1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Phượng mị

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 17: TRÙNG PHÙNG

      Đêm
      Nguyệt hắc lên cao, bóng tối bao phủ cả mảnh vũ trụ
      bóng đen xẹt qua, tốc độ kinh khủng khiến cho người ta cảm giác dường như chỉ là ảo giác
      Hắc y nhân xoay người bước vào, động tác cục nhuyễn ko hề tiếng động
      Khẽ nhìn y nhân ngày nhớ đêm mong trước mặt, Mị ôn nhu mỉm cười
      Ngọc thủ khẽ vén sợi tóc, khóe miệng nhợt nhạt cười, ấn hạ khẽ hôn….mang theo nhàn nhạt ôn nhu, Mị phượng mâu càng thêm sâu thẳm
      Căn phòng im lặng….hòa nhè tiếng hô hấp….
      ************************************************
      “Tỉnh?” Mị ôn nhu cười điểm môi
      “Ân……” Phượng gật đầu, mâu quang có chút mê say nhìn nữ tử trước mặt, này ko phải là mơ a, nữ nhân ngày nhó đêm mong ở bên cạnh , từ lúc rời khỏi luôn cảm thấy trống trải, bất an, hội thường xuyên mất ngủ..chính là vì có nàng tối qua ngủ trầm đâu
      “Mị….ngươi khi nào đến đây” , Phượng vấn
      “Ân?....tối qua” , Mị cười cười, vuốt ve mặt
      “ Có hay ko nhớ ta” , Mị thanh có chút khàn khàn hôn khẽ Phượng sợi tóc, phượng mâu mang theo cổ dụ hoặc
      “Ân…”.Phượng mặt càng thêm đỏ cúi đầu rúc vào người nàng
      Mị cười khẽ kéo càng thêm sát người, ôn nhu hôn trung lên, ngọt ngào ấm áp mê say
      “Công tử, người thức dậy chưa, nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt”, gã nha hoàn bên ngoài gõ cữa
      “Cổn………”..Mị thanh khàn khàn quát lên, dọa đứng gã nha hoàn
      “Uyển nhi chuyện gì?” Lôi từ xa vào hỏi
      “Là…là có nữ tử thanh trong phòng”, Uyển nhi nhu thuận , mâu quang có chút khiếp đảm
      “Ngươi lui….” .Lôi cười cười ….xem ra chủ tử đến rồi đâu, nhanh ….xem ra Uyển nhi phá hỏng chủ thượng chuyện tốt đâu
      “Lôi tỷ tỷ, công tử sao đến giờ vẫn chưa dậy a, Tiểu Khê từ đàng xa chạy vào nhìn lôi mở tròn xoe mắt hỏi
      “Là a, ngươi đừng vào coi chừng mất mạng a, lại đây cùng ta dùng thiện, công tử nhà ngươi chắc bị ăn sạch rồi còn đâu” , Lôi thở dài lôi Tiểu Khê ra ngoài, chính là Tiểu Khê ngơ ngác cho lôi kéo mà vẫn ko , di…công tử bị ăn…sao có thể!!
      ***************************************************
      “Chủ thượng” , Lôi, Vũ cùng Lê Ngạo Nhiên hành lễ
      “Ân…..Vũ cùng Nhiên như thế nào?” Mị có chút quan tâm hỏi
      “Là..tạ ân chủ thượng tác hợp” , Vũ cùng Nhiên nhìn nhau ngượng ngùng
      “Xem ra các ngươi rất được đâu, tạm gác công việc lại, ta cho các ngươi 3 tháng nghỉ ngơi, du lịch, rồi về làm việc sau”
      “Tạ chủ thượng” , Vũ cùng Nhiên mỉm cười đạo
      “Chủ thượng, còn ta…”…Lôi lên tiếng
      “Ngươi chừng nào lấy phu cũng như bọn họ thôi” Mị nhếch mép cười, chính là Lôi có chút rùng mình. Ko biết chủ thượng là tính kế gì đây.
      “Công việc triều đình tạm ổn, ta chính là đưa Phượng dạo chơi chút Tô châu, các ngươi tùy ý thích làm gì làm miễn công tốt là được”
      “Là…”…bọn họ cung kính
      Ngày hôm sau, Vũ cùng Nhiên hai người lên đường hồi kinh thành, vừa vừa thăm thú như du lịch. Lôi mang theo Tiểu Khê Hà Châu ngoạn, Mị cùng Phượng ở lại Tô Châu. Ước hẹn 2 tháng sau gặp lại ở tướng phủ.

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      PHIÊN NGOẠI 1: ÂU DƯƠNG SẮC VI CÙNG LÃNH TĨNH

      CHƯƠNG 1

      “ Các ái khanh có việc gì bẩm tấu ko bãi giá” , uy nghiêm ko thể xâm phạm cao ngạo giọng vang lên.

      “ Bệ hạ, chúng thần lẫn xin ngài lập hậu như thế hậu cung mới có người quản lí” , đại thần khẩn cầu nhìn kim phượng điện uy nghi bọn họ nữ hoàng bệ hạ
      “ Các khanh gia, trẫm suy nghĩ sau…” nếu ko có việc gì bãi triều
      Âu Dương Sắc Vi cố kiềm chế cơn tức giận muốn chạy xuống bóm chết người, phất tay áo oai phong lẫm liệt rời . Hừ hừ…bọn đại thần chết tiệt suốt ngày cứ lôi chuyện lập hậu ra khiến cho nàng điên lên được
      “ Mị, ngươi đến” , Âu Dương Sắc Vi trong cơn bực tức bỗng sáng mắt vui mừng nhìn từ trong điện bước vào hỏa y , nàng đúng hơn chỉ tiểu nương chừng 14, 15 tuổi. Hỏa y rực diễm, ba ngàn tóc đen tùy ý sơ chải bởi thanh bạch trâm, tùy ý phiêu dật càng tăng thêm của nàng mỹ, diễm mắt phượng mang cổ sức quyến rũ mê người….chính là hơi thở chứa đầy băng lạnh cùng cổ sát khí nồng đặc, nàng dơ tay nhấc chân toát ra cao quý khí chất, bá ngạo bao trùm cả thiên hạ
      Vừa nhìn thấy Âu Dương Sắc Vi chạy ra, với bộ mặt rất chi là gian trá Mị hơi chút hòa hoãn, phượng mâu toát ra chút ôn nhu nhìn y nhân trước mặt
      “ Ô….ô…Mị ngươi biết bọn đại thần đó luôn bắt ta lập hậu đâu, ta chính là ko muốn a” ,Âu Dương Sắc Vi lôi Mị vào lắc tay nũng nịu, mâu quang tràn đầy ai oán
      “ Ngươi cũng 18, 19 đâu, cũng nên lập hậu…” Mị mỉm cười nhàn nhã lại chỗ nhuyễn tháp nằm, bộ mặt chẳng liên quan
      “ Ta chính là ko thích bọn nam nhân thối đó, bộ đoan trang hiền thục nhưng sau lưng là đấu đá chí chóe” , Sắc Vi chu môi làm nũng
      “ Ta biết, cho nên bọn họ chỉ đành đơn độc thủ ko thê ai oán ngươi gần 4 năm” , Mị khẽ cười. Này Sắc Vi tính tình nàng biết hơn ai hết, suốt đời chỉ nguyện nhất thế đôi nhân cho nên nàng ta rất cố chấp, dù liệt hỏa công tâm vẫn ko chạm vào người mà nàng ko thích, có lần nam nhân hậu cung cho nàng ăn mị dược, kết quả sắc vi đem tống lãnh cung còn mình thà bị dục vọng dày vò chứ nhất quyết ko chịu, nàng đành vận công đều hòa cho , cũng may mị hương này ko phải loại ko giải được đâu
      “ Vậy ngươi thích người như thế nào đâu” , Mị ôn nhu hỏi nhìn Âu Dương Sắc Vi
      “ Ân…..uh….ta cũng ko ” , Âu Dương lắc đầu thở dài
      M ị, ngươi nhất định phải giúp ta nha….., giúp ta…âu dương ra vẻ ủy khuất
      “ Ngươi a!!!..” .Mị chỉ chút cái trán, có chút sủng nịnh thở dài cười
      “ Ngươi tự tìm cho mình , cho ngươi 3 tháng xuất cung tìm âu yếm ngươi nhân” , Mị cười cười
      “ Ân…ân..ta .” Mị cảm ơn ngươi, Âu Dương Sắc Vi sáng mắt nhìn Mị, gật đầu như gà mỗ thóc, nhanh chóng dùng tốc độ nhanh nhất phi ra ngoài, bộ dáng quen thuộc, dường như vị hoàng đế này thường xuyên xuất cung nha . Cũng phải từ lúc đăng cơ vi đế, năm 2, 3 nàng ta thường bắt Mị dẫn xuất cung, mỗi lần hai tháng, chính trong triều lộn tùng phèo cả lên, đại thần nhiều người bất mãn chính là vị tả thừa tướng bí kia luôn giải quyết tốt lắm cho nên đại thần cũng dần này quen làm biếng hoàng đế.
      Giang Nam
      Tại sao là giang nam, vì theo Âu Dương Sắc Vi nhận định, giang nam là nơi có nhiều nhất mĩ nam nhân a
      “ Chủ thượng” , Vũ cung kính cúi đầu
      “ Ân……nàng như thế nào rồi,” Mị ngẩng đầu nhìn Vũ, sau đó tiếp tục phê duyệt tấu chương
      “ Là….nữ hoàng….ko có thực nhiêm vụ mà chủ yếu dạo chơi cùng hưởng mĩ thực, trêu gẹo ít dân chúng…” .Vũ thành khai báo, nàng ko hiểu, chủ thượng biết tính của bệ hạ hơn ai hết sao lại thả cho nàng a, khó hiểu !!
      “ Ta biết, ngươi lui…”.Mị lắc đầu thờ dài, nàng xem ra ko biết có thực được ước định ko vậy trời…
      “ Là……”
      đến nữ hoàng bệ hạ minh thần vũ của chúng ta, nàng gác hết mọi công chuyện giao cho vị bí thừa tướng rồi cưỡi ngựa xuôi về giang nam, có đều nữ hoàng cứ thong thả dạo chơi, nhấm nháp mĩ thực cho nên hơn tháng vẫn chưa tìm kiếm được cho mình mỹ nhân a
      mặt hồ, sóng xanh lưu chuyển, vầng kim ô lóe sáng ko gay gắt mà tỏa thứ ánh sáng nhè hiu hắt phản chiếu lên mặt hồ tạo nên dãi lụa óng ánh xinh đẹp, vài cơn gió phất phơ lay động thổi vào lòng người thêm thư thái dễ chịu
      “ Hảo a!!” Âu Dương Sắc Vi cảm thán, quả ko hổ mĩ cảnh Giang Nam, hồ Tuyệt Bích đẹp, làm cho người ta tâm tình thư thái ko ít
      mặt hồ vọng lại thanh nhàn nhạt, như ai như oán, là bi thương hay sầu não, chút cảm thán, người đánh đàn vì sao lại như vậy ưu thương !. tuy sầu bi lại có cổ thanh nhã như u lan, liễm ngọc phong hoa từ từ rót vào nội tâm người nghe. thanh trầm thấp từ tính, ôn nhu vang lên:
      Hồng trần cuồn cuộn phong hoa
      Mấy ai vì người mà khuynh tẫn
      Thế gian mấy ai vì người mà sở nguyện
      Chính là như thế vẫn khát cầu
      Cầu người ánh mắt
      ôn nhu
      Ánh mắt vì ai mà lưu chuyển
      Vì ai mà lưu lệ vạn năm
      Hoa nở hoa tàn
      Được được mất mất
      Phương liễm phong hoa
      Cuồn cuộn hồng nhan
      Vì ai mà sinh vì ai mà tử
      Chỉ cầu đời này tri kỉ
      Khuynh tẫn thiên hạ, nhiễm tẫn hồng trần
      Ánh mắt vì ai mà lưu tuyến
      cái nhìn đủ để xoay chuyển cả vạn năm
      Rèm mi vì ai mà rơi lệ
      Ngoái đầu nhìn lại chỉ còn mảnh tình si
      Tiếng ca trầm thấp mang chút sầu bi lại ko dấu nỗi khát khao nóng cháy làm cho Âu Dương Sắt Vi có chút động tâm
      “ Hảo!! vị bằng hữu tiếng ca hảo hay, có thể hay công tại hạ quen biết đâu” , Âu Dương Sắc Vi truyền nội lực , thân khinh công tung người bay lên chiếc thuyền hoa lệ cất chứa tiếng ca nọ
      Hành động như lưu vân hành thủy, hắc y phiêu diêu tạo nên đường cung duyên dáng, tà mị phượng mâu, đỏ mọng môi đào, hoàn mỹ vóc dáng tạo nên cảnh tượng vo cùng huyền mỹ khi bóng dáng ấy đáp xuống thuyền. Phải rằng nữ nhân đứng trước đầu thuyền này, mặt mày tuấn mĩ còn có ko nên lời cổ cao quý khí chất, chiếc phiến tay lay động còn tạo nên vẻ phong tình. Trong tức khắc, trong cái khoảnh khoắc ấy, tâm dường như lỗi nhịp….hình ảnh ấy mãi cho đến khi bạc đầu nhớ lại bất giác khóe môi vẫn cong lên nét cười ôn nhu
      “ Ngươi….ngươi phi lễ, ai cho ngươi lên thuyền…” thanh tú hài đồng chừng 14, 15 tuổi xông lên phía trước phùng mang trợn má nhìn Âu Dương Sắc Vi
      “ Ha hả….ta chẳng phải hỏi trước rồi sao” . Âu Dương Sắc Vi lay động chiếc phiến xoay người bước đến phía trước, ko xem tiểu thiếu niên trước mặt ra gì
      “ Ngươi chính là người ca lúc nãy thủ khúc”, Âu Dương Sắc Vi tiến đến nhìn người trước mặt, cười cười hỏi
      “Là…”..thiếu niên ôn hòa trả lời, thái độ thong dong điềm đạm ko siểm ko nịnh mỉm cười nhìn Âu Dương Sắc Vi
      Trong phút chốc, Âu Dương Sắc Vi biết thế nào gọi là vân đạm phong khinh, hoa nhường nguyệt thẹn a, thiếu niên trong trẻo như bạch lan, khí chất nhàng nhưng lại khiến cho người ta lưu luyến, nhìn lần là tham lam muốn nhìn thêm, thân tố y đạm bạc, khác hẳn với hoa lệ chiếc thuyền, nhàn nhã ngồi đó, cổ cao quý khí chất khiến người ta ko thể xâm phạm, mỗi nhăn mặt mày cười có thể làm cho bất cứ nữ nhân nào phải điên đảo a
      ‘Mỹ, mỹ a…’..Âu Dương Sắc Vi lầm bẩm khen
      “ Khúc ca mới lạ, ai oán nhưng ko quá bi lụy lại mang theo nóng bỏng khát vọng ai cầu…khiến cho ta muốn xem chủ nhân của từ khúc, mong rằng ko quấy rầy nhã hứng của công tử” , Sắc Vi chắp tay
      Gã thiếu niên tay có chút khẽ run chính là rất nhanh khôi phục trấn định, ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mặt
      “ Ko có gì, tiểu thư là người đầu tiên cảm nhận được từ khúc của tại hạ” , thiếu niên ôn hòa cười, thon dài tay ngọc khẽ vuốt phiến đàn, mâu quang buông xuống, che dấu tâm tình phức tạp
      “ Vậy cũng có thể coi là tri kỉ chăng, tại hạ Sắc Vi ko biết công tử chi danh đâu” , Âu Dương vui vẻ cười nhìn gã thiếu niên trước mặt
      “ Ko dám, chỉ là bèo nước gặp nhau, cần chi biết đâu” , gã thiếu niên có chút u buồn trả lời, từ lần đầu nhìn nàng biết nàng ko phải nhân vật tầm thường, nếu vô duyên cần chi vướng bận , ko hi vọng hi vọng nhiều rồi thêm thất vọng
      “ Sao công tử lại cho rằng là bèo nước gặp nhau a, biết đâu chúng ta hữu duyên nha” , Sắc Vi có chút nghịch ngợm trác mắt nhìn y nhân trước mặt. Chính là hữu duyên cho nên nghe thấy khúc ca lòng nàng sở động, là có duyên cho nên thấy nàng mới tràn ngập hứng thú…..
      “Tiểu thư đùa…”…thiếu niên mâu quang có chút kì lạ sau đó cúi đầu nhìn cổ cầm cười , ko khí tiếp tục trầm mặc
      “ Vậy là công tử ko định cho ta biết tên nga” , Sắc Vi vẫn tươi cười nhìn về thiếu niên trước mặt, phá vỡ ngượng ngùng ko khí
      “ Thôi vậy, nếu như lời công tử , hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng, tại hại mong chờ đâu…”.. đoạn xoay người dùng khinh công phóng lên bờ, thuyền bắt đầu khôi phục mảnh yên lặng
      Gã thiếu niên có chút giậc mình nhìn hành động dứt khoát của Âu Dương Sắc Vi, phượng mâu xinh đẹp có chút phức tạp, tiếc nuối, nhưng rất nhanh khôi phục mảnh quan minh, chỉ là cuối đầu cười khẽ làu bàu….Sắc Vi…Sắc Vi….
      “ Công tử,”….gã thanh tú thiếu niên lúc nãy mới bước đến nhìn công tử nhà
      “ Ta ko sao, Vãn nhi chúng ta về thôi”. Gã thiếu niên ôn nhu cười, nhưng cái cười đó lại chứa bao nhiêu xót xa cùng cay đắng. Gã thanh tú thiếu niên ko gì nhìn chủ tử nhà mình, công tử nhà vốn thanh nhã cao quý, ôn nhu thiện lương nhưng lại là……..thiên bất công …….
      “ Hảo thú vị!!” Sắc Vi nhìn về chiếc thuyền xa dần kia cười , mâu quang lên tinh quang, hứng thú tràn ngập

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 2:

      Diễm Nguyệt lâu, Giang nam đệ nhất thanh lâu
      Nơi đây nổi tiếng có đầu bài Lãnh Tĩnh, Lãnh công tử, tài hoa tuyệt luân, tinh thông cầm kì thư họa, ko những thế lại dung mạo xuất chúng bế nguyệt tu hoa nhưng cao ngạo bán nghệ ko bán thân, nhiều quan viên để ý , nghe gần đây tri phủ đại nhân Bạch Thư Phương có ý thú sườn quân nghe từ chối khiến cho vị này tức giận nhiều lần muốn gây khó dễ a…..Âu Dương Sắc Vi cười cười nhìn thanh lâu trước mặt, khóe miệng nhếch lên, bộ dạng hảo hồ ly
      “ Tiểu mỹ nhân nhi, cúng ta gặp lại a…” .Âu Dương Sắc Vi làu bàu, thầm cảm thán
      Nhìn thấy vị nữ nhân tuấn mỹ bạch ngọc, cao quý khí chất , vừa vào thu hút rất nhiều ánh mắt, hảo quý khí a
      “ Ko biết vị này nương cần gì” , lam y nam nhân bước ra, thanh tú mười phần tuy lớn tuổi nhưng vẫn ko che sức quyến rũ vốn có của
      Âu dương phẫy chiếc phiến ôn hòa cười, có lễ đáp lại:
      “ Tại hạ tìm Lãnh công tử, Lãnh Tĩnh” , vừa vừa xòe ra tấm ngân phiếu trăm lượng hoàng kim đưa cho nam tử trước mặt
      Nhìn cao quý khí khí chất cùng phóng khoáng rộng rãi, lam y nam nhân động dung, vị này nữ nhân chắc chắn ko tầm thường ko dễ đắc tội a, lam y nam nhân cũng chính lão bản nơi đây thầm than
      “ Là…tiểu thư đợi lát, tại hạ sắp xếp” lão bản tươi cười
      “ Hảo” , Âu Dương Sắc Vi sảng khoái cười, như mộc phong xuân có chút chói lòi làm cho nam tử trong Diễm nguyệt lâu ko khỏi loạn nhịp
      “ Tiểu thư, nô tỳ tên Y nhi, ko biết có hay ko vinh hạnh hầu hạ tiểu thư a” , hồng y nam tử bước đến phao cho Sắc Vi cái mị nhãn làm cho nàng ta có chút nổi da gà. chính là ko cam lòng a, vị này nữ nhân chắc chắn là nhân trung chi long, chỉ cần làm thiếp cũng đủ vinh hoa phú quý, tự nhận dung mạo ko thua gì Lãnh Tĩnh tại sao tất cả nữ nhân được đều đến tìm a
      Nhìn hồng y thiếu niên trước mặt, quả là có vài phần tư sắc, nhưng lại diêm dúa lẳng lơ làm cho nàng có chút ghê tởm
      “ Tiểu thư, thỉnh…”. trong ko khí ngượng ngùng thanh lâu lão bản ôn hòa thanh vang lên
      “Ân…”..Âu Dương Sắc Vi tươi cười theo, để lại gã hồng y nam tử tức trợn mắt
      “ Ngươi..ngươi…”, thanh tú gã thiếu niên đích thị Vãn nhi trợn mắt nhìn nữ nhân trước mặt, này chẳng phải nữ nhân ngày ấy nhảy lên thuyền sao, sao lại đến đây
      “ Ân..tiểu tử, chúng ta lại gặp mặt nga” , Sắc Vi cười, gõ chiếc phiến lên đầu Vãn nhi
      “Vãn nhi, sao vậy…”..ôn hòa giọng vang lên
      “ Ko có gì công tử,” Vãn nhi lắc đầu….công tử từ ngày đó thường hay thất thần nhìn cổ cầm, cũng ít ăn cơm, thân thể ngày càng đơn nhược, lo đâu
      “ Công tử, chúng ta lại gặp nhau a” , Sắc Vi vuốt cằm bước vào cười nhìn tố y trước mặt, hơn 1 tuần ko gặp càng gầy thêm, ko hiểu sao, sắc vi cảm thấy có chút buồn bực
      “ Ngươi…”…gã thiếu niên ngày đó cũng chính Lãnh Tĩnh ngạc nhiên nhìn nữ nhân trước mặt, trường bào cao quý, vẫn hồn nhiên thiên thành phong hoa tuyệt đại như ngày đó.
      “ Sao vậy, ngạc nhiên….”.Sắc Vi có chút nhíu mày….thong thả ngồi xuống bên cạnh tự châm cho mình chén trà
      “ Bích loa xuân, hảo trà…”.Âu Dương gật đầu khen, ngước mặt nhìn y nhân trước mặt
      “ Sao ngươi lại đến đây” , Lãnh Tĩnh thong dong hỏi, thực ko hi vọng nàng thế nhưng biết thân phận của , thấy nàng lòng có chút vui nhưng cũng buồn bực, nữ nhân đều như nhau phong hoa tuyết nguyệt sao.
      “ Đương nhiên là vì ngươi a” , Sắc Vi chớp mắt nhìn , bộ mặt rất chi là đáng như cún con mừng rỡ gặp chủ làm cho Lãnh Tĩnh có chút trợn mắt
      “ Vì ta….”, Lãnh Tĩnh trong lòng sâu rồi chấn động, nhưng vẫn trấn tĩnh có lễ hỏi
      “ Ân…ân…chính là ta gặp ngươi nhất kiến chung tình nha, muốn quên cũng ko thể cho nên đành phải tìm ngươi vậy, tiểu mỹ nhân nhi ngươi nhớ ta sao…”., Sắc Vi tinh nghịch dùng chiếc phiến nâng cằm của lãnh tĩnh, điềm đạm
      ko hiểu nữ nhân trước mặt, khi cao quý lạnh lùng khí chất, khi hài tử tâm tính, khi lại bộ dáng lưu manh ko thể tả, ko biết người nào mới chân chính đích nàng đây
      Chính là câu nhất kiến chung tình làm cho con tim vốn bình lặn của bỗng chốc loạn nhịp, gò má có chút nóng lên, chính là rất nhanh khôi phục trấn tỉnh, lấy tay hất chiến phiến mỉm cười
      “Tiểu thư, người đùa rồi…”.Lãnh Tĩnh thở dài đáp lại
      “Tại sao ta đùa đâu, ân…”.Sắc Vi khôi phục thái độ cợt nhã 180 độ, nghiêm túc nhìn nam nhân trước mặt
      “ Tiểu thư thân phận tôn quý, chắc chắc ko phải quan lại quý tộc cũng là nhân trung chi long, sao lại nhất kiến chung tình với hạng người lầu xanh như ta đâu” , Lãnh tĩnh thong dong đáp, nhưng mâu quang nên ko nên lời bi thương
      “ Công tử, ngươi cũng ko nên như vậy hạ thấp mình a, thanh lâu là như thế nào, danh gia vọng tộc ra sao, nhân mới là tất yếu nha, nhiều kẻ xuất thân quý tộc lại ti tiện ko bằng nam nhân thanh lâu đâu” , Sắc Vi thở dài , người này cũng cổ hũ a, xem ra còn lâu mới thỉnh về được nga!!
      Lãnh Tĩnh khinh ngạc nhìn nữ nhân trước mặt, mấy ai ko để ý xuất thân đâu, nàng như vậy ko để ý sao, hay chỉ đơn thuần thương hại, Lãnh Tĩnh lắc đầu cười khẽ, ko nên cưỡng cầu những gì xa vời a

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 3

      Sau buổi gặp mặt hôm đó, Âu Dương Sắc Vi lại vô tung vô ảnh, như giấc mộng vô ngân, ko thấy người
      “ Công tử, ngươi nhớ vị tiểu thư đó sao” …..Vãn nhi giúp công tử nhà mình chải đầu thăm dò, nương kia cũng hơn 5 ngày ko thấy, công tử nhà lại thấp thỏm chờ mong, công tử có tình nhưng lại ko thừa nhận, kì lạ đâu, nhìn công tử càng ngày càng gầy, tâm tính thượng lương đau a
      “Vãn nhi, đừng bậy…” Lãnh Tĩnh nghiêm mặt , nhớ sao, nàng như thần long thấy đầu ko thấy đuôi, tùy hứng đến lại tùy hứng , trông chờ gì, ko nên có này xa cầu đâu, Lãnh Tĩnh thở dài…………
      “ Lãnh công tử, vị kia tiểu thư lại đến” , gã sai vặt lật đật chạy vào , phải rằng vị này tiểu thư phóng khoáng a, mỗi lần đến là thưởng cho hạ nhân ko ít bạc, cho nên thái độ cung kính lên với vị này công tử nha
      “ Ta….ko gặp…”.Lãnh Tĩnh la lên, quay đầu vào, tâm tình phức tạp, muốn gặp khuôn mặt ấy chính là muốn đến là đến, , như vậy hèn mọn ko thể đáng tôn trọng sao
      “ Này…này.” .gã sai vặt khó xử
      “ Ngươi lui” , Âu Dương Sắc Vi vừa vào thấy cảnh đó, lên tiếng bảo gã sai vặt cùng Vãn nhi lui ra
      “ Sao vậy, giận ta mấy ngày nay ko đến thăm ngươi sao” , Âu Dương Sắc Vi ôn nhu cười vào nhìn y nhân trước mặt. Lãnh Tĩnh ko trầm mặt
      “ Ko dám, tiểu thư đây là thanh lâu, ngươi muốn đến đến , tại hạ ko có tư cách quản a”, Lãnh Tĩnh lạnh lùng , mâu quang lại tràn đầy ai oán
      “ Ngươi thực gầy…” .Sắc Vi nhíu mày câu chẳng liên quan đến bên cạnh nắm lấy tay của Lãnh Tĩnh
      “ Ngươi..làm cái gì” , Lãnh Tĩnh giật mình rút tay ra nhưng lực đạo của sắc vi mạnh nên ko được a
      “ Mới mấy ngày ko gặp ngươi gầy thêm, bọn họ ko chiếu cố hảo ngươi sao,” Sắc Vi nhíu mày nhìn khắp người
      “ Tiểu thư, ngươi…”..Lãnh Tĩnh có chút đỏ mặt khi bị sắc vi nhìn chằm chằm khắp người
      “ Bảo ta Vi,” Sắc Vi ôn hòa cười nhìn , gõ chiếc phiến . Lãnh Tĩnh trợn mắt ko
      “ Người đâu” , Sắc Vi xoay người lạnh lùng ra lệnh
      “ Là tiểu thư có gì phân phó” , gã sai vặt lấy lòng
      “ Chuẩn bị bàn thức ăn, đem vào đâu ta cùng Lãnh công tử dùng thiện” , Sắc Vi ung dung
      “ Là…”.gã sai vặt nhanh chóng chạy phân phó trù phòng
      “ Ngươi, tự tiện…”.Lãnh Tĩnh có chút tức giận, này vô lương tâm nữ nhân, luôn mấy ngày sau đó lại đến làm như đây là nhà nàng a
      “ Ngươi câm miệng, yên lặng chờ dùng thiện…”.Sắc vi có chút giọng điệu ra lệnh
      Lãnh Tĩnh sửng sờ, nàng tức giận, vì cái gì tức giận a, từng xem của nàng nhiều trạng thái chính là lần đầu thấy nàng tức giận cũng có chút bất an. Thấy Lãnh Tĩnh thái độ khác lạ, Sắc Vi biết mình lỡ lời, nàng chỉ là lo lắng sức khỏe a, đây là lần đầu tiên nàng phí tâm vào nam nhân như thế này a!!
      “ Tĩnh, xin lỗi lớn tiếng…” .Sắc Vi lắc đầu thở dài trực tiếp lôi kéo ngồi xuống bàn, Lãnh Tĩnh ngơ ngác nhìn nàng, để nàng muốn làm gì làm
      “ Tặng cho ngươi…”….Sắc Vi ôn nhu cười chỉ về phía bàn, nơi đặt cổ cầm
      “ Cái này….” .Lãnh Tĩnh có chút động dung, này chính là huyền thoại Thiết vũ cầm a, trong hai nhị bảo cầm nổi tiếng trong thiên hạ nha, cái này chính là ngàn kim khó cưỡng cầu, quý như vậy sao lại ở chỗ này a
      “ Ngươi….”.Lãnh Tĩnh thần sắc phức tạp nhìn nữ nhân trước mặt
      “ Ha hả, ta chính là biết ngươi thích đánh đàn nên đem nó tặng cho ngươi, thế nào thích ko?” Âu Dương Sắc Vi ôn hòa đạo
      “ Ngươi là vì cái này nên mấy ngày nay ko đến” , Lãnh Tĩnh , sau đó lại hối hận
      “ Là a, đúng vậy chẳng lẽ Tĩnh nhi chính là giận ta mấy ngày nay ko đến xem ngươi sao” , Sắc Vi vui vẻ tròn mắt hỏi
      “ Ngươi..ngươi nằm mơ,” Lãnh Tĩnh trong lòng ngọt ngào nhưng vẫn mạnh miệng. Nàng chính là vì nên vất vả chuẩn bị này cổ cầm a, biểu sao ko có chút cảm động đây, đây là lần đầu tiên có người tặng đồ cho , ko vàng bạc, châu báu, chỉ là cổ cầm nhưng thực thích này lễ vật a
      “ Ngươi xem, chỉ là cổ cầm mà thôi cần gì như vậy nhìn ko chán a, mau mau ăn cơm, ngươi thực gầy” , Sắc Vi có chút sủng nịnh
      “Ân…”.Lãnh Tĩnh cúi đầu ăn cơm, trong ngực lại càng thêm ngọt ngào
      Từ ngày hôm đó, Âu Dương Sắc Vi trở thành này khách quen của Diễm nguyệt lâu. Thường xuyên, đúng hơn là ngày ngày tìm đến lãnh tĩnh chơi đùa, đưa du hồ, ngoạn đủ thứ trò chơi
      “ Công tử dạo này ngươi sắc mặt tốt lên nhiều lắm” , Vãn nhi cười cười nhìn nhà mình công tử, gần tháng nay có tiểu thư làm bạn công tử nhà thập phần vui vẻ, sắc mặt càng tốt lên, càng thêm mỹ động lòng người

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      CHƯƠNG 4

      “ Ôi chao! Chẳng phải nổi tiếng nhà ta Lãnh công tử sao, dạo này ngươi có vẻ tốt” , Phan Y trào phúng nhìn Lãnh Tĩnh vẻ mặt đầy ghen ghét cùng hèn mọn
      Lãnh Tĩnh ko lạnh lùng nhìn Phan Y
      “ A, sao hôm nay vị kia tiểu thư ko đến tìm ngươi nha, ko phải chán ngươi rồi chứ, cũng đúng người ta cao quý như vậy ngươi xứng sao, chẳng qua là hứng thú nhất thời a” , Phan Y châm chọc
      “ Ko liên quan đến ngươi” , tuy lạnh lùng ko quan tâm nhưng Lãnh Tĩnh trong lòng chua xót, biết hơn ai hết chính là hi vọng nếu ko có duyên ở bên cạnh nàng ngày cũng tốt, xem như là kí ức đẹp thôi. ko cưỡng cầu xa vời, nhưng ngày càng luyến tiếc này hoài ôm ấp áp, sủng nịnh ôn nhu, cùng quan tâm ….. cười giễu
      “ Ta chính là tiếc cho ngươi a, vừa rồi ta đường thấy nàng ta thập phần thân mật với công tử đâu, có vẻ là người có gia thế nha” , đoạn Phan Y trào phúng xoay người cười lạnh,
      Lãnh tĩnh chính là ko nhưng mâu quang cùng run run thân hình bán đứng , giờ này tâm tình suy sụp , mệt mỏi a, chỉ là mà thôi sao như vậy khó khăn đâu, Lãnh Tĩnh ngán ngẫm
      *******************************************************
      “Tĩnh nhi, suy nghĩ cái gì đâu…”..Sắc Vi mềm hỏi, ôm giai nhân vào lòng
      “ Ko có,” Lãnh Tĩnh cười lắc đầu, cũng nằm yên lặng trong lòng nàng
      “ Ngươi nha, có gì cứ , ko nên suy nghĩ lung tung, sinh bệnh a,” Sắc Vi có chút buồn bực
      “ Có sao? Lãnh Tĩnh ôn nhu cười, như hoa khai,bỗng chốc Sắc Vi có chút ngẩn ngơ, nhưng sao nụ cười đó lại có chút bi ai sầu cảm đâu
      “ Tính, ta còn ko biết ngươi sao,” Sắc Vi thở dài, nhu nhu sợi tóc
      “ Ân…..Vi, ngươi xem ta còn ở trong ấm áp hoài ôm của ngươi được bao lâu” , Lãnh Tĩnh thấp giọng hỏi, thấp đến nỗi ko muốn cho người khác nghe thấy, nhưng Sắc Vi chính là luyện võ nhân cho nên nghe ràng
      “ Thẳng đến bạc đầu, chấp chữ tay cùng nhau giai lão” , Sắc Vi mỉm cười , nhàng đặt lên vầng trán nụ hôn ôn nhu!! Này a, đứa ngốc, lại suy nghĩ lung tung
      “Ân,,,,…nếu vậy tốt” , Lãnh Tĩnh mỉm cười….được như vậy sao, được ko….Lãnh Tĩnh nghe những lời ấy sâu rồi cảm động chính là thân phận như thế này đâu
      “Ta đảm bảo” , Sắc Vi mâu quang tràn đầy tự tin nhìn y nhân trước mặt, cũng khiến cho Lãnh Tĩnh trong lòng an tâm nhiều lắm, như vậy , cứ như vậy an hưởng, nhiều thêm chút, chỉ chút thôi
      *************************************************
      Lãnh Tĩnh cảm thấy cả người như có nguồn nhiệt bốc lên làm cho cả người như nhuyễn ra, nóng rần, cảm thấy vô cùng khó chịu. nhớ hôm qua sau khi cùng Vi du hồ về, sau đó uống chén trà….rồi ko biết gì cả, tỉnh lại là ở đây a
      Nhìn lên trần nhà đầy hoa quý, có chút giật mình này ko phải Lãnh Các của a
      “ Lãnh công tử,” lâu rồi ko gặp, giọng trầm thấp vang lên phá vỡ Lãnh Tĩnh suy nghĩ
      “ Ngươi….”.Lãnh Tĩnh giậc mình nhìn nữ nhân trước mặt, nữ tử chừng 25 tuổi, mặt mày bình thường, nhưng mắt mị có cổ ko nên lời dâm tiện làm cho người ta ko thích ứng
      “ Bạch Thư Phương, ngươi …ta sao lại ở chỗ này” , Lãnh Tĩnh khàn khàn
      “ Ha hả…..vì bổn quan ái mộ công tử nên đưa công tử đến đây thăm hỏi chút thôi” , Bạch Thư Phương cười lớn đến gần nhìn giai nhân trước mặt
      “ Mỹ a, mỹ, Lãnh Tĩnh mới có mấy tháng ko gặp ngươi lại càng thêm dũ phát kinh người đâu làm cho bổn quan thêm thích nha”, Bạch Thư Phương hèn mọn cười, nắm tay Lãnh Tĩnh đưa lên hôn
      “ Ngươi, …”..Lãnh Tĩnh kinh hãi, rút tay ra, mâu quan tràn đầy chán ghét cùng ghê tởm nhìn Bạch Thư Phương
      “ Hừ! cũng nằm giường bổn quan còn ko hảo hảo lấy lòng ta”, Bạch Thư Phương cười lạnh
      “ Ngươi nằm mơ” , Lãnh Tĩnh kiên định đáp, nhưng cơ thể cảm thấy ngày càng vô lực, vì sao vậy
      “ Ha hả, ngươi trúng mị dược, nếu ko có ta ngươi cũng ko sống đến ngày mai a” , Bạch Thư Phương hèn mọn nhìn khắp người Lãnh Tĩnh hận ko thể hảo hảo ăn sạch
      “ Ngươi….vô sỉ” , Lãnh Tĩnh tức giận mắng, vô lực ngã xuống giường, hơi thở gấp gáp, vô lực……. giờ này đây cảm thấy sợ hãi, ko còn gì cả ngoài này trong sạch thân, vì vậy mới có thể kiêu ngạo, mới cảm thấy ko quá hèn mọn khi đứng bên cạnh nàng, ít thời gian bênh cạnh nàng là đủ, chỉ ít thôi nhưng sao ông trời cũng ko cho a!!!
      “ Ngươi, cò có khí lực sao, xem ra đêm nay ta có thể hảo hảo hưởng tư vị của giang nam nổi danh Lãnh công tử nga,” Bạch Thư Phương dâm loạn cười, đến bên giường
      Cho đến khi y bào thoát ra, từng cái, từng cái…..Lãnh Tĩnh cay đắng cùng tuyệt vọng nhắm mắt lại run run, tay gắt gao bấu chặt mép giường, chảy đầy máu
      Y bào phía thoát ra, mảnh lõa lồ tuyết trắng da thịt lộ ra thêm động lòng người, vô tình vạn hạn………..

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :