1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Phượng Ẩn Thiên Hạ - Nguyệt Xuất Vân (Full 3 Tập)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Ngoại truyện 1: Vú nuôi và bò sữa




      Đào Nguyên Cư ngày càng giống nơi trong hoàng cung, mà càng giống chốn bồng lai tiên cảnh.

      Hoa Trước Vũ xây thêm mấy gian nhà ở phía sau nhà của bọn họ, để lũ trẻ và vú nuôi ở. thảm cỏ bên ngoài rừng hoa đào, lại xây chuồng bò, để cho con bò sữa to lớn ở.

      Vú nuôi cho bọn trẻ bú sữa, bò sữa cung cấp sữa cho Hoa Trước Vũ.

      Nhắc đến vú nuôi Hoa Trước Vũ lại bực mình.

      Bởi vì Hoa Trước Vũ khó sinh mất máu quá nhiều, thân thể yếu ớt, Cơ Phụng Ly liền lấy cớ “khi ở cữ dễ lưu lại mầm bệnh”, sai hai vú nuôi chịu trách nhiệm cho con bú, hơn nữa, vì sợ con khóc quấy nhiễu giấc ngủ của nàng, thậm chí buổi tối cũng cho con ngủ cạnh nàng. Nàng kịch liệt phản đối, nhưng phản đối vô hiệu.

      Nhắc đến bò sữa, Hoa Trước Vũ lại càng bực mình.

      Trong thời gian ở cữ, Cơ Phụng Ly sai Ngự Thiện Phòng mỗi giờ lại dâng lên cho nàng món ăn bồi bổ thân thể, khiến Ngự Thiện Phòng bận tối mắt tối mũi. Tự chàng cũng thường xuyên đích thân xuống bếp, chế biến món ngon cho nàng. Những món ngon đó, Hoa Trước Vũ rất thích ăn, nhưng có thứ khiến nàng thể chịu nổi, chính là hai cốc sữa bò mà ngày nào cũng phải uống.

      Con bò đó phải bò bình thường, là Cơ Phụng Ly sai A Quý tìm được từ chỗ quái y cực kỳ nổi tiếng giang hồ. Đồn rằng, con bò này được nuôi bằng nhân sâm, hoàng kì, đương quy, là con bò thuốc hơn kém, thế nhưng sữa của nó cực kì bổ dưỡng, vị quái y kia vốn chuẩn bị nó cho vợ mình.

      Thế nhưng, thứ sữa bò bổ dưỡng đó cực kì khó uống, mỗi lần Hoa Trước Vũ dùng đều phải bịt mũi lại mà uống. sáng tối, mỗi ngày hai cốc, cốc cũng được thiếu. Hoa Trước Vũ liên tục uống được hai tháng, uống đến mức trông thấy con bò đó trong miệng thấy toàn mùi sữa bò. Nàng thực sợ rằng mình kiềm chế được, mà vung đao chém chết con bò sữa đó.

      Cơ Phụng Ly dường như nhìn thấu suy nghĩ của nàng, sai người ngày đêm bảo vệ con bò, khiến Hoa Trước Vũ có cách gì ra tay được, chỉ đành để sữa bò mùi vị quái dị đó tiếp tục bồi bổ, cho đến khi tròn trịa béo tốt, thân hình đầy đặn mới thôi.


      Ngoại truyện 2: Chàng lười vừa chứ



      Đêm, ngoài cửa sổ bầu trời tối đen, trăng sáng trong veo. Trong phòng ánh đèn đung đưa, bóng sáng rung rinh.

      Cơ Phụng Ly ngồi trước bàn phê duyệt tấu chương, Hoa Trước Vũ nằm giường đặt tên cho hai đứa con.

      “Đào tơ mơn mởn xinh tươi. Hoa hồng đơm đặc dưới trời xuân trong[1]!” Đào , Chước Hoa, thế nào?” Hoa Trước Vũ hỏi.

      [1] Nguyên tác: “Đào chi , chước chước kì hoa”, trích từ bài thơ “Đào ” trong Kinh Thi, bản dịch của Tạ Quang Phát.

      Cơ Phụng Ly ngồi trước bàn, nghe thấy thế ngẩng đầu lên, lạnh nhạt : “ hay!”

      “Tử Khâm, Thanh Dương sao?” Hoa Trước Vũ lại hỏi.

      Cơ Phụng Ly ung dung chau mày, đôi mắt phượng đen láy liếc nhìn nàng, “Tự tận[2]? Thế mà nàng cũng nghĩ ra được!”

      [2] Hai chữ “tử khâm” và “tự tận” (tự sát) có đọc gần giống nhau.

      “Áo chàng bâu vải xanh xanh[3], đây là câu trong ‘Kinh Thi’, cái tên đẹp biết bao, sao đến tai chàng lại thành tự tận?” Nàng lẩm bẩm đầy vẻ bất mãn.

      [3] Nguyên tác: “Thanh thanh tử khâm”, trích bài thơ “Tử khâm” trong Kinh Thi, bản dịch của Tạ Quang Phát.

      Hoa Trước Vũ giở nát mấy quyển sách để đặt tên, nghĩ ra hơn chục cái tên vừa ý, kết quả vẫn bị Cơ Phụng Ly phản đối.

      Đêm nay, cuối cùng Hoa Trước Vũ cũng nổi cáu.

      “Cơ Phụng Ly, chàng xem những cái tên đó có gì hay?!” Hoa Trước Vũ vứt tờ giấy viết tên trong tay hỏi.

      Cơ Phụng Ly đặt tấu chương xuống, nhìn nàng dịu dàng cười : “Những cái tên đó thể được mẹ đứa trẻ là ai.”

      Hoa Trước Vũ ngẩn người.

      Lần đầu tiên nghe đặt tên còn phải khiến cho người khác có thể nhận ra mẹ đứa trẻ là ai.

      “Vậy chàng chịu để con mang họ của thiếp sao?” Hoa Trước Vũ cười tươi như hoa .

      “Đồ ngốc! Ca ca là Hoàng Phủ Doanh, muội muội là Hoàng Phủ Sơ.” Cơ Phụng Ly ném ra mấy chữ rồi lại tiếp tục phê duyệt tấu chương của chàng.

      Lần này, Hoa Trước Vũ sững sờ hoàn toàn.

      Hoàng Phủ Doanh, Hoàng Phủ Sơ, Doanh Sơ Tà.

      Cơ Phụng Ly lại dám trực tiếp đạo tên của nàng, chàng lười vừa chứ! Có điều, hai cái tên này cũng được, dù sao cái tên Doanh Sơ Tà sau này nàng cũng định dùng đến nữa, thôi nhường cho các con vậy.

      “Cơ Phụng Ly,” Nàng vỗ bàn hỏi, “Chắc phải là chàng nghĩ ra hai cái tên này từ lâu rồi đấy chứ? Còn cứ giấu mãi, hại thiếp mất bao công suy nghĩ.”

      Cơ Phụng Ly nhếch môi gì, để nàng bận rộn chút, chẳng phải chàng bị giày vò đến chết mất sao.

      “Vừa nghe cái tên này, quả thực có thể khiến người ta biết là con của thiếp.” Hoa Trước Vũ cười tươi, đắc ý .

      Cơ Phụng Ly phê duyệt tấu chương, nụ cười dịu dàng nở môi. Thực ra, sở dĩ chàng đặt hai cái tên này cho con, nguyên nhân chủ yếu là, khi gọi tên con, chàng có thể nhớ đến nàng.



      Ngoại truyện 3: Túy hoan nhan




      Hoa Trước Vũ múa kiếm, khiến chim trong rừng sợ hãi đập cánh bay xa, hoa nở đầu cành rụng xuống như mưa, nhưng có vẻ thê lương khi hoa rụng, mà vì kiếm khí nên trong khi rụng hoa nở ra, tỏa mùi hương đặc biệt, nhàn nhạt nhưng vương vấn, ngửi vào thấy say sưa.

      Nàng thu kiếm tay, đứng lặng, đón khăn gấm Lộng Ngọc đưa cho, lau mồ hôi trán, hỏi bằng giọng trong trẻo: “Hoàng thượng về chưa?”

      Lộng Ngọc lắc đầu bẩm báo: “Vẫn chưa về!”

      Hoa Trước Vũ hơi chau mày, xách kiếm quay lại Đào Nguyên Cư. Hoàng Phủ Doanh và Hoàng Phủ Sơ bú no sữa, nằm sóng đôi trong nôi ngủ say sưa. Nàng cúi xuống hôn lên từng chiếc má phấn của chúng, rồi đứng dậy tắm.

      Tắm xong, thay bộ quần áo nam màu hoa hồng nhạt người ra – mấy ngày nay để tiện tập võ, nàng luôn mặc quần áo đàn ông. Kể ra, có thể coi nàng là hoàng hậu có dáng hoàng hậu nhất trong lịch sử các triều đại.

      Khi ráng chiều phủ đầy trong sân, Cơ Phụng Ly vẫn chưa về.

      Những ngày trước, Cơ Phụng Ly làm xong việc nước, cả ngày đều ở bên cạnh nàng, tấu chương cũng đem về Đào Nguyên Cư phê duyệt. Từ sau khi nàng hoàn toàn hồi phục, chàng liền có phần kì lạ, mỗi ngày đều đợi nàng ngủ rồi mới về, sáng sớm lại lên triều từ trước khi nàng tỉnh dậy, hai người rất ít khi gặp nhau. Điều đó, khiến nàng có phần bất an, đêm nay, nàng quyết phải đợi chàng về mới nghỉ.

      cây dạ lai hương dưới hành lang nở rộ, màu hoa dưới ánh sáng u ám của bầu trời mang vẻ ai oán. Đình lặng lẽ xuân qua, cửa kia mở lê hoa rụng đầy[1]. Hoa Trước Vũ bỗng nhiên cảm thấy mình có phần giống oán phụ phòng khuê, nhưng nàng tuyệt đối làm oán phụ, nàng đứng dậy, dẫn theo cung nữ nào, nhanh chóng ra ngoài.

      [1] Hai câu trích từ bài thơ “Xuân oán” của Lưu Phương Bình đời Đường.

      Đến bên ngoài điện Cần Chính, đêm khuya. Ánh đèn hắt ra từ trong điện phản chiếu lên lan can đỏ trước, hành lang và đám thái giám hộ vệ. Sâu trong đại điện thấp thoáng có tiếng đàn tuôn ra, trong màn đêm cực kì xa xăm và rung động lòng người.

      Thái giám tổng quản Triệu công công bỗng trông thấy Hoa Trước Vũ, dường như vô cùng kinh ngạc, vội khom người thi lễ : “Sao nương nương lại đến đây? Xin để lão nô vào bẩm báo với hoàng thượng tiếng.” Trong giọng chứa mấy phần căng thẳng.

      Hoa Trước Vũ chau mày, kế đó cười duyên dáng, “ cần đâu, nếu hoàng thượng bận bản cung vào nữa.”

      Nàng quay người bỏ , đến nơi ai trông thấy, lại quay mình trở lại, tránh cấm vệ quân, tung mình nhảy lên nóc điện Cần Chính. Nàng nằm bò mái nhà, nín thở, khẽ khàng dỡ ngói lưu ly nóc nhà ra, nhìn trộm xuống dưới. Những chuyện thế này ngày trước nàng cũng từng làm ít, khi làm đương nhiên rất thành thục.




      Đèn đuốc trong điện sáng trưng, Hoa Trước Vũ trông thấy ngay Cơ Phụng Ly ngồi trước long án, chàng phê duyệt tấu chương, mà nghe nhạc. Nhìn từ xuống trông vẻ mặt của chàng, nhưng chén trà trong tay chàng khẽ run mà chàng cũng nhận ra, hiển nhiên là nghe rất say sưa.

      Hoa Trước Vũ lập tức phẫn nộ, vốn cứ tưởng chàng bận quốc nên mới về muộn như thế, giờ phát ra chàng chỉ ở đây nghe nhạc mà thôi. Ánh mắt nàng lại lướt qua, tập trung lên người đánh đàn, đôi mắt liền thoáng run lên. Chắc chắn, đâu chỉ là nghe nhạc, hóa ra là bí mật hẹn hò giai nhân.

      Người con đánh đàn chính là Ôn Uyển, chiếc váy sang trọng quấn quanh thân hình yểu điệu của nàng ta, mái tóc đen làm thành búi cao nhã, bộc lộ hết vẻ kiều quyến rũ của nàng ta. Khúc đàn kết thúc, Ôn Uyển khẽ gọi: “Hoàng thượng, trước khi thần nữ rất muốn biết, hoàng thượng có từng động lòng chút nào với Uyển Nhi ?”

      Hoa Trước Vũ ở mái nhà từ từ thở hắt ra hơi, nghĩ trong bụng, đêm nay khéo có thể bắt đôi gian dâm. Nếu Cơ Phụng Ly chữ “có”, sau đó Ôn Uyển lại sà vào lòng, vậy

      Nàng nhìn chằm chằm xuống dưới bằng đôi mắt bốc hỏa, căng tai nghe câu trả lời của Cơ Phụng Ly, nhưng qua lúc vẫn chưa thấy chàng trả lời. Nhìn kỹ lại, chàng ngẩn ra, chắc hẳn vừa rồi phải say đắm trong khúc nhạc, mà thần hồn du ngoạn tận đâu.

      “Hoàng thượng!” Ôn Uyển tựa như dâng lên màn sương mỏng, “Hoàng thượng có từng thích Uyển Nhi ?”

      Cơ Phụng Ly lạnh nhạt : “Chuyện này, từ rất lâu về trước trẫm trả lời nàng rồi, nếu nàng muốn nghe, trẫm lại lượt, xưa nay chưa bao giờ! Đêm khuya rồi, nàng nhanh chóng ra khỏi cung !”

      “Hoàng thượng, người là vua nước, có thể có phi tần. Cho dù hoàng thượng thích thần nữ, thần nữ cũng nguyện vào cung làm phi, thêm cành thêm lá, sinh con đẻ cái cho hoàng gia, xin hoàng thượng đừng bắt Uyển Nhi phải ra .” Ôn Uyển vội , khuôn mặt yểu điệu như hoa đầy vẻ thê lương.

      Hoa Trước Vũ ở mái nhà nghe thấy thế mà run rẩy trong lòng, nàng quên, Cơ Phụng Ly là hoàng đế, chàng còn gánh trách nhiệm nặng nề sinh con đẻ cái cho hoàng gia. Lịch đại các triều, hoàng đế nào chẳng tam cung lục viện, con cháu đầy đàn.

      Cơ Phụng Ly lạnh lùng : “Uyển Nhi, nàng cũng là thông minh, vì sao chịu nghĩ thoáng chứ? Trẫm cả đời này chỉ có người phụ nữ, có thêm ai khác nữa đâu.” Chàng chắp tay đứng dậy, chậm rãi đến trước mặt Ôn Uyển, “Có những chuyện, trẫm , có nghĩa là trẫm biết. Hôm đó đại hôn giữa trẫm và hoàng hậu là quyết định lâm thời, nếu có ai ngầm đưa tin, muốn truyền đến tai Hoàng Phủ Vô Song, ít nhất cũng phải mất hơn mười ngày, nhưng vì sao lại nhanh chóng biết được, còn lập mưu sát hại Thái thượng hoàng, nhằm ngăn cản đại hôn của trẫm và hoàng hậu?”

      Ôn Uyển nghe thấy thế, thân hình run lên bần bật, sắc mặt tái mét.

      “Trẫm điều tra ra nàng hề hay biết kế hoạch của Hoàng Phủ Vô Song, cho nên mới chưa truy cứu. Mẫn Quan cũng là nơi rất tốt, nàng !” Cơ Phụng Ly phẩy tay .

      Ôn Uyển thêm gì nữa, quỳ dưới đất, khấu đầu tạ ơn Cơ Phụng Ly, rồi chậm rãi lui ra ngoài.

      Hoa Trước Vũ khỏi kinh ngạc, hóa ra hôm đó là Ôn Uyển truyền tin cho Hoàng Phủ Vô Song. Bỗng nghe thấy Triệu công công bên dưới bẩm báo: “Hoàng thượng, Quý ngự y về cung, cầu kiến ngoài cửa.”

      Cơ Phụng Ly đột nhiên ngẩng đầu, cao giọng : “Mau tuyên vào!” Trong giọng điềm tĩnh thuần hậu, ngầm toát ra nỗi kích động khó mà che giấu. Nếu người đến là con , Hoa Trước Vũ gần như nghi ngờ chàng thích người con đó.

      “Lão thân Phú Quý khấu kiến hoàng thượng.” A Quý vừa bước vào, liền quỳ xuống hành lễ.

      Cơ Phụng Ly vẫy tay : “Miễn lễ. Việc làm đến đâu rồi?”

      “May mà phụ ủy thác của hoàng thượng.” A Quý khàn giọng , đứng dậy lấy trong túi gấm ra viên thuốc đen sì.

      Cơ Phụng Ly đón lấy viên thuốc, ngửi qua rồi bỏ vào trong miệng.

      A Quý vội ngăn lại: “Bệ hạ thực nghĩ kỹ chưa?”

      “Trẫm nghĩ kỹ từ lâu rồi.” Cơ Phụng Ly khẽ , nuốt viên thuốc trong miệng, bưng chén trà bàn lên uống ngụm.

      Hoa Trước Vũ bỗng thấy đau lòng, chẳng lẽ trùng độc vẫn chưa hoàn toàn giải hết? Phen này A Quý ra khỏi cung là để tìm thuốc ư? lúc ngẩn ngơ, bỗng thấy tay áo rộng của Cơ Phụng Ly khẽ vung lên, nàng thầm kêu hỏng, chống cánh tay cái, bay lên khỏi nóc nhà. cây bút đỏ xuyên qua khe nhìn trộm, mang theo sát khí, tóe mực bay sượt qua má nàng. Nếu nàng tránh chậm chút, lúc này cây bút đó e rằng đánh vào mặt, nhưng cho dù là vậy, nàng vẫn bị mấy vết mực bắn lên mặt, đau rát bừng bừng.

      Gã Cơ Phụng Ly này, chắc hẳn phát ra nàng, sợ rằng lại còn tưởng nàng là thích khách mất!

      Chỉ chút động tĩnh như thế, cấm vệ quân cầm đao kiếm bao vây xung quanh, đợi đến khi trông là Hoa Trước Vũ, mọi người sợ đến mức hoang mang đồng loạt quỳ xuống hành lễ, đại khái là chưa từng trông thấy hoàng hậu cũng biết trèo tường dỡ ngói bao giờ.

      Hoa Trước Vũ khoan thai ngồi mái nhà, mái tóc đen búi cao xõa xuống, đuôi tóc bay trong gió, trông chẳng khác gì tay giang hồ tép riu lẻn vào chốn thâm cung. “Còn lui xuống , làm mất hết cả hứng ngắm trăng của bản cung.” Hoàng hậu nương nương trông như tay giang hồ tép riu lạnh lùng quát.

      Cấm vệ quân toát mồ hôi: “…” Hoàng hậu nương nương, ngươi nhất định phải ngắm trăng nóc điện Cần Chính thế này sao.

      Mọi người lặng lẽ lui xuống. Lát sau, bóng người tung mình lên nóc nhà.

      “Nàng ở đây làm gì?” Giọng chứa nụ cười vang lên cách nàng xa.

      “Ngắm trăng, được sao?” Hoa Trước Vũ nghiêng đầu nhìn lên trời, thèm nhìn chàng cái.

      Cơ Phụng Ly lặng lẽ nhìn màn đêm, cuối tháng tư, đến mảnh trăng khuyết cũng chẳng có. Chàng khẽ nhếch khóe môi, nụ cười kìm nén được nở ra đẹp như ngọc. Chàng tiến lên ôm nàng, Hoa Trước Vũ đánh vào tay chàng, khẽ mắng: “Tránh xa thiếp ra!”

      Cơ Phụng Ly yên lặng lát, y lời lui lại phía sau vài bước, với vẻ vô cùng ấm ức: “Bao xa? Xa nữa là ta rơi xuống mất.”

      Hoa Trước Vũ thèm để ý đến chàng.

      “Ta rơi xuống đây.” Thanh như gió xuân vang đưa tới, chứa vẻ trêu chọc.

      “Rơi , tốt nhất là rơi vào lòng người con nào đó ấy, để ta thêm lá thêm cành, sinh con đẻ cái cho chàng!” Nàng lạnh nhạt .

      Tiếng cười trầm trầm vang lên xa, Hoa Trước Vũ giận bừng bừng, phẫn nộ nhìn chàng. Chàng mặc thân long bào màu vàng sáng đứng nóc nhà, tay áo rộng cùng tà áo phất phơ trong gió, trời có trăng, trông thấy chàng, khiến người khác gần như nghi ngờ là mặt trăng rơi xuống phàm trần. Có thể mặc long bào mà toát ra phong thái phiêu dật như thế, đời này e rằng chỉ có Cơ Phụng Ly chàng mà thôi.

      Ánh mắt của Cơ Phụng Ly lướt qua khuôn mặt Hoa Trước Vũ, nụ cười bỗng nhiên ngưng lại, chàng nhanh chân đến, rút khăn gấm ra lau vết mực má nàng. “Có đau ?” Chàng vừa khẽ lau, vừa dịu dàng hỏi.

      “Chàng quan tâm thiếp đau hay làm gì?” Nàng bực bội .

      “Đồ ngốc!” Chàng khẽ gọi đầy rung động, hơi thở gấp gáp phả ra, đợi nàng kịp phản ứng lại, cúi xuống hôn nàng, thuận thế ôm nàng vào lòng. Nụ hôn của chàng cực kì thâm tình, chiếm lấy môi lưỡi, hơi thở của nàng, thậm chí cả ba hồn bảy vía của nàng nữa.

      “Có người nhìn đấy!” Hoa Trước Vũ đẩy mạnh chàng ra. Ai lại hôn nhau nóc nhà bao giờ, hơn nữa chàng lại còn là hoàng đế, khiến người đời phải kinh hãi. Bao nhiêu cấm vệ quân nhìn, chàng cần thể diện, nhưng nàng vẫn cần. Thế nhưng, phản kháng của nàng bị chàng phong tỏa hết trong miệng. Giữa lúc hoảng hốt, nàng cảm thấy thân hình bẫng, bị chàng bế ngang.

      “Chàng làm gì thế?” Hoa Trước Vũ khẽ hỏi.

      Đôi môi chàng lướt đến bên tai nàng, hơi thở gấp gáp : “Đương nhiên là xuống rồi, chẳng lẽ Bảo Nhi định ở nóc nhà…”

      Mặt Hoa Trước Vũ tức đỏ bừng lên, lén nhìn ra tứ phía từ sau cánh tay chàng, phát ra đám thị vệ và thái giám kia đều lặng lẽ lui xuống. Hai người định trốn luôn khỏi mái nhà, liền nghe thấy Triệu công công the thé bẩm báo ở bên dưới: “Hoàng thượng, Lam tướng có chuyện gấp bẩm báo!”

      Cơ Phụng Ly chau mày, khuôn mặt tuấn mĩ tỏ vẻ lạnh lùng.

      “Lam Băng đêm khuya còn tới đây, nhất định là có chuyện quan trọng, chàng mau .” Hoa Trước Vũ dịu dàng .

      Cơ Phụng Ly khẽ thở dài tiếng, đầu ngón tay ấm áp khẽ lướt qua đôi môi đỏ của nàng, hơi thở phả đến bên tai nàng, “Bảo Nhi, ngoan ngoãn đợi ta về nhé!”

      Hoa Trước Vũ dùng ánh mắt tiễn bóng hình chàng biến mất trong màn đêm, rồi mới nhảy từ mái nhà xuống. Có điều nàng quay về Đào Nguyên Cư mà đến Thái Y Viện, trông thấy A Quý giã thuốc.

      “Quý thái y, ông tìm thuốc gì về cho hoàng thượng vậy?” Hoa Trước Vũ cũng nhiều lời, hỏi thẳng.

      A Quý đặt chày giã thuốc trong tay xuống, quỳ thi lễ, với vẻ vô cùng khó khăn: “Nương nương, chuyện này bệ hạ dặn riêng lão thần được với nương nương, cho nên lão thần thể được. Có điều, lão thần có thể cho nương nương biết, sức khỏe của bệ hạ rất tốt, người cần phải lo. Bệ hạ uống thứ thuốc này, hoàn toàn là vì lo nghĩ cho nương nương.”

      “Vì ta ư?” Hoa Trước Vũ nhất thời ngẩn ra, Cơ Phụng Ly uống thuốc có liên quan gì đến nàng.

      “Đúng thế, nương nương quên khi người sinh Điện hạ và công chúa từng khó đẻ sao?” A Quý chậm rãi .

      Hoa Trước Vũ sững người, khó sinh, muốn tốt cho nàng? Ngẫm kĩ hồi những lời A Quý , nàng lập tức như bị sét đánh, “Ông muốn , bệ hạ, uống… thuốc… tuyệt tử ư?” Môi Hoa Trước Vũ run rẩy, gần như được liền mạch.

      A Quý gật đầu, “Chuyện này nương nương cứ nên giả vờ như biết hơn.”

      Hoa Trước Vũ biết mình quay về Đào Nguyên Cư thế nào, trong lòng chỉ quanh quẩn ba chữ “Thuốc tuyệt tử”. Đừng là hoàng đế, cho dù chỉ là bách tính phàm tục, cũng cực kì coi trọng việc sinh con đẻ cái. Thế nhưng, Cơ Phụng Ly lại dùng thuốc tuyệt tử. Vừa rồi nàng còn vì câu “thêm lá thêm cành, sinh con đẻ cái” của Ôn Uyển mà giận dỗi chàng. Còn chàng, vì nàng, hóa ra chuẩn bị sẵn để cả đời này có thêm con nữa.

      Chẳng trách từ khi thân thể nàng hồi phục, chàng ngày ngày sớm về khuya, chỉ e là cố tình trốn tránh nàng. Hóa ra chàng vẫn luôn đợi viên thuốc tuyệt tử kia của A Quý.

      Giây phút đó, trong lòng nàng dâng tràn niềm thương xót và cảm động. Nam tử này vì nàng, chuyện gì cũng tiếc, xưa nay chưa từng lưu lại chút gì cho bản thân.

      Nến đỏ đung đưa, phản chiếu ánh trăng mông lung khắp căn phòng. Hoa Trước Vũ ngồi giường, giống hệt như tất cả những đợi chồng về muộn khác, nhưng nàng phải oán phụ, bởi lẽ nàng biết, bất kể muộn tới đâu, người mà nàng chờ đợi nhất định quay về.

      Khi Cơ Phụng Ly về, trông thấy nàng còn chưa ngủ, hiển nhiên kinh ngạc trước sủng ái đó.

      “Sao nàng còn chưa ngủ?” Chàng khẽ hỏi.

      “Thiếp đợi chàng!” Nàng khẽ đáp.

      Chàng nở nụ cười, đôi mắt đen sâu thẳm lấp lánh như sao băng trong nụ cười tuyệt sắc của nàng.

      Hoa Trước Vũ tiến lên, ôm lấy eo chàng, tựa vào lòng chàng.

      Cơ Phụng Ly hơi sững người, cúi xuống nhìn nàng, trong mắt có ánh sáng nhảy múa, cuồng nhiệt vô cùng, quyến rũ vô cùng, khiến người khác mất hết cả hồn phách.

      Chàng giơ tay ôm nàng lên, trong khoảnh khắc trời chuyển đất rung hai người đều nằm giường. Chàng tìm đến môi nàng, hôn nàng mạnh mẽ. Chàng hôn nàng, nàng hồi đáp chàng, hai người ràng đều chưa uống giọt rượu nào, nhưng đều tựa như mơ hồ say sưa.

      Dưới bàn tay lớn của chàng, quần áo người nàng rơi xuống như những cánh hoa. Nhưng đến giây phút cuối cùng, chàng bỗng dừng lại.

      “Bảo Nhi…” Chàng khẽ gọi nàng, nụ hôn thương xót đặt lên khóe môi, lên má, lên mắt, lên trán nàng.

      “Bảo Nhi, đêm hôm đó, xin lỗi.” Chàng nhìn vào mắt nàng, cuồng nhiệt quấn quýt, nhưng lại có niềm thương xót và áy náy sâu sắc ở trong đó. Thực ra đâu chỉ riêng gì đêm đó, mấy đêm về sau, lần nào chàng cũng có lỗi với nàng. Để níu giữ nàng, chàng hết giả bệnh lại giả say…

      Hoa Trước Vũ giơ tay ôm lấy bờ vai rộng rãi của chàng, chủ động hôn lên môi chàng.

      Nàng biết, khi nàng đau khổ, nỗi khổ của chàng tuyệt đối chẳng hề thua kém. Mọi thứ trong quá khứ hóa thành bong bóng ảo mộng, nàng chỉ mong từ giây phút này, bọn họ mãi mãi bên nhau, đến khi biển cạn đá mòn…

      Nụ hôn của nàng tựa như ngọn lửa châm ngòi thuốc nổ, khiến Cơ Phụng Ly còn bình tĩnh được nữa. Chàng ôm lấy nàng, giao nộp tất cả tình thương xót đối với nàng.

      Uyên ương sát cánh, quyến luyến rời.

      Nửa vầng trăng, chiếu đêm ngủ. Nến hồng đung đưa, túy hoan nhan.





      Ngoại truyện 4: Ngoại truyện khiến người khác phải phẫn nộ




      Tớ tên là Hoàng Phủ Sơ, năm nay mười tuổi, phụ hoàng và mẫu thân đều gọi tớ là Sơ Nhi, tớ rất thích cái tên của mình. Nhưng, ông trời đánh Hoàng Phủ Doanh của tớ xưa nay hề gọi tên tớ, mà gọi tớ là Kê Bà Bà[1].

      [1] Nghĩa là con gà mái ghẹ.

      Chỉ vì tớ từng , sau khi lớn lên xông pha giang hồ tớ muốn dùng họ ban đầu của phụ hoàng – họ Cơ[2]. Chỉ vì tớ thích dị dung thành lão bà.

      [2] Chữ “Cơ” và chữ “Kê” có đọc giống nhau.

      Đương nhiên, huynh ấy đặt ngoại hiệu cho tớ là Kê Bà Bà, tớ tức giận, bản công chúa rất rộng lượng, nhưng điều khiến tớ thể chịu đựng được là, ngoại hiệu của huynh ấy là Trân Châu Hồ Ly.

      Ngoại hiệu đó phải do huynh ấy tự đặt, mà do các sư phụ của huynh ấy đặt cho, bởi vì huynh ấy rất giảo hoạt. Trân Châu ngụ ý tròn trịa trơn tru, Hồ Ly ngụ ý giảo hoạt, Trân Châu Hồ Ly chính là con hồ ly giảo hoạt, tớ tuyệt đối thừa nhận Trân Châu Hồ Ly kỳ thực có nghĩa là giống hồ ly cao quý.

      Tớ là gà, huynh ấy là hồ ly, thế chẳng phải là thẳng thừng bắt nạt tớ sao?

      Thực ra huynh ấy là ca ca gì chứ, chỉ lớn hơn tớ chưa đến thời gian nén hương mà thôi. Nghe mẫu thân , khi sinh ra tớ gầy yếu rất đáng thương, còn huynh ấy trắng trẻo mũm mĩm, tớ rất nghi ngờ khi vẫn còn ở trong bụng mẫu hậu, huynh ấy bắt nạt tớ rồi. Cho nên tớ mới gầy như vậy, khi sinh cũng tranh ra trước huynh ấy được, cho nên mới suốt ngày bị huynh ấy véo má bắt gọi là ca ca.

      Luận về võ công, thực ra tớ đánh lại huynh ấy, huynh ấy có cả đống sư phụ, tứ đại thân vệ của mẫu hậu, hai đại danh sĩ ngày trước của phụ hoàng, đều là sư phụ của huynh ấy.

      Sư phụ tớ nhiều, chỉ có ba người: Quý thái y dạy tớ y thuật, Đường tướng quân Đường Ngọc dạy tớ độc thuật, và sư phụ dạy tớ dị dung.

      Đến giờ ăn, phụ hoàng và mẫu hậu hôm nay ở trong cung, các cung nữ bận bưng thức ăn lên bàn, tớ cũng chen vào bưng cùng. Lúc này tớ dị dung thành tiểu cung nữ, chẳng ai có thể nhận ra tớ được.

      Khi bưng cơm, tớ cố tình hạ độc vào bát của Hồ Ly, thứ thuốc độc này hôm nay tớ vừa điều chế ra, tớ cũng khi độc phát tác cảm giác thế nào.

      Tớ nhìn Hồ Ly điềm nhiên ăn cơm, trong lòng cười đắc ý, mãi cho đến khi huynh ấy sắp ăn xong, tớ mới lén gỡ lớp dị dung xuống, quay lại ăn cơm.

      Nhưng mới ăn được nửa, tớ liền bắt đầu thấy đau bụng. Vừa tê vừa ngứa, tuy đau lắm, nhưng quả thực khó chịu vô cùng, tớ vứt bát ra định nằm lăn dưới đất. Hồ Ly bên cạnh khẽ than thở: “Hại người, sau cùng lại thành hại mình!”

      Tớ đột nhiên hiểu ra, huynh ấy đổi bát cơm của tớ, xem ra thân thủ của huynh ấy là nhanh.

      “Sao huynh biết muội hạ độc huynh?” Tớ ôm bụng nghi hoặc hỏi.

      Hồ Ly khoanh tay cười : “Tiểu cung nữ mà muội dị dung thành hôm nay vốn cao hơn muội cái đầu.”

      Tớ quên guốc cao trong váy rồi, là sơ hở quá.

      đúng, ngày trước khi muội dị dung thành tiểu cung nữ đó, cũng guốc cao, sao huynh nhận ra?” Tớ nghi hoặc hiểu.

      “Khi đó ca ca buồn nên đùa chơi với muội thôi, hôm nay là trừng phạt dành cho muội.” Hồ Ly nhìn tớ cười, mắt mũi càng ngày càng giống phụ hoàng.

      Trúng độc đùa chơi với tớ, đây có phải là Hồ Ly ca ca ? Tớ thực nghi ngờ có người khác dị dung thành huynh ấy, tớ kiềm chế được giơ tay ra véo lên mặt huynh ấy. Khuôn mặt Hồ Ly lập tức sầm lại, giống phụ hoàng như đúc. Mỗi lần mẫu hậu trêu phụ hoàng, hoặc véo má phụ hoàng, vẻ mặt phụ hoàng cũng y như vậy.

      “Thuốc giải đâu?” Trông thấy bộ dạng ôm bụng khó chịu của tớ, huynh ấy chau mày hỏi.

      Tớ đau đến mức trán toát mồ hôi lạnh, ấm ức : “Muội vẫn chưa chế ra thuốc giải.”

      Hồ Ly nghiến răng, “ có thuốc giải, thế mà muội cũng dám để ca ca thử độc sao?” Huynh ấy lườm tớ, giơ tay bế tớ từ ghế lên, phong tỏa vài huyệt đạo người tớ, cơn đau lập tức giảm .

      Thực ra tớ biết thứ độc này của tớ thể hại người, chỉ khiến họ khó chịu chút thôi, tớ đâu thể nào thực hạ độc giết chết Hồ Ly, huynh ấy là ca ca của tớ mà. Có điều, hôm nay Hồ Ly biểu rất tốt, lại còn truyền nội lực giảm đau cho tớ, còn ôm tớ tới chỗ Đường Ngọc sư phụ tìm thuốc giải.

      “Ca muốn xông pha giang hồ, nếu muội nghe lời ca, ca dẫn muội theo!” Hồ Ly chớp mắt dụ dỗ tớ.

      “Muội nghe, muội nghe mà.” Tớ vội . Xông pha giang hồ à, ngờ Hồ Ly lại dùng điều kiện mê hoặc như thế để dụ dỗ tớ, sau đó chúng tớ giảng hòa.

      “Được, vậy thừa cơ phụ hoàng và mẫu hậu có ở đây, bây giờ chúng ta ngay thôi!” Hồ Ly gian giảo nhìn quanh tứ phía, kéo tớ lén ra khỏi cung.

      Đương nhiên, thực ra tớ biết sư phụ của tớ và của Hồ Ly đều nấp trong bóng tối theo chúng tớ. Nhưng chỉ cần bọn họ lộ diện, chúng tớ cũng chẳng thèm quan tâm.

      Tớ và Hồ Ly du ngoạn giang hồ được mấy tháng, rất vui vẻ rất tự tại, nhưng điều khiến tớ bực mình là, cái tên Kê Bà Bà vang khắp giang hồ.

      “Muội cảm thấy cái tên Kê Bà Bà rất đáng sao?” Hồ Ly nheo mắt cười .

      Phải rồi, rất đáng , tiền đề là nhắc đến cùng với Trân Châu Hồ Ly.

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :