1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Phượng hoàng lưu lạc - Nhược Tình (9c Full) (beta hoàn)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu Yên

      Tiểu Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      340
      Được thích:
      3,952
      Phượng hoàng lưu lạc
      [​IMG]
      Tác giả: Nhược Tình
      Thể loại: Cổ đại, sủng
      Số chương: 9
      Editor: Tiểu Yên ( là tui ~ hii)
      Convert: Quảng Hằng tỷ
      Văn án:
      Trong Hoa Khôi các, có vị Lăng Ba đệ đệ nổi danh lừng lẫy

      Nghe vị đệ đệ này tuấn mỹ vô trù, ngây thơ, phong lưu

      Mỗi đêm đều đến phòng hoa khôi “bồi ngủ”, là tứ đại hoa khôi được thương nhất

      Đối mặt với nam nhi tuấn mỹ đến vô cùng này

      lại sinh ra cảm giác khác thường

      Dù cho vết thương người khỏi hẳn, thế nhưng lại vẫn muốn ở lại chỗ này…

      Ai, cái này là đại ổn

      Mệt cho là thần y vậy mà thể trị hết chứng đoạn tụ chi phích của mình.

      mê luyến “ bình thường” này, cả ngày đều “ưu tư đầy mặt”


      Cho đến ngày Lăng Ba đệ đệ đáng uống lầm rượu bị hạ xuân dược

      mới phát bí mật lớn kinh người──

      Ha hả! cái bí mật này chỉ làm cho tâm tình của sáng sủa,rộng mở

      Càng làm cho có cơ hội chứng “dũng mãnh” của mình như thường ngày…

      Nam chính Phục Thành Ngạn

      Nữ chính Hướng Lăng Ba

      * Lần đầu edit mong mọi người thông cảm và ủng hộ ~ hii
      * Còn lịch post có thể 2 ngày chương hoặc hơn tùy tình hình nhar hii
      Khủng Long, amandatruc, saoxoay28 others thích bài này.

    2. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      Hế hế hố ms hố ms, nàng đào ngoan nhé, t ủng hộ nhiệt tình

    3. Tiểu Yên

      Tiểu Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      340
      Được thích:
      3,952
      Nhá hàng chương xem hiệu quả làm việc nào!
      Chương 1

      Beta: lyly & Ái Nhân


      Giang Nam - Hoa Khôi các.

      Danh kỹ Giang Nam xinh đẹp, mặc xiêm y tơ lụa mềm mại, dùng son phấn bột nước tốt nhất, mỗi người đều được trang điểm xinh đẹp nhất.

      “Lăng Ba, đệ xem tỷ tỷ dùng son phấn loại này nhìn có được ?”- Hoa khôi xinh đẹp trang điểm son phấn màu hồng nhạt, đôi mắt đẹp khiêu khích nhìn về phía thiếu niên tuấn mỹ dựa vào cột nhà.

      Hướng Lăng Ba cười như cười về phía trước, ngón tay thon dài nâng cằm “Xuân hoa khôi” -Liễu Nghênh Xuân, trái phải kiểm tra.”Dung mạo tỷ tỷ còn hơn Dương Qúy Phi, dùng cái gì đều đẹp”

      Lời của chọc cười mấy nương ở đây.

      Liễu Nghênh Xuân hờn dỗi tiếng ”Lăng Ba ngoan, lại dám tỷ tỷ béo! Tỷ tỷ chịu, mau để tỷ tỷ đánh cái”. xong liền giơ lên bàn tay dài hướng làm bộ muốn đánh.

      “Ái chà, Nghênh Xuân tỷ tỷ, nể mặt muội muội hạ thủ lưu tình, đừng làm bị thương khuôn mặt tuấn tú của Lăng Ba chúng ta”. Hạ Tự Hà ngồi ở trước cái bàn trang điểm khác nhắc nhở.

      “Đúng đó, làm thương tổn khuôn mặt tuấn tú này lúc rãnh rổi chúng ta thể nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lăng Ba, hơn nữa chúng ta còn phải đối mặt với những người đàn ông xấu xí kia… Đừng vì việc mà làm hỏng việc lớn a!” Miêu Thu Ngữ đặt cây lược bạch ngọc xuống xoay ngưới lại dặn dò .

      Hướng Lăng Ba môi mỏng cong lên nụ cười yếu ớt, mắt liếc về phía cánh tay Liễu Nghênh Xuân “ Tỷ tỷ, Lăng Ba biết sai rồi, xin tỷ tỷ tha thứ cho Lăng Ba”

      Biết rất ràng chưởng này tuyệt đối đánh tới mặt , nhưng vẫn là bày ra bộ dáng đáng thương để cầu xin tha thứ, bộ dáng giả vờ ngây thơ chọc cười các nương ở trong phòng.

      “Được, lần này trước tha cho tiểu tử nhà ngươi” Lăng Ba cho nàng bậc thang xuống, nếu nàng lợi dụng tốt, nàng mất mặt với các tỷ muội mất.

      “Cảm ơn tỷ tỷ” Hướng Lăng Ba giả vờ phong lưu đặt xuống nụ hôn khẽ mặt Liễu Nghênh Xuân, ngờ lại khiến cho các nương khác ồn ào chịu, sinh hờn dỗi.

      "Lăng Ba, tỷ tỷ cũng muốn." Đinh Liên Đông giả vờ tức giận .

      Liễu Nghênh Xuân hi hi cười duyên, hai tay ôm cổ Hướng Lăng Ba, thân thể ôn nhu lớn mật dán lên ."Lăng Ba thích nhất Nghênh Xuân tỷ tỷ, có đúng ?"

      Hướng Lăng Ba khỏi cười , thanh giống nam cũng chả giống nữ đầy dụ dỗ khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn."Tỷ tỷ, tỷ muốn làm Lăng Ba khó xử sao?"

      Đôi mắt đẹp của Liễu Nghênh Xuân bị nhuộm tầng ướt át, "Lăng Ba, lời của đệ khi đệ ở giường cùng ta cũng phải là lời lòng sao? Đệ... là làm tỷ tỷ đau lòng mà!"

      "Tỷ tỷ đừng đau lòng, lời của Lăng Ba ở giường từng câu từng chữ, đều là tự đáy lòng Lăng Ba ra." cười đến rất vô hại."Thế nhưng tỷ tỷ, Lăng Ba chỉ mình tỷ, tỷ quên rồi sao?"

      Những lời này, như mũi tên bén nhọn, hung hăng xuyên qua lòng người.

      "Lăng Ba... Đệ..."nước ngưng đọng ở khóe mắt từng giọt chảy xuống, nước mắt dịu dàng của tiểu mỹ nhân chọc người trìu mến, khiến lòng người cả tim đều đau.

      "Ta đại bài Nghênh Xuân a, con đừng có giả bộ. Con biết rất ràng Lăng Ba của chúng ta chính là tim phổi như vậy, con còn cố ý tự tìm thương tâm cho chính mình." Hoa ma ma thân nồng đậm mùi hương bước vào phòng trang điểm, đồng thời chế nhạo con trai nuôi cùng hoa khôi mình thương nhất.

      "Ma ma!" Liễu Nghênh Xuân thanh giận dỗi nũng nịu, nước mắt trong nháy mắt thu liền thu, hoàn toàn để lại dấu vết.

      "Mama làm sao có thể Lăng Ba tim phổi? Nếu phải nhờ , mỗi ngày con đều ngủ được đâu!"

      Nàng lại cho người khác xấu tâm can Lăng Ba của nàng.

      "Chờ chút, Nghênh Xuân tỷ tỷ, Lăng Ba đáp ứng đêm nay bồi người ta ngủ, tỷ cũng nên đến cướp người a!" Miêu Thu Ngữ chân thành tới, từ tay nàng kéo Hướng Lăng Ba qua.

      "Sao có thể như vậy? Lăng Ba, đệ sao có thể như vậy?" Đôi mắt đẹp ảo não trừng thiếu niên tuấn mỹ.

      Hướng Lăng Ba bất đắc dĩ khoát tay chặn lại, "Thu Ngữ tỷ tỷ , nếu là đêm nay Lăng Ba bồi nàng ngủ, nàng cho Lăng Ba nhẫn ngọc nàng thích nhất . Hơn nữa, tối hôm qua ta mới ngủ cùng tỷ tỷ rồi nha." Còn có lời chuỗi dây chuyền trân châu Nam Hải quý báu.

      "Đệ chán cùng tỷ tỷ ngủ rồi sao?" ánh mắt oan ức.

      "Tỷ tỷ xinh đẹp thiên tiên, Lăng Ba nhìn hoài chán. Chỉ là Nghênh Xuân tỷ tỷ, những tỷ tỷ khác cũng muốn ngủ cùng Lăng Ba a! Lăng Ba có cách nào." Đành phải xin lỗi tỷ lần .

      "Đệ... Thu Ngữ muội muội..." Tầm mắt ai oán chuyển hướng người Miêu Thu Ngữ, "Giường của muội để lại vị trí cho tỷ tỷ, đêm nay tỷ tỷ ngủ chung với hai người, được ?" Cũng nghĩ lời của mình có bao nhiêu dâm đãng, Liễu Nghênh Xuân vẫn ra khỏi miệng.

      "Đại bài của ta, lời này của con nên để mọi người bên ngoài nghe được!" Hoa ma ma sợ đến xanh mặt hô lớn.

      Nếu để cho mọi người bên ngoài nghe được, tứ đại hoa khôi "Xuân hạ thu đông" của nàng lại cùng nam nhân -- ách, là thiếu niên -- ngủ chung, nhất định mỗi người dùng tiền tài bức nàng bán các nàng ra ngoài.

      Nhưng ông trời thích nhất trêu chọc bà già là nàng, xem có chết hay , mấy nương của nàng, "Xuân hạ thu đông" liền vì mình Hướng Lăng Ba, thế nhưng kiên trì bán rẻ tiếng cười bán nghệ bán thân.

      "Con mặc kệ! con chỉ cần có thể cùng Lăng Ba ngủ, muốn người ta làm cái gì cũng được." Liễu Nghênh Xuân kiều mị .

      “Trời ơi!" Hoa ma ma đau đầu xoa thái dương." Bộ dáng của con bây giờ, làm thế nào người khác tin con là nương xinh đẹp động lòng người 【 Xuân hoa khôi 】 a?"

      "Con mới muốn làm hoa khôi gì đâu... con chỉ muốn mỗi ngày buổi tối có thể cùng Lăng Ba ngủ chung chỗ, như vậy muốn con trở thành thôn nữ nhà nông, mỗi ngày lao đầu làm việc, con cũng hề oán hận câu." Liễu Nghênh Xuân tay che ngực, vô cùng nghiêm túc .

      "Con... con..." Chọc nàng tức chết mà! Hoa ma ma cảm thấy đầu của nàng ỉ đau.

      "Ma ma, ngồi xuống trước, uống chén trà." Hướng Lăng Ba cẩn thận nhìn ra Hoa ma ma bệnh cũ tái phát, vội vã kéo ghế tựa, đưa trà qua.

      Hoa ma ma nhấp hớp trà, hương vị mùi hoa nồng đậm xông vào miệng của nàng. Trà hoa này, cũng là do con trai nuôi đa tài đa nghệ của nàng làm ra .

      Nhìn Hướng Lăng Ba trước mắt, nàng bất đắc dĩ thở dài: "Ai! Ngàn trách vạn trách, cũng chỉ có thể trách bộ dạng Lăng Ba con quá sức tuấn mỹ, cá tính quá sức tri kỷ, ôn nhu, mới có thể bắt hết tâm các nương của ta." Nghĩ đến điều này, đầu của nàng lại càng đau đớn.

      Ngay từ đầu, nguyên nhân nàng thu dưỡng , chỉ là muốn tập võ công tốt, bảo hộ Hoa Khôi các, được để bất cứ kẻ nào đến Hoa Khôi các làm bậy; đáng tiếc nàng đánh giá thấp lực hấp dẫn của Lăng Ba.

      Lăng Ba của nàng giống như là bảo vật trời sinh, bất luận tới chỗ nào, nhất định hấp dẫn ánh mắt mọi người.

      chỉ là các nương ở Hoa Khôi các bị hấp dẫn, ngay cả các khách nhân đến Hoa Khôi các cũng tranh nhau muốn đoạt được Lăng Ba.

      Ai! Đối với Lăng Ba mà , đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu?

      "Ma ma..." Hướng Lăng Ba bắt lấy bàn tay được bảo dưỡng bóng loáng, nhắn của Mama, đáng thương hỏi: "Ma ma, ngài trách Lăng Ba sao?"

      "Ai... con bộ dạng như vậy, ma ma cũng biết nên trách con hay là thương con đây." Hoa Khôi các của nàng có cảnh tượng như ngày hôm nay, đứa này vẫn là có công lao lớn.

      "Ma ma, ma ma tốt của ta, Lăng Ba đáng như thế, sao người nhẫn tâm trách ?" Nhìn Lăng Ba quý mặt u buồn, tứ đại hoa khôi lập tức biện hộ giúp .

      Trong đó đặc biệt Liễu Nghênh Xuân là chính." Được rồi, được rồi…, đêm nay ta ngủ cùng Lăng Ba, tặng cho Thu Ngữ muội muội đêm là được rồi." Nàng lấy bộ dáng nữ chính bi kịch đáng thương ôm nỗi hận nước mắt ròng ròng lui ra sau.

      "Ai..." Vì con trai nuôi cùng tứ đại hoa khôi, Hoa ma ma thế nhưng tóc bạc ít,nếu có Lăng Ba vì nàng cố ý tìm ra phương thuốc duy trì sợi tóc đen nhánh... Ai! Lại là Lăng Ba.

      như vậy, bảo nàng sao có thể giận ? Hoa ma ma mặt uể oải muốn khóc, mặt lại thương thương nhập vào trong tâm khảm.

      "Ma ma yên tâm, Lăng Ba khiêm tốn hơn ." Hướng Lăng Ba chần chừ .

      Hoa ma ma càng thêm uể oải."Lăng Ba a Lăng Ba, ma ma biết lòng của con, thế nhưng...Con bộ dạng rêu rao như thế, cho dù con muốn khiêm tốn, cũng có nghĩa là con có thể a! Hơn nữa, tứ đại hoa khôi của ma ma cả ngày cùng chỗ với con, con có biết mỗi ngày ma ma đều chịu đựng bao nhiêu ánh mắt ghen tỵ sao?"

      "Lăng Ba..." Biết! sao biết? Nhưng cùng Hoa ma ma đều như nhau, cũng thể tránh được các nàng a! Lớn lên như vậy lại phải lỗi của .

      "Con ma ma, người cần gì phải bi quan như thế đâu?" Hạ Tự Hà từ trong gương đồng nhìn mọi người, " “Chuyện muốn đến, ắc đến”, đây phải là tôn chỉ nhất quán của Hoa Khôi các chúng ta sao? Ngài cần gì phải vì những ánh mắt kia mà tự buồn phiền như vậy đâu?"

      Huống chi nghề nghiệp của các nàng, làm cho các nàng chịu đựng ít ánh mắt của thế tục.

      "Tự Hà tỷ tỷ cực kỳ đúng!" Hướng Lăng Ba gật đầu, an ủi Hoa ma ma.

      "Cũng đúng." Sau hồi lâu , Hoa ma ma mới đồng ý.

      "Được rồi, Lăng Ba, tỷ tỷ đúng, còn qua đây cho tỷ tỷ nụ hôn ngọt như mật?" Đây mới là nguyên nhân chính Hạ Tự Hà chuyện.

      Nghe vậy, Hoa ma ma lại nhịn được thở dài.

      Đây là vận mệnh của Lăng Ba sao?

      Phục Thành Ngạn biết nhiệm vụ lần này có nguy hiểm, nhưng vẫn tiếp nhận, chỉ là vì dám cùng tiếp xúc quá gần với tiểu sư muội, miễn cho đại sư huynh đố kị.

      So với đại sư huynh tức giận, nguy hiểm chừng này có là cái gì.

      Nhưng...lần này tính sai rồi sao? !

      Nhìn đao kiếm tay người mặc áo đen trước mắt, nếu có đoán sai, hẳn là thoa lên độc dược "Bách bộ hồng" của Tây Vực -- là loại độc khi dính vào, trong vòng trăm bước phát độc ra mà chết.

      Vô cùng tàn nhẫn chính là lúc dính vào độc này, thân thể cũng có gì khác thường, ngây ngốc trăm bước mới phát độc rồi chết.

      May mà cẩn thận, nếu hôm nay nhất định lìa đời.

      "Đưa vật tay ra, ta còn có thể cho cậu toàn thây." người dẫn đầu lạnh giọng quát.

      "Hừ! Buồn cười, vật ta lấy được sao có thể bởi vì câu của các hạ mà buông tha?" Nhất là nó còn có thể mang đến ít tiền thưởng. Phục Thành Ngạn vừa vừa rút ra nhuyễn kiếm quấn ở thắt lưng.

      "Giết. Cẩn thận ngọc Bồ Tát tay ." người dẫn đầu hạ lệnh.

      ra lệnh tiếng, binh lính phía sau liền lập tức xông lên trước, nhiều chiêu sắc bén, muốn đưa Phục Thành Ngạn vào chỗ chết.

      Cho dù đối phương đông đảo, nhưng Phục Thành Ngạn vẫn có thể ứng phó như thường, thậm chí có thể khiêu khích: "Đầu lĩnh ! Vì sao ở bên xem chiến? Chẳng lẽ các hạ sợ thất bại dưới tay ta?"

      Nghe vậy, nam nhân dẫn đầu xông lên trước, trường kiếm dùng sức chém, nhuyễn kiếm tay Phục Thành Ngạn lập tức bị vừa chém làm hai, đoạn kiếm rơi mặt đất.

      "Đoạn long kiếm!" Phục Thành Ngạn nhận ra được hình khắc rồng vàng chuôi kiếm, "Đáng chết!

      Các hạ là 『 cuồng long 』 Phong Vô Kỵ!"

      "Lắm miệng!" Phong Vô Kỵ chưởng đánh tới Phục Thành Ngạn.

      "Đáng chết!" Phục Thành Ngạn thực tính sai rồi! Ngay cả sát thủ đứng đầu giới sát thủ cũng thành tay sai của cẩu quan thừa tướng , chẳng lẽ lần này thực bỏ mạng ở đây?

      nghiêng thân, tránh chưởng phong chí mạng.

      Lúc này, thập phần hối hận vì sao chính mình khổ luyện võ công tốt. Nếu có võ nghệ của đại sư huynh hoặc là tam sư huynh, như vậy bây giờ cũng có chật vật chịu nổi như lần này.

      "Nạp mạng !" Phong Vô Kỵ lại dùng kiếm quét về phía Phục Thành Ngạn.

      Đáng chết! Phục Thành Ngạn thả người nhảy, tránh được kiếm đâm vào vùng trí mạng, lại thể tránh được vùng bụng.

      Máu đỏ tươi tràn ra, nhiễm đỏ quần áo.

      Phục Thành Ngạn điểm huyệt đạo người, ngăn máu chảy ra. Nếu như phải chết muốn Phong Vô Kỵ phải chôn cùng!

      muốn giở trò tiểu nhân, tay đưa vào thắt lưng lấy đống lớn thuốc độc.

      “Nhảy xuống kênh đào”, Thình lình , Phong Vô Kỵ tới gần Phục Thành Ngạn, giọng câu sau đó chưởng đánh hướng đầu vai

      chưởng kia của chỉ dùng 3 phần công lực, nhưng đủ để đánh Phục Thành Ngạn bị thương rơi khỏi tường thành, rơi xuống kênh đào.

      Tiểu nhân! Nhớ kỹ cho ta!-Lúc rơi xuống, Phục Thành Ngạn im lặng hướng về phía Phong Vô Kỵ .

      Muốn cứu tại sao phải cho đao? Hại bây giờ đau muốn chết! Nhưng, may là thân kiếm của Phong Vô Kỵ có bôi thuốc độc, nếu nhất định phải chết.

      giây sau, rơi vào trong kênh đào lạnh băng, khí lạnh làm cho thân thể cứng ngắc, nhưng... thể chết được!

      Ý thức muốn sống làm bắt đầu khởi động tay chân, bơi về phía bờ, vải đen che khuất dung nhan tuấn tú mặt bị cuốn theo dòng nước chảy xiết trôi .

      Đáng chết! Vào tháng chạp mà rơi vào trong nước sông phải là người mà ! Mới bò lên bờ, bị gió thổi tới lạnh cơ hồ muốn lấy nmạng của , muốn ngã mặt đất giả chết luôn .

      Nhưng muốn ngoan ngoãn đợi ở chỗ này, để bị Phong Vô Kỵ bắt lại, cam lòng. cố khởi động thân thể, lảo đảo chạy trốn.

      Vết thương ở bụng ngừng chảy máu, trở ngại nghiêm trọng bước của , cũng làm thể lực tiêu hao rất nhanh.

      Từ bên hông lấy ra túi thuốc chứa đại bổ hoàn, mặc dù thể cầm máu, nhưng ít ra có thể giữ lại thêm ít máu cho .

      Tiếp tục vào trong rừng cây biết bao lâu, xác định phía sau có binh linh truy bắt, mới còn chút sức lực nào dựa vào gốc cây khô, ngã ngồi mặt đất.

      Lấy túi thuốc ra, đổ tất cả những thứ bên trong ra, mới đau khổ phát , túi thuốc của có vài trăm loại thuốc có thể trị những chứng bệnh khó chữa trong thiên hạ, cũng có hơn nghìn vạn loại thuốc độc, phấn độc có thể tùy lúc đưa người vào chỗ chết, nhưng mà lại --

      có kim sang dược cầm máu!

      Thực là mụ nội nó( TMD)!

      cam lòng nuốt mấy viên đại bổ hoàn, dù sao loại thuốc này ngoài công dụng chữa bệnh, có việc gì bổ thân -- nhất là bổ huyết!

      "Hừ..." Phong Vô Kỵ chết tiệt, là... Đau chết !

      Hướng Lăng Ba cho là mình gặp quỷ !

      Tại đây nửa đêm canh ba, có bóng dáng tựa ở dưới cây đại thụ, hơn nữa còn truyền đến từng tiếng thở --

      giống với tiếng thở mà tỷ tỷ trong Hoa Khôi các cuồn cuộn cùng nam nhân giường lúc phát ra, mà là như tiếng thở lúc sắp chết...

      "Đáng chết!"

      Hướng Lăng Ba nhíu đôi chân mày, sao quỷ cũng tiếng thô tục của con người? Tò mò vòng qua phía sau gốc cây, cúi đầu nhìn về phía “ Quỷ” nằm co quắp mặt đất --

      Kỳ quái? Sao con quỷ này lại còn chảy máu...

      Ò o! Người đàn ông này phải quỷ, ràng là người!

      "Huynh sao chứ?" lên phía trước, ngồi xổm trước người đàn ông kia.

      "Cậu... Là người hay quỷ a?" Cảnh tượng hỗn loạn làm hoa mắt, khiến Phục Thành Ngạn nhìn ra "Bóng dáng" trước mắt rốt cuộc là người hay là quỷ.

      "Hình như các hạ còn giống quỷ hơn ta a!" Nếu như Hoa ma ma biết lại cứu người, nàng nhất định vặn đứt lỗ tai của ."Ta dẫn huynh tìm đại phu."

      Kéo tay quàng qua đặt ở đầu vai của chính mình, Hướng Lăng Ba dùng sức nâng .

      "Tiểu huynh đệ, đệ ." Phục Thành Ngạn miễn cưỡng dùng sức tự nâng phần lớn trọng lượng, để tránh khỏi đè ép Hướng Lăng Ba thấp bé.

      "Ta cũng , chỉ là huynh quá cao to mà thôi." Người đàn ông này tám phần là từ phương Bắc tới. Hướng Lăng Ba tự ti cũng kiêu ngạo trả lời.

      "Phải ? Chẳng trách mọi người đều đàn ông phía Nam nhắn xinh xắn." Tuy bị thương nặng, nhưng Phục Thành Ngạn vẫn chế nhạo người cứu , tuyệt sợ Hướng Lăng Ba nửa đường ném xuống.

      "Nếu như có thể, ta hi vọng huynh có thể câm miệng lại, giữ hơi sức để lại." cũng biết kỳ thực bản thân Phục Thành Ngạn gánh chịu phần lớn trọng lượng, Hướng Lăng Ba trắng mắt liếc cái.

      Bất ngờ, Phục Thành Ngạn dừng bước lại, "Tiểu huynh đệ, cần tìm đại phu ." Thân là con của thần y lại muốn tìm đại phu khác đến cứu chính mình, truyền tới trong tai sư huynh đệ, nhất định bị cười đến có mặt mũi gặp người.

      "Huynh muốn chết?" Vậy sớm chút, cũng cần khiêng khổ cực như vậy thôi! Vừa , Hướng Lăng Ba bỏ Phục Thành Ngạn ra, mặc kệ tự sinh tự diệt.

      " phải vậy... Chờ chút, tiểu huynh đệ, ta chỉ là... người của đệ có kim sang dược ?" Phục Thành Ngạn ôm hi vọng hỏi.

      "Có a!" Ngoài ngoài ý nghĩ của , Hướng Lăng Ba từ trong lòng lấy ra bọc thuốc .

      Chẳng lẽ tiểu huynh đệ này là quý nhân trong mệnh của ?

      Phục Thành Ngạn tiếp nhận gói thuốc, ý bảo Hướng Lăng Ba để xuống đất."Tại sao đệ lại có kim sang dược?" Lòng hiếu kỳ làm hỏi ra lời.

      "Ma ma ta suốt ngày gặp rắc rối, bắt ta phải mang chút kim sang dược ở người, chuẩn bị bất cứ tình huống nào." Kỳ thực ma ma lo lắng vô ích, với thân thủ của , làm sao đơn giản để cho người ta thương tổn được?

      "Ma ma?" Đáng chết! Tay run bôi thuốc được.

      "Mẹ nuôi của ta." Hướng Lăng Ba nhận thuốc tay Phục Thành Ngạn, phen xé mở áo của , lộ ra vết đao dài hơn tấc."Vết thương tuy lớn, nhưng sâu, huynh còn chưa chết được."

      xong, bốc lên vốc kim sang dược, tiện tay cứ như vậy vẩy lên vết thương của Phục Thành Ngạn, tuyệt quan tâm Phục Thành Ngạn đau đến mặt trắng bệch.

      Phục Thành Ngạn thiếu chút nữa đau đến chảy xuống giọt lên đàn ông quý báu."Đệ..."

      ... ác độc! Còn ác hơn đại sư huynh tim phổi kia của ! Đại sư huynh của còn có thể vì tình sư huynh đệ, cẩn thận từng li từng tí bôi thuốc cho ; nhưng tiểu huynh đệ này quả thực xem là người chết cảm giác!

      "Huynh trước ở trong này nghỉ ngơi chút, đợi ta mang huynh về nhà của ta." Dùng mảnh vải vừa xé băng lại vết thương của Phục Thành Ngạn, Hướng Lăng Ba giống như ngại đủ đau mà nặng nề vỗ vài cái ở vết thương.

      Cái đau thấu vào trong lòng….., khiến cho Phục Thành Ngạn bị thương nặng thiếu chút nữa ngất .

      "Nghỉ ngơi chút !" Thản nhiên phân phó, Hướng Lăng Ba tự thu dọn kim sang dược còn lại, có để ý đến .

      Tiểu huynh đệ nhắn xinh xắn này..." biết cảm thông ..." Đây là câu sau cùng của Phục Thành Ngạn trước khi rơi vào hôn mê.

      " biết cảm thông, phải ?" Lời của thành công khiến Hướng Lăng Ba nhướn mày.Nếu như biết cảm thông, vậy bây giờ làm cái gì? là người đàn ông biết tốt xấu!

      "Ái chà chà, Lăng Ba tốt của ta a, đệ tìm được soái ca phương Bắc này ở đâu vậy?" Mặc dù có chút tái nhợt nhưng vẫn là soái ca.

      "Ở trong rừng cây." Hướng Lăng Ba thay người giường đắp kín chăn." nằm chết ngất ở nơi đó, ta thuận tay nhặt về."

      "Ở trong rừng cây có thể tiện tay nhặt được soái ca? Vậy ngày mai tỷ tỷ cũng muốn thử thời vận." Liễu Nghênh Xuân vỗ hai tay, cười hì hì .

      Hướng Lăng Ba khuôn mặt tươi cười nhìn nàng.

      "Nghênh Xuân tỷ tỷ, tỷ thay lòng sao?" Giọng nhàng của Đinh Liên Đông bay tới, thân thể mềm mại lại nhiệt tình dán lên Hướng Lăng Ba. bên cạnh "Vậy Lăng Ba, tối nay đệ tới Liên Đông tỷ tỷ ngủ cùng có được ? Tỷ tỷ tăng đệ bạch ngọc trâm thích nhất."

      Mấy ngày nay Lăng Ba đều bị Nghênh Xuân tỷ tỷ chiếm, hại nàng mấy ngày cũng có cảm giác ngủ ngon, rất muốn đặt Lăng Ba ở bên người mỗi ngày...

      Hướng Lăng Ba còn chưa có lên tiếng, liền bị Liễu Nghênh Xuân đoạt .

      " thể thể thể, Lăng Ba đáp ứng đêm nay ngủ cùng ta." Liễu Nghênh Xuân nũng nịu thay Hướng Lăng Ba cự tuyệt.

      "Thế nhưng tỷ thay lòng phải sao?" Đinh Liên Đông đoạt lại Hướng Lăng Ba, vững vàng ôm vào ngực."Vì thế đêm nay Lăng Ba ở bên cạnh Liên Đông tỷ tỷ là được rồi."

      " có!" Liễu Nghênh Xuân vội vã lắc đầu phủ quyết, đôi mắt đẹp chuyển hướng tới Hướng Lăng Ba."Lăng Ba, đệ ngủ cùng tỷ tỷ ! Tỷ tỷ tặng cho đệ ngọc trâm tím nhị vương gia, đệ đừng cùng Liên Đông nha." hai lời liền rút ngọc trâm tím ở búi tóc xuống, hai mắt nước mắt lưng tròng đưa cho .

      Vây cá cùng tay gấu, hai người thể đồng thời có được, soái ca giường thủy chung ngày chia tay, chỉ có Hướng Lăng Ba đáng ở lại Hoa Khôi các.

      Vì tương lai có thể ngủ yên, đại soái ca giường nàng đành phải tránh xa là tốt nhất.

      Liễu Nghênh Xuân chảy nước mắt tạm biệt Phục Thành Ngạn.

      "Hai vị tỷ tỷ, đêm nay Lăng Ba muốn chăm sóc vị đại ca này để tránh ma ma phát ra . Vì thế khuya hôm nay Lăng Ba..." Thanh khó xử từ trong miệng Hướng Lăng Ba phát ra, khuôn mặt tuấn tú luống cuống cùng với khó xử, khiến hai vị mỹ nhân thương.

      "Được được được, Lăng Ba đừng phiền não, đừng phiền não, đêm nay đệ hãy theo vị công tử này, Liên Đông tỷ tỷ ầm ĩ đệ." Đinh Liên Đông vạn phần thương thay Hướng Lăng Ba vuốt tuấn mi nhăn lại thuận tay dắt Liễu Nghênh Xuân đồng ý ra khỏi sương phòng.

      "Còn có, hai vị tỷ tỷ, chuyện Lăng Ba nhặt đàn ông trở về, ngàn vạn lần thể để cho ma ma biết, có được ?" Bằng khi Hoa ma ma tức giận, người giường liền nhất định bị người trói gô ném ra Hoa Khôi các . Hướng Lăng Ba tuấn tú cầu xin khiến người khác thể chống cự.

      "Có thể có thể, Lăng Ba đệ thế nào thế ấy." Bị tuấn dung mê hoặc khiến đầu óc choáng váng hoa mắt hai vị đại mỹ nhân gật đầu lia lịa, chân cũng dừng lại.

      Hướng Lăng Ba thở , mặt vì cam đoan của hai vị tỷ tỷ, người đàn ông giường có thể tiếp tục ở lại; mặt khác là vì đêm nay rốt cuộc cần tiếp tục làm công việc “bồi ngủ”.

      Từ đến lớn cũng quen ngủ mình rồi, từ cái đêm ngủ chung đêm với Liễu Nghênh Xuân, tin tức cẩn thận truyền ra, từ đó mỗi đêm đều phải ngủ cùng những mỹ nhân khác nhau...

      thực tế, ghét muốn chết, nhưng cách nào cự tuyệt.

      Cùng ngủ đêm nhất định phải dùng trân bảo trả giá, dụng ý chỉ là muốn làm cho mọi người biết khó mà lui, ai biết... Lại khiến mọi người càng thêm cuồng nhiệt.

      "Vì tại hạ mà bỏ qua lời mời của hai vị mỹ nhân, đáng giá ?" Phục Thành Ngạn chịu đựng đau đớn người, nâng nửa thân trêu ghẹo hỏi, ràng nhìn thấy ràng màn vừa rồi từ đầu tới cuối.

      Hướng Lăng Ba cười khẽ, " có gì đáng giá hay , huynh bị thương, ta cứu huynh, vẫn là nên ở lại đây chăm só huynh." mặt đầy chính nghĩa, hoàn toàn thừa nhận mình có lòng riêng.

      "Đa tạ, tiểu huynh đệ." Nhưng Phục Thành Ngạn vẫn cảm thấy trong lòng tiểu huynh đệ này có tính toán khác.

      "Ta ngủ bao lâu?" Cảm thấy thân thể cứng ngắc.

      "Công tử mê man cả ngày." Trong đôi mắt phượng hẹp dài lên tia tính toán, nhanh đến mức làm cho người khác nắm bắt được."Còn biết cao tính đại danh của công tử?"

      "Phục Thành Ngạn."

      "Phục Thành Ngạn? Thần y Phục Danh là... của huynh " là con trai của thần y?

      "Chính là phụ thân ta." Phục Thành Ngạn ý cười dịu dàng .

      "Công tử là bị người đánh lén sao?" Nếu , thân là đại phu lại thể tự chữa trị, là làm người khác thập phần hoài nghi bản lĩnh của .

      "Lăng Ba là tên của tiểu huynh đệ sao? Mới vừa nghe được hai vị mỹ nhân kêu đệ như vậy." Phục Thành Ngạn chuyển đề tài, trả lời vấn đề của Hướng Lăng Ba.

      "Đúng." Hướng Lăng Ba cũng có kiên trì truy hỏi. Bởi vì, có tính toán khác.

      "Vậy đệ để ý ta kêu đệ Lăng Ba đệ đệ ?" Phục Thành Ngạn mặt dày chút nào để ý tới chán ghét mặt Hướng Lăng Ba, tự mở rộng quan hệ."Lăng Ba đệ đệ, nơi này là nơi nào a?"

      bén nhạy tai nghe được bên ngoài truyền đến từng giọng ngọt ngào.

      "Hoa Khôi các." Khóe môi cong lên nụ cười vẻ mặt chờ xem kịch vui, nhưng -- "Huynh biết Hoa Khôi các là nơi nào sao?" Vì sao chút thần sắc khác thường cũng có?

      "Ta biết." Là địa phương chuyên để cho đàn ông cầu hoan. Nhưng làm cho tương đối có hứng thú chính là Lăng Ba đệ đệ vì nhìn thấy biểu tình khác thường xuất mặt mà lộ ra biểu tình thất vọng."Ta cho nơi này có cái gì ổn." nhún nhún vai.

      "Phải ?”

      "Lăng Ba đệ đệ, đệ làm sao vậy?" Thiếu niên tuấn mỹ nhíu mày, quả thực đẹp như thiếu nữ thanh xuân, cũng câu dẫn lòng người, thảo nào hai vị đại mỹ nhân vừa rồi ầm ĩ muốn ngủ cùng , nhưng..."Lăng Ba đệ đệ, đệ ngủ chung với các nương Hoa Khôi các?"

      "Đúng" Vậy sao?

      "Đệ là Hoa Khôi các... Nam sủng?" Phục Thành Ngạn cẩn thận từng li từng tí lựa lời mà , để tránh làm tổn thương tâm hồn yếu ớt của thiếu niên.

      "Nam sủng?" Hướng Lăng Ba khỏi hài lòng cười rộ lên. Khó trách vẫn tìm được từ thích hợp để hình dung chính mình, ra là nam sủng a!

      "Lăng Ba đệ đệ, đệ đừng như vậy, làm nam sủng ra có gì đáng ngại , hơn nữa mỗi đêm có thể ngủ chung giường với các đại mỹ nhân khác nhau, đây là chuyện rất nhiều nam nhân tha thiết ước mơ!" Che vết thương miễn cưỡng ngồi dậy, Phục Thành Ngạn bị phản ứng quái dị của Hướng Lăng Ba hù dọa.

      " có gì. Huynh cẩn thận." Hướng Lăng Ba đến gần bên giường đỡ Phục Thành Ngạn ngồi thẳng, để tránh hở miệng vết thương người .

      Chóp mũi truyền đến trận thơm ngát, làm cho nhịp tim Phục Thành Ngạn nhất thời hỗn loạn."Lăng Ba đệ đệ, nam sủng Hoa Khôi các cũng sức huân hương sao? Nếu vì sao người đệ có mùi hương?"

      "Có thể mùi hương là từ người các tỷ tỷ dính vào !" Hướng Lăng Ba có giải thích nhiều.

      "Cũng đúng." Vừa rồi nhìn thấy Đinh Liên Đông cùng Liễu Nghênh Xuân toàn bộ dán lên người Hướng Lăng Ba.

      "Thân thể của huynh còn chưa có phục hồi như cũ, trước nghỉ ngơi chút. Tối nay ta trở lại thăm huynh." Dìu nằm lại giường, Hướng Lăng Ba đứng lên, ra khỏi phòng, lại bắt đầu việc cần làm mỗi ngày --

      Hộ vệ, phải nam sủng.
      Last edited by a moderator: 27/9/14
      Khủng Long, Kimiko, Haruka.Me020 others thích bài này.

    4. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,882
      Được thích:
      67,137
      Edit hay lắm, ủng hộ ủng hộ nha
      janenguyen thích bài này.

    5. Tiểu Yên

      Tiểu Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      340
      Được thích:
      3,952
      @+Hằng Lê thanks ss ủng hộ
      janenguyen thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :