1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Oan Trái (Cấm Luyến) - Thanh Vân Bạch Thiên

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      <div align=" ']Oan Trái (Cấm Luyến) – Chương 28


      Edit:Ngọc lưu ly

      <div align="  darkbeta: yunafr



      còn quá trẻ quá non nớt, chưa lăn lộn trong đời sống của xã hội thượng lưu nhiều nên hoàn toàn biết. Nguy hiểm, chỉ đến từ phía , mà bắt đầu từ nhiều nguồn khác nhau.

      .”

      Mắt thấy hai người bùng nổ, Huyền Tú vội vàng can ngăn. “ ra, để vệ sĩ theo phía sau em xa xa chút nhé.”

      Huyền Thiên trừng mắt nhìn , cũng chịu thua nhìn đáp trả, nghe Huyền Tú như thế, mừng rỡ ôm lấy cánh tay của reo lên: “Vậy cũng được ạ. ’

      Huyền Thiên trừng mắt: “Xong rồi, ngồi xuống ăn cơm .”

      Huyền Ngoc le lưỡi làm cái mặt quỷ với , thèm quan tâm đến .

      Nghĩ cũng lạ, khi ngủ, thấy rang ngủ sô pha, khi thức dậy vẫn nằm sô pha. Nhưng những giấc mộng xuân nửa đêm vẫn luôn luôn tiếp diễn, lẽ dạo này đầu óc của mình hỏng rồi. Bị hai em họ dạy dỗ đâm ra nghiện nên mơ mộng lung tung?

      Từ trong phòng tắm bước ra, nhìn ngắm tiểu bảo bối ngủ say sưa sô pha to đùng mới thay, Huyền Thiên hỏi:

      “Tú, nếu để Ngọc nhi mình như thế quá nguy hiểm, mục đích của tên họ Trịnh kia quá ràng, chỉ có điều chưa thể chạm tay vào được.”

      Huyền Tú trầm ngâm, “Thiên à, Ngọc nhi là bé mới lớn, bảo vệ chặt chẽ quá như thế tội lắm, em chuẩn bị thêm người bảo vệ bé con từ xa rồi, có lẽ sao đâu.”

      Huyền Thiên trầm ngâm: “Em tự tin quá.”

      Tú cười cười đáp, đưa mắt nhìn về bé con nằm sô pha, hỏi: “Định để bé con ngủ ấy đến bao giờ?”

      Huyền Thiên đáp, lặng lẽ ôm lấy Ngọc nhi, đặt lên giường.

      lặng lẽ tiếng động cởi chiếc áo ngủ của ra, gió đêm thổi phất lên thân thể trần trụi trắng noãn mê người của , làm Huyền Ngọc co rúm người lại, theo bản năng rút sát vào người của Huyền Thiên.

      Huyền Tú cười cười, “ Chỉ khi ngủ, ấy lúc nào cũng bám lấy , như thế vẫn hài lòng sao Thiên?”

      Đúng vậy, lúc thức, bao giờ đến gần Huyền Thiên, nhưng mỗi khi ngủ, người lăn vào lòng luôn luôn là , có lẽ tận đâu đó bên trong tiềm thức của , chấp nhận , mà biết.

      Huyền Thiên trả lời, bận rộn hôn lên đôi môi đỏ mọng càng ngày càng ương bướng kia. Lần lần lướt đầu lưỡi ấm nóng xuống vùng ngực căng tròn của , trải qua dạy dỗ tận tình mỗi đêm của hai , Huyền Ngọc trở nên mẫn cảm lạ lùng.

      Chỉ chạm vào , đầu nhủ tiêm sớm dựng đứng như mời mọc, bàn tay của Huyền Tú cũng đâu chịu yên phận, lúc này cũng làm càn sờ xuống phần ẩm ướt bên dưới.

      Huyền Ngọc ngủ say, nhưng ý thức mơ hồ lại cong người vặn vẹo theo nhịp điệu nguyên thủy, dưới nhào nặn điêu luyện của hai .

      Huyền Tú thở dài hỏi: “Thiên à, có thể ăn hay ?”

      Huyền Thiên do dự lúc, sau đó lắc đầu:

      “Để bé tự nguyện Tú, sai lầm rồi. bé còn quá , muốn làm bé buồn.”

      Đúng vậy, họ bảo vệ , nên dám ăn công khai, chỉ lẳng lặng mỗi đêm đợi đến khi ngủ say, vụng trộm thầm lén ăn vụng mà thôi.

      Huyền Thiên chuyển chỗ, lướt đầu lưỡi xuống đóa hoa ướt át kia, lướt vòng, Huyền Ngọc nức nở cong người lên theo bản năng.

      Huyền Tú nhè gặm cắn xương quai xanh non mịn của , nhất chiếc gáy trắng cùng với xương quai xanh tuyệt đẹp này của . Nhìn đáng , muốn ăn.

      Hai em vần vũ quay cuồng suốt cả đêm, đến gần sang mới tâm cam tình muốn ôm lấy đến bên ghế sô pha chết tiệt kia.



    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      font-size: x-large;'] font-family: Arial;']Chương 29

      Edit:Ngọc lưu ly

      darkbeta: yunafr




      Huyền Ngọc nhìn thấy Tuyết Cần đến từ đằng xa khỏi mừng rỡ kêu lên.

      Sau đó hai vui vẻ nắm tay nhau tung tăng vào các gian hang trang sức và quần áo.Lựa chọn hết đông rồi đến tây, nhưng ra hai bọn họ chỉ xem cho thỏa mãn hiếu kì mà thôi.

      Bởi vì trai của Tuyết Cần là Viễn Chinh Huân, người đứng đầu tập đoàn tài chính Viễn Thị, tất cả những siêu thị lớn khắp Đài Loan và toàn bộ Trung Quốc thậm chí cả ở số quốc gia Châu Âu. Nên về việc ăn mặc của , luôn luôn có những nhà thiết kế riêng đến tư vấn, hoàn toàn cần các tự mình động đây tay chân.

      Huyền Ngọc trước kia chỉ có số bộ đồ để thay, tuy rằng sau này về Hắc Huyền gia, quần áo của cũng được đổi khác. Nhưng nếu so với tại phải là cách rất xa, trời vực.

      Mỗi tháng có các nhà thiết kế danh tiếng đến thiết kế riêng cho ba mươi bộ trang phục dạo phố, váy ngủ, và phụ kiện kèm theo.

      Điện thoại, laptop là những thứ xa xỉ nhất mà ngay cả dù trong mơ cũng chưa bao giờ dám mơ tới.

      ra, hai hoàn toàn rất tốt đối với , chỉ là…. Mối quan hệ mập mờ này hoàn toàn phải là điều muốn, nhưng tránh cũng tránh thoát nên chỉ có nhận mệnh thôi.

      có ý định, tạm thời, học chăm ngoan.

      Sau đó, khi hoàn thành các khóa học, cũng đủ mười tám tuổi, danh chánh ngôn thuận rời khỏi căn nhà này, hoàn toàn liên quan gì đến bọn họ.

      Dù sao cũng còn có pháp luật, người trưởng thành, tin bọn họ có thể tay che trời mà đeo bám mãi.

      Tuyết Cần lắc lắc vai : “Uy, uy, tỉnh hồn. Cậu nhớ đến nào thế? Thiên hay Tú?”

      Gương mặt tinh nghịch của Tuyết Cần xuất trước mắt làm bừng tỉnh.

      Lắc lắc đầu , cười gượng : “ có gì?”

      Bất chợt Tuyết Cần nghiêm trang : “Chúng ta thể trốn thoát khỏi tay bọn họ đâu, vận mệnh của chúng ta là như thế, nằm trong tay của bọn họ là có cách nào thoát được. Trừ khi, có kì tích xuất và liệu chúng ta có đủ can đảm và quyết tâm hay ?”

      Tuyết Cần hiểu trong đầu suy nghĩ gì, bởi vì đó cũng là ý nghĩ của chính trước kia, nhưng biết chạy thoát, sao lại còn cố gắng cưỡng ép để làm gì.

      Càng vùng vẫy càng lún sâu thêm vào cái bẫy mềm mại nhu tình của các .

      Mỗi lần trốn , là mỗi lần bị ‘trừng phạt’.

      Sau đó, các càng cố sức nuông chìu các hơn, làm có cảm giác như mình là con mồi, bị rơi vào vòng vây mê hoặc mềm mại của thợ săn mà có cách nào thoát ra được.

      Huyền Ngọc cười khổ, biết Tuyết Cần đúng, nhưng cảm giác khao khát được tự do, tự tại ăn sâu vào tâm trí .

      biết các tốt, nhưng muốn có cuộc sống riêng tư, muốn như con búp bê trong lồng kín được người người bao bọc như thế này.

      Hia chơi đùa thỏa thích suốt cả buổi chiều, đến khi chia tay ở trước khu trung tâm mua sắm lớn tay hai đầy những túi sách.

      Tuyết Cần lấy di động định gọi cho ông trai của mình đến rước, bất chợt, chiếc xe màu đen đổ xịch trước mặt của hai .

      Cửa xe mở ra, hai thanh niên cao to mặc y phục màu đen xông ra, túm lấy Huyền Ngọc lôi lên xe, Tuyết Cần nhào đến bị thô lỗ đẩy xuống xe đầu va vào mặt đường choáng váng ngất xỉu.

      Ba hộ vệ của Huyền Ngọc từ đằng xa chạy đến còn kịp nữa, chiếc xe tăng ga vọt nhanh về phía trước mất hút trong dòng người.

      Ba người đổ mồi hôi lạnh lập tức lên xe đuổi theo, người ở lại phụ trách gọi điện cho Huyền Thiên và Huyền Tú biết, sau đó nhấn gọi cho tổng tài tập đoàn Viễn thị.

      Chưa đầy năm phút, chiếc Posrcher màu đen, dừng trước cửa trung tâm, thân ảnh lao ra nhanh như chớp, đôi mắt đầy hoang mang, bước đến ôm lấy ngất xỉu.

      “Tuyết Cần, em sao chứ?”

      Nhưng vẫn lên tiếng, người thanh niên hốt hoảng bế lên xe, thẳng về hướng bệnh viện.

      Lúc này, ở tập đoàn Lôi Vũ, Huyền Thiên và Huyền Tú nhận được tin, hai người trầm mặt xuống.

      Huyền Thiên bật laptop lên, điều đầu tiên là truy tìm số máy di động của , ngoài dự đoán của , di động của tắt máy.

      Điện thoại reo, hai nhảy nhỏm, đó là điện thoại của hai bảo vệ đuổi theo chiếc xe kia, nhưng lúc này mất dấu vết.

      Lúc này Huyền Ngọc bị đưa đến khu vực đồi núi xa lạ ở ngoại thành, bị thô bạo đẩy vào gian nhà gỗ. thanh niên cao to đứng xoay lưng lại với , hỏi: “ là ai, bắt tôi đến đây để làm gì?”

      Người thanh niên từ từ xoay người lại, trợn mắt: “Trịnh Gia Thành?”

      Đúng vậy, người thanh niên trước mắt là Trịnh Gia Thành, ta cười đau khổ tiến dần về phía :

      “Huyền Ngọc, tại sao? Tại sao lại cho cơ hội? em ngay từ cái nhìn đầu tiên, ngay từ lúc em mới bước chân vào trường? Sao em lại lạnh lùng với như thế?”

      Huyền Ngọc co người, thụt lui về phía sau:

      “Tôi , chúng ta quen biết nhau cũng chưa được bao lâu?”

      suy nghĩ bung cả đầu óc, làm sao để kéo dài thời gian, bởi vì biết. Hai của nhất định đến cứu .

      “Hãy cho cơ hội, làm cho em thực vừa lòng?”

      Huyền Ngọc lắc đầu: “ thể, , tình đâu thể nào cường cầu. Có rất nhiều xinh đẹp và giàu có hơn tôi, …..”

      chưa dứt câu, tiếng cười cuồng bạo của tên kia lên tiếng:

      “Mày tưởng, tao mày à? Mày tưởng tao bỏ công đeo đuổi mày bấy lâu nay để van xin chút tình của mày à? , tao làm thế vì của tao bị hai thằng mày hại chết, nó chết rất thê thảm, chỉ vì chạm đến mày. Tao cũng muốn thử xem, tao chạm đến mày, hai tên sát tinh trẻ con đó có thể làm gì được tao. À, quên cho mày biết, ba ba của tao ngoài đứng đầu tập đoàn Trịnh thị ra, trong tay còn có tổ chức của Thanh Long bang lừng lẫy, đáng tiếc, người tình của mày ra tay quá nhanh, tao hoàn toàn đỡ kịp. Nếu , ấy chết thảm như thế.”

      “Ý ai?”
      atulaasari, HangVO9Phong Vũ Yên thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 30 + 31


      Edit:Ngọc lưu ly

      <div align=" beta: yunafr
      “Mày giả vờ ngu với tao à? Lâm Tố Như vì mày còn thấy ánh mặt trời nữa, mày tưởng tao điên mà đeo đuổi con bé xấu xí như mày? Tao chỉ muốn cho hai tên Thiên và Tú kia biết, cảm giác người của mình bị nhúng chàm, bị phản bội đau đớn đến mức độ nào. quyến rũ được mày vởi vì cái đầu của mày quá ngốc nghếch, tao đành kiếm cớ li gián để hai tên kia bớt đề phòng, tao mới có cơ hội như hôm nay.”

      Huyền Ngọc sững sờ, tên này quả nhiên đủ nham hiểm, nhẩn chờ đợi cơ hội trả thù lâu như vậy. Chỉ có ngốc nghếch mới rơi vào cạm bẫy như hôm nay.

      Tên kia sấn tới, cười dâm đãng “Hôm nay, dù sao tao cũng mở lòng từ bi, cho mày tận hưởng khoái lạc lần trứơc khi chết.”

      Trước đôi mắt sói tà ác của , Huyền Ngọc lùi dần lùi dần về phía sau, đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh như băng mới dừng lại.

      vùng vẫy: “Đừng chạm vào tôi.”

      ta cười tà ác: “ em yên tâm, kĩ thuật của tuyệt thua kém hai người tình của em đâu? Hay là, em thích nhiều người? Yên tâm, sau khi xong việc gọi nhiều người đến phục vụ cho em,”

      Vừa bàn tay tà ác của dấn tới, xé bỏ lớp y phục người ,đôi môi của bắt đầu điên cuồng cắn mút lấy môi của , hai bàn tay làm càn vuốt ve bộ ngực sữa, lần dò xuống giữa hai chân

      Huyền Ngọc vũng vẫy, bị chạm vào bỗng dưng cảm giác chán ghét cực hạn, bản thân bỗng dưng muốn nôn mửa trận.

      Hai tay và chân cua bắt đầu vung loạn xạ, vừa cào cấu đấm đá, mặt xuất vài vết trầy sướt, đôi môi bị tàn sát bừa bãi há mồm,cắn mạnh.

      mùi tanh mằn mặn xuất , nghe tên kia thốt lên đau đớn,

      “Con điếm khốn kiếp, được tao ân sủng là phước ba đời của mày. Được, nếu mày muốn chết tao cho mày toại nguyện.”

      Lúc này Huyền Ngọc gần như phát điên, vùng vẫy tay chân cào cấu lung tung, cảm thấy bản thân thực bẩn thỉu, ô uế gì sánh kịp, muốn nôn mửa, vẫn vùng vẫy, cấu xé khi đến gần nhưng hoàn toàn phát tay từ khi nào xuất con dao bén nhọn.

      ta từ từ bước đến gần , lúc này Huyền Ngọc tai bù xù, cảm thấy bẩn thỉu, dung sức chà xát đôi môi của mình gần như chảy máu, nên thấy ánh dao sáng lóe giơ lên cao nhắm thẳng xuống người .

      Lúc này, ngoài cửa có bóng đen chợt lóe lên, kéo ra khỏi nguy hiểm, lãnh trọn dao đâm xuống,máu tuôn xối xả, bóng đen khác đá thẳng vào bụng của tên đó.

      Tung thêm hai cú đấm trời giáng vào thân thể của , bóng đen kia tấn công tên kia đến khi nằm xụi lơ mặt đất , là Huyền Tú, Huyền Thiên ôm Ngọc nhi giọng run rẩy, chụp lấy đôi tay cào cấu loạn xạ của : “Ngọc nhi, Ngọc nhi, em sao chứ, và Tú đến rồi, đừng sợ nữa?”

      Lúc này Huyền Ngọc hoảng loạn biết gì hết, dùng sức cào cấu người đối diện vừa chà lau đôi môi của mình, Huyền Tú đứng đằng xa, lạnh lẽo nhìn tên nằm co rúm mặt đất với Huyền Thiên ôm lấy Huyền Ngọc :

      “Bảo bối sợ quá nên hoảng loạn, đưa bảo bối về nhà .”

      Huyền Thiên trầm mặt xuống: “Tú, em đưa bảo bối về nhà, chuyện ở đây để giải quyết.”

      Huyền Tú đón lấy Ngọc nhi từ tay trai của mình, sau đó đem đưa lên xe, lái xe về nhà.

      đường , Huyền Ngọc vẫn thôi nức nở dùng đôi tay chà sát đôi môi đỏ ửng gần như chảy máu. kinh tởm, đáng sợ.

      Sau khi về đến nhà điều đầu tiên Huyền Ngọc làm là chạy vọt vào phòng tắm, xả nước nóng.

      Nước vẫn chưa kịp nóng là cấp tốc thoát quần áo, đứng dưới dòng nước xối xả ra sức chà lau khắp thân thể bẩn thỉu của mình gần như lột lớp da.

      Huyền Tú đau lòng bước đến kéo vào lòng, lớp quần áo người dưới dòng nước trở nên ướt sũng.

      ôm chặt lấy , hôn lên đôi môi sưng đỏ vì chà lau của .

      đẩy ra, thở hổn hển: “Em bẩn lắm, em cần phải tẩy.”

      Huyền Tú lời điên cuồng hôn với tất cả khát khao, đầu lưỡi tiến vào quấy phá bên trong miệng của . Như muốn tẩy sạch lớp dơ bẩn bên trong mà tên kia lưu lại

      Điên cuồng hôn , đầu tiên là ngẩn ra, theo sau ý thức được là hôn, thân mình dần dần mềm hoá…… đem đặt vào bên trong bồn nước ấm, mặc cho nước ấm hòa tan hai người. Đôi môi nóng ấm của hôn nhè từ trán của , lần xuống cổ trắng như tuyết, dần dần lướt xuống bầu ngực sữa non mềm kia của , nhàng cắn mút.

      dường như muốn dung ôn nhu dịu dàng của cho biết đến tình mềm mại của mình. chiếm đoạt, chỉ có trân trọng và trân trọng.

      dùng đầu lưỡi của mình tẩy sạch lớp bẩn thỉu mà tên khốn kiếp kia gây nên cho …… hôn lần toàn thân , ngơ ngác mặc hôn.

      Sau hồi, ngẩng đầu, đặt ở người , hai tay chống lên tường, ép sát thân thể trần trụi đỏ ửng của vào tường, nâng đầu của , lên hỏi :“Còn ghê tởm ?”“…… còn.” lâu sau sau, ngơ ngác trả lời. ghê tởm . Thân thể của ô uế…… cười khẽ, dòng nước tuôn ẩm ướt gương mặt xinh xắn của , tắt nước, sau đó vói lấy chiếc khăn tắm bao bọc lấy bế ra ngoài.

      Đem đặt ở giường, thoát quần áo ướt đẫm của ra, thân mình tinh tráng nằm đè lên người . Đôi môi nóng của tiếp tục chu du thân thể trắng nõn nà của . im lặng để mặc hôn. Lúc này, đầu óc của gần như hóa thành mảnh tương hồ, nhưng trong vô thức bất chợt phát ra chuyện.

      ra, chưa bao giờ chán ghét các ca ca đụng chạm mình……

      Lửa nóng từ đôi môi dừng lại ở đó, mà tiếp tục dấn sâu hơn xuống dưới, qua cơn ngơ ngác, mới ý thức được hai thân thể trần trụi dán sát vào nhau.

      Cảm giác buồn nôn ban nãy còn, mệt rã rời, nên chậm rãi hưỡng thụ cảm giác nóng cháy mang đến cho .

      còn cảm giác tội lỗi giày xéo tâm can. Giờ đây lắng nghe tiếng lòng của mình thổn thức trước nhu tình của .

      dường như dung chân tình cố chứng mình cho thấy, chân .

      Đôi môi của lần lần lướt xuống vùng bụng trắng nõn phẳng lì của , sau đó lướt xuống sâu hơn, lần dò tìm kiếm xuống bên trong mật huyệt t hần bí của , , Huyền Ngọc kích động rên rỉ ôm lấy đầu của , lúc này chẳng phân biệt được muốn đẩy ra, hay muốn kéo đôi môi của tiến vào bên trong sâu hơn.

      Huyền Tú thầm: “Huyền Ngọc hãy để em, và Thiên bảo vệ em, bao giờ có chuyện như thế này xảy ra nữa.”

      Huyền Ngọc thổn thức, lúc này tận đáy trong tâm hồn mềm nhũn, biết, thân thể của , trái tim của thuộc về ai.

      động thân tiến sâu vào bên trong , nhịp điệu mềm mại nhàng làm Huyền Ngọc gần như nức nở, khác hẳn với Huyền Thiên chiếm hữu, cách làm tình của nhàng nâng niu như là món báu vật trân quý nhất cõi đời này.

      Dịu dàng luật động đến mức gần như Huyền Ngọc kiềm lòng nổi, vươn hai tay ôm lấy , cong đôi chân trắng nõn của mình lên vòng qua thắt lưng tinh tế của , ưỡn cong người hòa nhịp theo luật động của .

      Thấy Huyền Ngọc chủ động, Huyền Tú khẽ cười, bảo bối của , gần như chịu đựng nổi rồi, như thế có lẽ cơn ác mộng của đêm nay, còn quấy rầy đến nữa.

      tăng tốc, chạy nước rút bên trong , Huyền Ngọc hổn hến ưỡn cong người, rất nhanh đạt đến cao trào cùng , khi co giật trút hết mầm móng bên trong thân thể mình vào trong , mê man chìm vào trong giấc ngủ.

      Huyền Tú ôm lấy Huyền Ngọc cẩn thận mặc áo ngủ vào cho , Huyền Thiên đẩy cửa bước vào, ngửi thấy khí còn thấm đẫm mùi hoan ái, nhướng mày, nhưng truy cứu chỉ hỏi:

      “Tiểu Ngọc nhi sao rồi?”

      “Bảo bối ngủ, phản ứng của bảo bối với tên đó đáng sợ.”

      Bất chợt giọng lạnh như băng giá, “Nó sao rồi?”

      Huyền Thiên hừ mũi, “Đảm bảo thấy ánh mặt trời ngày mai.”

      Hình phạt tàn khốc nhất là chặt đôi tay và rút đầu lưỡi của , vốn dĩ, ba của Trịnh Gia Thành là người đứng đầu Thanh Long bang, tập đoàn hắc đạo lớn nhất Đài Loan, nên bọn họ có chút do dự.

      ngờ do dự của bọn họ lại dẫn đến thảm trạng như hôm nay, đó là điều hối hận nhất.

      Qua đêm nay, cả Đài Loan nổi lên trận tinh phong huyết vũ chưa từng có giới thương trường và hắc đạo. Nhưng vì Tiểu Ngọc nhi, tất cả điều xứng đáng.

      Thế lực của các thua gì bọn chúng, nhưng phải sợ, chỉ là tìm kẽ hở của đối phương để tấn công, may mắn bọn có phòng bị trước, còn Trịnh Hiên kia, vốn dĩ con trai lão ta luôn qua mặt lão ta làm xằng bậy bên ngoài, nên lão ta vẫn chưa biết đụng chạm đến ai, nên kịp trở tay.

      Dù sao thù giết con lần này cũng dễ gì bỏ qua, nhưng may mắn bọn họ có lợi thế xuống tay trước. Đêm nay, lột xác.

      Khuya, Huyền Ngọc bất ngờ bị sốt rất cao, Huyền Thiên và Huyền Tú luống cuống lau nước ấm, sau đó dùng thuốc hạ sốt, vẫn mê man ngừng run rẩy co giật.

      Huyền Thiên ôm chặt Ngọc nhi trong lòng, bối rối hét lên với Huyền Tú, “Em chuẩn bị xe, đưa Ngọc nhi vào bệnh viện.”

      Huyền Ngọc mơ màng run lẩy bẩy: “, ,… vào… bệnh viện…. bệnh viện đáng sợ lắm, ba ba chết, mẹ chết… và gia gia cũng chết, em vào đó…”

      Huyền Thiên đau xót hôn lên trán , mất bình tĩnh, ra lệnh cho Huyền Tú: “Mau gọi điện cho giám đốc bệnh viện điều động tất cả các bác sĩ đến đây.”

      Huyền Tú gật đầu vội vã gọi điện.

      đêm này, biệt thự nằm sườn núi vốn luôn bình lặng lại trở nên nhộn nhịp sáng rực rỡ chưa từng có, vì tiểu bảo bối sinh bệnh.
      atulaasari, Nga NhiPhong Vũ Yên thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

       Chương 32


      Huyền Ngọc đến trường ba ngày, và đương nhiên Tuyết Cần cũng bị cấm cung ba ngày.



      Thứ nhất, là do các vừa mới bị bắt cóc còn hoảng loạn, thứ hai trai của Tuyết Cần đánh hơi được nguy hiểm xảy ra trong hai giới, nhất là giới hắc đạo nên đương nhiên, ba người bọn họ vì muốn bảo vệ bảo bối của mình nên cho các bảo bối của mình đến trường.



      Với bọn họ mà , cho các bảo bối đến trường chẳng qua là cho các có cơ hội trải qua niềm, vui của tuổi thơ các . Được tận hưởng đầy đủ niềm vui của các vẫn và nên có.



      Chứ tài giỏi như bọn họ, đâu cần các học cao hay làm chức phận gì, bọn họ chỉ mong sao các được an toàn đó chính là niềm an ủi lớn nhất của bọn họ.



      Nên khi hai người gặp lại nhau đó cũng là chuyện của tuần sau, gương mặt của Huyền Ngọc vẫn xanh mét vì sốt vẫn chưa dứt, sáng nay Huyền Thiên hầm hét cho đến trường, nhưng Huyền Ngọc kiên quyết , trải qua bao nhiêu kiện lần này thấy được tấm chân tình của hai người dành cho .



      Nhưng vẫn còn rất giận Huyền Thiên, biết chỉ là chú hổ giấy trước mặt của , la hét giận dữ, nhưng bao giờ làm tổn thương dù chỉ mảy may.



      Nên càng ngày càng ương bướng, càng trêu tức , nếu có việc gì, dính sát vào Huyền Tú rời, thèm liếc mắt nhìn dù chỉ lần.



      Nhưng ra, khi chú ý, lại len lén quan sát cánh tay phải của đỡ trọn nhát dao kia cho .



      Thấy cánh tay của cử động có chút cứng nhắc, nhắc nhớ đến đêm đó, đau lòng thôi, nên quyết định giận nữa.



      Nhưng Huyền Thiên là ai chứ, là Tổng giám đốc của tập đoàn Lôi Vũ, trong tay nắm cả tập đoàn, và cả bang phái hắc đạo.



      Sát ngôn quan sắc đó là biệt tài của , trầm lặng ít , nhưng đôi khi chính ít ấy nhìn thấu tấm lòng của người đối tác, biết trước suy nghĩ của họ qua thần sắc nên chú cừu non như Huyền Ngọc làm sao thoát qua khỏi đôi mắt của cơ chứ.



      Ban đêm, Huyền Ngọc cố tình lui vào bên trong lòng của Huyền Tú, Huyền Thiên đồng ý đưa tay kéo lại, bướng bỉnh giằng co, cố tình đẩy cánh tay ra.



      Huyền Thiên thét lên đau đớn, ôm cánh tay phải lăn lộn, Huyền Tú gì, chỉ lẳng lặng nằm ở bên chờ xem kịch vui.



      Quả nhiên, Huyền Ngọc ngồi bật dậy, lo lắng rụt rè hỏi: “Thất ca, sao chứ?



      Nhìn biểu của dường như rất thống khổ, bò qua, vạch vai phải của ra, quả nhiên rướm máu, xót ruột, vội vã bước chân xuống giường, đem hộp cấp cứu đến thay băng , băng bó cho .



      Thái độ nghiêm túc thành khẩn và lo lắng, làm Huyền Thiên suýt chút nữa bật cười.



      Nhưng cố nén làm như đau đớn lắm để tận hưởng giờ phút ôn nhu hiếm có này.



      Sau đó Huyền Ngọc thốt lên câu làm cứng họng:



      ra sô pha ngủ để khỏi chạm vào vết thương.”



      Gì chứ? Bắt ra sô pha ngủ, nằm mơ , có cửa đâu, ngay cả cửa sổ cũng có luôn.



      nghiến răng, kéo tay vào lòng mình : “ , ngủ nơi này, có Ngọc nhi, ngủ được.”



      Huyền Ngọc đỏ mặt, đây là lần đầu tiên dịu ngọt với , bối rối; “Nhưng vết thương của …”



      Huyền Thiên cắt ngang: “ chết được.”



      xong, người nào đó rất kiên quyết lợi dụng chú nai tơ bối rối kia, vội vàng hôn đến thần hồn điên đảo quên vết thương hay hành động trắng trợn dụ dỗ của .



      Bên kia, Huyền Tú cũng đâu cam lòng để cho hai người bọn họ xếp sang bên được chứ.



      Thế là Huyền Tú tiếng động lặng lẽ mút lấy hương thơm tinh khiết dưới vùng bụng mịn màng thon thả của , sau đó tiến dầu dần xuống, còn Huyền Thiên, hôn sâu, mê say, sau đó chuyển xuống cái cổ của , nhè gặm cắn.



      Lúc này, Huyền Ngọc cố gắng đẩy tay của hai ra. Chấp nhận là chuyện nhưng như thế này, thực lại là chuyện khác, quá tu nhân, quá kinh người .



      Huyền Tú vỗ về, giọng khan khan từ hạ thân của truyền lên: “Bảo bối ngoan, hãy để các thương em, ngoan nào có gì đáng ngại cả.”





       Các nàng đừng quên click quảng cáo dưới phần comment ủng hộ web nha
      atulaasari, Mẹ Mìn, HangVO95 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 33

      Edit:Ngọc lưu ly


      Huyền Thiên gì, bản tính cao ngạo độc đoán của từ trước đến nay thích , chỉ thích hành động mà thôi.

      Bàn tay to lớn của , lần tìm đến mật huyệt, nhàng tách ra, cho đầu lưỡi của Huyền Tú thuận thế tiến vào, chắc lưỡi, thầm :

      “Quá ẩm ướt, quá nhanh, bảo bối mẫn cảm a.”

      Huyền Ngọc đỏ mặt tía tai, lại còn những lời như thế, cũng biết xấu hổ là do ai dạy mẫn cảm đến mức độ này, phải do em họ làm hại sao?

      Nhưng lúc này, vô lực, ngay cả suy nghĩ cũng thông, chỉ mặc cho hai em bày bố như con búp bê bằng vải mềm nhũn, mặc cho hai em cố tình chà đạp.

      Khi Huyền Thiên mạnh mẽ tiến vào mật huyệt ướt đẩm của , Huyền Tú chuyển lên tận tình mút lấy gò ngực sữa.

      Huyền Thiên muốn than thở, mật huyệt của thực quá chật, mút lấy như muốn rời xa, quá ấm, quá chặt làm say mê.

      Huyền Thiên tận tình, nhấn mạnh, rong ruổi bên trong , đến khi đạt đến cao trào tận tình phóng thích mầm móng nóng bỏng, Huyền Tú lại nối tiếp tiến lên, có đôi khi thực tức giận, tại sao lại ra đời sau ông trai kia hai giờ đồng hồ cơ chứ, nhưng phải lại, mật huyệt của nhờ có tinh dịch của Huyền Thiên mở đường nên tiến vào thuận lợi hơn rất nhiều, và Huyền Ngọc trong tay lúc này càng run rẩy lợi hại hơn bao giờ hết, chỉ nhấp sướng run đến thét chói tai, Huyền Thiên ôm lấy hôn lên môi chặn lấy tiếng nức nở của , Huyền Tú mặc tình cuồng dã chạy nước rút, khi đạt đến cao trào là Huyền Ngọc mê man.

      đổ phịch xuống bên cạnh thở dốc: “Thực tiểu tinh mà, xem, bảo bối mút em chặt thế này.”

      Huyền Thiên cười khổ, tiểu đệ đệ của lại căng cứng nữa rồi, nhưng đành cố nén muốn bé con của sáng mai khi thức dậy phát cáu với hai a.

      Hai em, ôm lấy Huyền Ngọc vào phòng tắm vệ sinh sạch , sau đó ôm quấn lấy chìm vào giấc ngủ.

      Khi Huyền Ngọc thức giấc, hai em vẫn còn ngủ say bên cạnh , ánh nắng sớm chiếu vào hai gương mặt giống nhau như đúc, tuấn tú tựa như thiên thần, nếu hai đồng thời nhu hòa dễ gì nhận ra, nhưng bất chợt thấy giữa mi tâm của Huyền Thiên lên nếp nhăn, đưa tay, xoa cho nó giãn ra, thích nhăn mặt như thế ngay cả trong lúc ngủ.

      ràng là mềm mại mà lúc nào cũng la hét ỏm tỏi cố tình đẩy xa mọi người ra.

      Bất chợt, rèm mi của Huyền Thiên khẽ rung, bị trêu chọc của ai đó làm cho tỉnh lại, mở mắt ra nhìn thấy ,đôi mắt lúc này tràn đầy ánh sáng hân hoan, khe khẽ kéo tay , khẽ hôn lên đó.

      Nhưng vốn dĩ, vốn là loài động vật chẳng bao giờ biết no, nhìn thấy vẻ mặt thẹn thùng của tiểu bảo bối, bất chợt căng cứng thân dưới, dục hỏa đêm qua vẫn chưa tắt, nên ý niệm ăn thay bữa ăn sáng lại bắt đầu.

      nghiêng người, hôn lên môi , quấn quýt lấy. Huyền Ngọc ưm tiếng mặc theo dẫn dắt của , đến khi đôi bàn tay khác cũng tham gia vào mới phát thân thể mình còn mảnh vải che thân.

      bất mãn thầm nghĩ, nên mềm lòng với hai con sói động dục này mới được.

      Nhưng nghĩ như thế, làm sao thoát khỏi tay hai , thế là màn vận động buổi sang oanh oanh liệt liệt diễn ra giường bắt đầu.

      Và kết quả là có ai đó, xương sống nhức thắt lưng đau, thể ngồi nổi để ăn sáng là đương nhiên, và cũng đương nhiên, màn phục vụ tận tình thức ăn tại giường cũng khong thể thiếu rồi.

      Đến khi đòi học, ai kia trợn mắt hầm hét nhưng cũng lay chuyển mảy may, đưa ánh mắt long lanh ánh nước nhìn , chớp chớp mắt và thế là chú hổ giấy kia đầu hàng vô điều kiện.

      Huyền Tú đứng cạnh bên cười khúc khích thôi. Xem ra, Huyền Ngọc nắm bắt được yếu điểm của Huyền Thiên rồi, đổi lại khúc khích của là cú đá mạnh vào mông , và gương mặt như đưa đám của ông trai song sinh.

      “Huyền Ngọc giao cho em, nếu bảo bối mất sợi lông tơ, tìm em tính sổ.”

      Lần này Huyền Tú nghiêm túc gật gật đầu, : Thiên, yên tâm , em để phạm sai lầm lần thứ hai đâu.”

      Nhưng ở thế gian này, đâu ai có thể trước được điều gì. cơn song to thầm lặng để chực chờ nuốt trọn con mồi.

      nơi khác, tại đất nước xa xôi.

      giọng nam trầm thấp cung kính: “Ngài Sơn Bản, điều tra ra tung tích của tiểu thư.”

      Người nào đó ánh mắt sáng lên, “Ở đâu?”

      “Đài Loan, dưới mái hiên của Hắc Huyền gia.”

      Giọng kia mất dần hưng phấn, trầm giọng: “ ra thế, đó là lí do tại sao bao năm nay thể tìm được nơi ở của bọn họ.”

      Giọng nam cung kính kia tiếp tục: “Ngài Sơn Bản có dự tính gì?”

      “Xuất phát đến Đài Loan,tôi muốn mở chi nhánh lớn ở Đài Loan.”

      “Vâng, ngài Sơn Bản.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :