khuôn mặt tuấn, đôi mày rậm, mắt kiếm dàinét sắc bén như chim ưng, thân hình cao lớn dũng mãnh nhưng cũng quá lực lưỡng thô thiển, trong bộ trang phục lam, y vừa toát lên khí chất vương giả lại mang vài phần tiêu sái bất phàm.

      - Cháu tái sinh trong thể xác đó phải ? Vậy còn người đó, người đó thế nào? chết sao?_ Gia Khanh tiếc rẽ , người đẹp như vậy mà phải chết là uổng!

      - Số mệnh an bài phải chịu thôi! Hơn nữa mọi chuyện đến cuối cùng vỡ lẽ, đến lúc đó, cho dù chết cũng sống trong đau khổ dằng vặt chi bằng chết cho thanh thản! À mà nè, ngươi chưa có nhập xác được đâu, vì mệnh còn chưa hết, phải đến nữa tháng nữa lận! Ngươi trong thời gian này nên theo mà tìm hiểu về nơi này và thân thế sau này của ngươi !_ đoạn bỏ chạy

      - Hả…Cái gì chứ!_quay lại định gì với người phụ nữ kia chả thấy người đâu chỉ có kẻ bỏ chạy, vội chạy theo_ Nè! Nè dì! Làm gì bỏ chạy gấp vậy? Dì còn chưa cho cháu biết thân thế của người kia và những điều cháu cần phải làm sau này nữa chứ?

      Người phụ nữ quay đầu lại nhìn, mà :

      - Ta rồi, thân thế của người kia ngươi tự tìm hiểu, ngươi còn nữa tháng rãnh rỗi đó làm gì? Hơn nữa mệnh số là do ngươi tự tạo, ta giúp được gì cho ngươi nữa!

      - Vậy chí ít cũng phải cho cháu biết làm thế nào để nhập xác chứ?_ Gia Khanh hét theo vì còn nhìn thấy bóng dáng người kia đâu.

      - Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, khi chuyện đến tự có cách giải quyết! Còn bây giờ! Hê Hê! Ta bye bye nhé!

      - Haiz!_ là làm tức nghẹn mà!

      Gia Khanh mình lơ lững giữa trung im lặng, biết phải làm gì kế tiếp nữa, cho dù có tức có buồn phiền cũng chẳng biết làm sao, vì cũng chỉ là linh hồn chờ thời mà thôi! Thở dài bất lực mà chấp nhận ,Gia Khanh đáp xuống đất chỗ tiểu viện, đứng đối mặt với người nam kia, tay xoa xoa càm, đôi mắt nhìn người đối diện đánh giá: ngũ quan thanh tú, nếu muốn là mỹ, đôi mày kiếm sắc kết hợp với gương mặt góc cạnh càng thêm nét uy nghiêm của bậc trượng phu, mái tóc đen dài đến đai hông được cột cao phía sau bởi mảnh lụa màu xanh lam càng thêm nét phong lãng, toàn thân phát ra khí chất gì đó cao quý hơn cả bậc phàm nhân, nhưng lại mang theo khí lạnh khó gần, ngay cả khuôn mặt cũng giống như đeo cái mặt nạ băng thể đoán lấy tâm tư y nghĩ gì, cuối cùng sau hồi đánh giá Gia Khanh rút ra kết luận “người này là từ băng sinh ra”

      Kế đó Gia Khanh nhìn xuống bàn, nơi Thiên Hàn vẽ bức tranh, tuy phải người rành về nghệ thuật, nhưng Gia Khanh khỏi tán dương tài vẽ tranh của người này, đường nét uyển chuyển sinh động, bức họa như có sức sống càng nhìn càng thêm thu hút. Đặc biệt tuy so với những ảnh chụp bằng máy ảnh ngày nay chân thực bằng, nhưng hoàn toàn có thể nhìn ra được người trong tranh chính là tiểu nương chừng 10 tuổi, vốc dáng thanh tao xinh đẹp mỹ miều nhưng lại rất đáng , tay tiểu nương ấy là chùm hoa đào rực rỡ. Chỉ là, hình ảnh này Gia Khanh lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, đặc biệt là sợi dây chuyền cổ tiểu nương kia hình như thấy ở đâu đó rồi phải?

      Bên tai Gia Khanh bỗng vang lên giọng của Thiên Hàn, tuy nhiên điệu giống như vẻ ngoài Thiên Hàn mang, có chút ấm áp pha lẫn ưu tư cùng trách hận:

      - Nếu huynh đến sớm hơn 1 chút để đón muội, muội và bá mẫu chết! Xin lỗi huynh thể thực lời hứa với muội! Thực xin lỗi…_ Thiên Hàn vừa vừa đưa tay vuốt lấy gương mặt trong bức họa kia, nơi mí mắt chút lệ.

      Gia Khanh đứng bên nhìn cảnh này có chút động tâm, cảm thấy thương tiếc cho Thiên Hàn, thầm nghĩ những gì người phụ nữ kia quả đúng, sống thế gian mà phải mang nhiều đau khổ chi bằng kết thúc chẳng phải thanh thản hơn…nhưng đó chỉ là trốn tránh, cuộc đời phải chỉ biết nhìn đau khổ mà sống mà là phải làm sao vượt lên đau khổ mà sống!

      “ Người này đúng là người chung tình khó kiếm”

    3. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      CHAP 15.2 LUÔN BÊN CẠNH

      Phố xá kinh thành vốn rất đông đúc, những dãy nhà san sát nhau nối nhau thành những dãy phố phường, kéo dài từ cổng thành đến hoàng cung, phía trước mỗi nhà hầu hết đều có cây liễu, lý do vì sao lại như vậy ai biết, chỉ biết đó là phong tục được truyền từ suốt hàng năm nay với ý nghĩa là để giúp trừ tà cho những nhà nào trồng cây liễu trước nhà.

      Váy áo thước tha, những đứa trẻ con vui đùa níu gọi nhau, tiếng mua bán trả giá của những người mua, những bóng người hành khuất che mặt bởi chiếc nón vành rộng bước nhanh qua đường phố… làm cho phố xá náo nhiệt. Hôm nay là ngày lễ hội Thiên Niên tuy phải là lễ hội lớn như lễ hội hoa đăng hằng năm nhưng cũng đủ để cho kinh thành trở nên náo nhiệt chậc ních người hành khuất và du khách đến từ khắp nơi. Theo truyền thuyết ngày Thiên Niên chính là ngày tưởng nhớ đến vị vương gia của Nhã Phù quốc_ đất nước bị diệt vong cách đây 500 năm .

      Trong đám đông đó lại nổi cộm lên hai dáng nam tử mỹ miều:

      - Chủ nhân, vì sao hôm nay người lại muốn đến kinh thành?

      - Đương nhiên là ta có ý định riêng của ta!_ người kia đáp đôi mắt xẹt qua tia giảo hoạt

      - …

      - ! Chúng ta vào Kim Bảo lầu ! (tên đầy đủ là Nhã Hưng Kim Bảo tửu lâu)

      Bước vào tửu lâu là 2 nam nhân 1 bạch y lam y. Vị bạch y dáng vẻ tiêu sái, khuôn mặt đẹp đến mức tà mỵ, thân toát lên khí phách cao cao tại thượng nhưng vẫn mang cái gì đó nữa mỵ nữa tà, tuy nhiên chỉ cần nhìn sơ qua y dù là nam hay nữ cũng tránh khỏi mê mẩn. Tay y phe phẩy chiếc phiến vừa ra dáng thư sinh vừa mang nét phong lưu. 2 người vừa bước vào liền tiến đến cái bàn gần cửa sổ ngồi xuống, gọi vài món ăn cùng bình rượu phiêu tĩnh tửu (là loại rượu được nấu và đem lưu cất khoảng 10 năm mới đem ra sử dụng, hương vị so với rượu nữ nhi hồng là thua, thậm chí là ngon hơn vài phần chỉ có điều chỉ là rượu do tác giả nghĩ ramong mọi người đừng tin là là được!). Khắp nơi trong tửu lâu bất kể nam nữ, trừ người ngồi xoay lưng với 2 người đó là có nhìn, còn lại đều hề rời mắt khỏi vị bạch y kia, nhiều người có chút thất lễ mà rơi …nước miếng…

      Thiên Hàn trước sau cũng chỉ mình đơn độc uống hết mấy tĩnh rượu, vẻ mặt trầm đôi mắt ưu tư. Chán nản, Thiên Hàn đứng dậy bỏ lại vài nén bạc, tiêu sái rồi rời trong nối tiếc của biết bao nhiêu nữ tử. Thân ảnh to lớn vừa bước đến cửa lớn của tửu lâu, gần như che hết ánh sáng từ bên ngoài truyền vào, những tia nắng ban mai soi rọi người y làm y bừng sáng, nhưng lại mang nét đơn tĩnh mịch. Trước khi rời Thiên Hàn hơi đảo mắt liếc qua chỗ 2 nam tử làm họa thủy kia cười nhạt, ý tứ, đôi mắt càng sâu thêm vô đáy rồi biến mất trong hào quang của ánh sáng.

      - Chủ nhân, sao lại để như vậy? Chẳng phải là người người tìm sao?_ vị lam y sau khi thấy Thiên Hàn biến mất vội lên tiếng, ban nãy khi thấy Thiên Hàn trong tửu lâu, cứ cho rằng mục đích của chủ nhân đến kinh thành là tìm Thiên Hàn nhưng…

      Bạch y nam tử vội đáp, nhàn nhạt uống trả, khẽ liếc mắt tình ý với 1 nữ tử xinh đẹp nhất trong quán khiến nàng ta đỏ mặt cúi đầu, rồi mới đáp:

      - phải người ta tìm!

      - Nhưng… ràng là Lãnh Thiên Hàn, là tam vương gia của Minh Phiên quốc_ lam y khó hiểu , sao lại phải? ràng là cái tên Lãnh Thiên Hàn kia mà!

      - quả thực là Lãnh Thiên Hàn tuy nhiên phải là người ta cần, kẻ ta cần có lẽ sắp xuất rồi!_ y thâm sâu sau đó đưa mắt ý bảo lam y nam tử im lặng

      Tối hôm đó, tam vương phủ có 2 thích khách lọt vào được hậu viên. Vương phủ vốn canh chừng rất cẩn thẩn, thị vệ đều là cao thủ hạng nhất của Minh Phiên quốc, sở dĩ 2 tên thích khách đó có thể lọt vào như vậy là vì: thứ nhất, 2 người này võ công so với các thị vệ là hơn đến mấy bậc.Thứ 2, hậu viên chính là nơi ở của tam vương phi Như Ngọc, như mọi người đồn đại nàng là vương phi thất sủng, vương gia ra đạo lệnh chính là nơi này cần ai canh gác mặc kệ vương phi sống chết ra sao, cho nên nơi này canh gác rất lỏng lẻo cho dù là người bình thường lạc vào cũng dễ dàng.

      Đứng nốc nhà nhìn vào hậu viên vẫn còn sáng đèn hai tên hắc y nhìn thấy Như Ngọc ngồi cái bàn đá mặt mày nhăn nhúm khó chịu, hết vò mảnh giấy này rồi lại đến mảnh giấy kia, rồi đến vò tay bức tóc, miệng ngớt lầm bầm cái gì đó, tư thế ngồi cũng cực kì lưu manh, 2 chân bắt chéo nhau hơi run run đùi, chốc chốc lại ngữa mặt lên trời nhìn sao. Cuối cùng lý do gì Như Ngọc nhẩy phót xuống đất, rồi xoay ngang đá vào cái bàn cái, vẻ mặt chau lại khó chịu, kết quả Như Ngọc nàng ôm lấy cái chân đau mà nhảy lò cò vào phòng đóng cửa sầm lại. nốc nhà, 2 tên thích khách nhìn Như Ngọc từ nãy đến giờ có biểu hay nhúc chích gì tưởng chừng cả 2 chính là 2 tượng đá biết thở, tuy nhiên trong phút cuối 1 trong 2 tên đó có kẻ hơi run run vai muốn cười nhưng lại dám cười:

      - Chủ nhân có cần bắt nàng ta ngay bây giờ ?_ người đó sau hồi trấn xuống cơn cười, quay sang người còn lại cung kính .

      - Vẫn chưa cần! Thiên Hàn mà ta cần vẫn chưa xuất , cứ để nàng ta ở đây thêm thời gian nữa, sau đó bắt trọn cả 2!

      - Vậy bây giờ chúng ta làm gì tiếp theo, chủ nhân?

      - Trở về Kỳ Sơn chờ thời cơ!

      xong người được gọi là chủ nhân liền điểm mũi chân rời , tên kia cũng nhanh đuổi theo.2 cái bóng hắc y khuất , trong lùm cây có 2 tên hắc bạch chống càm nhìn theo bóng họ, cũng may là bọn họ ở trong lùm cây từ trước, mà từ nãy đến giờ cũng có để cho thanh gì phát ra, nên 2 hắc y kia mới phát , chứ chiếu theo những gì bọn họ quan sát 2 tên hắc y kia là cao thủ trong cao thủ, thậm chí có thể sánh ngang với vương gia, để bọn đó phát bọn họ cũng có mặt ở đây gặp phiền phức to.

      - Sư huynh có cần báo với vương gia?_ hắc y xoay lại hỏi bạch y

      Bạch y quay lại, đánh cái bốp vào đầu tên hắc y :

      - Muốn chết sao? Vương gia có lệnh: mặc kệ vương phi sống chết! Chúng ta báo chẳng khác nào tự chạy đầu thú rằng “chúng ta làm trái lệnh, thầm bảo vệ vương phi!”

      - Nhưng…đệ thấy bọn người đó tầm thường, võ công cực kì lợi hại, ngay cả bọn họ xuất lúc nào chúng ta còn biết nữa là!

      - Nếu bọn chúng có mưu gì ra tay rồi, có rảnh rỗi đến đây nhìn rồi bỏ , mà còn là nhìn cái vương phi thất sủng quái dị!

      - Huynh cũng phải!_ hắc y vừa xoa xoa đầu tán thành





      - Phải rồi! Việc ta giao ngươi điều tra về tên Kỳ Phương kia thế nào rồi?_ 2 tên thích khách vừa ra khỏi vương phủ, tên được gọi là “chủ nhân” liền quay sang hỏi thuộc hạ của mình.

      - Dạ, làm! Nhưng theo hồi báo mới nhận tên đó đến nơi này rồi!

      - Tốt lắm!_ người kia bỗng xẹt qua tia nguy hiểm_ nghe đây, bằng mọi giá phải tóm gọn được 3 người bọn chúng… Tuy nhiên, nhớ đừng làm người tên Như Ngọc kia bị thương tổn gì, sau khi ta xong việc cứ việc ra tay với 2 tên kia, còn nàng ta giữ lại, ta muốn đùa vui với nàng ta chút rồi mới giết sau! Ha ha!

      - Dạ!

      Hắc y kia mặc dù phục mệnh nhưng mồ hôi tuôn ra như tắm, nếu lời này mà rơi vào tai của phu nhân bọn họ tiêu chắc, ai biết phu nhân chủ nhân đến mức nào. Đừng là giữ lại bên cạnh, chỉ cần chủ nhân liếc mắt với bất kì nữ nhân nào, nữ nhân đó lập tức sống bằng chết, nào có vậy ngay cả những thuộc hạ theo chủ nhân như bọn họ đây cũng bị liên lụy mà chịu tai ương! Haiz! Ai bảo chủ nhân của họ vừa sinh ra mang số phong lưu làm gì…

      Trong phòng,Như Ngọc bất giác thấy lạnh sống lưng, vội rút nhanh vào chăn ấm chỉ chừa đúng 2 con mắt cố nhìn ra ngoài trời đen tĩnh mịch kia tìm kiếm cái gì đó:

      - Gia Khanh, tớ nhớ cậu…hic hic… cậu ở đâu mau đến đây với tớ, bọn họ khi dễ tớ!

      Được lát sau,Như Ngọc bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu, cảm giác bên cạnh có gì đó ấm áp lạ kì khó giải thích. Nàng đâu hay rằng Gia Khanh ở bên cạnh nàng, luôn theo dõi nàng từng bước . Gia Khanh đưa ra bàn tay trong suốt vuốt lấy mái tóc kia, nhưng chỉ là sượt qua chạm được, nhưng đối với Gia Khanh bao nhiêu đó cũng là niềm hạnh phúc!

      “Chờ tớ 1 thời gian nữa! Chỉ cần có thể tái sinh, tớ lập tức đến bên cậu, bảo vệ cậu, tìm hết những tên nào dám khi dễ cậu, cho chúng chết bằng sống!”

      Ps: có lúc tác gỉa cho Gia Khanh gọi BíchNgọc bằng “em”, có khi gọi bằng “cậu” là dựa vào từng tình huống. ra Gia Khanh lớn hơn Như Ngọc 1 tuổi, cho nên tác giả cho Gia Khanh gọi Bích Ngọc bằng “em” mỗi lúc bình thường khi có mặt Bích Ngọc, nhưng khi 2 người gặp nhau vì là đôi thanh mai trúc mã sống cạnh nhau suốt mười mấy năm nên dùng cách gọi là “tớ, cậu” cho thân mật! ^^

    4. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chap 16.1: Bám đuôi mỹ nam


      Tiếng đàn du dương êm ái như tiếng suối chảy ngừng thu hút người đường, nơi bờ hồ tây số người tụ tập nghe đàn ngày càng đông.

      Như Ngọc nhìn Uyển nhi và Hân nhi cũng ngừng lim dim mắt lắng nghe tiếng đàn, còn nàng do nốt nhạc bẻ đôi cũng biết cho nên nàng làm gì mà hiểu được cái gì là nhạc hay lay động hồn người cơ chứ! Nhưng mà, xét xét lại đây là cơ hội tốt cho nàng nha! Nàng còn lo nhân cơ hội hai nha hoàn này mất cảnh giác mà bỏ trốn nữa còn chờ đến bao giờ nữa chứ! Hắc hắc!

      Phía chiếc thuyền , thân ảnh lam y với mái tóc đen dài buông thõa sau lưng, người này ngồi xoay lưng lại với những người bờ hồ, những ngón tay thon dài xinh đẹp lướt nhanh chuyên nghiệp dây đàn. Với bóng dáng lấp ló trong khoang thuyền, cùng mặt hướng ra giữa hồ do đó ai nhận thức được là nam nhân hay nữ nhi. Nhưng mà, người có thể đánh đàn cầm hay như vậy lẽ nào lại là nam nhân được, nếu muốn mỹ nhân khuynh thành. Vì thế có ít kẻ háo sắc đứng sẵn bờ hồ chực chờ, miệng họ còn vương lại những hàng nước miếng kinh khủng!

      Có vẻ như tiếng nhạc lên hồi cao trào cho nên khắp nơi bờ hồ đều rơi vào tĩnh lặng, tất cả đều dồn tâm tư lắng nghe tiếng nhạc thả hồn theo những đám mây nước trôi lơ đà mặt hồ. Chỉ ngoại trừ Như Ngọc nàng!

      Tách!

      Nốt nhạc cuối cùng vang lên cao vút mang theo cả giai điệu hùng hồn át mọi thanh, tất cả bỗng chốc chìm vào hư . Người ngồi thuyền nhàng phảy tay ra lệnh với người chèo thuyền. Tiếng xoạt nước vang lên phá vỡ bầu khí im ắng, và như thế chiếc thuyền trôi . Những tên háo sắc đứng bờ nghe tiếng nước đẩy nước kia thức tỉnh, bọn họ bắt đầu nhốn nháo cả lên tìm cách leo lên thuyền của vị mỹ nhân đó. đám nam nhân ngừng xô đẩy nhau hòng chen chân ra trước tìm cách phóng lên thuyền, nhưng vì khoảng cách giữa thuyền và bờ quá xa khiến cho họ tài nào lên thuyền được mà chỉ có thể ngậm ngùi nhìn mỹ nhân vụt mất tầm tay.

      Về phần Như Ngọc, nàng lúc nào cũng chờ chực sẵn cơ hội chỉ cần có duấ hiệu của cơ hội đến nàng lập tức nắm bắt. Khi tiếng đàn lên đến cao trào nàng biết cơ hội đến liền nghoảnh đầu sang nhìn hai nha đầu kia lần nữa, thấy họ vẫn còn chìm trong ảo tưởng ngay tức khắc nàng vụt chân chạy như bay về phía bờ hồ. Với tốc độ nhanh như bay đủ để cho Như Ngọc bắt trớn nhẩy cái vèo từ bờ lên chiếc thuyền! Với danh tiếng từng có trước đây của nàng là cao thủ nhảy bật xa bấy nhiêu khoảng cách này có đáng là gì, Nhưng đó là chuyện quá khứ còn tại với trắc trở là thân thể mới này quá yếu ớt cho nên đủ sức để nhảy xa như xưa được, vì thế nàng chỉ còn cách nhờ vào trớn và kĩ thuật để nâng bước nhảy mà thôi!(eo ơi! Lỡ rớt xuống nước là…gặp cá mập đại tỷ!)

      Chân phải vừa đặt đến sát bờ nàng lập tức dồn sức vào chân để bật lên cao nhướng người về phía trước, theo quán tính của tốc độ chạy đủ cho thân thể nàng bay cú khá xa cộng thêm sức bật vừa rồi hoàn toàn đủ để đưa nàng đến được đuôi thuyền. Tuy nhiên, vừa đáp được chân lên thuyền chưa kịp lấy lại thăng bằng cho nên cái trượt thuyền khiến nàng ngã nhào vào trong khoang thuyền.

      Trước màn trình diễn bay hết sức ấn tượng của Như Ngọc khiến cho mấy tên nam nhân bờ kinh hoàng, kẻ sửng sốt tin nổi kẻ xấu hổ cũng có kẻ thầm than phục.Nếu so ra, bọn họ đều là những tên to thân lớn xác, vậy mà so với người nữ nhi trông mảnh mai đến mức gió thổi cũng bay lại thể nào nhảy xa được như nàng! Thử hỏi bọn họ có mất mặt hay ?

      Vì mãi ngẫn người nhìn cho nên bọn họ chưa kịp rút chân về do vậy mà cả đám cùng nhau ngã nhào xuống nước cái Bùm…. người phía trước té lập tức những người phía sau cũng bị lôi xuống nước, cứ thế hơn cả chục nam nhân chỗ ấy lập tức bị rơi hết xuống hồ, trông như những quả mít rụng vô đối!

      Còn Uyển nhi và Hân nhi vì hành động của Như Ngọc quá bất ngờ nên kịp trở tay. Nhìn chiếc thuyền chở Như Ngọc chèo đến giữa hồ, bọn họ rất tức tối nhưng cũng làm gì được chỉ có thể cuốn vấy lên và đuổi theo dọc bờ hồ gọi í ớ.

      về lúc Như Ngọc lên thuyền, cơ thể nàng té về phía trước cứ tưởng đáp xuống khoang thuyền cú cực đẹp, do đó nàng vội nhắm nghiền mắt chờ đợi cơn đau. Nhưng, cơn đau đến mà cái chén kho thở từ bụng truyền đến, thấy kỳ lạ nàng lập tức mở to mắt ra nhìn. Đối diện nàng là khoang thuyền gỗ có nhiều bậc, vội xoay người lên nhìn phía … Chỉ thấy trước mắt là nam tử, mày kiếm đậm, đôi mắt phượng, khuôn mặt tuấn mỹ, hình như cánh môi kia có chút giật giật, đôi đồng tử nhìn chầm chầm vào nàng.

      Còn nàng do nữa thân bị đặt thấp hơn nữa thân dưới cho nên máu dồn lên đầu, khuôn mặt càng lúc càng đỏ, khiến cho ai kia hiểu nhầm nàng là sắc nữ

      Nàng thề là nàng hề có tà ý gì, cùng lắm là khen đẹp trai thôi, chỉ tại máu dồn lên đầu mà thôi…hic… hic…Nhưng mà khổ nỗi…tình ngay nhưng lý gian.!

      Bịch!

      Như Ngọc cảm thấy toàn thân đau nhói, nhìn lại cái tên kia thấy y sớm quay trở về chỗ cũ uống trà! ràng vừa đỡ nàng kia mà!

      “Hic hic! đúng là biết thương hoa tiếc ngọc gì hết! Mặc kệ mà buông nàng rơi cái bịch xuống khoan thuyền như vậy ! Đáng ghét!”

      Nàng lòm còm bò dậy, chỉnh chu y phục rồi mặt dày tiến đến phía chỗ y ngồi, nàng tự ý ngồi phịch xuống và cũng tự tiện rót tách trà uống ngon lành. Lam y kia thấy thế trợ hai con mắt đẹp lên nhìn nàng.

      Cảm thấy có gì đó đúng, nàng đặt mạnh ly trà xuống chỉ vào mặt y hét lớn:

      - Ngươi là nam nhân!

      Y dường như hiểu ý nàng muốn cái gì, mắt vốn mở to giờ càng to hơn mà nhìn biểu kì cục mặt Như Ngọc, sau lúc mới nặn ra được câu:

      - la nam nhân! nương có ý kiến gì sao?

      “Á ! Trời ơi! Sao lại có thể như vậy chứ? Kẻ đó phải là nữ nhân mà là NAM NHÂN, là NAM NHÂN A ! Quê độ quá! Đường đường là người đại tri thức hơn hẳn người cổ đại mấy mươi lần vậy mà nam hay nữ cũng nhận ra được! So với bọn háo sắc kia nàng có gì hơn!”

      - có chỉ là…_Như Ngọc tiêu ngỉu gãi gãi đầu, trong trí ốc xẹt qua tia tính toán



      Phụt!

      ngụm nước trà từ trong miệng y phun ra bất chợt, vội lau y :

      - Giúp nương bỏ trốn?

      - phải bỏ trốn mà là giúp ta an toàn chơi trong nữa buổi sáng hôm nay thôi!_ Như Ngọc chỉnh lại câu của y, sau đó nhoài người ra ngoài vẫy tay về phía hai ả nha hoàn rượt đuổi bờ vọng lại_Hai ngươi nha! cần đuổi nữa, trước giờ cơm trưa đến bờ hồ này chờ ta là được! Bây giờ các ngươi cứ thoải mái chơi !

      Rồi lại xoay người vào trong khoan thuyền cười nịnh hót với nam tử trước mặt:

      - Ta muốn chơi!

      Người nam tử kia cố nặn ra bộ mặt bình thản, hớp ngụm trà :

      - Ngươi muốn đâu?_ biết nữ nhân này là người thế nào? Mặt dày quá khổ hay sắc nữ quá mức! Nhìn mà cứ như cáo già muốn ăn thịt cừu non vậy!

      - Thanh lâu!

      - Phụt!

      Lần này những y bị sốc nặng mà còn bị luột chín luôn cả cái lưỡi rồi!

      “ Lão thiên! Từ đâu rơi xuống nữ tử kì cục này, làm cục nợ cho vậy chứ?”

      - Tại sao ta phải giúp nương!_ y tỏ vẻ hợp tác

      - Bởi vì…_ Như Ngọc nhíu mày_ Vì ngươi vừa rồi chạm vào người ta! Cho nên bây giờ phải chịu trách nhiệm!

      - Phụt…_ thêm lần nữa y bị sặc nước trà, đôi mắt nhìn nàng quái dị, “chịu trách nhiệm gì chứ? ban nãy là cứu nàng nha! phải cố tình đụng chạm, biết trước như vậy, ban nãy bỏ lơ nàng ta cho nàng ta té bể đầu cho rảnh nợ!”

      để cho người kia lời nào, Như Ngọc lập tức nhảy thêm lời chặn họng:

      - cần lời trách nhiệm gì gì đó với ta đâu! Chỉ cần ngươi đáp ứng những cầu là được! Sau đó ngươi và ta đường ai nấy , vĩnh viễn quen biết nhau!

      - là muốn như vậy! nương sợ nam quả nữ chung với nhau tiếng đời dị nghị sao? Còn có, chúng ta quen biết nhau lẽ nương sợ tại hạ là hái hoa tặc hay sao?

      Ngọc nhếch nhếch môi, mép chân mày giật :

      “Muốn ăn ta sao? E là người bị ăn ngược lại chính là ngươi mới đúng!”

      Vội đổi lại biểu , cố nặn ra nụ cười ngây thơ vô số tội :

      - Nhìn công tử quần áo bảnh bao, khí chất hơn người, ấn đường tươi sáng, hào hoa phong nhã như vầy lý nào lại là tên tiểu nhân đê tiện được chứ!

      Người kia vừa nghe xong khuôn mặt liền chuyển sắc, biết bản thân mình bị nàng mắng chửi nhưng có cách nào phản kháng đành ngậm ngùi chấp nhận thua cuộc.

      - Thôi được! Ta đồng ý!

      - Yeh!_ Như Ngọc vui mừng nhún ngẩy cái khiến cả chiếc thuyền chao đảo, còn kéo theo ly trà tay y văng tóe nước hết ra ngoài, đúng hơn là văng toàn bộ lên mặt y

      - Hắc hắc!_ nàng vô tội.

      Nữa canh giờ sau, đường phố bỗng xuất thêm đôi tiên đồng ngọc nữ cùng nhau sánh bước. tiếng sánh bước chứ thực chất là nam bước ở đằng trước, còn nữa lẽo đẻo bám theo sau như cái đuôi. Thực ra nàng cũng muốn như vậy đâu: chẳng qua ở cổ đại này nàng có gì để làm nên đành kiếm cái gì đó chơi, với lại phải tìm nhiều bằng hữu để làm quen, sau này đối phó với tên tam vương gia chết tiệt kia có người bảo kê vẫn tốt hơn! Do đó chuyến này chính là cơ hội giúp nàng quen bằng hữu, và thanh lâu chính là nơi tốt nhất! Đó chính là nơi tập trung nhiều cao thủ theo ý muốn của nàng. Nhưng, tên kia mặt quá mỏng sợ với nàng bị người đời dị nghị là hoa lài cắm bãi phân trâu nên y nhất quyết đòi trước, bắt nàng nối gót theo sau.

      - Kẹo hồ lô thơm ngon đây! Mại vô mại vô!

      Hai tay Như Ngọc đột nhiên bấu chặt vào áo người phía trước kéo lại,đôi mắt nhìn những xâu kẹo hồ lô tỏ vẻ thèm thuồng và nước miếng bắt đầu chảy ra. Mặc kệ hình tượng, vì xưa nay nàng chưa từng được ăn kẹo hồ lô lần nào cho nên lần này bất kể là phải dùng thủ đoạn gì nàng cũng phải ăn cho bằng được!

      Nhìn thấy biểu như đứa trẻ đói quà kia của nàng, cộng thêm hàng nước miếng kia chực rơi vào áo y làm cho y hết sức chịu nhịn nổi mà đành phải xuất tiền ra mua kẹo cho nàng để cứu lấy cái áo mà y thích nhất!

    5. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chap 16.2 Đeo bám mỹ nam


      Vốn dĩ y định mua hai que kẹo hồ lô, cho nàng cho y. Nào ngờ… y hôm nay đúng là gặp phải kẻ biết trấn lột mà! Vừa đưa cho nàng ta que kẹo hồ lô, còn chưa kịp cho que kẹo hồ lô còn lại vào miệng ăn bị nàng kéo áo, đôi mắt long lanh nhìn que kẹo tay y như muốn giật, còn có nước miếng sắp rớt vào áo y!

      “Nhịn, nhịn! Nhịn bước tiến hai bước !”

      Kỳ Phương đưa que kẹo hồ lô còn lại của mình cho nàng rồi lại quay lưng bước tiếp! Được 3 bước …phía sau có cỗ lực kéo y lại, Kỳ Phương lập tức quay lại lườm Như Ngọc, chỉ thấy đôi mắt nàng rưng rưng nhìn về gian hàng khoai nướng, hai que kẹo hồ lô chuẩn bị dính vào áo y, y lập tức kéo áo mình ra nhưng mà càng kéo nàng càng bấu chặt, hai que kẹo lại càng xích lại gần áo hơn:

      - Khoai lang nướng!_ giọng điệu nũng nịu khiến y khó lòng từ chối, mà cho dù muốn từ chối y cũng muốn mình bị nàng bôi dơ

      Kỳ Phương lần nữa tiếc tiền móc túi ra mua cho nàng củ khoai lang nướng to rồi ném cho nàng muốn làm gì làm, còn bản thân bước về trước mấy bước cách ly nàng chứ nếu hôm nay là ngày khuynh gia bại sản của y!

      - Bắp nướng! Ta muốn ăn bắp nướng!

      - Mấy thứ đó nàng còn chưa ăn hết nữa kia mà!_ Kỳ Phương quay lại chỉ tay vào những thứ trong tay nàng. nàng ta muốn y khuynh gia bại sản hay sao? bao giờ! Y lần này tuyệt để nàng lấn nước nữa!

      - Ta… muốn…ăn…bắp… nướng! Bắp nướng, bắp nướng, bắp nướng !_ nàng từng chữ từng chữ kéo dài, tay tăng lực kéo áo y, giống như xé rách nó.

      Kỳ Phương đỏ mặt lên vì giận! rất muốn đánh chết nàng ngay tức khắc, xưa nay chưa từng có nữ nhân nào dám nhõng nhẽo đến chảy nước như thế mà có thể tồn tại trước mắt y được, nàng chính là kẻ đầu tiên còn sót lại. Lý do là vì y nghĩ đến chỗ mà bọn họ đứng là chốn đông người, nàng lại là nhi nữ, y thân là nam tử hán sao có thể vì mấy chuyện này mà nóng giận ra tay đánh người, mặt mũi y còn để vào đâu được nữa cơ chứ!

      “Nén xuống, nén xuống! Mua cho nàng ta thêm trái bắp nữa cũng làm y tán gia bại sản đâu! “

      Mua xong trái bắp cho nàng rồi quay đầu bước tiếp, mắt thấy phía trước có gian hàng mực nướng bóc mùi thơm lừng, khuôn mặt y nhanh chóng chùn xuống hết mức lòng thầm nghĩ:

      “Nếu lần này nàng ta còn vòi y mua đồ ăn nữa! Y nhất định bất chấp danh dự mà bóp chết nàng ngay tức khắc”

      Vừa bước được hai bước, phía sau lại lần nữa truyền đến lựcc kéo, người ta “nhất quá tam” sức chịu đựng của y cũng có giới hạn thôi, do đó y mang khuôn mặt đằng đằng sát khí quay lại với nàng.

      - Chuyện …gì?_ y gằng giọng

      Ngọc đánh mắt qua gian hàng mực cái rồi cười khẩy, sau đó quay lại đối diện với Kỳ Phương hỏi:

      - Từ đây đến thanh lâu còn bao xa nữa!

      Y vội trả lời chỉ thuận tay giật lại cái ống tay áo 1 cái hòng thoát khỏi cái kéo áo của Như Ngọc. Nhưng y thực ngờ, lực nắm của nàng vô cùng lớn, lại thêm móng tay nàng quá nhọn, và vì bị nàng kéo mạnh mấy lần vào đúng chỗ duy nhất, cái vết mới chồng lên vết cũ nên khiến cho áo y giờ đây …

      Xoạt!

      mảng thủng lớn cái tay áo Kỳ Phương xuất ! Mặt của y đen đến mức thua gì táo quân, đôi mắt trừng lớn tưởng nổi, nhìn cái áo 150 lượng vừa bị nàng xé rách. Y đánh đôi mắt căm phẫn nhìn sang Như Ngọc chờ đợi câu mát lòng.

      - Hắc hắc!_ Như Ngọc cười lương thiện hết sức, còn tay gãi gãi đầu tỏ vẻ mọi việc phải nàng làm ra.

      Hai người bọn họ cứ đứng nhìn nhau, số người đường ghé lại nhìn ngày càng đông. Thấy việc mỗi lúc càng ổn, Kỳ Phương lập tức dùng tay bịt miệng Như Ngọc lại, tay kia vòng qua eo Như Ngọc vận kinh công mang nàng rời khỏi chỗ đó!



      - Á! Sao nàng cắn ta!_ Kỳ Phương vừa đáp xuống đất bị Như Ngọc cắn vào tay, cánh tay tỳ vết giờ đây in đậm hai hàm răng sâu ngoái.

      Như Ngọc hung hăng chóng nạnh vào hông hất mặt về phía Kỳ Phương mà , bộ dáng so với lưu manh là tám lạng nữa cân :

      - Ngươi muốn làm gì hả? Tính bắt cóc ta chắc!

      Kỳ Phương ai oán nhìn Như Ngọc:

      - Ai thèm bắt ngươi! Là do tình thế vừa rồi bắt buộc, nếu ta nhanh chân đem ngươi bay ra ngoài, e là ngươi bị bọn nhiều chuyện làm cho ngộp chết rồi!

      - Tốt vậy sao?

      Kỳ Phương vội gật đầu, gương mặt hết sức đáng tin cậy khẳng định:

      - Đích thị là vậy!

      - Hi hi! Vậy là ta đúng rồi xin lỗi người nha!_ Như Ngọc lập tức thay đổi sắc mặt cười nịnh hót, hai tay nắm lấy tay áo nguyên vẹn còn lại lắc lắc.

      Xoạt!

      Thêm lần nữa tay áo còn lại của Kỳ Phương bị nàng xé lỗ lớn! Như Ngọc đơ người, ngước đôi mắt lên nhìn Kỳ Phương chớp chớp mấy cái, cười khổ nàng nghĩ nhìn giàu như vậy mà lại sài hàng dỏm. Động cái là rách, áo gì mà thua cả cái nùi ghẻ mục!

      - Ngươi đền cho ta!!!

      - Ách ách! Ta ….



      Từ trong tiệm vải bước ra, Như Ngọc lại tiếp tục cười toe toét nhìn mấy gian hàng gần đó. Còn Kỳ Phương méo mó mặt mài nhìn túi tiền bị trống trơn. Y giờ đây là kẻ có uất hận mà thành lời. Haiz! thể nào ngờ! Nhìn nàng ta trông cao sang quyền quý thế mà đồng xu dích túi cũng chẳng có! Khiến y là khổ chủ bị người ta xé áo mà còn phải tự bỏ tiền ra bồi thường cho chính mình, trong khi kẻ phải bồi thường lại nhởn nhơ cười tươi đến mức toét cả miệng! Cao xanh có mắt mà

      Kỳ Phương nhìn nàng hận, đôi mắt chợt lóe lên tia gian xảo:

      - Tiểu thư, nàng có thường đến lầu xanh ?

      lời này của Kỳ Phương lập tức khiến cho Như Ngọc sững người xém chút nữa té ập xuống đất, xoay người nhìn bốc hỏa.

      “Đầu tên này có bị ấm vậy? Nàng đường đường là thiên kim tiều thư lý nào lại đến lầu xanh, mà còn là nhiều lần nữa chứ? Còn nữa, nàng mà từng đến lầu xanh rồi, cần gì nhờ dẫn đường làm chi?”

      - Công tử vậy là ý tứ gì?

      - Chỉ là tại hạ thắc mắc! nương đơn thân lẻ bóng như nàng mà lại muốn đến lầu xanh, lẽ sợ người ta bắt làm kỹ nữ luôn sao?_ Kỳ Phương , đôi mắt híp lại, y muốn xem xem nàng có hiểu ý y muốn ?

      - Nếu bọn họ có bản lĩnh bắt ta làm kỹ nữ ta đây hảo hảo phục vụ bọn họ!_ Như Ngọc thản nhiên đáp lời, hai tay còn xoăn xoăn ống tay lên ra vẻ chực chờ cuộc giao đấu hoành tráng!

      “ Tên kìa! Đừng tưởng ta hiểu ngươi muốn gì? Muốn mắt ta bán cho kĩ viện ư! Nằm mơ ! E rằng tới lúc đó là ta bắt ngươi bán cho nam viện đúng đơn! Để rồi xem, ai đáng sợ hơn ai!”

      - Hả?_ Kỳ Phương tròn mắt nhìn Như Ngọc, khí huyết thiếu điều muốn trào ra ngoài.

      “ Là y nghe lầm chăng? nữ nhi, phải là người mang khí chất thiên kiêm tiểu thư như nàng mà lại có những lời chói tai như vậy ư! là làm cho người ta nhìn lầm! Còn chưa muốn kể đến, nhìn nàng hệt như cây sậy ốm tong ấy đánh đá với ai cho nổi cơ chứ?”

      - Nàng muốn vào kỹ viện sao?_ Kỳ Phương hỏi lại lần nữa như muốn khẳng định.

      Như Ngọc nghiêm mặt lại, khẳng định:

      - Tất nhiên!

      - theo ta!

      Kỳ Phương chẳng thêm câu nào 1 tay luồn qua eo Như Ngọc, sau đó điểm mũi chân mang nàng rời .Từ cao nhìn xuống, cảnh vật vượt qua chân mình làm Như Ngọc có cảm giác như nàng quả kinh khí cầu ngắm cảnh, từng cơn gió mạnh luồn qua thổi tung những mảnh tóc đen như những làn thác tuôn dài kéo về phía sau vô cùng đẹp. Lần đầu tiên tận hưởng cảm giác này khiến Như Ngọc ngỡ ngàng, đôi mắt lấp lánh nhìn mọi thứ lướt qua mình, miệng nở nụ cười xinh đẹp ngây thơ. Nàng đâu hay rằng trong lúc vô thức ấy của nàng làm ai đó phải lỗi nhịp trái tim.

      - Tới rồi hả?_ Như Ngọc thức tỉnh khi chân đáp xuống đất, đôi mắt vương vấn chút luyến tiếc.

      - Ừ!

      Kỳ Phương đáp gọn rồi chỉ tay về phía cánh cửa đóng chặt, xung quanh chỉ là những con đường hẻm vắng tanh. Như Ngọc nhìn hồi thấy kỳ lạ, lòng khỏi hai chữ “đề phòng”

      có lừa nàng ? Kĩ viện gì im lìm người vậy nè! Hay, có khi nào có ý đồ xấu với nàng????”

      Nghĩ vậy, Như Ngọc vội lách người tránh khỏi vòng tay Kỳ Phương, cặp mắt cực… kì …đề… phòng!

      Nhìn biểu của Như Ngọc, Kỳ Phương cũng đón biết được nàng nghĩ gì, tất nhiên ngoài dự đón của y, chỉ là…sao nàng bỏ chạy nhỉ hay chí ít cũng phải hô hoán lên, mà ngược lại nhìn y cứ như “ngon nhào vô”!

      Nhếch môi cười nham hiểm, Kỳ Phương tiến từng bước chậm rãi về phía Như Ngọc như thách thức tính kiên nhẫn của Như Ngọc, còn Như Ngọc lùi lại từng bước theo quán tính, khuôn mặt khẽ biến sắc, khỏi tự mắng mình ngu si, vì sao lại tin kẻ quen biết để bây giờ gặp phải cớ này…

      - Sợ rồi sao?

      - Sợ cái gì?_ Như Ngọc cố giữ bình tĩnh mà vươn nanh ra, trừng mắt với Kỳ Phương, chỉ thấy y cười gian đến thể gian được nữa!

      - sợ tốt! thôi!

      đoạn Kỳ Khương xoay người bước lại cánh cửa kia, Như Ngọc bất ngờ trước thay đổi nhanh chóng của y, chỉ biết chớp chớp ngơ ngác nhìn hành động ngoài dự đoán của Kỳ Phương.

      Kỳ phương định bước lên đẩy cửa lại phát Như Ngọc vẫn còn ở phía sau hóa đá, bèn quay lại nắm tay nàng lôi :

      - Nè! Nè! Ngươi lôi ta đâu vậy!_ Như Ngọc lúc này mới hoàn hồn vội vùng tay ra khỏi cái nắm của Kỳ Phương, nhưng được.

      - kĩ viện nè!

      quay mặt lại, Kỳ Phương bạo lực giơ chân đá cái cánh cửa cái RẦM, khiến cho 2 cánh cửa gỗ tội nghiệp nằm chỗng chênh mặt đất lạnh, Kỳ Phương cười nhe răng quay lại nhìn Như Ngọc có biểu tình há mồn, há hóc:

      - E hèm! Đây chính là cửa sau kỹ viện!_ Kỳ Phương bắt đầu giải thích_Buổi sáng kỹ viện mở cửa, cho nên thể vào. Vì vậy chỉ có thểlén vào bằng cửa sau!

      - …

      - ! Ta dẫn nàng gặp người, đảm bảo gặp xong người này nàng vô cùng thích thú, đến nỗi quên luôn đường về!

      - ?

      - Gạt nàng nàng làm gì? Có lợi lộc gì sao?_ tới đây, Kỳ Phương bất giác nhớ lại cái áo cũ của mình thê thảm thế nào trong tay Như Ngọc.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :