1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Phượng mị

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 6: HẠ

      Mị, nghe ngươi nhặt được cái mĩ nam tử đâu, Âu Dương Sắc Vi hớn hở

      là chủ nhân của Đào Phượng hiên”, Mị hớp ít trà lạnh nhạt đáp

      “a….., là , ngươi tìm được rồi.” Sắc Vi càng thêm hưng phấn, này nàng tò mò ko biết nam nhân này như thế nào lại nắm được cái này cao ngạo muội muội tâm đâu.

      “ân……….”.mị khẽ cười,phượng mâu trở nên ôn nhu. xinh đẹp dung nhan càng thêm xuất chúng

      “Ô…..ô……Mị ngươi thấy sắc quên thân a”, Âu Dương bất mãn này băng sơn muội muội vì nam nhân như thế xinh đẹp cười làm cho nàng có chút ghen tị a

      Mị đen mặt nhìn ủy khuất Âu Dương Sắc Vi như cún bị chủ nhân bỏ rơi, này là hoàng đế sao, có sai lầm hay ko lúc trước tuyển thượng a

      Ngươi đừng ngoạn, nhị quốc sứ giả 2 ngày nữa đến, tốt nhất lo cho tốt a, Mị lắc đầu nhìn sắc vi

      “Ân……….yên tâm ta chuẩn bị tốt lắm”, thu lại thái độ Sắc Vi lại trở lại phong phạm cao cao tại thượng minh quân trong lòng quần chúng a( Biến sắc mặt nhanh quá a!)

      “Còn nữa mấy ngày nay ta ko vào cung”, Mị bồi thêm vào

      “Ân, tốt lắm ngươi cứ lo cho của ngươi mĩ nam a”, ta tìm Tĩnh hảo hảo cho an ủi, Âu Dương tiếp tục diễn trò, nháy mắt chút nghịch ngợm

      Mị chính là ko chỉ mỉm cười nhìn bộ dáng của Sắc Vi, dù sao nàng cũng chưa đến 20 a, tâm tánh còn có chút trẻ con, nàng biết nàng chỉ như thế đối mình nên tâm cũng như thế ấm áp lên

      “Bệ hạ, nam hậu…..nam hậu ngất xỉu”, gã sai vặt chạy vào hoảng hốt bẩm báo

      “Sao?” Âu dương sắc vi khôi phục vẽ lãnh tĩnh nhưng sâu trong đôi mắt là lo lắng cùng khẩn trương

      “Biệt lo lắng, có ta ko ai có thể tổn hại ngươi cùng những người ngươi ”, Mị nắm tay kiên định nhìn Sắc Vi

      “Ân,”…. sắc vi cảm động nhìn nàng, tuy nàng lớn hơn nàng nhưng luôn luôn được nàng sủng nịnh bao che, tốt lắm này cảm giác cho nên dù là bệ hạ nàng vẫn thích này làm nũng nàng nhận thức 10 năm muội muội nha!

      ***************************************

      “Sao rồi, tĩnh ko có việc gì ?” Âu Dương Sắc Vi lo lắng nhìn Mị, nhìn dung nhan âu yếm nhân hôn mê nàng sâu rồi bất an, cùng Mị là nàng thân chí a

      Mị trầm mặc ko , khẽ nhíu mày bộ dáng lâm vào trầm tư càng làm cho âu dương lo lắng

      “Các ngươi hết thẩy ra ngoài, ko lệnh của ta ko ai được phép bước vào”, Sắc Vi lạnh lùng ra lệnh

      “Là………”tất cả ra khỏi chỉ còn 3 người, mị, vi cùng tĩnh

      “Tĩnh, ngươi tỉnh, có biết ta bao nhiêu lo lắng ân?” Âu Dương Sắc Vi mừng rỡ nhìn lãnh tĩnh mở mắt

      “Ân, ta ko sao, vi để cho ngươi lo lắng……”..Lãnh Tĩnh ôn nhu cười nhìn Âu dương Sắc Vi

      trúng độc”, Mị nhàng phun ra ba chữ nhưng lại đem hai người còn lại cấp dọa đến

      “Trúng độc, Tĩnh vì cái gì trúng độc”, Âu dương Sắc Vi có chút hoảng loạn

      “Vi, đừng lo, ta ko sao”. Lãnh Tĩnh cảm động nhìn mình thê chủ, đế vương gia vô tình nhưng nàng đối với tốt lắm, tuy có rất nhiều nam nhân nhưng nàng chưa hề chạm qua chỉ đối , thường xuyên đưa du ngoạn, cho nên buông hết thảy tự do chính là theo nàng a

      “Hai ngươi sắp có cục cưng, ta cũng sắp lằm a”, mị khóe miệng cười

      “di….”.hai người kinh ngạc tiếp theo đó là kinh hỉ, bộ dáng vui mừng nhìn mị

      “ta….ta sắp làm mẫu hoàng a”, Âu Dương Sắc Vi vui sướng nhìn về phía Lãnh Tĩnh , Lãnh Tĩnh bộ dạng cũng thập phần vui vẻ, xinh đẹp ôn hòa dung nhan càng thêm chút mỹ lệ

      “nhưng mà Tĩnh chẳng phải trúng độc”, Sắc Vi lại lo lắng nhìn Mị

      trúng độc gần 1 tháng trồi, hòa hoa tán, độc ngấm dần dần trong vòng 3 tháng vô thanh vô tức chết ko để lại dấu vết”, Mị bình thản
      “chết tiệt là ai dám ra tay”, Âu dương Sắc Vi phẫn nộ, khí phách ngạo giả khác hẳn bộ dáng trẻ con lúc nãy

      Mị lấy trong người ra viên thuốc màu đen đưa cho Lãnh tĩnh, Lãnh tĩnh đón lấy nuốt vào ko tia nghi hoặc, biết nàng tuyệt đối hại ko hại mà hành động này của làm cho Mị có chút ấm áp, này nhân quả nhiên hảo

      “đây là hắc thạch bảo, chỉ cần đeo cái này vào bách độc xâm nhập, tặng ngươi lễ vật”, Mị ôn nhu

      này………Tĩnh vui vẻ nhận, cảm tình giữa 3 người ko cũng chỉ có thể cảm nhận a

      “cảm ơn ngươi, Mị……”.Lãnh Tĩnh ôn hòa cười như mộc thủy xuân phong, mị hoặc nhân tâm

      “chắc chắc bọn nam nhân ko an phận dở trò,” Âu Dương bực tức

      “tốt lắm đừng lo lắng, ta hứa với ngươi nhanh thôi khiến cho ngươi trở thành đầu tiên đế vương độc sủng người, hậu cung duy nhất người”, Mị ôn nhu vỗ vai Sắc Vi kiên định

      “ân, ta tin!!!!”…. Âu dương sắc vi vui vẻ, nàng biết chỉ cần nàng hứa ko việc gì là ko được, Lãnh Tĩnh mâu quang cảm động nhìn hình ảnh trước mặt, đế vương gia có như vậy trong sáng tình cảm tốt

      “đúng rồi Mị, dường như bên Tiêu Ngạn bắt đầu rục rịch”, Sắc Vi

      “ân, ta biết, cái này ta đợi lâu a”, mị khóe miệng cười lạnh làm cho căn phòng có chút xuống nhiệt nga

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 6: HẠ

      Mị, nghe ngươi nhặt được cái mĩ nam tử đâu, Âu Dương Sắc Vi hớn hở

      là chủ nhân của Đào Phượng hiên”, Mị hớp ít trà lạnh nhạt đáp

      “a….., là , ngươi tìm được rồi.” Sắc Vi càng thêm hưng phấn, này nàng tò mò ko biết nam nhân này như thế nào lại nắm được cái này cao ngạo muội muội tâm đâu.

      “ân……….”.mị khẽ cười,phượng mâu trở nên ôn nhu. xinh đẹp dung nhan càng thêm xuất chúng

      “Ô…..ô……Mị ngươi thấy sắc quên thân a”, Âu Dương bất mãn này băng sơn muội muội vì nam nhân như thế xinh đẹp cười làm cho nàng có chút ghen tị a

      Mị đen mặt nhìn ủy khuất Âu Dương Sắc Vi như cún bị chủ nhân bỏ rơi, này là hoàng đế sao, có sai lầm hay ko lúc trước tuyển thượng a

      Ngươi đừng ngoạn, nhị quốc sứ giả 2 ngày nữa đến, tốt nhất lo cho tốt a, Mị lắc đầu nhìn sắc vi

      “Ân……….yên tâm ta chuẩn bị tốt lắm”, thu lại thái độ Sắc Vi lại trở lại phong phạm cao cao tại thượng minh quân trong lòng quần chúng a( Biến sắc mặt nhanh quá a!)

      “Còn nữa mấy ngày nay ta ko vào cung”, Mị bồi thêm vào

      “Ân, tốt lắm ngươi cứ lo cho của ngươi mĩ nam a”, ta tìm Tĩnh hảo hảo cho an ủi, Âu Dương tiếp tục diễn trò, nháy mắt chút nghịch ngợm

      Mị chính là ko chỉ mỉm cười nhìn bộ dáng của Sắc Vi, dù sao nàng cũng chưa đến 20 a, tâm tánh còn có chút trẻ con, nàng biết nàng chỉ như thế đối mình nên tâm cũng như thế ấm áp lên

      “Bệ hạ, nam hậu…..nam hậu ngất xỉu”, gã sai vặt chạy vào hoảng hốt bẩm báo

      “Sao?” Âu dương sắc vi khôi phục vẽ lãnh tĩnh nhưng sâu trong đôi mắt là lo lắng cùng khẩn trương

      “Biệt lo lắng, có ta ko ai có thể tổn hại ngươi cùng những người ngươi ”, Mị nắm tay kiên định nhìn Sắc Vi

      “Ân,”…. sắc vi cảm động nhìn nàng, tuy nàng lớn hơn nàng nhưng luôn luôn được nàng sủng nịnh bao che, tốt lắm này cảm giác cho nên dù là bệ hạ nàng vẫn thích này làm nũng nàng nhận thức 10 năm muội muội nha!

      ***************************************

      “Sao rồi, tĩnh ko có việc gì ?” Âu Dương Sắc Vi lo lắng nhìn Mị, nhìn dung nhan âu yếm nhân hôn mê nàng sâu rồi bất an, cùng Mị là nàng thân chí a

      Mị trầm mặc ko , khẽ nhíu mày bộ dáng lâm vào trầm tư càng làm cho âu dương lo lắng

      “Các ngươi hết thẩy ra ngoài, ko lệnh của ta ko ai được phép bước vào”, Sắc Vi lạnh lùng ra lệnh

      “Là………”tất cả ra khỏi chỉ còn 3 người, mị, vi cùng tĩnh

      “Tĩnh, ngươi tỉnh, có biết ta bao nhiêu lo lắng ân?” Âu Dương Sắc Vi mừng rỡ nhìn lãnh tĩnh mở mắt

      “Ân, ta ko sao, vi để cho ngươi lo lắng……”..Lãnh Tĩnh ôn nhu cười nhìn Âu dương Sắc Vi

      trúng độc”, Mị nhàng phun ra ba chữ nhưng lại đem hai người còn lại cấp dọa đến

      “Trúng độc, Tĩnh vì cái gì trúng độc”, Âu dương Sắc Vi có chút hoảng loạn

      “Vi, đừng lo, ta ko sao”. Lãnh Tĩnh cảm động nhìn mình thê chủ, đế vương gia vô tình nhưng nàng đối với tốt lắm, tuy có rất nhiều nam nhân nhưng nàng chưa hề chạm qua chỉ đối , thường xuyên đưa du ngoạn, cho nên buông hết thảy tự do chính là theo nàng a

      “Hai ngươi sắp có cục cưng, ta cũng sắp lằm a”, mị khóe miệng cười

      “di….”.hai người kinh ngạc tiếp theo đó là kinh hỉ, bộ dáng vui mừng nhìn mị

      “ta….ta sắp làm mẫu hoàng a”, Âu Dương Sắc Vi vui sướng nhìn về phía Lãnh Tĩnh , Lãnh Tĩnh bộ dạng cũng thập phần vui vẻ, xinh đẹp ôn hòa dung nhan càng thêm chút mỹ lệ

      “nhưng mà Tĩnh chẳng phải trúng độc”, Sắc Vi lại lo lắng nhìn Mị

      trúng độc gần 1 tháng trồi, hòa hoa tán, độc ngấm dần dần trong vòng 3 tháng vô thanh vô tức chết ko để lại dấu vết”, Mị bình thản
      “chết tiệt là ai dám ra tay”, Âu dương Sắc Vi phẫn nộ, khí phách ngạo giả khác hẳn bộ dáng trẻ con lúc nãy

      Mị lấy trong người ra viên thuốc màu đen đưa cho Lãnh tĩnh, Lãnh tĩnh đón lấy nuốt vào ko tia nghi hoặc, biết nàng tuyệt đối hại ko hại mà hành động này của làm cho Mị có chút ấm áp, này nhân quả nhiên hảo

      “đây là hắc thạch bảo, chỉ cần đeo cái này vào bách độc xâm nhập, tặng ngươi lễ vật”, Mị ôn nhu

      này………Tĩnh vui vẻ nhận, cảm tình giữa 3 người ko cũng chỉ có thể cảm nhận a

      “cảm ơn ngươi, Mị……”.Lãnh Tĩnh ôn hòa cười như mộc thủy xuân phong, mị hoặc nhân tâm

      “chắc chắc bọn nam nhân ko an phận dở trò,” Âu Dương bực tức

      “tốt lắm đừng lo lắng, ta hứa với ngươi nhanh thôi khiến cho ngươi trở thành đầu tiên đế vương độc sủng người, hậu cung duy nhất người”, Mị ôn nhu vỗ vai Sắc Vi kiên định

      “ân, ta tin!!!!”…. Âu dương sắc vi vui vẻ, nàng biết chỉ cần nàng hứa ko việc gì là ko được, Lãnh Tĩnh mâu quang cảm động nhìn hình ảnh trước mặt, đế vương gia có như vậy trong sáng tình cảm tốt

      “đúng rồi Mị, dường như bên Tiêu Ngạn bắt đầu rục rịch”, Sắc Vi

      “ân, ta biết, cái này ta đợi lâu a”, mị khóe miệng cười lạnh làm cho căn phòng có chút xuống nhiệt nga

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 7: TRẢ THÙ

      Tướng phủ

      Xa xa thân bạch y lay động hòa trong mảnh đào hoa, nhàng phất phơ vài mảnh đào lả lướt y phục . Xinh đẹp ngũ quan, mi mục thanh tú, làn da bạch ngọc ko tì vết trong trẻo thanh đạm, dơ tay nhấc chân là cổ hồn nhiên thiên thành bộ dáng, đặc biệt đẹp đẽ câu hồn nhiếp phách màu tím con ngươi còn toát lên vẻ phong tình mị hoặc, đích thị Trầm Phượng, như thanh nhã bạch liên ngàn năm nhàng mà ôn hòa bất giác làm cho Mị có chút ngẩn ngơ

      “Như vậy gió, ngươi lại như vậy phong phanh ăn mặc”, Mị vẻ ko hờn giận nhìn Phượng, cởi ngoại bào khoác vào cho , phù bên cạnh nhuyễn tháp. Phượng ở tướng gia cũng hơn 1 tuần, thương thế bắt đầu đánh vẫy chính là thân thể suy nhược quá mức , hàn khí rất nặng cho nên luôn thực sợ lạnh đâu

      Phượng có chút đỏ mặt nhìn mị, khóe miệng quyến rũ nụ cười hạnh phúc, lâu rồi ko có cảm giác ấm áp như vậy a, càng ngày càng tham luyến này hoài ôm, nếu mất làm sao bây giờ…làm sao, nghỉ đến đây phượng tâm bắt đầu co rút lên, cổ bất an lan tràn

      “Nghĩ gì đâu?” Nhận thấy bất an của Mị buồn bực, này như thế nào 10 năm trải qua cái gì luôn như vậy mẫn cảm, luôn bất an cùng hoảng sợ. Lôi lâu như vậy chưa về, nàng nhất định phải đem này đám người bằm thây vạn đoạn

      “Ko có……”…Phượng ôn nhu cười, mặt dựa sát vào ngực nàng, tham luyến của nàng ấm áp, tay gắt gao giữ lấy như sợ mất

      “Tốt lắm, ta đưa ngươi dùng chút thiện, ngươi gầy đâu”, Mị ôn nhu phù ko ngường nỉ non bên tai , ấm áp này nóng rực hơi thở thổi vào tai làm cho phượng mặt càng thêm đỏ

      ********************************************
      “Sao vậy, thức ăn ko được sao”, Mị vấn

      “Ko…ko có……”…Phượng lắc đầu tiếp tục vùi mặt vào chén cơm, này xấu hổ chết, nàng thế nhưng đem đặt vào lòng ngồi ăn, tuy rằng cảm thấy thực ngọt chính ;là có chút xấu hổ a

      Mị liếc mắt nhìn đám hạ nhân, tất cả bọn họ đều nhất loạt chạy bán sống bán chết, này ác ma tướng gia như muốn đông cứng bọn họ a, nhưng mấy ngày nay quan sát tướng gia sâu này thích công tử cho nên bọn ho đối với Trầm Phượng cung kính lên, chính là Trầm Phượng ôn nhu với mọi người cho nên cũng được lòng hạ nhân, cho nên ai nấy mong vị này xinh đẹp ôn nhu công tử có thể thổi ít băng sơn tướng gia kính của bọn họ a

      khí bàn cơm thập phần có vẻ ko được tự nhiên a, chung là có chút ái muội, ai biểu Trầm Phượng như thế đáng đâu cho nên Mị dạo này muốn chọc , nhìn bộ mặt đỏ bừng kia nàng cảm thấy khoái hoạt a, cho nên hễ chút là Mị thường có những mập mờ động tác bất lương

      “Ngon sao?” Mị gắp miếng thịt bò đưa vào miệng , này duy nhất nhân được đương triều tả thừa tướng uy qua, ngay cả nữ hoàng bệ hạ cũng ko có hưởng qua này phúc trạch a

      “Ân………”….Phượng nhấm nháp gật đầu

      “Phải ko, ta thấy ngươi so với nó còn thập phần ngon đâu”, Mị mờ ám bên tai Phượng làm cho đỏ càng thêm đỏ mặt a

      Uh…….mị cúi đầu khẽ liếm môi phượng, chút….. chút càng thêm sâu, càng thêm bá đạo nhưng cũng ôn nhu làm cho có chút ngừng thở nhưng cũng ngây ngốc phối hợp, hai người triền miên lên………..

      “Ân………..thế nào, muốn hay ko tiếp tục, mị thanh có chút khàn khàn đầy mị hoặc nỉ non bên tai ”. Lúc này Phượng trong cơn ý loạn tình mê chính là kiểm càng đỏ ánh mắt có chút mê ly, nhưng thân hình có chút khẽ rung động, tay có chút gắt gao siết chặt

      “Đừng……”….Phượng vô thố khẽ kêu thanh mang theo nỗi bất an nhìn Mị, con ngươi xinh đẹp pha chút mê mang hoảng loạn. Mị chính là ko chỉ mỉm cười nhìn khẩn trương bộ dáng, nhàng ôn nhu tiếp tục vì bón thức ăn

      Nhìn mị ko , Phượng tưởng tức giận, mâu quang mang theo chút lo lắng

      “Ta…..ta….mị…”..Phượng lắp bắp , tay nắm chặt vạc áo Mị

      “Biệt lo lắng, ăn cơm tốt lắm, ngươi phải béo lên tí mới tốt,” Mị ôn nhu , làm tâm thả lỏng ko ít

      ***************************************88
      ……”…Mị thanh thiếu kiên nhẫn nhìn Lôi

      “Là chủ chượng”, lôi bình tĩnh , thanh trầm thấp kiên định, phải rằng tứ đại hộ pháp huyết sát minh cung tuấn tú đa tài, người thương ko ít chẳng qua là bên cạnh Mị cho nên ánh hào quang bị che lấp a

      “Trầm phượng, con của Trầm Phương Du cùng Mạc Nhan, thủ phủ phương. Vì Trầm Phương Du cùng mạc nhan có việc cho nên gửi thời gian ở nhà Mạc thượng thư chính là tỷ tỷ của Mạc Nhan, bác của Trầm Phượng. Năm 10 tuổi trầm phượng được cha mẹ đón , chính là qua Hắc long sơn bị thổ phỉ đánh cướp, toàn bộ bị giết, Trầm Phượng bị thổ phỉ bắt về hang ổ. Năm 14 tuổi ko biết vì sao lại thoát được, được đôi vợ chồng già thu dưỡng , hai năm sau đột nhiên mất tích sau đó ko tung tích chính là cách đây 4 tháng bị bắt bán đến mãn nguyệt lầu…………”…..Lôi dừng lại tiếp tục quan sát Mị chờ nàng ra lệnh
      Mị ko gì, trầm , phượng mâu xinh đẹp híp lại, ánh mắt lên mãnh liệt sát khí, làm cho bỗng chốc 4 người Lôi, Phong, Điện, Vũ cũng cảm thấy có chút áp bách a

      “Thổ phỉ đó là ai?” Mị tịnh quang vi hiểm nhìn về phía Lôi

      “Là Ngõa Long trại, hoành hành ngang dọc, theo thuộc hạ đều tra, có khoảng hơn 300 nhân, bọn chúng hành tung khá bí , câu kết quan lại cho nên nhiều năm vẫn ko bị bắt”, Điện xen vào bẩm báo

      “Là a” Mị khẽ cười, môi đỏ mọng nhếch lên, ràng xinh đẹp lại làm cho người ta tê dại óc buốt đâu

      “Bắt toàn bộ bọn chuột nhắt đó, đem về quy án, toàn bộ ngũ mã phanh thây cùng lăn trì…….”.giao cho ngươi Lôi, Mị nheo mắt nhìn về phía Lôi

      “Là..chủ thượng”, Lôi nhận mệnh

      “Điều tra toàn bộ quan lại cấu kết với bọn chúng, cách chức, trảm, gia sản sung quốc khố”, giao cho ngươi Phong. Mị tiếp tục phân phó

      “Là,” Phong vui vẻ, ha hả ra ngoài làm việc còn có thể ngoạn đâu

      “Đem Mãn nguyệt lầu thu vào tay, những kẻ ra tay với Phượng toàn bộ cắt đứt gân tay gân chân,” Mị nhếch nhác ………giao cho ngươi Điện

      “Là chủ nhân”………..

      “Bọn buôn người giao cho ngươi Vũ”

      “Là…”…Vũ nhận mệnh

      “Trong vòng 7 ngày ta muốn thấy kết quả”, mị híp mi , mâu quang phát sáng

      “Thuộc hạ tuyệt ko nhục sứ mệnh”, 4 người cúi đầu nhận mệnh ra ngoài. Đáng thương bọn này đụng phải chủ tử nhà các nàng a, a xem ra Trầm công tử đúng là chủ thượng xem trọng rồi cũng chính là nàng điểm yếu a, cho nên sau này nhất định phải hảo hảo bảo vệ tốt Trầm công tử đâu

      Bảy ngày hôm sau toàn bộ kinh thành chấn động, à ko cả nước chấn động này tin tức

      Ngõa Long sơn trại hơn 12 năm hoành hành ngang ngược gây ko biết bao nhiêu dân chúng phẫn nộ, toàn bộ bị bắt đem lăn trì ngũ mã phanh thây, cảnh tượng ghê tởm làm cho mọi người cảm thấy ghê sợ. Hơn 10 quan viên lớn cấu kết toàn bộ bị trảm, thi chất đầy đồng, y trong ngày thi thể phơi đầy làm cho dân chúng sâu rồi kính vị này thanh thiên tái thế thừa tướng vì dân trừ hại chính là thủ đoạn tàn nhẫn càng làm cho bọn họ khiếp sợ, cho nên này ác ma tướng gia danh truyền càng ngày càng lan xa

      Mãn nguyệt lầu, đệ nhị danh kĩ thứ 2 kinh thành bị thâu mua, nhiều kẻ bị chặt đứt gân tay cùng chân, tống chợ phố, đám người bí hiểm bị sát hại ghê tởm, đích thị bọn thường xuyên bắt nam nhân nhà lành…………..cho nên dân chúng càng thêm đồn đãi vị ác ma thừa tướng động tình giận giữ vì hồng nhan cho nên ra tay sát hại, vì thế danh truyền ác ma tướng gia là tình si cho nên nam nhân, công tử khuê phòng càng thêm ngưỡng mộ ao ước gã cho thừa tướng đại nhân a

      Ko đâu bằng tin tức truyền miệng dân chúng cho nên nhân vật tướng gia càng thêm bùng cháy nhất thời , đương kim tả thừa tướng nữ hùng cứu mỹ nam, động tâm loan truyền phấp phới, trở thành đề tài nóng hổi của dân chúng

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 7: TRẢ THÙ

      Tướng phủ

      Xa xa thân bạch y lay động hòa trong mảnh đào hoa, nhàng phất phơ vài mảnh đào lả lướt y phục . Xinh đẹp ngũ quan, mi mục thanh tú, làn da bạch ngọc ko tì vết trong trẻo thanh đạm, dơ tay nhấc chân là cổ hồn nhiên thiên thành bộ dáng, đặc biệt đẹp đẽ câu hồn nhiếp phách màu tím con ngươi còn toát lên vẻ phong tình mị hoặc, đích thị Trầm Phượng, như thanh nhã bạch liên ngàn năm nhàng mà ôn hòa bất giác làm cho Mị có chút ngẩn ngơ

      “Như vậy gió, ngươi lại như vậy phong phanh ăn mặc”, Mị vẻ ko hờn giận nhìn Phượng, cởi ngoại bào khoác vào cho , phù bên cạnh nhuyễn tháp. Phượng ở tướng gia cũng hơn 1 tuần, thương thế bắt đầu đánh vẫy chính là thân thể suy nhược quá mức , hàn khí rất nặng cho nên luôn thực sợ lạnh đâu

      Phượng có chút đỏ mặt nhìn mị, khóe miệng quyến rũ nụ cười hạnh phúc, lâu rồi ko có cảm giác ấm áp như vậy a, càng ngày càng tham luyến này hoài ôm, nếu mất làm sao bây giờ…làm sao, nghỉ đến đây phượng tâm bắt đầu co rút lên, cổ bất an lan tràn

      “Nghĩ gì đâu?” Nhận thấy bất an của Mị buồn bực, này như thế nào 10 năm trải qua cái gì luôn như vậy mẫn cảm, luôn bất an cùng hoảng sợ. Lôi lâu như vậy chưa về, nàng nhất định phải đem này đám người bằm thây vạn đoạn

      “Ko có……”…Phượng ôn nhu cười, mặt dựa sát vào ngực nàng, tham luyến của nàng ấm áp, tay gắt gao giữ lấy như sợ mất

      “Tốt lắm, ta đưa ngươi dùng chút thiện, ngươi gầy đâu”, Mị ôn nhu phù ko ngường nỉ non bên tai , ấm áp này nóng rực hơi thở thổi vào tai làm cho phượng mặt càng thêm đỏ

      ********************************************
      “Sao vậy, thức ăn ko được sao”, Mị vấn

      “Ko…ko có……”…Phượng lắc đầu tiếp tục vùi mặt vào chén cơm, này xấu hổ chết, nàng thế nhưng đem đặt vào lòng ngồi ăn, tuy rằng cảm thấy thực ngọt chính ;là có chút xấu hổ a

      Mị liếc mắt nhìn đám hạ nhân, tất cả bọn họ đều nhất loạt chạy bán sống bán chết, này ác ma tướng gia như muốn đông cứng bọn họ a, nhưng mấy ngày nay quan sát tướng gia sâu này thích công tử cho nên bọn ho đối với Trầm Phượng cung kính lên, chính là Trầm Phượng ôn nhu với mọi người cho nên cũng được lòng hạ nhân, cho nên ai nấy mong vị này xinh đẹp ôn nhu công tử có thể thổi ít băng sơn tướng gia kính của bọn họ a

      khí bàn cơm thập phần có vẻ ko được tự nhiên a, chung là có chút ái muội, ai biểu Trầm Phượng như thế đáng đâu cho nên Mị dạo này muốn chọc , nhìn bộ mặt đỏ bừng kia nàng cảm thấy khoái hoạt a, cho nên hễ chút là Mị thường có những mập mờ động tác bất lương

      “Ngon sao?” Mị gắp miếng thịt bò đưa vào miệng , này duy nhất nhân được đương triều tả thừa tướng uy qua, ngay cả nữ hoàng bệ hạ cũng ko có hưởng qua này phúc trạch a

      “Ân………”….Phượng nhấm nháp gật đầu

      “Phải ko, ta thấy ngươi so với nó còn thập phần ngon đâu”, Mị mờ ám bên tai Phượng làm cho đỏ càng thêm đỏ mặt a

      Uh…….mị cúi đầu khẽ liếm môi phượng, chút….. chút càng thêm sâu, càng thêm bá đạo nhưng cũng ôn nhu làm cho có chút ngừng thở nhưng cũng ngây ngốc phối hợp, hai người triền miên lên………..

      “Ân………..thế nào, muốn hay ko tiếp tục, mị thanh có chút khàn khàn đầy mị hoặc nỉ non bên tai ”. Lúc này Phượng trong cơn ý loạn tình mê chính là kiểm càng đỏ ánh mắt có chút mê ly, nhưng thân hình có chút khẽ rung động, tay có chút gắt gao siết chặt

      “Đừng……”….Phượng vô thố khẽ kêu thanh mang theo nỗi bất an nhìn Mị, con ngươi xinh đẹp pha chút mê mang hoảng loạn. Mị chính là ko chỉ mỉm cười nhìn khẩn trương bộ dáng, nhàng ôn nhu tiếp tục vì bón thức ăn

      Nhìn mị ko , Phượng tưởng tức giận, mâu quang mang theo chút lo lắng

      “Ta…..ta….mị…”..Phượng lắp bắp , tay nắm chặt vạc áo Mị

      “Biệt lo lắng, ăn cơm tốt lắm, ngươi phải béo lên tí mới tốt,” Mị ôn nhu , làm tâm thả lỏng ko ít

      ***************************************88
      ……”…Mị thanh thiếu kiên nhẫn nhìn Lôi

      “Là chủ chượng”, lôi bình tĩnh , thanh trầm thấp kiên định, phải rằng tứ đại hộ pháp huyết sát minh cung tuấn tú đa tài, người thương ko ít chẳng qua là bên cạnh Mị cho nên ánh hào quang bị che lấp a

      “Trầm phượng, con của Trầm Phương Du cùng Mạc Nhan, thủ phủ phương. Vì Trầm Phương Du cùng mạc nhan có việc cho nên gửi thời gian ở nhà Mạc thượng thư chính là tỷ tỷ của Mạc Nhan, bác của Trầm Phượng. Năm 10 tuổi trầm phượng được cha mẹ đón , chính là qua Hắc long sơn bị thổ phỉ đánh cướp, toàn bộ bị giết, Trầm Phượng bị thổ phỉ bắt về hang ổ. Năm 14 tuổi ko biết vì sao lại thoát được, được đôi vợ chồng già thu dưỡng , hai năm sau đột nhiên mất tích sau đó ko tung tích chính là cách đây 4 tháng bị bắt bán đến mãn nguyệt lầu…………”…..Lôi dừng lại tiếp tục quan sát Mị chờ nàng ra lệnh
      Mị ko gì, trầm , phượng mâu xinh đẹp híp lại, ánh mắt lên mãnh liệt sát khí, làm cho bỗng chốc 4 người Lôi, Phong, Điện, Vũ cũng cảm thấy có chút áp bách a

      “Thổ phỉ đó là ai?” Mị tịnh quang vi hiểm nhìn về phía Lôi

      “Là Ngõa Long trại, hoành hành ngang dọc, theo thuộc hạ đều tra, có khoảng hơn 300 nhân, bọn chúng hành tung khá bí , câu kết quan lại cho nên nhiều năm vẫn ko bị bắt”, Điện xen vào bẩm báo

      “Là a” Mị khẽ cười, môi đỏ mọng nhếch lên, ràng xinh đẹp lại làm cho người ta tê dại óc buốt đâu

      “Bắt toàn bộ bọn chuột nhắt đó, đem về quy án, toàn bộ ngũ mã phanh thây cùng lăn trì…….”.giao cho ngươi Lôi, Mị nheo mắt nhìn về phía Lôi

      “Là..chủ thượng”, Lôi nhận mệnh

      “Điều tra toàn bộ quan lại cấu kết với bọn chúng, cách chức, trảm, gia sản sung quốc khố”, giao cho ngươi Phong. Mị tiếp tục phân phó

      “Là,” Phong vui vẻ, ha hả ra ngoài làm việc còn có thể ngoạn đâu

      “Đem Mãn nguyệt lầu thu vào tay, những kẻ ra tay với Phượng toàn bộ cắt đứt gân tay gân chân,” Mị nhếch nhác ………giao cho ngươi Điện

      “Là chủ nhân”………..

      “Bọn buôn người giao cho ngươi Vũ”

      “Là…”…Vũ nhận mệnh

      “Trong vòng 7 ngày ta muốn thấy kết quả”, mị híp mi , mâu quang phát sáng

      “Thuộc hạ tuyệt ko nhục sứ mệnh”, 4 người cúi đầu nhận mệnh ra ngoài. Đáng thương bọn này đụng phải chủ tử nhà các nàng a, a xem ra Trầm công tử đúng là chủ thượng xem trọng rồi cũng chính là nàng điểm yếu a, cho nên sau này nhất định phải hảo hảo bảo vệ tốt Trầm công tử đâu

      Bảy ngày hôm sau toàn bộ kinh thành chấn động, à ko cả nước chấn động này tin tức

      Ngõa Long sơn trại hơn 12 năm hoành hành ngang ngược gây ko biết bao nhiêu dân chúng phẫn nộ, toàn bộ bị bắt đem lăn trì ngũ mã phanh thây, cảnh tượng ghê tởm làm cho mọi người cảm thấy ghê sợ. Hơn 10 quan viên lớn cấu kết toàn bộ bị trảm, thi chất đầy đồng, y trong ngày thi thể phơi đầy làm cho dân chúng sâu rồi kính vị này thanh thiên tái thế thừa tướng vì dân trừ hại chính là thủ đoạn tàn nhẫn càng làm cho bọn họ khiếp sợ, cho nên này ác ma tướng gia danh truyền càng ngày càng lan xa

      Mãn nguyệt lầu, đệ nhị danh kĩ thứ 2 kinh thành bị thâu mua, nhiều kẻ bị chặt đứt gân tay cùng chân, tống chợ phố, đám người bí hiểm bị sát hại ghê tởm, đích thị bọn thường xuyên bắt nam nhân nhà lành…………..cho nên dân chúng càng thêm đồn đãi vị ác ma thừa tướng động tình giận giữ vì hồng nhan cho nên ra tay sát hại, vì thế danh truyền ác ma tướng gia là tình si cho nên nam nhân, công tử khuê phòng càng thêm ngưỡng mộ ao ước gã cho thừa tướng đại nhân a

      Ko đâu bằng tin tức truyền miệng dân chúng cho nên nhân vật tướng gia càng thêm bùng cháy nhất thời , đương kim tả thừa tướng nữ hùng cứu mỹ nam, động tâm loan truyền phấp phới, trở thành đề tài nóng hổi của dân chúng

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 7: TRẢ THÙ

      Tướng phủ

      Xa xa thân bạch y lay động hòa trong mảnh đào hoa, nhàng phất phơ vài mảnh đào lả lướt y phục . Xinh đẹp ngũ quan, mi mục thanh tú, làn da bạch ngọc ko tì vết trong trẻo thanh đạm, dơ tay nhấc chân là cổ hồn nhiên thiên thành bộ dáng, đặc biệt đẹp đẽ câu hồn nhiếp phách màu tím con ngươi còn toát lên vẻ phong tình mị hoặc, đích thị Trầm Phượng, như thanh nhã bạch liên ngàn năm nhàng mà ôn hòa bất giác làm cho Mị có chút ngẩn ngơ

      “Như vậy gió, ngươi lại như vậy phong phanh ăn mặc”, Mị vẻ ko hờn giận nhìn Phượng, cởi ngoại bào khoác vào cho , phù bên cạnh nhuyễn tháp. Phượng ở tướng gia cũng hơn 1 tuần, thương thế bắt đầu đánh vẫy chính là thân thể suy nhược quá mức , hàn khí rất nặng cho nên luôn thực sợ lạnh đâu

      Phượng có chút đỏ mặt nhìn mị, khóe miệng quyến rũ nụ cười hạnh phúc, lâu rồi ko có cảm giác ấm áp như vậy a, càng ngày càng tham luyến này hoài ôm, nếu mất làm sao bây giờ…làm sao, nghỉ đến đây phượng tâm bắt đầu co rút lên, cổ bất an lan tràn

      “Nghĩ gì đâu?” Nhận thấy bất an của Mị buồn bực, này như thế nào 10 năm trải qua cái gì luôn như vậy mẫn cảm, luôn bất an cùng hoảng sợ. Lôi lâu như vậy chưa về, nàng nhất định phải đem này đám người bằm thây vạn đoạn

      “Ko có……”…Phượng ôn nhu cười, mặt dựa sát vào ngực nàng, tham luyến của nàng ấm áp, tay gắt gao giữ lấy như sợ mất

      “Tốt lắm, ta đưa ngươi dùng chút thiện, ngươi gầy đâu”, Mị ôn nhu phù ko ngường nỉ non bên tai , ấm áp này nóng rực hơi thở thổi vào tai làm cho phượng mặt càng thêm đỏ

      ********************************************
      “Sao vậy, thức ăn ko được sao”, Mị vấn

      “Ko…ko có……”…Phượng lắc đầu tiếp tục vùi mặt vào chén cơm, này xấu hổ chết, nàng thế nhưng đem đặt vào lòng ngồi ăn, tuy rằng cảm thấy thực ngọt chính ;là có chút xấu hổ a

      Mị liếc mắt nhìn đám hạ nhân, tất cả bọn họ đều nhất loạt chạy bán sống bán chết, này ác ma tướng gia như muốn đông cứng bọn họ a, nhưng mấy ngày nay quan sát tướng gia sâu này thích công tử cho nên bọn ho đối với Trầm Phượng cung kính lên, chính là Trầm Phượng ôn nhu với mọi người cho nên cũng được lòng hạ nhân, cho nên ai nấy mong vị này xinh đẹp ôn nhu công tử có thể thổi ít băng sơn tướng gia kính của bọn họ a

      khí bàn cơm thập phần có vẻ ko được tự nhiên a, chung là có chút ái muội, ai biểu Trầm Phượng như thế đáng đâu cho nên Mị dạo này muốn chọc , nhìn bộ mặt đỏ bừng kia nàng cảm thấy khoái hoạt a, cho nên hễ chút là Mị thường có những mập mờ động tác bất lương

      “Ngon sao?” Mị gắp miếng thịt bò đưa vào miệng , này duy nhất nhân được đương triều tả thừa tướng uy qua, ngay cả nữ hoàng bệ hạ cũng ko có hưởng qua này phúc trạch a

      “Ân………”….Phượng nhấm nháp gật đầu

      “Phải ko, ta thấy ngươi so với nó còn thập phần ngon đâu”, Mị mờ ám bên tai Phượng làm cho đỏ càng thêm đỏ mặt a

      Uh…….mị cúi đầu khẽ liếm môi phượng, chút….. chút càng thêm sâu, càng thêm bá đạo nhưng cũng ôn nhu làm cho có chút ngừng thở nhưng cũng ngây ngốc phối hợp, hai người triền miên lên………..

      “Ân………..thế nào, muốn hay ko tiếp tục, mị thanh có chút khàn khàn đầy mị hoặc nỉ non bên tai ”. Lúc này Phượng trong cơn ý loạn tình mê chính là kiểm càng đỏ ánh mắt có chút mê ly, nhưng thân hình có chút khẽ rung động, tay có chút gắt gao siết chặt

      “Đừng……”….Phượng vô thố khẽ kêu thanh mang theo nỗi bất an nhìn Mị, con ngươi xinh đẹp pha chút mê mang hoảng loạn. Mị chính là ko chỉ mỉm cười nhìn khẩn trương bộ dáng, nhàng ôn nhu tiếp tục vì bón thức ăn

      Nhìn mị ko , Phượng tưởng tức giận, mâu quang mang theo chút lo lắng

      “Ta…..ta….mị…”..Phượng lắp bắp , tay nắm chặt vạc áo Mị

      “Biệt lo lắng, ăn cơm tốt lắm, ngươi phải béo lên tí mới tốt,” Mị ôn nhu , làm tâm thả lỏng ko ít

      ***************************************88
      ……”…Mị thanh thiếu kiên nhẫn nhìn Lôi

      “Là chủ chượng”, lôi bình tĩnh , thanh trầm thấp kiên định, phải rằng tứ đại hộ pháp huyết sát minh cung tuấn tú đa tài, người thương ko ít chẳng qua là bên cạnh Mị cho nên ánh hào quang bị che lấp a

      “Trầm phượng, con của Trầm Phương Du cùng Mạc Nhan, thủ phủ phương. Vì Trầm Phương Du cùng mạc nhan có việc cho nên gửi thời gian ở nhà Mạc thượng thư chính là tỷ tỷ của Mạc Nhan, bác của Trầm Phượng. Năm 10 tuổi trầm phượng được cha mẹ đón , chính là qua Hắc long sơn bị thổ phỉ đánh cướp, toàn bộ bị giết, Trầm Phượng bị thổ phỉ bắt về hang ổ. Năm 14 tuổi ko biết vì sao lại thoát được, được đôi vợ chồng già thu dưỡng , hai năm sau đột nhiên mất tích sau đó ko tung tích chính là cách đây 4 tháng bị bắt bán đến mãn nguyệt lầu…………”…..Lôi dừng lại tiếp tục quan sát Mị chờ nàng ra lệnh
      Mị ko gì, trầm , phượng mâu xinh đẹp híp lại, ánh mắt lên mãnh liệt sát khí, làm cho bỗng chốc 4 người Lôi, Phong, Điện, Vũ cũng cảm thấy có chút áp bách a

      “Thổ phỉ đó là ai?” Mị tịnh quang vi hiểm nhìn về phía Lôi

      “Là Ngõa Long trại, hoành hành ngang dọc, theo thuộc hạ đều tra, có khoảng hơn 300 nhân, bọn chúng hành tung khá bí , câu kết quan lại cho nên nhiều năm vẫn ko bị bắt”, Điện xen vào bẩm báo

      “Là a” Mị khẽ cười, môi đỏ mọng nhếch lên, ràng xinh đẹp lại làm cho người ta tê dại óc buốt đâu

      “Bắt toàn bộ bọn chuột nhắt đó, đem về quy án, toàn bộ ngũ mã phanh thây cùng lăn trì…….”.giao cho ngươi Lôi, Mị nheo mắt nhìn về phía Lôi

      “Là..chủ thượng”, Lôi nhận mệnh

      “Điều tra toàn bộ quan lại cấu kết với bọn chúng, cách chức, trảm, gia sản sung quốc khố”, giao cho ngươi Phong. Mị tiếp tục phân phó

      “Là,” Phong vui vẻ, ha hả ra ngoài làm việc còn có thể ngoạn đâu

      “Đem Mãn nguyệt lầu thu vào tay, những kẻ ra tay với Phượng toàn bộ cắt đứt gân tay gân chân,” Mị nhếch nhác ………giao cho ngươi Điện

      “Là chủ nhân”………..

      “Bọn buôn người giao cho ngươi Vũ”

      “Là…”…Vũ nhận mệnh

      “Trong vòng 7 ngày ta muốn thấy kết quả”, mị híp mi , mâu quang phát sáng

      “Thuộc hạ tuyệt ko nhục sứ mệnh”, 4 người cúi đầu nhận mệnh ra ngoài. Đáng thương bọn này đụng phải chủ tử nhà các nàng a, a xem ra Trầm công tử đúng là chủ thượng xem trọng rồi cũng chính là nàng điểm yếu a, cho nên sau này nhất định phải hảo hảo bảo vệ tốt Trầm công tử đâu

      Bảy ngày hôm sau toàn bộ kinh thành chấn động, à ko cả nước chấn động này tin tức

      Ngõa Long sơn trại hơn 12 năm hoành hành ngang ngược gây ko biết bao nhiêu dân chúng phẫn nộ, toàn bộ bị bắt đem lăn trì ngũ mã phanh thây, cảnh tượng ghê tởm làm cho mọi người cảm thấy ghê sợ. Hơn 10 quan viên lớn cấu kết toàn bộ bị trảm, thi chất đầy đồng, y trong ngày thi thể phơi đầy làm cho dân chúng sâu rồi kính vị này thanh thiên tái thế thừa tướng vì dân trừ hại chính là thủ đoạn tàn nhẫn càng làm cho bọn họ khiếp sợ, cho nên này ác ma tướng gia danh truyền càng ngày càng lan xa

      Mãn nguyệt lầu, đệ nhị danh kĩ thứ 2 kinh thành bị thâu mua, nhiều kẻ bị chặt đứt gân tay cùng chân, tống chợ phố, đám người bí hiểm bị sát hại ghê tởm, đích thị bọn thường xuyên bắt nam nhân nhà lành…………..cho nên dân chúng càng thêm đồn đãi vị ác ma thừa tướng động tình giận giữ vì hồng nhan cho nên ra tay sát hại, vì thế danh truyền ác ma tướng gia là tình si cho nên nam nhân, công tử khuê phòng càng thêm ngưỡng mộ ao ước gã cho thừa tướng đại nhân a

      Ko đâu bằng tin tức truyền miệng dân chúng cho nên nhân vật tướng gia càng thêm bùng cháy nhất thời , đương kim tả thừa tướng nữ hùng cứu mỹ nam, động tâm loan truyền phấp phới, trở thành đề tài nóng hổi của dân chúng

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :