1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Oan Trái (Cấm Luyến) - Thanh Vân Bạch Thiên

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ']Chương 23

      Edit:Ngọc lưu ly

      <div align="
      <div align="sea beta: yunafr
      <div align="
      <img class="alignnone size-full wp-image-16122" title="chaton" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/chaton.gif" alt="" width="300" height="300" />


      em, có thể mang tất cả những gì thế giới này đến cho em. Nhưng tuyệt đối để em rời xa . Nhất là phản bội .”

      Huyền Ngọc lắc đầu, nước mắt tuôn như mưa nhìn người nào đó dần dần bứơc đến như thợ săn bức con mồi dần dần vào chổ chết.

      run rẩy: “Thất ca, tại sao lại như thế này, chúng ta là…”

      “Câm miệng, chúng ta có huyết thống, chỉ là hai người xa lạ, từ lúc mới gặp em em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Lúc đó em còn nên biết, bây giờ? Em thực biết hay giả vờ biết.”

      “Nhưng em thể chấp nhận được.”

      “Im ngay, đây là số mệnh của em, đây là lỗi của em, em làm các động lòng. Thứ gì muốn ai có thể đoạt khỏi từ bàn tay của .”

      “Đừng mà Thất ca, đừng để em hận .”

      “Hận?”

      Huyền Thiên ngửa mặt cười dài, “Em muốn hận cứ hận , nhất định để em chạy thoát đâu.”

      Vừa Huyền Thiên vừa thoát quần áo người mình xuống. Dần dần, thân thể nam nhân cường tráng xuất lồ lộ trước mắt của .

      Gương mặt tuấn mỹ vô trù đẹp như thiên sứ, nhưng giờ đây như phủ làn sương mỏng. trầm doạ người, thân thể màu đồng rắn chắc cường tráng với những đường nét cân đối, làm cho người ta nhìn vào muốn chảy nước dãi. Nam tính phân thân căng cứng hùng dũng, Huyền Ngọc vừa sợ vừa ngại ngùng dám nhìn thẳng.

      ….Em muốn. Thất ca”

      “Suốt đời này, em đừng mong trốn tránh khỏi , cho dù em có đến tận chân trời gốc bể, vẫn tìm em.”

      dấn tới, thô bạo xé mở quần áo người nàng ra, nàng vùng vẫy kịch liệt nhưng làm sao có thể đối chọi lại với sức mạnh của con dã thú khao khát con mồi.

      : “ và Tú định đợi đến năm em mười tám tuổi mới chính thức, nhưng đây là lỗi do em, em phải chịu trừng phạt.”

      Vừa , vừa lột sạch tất cả người nàng, hai tay nàng yên phận vùng vẫy, lấy chiếc cà vạt trói tay nàng lại. Sau đó trầm trồ thưởng thức,

      cho em đêm đầu tiên khó quên nhất.”

      nức nở: “ cần, Thất ca, đừng mà.”

      Nhưng mặc cho vùng vẫy bàn tay tà ác theo những đường lối quen thuộc bắt đầu lướt từ khuôn mặt tinh xảo tràn đầy nước mắt của , lau khô những giọt lệ, sau đó lướt dài xuống xương quai xanh hình con bướm. lặng lẽ trượt dài xuống bầu ngực căng mơn mởn chưa phát dục hoàn thiện của .

      Đưa tay miết đỉnh non mềm trêu đùa đến khi nó se cứng lại dưới lòng bàn tay của .

      thở dài, cúi đầu xuống từ từ nhấm nháp, thưởng thức, gặm cắn nhè , Huyền Ngọc vùng vẫy, làn sóng nóng ấm quen thuốc lại len lỏi khắp toàn thân của .

      bất lực nức nở, nghe thầm : ‘Em cũng muốn , em xem, nóng và ẩm ướt thể này,…”

      Huyền Ngọc nhắm chặt mắt thét to: “Đừng nữa… Tại sao, tại sao lại là em?”

      “Nếu em có oán, em hãy óan ông trời tại sao để cho gặp em, để cho thương em thể nào quên được. Có trời biết, Huyền Ngọc à, muốn quên em như thế nào.”

      Vừa , đôi môi nóng ấm của , vừa lướt dần xuống cái bụng trắng nõn nà bằng phẳng tỳ vết của , lần lần lướt xuống sâu hơn.

      Huyền Ngọc nức nở khóc nỉ non van xin, dần dần chuyển thành tiếng rên rỉ đứt quãng.

      đưa lưỡi lướt vào nụ hoa nữ tính mật của , tách bụi hoa rậm rạp ra tìm nơi riêng tư giấu bên trong. tham lam đưa lưỡi lướt sâu vào tấn công vừa mạnh mẽ, nhưng trong chốc lát lại mềm mại.

      Thân thể của , dưới dạy dỗ gần hai tháng nay của hai em trở nên mẫn cảm cách kì lạ, thân thể ma ma ngứa ngáy, hạ thân nóng ẩm ướt đẩm mật dịch dưới ngón tay trêu đùa điêu luyện của , cơ thể của như còn chịu điều khiển của mình.

      oằn người, ưỡn cong người lên rên rỉ dồn dập.

      Tiếng nức nở chuyển thành tiếng mị hoặc kiều thở dốc.

      Thấy người trong lòng mềm nhu thuận theo dẫn dắt của mình, lặng lẽ đưa tay tháo sợi dây trói cổ tay nới đầu giường xuống. muốn như thế này, nhưng đây là ép . Là làm nổi giận phải trả giá.

      Lưỡi tiến vào sâu hơn, ngón tay nhè khẽ xoa nắn tiểu hoa hạch bé đỏ ửng của . Huyền Ngọc rung động, run rẩy cả người.

      biết, tìm được nơi trọng yếu. buông tha, tiếp tục tấn công mạnh mẽ, Huyền Ngọc nức nở, đôi tay được tự do của , lúc này đây còn sức lực để đẩy ra, mà bíu chặt lấy ra giường cong người, như muốn tiến vào sâu hơn.

      cười tà ác. Tiểu Ngọc nhi của mẫn cảm. Bảo bối của . biết sau đêm nay tất cả mọi chuyện khác, nhưng chấp nhận.

      chấp nhận oán hận , căm thù .

      Đôi tay ôm lấy cái mông trắng như tuyết của , nhìn vào khuôn mặt mê man động tình của .

      Toàn thân đỏ ửng dưới thân của , tư thế tu nhân, mị hoặc kinh người, hai chân dang rộng. Đôi mắt khép hờ, đôi môi mọng đỏ ửng mấp máy.




      atulaasari, HangVO9, Nga Nhi2 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ']Chương 24.

      Edit:Ngọc lưu ly

      <div align=" beta: yunafr



      động thân mạnh cái, xỏ xuyên vào trong cơ thể nữ tính của . Huyền Ngọc thét lớn tiếng, nước mắt tuôn như mưa, cảm giác sung sướng từ ban đầu đến giờ mất sạch, cảm giác như bị chẻ đôi người ra.

      “Đau, đau quá.”

      Huyền Thiên giọng thầm: “Ráng chịu chút, Tiểu Ngọc nhi ngoan của .

      Nhưng an phận, vùng vẫy vặn vẹo muốn thoát khỏi vật cứng nóng tàn phá đau đơn trong cơ thể của .

      Huyền Thiên cực lực nhẫn nhịn, mồ hôi tuôn từ thái dương của , chảy giọt xuống bầu ngực sữa trắng mịn màng của , thành những giọt sương long lanh hòa hợp với lớp mồ hôi mịn màng non tơ, làm thân thê Huyền Ngọc như đính những hạt kim cương lấp lánh dưới ánh đèn, thêm đặc biệt rực rỡ mê người.

      càng vặn vẹo, đóa hoa nữ tính của càng mút chặt lấy nam căn của , tạo nên cảm giác sướng khoái gì tả nổi. gầm : “Ngọc nhi, nằm yên.”

      vốn dĩ định nằm yên đợi cho thích ứng với trong cơ thể của . Nhưng hành động của làm thể kiềm chế nổi.

      thả lỏng mình trong cơn dục vọng điên cuồng tuôn trào đến, cuồng dã luật động nhấp nhô. Nhấn mạnh, tận tình ra sức rong ruổi bên trong . Hưởng thụ tư vị tuyệt vời ấm áp của mang đến cho .

      Sung sướng gần như vỡ tung khi chạy nước rút.

      Huyền Ngọc sau cơn đau đớn, cũng cảm nhận được hạ thân nóng bỏng tê dại. mỗi nhịp nhấn sâu của , làm tê tái như dâng lên tận thiên đường. Càng lúc cảm xúc sướng khoái tràn đến càng nhiều. Huyền Ngọc chịu nổi rên rỉ: “Thiên, ngừng…. Ngừng .. Em chịu nổi.”

      Huyền Thiên hổn hển:

      “Chịu được, em chịu được mà…”

      Nhưng Huyền Ngọc nghe nữa, cảm giác sướng khoái ập đến giống như bài sơn đảo hải, làm chịu đựng nổi, thân thể non nớt ưỡn cong lên co giật vài cái rồi choáng váng hôn mê.

      Huyền Thiên cười khẽ, tiếp tục nhịp điệu của mình, đến khi cơn sóng kia cũng cuốn lấy , co giật run rẩy, tận tình phóng thích hết mầm móng nóng ấm của vào sâu trong cơ thể của . Mới thỏa mãn gục người của .

      lẩm bẩm: “Em là của , suốt đời này đừng mong thoát khỏi .”

      Lúc này, ở bên ngoài, Huyền Tú nghe mồn những thanh từ bên trong phòng qua cánh cửa khép hờ kia. Tiếng nức nở chuyển thành rên rỉ. Tiếng thở dồn dập của nam nhân, cả những tiếng động ái muội do thanh hoan ái vang ra.

      Hạ thân của cứng ngắc, đôi tay nắm chặt lại, xoay người nhìn ra ngoài bầu trời đêm xa xa. Thống khổ, ước, ước gì người bên trong phòng đó là , nhưng biết làm được. Bởi vì là Huyền Tú chứ phải Huyền Thiên. Với , muốn mọi chuyện đều là tự nguyện, muốn cưỡng ép, Huyền Ngọc, muốn mang bất cứ những thứ tốt nhất đến cho . Cảm xúc, niềm vui và ngay cả những cảm giác sướng khoái kia.

      muốn bắt buộc, biết sau đêm nay Huyền Ngọc hận và Huyền Thiên, biết cá tính . Nhìn như yếu đuối, mềm mại vô hại, nhưng cá tính bướng bỉnh kinh người giấu bên trong.

      Có đôi khi cũng muốn xông vào, tách của ra, ôm lấy , bảo vệ .

      Nhưng thể,chuyện này trước sau gì rồi cũng đến hãy để hai người bọn họ giải quyết với nhau, lặng lẽ đứng ở bên để thu dọn tàn cục.

      Hít sâu hơi tự trấn tỉnh mình, nhưng hiểu sao thể dời bước nổi. Từ bên trong phòng, thanh hoan ái vẫn truyền ra, nỉ non, mị hoặc. Mãi đến khi gần sáng mới chấm dứt.

      Và Huyền Tú vẫn đứng đó, vẫn đứng ở bên cửa sổ nhìn những ánh sao xa xăm thắp sáng bầu trời đêm, nhưng lúc này ,những ánh sao ấy dần dần mờ nhạt, nhường bước cho ánh sang ban mai từ phía đông nhô dần lên khỏi chân trời. lẩm bẩm: “ ngày mới lại bắt đầu.”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 25.


      <img class="alignnone size-full wp-image-15553" title="210743_40562099_nywufmtb" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/210743_40562099_nywufmtb.jpg" alt="" width="590" height="304" />


      Vào phòng, thấy Huyền Thiên ôm Huyền Ngọc mê man từ trong phòng tắm bước ra.

      Huyền Thiên đặt Huyền Ngọc nhàng lên chiếc giường mềm mại, ngồi lên đó, ánh mắt mê say.

      Huyền Tú bước chậm rãi đến gần hỏi: “Sau này thế nào đây? Thiên biết tính Huyền Ngọc mà, bảo bối bỏ qua chuyện hôm nay đâu.”

      Huyền Thiên lạnh nhạt đáp: “Biết, nhưng đó là lỗi của bảo bối.”

      Huyền Tú thở dài, Huyền Ngọc, cũng vẫn như Huyền Thiên, còn lo lắng hơn cả trai của mình. À, mà có lẽ thể sánh bằng, Ngọc nhi, tính cách của rất hiểu, rất nhu thuận, mềm mại, thậm chí có chút nét tinh nghịch của bé mới lớn.

      Nhưng chứa bên trong là cá tính bướng bỉnh vô cùng tận. Sau chuyện hôm nay, thực biết phải nên làm như thế nào đây.

      người, nhất là hai em cùng người, rắc rối đến đương nhiên có tăng chứ giảm.

      *****************

      Trưa hôm sau, Huyền Ngọc tỉnh dậy với đôi mắt mờ mịt, vẫn chưa xác định được mình ở nơi nào.

      Khẽ cử động thân thể, mới phát toàn thân đau nhức thôi. Tấm chăn người tuột xuống, dưới tấm chăn là thân thể đầy những vết tích xanh tím, bằng chứng xác thực nhất về câu chuyện tối hôm qua.

      Huyền Ngọc thẫn thờ.

      biết phải làm gì. Hận ư? Đương nhiên hận, nhưng hận ai đây? Hận Huyền Thiên dung bá vương nghạnh thượng cung ép bức , hay hận chính bản thân thể kiềm lòng nổi mà rơi vào cơn mê tình ái?

      Huyền Ngọc bần thần, ngơ ngác.

      Tại sao việc lại đến bước này?

      Lúc Huyền Tú vào Huyền Ngọc vẫn còn ngồi ngây ngẩn giường. khe khẽ thở dài tiếng, sau đó bước đến ôm ngang eo của Huyền Ngọc kéo vào lòng.

      lúc này như con búp bê bằng vải có chút hơi sức nào.

      Thẩn thờ, vô hồn.

      dụ hoặc: “Ngọc nhi, em ăn chút điểm tâm .”

      Huyền Ngọc trả lời, cũng có phản ứng.

      Đôi mắt nhìn xa xăm, đầu óc trống rỗng.

      Ước gì giờ khắc này phát điên hay, chết , như thế mọi chuyện còn rắc rối nữa.

      Chết? Tự dưng Huyền Ngọc rùng mình.

      , thể chết. hứa với cả ba lẫn mẹ là phải sống cho tốt.

      Mẹ từng , lúc ba ba chết đó là đau khổ cả cuộc đời mà mẹ phải chịu đựng, mẹ bao giờ muốn chứng kiến cảnh đó thêm bất cứ lần nào nữa.

      Ngay cả lúc lâm chung, mẹ cũng nắm tay , thầm : “Huyền Ngọc, chết phải là chấm dứt, mẹ vẫn luôn luôn ở cạnh bên con. Xem con trưởng thành, xem con vui sướng. Cho nên con hãy cố gắng sống tốt để mẹ vui.”

      Có đôi khi, thấy mẹ ích kỉ, mẹ theo ba. Tận hưởng cuộc sống riêng tư của hai người.

      Bỏ mình thế gian đầy đau khổ này.

      Gia gia, tuy chưa bao giờ tỏ ra vẻ thương , nhưng ít ra khi gia gia còn sống, cũng chưa bao giờ bị khuất nhục như thế này.

      Huyền Tú thấy Huyền Ngọc ngơ ngác cả ngày, dỗ dành, năn nỉ suốt cả ngày , thực cũng biết phải làm sao, đành ngồi đó. Ôm vào lòng, vuốt ve, mái tóc rối tinh của .

      Hai người lẳng lặng ôm nhau đến khi Huyền Ngọc mệt mỏi ngủ thiếp trong vòng tay của .

      Đặt nằm xuống giường, đưa tay kéo chăn đắp lại cẩn thận cho .

      Sau đó vẫn ngồi đó ngắm nhìn .

      Chẳng lẽ cách của hai em là sai lầm rồi sao?

      Huyền Thiên lặng lẽ bước vào phòng, thấy Huyền Ngọc ngủ say, đưa mắt liếc nhìn Huyền Tú như dọ hỏi.

      Huyền Tú lắc đầu, :

      “Cả ngày hôm nay bảo bối ăn uống, xuống giường.”

      Huyền Thiên bực tức: “Em có cách dỗ bé ăn sao?”

      Cứ như thế này thân thể vốn yếu đuối mỏng manh làm sao chịu nổi đây?

      “Có lẽ đợi thời gian thôi, Thiên à?”

      Huyền Thiên bước đến bên giường: “Bao lâu? Em dỗ được để .”

      Nghe tiếng hai em tranh cãi Huyền Ngọc mở to đôi mắt, roi vào mắt là Huyền Thiên lạnh lùng đứng tại nơi đó, thốt lên:

      “Em muốn tuyệt thực sao? Hay em định lấy cái chết để giải quyết vấn đề.”

      Huyền Ngọc trầm mặc , Huyền Thiên lạnh lẽo tiếp tục: “Em muốn chết, cũng phải xem thử có đồng ý hay , bây giờ xuống nhà ăn với bọn . Nếu đừng trách .”

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 26


      <img class="alignnone size-full wp-image-15858" title="1294463974937375202_574_574" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/1294463974937375202_574_574.jpg" alt="" width="590" height="380" />

      , và đưa mắt nhìn thử phản ứng của Huyền Ngọc, vẫn thèm nhìn đến , cười lạnh.

      “Được, ngay lúc này đây, cũng ‘đói’.”

      xong đưa tay, cởi nút áo, tháo thắt lưng ra.

      Huyền Ngọc nghe tiếng động, quay đầu, thực nửa thân của gần như để trần trụi, còn khóa thắt lưng được nới ra. Thân thể rắn chắc của nam nhân hiển lộ rang trước mắt càng lúc càng gần, hốt hoảng, ngồi bật dậy: “Được, em ăn, nhưng hành động này được tiếp tục.”

      Huyền Thiên lạnh nhạt:

      “Cũng phải xem thử biểu của em ra sao? Nếu em còn bướng bỉnh tự đày đọa bản thân mình, trước.”

      xong xoay lưng rời , Huyền Tú cười tủm tỉm, xem ra Ngọc nhi phải chỉ dùng biện pháp mềm mại, đôi khi còn ưa cả cứng rắn.

      giọng với , “ xuống nhà trước, em thay quần áo xong cũng xuống nhé, đừng làm Thất ca nổi giận.”

      Huyền Tú vừa ra khỏi phòng, Huyền Ngọc ở trong này tự xỉ vả mình, thực là ngu ngốc, thiên đại ngu ngốc, tại sao lại phải sợ ta cơ chứ?

      Xuống nhà dưới, bàn đầy ắp thức ăn nóng sốt làm cho con sâu tham ăn trong bụng ồn ào.

      Thực ra, với tâm trạng buồn chán Huyền Ngọc thực muốn ăn. Nhưng dù sao cũng là trong độ tuổi trưởng thành, nên nhịn đói gần hai ngày, thực có chút thể kiềm chế nổi.

      Ngồi vào bàn, chọn vị trí cách xa Thất ca nhất, ngay cả nhìn cũng thèm liếc nhìn , xem như khí, nhưng bởi thế nên hoàn toàn thấy trong ánh mắt của thoáng lên nét mừng rỡ.

      chịu xuống ăn cơm, đối với là đủ rồi, muốn đến gần cũng sao, nhưng mà…. Cảm giác chìm sâu bên trong cơ thể , tuyệt đến mức… Chết tiệt , mới nghĩ đến thôi , thân thể của cứng lên nữa rồi. phải nghĩ cách dằn xuống mới được, thể để Ngọc nhi sợ hãi thêm nữa.

      Đưa mắt ra hiệu cho Huyền Tú, Huyền Tú hiểu ý, gắp thức ăn vào trong bát cho , lặng lẽ cắm cúi ăn, ngẩng mặt lên. Bữa ăn cứ thế trôi qua trong im lặng, chí có hai em đưa mắt nhìn nhau, lời nào.

      Tối, Huyền Ngọc thấy Huyền Thiên vào phòng, lời, liền ôm gối ra ghế sô pha ngủ.

      Huyền Thiên cũng thèm gọi để mặc muốn làm gì làm, và Huyền Tú đến bàn làm việc đặt ở góc phòng, lẵng lặng xử lí công việc, nhưng đôi mắt lại ngừng đưa về nằm co ro ở ghế sô pha kia.

      Huyền Thiên giọng : “Mai em hãy đổi ghế sô pha loại lớn nhất nhé.”

      Huyền Tú cười cười gì.

      Xử lí xong đống công việc bề bộn Huyền Ngọc ngủ say sưa.

      Huyền Thiên lặng lẽ đến bên ghế, ôm vào lòng sau đó bế đến bên chiếc giường to lớn, đặt nằm lên , lặng lẽ thoát áo ngủ của .

      Thực , thực , rất muốn, vô cùng muốn.

      Cảm giác ăn xong, ngập chìm phần thân thể cứng ngắc bên trong cơ thể mềm mại tuyệt vời của , gần như bị nghiện. thứ ma túy tên gặp dần đầu óc của .

      Nhưng do đêm qua mới là lần đầu của , mà trong cơn tức giận, ăn triệt để chừa mảnh xương, nên đêm nay, tạm tha cho vậy nhưng trừng phạt thể bỏ qua.

      Nghĩ như thế, hai em lại bắt tay vào công cuộc trừng phạt, để rồi tự gieo nghiệp hậu quả là hai em căng cứng, phải vào phòng tắm để giải quyết.

      Sau đó, hai em quấn lấy chìm vào giấc mộng ngọt ngào mà gần 1 tuần nay, ba người thể vào giấc ngủ.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 27

      <address style="Edit:Ngọc lưu ly</address><address style=" beta: yunafr</address><address style=" </address>Đến trường học, từ chối màn hôn chào tạm biệt như thường lệ, nhưng Huyền Thiên là ai chứ? Là người lãnh đạo tập đoàn Lôi Vũ chỉ mới mười tám tuổi, đương nhiên buông tha cho vô trách nhiệm đó rồi.



      thể tránh khỏi, đành mím miệng lại, được, cứ xem như bị chó cắn ngụm .



      Nhưng Huyền Thiên đâu dễ gì chịu thất bại như thế chứ, hôn mãi hôn mãi, hôn đến khi hé môi ra kháng nghị lập tức đưa đầu lưỡi tiến quân thân tốc vào bên trong, quấn quýt lấy cái lưỡi của , nhàng vờn quanh trêu đùa khi mút chặt lấy.



      Đôi tay yên phận bắt đầu xoa nắn, Huyền Ngọc khó khăn lắm mới rút ra, tức giận trừng mắt: “Nếu còn như thế, mai em đến trường.”



      Huyền Thiên vui vẻ gật đầu: “Được, ở nhà tự học, và Tú dạy cho em.”



      Huyền Ngọc ngắc ngứ cách nào nổi nữa. Mắt chợt lóe lên , chồm người tới trước, ôm lấy khuôn mặt Huyền Tú hôn mê say, mà thực ra chỉ áp môi lên thôi, phần còn lại do bị đại ca khơi mào. Huyền Tú tham lam quấn lấy môi , hai người biểu diễn nụ hôn kích tình trước mặt, làm Huyền Thiên đen sạm mặt.



      Hổn hển dứt ra khỏi đôi môi , Huyền Ngọc thầm nghĩ: “trời ạ, chọc tức kiểu này, người bị ăn sạch có lẽ là mình.”



      Nhưng nhìn thấy gương mặt u ám của Huyền Thiên cũng thỏa mãn phần nào.



      Vội vã mở cửa xe, chạy xuống.



      Bên trong xe, Huyền Tú cười cười vẻ mặt nhăn nhó của ông : “Ghen à?”



      Huyền Thiên trừng mắt, thực muốn đá bay người em sinh đôi của mình ra khỏi xe, ai bảo tên này hiền chứ, mới là tên khó đối phó nhất đây.



      Bước vào bên trong trường học chào đón là Tuyết Cần, gương mặt bé tinh quái hỏi: “Sao hôm qua lại nghỉ học, có chuyện gì à.”



      Huyền Ngọc u ám lắc đầu, muốn nhắc lại chuyện đó nữa, thực nếu có điều ước chỉ muốn ước quên tất cả để tránh khỏi thực tàn khốc này, nhưng đáng tiếc làm được.



      Tuyết Cần thấy Huyền Ngọc vui nên cũng dám hỏi nữa, cũng biết bạn của rất khó xử. Chỉ riêng chuyện của thấy rắc rối, huống chi Huyền Ngọc lại…



      Haiii! Thôi, mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên.



      Mấy hôm nay tên Trịnh Gia Thành còn ra mặt truy đuổi ào ạt nữa, mà đứng lặng lẽ ở nơi xa đưa ánh mắt kì lạ nhìn chằm chằm.



      thoáng có chút bất an, nhưng nghĩ nếu trong giới thương gia, ai ai cũng biết đến chuyện của Lâm gia, nên có lẽ được an toàn, tên kia dám làm gì .



      Đáng tiếc lầm.



      Tối, trong bữa ăn, nhìn Huyền Tú rụt rè hỏi: “Bát ca, mai Tuyết Cần rủ em shopping, có thể cho em ?”



      Bát ca gật đầu hào phóng: “Được, em cứ .”



      Huyền Ngọc giọng: “ý em là, có thể bảo vệ sĩ đừng theo em có được hay ?”



      Thực thể làm quen được với cái cảnh đến đâu cũng có ba bốn vệ sĩ theo hộ vệ kè kè sát cánh như hình với bóng như thế.



      Huyền Tú định lên tiếng Huyền Thiên cắt ngang: “ được.”



      Huyền Ngọc tức giận ngẩng cao đầu: “Tại sao lại được? Em phải tội phạm để các theo dõi chặt chẽ mãi như thế, với tài lực của các cho dù có cánh em cũng chưa chắc bay được.”



      Huyền Ngọc tức giận, trước kia rất sợ Thất ca, nhưng từ khi làm chuyện quá phận kia với , dường như lá gan cũng lớn hơn chút.



      Mà Huyền Thiên dạo gần đây cũng trở nên mềm dịu hẳn, tùy tiện nổi nóng như trước kia.



      Đó là những chuyện liên quan đến an toàn của Huyền Ngọc, chứ còn chuyện này…. như chém đinh chặt sắt:



      được là được, quá nguy hiểm.”



      “Sao lại nguy hiểm, em phạm tội, cũng giết người, ai có thể gây nguy hiểm cho em?”

       Các nàng đừng quên click quảng cáo ủng hộ web nha

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :