1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Oan Trái (Cấm Luyến) - Thanh Vân Bạch Thiên

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      Chương 48

       Edit:Quảng Hằng
       

      Đó là tin về tổng tài của tập đoàn Lôi Vũ sắp đính hôn, dâu là ngừoi Malaysia đến Đài Bắc để du học.



      Hình của mờ nhạt nằm bên dưới, dường như góc chụp từ rất xa, lúc này vì quá bất ngờ, quay lại hỏi Huyền Tú:



      “Bát ca, sao lại thế này? ấy đính hôn với ai thế?”



      Huyền Tú chỉ cười đáp, ồ, những câu hỏi khó như thế này, nên để cho đương đáp mới đúng, nhất là còn ấm ức người được đứng ra cưới , phải là . Nên chỉa mũi dùi sang hướng Huyền Thiên, mập mờ :



      “Nghe ấy muốn cưới để bảo vệ đó mà.”



      Cơn chua sót dâng lên trong lồng ngực, nhưng cố nén lại, đúng mà, có là gì đâu, chẳng qua chỉ là công cụ chơi đùa cho hai em mà thôi. Rồi cũng đến lúc hai cưới vợ.



      Nhưng dám nghĩ đến, đến lúc đó người nằm trong vòng tay là người khác, đứng bên cạnh là người khác, chìu chuộng và hầm hét dọa nạt cũng là người khác.



      nên vui, rất vui mới đúng vì rốt cuộc cũng thoát khỏi móng vuốt sói của hai , chẳng phải luôn mong ước có ngày thoát khỏi móng vuốt của hai sống cuộc sống bình thản lo lắng, mệt mỏi gì sao? Nhưng sao tâm lại chua sót thế này, đau, như muốn vỡ toang cả lồng ngực.



      cúi đầu xuống, đưa cái gáy trắng noãn ra, rất lâu rồi, Huyền Tú nhìn thấy tư thế nhẫn nhịn này của bảo bối, tư thế ấy làm chỉ muốn buông hết công việc trong tay đến cắn vào cãi gáy trắng noãn kia, rồi kéo dài xuống xương quai xanh, rồi xuống bộ ngực sữa thơm mềm, rồi xuống chiếc rốn vùng bụng phẳng trắng noãn. Rồi xuống, xuống nữa.......



      Chỉ nghĩ thôi mà bừng bừng phấn chấn, nam căn như có sức sống bật dậy, nhưng tại phải lúc, nếu kiềm chế khó mong sau này được hạn phúc mãi mãi, tại chỉ có thể nín nhịn thôi.



      Khó khăn dời tầm mắt, đưa chân đá vào chân Huyền Thiên dưới chân bàn, nhưng trai giờ này chỉ bận rộn màn hình với những con số xanh đỏ nhấp nháy thôi, hoàn toàn để tam đến câu chuyện xảy ra.



      Ra hiệu được, đành phải áy náy nhìn Huyền Ngọc mím chặt môi, mắt vẫn dán vào mặt báo nhưng tâm hồn lãng đãng đâu.



      Lo lắng cùng suy nghĩ rốt cuộc Huyền Ngọc ngủ thiếp , khi tỉnh lại thấy mình nằm trong lòng Huyền Thiên, nhưng vẫn rời màn hình máy tính, thấy cựa mình thức giấc, khe khẽ thầm:



      “Ngủ lát nữa bé con.”



      Nghe tiếng trầm ấm dịu dàng của làm buồn não nuột, chẳng bao lâu nữa, giọng này chẳng còn thuộc về mình nữa.



      Thói quen đúng là đáng sợ, trước đây sống độc mình, bị biết bao cợt cùng hiếp bức chưa từng phản kháng chỉ biết rúc mình càng sâu hơn, nhưng hôm nay duwois bảo bọc của hai , bỗng trở nên đâm ra ỷ lại, dựa dẫm, lo nghĩ, chỉ sống thoải mái và hưởng thụ, ăn cơm có hai ở bên tận tâm dụ dỗ cho ăn. Còn tắm rửa cũng có hai bế , ngủ cũng ngủ trong vòng tay ấm áp của hai .



      Thế nhưng bây giờ, sắp sửa thay đổi hết cảm thấy hụt hẫng, thấy quen, và cảm thấy mất mát, nếu ở nơi này, sống ở nơi khác có hai , liệu có sống được nữa ?



      thừa nhận rất yếu đuối, kiên cường mạnh mẽ, có nghị lực để dựa vào bản thân. Tuyết Cần rất mạnh mẽ, ấy chỉ lần trốn tránh khỏi người trai của , nhưng ta bao giờ để ấy thoát khỏi, dù có trốn đến tận nơi đâu rốt cuộc cũng bị bắt lại, và hậu quả dĩ nhiên là rất thảm khốc.



      Ngẫm lại, các mạnh mẽ tàn nhẫn chốn thương trường sao lại có thể mềm với người mình đến mức này làm các hầu như thể tin được.



      Thấy bé con mãi trầm ngâm , Huyền Thiên biết suy nghĩ gì, ban nãy cũng có nghe nhưng mãi lo tranh điểm bảng thị trường có thời gian để trấn an.



      xoa đầu mỉm cười:



      bé ngốc à, cưới là em chứ cưới ai, thấy tên Sơn Bản kia rình rập em mãi, làm yên lòng, cưới em về rồi mới có cảm giác yên tâm.”



      giật mình phản ứng theo bản năng:



      “Thế sao là Bát ca cưới em ạ?”



      Câu hỏi ngây ngo suy nghĩ này đổi lại bị Huyền Thiên trừng mắt, mặt đen lại, còn Huyền Tú bên kia căn phòng tim như nở hoa. Mặt tươi hớn hở, xem ra, bảo bối của đâu vô tình với , thầm nguyện rồi, dù đứng bên cạnh hay đứng sau lưng, cũng đều nguyện ý. như trúng phải loại ma chú, và loại ma chú đó có cách nào thoát ra được, và loại ma chú đó có tên là Huyền Ngọc.



      Bên đây Huyền Thiên thể nào vui nổi, gầm gừ, giận dỗi:



      Chằng lẽ bảo bội muốn cưới ?”



      Nghe giọng đầy mất hứng của , biết mình giẫm phải đuôi cọp, nếu kheó an ủi, người bị nhai hết xương cốt xuống giường nổi chính là mình.



      Nghĩ thế cười giả lả:



      “Thất ca, em chỉ thắc mắc vậy thôi mà.”



      Vừa vừa chủ động dâng đôi môi thơm, biết hai dù có giận đến đâu khi chủ động hôn hai xìu xuống như bóng xì hơi.



      Và đúng như thế, Huyền Thiên tham lam cắn mút đôi môi mềm tự đưa dâng lên cửa này, môi lưỡi quấn quấn quýt phát ra tiếng chanh chách. nụ hôn sâu nóng bỏng làm cả hai người gần như thở nổi.



      Khi Huyền Thiên buông ra mặt đỏ như lửa bỏ chạy vào phòng tắm.



      Ôi, còn muốn sống, còn còn muốn xuống giường, đặc biệt là hôm nay phải dạo phố với Tuyết Cần.



      Khi hai dạo đường, nhìn đôi mắt thâm quầng của bạn, Huyền Ngọc xót xa đưa tay xoa , Tuyết Cần gần như tựa vào vai bạn mà ngủ. Suốt đêm qua, trai hầu như cho ngủ, mặc van xin, khàn cả tiếng, thậm chí mê man, vẫn ngừng tấn công cuồng nhiệt.



      Haiiii, hậu quả của việc từ chối Mỹ với đây mà. Chẳng là hôm nay thứ bảy, có việc đột xuất phải sang Mỹ gấp khi vừa mới từ về, vì công tác hết tuần, chưa cắn thân thể bé thõa mãn trai đâu dễ dàng đồng ý xa cách thêm nữa, thế là bảo phải thu xếp sang Mỹ với .



      Nhưng Tuyết Cần ghét nhất là máy bay, vừa mệt mỏi, vừa chán có gì vui thế là từ chối.



      Hậu quả của việc từ chối làm giận dỗi, lăn qua lăn lại đến xương sống thắt lưng đau, may mà hôm nay rất sớm nếu đừng mong đến cuộc hẹn này.



      Dấu hôn lan tràn ở những nơi bắt mắt nhất, Huyền Ngọc thấy thế dùng chiếc khăn quàng cổ mới mua choàng qua vai bạn thân,cuộc dạo kết thúc sớm hơn dự định tiễn Tuyết Cần về.



      Vừa định lên xe về, ông lão dáng dấp uy nghi, mặt mũi nghiêm khắc bước đến gần , nhìn chăm chú rồi.... Choáng váng, lung lay thân hình.



      hốt hoảng đỡ lấy ông, bối rối khi ông yếu ớt nhờ đưa đến quán tra.



      Ngồi ngay ngắn rồi lấy thuốc ra uống, ông lão lúc này tỉnh táo hơn, bắt đầu hỏi thăm , nhà cửa , tên của .



      Nhìn ông lão hiền lành, có cảm giác như gương mặt ông rất quen thuộc, lại có cảm giác như gặp được người thân, làm cho tâm đề phòng của hơi dỡ xuống, rụt rè nhìn ông rồi cũng tên.



      chuyện được lúc, nhận thấy ông lão như rưng rưng có điều xúc động, hỏi thăm ông có con cháu gì , ông mỉm cười có, là trai , sau đó bảo cứ ra về tự nhiên, ông gọi điện cho cháu trai ông đến đón.



      ra về rồi, ông vẫn cứ mãi nhìn theo....



      Cháu ông đó, đứa cháu oan nghiệt do đứa con trai và con của ông sinh ra đó. Và cũng tính bướng bỉnh cố chấp của ông đẩy hai đứa con của ông vào chỗ chết, bây giờ thằng cháu độc nhất của dòng họ nay cũng theo con đường của cha nó, là em nó.



      Bao nhiêu năm nay ông tìm tung tích của đứa cháu này là vì ông muốn giữ lại huyết thống cho dòng họ ông.



      Gia tộc ông có lời nguyền, mỗi thế hệ của dòng họ mối tình oan trái chị em ruột thương nhau.



      Ông cố tránh né, như ông cố tránh né luôn trái tim của ông, khi ông phát ra mình chị ruột của mình.



      Cả hai đều là người mạnh mẽ, đều là những người hy sinh vì dòng họ, nên cương quyết đến với nhau, hai người cưới hai người khác nhau để duy trì huyết thống, nhưng đến đời con ông, cũng vì nghĩ ông và chị ông làm được, ông cũng muốn bắt hai đứa con của ông giống ông, nhưng đáng tiếc, hề có tác dụng mà gây nên thảm họa kinh hoàng. Ông mất con, mất luôn đứa cháu ngoại. Liệu đứa cháu này khi biết ra nó có hận ông ?



      Đứa cháu trai của ông, ông mỉm cười, nó hề , nhưng ông biết, nó rất hận ông.



      Thậm chí, ngay cả lần này nếu ông lần nữa cắt đứt mối nghiệt duyên này, càng hận ông nhiều hơn, thậm chí tiếc hủy hoại hết mọi thứ....



      Và lần này, ông quyết định!













      atulaasari thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 49

      Edit: QUẢNG HẰNG

      Beta: yunafr


      Tin tức về tổng tài Lôi Vũ kết hôn làm chấn động tất cả giới truyền thông, trang nhất của các tờ báo thậm chí các bảo tin tức ti vi đều đề cập đến vị tổng tài tuấn tú băng lãnh này, rằng dâu phải có dung mạo siêu quần xuất chúng mớ có thể làm cho vị tổng tài này động lòng.



      Từ trước đến nay người ta thường nhắc đến hai vị tổng tài của Lôi Vũ như thần đồng trong giới kinh doanh, chưa hề cặp kè qua lại với các nữ minh tinh nổi tiếng, nhất là Huyền Thiên với gương mặt lạnh lùng, tài ngoại giao khéo léo nhưng cũng đủ để giao tiếp trong quan hệ hợp tác chứ còn nhiều nữ nhân ngụ ý ngầm có, công khai có, đều thẳng thừng cự tuyệt, ngay cả Huyền Tú, vị tổng CEO luôn luôn với nụ cười mặt, nhưng cũng khéo léo từ chối các lời mời làm dấy lên làn sóng hoài nghi công khai rằng, hai là người đồng tính, thậm chí còn hoài nghi hai em có đồng tính về em.



      Nhưng mặc những tin đồn thổi dù có thất thiệt ra sao, độ xác thực đến mức độ nào hôm nay, tin tức kết hôn đưa ra làm dập tan những nguồn tin đó. Buổi kết hôn được tổ chức trong khách sạn Hoàng Gia lớn nhất ở Đài Bắc với độ xa hoa lên đến mức kinh hoàng.



      nam nhân mặc bộ kimono xanh đậm thưởng thức tách cà phê nóng thơm lừng, nhàn nhã vừa đọc báo vừa cười khẽ.



      “Như thế này, có trẻ con quá hay ?”



      Tả Đằng Lam Tử đứng hầu ở bên gương mặt lạnh lùng như sương hề có chút phản ứng. theo Triệt Nhất bao nhiêu năm nay, khi ta cười như thế này, cũng đủ hiểu bước tiếp theo ta ra đòn quyết định mình thân là cấp dưới, và là người bạn thân, sắp sẵn mọi thứ cho ta mà thôi.



      Bất chợt Triệt Nhất lên tiếng,



      “Lam Tử à.”



      “Có thuộc hạ.”



      “Nghe ông tôi đến?”



      “Vâng, lão thái gia vừa có lời nhắn mời thiếu gia sang đó.”



      Triệt Nhất gật gù, đến rồi. Chuyện cần đến cũng đến, chỉ là lần này muốn nhìn thử xem ông của cấm đoán như thế nào. Cười ngạo mạn, cầm tách cà phê uống hơi, rời khỏi phòng, vừa vừa tháo chiếc áo kimono cho nó trượt xuống đưa ra thân hình hoàn mỹ với những đường nét rắn chắc, đủ để xịt máu mũi những háo sắc.



      Bên trong gian khách sạn xa hoa, ông lão kia cũng gật gù đọc tin tức,:



      “Hai thằng bé này cũng hiền lành gì....”



      vừa ông vừa cười ha hả. Ông cũng muốn nhìn thử xem thằng cháu đích tôn của ông làm cách nào chiếm đoạt em nó về đây.



      Đám cưới Huyền Ngọc và Huyền Thiên diễn ra vô cùng náo nhiệt tại khách dạn lớn của Đài Bắc, tin tức tổng Tài của tập đoàn Lôi Vũ cưới vợ khiến cho giới truyền thông sôi sục, tin tức truyền ra rằng dâu mới là người Malaysia, đến Đài Bắc du học gặp gỡ và tổng giám đốc. Câu chuyện tình đẹp như mơ của bé lọ lem vả chàng Hoàng tử làm biết bao hâm mộ và bóp cổ tay



      Có người hỏi đùa rằng làm sao dâu mới vó thể phân biệt được hai em, và Huyền Ngọc chỉ đỏ mặt bối rối, sống chung với hai a từ làm sao phân biệt cho được nhưng làm sao thành lời còn Huyền Thiên cười nhàng đứng ra đáp trả.

      “Đương nhiên nhận ra chứ, tôi và Tú khác nhau thế cơ mà.”

      Câu trả lời làm hội trường oà lên lên cười, lúc này khi người dẫn chương trình tuyên bố buổi lễ bắt đầu Huyền Ngọc được Huyền Thiên dắt lên bục làm đủ mọi thủ tục: Cắt bánh kem, khui champange, và hôn nhau dưới cổ vũ của mọi người. Huyền Tú đứng đó đôi mắt tuy có vẻ đượm buồn nhưng a vẫn. Vui vẻ tiếp đãi khách khứa và chăm sóc cho Huyền Ngọc.



      Lúc này người dáng vẻ thanh tú bước đến gần 3 người



      Huyền Ngọc ngẩng đầu lên thấy đó chính là Sơn Bản Triệt Nhất cứng cả người lại lo sợ, nhưng Huyền Thiên và Huyền Tú vẫn bình thản .



      Triệt Nhất dừng trước mặt Huyền Ngọc, nghiêng người hôn lên tay nụ hôn nhàng, thầm lời chúc mừng hạnh phúc. Huyền Thiên tình thản đáp trả bằng lời cám ơn nhàng.



      Sau đó, khi lướt ngang qua hai người Triệt Nhất chỉ cười buông nhje câu:



      “Tập đoàn Greet ở Mỹ sáng ngày mai tuyên bố phá sản.”



      Câu làm Huyền Thiên chấn động đứng sựng lại, nhưng ngay sau đó vẫn bình thản nở nụ cười bước tới.



      Lúc này, người dẫn chương trình đến phần dâu chú rễ lên cắt bánh cưới và rót champange, Huyền Thiên đưa Huyền Ngọc vào phòng thay đồ, Huyền Tú cũng bước theo sau.



      ai biết được chuyện gì xảy ra, nhưng ngay sau đó Huyền Tú vội vã từ cửa sau biến mất trong tầm mắt của mọi người.



      Lúc này Huyền Thiên vẫn vui vẻ đưa dâu ra làm lễ cưới, tiếng hoan hô chúc tụng vang cả buổi lễ hội.



      Rồi đến buổi khiêu vũ mở màn, dâu và chú rễ nhảy bản đầu tiên, nắm lấy tay vào điệu nhạc, hai người dìu nhau trong tiếng nhạc du dương, lúc này Huyền Ngọc thầm vào tai Huyền Thiên:



      “Bát ca, sao lại là ? Thất ca đâu



      Huyền Tú hề bất ngờ chút nào chỉ cười khẽ đưa tay gõ lên đầu :



      “Lại bị em phát ra rồi, giả cũng khá giống mà?”



      Huyền Ngọc phì cười, khi mặc bộ y phục chú rễ từ phòng tắm bước ra là biết ngay là , dù mặt có cố làm ra vẻ lãnh khốc lạnh lùng, lên tiếng cũng bắt chước theo cách năng cư xử của Huyền Thiên, nhưng sống chung bao lâu nay, cái nhíu mày, cái nháy mắt của hai , đều phân biệt rất ràng.



      Người ngoài có thể lầm lẫn nhưng với .



      Huyền Tú khẽ thầm bên tai .



      “Huyền Thiên có việc gấp phải bay qua Mỹ ngay lập tức, nhưng thể để người khác phát ấy vắng mặt.”

      Huyền Ngọc gật đầu tỏ vẻ hiểu, câu ban nãy của Triệt Nhất cũng nghe loáng thoáng, biết tên kia động tay chân gì với mình rồi.



      Khi cả hai được đưa về khách sạn lớn nhất xa hoa nhất để hưởng đêm động phòng hoa chúc vừa bước chân vào cửa, Huyền Tú vội vã cởi ngay áo khoác quăng lên ghế.

      Ngay sau đó chạy nhanh đến chiếc máy vi tính để liên lạc với giới đầu tư bên kia và dõi mắt vào màn hình máy vi tính.

      Tập đoàn Greet là tập đoàn đầu tư lớn nhất nay của hai , nếu tập đoàn này tuyên bộ phá sản cũng đồng nghĩa với chút hy vọng mong manh lật ngược tình thế của hai cũng biến mất.

      Gần đây công ty Kình Thiên phong tỏa hết nguồn tài chính và các dự án lớn của Lôi Vũ, hầu đưa các vào bước đường cùng.







      atulaasari thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ']Chương 49

      darkEdit: QUẢNG HẰNG

      Beta: yunafr





      Huyền Thiên bay qua bên ấy là cố giúp công ty kia đứng vững, thực ra đó là đối tác, hay đúng hơn đó chính là công ty của các dùng để rửa  tiền đen, đưa vào kinh doanh cho hợp lí từ những lợi nhuận phi pháp khác.

      Nhưng chuyện này hoàn toàn ai hay biết, chẳng lẽ tên kia thần thông quảng đại đến mức điều tra ra cả chuyện này?

      Nhưng dù thế nào các nhất quyết ko thể để công ty đó sụp đổ được.

      Đến trưa ngày hôm sau mới nhận được tin tức của Huyền Thiên, trông mệt mỏi bơ phờ. bảo đừng cho Huyền Ngọc hay, đangcố hết sức để vực dậy.

      Chẳng may là, Huyền Ngọc nghe tất cả, đứng sau lưng Huyền Tú, đại khái đoán cũng được 7,8 phần.

      Tên kia thực quá mức ác độc, muốn các tán gia bại sản để theo . Hừ, nghĩ là hạng người nào, dù các có ra sao, cũng nhất quyết theo các đến chân trời góc biển.

      Bên này, Triệt Nhất ngừng vung thanh kiếm gỗ tấn công người đối diện trong phòng luyện kiếm, đường kiếm vô cùng sắc bén, mỗi chiêu điều hiểm hóc bất ngờ, nhưng người kia cũng phải tay vừa, đỡ hết tất cả những đường tấn công của ta, thậm chí lợi dụng sơ hở để quật đòn lại.

      Đấu ngang tài ngang sức đột nhiên thanh niên tre mở cửa bước vào, nghiêng người cung kính:

      “Ngài Sơn Bản, có lão thái gia đến.”

      thanh bất ngờ làm hai đối thủ đấu kịch liệt bất chợt sựng lại. Triệt Nhất bị trúng đòn vào hông, ta phát điên xoay người tấn công người mới vào.

      Tả Đằng Lam Tử dường như quá quen thuộc với tính khí ta, nên vứt mặt nạ phòng hộ vung kiếm nhào đến trước chặn lại.

      Vừa may đỡ cho người kia chiêu trí mạng, nhưng người kia vẫn bị trúng cước của Triệt Nhất vung ra văng vào góc tường, khóe miệng rướm máu tươi.

      Triệt Nhất mắt lạnh lùng nhìn hai người, hừ lạnh tiếng quăng tất cả đồ phòng hộ hừ lạnh rời .

      Bỏ lại Lam Tử ôm người kia chật vật đứng dậy, nhưng người nọ ko hề có chút cảm kích vung tay đẩy Lam tử ra gượng gạo đứng dậy về phía cửa. Lam Tử bình thản cười cười theo phía sau, trầm giọng hỏi:

      “Định giận đến khi nào?”

      Chàng trai trẻ có gương mặt như búng ra sửa kia hừ mũi đáp, hôm nay lão thái gia đến, bình thường khi Triệt Nhất luyện kiếm ghét nhất là bị người khác quấy rầy. Trời có sập xuống cũng được làm phiền ta.

      Cố tình hôm nay biết ta luyện kiếm với Lam Tử, nên mới vào để chọc tức.

      Cả ba thân nhau từ , là người gia nhập sau bộ ba, nhưng vẫn hiểu tánh tình của Triệt Nhất hơn ai hết. Bình thường Triệt Nhất cũng tấn công như thế, hôm nay phát điên như thế này chắc chắn có liên quan đến việc lão thái gia đến đây.

      Với lão thái gia, ta vừa kính vừa sợ, lại vừa hận. Lần này, việc ta tìm kiếm tung tích của tiểu thư làm oanh động cả bang phái, gần như là lời tuyên chiến với lão thái gia. Nhưng dù như thế nào ta vẫn sợ phải đối mặt như thế này.

      Mãi suy nghĩ vòng tay ấm áp kéo ta vào lòng, hơi thở ấm áp phả vào vành tai mẫn cảm của ta. ta giật cả mình vội vùng vẫy.

      Nhưng Lam Tử đâu dễ dàng buông con mồi ngon mấy hôm nay trốn tránh ta chứ, ban đêm được ôm ấp để ngủ đủ thảm lắm rồi.

      ta  có gì, bao nhiêu lần em mới chịu tin đây?”

      Chàng trai hừ lạnh:

      ta có gì hay chẳng liên quan đến tôi nữa, hình ảnh sống động như thế cơ mà.”

      Giọng nghe sao chua quá, quan tâm mà đến đây, nếu ta muốn dù có lật ngược cả Đài Loan này cũng chưa chắc tìm được ta.

      Mấy hôm trước, nhận được xấp ảnh của Lam Tử và Marico Sakayaki trần trụi quấn lấy nhau chung chỗ, ảnh chụp có đề ngày tháng ràng là ngày mà ta bảo phải sang Trung Quốc công tác tuần. này Lam Tử lâu rồi, thường tạo cơ hội để gần gũi với ta, dạo gần đây ta lạnh nhạt, hay ra ngoài thường, có đôi khi bắt gặp cặp kè cùng ra cùng vào với nàng nóng bỏng đó.

      Đến hôm nhận được xấp ảnh như nước tràn ly, lời lặng lẽ thu dọn đồ đạc chuyển sang nơi khác.

      Lam Tử về đến nhà thấy nhà trống , phát ra xấp ảnh nằm bàn kia, ta gần như nổi điên, kiếm tìm ngừng, nhưng là ai chứ, là Mộc Dạ của bang Đế Vương, có biệt tài truy tìm tung tích hay tuyệt và đương nhiên cũng có tài giấu luôn tung tích của chính mình.

      Tìm kiếm bảo bối của mình được ta gần như phát điên trút hết cơn giận dữ vào Marico Sakayaki, làm ta thân bại danh liệt, trốn chui nhủi ra khỏi đất nước Nhật Bản. Khốn kiếp ! Dám tính kế đầu ta, lợi dụng ta uống rượu say vì cãi nhau với bảo bối rồi lột hết đồ nằm vào giường ta, cho rằng ta uống say, muốn bỏ thêm xuân dược vào để hai người gạo nấu thành cơm, ta quên rằng ta chính là người sử dụng độc thuật hay nhất bang, loại thuốc nào mà ta chưa thử qua cơ chứ, nên ngửi thấy mùi là lạ ta ngồi bất dậy ta bám riết lấy cổ   định gạo nấu thành cơm.

      Hừ cả đời này ta chỉ trung thành với mình bảo bối, bảo bối mà ta cực khổ lắm mới đeo đuổi được, khi nào đến lượt ta nhúng tay xen vào chứ.

      ta phân trần gì, chỉ đưa lưỡi khẽ liếm vành tai ửng hồng kia, gục đầu vào bờ vai gầy của cậu ta:

      “Mộc Dạ.....”

      Hơi thở ấm áp của ta phả vào cổ cậu, thanh kia lại kéo dài làm cậu ta rùng mình, nhưng cơn tức từ hôm đó đến nay cậu ta vẫn chưa thể nguôi được, chỉ vì muốn qua Đài Loan với ta mà ta giận dữ hành cậu suốt cả đêm, còn   rằng chạy tìm người đàn bà khác.

      E hèm, dù cậu ta cũng biết Lam Tử hề như thế, nhưng thân thể này từng bị người khác sờ qua, lột hết quần áo bảo sao cậu ta giận cho được.

      Càng nghĩ càng tức, cậu ta vung tay đẩy Lam Tử đam bám lấy mình gần như  có khe hở. Cậu ta tức tối nghiến răng:

      “Đừng gọi tôi, tìm các của .”

      Trước kia chưa đeo đuổi được mình ta tìm mọi cách lấy lòng, thậm chí tiếc công tìm mọi cách vào nhà mình ở. nhà ta bị cúp điện, cúp nước, rồi nào là rằng như thế mới ngủ được, dụ dỗ, trêu chọc rồi lần lần đem cậu ăn sạch, hôm nay chán chê cậu muốn theo những bốc lửa đó à? Hừ , cậu cần!

      Nhưng ai kia vẫn da mặt dày bám dính vào cậu ta như khối kẹo da trâu, kéo mãi cũng ra, còn sụt sịt ra vẻ như oan ức lắm.

      chỉ biết có mỗi mình bảo bối, từ hôm bảo bối giận đến nay có ngủ được đêm nào ngon giấc đâu, ngay cả tiểu đệ đệ của cũng nhớ bảo bối, thổn thức khóc mãi nè.”

      Vừa ta vừa cưỡng bức đưa tay cậu ta vào đũng quần mình, xem’tiểu đệ đệ’ của ta ‘khóc’ ẩm ướt cương cứng.

      Cậu ta đỏ bừng cả mặt gắt khẽ:

      “Tôi  quan tâm...”

      Câu chưa hoàn thấy bàn tay ma quái của ta lòn dưới quần cậu, thăm dò nơi nào đó nhớ ta mà cứng rắn tựa như sắt mới ra khỏi lò, ta khàn khàn đáp:

      “Miệng chút thành , phải phạt.”

      Vừa ta vừa bế bảo bối lên về phía gian phòng trống mặc cho ai kia giãy dụa la hét, ta dùng môi bịt lại cái miệng luôn phun ra những lời trêu tức ta, chỉ có cách làm cậu ta ba ngày ba đêm thể xuống giường được, mới ngăn chặn được cái miệng chua ngoa chọc tức chết người ko đền mạng này.
      atulaasari thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 50
      Edit: QUẢNG HẰNG
      Trong gian phòng rộng lớn với thiết kế trang nhã, chiếc bàn cong theo kiểu Châu u, chiếc ghế da bọc nệm, dãy sách đủ thứ tiếng nằm kệ và chậu hoa ngát hương như tô điểm thêm cho gian phòng thêm khí mát lành.
      ông lão đầu tóc trắng phơ ngồi nhìn xem quyển tạp chí sáng hôm nay ngừng gật gù, ông lẩm bẩm với mình:
      “Tuyệt, tuyệt , hai chàng trai trẻ này phải tầm thường, tập đoàn Greet theo cháu trai ông dự đoán sụp đổ trong vòng ba ngày, nhưng hôm nay là ngày thứ 5 mà nó vẫn vững vàng trụ hạng bảng thị trường của phố Wall, dù mức điểm cao. Lần này Triệt Nhất gặp khó khăn rồi.”
      Lật lật mấy trang tiếp theo vẫn đưa tin về đám cưới của tổng tài tập đoàn Lôi Vũ, ông mỉm cười nhìn cháu xinh xắn bìa tạp chí. Nó giống mẹ nó , từ khóe mắt đuôi mày, tới bản tính nhút nhát chấp nhận người lạ.
      Ngày trước, khi con ông còn , nó chỉ quấn quýt ông và trai nó, thậm chí đến nhà trẻ cũng chịu, đến mức ông vì quá thương con nên mướn gia sư về dạy riêng, Sơn Bản Đằng Long ngoài việc đeo đuổi đam mê kinh doanh, hầu như tất cả thời gian đều quấn quýt bên em , ông lúc ấy còn khá trẻ, vợ ông bị bệnh qua đời sớm, nên ông ngoài việc mở mang địa bàn, vùi đầu vào kinh doanh còn có những cuộc chơi thâu hoan.
      Ông cứ nghĩ, có gia sư, có bảo mẫu, có bảo vệ có những trang thiết bị đại nhất, con trai và con của ông được hưởng dạy dỗ trong điều kiện tốt nhất.
      Đến ngày, ông phát ra con trai và con của ông có những biểu bình thường lúc đó muộn, chúng nó vượt qua tình em, ông đưa Sa Tử sang quốc học, còn Đằng Long ông gấp gút làm đám cưới với vị tiểu thư nhà giàu nhất thời.
      Môn đăng hộ đối, trai tài sắc, lúc ấy đám cưới này là đề tài để tất cả mọi người của giới thượng lưu Nhật Bản bàn luận thôi.
      Nhưng mấy ai biết, con trai ông nó phản đối đến long trời lở đất, đến ngày vào lễ đường ông cũng phải nhờ người khác dịch dung thành nó vào làm lễ, và đêm tân hôn, ông sử dụng xuân dược để ép con trai ông động phòng với vợ của nó, nhưng ông dù có ép buộc đến đâu.
      Con trai ông khi tỉnh lại nó chỉ nhìn ông bằng ánh mắt căm hờn, rồi nó vùi đầu vào uống rượu.
      thanh niên tràn đầy sức sống, tương lai chói lọi phút chốc biến thành con ma men, chỉ say xỉn.
      con dâu của ông cũng là người dịu hiền ngoan ngoãn, chìu chồng hết mực, đêm tân hôn đó, may mắn làm sao con dâu ông mang thai, thế nhưng nó hề nhìn đến chút nào.
      Đứa bé được sinh ra, trong hờ hững của con trai ông, nó hề liếc nhìn vợ và con nó lần nào. Thỉnh thoảng còn lén ông đến quốc để thăm Sa Tử.
      Ông chuyển trường, thậm chí giấu tung tích của con ông. Ba năm, trong ba năm con trai ông bỗng thay đổi, nó vùi đầu vào rượu nữa mà bắt đầu vùi đầu vào kinh doanh, dù vợ nó, nó hề ngó tới, lúc ấy ông cứ ngỡ rằng nó quên, vfa Sa Tử cũng học xong chương trình học ở nước ngoài, con bé nhớ nhà muốn về thăm nhà.
      Trong phút yếu lòng, ông cho con bé về nhà thế là oan nghiệt xảy ra.
      ra, ra con trai ông từ trước đến nay chưa hề quên Sa Tử, nó chỉ vùi đầu vào làm việc để chờ cơ hội, chờ cơ hội thoát khỏi kiềm kép của ông.
      Khi Sa Tử về nước, ông cũng giám sát rất gắt gao, nhưng vẫn thể thoát khỏi được.
      Chúng nó đến với nhau, ân ái chiếc giường và vô tình con dâu ông bắt gặp.
      Con bé phát điên, thể tin vào mắt mình. Bao năm qua chỉ làm vợ danh nghĩa ngoại trừ đêm tân hôn đầu tiên chồng chưa bao giờ ngó đến .
      cứ ngỡ rằng chồng , hoặ chồng có điều gì đó khó , thân làm vợ lo tròn bổn phận thờ chồng thương con, nay ràng thế này, ta phải chỉ mình mà còn ngoại tình với đứa em ruột của ta, đứng ngoài chết lặng nghe thanh hoan ái bên trong phòng, tận mắt chứng kiến hai thân hình trần trụi quấn chặt vào nhau thở dốc khóc than cho những ngày ly biệt. phát điên lên chạy ra khỏi đó, cứ nghĩ nếu mình chay ra khỏi đó, chạy ra khỏi căn nhà tội lỗi đó mình bao giờ gặp lại hình ảnh kinh hoàng đó, rằng đó phải là mà chỉ là cơn ác mộng mà thôi.
      Nhưng biết cho dù nằm mộng cũng chưa từng nghĩ chồng mình ngoại tình ngay với chính em ruột của ta.
      Vô thức cứ chạy mãi, chạy mãi đến khi chiếc xe đâm ngang người mình vẫn còn hoảng loạn, mắt trợn trừng, cứ mãi lắc đầu lẩm bẩm:
      thể nào, thể nào.”
      Rồi chết đường khi chuyển đến bệnh viện.
      Ông giận dữ, ông giam hai đứa riêng biệt bắt đầu nhờ nhà thôi miên tài ba nhất thế giới về thôi miên hai đứa con ông, đứa con hoàn toàn chìm đắm trong trạng thái thôi miên, nó còn nhớ gì đến chuyện xảy ra nữa, trí nhớ của nó trống rỗng, cứ như người xa lạ, còn con trai ông.
      Chấp niệm của nó quá mạnh mẽ, phản phệ lại thuật thôi miên, trong lúc đó, gần như giết chết nó và giết chết luôn cả nhà thôi miên, nó phát điên cuồng.
      Ông còn lựa chọn nào khác giữa danh, dự, mặt muĩ, rằng mình trở thành trò hề của giới thượng lưu, nên ông cắn rưng ra quyết định, bí mật đưa con ông sang Malaysia, chuẩn bị cho nó danh phận mới, cuộc sống mới.
      Và nó cũng lập gia đình, nghe đâu có đứa con , thám tử về hồi báo ông bàng hoàng ngây ngẩn cả người, đứa con đó, nó giống con trai và con ông y như tạc.
      Nhưng vẫn chưa dứt khi con trai của ông cương quyết vượt qua mọi trở ngại đến thăm nó, mặc chồng và con nó hề buông tay.
      Đến ngày, ông chết cứng cả người khi hay tin con trai ông bị rơi máy bay, chết mất xác.
      Đau lòng khôn thôi, ông tự phong bế mình trong phòng gần ba tháng trời, đến khi đứa cháu trai của ông đến gõ cửa phòng, gọi ông trở về với thực tại.
      Nhìn nó, ông như nhìn thấy được bản sao của con trai mình còn sống, niềm tin dần trở lại với ông.
      Có đôi lúc, ông rât muốn rước Sa Tử về, dù sao đó là người thân cuối cùng của ông còn sót lại. Ông hoàn toàn muốn nó lang thang bên ngoài chịu khổ.
      Nhưng oan nghiệt là, nó có đứa con .
      , ông thể để cho lịch sử lập lại được nữa, ông thể để lời nguyền xảy ra, ông thành công khi trốn tránh chị của mình, cũng thành công cắt đứt mối nghiệt duyên của con trai mình.
      Bây giờ phòng bệnh hơn chữa bệnh, ông thà cắn răng nhìn đứa con và cháu ngoại của mình lưu lạc bên ngoài chứ tuyệt đối để chi bi kịch tiếp tục xảy ra.
      Ông phải cắt đứt nó ngay từ trong trứng nước.
      Ông bắt đầu cắt đứt tất cả mọi liên lạc và những gì liên quan đến Sa Tử và con, ông làm như hề có đứa con này tồn tại đời này, chỉ bởi vì ông muốn Triệt Nhất biết được nó còn có người người em, cho dù nó biết nó cũng nghĩ rằng họ chết.
      Nhưng biểu của Triệt Nhất làm ông kinh hoàng, nó là người có cá tính bướng bỉnh cương quyết của cha nó, nhẫn nại chịu đựng của mẹ nó, kết hợp với nhạy bén sắc sảo của ông.
      Nó xử lí công việc cách lạnh lùng quyết đoán, nó thông minh vượt xa ngoài tưởng tượng của ông.
      Ông từng lấy nó làm tự hào, nhưng đồng thời ông cũng giám sát chặt chẽ mọi hành động của nó, ông muốn nó tìm em nó, lúc ba nó đến tìm Sa Tử nó 6t, đủ để hiểu mọi chuyện.
      Ông sợ sức mạnh của lời nguyền kia quá mạnh làm nó thể quên em nó (dù chưa có chuyện gì xảy ra), ông hề hợp tác qua lại với Đài Loan và Malaysia, chỉ để cho cháu ông có cơ hội hai nước đó.
      Nhưng ông ngờ, nó thầm tạo dựng thế lực riêng của nó, và nó tìm được Cát Ưu. Nó từng lần hét vào mặt của ông rằng:
      “Nếu con tìm Cát Ưu, và ông tìm được trước, liệu ông có cân nhắc đến việc giết Cát Ưu hay ?”
      Câu hỏi đó làm ông ngẩn ngơ cả người, liệu khi ông biết cháu trai ông thầm thương và tìm kiếm đứa em cùng cha khác mẹ của mình, vậy liệu ông có vì gia tộc Sơn Bản mà giết cháu của ông ?
      Câu trả lời của ông là: Có. Đúng vậy, đáng tiếc rằng ông trả lời là có.
      Nhưng khi ông đến gặp nó, con bé thanh thuần trong bộ đồng phục học sinh từ trường về nhà, con bé cùng bạn ăn bánh kem, con bé dạo chơi trong siêu thị, cách con bé cười, cách con bé tỏa sáng rực rỡ làm ông suy nghĩ rằng trước đây mình làm đúng hay sai.
      Nó là bản sao của Sa Tử, làm ông như nhìn thây Sa Tử nơi đó, Sa Tử đứng đó nhìn ông cười.
      Ông biết, dù ông có làm gì, cá tính hiền lành của Sa Tử luôn mỉm cười và tha thứ cho ông.
      Lần đầu tiên trong cuộc đời của ông suy nghĩ rằng con người độc ác quyết đoán trước đây của mình là đúng hay sai? Nếu cho ông làm lại lần nữa liệu ông có chấp nhận tình cảm của Sa Tử và Đằng Long hay ?
      Thực ông dám khẳng định, bởi vì chính ông cũng dám tranh thủ hạnh phúc cho bản thân mình. Ngày chị ông lìa đời có gọi ông đến bên, khẽ hôn lên má ông rồi , bà rất hối hận, bà rất hối hận khi cương quyết đấu tranh vì tình cảm của mình, bà rất hối hận vì đặt lợi ích gia tộc lên cả hạnh phúc của bản thân, đến cuối đời chỉ là nắm xương tàn vô vụn.
      Những lời của bà làm ông ngây ngẩn, có đôi khi ông cũng có suy nghĩ đó, nhưng ông cương quyết đè nén nó, cho nó bộc phát. Nhưng hôm nay Cát Ưu là người trong gia tộc mà là bé mồ côi bên ngoài, nếu ông chấp nhận bé, ít ra ông cũng đỡ phải mất mặt mũi.
      Nhưng đó chỉ là cáchđể ông tự an ủi lương tâm của ông, chứ nếu ông đồng ý Sa Tử dễ dàng có 1 thân phận mới.
      Bất chợt ông muốn nghe, muốn tiếp xúc với đứa cháu ngoại mà từ lúc nó sinh ra cho đến giờ ông chưa từng chính thức đến gần nó.
      Thế là ông quyết định giả vờ tạo cơ hội cho ông cháu gặp mặt.
      Cháu ông đó, nó nhút nhát rụt rè y hệt như mẹ nó, nó cũng hiền lành thiện lương y như mẹ nó. Và rồi, ông cảm thấy những quy tắc những chuẩn mực của mình từ trước đến nay chỉ là tờ giấy mục nát, chỉ cái chớp mắt của cháu ông, những quy tắc của ông vỡ tan ra như bong bóng xà phòng. Ông biết ông phải làm gì.
       Các nàng đừng quên click quảng cáo dưới phần comment ủng hộ web nha
      atulaasari thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 51


      Edit: QUẢNG HẰNG

       

      Tiếng tằng hắng ngoài cửa vang lên, cắt đứt suy nghĩ đau buồn của ông.

      Ông ngước nhìn lên, cháu trai của ông mặc bộ Âu phục màu sáng, làm tăng thêm khí chất tuấn tiêu sái của nó. Đúng ra ông phải biết mới đúng, bao nhiêu năm qua, nó chỉ lòng lo làm việc hoàn toàn chú ý đến giao thiệp bạn hay chuyện nam nữ, ra...... ra trong lòng nó thầm chờ đợi người.

      Triệt Nhất cúi người thấp chào ông, sau đó đến bên cạnh ông ngồi xuống, chậm rãi đưa tay pha trà.

      Trà đạo là trong những nghi thức truyền thống về văn hóa của Nhật Bản, pha trà cũng là nghệ thuật, người tĩnh tâm pha được trà ngon cũng là nghệ nhân.

      Tài pha trà của Triệt Nhất cực khéo, mùi hương thoảng thoảng, vị nhàng thanh tao, động tác cũng vô cùng tao nhã. rót cho ông mình chén trà, sau đó cũng tự rót cho mình rồi chậm rãi nhấp cạn.

      Lẳng lặng ngồi đó, biết ông tìm đến đây, con bài sắp được lật ngửa.

      Dù đối phó với bên ngoài, có thể dùng mọi thủ đoạn tàn nhẫn hề buông tay, nhưng còn với ông ? thực biết mình nên dùng thái độ nào đối với ông, biết ông cực kì phản đối việc loạn luân giữa em. Và lại hề muốn bước vào vết xe đổ của cha mình.

      Ông tằng hắng tiếng, cất giọng mở đề:

      “Ông nghe , con tìm được Cát Ưu.”

      khẽ gật đầu, tao nhã nhấp ngụm trà, sau đó ngẩng đầu lên :

      “Con cũng nghe , ông đến gặp Cát Ưu.”

      Ngầm thích thú với cú phản đòn của thằng cháu trai, từ trước đến nay nó chưa hề nhường ông khi bảo vệ ý kiến của nó, đó cũng là trong những nguyên nhân bang hội Đế Vương mới được như ngày hôm nay nhờ những ý tưởng mới mẻ của nó.

      Còn rất trẻ, nó thống lĩnh cả hai phía, vừa kinh doanh vừa ở thế giới ngầm. mà cả hai phía nó đều làm rất tốt, ngay cả ông cũng khâm phục nó. Dù ông luôn để mắt đến nó, nhưng ông vẫn sơ sót. Aiii, điều đó chứng minh rằng ông già rồi, trường giang sóng sau xô sóng trước mà.

      Ông :

      “Ừm, thực ông gặp con bé, nó là bé nhút nhát, nhưng cũng khá cương quyết đó. Ông muốn biết trận chiến này, con nắm chắc được bao nhiêu phần thắng?”

      Giọng ông ấm áp hiền từ, cất giọng hỏi han như người ông quan tâm đến con cháu thực , làm Triệt Nhất giật cả mình mở to mắt, đây là lần đầu tiên nghe ông chuyện với bằng giọng điệu như thế này, người lãnh đạo kiên quyết cứng rắn của Đế Vương. Lão thái gia của tập đoàn Sơn Bản, nay lại ngồi đó, ánh mắt ấm áp nhìn , hề che giấu nét chân thành.

      ngập ngừng đáp:

      “70-80 phần trăm.”

      Ông cười lắc đầu, trận chiến này, con chỉ chiếm được 60 phần trăm thắng lợi, ngoài ra, con nắm chắc phần thua ở trong tay Cát Ưu, con thể nào ép nó theo con được đâu, dù con có phá tan cả gia sản của Hắc Huyền gia, nhưng với Lôi Vũ được, còn với Hắc Huyền gia, ông e con nắm chắc được đâu.”

      nhìn ông với tia nhìn dò xét, đúng là gừng càng già càng cay, ông vừa nêu ra, đó cũng chính là nổi băn khoăn nay của , làm đau đầu nhất là chuyện của Huyền Ngọc, nhưng làm lo lắng hơn chính là thái độ của ông .

      Ông nổi tiếng là con cáo già trong chốn thương trường, chiêu thái cực đạo uyển chuyển qua mặt của ông là tuyệt chiêu khó ai đỡ được. Bây giờ ông lại ra những lời này chẳng lẽ có ý định muốn giúp ?

      , tin! Thực ra mà dám tin bởi vì ông của là người luôn cứng rắn trong chuyện này, người nhẫn tâm đem chị mình cho đối tác, dù trong lòng hết mực thương chị . Cũng là người cha chèn ép con trai mình vào chỗ chết, để con mình sống cuộc sống khổ cực mang theo bệnh tật đến cuối đời và uất ức chết dám đem con về nhà, chỉ bởi vì muốn bảo vệ gia tộc thoát khỏi lời nguyền cay nghiệt kia. Ngay cả cháu của mình chịu biết bao uất nhục ở Hắc Huyền gia ông vẫn trơ mắt ngó, nay lại......

      người cá tính cứng rắn quyết tuyệt như thế liệu ai có thể tin ông ta giúp mình. Cả người Triệt Nhất căng lên đề phòng, đầu óc xoay chuyển nhanh như chớp.

      Như nhận ra đề phòng của , ông cười khẽ:

      “Ông già rồi, có nhiều chuyện thể suy nghĩ như trước kia nữa.”

      đưa mắt nhìn thẳng vào mắt ông, nhìn thấy trong mắt của ông mình vẻ mệt mỏi tang thương, cùng với nỗi xót xa vô hạn, lần đầu tiên thấy ông mình thực già rồi, mái tóc ông bạc trắng, nếp nhăn của thời gian hằn đôi mắt của ông càng hêm lộ vẻ tang thương, lại nghe ông mình tiếp:

      “Ông chỉ chấp nhận chuyện này với điều kiện.”

      Nhìn thấy Triệt Nhất khẽ gật đầu, ông mới hắng giọng tiếp:

      “Con có cách nào đưa Cát Ưu về Nhật được đâu, nhưng ông có cách, nhưng với điều kiện là con được ép buộc nó, phải để nó tự nguyện, nếu nó vẫn có cách nào tiếp nhận con, ông nghĩ con nên quên . Lần này đối thủ của con hiền lành gì, cùng lắm là cá chết lưới rách nhưng càng như thế, chỉ càng làm Cát Ưu rời xa khỏi con hơn.”

      trầm ngâm hồi lâu rồi đáp

      “Vâng.”

      Ông mỉm cười gật đầu rồi lấy di động ra:

      “Xin chào, con là Huyền Ngọc à?”

      +++++++

      Bên này Huyền Ngọc cứ nhìn mãi vào di động rồi ngẩn ngơ, người tự xưng là ông của hẹn đến quán trà Nhật để gặp mặt, có nên hay ?

      Do dự rồi lại tần ngần, cứ qua lại trong phòng. Lúc này Huyền Thiên sang Mỹ tuần từ hôm hôn lễ đến nay, Huyền Tú bận bù đầu vào việc công ty, điện thoại, giao tiếp khách hàng, hoàn toàn chút rảnh rỗi nào, biết các gặp rắc rối lớn, nhưng lại biết cách nào giúp 2 , nhưng nếu có ông của mình?

      Nghĩ đến đó, Huyền Ngọc lại lắc đầu, biết ông ta, nhưng với cách đối xử của ông ta với hai mẹ con , cũng biết đây là người đàn ông tuyệt tình. Bỏ con và cháu ngoại của mình ở bên ngoài chịu khổ bao nhiêu năm nay, liệu có thể tin được ông ta với tên Sơn Bản đó giúp hay ?

      Nhưng, tin sao chứ, Huyền Ngọc khẽ cười khổ, còn gì để mất, trong khi đó chỉ có ông mới là người có khả năng cứu được hai trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, dù ai ra, nhưng nhìn 2 tất bật, thêm những cú điện thoại đêm khuya vô tình nghe được chứng tỏ tập đoàn của 2 bị đe dọa rất cao.

      atulaasari thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :