1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Phúc hắc Diêm vương - Vương Phi gây rối - Mạc Chi Ly

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 11: Bỉ Ngạn Vong Tình 2




      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ cau mày, nhìn thấy màu sắc hai chén canh trong tay Mạnh Bà thay đổi, khỏi hỏi: "Ách, Bà bà. Nếu ta là người Địa Phủ của các ngươi rồi. Như vậy, ngươi có thể cho ta biết canh này dùng nguyên liệu gì để nấu thành ?" 

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà ngẩn ra, suy tư lát rồi : "Ân! Nếu Diêm Vương nhận ngươi làm Quỷ Soa, như vậy có thể cho ngươi biết rồi . Nha đầu, ngươi có hay nghe qua câu ? Gọi là Nại Hà Kiều bên nhớ Tam Sinh, Bỉ Ngạn Hoa lộ nấu Vong Tình!"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ hai tay phất cái, "Cái này, có ."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà cười ha ha, trán  nếp nhăn có thể kẹp chết vài con muỗi .

      font-family: Arial; color: font-size: large;']"Theo những lời này ta chính là người nấu canh Vong Tình. Tục gọi là canh Mạnh Bà. Từ đó có thể biết, nguyên liệu chế biến chính là Bỉ Ngạn Hoa rồi."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Bỉ Ngạn Hoa? Tiểu Vũ từng đọc trong sách biết được truyền thuyết về Bỉ Ngạn Hoa. Bỉ Ngạn Hoa, ác ma  dịu dàng. Trong truyền thuyết đóa hoa tự nguyện vào Địa phủ, bị Chúng Ma sai khiến trở về, nhưng vẫn quanh quẩn đường Hoàng Tuyền, Chúng Ma đành lòng, đồng ý để cho nàng nở ở đường, lòng dẫn dắt cùng an ủi hồn tách khỏi Nhân Giới. Tương truyền hoa này chỉ nở ở Hoàng Tuyền, bình thường chỉ nở bờ sông Tam Đồ ở cõi u minh, thế giới bên kia sông Vong Tình là nơi có hoa. Hoa như máu đỏ tươi rực rỡ, có hoa có lá, là hoa duy nhất chỉ có ở cõi u minh này. Truyền thuyết mùi hoa có ma lực, có thể gợi lại ký ức người chết khi còn sống. Ở đường Hoàng Tuyền rất nhiều rất nhiều hoa nở, xa xa nhìn qua tựa như là nơi máu trải thành  thảm, lại bởi vì đỏ giống như lửa mà được ví như "hỏa chiếu chi" .

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Cũng là cảnh duy nhất chỉ đường Hoàng Tuyền mới có. Khi linh hồn vượt qua Vong Xuyên, liền quên mất những việc từng làm khi còn sống, tất cả đều lưu lại ở Bỉ Ngạn, người xưa liền đạp hoa thông hướng tới ngục u.

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Phật Vô Sinh Vô Tử, Vô Khổ Vô Bi, Vô Dục Vô Cầu, là quên hết thảy mọi thứ bi ai thống khổ đến Thế Giới Cực Lạc. Loại hoa vượt qua tam giới, có trong ngũ hành, sống chết ở miền cực lạc, vô hành vô diệp, rực rỡ đỏ tươi, Phật , đó là Bỉ Ngạn Hoa .

      font-family: Arial; color: font-size: large;']"Bà bà. Bỉ Ngạn Hoa nở ở chỗ nào? Mang ta xem chút ."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà gật đầu cái, tạm thời buông bát canh trong tay. Kéo theo Tiểu Vũ, xoay người hướng phía trước tới. Tiểu Vũ kinh hãi, vội vàng quát: "Bà bà, bà bà! Bên kia là tường! Cửa ở chỗ này !"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà vẻ mặt khinh bỉ, vẫn túm ống tay áo của Tiểu Vũ  về phía trước.

      font-family: Arial; color: font-size: large;']"Ai da. tại lưu hành Thiên Môn. Xuyên tường rất nhanh nha. Phía sau bức tường này chính là cầu Nại Hà. Tiết kiệm ít công phu. thôi!"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Đoán chừng là vẫn tiếp thụ được những thử nghiệm mới lạ này, mắt thấy phải đụng vào bức tường dày, Tiểu Vũ theo bản năng khép mắt lại. cảm giác được bất kỳ đau đớn nào, mở mắt ra . Nhất thời trước mắt bị màn hấp dẫn! Tiểu Vũ chưa bao giờ từng thấy Bỉ Ngạn Hoa, nhưng từng nghe người ta qua. Mạn Châu Sa Hoa, xưng Bỉ Ngạn Hoa. Bình thường sinh trưởng ở bên sông Tam Đồ. Truyền thuyết mùi hoa có ma lực, có thể gợi ký ức người chết khi còn sống. Đến mùa thu, liền nở rộ dị, rực rỡ, màu hoa gần như là màu đỏ, nhìn khắp  Bỉ Ngạn Hoa chỉ thấy màu đỏ thẫm, như lửa, như máu.

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Cảnh sắc trước mắt, trong sách cũng có ghi như vậy, đỏ rực mảnh, phủ kín toàn bộ mặt đất. Phật , Bỉ Ngạn Hoa, hoa nở ngàn năm, hoa rụng ngàn năm, hoa lá vĩnh viễn gặp nhau. Tình vì nhân quả, duyên nhất định sinh tử. Hoa nở nhìn thấy lá, có lá thấy được hoa, hoa lá gặp gỡ, sinh tồn bỏ qua nhau. Cùng nhớ cùng tiếc vĩnh viễn cùng mất nhau. Như thế hoa lá bao giờ gặp nhau, cũng cách nào lưu luyến bi thương.

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Cho dù cảnh sắc trước mắt mê người, Tiểu Vũ trong lòng cũng hiểu thoáng chút bi thương sâu sắc. Mà nàng nhớ truyền thuyết Bỉ Ngạn Hoa, đúng là chia lìa cùng đau thương .

      font-family: Arial; color: font-size: large;']"Nha đầu, làm sao thế?" Mạnh Bà thấy Tiểu Vũ thần sắc dị thường, khỏi ân cần hỏi.

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ lắc đầu cái, tới tảng đá lớn trong bụi hoa ngồi xuống, nghi ngờ : "Bà bà, ngươi chính là dùng hoa này nấu thành Vong Tình sao ?"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà cười cười, đến bên cạnh Tiểu Vũ, lấy xuống đóa Bỉ Ngạn Hoa đỏ tươi, thở dài : “Nha đầu a, người nào khi còn sống, cũng đều rơi lệ. Bởi vì hỉ, bởi vì bi, bởi vì đau, bởi vì hận, bởi vì buồn, vì ái. Ta đây, đều thu thập từng giọt từng giọt nước mắt của bọn họ cùng Bỉ Ngạn Hoa này nấu thành canh .

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Chương 12: Mượn giấy bút 1
      Khi bọn họ rời khỏi nhân gian, phải qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà để quên hết mọi viêc của kiếp trước. Lần nữa tiến vào Lục Đạo luân hồi hoặc được trở thành tiên, người hoặc là thành súc vật. Cho nên.... theo lời Mạnh Bà canh Mạnh Bà là nước mắt cả đời của con người lúc còn sống. Cả đời.... chỗ này đều là nước mắt? Tiểu Vũ giật mình,ngay sau đó cũng hái xuống đóa hoa Bỉ Ngạn, người Mạnh Bà tái nhợt sinh ra sinh ra kẽ hở. Mạnh Bà kinh ngạc cầm lấy đóa hoa từ trong tay nàng tỉ mỉ ngắm nhìn cẩn thận.
      Tiểu Vũ chợt cất tiếng : "Bà bà! những vật này nhìn đẹp như vậy, sao chúng ta có thể khiến chúng nó bị hủy ở trong tay chúng ta được. Ta quyết định ....Bắt đầu từ bây giờ,chúng ta đối với canh Mạnh Bà cải thiện nhiều hơn, để cho mọi người qua cầu Nại Hà này đều hài lòng, lưu lại ấn tượng đẹp nhất sau khi rời "
      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà  cặp mắt lóe sáng, thần sắc hết sức kích động. Hưng phấn cầm hai tay của Tiểu Vũ : "Đồng chí a! Ta cần phải nhờ đến giúp đỡ của ngươi rồi."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ cũng cầm lại tay Mạnh Bà, kích động : "Cách Mạng chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục cố gắng mới được!"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà đồng ý gật đầu. Hai người liền bắt đầu ở trong bụi hoa Bỉ Ngạn,Tiểu Vũ ở bên hái liền nếm thử mùi vị có đắng mặn còn mang theo vị ngọt đạm đạm. Theo đạo lý mà canh Mạnh Bà thành khó uống như vậy được. Hay là.... chẳng lẽ nước mắt có vấn đề? Hay độ lửa thích hợp?

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ thắc mắc lên tiếng khẽ hỏi: "Bà bà, hoa Bỉ Ngạn này thái nó ra, rồi ngươi đem nó cùng nước mắt nấu thành canh à?"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà ở bên thái vui mừng trực tiếp trả lời: "ta đem hoa để chung chỗ, nấukhi nào hoa ra  nước rồi cho nước mắt vào nấu tiếp."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ trán xuất giọt mồ hôi lạnh, thể nào??? như vậy mà cũng uống được sao?
      Tiểu Vũ chợt nhớ ra cái gì: "Vậy lúc trước ngươi cho ta uống canh Dương,có hai màu trắng đen, sao lại biến thành như thế?
      Mạnh Bà lên tiếng: "Đơn giản mà,màu trắng là ta thêm nước dừa,màu đen là thêm nước dâu."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ chưa chịu buông tha: "Địa phủ cũng có những món đồ chơi như thế?"

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà nghe vậy liền đứng lên,vỗ vỗ bả vai Tiểu Vũ, chỉ hướng cách đó xa : "Bên này cầu là Bỉ Ngạn Hoa, bên kia là cây ăn quả. thôi chứ Địa phủ chúng ta đãi ngộ rất tốt, cái gì cũng có! Nha đầu ngươi có thể ở đây làm người hầu cũng là phúc khí tu luyện mấy đời đó."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Mạnh Bà xong còn quên thầm: "Ta còn phải dựa vào quan hệ cửa sau mới được tiến vào đây này."

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Tiểu Vũ nghe xong bối rối thôi, nơi này là Địa phủ sao? Như thế này nàng cũng quá choáng rồi. Bất giác, Tiểu Vũ nhớ công việc chinh thức của mình ở đây là cùng Mạnh Bà nghiên cứu canh Mạnh Bà,như thế nào để khó uống nữa. Kết quả là nàng chơt nhớ ra vấn đề cũng khá là quan trọng nha. Ai là người thí nghiêm cơ chứ? Địa phủ này ai thấy nàng cùng Mạnh Bà cũng tránh xa. Hắc Bạch Vô Thường sau khi câu nhầm hồn của nàng bị phạt mất hết sạch ngày nghỉ, cả ngày đều chịu cảnh bận rộn bôn ba ở nhân gian, thường xuyên thấy được bóng dáng. Chung Qùy đại ca mặt lúc nào cũng cứng nhắc, nàng chả dám đắc tội. Mà Diêm Vương Lưu Quang nghiêm nghị thông báo là từ nay về sau, bao giờ dính dáng gì đến canh Vong Tình nữa!

      font-family: Arial; color: font-size: large;']Ai! xui xẻo.Vừa mới nấu xong nồi canh, Tiểu Vũ cau mày, khó làm. Ai muốn mình làm chuột bạch đâu, lẽ chính nàng tới nếm thủ??? Nghiêng đầu nhìn lại, Mạnh Bà xông lại chỗ nàng haha cười ngừng, nhất thời cả người nàng khẽ run rẩy. Còn phải là muốn nàng nếm thử hay sao? Nàng vừa mới mất cái mạng nha, cũng muốn ném cái mạng quỷ nho này.
      Nhìn bên kia cầu Nại Hà, hàng người dài, tới cầu, nhận lấy canh Mạnh Bà, hớp lại hớp uống hết, cái gì cũng kịp liền trực tiếp có quỷ sai dẫn vào luân hồi. số người tựa hồ cũng có đôi chút do dự, muốn tiếp nhận lấy chén canh kia. Người có biểu này đều là do quyến luyến với kiếp trước. Lúc này  Mạnh Bà ở bên cạnh vui vẻ cho biết :"Ngươi vì nàng cả đời chảy lệ đều ở trong chén canh này, uống nó xong, chính là uống hết tình của ngươi dành cho nàng. Người cuối cùng mà ngươi nhớ tới chính là tình cảm chân thành kiếp này của ngươi. Uống xong canh, trong mắt ngươi hình ảnh từ từ phai , để trở lại thanh khiết như trẻ con."
      tart_trung thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Phúc hắc Diêm vương gây phi



      <img class="alignnone size-full wp-image-25641" title="1-3" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/09/1-31.jpg" alt="" width="510" height="721" />


      magenta;Chương 13: Mượn giấy bút 2



      Để kiếp sau được gặp lại kiếp này ngươi có thể uống canh Mạnh Bà, vậy liền phải nhảy vào Vong Xuyên Hà, chờ thêm ngàn năm nữa mới có thể đầu thai. Trong ngàn năm, ngươi phải chứng kiến người ngươi thương qua cầu, nhưng thể mở miệng tương thông, ngươi nhìn thấy nàng, nàng nhìn thấy ngươi. Trong ngàn năm, ngươi nhìn thấy nàng qua cầu Nại Hà biết bao nhiêu lần, uống chén lại chén canh Mạnh Bà, ngươi mong nàng uống canh Mạnh Bà, nhưng lại sợ nàg chịu nổi Vong Xuyên Hà ngàn năm đau khổ dày vò. Ngàn năm sau nếu tâm niệm bất diệt, còn có thể nhớ được chuyện kiếp trước, liền được nhập lại trần gian, tìm người kiếp trước ngươi thương .

      Tiểu Vũ chỉ lần bị những lời này làm cho cảm động, cũng gặp những mối tình làm cho rung động sâu sắc cầu Nại Hà. Thấy bọn họ do dự bưng lên chén Vong Tình, suy tư là nên uống hay là uống? Sau cùng, vẫn ngửa đầu rót xuống, mang theo vô hạn bi thương, vào vòng luân hồi. Di? Tiểu Vũ trong đầu linh quang chợt lóe. Đúng rồi! Nàng thế nào lại ngốc như vậy? Ngày hôm nay nhóm quỷ hồn qua cầu Nại Hà, đó phải đều là những người thử nghiệm cực tốt sao?

      Ý định vừa động, Tiểu Vũ liền vui vẻ hào hứng hỏi: "Bà bà, ở đây có giấy bút ?"

      Mạnh Bà khó hiểu, nghi ngờ : "Ngươi cần giấy bút làm cái gì?"

      Tiểu Vũ hưng phấn nhảy lên : "Đương nhiên là để viết rồi... mau mau, có giấy bút ?"

      Mạnh Bà suy tư lúc, tùy tiện : "Mấy thứ này bình thường có, ngươi hỏi Diêm Vương , đôi khi muốn báo cáo công việc với cấp , hẳn là có."

      A? Tiểu Vũ vừa nghe hai chữ, đầu còn có chút mơ hồ. Từ sau ngày cùng Diêm Vương Lưu Quang đàm phán, bọn họ liền có gặp qua. Mặc dù cùng ở cái biệt viện, nhưng kỳ quái là chưa bao giờ gặp mặt qua. Lúc này để nàng tùy tiện tìm ? Gặp mỹ nam phúc hắc đó, thực phải là chủ ý tốt a .

      Mạnh Bà tựa hồ nhìn ra Tiểu Vũ lưỡng lự, mỉm cười : "Nha đầu, ngươi phải tìm mượn thôi. có chuyện gì đâu, Diêm Vương ra phải là người xấu, rất dễ chung sống."

      Tiểu Vũ nghe vậy nổi hết cả da gà, mẹ nó, nếu dễ chung sống, heo mẹ liền có thể leo cây rồi. Thôi, dù sao lúc trước có qua điều kiện, cho vô cớ nổi giận với nàng. Huống hồ chỉ là mượn chút giấy bút, vậy cũng làm ra đại ầm ĩ gì. Nghĩ đến đây, Tiểu Vũ liền hấp ta hấp tấp hướng bên trong biệt viện chạy , quen với bố cục bên trong biệt viện, trực tiếp xuyên tường mà . xuyên qua nhiều thành thói quen, giống như mấy ngày trước lúc xuyên tường liền tim gan run sợ. do dự trực tiếp xông vào thư phòng, chỉ thấy nhuyễn tháp màu đen, Lưu Quang nằm nghiêng dáng người ngang tàng, hai vạt áo cổ mở ra, ngoài cửa sổ từng đợt ánh mặt trời soi xuống, chiếu rọi khuôn mặt tuấn mĩ kia .

      Tiểu Vũ bày ra cái vẻ mặt si ngốc, tuy phải là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của Lưu Quang, nhưng vẫn có bất kỳ khả năng miễn dịch nào. Theo bản năng che lỗ mũi, con bà nó, muốn phun máu mũi rồi.

      Thừa dịp Lưu Quang ngủ, Tiểu Vũ rất tự giác quấy rầy , vẫn bịt mũi, bắt đầu vào tìm kiếm ở giá sách trong phòng. Vừa tìm vừa cầu nguyện. Thần a, con chỉ kiếm giấy bút mà thôi, ngàn vạn lần đừng khiến người nào đó tỉnh lại. Dựa vào tính cách xấu xa của , khỏi truy vấn đến cùng. A! Thần ....! khiến ngủ như chết .

      nhuyễn tháp, mỹ nam trán gân xanh lên. Choáng nha, nàng này xông vào địa bàn của ta làm loạn cũng được thôi, chào hỏi tiếng liền lục lọi bừa bãi đồ vật này nọ ta còn chưa tính. Lại còn đáng chết dám rủa ta? Lưu Quang chậm rãi mở mắt, nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Vũ kiểng chân, ở giá sách tìm kiếm cái gì đó. Vị trí cao nàng với tới, giờ phút này cả thân thể muốn treo giá sách .

      Tức giận nhíu nhíu mày, mở miệng : "Uy! Ngươi tìm cái gì a?"

      Phanh! Đây là thanh vật nặng rơi xuống đất. Ngay sau đó, rầm rầm rầm… phanh hồi tiếng vang khổng lồ, toàn bộ hàng tủ sách phản ứng theo dây chuyền, cùng nhau rơi xuống đất .

      trận sương mù bụi bặm tung bay, Tiểu Vũ lúng túng đứng yên chỗ, nhìn mảnh bừa bộn đất, cười khan hai tiếng .

      "A, ha ha….. cái kia…… cái đó. Ngươi cứ tiếp tục ngủ ! Nơi đây ta liền thu dọn ngay!" Dứt lời, liền cấp tốc ngồi xuống cúi đầu thu dọn lại .

      magenta;


      magenta;Chương 14: Uống canh cho lời bình 1



      Lưu Quang nằm nhuyễn tháp, hít hơi sâu. Nội tâm ngừng gào thét! Nhịn xuống! Nhất định phải nhịn xuống! Tốt xấu gì mình cũng là Diêm Vương, thể cùng quỷ so đo! Đặc biệt thể cùng loại quỷ mới làm mấy ngày so đo! Ngồi dậy, đưa tay vuốt lông mày, cố gắng bảo trì loại thần sắc bình tĩnh. Mở miệng lần nữa : "Xin hỏi, ngươi đến thư phòng của ta tìm cái gì vậy?"

      Tiểu Vũ rụt cổ cấp tốc nhặt sách, nghe Lưu Quang hỏi định trả lời vừa vặn nhặt cuốn sách . Đứng dậy nghi hoặc đáp .

      "La lị dưỡng thành hoạch?" Đưa tay lại nhặt lên quyển, ". . ."

      Khụ, khụ! Lưu Quang có chút bối rối đứng dậy ho khan . Rất nhanh tới trước người Tiểu Vũ đoạt lấy cuốn sách trong tay nàng, lớn tiếng : "Ai cho ngươi lục lọi đồ của ta ! Ngươi rốt cuộc là tới đây làm cái gì !"

      Tiểu Vũ bị thét kinh ngạc ít, nháy mắt đáp: ", có gì. Chỉ là muốn tìm ngươi mượn giấy bút thôi."

      Lưu Quang gì, đem mấy cuốn sách kia ôm vào trong ngực, thấy ánh mắt Tiểu Vũ nhìn về phía , chợt có chút đỏ mặt."Ngươi có việc gì lại mượn giấy bút làm cái gì?"

      Tiểu Vũ bị Lưu Quang hù dọa liền chẳng hiểu tại sao, nhưng là dám hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn đáp: "Ta, ta chỉ định viết mấy chữ thôi ."

      Lưu Quang khẽ hé miệng, tùy tiện từ mặt đất lấy cuốn sách xé xuống tờ, đưa ngón trỏ ra đặt mặt giấy, đối với Tiểu Vũ : "Ngươi muốn viết cái gì?"

      Tiểu Vũ hiểu cử chỉ kia nhưng vẫn đáp: "Liền viết bốn chữ, uống canh lưu bình!"

      "Uống canh lưu bình?" Lưu Quang hiểu nhìn về Tiểu Vũ, thấy nàng ngây ngốc nhìn lại mình, cảm giác bầu khí có phần xấu hổ .

      Để che giấu chút bối rối trong lòng, hỏi thêm nữa, ngón tay khẽ vung, ở tờ giấy viết xuống bốn chữ . Liền sau đó lấy bàn tay che lại, trong miệng giọng thầm, "!" .

      Nếu phải sợ quyền uy cùng sức mạnh của Lưu Quang, Tiểu Vũ muốn tức thời phối hợp câu "Kế tiếp, chính là chứng kiến thời khắc kỳ tích!" Mặc dù Tiểu Vũ mở miệng ra câu này, nhưng màn kỳ tích lại xuất . trang giấy trắng được xé xuống, xuất bốn chữ. Chỉ là?

      "Cái gì? Lão Đại, có lỗi chính tả."

      ". . . . . . đúng rồi mà!"

      " phải ăn canh lưu bình luận, mà là ăn canh lưu bình."

      ". . . . . . Choáng, ta liền muốn hỏi, thế nào là ăn canh lưu bình, quỷ hồn đến lượt ngươi lo liệu. Ngươi muốn làm gì ? Tại sao ràng !"

      "Ta tưởng rằng với chỉ số thông minh của ngươi, chắc là phạm phải loại sai lầm cấp thấp này. Ngươi làm cho ta quá thất vọng rồi ."

      Pằng! trang giấy dính vào trán Tiểu Vũ, tiếp theo cả người bị xốc lên,vô tình lần nữa bị ném ra ngoài .

      Tiểu Vũ ôm cái mông bị đau tới cầu Nại Hà, Mạnh Bà thấy nàng bộ dạng đáng thương, khỏi hiếu kỳ : "Thế nào nha đầu. Chỉ mượn giấy bút mà thôi, bị Diêm Vương mắng lần nữa chứ?"

      Tiểu Vũ lắc lắc đầu, giải thích , " có gì, chỉ là mới lĩnh ngộ câu châm ngôn mà thôi ."

      Mạnh Bà hiểu, tò mò hỏi: "Câu châm ngôn gì?"

      Tiểu Vũ nhún vai, lạnh nhạt : "Ngươi cùng người có văn hóa chuyện văn hóa, nhận được chỉ có thể là càng có văn hóa !"

      Lặng lẽ tới bên cạnh Quỷ Soa đảm nhiệm việc múc canh, pằng! Đem tờ giấy Lưu Quang viết chữ dán lên trán quỷ soa kia, để ý tới biểu tình kinh ngạc, chậm rãi ở bên tai : "Ngoan ngoãn phối hợp tốt với ta, bằng nồi nước hôm nay còn dư lại, liền toàn bộ trút cho ngươi ."

      Quỷ Soa bị đe dọa như thế, lập tức gật đầu ứng tiếng, liền như vậy bận rộn dán tờ giấy. Tiểu Vũ cười đắc ý, ha ha, xem ra sức ảnh hưởng của Mạnh Bà . Hôm nay Địa phủ, vô luận là người nào nghe đến ba chữ canh Mạnh Bà, lập tức ngoan ngoãn thụ giáo. Lần nào cũng vậy. Cũng muốn giải thích nhiều, Tiểu Vũ lôi kéo Mạnh Bà ngồi xuống, dặn dò Quỷ Soa đảm nhiệm việc duy trì trật tự thả nhóm quỷ hồn lại đây lĩnh canh .
      tart_trung thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ']Chương 15: Uống canh cho lời bình 2

      Người thứ nhất được đưa tới, người này có bộ dạng của tú tài, đoán chừng ngã bệnh mà chết, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Chỉ thấy tới trước bàn, cúi đầu yên lặng , tựa hồ có chút khiếp đảm. Tiểu Vũ vỗ bàn cái, thân thể vị tú tài kia run lên, sợ hết hồn.

      “Ngẩng đầu lên, nam nhân mà lại sợ hãi rụt rè như vậy làm cái gì? Hơn nữa, mọi người ở đây đều chết hết, coi như lúc sống ngươi còn uất ức, tội gì mà đến lúc chết cũng phải mang bộ dạng khép nép như vậy?”

      Tú tài kia nghe vậy do dự trong chốc lát, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Nhìn thấy bộ dạng của Tiểu Vũ, sau đó ngược lại có chút bình tĩnh. Sao lại là tiểu nha đầu nhỉ? Tiểu Vũ giơ tay lên, chỉ chỉ cái biển phía sau: “Thấy , ăn canh rồi cho lời bình. Sau khi uống chén canh Mạnh Bà này phải xem có cảm giác gì? Tốt hay xấu? Cần cho thêm cái gì? hay ta để ngươi an toàn đầu thai, còn nếu tốt! Hừ hừ!”

      Lời tuy du côn như vậy, thực ra toàn là giả vờ doạ suông. Nàng đành hai chữ hừ hừ là bởi vì thực nghĩ ra, nếu tốt nàng đem những quỷ hồn này xử lý như thế nào. Nhưng những lời này khiến vị tú tài kia đủ hoảng sợ, chỉ thấy ngoan ngoãn gật đầu cái, sau đó nhận lấy bát canh mà Mạnh bà đưa cho, há mồm uống vào. Tiểu Vũ cùng Mạnh bà đồng thời trừng lớn cặp mắt với vẻ đầy mong đợi : “Thế nào?”

      Tú tài giật mình, tựa hồ là nghĩ ra dùng cái từ ngữ gì để hình dung chén canh này, nhưng lại dám gì cả, chỉ đành vắt hết óc, cuối cùng mở miệng : “Hoàn hảo, chỉ là…có chút mặn, lần sau nên cho ít muối hơn.”

      Tú tài xong, cúi đầu mỉm cười, vội vàng bước lên cầu đến bờ bên kia.

      Mặn? Tiểu Vũ buồn bực. Nàng căn bản là hề cho muối vào a? Ngược lại nhìn về phía Mạnh Bà, thấy bà cũng lắc đầu vô tội, nhất thời trán xuất ba đường hắc tuyến. Tiểu tử thối, dám lừa ta! Có gan ngươi đừng chết để rồi xuống đây gặp ta nữa. Giận dữ ngồi lại vị trí, nàng vung tay lên, Quỷ Soa kia thông minh đưa tới Quỷ Hồn khác. Vị thứ hai tới, cũng là người có bộ dạng đàng hoàng, thần thái chất phác. Tự nhiên nhận canh mà Mạnh bà đưa cho, ngửa đầu uống ngụm hết luôn, sau đó mỉm cười cảm ơn rồi chuẩn bị sang cầu bên kia

      Tiểu Vũ kịp thời mở miệng : “Ấy! Ấy! Ngươi còn chưa phát biểu ý kiến!”

      Người kia ngẩn ra, dừng bước lại nghi ngờ : “Phát biểu ý kiến? Phát biểu ý kiến gì? Ta đây là người thô lỗ, chỉ biết làm ruộng, săn bắt nên biết lời hay đâu.”

      Tiểu Vũ thấy người này thà, cũng khỏi tốt bụng giải thích: “Đại thúc, ta phải là muốn ngươi điều gì hay, chỉ là muốn hỏi ngươi chút, chén canh này có vị như thế nào? Ngươi thấy ngon hay ngon?

      Người đàng hoàng kia chớp mắt, dường như có chút hiểu, nhưng ngay sau đó tỉnh ngộ, vui mừng : “Vị nương này, ra cũng sợ ngươi chê cười, khi còn sống nhà ta rất nghèo, cả đời chả ăn được thứ gì ngon cả. Mỗi ngày chỉ cầu được ăn no mặc ấm mà thôi. Ngươi cho ta chén canh này, với ta là mĩ vị rồi, ta đây thực cảm ơn nương”

      Dứt lời, người đàng hoàng kia liền bước lên đầu cầu, hướng bờ bên kia mà tới. Trong lòng Tiểu Vũ tự nhiên cảm thấy ấm áp, cản người kia nữa. Mặc dù ra nhưng nàng thực muốn làm khó người này nữa. Mạnh Bà mỉm cười, hiểu ý của nàng nên đưa tay gọi người kế tiếp. Người thứ ba này, diện mạo phúc hậu, tai to mặt lớn, xem ra khi còn sống là lão gia nhà giàu. Đoán chừng là khi còn sống rất phách lối nên ngẩng đầu ưỡn ngực tới trước bàn, nhận lấy bát canh của Mạnh Bà, uống liền hớp. Sau đó, sắc mặt lập tức biến đổi, còn chưa chờ Tiểu Vũ mở miệng hỏi mà phun toàn bộ canh ra ngoài. Lau mặt dính đầy nước canh của , Tiểu Vũ trấn định :

      “Vị đại thúc này, lãng phí cũng là cái tội, ngươi có biết tội của ngươi ?” 

      Vị ‘trư ca’ kia hoàn toàn để ý đến sắc mặt của Tiểu Vũ, còn mải nôn mửa. Ngay sau đó xoa xoa ‘môi heo’ của mình, sẵng giọng :

      “Mẹ kiếp! Đây là cái thứ đồ khủng khiếp gì thế? Lão tử ta cả đời chưa bao giờ uống phải thứ canh khó uống như vậy! Ta thấy Địa phủ này của các ngươi mọi thứ đều tốt, sao lại có nữ đầu bếp kĩ thuật kém như vậy? Mau mau đến nhà ta câu hồn nữ đầu bếp của ta xuống đây để nàng ta nấu chén canh cho ta, để ta uống lại”

      ']Chương 16: Làm cướp.

      đúng là ‘thúc thúc có thể nhịn, thẩm thẩm thể nhẫn nhịn! Coi như lần này thẩm thẩm nhịn, Tiểu Vũ nàng cũng nhịn nổi nữa! Ngón tay run rẩy nâng lên, cơn giận của Tiểu Vũ thực bộc phát:

      nãi nãi ngươi hôm nay đánh ngươi đến hoa bay đầy trời chắc ngươi biết tại sao hoa kia lại đỏ như thế!”

      Vừa dứt lời, Tiểu Vũ lập tức bật lên, cước đạp ngã vị trư ca kia, tay chân đấm đá loạn xạ.

      “TMD! Ngươi làm người khác choáng mà! ngươi mập đúng là sai! nể mặt ngươi đến thế rồi mà còn biết điều! Phật :Ngươi vào địa ngục ai vào địa ngục đây! Dám phun vào người Tiểu Vũ ta! Ngươi chán sống rồi phải ? Còn dám chê canh! Có tin hay ta ném ngươi vào Vong Xuyên Hà làm mồi cho cá mập! Ngươi..”

      Vị trư ca kia bị đạp hồi chỉ biết la hét ầm ĩ kêu cứu. Thế nhưng, quỷ sai cũng bất đắc dĩ giả điếc giả ngơ, ngược lại, Mạnh Bà lại có ý giải vây giúp , nhưng lại sợ mình thân già cẩn thận tự dưng bị liên lụy. Cuối cùng cũng đành lắc đầu cái, ý bảo con quỷ phía sau mang hồn tiếp theo tới. Tiểu Vũ nằm ở bàn, buồn bã nghĩ tới vấn đề kia. Đầu tiên, Tiểu Vũ cho là, cách làm của Bỉ Ngạn Hoa là đúng! Quá phản khoa học, quá vô lí, tại sao có thể tuỳ ý nghiền ép thành nước chứ? Dù thế nào cũng phải dùng đến máy ép trái cây chứ? Tiếp theo, thể cho bừa gia vị vào, nên mới lấy Bỉ Ngạn Hoa cộng thêm nước mắt, sau đó hòa lẫn vào nhau, tạo thành nước ép hoa tươi, hiệu quả phải rất tốt mới đúng chứ? Nghĩ như vậy, Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn về Mạnh Bà, thấy Lão Nhân Gia cười, nét mặt già nua hồi rối rắm, khỏi xuất 3 hắc tuyến đầu. Tức , nếp nhăn sâu như vậy rồi còn cười rực rỡ thế nữa, mà cũng đâu có việc gì đáng để vui vẻ đến thế.

      “Bà bà à, ở đây có máy ép trái cây ?” Tiểu Vũ mở miệng hỏi. 

      Mạnh Bà vẫn nở nụ cười rực rỡ, vui mừng : “ xin lỗi, cái này thực có”

      Tiểu Vũ tức giận bừng bừng, hét lên: “Ngày đó ta còn nghe bà , địa phủ này cái gì cũng có, thế mà giờ hỏi bà cái gì, bà cũng đều có là sao?”

      Mạnh Bà ngưng cười, vẻ mặt rất vô tội : “ Nha đầu a, vậy cũng phiền ngươi có thể hỏi những thứ bình thường được ? Thí dụ như roi da, dung nham, bàn ủi hoặc là vàng mã, tiền giấy…Ngươi hỏi những thứ này, ta nhất định có. Cái gì mà máy ép trái cây? Địa phủ này sao có thể có máy ép trái cây đây? Chúng ta đều là những quỷ thần vô dục vô cầu (kun’xjh: Đại khái là có ham muốn, có nhu cầu thiết yếu gì như ăn uống bla bla…) nên đâu cần những thứ linh tinh như thế”

      Tiểu Vũ mím môi, buồn bực trong lòng. Vô dục vô cầu? Vô dục vô cầu vậy bà xây biệt thự, bể cá lớn như vậy làm gì? Còn cực kì xa hoa nữa chứ. Mới đầu còn tưởng rằng cái thứ đèn treo tường siêu cấp chói mắt ở phòng khác là do làm từ thủy tinh, ngày hôm qua nàng hỏi hai tiểu gia hoả đẹp trai đứng canh ở cửa mới biết cái viên loá mắt kia là kim cương! Được rồi, những thứ này tạm thời tính, thế nhưng, có thể giải thích vì sao Diêm Vương tương đối có thẩm mỹ lại thích theo đuổi cuộc sống thanh cao hay ? Những cây ăn quả được trồng trong hậu viện chả lẽ là để làm cảnh hay sao? Như vậy sao có thể là vô dục vô cầu chứ. Dù sao Mạnh Bà cũng là người lớn tuổi rồi, Tiểu Vũ cũng ngại dám lớn tiếng với bà nên đành bảo quỷ sai gọi vị quỷ hồn khác vào. Người này bộ dạng thanh tú, xem ra cũng là người đàng hoàng.

      “Ngươi! Bảo người nhà ngươi đốt máy ép trái cây xuống.”

      “……A?”

      “ A cái gì a! Ta đây dùng tiếng phổ thông tiêu chuẩn mà ngươi hiểu sao?”

      “….Đốt? Đốt máy ép trái cây?”

      sai a…, mau mau chút. Chờ đem máy ép trái cây xuống, ta liền thả ngươi đầu thai. Nhanh nhanh !”

      “…Làm thế nào để bảo người nhà ta đốt máy ép trái cây cho ta?”

      “Ta làm sao biết! Mặc kệ làm thế nào, nếu có máy ép trái cây ngươi đừng nghĩ đến việc đầu thai!”

      Mạnh Bà giật mình, thấy bộ dạng ngu dại của người kia, bất giác thận trọng lôi kéo ống tay áo của Tiểu Vũ.

      “Nha đầu, ngươi ….trắng trợn uy hiếp kiêm cướp giật đó!”

      Tiểu Vũ thản nhiên nhún vai: “Thế nào? Đâu có ai quy định là chỉ có thể cướp của người? Bản nương từ nay về sau cướp của cả quỷ hồn! sai! Về sau, ta chính là thổ phỉ của Địa phủ! Muốn qua nơi đây, phải để lại tiền mua đường.”
      tart_trung thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 17: Tiểu Vũ tiểu Ngũ 1

      Mạnh Bà hướng Tiểu Vũ giơ ngón tay cái lên, rất là sùng bái tán thưởng : " là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước biến mất bờ cát, nha đầu, ngươi lợi hại!"

      Tiểu Vũ hất mái tóc, bản thân thưởng thức : " phù ~ như vây mới tự tin!"

      lát sau, quỷ hồn biết từ đâu đến, đúng là lấy được cái máy ép trái cây, ngoan ngoãn đưa tới tay Tiểu Vũ. Tiểu Vũ vui cười hớn hở, đầu tiên tự mình bắt lấy cái máy như ăn cướp, từ nay về sau liền bước cái tiền đồ tươi sáng rồi. Lưu Quang ở trong phòng có chút nhàm chán . biết tại sao, trong đầu thỉnh thoảng liền nghỉ đến cái thân ảnh của tiểu nha đầu kia. Chợt đứng lên, nhíu mày lẩm bẩm chửi rủa tiếng, chết tiệt ! Xoay người ra ngoài cửa, hướng cầu Nại Hà mà . Xa xa, liền truyền đến hồi cười đắc ý, Lưu Quang khó hiểu, núp ở bên, len lén nhìn chăm chú hết thảy mọi thứ .

      "Ngươi cũng mê manga sao?"

      "Ách, đúng vậy."

      "Thích xem Tử Thần Hỏa Ảnh cùng hải tặc sao?"

      "Ách. Thích ."

      "Trước khi chết có dặn dò qua người nhà của ngươi kế tiếp đem đốt lễ cho ngươi ?"

      "Ách. . . . . . Cái này. . . . . . Quên mất ."

      Cái gì ! ! ! Tiểu Vũ đập mặt bàn, Mạnh Bà ngủ gà ngủ gật bên sợ mất hồn. Giận dữ đưa ngón tay chỉ về phía bộ mặt vô tội của quỷ hồn, Tiểu Vũ bức xúc : " Chuyện quan trọng như vậy làm sao ngươi có thể quên chứ ? Chẳng lẽ ngươi còn chút sức lực để đem chuyện này nhắn nhủ sao? , khẩn trương báo mộng cho người nhà , đợi sau khi ta nhận được tập manga mới nhất, mới có thể thả ngươi qua cầu!"

      Thấy quỷ hồn quả nhiên ngoan ngoãn quay về, Lưu Quang được lời nào. Uy? Thế này là sao đây?

      Tiểu Vũ ổn định lại, tựa hồ cũng nghĩ ra cầu gì. Liền lớn tiếng hét lên : "Đến đây…đến đây! Coi chút , canh Mạnh Bà hoa quả bảy màu mới ra lò đây, mùi vị khác biệt các ngươi tha hồ lựa chọn, nếu như uống hết còn muốn uống tiếp, chỉ cần ngươi đem ra tờ ngân phiếu là có thể. Đến đây…đến đây, ngang qua là thể bỏ lỡ...!"

      Quỷ soa thả cho quỷ hồn tới, quỷ hồn cúi đầu nhìn vào bát canh bảy màu bàn, vừa định mở miệng chọn chén mặt của Tiểu Vũ trong nháy mắt phóng đại ngay trước mắt .

      "Hắc hắc, người em. Thấy dáng vẻ của ngươi, khi còn sống hẳn là có rất nhiều tiền a? Ta thấy mặt ngươi đáng , len lén cho ngươi biết, bát màu vàng uống cũng tương đối ngon..., sau khi uống xong bảo đảm ngươi phiêu phiêu dục tiên. Nếu , tới thử bát xem?"

      Quỷ hồn bán tín bán nghi, nhìn thấy vẻ mặt nham hiểm của Tiểu Vũ, liền nuốt ngụm nước bọt, thức thời bưng bát nước canh màu vàng lên. Tiểu quỷ hồn sắc mặt trắng bệch hồi, miệng sùi bọt mép, cứ như vậy té xỉu .

      A, Tiểu Vũ tiếng cảm thán, "Ngày nay, chính là vẫn còn nhiều người thà a. Bảo uống bát canh liền ngoan ngoãn uống? Ta cũng chưa có xong, liền gấp rút như vậy. Ta là muốn a, chén màu vàng kia mặc dù uống cũng ngon..., nhưng người biết thưởng thức cũng nhiều. Sầu riêng nha, phải người người đều thích nha."

      Mạnh Bà ngủ gà ngủ gật chợt giật mình tỉnh giấc, lau nước miếng miệng, lẩm bẩm : "Nga? Đó là nước sầu riêng sao? Ta xem màu sắc chưa đủ tươi, vẫn nên thêm chút Hoàng Liên vào khuấy a ."

      Tiểu Vũ trừng lớn hai mắt, vỗ vỗ bả vai Mạnh bà, gật đầu tán thưởng " Bà bà! Xem ra cái người này đích thị là sóng trước bị đập chết ở bờ cát a!" Hai gã quỷ soa tới, rất là đồng tình nâng quỷ hồn té xỉu lên, thẳng tay ném vào vòng luân hồi .

      Cách đó xa trán của Lưu Quang đầy mồ hôi lạnh, choáng…đủ tà ác, liều mạng giống . Ha ha, biết đem nha đầu như vậy đặt ở bên cạnh Tiểu Hắc Tiểu Bạch, có hiệu quả gì? Hai huynh đệ thường ngày cũng gặp ít rắc rối, nàng này ràng chính là cái tai họa, ném cho hai gã kia, nhất định làm bọn họ nhức đầu thôi. Trong lòng chủ kiến định, Lưu Quang liền tâm tình rất tốt cất bước rời . Cuộc sống thú vị a, xem ra cũng nên vui vẻ chút rồi .

      Chương 18: Tiểu Vũ tiểu Ngũ 2

      Máy ép trái cây mới cướp được kia, hiển nhiên thành đồ vật thuộc quyền sở hữu của Tiểu Vũ. Cho nên cứ khi nào nhàn hạ Tiểu Vũ liền rất hưng phấn chạy đến vườn trái cây, mặc kệ là trái cây gì cứ thấy chín. Toàn bộ hái xuống ôm . Rửa chút, ném vào máy ép trái cây. Nào là : nước táo, nước quýt, nước chanh…. Đủ mọi màu sắc, rất là vui tai vui mắt. Thoáng nhấm nháp ngụm, ân! Mùi vị tốt! Nước trái cây thuần khiết so với cái Vong Tình canh gì đó là khác xa trời vực. Cầm lên hai quả táo, dùng cái mâm bưng qua mấy chén nước trái cây, Tiểu Vũ liền trở lại đúng vị trí, cùng Mạnh Bà tụ tập. Cái gọi là đồ tốt phải cùng mọi người chia sẻ.

      Mạnh Bà mới đầu nhìn chút những thứ nước trái cây kia, lại nhìn bát nước Vong Tình bàn, có chút kinh ngạc. Đồng thời, từ nước trái cây màu sắc khác nhau bưng lên bát, mới há mồm hớp ngụm. Di? Mùi vị đúng là tệ a .

      Tiểu Vũ đắc ý hất tóc, cố làm ra vẻ khinh bỉ : " cần mê luyến, ta vĩnh viễn chính là tiêu điểm ~"

      Từ đó về sau, nghiệp nấu canh của Tiểu Vũ phát triển rất thành công. Ngoài ra, nước trái cây cũng thu được rất nhiều lời khen. Quỷ Môn của Diêm Vương náo loạn, ai cũng rất là hiếu kỳ muốn nếm thử phen. Thỉnh thoảng Chung Quỳ đại ca tuần tra ngang qua, cũng là vì lời truyền miệng mà tiêu sái đến bên cạnh bàn, bưng lên bát liền uống vào bụng. Tiểu Vũ cùng đám quỷ soa xung quanh, đều trừng lớn hai mắt nhìn trộm . lát sau, chỉ thấy sắc mặt Chung Quỳ hơi thay đổi, chân mày bắt đầu nhăn lại .

      Bốn phương mảnh yên tĩnh, Tiểu Vũ rất tốt bụng giải thích: " Cái này? Chung lão đại là ngươi cầm nhầm nha. Bát ngươi cầm là canh Vong Tình."

      Chung Quỳ im lặng, vì muốn hủy hình tượng, vẫn là cố làm ra vẻ trấn định gật đầu cái, sau đó xoay người liền rời . tới hai bước, liền vèo cái thấy bóng dáng. Tiểu Vũ nhìn thấy thân ảnh Thần Chung Quỳ biến mất ngay sau đó, nhịn được mà cười trận như điên . Mạnh Bà ở bên lắc đầu cái, có chút bất đắc dĩ cười khổ : "Nha đầu, ngươi là quá càn quấy rồi . Ngay cả Chung Quỳ ngươi cũng dám trêu."

      Tiểu Vũ nghe xong lời này, trong lòng vui. Ngưng cười, dí dỏm nhìn về phía Mạnh Bà : "Bà bà ngươi cũng thể xử oan ta a. Ta trêu cái gì? Vả lại ta cũng dám a. Ai bảo hỏi cũng hỏi, liền trực tiếp bưng lên uống? Từ cha mẹ hoặc là Lão sư dạy, thể chuyện cùng người xa lạ, thể ăn lung tung đồ ăn của người khác !"

      Ha ha. Mạnh bà cười gì, gặp phải nha đầu ác ma thiên phú. Sợ là từ nay về sau, Địa Phủ này lại nhiều thêm vị nhân vât nổi tiếng thể trêu vào. Tuy vị giác có thể thưởng thức được vị tốt xấu, nhưng quỷ có cảm giác đói, điểm này Tiểu Vũ cũng là thấm sâu trong người. Nàng tới Địa Phủ khoảng chừng nửa tháng, từ lúc bắt đầu có thói quen dưỡng thành. Cho nên lúc ban đầu Lưu Quang đáp ứng các điều kiện của nàng, cái gì bao ba bữa cơm bao ăn ở, cách khác là nhảm. Bởi vì quỷ cũng cần nghỉ ngơi. Về phần cái gì Hắc Bạch Vô Thường mặc nàng sai khiến, vậy càng là lời vô căn cứ. Từ lúc nàng bắt đầu cùng Mạnh Bà bắt tay hợp tác nghiên cứu nấu canh chưa hề gặp qua hai huynh đệ ấy lần nào. Giận dữ gặm miếng táo, Tiểu Vũ tỉnh ngộ. ra boss Lưu Quang đúng là lừa dối nàng? lúc Tiểu Vũ nghĩ như vậy, thanh boss đột nhiên vang lên .

      "Ê….ngươi đó? Đến thư phòng gặp ta!"

      Tiểu Vũ nhìn Mạnh bà bên cạnh chút, rồi nhìn đám quỷ soa sau lưng." kêu ai đó?"

      Mọi người ánh mắt rất là ăn ý toàn bộ tập trung người nàng, miệng mồm mọi người cùng kêu lên : "Ngươi!"

      Ở bên trong thư phòng có hai người mà Tiểu Vũ khó khăn lắm vẫn chưa có gặp qua là Hắc Bạch Vô Thường. Thấy hai huynh đệ mực cung kính khom lưng đối với boss hành lễ. Vô vị nhún vai, hét lên: "Gọi ta tới làm chi?"

      Đuôi lông mày Lưu Quang giương lên, tay vô tình vung lên, Tiểu Vũ chợt cảm thấy đầu gối hồi bủn rủn, phốc tiếng liền quỳ xuống. Chưa kịp lên tiếng, thân thể thể nhúc nhích. Thân hình Lưu Quang như quỷ mỵ, trong nháy mắt tới trước người Tiểu Vũ. Cúi người lấy tay nâng cằm nàng lên. Thấy ánh mắt nàng sáng quắc nhìn về phía mình, bất giác khóe môi nâng lên, mở miệng

      "Ngươi nhớ, từ khoảnh khắc bản thân ngươi nguyện ở lại Diêm Vương Điện làm quỷ soa, ngươi phải ngoan ngoãn phục tùng ta. được vô cớ xông vào trong tầm mắt ta! được cãi lại mệnh lệnh của ta! Thấy ta phải hành lễ, cho phép lớn tiếng như vậy chuyện với ta! Nghe hiểu chưa?"
      tart_trung thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      magenta;Chương 19: Bức xúc 1
      ']





      Uy hiếp! Đây chính là trắng trợn uy hiếp! Tiểu Vũ trong đầu thoáng qua ý niệm : dê vào miệng hùm, cảm giác mình hoàn toàn bị lừa. Xin hỏi, nàng khi nào tự nguyện lưu lại nơi này làm quỷ soa hả? ràng là ngàn lần khẩn cầu, cùng nàng cò kè mặc cả nàng mới miễn cưỡng lưu lại? Trước mắt….có năng lực sai thành đúng sao? Ở dưới mái hiên nhà người, thể cúi đầu. Hôm nay Tiểu Vũ cũng cảm nhận được Địa phủ này rất tốt. Mỗi ngày đánh đánh cướp cướp, ép nước trái cây. Cũng vui vẻ, tiêu diêu tự tại. Nếu lại để cho nàng đầu thai thành súc vật, nàng trái lại có được cái dũng khí dứt khoát như lúc đầu. Thấy đôi mắt đẹp của Lưu Quang nhìn chằm chằm nàng, Tiểu Vũ khẽ cắn răng. Thôi thôi, nàng nhận tội là được chứ gì. Cúi đầu giọng : "Biết!"

      Lưu Quang nghe Tiểu Vũ há mồm tựa hồ cái gì, chẳng qua là thanh quá , nghe hiểu cái gì, lập tức : "Ngươi cái gì?"

      ". . . . . . Ta , ta hiểu rồi."

      " cái gì đó! Đại Thanh Điểm!"

      Tiểu Vũ vẫn là nhịn được bộc phát. Chợt ngẩng đầu lên, Lưu Quang cũng bởi vì nghe được mà đến gần. Ba…trán của nàng cụng vào cằm Lưu Quang. Tiểu Vũ bởi vì thể nhúc nhích, chỉ có thể cắn răng chịu đựng rên đau. Trong lúc nhất thời, mấy lời định chửi , cũng quên mất. Hai huynh đệ Hắc Bạch vô thường thấy màn khôi hài, cũng là nhẫn dám lên tiếng. Đều là cúi đầu nắm bắp đùi.

      "Tốt lắm tốt lắm!" Lưu Quang mất bình tĩnh vung tay lên, phong độ cái gì cũng hầu như còn. Xoay người trở về ghế, tay chỉ Tiểu Vũ : "Ngươi, bắt đầu từ hôm nay, cũng cần phải ở lại Địa phủ nữa. Liền theo Hắc Bạch Vô Thường ra ngoài làm việc ."

      A? sợ người chết ngừng, những lời này đích thị là Lưu Quang. Tiểu Hắc Tiểu Bạch hồi ngây người, nhanh chóng nghiêng đầu nhìn Tiểu Vũ quỳ mặt đất, thấy bộ dạng ngây ngốc kia, khỏi cũng giật mình .

      "Cái gì, cái gì gọi là ra ngoài làm việc?" Tiểu Vũ ngây ngốc hỏi ra câu này mà biết chính mình bị điều động làm việc khác .

      Trán Lưu Quang ba đường hắc tuyến, bất đắc dĩ giải thích: "Chính là ra ngoài câu hồn! Đem những hồn phách của người vừa mới chết mang về Địa phủ. cho đúng là ép buộc những hồn phách bởi vì còn chấp niệm mà vẫn ở nhân gian làm Hồn Dã Quỷ mang về Địa phủ. Hiểu ?"

      Tiểu Vũ gật đầu cái, ngay sau đó lại lắc đầu. Bộ mặt vô tội : "Tại sao muốn ta câu hồn! Ta phải bán canh sao?"

      Lưu Quang tiếng cười nhạo, "Sao? Ngươi còn muốn bán canh? cần nhiều lời, cứ như vậy . Tiểu Hắc Tiểu Bạch, từ hôm nay trở , nàng chính là sư muội của các ngươi. Dạy thêm cho nàng, bình thường làm việc mang theo." cho Hắc Bạch Vô Thường bất kỳ cơ hội cãi lại, liền hướng Tiểu Vũ : "Đúng rồi, ngươi tên gì ?"

      Tiểu Vũ vô lực suy sụp hạ vai, tên của nàng cứ như vậy làm cho người ta nhớ được sao?

      "Tiểu Vũ! Ta tên là Tiểu Vũ!"

      Lưu Quang cả kinh, đối với Hắc Bạch Vô Thường thở dài : "Đúng là số mệnh. Nhìn xem, tên cũng giải thích rành mạch. Tiểu Ngũ. duyên phận trùng hợp . Được rồi ! Các ngươi lui ra , nên làm gì làm ."

      Phất tay, thân thể Tiểu Vũ khôi phục khí lực, thân thủ của Lưu Quang cũng lợi hại, vì vậy dám phản bác lại. Hơi hơi quắt miệng, ngoan ngoãn theo Hắc Bạch Vô Thường ra ngoài. Đến cửa, Tiểu Vũ hiểu nhìn Hắc Bạch Vô Thường, nghi hoặc mở miệng : "Lão Đại mới vừa là có ý gì? Tên cái gì giải thích rành mạch? Còn duyên phận trùng hợp? Là cái gì a ?"

      Tiểu Hắc thở dài, vô lực giải thích: "Ngươi phải là Tiểu Ngũ sao! Lão Đại chính là lão đại, lão Nhị là Thần Chung Quỳ, Tiểu Tam Tiểu Tứ là Tiểu Bạch và ta, ngươi vừa lúc chính là Tiểu Ngũ a !"

      Tiểu Vũ bức xúc nghĩ, con bà nó, Tiểu Ngũ? nhiều ngày,Tiểu Vũ rất là tâm lực tiều tụy. Nguyên nhân chính là nhiệm vụ ở cương vị mới của nàng. Nếu là câu hồn bình thường còn đỡ, cứ mỗi lần theo Hắc Bạch Vô Thường ra ngoài, nàng đều gặp đúng thời khắc mấu chốt. thí dụ như, bọn họ vừa đến nơi, chỉ thấy chiếc xe con chạy như bay đến, lúc Tiểu Vũ còn chưa kịp phản ứng xem xảy ra chuyện gì tiếng thắng xe, tiếng thét chói tai truyền đến. Nhìn mặt đất máu tanh, Tiểu Bạch cùng Tiểu Hắc, ngược lại vô cùng bình tĩnh tự nhiên, vung dây xích trong tay cái, hô to tiếng, "Bắt đầu làm việc!"

      Chương 20: Bức xúc 2

      Lại tỷ như, khi bọn họ xuất ở đâu, lúc Tiểu Vũ chú ý Tiểu Bạch rất là tốt bụng vỗ vỗ vai, ý bảo nàng nhìn lên. Tiểu Vũ ngẩng đầu, chỉ thấy mái nhà có vật nhảy xuống, Nhanh chóng rơi xuống phía dưới. Đợi thấy đó là người Tiểu Vũ liền cả kinh. Vội vàng xông lên nghĩ đỡ được , nhưng nghĩ người nọ xuyên thấu qua cánh tay của nàng, hung hăng rơi mặt đất máu đỏ nhuộm mảng. Tiểu Bạch cùng Tiểu Hắc tới nhàng ho tiếng, trầm ổn : "Bình tĩnh!"

      Vào thời điểm bắt đầu, Tiểu Vũ còn chưa quen. Chung quy còn tưởng rằng chính mình cũng là người, cho nên mỗi khi vừa nhìn thấy có người nhảy lầu hoặc là nhảy sông tự vẫn, treo cổ các loại theo bản năng liền ngăn trở. Tay chạm đến thân thể người nọ liền xuyên thấu mà qua, lúc này mới tỉnh ngộ mình là quỷ soa. Nên chỉ biết đứng nhìn những người đó nhảy xuống, nội tâm bức xúc .

      Hắc Bạch Vô Thường cũng là nhìn thấu tâm tư của Tiểu Vũ, đều ăn ý xoa xoa đầu nàng. Việc an ủi nàng thành thói quen. Tuy Diêm Vương phái Tiểu Vũ cùng bọn họ làm việc với nhau, nhưng Hắc Bạch Vô Thường vẫn luôn cho Tiểu Vũ thử nghiệm công việc câu hồn. Sinh ly tử biệt, cả hai bọn họ vốn nhìn thấu, cho nên có sức miễn dịch. Nhưng đối với Tiểu Vũ là người mới mà , hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút tiếp nhận nổi. Mặt khác, Tiểu Vũ sở dĩ trở thành quỷ soa nơi Địa phủ, hai bọn họ cũng tránh khỏi có liên quan. Nếu phải bọn họ câu sai người, nàng cũng đến mức trở thành tiểu nương trẻ tuổi nhà, lưu lạc làm quỷ soa. Thiếu chút nữa bởi vì đắc tội với Diêm Vương mà bị quăng vào Đạo luân hồi làm Súc vật. Từ tổng hợp lại, Tiểu Bạch Tiểu Hắc rất quan tâm đến tiểu sư muội này. Đối với nàng vô cùng chăm sóc.

      Giờ phút này, Tiểu Vũ ngồi ở trong bụi hoa biểu tình ngây ngốc. Nhìn mảnh Bỉ Ngạn Hoa đỏ rực, bất giác khép mắt lại, lại nhớ đến những màu đỏ tươi ghê người. Có chút phiền não đem đầu tóc vò rối, Tiểu Vũ bất lực. phải quỷ có thất tình lục dục sao? Vì sao nàng lại rối rắm, bất an? Đồ Diêm Vương vô tích . Lại tìm việc này cấp cho nàng làm. Trơ mắt nhìn người chết , chơi rất vui sao? biết Tiểu Vũ nàng sức chịu đựng tương đối kém sao? biết nãi nãi nàng tình cảm phong phú, nhìn người nhà khóc thê thảm như vậy nhịn được! A, đồ cái rắm Diêm Vương, có việc ác nào là cho nàng làm, các loại thảm bi kịch đều cấp cho nàng gặp được!

      Trong khi đó, quỷ bởi vì có Thất Tình Lục Dục, cho nên cũng chảy nước mắt. Bất đắc dĩ Tiểu Vũ trong lòng kịch liệt rối rắm, nghĩ muốn gào khóc hồi, mím cái miệng nhắn nửa ngày, giọt nước mắt cũng rơi được, làm cho nàng bực bội, sầu não. loạt tiếng bước chân truyền đến, Tiểu Vũ thờ ơ quay đầu lại liền đoán được là ai. Mệt mỏi, suy sụp hạ vai xuống, Tiểu Vũ hét lên: "Hai vị đại ca, có thể cho tiểu muội con ngựa ? Coi như ta van cầu các ngươi, đừng lôi kéo ta câu hồn nữa, ta sắp chịu được rồi ."

      Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch liếc mắt nhìn nhau, bất lực lắc đầu, xốc Tiểu Vũ vừa kéo vừa thở dài : "Muội tử, phải là các ca ca buông tha ngươi, thể đắc tội với Lão Đại. Ngươi cũng biết lợi hại của , ở thế giới này, ngươi dù là mạo phạm thần, mạo phạm quỷ, mạo phạm trư, mạo phạm chó! Cũng thể đắc tội với Lão Đại của chúng ta. Muội tử, ngươi phải hiểu chút! Hơn nữa, cái cương vị này của chúng ta còn rất tốt. Được ra ngoài ngoắc ngoắc hồn, thời gian tự do vô cùng ."

      Tiểu Vũ nghiêm mặt, nghe bất kỳ lời giải thích nào, nhưng bất đắc dĩ đành để hai ca ca tùy ý kéo . Ngồi chỗ lan can, Tiểu Vũ cầm trong tay lon coca, trong miệng cắn miếng Hamburger, có chút cho nên nhìn cảnh tượng người đến người dưới đèn neon náo nhiệt. Ngồi bên trái nàng là Tiểu Bạch, lắc lắc lon coca lạnh. Ngồi ở bên phải nàng là Tiểu Hắc, trong miệng cắn ống hút biết suy nghĩ gì. Tiểu Vũ khó hiểu mở miệng : "Thứ này các ngươi mua ở đâu?" Mẹ nó, ngàn vạn lần đừng có với nàng là Địa phủ cũng có bán KFC nha?

      Tiểu Bạch nghe vậy, nâng gương mặt tuấn tú vô tội lên, chỉ chỉ người bán hàng rong ven đường, mở miệng : "Nga, chính là mua ở đó. Thế nào? Ăn ngon ? Kỹ thuật chuyên nghiệp của cũng là được học trong cửa hàng a, mùi vị cũng tệ đâu ."

      Tiểu Vũ ngẩn ra, theo hướng Tiểu Bạch chỉ ngây ngốc : ", bọn họ có thể nhìn thấy ngươi?"

      Tiểu Bạch sắc mặt càng thêm vô tội, "Dĩ nhiên có thể nhìn thấy, ngươi bị ngốc?"

      Bên kia Tiểu Hắc nghe nổi nữa, tốt bụng giúp đỡ tiếp lời : "Ca, ngươi toàn lời vô nghĩa, ngươi như vậy mà , Tiểu Ngũ làm sao mà hiểu được? Đến đây, Hắc ca ca giải thích cho ngươi."

      Tiểu Bạch vẻ mặt khinh bỉ, tiếp tục loay hoay lắc lắc, Tiểu Hắc vui vẻ cười tiếng, hướng Tiểu Vũ giải thích: "Ngươi nhìn thấy mấy cái tiểu thương kia a, cũng là tiểu quỷ của Địa phủ . Bọn họ giống chúng ta ở tại Địa phủ, mà là ở nhân gian lâu dài. Tiểu quỷ của Địa phủ chúng ta trải rộng cả nhân giới, bọn họ gọi là thám tử. Nếu như quỷ hồn bởi vì chút chấp niệm cùng oán niệm, mà lưu lại ở nhân gian, lúc này, chúng ta liền cần tìm những thám tử này giúp tay, để cho bọn họ cung cấp đầu mối. Vô luận địa điểm nào, triều đại gì đều có thám tử của chúng ta, mạng lưới tình báo dày đặc vô cùng." A? Tiểu Vũ có chút hiểu, ra địa phủ này còn có đám tình báo viên? Trong đầu lại nghĩ tới cái gì, tiếp tục hỏi: "Vậy bọn họ tại sao lại mở quán ở đây? cần thu thập tình báo sao?"

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :