1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Oan Trái (Cấm Luyến) - Thanh Vân Bạch Thiên

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      [​IMG]
      Oan Trái (Cấm Luyến)

      Tác giả: Thanh Vân Bạch Thiên

      Converter: Vân Mặc Dao

      Số Chương 60, HE, đại, ngôn tình

      Rating: 20+

      Thể Loại: giả incest, np,

      Edit:Ngọc lưu ly

      beta: yunafr

      Chống chỉ định: Dị ứng với các thể loại , luyến đồng

      Văn Án
      Gia Tộc Hắc Huyền nổi danh giàu có ba đời, người đứng đầu gia tộc có quyền quyết định mọi việc. Hắc Huyền Lam, chủ nhân của đại gia tộc giàu có đột ngột qua đời, bản di chúc để lại cho ai vẫn còn là bí mật, chỉ có đại ca Hắc Huyền Vũ, và hai em sinh đôi Hắc Huyền Thiên Và Hắc Huyền Tú biết, khi họ bước ra khỏi phòng, tuyên bố gia gia qua đời.

      Gia tộc Hắc Huyền có tổng cộng mười ba huynh muội Hắc Huyền gia, đứa em thứ mười ba là Hắc Huyền Ngọc vào lúc gia gia qua đời được lệnh của gia gia phải ra khỏi nhà được sống trong gia tộc Hắc Huyền.

      Chuyện này có gì là lạ, Hắc Huyền Ngọc chua xót thầm nghĩ, gia gia cũng chẳng phải công khai thuộc dòng máu Hắc Huyền đấy sao? Trước sau gì cũng phải ra , nhưng nên đâu? Ba ba chết, mụ mụ cũng qua đời và mang về gia tộc Hắc Huyền này năm 10 tuổi. Bốn năm, dài cũng ngắn, nhưng cũng đủ để chịu đủ mọi ghẻ lạnh của người mà coi là người nhà. ADN xác minh, mẹ lang chạ, thuộc dòng máu Hắc Huyền. Gia gia lưu đến lúc này cũng là ân nghĩa lớn lắm rồi…. trông mong gì hơn.

      Lẳng lặng, cuốn gói, thu dọn, nước mắt Hắc Huyền Ngọc ngừng tuôn rơi, đâu? Về đâu, phải làm gì?

      “”Ừm….”" tiếng ho khẽ vang lên cạnh cửa, nhìn lên, Thất ca và bát ca đứng đó. Bát ca nhàng bước vào vẻ mặt ôn nhu trìu mến, Thập Tam muội, và Thất ca bàn tính rồi, hay muội theo đến nhà huynh ở , yên tâm, và Thất ca giấu nhẹm chuyện này cho ai biết.

      Huyền Ngọc thổn thức, “”Nhưng Đại ca , nếu ai chứa chấp em xem như tòng phạm….”"

      Bát ca cười khẽ, “” sợ, và em biết nhau từ , nếu em , và Thất ca , ai biết?”"

      Huyền Ngọc cảm động nhào vào lòng bát ca, khóc nức nở.
      biết rằng tất cả đó chỉ là mưu….

      Được cho phép của Ngọc lưu ly (nhà Xichdiemquoc) ,nên nhà QH tiếp tục dự án Oan trái,yunafr phụ trách post truyện này,yunafr post lại từ những chương đầu cho các bạn dễ theo dõi
      Last edited by a moderator: 31/8/14
      CandyTN, atulaasari, saoxoay5 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 1: Lần đầu gặp gở



      trong phòng tự học cùng Bát ca, chợt nghe tiếng loa nội bộ vang lên: Mọi người tập trung ở phòng Lão Thái gia, lão thái gia đột nhiên ngất xỉu. Khi Hắc Huyền Ngọc cùng Huyền Tú chạy đến Lão Thái gia được đưa vào bệnh viện. Mọi người xôn xao, bác sĩ bảo tình trạng của Lão Thái gia rất nguy hiểm, biết có vượt qua nổi

      Hắc Huyền Ngọc sững sờ, đến lúc rồi sao? Lão Thái gia nếu còn sống đương nhiên dù người có ghét bỏ nàng như thế nào người cũng cho nàng ở trong nhà, nhưng nếu người mất , ca ca lên nắm quyền, như vậy nàng làm sao đây?

      Huyền Tú đứng ở bên ôm lấy vai của nàng: “Huyền Ngọc, em đừng lo lắng. Mọi chuyện còn có và Thất ca.”

      Ba ngày sau, Lão Thái gia qua đời, trước lúc lâm chung, Lão Thái gia cho gọi Lão Đại mới từ Na uy gấp gáp trở về, lát sau cho gọi hai em sinh đôi cùng vào.

      Tam ca ôm lấy bờ vai của nàng: “Ngọc nhi, em về phòng nghỉ trước , ở đây chỉ thêm thương tâm.”

      Nàng gật đầu lẳng lặng lui về phòng. Tam ca lẳng lặng ở bên, đột ngột lên tiếng: “Nếu gia gia qua đời, nhà này do Đại ca làm chủ, mọi chuyện do ấy quyết định, nhưng dù sao chúng ta chỉ là phần rất bé trong ngôi nhà này, có muốn sao cũng được.”

      Nàng gật đầu lặng lẽ.

      Khuya, truyền đến tin, Lão thái gia qua đời. Quyền thừa kế được giao lại cho đại ca làm chủ, các em khác đều phải phụ thuộc và nghe theo lệnh của đại ca. Hắc Huyền Ngọc lập tức cuốn gói ra khỏi nhà, chuyện xấu của nàng còn giấu được nữa nàng phải thuộc gia tộc Hắc Huyền, nên được hưởng bất cứ lợi ích nào từ dòng họ, bất cứ ai có liên can với nàng, đều bị nghiêm trị.

      Huyền Ngọc khóc nấc lên, dù đoán trước, nhưng việc dù sao cũng quá đột ngột làm nàng tự chủ nổi, năm nay nàng mới mười bảy tuổi, nàng về đâu. Bất chợt, có vòng tay ôm choàng lấy người nàng. vuốt ve, nàng gục đầu lên vai người đó khóc nức nở, nàng thầm nghĩ là bát ca, khóc lúc lâu, ngửi lại mùi hương áo, mùi sóng biển và mặt trời. Thất ca! Thất ca an ủi nàng, nàng ngạc nhiên mở choàng mắt, trong kí ức của nàng, Thất ca là người cứng rắn, lạnh lẽo, hay trừng phạt nàng mỗi khi nàng làm sai, chỉ có Bát ca mới dịu dàng với nàng.

      Thất ca nhàng lên tiếng, giọng có chút cứng ngắc: “Đừng khóc, cho phép khóc.”

      Bát ca, đứng ở cửa phòng, tằng hắng tiếng : “Thiên, tính sao đây?’’

      Thất ca hừ : “Em !”

      Huyền Ngọc ngơ ngác, tính gì? Như hiểu thắc mắc của nàng, Huyền Tú bước lại gần : “ và Thất ca tính xong, em chuyển đến nhà của bọn , vẫn học bình thường, nhưng phải do và Thiên đưa đón.”

      Huyền Ngọc lắc đầu, “ được, Đại ca qua, nếu ai chứa chấp em bị phạt.”

      Huyền Tú mỉm cười, búng vào mũi nàng: “ bé ngốc, thế mới bảo chỉ có và Thiên được đưa đón em,em , Thiên và , ai biết.”

      Nhưng Huyền Ngọc vẫn băn khoăn. “Rủi như….”

      Huyền Thiên cắt ngang, “ cho phép từ chối.” Huyền Ngọc run sợ, co rút vào lòng Huyền Tú, Huyền Tú trừng mắt nhìn ông của mình: “Ai, lại dọa Tiểu Ngọc nhi nữa rồi!”

      Nhưng Huyền Ngọc vẫn lo sợ, sợ ở chung nhà với hai người trai này, thời gian gần đây ngủ chung với hai , luôn nằm thấy những giấc mộng kì quái. Bất chợt, nhớ đến chuyện mới gặp hai em cách đây tháng vào buổi cơm tối.




      Chương 2: Dạy kèm

      căn nhà cổ xưa với đầy đủ nét kiến trúc kiểu cổ nguy nga tráng lệ, căn nhà vô cùng rộng lớn, kiến trúc cổ xưa, nhìn từ bên ngoài như thế, nhưng bước vào bên trong, cách bày trí cực kì đại tối tân. từ bên ngoài vào, vội vã bước trở về phòng, thầm nghĩ, sắp đến giờ cơm trưa nên nhanh chóng tắm rửa trước. Lão thái gia là người mắc bệnh cuồng sạch ,người từ bên ngoài trở về đừng mong đến gần ông dù chỉ bước. Tắm rửa xong, vừa định ngồi vào bàn tự học, trong loa nội bộ vang lên giọng : “Mời mọi người đến phòng ăn dùng cơm.” Căn nhà này rất rộng, từ phòng của nàng đến phòng ăn mất gần mười phút đồng hồ. Huyền Ngọc , bất chợt phía trước xuất bóng người. Là tam ca, Hắc Huyền Nhân. Nàng mừng rỡ chạy vội đến nũng nịu: “Tam ca.” định thêm, thấy bên cạnh xuất thêm người, nàng e dè nhìn, lo sợ núp sau lưng Tam ca, đó là thiếu niên tuấn mỹ, gương mặt ôn hòa, trong đôi mắt đen trong suốt kia lúc nào cũng như mang ý cười, cao khoảng 1m 7, nhưng bị thân thể cao to 1m8 của Tam ca gần như che khuất. Nàng nhìn trong lòng hơi e sợ, biết chính là họ của mình, nhưng vẫn ngại dám bước tới tiếp xúc.

      “Ngọc nhi, gần đây muội học như thế nào?” Tam ca quan tâm hỏi

      Nàng khẽ cắn răng, nhìn nam nhân tuấn mỹ kia, khẽ gật đầu: “Bát ca.”

      Bát ca nhìn nàng cười , nàng nũng nịu quay sang Tam ca: “Bài tập nhiều quá, lại rất khó, Tam ca có rảnh đến dạy Ngọc nhi .”

      Tam ca nghe xong, mày rậm nhíu lại, có chút khó xử :“Gần đây công ty bề bộn nhiều việc…… Đại ca chuẩn bị tiếp nhận quyền lực của gia gia, rảnh……”

      Nàng nghe xong, khuôn mặt nhắn nhất thời suy sụp, con ngươi đen ảm đạm xuống.

      Bát ca Hắc Huyền Tú đột nhiên :“Vậy để cho em tới dạy Ngọc nhi nhé.”

      “Ôi chao?! , cần……”

      Sau khi nghe xong câu ,nàng là người đầu tiên phản ứng,ngẩng đầu kích động cự tuyệt, như thế nào có thể phiền toái Bát ca chứ.

      “A. Ý kiến hay đó! Ngọc nhi, em hãy để cho bát ca dạy em . cũng là học sinh giỏi đấy.”

      “Nhưng là……”

      Nàng muốn cự tuyệt, đáng tiếc nên lời.

      Bát ca Hắc Huyền Tú nhàng liếc nàng cái, hỏi:“Nếu sơ trung mà em cũng chưa thuận lợi tốt nghiệp, gia gia mắng chửi người đó.”

      “Cứ quyết định như vậy , đợi lát nữa dùng xong cơm chiều, em đến dạy Ngọc nhi học.”

      Nàng đành miễn cưỡng gật đâu. Lủi thủi đến phòng ăn với tâm trạng ngổn ngang, ngồi vào ghế, đến khi ngẩng lên bên cạnh ngồi vào thiếu niên, hàn khí từ người này toát ra lạnh như băng, đôi môi mím chặt gương mặt tuấn mỹ vô trù kia làm cho người ta kinh diễm thôi. Nàng luống cuống, nhận ra mình ngồi sai chỗ ,đây là Thất ca, em sinh đôi với Bát ca, vội vã định đứng dậy, nhưng Thất ca nắm lấy tay nàng ấn ngồi xuống ghế, lòng bàn tay ấm áp. “Mọi người ổn định, đứng dậy làm gì?” Huyền Ngọc ấp úng: “Nhưng, đây là chỗ của Bát ca?’’ Huyền Tú từ phía sau thêm vào : “ sao, em ngồi đó , ngồi cạnh bên đây là được.” Mọi người đều trừng mắt nhìn nàng làm nàng dám hó hé, lẳng lặng ăn cơm.

      Đây là Thất ca, năm nay mới tròn mười tám tuổi, cá tính kiêu ngạo lạnh như băng, nhưng là nhân tài xuất chúng, cùng với bát ca và đại ca, là ba người mà Lão Thái gia thương nhất.

      Đột ngột, lão thái gia lên tiếng: “Nhà trường báo về kết quả chỉ đạt loại khá, thế là sao?”

      đầu đuôi, nhưng ai cũng biết là Huyền Ngọc vì trong nhà này toàn là nhân tài xuất chúng, học từ loại giỏi trở lên. Huyền Ngọc lẳng lặng cúi đầu dám gì. Bất chợt nghe giọng lạnh như băng vang lên. “Gia gia yên tâm, con và Tú giúp Thập Tam muội học.”

      “Sao?”

      “Hắc Huyền gia chúng ta toàn nhân tài, thể để cho chuyện học của Thập Tam muội làm ảnh hưởng được, gia gia yên tâm, chúng con bảo vệ danh dự cho gia gia.”

      “Hừm, chỉ tiểu tử nhà ngươi biết ngọt thôi.”

      Huyền Ngọc ngơ ngác, sao Thất ca lại lên tiếng hộ nàng? Thất ca thuộc dạng người ít nhất trong nhà, ngoài Bát ca ra ấy hề chuyện với ai.

      Bữa ăn tối lẳng lặng trôi qua.Ăn tối xong Huyền Ngọc lẳng lặng về phòng. Huyền Tú theo ở phía sau, chưa bước ra khỏi cửa phòng, nghe lão thái gia gọi. “Thiên, Tú lát nữa đến phòng ông nhé.”

      Huyền Tú lơ đãng gật đầu. Nghe giọng ỏng ẹo của Lục tỷ vang lên từ phía sau. “Tú, được đừng có cố gắng quá, óc bình dân chỉ chứa được bấy nhiêu, có cố cũng chẳng được đâu.”

      Tính tình của Huyền Tú rất tốt, thèm so đo, khóe miệng giơ lên chút tươi cười:“Đa tạ Lục tỷ quan tâm, đời này có đệ tử ngu dốt.”

      Đương nhiên rất có tự tin với Huyền Ngọc.

      ***

      Hành lang cổ kính với ánh đèn sáng rực , những ngọn đèn cảm ứng theo những bước chân của họ mà bầt sáng cả vùng.

      Huyền Ngọc trầm mặc cúi đầu, bên người là Bát ca bước vội chậm.

      biết nên mở miệng như thế nào để đánh vỡ bầu khí trầm mặc này, cho nên bước chân có vẻ có chút dồn dập.

      “Tiểu Ngọc nhi, nhanh như vậy để làm chi? Vừa dùng cơm chiều, cũng nên tản bộ chút.”

      rất nhanh chóng kéo nàngn vào lòng .

      Bị kéo vào lòng như thế, nàng ngượng ngùng dừng lại cước bộ, ngẩng đầu sợ hãi nhìn .

      “Thực xin lỗi……”

      Nàng nhìn giải thích.

      tươi cười mang theo vài phần trêu ghẹo,“Em nha, ngay cả huynh đệ nhà mình cũng sợ, về sau làm sao ra xã hội?”

      Nàng trầm mặc.

      Tuy rằng chỉ có mười lăm tuổi, nhưng nàng hiểu rất chuyện của mình.

      Nhưng vô lực thay đổi, nàng cũng sợ hãi thay đổi.

      “Chuyện về sau…… Về sau sau……”

      Nàng ngượng ngùng phản bác .

      Tương lai là cái xa xôi khoảng cách.

      Bất chợt, vẫn thấy mình ở trong lòng Bát ca, nàng vội vã tránh ra, làm Bát ca cười khẽ.

      Các nàng đừng quên click quảng cáo ủng hộ web nha
      Last edited by a moderator: 17/10/15
      bornthisway011091, atulaasari, HangVO94 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 3: Dạy kèm 2

      Vừa bước vào phòng, Hắc Huyền Tú đưa mắt nhìn xung quanh, lắc đầu:

      “Tiếu Ngọc nhi, phòng của em thực loạn.”

      kết luận.

      e lệ, ngượng ngùng, làm nàng ở giường ngồi đứng yên, xèo xèo ngô ngô thu thập áo lót nhét dưới gối, tìm lấy cớ:“Vừa tắm xong…… Vẫn chưa kịp thu dọn……”

      thực tế là vì nàng chưa từng nghĩ tới có ca ca bước vào.

      “Được rồi, cười em đâu . Đến đây , chỗ nào hiểu, bắt đầu dạy em.”

      “Nga……”

      về hướng bàn học ngồi xuống, mở bài tập của nàng ra.

      Nàng e lệ bước lại gần, đầu cứ cúi gằm, làm lộ ra cái cổ trắng noãn nà, khuôn mặt hồng nhuận, Huyền Tú thấy thế bật cười đưa tay vuốt vuốt tóc nàng, bắt đầu dạy học. Theo bản năng, Huyền Ngọc né tránh thân thiện này, bất chợt đối diện người trước mặt, nàng phát , rất xinh đẹp, mũi cao thẳng, vầng trán thông minh, đôi mắt phượng hẹp dài đầy tà mị, ấm áp. Khác hẳn với Thất ca,vẫn cùng gương mặt nhưng Thất ca lạnh lung làm cho ai cũng dám đến gần.

      Thấy nàng nhìn mình chằm chằm, Huyền Tú nghiêng người qua hỏi” Sao thế?”

      Le lưỡi liếm đôi môi đỏ hồng, nàng lắc đầu, cười : “ có gì.”

      Thấy vẻ mặt nàng buồn rầu ,“Là hài lòng diện mạo của ca ca sao?”

      .”

      Bị hỏi thế, nàng nhất thời cứng ngắc ngượng ngũng, gục đầu xuống.

      híp mắt lại, khi nàng cúi đầu lộ ra cái gáy trắng nõn làm người ta muốn cắn kia.

      Bộ dạng của nàng chỉ có thể thanh tú, cá tính bình thường, đầu óc cũng thông minh cho lắm.

      Gia gia có việc gì muốn mắng vài câu.

      Sau đó chính là nha đầu kia thích cúi đầu, vừa cúi đầu liền lộ ra cổ của nàng.

      Nàng làn da rất tốt , trắng mịn non mềm , làm cho cổ kia đẹp có vẻ phá lệ.

      Đó cũng là nguyên nhân mà chú ý đến nàng .

      cho bát ca, em hiểu chỗ nào.”

      cũng hỏi tiếp, quay lại quyển sách giáo khoa.

      Nàng thở hắt ra, thu tâm, nhanh chóng đem lực chú ý đặt ở bài học.

      “Nơi này……”

      Nàng chỉ vào cái công thức sách giáo khoa .

      ***

      Chỉ mãi hồi lâu, mới phát , nàng thực học cũng rất khá, chỉ là ai kèm cặp thêm, đưa tay vuốt tóc nàng giống sờ con chó ,“ có việc gì, may mắn bát ca của em cái gì đều có, chỉ có thời gian là nhiều nhất.”

      Ngụ ý, là có thời gian để dạy nàng.

      Nàng nghe xong, trong lòng lên tia ấm áp.

      “Ca ca…… Cám ơn……”

      nghĩ tới bát ca lại tốt như vậy, sớm biết như thế trước kia nên thân cận

      Từ hôm đó, bát ca mỗi ngày đều đến dạy nàng làm bài tập, tự nhiên cũng liền thân cận .

      Cách ngày thi vào trường cao đẳng rất gần , nàng mỗi ngày dều phải ở trường học đến tối, mệt phờ người.

      Thời gian ngủ cũng ít, bên dưới đôi mắt là hai quầng đen .

      Hắc Huyền Tú thấy thế rất đau lòng .

      “Tiếu Ngọc nhi, nếu em cứ tiếp tục như thế này, là thể thuận lợi để vượt qua ……”

      Học mà có bài bản, cứ cắm đầu học như điên như thế này, cũng thể tốt hơn, chỉ tổn hại cho sức khỏe mà thôi.

      Hắc Huyền Ngọc vừa nghe, hốc mắt đỏ ửng.

      “Vậy làm sao bây giờ?!”

      Ngay cả học bổ túc cũng vô dụng sao?

      “Chỉ có biện pháp.”

      Hắc Huyền Tú ra vẻ cười thần bí.

      “Biện pháp gì?”

      Nàng ngoan ngoãn lắng nghe.

      “Em ngoan ngoãn nghe dạy, bỏ hết cách học trước kia, thả lỏng tâm tư, Bát ca dạy em.”

      Đây là cách học gì thế?

      Nhưng tuyệt đối dùng được!

      ***

      Sau đó Hắc Huyền Tú nhéo mũi của nàng, sau đó bắt đầu dạy, vừa dạy vừa đùa giỡn làm tâm tư nàng cũng thả lỏng ít.

      Rạng sáng mười hai giờ, Hắc Huyền Ngọc mệt mỏi ghé vào bàn học ngủ ngon lành.

      Đặt ở dưới thân nàng là đống bài thi bị bắt hứng lấy nước miếng nàng chảy ra.

      Từ trong phòng tắm vừa tắm rửa xong, người thiếu niên bước ra, nhìn thấy đó là bộ dáng nàng, lắc đầu than , thân dưới chỉ vây quanh cái khăn tắm, khiến thân thể tinh tráng khôi ngô hiển ra đầy đủ.Da thịt sạch , mịn màng.

      Nam tính tỉ lệ hoàn mỹ làm người ta hâm mộ.

      nhàng tiêu sái qua, cúi người nhìn xuống gương mặt , dưới ánh sáng ngọn đèn bàn, gương mặt nàng hồng hào, đỏ ửng.

      Tầm mắt khẽ dời, xem đến nước miếng từ miệng nàng bất giác chảy ra.

      Vươn ngón chạm vào, đưa đến trước mắt quan sát nửa ngày, phóng tới bên môi, vươn đầu lưỡi nhất liếm, hương vị sai.

      vừa lòng khóe môi nhếch lên, đem nàng từ ghế ôm đến giường.

      Tắt đèn, làm cho toàn bộ gian phòng trở nên mờ ảo.

      Dù sao cũng là phòng ở kiểu cũ, tính mật an toàn thế nào cao.

      Cho nên phải cẩn thận chút.

      Đem phóng tới giường sau, đem thân mình đè ép lên.

      Trần trụi nửa người , cùng xiêm y nàng đơn bạc gắt gao dán sát vào nhau.

      có thể cảm nhận được thân mình non nớt vừa mới phát dục của , mùi thơm của cơ thể thản nhiên, cực mê người.

      Bàn tay xinh đẹp dời về phía cái cổ duyên dáng của ,từ từ xuống, liến từ chiếc áo ngủ rộng tham tiến vào bên trong, xoa lấy đầu nhũ hoa vẫn chưa phát dục đầy đủ,

      Bất quá, cảm thấy này tư thế quá thoải mái, cho nên đưa tay rút ra.

      Chuyển sang tấn công từ eo của nàng dần lên. giọng bất chợt vang lên

      :“Thế nào?”

      khẻ cười, :“Còn được, quá non , cắn được đâu.”

      nghe xong, khẽ nhíu mày:“Là quá sao?”

      “Vâng.”

      Huynh đệ hai người sợ bị nghe lén , dù sao bọn họ chuyện với nhau cũng chỉ có đối phương mới có thể nghe hiểu được.

      “Vậy sau này nên hảo chiếu cố , nếu là qua thời gian hoàng kim, như vậy càng khó cắn ……”

      “Được rồi, chờ thi vào trường cao đẳng chấm dứt về sau .”

      “Còn bây giờ?”

      mơ ước cũng lâu rồi, đến đây .”

      Người thanh niên kia dưới ánh sang mờ ảo hòa với ngọn đèn ngủ chiếu lên gương mặt lạnh như băng, hai tay cũng tham lam tấn công phần eo của nàng.

      Vòng eo nhắn mấy lượng thịt ,xúc cảm là mềm như bông.

      sờ vào bên trong áo ngủ của nàng, theo bằng phẳng bụng hướng lên sờ soạng.

      Rất nhanh lên bộ ngực nho mềm mại.

      Nàng có mặc Bra, chỉ mặc ái áo lót nho .

      Lớp áo lót mềm mại ,xuyên thấu qua tầng vải dệt có thể sờ được bộ ngực của nàng.

      Quá , ve vuốt thực tại xúc cảm.

      hơi hơi nhíu mi, sờ lân xuống thấp hơn.

      đám lông tơ vừa mới nhú làm mê say, vén váy, cúi đầu khẽ hôn lên lớp long tơ mềm mại đó, lưỡi lướt qua, tấn công xuống bên dưới. Trong cơn mơ, Huyền Ngọc ưỡn cao người, như mê như say, khẽ rên tiếng, làm mỉm cười khẽ, đưa lưỡi xuống sâu hơn.

      Người thiếu niên bên cũng chịu kém, đưa lưỡi vuốt ve đầu vú non mịn kia, khẽ mút , Huyền Ngọc co người giật giật, nấc lên tiếng.

      Hai em sinh đôi đưa mắt nhìn nhau

      Đứng dậy, chộp tới chăn đắp cho nàng.

      bắt đầu đổi quần áo chính mình.

      Ở trong phòng hắc ám, ai cũng nhìn thấy bên dưới lớp khăn cũng có mặc gì, nam căn lúc này động tình thẳng đứng.

      Thay đổi quần áo xong, bước ra ngoài, ngoài cửa có nam nhân có cùng gương mặt với đứng đó.

      Phòng trong, còn ngủ cực mê say, lại biết chính mình sớm bị hai sắc lang đói theo dõi……
      Last edited by a moderator: 17/10/15
      bornthisway011091, atulaasari, HangVO92 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 4 : thi

      Khi Huyền Tú bước vào phòng thấy Huyền Ngọc vò đầu bứt tai, ngạc nhiên đến gần hỏi:

      -Sao thế? Ai chọc em vui à?

      Huyền Ngọc khổ sở : « «Quản gia vừa mới đến kì thi lần này nếu em bảy mươi điểm đừng có về nhà, biết đó, với sức học của em, cao lắm là khoảng sáu mươi điểm là hết giới hạn rồi… »

      Hắc Huyền Tú khẽ cười : « Nếu muốn điểm cao cũng phải có cách. »

      Huyền Ngọc nghi ngờ : « Cách ? Nhưng cách nào ? Em đâu phải thiên tài chỉ trong tuần là có thể bay ra được trí thông minh tăng vọt ? »

      Huyền Tú vuốt vuốt tóc của nàng : « Nhưng nếu em biết đề thi trước chẳng lẽ được điểm cao hay sao ?’’

      « biết trước đề thi sao ? »

      Huyền Ngọc đùa, Huyền Tú cười bí , đáp.

      Cách thi vào trường cao đẳng còn có hai ngày, Huyền Tú mang đến cho nàng mấy phân bài thi, kêu nàng làm mặt đề thi đó.

      Nàng làm, canh giữ ở bên cạnh , thẳng đến khi nàng làm xong.

      Vừa chỉ, vừa sửa, cuối cùng lắc đầu thở dài.

      Nàng sai nhiều, với tình hình này năm mươi điểm cũng có thể gọi là tạm được.

      lại rút ra đề dự bị, bắt tay vào dạy nàng đề đó nên làm như thế nào.

      Cứ thế, cứ thế, sai rồi lại sửa. Mãi đến khi nàng làm khoảng gần đúng hết mới thôi.

      Trong nghi hoặc của nàng cuối cùng nàng làm xong đề thi này cách xuất sắc.

      “Nếu như vậy em vẫn thi được bảy mươi điểm ….. Ai……”

      Vấn đề này muốn chỉ là thiên phú rồi.

      Đối mặt bát ca chế nhạo, Huyền Ngọc khó chịu lè lưỡi.

      Đôi mắt thâm sâu của người thiếu niên bất chợt u ám thêm vài phần, nhìn ngơ ngẩn, tiếp theo giơ lên chút cười, vươn hai đầu ngón tay nắm đôi môi đỏ mọng của nàng.

      xinh còn làm cho xấu thêm.”

      “A, xấu xa!”

      Nàng tức giận chụp tay , thế nhưng nhéo miệng của nàng.

      thấy thế, cười ha ha đứng lên.

      Nàng bị trêu ghẹo vừa thẹn vừa giận, vươn tay bé đánh vào ngực của .

      ***

      Kì thi tiến đến rất nhanh.

      Sáng hôm đó, Huyền Tú tự lái xe đến đón Huyền Ngọc học.

      Trước khi rời khỏi gặp gỡ lão thái gia, lạnh lùng hừ câu:“Thi tốt, nhưng đừng để ta mất mặt !”

      Biến thành Huyền Ngọc yên bất an.

      Dọc theo đường Huyền Tú ôn nhu trấn an mới đưa khẩn trương của nàng cấp hoãn xuống dưới.

      Đến cửa trường học, sau khi xuống xe, trước khi nàng loay hoay chuẩn bị mở cửa xuống xe, cúi người hôn phơt lên má nàng.

      Sau đó trong lúc nàng vẫn giật mình :“Đây là nụ hôn chúc thắng lợi. Sau khi thi xong đến đón em.”

      Sau giật mình là cười yếu ớt, nàng gật đầu mạnh, :“Em thành công !”

      Khi bài thi phát xuống, Hắc Huyền Ngọc chỉ còn thiếu chút nữa là thét chói tai.

      Đề thi này, cùng ca ca đưa cho nàng, giống nhau như đúc!

      Ách……

      ra bát ca cũng có lừa nàng, đúng là trộm bài thi ra……

      ***

      Có mười phần chuẩn bị, đương nhiên cuộc thi là có nắm chắc .

      Ngày đầu tiên sau khi cuộc thi kết thúc, là Hắc Huyền Thiên tới đón nàng.

      Khuôn mặt vốn nên cao hứng , liền cứng ngắc tiêu thất như vậy.

      ràng chính là cùng khuôn mặt, cũng đồng tính tình, làm cho người ta liếc mắt cái liền nhìn ra đến.

      Hai huynh đệ này từ đến lớn chơi đùa trò chơi‘Sai sai ta là ai’.

      Nàng khiếp đảm đứng trước cửa xe, do dự biết có nên vào hay .

      Huyền Thiên ra lệnh tiếng:“Lên xe.”

      Liền làm cho nàng ngoan ngoãn leo lên .

      “Thất ca.”

      Ngồi xe cạnh ghế tài xế, nàng nho gọi.

      “Ừm.” trả lời, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, phá lệ chuyên tâm lái xe.

      Thấy như vậy, nàng cũng dám mở miệng thêm gì nữa, dọc theo đường trầm mặc .

      Nửa đường, đánh vỡ trầm mặc, thuận miệng hỏi vài câu:“Cuộc thi có nắm chắc ?”

      “Vâng. Bát ca đều dạy .”

      “Vậy là tốt rồi.”

      Sau lại là bình thường yên lặng.

      Nàng tầm mắt chỉ có thể nhìn phía ngoài cửa sổ, nghi hoặc tại sao bát ca lại có tới.

      Đến nhà hàng lớn, đem xe đậu vào ở chỗ.

      Nàng nghi hoặc theo xuống xe, :“ ăn cơm.”

      trở về nhà sao?”

      “”.”

      Nàng nhìn chung quanh mới phát đây là nhà ăn Nhật Bản, tiếp tân chạy đến tiếp đón, dẫn hai người bọn họ đến gian phòng, cửa mở ra, Huyền Tú ngồi chờ sẵn ở bên trong.

      Huyền Tú nhìn thấy nàng, lập tức tiếp đón nàng lại cùng ngồi.

      Thấy Huyền Tú, Ngọc nhi cười híp mắt hoàn toàn để ý đến người thanh niên bên cạnh có gương mặt y hệt tức giận nhíu mày.

      Huyền Tú vươn tay nắm tay Ngọc nhi đến chỗ ngồi ở bên cạnh , cũng bên giải thích :“Hôm nay vừa lúc thất ca của em cũng rảnh rỗi, cho nên chúng ta liền ra cùng nhau ăn buổi cơm chiều. Em có thích ăn món Nhật Bản ?”

      Nàng vừa ngồi xuống, Huyền Thiên cũng ngồi ở đối diện nàng.

      “Còn có thể ăn.”

      Ngọc nhi mơ hồ.

      Làm cho Huyền Tú nhướng mày:“Vậy chờ sau khi cuộc thi kết thúc, và thất ca chở em ăn món em thích nha.”

      “Vâng.”

      Hai người lập tức trò chuyện, cũng để ý Huyền Thiên ngồi lặng lẽ ở bên.

      Ngọc nhi là thiên tính cho phép, muốn nàng cùng thất ca quen thuộc còn phải nhiều thời gian.

      Huyền Thiên cũng hé răng. Người tiếp tân lúc này lục tục mang thức ăn đến bày ở bàn.

      Huyền Tú gắp cho nàng miếng cá sống chấm mù tạt.

      Kết quả cay đến mức nàng cứ mãi le lưỡi.

      “Cay quá……”

      Nàng lạt cay đến nước mắt đều chảy ra , Huyền Tú vội vã rót nước trà đưa nàng.

      Bên cạnh đôi mắt sâu thăm thẳm của Huyền Thiên cứ nhìn mãi cái lưỡi hồng hồng cứ ló ra vào như con rắn .

      đáng thương, vậy nếm thử cái khác .”

      cười xòa, lại gắp thêm thức ăn khác cho nàng.

      Ăn đến nửa, điện thoại của Huyền Thiên vang lên .

      Sau hàn huyên vài câu liền bỏ nàng cùng bát ca ra ngoài .

      Sau khi Huyền Thiên rồi, Ngọc nhi mới chính thức thả lòng.

      Huyền Tú thấy thế, lắc đầu :“Em nha, tính tình này, có lẽ ca ca phải nên mang em ra ngoài thường xuyên mới được.”

      Nàng nhăn mặt nhăn mũi, cười đến chẳng hề để ý lập tức gắp thêm thức ăn.

      Bữa tối sau khi kết thúc, Huyền Tú móc chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa xe, sau khi nàng ngồi vào muốn mang nàng đến địa phương vui.

      “Về nhà trễ gia gia mắng sao?”

      Nàng có điểm lo lắng hỏi.

      “Trước khi rời nhà có xin phép gia gia rồi .”

      “Vâng.”

      mang nàng chợ đêm, mua rất nhiều đồ ăn vặt , sau đó dạo chợ rất lâu mới trở về.

      Ngồi ở xe về nhà, khuôn mặt nhắn của nàng bởi vì quá hưng phấn mà đỏ ửng.

      “Bát ca, các giỏi nha, sớm liền tốt nghiệp , cần tiếp tục đến trường.”

      Hôm nay cùng khác biệt chính là lớn như thế.

      Huyền Thiên và Huyền Tú vào tháng trước đến nước Mỹ nhận bằng tốt nghiệp đại học.

      Mới mười chín tuổi mà thôi, làm cho Lão thái gia vui vẻ cười híp cả mắt.

      “Đúng vây, đâu ai ngốc như em chứ.”

      đến điểm ấy , Huyền Tú có chút đắc ý đắc ý.

      cùng với Huyền Thiên danh nghĩa là học đại học , chỉ cần giao ra thành tích là có thể tốt nghiệp.

      Cho nên người mặc dù ở trong nước, vẫn có thể lĩnh bằng tốt nghiệp.

      “A, lại giễu cợt người ta ……”

      Về nhà sắp chín giờ .
      Last edited by a moderator: 17/10/15
      bornthisway011091, atulaasari, HangVO92 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 5 : Ngủ chung

      Lão thái gia sớm ngủ.

      Hắc Huyền Tú đưa nàng đến cửa phòng.

      “Tiểu Ngọc nhi, ngày mai nhớ thi cho tốt nha, chờ sau khi em thi xong tốt nghiệp, ca ca tặng em món quà.”

      “Được.”

      Nàng lòng tràn đầy vui mừng tiếp nhận , ai ngờ món quà kia cho là dâng lên chính nàng……

      Trung khảo rốt cục chấm dứt, Hắc Huyền Ngọc cũng thở hơi dài nhõm.

      Đôi mắt của Lão thái gia cứ nhìn chằm chằm, chờ phiếu điểm của nàng xuống.

      Bắt đầu nghỉ hè, Hắc Huyền Tú cả ngày mang nàng dạo khắp mọi nơi, trong chốc lát lên núi trong chốc lát xuống biển, ngoạn bất nhạc hồ.

      Rốt cục cũng đến lúc nhận phiếu điểm kia, tâm tình là khẩn trương .

      Nàng đạt được tám mươi điểm tất cả các môn, hơn nữa so với lão thái gia mong muốn còn rất cao, làm cho ông thực vừa lòng gật đầu.

      Mà người tự hào nhất đương nhiên là hai người bọn họ rồi, Huyền Tú và Ngọc Nhi đưa mắt nhìn nhau, thầm cười giấu bí mật .

      Bất quá so với bất an kia, chỉ cần thuận lợi thông qua là được rồi.

      Sau đó nghênh đón nghỉ hè.

      Hắc Huyền Tú muốn dẫn nàng ra nước ngòai du lịch, địa điểm là Hawai.

      Vừa vặn thất ca cũng phải Hawai, nơi đó có dự án đầu tư chờ .

      Vì thế quyết định cùng nhau đồng hành.

      phi cơ ngày đó, hai em song sinh mỗi người ở bên, Hắc Huyền Ngọc bị giáp ở bên trong.

      Nàng nhìn trái nhìn phải.

      Tay phải là thất ca Hắc Huyền Thiên, gương mặt lạnh như băng giống như là hàn băng vạn năm tan chảy nổi, luôn dọa người từ ngoài ngàn dặm

      Tay trái là bát ca Hắc Huyền Tú, mặt mang ôn nhu tươi cười sắc mặt như ngọn gió xuân ấm áp.

      Nếu là ai cũng đương nhiên lựa chọn hướng bát ca để dựa vào rồi, nhát gan sợ phiền phức nàng cũng ngoại lệ.

      Bởi vì có chuyến bay thẳng, nên bọn họ khi đến HongKong phải chuyển máy bay

      Hắc Huyền Tú vừa đúng lúc muốn đến Hongkong du ngoạn vài ngày .

      Hắc Huyền Thiên nghe xong, đưa cho ánh mắt.

      cười khẽ nhún vai.

      Hắc Huyền Ngọc nghĩ chỉ cần có thể xuất ngoại để vui chơi là được, mặc kệ là nơi nào.

      Toàn bộ hành trình dị nghị.

      ***

      Khi xuống phi cơ bọn họ chọn khách sạn lớn nhất ở. Huyền Ngọc xuýt xoa.

      “Bát ca, là xinh đẹp……”

      đến phòng, làm cho bé nhút nhát Hắc Huyền Ngọc cũng khỏi nhảy dựng lên trước xinh đẹp của nó. Dù gia tộc Hắc Huyền rất giàu có nhưng từ  nàng sống với mẹ trong cảnh túng thiếu, về đến nhà Hắc Huyền được bốn năm, cũng chỉ chui rút trong phòng dám đâu, nên đương nhiên đây là lần đầu tiên mới nhìn thấy cảnh tượng biển xanh nước biếc đẹp như thế này.

      thấy nàng vui vẻ, mặt tự nhiên cũng là mang tươi cười.

      Xoa tóc nàng :“Thích là tốt rồi.”

      Sau đó Hắc Huyền Thiên bởi vì công việc theo chân bọn họ ra ngoài dạo phố, Hắc Huyền Tú mang theo nàng .

      Đến buổi tối ba người cùng nhau xuống đại sảnh lớn để dùng cơm.

      Nếm qua cơm chiều, đến giờ ngủ, lúc này Hắc Huyền Ngọc mới phát , hai vị ca ca cũng có ý định muốn đứng dậy.

      Vì thế, mặc dù có điểm ngượng ngùng, vẫn là mở miệng:“Bát ca, các quay về ngủ sao?”

      Lên tiếng trắng ra.

      “A, xem đó, quên cho em hay, bởi vì là mùa thịnh vượng cho nên khách sạn đầy ngập khách , hôm nay ba người chúng ta xài chung gian phòng đâu.”

      “Ách……”

      Chương 6 : Ngủ Chung 2

      Hắc Huyền Ngọc oa ở trong phòng tắm dám ra ngoài.

      Nàng ngâm trong bồn tắm, vẫn ngâm đến nửa tiếng đồng hồ, ngâm đến Hắc Huyền Tú kiên nhẫn đến gõ cửa.

      ngượng ngùng, lớn như vậy còn phải ngủ cùng hai vị ca ca

      Tuy rằng giường là đủ lớn, sợ té , nhưng là nha……

      Khuôn mặt nhắn bất chợt đỏ hồng, nghĩ như thế nào đều e lệ, đời này nàng ngoài mẹ ra cũng chưa từng ngủ chung giường với người khác đâu a.

      Hắc Huyền Tú lần thứ ba gõ cửa mới đem nàng ra.

      Mặc bộ quần áo ngủ rộng thùng thình, ban nãy vì quá ngượng ngập nên quên mất mang theo nội y, cho nên bên trong hoàn toàn mặc gì.

      Khi ra, nàng rón rén, như sợ bọn họ nhìn ra vậy.

      Nghĩ ra thừa dịp các ca ca khi tắm vụng trộm mặc vào, kết quả bọn họ tách ra để tắm.

      Nàng cơ hội mặc nội y.

      Khi Bát ca tiến vào phòng tắm, trong phòng chỉ còn nàng cùng thất ca hai người.

      Thất ca cũng thực quái dị, ràng có bàn làm việc lại cần, nên nằm ở giường ôm bút ký bản công tác.

      Cùng thất ca mình chung gian phòng nàng lại được tự nhiên .

      Do dự mổ lát, nàng ngượng ngùng giọng mở miệng:“Thất ca…… Em ngủ sô pha……”

      Dù sao phòng ở đủ rộng, nên sô pha cũng khá lớn.

      nghe xong, ngẩng đầu nhìn về hướng nàng, ánh mắt lạnh như băng kia làm nàng sợ tới mức hút ngụm khí lạnh.

      “Ngủ giường, là ủy khuất em sao?”

      Nàng lắc đầu, tái lắc đầu, hàm răng cắn chặt thần cánh hoa.

      Chính là phải sợ thất ca, nhưng cảm giác này lại cũng tương tự như sợ đại ca.

      Thân mình đơn bạc của nàng dưới đôi mắt lạnh như băng của nhìn chăm chú dần dần run run.

      “Em sợ sao?”

      nhìn ra nàng sợ hãi, sắc mặt lạnh hơn vài phần.

      Nàng lắc đầu lại lắc đầu, sau đó lại lắc đầu.

      sợ là giả , trong đôi mắt to tròn kia giấu được

      sợ , nhanh lên giường nằm. »

      cái khẩu lệnh, động tác.

      chọc thủng của nàng dối.

      Nàng hơi do dự, lúc hơi nghiêng người nàng lại sợ chạy đến giáo huấn nàng, vội vã chạy đến bên giường, vấp chân, ngã nhào vào lòng .

      Mùi hương thơm ngát của nương vừa mới tắm gội, thân thể mềm mại ấm áp làm cho Huyền Thiên suýt chịu nổi, nhất là cái cổ áo rộng lố ra bộ ngực nho vừa mới phát dục ửng hồng, làm nhớ đến cảm giác đêm hôm đó ngậm lấy quả đào tiên vào miệng. gầm lên, làm Huyền Ngọc giật nảy mình nằm yên thin thít :

      « Tú, xong chưa, muốn tắm. »

      thấy nàng giống như tử thi nằm ở giường, nhắm chặt hai tròng mắt kia lông mi khẽ run.

      hề áp lực chính mình, tầm mắt kiêng nể gì nhìn quét nàng toàn thân cao thấp.

      Cuối cùng dừng lại ở bộ ngực của nàng.

      Tuy rằng lúc này được kéo chăn che đậy lại ở, trong đầu ra tình cảnh vừa mới nhìn thấy như cũ.

      Nho , còn vừa phát dục , bầu vú tròn lẳng mềm mại……

      Hô hấp thêm nặng nề hơn vài phần, phần thân duwois luồng hơi ấm cứng ngắc quen thuộc lại dâng lên.

      hít vào hơi sâu, đóng máy tính, xoay người xuống giường, hướng phòng tắm đến.

      Nàng bỗng dưng mở to mắt, thấy vào phòng tắm, lập tức xoay người xuống giường, chạy nhanh đến túi xách định thay đồ.

      Kết quả cửa phòng tắm nhanh chóng được mở ra, Huyền Tú mái tóc ẩm ướt bước ra ngoài, nhìn Huyền Thiên cười cười, giọng chỉ hai người nghe : « Sao thế ? chịu nổi ?’’

      Hắc Huyền Tú bước đến .

      Đầu của ẩm ướt , dùng khăn mặt sát, cho nên thấy được hành động quái dị của nàng.

      Thấy nàng đứng, hướng nàng vẫy tay:“Tiểu Ngọc nhi, giúp ca ca lau tóc.”

      “Nga……”

      Hàm răng cắn chặt, có chút do dự thong thả qua.

      Tiếp nhận khăn mặt đưa cho nàng, ngồi ở mép giường, nàng quỳ ở trước mặt , bắt đầu giúp lau tóc.

      Mà nàng phát đến, bởi vì vạt áo rộng mở, bộ ngực hơi lộ ra bị thiếu niên trước mắt xem toàn bộ .

      ngồi, nàng đứng, độ cao kia vừa tầm để cho nhìn thẳng vào bộ nhũ hoa mơn mở kia của nàng, hơn nữa động tác nàng chà lau bộ ng ực kia hơi hơi đung đưa, nghiêng về phía mặt .

      Người cố ý, kẻ vô tình, làm cho đôi mắt thiếu niên ánh lên vẻ trêu cợt bắt đầu chuyển sang thâm trầm……

      lâu sau sau, nàng buông khăn mặt, lau xong.

      Nàng thấy hít hơi sâu, tiếp theo sau bảo nàng lấy máy sấy cho thổi tóc.

      Nàng nghe lời đến trước bàn trang điểm lấy máy sấy đến sấy cho .

      tiếp tục hưởng thụ cảnh xuân trước ngực nàng.

      Thổi xong, Hắc Huyền Thiên cũng ra .

      Đồng dạng là tóc cũng ướt át.

      Hắc Huyền Tú bảo nàng đến lau tóc cho .

      Nàng có chút do dự, dưới cổ vũ của chỉ phải qua.

      Bởi vì Hắc Huyền Thiên ngồi ở góc giường bên kia, nàng đành phải bò qua, ngồi chồm hỗm ở bên cạnh giúp lau khô tóc.

      Mà đương nhiên cảnh xuân trước ngực nàng cũng bị nam nhân khác xem hết.

      Vì thế mà đôi mắt trở nên thâm trầm hơn, cùng đứa em song sinh ở đối diện, khẽ nhếch môi, hiểu lòng lẫn nhau khong cần nhiều lời.

      Thổi tóc xong rồi, hơn mười giờ.

      Hắc Huyền Tú ngủ.

      Để cho Hắc Huyền Ngọc ngủ ở giữa.

      Nàng nhìn cái, lại nhìn thất ca cái, nghĩ mặt lạnh, dám gì ngoan ngoãn lui vào.

      Đợi ba người nằm yên ổn, Hắc Huyền Tú tắt đèn, trong phòng chỉ có ánh sáng mỏng manh ngoài cửa sổ xuyên vào thể che lấp.

      Nàng chớp mắt to, toàn thân nằm thẳng tắp , dám thả lỏng chính mình.

      Tuy rằng giường rất lớn, nhưng tả hữu hai nam nhân khác phái, làm nàng cảm nhận được hơi nóng từ hai bên truyền đến.

      Tuy rằng bọn họ cùng nàng quy củ giống nhau, nhưng thân mình nàng vẫn cứng ngắc .

      Cái chăn hơi xộc xệch nằm vắt ngang đùi, nghĩ có mặc quần lót, khuôn mặt nhắn đỏ hồng mảnh, bắt đầu giống như con giun xoay đến xoay , chính là muốn cho cái chăn hạ xuống chút.

      Nào biết bàn tay vươn qua, vỗ vỗ tay nàng,“Tiểu Ngọc nhi, đừng nhúc nhích, quấy rầy thất ca nghỉ ngơi , hôm nay mệt mỏi ngày rồi.”

      “Nga……”

      Tay của Bát ca đặt ở lưng nàng, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn bất động.






    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :