1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Phế hậu của lãng hoàng - Hồ Tiểu Muội (236/420+ NT2)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,116
      Được thích:
      12,889
      Chương 41: Chỉ tay kỳ lạ!

      Editor: kaylee

      Mắt thấy Hạ Lan Phiêu vẫn còn đờ đẫn, Hạc Minh liền kéo tay của nàng lên xe ngựa. Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ đều xảy ra đột ngột, cứ như mình nằm mơ. Trong mơ, Hạc Minh mấy câu liền kiếm được mười vạn lượng vàng; trong mơ, Hạc Minh là nam nhân tuấn mỹ cao quý ưu nhã…. Nhất định là mơ! Hơ nữa còn là cơn ác mộng thực tế….

      Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, len lén nhìn Hạc Minh bằng ánh mắt kỳ quái, thỉnh thoảng mỉm cười, thỉnh thoảng cau mày. Hạc Minh chú ý đến Hạ Lan Phiêu quan sát mình, cười ôm Hạ Lan Phiêu vào trong ngực, dán mặt lại gần: “Tiểu Hạ Lan suy nghĩ gì?”

      có gì.”

      “Gạt người! Tiểu Hạ Lan có phải suy nghĩ vì sao ta kiếm tiền dễ dàng như vậy hay , có phải suy nghĩ ta gạt bọn họ hay , có phải suy nghĩ ruốt cuộc ta có thuật chiêm tinh hay ?” ( guốc trong bụng chị =D)

      Hạc Minh, ngươi quá giỏi! Vì sao ngươi biết trong lòng ta nghĩ cái gì?

      Lần đầu tiên Hạ Lan Phiêu sùng bái nhìn Hạc Minh, bắt đầu tin tưởng thần linh này có chút bản lĩnh. Trong lòng nàng vừa động, có chút ngượng ngùng hỏi: “Ngươi biết chiêm tinh?”

      “Đúng vậy.”

      “Vậy ngươi cũng biết xem bói xem tướng giống truyền thuyết, thấy được tương lai?”

      “Phải.”

      “Vậy ngươi có thể xem bói giúp ta ?” Hai mắt Hạ Lan Phiêu tỏa sáng.

      “Xem gì chứ?”

      “Xem…. Lúc nào ta có thể tránh xa tất cả biến thái thế giới này. Bao gồm cả ngươi.”

      “…. Được. Đưa tay cho ta, ta xem chỉ tay cho ngươi.”

      Nghe Hạc Minh như vậy, Hạ Lan Phiêu nghi ngờ là bị lừa gạt, đặt tay phải trong tay Hạc Minh. Hạc Minh nắm tay của nàng, cẩn thận nhìn chỉ tay, thỉnh thoảng bóp cái, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng, Trong lòng Hạ Lan Phiêu cả kinh, gian nan hỏi: “Chỉ tay của ta…. Có vấn đề gì ?”

      Hạ Lan Phiêu lo lắng nhìn sắc mặt ngưng trọng của Hạc Minh, tâm tình càng ngày càng khẩn trương. Hạc Minh trả lời, chỉ là ngừng xoa nắn tay Hạ Lan Phiêu, trong miệng : “Tại sao như vậy chứ?”

      “Ruốt cuộc làm sao? Truyện dk edit tại *******************. Là đoản mệnh hay là cả đời ai thèm lấy? Ngươi cho ta!”

      “Quả thể tin….”

      “Có lời gì ngươi cứ thẳng . Đừng dọa ta!”

      Hạ Lan Phiêu hoảng sợ nhìn Hạc Minh, sợ hãi sắp khóc thành tiếng. Hạc Minh khẽ thở dài, nghiêm nghị nhìn nàng: “Hạ Lan Phiêu, chẳng lẽ từ nãy đến giờ, ngươi chút cảm giác gì sao?”

      “Cảm giác gì? phải là ta mắc bệnh nan y chứ?”

      “Chẳng lẽ ngươi chưa có cảm giác ta chiếm tiện nghi của ngươi sao?” (Phụt! Ha ha, buồn cười quá, cẩn thận sặc nha :v)

      …………

      “Hạc Minh! Tên khốn khiếp! Ta liều mạng với ngươi!”

      Hạ Lan Phiêu nghiến răng nghiến lợi vung quyền đánh lên người Hạc Minh, lại bị Hạc Minh nhàng linh hoạt tránh thoát. Hạc Minh vui vẻ nhìn khuôn mặt nhắn bị chọc tức đến đỏ bừng của Hạ Lan Phiêu, cảm thấy tối tăm phiền muộn vừa nãy bị quét sạch. nhàng ôm Hạ Lan Phiêu, trước sau như dùng giọng điệu YD : “Ngày mai, trong cung có bữa tiệc, ngươi cùng ta vào cung. Ta muốn giới thiệu ngươi với Hoàng đế. Tiểu Hạ Lan ~~”

      “Hoàng để của Tề quốc?” Hạ Lan Phiêu cau mày theo bản năng: “Ta gặp làm cái gì?”

      “Đến lúc đó ngươi biết.” Hạc Minh cười thần bí.

      Nhìn khuôn mặt thần bí khó lường của Hạc Minh, Hạ Lan Phiêu biết coi như nàng cố quấn lấy hỏi, Hạc Minh cũng tiết lộ nửa chữ. Ở bên người Hạc Minh ngây ngốc nửa tháng, nàng cũng hiểu đôi chút tính tình của nam nhân này.

      Nếu như Tiêu Mặc là người trầm tĩnh sâu thấy đáy, Hạc Minh chính là gió – rất tự do, rất tự nhiên, vô câu vô thúc ( câu chấp, gò bó)lqđ. thỉnh thoảng vui vẻ, thỉnh thoảng lạnh lùng, ai hiểu suy nghĩ của , hành động của . Hạ Lan Phiêu biết, bây giờ đối tốt với mình, chỉ vì ước định nào đó mà thôi. Khi thời gian ước định hết, có thể trở mặt trong nháy mắt….

      Ngươi giết ta ư, Hạc Minh? Ta đối với ngươi mà , chỉ là sỉ nhục mà thôi…. Ta muốn trốn chạy, nhưng vận mệnh vẫn là đẩy ta theo con đường của Hạ Lan Phiêu. Ruốt cuộc ta cũng phát , ta thể thoát khỏi con đường này rất khó khăn….

      Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, sắc mặt đột nhiên tối sầm, cũng dần thấy bối rối. Nàng gần như cảm thấy xe ngựa lắc lư, cứ như vậy mơ màng ngủ, đầu nhàng tựa vào bả vai của Hạc Minh. Nàng biết, Hạc Minh nhìn chằm chằm vào hai sợi chỉ đỏ cổ tay của nàng (độc đó), lời lqđ nhìn bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ, như có điều suy nghĩ. Mà mặt của Hạc Minh, có chút bỏ được cùng đơn….

      Hạ Lan Phiêu ngủ giấc hỗn loạn, ngay cả làm sao mình về phòng cũng biết. Khi nàng tỉnh lại, là trưa hôm sau. Nàng nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, kêu tiếng, vội vàng đứng dậy, quả nhiên là trông thấy vẻ mặt tối đen của Minh Châu. Nàng tự biết mình có tội, xụ mặt xin lỗi Minh Châu, nhưng trong lòng có chút nghi ngờ.

      Ta làm sao vậy? Tại sao ở nơi nào cũng có thể ngủ, hơn nữa ngủ đủ? Tiêu Mặc , độc Túy Hà Y chính là làm cho người ta thích ngủ, chẳng lẽ độc phát tác?

      Quá nhiều vấn đề, làm cho tâm trạng của Hạ Lan Phiêu buồn bực, liên tục làm vỡ hai bình hoa cổ có giá trị lien thành. Lần này, mặt của Minh Châu còn là màu đen mà là tuyết trắng. Nàng vươn ngón tay run run chỉ vào chóp mũi Hạ Lan Phiêu, hoảng sợ : “Ngươi…. Ngươi cư nhiên làm vỡ đồ cổ của Đại nhân….”

      “Phải bồi thường tiền sao?” Hạ Lan Phiêu hỏi theo bản năng.

      “Bồi thường tiền?” Minh Châu bén nhọn kêu: “Ngươi cho rằng ngươi trả nổi sao? Bán ngươi vạn lần cũng đủ. Ngươi….”

      Minh Châu muốn mắng Hạ Lan Phiêu, cửa mở. Mười tỳ nữ lien tiếp bưng quần áo, trang sức, phấn son xếp thành hàng, người đứng đàu cung kính cúi đầu : “Hạ Lan tiểu thư, lqđ xin tắm rửa thay quần áo, cùng Đại nhân vào cung dự tiệc.”

      “Biết.” Hạ Lan Phiêu nhàn nhạt .

      Lời tác giả: Tiêu Mặc sắp lên sàn, Hoàng đế của Tề quốc cũng sắp lên sàn, cảm ơn mọi người ủng hộ ^_^ (lee cũng cảm ơn nha =D)!

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,116
      Được thích:
      12,889
      Chương 42: Hoàng đế của Tề quốc.

      Editor: kaylee

      Cố ý nhìn khuôn mặt tái nhợt vì giật mình của Minh Châu, Hạ Lan Phiêu ngồi ở ghế, mặc cho đám tỳ nữ giúp nàng sửa soạn.

      “Tiểu thư, xong rồi.” Bọn tỳ nữ .

      “Tốt.”

      Khi Hạ Lan Phiêu mặc xong chín lớp áo bước lên xe ngựa, nàng bi ai phát bởi vì mặc quá nhiều, mỗi bước đều thấy khó khăn. Nàng gian nan bước từng bước đến xa ngựa, do dự có nên nhấc váy để ý hình tượng sải bước lên xa ngựa hay , Hạc Minh đưa tay ra từ trong xe ngựa, nhàng bế nàng lên. Nàng mềm nhũn ngồi bên cạnh Hạc Minh, giọng oán trách: “Hạc Minh, ngươi cố ý chỉnh ta ! Tại sao bắt ta mặc nhiều tầng như vậy?”

      “A~~ Tiểu Hạ Lan đẹp ~~”

      “Coi như ngươi ! Ta còn có thể xinh đẹp hơn nghiệt ngươi sao?”

      “Ta ~~ xem ra, Tiểu Hạ Lan đúng là trưởng thành rồi, làm cho người ta muốn ăn đây này!”

      Hôm nay Hạc Minh mặc quan phục màu đỏ sậm, đầu đội hoàng kim quan, tay cầm quạt đào hoa, thoạt nhìn chính là quý công tử phong độ nhàng, chỉ là nụ cười có chút tệ hại. mỉm cười nhìn Hạ Lan Phiêu, đầu lưỡi khẽ liếm khóe miệng, giống như có cái gì đó thực mê người bày trước mặt . Nhìn nụ cười BT (rất phi thường) của Hạc Minh, thân thể Hạ Lan Phiêu khẽ run, nghiêng đầu, nhìn Hạc Minh nữa. Mà cuối cùng, đến Hoàng cung.

      Lan Phiêu vốn tưởng rằng Hạc Minh dẫn nàng đến yến tiệc ngay, nhưng lại dẫn nàng đến Mạc Ngôn cung trước. Ở trong Mạc Ngôn cung hoa lệ nhưng mất đại khí, nàng gặp được thiếu niên đeo mặt nạ bằng đồng xanh. Thiếu niên kia nằm ở ghế, mái tóc đen như mực mềm mại xõa xuống, mặt nạ quỷ dữ tợn cùng nụ cười quỷ dị nhìn bọn họ.

      “Quốc sư đại nhân, đây chính là người ngươi mới thu giấu (thu nhận + cất giấu)? Xem ra cũng tệ lắm.” Tròng mắt sáng ngời nhìn như lơ đãng, lại như lưỡi dao sắc bén nhìn thấu Hạ Lan Phiêu.

      Dần dần, tròn mắt lên tươi cười như nước mùa xuân.

      Đưa tay, chậm rãi cầm mặt nạ mặt.

      Mặt nạ tháo xuống khỏi mặt, đôi mắt sáng như sao khẽ nheo lại, chợt mở ra, sóng mắt lưu chuyển. càng nhìn càng tốt.

      Tóc dài đen như mực làm nổi bật khuôn mặt tinh xảo, vốn là chiếc cằm xinh xắn, càng đẹp.

      Nhìn xuống, giày, hai chân hoàn mỹ như ngọc điêu khắc, quả nhiên là đẹp mắt. xinh đẹp giống như tinh linh, nụ cười giống như nước suối róc rách chảy qua nội tâm trong ngày hè. Khuôn mặt của trắng trong thuần khiết, lại vô cùng xinh đẹp, xinh đẹp sạch làm cho người ta gần như thể rời mắt. nhìn Hạ Lan Phiêu cười, với Hạc Minh: “Quốc sư đại nhâ, ngươi lại thu cất người như vậy? Chẳng lẽ ngươi đổi khẩu vị?”

      Giọng của trầm thấp giống các nam nhân khác, mà là trong sáng thanh thúy. Hạc Minh nhìn , mỉm cười mở miệng: “Đa tạ Hoàng Thượng khích lệ, chỉ là, Tiểu Hạ Lan là của ta, ta giao nàng cho Hoàng Thượng.”

      “Rất tuyệt tình…. Quả nhiên là chỉ thấy người mới cười, thấy người cũ khóc lqđ (giống như có mới nới cũ á), mà lúc này Hạ Lan Phiêu mới buồn rầu phát cùng Hạc Minh diễn trò, công phu giả vờ nhu nhược (yếu ớt) đều là hạng nhất. Hạc Minh biết nhưng thể trách, ôm Hạ Lan Phiêu, gắt gỏng: “Hoàng Thượng lại khi dễ người rồi. Hạ Lan còn , người như vậy hù dọa nàng.”

      sao? Ha ha….”

      Cố ý coi thường giọng điệu của Hạc Minh BT, từ lời của bọn họ, Hạ Lan Phiêu kinh ngạc phát thiếu niên bề ngoài nhu nhược này lại là Hoàng đế tiếng tăm lừng lẫy của Tề quốc – Hoa Mộ Dung. Ngay từ lúc còn ở Đại Chu, nàng nghe Hoàng đế của Tề quốc chỉ văn thao vũ lược ( đại loại là giỏi văn giỏi võ) mà mọi thứ đều tinh thông, hơn nữa dung mạo như tiên thiên. ra trận giết địch đều đeo mặt nạ quỷ thanh đồng mới có thể tạo uy quân, để cho binh lính nhìn dung mạo xinh đẹp của đều quên bản thân ở chiến trường. Nàng còn tưởng rằng, vị Hoàng đế trong truyền thuyết là thiếu niên tư thế oai hung bừng bừng phấn chấn, lại nghĩ rằng yếu như vậy, xuất trần thoát tục như vậy. Lại là thiếu niên, giống như hề dính dáng chút nào đến máu tanh, nhưng chính là , dẹp yên phản loạn kéo dài ba năm của Tề quốc, chính tay đâm mấy trăm tên cừu địch….

      “Tại sao nhìn ta như vậy?” Hoa Mộ Dung cười híp mắt nhìn Hạ Lan Phiêu, trong mắt lại có nhàn nhạt đề phòng.

      “Bởi vì Hoàng Thượng rất đẹp mắt.”

      Hạ Lan Phiêu theo bản năng trả lời, sau đó hận thể cắn chết mình. Nàng cũng hiểu tại sao, mỗi lần nhìn thấy mỹ nam đều bị mê hoặc thất điên bát đảo, mất hết lí trí, ý nghĩ trong lòng cũng dễ dàng ra…. Nàng buồn bực nhìn Hoa Mộ Dung, mà Hoa Mộ Dung ngẩn người chút, liền cười vui vẻ: “Hạ Lan tiểu thư là đáng ! Về sau, cho phép gọi ta là Hoàng Thượng, cùng Hạc Minh lén lút gọi tên ta – Mộ Dung là được. Ta có thể gọi ngươi là Hạ Lan sao?”

      “Ừ.” Hạ Lan Phiêu gật đầu như con gà mổ thóc.

      thú vị…. Hạc Minh, so với những nữ nhân loạn thất bát tao kia mà , cuối cùng lần này ngươi cũng có chút thưởng thức rồi.”

      Hoa Mộ Dung xong, từ ghế trực tiếp xuống, đến bên cạnh Hạ Lan Phiêu. Dáng dấp của cũng phải rất cao, chỉ cao hơn Hạ Lan Phiêu nửa cái đầu, cùng Hạc Minh đại nhân phong hoa tuyệt đại đứng chung chỗ thế nào cũng thấy xứng đôi. Kiếp trước bởi ảnh hưởng của tiểu thuyết hủ nữ, Hạ Lan Phiêu đỏ mặt tưởng tượng hình ảnh bọn họ rúc vào nhau, càng nghĩ càng hung phấn. Mà Hoa Mộ Dung, phát bắt được tay của nàng, cẩn thận nhìn cổ tay nàng, mỉm cười với Hạc Minh: “Quả nhiên là Túy Hà Y. Nhìn chỉ đỏ cổ tay, phát tác hai lần rồi, lại phát tác thêm lần nữa hẳn phải chết thể nghi ngờ. Hạc Minh, ngươi đúng là làm cho ta phải hao tổn tâm trí….”

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,116
      Được thích:
      12,889
      Chương 43: Dạ tiệc VS Tiêu Mặc VS Hạc Minh.

      Edit: kaylee

      Toàn trường đều yên tĩnh.

      Hạc Minh nhìn sắc mặt trắng bệch của Hạ Lan Phiêu, ôm tay của nàng nắm chặt. Hoa Mộ Dung nhàng thở dài, tiếp: “Nếu chỉ là độc Túy Hà Y, ta có thể giải được. Chỉ là, trong máu ngươi ngoài độc này, còn có loại độc biết tên. Độc kia bị loại dược vật áp chế, tạm thời có phát tác, nhưng ở lâu trong máu, sớm muộn gì độc cũng phát tác…. Hạ Lan, ruốt cuộc ngươi đắc tội người nào? Làm sao lại xuống tay độc như vậy?”

      “Vậy sao…. Xem ra cha ta và trượng phu (phu quân) đối với ta tệ…. Ha ha….”

      mặt Hạ Lan Phiêu là nụ cười nhàn nhạt, nhưng vết thương trong lòng lại lần nữa bị chạm đến, máu tươi chảy ròng ròng.

      Hoa Mộ Dung nhìn hai mắt tuyệt vọng lại cố làm ra vẻ trấn định, có chút an ủi : “Ngươi cần gấp gáp. Bởi vì, trong máu ngươi có hai loại độc hỗn hợp, tạo thành loại kỳ độc mới (độc kỳ lạ), ta cũng thể đảm bảo nhất định có thể giải hết độc. Ta trước giúp ngươi nghiên cứu chế tạo thuốc giải Túy Hà Y, nhưng có thể hay thể được. Nếu như có thể mà , hay là tìm người hạ độc, chỉ cần có thể biết cách điều chế thuốc độc, tất cả đều dễ dàng.”

      “Độc người Hạ Lan, ngay cả Mộ Dung cũng khó giải sao?” Hạc Minh có chút ngoài ý muốn: “Ta cho là y thuật của ngươi là đệ nhất thiên hạ.”

      “Núi cao còn có núi cao hơn, đối với y thuật ta cũng chỉ là biết da lông (biết sơ sơ) mà thôi. Hạc Minh, ta cố hết sức, nhưng kết quả ta thể đảm bảo.”

      “Tốt. Hạ Lan, ngươi phải tin tưởng Mộ Dung, nhưng là y sư (thầy thuốc, bác sĩ) đứng thứ 3 thế giới này. nhất định giải độc cho ngươi.”

      Nhìn dịu dàng chăm sóc khó có được của Hạc Minh, Hạ Lan Phiêu khó khăn cười tiếng. Nàng biết hai người này có bất kỳ lí do gì giúp đỡ nàng, có thể cố gắng hết sức, là hứa hẹn lớn nhất. Dù sao sớm muộn gì cũng phải chết, bằng trước khi chết, trải qua cuộc sống mình mong muốn. Tự do tự tại, cuộc sống mưu….

      “Hạ Lan, ngươi làm sao vậy?” Hoa Mộ Dung đồng tình vỗ bả vai nàng: “ cần khổ sở, phải tin tưởng ta, Vừa rồi, ta chỉ là với ngươi tình huống xấu nhất thôi. Độc của ngươi, phải có thuốc nào cứu được. Cho nên, cứ vui vẻ .”

      “Cảm ơn ngươi, Mộ Dung. Mặc kệ kết quả ra sao, cảm ơn các ngươi. Có thể trước khi chết quen biết các ngươi, là phúc của ta.”

      Hạ Lan Phiêu xong, nhàng kéo tay Hoa Mộ Dung cùng Hạc Minh, vẻ mặt chân thành cảm kích. Hoa Mộ Dung chỉ cảm thấy có dòng nước ấm chảy vào nội tâm, ruốt cuộc cũng hiểu tại sao Hạc Minh lại dẫn nữ nhân này tới cầu xin . Nữ nhân như vậy, có đôi mắt tinh khiết nhất thế giới, mà đây là đôi mắt hiếm thấy nhất trong hoàng thất….

      “Thời gian còn sớm, các khách nhân đều đợi gặp. dạ tiệc thôi.”

      Dưới hướng dẫn của Hoa Mộ Dung, Hạ Lan Phiêu cùng Hạc Minh tham gia dạ tiệc của Tề quốc. Hôm nay, những người được mời đều là trọng thần của Tề quốc, quân chủ của ngoại quốc, toàn bộ yến hội sôi nổi mà ấm áp. Khác với câu nệ của Đại Chu, yến hội hoàn toàn khác biệt, dạ tiệc của Tề quốc chọn ở bên hồ, dùng cơm xong khách mời có thể dạo bên hồ, thưởng thức cảnh đêm. Lúc dạ tiệc tiến hành được nửa, tất cả mọi người tốp năm tốp ba, thân thiết xã giao.

      nghiệt Hạc Minh thanh quý cùng Hoa Mộ Dung xinh đẹp kiềm chế được đều được các khách nữ nhìn chăm chú. Nhưng mà so về lạnh nhạt, Hoa Mộ Dung còn có chút trẻ con mà , đám Công chúa cùng các nữ nhân khác càng thêm chú ý Hạc Minh.

      Hạ Lan Phiêu đứng ở bên cạnh Hạc Minh, nhìn vẻ mặt tự nhiên của Hạc Minh, cử chỉ ưu nhã cùng mọi người xã giao, lại phát mặt cao quý tự nhiên của người nam nhân này. Nàng biết, Quốc sư cao quý trước mặt người khác, cùng Hạc Minh thỉnh thoảng vô sỉ, đến cùng đâu mới thực ? Có lẽ, là cả hai….

      Hạ Lan Phiêu nhàm chán nhìn Hạc Minh dạo chơi trong bụi hoa, ngáp cái dài. Nàng thấy Hạc Minh chú ý đến nàng, liền tự nhiên đến lương đình (đình nghỉ mát) bên hồ, ăn điểm tâm bàn, ngắm ánh trăng trong hồ. Đúng lúc này, nam nhân tuấn tú đứng trước mặt nàng, mỉm cười : “Vị nương này, biết tại hạ* có may mắn cùng ngài ngắm trăng ?”

      (*): tại hạ = kẻ hèn (dùng trong lời khiêm tốn).

      Bắt chuyện? Chẳng lẽ đây là bắt chuyện trong truyền thuyết? Ruốt cuộc cũng có người bắt chuyện với ta sao?

      Trong nội tâm Hạ Lan Phiêu vui vẻ, cố làm ra vẻ ngượng ngùng gật đầu cái. Nam nhân vui vẻ đứng cạnh nàng, tiếp tục mở rộng thế công: “ nương cũng là người trong hoàng thất Tề quốc sao?”

      “Coi như là vậy….” Ta là người của Hạc Minh, Hạc Minh là người bên cạnh Hoa Mộ Dung, cho nên coi như là người Tề quốc thôi…. “Chỉ là, ta phải là người có thân phận cao quý gì, chỉ là tỳ nữ thôi.”

      giống!” Nam nhân tâm khen tặng: “ nương dung mạo xinh đẹp, khí chất cao quý, vừa nhìn phải là người làm nô tỳ. Ta nhìn mặt mày của nương, về sau tiền đồ nhất định là giới hạn.”

      sao? Trai đẹp chuyện dễ nghe, ha ha….

      Hạ Lan Phiêu cùng nam nhân chuyện vui vẻ, cảm thấy tôi nay đúng là buổi tối đẹp. Nam nhân vui mừng, đưa tay muốn nắm tay Hạ Lan Phiêu, lại đột nhiên kêu khẽ tiếng, đau đớn che tay. Tay của biết bị cái gì đâm bị thương rồi, mà Hạ Lan Phiêu cũng đột nhiên thấy bóng đen đứng trước mặt nàng. Khuôn mặt này, bóng dáng kia, đúng là người làm tổn thương nàng vô số lần, là cơn ác mộng nàng thể quên.

      ! Vì sao lại tới đây? Là đổi ý, đến bắt ta trở về sao? Ta muốn!

      Bởi vì quá mức sợ hãi, Hạ Lan Phiêu theo bản năng liền vứt bỏ nam nhân bị thương kia, vượt qua lớp lớp người, núp sau lưng Hạc Minh đứng chuyện vui với các mỹ nữ. Hạc Minh có chút ngoài ý muốn nhìn Hạ Lan Phiêu đột nhiên thân mật, mỉm cười : “Tiểu Hạ Lan làm sao vậy? Nhớ ta sao?”

      “Đúng, đúng vậy! Hạc Minh đại nhân, bằng chúng ta trở về ….”

      Hạ Lan Phiêu đứng sau lưng Hạc Minh, tận lực cuộn lấy thân thể, kéo ống tay áo của Hạc Minh khổ sở khẩn cầu. Hạc Minh ngẩn ra, lại nhìn thấy người lâu gặp về phía mình. Tiêu Mặc nhìn Hạ Lan Phiêu núp sau lưng Hạc Minh, khẽ mỉm cười: “Người em trốn ta trốn nhanh….”

      cần học lời của ta có được hay ?! Lời như vậy ra từ miệng Tiêu Mặc, rất kỳ quái…. Còn nữa, lần này chết chắc….

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,116
      Được thích:
      12,889
      Chương 44: Giằng co.

      Edit: kaylee

      Trong Hoàng cung của Tề quốc, sấm sét vang dội. phải là bởi vì thời tiết, mà là bởi vì mắt của hai nam tử tuyệt mỹ tản ra sát ý. Bọn họ trầm mặc nhìn nhau, người bình tĩnh như nước, người tà mị cuồng vọng.

      Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn bọn họ, muốn chạy trốn, lại bị Hạc Minh ôm vào ngực. Hạc Minh tà tứ dữ tợn ôm Hạ Lan Phiêu, khiêu khích nhìn Tiêu Mặc: “ biết vị công tử này tìm vị hôn thê của ta làm gì? lqđ Ta hi vọng nữ nhân của ta có quan hệ cùng nam nhân khác.”

      Ba ba ba! Đây là tiếng trái tim tan vỡ của tất cả nữ nhân. Họ tin nhìn Hạc Minh, mỗi khuôn mặt đều thể che dấu mất mác. Thân thể Hạ Lan Phiêu cứng ngắc nằm trong ngực Hạc Minh, trong nội tâm sớm tâm loạn như ma (rối loạn).

      Hạc Minh đại nhân! Ngài còn ngại mọi việc chưa đủ loạn sao? Làm cho ta bị nhiều nữ nhân ghen tỵ như vậy tính, còn làm cho Tiêu Mặc nổi giận! nổi giận lên nhưng là đáng sợ! Ngươi cần phải sợ, nhưng là ta sợ….

      “Ngươi, vị hôn thê?” Tiêu Mặc nghe lời của Hạc Minh, khóe môi lộ ra tươi cười tàn nhẫn: “Làm sao ta có nghe qua?”

      “Ngươi…. Ngươi cũng nghe nhiều việc đây này!”

      Hạ Lan Phiêu ỷ có Hạc Minh làm chỗ dựa, nhanh chóng phản bác lại, sau đó thoát khỏi lồng ngực của Hạc Minh, lại núp ra sau lưng Hạc Minh. Đối với việc Hạ Lan Phiêu phản bác lại, Hạc Minh rất là hài lòng. hả hê nhìn Tiêu Mặc, ánh mắt tràn đầy khiêu khích, mà Tiêu Mặc chỉ bình tĩnh nhìn Hạ Lan Phiêu: “Đến bên cạnh ta.”

      Đến cái rắm! Ta có điên mới đến bên cạnh ngươi! khó khăn mới thoát khỏi ngươi, làm sao ta có thể trở về? Hơn nữa ở Tề quốc, là địa bàn của Hạc Minh lqđ, đến lượt ngươi giương oai! (ách, tỷ ấy cậy có chỗ dựa, sợ mà còn làm bộ =D)

      “Ta muốn!”

      “Hi vọng ngươi suy nghĩ kỹ chút.” Tiêu Mặc uy hiếp nhìn Hạ Lan Phiêu, khuôn mặt tuấn mỹ đến cực điểm dần lộ ra sát khí.

      ! Làm sao ngươi lại biết xấu hổ đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng như vậy? !”

      Giọng của Hạ Lan Phiêu có chút cao, dẫn tới vô số ánh mắt.

      Bởi vì hôm nay Tiêu Mặc mặc đồ bình thường, lại có rất nhiều người chưa từng thấy qua Hoàng đế của Đại Chu, cho nên bọn họ chỉ cho là mao đầu tiểu tử (đại ý là chàng trai thô kệch) lqđ biết lượng sức mình có ý đồ tranh giành nữ nhân với Quốc sư đại nhân mà thôi. Hoa Mộ Dung đứng trong đám người, cười như cười nhìn bọn họ, bộ dáng đứa trẻ xấu xa làm cho người ta nhìn mà muốn đánh. Hạ Lan Phiêu khách khí trừng , mà ngờ Hạ Lan Phiêu còn có thời gian trừng , cười càng thêm sung sướng.

      “Hạ Lan, thời gian còn sớm, chúng ta trở về thôi.” Hạc Minh cúi người, dịu dàng với Hạ Lan Phiêu.

      “Được, ta cũng mệt. nhanh thôi.”

      “Nếu như vậy, , mời.”

      Hạ Lan Phiêu ngoài ý muốn thấy việc xảy ra. Cư nhiên Tiêu Mặc lại khẽ cúi người chào bọn họ, sau đó nhìn bọn họ rời . Hạc Minh chút khách khí kéo tay Hạ Lan Phiêu, mà trong lòng Hạ Lan Phiêu hoài nghi, quay đầu lại nhìn Tiêu Mặc cái. Trong đêm trắng, cùng bóng tối hòa làm , nhìn thấy mặt. Nhưng như vậy, làm cho người ta cảm thấy sợ hãi thấu xương.

      Có lẽ là cảm nhận được sợ hãi của Hạ Lan Phiêu, Hạc Minh nắm chặt tay của nàng, trong xe ngựa cười xấu xa với nàng: “Tiểu Hạ Lan, ta vì ngươi đắc tội Hoàng đế, ngươi định cảm tạ ta như thế nào?”

      “Ngươi nghĩ thế nào?”

      bằng lấy thân báo đáp .”

      “Cút.”

      Hạ Lan Phiêu chút khách khí đẩy Hạc Minh ra, tim lại ngừng nhảy thình thịch. Nàng nghĩ đến khuôn mặt thấy biểu tình dưới ánh trăng của Tiêu Mặc, nghĩ đến biết Tiêu Mặc lại tới đây muốn làm cái gì, nghĩ đến chất độc người mình ngay cả Hoa Mộ Dung cũng thể giải trừ, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt. Ánh mắt nàng trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “ có vận mệnh sao? ta thể nào trốn thoát à….”

      “Hạ Lan, ngươi nghĩ cái gì?”

      “Hạc Minh, ta sợ! Tại sao ta trốn thế nào, cũng trốn thoát bàn tay của Tiêu Mặc? phải đồng ý trả ta rồi sao? Mặc dù ta tìm Thủy Lưu Ly theo ước định, nhưng cũng chưa đến kỳ hạn hai tháng, tại sao lại muốn đến bắt ta? Tại sao ta thể cách xa tất cả, sống cuộc sống tự do tự tại? Tại sao muốn cuốn ta vào nhiều thị phi như vậy?”

      “Hạ Lan, ngươi bình tĩnh chút.”

      “Ta muốn bình tĩnh! Hạc Minh, ngươi đuổi Tiêu Mặc , ta muốn nhìn thấy !”

      “Được.”

      Hạc Minh ôm chặt Hạ Lan Phiêu vào trong ngực. Lần này, có trêu tức, có cợt nhả, chỉ là nam nhân sủng ái nàng thôi. biết, trong lòng của đột nhiên xuất cái loại tình cảm kia là nguy hiểm cỡ nào, nhưng mà, sợ. Cả đời này, đều theo đuổi kích thích cùng nguy hiểm, thưởng thức loại kích thích chạy lưỡi đao (ý chỉ nguy hiểm á). có rất nhiều nữ nhân lqđ, nhưng chưa bao giờ. bỗng cảm thấy, thỉnh thoảng nếm thử chút tư vị của tình , cũng tệ. Hơn nữa, lần này đối tượng còn là nữ nhân của Hoàng đế nước Đại Chu…. Nhất định rất thú vị.

      bằng thử quan hệ qua lại chút, Hạ Lan đáng . Bởi vì ta cũng muốn biết, hai tháng sau ta phải là nỡ giết ngươi chứ.

      “Hạ Lan, ta dẫn ngươi đến chỗ thú vị.”

      “Chỗ nào?”

      rồi ngươi biết.”

      Xẹ ngựa lái bọn họ vào Hỏa Liên cung, Hạc Minh dẫn Hạ Lan Phiêu đến tháp cao. Lúc Hạ Lan Phiêu thở hổn hển lên đến đỉnh tháp, nhìn thấy chiếc giường lớn hoa lệ cùng các loại đồ cổ quen thuộc đến thể quen thuộc hơn, có chút tức giận. Nàng hung dữ nhìn Hạc Minh, cắn răng nghiến lợi : “Ngươi đừng với ta, để ta leo cao như vậy chính là vì mấy cái bình rách này? Những đồ chơi này trong phòng ngươi cũng có, tại sao lại đến đây nhìn? Ngươi còn là chỗ thú vị gì? chút cũng có ý nghĩa!”

      “Dĩ nhiên phải ~~ Tiểu Hạ Lan, nhắm mắt lại.” (trò hay, trò hay)

      Hạc Minh có chút xấu hổ. Trước kia, cũng dẫn các nữ nhân khác đến nơi này, nhưng các nàng chỉ thấy giường lớn trong căn phòng này, liền mắc cỡ đỏ bừng mặt. Tại sao trong mắt Hạ Lan Phiêu chỉ có mấy thứ đồ cổ kia? Chẳng lẽ nàng ngốc đến mức cảm nhận được ta đối với nàng như thế nào, cho nên mới sợ ta chút nào….
      (lee: xí, ca nghĩ tỷ cũng giống mấy nữ nhân khác của ca sao?
      HM: *ánh mắt sắc bén*
      Lee: *chạy* ~~ a, mà khoan , ca mới ngốc á, tỷ thích tiền, haha *ôm lấy người chạy té khói*)


      “Tại sao phải nhắm mắt?”

      “Nghe lời

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,116
      Được thích:
      12,889
      Chương 45: Cuộc hẹn lãng mạn cùng Hạc Minh đại nhân!
      Edit: kaylee

      đôi bàn tay lớn ấm áp, lập tức bao trùm đôi mắt của Hạ Lan Phiêu. Hô hấp nóng rực của Hạc Minh quét cổ Hạ Lan Phiêu, hơi nóng hơi ngứa. Hạ Lan Phiêu chỉ nghe thấy loạt tiếng vang kì quái, sau đó cảm giác áp bách ở mắt biến mất, chậm rãi mở mắt. Sau đó, bị cảnh đẹp trước mắt làm kinh ngạc lên lời.

      Mới vừa rồi gia phòng đỉnh tháp còn ảm đạm, trong nháy mắt cả căn phòng rực rỡ ánh sao. Nóc nhà của gia phòng này dùng ngói chế thành, mà là dùng thủy tinh tinh khiết nhất chế thành, bầu trời sao rực rỡ giống như gần ngay gang tấc, có thể chạm tay đến. Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn ánh sao rực rỡ, theo bản năng đưa tay ra sờ. thể tưởng tượng nổi : “ là xinh đẹp!”

      “Thích ?”

      “Thích.”

      “Tặng cho ngươi. Về sau, nếu tâm tình tốt, có thể tới đây ngắm những vì sao. Chỉ cần Tiểu Hạ Lan thích, ta đều cho ngươi.”

      Hạc Minh xong, mỉm cười thản nhiên với Hạ Lan Phiêu, ánh sao chiếu lên người tạo thành vầng sáng nhàn nhạt, giống như thần linh từ trời giáng xuống. Hạ Lan Phiêu kinh ngạc nhìn , lỗ mũi có chút ê ẩm. Nàng biết, Hạc Minh vì làm cho nàng vui vẻ, mới có thể mang nàng ngắm sao. Cho nên, nàng phải giả bộ vui vẻ lqđ, làm cho mọi người cùng vui vẻ….

      “Hạc Minh, cám ơn ngươi.” Hạ Lan Phiêu giọng : “Cám ơn ngươi luôn ở bên cạnh ta.”

      “Tiểu Hạ Lan, muốn cảm tạ ta lấy thân báo đáp ~~” Hạc Minh cợt nhả .

      Lấy thân báo đáp , ta phải đùa giỡn!

      “Cút.”

      Hạ Lan Phiêu hung hăng đánh Hạc Minh quyền, ruốt cuộc lấy lại tức giận của những ngày trước. Hạc Minh mỉm cười nhìn nàng, nhìn khuôn mặt nhắn đáng , đôi môi đỏ thắm, muốn ở nơi vô cùng lãng mạn này phát sinh chuyện gì đó. (các bạn, chuyện gì đó *cười gian* k dk suy nghĩ đen tối nha :v) Đột nhiên, cảm giác thân thể Hạ Lan Phiêu đến gần , kéo ống tay áo của , giọng khát khao : “Hạc Minh.”
      (oa oa oa, đoạn này mờ ám nha *cười phúc hắc* minh mơ tưởng này, haha)

      “Hả?”

      “Ngươi ăn no chưa?” (chị sát phong cảnh mà >_<)

      ……

      “Tạm được.”

      “Chúng ta ra ngoài ăn khuya . Bị Tiêu Mặc quậy như vậy, hôm nay ta còn chưa ăn xong. thôi ~ thôi.”

      ……

      Chợ đêm.

      Hạ Lan Phiêu cự tuyệt đề nghị của Hạc Minh, vào quán rượu hoa lệ dùng cơm, mà hào hứng bừng bừng kéo Quốc sư đại nhân vào quán cũ nát, bắt đầu ăn mì hoành thánh. nhìn mì hoành thánh trắng trắng mập mập lăn lộn trong bát nước nóng, nhìn mì hoành thánh trắng bóng cùng hành thái xanh mơn mởn thơm ngào ngạt, nước miếng bắt đầu tràn lan.

      Dân chúng dùng cơm ở chợ đêm đều kỳ quái nhìn đôi nam nữ quần áo hoa lệ, hiểu những người thân phận cao quý như vậy sao lại đến chợ đêm dùng cơm. Hạc Minh cũng có chút đau đầu nhìn Hạ Lan Phiêu có hứng thú tệ hại, hiểu tại sao nàng lại có hứng thú với thức ăn cấp thấp như vậy. rất muốn theo thói quen trước kia, đến quán rượu lớn nhất đẹp nhất dùng cơm, nhưng nhìn vẻ mặt đáng của Hạ Lan Phiêu, làm cho kìm lòng được lại làm bạn bên cạnh nàng.

      “Lão bản! Hai chén hoành thánh, thả nhiều hành thái! Thêm thịt nướng, bỏ nhiều tiêu!”

      “Được rồi.”

      Lão bản cười híp mắt đặt thức ăn trước mặt Hạ Lan Phiêu, Hạ Lan Phiêu cảm ơn lão bản lqđ, vui vẻ ăn, miệng ăn đầy dầu mỡ. Hạc Minh mỉm cười nhìn nàng, hơi nhíu lông mày, mà Hạ Lan Phiêu ‘vụt’ tiếng đưa thị nướng đến trước mặt của : “Nếm thử chút , ăn ngon lắm.”

      “Tiểu Hạ Lan, làm sao ngươi lại thích ăn thứ này?”

      ăn ngon lắm đó!”

      “Ha ha….”

      “Ăn chút !”

      Nhìn cái miệng nhắn lầm bầm của Hạ Lan Phiêu, Hạc Minh thấy chết sờn cắn ngụm thịt nướng béo ngậy, nhanh chóng nuốt xuống bụng. Hạ Lan Phiêu thấy thế, có chút vội vàng hỏi: “Ăn ngon ?”

      “Ăn ngon, bất quá, ăn Tiểu Hạ Lan càng ngon!”

      “Đồ biến thái!”

      Hạ Lan Phiêu theo thói quen đánh Hạc Minh quyền, sau đó lại vùi đầu ăn. Nàng ăn rất vui vẻ, mặt cũng mang theo tươi cười nồng đậm. Tươi cười như vậy, làm cho Hạc Minh có chút sửng sốt. biết Hạ Lan Phiêu lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy nàng cười thoải mái như vậy. Mà nụ cười, chỉ vì quán ven đường….

      Hôm nay, xảy ra rất nhiều việc. biết tại sao Tiêu Mặc biết hành tung của Hạ Lan Phiêu, cư nhiên tự mình đến Tề quốc bắt nàng, mà Tiểu Hạ Lan cũng biến thành mặt xám như tro tàn. Ta thích cái loại trống rỗng đó, giống như ánh mắt của người chết. Cho nên, ta mang nàng đến đỉnh tháp, ngắm sao.

      Chiêu này, ta dùng với rất nhiều nữ nhân. Hoa phục (trang phục lộng lẫy), dạ tiệc, ngắm sao, mập mờ, có thể thỏa mãn tất cả hư vinh của nữ nhân. Ta hỏi nàng có thích hay , nàng trả lời là thích, nhưng ta biết nàng chỉ là gạt ta. Ta ngờ, ở chợ đêm cấp thấp này, nàng lại có thể lộ ra xinh đẹp như vậy, nở nụ cười từ nội tâm. Ta nhìn cười chào hỏi với lão bản, cười ăn mấy thứ linh tinh, đột nhiên cảm thấy ra như vậy mới thích hợp với nàng, cũng là cuộc sống có thể mang đến niềm vui cho nàng. (ôi, đọc đoạn này cảm động quá, minh á, chỗ này mong 2 ac là đôi). Nhưng mà, cuộc sống như vậy nhất định thuộc về ngươi, Hạ Lan Phiêu.

      “Hạ Lan, ngươi tin tưởng thế giới này có thần linh sao?” Hạc Minh đột nhiên hỏi.

      “Tin tưởng.”

      “Tại sao?”

      “Nếu như phải thần linh trêu đùa, tại sao ta lại ở đây…. Ha ha….”

      Hạ Lan Phiêu cười nhìn Hạc Minh, nụ cười nhưng là thê lương. Hạc Minh nhìn gương mặt mảnh mai của nàng, từ từ mở miệng: “Hạ Lan, mỗi người có mệnh riêng, người rất khó đấu với trời. Nếu trời cao an bài cuộc đời ngươi, cho dù là trò hề, ngươi cũng phải hết. Chết rồi, liền cái gì cũng có.”

      “Hạc Minh, ngươi….”

      “Biết tại sao mọi người đều muốn tìm Thủy Lưu Ly ? Vật đó, có thể mở ra bảo tàng, cũng là thần khí có thể mở ra gian xuyên việt trong truyền thuyết. Thủy Lưu Ly cùng ngươi gắn bó keo sơn, có lẽ cùng ngươi có quan hệ.”

      “Ngươi…. Ngươi biết những gì?” Ruốt cuộc, nàng hỏi.

      “Ha ha….”

      cho ta biết.”

      muốn biết?”

      “Ừ.”

      “Vậy ngươi để lỗ tai lại gần đây.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :