1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Phép Màu

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 5
      Edit: Điệp Điệp



      Bây giờ từ miệng mọi người Bạch Thủy Ương biết ràng về những chuyện trước kia, nhưng thực thích con người trước kia của mình, là vợ của Thẩm Tương Tường, người đàn ông của phải vất vả ở bên ngoài phấn đấu, phải có nghĩa vụ vì mà chăm lo tốt việc trong nhà, ví dụ như là chuyện mua thức ăn bỏ vào tủ lạnh, bổ sung những nguyên liệu, vật dụng dùng hết còn có nấu cơm mỗi bữa cho Thẩm Tương Tường, cảm thấy đây đều là những việc người vợ phải làm.

      Bạch Thủy Ương còn phải làm chuyện khác đó là mua đồ để lấp đầy tủ lạnh trống .

      cảm thấy hôm nay cần gì mua đó là tốt rồi, nhưng lại phát Thẩm Tương Tương dường như là người rất thích lấp đầy tủ lạnh, đồ tươi mới liền bỏ hết ra sau đó lại mua lần nữa rồi lại nhét vào, việc này làm cho Bạch Thủy Ương phải há hốc mồm, có nhiều tiền cũng cần hoang phí như vậy chứ.

      thấy ở siêu thị có nhiều loại đồ ăn vừa ngon lại vừa tiện lợi, cứ mỗi đợt có khuyến mãi, giảm giá là lại giành thời gian để mua hết thứ này thứ nọ, tuy biết việc này là cần thiết nhưng thích thế, nó giống như việc chỉ cần bớt xa hoa chút Thẩm Tương Tương cần phải mỗi ngày làm tăng ca ở nhà.

      Ngoài thời gian học nấu ăn và chợ  thời gian còn lại đều nhà, nhưng lại rảnh rỗi có việc gì làm.

      thích lên mạng, xem TV cũng chỉ xem những tiết mục mà mình thích, cũng ham mê những thể loại phim Hàn quốc, Nhật bản tràn ngập trai xinh đẹp.

      thường lấy mấy quyển sách từ trong phòng sách của Thẩm Tương Tường để đọc nhưng cũng chỉ độc những tiểu thuyết linh tinh.

      Qúa nhiều thời gian rảnh rỗi làm Bạch Thủy Ương có chút biết phải làm sao, cảm thấy bản thân mình cần phải làm cái gì đó.

      cũng nghĩ qua việc ra ngoài làm việc, nhưng lại dám với Thẩm Tương Tường vì cảm thấy nhất định đồng ý, cuối cùng thuyết phục Thẩm Tương Tường cần phải thuê công ty vệ sinh mà dành thời gian rảnh đó của mình để lau dọn nhà cửa, tủ giường sạch có bám lấy hạt bụi.

      Bạch Thủy Ương tuy rằng nhớ được chuyện trước kia, nhưng cũng cảm thấy chắc hẳn là bản thân mình có bạn bè, bởi trong suốt thời gian nằm viện ngoài trừ ba mẹ cùng Thẩm Tương Tường ra có ai khác đến thăm mình. Đôi khi tuy có chút đơn nhưng cứ nghĩ tới việc đây là nơi mà gắn bó trong lòng Bạch Thủy Ương lại tràn đầy hạnh phúc.

      Thẩm Tương Tường ngờ rằng Bạch Thủy Ương có thể nhanh như vậy có thể thích nghi với đời sống nội trợ, có những bữa tiệc trà chiều sang trọng, có cuộc sống về đêm, Bạch Thủy Ương cứ như vậy mà nhanh chóng hòa nhập với sinh hoạt của .

      Sau ngày thứ hai Thẩm Tương Tường liền phát váy ngủ gợi cảm người của bà xã cánh mà bay, thay vào đó là bộ váy liền rộng thùng thình lại còn có cái mặt khỉ to, nhíu mày nhưng gì, chỉ có thể thầm tiếc cho phúc lợi buổi tối của mình.

      Ngày thứ ba Bạch Thủy Ương lại dùng giọng điệu cầu khẩn với muốn học học nấu ăn, liền với trợ lý liên hệ mấy giáo viên danh tiếng trong nghề, cuối cùng cũng tìm được nữ giáo viên bốn mươi tuổi.

      Lúc được đồng ý cho học, liền sung sướng nhảy dự lên, còn hôn lên khóe miệng cái, hành động thân mật này liền kích thích nửa thân dưới của , thế nhưng nhân vật chính trêu chọc lúc này lại thẹn thùng chạy vào trốn tiệt  trong phòng.

      Khi đưa thẻ tín dụng, do dự lúc rồi mới nhận lấy, cho rằng nhất định là phải đến cửa hiệu hàng giới hạn, năm nay bởi vì tai nạn mà thể mua được mẫu mới trứơc khi sản phẩm ra mắt.

      Nhưng hóa đơn nhận được lại phải đến từ siêu thị mà lại là từ hiệu sách, ngoài ra có chi tiêu nào khác , hơn nữa đơn giá lại rất ít thậm chí còn bằng cái túi sách mua trước kia.

      Thẩm Tương Tường cũng ngờ rằng tay nghề nấu ăn của Bạch Thủy Ương tiến bộ nhanh như vậy, chưa bao giờ biết Bạch Thủy Ương thân là con Bạch gia lại có tay nghề nấu canh thiên phú, chương trình học nấu ăn cũng chỉ học hai ngày là liền có thể nấu xong hoàn chỉnh bữa ăn gồm ba món mặn món canh, đường đường chính chính tiếp nhận vị trí bếp chính làm cho bị hạ cấp xuống dọn rửa chén đũa.

      Mỗi ngày về nhà đều có người thân thiết ân cần thăm hỏi, về rồi, hôm nay có mệt quá ?

      Giúp thay đồ ra, sau đó chỉ cần ngồi vào bàn là thức ăn nóng hổi được mang lên.

      Mỗi khi muốn tắm rửa thay quần áo trong nhà tắm đều được chuẩn bị sẵn sàng.

      Lúc ở phòng sách lại có người rón ren bước chân bưng trà vào, thấy nhíu mày lại với là uống nhiều cà phê tốt , uống trà có vẻ tốt hơn.

      Nhưng Thẩm Tương Tường đoán ra được tâm tư của Bạch Thủy Ương, lo sợ cuộc sống hoàn mỹ này như bong bóng xà phòng đẹp đẽ nhưng nhanh chóng vỡ tan, nhưng chỉ cần câu cảm ơn, tiếng khen đồ ăn ngon của có thể làm cho kia vui vẻ đến nỗi hai mắt đều cong hết lên, xem ra đem để vào trong lòng rồi.

      Nhưng nếu Bạch Thủy Ương lại mặc vào bộ áo ngủ gợi cảm lại càng thích.

      Người đàn ông bắt đầu rục rịch. Vào buổi trưa của tuần sau, con sói bị đè nén dục vọng lâu rốt cuộc lộ ra răng nanh tà ác của .

      Gần đây chương trình học nấu ăn của Bạch Thủy Ương đều lấy món tây làm chủ đạo, đặc biệt là món điểm tâm ngọt kết hợp với trà chiều.

      ràng đó phải là thứ mà đại tiểu thư quen thuộc nhất nhưng Bạch Thủy Ương lại cảm thấy nó hoàn toàn xa lạ, nhưng điều này cũng làm cảm thấy đặc biệt hứng thú với trương trình học.



      Giáo viên dạy cách pha hồng trà, từng loại bánh nướng với từng tỷ lệ là bao nhiêu. Làm thế nào để bày biện mới có thể phù hợp với bộ dụng cụ.

      Bạch Thủy Ương rất nhanh chóng phát trong tủ bát nhà mình có mấy bộ ly chén rất đẹp sớm nóng lòng muốn thử, bình thường cũng chỉ có mình ở nhà, lại luôn cảm thấy thiếu cái gì đó nên thể khơi dậy nổi hứng trí chuẩn bị trà chiều.

      Hôm trước Thẩm Tương Tường cuối tuần này cần phải cùng đối tác đánh golf cũng có hoạt động xã giao nào khác,có thể toàn bộ cuối tuần này ở nhà, Bạch Thủy Ương hưng phấn thiếu chút nữa ngủ được, cũng bắt đầu tìm cách thực buổi trà chiều hoàn mỹ của mình.

      Cuối tuần là ngày đẹp trời, là cuối mùa thu,những ngày có ánh nắng mặt trời ấm áp trở nên ít dần.

      có gió, ban công tràn ngập ánh nắng mặt trời, lúc này là khoảng thời gian rảnh rỗi sau bữa trưa, ban công rộng rãi của nhà hai người có bày hai chiếc ghế nằm, và chiếc bàn tròn, còn khoảng gian trống trang trí thêm bằng ít hoa cỏ, đây đều là những thứ sau khi Bạch Thủy ưng trở về mà bổ sung thêm.

      Bạch Thủy bày bàn gồn có cỗ hồng trà, đĩa bánh, đĩa mật, mỗi thứ ít bởi hai người vừa ăn xong cơm trưa nên tài nào nhét thêm gì nữa, bày biện đẹp đẽ đơn giản như vậy làm Bạch Thủy ương vô cùng cao hứng.

      Trước ánh mắt chờ mong của bà xã, Thẩm Tương Tường cầm cuốn tiểu thuyết trinh thám đọc dở ngồi vào ghế nằm, tuy rằng cảm thấy trà chiều là nhưng công việc những ngu xuẩn mới có thể làm ra, nhưng lúc nhìn thấy khuôn mặt tươi cười lại cảm thấy ngốc chút cũng có gì là tốt.

      Ánh nắng ấm áp, hồng trà ấm áp, còn có nụ cười ấm áp của Bạch Thủy Ương nới lỏng trái tim .

      Bạch Thủy Ương hài lòng nhìn Thẩm Tương Tường ngồi vào ghế, vẫn còn việc quan trọng, hôm nay cần hướng dẫn của giáo viên tự mình nướng bánh ngọt, đứng ở phòng bếp chuân bị bơ cùng mứt hoa quả, theo vị trí của có thể nhìn thấy góc cuả ban công, nhìn thấy đôi chân thon dài của liền cảm thấy an tâm ít.

      Lò nướng kêu đinh tiếng, đeo bao tay lấy bánh ra, có biến dạng là tốt quá.

      Bạch Thủy Ương tự cổ vũ mình, đêm kem trắng từng lớp từng lớp quết loạn lên , sau đó cận thận vẽ hoa, xếp hoa quả, cuối cùng dùng mứt trang trí chút, tất cả đều vô cùng thuận lợi.

      bê bánh ngọt đến ban công, cắt miếng đưa cho Thẩm Tương Tường.

      “ Đây là lần đầu tiên em làm bánh, ăn thử xem .”

      Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên bên mặt , gió khẽ thổi lên tóc đuôi ngựa cọ cọ lên mặt làm có chút ngứa .

      “Cám ơn”. Thẩm Tương Tường cầm lấy đĩa bánh, thuận tay vén mấy sợi tóc bị gió thổi loạn của ra sau vành tai, đầu ngón tay chạm đến da thịt càng làm cho mặt Bạch Thủy Ương đỏ hơn, dùng dĩa xắn miếng bánh để ăn ra vẻ trấn tĩnh nhưng ánh mắt cũng tự chủ được mà liếc về phía Thẩm Tương Tường.

      “Thế nào? Mùi vị có được ?.” có chút khẩn trương hỏi.

      Thẩm Tương Tường gật đầu, “ Ăn ngon lắm, bánh rất mịn, kem cũng ngọt, mùi vị rất ngon”.

      Bạch Thủy Ương thấy thế mới yên tâm nở nụ cười, nhận được lời nhận xét như thế của cho dù có ăn bánh ngọt trong lòng cũng cảm thấy ngọt lên.

      Thấy khóe miệng Bạch Thủy  Ương cong lên cười, cảm thấy lời dối của mình cũng đáng giá, ra thích ăn đồ ngọt, tuy rằng Bạch Thủy Ương làm giảm độ ngọt cho bánh nhưng đối với đàn ông mà cũng chỉ là những thứ con thích ăn thôi.

      Nhưng nếu vui vẻ, cũng ngại dối nhiều chút, ai bảo là vợ của .

      chút kem trắng dính ở khóe miệng , Thẩm Tương Tường nghiêng đầu thấy Bạch Thủy Ương dùng đầu lưỡi liếng kem khóe miệng vẻ ngốc nghếch như đứa trẻ sáu tuổi, Bạch Thủy Ương cứ cho rằng đọc sách, căn bản hề biết tầm mắt của hoàn toàn ngưng tụ thân thể mình, lúc nhận ra cơ thể cao lớn của vươn tới che ánh mặt trời phía trước mình, khóe miệng ngay lập tức bị thứ gì đó mềm mại giữ lấy.

      Ánh mặt trời mùa thu lan tỏa khắp bốn phía,

      Thẩm Tương Tường lần đầu tiên hôn môi Bạch Thủy Ương, nếu tính cái hôn lần đó đây là lần đầu tiên; Nêu tính số lần Bạch Thủy Ương khi chưa mất trí nhớ cùng người đàn ông khác hôn môi, xác thực đây cũng là lần đầu tiên.

      Môi Thẩm Tương Tường hôn môi Bạch Thủy Ương nhân lúc môi khẽ nhếch lên đầu lưỡi của liền nhanh chóng luồn vào mà cần tốn nhiều sức, đầu lưỡi vào ra sức khiêu khích, lấy lòng, tiến thêm bước thành công chiếm đất, trao đổi nước bọt trong miệng.

      Bạch Thủy Ương dường như bị đôi môi kia phủ lên mà trong nháy mắt liền ngơ ngẩn, ngay cả thở cũng đều ngừng lại.

      Đây là hôn sao? Cùng cánh môi đối phương gắt gao dán lại với nhau, có thể nghe thấy hơi thở của đối phương, thân mật xâm nhập vào trong miệng nhau cảm thụ độ ấm, hôn như vậy làm người ta cảm thấy thẹn thùng.

      Lúc Bạch Thủy Ương từ trong nụ hôn mà chậm rãi tỉnh táo lại, xấu hổ làm định lui về phía sau, nhưng mà Thẩm Tương Tường sớm trước bước biết trước động tác này, liền dùng bàn tay dày rộng của mình giữ chặt gáy lại  làm có đường lui.

      Nhân lúc lưỡi của rời khỏi khoang miệng ngay lúc nhanh chóng thở dài nhõm hơi lại mút giữ đôi môi lần nữa rồi lại liếm, thậm chí những lúc phân tâm lại dùng răng cắn vào môi dưới.

      Toàn thân Bạch Thủy Ương mềm nhũn ra, biết mình rời khỏi ghế ghế nằm từ bao giờ để ngồi lên hai chân của , độ cao vừa vặn để hôn môi.

      cứ lần lượt xâm nhập rồi lại lần lượt rời giống như cố tình khiêu khích.

      thẹn thùng nhắm chặt hai mắt, lại càng cảm thấy ràng hơn di chuyển của môi , nụ hôn dừng ở mắt, dừng ở mũi, dừng ở má, rồi lại dừng ở môi tiếp tục tra tấn.

      “ Rất mềm rất ngọt.” thanh trầm thấp đó cứ mãi vờn quanh tai Bạch Thủy Ương lâu mãi chịu tan .

      Đôi môi Thẩm Tương Tường thoáng rời , ngay tại lúc Bạch Thủy Ương cho rằng kết thúc, đôi môi nóng rực của lại lần nữa phủ lên, động tác lúc này của mạnh mẽ và táo bạo, nếu lúc trước có ý muốn dỗ dành nên hòa hoãn như vậy lúc này đây chính là con mãnh thú ra sức càn quét.

      thô lỗ ngậm đôi môi tha, lần lại lần mút, hận thể đem chúng hòa vào cơ thể mình, sau vào bên trong, chỉ là hôn môi lúc này đay còn có âu yếm.

      Động tác của Thẩm Tương Tường tốc độ nhanh vượt xa tưởng tượng của Bạch Thủy Ương.

      Chỉ vì thích thoải mái mà mới mặc váy nhưng bây giờ làn váy sớm bị kéo lên đến lưng, quần lót ren trắng lộ ra dưới ánh nắng mặt trời, hai tay của theo eo mà lên, vuốt ve trước bộ ngực mềm mại, tùy thích nắn bóp thành đủ hình dạng.

      rất thích chỗ này”. Thẩm Tương Tường buông môi Bạch Thủy Ương ra, mũi chạm mũi, môi dán lên môi, bàn tay dưới lớp quần áo của chút khách khí hưởng thụ mềm mại.

      “ Ư...........” Vốn dĩ tiếng rên rỉ thể nghe , nhưng khoảng cánh của hai người ngay cả tiếng hít thở còn có thể nghe mồn , huống chi là tiếng rên.

      thẹn thùng biết làm thế nào, liền bắt lấy bàn tay của ở phía trong áo mà cầu xin, “ Đừng.........”

      Tất cả đối với đều rất lạ lẫm, xảy ra quá nhanh, giữa hai chân cũng có cảm giác là lạ, tim lại đập nhanh nhanh.

      Cơ hội cho thở dốc của Thẩm Tương Tường kết thúc, theo môi dưới của mà hôn xuống, chiếc cổ trắng nõn liền lưu lại vết hồng, muốn thân thể của đều phải in lại kí hiệu của .

      Phía dưới áo, bàn tay to của gỡ bỏ nút thắt phía sau của .

      “Tương Tường......” Bạch Thủy Ương nắm lấy áo sơmi của ngẩng đầu lên, ánh mặt trời chiếu ngay mắt làm thể mở mắt chỉ có thể rên rỉ kêu tên của .
      wjuliet43 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 6
      Edit: Điệp Điệp


      Lời khẩn cầu tha thiết như vậy chính là liều thuốc trợ tình tốt nhất, Thẩm Tương Tương thỏa mãn buông tha chiếc cổ đầy vết loang lổ tiếp tục xuống, dưới lớp quần áo là bàn tay hỗ trợ để hôn bộ ngực mềm mại, lớp vải mềm thượng hạng vẫn còn lưu lại vết nước ẩm ướt.

      “ Đừng, đừng mà, Tương Tường, xin ,” Bạch Thủy Ương kẹp chặt hai chân, ôm lấy cổ liên tục cầu xin.

      biết trải qua bao lâu, mới chịu thỏa mãn rời khỏi bộ ngực, dùng trán kề sát trán hỏi: “ Thích ?”

      Lúc này bởi vì cưỡng chế dục vọng mà khóe mắt đỏ lên, con ngươi đen sâu thẳm như có thể nhấn chìm bất cứ ai.

      “ Hả..........thích”.  Bạch Thủy Ương mím môi nhìn góc áo của , dám thích sợ lại làm thêm lần nữa, nhưng đây là hôn môi thân mật giống như lời , rất ngọt , thích.

      Nhận được đáp án như ý Thẩm Tương Tường mới giúp chỉnh sửa lại váy áo gọn gàng, rồi ôm nằm lên ghế, đặt nằm phía người .

      Khi Bạch Thủy Ương muốn xê dịch cái mông liền bị đè lại.

      được lộn xộn”. Thẩm Tương Tương nhắm mắt nghỉ ngời gắt gỏng .

      chỉ là mất chí nhớ chứ đâu phải là có trí óc, vật ngẩng cao nóng rực bên dưới là cái gì vẫn hiểu được.

      Từ từ nhắm mắt lại, khuôn mặt đỏ ửng dán lên ngực của , hai người cùng nhau ngủ trưa dưới ánh nắng ấm áp.

      Từ sau lần tiếp xúc thân mật ở ban công đó, mỗi lần ở chung Thẩm Tương Tường đều thường xuyên làm ra ít động tác thân mật, giống như lúc rời khỏi nhà làm phải đợi Bạch Thủy Ương chủ động hôn lên mặt mới chịu rời , nếu Bạch Thủy Ương quên, đứng yên ở đó chịu rồi dùng ánh mắt nóng rực nhìn để chủ động nhớ tới.

      thế chỉ có lúc làm mà ngay cả lúc về nhà cũng vậy, nếu Bạch Thủy Ương hôn cứ đứng ở ngoài cửa chịu vào.

      Dù sao những thứ đó cũng chỉ là hành động biểu bình thường giữa vợ chồng với nhau, nhưng có những lúc lại làm cho thể chống đỡ nổi.

      Ví như thời điểm lúc nấu cơm, đột nhiên xuất ở phía sau kéo lại rồi hôn sâu, chút khách sáo dùng lưỡi xâm nhập vào trong miệng, làm cho ngay cả thở cũng thở được.

      Ví như lúc đêm trà vào phòng sách, Thẩm Tương Tường đột nhiên ôm lấy , đem đặt lên bàn làm việc, tay vuốt ve eo , môi hôn môi rồi nhàng mút lên những dấu hôn mờ da thịt, hại gần đây đều dám mặc áo trễ cổ.

      Dù là ngủ sớm hay muộn chỉ cần tắt đèn là lại kéo vào trong lòng, cởi áo ngủ của vuốt ve từng tấc da thịt mãi đến khi liên tục thở đứt quãng cầu xin mới chịu buông ra, rồi đè nặng thanh : “ Ngủ ”.

      Dường như mỗi ngày đều phải bị ép buộc làm như thế lần, tuy rằng ép buộc nhưng trong lòng lại thấy hết sức ngọt nào.

      Nhưng dù có thân mật đến mức nào, dù hai người có trần trụi nằm với nhau Thẩm Tương Tường vẫn nhất quyết chịu đánh phá phòng tuyến cuối cùng giữa hai người.

      Trưa ngày hôm sau, chỉ còn nửa tiếng nữa là tan ca, cửa phòng làm việc của Thẩm Tương Tường bị đẩy ra, người đàn ông cao gầy nhưng vô cùng tuấn mỹ đẩy cửa mà vào.



      theo phía sau là thư kí của với bộ mặt khó xử “ Tổng giám đốc Thẩm, ông Lâm chịu đợi tôi thông báo trước liền tự mình xông vào.”

      liên quan đến , ra ngoài ”. Thẩm Tương Tường vẫy vẫy tay với thư kí, làm cho nhanh chóng đóng cửa lại ra ngoài.

      Ngài Lâm đây tên đầy đủ là Lâm Tử Lâm, là tam thiếu gia của tập đoàn tài chính Lâm thị, có công ăn việc làm, là kẻ chơi bời phong lưu lâu năm, nhưng người đàn ông này cũng là người bạn tri kỉ tâm giao của Thẩm Tương Tường.

      “ Nghe Thẩm tiên sinh của chúng ta gần đây cứ vừa tan tầm là tránh gặp người, là do rơi vào vòng tay của người phụ nữ nào sao?” Lâm Tử Lâm hành động tự nhiên như ở nhà mình, tay cầm điếu thuốc, hai chân thon dài gác lên bàn, trêu đùa Thẩm Tương Tường.

      Chẳng ai có thể nghĩ rằng hai người đàn ông trái ngược nhau hoàn toàn này lại có thể trở thành bạn thân của nhau, ngày xưa khi gia cảnh vẫn còn sung túc Thẩm Tương Tường được cho học ở trường tiểu học quý tộc, mà năm đó Lâm Tử Lâm là bạn cùng lớp với .

      Sau này khi gia đình xảy ra chuyện, may mà được Bạch Tín Hùng giúp đỡ để ra nước ngoài du học ngờ rằng Lâm Tử Lâm cũng trùng hợp là bạn học của thế là hai người ngày càng trở nên thân thiết.

      Lâm Tử Lâm tuy cà lơ phất phơ nhưng cũng thuận lợi hoàn thành việc học.

      Thân là con thứ cần phải tiếp quản gia nghiệp, còn Thẩm Tương Tường sau khi về nước liền thuận lợi vào xí nghiệp của Bạch thị khởi nghiệp, hai năm trước kết hôn với Bạch đại tiểu thư, tại là tổng giám đốc của tập đoàn Bạch thị, tất cả nhưng kiện này đều có Lâm Tử Lâm trải qua cùng , hai người hiểu biết lẫn nhau, Lâm Tử Lâm hiểu Thẩm Tương Tường cũng như Thẩm Tương Tường biết ràng Lâm Tử Lầm thực phải kẻ cà lơ cà phất như vẫn thể .

      Mỗi người đều có quyền tự do lựa chọn cuộc sống của mình, vì vậy mà Lâm Tử Lâm cũng hỏi nhiều.

      “ Cậu lại là từ trong tay nào bò đến đây à?............” Thẩm Tương Tường phản kích , trước mặt người bạn này cần phải che dấu tính cách của mình.

      “ Lúc quên mất xem mặt ta, nếu phải LiLy chắc là Luck, cậu có biết , mình tài nào nhớ được tên mấy ấy.” Lâm Tử Lâm cau mày nghiêm túc nhớ lại.

      “ Thôi đừng chuyện của mình, chuyện của cậu , nghe bà xã cậu dạo trước xảy ra tai nạn giao thông, tiếc là lúc đó lại ở nước ngoài, lúc về ta xuất viện, hại tôi có cơ hội thưởng thức tình trạng thảm hại của ta”.

      Lâm Tử Lâm cười châm chọc, sau khi hút sâu hơi thuốc liền nhả ra khói trắng.

      Năm đó Thẩm Tương Tường muốn kết hôn cùng Bạch Thủy Ương là người kịch liệt phản đối, phải Bạch Tín Hùng chỉ đưa ra nước ngoài học thôi sao, trước đó Thẩm Tương Tường cũng làm việc cho ông ta vài năm như thế cũng là trả xong nợ, có nhất thiết phải đem hạnh phúc cả đời mình ra để báo đáp ?

      Tình sử oanh liệt của Bạch đại tiểu thư trong xã hội thượng lưu này có ai là biết?

      Cùng ta kết hôn ,Thẩm Tương Tường chính là tự cắm sừng cho mình.

      “ Đừng ấy như vậy.” Thẩm Tương Tường nhíu mày, đây là lần đầu tiên phản bác lời chỉ trích Bạch Thủy Ương của Lâm Tử Lâm.

      “Làm sao vậy?. Đau lòng sao?”.

      ấy là vợ mình”. thích Lâm Tử Lâm về vợ với giọng điệu khinh miệt như vậy.

      “ Hay, mới mấy tháng gặp, từ khi nào cậu lại biến thành ông chồng tốt bảo vệ bà xã của mình vậy?”

      Lầm Tử Lầm nhìn biểu cảm mặt Thẩm Tương Tường giống như đùa, tên bạn già này của hình như thực vui, “ Này, thể nào, cậu cũng phải biết Bạch Thủy Ương thích cái tên Lưu Thanh Chu kia, cho dù cái thằng đàn ông vô dụng kia chết nhưng ta cũng vì mà tự tử, trong lòng ta nhất định thể có thêm người khác.”

      “Thủy Ương mất trí nhớ, ấy nhớ chuyện trước kia”.

      “ Mất trí nhớ? ta mất trí nhớ? Ha ha ha ha.” Lâm Tử Lâm ha ha cười cách thoải mái, “ Vận số ta là rất tốt, xảy ra tai nạn nghiêm trọng như vậy là tự nhiên chỉ có mất trí nhớ, phải ta đâm chết người sao? Sau đó giải quyết thế nào?”.

      “ Nạn nhân ngang qua đường, Thủy Ương lái xe quá nhanh, trách nhiệm là của cả hai bên, ba vận dụng ít quan hệ để làm vụ này lắng xuống.”

      Tuy rằng là Bạch Tín Hùng phân phó nhưng tất cả đều doThẩm Tương Tường đích thân thực .

      Thẩm Tường Tường cũng xem qua lý lịch của kia, tên ta là Giang Noãn Đông, tuổi còn rất trẻ nhưng sinh mệnh lại mất cách dễ dàng, ta còn có người em trai những bị bệnh tim nghiêm trọng mà trí tuệ cũng có phần bình thường, bọn họ cũng đưa thằng bé đến bệnh viện tốt nhất để điều trị.

      “Hừ, người có tiền là tốt, đâm chết người cũng cần chịu trách nhiệm.”

      Lâm Tử Lâm cười trộm, nhưng lại quên rằng chính mình cũng là kẻ bị cuốn trong vòng luẩn quẩn chi phối của đồng tiền, nếu phải vì tiền làm sao lại có đống kẻ muốn thừa kế sản nghiệp xuất bên cạnh ?.

      “Nghe tổng giám đốc của chúng ta đều đúng giờ ra về tăng ca, hơn nữa mỗi ngày đều là về nhà, làm sao vậy? Kim ốc tàng kiều?” Lâm Tử Lâm đổi điếu thuốc khác nhìn Thẩm Tương Tường .

      “ Hay là hôm nay cậu cùng mình về nhà .” Thẩm Tương Tường xong tiếp tục làm việc, nhìn Lâm Tử Lâm lấy cái.

      Lâm Tử Lâm vẫn tiếp tục hút thuốc, mặt vẫn bày ra vẻ nghênh nghênh ngang ngang.

      Thẩm Tương Tường hiểu Lâm Tử Lâm, tuy rằng bình thường thích cầm thuốc lá là để cố làm ra vẻ, nhưng kì thực rất ít hút thuốc, hôm nay lại hút hết điếu này đến điếu khác, chắc là lại gặp chuyện gì đó phiền lòng.

      Nghe thấy tiếng chuông cửa, Bạch Thủy Ương vẫn mặc tạp dề lập tức đá bay dép phi ra cửa.

      Cửa được mở ra, cầm lấy cặp tài liệu và áo khoác của Thẩm Tương Tường, rồi nhón chân đặt lên cái hôn , cười ngọt ngào : “ về, vất vả rồi.”

      Mãi cho đến khi Thẩm Tương Tương nghiêng người, mới thấy được phía sau còn có người, lập tức  đỏ mặt, trước mặt người ngoài mà còn hôn , là xấu hổ quá .



      Còn Thẩm Tương Tường lại vẫn giống chẳng có chuyện gì : “ về, đây là bạn Lâm Tử Lâm, tối nay cậu ấy ăn cơm ở nhà mình”.

      Bạch Thủy Ương lập tức cầm đôi dép lê khác đưa cho Lâm Tử Lâm, rồi ngượng ngùng xoa xoa tay, em xem canh thế nào rồi tiện làm thêm mấy món.” Vừa xong liền nhanh như chớp chạy vào phòng bếp.

      Lâm Tử Lâm há hốc mồm, người này.......... này là Bạch Thủy Ương sao? Tuy rằng có lớp trang điểm đạm mặt, nhưng ngũ quan, diện mạo này đích xác là của Bạch Thủy Ương hề sai, thế nào mà lại có cảm giác thay đổi hề giống như trước?.

      Cho đến khi vào ngồi ở phòng khách, Lâm Tử Lâm vẫn còn nguyên bộ dáng thể tin, bèn muốn truy tìm dấu tích từ mặt củaThẩm Tương Tường.

      hạ thấp  giọng hỏi: “ ấy là Bạch Thủy Ương, phải là chị em song sinh gì chứ?”

      “ Mình có thể làm chứng mẹ vợ chỉ sinh có mình Thủy Ương”.  Thẩm Tương Tường mở tivi lên chuyển qua kênh tin tức, dùng thanh của tivi để chắn tiếng thảo luận của bọn họ.

      Bạch Thủy Ương bưng hai chén trà đặt trước mặt bọn họ, mặt vẫn còn mạng theo điệu cười ngượng ngùng, Thẩm Tương Tường lần đầu tiên đưa bạn về nhà, thể làm mất mặt được.

      Lâm Tử Lâm mở to hai mắt thể tin, đồ bộ thể thao màu trắng, tạp dề màu lam, những thứ này căn bản thể xuất người của Bạch tiểu thư diễm lệ, còn có móng tay được vẽ tinh sảo đâu? ta lại còn có thể nấu cơm.......

      Bởi vì lại có thêm người, Bạch Thủy Ương bây giờ lại phải xào thêm lượng đồ ăn gấp đôi, đợi thêm lúc mới mang lên bàn.

      Dọn bát đũa xong mới gọi: “ Có thể ăn cơm rồi”.

      Thẩm Tương Tường giống như đại lão gia ngồi vào bàn, nhận lấy chén canh của Bạch Thủy Ương đưa lên uống.

      Bạch Thủy Ương có chút khẩn trương nhìn , “ Em lần đầu tiên nấu canh gà, lại cảm thấy đây là cảnh chỉ có phụ nữ thích ăn nên sợ thích, nhưng em thử rồi, quả thực cũng tệ.”

      Thẩm Tương Tường cúi đầu nhấp ngụm, chậm rãi phun ra ba chữ,: “ Đúng như vậy”

      mặt Bạch Thủy Ương lập tức nở ra nụ cười thoải mái, rồi cũng múc cho Lâm Tử Lâm chén, “ Lâm ăn cũng thử xem”.

      Lâm Tử Lâm nhận lấy bát canh, tuy là canh gà nhưng mùi hề nặng, lại cũng có váng mỡ nổi lềnh bềnh, uống ngụm cảm thấy quả sai, uống thêm ngụm, đúng như vậy, liên tiếp húp thêm ba ngụp rồi bốn ngụm.

      “Thêm chén nữa”. Lâm Tử Lâm cảm thấy phấn khởi uống hơi hết sạch.

      Thẩm Tương Tường chặn lại cánh tay muốn tiếp nhận bát của Bạch Thủy Ương,: “ Cậu ta có tay, để cậu ấy tự múc .”.

      Miệng như vậy nhưng tay lại đưa chiếc bát trong tay mình cho “ Thêm chén nữa ”.

      Lâm Tử Lâm phục lập tức kêu to, nhưng hai vợ chồng kia chút cũng để ý đến , ràng là thức ăn nấu cho năm người nhưng lại bị hai người đàn ông đến tôi quét sạch chỉ trong lúc.

      Cơm nước xong xuôi, hai người đàn ông vừa uống trà vừa ngồi ghế sofa trong phòng khách chuyện.

      nghĩ tới tay nghề bà xã cậu lại tốt như vậy, đàn ông có vợ là hạnh phúc, hay là mình cũng cưới vợ về giúp mình nấu cơm?.” Lâm Tử Lâm than thở .

      “Cậu? Thôi quên , đừng làm hại con người ta.” Thẩm Tương Tường phản kích

      “ Tương Tường”. Lâm Tử Lâm dừng chút, “ Cậu lo lắng sao? Nếu Bạch Thủy Ương khôi phục trí nhớ, lại trở về con người trước kia phải làm thế nào?”

      Bọn họ là bạn bè hai mươi mấy năm, Lâm Tử Lâm nhìn ra được người bạn tốt này của bị lún sâu vào rồi, thoát ra được.

      “Sau này hẵng ”. Thẩm Tương Tường xong liền nhấp trà thêm câu nào.

      Nếu như khôi phục trí nhớ phải làm sao ? cũng biết, đến khi khôi phục lại rồi tính sau.

      Gần đây có suy xét vấn đề, dường như chút cũng hiểu vợ của , Bạch Thủy Ương trước kia luôn thích dạo phố, thích hàng hiệu.

      “ Dạo phố làm gì? Em chỉ có mình, thân thể, quần áo trong tủ dù có mặc đến mấy năm cũng hết, có mua cũng là lãng phí.”

      Bạch Thủy Ương trước kia thường thích tụ tập cùng với các danh môn đại tiểu thư gọi tên là tiểu thư tụ hội, khoe khoang trang sức, bạn trai.

      Còn Bạch Thủy Ương tại sau lần tham gia liền trở về cầu xin: “ Tường Tường, sau này chúng ta có thể cần tham gia cái gì mà tiểu thư hội tụ này ?

      Đề tài mà các ấy cái gì em cũng đều hiểu, em ở đó mình hết ăn rồi uống đến no hết bụng, nhưng những thứ đó rất đắt ăn rất tiếc, còn cái vòng cổ bắt em đeo
      wjuliet43 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Điệp Điệp
      Chương 7:





      Nhìn đôi mắt ngập nước của Bạch Thủy Ương, Thẩm Tương Tường đành lời cự tuyệt.

      Nếu thích đến những nơi tụ họp xa hoa này, đến những nơi mà các cặp tình nhân bình thường hay vậy.

      Lần đầu tiên xem phim, Thẩm Tương Tường mang theo bờ vai ướt sũng thong thả ra, Bạch Thủy Ương ôm cánh tay xin lỗi, “ Tương Tường, em thực phải cố ý, nhưng trong rạp tối quá, em em tự nhiên ngủ mất, em cũng phải cố ý chảy nước miếng quần áo , ...........”

      Còn chưa xong câu đôi môi của liền bị ngăn chặn, vừa nãy lúc nãy ở trong rạp phim muốn làm vậy, nhưng khổ nỗi ngu xuẩn này lúc nào cũng đều là ngủ!.

      Đây là ở đường, có rất nhiều người lại a, Bạch Thủy Ương cố gắng kháng cự vài cái nhưng cuối cùng vẫn thuận theo tận hưởng nụ hôn của , từ đó về sau hai người còn đến rạp chiếu phim để xem nữa.

      Cho dù là mua đĩa DVD về xem đến cuối cùng trong phòng khách vẫn biến thành cảnh hai người bên đút cho nhau ăn, bên trao đổi hôn môi, ai để ý xem phim chiếu đến đoạn nào.

      Nhưng có đôi lúc Thẩm Tương Tường thấy có chút thất bại, Bạch Thủy Ương quá nhập tâm vào vai trò làm người vợ tốt của , mà lại dường như chẳng làm được chuyện gì khiến vui vẻ.

      “ Em có có đặc biệt thích thứ gì , hay là đặc biệt muốn có thứ gì đó?”

      Bạch Thủy Ương cau màu suy nghĩ lâu, cuối cùng ra, “ Thú nhồi bông, loại to có đủ hình dạng, khi ôm vào ngực là ấm áp, lông mềm mại”.

      Thú nhồi bông? Danh từ này gần hai mươi năm nay Thẩm Tương Tương có nghe thấy.

      Ngay thứ hai sau khi tan ca, lái xe đến cửa hàng bách hóa, ở quầy thiếu nhi dạo dạo lại lâu, cuối cùng cũng chọn được con thỏ bông.

      người đàn ông âu phục chỉnh tề ôm con thỏ bông trắng đáng , Thẩm Tương Tương đương nhiên biết mình kì quái biết bao nhiêu, nhưng lúc cầm con thỏ về nhà nhìn thấy biểu cảm vừa kinh ngạc vừa sung sướng của bà xã phát tất cả đều đáng giá.

      Nhưng  tối hôm đó Bạch Thủy Ương lại chỉ biết ôm con thỏ chết tiệt kia cùng nhau ngủ, mà phải , làm muốn vứt luôn con thỏ đó vào sọt rác.

      hôm sau khi tiễn Thẩm Tương Tường làm vào dọn dẹp lại giường ngủ, đặt con thỏ vào giữa giường, lúc ra ngoài dọn dẹp phòng khách chuông cửa vang lên, mở của liền thấy nhân viên đưa hàng của nhân viên bách hóa,

      “Xin hỏi là tiểu thư Bạch Thủy Ương ? Mời kí nhận.”

      “Tôi đâu có mua gì.”

      “Là vị tên Thẩm Tường Tường hôm qua đến đặt trước ở của hàng chúng tôi, muốn đưa đến địa chỉ này, người kí nhận cũng là tên .

      Sau khi Bạch Thủy Ương kí tên, nhân viên liền chuyển bốn năm cái thùng vào nhà.

      Tiễn nhân viên đưa hàng xong mới vào mở mấy cái thùng ra.



      Trời ạ bên trong toàn là thú nhồi bông, có đủ loại nào là chó, meo ,gấu....Hôm qua Thẩm Tương Tường cảm thấy cũng tệ nên mỗi loại đều mua con, nhiều đến nỗi trong nhà mỗi góc đều có thể để con.

      Thẩm Tương Tường ở bên kia tiến hành hội nghị, đột nhiên tiếng chuông điện thoại di đông vang lên, trong gian yên tĩnh của phòng họp ai nấy đều cảm thấy bất an.

      Thẩm Tương Tương rút điện thoại từ trong túi ra ung dung nhận máy. Là người nào cầu tất cả mọi người trong giờ họp được để chuông điện thoại? Mọi người nghẹn họng nhìn xuống trân trối.

      Bạch Thủy Ương ở đầu dây bên kia căn bản hề biết khí bên này nghiêm trọng như thế nào, “ Ông xã, em , em rất nha”.

      hạnh phúc thẹn thùng vừa xong liền lập tức tắt máy, trái phải mỗi bên đều ôm đầy thú bông, nằm sàn nhà cười hạnh phúc.

      Đây là lần đầu tiên Bạch Thủy Ương gọi tên mà gọi là ông xã, cảm giác tệ chút nào.

      Đương nhiên tối hôm đó Thẩm Tương Tưởng được hưởng thụ nghênh đón trước nay chưa từng có, Bạch Thủy Ương còn thay bộ đồ ngủ rộng thùng thình của mình bằng chiếc váy ngủ khêu gợi.

      Nhưng cho dù Thẩm Tương Tường thể khống chế xúc động của mình, cũng chỉ có hôn môi, vuốt ve, sau đó liền vào nhà tắm trấn áp lại dục vọng rồi mới lại lên giường cùng ôm nhau ngủ.

      Sau khi tiễn ông xã làm vào ngày hôm sau, lúc vào dọn dẹp nhà tắm Bạch Thủy Ương hết soi trái rồi soi phải, khuôn mặt xinh đẹp, có nếp nhăn, có tàn nhang, đường cong lung linh, dáng người bên ngoài rất gây hứng thú, hề có vấn đề gì a.

      Cảm giác nóng rực ở thân dưới của cũng từng cảm nhận thấy, bên phía cũng có vấn đề, vậy nguyên nhân là tại sao? .

      ràng biết chỉ có mình mình ở nhà, thế mà lại dè dặt cẩn trọng, lén lút tiến đến phòng sách mở máy tính ra lên mạng tra cứu nguyên nhân vì sao giữa vợ chồng làm việc đó.

      Nguyên nhân thứ nhất, phía nữ lãnh cảm.

      có khả năng, ràng là có động tình, có đáp lại mà, bây giờ khi hôn cũng đem đầu lưỡi thâm nhập vào miệng , lúc sờ của mình cũng nhiệt tình đáp lại.

      Nguyên nhân thứ hai, phía nam bất lực.

      Cái này càng thể, Bạch Thủy Ương đập mạnh lên bàn cái, cái đó của Thẩm Tương Tường lớn đến cỡ nào phải biết, lúc giúp kì lưng đều thấy qua.

      Nguyên nhân thứ ba, đối phương có nhân tình.

      Nhân tình? việc chưa từng xem xét qua này thoáng lên trong đầu Bạch Thủy Ương, buổi tối đều về nhà có khả năng ra ngoài, nếu có cũng chỉ là ban ngày, ban ngày đều ở công ty, chẳng lẽ lại là người trong công ty?.

      Vấn đề ngày càng trở nên rối rắm, nghĩ mãi vẫn nghĩ ra nguyên nhân, chẳng lẽ Thẩm Tương Tương có bí mật gì sao? đột nhiên nghĩ đến cách cửa bị khóa của căn phòng bên trái kia, Thẩm Tương Tường cũng thích đến bí mật này.

      Những ngờ vực trong lòng giống như quả cầu tuyết càng lúc càng lớn, càng nghĩ càng ly kì, trong đầu lên đủ mọi loại tình huống.



      Bạch Thủy Ương lần đầu tiên muốn về nhà , mua xong thức cùng với vật dụng liền vào quán cà phê, nhìn người qua lại ngoài cửa sổ, suy sét vấn đề của mình, nhưng suy nghĩ của cứ như vào mê cùng thế nào cũng ra được.

      vuốt ve con thú bông tay, đây là con thú bông Thẩm Tương Tường đưa cho , nó vừa vặn để có thể mạng theo bên mình.

      “Chị dâu mình ngồi ở chỗ này đếm người sao?” bóng người ngồi xuống trước mặt , khuôn mặt cà lơ phất phơ xuất trước mắt .

      “ Lâm............ Lâm xin chào.” Bạch Thủy Ương giật nảy mình sau đó liền rụt người lại.



      “ Đừng là chị dâu ở đây chờ em nhá?”. Lâm Tử Lâm luôn thích dùng giọng điệu bỡn cợt để chuyện với phụ nữ.

      phải,  chỉ có mình tôi, tôi ngồi đây lúc rồi mới về nhà”.

      Lâm Tử Lâm nhìn túi to đựng đầy đồ bên cạnh, giống như là có hẹn cùng người đàn ông khác, xem ra là suy nghĩ quá nhiều.

      “Vừa rồi nhìn chị rất hoang mang, có chuyện gì sao? nghe chút , chừng em đâycó thể giúp chị giải quyết.” Lâm Tử Lâm vừa vừa quên ném cái nhìn mê hoặc đối với nữ nhân viên phục, nữ sinh liền lập tức đỏ mặt.

      Bạch Thủy Ương đem tất cả những gì vừa xảy ra vào mắt, khiếp sợ hỏi: “ Lâm hình như rất có hiểu biết đối với phụ nữ”.

      “Chị dâu đừng khách sáo, gọi em là Tử Lâm là được rồi, em chỉ hiểu phụ nữ mà còn với cả đàn ông.” Lâm Tử Lâm vừa vừa hướng về phía người khách phía sau Bạch Thủy ương mà phóng điện.

      Bạch Thủy Ương quay ra sau nhìn thấy thiếu niên trắng trẻo đỏ mặt cúi đầu.

      Trời ạ ra cái tên này có thể ăn cả nam lẫn nữ.

      “Tử.......Tử Lâm tôi có thể hỏi chuyện được ?”

      “Chị dâu cứ , em cái gì cũng đều có thể tán gẫu được.”

      “Tôi có người bạn, người bạn kia của tôi kết hôn, nhưng chồng của ấy vẫn chưa cùng ấy phát sinh chuyện ấy.” Bạch Thủy Ương ấp úng .

      Lâm Tử Lâm gật đầu hiểu , bạn hả? Bạn? Ha ha ha, cuối cùng bắt được thóp để nhạo báng Thẩm Tương Tường rồi.

      “Chuyện ấy là chuyện gì?” ra vẻ hiểu hỏi.

      “Chính là cái đó” Bạch Thủy Ương đỏ mặt biết giải thích thế nào mới ổn.

      “Cái nào? Chỉ dâu ra xem, em hiểu.”

      “Chính là chuyện phòng the”.

      “À... Chuyện phòng the, em hiểu rồi”. Lầm Tử Lâm cố ý to hơn chút.

      Bạch Thủy Ương sợ đến mức nhìn đông nhìn tây, “ Xuỵt, xuỵt tiếng chút, tôi....tôi chỉ là muốn thay người bạn đó hỏi chút, vì sao ràng là vọ chồng, nhưng người kia vẫn đồng ý cùng ấy có quan hệ?”.

      “Chị dâu, chuyện này cần phải phân tích nhiều phương diện, thứ nhất chồng của người bạn đó có thể là bất lực hoặc khỏe mạnh? Thứ hai người bạn đó có phải hay giường biểu quá mức lãnh cảm, làm cho chồng ta khơi dậy nổi hứng thú? Thứ ba có thể là người chồng đó có bóng ma tâm lý với việc tình ái, thể tiến hành quan hệ bình thường?”

      “Nếu.....nếu là cái thứ ba phải làm sao bây giờ?” Bạch Thủy Ương loại bỏ khả năng và hai, điểm thứ ba Lâm Tử Lâm đến cũng chưa tìm thấy ở mạng.

      “Xã hội bây giờ, áp lực của đàn ông so với phụ nữ lớn hơn rất nhiều, loại áp lực này cũng thường thể ở trong chuyện quan hệ của vợ chồng, ví dụ như chỉ cần người nữ từng có chút cự tuyệt hoặc phản kháng cũng đều làm cho đàn ông cho rằng mình thất bại, được người nữ thích, việc này xảy ra trong thời gian dài làm cho người nam có những hành vi bình thường trong chuyện đó, ví như có người thích y tá, thích giái viên, thích tiếp viên hàng . Chị dâu chị thử nghĩ xem, người hồi từng bị giáo viên đánh quá nhiều nếu sau khi lón lên có thể đem giáo viên đặt ở dưới thân hành hạ có phải hay đặc bệt thỏa mãn?”. Lâm Tử Lâm phát biểu những lời lẽ sai trái của mình theo cách hoàn toàn hợp tình hợp lý, giáo dục cho Bạch Thủy Ương những tư tưởng sai lầm.

      “Ừm” Hình như là cũng có chút đạo lý, Bạch Thủy Ương gật đầu.

      “ Cho nên chị dâu,  chị cần phải cho bạn của mình, đối mặt với người đàn ông như vậy phải đặc biệt cẩn thận, tuyệt đối thể làm phật ý họ, nếu đó chính là sát muối vào vết thương của bọn họ, trong chuyện tình ái còn phải chú ý đến việc đổi mới địa điểm cũng như tư thế cơ thể, phải tìm được cách làm cho đàn ông hưng phấn nhất như thế mới có thể làm ít nhưng hiệu quả ngờ”.

      Lâm Tử Lâm chuyện đạo lý rất ràng, câu nào cũng có lý, cuối cùng còn quên thêm câu: “ Chị dâu, em từng có nhiều bạn như vậy, chẳng lẽ những chuyện em phân tích vừa rồi có thể sai được sao? Đó đều là tuyệt đối đúng đắn.”

      Thứ nhất thể cự tuyệt, thể phản kháng, tuyệt đối thể biểu chút vừa ý.

      Thứ hai nếu muốn duy trì cảm giác kích thích tươi mới, tuyệt đối đẻ cảm thấy lãnh đạm hay thú vị.

      Đây là hai điểm mà Bạch Thủy Ương rút ra từ những kiến giải của Lâm Tử Lâm, con thỏ hoàn toàn bị ô nhiểm bởi sói già.

      Hai điểm này chính là chú trọng vào tính chủ động từ phía nữ, chủ động thay đổi đa dạng phương thức hấp dẫn đàn ông, ở phương diện này Bạch Thủy Ương có kinh nghiệm gì, nhưng cũng là cảm ơn những tiến bộ khoa học kĩ thuật, hòa nhập văn hóa quốc tế. Bạch Thủy Ương dành thời gian cả buổi chiều để tìm hiểu học hỏi, thiếu chút nữa là quên mất nấu cơm tối.

      Bạch Thủy Ương ngâm mình trong bồn tắm ngừng nhớ lại những tình tiết tình trong phim hành động, làm xong loạt hành động cổ vũ tinh thần mới đứng dậy mặc chiến bào, chiếc váy ngủ để lộ nhiều mảng da thịt trần trụi làm cảm thấy tự nhiên, dường như muốn nhanh chóng chạy trốn lên giường, đúng....... mặc bộ này là muốn quyến rũ Thẩm Tương Tường, mới có tí mà trốn lên giường làm sao có thể nhìn thấy cái gì.

      thuytwjuliet43 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Điệp Điệp
      Chương 8

      Bạch Thủy Ương đến bên giường, nhưng tự nhiên cứng hết người lại, giống như chân tay còn nghe theo mình nữa, uống ừng ực hơi hết sạch cốc nước lớn, ổn định nhịp tim rồi mới thong thả đến bên giường nằm xuống, chậm rãi kéo lấy chiếc chăn ở giường, nhưng giống như mọi lần đem chăn trùm kín mít mà chỉ kéo góc chăn đắp lên phía bụng.

      Thẩm Tương Tường tuy cúi đầu đọc báo nhưng thỉnh thoảng vẫn ngẩng đầu lên ngắm Bạch Thủy Ương vài cái, này hôm cả bữa tối đều thất thần, mặt lại luôn đỏ lên biết là  suy nghĩ cái gì, bây giờ vừa mới bước ra áp dụng chiêu kia?.

      “Thủy Ương, dạo này em thích cái gì sao?” Thẩm Tương Tường hỏi, chẳng lẽ lại nhìn trúng cái gì đắt giá?.

      có, thú nhồi bông trong nhà nhiều đến nỗi đếm hết rồi, em thấy thế là quá nhiều rồi.” Bạch Thủy Ương nằm nghiêng mình, ta nâng đầu, tay khẩn trương nắm lấy ga trải giường, trong đầu nhớ lại động tác Lâm Tử Lâm làm với nhân viên phục vụ, chuyển động con ngươi mí mắt mở ra tung cái liếc mắt mị hoặc về phía Thẩm Tương Tường.

      “ Thủy Ương, mắt em thoải mái sao? Đèn sáng quá à? Vậy chúng ta ngủ sớm chút .”  Thẩm Tương Tường tắt đèn bên phía đầu giường mình, kéo Bạch Thủy Ương vào trong chăn, “ Mấy hôm nay trở lạnh, dù mở lò sưởi nhưng vẫn nên đắp chăn kín vào.”

      Bạch Thủy Ương chỉ trong nháy mắt bị bọc lại thành cái kén,  phồng má thở phì phò trong bóng đêm, tác chiến liên tục thất bại nhưng vẫn quyết đầu hàng.

      nằm cọ cọ bên người Thẩm Tương Tường, đầu dựa lên vai , hai tay thi ôm lấy cánh tay , bộ ngực mềm mại kề sát ở mặt , đó là vũ khí lợi hại nhất của .

      Đôi mắt trong trẻo của ngừng chuyển động, nhớ lại những thứ viết ra, những vị trí mẫn cảm: lỗ tai, gáy, đầu vú, phía trong bắp đùi, tại vị trí  tiếp xúc thuận lợi nhất của chính vành tai và gáy.

      Thẩm Tương Tường cảm thấy Bạch Thủy ương hôm nay có chút khác thường, chẳng lẽ là do quá mệt mỏi? Trong đầu cũng đưa ra vài suy đoán rồi lẳng lặng ôm vào giấc ngủ.

      Nếu ngày mai vẫn vậy, có lẽ nên tâm với .

      Vành tai ươn ướt giống như có cái gì đó liếm ......

      Cổ cũng như vậy, chẳng lẽ Bạch Thủy Ương nằm mơ mình ăn gì đó rồi tưởng cổ là đồ ăn?

      Thẩm Tương Tường thay đổi tư thế đêm Bạch Thủy Ương ôm phía trước, ngực kề sát lưng, cánh tay cường tráng ôm lấy eo .

      Bạch Thủy Ương bé bỏng bị thay đổi tư thế, còn chưa có thành công đâu vậy nên liền liên tục xoay trái rồi xoay phải.

      “Thủy Ương ngoan đừng động đậy”. dùng giọng điệu dỗ trẻ con để .

      Trong lòng Bạch Thủy Ương cảm thấy có bao nhiêu là thất bại, bây giờ các điểm mẫn cảm người còn chưa chạm vào hết, trong sổ ghi chú còn ghi các lợi thế con như ngực cao, eo , chân dài, toàn bộ những thứ đó đều có, eo bị ôm, còn Thẩm Tương Tường lại có phản ứng gì, đôi chân dài vừa nãy cũng dùng để lượn qua lượn lại trước mặt rồi, bây giờ chỉ còn..........

      nín thở, cầm tay đặt lên ngực mình, rồi khe khẽ phát ra tiếng ngáy giả bộ ngủ.

      Tốt lắm, tốt lắm, Bạch Thủy Ương mày làm tốt lắm, mày ngủ, biết cái gì cả, mày chỉ chờ biến thành sói đến ăn mình và  có phản kháng gì cả.

      Lúc Bạch Thủy Ương còn đắc ý dạt dào, Thẩm Tường Tường liền cảm giác thấy ổn lắm, tuy thứ trong lòng bàn tay mềm mại làm người ta lưu luyến, nhưng cũng muốn trong trời lạnh thế này mà ngày nào cũng đều phải tắm nước lạnh.

      Nghe thấy tiếng ngáy nhè của Bạch Thủy Ương nhàng buông ra lùi về phía sau để làm cho chính mình tỉnh táo lại.

      Đêm dài yên tĩnh mà thê lương.

      Tiếng rên rỉ thút thít từ bên kia truyền đến.

      “Thủy Ương, Thủy Ương .....làm sao vậy? Mơ thấy gì sao?”  Thẩm Tương Tường tiến đến chạm vào lại bị Bạch Thủy Ương đẩy ra, đầu ngón tay còn cảm thấy ươn ướt.

      hoảng tới mức lập tức ngồii dậy bật đèn, mất nhiều công sức mới có thể đem người bị chôn chặt trong chăn lôi ra ngoài, khuôn mặt nhắn đầy nước mắt làm vô cùng đau lòng.

      “ Thủy Ương, Thủy Ương ngoan, đừng khóc, cho nghe ai bắt nạt em, để giúp em xử lí.”  đem ôm vào lòng, đây là lần đâu tiên thấy Bạch Thủy Ương khóc đau lòng như thế.

      “Hu......hu .........hu” Bạch Thủy ương khóc mà thể dừng lại, bắt đầu gào khóc thành tiếng, “ Đều là , hu hu.....  Đều là bắt nạt....”

      ?” Thẩm Tương Tường mờ mịt, bắt nạt khi nào? ràng là muốn thương còn kịp nữa là.

      “ Đều là ....hu hu ......Đều là ......”

      “ Được, được , được đều là , đều là sai, Thủy Ương đừng khóc.”

      Bây giờ Bạch Thủy Ương vẫn còn thút thít như đứa trẻ con xấu tính, sau khi vất vả dỗ dành trấn an tiếng khóc mới dần.

      “ Bây giờ em có thể cho biết, đây đầu xỏ làm chuyện gì sai mới chọc em khóc đau lòng như vậy?”

      Tay cầm lấy khăn giấy, vành mắt đỏ hoe, dù sao bộ dạng xấu xí như vậy cũng đều bị thấy hết, Bạch Thủy Ương do dự chút rồi mạch lạc thẳng ra,” Em dụ dỗ , nhưng tên đầu gỗ như ngay cả phản ứng cũng có.”

      “Dụ dỗ ?” Thẩm Tương Tưởng vẫn : “ Em dụ dỗ khi nào?”

      Bạch Thủy Ương tức giận trừng mắt lườm , tức giận : “ mặc bộ váy ngủ gợi cảm đó phải là dụ dỗ sao? Lại còn liếm tai, liếm cổ đều là những vùng nhạy cảm của đàn ông còn phải là dụ dỗ sao? Lại còn, lại còn cầm tay đặt ở, đặt ở ngực , cái này phải dụ dỗ sao? Nhưng phản ứng gì cũng có, lại còn đẩy người ta ra.”

      Bạch Thủy ương phải nhận lấy trận đả kích nghiêm trọng về tâm lý phụ nữ.

      “ Chẳng lẽ là em gợi cảm sao? Là ngực đủ lớn sao? sờ thử xem, sờ thử xem, ràng là rất lớn, tay người ta cũng cầm hết bộ ngực mình.”

      giận dỗi cầm lấy tay , để sờ lấy bộ ngực của mình, lúc này tức giận lại bị cảm giác xấu hổ làm cho tan biến hết.

      Thẩm Tương Tương ôm Bạch Thủy Ương vào trong lòng để thấy bộ mặt khóc dở cười dở của mình, nếu chắc chắn lại càng thêm tức giận.

      ra cả buổi tối đều quái dị là vì muốn dụ dỗ , biết vì sao Thẩm Tương Tường lại có loại cảm giác như trong nhà   nuôi con mới lớn vậy.

      “ Rất lớn, Thủy Ương của ta rất đầy đặn, ta đều biết hết.”

      Cảm giác mềm mại trắng mịn trong lòng bàn tay, ôm Bạch Thủy ương lên đùi mình, “ Như vậy em vẫn cảm thấy dụ dỗ ánh thấy bại sao?”.

      “ Nhưng tại sao.....tại sao? Vì sao cũng ....”

      “Thủy Ương ngoan.” Thẩm Tương Tường đem mặt giấu bờ vai của , ngửi mùi hương thơm ngát vương tóc, ngón tay đùa nghịch vài lọn tóc, “ Bây giờ em phải Bạch Thủy Ương hoàn chỉnh, em quên mất mình trước kia rồi còn gì, nếu bây giờ thừa dịp chính em cũng ràng về bản thân mình mà để xảy ra quan hệ, khi em nhớ lại trước kia.......Thủy  Ương nếu em nhớ được chuyện trước kia, em hối hận.”

      Em quên trước kia mình người đàn ông sâu đậm như thế nào, em quên bản thân mình oán hận như thế nào, em quên.........Thủy Ương, là muốn em về sau càng thêm thù hận hơn nữa.

      Thẩm Tương Tường đè nén quá nhiều tình cảm trong lời , Thủy Ương lắm chuyện lúc trước, cái ràng duy nhất là bây giờ, biết tại thích Thẩm Tương Tường, rất thích, vô cùng thích, thích nhiều đến mức tình nguyện đem tất cả hiến dâng cho .

      , em chắc chắn hối hận.”

      Bạch Thủy Ương kiện định đổi tư thế ngồi người , ngọn đèn chiếu lên nửa thân hình gợi cảm, cầm tay đưa đến nơi thầm kín nhất của mình.

      “Thủy Ương, em.......”  Thẩm Tương Tường nhìn Bạch THủy ương mà thể tin, nhìn đỏ bừng mặt.

      Ngay cả ngủ cũng đều là mặc váy ngủ dài in hình nhân vật hoạt hình, vậy mà chỉ vì quyến rũ mà vợ liền mặc quần lót leo lên giường.

      Nhìn biều cảm kinh ngạc xen lẫn vui mừng của Thẩm Tương Tường, biết mình thành công, quả nhiên đàn ông đều là động vật háo sắc.

      Thẩm Tương Tương kích động nghiêng người đem Bạch THủy Ương đè dưới thân, “ Thủy ương, em xác định hối hận?”.

      thẹn thùng gật đầu vói .

      liền kích động hôn lên môi, ngượng ngùng cầm lấy tà váy ngủ, “ Tắt đèn .”

      “Được, tắt đèn”

      Trong phòng lại tối đen như mực, trong khí chỉ còn lại thanh những nụ hôn của hai người.

      Thẩm Tương Tương lại nhấm nháp đôi môi đỏ mọng, hơi thở hỗn loạn dính môi : “ Thủy Ương, muốn hôn em”.

      ràng  là hôn rất nhiều lần, nhưng những lời này vẫn làm cho hai gò má đỏ ửng.

      Thẩm Tương Tường liền hôn cách thô bạo,  dụ dỗ đầu lưỡi, mút môi của đến phát đau, nhưng vẫn thể tự kiềm chế mà cố tình sa vào trong nó.

      Thân thể hai người chậm rãi nóng đỏ lên như lò lửa, ràng mấy tháng nay bọn họ cũng vô số lần thân mật, nhưng cảm giác lúc này hoàn toàn khác.

      Giờ đây Thẩm Tường Tường còn cần phải đè nén, ham muốn mãnh liệt thô bạo hôn môi vợ mình,  bàn tay mang theo hơi thở nóng bỏng vuốt ve khuôn mặt, xuống đến cổ rồi bờ vai của , liên tục làm cho cảm thấy ý loạn tình mê.

      Ngón tay từ vai vuốt ve dọc xuống theo cánh tay, môi nóng lên và ngừng hôn.

      Bạch Thủy Ương bị vuốt ve mà tay nắm chặt vào giường, cảm thấy giống như có cái gì đó từ phía trong mình chảy ra, cảm giác quá mức xa lạ, thân thể sợ hãi run rẩy ngừng.

      “ Tương Tường, ... cảm giác rất kỳ quái........”  Lần đầu tiên bị như vậy, chỉ còn cách xin giúp đỡ từ người đàn ông cùng mình thân mật này.

      Thẩm Tương Tường liền nhanh chóng hiểu được cơ thể Bạch Thủy Ương dần nổi lên khát vọng.

      “ Em ẩm ướt.” Thẩm Tương Tương hạ thấp người than bên tai “ Là vì .”

      Bạch Thủy Ương thẹn thùng dám nhìn vào khuôn mặt kiêu ngạo tuấn dật của , biết rằng bây giờ bất cứ động tác nào của mình đều có thể lấy lòng .

      .................

      Sóng gió qua , Thẩm Tương Tường xoay người đặt Bạch Thủy Ương ngất ghé vào người mình.

      xoa xoa đôi mắt ẩm ướt, hôn đôi môi cùng vành tai xinh đẹp của .

      Bà xã, em vất vả rồi.

      Người đàn ông bị đè nén bấy lâu nay được phóng thích, dục vọng đương nhiên thể cứ như vậy mà hết được, ôm vào phòng tắm, dập dờn màn nước mùa xuân.

      Hôm sau,  khi Bạch Thủy Ương tỉnh dậy mặt trời lên cao, mà người đàn ông bên cạnh cũng làm.

      biết tối qua họ làm bao nhiêu lần, ngừng cầu khẩn ngừng lại, lần nào cũng cam đoan là lần cuối cùng, nhưng mà sau mỗi lần cuối cũng đều có những lần khác.

      Người đàn ông này, thể lực sao có thể tốt như vậy biết.

      đem khuôn mặt nóng lên giấu vào trong chăn, cơ thể dưới chăn sạch thoải mái, là Thẩm Tương Tường giúp tắm rửa sạch ,  lại còn làm bữa sáng ấm áp đặt ở đầu giường, làm cho trong ngực thấy ngọt ngào như mật.

      Bạch Thủy Ương bước xuống giường, hai chân còn chưa chạm xuống sàn té lăn ra, đùi bủn rủn còn sức lực, liền chu chu cái miệng lên : “ ràng bên ngoài lạnh lùng kiêu ngạo như vậy, giường cũng phải là chế được, nhưng đối với chuyện hạ lưu này mà đặc biệt thích............, đồ hai mặt.

      Bạch Thủy Ương ngoài miệng oán trách lại còn cắn miếng sandwich to cho hả giận, nhưng hai mắt cong cong lấp lánh sáng ngời.

      Thẩm Tương Tưởng lại ngoài ý muốn đến công ty muộn mất nửa giờ, thư kí luôn theo bên người cũng đoán ra nguyên nhân đến muộn lần này của .

      “ Xếp Thẩm, khỏe sao?” Ngoài nguyên nhân này ra , thể nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

      có”. kí xong toàn bộ tài liệu rồi đưa cho thư kí, “Cuộc họp thường kì giữa các phòng ban vẫn theo thường lệ, tiếng nữa tiến hành, ngoài nội dung chính ra tôi nghĩ nghe chút ý kiến về dự án phát triển mới của công ty, thông báo đến các bộ phận để chuẩn bị .”

      “ Vâng”. Chỉ có tiếng, xem ra bọn họ tha hồ mà bận rộn.

      Thư kí cầm xấp tài liệu ra ngoài, dù sao cũng cảm thấy tổng giám đốc có cái gì đó bình thường, đúng rồi, lúc nãy vừa vào văn phòng vừa cười.

      Chẳng lẽ có liên quan đến cuộc điện thoại kia? luôn ghét nhất là khi họp mà có điện thoại cắt ngang thế mà hôm đó lại tự nhiên lại nhận điện thoại, biết là ma lực của thần thánh phương nào, tự nhiên lại có thể làm tan chảy tổng giám đốc băng giá của .

      Thứ kí cầm điện thoại lại thấy người nên xuất vào lúc này lại có mặt ở đây Lâm Tử Lâm, nhìn đồng hồ tay, mười giờ đúng, lúc này phải vẫn là nên nằm trong vòng tay phụ nữ sao, sao lại có thể xuất sớm như vậy?.









      Hoa Hong Xanh _16wjuliet43 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Điệp Điệp
      Chương 9



      Lần này cản lại mà trực tiếp đưa vào văn phòng Thẩm Tương Tường.

      “ Xem ai đó hôm nay là đường quan rộng mở nha”. Lâm Tử Lâm đặt mông ngồi ghế sofa, chân dài vẫn duỗi ra đặt bàn uống trà, đây là rất thích cái bàn này mà, độ cao chuẩn, sau này chắc cũng cần mua cái thế này ở nhà mới được.

      “ Làm sao mà có thể đến sớm như vậy? Chắc là bị nào thả ra, lẽ ngài Lâm đây tuổi vẫn còn trẻ mà thận bắt đầu suy?”

      “Phi!  Cậu mới yếu thận đấy, đúng là đồ vong ơn phụ nghĩa, nếu phải ngày hôm qua tôi đây vì bà xã cậu mà ra sức chỉ điểm,  cậu nghĩ rằng mình có thể cả vật thể thoải mái như vậy sao?”. Lâm Tử Lâm chỉ thẳng vào mặt Thẩm Tương Tường mà mắng.

      Câu này rút cuộc khơi dậy được hứng thú của Thẩm Tương Tường, “ Cậu gặp ấy khi nào?”

      “ Hôm qua, lúc đó bà xã cậu vẫn còn ngồi ngẩn cả người trong tiệm cà phê, mình còn cho rằng ấy hồng hạnh vượt tường ngồi đó đợi tình nhân, ngờ bà xã cậu lại có thể ngồi yên tư thế trong suốt giờ đồng hồ, nếu tớ xuống chuyện biết ấy còn định ngồi đến khi nào.”

      “Sau đó sao?”. Bạch Thủy Ương là  do rất đơn nên mới ngồi ngẩn người ở quán cà phê sao?

      “ Bà xã cậu hỏi mình vấn đề, là vì sao là vợ chồng mà giữa hai người vẫn xảy ra chuyện quan hệ, cậu xem người bà xã cậu ám chỉ đến là ai?”

      Sắc mặt Thẩm Tương Tường trở nên buồn bã, thích Bạch Thủy Ương cùng với Lâm Tử Lâm chuyện với nhau về những đề tài tế nhị như vậy.

      “ Nhưng cứ yên tâm mình dùng cả loạt các chiêu thức để huấn luyện vợ cậu rồi, thế nào? Tối qua hưởng thụ đủ chứ?” Lâm Tử Lâm nhíu mày nheo mắt, ra vẻ ta đây rất giỏi trong chuyện này vậy.

      trách được là tối qua Bạch Thủy Ương kì quái như vậy, ra tất cả đều bị tên quái thái này ô nhiễm.

      “ Từ nay về sau mình dặn Thủy Ương tốt nhất là nên cách xa cậu chút, để miễn khỏi phải học được những thứ đứng đắn.” Thẩm Tương Tường .

      “ A cái tên vong ơn phụ nghĩa này qua cầu rút ván hả? Cậu xem ánh mắt chan chứa xuân tình, trước mắt có bóng đen, xem ra tối qua chiến đấu oanh liệt nhỉ, thế nào? Bạch Thủy Ương hương vị thế nào hả?”

      Lâm Tử Lâm còn chưa xong, Thẩm Tương Tường liền nhấn xuống phím call phân phó cho thư kí bên ngoài : “Đưa Lâm ra ngoài”.

      “ Này, này, này cái tên lòng lang dạ sói này!”



      Cuộc sống như là dĩ vãng, thời tiết càng ngày càng lạnh trong lúc đó tình cảm của Thẩm Tương Tường và  Bạch Thủy Ương lại liên tục tăng nhiệt.

      Làm việc điên cuồng nhưng lại tăng ca, mỗi ngày đều về nhà ăn bữa tối tình   cùng vợ, buổi tối lại có bà xã ủ ấm giường, mỗi ngày của Thẩm Tương Tường đều cảm thấy vừa tiêu dao lại vừa thỏa mãn, ngoại trừ việc Bạch Thủy Ương vẫn vô cùng bảo thủ trong chuyện tình ái ra hình như chẳng có gì phải phàn nàn.

      Cũng vì Bạch Thủy Ương thích những thứ như trang  sức hay hàng hiệu, vậy nên Thẩm Tương Tường lại đành phải chọn lựa nhưng thứ khác để làm quà tặng chẳng hạn như chiếc bình hoa  , Bạch Thủy Ương rất thích hoa cỏ, nhìn cái ban công đầy hoa của bọn họ liền có thể nhìn ra điều đó; hoặc là khích lệ ấy mỗi khi có món mới, mang ấy ra ngoại ô chơi vào cuối tuần hay buổi tối liên tục gọi bà xã, bà xã là đều có thể làm Bạch Thủy Ương vui vẻ.

      Đôi úc cũng hỏi rằng liệu ngày nào cũng như vậy có phải là rất nhàm chán hay , nhưng Bạch Thủy Ương   chút do dự : “ đâu, mỗi ngày đều  loanh quanh nhà như vậy em thấy rất thoải mái”.

      Trong nhà có , có vui vẻ.

      Lau xong sàn nhà Bạch Thủy Ương vươn vai vặn vẹo chút, nhìn mặt sàn trơn bóng khuôn mặt liền tươi cười vừa lòng, ngày nào cũng như vậy thực thỏa mãn.





      Bạch Thủy Ương lại cầm bình hoa thay nước, hoa héo gần hết nhưng luyến tiếc quăng , đây là bó hoa đầu tiên Thẩm Tương Tường tặng, thậm chí còn học cả cách làm hoa khô rồi cất bông vào trong nhật kí.

      Chuông cửa vang lên, Bạch Thủy Ương bỏ bình hoa đó ra mở cửa.

      “ Mẹ đến rồi à?”. Bạch Thủy Ương cầm lấy thứ gì đó trong tay của mẹ đặt bên rồi ngồi xuống giúp bà đổi dép lê để bà khỏi phải cúi xuống.

      Bạch Thủy Ương biết tình cảm của mình và mẹ thế nào, nhưng bây giờ và mẹ mình rất thân thiết, mỗi tuần đều về nhà mẹ để cùng bà dạo, chuyện tâm .

      “ Mấy hôm nữa mẹ cùng ba con ra nước ngoài du lịch nên đến cho con biết trước tiếng lại mất công đến rồi lại về.” Bạch phu nhân nhận lấy ly trà hoa, nhìn con cười dịu dàng. Tuy Bạch Thủy Ương bây giờ hoàn toàn thay đổi nhưng thấy con lại hạnh phúc hơn trước kia bà liền thấy rất vui lòng.

      sao? Mẹ nhớ phải mua quà về cho con đấy.” Bạch Thủy ương ôm lấy tay mẹ mà làm nũng.

      “ Con bé này muốn quà như vậy cùng Tương Tường du lịch chuyến phải tốt hơn sao.” Bà Bạch vỗ tay con.



      “Con cần, ra nước ngoài mệt chết được.” ra biết Thẩm Tương Tường căn bản là bận rộn làm sao mà có thời gian chơi cùng mình, nên chỉ lấy cớ mà thôi.

      Bà Bạch bất đắc dĩ lắc đầu, hai mẹ con tựa đầu cùng nhau mấy chuyện linh tinh.

      Lúc bà Bạch ra về Bạch Thủy Ương bỗng nhiên : “ Mẹ chờ con chút, vào đây với con.”

      dẫn mẹ vào phòng ngủ, lấy chiếc hộp bàn trang điểm, “ Mẹ, mẹ mở ra xem có thích .”

      Trong hộp là chiếc kim cài áo tinh xảo.

      “ Gần đây con có tham gia khóa học dạy làm mấy thứ linh tinh như kim cài áo với dây chuyền, cái này cũng có gì đắt đỏ cả mẹ đừng chê đấy.” Bạch Thủy Ương vừa vừa đeo vào giúp bà.

      Chiếc kim cái áo với bông hoa hồng màu vàng phối hợp với chiếc lá màu xanh, Bà Bạch vuốt ve kim cài áo, khóe mắt ẩm ướt, “ thích, rất thích.”

      Bạch Thủy Ương thấy như thế mới yên tâm, rồi lại lấy trong tủ quần áo ra gói to màu trắng, “ Mẹ, cái áo bông này con may cho ba, định mấy hôm nữa mang sang, ba mẹ nhớ chú ý sức khỏe đấy, chơi vui vẻ nữa nha.”

      “ Được, được con mẹ hiểu chuyện.” Bà Bạch nhìn khuôn mặt chút son phấn của con , mắt lại đỏ lên, lúc ra cửa mới thấy cái cửa phòng phía đối diện liền hỏi: “ Thủy Ương phòng đó là phòng gì ? Sao lại luôn đóng của thế?”

      “ Con cũng biết, Tương Tường là phòng đó mất chìa khóa rồi, dù sao phòng đó cũng dùng đến nên cũng cứ đóng như vậy.” Bạch Thủy Ương vừa giúp bà Bạch quàng khăn vừa .

      “ Vậy à, nếu khóa rồi cứ để nó khóa .” Bà Bạch nhìn đăm chiêu .

      Bạch Thủy Ương đưa mẹ xuống lầu, lái xe chờ sẵn ở dưới.

      Lên xe rồi nhưng Bà Bạch vẫn nắm tay Bạch Thủy Ương : “ Dù con có thể nhớ lại hay con vẫn vĩnh viễn là con ngoan của mẹ.”

      Vất vả mang thai mười tháng, người mẹ vẫn luôn là người có thể cảm nhận được những cảm giác mà người khác thể nhận thấy.

      Noel đến gần, thời tiết ngày càng lạnh, đường khí lễ hội dần lan tỏa. Bạch Thủy Ương vẫn làm những công việc như ngày thường, xách túi to đứng chờ ở trạm xe buýt, tuy rằng Thẩm Tường Tường đề nghị phải giúp mua chiếc xe mới nhưng lại nhớ lái xe thế nào vậy nên xe buýt vẫn là tốt nhất vừa rẻ vừa tiện nghi.

      Bỗng nhiên thanh niên phát tờ rơi giả dạng ông già noel tiến lại gần.

      “ Chào tiểu thư? Chúng tôi là tình nguyện viên của bệnh viện thành phố, sắp đến Noel, chúng em muôn mang đến cho các em buổi lễ Noel, nhưng lại đủ nhân lực, chị có muốn tham gia cùng chúng tôi ?”. Người thanh niên đưa tờ rơi cho Bạch Thủy Ương, đó có in vài khuôn mặt trẻ con rất ấn tượng, tuy là ở trong bệnh viện nhưng những khuôn mặt non nớt đó lại vẫn tươi cười xán lạn, làm Bạch Thủy Ương cũng thấy vui lây.

      đó còn in thêm vài cầu đối với tình nguyện viên, thấy hầu hết đều phù hợp với mình.

      “ Chị thấy thế nào, đến tham gia cùng chúng tôi nhé?”. Cậu thanh niên cố ý hạ thấp giọng chuyện rồi lại làm thêm động tác mời gọi rất khoa trương chọc cho Bạch Thủy Ương cười.

      “ Tôi thấy cũng hay lắm nhưng vẫn muốn về nhà thương lượng trước với người nhà chút.” Bạch Thủy Ương cầm lấy tờ giấy cười đáp lại.

      “Đương nhiên, phụ nữ vẫn nên hỏi ý kiến của chồng trước, nếu ông xã đồng ý, tôi cũng ngại cùng bỏ trốn đâu .” Cậu thanh niên vuốt vuốt chòm râu giả giọng như ông già , xong cũng quên nháy mắt với cái rồi nhảy bên lên về phía bên kia, tay cầm theo vài quả bóng bay đưa cho mấy em bé ven đường.

      Tình nguyện viên đúng là công việc tồi.

      Hôm nay sau khi cơm nước tắm rửa xong, Thẩm Tương Tường vẫn nằm dựa vào đầu giường đọc tạp chí và tin tức kinh tế, Bạch Thủy Ương nằm dựa vào bờ vai nghịch nghịch đuôi tóc của mình, mắt cứa liếc nhìn hết lần này đến lần khác, ràng là muốn nhưng lại biết mở miệng thế nào.

      Thẩm Tương Tường bất đắc dĩ thở dài trong lòng, đến bây giờ Bạch Thủy Ương vẫn thể hoàn toàn thẳng thắn mở lòng với , tắt tivi, cầm lấy đuôi tóc của vuốt ve trong lòng bàn tay mình.

      “ Toàn thân em từ xuống dưới đều là của , em biết sao?”

      Bạch Thủy Ương ngay lập tức đỏ mặt, bây giờ còn tắt đèn ngủ làm sao mà ra được?

      , có chuyện gì muốn cùng ?”

      “ Sao biết?” Bạch Thủy Ương ngạc nhiên nhìn thẩm Tương Tường, “ Chẳng lẽ biết thuật đọc tâm?”

      biết thuật đọc tâm nhưng đối với em hiểu rất , chỉ cần có chuyện gì lo lắng em chắc chắn tra tấn tóc mình, cũng hy vọng vợ mình có cái đầu trọc lốc đâu.”



      câu đùa ngay lập tức làm tâm trí hiếu kì của Bach Thủy Ương dâng lên bị đánh bẹp xuống,

      “ Thực ra cũng có chuyện gì to tát, hôm nay lúc chợ có người phát tờ rơi tuyển tình nguyện viên của bệnh viện, thấy thế nào?”.

      “ Em muốn ?” Thẩm Tương Tường chăm chú nhìn vẻ mặt dè dặt cẩn trọng của Bạch Thủy Ương, rất vui khi thấy coi trọng ý kiến của như vậy.

      “ Vâng, em muốn chăm sóc mấy đứa , dù sao cũng rảnh rỗi, yên tâm em tuyệt đối làm ảnh hưởng đến việc nấu cơm dọn nhà.” Bạch Thủy Ương còn giơ cả tay lên để thề.

      “ Nếu muốn sao?” Thẩm Tương Tường hỏi ngược lại.

      “ Nếu vậy............Nếu vậy em làm cho đồng ý thôi”.

      Thẩm Tương Tường buồn cười nhìn khuôn mặt tức giận của vợ mình rồi tắt đèn ôm nằm xuống.

      “ Vậy cho thấy năng lực của em , bà xã”.

      “ Được thôi ông xã, em nhất định làm cho vô cùng hài lòng.”

      Mỗi lần chỉ cần Thẩm Tương Tường gọi là bà xã, Bạch Thủy Ương liền biết là muốn, cũng chỉ có những lúc đó mới gọi là ông xã.

      Điều này dường như trở thành bí mật của hai người bọn họ.

      Sau khi Bạch Thủy Ương trải qua phen “ cố gắng”, rất nhanh chóng vinh dự trở thành tình nguyện viên đầu tiên của bệnh viện trung tâm thành phố.

      Trong bệnh viện có vài đứa trẻ cần phải trị liệu dài hạn, Bạch Thuỷ ương nghe các tình nguyện viên khác có thể các em đó có thể được xuất viện, cả đời đều phải ở trong bệnh viện rồi đợi đến lúc kết thúc sinh mệnh ngắn ngủi cũng là tại nơi đây.

      tham gia huấn luyện, học cách để cùng những đứa trẻ đó hiểu nhau, làm thế nào để trấn an tâm trạng nôn nóng của chúng, và quan trọng nhất là làm thế nào để bồi dưỡng tin tưởng của chúng.

      Hôm nay là ngày đầu tiên Bạch Thủy Ương chính thức bắt đầu làm việc, sáng sớm Thẩm Tương Tường lái xe đưa đến bệnh viện.

      cần miễn cưỡng, nếu quen mình trở về nhà, ở phương diện hoạt động xã hội này công ty cũng quyên góp rất nhiều tiền rồi, nhiệt tình cũng kém em đâu.”  Thẩm Tương Tường cảm nhận được Bạch Thủy ương có vẻ khẩn trương, lo lắng liền .

      sao, em nhất định có thể làm được, cũng được đổi ý, đáp ứng để em làm rồi đấy.”

      Thẩm Tương Tường nhìn Bạch Thủy Ương kiên định, thoải mái vào bệnh viện rồi mới quay xe rời .

      dừng thang máy ở tầng bảy, buổi sáng ở bệnh viện cũng có nhiều y tá bác sĩ, bệnh nhân cũng thế, nhưng có đứa trẻ bất ngờ bị phát tác hen xuyễn, các y tá đều vây quanh hỗ trợ.

      Bạch Thủy Ương cũng chưa kịp giới thiệu mình cũng như làm quen với mọi người nên cũng chỉ đành ngồi nhìn mọi người qua lại trước mặt mình. Từ sâu phía trong hành lang truyền đến tiếng hít thở, khung cảnh ồn ào bên ngoài hoàn toàn thể nghe thấy nhưng nó lại xuất mồn bên tai Bạch Thủy Ương, nhìn về phía ấy, cuối hành lang là nhà vệ sinh, đứa trẻ mặc quần áo bệnh nhân nằm gục đất, ôm ngực kịch liệt thở hổn hển, giống như thể thở được.

      lập tức chạy qua đỡ đứa trẻ rồi gọi to : “ Bác sĩ, bác sĩ, bác sĩ!”

      biết mình phải làm gì, nhìn khuôn mặt khó chịu của đứa bé lòng cũng cảm thấy quặn đau, kịp suy nghĩ hai tay của như có trí nhớ bên nới lỏng cổ áo giúp nó dễ thở hơn, bên trấn an tinh thần hoảng sợ của nó.

      “ Đừng sợ, từ từ rồi đến, thở ra, hít vào, thở ra, hít vào, từ tự họ đến, cần gấp.”

      Lúc đợi bác sĩ cùng y tá chạy đến, Bạch Thủy Ương liên tục dỗ dành đứa cho đến lúc bác sĩ y tá đến đưa nó ,  họ mang đứa bé đến phòng bệnh rồi đeo  bình dưỡng khí vào , sau khi mọi việc giải quyết xong xuôi mới yên tâm thở phào hơi.

      Hoa Hong Xanh _16wjuliet43 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :