1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Phế hậu của lãng hoàng - Hồ Tiểu Muội (236/420+ NT2)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Ngoại truyện 1: Suy nghĩ của Tiêu Mặc

      Nữ nhân kỳ lạ. ràng dung mạo rất giống nhau, vết bớt giống nhau, thậm chí mùi vị cũng giống nhau, nhưng cảm giác lại khác biệt hoàn toàn. Nếu phải chứng kiến nàng ta lớn lên từ , quả ta nghi ngờ đây chỉ là con rối dưới lớp mặt nạ da người. Thế nhưng, mặt nàng ta có dấu vết dịch dung —— người cũng có. Có điều, suy cho cùng, nàng ta bây giờ vẫn khác hoàn toàn so với trước đây.

      Nàng ta trước đây luôn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, ỷ vào thân phận của bản thân gây ra vài chuyện đáng ghét, chọc giận phụ thân của nàng ta, cũng chọc giận ta. Về phương diện này, ta cùng với Hạ Lan Thụy rất ăn ý đối xử với nàng ta bằng thái độ dung túng. Có lẽ vì thèm quan tâm, cũng có lẽ vì thương xót.

      Nhưng cuối cùng nàng ta lại càng ngày càng quá đáng. Ta có thể quan tâm đến cuộc sống cá nhân của nàng ta, nhưng ta cho phép bất cứ kẻ nào giẫm đạp lên niềm kiêu hãnh của ta. Nếu như nàng ta chỉ bí mật nuôi hai nam sủng, ta để tâm, nhưng nếu để cho kẻ khác biết, ta nhất định phải làm chút chuyện để bảo vệ tôn nghiêm của ta. Vì vậy, khi Thục phi lần thứ hai báo cho ta nàng ta lại lén lút gặp gỡ nam sủng, khi nàng ta bất ngờ giả vờ nhận ra ta, ta quyết định phải dạy dỗ nàng ta chút.

      Ta lẳng lặng nhìn từng vệt máu do roi quất tấm lưng nuột nà như ngọc, lẳng lặng nắm tay nàng ta, ép nàng ta giao ra Thủy Lưu Ly, vậy mà nàng ta có gan dám chống lại ta, thậm chí dám giết ta. Đây mới là bản tính của ngươi sao, Hạ Lan Phiêu? Rốt cuộc vì cái gì khiến ngươi có can đảm làm như vậy?

      Ta, lần đầu tiên thấy có hứng thú với nàng ta. Ta cho nàng ta ăn chí độc thế gian “Túy hà y”, nếu như có giải dược của ta, nàng ta chắc chắn chết rất thảm thương. Thế này, là có thể khống chế được ngươi rồi sao, Hạ Lan Phiêu?

      Ta nghĩ, nàng ta chắc hẳn phải hận ta. Thế nhưng sao nàng ta lại cứu ta? Nhìn dáng vẻ Hạ Lan Phiêu tỉ mỉ băng bó cho ta, tim ta mềm yếu, đột nhiên rất muốn ôm chặt nàng ta vào lòng, để cho bất kì ai cướp nàng ta . Thứ cảm xúc này, tốt chút nào. May là, chỉ trong thoáng qua—— ngắn ngủi thoáng qua.

      Ta biết nàng ta ở trong cung gặp nhiều khó khăn, nhưng ta gì, cũng làm gì hết. Nếu như thể tự mình giải quyết mấy vấn đề này, nàng ta xứng làm hoàng hậu, lại càng đáng để sống. Hoàng cung cho tới bây giờ luôn là nơi cá lớn nuốt cá bé. Nếu như nàng ta thể bảo vệ chính mình ta cũng bảo vệ cho kẻ vô dụng như thế.

      Nhưng ta vẫn ngờ, trong bữa dạ tiệc, khi tay sát thủ kia đâm ta, Hạ Lan Phiêu lại bất ngờ đẩy ta ra, giúp ta tránh khỏi kích trí mạng.

      Hạ Lan Phiêu hề biết rằng, cái đẩy đó của nàng ta, làm hỏng rất nhiều kế hoạch của ta, nhưng ta hề tức giận. Ta chỉ nhìn Hạ Lan Phiêu khó hiểu, hiểu sao nàng ta lại cứu người mà bản thân căm hăm hận như thế. Phải chăng, từ đầu chí cuối nàng ta chỉ là kẻ đần độn.

      Thằng nhãi Hạc Minh này đáng ghét. Nhìn dáng vẻ nàng ta ra sức bảo vệ cho , ta đột nhiên thấy hơi tức giận. Thứ cảm xúc này còn từ sau khi mẫu phi rời bỏ ta. Có thể do dịu dàng của nàng ta, cũng có thể do căng thẳng của nàng ta, tất cả chúng, đều phải vì ta. Cuộc sống của tất cả mọi người đều xoay quanh ta, vì sao đến Hạ Lan Phiêu lại coi thường ta? Mặc dù mỗi lần nàng ta nhìn thấy ta đều có dáng vẻ nịnh bợ, nhưng trong thâm tâm vẫn lộ ra vẻ kiêu ngạo. Điều gì khiến ngươi khinh thường ta như vậy, hoàng hậu của ta?

      Ta ngờ, Hạ Lan Phiêu lại có thể khôn ngoan đề nghị liên minh với ta. Vậy cũng tốt, ngươi sống lâu hơn chút, Hạ Lan Phiêu. Sau khi ta diệt trừ nhà Hạ Lan, có lẽ ta xem xét đến chuyện ngươi làm rất nhiều việc cho ta mà cho ngươi được chết toàn thây. Đó là việc lớn nhất mà ta có thể làm cho ngươi.

      Thế nên, ta dung túng nàng ta. Ta cho phép Hạc Minh trú nhờ, giả vờ đóng kịch đề nghị ở lại Phương Minh cung, nhìn nàng ta cau mày, dáng vẻ khổ sở, ta cảm thấy rất thú vị. Ngày đó, là ngày đầu tiên ta qua đêm ở Phượng Minh cung. Ta ngờ, Hạ Lan Phiêu lại sợ ta như thế, mà vẫn có thể ngủ. Lúc nàng ta ngủ, thân mình cuộn chặt lại, khẽ run, tựa như con mèo con. Ta cầm lòng nổi mà ôm vào lòng, bởi vì, ta muốn để Hạ Lan Phiêu trốn .

      Nhưng nàng ta tự nhiên lại lên cơn sốt. Lẽ nào ta khiến cho ngươi sợ hãi đến thế sao? Chạm vào thân thể nóng hừng hực của Hạ Lan Phiêu để đo nhiệt độ, nhìn khuôn mặt nàng ta đỏ lên, ta bỏ . Hạc Minh mỉm cười nghiêng người tựa vào cửa, hỏi ta có phải đau lòng rồi , ta gì. Bọn ta đều hiểu, ta đau lòng vì nữ nhân nào cả.

      Tình trạng hôn mê của Hạ Lan Phiêu xảy ra vô cùng lạ kỳ, cho nên ta gọi Trần thái y đến bắt mạch cho nàng ta. Trần thái y nàng ta trúng thánh thủy độc, giải dược chỉ Hạ Lan Thụy mới có. Nếu như có giải dược, hàng tháng nàng ta phát độc, đau đớn đến chết. Hóa ra, chỉ có ta hạ độc ngươi, Hạ Lan Phiêu. So với độc tính của thánh thủy độc, “Túy hà y” của ta chỉ khiến người ta ra trong cơn mê ngủ , ta quá dịu dàng.

      Ta ra tay với Hạ Lan Thụy, lẳng lặng chờ phản ứng của . Ta ngờ đến, lần này lại quyết định phế ta, lập ấu tử. Ngươi vẫn còn tin tưởng rằng con ngươi mang thai con của ta sao, Hạ Lan Thụy? Ai…

      Dù chưa từng chạm vào Hạ Lan Phiêu, dù vĩnh viễn để nàng ta có mang đứa con của ta, nhưng ta vẫn nhịn được chơi trò đùa này cùng nàng ta. Hạ Lan phiêu mặc quần áo hở hang, vẻ mặt đỏ bừng quyến rũ ta cách ngượng nghịu, trông đáng . Ta dọa nạt chút, nàng ta liền nuốt luôn miếng bánh đậu xanh bị hạ dược kia, vẻ mặt hận thể nôn nó ra. Hạ Lan Phiêu mơ màng thiếp trong lòng ta, ta đặt nàng ta lên giường, hôn nàng ta đắm đuối, khi hôn lên bờ môi từng bị Hạc Minh hôn mới phát quả nhiên vô cùng mê người. Có lẽ, cứ thế mà chiếm giữ nữ nhân, cũng tệ.

      Trước khi ta quyết định chiếm lấy nàng ta, ta bất chợt hỏi Hạ Lan Phiêu ta vấn đề. Ta hỏi nàng ta muốn gì, đáp án ngờ lại là rời . Đúng thế … Vậy , ta để cho nàng ta rời vướng bận gì.

      Dường như Hạ Lan Phiêu hiểu nhầm tối qua xảy ra chuyện, muốn tự sát. Thấy nàng ta như thế, ta nổi giận. Lẽ nào ta đáng ghét đến vậy? Ta cưỡng hôn Hạ Lan Phiêu, cuối cùng nàng ta cũng lấy lại sức sống. Nhìn dáng vẻ giương nanh múa vuốt như mèo hoang của Hạ Lan Phiêu, ta mới thấy nàng ta như vậy mới là đáng nhất. Ta ném cho nàng ta thuốc giảm đau tạm thời, lừa Hạ Lan Phiêu đấy chính là giải dược độc thánh thủy, nàng ta gần như tin. Vậy chắc nàng ta bán mạng cho ta mà chút do dự, chắc còn sợ hãi nữa.

      Hạ Lan Phiêu, ngươi ngụy trang khá lắm. Nhưng mà ngươi quên mất, Hạ Lan Phiêu bao giờ ăn đồ ngọt. Mặc dù biết ngươi rốt cuộc là ai, nhưng miễn là ngươi có ích với ta, ta có thể truy cứu vấn đề này. Dù sao, ngươi thế nào cũng phải chết… Thế trước lúc chết, hãy làm thêm vài việc cho ta .

      Có khoảnh khắc, ta luyến tiếc ngươi. Cũng may, chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi. Ngắn thôi.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 14: Cử hành vãn tiệc

      Chẳng mấy chốc mà Tết Đoan Ngọ đến.

      “Uh. Sau đó sao?” Hạ Lan Phiêu thờ ơ hỏi.

      “Hoàng hậu bận rộn nhiều việc, thần thiếp sẵn lòng dốc sức vì hoàng hậu.” Thục phi thẳng.

      ta vốn tưởng rằng Hạ Lan Phiêu thản nhiên đồng ý như mọi khi, nhưng Hạ Lan Phiêu vẫn chuyên tâm vào công việc uống trà của bản thân, dường như chưa nghe thấy gì cả. Tử Vi khẽ ho tiếng nhắc nhở nàng, Hạ Lan Phiêu mới chợt bừng tỉnh: “Thục phi gì?”

      “Thần thiếp , nguyện ý dốc sức vì nương nương.” Thục phi nghiến răng nghiến lợi .

      ta biết rằng, khi vãn yến *tiệc tối* lần này được tổ chức thành công, thêm lần chứng minh cho Tiêu Mặc thấy năng lực quản lí hậu cung của mình, cũng khiến cho Tiêu Mặc lấy lại quyết tâm phế bỏ Hạ Lan Phiêu. ta chờ Hạ Lan Phiêu lúc nào cũng hèn nhát hời hợt như mọi khi, giao mọi việc lớn trong cung vào tay ta, nhưng Hạ Lan Phiêu chỉ nhìn ta rất khó hiểu, cách hời hợt: “Nếu Thục phi nguyện ý dốc sức vì bổn cung, vậy làm phiền Thục phi cống hiến Nhã Vũ cung của làm nơi tổ chức yến hội.”

      “Cái gì?”

      “Chẳng lẽ Thục phi muốn? Xem ra, ban nãy Thục phi chỉ thuận miệng mà , lừa gạt bổn cung mà thôi.”

      “Thần thiếp… Thần thiếp dám.” Thục phi cắn răng : “Nhưng mà, tại sao phải chọn cung điện của thần thiếp để tiến hành vãn yến? Trong cung chẳng phải có Minh Nguyệt Lâu chuyên dùng để tổ chức yến hội sao?”

      “Bởi vì tất cả mọi người quen tới Minh Nguyệt Lâu, còn hứng thú; Nhã Vũ cung của Thục phi là cung điện tráng lệ nhất hoàng cung, chắc chắn thích hợp để tổ chức vãn yến.”

      “Vậy Phượng Minh cung của hoàng hậu cũng đâu có tệ.”

      “Sao Thục phi lại như vậy? Phượng Minh cung của bổn cung chỉ là lãnh cung, nào có vẻ náo nhiệt huy hoàng như Nhã Vũ cung của Thục phi tỷ tỷ. Tổ chức vãn yến ở Nhã Vũ cung, nhất định có cảm giác mới mẻ. Để cho tất cả mọi người đều hài lòng, Thục phi tỷ tỷ chắc đến nỗi tiếc cái cung điện nhỉ.”

      đâu!” Thục phi nghiến răng nghiến lợi đáp.

      “Được. Cứ quyết định thế nhé. Vãn yến lần này, bổn cũng chịu trách nhiệm toàn bộ, Thục phi tỷ tỷ cung cấp địa điểm là được. Còn nữa, bổn cung muốn tạo bất ngờ cho mọi người, cho nên Thục phi tỷ tỷ tạm thời chịu khó đến chỗ khác ở.” Hạ Lan Phiêu cười khanh khách .

      Ngay sau đó, nàng liền vô cùng mặt dày đuổi Thục phi ra khỏi Nhã Vũ cung, dắt theo Tử Vi đến ở trong cung điện lộng lẫy nhất trong cả hoàng cung. Khác với vẻ yên tĩnh lạnh lẽo ở Phượng Minh cung, Nhã Vũ cung có bậc thềm bằng ngọc trắng, ngói bằng ngọc lưu ly, mỹ lệ xa hoa đến khó tin. Trong Nhã Vũ cung cũng trồng hoa sen, mặc dù có quy mô lớn như vùng hoa sen bên cạnh Lãnh Tuyền điện, nhưng cũng xem như là lớn nhất nhì cung rồi. Chỉ có điều, Hạ Lan Phiêu thể nào nhìn ra con người như Thục phi lại cũng có thể thích hoa sen.

      là lạ! Nàng thừa nhận, nàng nhận hết trách nhiệm tổ chức vãn yến, chỉ để chọc giận Thục phi. tình nàng nghĩ tới, cung điện của nàng ta hóa ra lại cực kỳ hoa lệ, hóa ra so với nàng, tốt hơn mười lần vẫn chưa đủ.

      Đồ hoàng đế đại gian đại ác! Dù sao tổ chức cũng phải mất tiền, nàng nhất định tiêu nhiều tiền, làm việc tốt nhất! Coi như là… giết thời gian vậy.

      Khi màn đêm buông xuống, Nhã Vũ cung có cả biển người đến tụ tập. Toàn bộ phi tần, đại thần và sứ thần ngoại quốc đều thể ngờ lại được đến ngắm trăng bên hồ sen đón Tết Đoan Ngọ, đều xúc động cảm thán trước vẻ giàu sang và ý tưởng kỳ diệu của triều Đại Chu, ngay cả Thục phi cũng nếm thử cơm canh trước mặt mình rồi để lộ ra biểu cảm kinh ngạc. Hạ Lan Phiêu thân hồng y, đoan trang ngồi bên cạnh Tiêu Mặc, mỉm cười nhìn đám khách khứa vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, nhìn đám phi tần xinh đẹp của Tiêu Mặc, ngửi hương sen và mùi son phấn thoang thoảng trong khí, lòng thỏa mãn khôn tả.

      Tất cả đều thích sắp đặt của nàng, hay lắm. Hóa ra nàng cũng hoàn toàn vô dụng… Đêm nay, là hồi ức tốt đẹp của mọi người, nhưng còn nàng? Có chăng chỉ là cảm giác trống rỗng tên khi bận rộn qua

      Cùng với tiếng đàn sáo vang lên du dương mờ ảo, các vũ cơ mặc váy múa màu hồng phấn bắt đầu thướt tha múa trước mặt mọi người. Các đều có vóc người thon thả, khuôn mặt xinh đẹp, màu hồng nhạt quanh thân cùng sắc xanh biếc của hồ sen càng tôn lên vẻ đẹp lẫn nhau, thoạt nhìn tựa như đám đông nhảy múa giữa hoa sen. Mọi người ăn mỹ thực, thưởng thức mỹ cảnh, đều ngắm đến ngây người, chỉ hận bản thân thể sinh thêm cặp mắt nữa. Đúng lúc này, giọng nữ dịu dàng vang lê bên tai Hạ Lan Phiêu:“Phiêu nhi, nghe vãn yến lần này do con chuẩn bị. Khá lắm.”

      “Dạ? Tạ ơn mẫu hậu.”

      Hạ Lan Phiêu hơi hơi ngỡ ngàng, vội vàng cung kính hành lễ với vị Thái hậu xuất cung lễ Phật, ngồi bên trái phía đối diện mình. Thái hậu ước chừng bốn mươi tuổi, mặc phật y màu xanh, toàn thân ngoại trừ cây trâm ngọc bích còn đồ trang sức dư thừa nào. Căn cứ vào dáng vóc của bà, lúc bà còn trẻ chắc hẳn phải là tiểu mỹ nhân, nhưng mặt bà lại đầy những vệt nhăn mảnh, giữa đôi lông mày cũng luôn nhíu chặt, có vẻ còn già hơn so với tuổi . Nghe Tử Vi kể, thái hậu phải mẹ ruột của Tiêu Mặc, hơn nữa lại là người của nhà Hạ Lan, cho nên mối quan hệ giữa bà với hoàng đế rất lạnh nhạt. Nhưng dẫu là vậy, bà cũng là chỗ dựa duy nhất mà Hạ Lan Phiêu có thể nhờ cậy trong cung.

      “Phiêu nhi trưởng thành. Lần trước Ai gia gặp con là vào lúc đại hôn của hoàng nhi, chớp mắt mấy tháng trôi qua, con ngày càng ra dáng hoàng hậu rồi. Hạ Lan khanh gia, cuối cùng ông có thể an tâm hộ quốc, phải lo lắng cho Phiêu nhi nữa.”

      “Thái hậu đùa.” Hạ Lan Thụy chỉ cười : “Tiểu nữ ngày thường có việc gì làm, thể san sẻ gánh lo với Hoàng thượng, chỉ có thể tỏ chút bản lĩnh với mấy thứ đàn ca vô dụng ở đây thôi.”

      “Nếu Phiêu nhi thường ngày có việc gì làm, để hoàng nhi đến bầu bạn với nó . Hoàng nhi, con năm nay cũng hai mươi lăm rồi, đáng ra phải có con nối dõi rồi. Ngày thường phải năng đến hậu cung, nhất là chỗ hoàng hậu —— ai gia chờ ôm cháu đây.”

      Thái hậu trêu đùa, khiến cho đám phi tần ở đây đỏ mặt, Thục phi lại càng cúi thấp đầu, vẻ mặt e thẹn. Hạ Lan Phiêu ngờ nghệch liếc Tiêu Mặc, cười hì hì: “Mẫu hậu phải. Thần thiếp và Hoàng thượng nhất định cố gắng.”

      “Phụt!”
      Tiêu Nhiên nghe thấy Hạ Lan Phiêu trả lời bất ngờ như thế, hớp ngụm chưa kịp trôi, kìm nén nổi phun rượu ra. hơi ngượng ngùng để mặc các tỳ nữ lau dọn áo quần đầy vết rượu, Tiêu Mặc lại rất bình tĩnh : “Mẫu hậu, nhi thần cố hết sức. Mẫu hậu xuất gia, là thế ngoại chi nhân, chớ nên lo lắng mấy chuyện trần tục này nữa.”

      “Đúng.” Thái hậu hơi xấu hổ cười cười: “Là do ai gia quá sốt ruột muốn ôm cháu.”
      Vì vậy, bầu khí buổi vãn yến nháy mắt trở nên lạnh nhạt yên ắng. Tất cả mọi người xem múa hát lời nào, vờ như hề phát mối quan hệ tế nhị giữa hoàng đế và thái hậu. Hạ Lan Phiêu hơi mất tự nhiên vặn vẹo thân mình, lòng thầm cầu mong có ai đó có thể xua tan tình huống căng thẳng này. Nguyện vọng của nàng thành . Bởi vì, người mặc trang phục dị tộc đột nhiên xông đến, nắm lấy tay nàng: “Bích Dao, là nàng sao? Cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi!”

      Bích Dao?

      Hạ Lan Phiêu còn chưa kịp phản ứng lại, tay nàng bị người đàn ông lạ mặt nắm chặt gây đau đớn. Người đàn ông này trông qua dáng vẻ khoảng đầu bốn, đầu đội mũ phớt màu đen lông chồn, mặt có vết sẹo rất dài, dáng vóc vô cùng tráng kiện. Tay ông ta siết chặt cánh tay mảnh khảnh của Hạ Lan Phiêu, hằn lên cổ tay nàng vết bầm tím. Nếu phải bây giờ có rất nhiều người tụ họp, Hạ Lan Phiêu há miệng mà cắn. Nhưng lúc này nàng chỉ có thể ngừng giãy dụa, nhìn Tiêu Mặc cầu cứu.

      “Nương nương cẩn thận!”

      Người chạy tới lại là Tiêu Nhiên. Tiêu Nhiên chưởng đánh rơi bàn tay to của người đàn ông, nét mặt có chút… Thương hại? Tiêu Mặc và Hạ Lan Thụy cũng im lặng nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt, mà tiếng của Tiêu Mặc cũng nghe ra chút cảm xúc: “Diệp Văn đại vương, ông làm cái gì vậy? Tay ông kéo tay hoàng hậu Trẫm.”

      “Nàng phải hoàng hậu của ngươi, nàng là Bích Dao của ta! Bích Dao, sao nàng để ý đến ta? Nàng vẫn còn giận ta sao?”
      Đại vương Thiệu quốc Diệp Văn mặc dù bị Tiêu Nhiên chắn ở bên, nhưng vẫn nhìn Hạ Lan Phiêu da diết, ánh mắt thiết tha như đứa trẻ. Người theo hầu ông ta vội vàng chạy tới, bối rối : “Hoàng thượng thứ tội! Hoàng hậu nương nương của quý quốc có dung mạo giống đến tám phần với vương phi quá cố của đại vương, cho nên đại vương… Đại vương vốn rất trầm tính, chỉ khi gặp chuyện có dính đến vương phi quá cố mới sinh ra như thế, xin Hoàng thượng thứ tội!”

      “Nếu là thế , bỏ .” Tiêu Mặc lạnh nhạt : “Diệp Văn đại vương thân thể khỏe, quay về dịch quán nghỉ ngơi trước .”

      “Dạ, Hoàng thượng!”

      Đám người hầu như trút được gánh nặng, vội vàng dỗ dành liên tục kèm theo cả lừa gạt đưa đại vương nhà mình , ông ta cứ thi thoảng lại quay đầu gào lên “Bích Dao”. Hạ Lan Phiêu đau đớn vẩy vẩy tay, cắn răng : “Đúng là đồ điên.”

      “Xem ra Hoàng hậu nương nương quả là sức quyến rũ vô song.” Thục phi cười khẽ: “Thần thiếp ngưỡng mộ nương nương biết bao.”

      Câu của Thục phi, khiến cho mọi người biến đổi sắc mặt lần nữa. Bị nam cợt nhả trước mặt bao người là chuyện người ta thấy hổ thẹn nhất, chớ chi xảy ra trước mặt phu quân mình. Vậy mà, vẻ mặt Hạ Lan Phiêu vẫn đổi, cười khanh khách : “Nếu Thục phi tỷ tỷ thấy hâm mộ bổn cung, phiền tỷ tỷ đến dịch quán vừa thăm hỏi vị đại vương ban nãy, vừa thân mật với đại vương luôn.”

      “Ngươi!”

      Thục phi đỏ mặt, nhưng lại e ngại thái hậu và Hạ Lan Thụy ở đây, cuối cùng dám nổi giận. Tiêu Nhiên nhìn Hạ Lan Phiêu tán thưởng, Hạ Lan Phiêu cũng mỉm cười cảm ơn . Diệp Văn gây rối, khiến cho hứng thú chơi đùa của mọi người giảm ít, thái hậu cũng thấy người hơi mệt mỏi. Bà nhìn Hạ Lan Phiêu và Tiêu Mặc, dịu dàng : “Giờ còn sớm nữa, mọi người ra về thôi. Hoàng nhi, hôm nay là ngày Tết Trung thu, con nhân thể bầu bạn với hoàng hậu luôn . “

      cần!” Hạ Lan Phiêu vội vàng chối từ: “Hoàng thượng ngày bao việc, thần thiếp tuyệt đối dám…”

      “Đồ ngốc. Hôm nay chính là ngày phu thê đoàn viên, vợ chồng trẻ các người đừng lãng phí thòi gian với bà già này, mau nghỉ .”

      “Nhưng mà…”
      Hạ Lan Phiêu còn định từ chối, nhưng lại bị ánh mắt Hạ Lan Thụy chiếu tướng, dám nhiều lời. Tiêu Mặc ngoan ngoãn đứng dậy, cùng Hạ Lan Phiêu bãi giá về Phượng Minh cung. Dưới sắp xếp của thái hậu hai người họ cùng ngồi đội nhuyễn kiệu, bầu khí khí muốn xấu hổ bao nhiêu xấu hổ bấy nhiêu. Tiêu Mặc xốc mành kiệu lên, nhìn trăng sáng bầu trời đột nhiên : “Hoàng hậu có muốn xuất cung ngắm hội đèn lồng ?”

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 15: Lễ hội đèn lồng

      Cái gì? Hội đèn lồng?

      Hạ Lan Phiêu ngạc nhiên nhìn Tiêu Mặc, cơ hồ thể tin được đề nghị đó lại xuất phát từ miệng của .

      Mọi người phải đều thích châu báu trang sức sao? Vì sao chỉ định lợi dụng nàng ta, nhưng nàng ta lại để lộ biểu cảm khiến người khác hiểu nổi thế kia? Ánh mắt đó, là hiếm thấy…

      “Hoàng hậu muốn xuất cung sao?” Tiêu Mặc hỏi ngược lại:

      “Hội đèn lồng Đoan Ngọ của Đại Chu nổi tiếng khắp thế gian.”

      “Muốn , muốn ! Cám ơn ngươi!”

      Hạ Lan Phiêu đặc biệt chân thành rạp mình trước Tiêu Mặc, sau đó vui mừng hớn hở thay quần áo. Nàng cho Tử Vi chuyện mình sắp xuất cung, chỉ thu gom ít nữ trang vàng bạc đáng giá. Vì nàng biết, đây là cơ hôi tốt nhất để nàng thoát khỏi hoàng cung, nhất định thể bỏ lỡ.

      Khi bước lên xe ngựa của Tiêu Mặc, kinh ngạc phát Tiêu Nhiên cũng ở xe. Tiêu Nhiên vẫn như cũ áo trắng hơn tuyết, còn Tiêu Mặc thay áo dài màu đen. Hai người giống như những quý công tử chơi đêm, vẻ mặt thảnh thơi mà hững hờ. Hạ Lan Phiêu đỏ mặt ngồi vào góc xe ngụa, Tiêu Nhiên mỉm cười mở miệng:

      “Nương nương, màu hồng nhạt rất hợp với ngài.”

      Vương gia, lão gia ngài trêu chọc ta phải ! Ta biết tư sắc ta bình phàm, cũng đáng được soái ca khen ngợi! Tuy rằng ta cũng, rất thích… (≧ω≦)

      “Tạ ơn Vương gia. xuất cung rồi, Vương gia cứ gọi ta là Phiêu nhi .” Hạ Lan Phiêu vừa cười vừa .

      “Phiêu nhi?” Tiêu Nhiên ngẩn ra. liếc qua Tiêu Mặc, Tiêu Mặc chỉ nhìn ra ngoài xe, dường như để tâm đến bất kì chuyện gì. Mặt Tiêu Nhiên hơi ủng đỏ, rồi gắng gượng : “Vậy Nhiên mạo phạm nương nương.”

      “Mọi người quen biết lâu rồi, khách khí quá.” Hạ Lan Phiêu sảng khoái vỗ vỗ vai Tiêu Nhiên.

      “Khụ!”

      Có thể do bị cảm lạnh, Tiêu Nhiên đột nhiên ho khan, mặt cũng ửng đỏ. Hạ Lan Phiêu tốt bụng vỗ vỗ sau lưng , còn ho càng kịch kiệt. Tiêu Mặc mỉm cười quan sát tình huống trước mặt, dịu dàng với Hạ Lan Phiêu: “Phiêu nhi rất đúng. Nếu xuất cung, đừng để cho ngoại nhân phát ra thân phận của chúng ta, chỉ cần tận hưởng cảm giác tự do hiếm có là được. Lát nữa ta xem hội đèn lồng, mọi người phải cẩn thận, nên tách ra. Nếu như tách ra, gặp lại ở cửa Bách Hoa lâu phía đông thành.”

      “Đẹp… Đẹp quá!”

      Sau khi họ xuống xe ngựa, Hạ Lan Phiêu nhất thời bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn. Kinh thành sầm uất của Đại Chu dưới ánh đèn hoa đăng đủ màu sáng như ban ngày, các con dân Đại Chu ăn mặc trang phục lông lẫy, mặt mày rạng rỡ ngang qua người họ, cả ngã tư đường thoang thoảng mùi thơm của hoa cỏ và thức ăn. Những ngang qua, đều xấu hổ liếc nhìn Tiêu Mặc và Tiêu Nhiên, sau đó cả đội trừng mắt nhìn Hạ Lan Phiêu nhan sắc tầm thường bên cạnh họ, trong lòng chắc chắn thầm nghĩ hai mỹ nam này bị long não mới đứng chung với con ranh đó. Hạ Lan Phiêu bị các mỹ nữ dòm ngó mặt đỏ đến mang tai, nhịn được móc:

      “Hai vị công tử phong thái siêu quần, tiểu nữ dám ngắm chung đèn lồng với các công tử nữa.”

      “Vậy ngươi nên hồi cung?” Tiêu Mặc lẳng lặng hỏi.

      “Ha, cần ~~ ngắm đèn, ngắm đèn.”

      Hạ Lan Phiêu tâm tình khoái trá, bất ngờ lè lưỡi làm mặt quỷ với Tiêu Mặc, sau đó tràn đầy hăng hái hòa vào dòng người. Tiêu Mặc nheo mắt lại, nhìn Hạ Lan Phiêu mỉm cười vô tư dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối, nhìn bóng dáng nàng xa dần. Chỉ cần chìa tay ra, là có thể kéo Hạ Lan Phiêu về bên mình lần nữa, nhưng làm vậy. chỉ thản nhiên nhìn hình bóng Hạ Lan Phiêu xa, với Tiêu Nhiên: “A Nhiên, bắt đầu thôi.”

      Ơ, người đâu? Sao vừa quay đầu thấy ai cả?

      Trong đám người, Hạ Lan Phiêu ngạc nhiên quay đầu lại, phát hai cái bóng đen trắng kia mất tăm mất tích. Nàng ngỡ ngàng nhìn đoàn người xa lạ, ngã tư đường xa lạ, cuối cùng bên môi nở nụ cười nham hiểm:

      “Xem ra là, lạc mất rồi… Ha ha, tốt quá! Vậy ta khỏi cần vắt óc nghĩa cách chạy trốn! Dù sao còn ba tháng nữa mới phát độc, rời trước rồi tính sau! Các mỹ nam Đại Chu, em tới đây! Ha ha ha ~~ “

      Hạ Lan Phiêu mỉm cười đắc chí, quyết tâm ngắm hội đèn lồng xong rời khỏi kinh thành, trốn đến nơi nào xa xa, để ai tìm được. Nàng lững thững tới trước tửu lâu tráng lệ, ngay tức khắc bị mùi son phấn nồng nặc trong đó hấp dẫn. Nàng tò mò mở to hai mắt, chỉ thấy mặt có ba chữ to màu vàng " Bách Hoa Lâu ". Có rất nhiều nam nhân ra ra vào vào Bách Hoa lâu, mặt đều mang nụ cười ám muội đến cùng cực.

      Bách Hoa lâu? Chẳng lẽ đây chính là… thanh lâu trong truyền thuyết?, Tiêu Mặc chọn chỗ này để gặp lại, đúng là quá đỗi quen thuộc với nghiệp thanh lâu! Đồ háo sắc!

      Hạ Lan Phiêu giận dữ nghĩ tới đây, nhưng cuối cùng kiềm chế nổi tính tò mò. Nhân sĩ đại thông thường đều có tình tiết " thanh lâu ", nàng cũng ngoại lệ. Vì vậy, để hoàn thành mộng tưởng trong lòng, nàng bất chấp nguy cơ bị phát mua bộ nam trang, còn tự vẽ lên mặt mình hai vệt ria mép, thoạt nhìn trông như gã đàn ông thấp bé hèn hạ. Nhờ vào phục trang như vậy, Hạ Lan Phiêu thành công trà trộn vào Bách Hoa lâu. Nàng dũng cảm quăng ra thỏi hoàng kim, tú bà cười đến híp cả mắt lại: "Tiểu gia, ngài thích nương kiểu gì ? "

      " Gọi hoa khôi của các người ra đây” Hạ Lan Phiêu ra vẻ lão làng .

      “Mẫu Đơn nương hôm nay khỏe, cho nên…”

      “Cạch!” Lại hai thỏi hoàng kim.

      “Tiểu gia chờ chút, Mẫu Đơn nương tới ngay. Người đâu, mang rượu và thức ăn lên!”

      Tú bà hớn hở cầm vàng uốn a uốn éo ra cửa, còn Hạ Lan Phiêu cũng lần đầu tiên nếm trải niềm khoái cảm tiêu tiền như nước. Mỹ thực liên tiếp bày biện trước mặt nàng như mây trôi nước chảy, mùi vị từng cái đều ngon đến tột cùng. Ngay khi nàng miệt mài ăn, tiếng ngọt lịm vang lên: “Vị lão gia này đừng ăn vội, vẫn chưa chịu nhìn ta kìa. Chẳng lẽ ta còn khó coi hơn cả thức ăn bàn sao?”

      Ai đó?

      Hạ Lan Phiêu ngẩng đầu, chỉ thấy trước mắt là vùng trắng như tuyết, trắng đến mức chói mắt. người xinh đẹp độ xuân mặc váy lụa mỏng hở hang, da thịt tuyết trắng như như , khiến cho người ta liên tưởng xa xôi. Nàng nuốt nước miếng theo bản năng, học theo dáng vẻ sắc lang tivi cười khà khà với Mẫu Đơn: “Mẫu Đơn nương, đến uống rượu với đại gia nào!”

      Mẫu Đơn mặt mày co giật. Nếu phải ma ma cho ta biết trước người này là nữ, ta nhất định tin có thể có nữ giả trang nam lẻn vào thanh lâu, còn ăn mặc thành bộ dáng bỉ ổi như vậy. Dáng vẻ này, biểu cảm này, cực kỳ giống với loại đàn ông thối! Mà còn là cái loại háo sắc nhất!

      “Nếu tiểu gia muốn ta uống, Mẫu Đơn nhất định phục vụ.”

      Mẫu Đơn kiềm chế cơn sóng trong lòng, nhu nhược tụa vào bên người Hạ Lan Phiêu, rót cho ly rượu ngon thơm nức mũi. Hạ Lan Phiêu tửu lượng có mấy, nhưng lại có gan uống rượu. Thế nên, nàng giả vờ phóng khoáng nâng cốc uống hơi cạn sạch, vuốt ve khuôn mặt của Mẫu Đơn: “ mịn.”

      Mẫu Đơn tức đen mặt. ta suýt chút nữa kiềm chế được chính mình mà run rẩy đẩy ra, cắn răng cười : “Nếu tiểu gia thích, uống them chén nào.”

      “Được.”

      Được Mẫu Đơn vồn vã mời rượu, Hạ Lan Phiêu choáng váng mơ hồ uống luôn năm chén lớn, còn kiểm soát được cơ thể. Giữa lúc mơ màng, dường như nàng nhìn thấy Mẫu Đơn cởi bỏ quần áo của mình, động tác cực kỳ thành thạo.

      Hở, sao ta chưa gì say? Lẽ nào Mẫu Đơn nương muốn cùng ta XXOO? được, ta là con đó! Mà tôi , rất buồn ngủ…

      Sau đó, thế giới là màu tối đen.

      Khi Hạ Lan Phiêu tỉnh lại lần nữa, qua hai canh giờ. Cổ tay, cổ chân nàng đều bị trói bằng dây thừng thô nhám, thể động cựa. Nàng định lớn tiếng kêu cứu, nhưng Mẫu Đơn cười khanh khách nhìn nàng: “ tỉnh rồi?”

      muốn làm gì?” Hạ Lan Phiêu hoảng hốt nhìn ta.

      “Cái này phải hỏi mới đúng. là con , sao lại muốn đến thanh lâu? có phải người của quan phủ ?”

      “Tôi phải người của quan phủ! Mâu Đơn tỷ tỷ, tôi sai rồi! Tôi nên giả dạng đàn ông vào thanh lâu chơi đùa, nhưng mà tôi cũng chỉ tò mò thôi! Xin chị niệm tình, thả tôi !” Hạ Lan Phiêu nhìn Mẫu Đơn van nài.

      “Còn định chạy sao?” Mẫu Đơn cười khẽ.

      “Dạ, dạ!” Mỉm cười lấy lòng, gật đầu như gà con mổ thóc.

      “Đáng tiếc chạy được nữa rồi.” Mẫu Đơn có vẻ tiếc nuối: “Bởi vì ma ma quyết định bán .”

      “Cái… Cái gì? Ban ngày ban mặt, trời cao đất dày, các người lại có thể lừa bán con đàng hoàng?”

      “Đúng vậy. Nếu phải là thiếu nữ còn non, ma ma sớm giết . Yên tâm, ma ma nhất định tìm cho lão gia quyền thế, làm hại .”

      Mẫu Đơn xong, cực kỳ dịu dàng nhéo mặt Hạ Lan Phiêu cái. Hạ Lan Phiêu run rẩy toàn thân, tập trung vào từ: “Thiếu nữ? Ha ha, đại tỷ lại giỡn chơi rồi…”

      “Ma ma duyệt qua vô số người, ta cũng nhìn thấy tận mắt, thể sai. Sao hả, định giả bộ lập gia đình rồi, để cho bọn ta bán ? Nếu như phải thiếu nữ, thế này ai chịu mua ? Thế nên chết đó.”

      Mẫu Đơn cười khanh khách nhìn Hạ Lan Phiêu, nhìn sắc mặt nàng tái nhợt mà thỏa mãn. ta đứng lên, nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, bình tĩnh địa : “Sắp đến giờ rồi, chúng ta phải thôi.”

      đâu?”

      “Đương nhiên là bán . Đấu giá thanh quan của Bách Hoa lâu rất có tiếng đó. Chúng ta thôi.”

      Vì vậy, Hạ Lan Phiêu bị cái bao gai bọc lên đầu. Nàng bị quẳng lên mặt đất cứng rắn, nghe tiếng đám đàn ông đua nhau ra giá, nỗi sợ hãi trong lòng ngày dâng cao. Vậy mà nàng vẫn còn thời gian tự hỏi vấn đề bí hiểm, vì sao nàng vẫn là xử nữ.

      Có lầm chứ! ràng cuộc sống rất phóng đãng, ràng có vô số nam sủng, Hạ Lan Phiêu sao có thể vẫn còn là xử nữ? Chẳng lẽ là đám ma ma ở thanh lâu nhầm lẫn? , vậy càng thể. Thế , lẽ nào tất cả những hành vi phóng đãng của Hạ Lan Phiêu đều là dối trá? Vì sao ta phải làm như vậy?

      đúng, cho dù ta có ***** với nam sủng, nhưng nàng còn nhớ Tiêu Mặc đè nàng xuống! Tại sao nàng vẫn còn là xử nữ? Chờ chút! Lẽ nào Tiêu Mặc … bất lực? Cho nên, mới có thể có lòng mà có sức, mới có thể để cho Hạ Lan Phiêu tìm nam sủng bên ngoài? Chắc chắn vậy rồi!

      Ha ha, Tiêu Mặc, ngươi là đáng thương! chứng minh, đàn ông có thể đẹp trai, còn có thể vừa đẹp trai lại vừa thông minh, nhưng cái loại đàn ông như thế cũng được cho là đàn ông bình thường! Tiêu Mặc, ngươi thoạt nhìn còn rất đàn ông, thể ngờ hóa ra ngươi lại bị bất lực! Ha ha ha ~~

      Hạ Lan Phiêu sung sướng nghĩ đến đây, tạm quên mất bản thân còn bên bờ vực nguy hiểm. Đúng vào lúc nàng hăng hái bừng bừng YY Tiêu Mặc, cái bao bọc quanh nàng đột nhiên mở ra. Hóa ra, có quý nhân bỏ ra mười lượng vàng, mua nàng về.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 16: Giải cứu

      “Chúc mừng vị đại gia này! Bây giờ, thanh quan(1) này thuộc về ngài, ngài cứ việc mang về thích chơi đùa thế nào chơi!”

      Giữa những tiếng cười dâm đãng tràn ngập, bao gai nhốt Hạ Lan Phiêu được mở ra, ánh nến chiếu rọi cả căn phòng làm nàng mở nổi mắt. gã đàn ông đầu to bụng phệ sau khi thấy dung mạo của nàng thở dài thất vọng, nhưng vẫn rộng lượng nắm tay nàng: “Còn tưởng là tiểu mỹ nhân, ngờ là đứa nít ranh! Thôi thôi bỏ , nể tình ngươi là thanh quan, theo lão gia về nhà có cơm no rượu say! Chỉ cần ngươi hầu hạ lão gia cho tốt, ngươi được sống sung sướng!”

      Gã đàn ông đó xong, thô bạo nắn bóp khuôn mặt của Hạ Lan Phiêu, làm Hạ Lan Phiêu đau đến mức suýt kêu ra tiếng. Nàng hung dữ trừng mắt với gã đàn ông đó, theo phản xạ cắn vào tay gã ta. Gã đó đau đớn kêu lên tiếng, tát lên mặt Hạ Lan Phiêu cái mạnh: “Tiện nhân! Ngươi mà cũng dám cắn ta, đúng là chán sống rồi! Trả hàng!”

      “Đại gia, xin đừng!” Tú bà cuống quýt mỉm cười lấy lòng: “Con nhóc này vẫn còn là chưa chồng, sợ người lạ cũng là tự nhiên. Chờ đến khi đại gia dạy dỗ xong, lại chả thành động lòng người ngay?”

      ?” Gã đàn ông hơi nghi ngại nhìn Hạ Lan Phiêu: “Mặt mũi tầm thường thôi miễn, tính cách lại còn như thế, ai mà ưa nổi.”

      ưa ông cũng đừng có mua!” Hạ Lan Phiêu cất tiếng châm chọc: “Tuổi lớn ngần nấy rồi, còn biết dưỡng sức, lại cứ tự làm mình bẽ mặt.”

      “Ngươi!”

      Gã đàn ông giận dữ, hung hăng tát thêm mấy phát lên mặt Hạ Lan Phiêu. Hạ Lan Phiêu đương nhiên biết bây giờ nàng càng là càng dại, nhưng khi nàng nhìn thấy cái mặt béo như mặt lợn của gã nhịn được mà châm chọc. Gã mặt lợn bình tĩnh nhìn nàng, đột nhiên cười: “Được, đáo để lắm, ta thích! Nhóc con, lão gia ta dạy dỗ ngươi kỹ, cho ngươi nhận thức được dịu hiền mà phụ nữ cần phải biết! theo ta!”

      Gã mặt lợn xong, tay vác Hạ Lan Phiêu lên sắp ra ngoài cửa. Hạ Lan Phiêu ra sức giãy dụa, hận thể liều mạng với gã mặt lợn. Gã mặt lợn ném nàng lên xe ngựa, hề tốt bụng như Tiêu Mặc mà cởi luôn quần áo định Bá Vương Ngạnh Thượng Cung *rape*. Hạ Lan Phiêu vừa đánh vừa chửi , còn vừa cắn vừa đá, nước mắt rơi đầy mặt. Nhưng đúng vào lúc nàng hoàn toàn tuyệt vọng, xe ngựa dừng lại.

      “Sao thế?” Gã mặt lợn thò đầu ra khỏi xe ngựa: “Kẻ nào dám cản đường ta?”

      “Người ngồi xe của ngươi, là vợ ta.” Tiêu Mặc mỉm cười nhìn gã mặt lợn, tuấn lãng tựa thiên thần: “Ngươi có thể trả nàng lại cho ta ?”

      phét! Con này là ta mua được, liên quan gì đến ngươi!”

      “Tiếc quá. Nếu trả nàng lại cho ta, ta chỉ có thể lấy mạng của ngươi.”

      Tiêu Mặc xong, vỗ lên đỉnh đầu gã mặt lợn, gã mặt lợn liền mềm oặt rồi ngã xuống. đến gần Hạ Lan Phiêu, câu nào cởi áo ngoài ra choàng lên người nàng. Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn , gì, ánh mắt hoảng sợ giống như con mèo bị thương. Tiêu Mặc nhàng thở dài, xoa đầu nàng: “ sao rồi, mọi thứ qua.”

      “Oa…”

      Hạ Lan Phiêu cuối cùng cũng òa khóc. Nàng nhào vào lòng Tiêu Mặc, khóc mà thành tiếng. Tiêu Mặc ngẩn ra, hơi đờ đẫn để mặc Hạ Lan Phiêu gào khóc nỉ non trong lòng mình. Hạ Lan Phiêu lấy áo lau nước mắt, nghẹn ngào : “Sao giờ ngươi mới đến! Ta sợ quá!”


      Tiêu Mặc ngây ngẩn cả người. Trong hai mươi lăm năm qua, chưa từng có người nào chờ , cần , cũng thể tưởng tượng được sao lại có người yếu đuối đến thế. Chẳng qua là tên địa chủ thôi, mà có thể làm hại nàng ta, ngờ nàng ta còn cắn người? Vẫn luôn tưởng rằng, lúc chống đối ,Hạ Lan Phiêu mới cắn người, hóa ra trong lòng nàng ta, cũng giống như gã đàn ông tướng mạo xấu xí kia? Chà…

      “Theo ta về cung .”

      “Ta muốn.” Hạ Lan Phiêu bốc đồng .

      “Vì sao?” Tiêu Mặc nguy hiểm nheo hai mắt.

      “Ta muốn uống rượu.”



      “Đừng thử thách tính nhẫn nại của ta.”

      “Ta cứ thử thách đấy, làm sao nào? Ai bảo các người tiện thể hẹn gặp ở Bách Hoa lâu! Nếu đến chỗ đó, làm sao ta bị bắt được?”

      “Ta bảo Bách Hoa lâu ở đông thành, mà chỗ ngươi đến là hắc điếm nổi tiếng…. ở tây thành”

      “Hả? Vậy… Vậy cũng là lỗi của các người!”

      Hạ Lan Phiêu trừng mắt nhìn Tiêu Mặc, được như ý bỏ qua, trút hết nỗi uất ức mà mình phải chịu lên người Tiêu Mặc. Tiêu Mặc câm nín nhìn Hạ Lan Phiêu giống như người đàn bà đánh đá, bất chợt nghiêm mặt: “Có người tới.”

      “Hả?”

      “Chắc hẳn là truy binh của Bách Hoa lâu.”

      “Sao có thể!” Hạ Lan Phiêu thể tin nổi nhìn ra ngoài cửa sổ, quả trông thấy rất nhiều người mang đuốc cháy chạy về phía họ.

      nghe từ lâu rằng Bách Hoa lâu có cung cách phục vụ bậc nhất, bán người còn bảo đảm áp tải về nhà, xem ra quả đúng như thế.”

      “Này, giờ phải lúc nghĩ chuyện này! Chúng ta làm thế nào đây?”

      “Chạy.”

      Tiêu Mặc ngắn gọn, cước đá gã mặt lợn ra khỏi xe ngựa, sau đó lái xe chạy như điên. Hạ Lan Phiêu chỉ nghe thấy tiếng chửi bậy vang lên ở phía sau, nàng ở xe ngựa cũng bị xóc đến thất điên bát đảo. Để tránh bị rơi khỏi xe ngựa, nàng nắm chặt ống tay áo Tiêu Mặc. Nhưng đến cuối cùng họ cũng sắp bị truy binh đuổi kịp.

      “Tiêu Mặc, làm sao đây?” Hạ Lan Phiêu gần như sắp khóc: “Đối phương có gần trăm người, chúng ta chỉ có hai người, rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ! Ngươi có thể đánh lại chúng ?”

      thể.”

      “Nếu bị bắt được, chết chắc rồi!”

      “Chúng ta bị bắt.”

      “Cái gì?”

      “Lại đây.”

      Trong khi Hạ Lan Phiêu còn chưa kịp phản ứng lại, Tiêu Mặc bất ngờ ôm lấy nàng rồi nhảy xuống xe ngựa. Họ cùng nhau trốn trong bụi cây, im lặng quan sát truy binh. Tiêu Mặc lặng lẽ che miệng Hạ Lan Phiêu, Hạ Lan Phiêu đến cả tiếng thở mạnh cũng dám phát ra.

      “Ra ! Biết các ngươi ở đây rồi, mau ra đây!”

      Truy binh cầm đuốc soi giữa bụi cây rậm rạp, có vài lần suýt nữa soi đến chỗ họ. Hạ Lan Phiêu nắm chặt tay Tiêu Mặc, kiềm nén cảm xúc hoảng sợ muốn hét lên. Còn Tiêu Mặc khẽ bên tai nàng: “Xem ra, trốn thoát rồi đây. Ngươi có thể bế khí ?”

      “Cái gì?”

      “Chúng ta trốn vào trong hồ .” Tiêu Mặc mỉm cười chỉ vào cái hồ nước rộng trước mặt: “Bọn chúng chắc chắn ngờ đến.”

      “Được.”


      Vì vậy, hồ nước mát lạnh, chỉ trong nháy mắt bao bọc lấy họ. Hạ Lan Phiêu rất muốn trồi lên khỏi mặt nước, nhưng Tiêu Mặc giữa chặt nàng lại. Mội dịu dàng nhưng kiên quyết áp lên môi nàng, từ từ truyền khí cho nàng. Cái hôn của Tiêu Mặc, khiến cho Hạ Lan Phiêu ngây ra như phỗng, cũng khiến lòng nàng yên bình khôn tả. Nàng biết, trong thời khắc nguy hiểm thế này, nàng phải mình. Có người, vẫn luôn đồng hành bên cạnh nàng.

      Khi họ trồi lên khỏi mặt nước lần nữa, truy binh rời . Tiêu Mặc bò lên bờ, sau đó tay kéo Hạ Lan Phiêu lên. Quần áo của họ bị ước khi ngâm người trong hồ, lộ ra đường cong cơ thể. Hạ Lan Phiêu đỏ mặt, gần như dám ngẩng đầu nhìn Tiêu Mặc, Tiêu Mặc dường như chú ý tới mấy chuyện này. tìm được ít củi, lấy đá lửa ra châm lửa. Trong ánh lửa, nhìn Hạ Lan Phiêu cười: “Được rồi, cởi quần áo .”

      “Ngươi… Muốn làm gì!” Hạ Lan Phiêu nhìn cảnh giác.

      “Hoàng hậu nhạy cảm quá. Cởi quần áo, hơ lửa, để tránh bị nhiễm lạnh.”

      cần đâu, ta thích mặc đồ ẩm ướt.”

      “… Tùy ngươi.”

      Tiêu Mặc thoáng mỉm cười, sau đó chỉ tập trung vào chuyện riêng tự cởi áo ngoài ra, từ từ hơ lửa. Vóc dáng rắn rỏi đẹp đẽ như thế, động tác thành thạo như thế, có điểm nào giống với hoàng đế sống an nhàn sung sướng trong thâm cung. Hạ Lan Phiêu lắng nghe tiếng củi lửa tóe ra “đôm đốp”, cuối cùng nhịn được : “Cám ơn ngươi.”

      “Cám ơn ta cái gì?”

      “Cám ơn ngươi cứu ta. Nếu như ngươi đến, ta sớm bị tên cầm thú kia ức hiếp rồi.”

      “Chỉ mong sau này ngươi cũng nghĩ như vậy.”

      Tiêu Mặc câu khó hiểu, sau đó lấy áo khoác hơ khô ném lên người Hạ Lan Phiêu. Hạ Lan Phiêu ngẩn ra, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn choàng thêm áo ngoài, thân thể lạnh như băng cũng ấm lên tức . Nàng nghiêng đầu nhìn Tiêu Mặc, hơi hoài nghi : “Tiêu Mặc, ngươi xấu xa như ta tưởng tượng.”

      “ Tại sao như vậy?”

      “Cảm giác chăng.”

      “Trực giác của phụ nữ?”

      “Uh… Cũng có thể như vậy. Nếu như ngươi đồng ý cho ta giải dược, thả ta , chắc chắn ta rất biết ơn ngươi.”

      “Sao lại muốn rời ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng yếu đuối như ngươi có thể mình sinh tồn trong thế giới này sao?” Tiêu Mặc nhìn Hạ Lan Phiêu cười nhạt: “Đừng khờ dại nữa.”

      “Đúng thế…” Hạ Lan Phiêu đột nhiên cảm thấy mỏi mệt nên lời: “Nếu như ta phải Hạ Lan Phiêu, tốt biết bao.”

      “Nếu như ngươi phải ta, ngươi chết từ lâu rồi.” Tiêu Mặc lẳng lặng .


      (1) Từ chỉ kỹ nữ chưa tiếp khách thời xưa

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 17: Xao động

      Tiêu Mặc và Hạ Lan Phiêu đều im lặng nhìn đống lửa chập chờn trong gió. Tiêu Mặc cầm cành cây cời lửa, đôi mắt đen như mực trong bóng đêm càng trở nên sâu hun hút. Hạ Lan Phiêu khẽ thở dài, choàng áo của Tiêu Mặc lên cơ thể lạnh giá của . Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao. "Đẹp quá. Sao ở ngoài cung đẹp hơn ở trong cung".

      "Có chỗ nào khác nhau sao?" Tiêu Mặc bật cười.

      " Đúng thế. Sao trong cung đều thiếu sống, chỉ có ở ngoài cung mới có mùi vị của tự do"

      "Ngươi muốn được tự do?"

      "Ta biết chuyện này là thể” Hạ Lan Phiêu khẽ thở dài: “Ta là quân cờ của ngươi và phụ thân, ván cờ còn chưa đến hồi kết, quân cờ sao có thể rời trước?”

      “Ngươi rất thông minh.”Tiêu Mặc nhìn nàng tán thưởng.

      “Được rồi, được rồi, đừng mấy lời sến sẩm đó nữa! Ta quên, ngươi đánh ta. hạ độc ta thế nào, tàn nhẫn hành hạ ta thế nào. Dù sao chúng ta cũng thỏa thuận, ta đưa cho ngươi cái Lưu Ly gì đấy, ngươi thả ta , được nuốt lời.”

      “Ta nuốt lời. Hạ Lan Phiêu, hình như ngươi còn sợ ta nữa?” Tiêu Mặc mỉm cười nhìn nàng: “Vì sao thế?”

      “Trước đây, ta vẫn luôn sợ ngươi giết ta, cho nên sống trong sợ hãi; nhưng bây giờ đâu có ở trong hoàng cung, tại sao ta phải sợ ngươi? Huống chi… Ngươi giết ta. Ta chết rồi, ai giúp ngươi tìm cái Phá Lưu Ly đó, chỗ cha ta cũng dễ ăn . Nếu như ngươi muốn ta chết, ban nãy cứu ta.” Hạ Lan Phiêu lẳng lặng .

      “Có lẽ.” Tiêu Mặc cũng lặng yên nhìn sao trời: “Sao đẹp lắm. Ngủ .”

      Giấc ngủ này, Hạ Lan Phiêu ngủ mà đau đớn vô cùng. Trong lúc ngủ nàng mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó đè nặng lên ngực, mở to mắt ra nhìn, phát cánh tay Tiêu Mặc ép chặt ngực nàng. Nàng cố hết sức đẩy cánh tay ra, nhưng Tiêu Mặc vẫn nhúc nhích tí nào, ngủ mà phải gọi là vững như núi Thái Sơn.

      Hừ, người này đúng là thích ngược đãi người khác, đến cả ngủ mà cũng tha! Ngực ta phẳng vậy rồi, còn bị đè như thế, lõm xuống làm sao bây giờ?

      “Hoàng thượng, Hoàng thượng.”

      Tiêu Mặc thờ ơ với nàng.

      “Tiêu Mặc, Tiêu Mặc.”

      Tiêu Mặc vẫn thờ ơ với nàng.

      “Tên biến thái chết tiệt tên biến thái chết tiệt.”

      Tiêu Mặc tiếp tục ngủ say.

      “Nàyyyy, sao ngươi lại thiếp thế hả? Ta còn định cho ngươi bí mật. Cái Phá Lưu Ly đó ra ở…”

      Hạ Lan Phiêu cố ý tiếp. Nàng vỗn tưởng rằng cái gã Tiêu Mặc cuối cùng cũng phải tỉnh dậy, nhưng vẫn ngủ yên, cánh tay cũng buông lỏng ra chút nào. Nàng nhe răng nanh ra nhắm vào cánh tay Tiêu Mặc, do dự hồi, nhưng vẫn chưa cắn xuống. Bởi vì, dù saoTiêu Mặc cũng cứu nàng… Hơn nữa, cảm giác này an toàn…

      Khi Hạ Lan Phiêu tỉnh lại, nàng sửng sốt phát mình rúc vào trong ngực Tiêu Mặc, cứ như bạch tuộc, quắp chặt thắt lưng Tiêu Mặc. Mặc dù nàng biết tướng ngủ của mình được đẹp, nhưng nàng vẫn thể nào ngờ được bản thân mình lại chủ động ăn đậu hũ của Tiêu Mặc! đúng là xấu hổ chết người! Nhưng là, Tiêu Mặc lúc ngủ say vẫn rất đẹp…

      Tiêu Mặc ngủ yên, mái tóc đen nhánh lộn xộn xõa tung đầu vai, lông mi dài để lại cái bóng mờ khuôn mặt hơi nhợt nhạt, bờ môi trơn bóng khiến người ta nhịn được muốn nhấm nháp mùi vị của chút. nửa thân trần, cơ thể rắn chắc thoạt nhìn đầy hấp dẫn, vẻ mặt hiền hòa vô tội tựa như vị thần linh nhân từ nhất. Hạ Lan Phiêu nhìn mà đỏ bừng cả mặt, tim đập thình thịch. Có lẽ nhận ra cái nhìn chăm chú của Hạ Lan Phiêu, Tiêu Mặc từ từ mở mắt, mỉm cười với nàng: “Trời sáng rồi, chúng ta phải về.”

      Nụ cười của thuần khiết như thế, đẹp đẽ như thế, còn chói sáng hơn cả ánh nắng vàng trong rừng cây. Hạ Lan Phiêu thẫn thờ nhìn Tiêu Mặc, kìm lòng được mà gật đầu: “Được, ta về thôi.”

      Sau khi trở lại hoàng cung, quan hệ giữa Hạ Lan Phiêu và Tiêu Mặc hòa dịu rất nhiều. Tiêu Mặc mặc dù thường xuyên đến thăm nàng, nhưng vẫn thường dặn dò thái giám Lý Trường đem tới cho nàng ít thuốc bồi bổ thân thể. Địa vị của Hạ Lan Phiêu trong cung cũng dần dần cao hơn.

      Ngoài dự đoán của Hạ Lan Phiêu, chuyện nàng và Tiêu Mặc rời cung hề có ai phát ra, hoặc có thể là, mọi người đối với chuyện này đều lựa chọn thái độ giả câm vờ điếc. Vị thái hậu xuất cung lễ phật muốn ở lại trong cung chừng mười ngày, xuất phát từ nghĩa vụ, mỗi ngày nàng đều đến thỉnh an thái hậu. Vốn tưởng rằng ngày nào cũng đến thỉnh an gặp nhiều khó khăn, nhưng thái hậu chỉ trò chuyện với nàng vài câu rồi để nàng về, ánh mắt cũng dịu dàng vô cùng. Hạ Lan Phiêu thấy thái hậu như thế, hiểu tại sao quan hệ giữa Tiêu Mặc và thái hậu lại xấu như vậy.

      “Phiêu nhi, hôm đó xuất cung chơi vui chứ?” Thái hậu mỉm cười nhìn .

      “Sao mẫu hậu lại biết?” Hạ Lan Phiêu vô thức hỏi, sau đó mím chặt miệng.

      “Con khờ khạo. Hoàng cung này ấy, từ trước tới nay chưa bao giờ tồn tại bí mật.”

      “Xin mẫu hậu thứ tội!” Hạ Lan Phiêu cuống quít quỳ xuống. Đáng ra nàng phải oán Tiêu Mặc, hận Tiêu Mặc, nhưng dịu dàng của Tiêu Mặc đêm hôm đó vô tình ăn sâu vào tim nàng. Hạ Lan Phiêu biết cảm giác bây giờ của nàng đối với Tiêu Mặc rốt cuộc là gì, bởi vì trái tim nàng, có chút xao động.

      “Con cần trả lời ta vội. Ta nhận thấy, Mặc nhi thích con, chỉ có điều có vẻ như nó khống chế tình cảm của chính mình. Các con vốn là vợ chồng, nếu như có thể bỏ qua tất cả xích lại gần nhau, biết đâu có thu hoạch ngờ. Cho nhau cơ hội , Phiêu nhi. Ta tình hy vọng các con được hạnh phúc.”

      Thái hậu mỉm cười nhìn Hạ Lan Phiêu, mắt ánh lên chiều nên lời. Thời khắc này, bà còn là thái hậu cao cao tại thượng, còn là người phụ nữ đơn làm bạn với thanh đăng cổ phật, chỉ là người mẹ mà thôi. Vành mắt Hạ Lan Phiêu ửng đỏ, cuối cùng gật đầu: “Con hiểu.”

      “Vậy là tốt rồi.” Thái hậu thở phào nhõm: “Bây giờ, theo lão thái bà ta dạo ngự hoa viên nào.”

      “Dạ.”

      Hạ Lan Phiêu cùng thái hậu đến ngự hoa viên, nhưng tình cờ lại gặp Tiêu Mặc, Tiêu Nhiên ở đình nghỉ mát. Nhìn thấy Tiêu Mặc, mặt Hạ Lan Phiêu bất giác đỏ lên, chỉ cảm thấy rất là xấu hổ, toàn thân cũng mất tự nhiên. Còn Tiêu Mặc lại mỉm cười chào hỏi, rất thong dong bình thản: “Hoàng hậu, mẫu hậu, khéo quá.”

      “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, tham kiến An Vương!” Hạ Lan Phiêu ngượng ngùng hành lễ.

      “Đứng lên . Đều là người trong nhà, nên đa lễ. Hoàng hậu, thuốc Trẫm đưa nàng ăn hết chưa? Có thấy người khỏe lên ?”

      “Đỡ nhiều rồi, tạ ơn Hoàng thượng quan tâm.”

      “Vậy là Trẫm an tâm rồi. Trẫm còn có chút việc phải xử lý, làm phiền hoàng hậu phải bầu bạn cùng mẫu hậu.”

      “Hoàng nhi khách khí.” Thái hậu mỉm cười : “Ai gia cùng Phiêu nhi ngắm hoa được rồi, các con còn bận rộn.”

      Nhìn bóng dáng thái hậu, Hạ Lan Phiêu xa, Tiêu Nhiên gì, nhưng mặt đầy vẻ đành lòng. Tiêu Mặc nhìn chằm chằm, lẳng lặng hỏi: “Sao lại có cái biểu cảm này?”

      “Hoàng hậu thích ngươi.” Tiêu Nhiên đáp cách khó khăn.

      “Có lẽ vậy. Ai…”

      “Mặc, rốt cuộc vì sao ngươi lại đồng ý với Diệp Văn? Vì sao phải giao hoàng hậu cho ? Ngươi biết , thủ hạ của giết hại biết bao nhiêu , cho dù hoàng hậu có may mắn chạy thoát, cũng còn mặt mũi sống ở Đại Chu nữa! Sao ngươi có thể nhẫn tâm đến thế?”

      Tiêu Nhiên nhìn Tiêu Mặc hơi kích động, nhưng vẻ mặt Tiêu Mặc vẫn hề thay đổi. chỉ ngẩng đầu nhìn vầng thái dương trời, câu khó hiểu: “Đêm nay, chắc là có sao rồi. đáng tiếc.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :