1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Phế hậu của lãng hoàng - Hồ Tiểu Muội (236/420+ NT2)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      CHƯƠNG 36: CÙNG HẠC MINH ĐẠI NHÂN TÔN QUÝ CHUNG GIƯỜNG?

      Editor: kaylee

      Hạ Lan Phiêu há to mồm nhìn Hạc Minh, sau đó bình tĩnh cười với nàng, Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy đầu óc ‘Ông’ tiếng, mà ánh mắt của các tỳ nữ xinh đẹp trong phòng đâm thân thể nàng thủng N lỗ. nàng nuốt nước miếng, khó khăn : “Như vậy tốt đâu…. Cũng phải có phòng khác…. Tại sao ta lại ở cùng ngươi?”

      có phòng trống rồi. Hết cách rồi, chi tiêu trong cung lớn, gian phòng cũng ít, chỉ có thể ủy khuất Tiểu Hạ Lan rồi.”

      thể nào!”

      Hạ Lan Phiêu thể tin rống to với Hạc Minh, mọi người trong phòng lập tức trợn mắt nhìn. Hạc Minh tức giận, chẳng qua là nóng nảy : “Nếu Tiểu Hạ Lan tin, ta liền dẫn ngươi xem. Đúng rồi, mọi người cùng nhau .”

      “Được! Ta cũng muốn xem có phải còn phòng trống hay ?”

      Hạ Lan Phiêu nghĩ Hạc Minh phối hợp như vậy, trong lòng có nghi ngờ, nhưng vẫn cùng đến phòng của tỳ nữ. Đúng như nàng nghĩ, phòng của những tỳ nữ này so với lãnh cung của nàng còn tốt hơn nhiều, phòng rất lớn lại thoải mái. Quan trọng nhất là, phòng trống còn rất nhiều!

      “Hạc Minh, còn rất nhiều phòng trống, ta muốn ở đây!”

      “Nào có phòng trống?” Hạc Minh bắt đầu giả ngu.

      “Chính là chỗ này….”

      “Chỗ này phải phòng trống.”

      “Cái gì?”

      “Mọi người chỗ này có phải là phòng trống hay ?” Hạc Minh mỉm cười nhìn các tỳ nữ xung quanh.

      “Ta muốn!”

      Đánh chết ta cũng muốn ở cùng với nam tinh dáng dấp còn xinh đẹp hơn ta! Tuy Tiêu Mặc được, tuy trước kia ta với Hạc Minh có chút gian tình, nhưng ta cũng thể tặng đêm đầu tiên cho ! muốn… muốn….

      Hạ Lan Phiêu kiên quyết cự tuyệt, làm cho nhiệt độ bốn phía thấp mấy độ. Đám tỳ nữ nhìn chằm chằm Hạ Lan Phiêu bằng ánh mắt oán hận, hận thể PIA chết cái người biết tốt xấu kia. Nụ cười của Hạc Minh càng thêm rực rỡ, ở bên tai Hạ Lan Phiêu: “ muốn giải độc nữa, đúng ?”

      “Hạc Minh đại nhân, chúng ta nhanh ngủ thôi, thời gian còn sớm….”

      Vì vậy, Hạ Lan Phiêu ở trong phòng Hạc Minh. giống với tưởng tượng của nàng, nàng cũng cùng giường cùng gối với Hạc Minh. Hạc Minh biết tìm từ đâu chiếc giường gỗ sắp sụp đổ, liền đặt nó bên cạnh giường mình, mà đó lại chính là chỗ ngủ của nàng.

      Ức hiếp người! ràng có rất nhiều giường vừa lớn vừa đẹp, tại sao lại cố tình để ta ngủ ở chiếc giường rách nát này? Hạc Minh, tại sao ngươi có thể hào phóng với người khác mà lại keo kiệt với ta như vậy? Chẳng lẽ ngươi trả thù việc trước kia làm nam sủng của ta, mất mặt?

      Chỉ là nhắc tới cũng kỳ quái…. Tuy ta sớm hoài nghi Hạc Minh phải là người bình thường, nhưng ta nghĩ đến lại là người có tiền, thân phận lại cao quý như vậy. hiểu nổi, làm người được vạn dân kính ngưỡng, tại sao lại đến địch quốc làm nam sủng của Hoàng Hậu? Hơn nữa, còn nợ Hạ Lan Phiêu, về sau đòi lại….

      A…. A…. A! Hạ Lan Phiêu, có phải ngươi đắc tội với tất cả người có thể đắc tội khắp thiên hạ hay ? Ngươi ngược lại, cái gì cũng quản, mà ta lại phải thay ngươi thu thập cục diện rối rắm này…. Ôi….

      “Tiểu Hạ Lan, ta có chuyện phải ra ngoài chuyến, ngươi liền cùng Minh Châu xinh đẹp học tập quy củ của Hỏa Liên cung thôi. Minh Châu, tất cả nhờ ngươi.”

      “Minh Châu hoảng hốt!” Nghe Hạc Minh tự mình chỉ tên, còn khen mình ‘xinh đẹp’ truyện bạn đọc là của LQĐ, làm cho tỳ nữ Minh Châu cuống quýt quỳ xuống, đỏ bừng cả khuôn mặt: “Đại nhân có thể nhớ tên Minh Châu hèn mọn là vinh hạnh của nô tỳ, Minh Châu nhất định dốc hết khả năng, sớm làm cho Hạ Lan nương thích ứng với Hỏa Liên cung! biết nương muốn học….”

      “Dạy theo tiêu chuẩn của nô tỳ là được. Còn nữa, để nàng làm vài việc nặng nhọc là được, trông giữ đồ cổ trong phòng. Ta muốn lúc trở lại trong phòng đều trống rỗng….”

      Hạc Minh xong, ném Hạ Lan Phiêu cho Minh Châu, trong nháy mắt liền thấy bóng dáng. Trong căn phòng to lớn chỉ còn lại hai người Hạ Lan Phiêu cùng Minh Châu, có vẻ có chút trống vắng. Hạ Lan Phiêu nhìn vàng bạc châu báu khắp phòng lộ ra nụ cười bỉ ổi, mà ruốt cuộc Minh Châu nhìn nổi, trong nháy mắt biến sắc mặt: “Ngươi nhìn cái gì? cần chảy nước miếng có được hay ? làm Đại nhân mất mặt đó!”

      “Minh Châu tỷ tỷ, nghe vàng bạc châu báu trong phòng này đều là ….”

      nhảm! nha đầu chưa từng trải việc đời ( thấy qua các mặt của xã hội)! , ruốt cuộc ngươi và Đại nhân có quan hệ như thế nào? Ngươi có phải cùng lên giường dây dưa nên mới dẫn ngươi về hay ? !”

      Minh Châu hung giữ trừng mắt nhìn Hạ Lan Phiêu, khác hoàn toàn với vẻ mềm mại thẹn thùng vừa rồi. Hạ Lan Phiêu thầm cảm thán trong lòng nữ nhân ở trước mặt nam nhân mình thích liền biến sắc mặt, lại thấy đám tỳ nữ chen chúc tới. Họ đều mặc quần lụa mỏng màu trắng, đầu cài trâm bạch ngọc, mi thanh mục tú (lông mày xanh, đôi mắt đẹp), xinh đẹp như hoa. Đưa mắt nhìn qua, xuyên qua bọn họ, thiếu nữ ăn mặc chỉnh tề, còn là cảnh đẹp ý vui hơn so với đồ cổ trong phòng. Nhưng mà, họ cũng hung dữ trừng mắt nhìn Hạ Lan Phiêu, vẻ mặt rất là dữ tợ.

      “Ngươi là ai? Chúng ta theo Đại nhân lâu như vậy, chưa bao giờ thấy Đại nhân dẫn nữ nhân đến phòng của mình, ruốt cuộc ngươi cho Đại nhân ăn cái gì hả?”

      “Đúng! Dáng dấp khó coi còn chưa tính, ràng còn hô to gọi với Đại nhân, còn gọi thẳng tên của Đại nhân? Ngươi biết dung mạo của Quốc sư đại nhân rất tuấn tú, cử chỉ cao quý, học vấn phong phú, biết giống như thần hay sao?”

      lúc đám nữ nhân líu ríu chỉ trích tội ác của nàng, Hạ Lan Phiêu bối rối, Nàng biết đám nữ nhân có não này lại dùng ‘cử chỉ cao quý’ để miêu tả Hạc Minh đấy. Chẳng lẽ họ cho rằng Hạc Minh là Trương Nhị ( trong các chòm sao trong Nhị thập bát tú) nghịch ngợm tỏa ra hương thơm cao quý!

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 37: Dạy bảo tiểu tỳ nữ cười.

      Editor: kaylee –

      Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, giọng ‘hừ’ tiếng, càng làm cho lửa giận của đám tỳ nữ bốc lên cao. Dĩ nhiên, trừ coi trọng những thứ này, bản chất công việc cũng thể bỏ. “Nếu Đại nhân chính miệng ta dạy dỗ ngươi, bố trí công việc cho ngươi, ta để cho ngươi làm…. Tỳ nữ cận thân của Đại nhân.”

      biết có phải là ảo giác hay , Hạ Lan Phiêu cảm thấy Minh Châu khi ra từ ‘tỳ nữ cận thân; có chút nghiến răng nghiến lợi lqd. Nàng lướt nhìn Hạ Lan Phiêu, tiếp tục : “Làm tỳ nữ cận thân của Đại nhân, việc quan trọng nhất là phải biết thân phận của mình, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ (ý là dk vô lễ á). Tuy Đại nhân rất ít khi dẫn nữ nhân vào cung, nhưng mà nếu như ngươi gặp được, nhất định phải coi như có chuyện gì xảy ra, ngàn lần được ghen, vẻ mặt cùng hành động như vậy phù hợp với thân phận. Kinh nghiệm của ngươi còn ít, liền chịu trách nhiệm quét dọn nơi này. Việc tắm rửa đấm bóp lưng cho Đại nhân, hầu hạ Đại nhân đọc sách đến lượt ngươi.”

      Cám ơi, cám ơn! Nếu như ngươi để cho ta hầu hạ tên biến thái kia tắm rửa, ta làm được! Quét dọn quét dọn, còn có thể thuận tiện lấy ít đồ, ha ha….

      “Đại nhân giống như thần tiên hạ phàm, là nữ nhân đều ái mộ , cho nên ta cũng cho phép ngươi thầm thích Đại nhân (buồn cười :v). Nhưng mà, ngươi được ỷ vào việc Đại nhân tạm thời sủng ái, làm ra hành động bất kính với Đại nhân. Nếu ta lại nghe thấy ngươi gọi thẳng tên của Đại nhân, ta thân là tỳ nữ dạy dỗ ngươi, ta nhất định tha cho ngươi. Đều nhớ kỹ sao?”

      “Nhớ kỹ. Minh Châu tỷ tỷ, ta có thể hỏi vấn đề hay ?”

      !”

      “Tiền lương tháng của chúng ta là bao nhiêu? Làm thêm giờ có được thêm lương hay , cuối năm có được tiền thưởng hay ?”

      “Rầm” – Tiếng vật gì đó ngã xuống đất.

      Sau đó, Hạ Lan Phiêu thay đổi trang phục cung nữ của Hỏa Liên cung, cũng được Minh Châu ‘Hết lòng dạy bảo’ tư thế, lễ nghi cơ bản nhất của tỳ nữ Hỏa Liên cung. Minh Châu , ở trước mặt các quan viên cùng khách mời khác, thân là tỳ nữ Hỏa Liên cung phải lạnh nhạt cao quý, mỉm cười thanh nhã lạnh nhạt; nhưng ở trước mặt chủ nhân, cùng với bằng hữu của chủ nhân, trước mặt Hoàng Thượng, phải cung kính dịu ngoan (dịu dàng + ngoan ngoãn). Khi Minh Châu nghiêm túc dạy bảo, Hạ Lan Phiêu cười vẫn đạt tiêu chuẩn ‘thanh nhã lạnh nhạt’ cùng ‘cung kính dịu ngoan’. Minh Châu cũng hiểu, tại sao nụ cười lạnh nhạt lại bị nàng cười thành vẻ ngoài cười nhưng trong cười, mà nụ cười dịu ngoan bị nàng cười thành nịnh hót cùng chân chó như vậy.

      “Hạ Lan! Ta bao nhiêu lần rồi, được cười bỉ ổi như vậy. Nếu ngươi cũng cười như vậy trước mặt Đại nhân, làm Đại nhân vui! Ta hiểu nổi trong đầu ngươi chứa cái gì? Ôi!

      Minh Châu chỉ tiếc rèn sắt thành thép* đánh cái ót của Hạ Lan Phiêu, liều mạng lắc đầu. Truyện bạn đọc là của Lê Quý Đôn. Hạ Lan Phiêu chỉ có cảm giác toàn bộ da thịt mặt mình đều cứng ngắc, vẻ mặt đau khổ : “Minh Châu tỷ tỷ, hôm nay dạy bảo đến đây thôi. Cười nữa mặt của ta tê liệt….”

      * Ví với việc cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.

      “Chính ngươi tiến bộ cũng trách ai được! Còn nữa, hôm nay ngươi được ăn cơm tối! ngày ngươi chưa học tốt lễ nghi, liền ngày được ăn cơm!”

      “A…. Vậy phải ta bị đói chết sao?”

      “Tại sao ngươi mình nhất định học tốt? Ôi…. Đúng rồi, hôm nay Hạc Minh đại nhân ở lại trong cung, mình ngươi ở nơi này, được làm căn phòng rối loạn. Mặc dù biết tại sao Đại nhân để ngươi ở trong phòng này, nhưng việc Đại nhân quyết định chúng ta phải là người có thể suy đoán. Ta chỉ nhắc nhở ngươi câu – nhớ kỹ thân phận của mình, nên ảo tưởng. Nếu , người bị thương chính là ngươi!”

      Minh Châu xong, có chút nhức đầu ra khỏi phòng, trước khi vẫn quên hung hăng trừng mắt Hạ Lan Phiêu cái. Hạ Lan Phiêu đợi nàng khuất, lập tức ngã xuống chiếc giường rộng rãi mềm mại của Hạc Minh, nhàng xoa nắn gò má sớm cứng ngắc của mình, sâu cảm thán đầu năm nay làm Phỉ Dung cũng khó khăn như vậy. Xem ra, tên Hạc Minh kia có nhiều nữ nhân hoan nghênh…. đám nữ nhân có não….

      Ngay khi Hạ Lan Phiêu tùy ý chà đạp giường lớn sạch của Hạc Minh, đột nhiên có người gõ cửa. Hạ Lan Phiêu vội vàng đứng dậy mở cửa, ra là tỳ nữ đưa nước tắm đến. Nàng cười nịnh nọt với tỳ nữ đưa nước tắm, muốn cho bọn họ biết hôm nay Hạc Minh trở về, lại nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của cung nữ mà nuốt lời xuống. Nàng cười híp mắt nhìn họ đồng tâm hiệp lực ( lòng dạ) rót đầy nước vào bồn tắm lớn trong phòng, đợi các nàng ra ngoài lập tức khóa cửa phòng lại. Nàng cởi quần áo, nhảy vào bồn nước ấm áp, chỉ cảm thấy mệt mỏi giảm ít. Nàng nằm dọc theo bồn tắm được thiết kế đặc biệt, gối đầu lên mềm, thuận tay lấy ít cánh hoa hồng trong bình bên cạnh bồn thả vào trong nước, trong nội tâm cũng quên mắng Hạc Minh ràng biến thái đến trình độ trang bị bồn tắm….

      thoải mái! Đãi ngộ này, còn tốt hơn Hoàng Hậu, ta thừa nhận ta lưu luyến, ái mộ viên đạn bọc đường (mật ngọt) của giai cấp tư sản…. Hơn nữa, ta còn thích thú….

      Hôm nay, rất nhiều chuyện xảy ra. Ta gặp được Hạc Minh, phát là Quốc sư của Tề quốc, còn bị bắt làm tỳ nữ. Mặc dù có chút tình nguyện hầu hạ tên đại biến thái này, nhưng làm người nhất định phải biết đủ - tiền lương của công việc này cao, hoàn cảnh tốt, ngoại trừ chủ nhân là Hạc Minh, là ước mơ tha thiết của nữ nhân xuyên qua – rời xa tranh chấp,có cuộc sống an ổn, có công việc qua ngày là tốt rồi! Nghe Minh Châu tiền lương mỗi tháng là mười lượng, đủ cho người dân bình thường ăn nửa năm rồi. Ta nhất định phải cố gắng làm việc, cố gắng tiết kiệm tiền, tích chút đồ cưới, sau đó gả cho người xứng với mình. Ta cũng nên tìm mỹ nam gì đó, tìm người thân phận đơn giản, biết thương ta là tốt rồi. Nước này đúng là thoải mái…. bằng ngủ chút , chỉ chút thôi….

      Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, nhắm hai mắt lại, nặng nề thiếp . Mà lúc này, Hạc Minh đường từ cung trở về.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 38: Cùng giường chung gối!

      Editor: kaylee

      “Tiểu Hạ Lan, ta trở về. Ồ….”

      Hạc Minh có chút buồn cười nhìn cửu phòng bị khóa trái, trực tiếp sử dụng nội lực đẩy nó ra. Trong phòng của có ánh nến, chỉ có ánh trăng trong trẻo cùng trang sức lạnh lẽo, ngoài những thứ đó ra cũng có vật khác. cảm giác được tiếng hít thở đều dặn của người khác trong phòng, vòng qua bình phong, nhìn ngủ trong bồn tắm.

      Bởi vì lâu, nước tắm sớm lạnh như băng rồi, lạnh lẽo làm cho thân thể của co rúc thành đoàn, nhíu chặt lông mày. Mái tóc dài giống như rong biển của nàng xõa những vết thương chưa lành thân thể của nàng, lông mi dài in mặt những bóng mờ mờ, khuôn mặt bình thường trước giờ vì được ánh trăng soi sáng mà trở nên xinh đẹp thanh nhã khác thường. Nhìn Hạ Lan Phiêu ngủ say, ngón tay của Hạc Minh tự chủ sờ lên vết thương cơ thể nàng, mà Hạ Lan Phiêu theo bản năng run lên, càng co rúc chặt thân thể.

      Xem ra Tiểu Hạ Lan hưởng thụ ít ~~ mặc dù luôn tươi cười, luôn giả vờ đối nghịch, có vẻ bất cứ chuyện gì đều để ý, nhưng hình như nàng chịu ít tổn thương. Tiêu Mặc kia, là có thể nhẫn tâm ra tay với bất cứ người nào. Cùng người như vậy giao thủ, biết ai thua ai thắng? rất mong đợi!

      Hạc Minh nghĩ vậy, nhàng ôm Hạ Lan Phiêu ra khỏi bồn tắm, đặt nàng ở giường của mình, đắp kín chăn cho nàng. Trong mơ màng, Hạ Lan Phiêu cảm giác hình như mình di chuyển nơi khác, mở mắt, muốn nhìn người trước mặt là ai, lại bị cơn buồn ngủ đánh bại. Nàng, quá mệt mỏi. Chỉ có tối nay, nàng mới có thể chút kiêng kỵ mà ngủ…. Cái gì cũng cần nghĩ.

      Hôm sau, khi mặt trời lên cao, Hạ Lan Phiêu ở giường thoải mái duỗi lưng, cảm thấy rất lâu tinh thần có thoải mái như vậy. Ở Kim quốc, cần nhắc đến, chính là lúc ở quán rượu, nàng cũng bởi vì thiếu nợ mà ăn ngon. cần lo lắng sống chết, cần lo lắng thiếu nợ, có biến thái bên cạnh, an tâm đúng là an tâm…. Cả đời Hạc Minh cũng trở lại lại càng tốt….

      “Tiểu Hạ Lan, buổi sáng tốt lành.”

      Giường bên này, truyền đến giọng nghiệt lại tràn đầy vui sướng. Trong nội tâm Hạ Lan Phiêu cả kinh, cam lòng nhìn qua bên trái, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt cảnh xuân tươi đẹp của Hạc Minh. chỉ mặc quần áo ngủ màu xanh nhạt, lộ nửa lồng ngực, cổ xinh đẹp, bả vai, xương quai xanh làm cho người ta nhìn thấy liền xuân tâm nảy mầm. Ngón tay thon dài của nhàng vuốt ve tóc dài của Hạ Lan Phiêu, cười tiếng với nàng: “Chủ nhân, người có muốn nô tỳ hầu hạ người thay quần áo ?”

      Người quen thuộc, cảnh tượng quen thuộc….

      Hầu hạ cái đầu ! là cố ý! Cố ý mới sáng sớm ăn mặc như vậy quyến rũ ta, cố ý trở về bộ dáng nam sủng làm lộ tuyến của ta bị phá vỡ, đám tỳ nữ nhất định PIA chết ta! Ngươi là châm chọc ta sao?

      “Hạc Minh, ngươi châm chọc chế giễu ta sao?” Hạ Lan Phiêu cắn răng nghiến lợi nhìn .

      “A, bị nhìn ra nữa à. đáng tiếc!”

      Hạc Minh miệng đáng tiếc, nhưng thái độ ràng là rất vui vẻ, chút cũng hề nhập tâm diễn kịch, hay là căn bản là khinh thường lừa nàng. Hạ Lan Phiêu hừ lạnh tiếng, nhìn nữa, mà Hạc Minh bắp chân trắng bóng lộ ra bên ngoài của nàng, tấm tắc than thở: “Tiểu Hạ Lan, làn da có xúc cảm hơn trước rồi. Ngực, cũng lớn hơn trước. Xem ra Tiểu Hạ Lan trưởng thành….”

      Cái gì? Làm sao biết được làn da ta tốt hay , ngực lớn hay ? Chẳng lẽ ….

      Hạ Lan Phiêu nhìn theo ánh mắt của Hạc Minh, quả nhiên phát mình mảnh vải che thân, cảnh xuân rất dễ lộ ra ngoài. Nàng đỏ mặt, nắm chặt chăn che kín thân thể của mình. Mẹ nó, ánh mắt cũng có thể giết người: “Ngươi làm gì ta? Tại sao ngươi lại xuất giường của ta?”

      “Giường này là của ta. Hôm qua Tiểu Hạ Lan ngủ quên trong bồn tắm, ta liền ôm ngươi lên giường. Dù sao cũng phải là lần đầu tiên chúng ta cùng giường chung gối, bằng cùng ôn chuyện cũ….”

      “Ôm cái đầu ngươi! Ngươi tránh ra!”

      Hạ Lan Phiêu vẻ mặt đưa đám đẩy Hạc Minh ra, lại làm thế nào cũng đẩy được. Hạc Minh vui vẻ nhìn nàng lo lắng chăn rơi xuống bị chọc ghẹo, lại cam lòng đẩy , bộ dáng đỏ mặt xấu hổ đáng . Mắt thấy Hạ Lan Phiêu gấp đến sắp khóc, mới miễn cưỡng quay mặt , lẩm bẩm : “Tiểu Hạ Lan mọn, cái gì cũng sớm thấy hết, còn cho người ta nhìn, hừ.” LQĐ (ôi, sao đoạn này thấy Minh dễ thương quá ^_^)

      Hạc Minh đại nhân! Ngài nhưng là Quốc sư tuấn mỹ cao quý thần bí khó lường trong truyền thuyết, đừng bày ra bộ mặt cùng lời làm nũng buồn nôn như vậy được ? Da gà da vịt đều nổi hết rồi! biết Hạ Lan Phiêu kia là muốn thế nào đây, ràng miệng lưỡi tốt! Ác tục!

      Hạ Lan Phiêu mắng lần thứ N chủ nhân của thân thể này ở trong lòng, nhanh chóng mặc xong quần áo, chạy ra khỏi phòng của Hạc Minh. Vì vậy, tất cả tỳ nữ, đầu bếp, các đệ tử liền nhìn thấy nữ nhân quần áo chỉnh tề, hai mắt đỏ ửng chạy ra từ phòng của Quốc sư đại nhân tôn quý, mà Quốc sư đại nhân tôn quý vừa bước ra khỏi phòng vừa sửa sang quần áo, mặt là nụ cười cao thâm khó lường…. Cảnh tường này, làm thế nào cũng thấy là Quốc sư đại nhân vừa XXOO nha đầu kia rồi! Nhưng tại sao nha đầu kia lại có bộ dáng như bị lăng nhục đây? Đây chính là may mắn lớn….

      Qua chuyện này, ánh mắt của đám người Minh Châu nhìn Hạ Lan Phiêu càng thêm oán hận. Họ lập nàng, cố ý sai nàng chạy qua chạy lại, giảm bớt cơ hội tiếp xúc giữa nàng và Hạc Minh, mà Hạ Lan Phiêu cũng mừng rỡ.

      Nàng ở trong phòng Hạc Minh ngẩn người, nhìn tên nghiệt này giả bộ thâm trầm trước mặt đệ tử. Làm cho nàng ngoài ý muốn chính là, trừ nàng tất cả người của Hỏa Liên cung truyện được edit tại *******************, đều vô cùng cung kính với Hạc Minh. Các đệ tử của đều nhìn bằng ánh mắt gần như cuồng nhiệt, tiếp nhận tất cả cười đùa tức giận mắng mỏ của Hạc Minh, mà đám nữ nhân đều vì tiếp xúc ánh mắt của Hạc Minh mà mừng rỡ cả ngày. Khăn ta lau miệng của Hạc Minh, khăn mặt rửa mặt, thậm chí nước trà uống còn dư đều trở thành đồ vật tranh đoạt của mọi người, vì vậy mà đánh nhau ít! Có khả năng là vì điều này, người của Hỏa Liên cung đều tích cực luyện công, càng đánh võ công càng ngày càng cao….

      Hạ Lan Phiêu đứng ở xa, ánh mắt mê mang nhìn Hạc Minh dùng bữa, trong lòng tính toán làm sao để giành lại hết tất cả đồ ăn này bán lấy tiền. Hạc Minh cảm nhận được ánh mắt trong đám người chướng mắt kia, ôn nhu cười với Hạ Lan Phiêu, rộng lượng : “Tiểu Hạ Lan, ngồi vào bên cạnh ta, chúng ta cùng nhau ăn cơm.”

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 39: Cho ăn cơm.

      Editor: kaylee

      Vút Vút!

      Tất cả tỳ nữ trong phòng đều lập tức dùng ánh mắt vô cùng ghen tỵ nhìn Hạ Lan Phiêu….

      Hạc Minh đột nhiên dùng ánh mắt thâm tình nhìn nàng.

      “Làm gì vậy?”

      “Khóe miệng có hạt cơm.”

      …………

      Hạ Lan Phiêu đỏ mặt, sờ sờ lại khóe miệng của mình, nhưng sờ thấy bất kỳ cái gì. Hạc Minh ôm nàng vào trong ngực, ở trước mặt mọi người, vươn đầu lưỡi xinh đẹp, nhàng liếm khóe môi nàng.

      “Rất ngọt.”

      Hạc Minh trở về chỗ cũ khẽ liếm môi mình, bộ dáng muốn bao nhiêu câu hồn liền có bấy nhiêu. Hạ Lan Phiêu ngây ngốc ngồi đó, cả người đều rơi vào trạng thái hóa đá. Lòng của nàng cũng sắp nhảy ra ngoài, tê dại mặt vẫn có thối lui. Hạc Minh cầm quạt gõ vào đầu nàng, trêu chọc: “Ngu ngốc? Ruốt cuộc cũng ngục ngã trước sức quyến rũ của ta?”

      Hạc Minh đại nhân, ta phải ngục ngã trước sức quyến rũ của ngươi mà là bị ngươi dọa cho choáng váng có được …. Ngươi muốn biến ta thành kẻ địch của tất cả mọi người sao?

      “Hạc Minh.”

      “Hả?”

      “Có thể liếm ta được hay ? là buồn nôn!”

      “Tiểu Hạ Lan đáng ….”

      Sau khi dùng xong bữa trưa, Hạc Minh lại ra ngoài làm việc, Hạ Lan Phiêu cũng nhanh chóng phải đối mặt với sắc mặt u của Minh Châu. Minh Châu nhìn nàng gì, chỉ là ‘vù vù’ thả ra hơi lạnh, nụ cười mặt phải là ‘lạnh nhạt cao quý’ mà là ‘lạnh lùng mà cất giấu sát khí’. Hạ Lan Phiêu giả vờ chú ý đến, tự nhiên lau bình hoa, mà Minh Châu từ từ mở miệng: “Hạ Lan…. Ngươi và Đại nhân có quan hệ thế nào?”

      “Ta chúng ta có quan hệ ngươi có tin hay ?”

      biết.”

      “Thực tế là, ta nợ tiền .” Hạ Lan Phiêu buồn khổ nhìn Minh Châu: “Cho nên, ta phải cố gắng làm việc, nhanh chóng kiếm tiền trả nợ.”

      “Bao nhiêu tiền?”

      “Tám lượng bạc.”

      …………

      “Tám lượng bạc? Làm sao Đại nhân có thể để ý số tiền như vậy? bàn thức ăn của Đại nhân cũng nhiều hơn tám lượng bạc. Ngươi đây là trêu đùa ta sao?”

      “Đương nhiên ngoài quan hệ tiền bạc, bên ngoài còn có chút quan hệ dây dưa …. Nhưng ta có thể khẳng định, ta thích , cũng ưa thích ta. Cho nên, ta tranh giành người với các ngươi, yên tâm .”

      ?” Minh Châu nửa tin nửa ngờ: “Tại sao lại có người thích Đại nhân….”

      “Hạc Minh đại nhân lớn lên rất đẹp trai, nhưng quá đẹp trai quá xuất sắc rồi, nhiều người thích như vậy, rất có cảm giác an toàn! Giống như ta, nha đầu bình thường, vẫn là trải qua cuộc sống bình thường là được rồi! Như ta , Minh Châu tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, rất xứng đôi với Hạc Minh đại nhân….”

      được bậy!” Minh Châu mắc cỡ đỏ bừng mặt, nhưng là hưởng thụ: “Ta…. Ta dám cầu danh phận xa vời, chỉ cần Đại nhân có thể cho ta ở bên cạnh là được rồi!”

      Có lẽ do Hạ Lan Phiêu chém đinh chặt sắt (kiểu như khẳng định chắc chắn á) lập trường quan hệ, thái độ của nàng với Hạ Lan Phiêu hòa hoãn hơn rất nhiều, cũng với nàng rất nhiều chuyện liên quan đến Hạc Minh. ra, Hạc Minh là thần tử được Quốc quân của Tề quốc coi trọng nhất, cũng là nam nhân được cả nước hoan nghênh nhất. Đáng tiếc Hoàng thất của Tề quốc có Công chúa, nếu , nhất định trở thành phò mã. Ngoài Hoàng cung, Quốc sư đại nhân tôn quý cũng có quan tâm đến việc ngoài Hỏa Liên cung, bởi vì chỉ cần nơi nào có , đều dẫn tới *** động. Bất kể là thiếu nữ chưa lập gia đình hay là các phụ nhân sớm lập gia đình đều chuẩn bị các loại hoa tươi cùng trái cây đến tặng Hạc Minh, mà nữ nhân bị hấp dẫn bởi sắc đẹp của Hạc Minh hi vọng được làm tỳ nữ trong Hỏa Liên cung là nhiều đếm xuể…. tóm lại, Hạc Minh chính là Brad Pitt phiên bản cổ đại, già trẻ đều ăn sạch.

      Có lầm hay ! Tuy rằng dáng dấp của Hạc Minh tệ, nhưng chỉ bằng tính tình biến thái kia cũng có thể quyến rũ người hay sao? Cũng quá khoa trương rồi!

      Nhìn vẻ mặt thể tin của Hạ Lan Phiêu, Minh Châu có chút vui. Nàng có chút tức giận cướp bình hoa trong tay Hạ Lan Phiêu, hừ lạnh tiếng: “Cho nên, ngươi vẫn là quý trọng cơ hội mà các khác thiết tha mơ ước .! Nếu như ngươi nghiêm túc cố gắng mà , trở thành thị thiếp của Đại nhân là có chút hy vọng….”

      “Ta rồi, ta thích …. Thôi.”

      Hạ Lan Phiêu muốn tranh luận bất cứ cái gì cùng Minh Châu, bắt đầu kiên nhẫn làm người nghe, câu được câu nghe nàng kể công lao to lớn của Hạc Minh. Nàng nhàng vuốt ve vết thương cánh tay, so với lúc ở Kim quốc, cuộc sống hôm nay tựa như ở thiên đường. có tra tấn, có cung đấu, mưu, nhiều nhất chỉ là cùng đám mê trai tranh giành người tình mà thôi…. Nhưng mà, nơi này là nơi ở cuối cùng của ta sao?

      Có lẽ, Hạc Minh giúp đỡ ta cũng phải vì đồng tình ta. là Quốc sư của Tề quốc, có lẽ, mọi chuyện đều lo nghĩ cho tề quốc. Quốc quân Tề quốc biết thân phận ta thế nào? Giam lỏng, hay là trực tiếp giết ta lập uy?

      Nếu như có thể, ta muốn rời xa tất cả tranh chấp, lẳng lặng sống ở nơi ai quen biết. Ở Tề quốc, ta thử như vậy, nhưng mà thất bại rồi. Mặc dù nghĩ thừa nhận, nhưng ta có năng lực sinh tồn ở thế giới này…. Có lẽ, ta nên làm gì đó chuẩn bị cho cuộc sống sau này. Ta cũng tin người đại lại thể lăn lộn ở cổ đại!

      Hạ Lan Phiêu nhanh chóng tính toán kế hoạch phát tài ở trong lòng, khóe miệng dâng lên nụ cười vui vẻ. Nàng cười, làm cho Minh Châu ngừng kể, trong lòng cũng khẽ động. Mặc dù muốn thừa nhận, nhưng nha đầu này cười lên đẹp mắt…. Có lẽ, đây là nguyên nhân Đại nhân giữ nàng ở bên cạnh. Đợi khi trở về, ta cũng luyện tập nụ cười ngây thơ lại ngọt ngào này. Như vậy, Đại nhân có lẽ cũng thích ta.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 40: Chiêm tinh!
      Editor: kaylee

      Đêm khuya.

      Hạ Lan Phiêu nặng nề ngủ chiếc giường cũ nát nhất của Hỏa Liên cung, co rúc thành đoàn. biết Hạc Minh tìm chiếc giường gỗ lung lay sắp đổ tỏa ra mùi *** này ở đâu, đối lập với chiếc giường lớn hoa lệ của . Nhưng mà, cho dù Hạc Minh nhiệt tình mời Hạ Lan Phiêu ngủ cùng giường thế nào nữa, Hạ Lan Phiêu vẫn kiên quyết từ chối. Nàng tình nguyện ngủ giường gỗ rơm rạ, cũng muốn ngủ bên cạnh tên đại biến thái này. Dưới ánh trăng, nàng yên tĩnh ngủ, mà Hạc Minh lại đứng bên cạnh giường của nàng, vỗ mặt của nàng: “Tỉnh.”

      “Ưm….”

      Hạ Lan Phiêu nhịn được lật người, xoay mông về phía Hạc Minh. Khóe miệng Hạc Minh khẽ run rẩy, cầm quạt gõ đầu nàng: “Tỉnh, kiếm tiền.”

      “Kiếm tiền?”

      Hạ Lan Phiêu vừa nghe đến những từ này lqđ, thần trí (tinh thàn và trí tuệ) lập tức thanh tỉnh (ham tiền :v). Nàng ‘vụt’ cái ngồi dậy, đôi mắt còn buồn ngủ nhìn Hạc Minh: “Kiếm tiền gì?”

      “Xem ra sức quyến rũ của ta mãi mãi vẫn kém tiền…. đau lòng!”

      , ta ngủ.”

      Mắt thấy Hạ Lan Phiêu lại muốn ngủ, Hạc Minh vội vàng lay tỉnh nàng. ném đống quần áo lên người nàng, : “Thay cái này, cùng ta xuất cung.” (Hỏa Liên cung ý)

      đâu?”

      “Chiêm ~ Tinh. Đối tượng chiêm tinh lần này thế nhưng là người giàu có nhất Tề quốc.”

      “Được, !”

      Hạ Lan Phiêu vừa nghe kiếm tiền, lập tức đứng dậy. Hạc Minh cười híp mắt cầm quần áo, đồ trang sức đưa cho nàng, nghiêng người với nàng: “ muốn nhìn thấy bộ dáng Tiểu Hạ Lan mặc quần áo Vu nữ, nhất định rất đẹp mắt. Dĩ nhiên, mặc gì càng đẹp mắt.”

      ra ngoài.”

      “Tiểu Hạ Lan ác độc.”

      “Ngươi mau ra ngoài!”

      Hạ Lan Phiêu khách khí đẩy Hạc Minh ra khỏi phòng. Nàng thay trang phục áo trắng quần đỏ của Vu nữ, cột tóc qua loa thành đuôi ngựa, trang điểm. Lúc nàng ra khỏi phòng, Hạc Minh chuẩn bị tốt mọi thứ.

      Tối nay, Hạc Minh, toàn thân áo trắng, bị bóng đêm cùng ánh trăng nhiễm lên chút hồ lan nhàn nhạt. Nước hồ dao động người , nở rộ thành đóa hoa màu bạc. Trắng cùng đen, lành lạnh cùng phiêu dật, lại có thể đan xen kỳ lạ người như vậy.

      Lông mày lạnh lẽo, khi ánh sáng chiếu qua , trán vẽ ra lạnh lùng. Mũ quý đính Cửu Phượng Bàn Long hoàng kim, đổ xuống vẻ quyến rũ đẹp đẽ đắt tiền. Hai cây hồ lan nghiêng xuống từ tóc đen. Áo choàng rộng mềm mại phiêu dật, kết hợp với khuôn mặt tuấn tú, tựa như thần tiên hạ phàm, ưu nhã thoát tục. Nhìn ánh mắt của Hạ Lan Phiêu gần như ngẩn ngơ, cười lấy quạt gõ đầu nàng: “Ngốc sao? Có phải ngờ ta đẹp trai như vậy hay ?”

      …………

      Hạ Lan Phiêu ngồi xa ngựa hoa lệ của Hạc Minh, theo Hạc Minh tới trước tòa thần miếu. Bên trong, có mấy người mặc trang phục hoa lệ chờ sẵn. Bọn họ nhìn thấy Hạc Minh, đều cung kính cúi đầu, mà Hạc Minh liền ngẩng mặt ngạo nghễ qua bọn họ. Có lẽ là quần áo có liên quan đến người, Hạ Lan Phiêu cảm giác tối nay Hạc Minh có bộ dáng cợt nhả giống mọi ngày, có loại thanh quý ngạo thị quần hùng.

      Cái gì? Thanh quý? Từ ngữ như vậy dùng người Tiêu Nhiên còn có thể, tại sao có thể dùng người của Hạc Minh? Ta nhất định là điên rồi….

      “Quốc sư đại nhân, ngài nguyện ý vì tiểu nhân bói quẻ, là tiểu nhân tu phúc khí mấy đời mới được! Tiểu nhân chuẩn bị rượu và thức ăn vì ngài, tiểu nhân chuẩn bị các loại đồ, hi vọng Đại nhân nhận cho.”

      “Ngươi nghĩ ta hiếm lạ mấy thứ đồ phàm tục của ngươi sao?” Hạc Minh cười nhạt, vẻ mặt tràn đầy ngạo nghễ cùng khinh thường.

      dám, dám.”

      Hạ Lan Phiêu yếu ớt đứng sau lưng Hạc Minh, nhìn bị mọi người vây quanh, lấy lòng, nhìn nam nhân ưu nhã kiêu ngạo khác hẳn ngày thường, biết đâu mới là bộ mặt của . Hạc Minh dẫn Hạ Lan Phiêu leo lên tế đàn, nhìn ánh trăng suy nghĩ gì đó, vẻ mặt nghiêm trọng mà nghiêm túc.

      Màn đêm như nước, ánh trăng nhàn nhạt chiếu sáng cả vùng. Áo choàng của , bị gió thổi tỏa ra ở trong đêm. Môi của mím chặt, chỉ có đôi con ngươi, lạnh lùng chớp động trong đêm đen.

      Trong ánh mắt của có người khác, thậm chí cũng có ánh sao, ánh trăng, chỉ có bóng đêm đen đặc….

      bước bước lên tế đàn, gió làm bay áo choàng của , đó là tay của vô số sinh linh, dẫn dắt, vây quanh….

      Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn người nam nhân bên cạnh mình, giờ khắc này, hình như phải người phàm trần. người của có quá nhiều bí , hình như trong cơ thể còn chứa linh hồn khác.

      Ánh mắt của linh hồn kia xuyên thấu mọi thứ, lướt qua thế tục, rơi vào nơi người biết đến.

      Mái tóc dài của , ống tay áo của tung bay trong gió, khuôn mặt tuấn mỹ của ở dưới ánh trăng tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt, áo bào màu trắng cùng đêm đen trở thành đối lập nét. nhìn bầu trời sao sáng chói, nhắm mắt lại, yên lặng lúc, nhàn nhạt với nam nhân nóng vội: “Kết quả chiêm tinh cho thấy , con trai của ngươi bị bọn cướp giết, có khả năng trở về nhà nữa.”

      “Đại nhân!” Nam nhân kia nhanh chóng quỳ xuống: “Kính xin Đại nhân chỉ cho con đường sáng! Ngàn nhi là nhi tử (con trai) duy nhất của tiểu nhân lqđ, mà chết tiểu nhân đoạn tử tuyệt tôn. Xin Đại nhân phá giải!”

      “Ngươi cho rằng ta là ai? Là thần linh sao?” Hạc Minh cười lạnh: “Nếu phải vì mười vạn lượng hoàng kim, ngươi cho rằng ta đáp ứng thương nhân ti tiện như ngươi? Cút , trong vòng năm ngày tới bọn cướp đưa thi thể nhi tử ngươi đến cửa. Nếu ngươi muốn con nối dõi, vẫn là thường tích đức tốt hơn. Nếu lại cường bạo dân nữ, ta có thể đảm bảo ngươi bị diệt tộc trong vòng ba năm.”


      “Cảm…. Cảm ơn Đại nhân nhắc nhở.”

      cần cảm ơn ta, nhớ mang vàng đến Hỏa Liên cung là được rồi. Hạ Lan, chúng ta .”

      “Hả?”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :